THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 386 - Chương 390

Chương 386: Tam Hoàng tông

"Pháp bảo chuyên dụng cấm chế chân nguyên của tu sĩ? Phẩm giai thế nào?"
"Định nguyên châm phẩm giai không cao, chỉ linh cấp cao giai, chỉ khi bắt được đối thủ mới hữu dụng." Lục bào lão đầu giải thích, "chỉ là Định nguyên châm là thuấn di pháp bảo, có thể xuất kỳ bất ý đánh lén."
"Định nguyên châm sử dụng thế nào?" Ngụy Tác gật đầu.
"Lấy ra không khó, chỉ cần dồn chân nguyên vào."
Lục bào lão đầu nói vậy, Ngụy Tác thử kích phát chân nguyên, dồn vào mũi thanh sắc tế châm.
Quả nhiên, thanh quang lóe lên, thanh sắc tế châm vốn tựa hồ nối liền với thân thể Vương chưởng quỹ bị gã hút ra.Cây châm dài chừng ba tấc, cực nhẹ, nhỏ hơn cả sợi tóc, nhưng có khắc phù văn huyền ảo.
"Pháp bảo này, Thanh Nguyên môn luyện chế không nhiều, khi chủ nhân cuối cùng của ta chết, ta bị khốn tại Dưỡng quỷ quán, Thanh Nguyên môn vẫn còn, sau này ta đọc điển tịch không thấy nói gì về việc Thanh Nguyên tông bị diệt thế nào. Y có Định nguyên châm, chưa biết chừng đã mò qua di tích của Thanh Nguyên tông. Hung sát hoán huyết thuật cũng là bất truyền chi bí của Ma Huyết tông, không thể lưu truyền ở ngoài, phải vào sơn môn Ma Huyết tông mới có." Lục bào lão đầu tiếp lời.
Ngụy Tác nhíu mày, liên tục lấy hết Định nguyên châm khỏi người Vương chưởng quỹ.
Định nguyên châm gồm sáu mũi, kích phát là thành một bộ, phải sáu ngọn cùng cắm vào mới có tác dụng, bất quá lúc lấy ra lại cần từng ngọn.
Thu sáu mũi Định nguyên châm vào nạp bảo nang trung, Ngụy Tác chợt tỏ vẻ kinh nghi.
Đoạn mắt gã lóe lên, tựa hồ dùng thần thức quét kỹ mấy lượt khắp người Vương chưởng quỹ.
Tiếp đó tử sắc chân nguyên giáng vào sau gáy Vương chưởng quỹ.
Chát! Thủy linh nguyên khí trong veo bị đánh tan, bật khỏi gáy lão.
Vương chưởng quỹ hộc một tiếng, từ từ tỉnh lại.
"Ngụy trưởng lão!"
Mở mắt ra, thấy Ngụy Tác đứng trước mặt, Vương chưởng quỹ cuống quýt bò dây, đồng thời kinh hãi nhìn quanh nhưng không thấy tung tích bạch bào thanh niên.
"Vương chưởng quỹ, thứ lỗi, trước kia đã che giấu thân phận." Ngụy Tác gật đầu với Vương chưởng quỹ: "Thật ra chúng ta là người quen, Vương chưởng quỹ đã giúp mỗ nhiều, chúng ta không nên khách khí, cứ xưng hô là đạo hữu như trước được rồi."
Vương chưởng quỹ dù gì cũng từng trải, thấy gã thản nhiên rồi không thấy tunh tích bạch bào thanh niên thì đoán ra đại khái, tỏ rõ thần sắc chấn kinh rồi trấn định, nhăn nhó: "Tại hạ không ngờ đạo hữu là thiên tài tu sĩ đại danh đỉnh đỉnh của Hải Tiên tông."
"Không nhờ Vương chưởng quỹ tìm giúp Kim lưu đạo đan, tại hạ không thể nhanh chóng kết đan thành công như vậy." Ngụy Tác bảo: " Vương chưởng quỹ biết lai lịch bạch bào tu sĩ trẻ tuổi ban nãy?"
"Y mua mấy thứ ở Vương gia thương hành, rát giàu có, lại tự xưng là Lâm Phong Hoa, nghe khẩu khí tựa hồ không phải tu sĩ Vân Linh đại lục, lai lịch thế nào thì tại hạ không biết. Tại hạ chỉ biết tu vi của y cao tuyệt, nhưng không ngờ là Kim đan kỳ đại tu sĩ. Lúc chế tụ tại hạ có nói là muốn đoạt mảnh vỡ màu trắng Ngụy đạo hữu mua được." Vương chưởng quỹ nghĩ lại cảnh mấy chiêu là bị bạch bào thanh niên chế trụ thì kinh hãi hỏi Ngụy Tác vấn, "Hiện tại y đã bị Ngụy đạo hữu thanh toán rồi?"
"Công pháp cùng thuật pháp của y cực kỳ kinh nhân, tuy bại trong tay tại hạ nhưng đã chạy thoát." Ngụy Tác lắc đầu, "Việc này liên lụy đến Vương chưởng quỹ, thật sự xin lỗi."
"Ngụy đạo hữu nói vậy thật quá khách khí, nếu Ngụy đạo hữu không coi mỗ là bằng hữu thì đã không đến đây." Vương chưởng quỹ vội nói.
"Vậy thì vật này tặng Vương chưởng quỹ phòng thân." Ngụy Tác lấy hắc hồng sắc tiểu kỳ vừa sử dụng ra đưa đến cho Vương chưởng quỹ. Lá cờ này gã lấy được từ nạp bảo nang của Hỏa Vân chân nhân, đạo giai hạ phẩm pháp bảo phòng ngự Ly địa diễm hỏa kỳ. Pháp bảo cỡ này đối với tu sĩ Phân niệm cảnh ngư Vương chưởng quỹ cực kỳ khó kiếm.
"Tại hạ còn tìm kiếm tung tích y, không cùng Vương chưởng quỹ về Hải Tiên thành." Đưa pháp bảo này đến trước mặt Vương chưởng quỹ, Ngụy Tác bảo.
"Được, vậy không phiền Ngụy đạo hữu nữa." Vương chưởng quỹ tung tẩy thu Ly địa diễm hỏa kỳ, rơi khỏi hòn đảo.
Lần này tuy ông ta kinh hiểm vạn phần, suýt nữa mất cả mạng nhưng Ngụy Tác tặng Ly địa diễm hỏa kỳ thì không chỉ có nghĩa là một món pháp bảo. Rõ ràng qua việc này, giao tình giữa ông ta và Ngụy Tác lại thêm một phần.
Ông ta hiểu rõ thần thông của bạch bào thanh niên, dù gì cũng có tu vi Phân niệm cảnh tứ trọng, lại là chưởng quỹ Vương gia thương hành nên giàu có hơn nhiều tu sĩ Phân niệm cảnh tứ trọng bình thường nhiều, nhưng đối diện bạch bào thanh niên lại chỉ vài chiêu bị chế trụ. Mà bạch bào thanh niên cũng bại dưới tay Ngụy Tác, đủ thấy thần thông của gã thế nào. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
...
"Lão đầu, Tam Hoàng tông là tông môn thế nào?" Độn quang của Vương chưởng quỹ khuất đi, Ngụy Tác không tìm kiếm tung tích bạch bào thanh niên mà từ từ lướt về phía Hải Tiên thành, vì biết trong hải vực thế này mà tìm tung tích là vô vọng, nên để Vương chưởng quỹ đi trước nhằm tiện trò chuyện với lục bào lão đầu.
"Tam Hoàng tông, chừng ba vạn năm trước, là Tịch Hàn đại lục đệ nhất tông môn." Lục bào lão đầu lên tiếng, "Lập ra Tam Hoàng tông là ba Thần huyền cảnh đại tu sĩ, Thủy hoàng, Phong hoàng và Đại diệt thần hoàng. Ba đại tu sĩ này có sở trường riêng, tu vi và thần thông tối cao là Thủy hoàng, chủ tu công pháp cùng thuật pháp thủy hệ. Công pháp bạch bào thanh niên tu luyện chắc là của Thủy hoàng, Thủy hoàng thần kiếm cũng là thuật pháp của ông ta, Tam hoàng đại diệt thuật lại là của Dại diệt thần hoàng."
"Tịch Hàn đại lục đệ nhất tông môn? Lão đầu, chẳng phải ngươi chỉ ở Thiên Huyền đại lục, cả Vân Linh đại lục cũng không hiểu gì. Sao lại biết tông môn này?" Ngụy Tác nhíu mày.
"Vì thế lực Tam Hoàng tông quá lớn, sau này thậm chí lan sang cả Vân Linh đại lục. Một vài tông môn của Vân Linh đại lục và Tịch Hàn đại lục liên thủ, trọng thương Tam Hoàng tông, nhiều cao giai tu sĩ của Tam Hoàng tông gục ngã trong trận đó, sau cùng Tam Hoàng tông không giữ được cả sơn môn, toán tu sĩ sau cùng không hiểu chạy đi đâu kiến lập động phủ, Tam Hoàng tông hùng mạnh một thời tan vỡ." Lục bào lão đầu nhăn nhó, "Ta sống lâu như vậy, trong tu đạo giới mà với sức một tông xâm lấn đại lục khác cướp đoạt thì không có mấy. Thiên Huyền đại lục khi ấy có không ít tu sĩ được tông môn của Vân Linh đại lục mời đi đối phó Tam Hoàng tông, từ lúc Tam Hoàng tông xâm nhập Vân Linh đại lục cho đến khi không giữ được sơn môn là chẵn chín năm, tu sĩ Kim đan cảnh gục ngã vô số, nên ta mới hiểu rõ thế về Tam Hoàng tông."
Thoáng ngừng lại, lục bào lão đầu tiếp lời, "Y tu luyện công pháp của Thủy hoàng lợi hại nhất trong Tam Hoàng tông, lại biết thuật pháp của cả ba tổ sư, được pháp bảo Lân vương pháp ấn nhận chủ, rõ ràng kế thừa của đạo thống hoàn chỉnh Tam Hoàng tông, tương đương với tông chủ Tam Hoàng tông. Nếu y không coi thường ngươi, chưa biết chừng lần này chúng ta không thoát được."
Lục bào lão đầu nói vậy, Ngụy Tác tựa hồ nhớ ra, móc một viên thanh sắc châu tử trong ngực áo ra.
Viên thanh sắc châu tử này vốn lấy được của Đổng Thanh Y, không có phù văn nhưng có thể hóa giải thần thức xung kích và thần thức uy áp.
Lần trước đến Âm Thi tông, Ngụy Tác có mang theo nên thần thức uy áp của Huyết Linh lão tổ cũng bị y hóa giải. Lần này mà không có thì thuật pháp thần thức xung kích Phong hoàng nhiên thần thích của bạch bào thanh niên thi triển, gã vị tất đỡ được.
Nghĩ lại thì bạch bào tu sĩ trẻ tuổi cũng tu luyện thiên cấp công pháp, sử dụng thiên cấp thuật pháp. Đánh tan nhục thân y quả thật là may mắn.
"Ngụy Tác, tiếc là lần này không giết được y, không thu được hết đồ." Lục bào lão đầu lại lên tiếng, tựa hồ đã nghĩ chín, "Sau này phải tìm ra y, tuy y đoạt xá có được nhục thân thì cũng mất nhiều năm khổ công. Nhưng Lân vương khí linh trong Thủy Lân vương ấn trung, tiếp xúc ở cấp cao hơn ta, hiểu biết không kém gì. Để lại địch thủ như thế là ẩn hoạn lớn nhất."
Ngụy Tác không nói gì, lại tế xuất Ly Hỏa phảng lướt về Hải Tiên thành.

Chương 387: Không chịu nổi

Trên một chỗ trong Tịch Diệt hải, một lão tẩu mặc hôi y và một thanh niên mặt mũi thật thà mặc thanh sắc bố y đang cưỡi trên một thuyền nhỏ màu xanh nhạt lướt đi.
Con thuyền dài chừng hơn trượng, điêu khắc phù văn hình hải tảo, ánh lên thanh quang, linh khí không mạnh, rõ ràng không đạt cả linh giai pháp khí.
Trên con thuyền có mấy thi thể yêu thú cấp thấp trông như cá, và một ít tảng đá như khoáng thạch cơ hồ lấy được dưới biển.
Xem ra hôi y lão và thanh niên thật thà là đê giai tu sĩ không có cả nạp bảo nang.
Đột nhiên, hai đê giai tu sĩ dừng lại, hôi y lão tẩu cầm hắc sắc trường tiên trạng cuốn xuống nước, lôi lên một chiếc bạch sắc ngọc ấn.
Thấy rõ là bạch sắc ngọc ấn, hôi y lão tẩu và thanh y thanh niên nhìn nhau hớn hở.
Hôi y lão tẩu đặt hắc sắc trường tiên xuống, lật đi lật lại bạch ngọc tiểu ấn đoạn nhãn quang lóe lên, thanh sắc chân nguyên được dồn vào.Chân nguyên như bị nuốt chửng, bạch quang từ bạch ngọc tiểu ấn bắm ra, cắm vào mi tâm thanh y thanh niên.
"A!"
Thanh niên đang hào hứng quan sát bạch ngọc tiểu ấn chợt méo mó mặt mày, thân thể co rút cực kỳ thống khổ.
"Đoạt xá?!"
Hôi y lão tẩu hô lên với vẻ không dám tin, biến hẳn sắc mặt, định ném bạch sắc tiểu ấn đi.
Nhưng lúc đó bạch sắc tiểu ấn trong tay y rực bạch quang. Nguồn truyện: Truyện FULL
Mắt hôi y lão tẩu ánh lên kinh hoàng vì uy năng bạch sắc tiểu ấn khiến chân nguyên lão không lưu động nổi.
"Chát!"
Trong khi lão tuyệt vọng, bạch sắc tiểu ấn vuột khỏi tay đập vào ngực lão, hất lão bắn khỏi con thuyền.
Rớt xuống mặt biển, ngực hôi y lão tẩu lõm vào, xem ra xương cốt và nội tạng đã vỡ nát, không còn sinh cơ.
Trên thuyền, bạch sắc tiểu ấn giết hôi y lão tẩu xong thì rót xuống khoang, linh quang tắt ngóm, như thể tổn hao thập phần lợi hại, hữu khí vô lực.
Sau hai tuần hương, thân thể thanh y thanh niên ngừng co rút.
Thanh y thanh niên vốn trông rất thật thà giờ như thành người khác, mặc mũi hung hãn.
Cực kỳ oán độc nhìn về phía Hải Tiên thành, nhanh chóng thu bạch sắc tiểu ấn vào ngực, y điều khiển con thuyền rời xa Hải Tiên thành, nhanh chóng khuất bóng vào mặt biển.
...
"Còn có người có một thượng cổ khí linh như huynh." Trong tĩnh thất ở Hải Tiên tông, Cơ Nhã lo lắng nhìn Ngụy Tác, "Hiện tại y nếm đòn, liệu có đồn tin huynh có thượng cổ khí linh ra không?"
"Chắc không đồn ra, vì y đồn việc ta có thượng cổ khí linh ra thì ta cũng sẽ tiết lộ việc y có Lân vương thủy ấn. Hiện tại tu vi của y cơ hồ phế mất quá nửa, nếu tu sĩ Kim đan tứ ngũ trọng, thậm chí Thần huyền cảnh tu sĩ tranh đoạt thì y còn nguy hiểm hơn ta." Ngụy Tác bảo Cơ Nhã, "Bất quá không loại trừ việc y táng tâm bệnh cuồng, cũng nên phòng bị, tới đây ta sẽ kiếm cớ bế quan tại Hải Tiên tông, thực tế sẽ lén quay về Thiên Huyền đại lục giúp lão đầu ngưng hình, giải quyết ân oán giữa chúng ta và Đông Dao thắng địa, cũng coi như tránh nạn."
"Ừ." Cơ Nhã gật đầu.
Cơ Nhã bình thường khi cùng Ngụy Tác đi ra đều thay đổi dung mạo, còn khi ở cùng gã thì vứi gương mặt thật. Giờ nàng mặc tử sắc cung trang, đẹp đẽ thoát tục, khi gặp người ngoài nàng luôn giữ vẻ lạnh như băng sương còn trước mặt Ngụy Tác lại là tiểu nữ nhi đúng nghĩa.
"Về Thiên Huyền đại lục phải tìm cách giúp lão đầu ngưng hình. Đông Dao thắng địa thì chúng ta không cần tính tới." Cơ Nhã nhìn Ngụy Tác đật đầu, nghiêm túc nói.
"Chúng ta suýt nữa chết bởi Đông Dao thắng địa, hiện tại ta kết thành kim đan, kim đan lớn như thế mà mặc kệ chúng?" Cơ Nhã nói vậy, Ngụy Tác lấy làm lạ.
"Muội không muốn có quá nhiều chuyện, trước kia huynh nói đúng, nếu sư tôn còn sống thì cũng sẵn lòng dùng phường thị đổi lấy niềm vui cho muội và Vi Vi. Đông Dao thắng địa là tông môn không nhỏ, dây mơ rễ má với nhiều thế lực. Muội thà ba chúng ta ở cạnh nhau, chỉ cần bình bình an an, khoái khoái lạc lạc là được." Cơ Nhã nhìn vào mắt gã.
"Ta hiểu ý nàng, nhưng tu sĩ như chúng ta, không chạm vào người khác thì chưa biết chừng người khác sẽ chạm vào chúng ta. Chúng ta không động đến Đông Dao thắng địa, không có Đông Dao thắng địa, chưa biết chừng sẽ xuất hiện Tây dao thắng địa, Bắc dao thắng địa. Quan trọng là phải đề thăng tu vi và thực lực. Giờ ta đạt Kim đan cảnh, không mấy ai dám chạm đến chúng ta nữa. Nếu nàng cũng tu thành kim đan, hai Kim đan đại tu sĩ cùng nhau, hoặc ta đột phá thêm mấy tầng tu vi, không tính Thần huyền cảnh thì như Huyết Linh lão tổ, chúng ta cũng không ngại. Ta và lục bào lão đầu đã thương lượng, món nợ này phải trả. Không chỉ trút giận mà chưa biết chừng sẽ kiếm được lợi ích cho tu luyện. Dù gì cũng phải lấy lại mọi thứ cho vợ ngoan." Ngụy Tác nhìn Cơ Nhã, trong mắt nhu tình khôn tả, với gã thì tại tu đạo giới này, tìm tuyệt sắc nữ tu tương đương Cơ Nhã thì có nhưng tốt bụng như nàng thì thiên nan vạn nan.
"Ngụy Tác, huynh lại không đứng đắn." Cơ Nhã thoáng đỏ mặt.
"Vợ ngoan, gọi ta làm gì?" Ngụy Tác đảo mắt, mỉm cười ám muội, "Sao ta lại không đứng đắn, ta đứng đắn quá đi chứ. Phúc lộc đạo đan đâu?"
Ngụy Tác nói đến Phúc lộc đạo đan, Cơ Nhã khẩn trương hẳn, "Sao hả."
"Đương nhiên phải tu luyện, đề thăng thực lực. Vợ ngoan, mau lấy Phúc lộc đạo đan ra tu luyện ba." Ngụy Tác cười hắc hắc.
"Không được, không được." Cơ Nhã như thỏ thấy cáo, hoảng loạn định bỏ chạy, "Muội đã cho Vi Vi uống dược dịch Dưỡng nguyên thiên thiền ngọc, có khi nó sắp tỉnh lại."
"Nàng ta sắp tỉnh lại nên càng phải tranh thủ thời gian ." Ngụy Tác chặn nàng, có vẻ ấm ức, "Dù thế nào, nàng ta tỉnh lại thì lâu lắm chúng ta sẽ không được song tu. Nàng đã nói Phúc lộc đạo đan có ích cho hai chúng ta đề thăng thực lực, đan dược này càng nhanh luyện hóa càng tốt. Không cần lo việc nàng ta tỉnh lại sẽ phát giác, với thần thức của ta khẳng địnhsẽ phát hiện ngay, chỉ cần thần thức uy áp đủ khiến nàng ta không vào được cửa tĩnh thất."
"Huynh lại viện cớ." Cơ Nhã trừng mắt, mặt đỏ như quả táo chín.
"Vợ ngoan, Phúc lộc đạo đan đâu?" Ngụy Tác hỉ hả ôm lấy nàng. Nếu nam tu khác thấy dáng vẻ nhăn nhở này của gã thì chắc sẽ tìm cách bóp chết gã, vì cho rằng hoa nhài cắm bãi *** trâu.
Cơ Nhã bị gã ôm, tức thì nóng bừng người mềm nhũn, hổ thẹn úp mặt vào ngực gã, không nói gì nữa, lấy Phúc lộc đạo đan ra.
"Vợ ngoan, đan dược này chúng ta sử dụng đều như nhau hả?" Ngụy Tác mỉm cười nhăn nhở hơn.
"Dược tính viên đan dược này mãnh liệt phi thường, tu vi của huynh cao, luyện hóa chắc sẽ an toàn." Cơ Nhã hổ thẹn, tựa hồ trách Ngụy Tác lúc này mà còn cố ý trêu cợt, nên cắn mạnh lên ngực gã.
"A, không chịu nổi."
Bị Cơ Nhã cắn, Ngụy Tác rùng mình, nuốt Phúc lộc đạo đan, gã chống nổi tâm ma lúc kết đan thì tâm chí có thể coi là kiên định nhưng giờ cũng xáo động, toàn thân nóng bừng, có phần không chịu nổi.
"A!"
Kết quả Cơ Nhã như cố ý, mím môi lại.
Ngụy Tác càng không chịu nổi, ôm nàng lên, lần này đến lượt nàng kinh hô, vì toàn bộ y phục được gã cởi ra một cách cực kỳ thuần thục.
Ngọc thể hoàn mỹ lại dính sát vào gã.
Có những song tu công pháp chỉ cần song phương nối thông chân nguyên là tu luyện được, Huyền Sát đại pháp chỉ khi nhục thân song phương giao hợp, vui vầy cá nước thì mới có thể hành công tu luyện.

Chương 388: Nhìn thấy mọi thứ

Theo quy củ tu đạo giới, chỉ khi là địa cấp đỉnh giai đan dược, danh xưng mới có chữ "Đạo".
Nuốt Phúc lộc đạo đan, Ngụy Tác cảm giác được viên đan hóa thành hai làn nguyên khí, một nóng một lạnh.
Nguyên khí nóng bừng nhanh chóng dung hợp vào thể nội, tinh lực gã không ngừng dâng lên. Nguyên khí lạnh lại chạy loạn xạ, không bị hấp thu mà đang tìm chỗ tiết ra.
Gã cùng Cơ Nhã ôm chặt nhau, theo công pháp hành công thì băng khí tràn vào thể nội Cơ Nhã để nàng hút lấy.
"Phúc lộc đạo đan quả nhiên là địa cấp đỉnh giai đan dược, tốt thật."
Ngụy Tác cảm giác được có nguyên khí của Phúc lộc đạo đan, âm nguyên của Cơ Nhã mỗi lần lưu chuyển một chu thiên, Huyền sát âm khí tạo ra gấp sáu, bảy lần bình thường.
Đối với Ngụy Tác, mọi thứ còn tuyệt vời hơn.
Gã đột nhiên cảm giác được âm nguyên của Cơ Nhã vốn bao chặt dương nguyên của gã, đột nhiên rung động kỳ dị, tốc độ tràn vào thể nội gã gấp mấy lần.
"A!"
Ngụy Tác cực kỳ bội phục người sáng tạo ra song tu thuật pháp vừa cảo lộ vừa tu luyện này, tu luyện thuật pháp này là khoái cảm kép, vừa đề thăng sức mạnh vừa cảo lộ, hiện tại khoái cảm kép này tăng lên thì gã cũng không nén được mà kêu lên. Cũng may song tu không có gì nguy hiểm, không thì gã xong rồi."Vợ ngoan, sao vậy?" Ngụy Tác tỏ vẻ không dám tin nhìn Cơ Nhã.
Ngọc thể hoàn mỹ của Cơ Nhã ánh lên quang ho màu hoa đào, không khác gì lúc tu luyện bình thường. Thấy gã tròn mắt, thường thì khi song tu, nàng không bao giờ nhìn gã nên giờ càng hổ thẹn, cất giọng nhỏ như muỗi kêu: "Lần trước tại Hải liệp đại hội lấy được cuốn sách đó, muội đọc được mấy thứ có ích cho song tu công pháp."
"A?"
Ngụy Tác tròn mắt, hưng phấn hẳn.
"Vợ ngoan, diệu thuật này là Cẩm lý hấp thủy hay Thôn vân hàm nguyệt..."
...
"Tiếng gì nhỉ."
Một cánh tay nõn nà giơ lên rồi đặt xuống, dụi dụi mắt.
Chủ nhân cánh tay là tiểu mỹ nữ mông cong Hàn Vi Vi.
Mỹ nữ mông cong nhu nhược này vừa dụi mắt vừa mơ hồ ngòi dậy, lẩm bẩm như bất mãn.
Hàn Vi Vi chỉ thấy như như mình ngủ quá lâu, đầu óc hôn hôn trầm trầm, không rõ mọi thứ ra sao, đồng thời tứ chi vô lực.
Lẩm bẩm xong, Hàn Vi Vi phát hiện có chuyện không ổn.
Nàng ta nhận ra mình đang ở trong một tĩnh thất lạ, bố trí còn cao cấp hơn chỗ ở thiên cấp tại Linh Nhạc thành.
Lắc lắc đầu, Hàn Vi Vi thấy y phục của mình đã thay đổi.
Nàng ta không mặc ngân tiêu pháp y như trước mà đổi thành pháp y kiểu cung trang màu trắng. Pháp y này ràn rạt linh khí, ít nhất cũng là linh giai pháp y, cao cấp hơn ngân sắc pháp y nhiều.
"Ta đang ở đâu?"
Hàn Vi Vi nhớ lại, hình như ở Trân Bảo các trúng độc dược của trưởng lão Đông Dao thắng địa đó rồi còn thấy Ngụy Tác cứu mình. Nhưng cụ thể thế nào thì không thể nhớ ra.
Hoạt động tay chân một tí, đầu óc còn mơ hồ, Hàn Vi Vi cảm thấy thân thể trừ hơi yếu ra thì không có đáng ngại.
"Lẽ nào là lão lưu manh Ngụy Tác cứu ta, sư thư đâu?"
Ý nghĩ vừa lóe lên, nàng ta giật mình tỉnh táo lại.
Nàng ta nhận ra thanh âm thoạt có thoạt không đó có thật, không phải ảo giác.
Âm thanh đó như hai con cá đang vui vầy trong nước, búng đuôi tanh tách, tựa hồ có cả tiếng thì thầm như mơ ngủ.
Nàng ta càng lấy làm lạ là tiếng kêu đứt quãng như nỉ non đó rất giống của sư thư Cơ Nhã.
"Sư thư?"
Vừa quan sát chung quanh, nàng ta vừa nghi hoặc gọi khẽ.
"Y... A!... Không!"
Loáng thoáng, nàng ta nghe thấy mấy tiếng đó, giọng nói có phần kinh hoàng tựa hồ là Cơ Nhã. Nguồn truyện: Truyện FULL
Hàn Vi Vi nóng lòng, lắc lắc đầu đi về phía đó.
Đi qua hai gian phòng, nàng ta dừng lại trước một gian tĩnh thất.
Thoáng do dự, đẩy cửa đi vào, chỉ kịp nhìn qua là Hàn Vi Vi đã kêu lên với vẻ không dám tin.
"Lão lưu manh!"
Nàng ta thấy trong tĩnh thất, Ngụy Tác ôm chặt sư thư Cơ Nhã, hai thân thể dính sát nhau.
Ngụy Tác cùng Cơ Nhã đang hoàn toàn trần trụi.
Tay Ngụy Tác không ngừng du lịch trên mình Cơ Nhã.
Cơ Nhã như con dê non bị mãnh hổ ép xuống, kinh hoảng khôn tả.
Cảnh tượng này khiến Hàn Vi Vi cảm thấy như nằm mộng, cắn lưỡi thấy đau khiến nàng ta băng lạnh, nảy ra ý nghĩ Ngụy Tác đang phi lễ sư thư.
Nhưng khi vừa ré lên định giết tên cầm thú Ngụy Tác thì nhận ra có điểm lạ lùng.
Nàng ta thấy Ngụy Tác tựa hồ muốn khóc mà không có nước mắt. Trên mình gã cùng Cơ Nhã lấp lánh hồng sắc quang hoa. Dưới da hai người có khí lưu chảy với tốc độ kinh nhân.
"Thật ra là việc gì?"
"Sao lại thế này?"
Nhất thời, đầu óc Hàn Vi Vi vốn lanh lợi cũng vô dụng.
Không biết nàng ta đầu óc trống rỗng ngẩn ra bao lâu, thân thể Ngụy Tác cùng Cơ Nhã đột nhiên rời nhau.
Hai người vừa tách ra, khí tức hùng hậu khiến Hàn Vi Vi chao mình.
Ngực Cơ Nhã phập phồng, không dám ngẩng lên vội cầm lấy mớ y phục đã Ngụy Tác lột ra.
Lúc nàng mặc xong, Ngụy Tác mới định thần lại, tay chân thừa thãi, mặc nhanh quần áo.
"Ngươi tỉnh rồi hả?" Ngụy Tác muốn tỏ ra mặt dày, coi như không có chuyện gì chào Hàn Vi Vi, nói là ngươi hôn mê quá lâu, đầu óc không tỉnh táo, tất cả vừa nhìn thấy đều là ảo giác. Nhưng hai lầm há miệng, gã vẫn thấy mình không đủ mặt dày, không thể nói thành tiếng.
"Sư thư, muội đi nghỉ đã."
Hàn Vi Vi khước đột nhiên bảo. Đoạn không ngoái lại, quay về tĩnh thất lúc trước.
"Ngụy Tác!" Cơ Nhã nhìn Ngụy Tác, giậm chân rồi đuổi theo, để lại mình gã trong gian tĩnh thất.
"Không trách ta được, ai ngờ dược lực Phúc lộc đạo đan hung mãnh thế!" Ngụy Tác bực mình vô cùng.
Vốn dù Hàn Vi Vi tỉnh lại, cũng sẽ không xảy ra việc gì, như gã đã bảo Cơ Nhã lúc trước. Vì Hàn Vi Vi tỉnh lại là gã nhận ra ngay.
Ngụy Tác cùng Cơ Nhã không ngờ nửa đầu dược lực Phúc lộc đạo đan thập phần bình hòa, nhưng đoạn sau thì cuồng bạo hẳn, tan hết tất cả. Cơ Nhã lúc đó đang "gia tốc". Dù với tu vi của Ngụy Tác mà đình chỉ tu luyện thì cũng có khả năng banh xác.
Ngụy Tác cùng Cơ Nhã đành không ngừng tu luyện hạ khứ.
Cùng lúc, Hàn Vi Vi lại nghe thấy mà đến chỗ cả hai.
Cảm giác thấy Hàn Vi Vi đi vào, Ngụy Tác cùng Cơ Nhã không thể dừng lại, không thể ngăn nàng ta đừng vào. Vốn cả hai định đợi cho Hàn Vi Vi tỉnh lại thì làm cách nào giải thích quan hệ giữa hai người, hiện tại thì thấy hết rồi.
"Không biết Cơ Nhã nói gì với nàng ta."
Ngụy Tác dù mặt dày thì nghĩ đến cảnh vừa rồi cũng thấy mặt nóng bừng.
"Phệ tâm trùng thật ra thế nào?"
Cười khổ đoạn gã lóe lên ý nghĩ này, lướt ra ngoài.
Ban nãy phát hiện Hàn Vi Vi đi vào, gã không thể dừng lại, nên ra lệnh cho Phệ tâm trùng ngăn Hàn Vi Vi lại. Có điều Phệ tâm trùng không hề phản ứng, như đang ngủ say.
"Xem Huyền sát quỷ trảo biến hóa ra sao đã."
Ngụy Tác định hành động rồi cười khổ dừng lại. Đến tĩnh thất của Phệ tâm trùng phải đi qua gian của Hàn Vi Vi, hiện tại không hiểu Cơ Nhã và Hàn Vi Vi nói gì nên gặp Hàn Vi Vi thì càng ngượng.
Vù, Ngụy Tác dừng lại phất tay, thanh hắc sắc âm khí phun trào, ngưng thành quỷ trảo.
Quỷ trảo lấp lánh tinh quang như thủy tinh, ngưng luyện hơn lúc nào hết.

Chương 389: Sao hả, nhỏ mọn thế

"Vi Vi, xin lỗi." Cơ Nhã đuổi theo Hàn Vi Vi vào tĩnh thất, thấy sư muội dừng lại, vai hơi run run. Nếu là bình thường, Cơ Nhã khẳng định đã ôm Hàn Vi Vi, nhưng giờ chỉ đứng tại cửa, quay lưng lại, tuy chỉ cách sáu, bảy bước nhưng không khác gì một khoảng cách không thể vượt qua, mặt mày nhợt nhạt nói.
"Sư thư, không phải y bức bách, thì có phải vì cứu muội mà..." Hàn Vi Vi chợt quay lại, nước mắt lưng tròng nghiến răng nói: "Nếu thế, muội thề sẽ giết y."
Cơ Nhã sững người, dáng vẻ Hàn Vi Vi cho thấy nàng ta hiểu lầm, nàng bước tới ôm sư muội vào lòng dịu giọng: "Vi Vi, việc giữ tỷ và y không như muội tưởng tượng đâu."
"Sư thư thật sự thích y?" Hàn Vi Vi không dám tin ngẩng lên, "Sao lại thế được, y sao xứng với thư thư."
"Y đã là Kim đan đại tu sĩ, sao lại không xứng." Cơ Nhã do dự rồi vuốt mái tóc Hàn Vi Vi buông xuống như dòng suối. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Kim đan đại tu sĩ?" Hàn Vi Vi tròn mắt, tựa hồ câu nói của Cơ Nhã khiến nàng ta quên hết, khôi phục như bình thường, "Sư thư, sao lại thế được, mới có mấy ngày mà y lại từ tu sĩ Chu thiên cảnh biến thành Kim đan đại tu sĩ? Sư thư có nhầm không."
"Vi Vi, muội hôn mê ba năm rồi." Cơ Nhã nhìn Hàn Vi Vi, tỏ vẻ không diễn tả nổi. Chỉ mình nàng ta biết, mỗi ngày thi pháp cho Hàn Vi Vi mà không thấy nàng ta tỉnh lại thì có cảm giác nào."Ba năm? Muội hôn mê lâu thế sao?" Hàn Vi Vi cứng người. Một chốc sau, Hàn Vi Vi mới ngẩn ngơ nhìn Cơ Nhã, "Sư thư, thật ra có chuyện gì? Muội chỉ nhớ là bị Đông Dao thắng địa Lý Thiệu Hoa ám toán. Sau đó xảy ra chuyện gì thì muội không biết."
"Đông Dao thắng địa ám toán muội, lấy muội ra làm con tin ép tỷ cưới Đổng Thanh Y. Ngụy Tác bắt Đổng Thanh Y, bức chúng thả chúng ta." Cơ Nhã kể lại rõ ràng việc Ngụy Tác bức bách Đông Dao thắng địa rồi đến Vân Linh đại lục, lúc vào Chập Khí hải, sau cùng kết đan thành công, cứu nàng ta tỉnh lại.
"Chu thiên cảnh tứ trọng mà dám bắt Đổng Thanh Y, bàn điều kiện với tu sĩ Kim đan kỳ cứu chúng ta? Chúng ta đang ở Vân Linh đại lục? Y đã kết đan thành công, thành Kim đan kỳ đại tu sĩ?" Hàn Vi Vi chỉ nhớ mình gặp Ngụy Tác, tựa hồ lúc đó gã đang tìm cách cứu mình, nhưng sự tình cụ thể thì không nhớ rõ. Hiện tại nghe Cơ Nhã kể lại từng việc, nàng ta biến sắc, biết mấy năm nay xảy ra nhiều việc, đều cực kỳ hung hiểm.
"Chả trách sư thư thấy y khác với tu sĩ khác, tốc độ tu luyện cực nhanh, hóa ra vì có một thượng cổ khí linh." Nghe đoạn, Hàn Vi Vi bình tĩnh lại, trong lòng bâng khuâng khôn tả, "Sư thư, nói vậy là sư thư thích lão lưu manh đó? Không phải vì y liều mạng cứu mà cảm kích?"
"Đương nhiên là thích thật sự... Vi Vi, y đích xác khác mọi tu sĩ." Cơ Nhã bảo Hàn Vi Vi: "Y là người có thể tuyệt đối tin tưởng, có thể nương tựa."
"Y tốt thế hả? Sao muội không thấy nhỉ." Hàn Vi Vi bĩu môi, không hiểu sao càng lúc càng thấy vừa tỉnh lại là mọi thứ đều không dám tin vào nữa.
"Xin lỗi, Vi Vi." Cơ Nhã nhìn Hàn Vi Vi bằng ánh mắt phức tạp.
"Xin lỗi?" Hàn Vi Vi trợn tròn mắt không hiểu, "Sư thư, muội bất cẩn bị Lý Thiệu Hoa ám toán, hại sư thư suýt nữa phải lấy Đổng Thanh Y. Hà cớ phải xin lỗi muội."
"Tỷ thấy muội rất thích Ngụy Tác..."
"Cái gì?" Cơ Nhã chưa dứt lời đã bị Hàn Vi Vi cắt ngang, không vì nàng ta thấy mình uể oải, trong lòng Cơ Nhã lại rất dễ chịu thì chắc đã nhảy lên. "Sư thư", nàng ta nhìn Cơ Nhã không dám tin, "Sư thư tưởng muội thích lão lưu manh, sư thư cướp y nên ngại?"
Cơ Nhã gật đầu.
"Phì! Muội thích ai thì thích chứ không bao giờ là y." Hàn Vi Vi lắc đầu quầy quậy, "Y trông nham nhở quá, mặt mũi thân thể đều không ra sao cả. Dù y là Kim đan đại tu sĩ, muội vẫn thấy y không xưng với sư thư. Đúng là hoa nhài cắm bãi *** trâu..."
"Đừng đến." Hàn Vi Vi nói đến nhe nanh múa vuốt, khô ran mồm miệng mới dừng lại, Cơ Nhã vừa bực vừa buồn cười, chỉ ngón tay trắng muốt vào trán sư muội, "Lẽ nào tỷ còn không hiểu muội. Trước đây muội nhắc đến y trước mặt tỷ thì hớn hở, tỷ sợ muội bị tu sĩ bất lương quyến rũ mà bỏ đi, giờ còn cứng miệng hả."
"Phì! Dù cả đời thanh tu, muội cũng không thèm y. Sư thư, sao lại nhìn muội như thế?"
"Đừng ồn." Đã kể xong, Cơ Nhã vô tình lại tỏ mấy phần uy nghiêm của sư thư với Hàn Vi Vi, từ lúc còn ở Linh Nhạc thành, từ khi phụ thân Hàn Vi Vi qua đời, nàng luôn chăm lo cho sư muội, trừng mắt nhìn Hàn Vi Vi đang phì phì không ngừng, nàng như quyết định nói: "Tỷ thấy y rất thích muội, chưa biết chừng trước kia y còn thích muội hơn tỷ, không thì cần gì liều mạng, tu vi Chu thiên cảnh tứ trọng mà dám bắt thiếu chủ Đông Dao thắng địa. Tỷ luôn thấy mình nhân mấy năm y không có muội mà cướp mất y, nên..."
"Sư thư, đừng bất an, sư thư không chê lão lưu manh này thì kệ, đừng đẩy muội vào đống lửa." Hàn Vi Vi bị Cơ Nhã trừng mắt thì có vẻ xìu đi, không dám nói nữa, nghe Cơ Nhã nói thì lắc đầu, kêu lên cắt ngang.
"Muột thật sự không thích y?" Cơ Nhã lại nhìn Hàn Vi Vi.
"Muội và y là huynh đệ." Hàn Vi Vi lắc đầu, "Sư thư, không như sư thư tưởng tượng đâu."
"Thật hả?" Cơ Nhã nói với Hàn Vi Vi, "Hiện tại muội không khó chịu vì y là đạo lữ song tu của tỷ?"
"Muội khó chịu gì cơ?" Hàn Vi Vi bĩu môi.
Nhưng nói ra thì nàng ta lại thấy sống mũi cay cay, trong lòng khác hẳn.
Có phải hôn mê quá lâu, thân thể hư nhược nên không thoải mái? Hình như không.
Những hình ảnh cùng gã lướt nhanh qua, cảm giác này dâng ngập lòng.
"Lẽ nào ta thật sự thích lão lưu manh?" Hàn Vi Vi trợn tròn mắt, lóe lên một ý nghĩ không dám tin là sự thạt.
"Thế nào, muội hiểu chưa?" Cơ Nhã như thể đã biết trước Hàn Vi Vi sẽ như thế.
"Phì! Muội thấy sư thư theo lão lưu manh nên mới vậy." Hàn Vi Vi lắc đầu, lòn khỏi lòng Cơ Nhã kéo tay sư thư đi ra, "Đi, sư thư, muội phải xem lão lưu manh có gì khác, có gì khiến sư thư thích."
"Ngươi!" Nghe tiếng là biết Ngụy Tác còn ở trong gian tĩnh thất ban nãy, vừa đến cửa, nhìn rõ cảnh tượng, Hàn Vi Vi tựu suýt buông ra một câu không có tí phong phạm thục nữ nào.
Trong tĩnh thất, Ngụy Tác vung thanh hắc sắc thủy tinh quỷ trảo, dễ dàng cào một vết sâu trên tường.
Ngụy Tác sáng mắt hỉ hả, thập phần mãn ý với uy lực quỷ trảo, dáng vẻ vẫn nhăn nhở như trước.
"Ta thích lão lưu manh?"
Hàn Vi Vi lại thầm phản bác.
"Hàn..." Ngụy Tác lúc đó mới phát hiện nàng ta cùng Cơ Nhã tới, quay lại không biết nói gì.
"Hàn cái quỷ sứ gì." Không biết vì sao, ban nãy bình thường nhưng vừa thấy Ngụy Tác, Hàn Vi Vi lại nổi đóa, "Nghe nói ngươi là tu vi Kim đan kỳ nhất trọng?" Nói đoạn pháp y bạch sắc của nàng ta rực hà quang, hóa thành bạch sắc kiếm khí, trực tiếp chém vào Ngụy Tác.
"Chát!" Ngụy Tác vung tay, thanh hắc sắc quỷ trảo chụp ra, bạch sắc kiếm khí tan tành.
Hàn Vi Vi tròn mắt.
Nàng ta muốn thử xem Ngụy Tác có thật sự lợi hại hơn không biết bao nhiêu lần không, thể nội không có bao nhiêu chân nguyên nên kích phát pháp y, không ngờ thử mới biết là linh giai thượng phẩm công kích pháp y mà chính nàng ta không biết tên là gì này. Phát đòn xong, nàng ta giật mình, sợ Ngụy Tác kịp đón đã mất mạng.
Nhưng nàng ta không ngờ là Ngụy Tác như bóp chết một con ruồi, không thèm chớp mắt cũng chặn được.
"Tiểu tử khá lắm." Tròn mắt ngẩn ra, Hàn Vi Vi định thần nhìn Ngụy Tác, hầm hừ, "Việc của ngươi và sư thư, ta đã nghe sư thư nói. Sư thư nói tốt cho ngươi như thế thì ta đành vậy. Ngọn trảo của ngươi uy lực không tệ, chốc nữa truyền môn thuật pháp này cho ta."
"A? Không phải chứ?" Ngụy Tác nuốt nước bọt. Sự thực vừa rồi gã thử Huyền sát quỷ trảo đã cảm giác thấy Hàn Vi Vi cùng Cơ Nhã đến, chỉ là không biết Cơ Nhã giải thích đến mức nào, cũng không biết phải nói gì nên cứ không ngừng cào lên tường, trong lòng thì ngứa ngay, không biết tiếp theo sẽ thế nào. Câu nói này của Hàn Vi Vi khiến gã tròn mắt. Lẽ nào chỉ tích tắc mà Cơ Nhã khiến được Hàn Vi Vi thoải mái đến thế?
"Lẽ nào không định dạy muội?" Hàn Vi Vi thấy gã như vậy thì nhướng mày như muốn nổi giận.
"Chuyện đó..." Ngụy Tác cùng Cơ Nhã nhìn nhau, Cơ Nhã đỏ mặt, Ngụy Tác cẩn thận hỏi, "Hàn Vi Vi, môn thuật pháp này là bọn ta lấy được ở Cổ Hòe trang, từ tay cháu Lý Thiệu Hoa, ngươi xác định sẽ tu luyện?"

Chương 390: Chuẩn bị quay về

"..." Hàn Vi Vi tròn mắt, quay nhìn Cơ Nhã.
Nàng ta nhớ rõ, khi ấy kẻ sử dụng Huyền sát quỷ trảo chỉ là thanh hắc sắc âm khí, không như Ngụy Tác hiện tại, không khác gì một món pháp bảo do tinh thạch ngưng thành. Vì Huyền sát quỷ trảoquỷ trảo của gã bây giờ và của kẻ đó khác nhau nên nàng ta không nhận ra là cùng một loại thuật pháp.
Nàng ta nhớ rõ môn thiên cấp thuật pháp đó là song tu thuật pháp, song tu càng nhiều Huyền sát âm khí càng lợi hại. Hiện tại Huyền sát quỷ trảo của Ngụy Tác ngưng kết thành thế này thì y và sư thư song tu bao lần rồi?
Bị Hàn Vi Vi nhìn, Cơ Nhã lại hơi đỏ mặt.
"Diệu lực của Phúc lộc đạo đan." Thấy Hàn Vi Vi nhìn Cơ Nhã, Ngụy Tác biết ngay nàng ta nghĩ gì nên giải thích.
"Thuật pháp này ngươi tự luyện đi, ta không thích." Hàn Vi Vi hung hãn trừng mắt nhìn gã, càng nhìn càng bực, càng không hiểu vì thích gã vì cái gì.
"Ban nãy ngươi nói muốn tu luyện mà." Hàn Vi Vi vẫn ngông như trước, Ngụy Tác tức thì khôi phục được mấy phần bản sắc, cười hắc hắc."Đừng có được đằng chân lân đằng đầu, ngươi giở trò lưu manh với sư thư thì đành không nói gì nữa, còn dám với ta thì cẩn thận ta cắt một số chỗ của ngươi cho yêu thú ăn." Hàn Vi Vi phất tay uy hiếp.
Ngụy Tác cười ngượng ngùng, thanh hắc sắc Huyền sát quỷ trảo hóa thành Huyền sát âm khí, thu lại thể nội.
"Nghe nói ngươi đã kết đan thành công, là tu sĩ Kim đan nhất trọng?" Thấy Ngụy Tác thật thà, Hàn Vi Vi càng hiếu kỳ: "Thật không, ai kết đan thành công, thành Kim đan tu sĩ thì cũng có linh khí hóa hình hả? Sao ta không thấy ngươi có linh khí hóa hình?"
"Thường ta vẫn dùng Tiềm ẩn quyết che giấu tu vi." Ngụy Tác giải thích đoạn thu Tiềm ẩn quyết. Tử sắc linh khí bừng lên ngưng thành mấy cánh sen tím.
"Ha ha!"
Thấy cánh tử sắc liên hoa nhỏ xíu, Hàn Vi Vi trợn tròng trắng, bật cười.
"Ngụy Tác, đây mà là linh khí hóa hình? Kim đan tu sĩ khác uy mãnh bao nhiêu, còn linh khí hóa hình của ngươi đứng xa một chút là không nhìn thấy, chắc kim đan của ngươi cũng không ra sao cả, chỉ bằng hạt đỗ hả?" Trợn tròng trắng xong, Hàn Vi Vi coi thường.
"Ta muốn giữ kín cũng không được, cho ngươi biết, kim đan của ta rất to, xuất hiện chắc ngươi sợ lắm." Ngụy Tác cười ha hả.
"Phì! Trông thế này thì to đến đâu, dọa được ta?"
"Vậy hả?" Thấy Hàn Vi Vi khinh thường, Ngụy Tác không tiếc tổn hao chân nguyên và kim đan uy năng, cười hắc hắc, tế xuất kim đan.
Mi tâm gã rực hà quang vạn đạo, tử sắc kim đan bay lên.
"Nhĩ muội yêu!"
Hàn Vi Vi vốn đang khinh thường, thấy thế thì tròn mắt kêu lên.
Dù chưa ăn thịt lợn thì cũng từng thấy lợn đi, Hàn Vi Vi hiểu rõ, tu sĩ Kim đan nhất trọng bình thường, kim đan chỉ cỡ trứng chim câu còn viên của Ngụy Tác lại như trứng ngỗng, quả thật dọa khiếp người ta.
"Ha ha, thế nào, không nhỏ chứ?" Ngụy Tác thấy Hàn Vi Vi tròn mắt thì càng đắc ý.
"Ngươi dùng Ảo quang phù dọa ta?" Hàn Vi Vi chỉ muốn thò tay chạm vào xem kim đan là thật hay giả, mềm hay cứng nhưng mới đi được hai bước thì bị kim đan uy áp khiến cho sững lại.
"Thứ lỗi, tuy to một chút nhưng là thật." Ngụy Tác bật cười ha hả. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Đắc ý cái gì, trông to nhưng vô dụng." Ngụy Tác đắc ý vô cùng khiến Hàn Vi Vi lại bực mình.
"Sao lại vô dụng. Vô dụng thì ta mất mạng lâu rồi." Ngụy Tác đảo mắt, đột nhiên nhớ ra, vỗ lên một nạp bảo nang thượng, lấy kim đan của Diệp Linh ra. "Hiện tại đã tế xuất kim đan rồi, đem viên kim đan này luyện thành Tuyệt diệt kim đan đã."
"Đây là kim đan của Kim đan tu sĩ bị ngươi giết?" Hàn Vi Vi lại chú ý đến kim đan của Diệp Linh. Nàng ta đã nghe Cơ Nhã nói Ngụy Tác kết thành kim đan thì đến Âm Thi tông giết Diệp Linh rồi bị bạch bào thanh niên mai phục. Nan nãy nói kim đan của Ngụy Tác vô dụng chỉ vì không thích việc gã đắc ý nên phản bác.
"Là kim đan của Âm Thi tông Diệp Linh, hiện tại ta dùng hết bài tẩy rồi, đem vật này luyện chế thành Tuyệt diệt kim đan mới được." Ngụy Tác gật đầu, dặn Hàn Vi Vi, "Quá trình ta luyện chế Tuyệt diệt kim đan khá nguy hiểm, chốc nữa ngươi đừng có nghịch dại, không thì cả ba chúng ta đều tan xác."
"Ngụy Tác, ngươi có ý gì, trước đây ta toàn làm hỏng việc hả?" Ngụy Tác nói vậy, Hàn Vi Vi bực mình kêu lên. Ngụy Tác không nói gì mà đảo mắt, Hàn Vi Vi nhớ lại thì toát mồ hôi, hình như trước đây quả thật mình toàn gây họa.
Hàn Vi Vi không nói gì nữa, Ngụy Tác bắt đầu luyện chế Tuyệt diệt kim đan.
Có kinh nghiệm luyện chế hai viên Tuyệt diệt kim đan, luyện chế viên này chỉ khi áp chế kim đan uy năng hơi vất vả ra thì không sao, gã nhanh chóng luyện chế xong.
"Luyện chế xong rồi?"
Hàn Vi Vi trước kia chưa từng thấy kim đan nên nhìn rất thú vị, đợi Ngụy Tác luyện chế xong thì còn tỏ ra tiếc rẻ.
Ngụy Tác quá hiểu tính Hàn Vi Vi, sợ nàng ta nghịch Tuyệt diệt kim đan nên mặc cho nàng ta hào hứng nhìn gã luyện chế, xong là gã gật đầu, lẳng lặng thu Tuyệt diệt kim đan vào nạp bảo nang.
"Đúng rồi." Những lần này gã tính nhầm, Hàn Vi Vi đảo mắt rồi bảo, "Không phải ngươi có thượng cổ khí linh hả, sao trước đây không cho ta biết? Mau lấy ra cho ta xem thế nào."
Hàn Vi Vi nói vậy, Ngụy Tác biết không để nàng ta gặp lục bào lão đầu thì sẽ bị làm phiền đến chết nên gã lấy luôn Dưỡng quỷ quán ra.
Mấy giọt máu Hỏa địa long nhỏ vào, lục quang lóe lên, thân ảnh lục bào lão đầu bay khỏi Dưỡng quỷ quán.
"Có việc gì?" Lục bào lão đầu xuất hiện, bực mình lẩm bẩm, thấy Hàn Vi Vi đứng trước mặt thì lão ngẩn ra, "Thế nào, nàng ta tỉnh rồi hả."
"Ngươi là thượng cổ khí linh? Sao lại là lão đầu?" Ngụy Tác chưa nói gì, Hàn Vi Vi đã lên tiếng, "Biến sang hình khác được không..."
"Chuyện đó... Trước mắt không được, bất quá ngưng hình xong thì có thể..."
"Nghe nói ngươi sống mấy vạn năm rồi, tu đạo giới khi đó thế nào, nữ tu mặc pháp y kiểu gì..."
"Tu đạo giới khi đó và hiện tại tương tự, nữ tu thời đó..."
"..."
Ngụy Tác cùng Cơ Nhã tắt tiếng vì Hàn Vi Vi và lục bào lão đầu rất hợp chuyện.
"Chi bằng hai người cứ trò chuyện? Ta đi xem Phệ tâm trùng." Hàn Vi Vi và lục bào lão đầu càng lúc càng hợp chuyện, Ngụy Tác bảo.
"Phệ tâm trùng?" Hàn Vi Vi dừng lại, nhớ ra, "Ngươi vẫn nuôi Phệ tâm trùng? Còn Phệ tâm trùng của ta?"
"Thế nào, Phệ tâm trùng lại tiến giai?" Đang cùng Hàn Vi Vi trò chuyện say sưa, lục bào lão đầu nghe Ngụy Tác đột nhiên nói vậy thì ngẩn người.
"Tiến giai hay không thì ta không biết. Bất quá có vẻ đang ngủ sau khi tiến giai." Ngụy Tác giải thích, đoạn bảo Hàn Vi Vi, "Phệ tâm trùng của ngươi lọt vào tay Đông Dao thắng địa."
"Cướp cả Phệ tâm trùng của ta!" Hàn Vi Vi nổi giận, "Ngụy Tác, không phải ngươi kết thành kim đan rồi hả, sao không giáo huấn Đông Dao thắng địa?"
"Vốn định đợi ngươi tỉnh lại là quay về. Bất quá cần chuẩn bị một chút. Không hiểu mấy năm nay, Linh Nhạc thành và Đông Dao thắng địa biến thành thế nào rồi."
Ngụy Tác vừa nói vậy với Hàn Vi Vi vừa dẫn đường, đến gian phòng nuôi dưỡng Phệ tâm trùng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau