THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 376 - Chương 380

Chương 376: Quá quyết đoán

"Không xong!"
Ngụy Tác tế xuất kim đan thì trong sơn môn Âm Thi tông, Huyết Linh lão tổ tựa hồ cảm giác được mà biến sắc, mở bừng mắt.
Huyết quang lóe lên, thân ảnh Huyết Linh lão biến mất khỏi bảo tọa vàng sậm toát lên khí tức viễn cổ man hoang.
"Thế nào, Diệp Linh, ta đã nói rồi, ta tế xuất kim đan thì ngươi sẽ mất mật. Xem kia, ngươi chẳng són đái còn gì." Ngụy Tác ha hả cười với Diệp Linh đang kinh hãi vô cùng.
Không hề dừng lại, tử sắc kim đan của gã phát ra hà quang, ngưng thành viễn cổ thiên long.
"Ta..."
Diệp Linh chỉ muốn thổ huyết, tuy kinh hãi nhưng nào đến mức són đái, có điều ngay cả cơ hội lên tiếng cũng không có vì không kịp thu lại kim đan, viễn cổ thiên long do kim đan hà quang của Ngụy Tác ngưng thành lại va vào bạch sắc cốt liên.
"Cách cách!"
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, bạch sắc cốt liên to bằng một phần ba viễn cổ thiên long bị va vỡ tan. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Ngụy Tác tu luyện công pháp gì, lẽ nào là thiên cấp trung giai công pháp!""Sao lại thế được! Kim đan hà quang ngưng hình tu vi Kim đan nhất trọng lại có uy năng hơn cả kim đan hà quang ngưng hình của tu vi Kim đan lưỡng trọng."
"Diệp Linh không kịp thu hồi kim đan, tiếp đó là đấu kim đan, kiểu giao đấu tính mạng của tu sĩ Kim đan kỳ, chúng ta không thường thấy đâu, hai viên kim đan này va nhau sẽ thế nào?"
"..."
Mọi ý nghĩ này lóe lên trong điện quang hỏa thạch, lướt qua óc vô số tu sĩ Linh Cữu thành.
"Chát chát chát chát!"
Trên không, tử sắc thiên long đập vỡ bạch sắc cốt liên, bừng lên xuất vô số cương phong như lưỡi kiếm.
Tử sắc thiên long và kim đan của Ngụy Tác va mạnh vào kim đan của Diệp Linh.
"Oành!"
Tử sắc thiên long vỡ tan, bản thể hai viên kim đan va nhau.
"A! Kim đan va nhau, như hai ngọn núi va chạm. Uy năng này, không phải tu sĩ Kim đan kỳ thì sao chống nổi."
Tích tắc đó, từng vòng cương phong và sóng âm như thực chất tràn lan, cả Linh Cữu thành như bị vô hình cự chùy gõ mạnh, đá dưới mặt đất rung lên.
"Mắc hỡm rồi, y định dụ cho ta tế xuất kim đan, rồi dùng kim đan va chạm!"
Diệp Linh hiểu rõ nhưng không còn lựa chọn nào khác.
"Cách!"
Lập tức, phù văn lưu chuyển trên kim đan của Diệp Linh tan vỡ.
"Phù!" Thân thể y rúng động đoạn phun máu. Kim đan của y bị kim đan của Ngụy Tác đánh bay.
"Không xong!"
Âm Mị Ly, Mặc Thanh Phong quan chiến ngoài xa đều biến sắc.
Kiểu va chạm kim đan này, bên thua không chỉ nhục thân mà ngay cả kim đan tu vi cũng tổn thương.
"Nào, Diệp Linh! Ta đã nói sẽ đánh ngươi như đánh chó."
"Cách!"
Không hề ngừng tay, kim đan của Ngụy Tác đuổi sát, va vào kim đan của Diệp Linh!
"Phù!"
Kim đan của Diệp Linh vừa ánh lên quang văn lại tan vỡ, thân thể y run lên co lại, phun máu ồng ộc.
"Uy năng kim đan của Ngụy Tác mạnh hơn nhiều Diệp Linh. Va chạm kiểu này là so kim đan, Diệp Linh lắm thủ đoạn đến đâu cũng không thể thi triển!"
"Diệp Linh lại bị đánh như một con chó, kim đan oanh kích kiểu này chỉ một vài lần nữa là Diệp Linh xong đời!"
"A! Trận chiến này khẳng định được ghi vào điển tịch, lưu truyền hậu thế. Một tu sĩ Kim đan kỳ nhất trọng, đến sơn môn đỉnh cấp đại tông môn như Âm Thi tông khiêu chiến, còn đánh cho tu sĩ Kim đan kỳ lưỡng trọng thành như thế."
"Ngụy Tác lần này thành công rời khỏi Âm Thi tông, tương lai tuyệt đối sẽ có thành tựu kinh nhân! Tu vi này mà mới hơn hai mươi tuổi... Chỉ là y quá huênh hoang, trước mặt mọi tu sĩ Âm Thi tông, giết một tu sĩ Kim đan kỳ lưỡng trọng, Âm Thi tông khẳng định không thể bỏ qua!"
Khắp Linh Cữu thành, hai ba mươi vạn tu sĩ đều tỏ vẻ không dám tin.
"Đấy là...?"
Một bóng người đột nhiên từ sơn môn Âm Thi tông hiển hiện, như đẩy cảnh cửa hư không bước ra trước mặt chúng nhân.
Thân ảnh này không hề có linh khí ngưng kết thành hình dạng gì nhưng trên đầu lấp lánh hồng quang, liên tục ngưng tụ thành hình ma thần ba đầu bốn tay, trông như viễn cổ ma thần đột nhiên giáng lâm nhân gian, cực kỳ đáng sợ.
Uy thế này hoàn toàn áp đảo mọi tu sĩ Kim đan kỳ tại trường.
"Huyết Linh lão tổ! Tu vi Kim đan ngũ trọng! Chỉ thiếu chút nữa là đột phá đến Thần huyền cảnh, tu thành thần huyền pháp tướng! Không biết bao nhiêu năm ông ta không rời Âm Thi tông mà giờ lại ra đây!"
"Đúng, tu sĩ Kim đan kỳ lưỡng trọng, đối với tông môn nào cũng là trụ cột, Diệp Linh rất có thể trở thành Âm Thi tông tông chủ tiếp theo, Huyết Linh lão tổ đương nhiên không thể trơ mắt nhìn y bị người ta giết chết trước sơn môn."
"Huyết Linh lão tổ đã ra thì sẽ động thủ! Không ngờ ông ta cũng ra, Ngụy Tác thảm rồi."
Thấy Huyết Linh lão tổ, Âm Lệ Hoa nhợt nhạt mặt mày, thân thể run lên.
"Thắng bại đã phân, dù là Hiên Viên lão tổ của Hải Tiên tông cũng không dám như thế trước mặt ta, thế nào, trước mặt ta mà ngươi định đuổi tận giết tuyệt chăng?"
Giọng nói như sâm nổ trên không, Huyết Linh lão tổ khác nào viễn cổ ma thần giáng lâm nhân gian, vung tay trái lăng không chụp vào vị trí của Ngụy Tác và Diệp Linh.
Huyết Linh lão tổ và Ngụy Tác cách nhau hơn nghìn trượng, nhưng Huyết Linh lão tổ lăng không xuất trảo thì ai cũng thấy tầng mây phía trên Ngụy Tác và Diệp Linh đột nhiên tách ra, huyết trảo khổng lồ cỡ bảy, tám mươi trượng chụp xuống cả hai.
"Huyết Linh lão tổ không ngại tổn hao tinh huyết, trực tiếp xuất thủ?! Lẽ nào lời đồn 'Đan đông tu sĩ' là giả?"
"Cổ ma huyết trảo! Huyết Linh lão tổ độc ác thật, thuật pháp này đâu chỉ cứu Diệp Linh, rõ ràng định giết luôn Ngụy Tác!"
Huyết Linh lão tổ thi triển huyết trảo, cơ hồ mọi tu sĩ Linh Cữu thành quan chiến đều nghẹt thở, ai cũng nhận ra Huyết Linh lão tổ không hề chưa đường sống cho Ngụy Tác.
"Thế nào, Huyết Linh lão tổ, thân phận như ông cũng định xuất thủ đối phó một vãn bối như mỗ?"
Trên không, không khí quanh Ngụy Tác bị trấn áp kêu tanh tách, nhưng thần sắc gã không đổi.
Gã điểm tay, một đạo quang hoa bắn ra rồi bành trướng vô hạn, sáng rực quang văn, quang phù, nguyên khí.
Như một viên đan nhưng không ngừng bành trướng, biến thành một vì vẫn tinh!
"Cái gì đó? Lẽ nào y tự nổ kim đan!"
"Không thể nào, kim đan của y đã thu hồi rồi."
Ánh mắt mọi tu sĩ đều đọng lại.
"Oành!"
Sức mạnh hủy diệt không ngừng nổ tung, sau cùng biến thành một dải sáng đỏ sậm.
Dải sáng va vào huyết trảo, uy năng kinh nhân xung kích lên mình Diệp Linh.
"A!"
Tiếng kêu của Diệp Linh chìm trong tiếng nổ kinh thiên động địa.
Huyết trảo của Huyết Linh lão tổ vỡ tan, kim đan của Diệp Linh cũng nứt nẻ, đoạn Huyền sát ma trảo của Ngụy Tác cuốn cả kim đan và nhục thân Diệp Linh về.
Bị Huyền sát chụp vào, Diệp Linh vốn đã trọng thương liền đen bầm toàn thân, không còn sinh khí!
"Diệp Linh chết rồi!"
"A! Diệp Linh lại bị Ngụy Tác giết! Giết ngay trước mặt tu sĩ Âm Thi tông!"
"Đây là pháp bảo gì! Uy lực lại đến mức chặn được cả thuật pháp của Huyết Linh lão tổ!"
"Tu sĩ Kim đan lưỡng trọng lại trực tiếp bị tu sĩ Kim đan nhất trọng giết!"
Linh Cữu thành vang lên tiếng hít hơi lạnh.
"Ngụy Tác!"
Nguyên khí như sóng máu từ mình Huyết Linh lão tổ dâng lên, rõ ràng lão đang giận điên người.
"Phù!"
Cùng lúc, Huyết Linh lão tổ vừa quát vang thì Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh cầm hắc sắc tiểu đao cắm vào ngực Diệp Linh. Hành động này của gã khiến mọi tu sĩ rùng mình chấn động.
"Y thật sự quá quyết đoán." Tuyệt đại đa số tu sĩ đều có ý nghĩ này.

Chương 377: Đã móc sạch rồi

"Huyết Linh lão tổ không xuất thủ, Diệp Linh tất bị đánh như con chó, trước đây y ỷ thế hiếp người, không biết bao nhiêu tu sĩ bị y chèn ép mà chỉ biết nhìn, không ngờ y cũng có hôm nay."
"Rõ ràng ban nãy Diệp Linh bị thuật pháp giết chết, giờ còn cắm thêm một dao để làm gì?"
"Không ngờ Hải Tiên tông có được nhân vật như thế, trước đây Âu Nhiên Mạnh của Minh Nguyên tông được coi là thiên tài, hiện tại so với Ngụy Tác thì không đáng một xu, chả trách họ Âu chết trong tay người ta."
Nhất thời, Linh Cữu thành lặng ngắt, mọi tu sĩ đều chờ xem sẽ xảy ra việc gì nữa.
Từ lúc đến Linh Cữu thành, kêu gào trước sơn môn, đến giờ dù Huyết Linh lão tổ ngăn cản mà gã vẫn giết Diệp Linh, Ngụy Tác khiến mọi tu sĩ tại trường quá mức chấn động.
Hai Kim đan kỳ đại tu sĩ của Âm Thi tông Âm Mị Ly, Mặc Thanh Phong đều lạnh buốt trong lòng. Vốn Âm Mị Ly và Diệp Linh không hợp, cả hai minh tranh ám đấu tại tông môn để mong trở thành Âm Thi tông tông chủ tiếp theo. Nhân vật số hai tông môn là Dạ Vô Thương tu vi tuy cao ngưng chỉ cắm đầu khổ tu, Âm Mị Ly và Diệp Linh, tại Âm Thi tông cực có thanh vọng,thủ đoạn lung lạc nhân tâm và chưởng quản đệ tử đều cao, theo lý nếu Diệp Linh bị giết, Âm Mị Ly lẽ ra vui mưng nhưng lúc này lão chỉ muốn giết Ngụy Tác ngay.
Vì thực lực Ngụy Tác quá biến thái, lại mới ngần ấy tuổi, không trừ đi thì là mối họa, sau này mà gặp gã chỉ còn cách tránh mặt.Trong lịch sử Vân Linh đại lục, năm, sáu trăm năm này lần đầu tiên trước mặt đông người, tu sĩ Kim đan lưỡng trọng quyết đấu với tu sĩ Kim đan nhất trọng mà bị tu sĩ Kim đan nhất trọng giết chết, trong khi tu sĩ Kim đan nhất trọng không hề hấn gì.
Âm Mị Ly hoặc Mặc Thanh Phong đều biết đổi lại là mình thì cũng thế, sẽ bị Ngụy Tác hạ sát.
"Không ngờ y lợi hại đến mức này, bất quá Huyết Linh lão tổ đã động sát tâm, y còn thủ đoạn gì nữa chăng." Âm Lệ Hoa vừa mừng vừa kinh ngạc, nhưng không lộ ra ngoài mặt.
"Ngụy Tác, ta lên tiếng ngăn cản mà ngươi còn dám làm vậy, lẽ nào còn định ung dũng bỏ đi?"
Huyết Linh lão tổ quát tên Ngụy Tác thì vô số vân khí quay tít quanh mình lão thành một vũng xoáy khổng lồ.
"Lợi hại thật! Đây là khí tức khiếu vị mà cũng có uy lực đến thế."
Tu sĩ phái dưới Huyết Linh lão tổ và Ngụy Tác xáo động lùi nhanh lại, tránh gặp họa khi hai Kim đan kỳ đại tu sĩ, nhất là Huyết Linh lão tổ - cao thủ bán bộ Thần huyền cảnh - động thủ.
Tu sĩ Phân niệm cảnh, trừ phi có pháp bảo phòng ngự đạo giai trung phẩm trở lên, không thì trước mặt Huyết Linh lão tổ có khác gì hạng tôm tép, tùy tiện một đạo thuật pháp là dễ dàng lấy mạng. Huyết Linh lão tổ từ cách nghìn trượng có thể trực tiếp thi triển thuật pháp, thần thức uy áp ngay cả tu sĩ Kim đan kỳ nhất trọng lưỡng trọng cũng hành động trì hoãn, nhưng không hiểu sao Ngụy Tác vẫn như không. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Huyết Linh lão tổ, mỗ và Diệp Linh ước đấu công bình, nếu mỗ không địch nổi, Diệp Linh sẽ nương tay chăng?"
"Tu sĩ Linh Cữu thành đều nhìn rõ, đạo thuật pháp của các hạ không chỉ định cứu Diệp Linh, mà định giết luôn mỗ, thân phận như các hạ mà đối phó vãn bối, mỗ đành dựa vào pháp bảo."
"Hiện tại với thân phận của ông mà định tự xuất thủ đối phó mỗ? Dù thắng chắc cũng bị tu sĩ Vân Linh đại lục cười nhạo. Hoặc cứ bảo ngần này người Âm Thi tông ùa lên nhỉ? Tất cả xông lên thì khẳng định ta không chống nổi, bất quá trừ ông ra, ta không sợ ai."
Ngụy Tác không chịu lép, nhìn Huyết Linh lão tổ, tam sắc quang hoa đỏ, vàng, tím, từ lòng tay bay lên.
"Kim đan?! Lẽ nào công pháp của y tu thành được hai viên kim đan?"
"Ngu xuẩn, làm gì có công pháp tu thành hai viên kim đan, rõ ràng đó là pháp bảo do kim đan luyện chế thành. Ban nãy chắc y dùng pháp bảo này chống lại Huyết Linh lão tổ!"
"Vật này còn uy lực kinh nhân hơn tự nổ kim đan, tu sĩ Kim đan nhất trọng lưỡng trọng cũng bị nổ tan xác."
"Y có bao nhiêu vật này? Nếu có mười mấy hai mươi viên, Âm Thi tông e rằng hôm nay thảm rồi."
Trong tay Ngụy Tác sáng lên viên Tuyệt diệt kim đan thứ hai luyện từ kim đan của Yêu Tán Tán. Tuyệt diệt kim đan vừa xuất hiện, chung quanh hô lên vang vọng.
"A, còn có nữa? Viên này còn đáng sợ hơn lúc trước, thôi vậy, ta không phải đối thủ, đợi khi tu luyện đến mức chống lại được thứ này rồi tính."
Cùng lúc, một tu sĩ chưa kịp rời khỏi sơn môn Âm Thi tông, đầu tóc râu ria bết lại, không biết bao nhiêu năm chưa tăm gội, ngay cả mặt mũi cũng không trông rõ chợt nuốt nước bọt lắc đầu, quay người đi vào địa đạo vừa đi ra.
Linh khí của tu sĩ này màu vàng, ngưng thành nhiều hình kim sắc đế chung, khí tức hơn nhiều Diệp Linh. Không cần nói cũng biết là tu luyện cuồng nhân Dạ Vô Thương của Âm Thi tông. Qua lời lẩm bẩm thì tính y thẳng thắn, không có bao nhiêu tâm cơ.
"Được lắm! Vãn bối lớn mật như ngươi thì ta lần đầu tiên được thấy. Ta động thủ không vì ngươi và Diệp Linh ước chiến, và vì ngươi gào hét trong sơn môn Âm Thi tông. Ngươi chống được một chiêu thì ta không tiện đối phó. Ta sẽ sai hậu bối đệ tử đến Hải Tiên tông tìm ngươi. Bất quá thi thể Diệp Linh thì ngươi không được mang đi, ta sẽ để ngươi rời Linh Cữu thành." Huyết Linh lão tổ cất giọng.
"A? Huyết Linh lão tổ lại nhượng bộ?"
Huyết Linh lão tổ dứt lời, mọi tu sĩ Linh Cữu thành đều ngẩn người, cứ như một màn kịch hay sắp mở màn thì diễn viên chính tuyên bố về nhà ăn cơm không diễn nữa.
"Xem ra lời đồn quả nhiên đúng, Huyết Linh lão tổ vẫn toàn lực xung kích Thần huyền cảnh, có điều công pháp tổn hao tinh huyết quá lợi hại, không thể kịch liệt giao thủ với người ta, bằng không khó giữ được mình."
Phần lớn tu sĩ hiểu ra, ai cũng cảm nhận được sát cơ ban nãy của Huyết Linh lão tổ, nhân vật như lão tất nhiên không vì vài ba câu của Ngụy Tác mà bỏ đi ý định giết gã. Lão nói vậy vì e ngại thực lực gã, tìm cách xuống nước.
"Được, phiền chư vị tu sĩ Linh Cữu thành làm chứng. Hôm nay Huyết Linh lão tổ nói là sẽ sai hậu bối đệ tử đến Hải Tiên tông tìm mỗ, mỗ sẽ đợi." Ngụy Tác cười nhạt, nói đoạn phất tay ném thi thể Diệp Linh cho Huyết Linh lão tổ.
"Tu sĩ Âm Thi tông quay lại, để y rời Linh Cữu thành!"
Huyết Linh lão tổ quét ra, thân ảnh lão và thi thể Diệp Linh tan biến, hồng quang lại lóe lên, khuất vào sơn môn Âm Thi tông.
Mọi tu sĩ Âm Thi tông không dám dừng lại, mặt mũi hầm hâm quay về Âm Thi tông.
Âm Lệ Hoa cũng không nói gì, nhìn Ngụy Tác đoạn quay về sơn môn Âm Thi tông.
Lúc nhìn Ngụy Tác, miệng nàng ta mấp máy, qua khẩu hình và thần sắc nàng ta, Ngụy Tác nhận ra câu nói, "Vật của đệ lớn lắm."
Huyết Linh lão tổ và toàn bộ tu sĩ Âm Thi tông quay về sơn môn, khung cảnh lại trở nên vắng vẻ.
Ngụy Tác không hề dừng lại.
Đoạn gã cùng Cơ Nhã lại vào truyền tống pháp trận, khuất bóng trong linh quang.
Mọi tu sĩ Linh Cữu thành đều chấn động nhìn Ngụy Tác đi khỏi, tất cả bất động cho đến khi gã khuất bóng.
"Oành!"
Đến khi thân ảnh gã tan vào linh quang trong truyền tống pháp trận nửa tuần hương thì Linh Cữu thành mới sôi lên.
Trận chiến kinh thiên động địa đó đã xong.
Nhưng tu sĩ tại trường đều biết trận này khẳng định trở thành truyền kỳ trong lịch sử Vân Linh đại lục. Họ lại tận mắt thấy trận chiến này từ đầu đến cuối!
"A! Tiểu tử, trước mặt ta mà ngươi dám giở trò này, không giết ngươi thề không làm người!"
Trong đại điện, Huyết Linh lão tổ gầm lên vang vọng.
Thi thể Diệp Linh trước mặt lão, nạp bảo nang cũng nằm trong tay nhưng bên trong trống trơn, không có gì! Ngụy Tác không hiểu từ lúc nào đã lén móc sạch mọi thứ trong nạp bảo nang của Diệp Linh, ngay cả Huyết Linh lão tổ cũng không chú ý thấy.

Chương 378: Đối thủ thần bí

"Gì hả! Ngụy trưởng lão trực tiếp đến sơn môn Âm Thi tông khiêu chiến Diệp Linh, dù Huyết Linh lão tổ xuất thủ ngăn cản mà vẫn giết được Diệp Linh!"
"Làm sao đây, đại trưởng lão, có nên thông tri cho lão tổ chăng, Huyết Linh lão tổ khẳng định không bỏ qua cho Hải Tiên tông."
"Quá xung động, Ngụy trưởng lão còn trẻ, muốn đối phó Diệp Linh cũng không thể đến tận sơn môn, có khác nào vả vào mặt Huyết Linh lão tổ."
Trong sơn môn Hải Tiên tông, tại đại điện lần trước mở trưởng lão hội, lần này còn có mặt nhiều trưởng lão hơn, tuyệt đại đa số khi nhắc đến Diệp Linh, Ngụy Tác và Huyết Linh lão tổ thì đều rùng mình như thể sắp gặp tai họa.
"Đừng vội."
Đại trưởng lão mặt mũi trơ khấc nãy giờ không nói gì, thấy tuyệt đại đa số trưởng lão dừng lại, chăm chú nhì mình thì phất tay thong thả nói, "Giết cũng giết rồi, cuống lên cũng vô dụng. Ngụy trưởng lão làm thế, Huyết Linh lão tổ và Âm Thi tông tưởng muốn đối phó trưởng lão và Hải Tiên tông cũng là tất nhiên, nhưng Ngụy trưởng lão đã về Hải Tiên tông, giết Diệp Linh xong mà ung dung ra về như thế chứng tỏ Huyết Linh lão tổ muốn cũng không đối phó nổi.""Không trực tiếp đối phó nổi, thế lực Âm Thi tông như thế, ngầm hạ thủ thì Hải Tiên tông cũng khó chịu nổi." Truyền pháp trưởng lão thập phần ngưng trọng nói.
"Chư vị trưởng lão nghĩ xem, Hải Tiên tông chúng ta trước kia có nguồn lợi lớn nhất là linh thạch trong thành, hiện tại linh mạch đã khô kiệt, thu nhập chủ yếu đến từ Tịch Diệt tây hải. Tịch Diệt tây hải là do Ngụy trưởng lão tại Hải liệp đại hội giành về." Đại trưởng lão tiếp lời, "Hiện tại trừ lão tổ và Ngụy trưởng lão, còn có Lý trưởng lão là Kim đan tu sĩ. Bản tông dù gì cũng có ba Kim đan kỳ đại tu sĩ, Âm Thi tông tính cả Huyết Linh lão tổ cũng chỉ có năm Kim đan kỳ đại tu sĩ, mà trừ Huyết Linh lão tổ thì không ai Kim đan tu sĩ nào của họ là đối thủ của Ngụy trưởng lão, nếu ở ngoài mà săn lùng tu sĩ của tông môn đối phương thì mình Ngụy trưởng lão cũng không dễ hạ được. Âm Thi tông tất nhiên không dám làm quá. Không nên quấy nhiễu lão tổ, ảnh hưởng tiềm tu của người."
"Đại trưởng lão nói không sai." Truyền pháp trưởng lão nhướng mày, gật đầu. Nhiều trưởng lão cũng thở phào.
"Ngụy trưởng lão làm thế, hiện tại thanh thế Hải Tiên tông cao nhất trong mấy trăm năm nay, lợi ích vô cùng, chúng ta nên làm không phải lo Âm Thi tông trả đũa mà phải giúp Ngụy trưởng lão, chỉ cần thần thông và tu vi của Ngụy trưởng lão tăng lên thì Âm Thi tông có thêm Kim đan tu sĩ cũng không sao." Đại trưởng lão tiếp tục nói.
"Đúng." Đại trưởng lão nói vậy, cơ hồ mọi trưởng lão Hải Tiên tông đều giãn hẳn chân mày. Một trưởng lão mặc mặc lục sắc pháp y, mặt đầy nếp nhăn đứng dậy, đưa một ngọc hạp cho đệ tử Hải Tiên tông ở ngoài, "Đưa Phúc lộc đạo đan này cho Ngụy trưởng lão."
"Tiêu trưởng lão còn như thế, vật này cũng tặng Ngụy trưởng lão luôn." Một lão giả mặc kim sắc pháp bào gật đầu, lấy một khúc gỗ màu vàng ném cho đệ tử Hải Tiên tông.
...
"Hải Tiên tông chưởng hình trưởng lão Ngụy Tác kết đan thành công, chỉ hai mươi mấy tuổi, thiên cấp công pháp, đến tận Âm Thi tông giết tu sĩ Kim đan lưỡng trọng Diệp Linh?"
Trong khi Hải Tiên tông triệu tập đại quy mô trưởng lão hội vì việc Ngụy Tác giết Diệp Linh thì trên không của một tòa thành lớn dao động vầng sáng vàng kỳ dị, một tu sĩ trẻ tuổi mặc bạch sắc pháp y dừng bước.
Thanh niên chừng hơn hai mươi tuổi, mày kiếm mắt sao, thập phần anh tuấn tiêu sái, tay cầm một chiếc ấn bạch ngọc kỳ lân, tạo cho người ta cảm giác rất cao quý, cao nhân nhất đẳng. Chính là thanh niên thần bí tại phách mại hội tranh chấp mảnh vỡ Diệu thụ với Ngụy Tác.
Thành trì y đang có mặt là Dao Quang thành ở bắc bộ Vân Linh đại lục, Dao Quang thành sản xuất Dao Quang thạch để luyện chế ảo quang pháp khí h, phía trên thành luôn rực sáng hào quang do Dao Quang thạch trong núi non gần đó bẻ cong ánh sáng hình thành. Tin Ngụy Tác kết thành kim đan, giết Diệp Linh đã lan đến Dao Quang thành, tu sĩ ở mỗi ngóc ngách trong thành đều bàn luận, ở đâu cũng nghe thấy mấy từ "Ngụy Tác", "Diệp Linh".
"Lân vương, có lẽ chúng ta không cần đi tìm Kim Phong tán nhân nữa?"
Thanh niên thần bí như tản bộ đi vào một truyền tống pháp trận trong Dao Quang thành. Nghe thấy tiếng bàn tán thì thanh niên thần bí dừng lại nói. Giọng y tụ lại, truyền vào bạch sắc tiểu ấn.
"Chủ nhân nói không sai." Giọng bạch sắc kỳ lân thập phần uy nghiêm vang lên từ bạch sắc tiểu ấn, "Hai mươi mấy tuổi, tu luyện thiên cấp công pháp, đã kết thành kim đan, tốc độ tu luyện này không kém gì chủ nhân, phổ thông tu sĩ sao sánh được."
"Mới mua được Kim lưu đạo đan, Hải Tiên tông lại có người kết đan, sao lại trùng hợp thế, chúng ta mắc hỡm Vương gia thương hành và tu sĩ đó rồi, mảnh vỡ Diệu thụ đang ở chỗ y."
"Vừa kết đan đã giết chết tu sĩ Kim đan lưỡng trọng, thần thông không kém đâu." Bạch y thanh niên mỉm cười: "Đi thôi, chúng ta về Hải Tiên thành gặp y. Không trừ y đi, đoạt lại mảnh vỡ Diệu thụ thì tương lai sẽ là kình địch lớn nhất của ta."
Đoạn bạch y thanh niên thần bí quay lại một truyền tống pháp trận vừa rời khỏi không lâu trước đó. Tu sĩ trông coi pháp trận ngạc nhiên, y lại dùng pháp trận quay về. Y không ngừng xuyên qua liên tiếp từng pháp trận, thoáng sau đã ở trong Hải Tiên thành.
Quay về trong Hải Tiên thành, bạch y thanh niên không vội vàng, thoang thả vào Vương gia thương hành, thoáng sau một đệ tử mặc hắc sam cung kính đi theo.
"Lâm tiền bối."
Đệ tử Vương gia thương hành thập phần tinh minh theo bạch y thanh niên thần bí đến một ngõ vắng, tựa hồ định hỏi thanh niên cần giúp gì thì thanh niên thần bí mỉm cười vung tay, đột nhiên một đạo bạch quang bắn vào trán đối phương.
"A!"
Đệ tử Vương gia thương hành này run người, tỏ rõ thần sắc cực kỳ thống khổ, nhưng chỉ thoáng sau đã khôi phục như thường, lặng lẽ đi ra.
Có vẻ đệ tử này đã bị bạch y thanh niên dùng thuật pháp khống chế.
Thi pháp trong Hải Tiên thành sẽ bị thông hành linh phù ghi lại, linh quang phát ra sẽ khác đi. Nhưng không hiểu sao, thanh niên thần bí này thi pháp lại không bị thông hành linh phù cảm ứng được.
Thấy đệ tử Vương gia thương hành đi ra, bạch y thanh niên thần bí mỉm cười, thong thả đi ra ngoài Hải Tiên thành.
"Không ngờ Diệp Linh lại có lắm bạch cốt lãnh hỏa như thế."
Lúc đó, Ngụy Tác đã về Hải Tiên tông, kiểm kê lại những gì thu được trong nạp bảo nang của Diệp Linh.
Lúc tế xuất Tuyệt diệt kim đan luyện chế từ kim đan của Yêu Tán Tán thì y đã móc hết nạp bảo nang của Diệp Linh, cả Huyết Linh lão tổ lúc đó dồn hết chú ý vào Tuyệt diệt kim đan nên không nhận ra rằng dù gã trả thi thể Diệp Linh xong nạp bảo nang đã rỗng không. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Lần này Ngụy Tác thu hoạch từ Diệp Linh rất khá.
Không chỉ có thêm một viên kim đan để luyện chế Tuyệt diệt kim đan mà Thực huyết pháp đao cũng hút thêm được khí huyết của tu sĩ Kim đan lưỡng trọng, uy lực đối địch e không kém gì Tuyệt diệt kim đan.
Trừ ra, hai đạo giai thượng phẩm kim sắc pháp bảo của Diệp Linh cũng lọt vào tay gã.
Ngụy Tác không ngờ là trong nạp bảo nang của y có tới năm ngọn bạch cốt lãnh hỏa. Cộng với số có sẵn trên mình gã là mười một ngọn, chỉ cần thêm năm ngọn nữa sẽ ngưng thành bạch cốt minh hỏa, dùng để tế luyện bản mệnh pháp bảo.
Linh thạch đại của Diệp Linh có khoảng tám mươi vạn hạ phẩm linh thạch. Vốn gã hao hụt gần hết linh thạch, giờ có bịp bổ sung.
Trừ ra, nạp bảo nang của Diệp Linh chỉ còn lại một tấm hắc sắc ngọc phù.
Ngụy Tác thu bạch cốt lãnh hỏa và hai kim sắc pháp bảo lại rồi đọc hắc sắc ngọc phù.
"Hắc minh cốt quân...?"
Thần thức quét vào, nhãn quang Ngụy Tác lóe lên, hắc sắc ngọc phù lại là ký sự cổ phù, chỉ là không ghi lại thuật pháp "Vạn quỷ ma âm kiếm" như gã mong muốn mà là cách luyện chế pháp bảo Hắc minh cốt quân.

Chương 379: Một đống đồ tốt

"Vạn quỷ ma âm kiếm" của Diệp Linh ít nhất cũng là thiên cấp đê giai thuật pháp, có cả tác dụng thần thức xung kích, quan trọng nhất còn là thuật pháp đại phạm vi.
Trong số thuật pháp đại phạm vi Ngụy Tác biết hiện tại chỉ có Kim xà loạn vũ trong Kim xà lôi quyết.
Phạm vi và uy lực Kim xà loạn vũ đối với tu vi hiện tại của gã là không đủ. Nếu đối diện hai, ba mươi cá tu sĩ Phân niệm cảnh mà gã có thuật pháp đại phạm vi như "Vạn quỷ ma âm kiếm" thì một chiêu là khiến đại đa số tu sĩ trong số này không thể công kích, đoạn sẽ dễ dàng đánh cho họ liêu xiêu. Nhưng không có thuật pháp uy lực như thế mà bị ngần ấy tu sĩ Phân niệm cảnh vây công, tình huống của gã sẽ rất tệ, nhiều khả năng mất mạng.
"Vạn quỷ ma âm kiếm", Ngụy Tác đương nhiên thèm muốn, giờ xem ngọc phù thấy không phải thuật pháp đang mong thì gã hơi thất vọng.
"Hắc minh cốt quân... có thể luyện chế hài cốt tu sĩ và yêu thú thành pháp bảo khôi lỗi..., uy năng đạt tới mức nào? Lẽ nào Diệp Linh luyện chế vật này tại Âm Thi tông?"
Đọc xong nội dung, gã tỏ rõ thần sắc kinh ngạc.
"Hắc minh cốt quân" ghi trong hắc sắc ngọc phù không phải pháp bảo bình thường mà tương đương với "Hộ pháp khôi lỗi", rất có linh tính. Pháp bảo này mà luyện chế thành công thì cũng như Phệ tâm trùng, có thể do tâm niệm gã điều khiển, nghe hiệu lệnh của gã.Hắc sắc ngọc phù nói rõ, Hắc minh cốt quân chỉ cần dùng hài cốt hoàn chỉnh của tu sĩ và yêu thú là có thể luyện chế, thực lực chỉ kém hơn bản thể tam trọng tu vi. Hài cốt tu sĩ Kim đan tứ trọng luyện chế thành Hắc minh cốt quân thì thực lực tương đương với tu sĩ Kim đan nhất trọng, hài cốt thất cấp thượng giai yêu thú luyện chế thành Hắc minh cốt quân thì thực lực tương đương với lục cấp cao giai yêu thú.
Những gì ghi trên hắc sắc ngọc phù khiến đầu óc gã cơ hồ nghĩ ngay đến thi thể Hỗn nguyên ngân oa.
Hỗn nguyên ngân oa bốn tay do nữ hoàng ngân lân yêu thú tiến hóa ít nhất có thực lực bát cấp trở lên, nếu luyện chế thành Hắc minh cốt quân thì ít nhất cũng đạt thực lực thất cấp đê giai yêu thú. Thất cấp yêu thú thì ngay cả tu sĩ Kim đan nhất trọng vị tất đối phó được!
Nghĩ vậy gã lại đọc kỹ nội dung hắc sắc ngọc giản.
Gã lập tức tỏ vẻ hớn hở.
Hắc sắc ngọc giản ghi lại rằng, "Hắc minh cốt quân" có uy lực thuật pháp không tệ, theo nguyên liệu luyện chế mà hình thành hắc minh hỏa có uy năng tương ứng nhưng nhược điểm là bản thể không cứng, không chịu được chấn động kịch liệt, cần dùng hài cốt cứng để luyện chế.
Điểm này đối với Ngụy Tác thì thật quá hợp!
Hài cốt Hỗn nguyên ngân oa hấp thu thai thể hai kim sắc pháp bảo, cứng hơn cả thai thể đạo giai thượng phầm pháp bảo.
"Âm minh tinh, Vô căn thảo dịch, Hắc đề liên."
Ngụy Tác quyết định luyện chế pháp bảo này, những còn cần vài ba nguyên liệu phụ trợ.
Hiện trong tay gã, nguyên liệu luyện khí cao cấp và phương pháp luyện chế đều không thiếu. Ở Tiểu thiên giới lấy được ngần ấy ngân lân yêu thú và Hỗn nguyên ngân oa mà chưa có thời gian luyện chế, hơn nữa gã cũng có tới ba đạo giai thượng phẩm kim sắc pháp bảo, thêm Cơ Nhã thì khi đối địch cũng đủ dùng. Nhưng "Hắc minh cốt quân" lại khác, khi đối địch chỉ càn hạ lệnh là không hao phí chân nguyên của gã, cũng không cần điều khiên, tương đương với có một trợ thủ đắc lực.
"Việc gì hả?"
Đúng lúc đó, pháp khí truyền âm hình cái chuông trong chỗ ở của Ngụy Tác rực quang hoa, gã dồn chân nguyên vào hỏi.
"Ngụy trưởng lão, đại trưởng lão phái người đưa đồ đến, nói là chư vị trưởng lão tặng Ngụy trưởng lão, có thể sẽ hữu dụng với trưởng lão." Truyền âm pháp bảo được Ngụy Tác kích phát thì giọng Lâm Tu Nhàn thường trông nom ở ngoài vang lên.
"Đưa đồ đến, thứ gì nhỉ?"
Ngụy Tác kinh ngạc rời chỗ ở, thấy gã đi ra, Lâm Tu Nhàn đợi sẵn vội đưa nạp bảo nang tới.
"Đây là?"
Ngụy Tác đón lấy nạp bảo nang, quay về tĩnh thất lấy hết đồ trong đó ra. Là một bạch sắc ngọc hạp, một khúc gỗ màu vàng, một viên ngân sắc châu tử cũng một khối hoàng sắc nhuyễn ngọc trạng tinh thể hình ngọc thiềm.
"Ngụy Tác, đó là Phúc lộc đạo đan..." Bạch sắc ngọc hạp đựng một viên đan dược đỏ rực to cỡ mắt rồng, có hoa văn hình cá chép do thiên nhiên hình thành, tỏa mùi thơm kỳ dị như mùi rượu. Ngụy Tác không nhận ra nhưng Cơ Nhã lại nhận ra, mặt ửng lê.
"Vợ ngoan, Phúc lộc đạo đan thật ra là đan dược gì, công hiệu thế nào mà nàng đỏ mặt?" Cơ Nhã hay xấu hổ nên ra ngoài, Ngụy Tác chỉ gọi tên nàng, nhưng khi chỉ có hai người, gã đều chỉ gọi vợ ngoan.
"Phúc lộc đạo đan có công hiệu đại bổ dương nguyên âm nguyên, tu sĩ tu luyện song tu công pháp mà sử dụng thì tu luyện sẽ có hiệu quả gấp mấy lần." Cơ Nhã chần chừ một lúc mới đỏ mặt giải thích: "Trưởng lão này biết huynh tu luyện song tu công pháp nên tặng đan dược này."
"Hả?" Ngụy Tác hưng phấn hẳn, nháy mắt với nàng, "Vợ ngoan, chúng ta thử xem nhỉ?"
"Muội biết huynh sẽ nói vậy." Cơ Nhã đỏ mặt liếc Ngụy Tác, "Lo chính sự đã."
"Chính sự?" Ngụy Tác cười hắc hắc, "Tu luyện đề thăng tu vi, không phải chính sự sao?"
"Được rồi, muội không nói lại huynh." Cơ Nhã cực kỳ hổ thẹn, "Ít nhất cũng phải xem những thứ gì khác gì đã rồi tính."
"Được, vợ ngoan, đó là nàng nói, xem xong mấy thứ này thì nên tu luyện,... việc tu luyện của chúng ta dừng lâu quá rồi. Phải bù lại chứ."
Cơ Nhã càng đỏ mặt, Ngụy Tác hỉ hả, nhanh chóng xem xét mấy món kia.
Khúc gỗ vàng chỉ dài mọt thước, là gỗ thật sự, nhưng rất đặc biệt, ràn rạt lôi cương khí tức.
Ngân sắc châu tử trong veo như thủy tinh, không hề có phù văn, không giống đan dược hay pháp châu, bên trọng lấp lánh lam quang.
Hoàng sắc nhuyễn ngọc trạng tinh thể, đặt trước mặt thì có mùi thơm nhẹ như cỏ, nhẹ bằng hổ phách, lại mềm mại, có thể cắt ra.
"Vợ ngoan, nàng biết ba vật này không?" Ngụy Tác đã quan sát kỹ nhưng không nhận ra gì.
"Không biết, muội chưa thấy." Tim đang đập nhanh, nghĩ đến việc sắp tới, Cơ Nhã đỏ mặt lắc đầu.
Cơ Nhã càng ngượng vì Ngụy Tác nghe câu trả lời thì nhanh chóng móc Dưỡng quỷ quán ra nhỏ một giọt máu Hỏa địa long vào.
"Con bà nó chứ, việc gì mà gọi ta ra, gần đây nguyên khí tổn hao lợi hại, tình nhân ở Âm Thi tông của ngươi tệ quá, giờ mà chưa tìm được Tử ma anh cho ta khôi phục nguyên khí." Lục bào lão đầu lầm bầm.
"Cái gì mà tình nhân ở Âm Thi tông." Ngụy Tác trợn tròng trắng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Lục bào lão đầu khi xem nhiệt náo và tham gia phách mại hội thì đủ nguyên khí, hiện tại nhờ giám định thì lại tiếc nguyên khí.
"À! Kim lôi thần mộc? Ngụy Tác, sao ngươi lại có thứ này? Lẽ nào trên đường về, ngươi thuận tiện giết người cướp của? Ta ở trong Dưỡng quỷ quán không cảm giác thấy nguyên khí dao động kịch liệt, hình như ngươi không đấu pháp?" Gã chưa nói gì, thân ảnh lục bào lão đầu đã xuất hiện, thấy thứ trong tay gã thì lão trợn tròn mắt.
"Kim lôi thần mộc?"
"Phá đan châu! Đây là Phá đan châu! Ngụy Tác, sao ngươi lại có thứ này?"
"Đây là Dưỡng nguyên thiên thiền ngọc!"
Ngụy Tác mới cầm khúc gỗ màu vàng lên, chưa kịp hỏi lục bào lão đầu xem Kim lôi thần mộc là gì thì lão càng tròn mắt, như bị bóp nghẹt cổ họng.
"Lão đầu, những thứ này đều là do các trưởng lão Hải Tiên tông tặng." Ngụy Tác cùng Cơ Nhã nhìn nhau, hỏi lục bào lão đầu: "Xem ra chắc là đồ tốt, bất quá ngươi cứ bảo cho ta biết từng món rồi hẵng kêu?"

Chương 380: Trúng kế

"Đừng vội lên mặt." Lục bào lão đầu thấy Ngụy Tác nói vậy, thì kêu lên: "Có tin ta nói ra một món thôi là ngươi kêu lên ngay không."
"Vậy hả?" Ngụy Tác liếc lục bào lão đầu, "Cho biết từng thứ."
"Được!" Lục bào lão đầu hầm hừ, chỉ vào Ngụy Tác khối hoàng sắc nhuyễn ngọc trạng tinh thể như ngọc thiền: "Nghe rõ này, đây là Dưỡng nguyên thiên thiền ngọc, cũng như hổ phách, là dịch trấn của viễn cổ linh mộc ngưng kết thành, do thiên nhiên hình thành hình ngọc thiềm. Công hiệu lớn nhất là điều tiết khí huyết, ôn dưỡng thần hồn, tăng cường thể chất, dược tính thập phần ôn hòa. Cực kỳ thích hợp cho Hàn Vi Vi hiện tại, cho nàng ta uống thì không cần dùng thêm linh dược khác, chậm nhất hai ngày là nàng ta sẽ tỉnh lại, vài ngày nữa là sinh long hoạt hổ, y như lúc trước, có khi thể chất còn hơn cũng nên."
"A!"
Lục bào lão đầu nói vậy, Cơ Nhã kêu lên. Nên biết nhiều lúc Hàn Vi Vi còn quan trọng hơn chính bản thân nàng, mấy hôm nay trông nom Hàn Vi Vi, hiểu rõ tình trạng của sư muội, dù Hàn Vi Vi tỉnh lại ngay, không có thứ này thì với thể chất của sư muội, muốn hồi phục như trước, từ từ điều dưỡng chắc chắn mất mấy tháng.
Nhưng Ngụy Tác không nói gì."Thế nào, ngươi liều mạng vì Hàn Vi Vi, hiện tại nàng ta được cứu tỉnh, ngươi không hưng phấn hả?" Ngụy Tác phản ứng như thế khiên lục bào lão đầu tròn mắt, hỏi.
"Hưng phấn, sao lại không hưng phấn?" Ngụy Tác nhìn Cơ Nhã và lục bào lão đầu, cười ha hả, "Bất quá ta không quen kêu. Hưng phấn đến đâu cũng không kêu."
Cơ Nhã đỏ lựng mặt mày, hận không thể cho gã một cước, lại sợ lục bào lão đầu liên tưởng lung tung nên nàng cúi đầu không nhìn Ngụy Tác.
Bất quá nàng đánh giá thấp mức độ hiểu nhau của lục bào lão đầu và Ngụy Tác, "ta sao biết được ngươi có kêu hay không, đằng nào ngươi cũng có người khác giới là mất hết nhân tính, chưa cho ta xem bao giờ." Lục bào lão đầu phẫn hận nói.
Ngụy Tác càng thấy Cơ Nhã hổ thẹn thì càng đắc ý như trọc phú ạ: Linh Nhạc thành đệ nhất mỹ nữ khi xưa có ai ngờ lại là vợ gã, còn e thẹn như thế trước mặt gã. Đoạn gã nhìn lục bào lão đầu với vẻ khinh thường: "Được rồi, ta đã đáp ứng sẽ giúp ngươi ngưng hình, lúc ngươi ngưng thành hình thể, ta sẽ cho mượn linh thạch, muốn làm gì cũng được, giờ nói sang hai món khác nhỉ?"
"Kim lôi thần mộc mà đan độc luyện hóa thì vô dụng, nhưng có thêm Thanh hư đằng cùng luyện hóa thì có khả năng đồng thời tu luyện thành lôi linh căn, mộc linh căn." Hiện tại Ngụy Tác đã kết đan thành công, thành tu sĩ Kim đan kỳ, lục bào lão đầu sợ y nuốt lời, không giúp lão ngưng hình, nên không nhiều lời mà chỉ vào khúc gỗ màu vàng trong tay gã giải thích
"Lôi, mộc song linh căn? Lợi hại vậy sao? Vật này thì ngay cả cổ phù ta lấy được cũng không ghi chép." Ngụy Tác tròn mắt. Gã đang là băng hỏa song hệ linh căn tu sĩ, đương nhiên hiểu rõ có thêm một linh căn có lợi gì với tu sĩ, ngay cả thi thể trong cây trụ ở băng nguyên Đạo Huyền điện có mang ngọc phù ghi chép về linh căn, cho biết trong tu đạo giới từ cổ đến kim, linh căn đều được trọng thị, không chỉ linh căn tu mới biết lợi ích của linh căn.
"Kim lôi thần mộc và Thanh hư đằng đều rất hiếm có, Thanh hư đằng có ích với cả Thần huyền cảnh tu sĩ, tu sĩ tầm thường căn bản không biết, không có gì ghi lại cũng bình thường." Lục bào lão đầu nhìn Ngụy Tác, "Bất quá ngươi có một khúc Kim lôi thần mộc, cũng nên nghe ngóng Thanh hư đằng. Nếu tu luyện thêm hai linh mạch, tốc độ tu luyện của ngươi sẽ nhanh hơn mấy phần."
"Vật này là Phá đan châu, thật ra là gì?" Ngụy Tác hỉ hả thu Kim lôi thần mộc, cầm viên ngân sắc châu tử lên hỏi.
"Phá đan châu là pháp khí do Thiên Cương tông ở thời đại của ta luyện chế. Pháp khí này luyện chế bằng gì thì ta không biết." Lục bào lão đầu tỏ ra thập phần ngưng trọng, "Vật này chuyên dụng để đối phó tu sĩ Kim đan kỳ, va vào kim đan hà quang ngưng hình là sẽ nổ! Uy năng hoàn toàn không kém gì Tuyệt diệt kim đan! Chỉ có điều phạm vi nổ nhỏ hơn, chỉ nhắm vào tu sĩ Kim đan kỳ. Có vật này, chỉ cần đối phương dùng kim đan đối phó thì dù kim đan uy năng cao hơn người cũng sẽ nếm mùi. Vì thế vật này mới gọi là Phá đan châu."
"Ngụy Tác, mấy trưởng lão Hải Tiên tông cho người những thứ này, khẳng định đã nghĩ kỳ rồi. Âm Thi tông không dám làm gì quá, e dè chính ngươi. Cố gắng giúp ngươi thì càng có lợi cho Hải Tiên tông. Nhưng trong những thứ này chỉ thứ này quan trọng nhất vì xứng đáng là thứ bảo mệnh. Trưởng lão cho ngươi thứ này quá thật chân tâm thực ý hơn hết."
"Uy lực không kém gì Tuyệt diệt kim đan?" Ngụy Tác cùng Cơ Nhã nhìn nhau, hít sâu một hơi.
"Không đúng." Bất quá lục bào lão đầu nhớ ngay ra, sửa lại, "trưởng lão Hải Tiên tông cùng lắm chỉ có tu vi Phân niệm cảnh, dù đối địch với Kim đan tu sĩ vị tất có thể bức Kim đan tu sĩ tế xuất kim đan. Vật này năm trong tay trưởng lão đó cũng không phải thứ bảo mệnh, cho ngươi cũng không xót ruột lắm."
"Dù thế nào, vật này cũng là một con bài tẩy." Ngụy Tác gật đầu, nhìn ngân sắc châu tử, "Kích phát thế nào?"
"Dồn chân nguyên, ném vào kim đan của đối phương." Lục bào lão đầu giải thích: "Vật này sử dụng thập phần giản đan, như cách dùng Bạo viêm châu. Chú ý chỉ khi vạn vô nhất thất, xác định ít nhất có thể trực tiếp cùng kim đan hà quang ngưng hình hoặc kim đan của đối phương va chạm thì mới sử dụng, không thì đối thủ tránh mất là sẽ lãng phí."
"Dưỡng nguyên thiên thiền ngọc thì dùng thế nào?" Ngụy Tác chỉ vào Dưỡng nguyên thiên thiền ngọc đã nhét vào tay Cơ Nhã.
"Dùng nước lã đun, Dưỡng nguyên thiên thiền ngọc sẽ từ từ tan thành dược dịch, sau đó uống là được, khí huyết lưu động thì dược lực tan ra, thế là hay nhất với tình trạng của nàng ta."
"Biết rồi." Ngụy Tác gật đầu, cầm Dưỡng quỷ quán lên.
"Ngụy Tác, ngươi..." Lục bào lão đầu ngẩn người, tựa hồ biết gã định làm gì nên kêu to. Nhưng gã đã nhét Dưỡng quỷ quán vào nạp bảo nang. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Ngụy Tác..." Cơ Nhã ngẩn người đỏ mặt, quay người chạy đi. "Muội đi đun Dưỡng nguyên thiên thiền ngọc."
"Vợ ngoan, xong việc đã rồi đi." Nàng nhanh chóng bị Ngụy Tác kéo lại.
"Không!" Cơ Nhã lắc đầu: "Nghiền xong Dưỡng nguyên thiên thiền ngọc rồi tính."
"Chi bằng vừa đun vừa…..."
"Huynh..."
Thấy Cơ Nhã e lệ, Ngụy Tác càng xốn xang.
"Lại ai đây?" Gã cực kỳ bực mình vì pháp khí truyền âm sáng lên g.
"Không có việc gì đặc biệt, họ không làm phiền." Ngụy Tác thận không thể đạp tan cái chuông, nhưng Cơ Nhã lý trí hơn hẳn, khuyên ngay.
"Việc gì hả?" Cơ Nhã nói vậy, Ngụy Tác bực bội kích phát truyền âm pháp khí.
"Ngụy trưởng lão", giọng Lâm Tu Nhàn vang lên, "Đệ tử Vương gia thương hành báo là Vương chưởng quỹ có việc gấp cần tìm."
"Vương chưởng quỹ có việc gấp tìm ta?" Ngụy Tác ngẩn người.
Vương chưởng quỹ hiện tại biết thân phận gã, Ngụy Tác không mảy may kinh ngạc, vì mới những gì gã tiết lộ và với kiến thức của ông ta chắc đoán ra tu sĩ kết đan là ai. Gã chỉ ngạc nhiên là Vương chưởng quỹ có việc gì gấp cần tìm?
"Con bà nó chứ!"
Thoáng do dự rồi gã càng tỏ vẻ bực mình. Khóe môi Cơ Nhã nở nụ cười đắc ý.
Hiện tại gã cùng Cơ Nhã không biết gì về bạch bào thanh niên thần bí, cả hai cho rằng Vương chưởng quỹ thử tìm Ngụy Tác vì có việc liên quan đến Âm Thi tông, bằng không đâu cần gấp thế.
Việc này, Ngụy Tác tất nhiên không thể dừng lại.
"Lại bị cắt ngang tu luyện, sau này bù thêm một lần. Để xem Vương chưởng quỹ có việc gì." Thấy Cơ Nhã cười cười, Ngụy Tác đảo mắt, nói ra một câu khiến nàng đỏ mặt hơn.
"Vợ ngoan, đợi ta về." Hôn nhanh Cơ Nhã đoạn mặc cho nàng kinh hô, thân ảnh Ngụy Tác loáng lên, lướt ra ngoài.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau