THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 351 - Chương 355

Chương 351: Tính toán thất bại

"Phù!"
Hoàng khí cuồn cuộn ngưng thành kim giáp thiên thần bước ra khỏi sơn cốc kiếm khí tung hoành, một ngụm máu từ miệng Hiên Viên lão tổ phun ra.
Ngụm máu này đen bầm, tanh lợm giọng, phun xuống đất là đá cũng tan chảy, bốc khói đen.
Phun máu xong, hắc khí phủ kín mặt Hiên Viên lão tổ kiểm tan hết, nhưng thần thái như già thêm mười tuổi, khí tức già nua hiện rõ.
"Hiên Viên lão tổ!"
Cùng lúc tiếng quát như sấm động vang lên ngoài xa, người lên tiếng tựa hồ đang tìm ông ta nhưng Hiên Viên lão tổ không lên tiếng nên đối phương nhất thời không đoán được vị trí, thành thử lên tiếng như thế."Ngụy Tác?"
Hiên Viên lão tổ ngẩn người, hai tay vung lên, hoàng khí lan tràn hình thành một cây trụ mấy chục người mới ôm vừa, giáng lên không.
"Oành!"
Như trời cũng bị đâm thủng, tiếng nổ như nước triều tản đi.
Sau nửa tuần hương, thân ảnh bọn Ngụy Tác xuất hiện ở ngọn núi đối diện Hiên Viên lão tổ.
"Ngươi là... Âm Lệ Hoa?!"
Cảm giác được khí tức Âm Lệ Hoa cạnh Ngụy Tác, Hiên Viên lão tổ biến sắc, khí tức dâng tràn, như muốn động thủ.
"Lão tổ, tại Đạo Huyền điện, nàng ta là minh hữu của mỗ."
Thấng dáng vẻ Hiên Viên lão tổ, Ngụy Tác lên tiếng ngăn cản rồi cảm nhận được khí tức già nua của ông ta, gã biến hẳn sắc mặt: "Hiên Viên lão tổ, xảy ra chuyện gì?"
"Minh hữu?" Hiên Viên lão tổ biến sắc mấy lần không đáp, một hữu hồi đáp, thập phần âm trầm nhìn Ngụy Tác, "Ngươi kể lại việc xảy ra giữa ngươi và Diệp Linh đã."
"Diệp Linh?" Bạch quang lóe lên mấy lần, bọn Ngụy Tác đến gần Hiên Viên lão tổ, "Lão tổ bị thương dưới tay Diệp Linh?" Ngụy Tác chớp mắt hỏi.
"Âm Lệ Hoa, Thập hoang minh thần tiễn của Âm Thi tông quả thật có uy lực!" Hiên Viên lão tổ vẫn không đáp Ngụy Tác mà nhìn Âm Lệ Hoa hừ lạnh, sát ý hiện rõ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Thập hoang minh thần tiễn? Hiên Viên lão tổ, ông nói gì? Diệp Linh luyện chế thành Thập hoang minh thần tiễn, đối phó ông?" Âm Lệ Hoa trắng nhợt mặt mày.
"Nếu không phải pháp khí uy lực như thế, lần này dù ta mất mạng thì y cũng đừng mong sống sót." Hiên Viên lão tổ lạnh giọng.
"Thập hoang minh thần tiễn, chỉ khi tu sĩ Kim đan lưỡng trọng tổn hao kim đan uy năng, có được tinh phách hoàn chỉnh của Kim đan đại tu sĩ mới luyện chế được." Âm Lệ Hoa nhợt nhạt mặt mày nhìn Ngụy Tác, "Chắc là tinh phách Yêu Tán Tán đào tẩu, rơi vào tay y, may mà y không dùng Thập hoang minh thần tiễn giết chúng ta, bằng không chúng ta chết chắc."
"Yêu Tán Tán cũng chết trong tay các vị? Bản lĩnh thật! Không dùng Thập hoang minh thần tiễn giết các vị, thế nào, mạng của vị là mạng còn của người khác là rác?" Hiên Viên lão tổ cười lạnh.
"Lão tổ, nàng ta không có ý đó." Ngụy Tác giật giật chân mày, "Thật ra là chuyện gì, nói rõ đã."
"Còn không phải ngươi hoành tráng hay sao, tu vi Phân niệm kỳ tứ trọng đã ước chiến Diệp Linh, khiến y cảm thấy uy hiếp, cho rằng lão phu là chỗ dựa của ngươi nên cần trừ đi trước." Vốn Hiên Viên lão tổ cũng là nhân vật kiêu hùng trong duyên hải chư thành của Vân Linh đại lục, bình thường trấn định trầm ổn, mưu sâu kế cao, nhưng giờ Hải Tiên tông sắp hủy tại đời ông ta nên nộ hỏa công tâm, nói năng mất phong độ.
Ngụy Tác mắt lóe lên hàn quang nhưng không nổi giận, "Tại hạ và Diệp Linh ước chiến vì y quá khinh người, định bắt Cơ Nhã đem thân thử pháp trận. Chính y dẫn động pháp trận khiến bọn tại hạ sa vào hiểm cảnh đã đành còn mang bảo vật chạy trốn, cắt đường lui của bọn tại hạ. Mối thù giữa tại hạ và y không thể giải được. Lão tổ trúng ám toán của y? Có cách cứu trị chăng, có thì tại hạ nhất định tận toàn lực."
"Diệp Linh đích xác mưu mẹo, không hổ là nhân vật số ba Âm Thi tông." Hiên Viên lão tổ hít sâu một hơi, tựa hồ lãnh tĩnh lại nhưng sát ý càng rõ, "Minh hỏa của Thập hoang minh thần tiễn bị lão phu bức hết ra nhưng y tính không sai, kim đan của lão phu tổn hao cực nặng, chỉ còn một năm thọ nguyên. Một năm sau, chỉ cần lão phu chết, y tìm cớ nào đó là có thể đánh tới Hải Tiên tông lúc đó không còn tu sĩ Kim đan cảnh có tác dụng chấn nhiếp nữa."
Thoáng ngừng lại, Hiên Viên lão tổ nhìn Ngụy Tác, tiếp lời, "Lần trước ngươi hỏi lão phu vì sao không tìm linh dược nâng cao thọ nguyên, lão phu không cho biết nguyên nhân, hiện tại sẽ tiết lộ. Tu sĩ Kim đan lưỡng trọng trở lên, kim đan linh khí tưới nhuần thân thể cao hơn tuyệt đại đa số linh dược. Tu luyện đến tu vi Kim đan lưỡng trọng trở lên, tương đương với nhục thân luôn ngâm trong linh dược nên trừ thiên giai đan dược có dược lực cao hơn kim đan hoặc đan dược đề thăng thọ nguyên đặc biệt thì mới có tác dụng với tu sĩ như lão phu. Đan dược như thế nhiều linh thạch đến đâu cũng không mua được. Ngươi muốn giúp ta thì cùng bắt Âm Lệ Hoa."
"Cầm hạ ngã?" Âm Lệ Hoa nhíu mày, "Hiên Viên lão tổ, ông địn đem ta làm con tin? Vô dụng, một hai trăm năm nay, Âm Thi tông vận thế đang vượng, đệ tử Âm Thi tông cùng lứa với ta có ba người rất có hi vọng trong mười mấy năm tới kết thành kim đan. Bắt ta sẽ tạo cớ cho Diệp Linh khai chiến, ta và y bất hóa, Ngụy Tác hiểu rõ. Y sẽ không vì ta đang nằm trong tay Hải Tiên tông mà e dè, thậm chí càng mằng."
"Ngươi coi ta ngốc quá." Hiên Viên lão tổ cười lạnh: "Ta chỉ đem bộ xương già này đến Âm Thi tông tự nổ thì thế nào cũng khiến Âm Thi tông tổn thương. Bớt một Kim đan tu sĩ trấn áp thì xác suất tự nổ kim đan thành công sẽ đại tăng."
"Ông định đến Âm Thi tông tự nổ kim đan?!" Hiên Viên lão tổ nói vậy, Âm Lệ Hoa sợ hãi suýt nữa nhảy dựng lên.
"Ta đã nói ra kế hoạch, càng không thể để nàng ta đi." Hiên Viên lão tổ lạnh lùng nhìn Ngụy Tác, "Thế nào, Ngụy Tác, nếu ngươi có giao tình với nàng ta thì càng nên giúp lão phu bắt nàng ta. Như thế nàng ta càng không thương tổn khi lão phu đến Âm Thi tông."
Ngụy Tác không đáp, nhãn quang lóe lên cân nhắc lợi hại.
"Thế nào, chút đó thôi cũng không giúp được? Lão phu đối đãi ngươi không bạc, việc có thể khiến Hải Tiên tông đoạn tuyệt truyền thừa này cũng từ ngươi mà ra." Hiên Viên lão tổ sầm mặt, "Vốn lão phu định giúp ngươi nhanh chóng đột phá đến tu vi kim đan, nể chút tình đó, nếu ngươi không muốn động thủ thì chốc nữa đừng nhúng vào, được chứ?"
"Xem vật này đó, có hữu dụng không rồi tính." Ngụy Tác tựa hồ đã cân nhắc xong, không đáp lời Hiên Viên lão tổ mà lấy từ nạp bảo nang trung ra một vật, đưa cho Hiên Viên lão tổ.
"Đây là... Đây là Hoang cổ thánh quả?!" Hiên Viên lão tổ biến sắc rồi sáng lên một cách khó hình dung, đưa tay đón thứ Ngụy Tác đưa cho.
Ngụy Tác lấy ra viên ngọc màu cam: Hoang cổ thánh quả.
Tu sĩ khác chắc không đưa thứ này cho Hiên Viên lão tổ. Hoang cổ thánh quả hoàn toàn không kém gì thiên giai đan dược, hiếm có hơn cả Tử hồ hoa, không chỉ đề thăng xác suất kết đan thành công mà chỉ riêng việc đề thăng thọ nguyên thì tu sĩ cấp nào cũng cần.
Cũng như một tu sĩ Thần hải cảnh, có đủ linh thạch đột phá đến Chu thiên cảnh cũng tuyệt đối không tặng đan dược để nhanh chóng đột phá Chu thiên cảnh cho người khác.
Nhưng chỉ sau tích tắc là Ngụy Tác đã nghĩ thông, Hiên Viên lão tổ ngọc thạch câu phần tại Âm Thi tông, gã vị tất thoát được Âm Thi tông truy sát sau đó, hơn nữa Hiên Viên lão tổ đãi gã không bạc, gã chọn cách bỏ đi cũng không ổn. Gã lấy được Thiên long quần tinh tôi thể pháp, tu luyện cũng là tôi luyện nhục thân, có công hiệu đề thăng thọ nguyên mà chỉ tiêu hao thêm đôi chút thời gian tu luyện. Nếu Hoang cổ thánh quả giúp được Hiên Viên lão tổ thì cái giá đó cũng xứng.
"Ngụy Tác, ngươi có Hoang cổ thánh quả!" Thần thức quét vào, cảm giác được đúng là Hoang cổ thánh quả, giọng Hiên Viên lão tổ hơi run.
"Tại hạ chỉ biết Hoang cổ thánh quả không kém thiên giai đan dược." Ngụy Tác liếc Hiên Viên lão tổ kích động vạn phần, bất giác nhẹ lòng mỉm cười: "Xem dáng vẻ lão tổ thì thứ này chắc hữu dụng?"
"Hay lắm, không ngờ ngươi còn con bài tẩy này, lần này Diệp Linh tính sai rồi!" Hiên Viên lão tổ hít sâu một hơi, cũng mỉm cười, "Tám trăm năm trước, nam bộ Vân Linh đại lục có tu sĩ nhờ cơ duyên xảo hợp ăn được Hoang cổ thánh quả, tu sĩ đó tư chất cực tệ, cả đời không đột phá đến Chu thiên cảnh, nhưng còn sống lâu hơn tu sĩ Phân niệm cảnh bảy, tám mươi năm, cả thiên cấp trung phẩm Thiên địa tăng thọ đan cũng không có hiệu lực đó. Thứ này sao lại không hữu dụng."

Chương 352: Rời Đạo Huyền điện

"Sống lâu hơn tu sĩ Phân niệm cảnh bảy, tám mươi năm?" Lục bào lão đầu nghe Hiên Viên lão tổ bảo thì cũng ngẩn ra, xem ra dược lực Hoang cổ thánh quả cao hơn lão ước lượng.
"Có Hoang cổ thánh quả, chưa biết chừng lão phu sẽ thử xung kích tu vi Kim đan cảnh tam trọng." Hiên Viên lão tổ đã yên tâm, triệt để khôi phục khí độ nhất phương bá chủ, bảo Âm Lệ Hoa, "Âm Lệ Hoa, đan khí tức của ngươi tổn hao thế này ít nhất cần mười mấy năm khổ tu mới hồi phục, xem ra đã cùng Ngụy Tác trải qua sinh tử đại chiến, giao tình thật sự, chả trách y tin ngươi như thế, không thì với hành vi của Diệp Linh, lão phu phải lưu ngươi lại để tránh bị lộ tin lấy được Hoang cổ thánh quả."
"Yên tâm đi." Âm Lệ Hoa bĩu môi, "Ta và Diệp Linh vốn bất hòa, ông trừ diệt y thì ta còn cảm tạ. Việc ông lấy được Hoang cổ thánh quả chỉ cần các vị không để lộ thì ta đảm bảo không ai biết."
"Đúng rồi." Hiên Viên lão tổ gật đầu, "Yêu Tán Tán sao lại chết trong tay các vị? Xem ra người Hỏa Hoàng cung đã vào Đạo Huyền điện, tin này không thể đồn ra, sư huynh Lý Nhược Huyền của y tu vi Kim đan lưỡng trọng điên phong, tu luyện một môn thiên cấp trung giai thuật pháp, thần thông còn trên lão phu. Y và Lý Nhược Huyền cùng lớn lên, tình như thủ túc."
"Y định thừa cơ cướp đoạt, chết dưới tay bọn tại hạ và Hỏa Vân chân nhân liên thủ." Ngụy Tác đáp Hiên Viên lão tổ, "Nhưng Hỏa Vân chân nhân đã chết trong trận chiến với y, còn cả Trần lão quái của Âm Thi tông, bị yêu thú trong đại điện giết."
"Hỏa Vân chân nhân đã chết?" Hiên Viên lão tổ biến sắc. Tuy giờ ông ta và bọn Ngụy Tác chưa biết một tu sĩ Kim đan kỳ của Hỏa Hoàng cung đã chết nhưng chỉ tin ba tu sĩ Kim đan kỳ mất mạng thì cũng đủ kinh nhân, đồn ra sẽ cực kỳ chấn động."Diệp Linh có thể biết Yêu Tán Tán chết trong tay bọn ta, bất quá chỉ cần ông để lộ tin y dùng Thập hoang minh thần tiễn đánh lén ông thì khẳng định y sẽ bưng kín miệng bình." Âm Lệ Hoa cắn làn môi đỏ nói: "Nếu y nói đã gặp Yêu Tán Tán, biết Bảo Tán chân nhân chết trong tay chúng ta thì với trí tuệ của Lý Nhược Huyền sẽ biết Yêu Tán Tán thi triển đoạt xá thuật pháp, không khó gì đoán ra Diệp Linh dùng tinh phách của Yêu Tán Tán luyện chế Thập hoang minh thần tiễn. Nếu tính nợ, chúng ta chỉ đánh tan của nhục thân Yêu Tán Tán còn hung thủ thật sự là Diệp Linh."
Hiên Viên lão tổ gật đầu, hơi trầm ngâm: "Ngụy Tác, Đạo Huyền điện thập phần hung hiểm, ngần ấy Kim đan kỳ đại tu sĩ đã chết trong đó, Hoang cổ thánh quả đã vượt ngoài mong ước của lão phu, giờ không chỉ Âm Thi tông, ngay cả Hỏa Hoàng cung cũng vào đây, lão phu sẽ rời Đạo Huyền điện, ngươi định thế nào, tìm tiếp hay rời đi?"
"Đạo Huyền điện đích xác thập phần hung hiểm, bất quá chúng ta có địa đồ, còn một nơi có giá trị là Linh thảo viên, mỗ thấy nên qua đó xem rồi rời Đạo Huyền điện." Ngụy Tác giờ đã hiểu rõ đạo lý tri túc, Đạo Huyền điện mang lại cho gã đủ lợi ích, nói với Hiên Viên lão tổ xong thì kích phát lam sắc cổ phù xem địa đồ.
"Không ngờ các vị lấy được địa đồ, phúc duyên to lớn!" Hiên Viên lão tổ nhìn lam quang hóa thành địa đồ, cũng cả kinh rồi gật đầu, "Được, có địa đồ thì đến Linh thảo viên không mất bao nhiêu thời gian, chúng ta đến đó rồi rời Đạo Huyền điện."
"Đi thôi." Ngụy Tác gật đầu với Hiên Viên lão tổ rồi trực tiếp kích phát Như ý linh lung tháp, bạch quang lóe lên, thân ảnh tan biến.
...
Trên một đỉnh núi, tiếng ầm ầm vang lên không ngớt, hơn mười đệ tử Âm Thi tông đang dốc sức thi triển thuật pháp và pháp bảo, oanh kích một tảng đá lớn màu đen xám.
Toán đệ tử Âm Thi tông đều có tu vi Chu thiên cảnh tứ trọng trở lên, nhưng dù pháp khí hay thuật pháp oanh kích lên tảng đá đều chỉ bóc được một miếng cỡ nắm tay. Vết nứt trên tảng đá lấp lánh ô kim sắc quang mang.
Tảng đá này là khoáng thạch có thể luyện được Ô thiên huyền kim.
Ô thiên huyền kim là thượng phẩm tinh kim có thể luyện chế thai thể pháp bảo. Khối khoáng thạch lớn đến mức trung phẩm nạp bảo nang không đựng vừa thì đủ Ô thiên huyền kim để uyện chế mấy thai thể pháp bảo.
"Ai?!"
Cùng lúc, trong số hơn mười đệ tử Âm Thi tông, bạch diện tu sĩ mặc ngân hôi sắc pháp y cầm đầu, đột nhiên biến sắc, thị tuyến nhìn sang mé trái.
Trong làn sương trắng dày đặc bên trái đột nhiên bừng lên uy áp hùng hậu, đoạn bạch quang lóe lên, thân ảnh mấy tu đạo giả lộ ra, chính thị bọn Ngụy Tác.
"Sư thúc tổ!"
Nhìn rõ Âm Lệ Hoa, toán đệ tử Âm Thi tông vừa kinh ngạc vừa tỏ vẻ kính sợ, không dám thở mạnh hành lễ.
"Hả?"
Âm Lệ Hoa liếc hơn mười đệ tử Âm Thi tông, lại nhìn tảng khoáng thạch như con trâu, thập phần lãnh đạm nói, "Tiếp tục lấy khoáng thạch Ô thiên huyền kim."
Đoạn Âm Lệ Hoa mặc toán đệ tử Âm Thi tông không dám thở mạnh, bạch quang lóe lên, cùng bọn Ngụy Tác tan biến khỏi thị tuyến.
"Phù."
Khi thân ảnh Âm Lệ Hoa và bọn Ngụy Tác tan biến được nửa tuần hương, toán đệ tử Âm Thi tông mới thở phào. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Phương sư huynh", một đệ tử Âm Thi tông gầy gò mặc thúy lục sắc pháp y nhìn theo hướng Âm Lệ Hoa và bọn Ngụy Tác tan biến, có vẻ hồ nghi hỏi đệ tử đầu lĩnh, "Lão giả ban nãy hình như là Hiên Viên lão tổ của Hải Tiên tông, Âm sư thúc tổ sao lại đi cùng lão?"
Đệ tử mặc hôi sắc pháp y khẽ biến sắc, hạ giọng mắng: "Nhân vật như sư thúc tổ đi cùng ai không phải việc chúng ta quan tâm, việc hôm nay không ai được đồn lung tung, không thì tự chịu hậu quả."
"Biết rồi, Phương sư huynh!" Mọi đệ tử Âm Thi tông nghiêm mặt gật đầu.
...
Mặt biển trống trơn đột nhiên vang lên tiếng xé lụa liên miên. Chừng một chén trà sau, vô hình cấm chế xuất hiện một lỗ thủng, Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, Âm Lệ Hoa, Hiên Viên lão tổ lướt ra.
"Không ngờ Linh thảo viên đã hoang phế, hại chúng ta công cốc một chuyến."
Rời Đạo Huyền điện, Âm Lệ Hoa tiếc nuối nhìn Ngụy Tác, bảo thế.
Hóa ra Linh thảo viên là linh viên Trần lão quái hái Hư nguyên quả, gặp hai con ngân lân yêu thú. Linh viên đó đã triệt để hoang phế, hai Hư nguyên quả duy nhất đã được hái và cũng đã nằm trong tay Ngụy Tác, bọn gã đến đây đương nhiên không thu hoạch gì.
"Âm Lệ Hoa, ngươi đi cùng bọn lão phu về Hải Tiên tông mấy ngày hay chia tay luôn?" Hiên Viên lão tổ hỏi Âm Lệ Hoa.
"Ta định về Âm Thi tông." Âm Lệ Hoa liếc Hiên Viên lão tổ và Ngụy Tác, "Ta hiểu Diệp Linh hơn ai hết, tâm cơ thập phần âm trầm giảo trá, tuy ban nãy đệ tử Âm Thi tông nhìn thấy ta đi cùng các vị nhưng sẽ không dám đồn ra, nhưng việc Trần sư huynh chết trong Đạo Huyền điện thì Diệp Linh về đến Âm Thi tông, chưa biết chừng sẽ nói linh tinh gì đó với Huyết Linh lão tổ và các trưởng lão, có thể nói là ta câu kết với các vị, để lộ tin về Đạo Huyền điện cũng nên. Nếu ta cùng các vị về Hải Tiên tông, càng tạo chứng cớ cho y, với cả ta và Hải Tiên tông đều không hay ho gì."
"Cho các hạ." Ngụy Tác đưa hai thứ cho Âm Lệ Hoa. Hiện giờ Hồn khế mật pháp giữa gã và Âm Lệ Hoa đã hết hiệu lực, chia tay cũng không còn gì vướng mắc.
Gã trả Âm Lệ Hoa mặc lục sắc viên bát ngoại hình và linh thạch đại. Bạch sắc trường phan có hình núi xương thì lúc đấu pháp, gã đã trả lại nàng ta, còn ba ngọn bạch cốt lãnh hỏa và Huyết tinh thạch thì gã giữ lại.
"Hả?" Thấy Ngụy Tác trả hai thứ cho mình, Âm Lệ Hoa ngẩn người, rồi khóe môi nở nụ cười thấp thoáng nhìn gã, "Thế nào, lo cho thư thư mất những thứ này, cộng thêm Diệp Linh xiên xỏ thì sẽ bị trách phạt hả?"
"Con bà nó chứ." Thấy ánh mắt Âm Lệ Hoa trêu cợt mình, Ngụy Tác ấm ức kêu thầm, cấm cảu nhìn Âm Lệ Hoa, "Thế nào, không muốn thì tại hạ thu lại."
"Hung hãn với thư thư thế làm gì. Thư thư chỉ nhắc đệ, Diệp Linh khẳng định không đợi đến khi đệ đột phá đến Kim đan cảnh, thực lực uy hiếp đến y rồi đến tìm y, y sẽ tìm liễu cơ hội đối phó đệ. Thư thư quay về sẽ giám sát hộ đệ, có tin gì không hay sẽ đến Hải Tiên tông báo. Đệ đừng nhớ thư thư nhé." Âm Lệ Hoa đánh mắt câu hồn với Ngụy Tác rồi đi ngay, chỉ mấy lần nhấp nhô là tiếng cười như chuông bạc tan biến trên mặt biển.
"Con bà nó chứ, tiểu yêu nữ này khá lắm, cả ta cũng không chịu nổi." Lục bào lão đầu lại kêu lên trong tai Ngụy Tác.

Chương 353: Địa Biến chân quyết

"Có vẻ ma nữ Âm Lệ Hoa đã động chân tình." Nhìn theo Âm Lệ Hoa khuất bóng, Hiên Viên lão tổ nhìn Ngụy Tác đầy thâm ý, "Ngụy trưởng lão, lão phu đích xác thị càng ngày càng bội phục trưởng lão, nguyên âm của nàng ta vẫn còn, lại là Kim đan kỳ đại tu sĩ, nếu trưởng lão cùng Cơ Nhã không ngại thì cùng nàng ta kết thành đạo lữ, coi như có trợ lực lớn."
"Lão tổ, đang đùa hả?" Hiên Viên lão tổ nói vậy, Ngụy Tác đang tế xuất Ly Hỏa phảng suýt nữa lồi mắt ra. Nguyên âm vẫn còn, tức là Âm Lệ Hoa vẫn còn trong trắng, thật không dám tin? Ngụy Tác không sao tin được nữ tu vừa gặp gã là cởi sạch ra dẫn dụ mà vẫn còn trong trắng.
"Thế nào, dù gì lão phu cũng chưa hoa mắt, lẽ nào còn nhìn lầm cả việc đó?" Hiên Viên lão tổ nhìn Ngụy Tác, mỉm cười khó hiểu, "Ngươi phản ứng kịch liệt như thế, thế nào, lẽ nào mới gặp mặt mà đã có chuyện gì?"
"Chuyện đó..." Ngụy Tác cười ngượng: "Vừa gặp là nàng ta dùng thủ đoạn dẫn dụ mỗ."
"Dẫn dụ ngươi vị tất thật sự định làm gì." Ngụy Tác tế xuất Ly Hỏa phảng, thân ảnh Hiên Viên lão tổ loáng lên, nhảy lên Ly Hỏa phảng đồng thời nhìn Ngụy Tác: "Dù nàng ta dùng sắc đẹp mồi chài ngươi, giết ngươi đi thì ngươi cũng không thiệt gì."
"Ngụy Tác, tư thế nàng ta đi là "súc thủy bão nguyệt, ngọc thối tỏa khẩn", Hiên Viên lão tổ không nói thì ta không nghĩ ra, giờ mới thấy rất giống xử nữ." Lục bào lão đầu đột nhiên lên tiếng trong tai Ngụy Tác.
"..." Ngụy Tác tắt tiếng."Ta không nhầm thì Âm Lệ Hoa cũng là 'Diệu lô đỉnh' chi thân." Hiên Viên lão tổ cười với Ngụy Tác, "Nếu ta trẻ hơn trăm tuổi, đối phương lại trúng ý thì ta không đời nào cự tuyệt."
"Diệu lô đỉnh?" Hiên Viên lão tổ nói ra ba chữ đó, Ngụy Tác ngẩn người.
"Chắc vậy. Linh khí của nàng ta hơi đặc biệt, hơn cả biến hóa do linh căn thể chất dấy lên, chắc là 'Diệu lô đỉnh' chi thân rất có lợi với nam tu. Chỉ không hiểu là 'Diệu lô đỉnh' nào", Hiên Viên lão tổ mỉm cười: "Thế nào, động lòng hả?"
"Thôi đi." Ngụy Tác mặt dày: "Song tu thuật pháp của tại hạ còn chưa xong kia."
Hiên Viên lão tổ thị cười ha hả, Cơ Nhã đỏ lựng mặt mày, trừng mắt nhìn gã. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Một ngày rưỡi sau, Hải Tiên thành xuất hiện trong tầm mắt Ngụy Tác và Hiên Viên lão tổ, Cơ Nhã.
Được dặn, Ngụy Tác không dừng mà điều khiển Ly Hỏa phảng lướt tới sơn môn Hải Tiên tông trên đỉnh Hải Tiên thành.
Vừa đến tầng không Hải Tiên thành, mấy chục đạo độn quang bay lên bao vây Ly Hỏa phảng.
Hải Tiên thành cấm chỉ phi độn, độn quang toàn là đệ tử Hải Tiên thành đều đang như lâm đại địch.
"Tản đi."
Hiên Viên lão tổ cất giọng mang theo vô thượng iuy áp, từ Ly Hỏa phảng vang lên.
"Lão tổ!"
Nghe giọng nói này, mọi đệ tử Hải Tiên tông đều nhẹ lòng, tỏ rõ thần sắc cung kính rồi đáp xuống.
Ly Hỏa phảng đến gần cấm chế đại trận của Hải Tiên tông là có hai ngân sam đệ tử nghênh đón.
"Thông tri cho Phó trưởng lão đến đại điện tìm ta."
Thấy hai ngân sam đệ tử, Hiên Viên lão tổ không rườm lời dặn dò. Cùng lúc, Ngụy Tác thu Ly Hỏa phảng, ông ta phất tay áo, hoàng khí thu Ngụy Tác cùng Cơ Nhã lai, bay về đại điện trên đỉnh Hải Tiên tông.
"Hiên Viên sư huynh."
Thoáng sau, một lão giả tóc vàng cháy, mặt mũi đen nhẻm khô cứng xuất hiện ở cửa điện, vòng tay với Hiên Viên lão tổ coi như hành lễ.
"Để lão phu giới thiệu." Hiên Viên lão giả hơi gật đầu, không rườm lời, chỉ vào Ngụy Tác: "Đây là Ngụy trưởng lão, tại Hải liệp đại hội nhờ có Ngụy trưởng lão mà chúng ta đại thắng Minh Nguyên tông và Tử Vi tông." Đoạn, Hiên Viên lão tổ lại giới thiệu lão giả cho Ngụy Tác, "Đây là Hải Tiên tông đại trưởng lão Phó Vân, thường thì mọi việc do Phó trưởng lão xử lý."
"Hóa ra là Ngụy trưởng lão." Phó trưởng lão tựa hồ bận bịu xử lý sự vụ, cực hiếm khi xuất môn, căn bản không biết Ngụy Tác trường trông thế nào nhưng biết sự tích về gã, giờ nghe Hiên Viên lão tổ giới thiệu, gương mặt trơ khấc cũng xuất hiện thần sắc chấn động.
"Chào Phó trưởng lão." Ngụy Tác theo thói quen dùng Vọng khí thuật, phát hiện lão giả có tu vi Phân niệm cảnh ngũ trọng, nhưng khí huyết đã suy kiệt, khó lòng đột phá đến Kim đan cảnh.
"Chúng đệ tử Hải Tiên tông nghe lệnh!"
Thấy Ngụy Tác và Phó trưởng lão chào nhau, Hiên Viên lão tổ gật đầu, thanh âm như sấm vang đi, "Từ hôm nay lão phu bế quan tu luyện, trong thời gian này mọi việc do Phó đại trưởng lão toàn quyền."
"Hiên Viên sư huynh định bế quan?" Phó trưởng lão cả kinh.
"Đúng thế, sư huynh gặp được tế ngộ, khả năng có cơ hội xung kích tu vi Kim đan cảnh tam trọng. Bất quá đệ đừng đồn rộng việc này." Hiên Viên lão tổ có vẻ rất tín nhiệm Phó trưởng lão nên lại dặn: "Ngụy Tác, tiếp theo ngươi có việc gì cứ tìm Phó trưởng lão giúp đỡ. Phó trưởng lão, đệ đưa lệnh bài chưởng hình trưởng lão cho y. Y có yêu cầu gì, Hải Tiên tông có thể thì đáp ứng."
"Chưởng hình trưởng lão?" Hiên Viên lão tổ nói vậy, Phó trưởng lão không hề rườm rà đồng ý ngay, nhưng Ngụy Tác cùng Cơ Nhã lại cả kinh.
Khách khanh trưởng lão, nói thẳng ra chỉ là mang danh trưởng lão, được tông môn bảo vệ còn chưởng hình trưởng lão có thể chế tài cả đệ tử tinh anh và trưởng lão khác, địa vị tại Hải Tiên tông chỉ dưới Hiên Viên lão tổ và Phó trưởng lão, thuộc nhóm nhân vật thực quyền nhất tông môn.
Tu sĩ Kim đan kỳ như Âm Lệ Hoa, Diệp Linh, tu vi đứng hàng đầu tại tông môn nhưng chỉ cần phạm môn quy hoặc gấy ra việc không có lợi cho tông môn thì sẽ bị chưởng hình trưởng lão tu vi kém hơn chế tài.
"Phó sư đệ, chốc nữa đệ bao người giao lệnh bài chưởng hình trưởng lão đến đây, huynh còn việc cần dặn Ngụy trưởng lão." Hiên Viên lão tổ bình tĩnh như thường, với gật đầu Phó trưởng lão.
"Được!" Phó trưởng lão khôi phục vẻ mặt trơ khấc vốn có, gật đầu rồi đi ra.
"Hiên Viên lão tổ, để mỗ làm chưởng hình trưởng lão là sao?" Phó trưởng lão vừa đi, Ngụy Tác không nén được hỏi Hiên Viên lão tổ.
"Nếu dược lực Hoang cổ thánh quả đúng như dự đoán, lần này lão phu bế quan ít cũng hai mươi năm, chậm thì ba mươi năm, nhất thời sẽ không xuất quan." Hiên Viên lão tổ nhìn Ngụy Tác: "Một năm sau, lão phu sẽ xuất quan một lần, trong thời gian này, Diệp Linh còn e dè lão phu mà không làm gì quá nhưng với thủ đoạn của y, chưa biết chừng trong một năm này sẽ dùng cách khác giở trò với Hải Tiên tông, ngươi có thân phận siêu nhiên trong tông môn nên có thể bớt được nhiều phiền hà. Như ngươi, tại Hải Tiên tông chỉ có ngươi chế tài người khác chứ không thể ngược lại."
"Lão tổ không sợ mỗ nhân lúc ông bế quan mà làm loạn?" Ngụy Tác hỏi.
"Ta sống ngần này năm rồi, ít nhất không nhìn nhần người." Hiên Viên lão tổ liếc Ngụy Tác, "Bất quá ta thấy ngươi không có thời gian làm loạn."
Hiên Viên lão tổ nói vậy, Ngụy Tác trợn tròng trắng, không biết nói gì.
"Ta biết việc tiếp theo của ngươi là cứu trị vị đồng bạn này." Hiên Viên lão tổ liếc Hàn Vi Vi trong lòng Cơ Nhã, "Bất quá nên dành cho ta mấy ngày."
Ngụy Tác kinh ngạc hỏi Hiên Viên lão tổ, "Dành cho mấy ngày? Các hạ định làm gì?"
"Còn nhớ điều kiện đã bàn không?" Hiên Viên lão tổ nhạt giọng: "Ngươi đáp ứng kết đan tại Hải Tiên tông, ta đáp ứng giúp ngươi nhanh chóng đề thăng tu vi."
"Hiên Viên lão tổ, lẽ nào các hạ có thủ đoạn giúp tại hạ đề thăng tu vi thật nhanh?" Ngụy Tác nhướng mày, hiểu ý Hiên Viên lão tổ.
"Không sai." Hiên Viên lão tổ gật đầu, vô tình phát ra uy thế kinh nhân, "Hải Tiên tông có một môn Địa Biến chân quyết, với tu vi của lão phu mà thi triển, có lẽ giúp được ngươi đột phá đến Phân niệm ngũ trọng hậu kỳ, gần đạt mức đột phá tu vi Kim đan kỳ cũng nên. Nhưng kim đan của lão phu tổn hao khá lớn, chỉ miễn cưỡng giúp ngươi đột phá đến tu vi Phân niệm ngũ trọng."
"Chỉ cần mấy ngày là giúp mỗ đột phá đến tu vi Phân niệm cảnh ngũ trọng?" Ngụy Tác sáng mắt.
"Lão tổ, đệ tử phụng mệnh Phó trưởng lão đưa lệnh bài chưởng hình trưởng lão cho Ngụy trưởng lão."
Một đệ tử Hải Tiên tông lên tiếng ngoài cửa đại điện, cực kỳ cung kính giơ lệnh bài lấp lánh hắc quang lên.
"Đi đi!"
Hiên Viên lão tổ mặt mũi lạnh tanh vung tay, lệnh bài bay đến trước mặt Ngụy Tác.
"Đi thôi! Chỉ cần ba, bốn ngày là đủ."
Khi đệ tử Hải Tiên tông đó cung kính lui đi, Ngụy Tác cho lệnh bài vào nạp bảo nang, Hiên Viên lão tổ phất tay áo phát ra hoàng khí, cuốn gã cùng Cơ Nhã lướt ra sau điện.

Chương 354: Phân niệm ngũ trọng!

"Thiên địa nguyên khí là nguồn gốc thần thông của tu sĩ, tuyệt đại đa số công pháp, thuật pháp đều cảm ứng chư thiên tinh thần, vận dụng sức mạnh của 'Thiên'. Công pháp do Hải Tiên tông tổ sư truyền thừa lại dựa vào 'Địa', thăm dò 'Địa'."
"Với tuyệt đại đa số tông môn, công pháp nảy của Hải Tiên tông chỉ là tiểu đạo, chứ không phải đại đạo. Vì 'Địa' chỉ là một trong chư thiên tinh thần của vũ trụ thái hư. So với 'Thiên' thì cách biệt xa lơ xa lắc, nhưng Hải Tiên tông tổ sư lại nghĩ khác, 'Địa' sinh thành vạn vật vạn linh, tu sĩ chúng ta so với 'Địa' cũng rất bé nhỏ, lấy thần thông từ 'Thiên' và lấy từ 'Địa' cũng như lấy một hạt vừng trong cả một biển và trong một kho. Kho này so với 'Thiên' thì rất bé nhưng từ tuyên cổ đến giờ chưa có tu sĩ nào lấy hết được cả kho này."
Nơi cao nhất Hải Tiên tông là tượng Hải tiên tử.
Tuy tượng ngọc thạch liên hoa trong tay Hải tiên tử đã vỡ nhưng bước tượng vẫn tạo cho người ta khí tức mênh mông về "Thần", "Huyền".
Hiên Viên lão tổ, Ngụy Tác cùng Cơ Nhã ở trong tượng Hải tiên tử, trên một bình đài đầy hoàng khí, chung quanh là bảy mươi hai thổ hoàng sắc tinh trụ cao bằng thân người, vươn lên như lợi kiếm.
"Ngụy Tác, Địa Biến chân quyết do Hải Tiên tông tổ sư Hải tiên tử sáng tạo, còn có tên là Thất thập nhị địa khiếu chân quyết, mở ra bảy mươi hai địa nguyên khiếu vị tại thể nội, quán thông địa khí, thi triển thổ nguyên thuật pháp thì có thể đề cao ba thành uy lực, vì thế mà trong các tu sĩ đồng cấp lão phu cơ hồ không có đối thủ." Hiên Viên lão tổ nghiêm túc điểm tay, một đạo thổ hoàng sắc quang ngưng thành, bay đến tay Ngụy Tác.
"Mở ra bảy mươi hai địa nguyên khiếu vị? Không nhiên đề cao ba thành uy lực thổ nguyên thuật pháp, không phải còn kinh nhân hơn thổ linh căn?" Ngụy Tác quét thần thức, đọc được nội dung quang phù thì tỏ vẻ chấn động.
"Thổ linh căn chỉ là tiên thiên thể chất, còn về những thần diệu khác thì không so được với công pháp hậu thiên tu luyện thành, chuyên quán thông địa khí khiếu vị, tăng cường uy lực thổ nguyên thuật pháp này." Hiên Viên lão tổ bảo Ngụy Tác, "Nếu theo bình thường mà tu luyện, cảm ngộ quán thông bảy mươi hai địa nguyên khiếu vị, nhanh nhất cũng mất mười mấy năm. Ngươi lĩnh ngộ thiên thuật pháp này rồi ta sẽ trực tiếp dùng tu của ta giúp đỡ quán thông khiếu vị.""Hiên Viên lão tổ, tại hạ mới chỉ xem qua nội dung, nhưng môn thuật pháp này quán thông bảy mươi hai địa khiếu mới chỉ có thể cảm ứng địa khí, đề thăng uy lực thổ nguyên thuật pháp, tựa hồ không liên quan đến việc đề thăng tu vi." Ngụy Tác tỏ vẻ kinh ngạc.
"Vậy phải xem ngươi đang ở đâu." Hiên Viên lão tổ nhìn Ngụy Tác, "Ngươi đang ở trên linh mạch Hải Tiên tông, hiện tại linh mạch này tuy không còn bao nhiêu linh khí, nhưng giúp ngươi đề thăng đến tu vi Phân niệm cảnh ngũ trọng, chắc không thành vấn đề?"
"Các hạ muốn tại hạ dùng Thất thập nhị địa khiếu chân quyết, luyện hóa cả linh mạch?" Hiên Viên lão tổ dứt lời, Ngụy Tác cùng Cơ Nhã cả kinh.
"Nếu dùng linh mạch này hóa giải khí vận suy bại cho Hải Tiên tông thì lợi lớn rồi. Ngụy Tác, chuẩn bị thôi." Hiên Viên lão tổ bảo Ngụy Tác.
"Được!" Ngụy Tác không rườm lời, nhãn quang liên tục lóe lên.
"Được rồi." Đại khái sau mấy tuần hương, Ngụy Tác ngừng nháy mắt, gật đầu với Hiên Viên lão tổ.
"Ta bắt đầu đây." Hiên Viên lão tổ nghiêm túc gật đầu, trên mình sáng rực hoàng quang, đồng thời một trong bảy mươi hai thổ hoàng sắc tinh trụ bên ngoài bình đài cũng phát quang, tràn ra thổ hoàng sắc địa khí.
"Oa!"
Hoàng quang từ tay Hiên Viên lão tổ bừng lên, hòa vào thổ hoàng sắc địa khí do hoàng sắc tinh trụ phát ra, ngưng thành một còn thổ hoàng sắc tam cước thiềm thừ nhỏ xíu. Tam cước thiềm thừ không chỉ phát ra thổ nguyên khí tức nồng hậu vô cùng mà còn kêu vang như yêu thú thật.
Tiếng hú vang lên, từ đáy sâu lòng đất tựa hồ có tiếng hưởng ứng, cũng rung lên ầm ầm. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Đến đây!"
Ngụy Tác nghiêm nghị bắt một pháp quyết, hai tay đồng thời ra hoàng sắc quang trụ.
Thổ hoàng sắc tam cước thiềm thừ do Hiên Viên lão tổ ngưng thành nhảy vào hoàng sắc quang trụ, men theo đó tiến vào thể nội gã.
"Oành!"
Mọi lỗ chân lông trên mình Ngụy Tác túa ra vô số làn hoàng khí nhỏ xíu.
Thổ hoàng sắc tam cước thiềm thừ như nhảy vào một vùng trời mênh mông, tung tăng trong thể nội Ngụy Tác. Không hiểu bao lâu sau, nó như tìm được nơi trú thân, co người biến thành hoàng sắc tinh quang, đứng lại.
"Oành!"
Cùng lúc, Ngụy Tác cảm giác được vị trí tinh quang đã mở được một khiếu vị, nối với một nơi rất sâu dưới lòng đất, thổ nguyên khí tức từ đó chảy vào khiếu vị này.
"Hay lắm, địa khôi khiếu đả thông rồi!"
Giọng Hiên Viên lão tổ vang lên trong óc Ngụy Tác.
Quanh bình đài cuồn cuộn hoàng khí, một cây hoàng sắc tinh trụ sáng lên, địa khí nồng hậu và hoàng quang do Hiên Viên lão tổ phát ra ngưng tụ lại, hình thành hình ảnh thổ hoàng sắc xuyên sơn giáp nhỏ xíu.
Con thổ hoàng sắc xuyên sơn giáp nhỏ xíu men theo Ngụy Tác hoàng quang trên tay tiến vào thể nội Ngụy Tác.
...
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
Giữa trưa ba ngày sau, Hải Tiên thành vẫn như thường nhật, tu sĩ ra ra vào vào, các cửa tiệm giao dịch thập phần nhiệt náo. Đột nhiên, tuyệt đại đa số tu sĩ đều ngẩng nhìn đỉnh Hải Tiên thành.
Tuyệt đại đa số tu sĩ trong Hải Tiên thành đều nhận ra linh khí trong thành vốn cực mỏng, giờ tan biến hết!
Tượng Hải tiên tử đứng trên đỉnh Hải Tiên thành, ở ngoài thành vẫn nhìn rõ thì đang được hoàng vân dày đặc bao phủ.
Thổ tinh khí cực nồng từ sơn môn Hải Tiên tông lộ ra, cả chỗ thấp nhất trong Hải Tiên thành cũng ngửi thấy.
"Được lắm! Ngụy Tác, có thể luyện hóa linh mạch này, đề thăng tu vi!"
Trên đỉnh Hải Tiên tông, trong tượng Hải tiên tử, giữa bình đài dưới chân Hiên Viên lão tổ và Ngụy Tác đã nát vụn, là một động sâu không thấy đáy.
Trên mình Ngụy Tác ánh lên bảy mươi hai dải hoàng quang, hoàng sắc quang hoa từ khiếu vị phát ra này bằng nừa thần hải quang hoa nhưng lại cuồn cuộn thổ hoàng sắc địa khí.
Thổ hoàng sắc địa khí hình thành một con huyền quy khổng lồ.
Hoàng khí trên lưng huyền quy ngưng thành vô số dòng chảy, khí thế bàng bạc khôn xiết.
Một dải bạch sắc linh quang hình chiếc rễ lơ lửng trước mặt huyền quy. Hiên Viên lão tổ lên tiếng, huyền quy há miệng nuốt bạch sắc linh quang.
Rồi huyền quy hóa thành bảy mươi hai dòng hoàng khí, nhập vào bảy mươi hai khiếu vị của Ngụy Tác.
Ngụy Tác xếp bằng bên ngoài bình đài.
Chỉ sau một tuần hương, bên ngoài Ngụy Tác liễu nhiễu tử quang, thể nội chân nguyên gầm lên như kinh đào hãi lãng.
"Oành!"
Đột nhiên, sóng khí sôi trào, một dải tử sắc thần hải quang hoa, như mặt trời dâng lên từ mình gã
Thần hải quang hoa dâng lên, nối nhau, đủ mười bốn dải thì lại thêm một dải phun trào!
Vô số tử sắc quang ti nối liền mười lăm dải tử sắc thần hải quang hoa thượng, hình thành vòng tuần hoàn đặc biệt.
"Gừ!"
Cùng lúc, trên mình gã phát ra tiếng rồng gầm trên chín tầng trời.
Mười lăm dải thần hải quang hoa!
Rõ ràng, Ngụy Tác đã đột phá đến tu vi Phân niệm ngũ trọng, cách kim đan chỉ một bước nữa!
"À!"
Hiên Viên lão tổ vốn an tĩnh bất động nhìn Ngụy Tác chợt tỏ ra kinh ngạc, "Ngụy Tác, thần hải mới của ngươi sao lại nhỏ hơn những cái khác?"
"Công pháp của tại hạ đặc biệt, tu luyện không lâu lắm là lại bằng nhau, không hề gì."
Ngụy Tác mở mắt, theo kinh nghiệm trước kia, biết Bổ thiên đan sẽ khuếch đại thần hải đế mức thiên cấp đê giai rồi vô dụng, thần hải mới tu thành chỉ đạt huyền cấp đê giai nên cần Bổ thiên đan bổ túc. Hiên Viên lão tổ hỏi vậy, gã bình tĩnh như thường che giấu.
"Hóa ra thế." Hiên Viên lão tổ nghe Ngụy Tác nói vậy thì không nghi ngờ, công pháp trong thiên hạ thiên biến vạn hóa, huyền ảo vô cùng, ông ta cho rằng Ngụy Tác tu luyện thiên cấp công pháp tất nhiên có huyền diệu riêng, khác với công pháp thông thường cũng là bình thường. "Tiếp theo lão phu sẽ bế quan." Nhìn Ngụy Tác đang ẩn đi thần hải quang hoa, ông ta lại dặn: "Diệp Linh có tu vi Kim đan kỳ lưỡng trọng, thêm hai món đạo giai thượng phẩm pháp bảo. Ngươi tuy luyện thiên cấp công pháp, bài tẩy không ít nhưng gặp y thì tu vi Phân niệm cảnh ngũ trọng cũng không an toàn, liều mạng thì còn hi vọng, muốn hạ y thì chưa đủ. Âm Thi tông thế lực to lớn, ngươi không có việc gì thì đừng nên rời Hải Tiên thành, tránh bị y chặn đường."

Chương 355: Được đan, thu hoạch

"Tiếp theo mỗ tu luyện tại Hải Tiên tông là được." Ngụy Tác gật đầu.
"Đây là môn quy của đệ tử Hải Tiên tông và những việc cần chú ý. Giờ ngươi mang thân phận chưởng hình trưởng lão thì cũng nên biết." Hiên Viên lão tổ tương ném thanh sắc ngọc phù đến trước mặt Ngụy Tác, gật đầu đoạn không nói gì, trực tiếp hóa thành một đạo hoàng quang lướt đi.
Ngụy Tác biết đối với Hiên Viên lão tổ thì thời gian là vàng bạc, thấy ông ta vội bế quan như thế cũng không lấy gì làm kinh ngạc, thần thức quét qua thanh sắc ngọc phù, đọc nội dung rồi gật đầu với Cơ Nhã, ra khỏi tượng Hải tiên tử.
"Ngụy trưởng lão." Ngụy Tác cùng Cơ Nhã mới ra khỏi tượng Hải tiên tử, một đệ tử mặc ngân sam bước lên, cung kính hành lễ.
"Hả? Ngươi tên gì?" Ngụy Tác quan sát đệ tử này.
Qua thanh sắc ngọc phù Hiên Viên lão tổ dưa cho, Ngụy Tác biết, tại Hải Tiên tông thì mặc thổ hoàng sắc pháp y là nội môn đệ tử bình thường, mặc ngân sắc pháp y là đệ tử tinh anh, có thể thay mặt các trưởng lão truyền khẩu dụ hoặc làm gì đó. Thấy đệ tử Hải Tiên tông này đứng đợi, chắc do Hiên Viên lão tổ sắp xếp giúp đỡ gã.
"Đệ tử Lâm Tu Nhàn." Ngân sam đệ tử chưa đến ba mươi tuổi này đáp, "Không biết Ngụy trưởng lão có cần đệ tử giúp gì chăng?""Tìm một chỗ ở có thiên hỏa lô phòng và tĩnh thất tu luyện tại Hải Tiên tông cho mỗ." Ngụy Tác gật đầu, không rườm lời nói.
"Ngụy trưởng lão xin đi theo đệ tử." Lâm Tu Nhàn không dám chậm chễ, đưa tay mời rồi đi trước dẫn đường.
Đi lên đỉnh núi không lâu, ngân sam đệ tử này dừng lại trước một khoảnh sân có hoàng quang bao trùm.
Nói này là một hoa viên u tĩnh, phía sau có lâu các ba tầng, lớn gấp mấy lần chỗ ở trước kia của Ngụy Tác tại Hải Tiên thành.
Gã cầm tấm lệnh bài chưởng hình trưởng lão.
Ban nãy Hiên Viên lão tổ cho gã thanh sắc ngọc phù có nói rõ về thân phận chưởng hình trưởng lão, địa vị tại Hải Tiên tông đích xác thập phần siêu nhiên, tấm hắc sắc lệnh bài này không chỉ là biểu tượng của chưởng hình trưởng lão mà còn là thông hành linh phù đặc thù, có thể ra vào mọi nơi ở có cấm chế trong Hải Tiên tông. Nếu có đệ tử Hải Tiên tông gây ra việc cực kỳ bất lợi cho tông môn thì với lệnh bài này có thể tiến vào chỗ ở, khiến đối phương không kịp trở tay.
Thấy gã lấy ra lệnh bài chưởng hình trưởng lão, định đi vào chỗ ở thì ngân sam đệ tử Lâm Tu Nhàn thập phần cung kính hành lễ, "Ngụy trưởng lão, ban ngày hôm nay do đệ tử trông coi ở đây, tối đến do Trương Hàn Lâm sư đệ, có gì cần xin cứ sai bảo."
"Được!"
Ngụy Tác bình tĩnh như thường gật đầu, đi vào trong chỗ ở có hoàng quang bao phủ. Tuy gia nhập tông môn, đích xác gặp nhiều hạn chế, ước thúc, còn bị cuốn vào phân tranh giữa các tông môn, có nguy cơ gặp tai bay vạ gió nhưng gã buộc phải thừa nhận, nếu có vị trí cao tại một đại tông môn, địa vị siêu nhiên thì làm việc gì cũng dễ hơn phổ thông tán tu không biết bao nhiêu lần.
Vào trong, Ngụy Tác cùng Cơ Nhã xem xét một lượt. Tổng cộng có hơn mười gian phòng, không chỉ có thiên hỏa lô phòng và tĩnh thất tu luyện, phòng thử thuật pháp và pháp khí, ngay cả đan phòng cũng có đủ trang thiết bị thường dùng luyện chế đan dược.
Tra xét một lượt, Ngụy Tác cùng Cơ Nhã vào thiên hỏa lô phòng. Ngụy Tác vỗ vào nô thú đại, thả Dương chi điểu ra.
Để luyện chế Cửu dương đan trừ âm minh hàn khí cho Hàn Vi Vi thì gã đã tìm được Hoàn dương hoa, rồi yêu đan Trường xuân trùng để khu trừ dư độc, hiện tại yêu đan Dương chi điểu cũng đã có, mọi nguyên liệu đã đủ.
Dương chi điểu rất có linh tính vừa ra là tỏ vẻ không hiểu, vung cánh chỉ trỏ với Ngụy Tác, tựa hồ hỏi thật ra là việc gì, Hỏa Vân chân nhân đang ở đâu.
"Hỏa Vân chân nhân đã chết trong Đạo Huyền điện." Thấy thần thái nó như thế, Ngụy Tác nói ngay.
"Cô cô!" Dương chi điểu rúng động, vừa đau lòng vừa có vẻ không dám tin.
"Ông ta chết dưới tay Yêu Tán Tán của Hỏa Hoàng cung, trước khi chết đã truyền Thái cổ hung hỏa quyết cho ta." Ngụy Tác không rườm lời, chỉ tay phát ra hắc hồng sắc hỏa quang. "Nếu ngươi đã thấy Hỏa Vân chân nhân thi triển môn thuật pháp này tất nhận ra."
Đoạn gã vỗ vào nạp bảo nang, lấy của hai viên kim đan của Yêu Tán Tán và Hỏa Vân chân nhân ra.
Hai viên kim đan, một bằng quả trứng gà, một bằng trứng chim câu nhưng trọng lượng cực kỳ kinh nhân, ràn rạt khí tức.
Cho Dương chi điểu xem hai viên kim đan đoạn Ngụy Tác tiếp lời, "Yêu Tán Tán đã bị bọn ta giết, mối thù của chủ nhân Hỏa Vân chân nhân của ngươi coi như được báo. Theo điều kiện ta đã bảo ở Đạo Huyền điện, ngươi giao yêu đan thì sau này ta sẽ tìm linh dược, giúp ngươi ngưng lại yêu đan. Sau đó ngươi theo ta cũng được, tự tìm lối đi riêng cũng được, ta không cản."
"Cô cô!"
Dương chi điểu đích xác cực có linh tính, nhận rõ tình hình thì kêu lên đau đớn rồi gật đầu liên tục với Ngụy Tác như cảm tạ gã báo thù cho Hỏa Vân chân nhân rồi sau này sẽ theo gã. Đoạn một viên yêu đan nóng sức, bề mặt trơn tru được phun ra, rơi vào tay gã.
Ngụy Tác gật đầu với Dương chi điểu rồi thu nó vào nạp bảo nang, đặt yêu đan lên tay Cơ Nhã.
"Ngụy Tác, muội sẽ toàn lực luyện chế Cửu dương đan, chỉ có một viên yêu đan Dương chi điểu, không thể sơ sảy gì, mấy ngày nay việc dồn chân nguyên cho Vi Vi phải trông vào huynh."
Đón lấy yêu đan Dương chi điểu, Cơ Nhã run người.
Ngày ngày thi pháp dồn chân nguyên cho Hàn Vi Vi, nhìn nàng ta không thể tỉnh lại, không thể cứu trị, áp lực tâm lý đó tích lũy lại, thật khó dùng lời lẽ để hình dung.
Không tính Cơ Nhã, yêu đan Dương chi điểu đến tay, Ngụy Tác cũng có cảm giác ngọn núi ép trong lòng đã được trút đi.
"Nàng yên cứ luyện chế Cửu dương đan. Hàn Vi Vi để cho ta."
Ngụy Tác gật đầu, ôm Cơ Nhã, vỗ nhẹ lên lưng nàng. Gã biết với đẳng cấp luyện đan của nàng, có công thức hoàn chỉnh thì luyện chế Cửu dương đan tất không có vấn đề gì. Gã hiểu Cơ Nhã chỉ muốn luyện được ngay Cửu dương đan.
"Vâng", Cơ Nhã hít sâu một hơi, trong mắt hiện rõ nhu tình và thần sắc cảm động, đặt môi lên trán gã như gà mổ thóc rồi lướt nhanh vào đan phòng, điều chế dược dịch phụ trợ cho việc luyện chế Cửu dương đan.
Ngụy Tác sờ trán như chưa hết thưởng thức, nhìn sang Hàn Vi Vi thì ánh mắt lại phức tạp hẳn.
"Hi vọng lần này không có gì bất ngờ, mau tỉnh lại đi."
Lẩm bẩm một câu, Ngụy Tác dùng chân nguyên bao lấy Hàn Vi Vi lướt vào tĩnh thất gần đan phòng của Cơ Nhã nhất.
An trí Hàn Vi Vi xong xuôi, gã lấy từ nạp bảo nang ra một viên ngân sắc tinh thạch.
Viên ngân sắc tinh thạch lớn cỡ trứng chim câu toát lên linh khí nồng hậu, linh khí cực kỳ thuần tịnh, tựa hồ hút vào thể nội là hấp thu được ngau. Ngân sắc tinh thạch chính thị tinh tủy gã lấy được tại Đạo Huyền điện.
Lấy viên tinh tủy ra, gã đột nhiên nhớ ra gì đó, nhướng mày lướt sang một gian tĩnh thất tu luyện lớn hơn.
Gã lấy nô thú rồi thả Phệ tâm trùng ra. Lấy tiếp một nạp bảo nang, đổ bảy thi thể ngân lân yêu thú và ba con Hỗn nguyên ngân oa thu được tại Đạo Huyền điện ra.
Ba con Hỗn nguyên ngân oa, một con ở cấp viễn cổ đã khô đét nhục thân, hai con còn lai là con từ thể nội Trần lão quái xông ra và con do nữ hoàng ngân lân yêu thú tiến hóa thành nhưng bị bị cáp mô đầu giết.
Gã làm vậy vì đột nhiên nhớ ra số ngân lân yêu thú và Hỗn nguyên ngân oa do nữ hoàng ngân lân yêu thú tiến hóa thành đều là yêu thú chân chính, thậm chí còn là yêu thú lục cấp cao giai trở lên, đặc biệt là Hỗn nguyên ngân oa là bát cấp yêu thú, ngần ấy yêu thú đẳng cấp kinh nhân như thế chắc có công hiệu đặc biệt với Phệ tâm trùng, cũng như tu sĩ uống thiên giai đan dược, chưa biết chừng sẽ khiến Phệ tâm trùng lại tiến giai cũng nên.
Đúng như gã liệu tưởng, bỏ hết thi thể yêu thú ra, quả nhiên cảm giác thấy ham muốn ăn uống chưa từng có của Phệ tâm trùng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Hạ lệnh cho Phệ tâm trùng rồi gã nghiên cứu viễn cổ Hỗn nguyên ngân oa bị phong ấn tại tử hắc sắc tinh trụ, nhục thân đô đã khô cứng.
Quan sát một chốc, thần thức quét liền mấy lần, Ngụy Tác thoáng qua thần sắc thất vọng.
Thể nội viễn cổ Hỗn nguyên ngân oa không có yêu đan và pháp châu, chỉ có lớp vảy là dùng để luyện chế pháp bảo được.
Đoạn thần thức gã lại quét sang hai con Hỗn nguyên ngân oa kia.
Mắt gã tỏ rõ thần sắc kinh ngạc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau