THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 346 - Chương 350

Chương 346: Tinh phách bị bắt

"Tại hạ tế luyện một món pháp bảo, nguyên khí Tử ma anh rất phù hợp." Ngụy Tác nói bừa, gã đương nhiên không thể cho Âm Lệ Hoa biết về lục bào lão đầu, nguyên khí Tử ma anh là đại bổ với lão.
"Tế luyện pháp bảo, cần dùng Tử ma anh?" Nói vậy thì Ngụy Tác càng thần bí trong mắt Âm Lệ Hoa. Tử ma anh bản thân là một món linh giai pháp bảo, pháp bảo cần dùng Tử ma anh để tế luyện thì theo lẽ thường không thể tầm tầm. Liếc Ngụy Tác đoạn Âm Lệ Hoa không hề do dự gật đầu, "Rời khỏi Đạo Huyền điện, về Âm Thi tông thì thư thư sẽ tìm cách lấy Tử ma anh cho đệ."
"Thứ này là bạch cốt lãnh hỏa. Nạp bảo nang của các hạ cũng có ba ngọn." Gật gù, Ngụy Tác không ngại gì, chỉ và bạch cốt lãnh hỏa của Trần lão quái hỏi thẳng Âm Lệ Hoa, "Bạch cốt lãnh hỏa hợp lại thì uy năng thập phần kinh nhân, vì sao không luyện thêm?"
Ngụy Tác nói vậy, nhớ đến vật của mình bị gã ăn chặn, Âm Lệ Hoa cười khổ, giải thích: "Bạch cốt lãnh hỏa hợp lại, uy năng đích xác thập phần kinh nhân, chỉ là luyện chế cực khó, cần có hài cốt tu sĩ Phân niệm cảnh phong linh căn và yêu đan của lục cấp trung giai yêu thú Lãnh hỏa chu điểu, dùng bí pháp Âm Thi tông mới thành. Thư thư tu luyện ngần ấy năm mới luyện được ba ngọn, Trần sư huynh cũng chỉ có hai."
Ngừng một chốc, Âm Lệ Hoa tựa hồ nhìn ra nghi ngờ của Ngụy Tác nên bổ sung: "Nếu tập trung bạch cốt lãnh hỏa của mọi tu sĩ Âm Thi tông lại tất nhiên kinh nhân nhưng vật mình khó khăn lắm mới luyện chế được thì không thể tiện nghi cho kẻ khác. Nhất là bạch cốt lãnh hỏa có thể dùng để tế luyện bản mệnh pháp bảo."
"Bạch cốt lãnh hỏa có thể dùng để tế luyện bản mệnh pháp bảo? Lẽ nào bạch cốt lãnh hỏa có dung nguyên pháp trận?" Không chỉ Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, ngay cả lục bào lão đầu cũng cả kinh.Thiên Huyền đại lục hay Vân Linh đại lục, nhiều tu sĩ đều biết có những pháp bảo đặc biệt có thể luyện hóa tại thể nội, luyện chế thành bản mệnh pháp bảo. Bản mệnh pháp bảo theo quá trình tu sĩ tu luyện mà đề thăng uy năng. Đương nhiên, bản mệnh pháp bảo cần tu sĩ Kim đan kỳ trở lên, phối hợp với thuật pháp dụng mới luyện được. Bản mệnh pháp bảo cần kim đan đan hà tôi luyện, hơn nữa pháp bảo vốn chứa nguyên khí, không đạt tu sĩ Kim đan kỳ mà cứ luyện hóa tại thể nội, nhục thân sẽ bị nguyên khí pháp bảo tổn hại.
Tu luyện được bản mệnh pháp bảo, tế xuất kim đan sẽ tương đương với kim đan có thêm một tầng bảo vệ, đối địch sẽ tăng thêm uy năng, uy lực đương nhiên lớn hơn "kim đan trần trụi".
Chỉ là trong số pháp bảo, có thể dùng để tu luyện bản mệnh pháp bảo rất ít. Dù Kim đan kỳ đại tu sĩ có thuật pháp luyện chế bản mệnh pháp bảo cũng khó lòng tìm được một món phù hợp, vì viễn cổ dung nguyên pháp trận, ngay từ thời đại của lục bào lão đầu đã cơ hồ thất truyền, mà chỉ pháp bảo khắc dung nguyên pháp trận mới không xung đột cùng thể nội chân nguyên. Muốn luyện chế bản mệnh pháp bảo phải chọn từ các cổ bảo từ rất xa xưa.
"Có dung nguyên pháp trận thì đúng nhưng dung nguyên pháp trận của Âm Thi tông chỉ thích hợp với bạch cốt lãnh hỏa, không thể dùng cho pháp bảo khác." Thấy bọn Ngụy Tác cả kinh, Âm Lệ Hoa cười khổ, giải thích: "Bất quá chỉ cần gom đủ mười sáu ngọn bạch cốt lãnh hỏa, dung hợp lại, ngưng thành bạch cốt minh hỏa, mới có thể tu luyện bản mệnh pháp bảo. Gom đủ mười sáu ngọn bạch cốt lãnh hỏa, Âm Thi tông suốt năm trăm năm nay mới xuất hiện ba người."
"Mười sáu ngọn bạch cốt lãnh hỏa, ngưng thành bạch cốt minh hỏa, uy năng của bạch cốt minh hỏa chắc không thấp." Ngụy Tác hỏi Âm Lệ Hoa.
"Ừ." Âm Lệ Hoa gật đầu, "Một ngọn bạch cốt minh hỏa tương đương với đạo giai thượng phẩm pháp bảo."
Ngụy Tác gật đầu, không nhiều lời, thu hai ngọn bạch cốt lãnh hỏa của Trần lão quái rồi mở hộp gỗ và đan bình ra.
"Đây là Hư nguyên quả!"
Thấy hai nhánh u lam sắc linh thảo trong hộp gỗ, Cơ Nhã kêu lên vui mừng. Thấy trong hồng sắc đan bình có một viên huyết hồng sắc đan hoàn, nàng lại hô khẽ, "Đây là Nhân hoàng đan!"
Hư nguyên quả là nguyên liệu chính luyện chế Thiên hư đại diệu đan. Thiên hư đại diệu đan, địa cấp trung giai đan dược, có thể hóa giải độc lực trong yêu đan lôi, hỏa lưỡng hệ yêu thú bát cấp trở xuống. Chỉ cần uống Thiên hư đại diệu đan là có thể trực tiếp nuốt yêu đan của lôi, hỏa lưỡng hệ yêu thú vốn linh khí kinh nhân nhưng vì không có công thức nên không thể luyện chế đan dược. Dùng Thiên hư đại diệu đan phối hợp luyện hóa yêu đan thì lôi, hỏa nguyên khí trong yêu đan mà một số tu sĩ không thể luyện hóa cũng dung hợp tại thể nội, cực kỳ hữu dụng với thuật pháp lôi hệ, hỏa hệ.
Nhân hoàng đan, địa cấp đỉnh giai đan dược công hiệu kinh nhân, có thể tăng cường khí huyết, tăng cường thể chất, tăng cường nhục thân tu sĩ, ngay cả phổ thông phàm nhân mà dùng đan dược này cũng có khí lực thập hổ, thể phách thuộc nhóm nhân trung chi hoàng. Tu sĩ Âm Thi tông tu luyện công pháp, tổn hại không nhỏ đến nhục thân và tinh huyết. Trần lão quái chắc định giữ viên đan dược này cho mình.
Hai vật này đối với tu sĩ nào cũng thập phần hữu dụng.
Thu mấy thứ của Trần lão quái lại, Ngụy Tác mở nạp bảo nang của Hỏa Vân chân nhân ra.
Nạp bảo nang của Hỏa Vân chân nhân cũng không có gì nhiều, chỉ có một tấm kim hoàng sắc viên kính cỡ bàn tay, một chiếc thuyền màu đỏ sậm và một lá xích hồng sắc tiểu kỳ.
"Đây là Ly Hỏa phảng, đại hình phi độn pháp bảo, độn tốc đạt lục phẩm. Bản thân có lực phòng ngự đạo giai hạ phẩm."
"Đây là Nguyên từ bảo kính, đạo giai hạ phẩm pháp bảo, khiến đối phương trầm trọng vô số lần."
"Đây là Ly địa diễm hỏa kỳ, đạo giai hạ phẩm pháp bảo phòng ngự."
Âm Lệ Hoa tựa hồ rất quen thuộc ba pháp bảo này, không đợi Ngụy Tác hỏi đã bảo ngay.
Ngụy Tác chợt lắc đầu, khẽ thở dài.
Ba pháp bảo của Hỏa Vân chân nhân đều là đạo giai pháp bảo, nhưng trong Đạo Huyền điện gặp đối đầu quá lợi hại, trung phẩm uy năng vị tất có tác dụng, nên những pháp bảo này đều không dùng được.
Ngụy Tác khi đến đây đã rất thèm muốn Ly Hỏa phảng, không ngờ hiện giờ thật sự là của gã.
Kim đan kỳ đại tu sĩ, tại cả tu đạo giới cũng là bá chủ một phương nhưng chỉ trong thoáng chốc có tới ba người như thế chết trước mắt Ngụy Tác khiến gã cảm thán, tu đạo đúng là không khác gì mọi người trong tu đạo giới vẫn nói: khó như lên trời. Kim đan kỳ đại tu sĩ muốn đề thăng thực lực và tu vi mà cơ duyên không đủ thì vẫn mất mạng như thường.
"Đi thôi!"
Việc này càng nhắc nhở Ngụy Tác hành sự phải cẩn thận, đủ là dừng, trong Đạo Huyền điện đầy nguy cơ này, không nên dừng lâu. Nhanh chóng gom hết thi thể ngân lân yêu thú đích và hai con Hỗn nguyên ngân oa lại, gã và Âm Lệ Hoa, Cơ Nhã rời đi ngay, tiến đến Đạo Huyền điện.
...
"A! A! Ngụy Tác! Ta nhớ ngươi rồi. Ngươi dám thu kim đan, bức ta thi triển đoạt xá chi thuật! Ngươi chết chắc rồi, sư huynh nhất định sẽ báo cừu cho ta!"
Trong thông đạo đầy hoàng khí, một dải bạch sắc linh quang lao đi, kêu lên oán độc vô cùng.
Đột nhiên, bạch sắc quang hoa lóe lên trước linh quang.
"A!"
Bạch sắc linh quang ré lên kinh hãi nhưng không kịp tránh, va vào bạch sắc quang hoa, bị trói chặt.
"Yêu Tán Tán, không ngờ ngươi cũng thế này." Tiếng cười lạnh cất lên, thân ảnh Diệp Linh hiển hiện gần đó.
Dải bạch sắc quang hoa là pháp bảo hình túi tơ. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Diệp Linh, là ngươi, mau thả ta ra!" Bạch sắc linh quang uốn éo, không thể thoát được, kêu lên thập phần kinh hoảng.
"Thả ngươi?" Diệp Linh mặt mũi lạnh tanh vung tay, túi tơ bay đến gần y, "Yêu Tán Tán, bình thường ngươi cũng không phải đối thủ của ta, hiện tại chỉ còn lại tinh phách mà dám nói thế với ta?"
"Diệp Linh, ngươi không thả ta ra, bị sư huynh của ta biết thì sẽ giết ngươi báo thù!"
"Thế nào, còn định mang sư huynh Lý Nhược Huyền ra dọa ta? Ngươi không bị ta bức phải từ bỏ nhục thân, mọi thứ của ngươi cũng không rơi vào tay ta, dù tra xét thì không lần ra ta." Diệp Linh khinh bỉ cười lạnh: "Hơn nữa sư huynh ngươi biết thì sao, ta lấy được hai đạo giai thượng phẩm pháp bảo trong Đạo Huyền điện, y gặp ta cũng chắc gì thắng được."
"A!" Diệp Linh nói vậy, Yêu Tán Tán thật sự sợ hãi, bạch sắc linh quang rú vang, "Diệp Linh, chỉ cần ngươi thả ta, ta sẽ cho ngươi đủ lợi ích."
"Hả? Lợi ích?" Diệp Linh bình tĩnh như thường nhìn bạch sắc linh quang trong túi tơ, nhạt giọng: "Nói xem là lợi ích gì."

Chương 347: Thập hoang minh thần tiễn

"Chỉ cần ngươi giao ta cho sư huynh, ta sẽ bảo sư huynh truyền Tinh phách lưu đan quyết cho ngươi! Có đạo thuật pháp này thì công pháp Âm Thi tông ngươi luyện sẽ không bị âm khí quá độ, tổn hao tinh khí, ảnh hưởng không tốt đến nhục thân nữa. Căn bản không lo giống Huyết Linh lão tổ, tu đến Kim đan ngũ trọng mà còn lo lắng đủ đường, không dám động thủ với ai vì sợ tổn hao thọ nguyên!"
"Không phải ngươi ước chiến với Ngụy tiểu tử của Hải Tiên tông hả? Ngụy tiểu tử đó quỷ kế đa đoan, có nhiều pháp khí quỷ dị nên ta bại trong tay y, y còn lấy được nhiều thi thể yêu thú, thu lợi không ít trong Đạo Huyền điện, thực lực khẳng định còn mạnh hơn, tuổi như y mà có tu vi và thực lực như thế, tế ngộ kinh nhân, là uy hiếp cực lớn với ngươi." Yêu Tán Tán kêu lên không ngớt, "Y là địch nhân chung của chúng ta, ngươi thả ta thì ta sẽ bảo sư huynh cùng ngươi đối phó y, ngươi có hại gì!"
"Hóa ra ngươi bị y bức thành thế này. Xem ra ngươi ở gần nên biết rõ tình hình trong đại điện?" Yêu Tán Tán nói vậy, Diệp Linh tỏ ra chấn động, y vốn cho rằng đối phương gặp phải yêu thú không đối phó nổi nên mới phải thi triển đoạt xá thuật pháp, tinh phách ly thể đào vong. Y cho rằng gặp phải yêu thú thực lực như Hỗn nguyên ngân oa, bọn Ngụy Tác không thể sống sót. Nhưng giờ Yêu Tán Tán nói lại thì bọn Ngụy Tác không chỉ đối phó được mà còn thu thập cả Yêu Tán Tán định dính vào chia phần, kết quả này quá chấn kinh với y.
"Ta chỉ biết một môn thuật pháp 'Thính lan', nghe được từ rất xa, lúc các ngươi ở trong đại điện, ta không dám đến gần." Thấy Diệp Linh tựa hồ không cự tuyệt đề nghị của mình, Yêu Tán Tán hơi định thần, phẫn hận nói: "Ta tưởng chúng và yêu thú lưỡng bại câu thương, Hỏa Vân chân nhân và Âm Lệ Hoa tổn hao đến độ không còn mọt nửa thực lực của phổ thông tu sĩ Kim đan kỳ nên định cướp hết, không ngờ thủ đoạn của Ngụy tiểu tử còn quỷ dị hơn tu sĩ Kim đan kỳ.""Được, ta đáp ứng điều kiện của ngươi. Chỉ cần ngươi bảo sư huynh truyền Tinh phách lưu đan quyết cho ta thì ta sẽ giao ngươi cho sư huynh, nhưng ngươi phải cùng ta đối phó tiểu tử đó." Diệp Linh mắt lóe lên lạnh lùng rồi hỏi, "Sao ngươi lại bại trong tay y?"
"Y có một món đạo giai thượng phẩm kim sắc pháp bảo, chắc lấy được trong đại điện." Yêu Tán Tán hớn hở, nói nhanh, "Đáng sợ nhất là y có một thanh hắc sắc tiểu đao trạng, tựa hồ có thể hút khí huyết tu sĩ chuyển hóa thành uy năng pháp bảo. Y dùng pháp bảo này, rút khí huyết Hỏa Vân chân nhân rồi dùng ẩn hình pháp khí thu hút chú ý của ta trước không oanh kích kim đan, ta nhất thời không thể khống chế kim đan, bị y thu mất kim đan mà thất bại. Pháp bảo này, bản thân uy năng tựa hồ chưa đạt đạo giai nhưng huyết quang bắn ra cao hơn cả đạo giai thượng phẩm!"
"Y còn có cả Huyết tinh thạch, thuật pháp tạm thời phong ấn thương thế! Lúc ta đối địch với chúng đã thiêu đốt tinh huyết và kim đan uy năng, phát ra đòn mạnh nhất trọng thương Âm Lệ Hoa. Ta biết Âm Lệ Hoa và tiểu tử đó có Hồn khế bí pháp nên chỉ cần giết Âm Lệ Hoa thì y cũng mất mạng, tiếp đó chỉ phải đối phó Hỏa Vân chân nhân không còn một nửa thực lực, hai hoặc ba chiêu là đủ giải quyết vấn đề! Không ngờ Âm Lệ Hoa trúng đòn, những tưởng chất chắc thì y lại phong ấn thương thế, dùng Tam thanh thánh huyết trong Huyết tinh thạch liệu thương. Biết vậy thì ta đã tìm mọi biện pháp giết y trước!"
"Hắc sắc tiểu đao? Rút khí huyết tu sĩ chuyển hóa thành uy năng pháp bảo?" Diệp Linh ngẩn người, đột nhiên hớn hở, "Thực huyết pháp đao! Ta hiểu rồi! Ngụy Tác, chả trách ngươi dám ngông cuồng như vậy với ta, hóa ra là dựa vào nó, ngươi chết chắc rồi!"
"Thực huyết pháp đao?" Yêu Tán Tán sững người.
"Pháp bảo này không có gì đặc biệt, trông không đạt cả linh giai pháp bảo. Kích phát thì mũi đao bắn ra huyết quang, đúng không?" Diệp Linh âm lạnh cười.
"Đúng thế, ngươi biết pháp bảo đó?"
"Trừ Thực huyết pháp đao của Bắc Mang sơn thì còn pháp bảo nào cổ quái như thế. Âm Thi tông bọn ta từ một phân chi Bắc Mang phát triển thành, nêu không nhờ đọc điển tịch trong tông môn, ta cũng không nhận ra pháp bảo này." Diệp Linh cười lạnh, "Pháp bảo này dùng hài cốt một Thần huyền cảnh ma tu luyện chế thành, tuy có thể rút khí huyết tu sĩ chuyển hóa thành uy năng pháp bảo nhưng lực phòng ngự không đạt cả linh giai, chỉ cần đập vỡ bản thể, pháp bảo này sẽ vô dụng. Pháp bảo này rất dễ tổn hại, không ngờ còn một món lưu truyền lại, rơi vào tay y."
"A! Bản thể phòng ngự không đạt cả linh giai! A! Ta lại bại dưới một pháp bảo như thế." Diệp Linh nói vậy, bạch sắc linh quang ré lên rùng rợn.
"Hỏa Vân chân nhân chết trong tay ngươi, Ngụy tiểu tử và những kẻ kia tình hình thế nào?" Diệp Linh coi như không nghe thấy Yêu Tán Tán gào hét, nhạt giọng hỏi.
"Âm Lệ Hoa tổn hao rất nhiều nhưng Ngụy tiểu tử không hề gì. Tựa hồ y và cáp mô đầu yêu thú đạt thành hiệp nghị gì đó. Cáp mô đầu yêu thú liên thủ với y đối phó Hỗn nguyên ngân oa, chứ không đối phó y." Yêu Tán Tán không ngốc, biết càng tô vẽ Ngụy Tác lợi hại, Diệp Linh càng cần y để cùng đối phó Ngụy Tác. Nếu giờ Diệp Linh đối phó được Ngụy Tác thì tác dụng của y sẽ kém đi, tình hình càng thêm nguy hiểm. Nên y cố ý giấu việc cáp mô đầu yêu thú đã chết và để lại lam sắc ngọc phù.
Quả nhiên, y vừa dứt lời, Diệp Linh nghiêm mặt, tỏ vẻ e dè. Lúc y bỏ chạy lần đầu đã giao thủ với cáp mô đầu yêu thú, biết mình không phải đối thủ.
"Đi thôi. Cáp mô đầu yêu thú rất quen thuộc Đạo Huyền điện, chưa biết chừng sẽ đuổi đến. Tinh phách như ta trong hai mươi bốn canh giờ phải tìm được nhục thân thích hợp để đoạt xá không thì sẽ hồn phi phách tán, chúng ta rời Đạo Huyền điện đã." Yêu Tán Tán thấy Diệp Linh e dè thì cổ vũ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Ừ, cũng đến lúc rồi." Diệp Linh liếc tinh phách của Yêu Tán Tán, mặt mũi lạnh tanh nói.
"Diệp Linh, ngươi nói gì hả?" Lời lẽ và thần sắc Diệp Linh khiến Yêu Tán Tán đột nhiên cảm thấy nguy hiểm trí mạng.
"Đưa ngươi lên đường chứ còn làm gì nữa? Tinh phách Kim đan kỳ đại tu sĩ cả trăm năm khó kiếm, dùng để luyện chế 'Thập hoang minh thần tiễn'." Diệp Linh mắt lóe lên, không hiểu nghĩ gì, vung tay phát ra một đạo bạch sắc quang phù có vô số khô lâu đầu phù văn nhỏ xíu giáng xuống tinh phách Yêu Tán Tán.
"A!" Quang phù giáng xuống, tinh phách Yêu Tán Tán co lại kịch liệt, gầm lên thảm thiết, "Diệp Linh! Lẽ nào ngươi cũng muốn giống Huyết Linh lão tổ, tu đến Kim đan ngũ trọng mà không dám ra ngoài, ngươi không cần Tinh phách lưu đan quyết hả?"
"Ngươi tưởng ta ngốc chắc?" Diệp Linh mặt mũi lạnh tanh hừ lạnh, lại một đạo đạo quang phù ngưng tụ trong tay, đánh vào tinh phách Yêu Tán Tán đang quằn quại, "Tinh phách lưu đan quyết, là thiên cấp thuật pháp nâng cao thần hải tuần hoàn, củng cố kim đan, là bất truyền chi bí của Hỏa Hoàng cung, chỉ có người kế thừa tông chủ và chưởng hình trưởng lão được luyện, lẽ nào với quan hệ giữa ngươi và Lý Nhược Huyền thì y sẽ truyền thuật pháp này cho ta?"
"A! Diệp Linh! Ngươi nhất định không chết yên lành, ta nguyền rủa ngươi sẽ bị bại vong mà chết! Bị đánh chết như một con chó trước mặt nghìn vạn tu sĩ!" Yêu Tán Tán ré lên tuyệt vọng.
"Trớ chú của ngươi mà hữu dụng thì ta đã chết mấy nghìn mấy vạn lần rồi."
Diệp Linh không thèm ngẩng mí mắt, phát ra từng đạo quang phù.
Đạo đạo quang phù giáng xuống, sắc mặt Diệp Linh càng lúc càng nhợt nhạt, tựa hồ chân nguyên và tinh huyết tổn hao thập phần lợi hại, giọng Yêu Tán Tán nhỏ dần rồi tan biến, trong tinh phách có vô số khô lâu đầu phù văn nhỏ xíu lưu động, từ từ tụ lại, bạch sắc tinh phách kéo dài dần, biến thành bạch sắc tiểu tiễn dài cỡ một thước.
Tích tắc bạch sắc tiểu tiễn ngưng thành, khí tức kinh nhân từ tiễn thân toát ra, thượng tán phát nhi xuất, như viễn cổ minh thú ẩn mình dưới lòng đất, lấy minh hỏa làm thức ăn, đột nhiên nhảy lên mặt đất.
"Được lắm!"
Cảm giác được khí tức của mũi tên, Diệp Linh giật giật chân mày, "Âm Thi tông trong vòng trăm năm không ai luyện chế được 'Thập hoang minh thần tiễn', ta nhờ cơ duyên xảo hợp, có được tinh phách hoàn chỉnh của Kim đan kỳ đại tu sĩ nên luyện thành! Có vật này, cơ duyên, khí vận như thế mà giết Ngụy tiểu tử dễ như trở bàn tay! Âm Lệ Hoa, ngươi tưởng tu thành kim đan từ thoát khỏi tay ta? Ngươi không biết ta có thứ này, chỉ cần lần này ngươi không chết, về Âm Thi tông tất sẽ thành đồ chơi của ta! Ta muốn thế nào, ngươi sẽ phải thế ấy!"

Chương 348: Điên cuồng ám sát!

Thập phần âm lạnh lẩm bẩm, Diệp Linh thò tay cất 'Thập hoang minh thần tiễn' còn đáng sợ hơn đạo giai thượng phẩm pháp bảo vào nạp bảo nang.
Đoạn y uống liền mấy viên đan dược hồi phục chân nguyên và tinh huyết, điều tức một chốc, rồi kích phát một trong hai món kim sắc pháp bảo lấy được trong đại điện.
Kim sắc pháp bảo kích phát xong thì hình thành từng vòng kim sắc tinh quang quay tít như trôn ốc ở trước mặt nhưng rồi mắt Diệp Linh lóe lên thì tinh mang lại hình thành một kim sắc thủy tinh quang tráo bao quanh.
Xem ra một trong hai pháp bảo của y là linh quang pháp bảo công phòng nhất thể!
Pháp bảo phòng ngự đạo giai thượng phẩm đủ chống lại kim đan bản thể của tu sĩ Kim đan nhất trọng và kim đan hà quang của tu sĩ Kim đan lưỡng trọng!
Năm kim sắc pháp bảo đều có thần diệu riêng, không biết món còn lại của Diệp Linh có đặc tính gì.
Kích phát kim sắc pháp bảo xong, thân ảnh Diệp Linh loáng lên, lướt vào thông đạo đầy hoàng khí.
Một canh giờ sau, Diệp Linh bao trùm trong kim sắc linh quang quang tráo lướt khỏi thông đạo quanh co.Bên ngoài thông đạo là dốc núi toàn những cây cỏ màu vàng, mỗi nhánh cao chừng hai tấc, lá giống như thanh tiểu kiếm, phát ra kim thiết chi khí rõ rệt.
"Kim kiếm thảo!"
Diệp Linh tỏ rõ thần sắc chấn động, tay hơi run, tựa hồ định nhổ hết bãi cỏ trên dốc núi.
Kim kiếm thảo cũng như Thiết tiêu mộc có thể hút tinh kim từ địa mạch, đến số năm nhất định thì không chỉ có thể đem rút ra tinh kim đặc biệt mà bản thân cũng có thể dùng để luyện chế pháp khí.
Kim kiếm thảo này, kim thiết chi khí nồng hậu như thế, e rằng mỗi nhanh đủ để trực tiếp luyện chế pháp khí bán linh giai trở lên. Ngần này Kim kiếm thảo cùng dung sẽ được không ít Kim kiếm thảo tinh kim.
Nhưng chỉ chớp chớp mắt, Diệp Linh lại nén xung động lấy Kim kiếm thảo, ngoái lại nhìn.
Kim kiếm thảo tuy hữu dụng nhưng hái thì chưa biết chừng sẽ kích phát cấm chế nào đó, hiện tại Diệp Linh thu hoạch không tệ, không muốn mạo hiểm nữa, y cũng không giỏi về tinh kim luyện khí chi thuật, luyện khí sư ở Vân Linh đại lục cực hiếm, có tinh kim tốt cũng vị tất luyện chế được pháp bảo đạo giai trung phẩm trở lên, thực lực của gã thì pháp bảo đạo giai trung phẩm trở xuống gần như vô dụng, chỉ có thể thưởng cho đệ tử.
Ngoái nhìn là y giật mình, thần sắc chấn động biến thành kinh hãi.
Sau lưng là một ngọn núi lớn đen ngòm, đỉnh núi rừng rực hắc sắc khí diễm kinh nhân, ngưng thành hai chữ "Phong Ma".
Không tính mười mấy cột hắc sắc khí diễm cỡ thùng nước là cấm chế cỡ nào, chỉ uy thế đó cũng khiến Kim đan tu sĩ như y cũng thấy mình nhỏ xíu.
Với kiến thức của y, biết ngay nhưng tu sĩ năm xưa thu lợi từ Đạo Huyền điện rồi ra ngoài, được thấy đủ loại uy thế thì sẽ không dám chống lại Vân Giới nữa.
Không có địa đồ Đạo Huyền điện nên uy thế đó càng khiến Diệp Linh từ bỏ ý định hái Kim kiếm thảo, cẩn thận men theo dốc núi lướt xuống.
Qua khỏi dốc núi, trước mặt là một phế khư lớn có vô số bức tượng đổ nát, toàn là tượng linh cầm, dị thú.
"À!"
Đi một lúc trong phế khư, Diệp Linh đột nhiên nhãn quang lóe lên, dừng lại.
Chỉ mấy tích tắc sau, một hắc bào tu sĩ, đột nhiên từ một phế khư lướt ra.
"Diệp sư thúc tổ?!" Nhìn rõ Diệp Linh, hắc bào tu sĩ chừng bốn mươi tuổi này giật mình rồi tỏ vẻ kinh hỉ và kính sợ, bước lên cực kỳ cung kính hành lễ.
Mắt Diệp Linh ánh lên vui mừng khó thấy nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh như thường, "Miễn lễ, ngươi tu luyện Quỷ huyền khí quyết, chắc là đệ tử của Mã Hồng Quân?"
"Sư thúc tổ nhãn lực cao minh. Đệ tử Hải Thái Thương, chính thị tam đệ tử của Mã sư tôn." Hắc bào tu sĩ vội đáp.
"Hay lắm, Mã Hồng Quân dạy dỗ được lắm." Diệp Linh đnhạt giọng rồi bảo hắc bào tu sĩ Âm Thi tông, "Dọc đường có vẽ lại địa đồ rõ ràng không?"
Thấy Diệp Linh khen, hắc bào tu sĩ Âm Thi tông hớn hở. Tu sĩ đến tuổi như y mới đạt Phân niệm cảnh nhất trọng ở Âm Thi tông rất nhiều, thậm chí không có tư cách nói chuyện với người như Diệp Linh. Nếu có thể tạo ấn tượng tốt cho người thân phận cao tuyệt như Diệp Linh, nói hộ một câu, chưa biết chừng sẽ có lợi ích không ngờ.
"Đệ tử làm theo đúng lời dặn trước khi vào, có ghi lại đầy đủ." Thần sắc kinh hỉ lóe lên liên tục, tu sĩ Âm Thi tông này vội lấy từ nạp bảo nang ra một quyển tơ trắng, đưa cho Diệp Linh.
"Hay lắm, Hải Thái Thương hả? Ta nhớ rồi." Diệp Linh mở ra xem rồi thu lại, nói xong thì hóa thành bạch sắc quang hoa tan biến khỏi thị tuyến tu sĩ Âm Thi tông này.
Tu sĩ Âm Thi tông này đợi cho Diệp Linh đi khỏi nửa tuần hương mới dám đứng dậy, ngẫm nghĩ một lúc rồi không vào tiếp mà quay lại theo lối cũ.
...
"Được lắm! Đúng là trời giúp ta! Hạng tôm tép như Hải Thái Thương mà lại mò đến đây, không bị yêu thú giết chết. Có địa đồ này tuy không chắc trăm phần nhưng đến chín phần cơ hội an toàn thoát thân."
"Thu được nhiều lợi ích như thế trong Đạo Huyền điện, về Âm Thi tông thì cả Dạ Vô Thương cũng không thắng được ta. Cộng thêm y chỉ biết có tu luyện tử, Huyết Linh lão tổ mà xung kích Thần huyền cảnh thất bại, vị trí Âm Thi tông tông chủ khẳng định là của ta!"
Đứng trên đỉnh tảng đá, mắt Diệp Linh toàn là thần sắc hưng phấn.
"À!"
Ở phía đông, cách y không đầy trăm dặm, trong một sơn cốc đột nhiên vang lên tiếng nổ.
Thổ hoàng sắc hư ảnh hình ngọn núi dâng lên, thanh thế cực kỳ kinh nhân.
"Là Hiên Viên lão tổ! Lão quỷ này thực lực quả nhiên hơn ta."
Cảm giác được nguyên khí từ sơn cốc, sắc mặt Diệp Linh lạnh lại. Nguồn: http://truyenfull.vn
Y chợt nhảy xuống, tựa hồ e dè Hiên Viên lão tổ, định đi cho mau.
Nhưng mới được hơn ba mươi trượng, thân ảnh Diệp Linh sững lại.
"Ngụy tiểu tử cũng là tu sĩ Hải Tiên tông, sau này ta giết y, Hiên Viên lão tổ khẳng định sẽ bênh vực. Tu vi của lão thì ta không làm gì được, đúng là đại họa!"
"Hiên Viên lão tổ mà gặp kỳ ngộ thì càng tệ!"
"Được! Thập hoang minh thần tiễn này sẽ dùng với Hiên Viên lão tổ! Trừ khử Hiên Viên lão tổ rồi thì không tính Ngụy tiểu tử, cả Hải Tiên tông cũng không thành vấn đề."
Mắt ánh lên, Diệp Linh hạ quyết tâm, xoay người lướt về phía sơn cốc.
...
Trong sơn cốc mênh mông chứa vô số phù văn hình vết kiếm màu xanh, một tia hồng quang đang lướt đi.
Trong hồng quang là một con huyết hồng sắc tiểu thố cực kỳ đặc biệt, trên đầu còn mấy cái lá đen phát ra linh khí ràn rạt. Huyết hồng sắc tiểu thố tỏ ra cực kỳ kinh hoảng.
Phía sau là vô số hoàng khí cuồn cuộn, hình thành hình ảnh một kim giáp thiên thần rảo bước đuổi theo.
Mọi phù văn trong sơn cốc cơ hồ cùng phát ra thanh sắc kiếm khí, tụ lại hình thành thanh sắc kiếm luân chừng mười trượng, liên tục chém vào kim giáp thiên thần.
Mỗi lần thanh sắc kiếm luân chém vào kim giáp thiên thần thì hoàng sắc quang hoa như ngọn núi từ không trung trấn áp xuống ép tan thanh sắc kiếm luân.
Uy thế kim giáp thiên thần cao hơn ba mươi trượng này kinh thiên động địa.
Diệp Linh xuất hiện trên một mép núi ở rìa sơn cốc, thấy rõ tình hình.
"Huyết phục linh đã có linh tính?"
Nhìn rõ huyết hồng sắc tiểu thố đầy linh tính, mắt Diệp Linh ánh lên thèm thuồng!
"Thứ này đại bổ tinh huyết, ảnh hưởng đến kim đan, có thể đề thăng thọ nguyên cho tu sĩ Kim đan kỳ! Chả trách Hiên Viên lão tổ không ngại động đến cấm chế của sơn cốc xông vào, tạo thành thanh thế đó!"
"Vật này rất hữu dụng với Huyết Linh lão tổ! Chỉ cần lấy được nó, thu Âm Lệ Hoa vào túi càng đỡ phí công!"
"Hiên Viên lão tổ, ngươi hiệu xưng người mạnh nhất trong các tu sĩ Kim đan kỳ lưỡng trọng tại duyên hải chư thành của Vân Linh đại lục, ta muốn xem trong lúc bị đạo giai thượng phẩm pháp trận liên tục chém xuống, ngươi chống nổi Thập hoang minh thần tiễn hay không!"
Không hề dừng lại, Diệp Linh đứng trong kim sắc tinh quang quang tráo lao tới, thò tay kích phát bạch sắc tiểu tiễn như thượng cổ âm minh hung thú!

Chương 349: Đạo Huyền ngọc phù

Bạch sắc tiểu tiễn từ tay Diệp Linh bay ra, dấy lên bạch sắc khí diễm vô cùng vô tận, hình thành Hoang cổ minh thần đầu đội mũ bạch cốt, tay cầm bạch cốt trường mâu, nửa thân dưới là một bạch cốt liên đài!
Hoang cổ minh thần chỉ cao hai trượng nhưng khí tức kinh rợn phát ra.
Cùng lúc, Diệp Linh lật tay phải, trực tiếp tế xuất bạch sắc kim đan.
"Oành!"
Cùng lúc bạch sắc tiểu tiễn hóa thành Hoang cổ minh thần công kích Hiên Viên lão tổ thì bạch sắc kim đan bừng lên vô số hà quang mang theo nhục thân của y lao về phía huyết hồng sắc tiểu thố đang cắm cổ chạy phía trước Hiên Viên lão tổ.
"Chi!"
Trước mặt đột nhiên dấy lên khí tức cuồng bạo, huyết hồng sắc tiểu thố biết không thoát thì rít lên tuyệt vọng.
"Diệp Linh! Là ngươi, ngươi dám đánh lén ta!"
Cùng lúc, trong dải hoàng khí ngưng thành kim giáp thiên thần vang lên tiếng Hiên Viên lão tổ gầm rống.Thinh không trên đầu Diệp Linh biến thành hoàng sắc.
Vô số hoàng sắc nguyên khí hình thành một ngọn núi ép xuống.
Hoàng sắc cự sơn có hai chữ cổ thể "Ngũ ngục" ràn rạt khí tức, như vì sao băng trấn áp Diệp Linh. "Ầm, ầm, ầm, ầm!" Tiếng không khí nổ vang khuếch tán ra.
"Oành!"
Thập hoang minh thần tiễn hóa thành Hoang cổ minh thần, va vào kim giáp thiên thần do hoàng khí của Hiên Viên lão tổ hóa thành.
Kim giáp thiên thần như bị phong hóa, hoàng khí bị uy năng vô cùng thổi tan, hiện ra thân ảnh Hiên Viên lão tổ tức giận dị thường.
"Xoẹt!!"
Tích tắc kim giáp thiên thần sắp tan thì bạch quang bốc lên trước mặt Hiên Viên lão tổ, chính thị bạch sắc liên đài lão vẫn ngồi.
"Cách!"
Bạch sắc liên đài vỡ làm mấy mảnh. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Đồng thời, đỉnh đầu Hiên Viên lão tổ dấy lên một viên thổ hoàng sắc kim đan.
Viên thổ hoàng sắc kim đan lớn hơn gấp đôi của bọn Âm Lệ Hoa, kim đan hà quang ngưng thành hình năm ngọn núi.
"Cách cách!"
Va vào Hoang cổ minh thần, kim đan hà quang tan biến còn Hoang cổ minh thần cũng vỡ vụn. Nhưng từ chính giữa Hoang cổ minh thần lóe lên bạch sắc hỏa quang găm vào kim đan của Hiên Viên lão tổ.
"Oành!"
Kim đan của Diệp Linh bay lên, đồng thời y kích phát kim sắc pháp bảo còn lại, lưỡng đạo quang hoa va mạnh vào đáy hoàng sắc cự sơn đang ép xuống, tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, hoàng sắc cự sơn tan nát từ đáy trở lên.
Không hề ngừng tay, Diệp Linh mặt mũi lạnh tanh vung tay, pháp khí túi tơ trong veo đã bắt tinh phách Yêu Tán Tán lúc trước tóm lấy huyết hồng sắc tiểu thố đã kinh hãi ngẩn ra, quay lại tay y.
"Diệp Linh! Lẽ nào ngươi cho rằng thực lực của ngươi phá giải được Ngũ ngục thái sơn trấn! Chết đi!"
Hiên Viên lão tổ gầm lên điên cuồng, hoàng sắc cự sơn đã tan vỡ lại ngưng tụ, từng vòng hoàng quang trấn áp Diệp Linh chặt chẽ khiến y không thể thoát khỏi phạm vi bị bao trùm.
"Oành! Oành! Oành! Oành!"
Hoàng sắc cự sơn như thiên phạt cự chùy liên tục giáng xuống. Mỗi va chạm với kim đan, pháp bảo của Diệp Linh là lại vỡ tan rồi ngưng tụ thành hình.
Cộng thêm làn trấn áp đầu tiên, hoàng sắc cự sơn ép xuống lần thứ năm, Diệp Linh ngạnh tiếp thì phun máu, cả kim đan hà quang cũng mờ đi.
"Ha ha!"
Thân ảnh Diệp Linh lùi lại thật nhanh, bật cười cuồng dại. "Đáng tiếc, Hiên Viên lão tổ, Ngũ ngục thái sơn trấn đích xác uy lực kinh nhân, bình thường mà giao thủ, ta không phải đối thủ, sẽ bị ngươi giết. Tiếc là ngươi trúng Hoang cổ minh hỏa, còn động dụng Ngũ ngục thái sơn trấn thì thọ nguyên tinh huyết sẽ hao kiệt mà mất mạng ngay!"
"Diệp Linh, ngươi đần hả?" Hiên Viên lão tổ thu kim đan vào khiếu vị, vẫn cuồn cuộn hoàng khí, ngăn chặn kiếm luân do pháp trận trong cốc hình thành, giọng nói đầy băng hàn, "Giá trị Thập hoang minh thần tiễn còn cao hơn hóa hình Huyết phục linh. Ngươi vì đoạt hóa hình Huyết phục linh, kết quả không tiếc tổn hao một món pháp khí như thế mà liều mạng bức ta trọng thương, tổn thất mười mấy năm tu vi?"
"Phải trách Ngụy tiểu tử của Hải Tiên tông các ngươi." Diệp Linh dừng lại, tựa hồ không vội vàng, cười lạnh: "Nếu y không ước chiến với ta thì ta đời nào sử dụng vật đó với lão quỷ ngươi."
Thoáng ngừng lại, Diệp Linh liếc Hiên Viên lão tổ đứng trong hoàng khí, khóe môi hiện rõ thần sắc đắc ý, "Giờ ngươi chỉ còn cùng lắm là một năm thọ nguyên, trong thời gian này cố mà giữ Ngụy tiểu tử, sau đó ta sẽ đến Hải Tiên tông cho tiểu tử không biết trời cao đất dày đó biết hậu quả đắc tội với ta."
"Ước chiến? Y ước chiến với ngươi?" Hiên Viên lão tổ sắc mặt cực kỳ khó coi, hít sâu một hơi, rồi từ từ thở ra.
"Bảo tiểu tử đó chuẩn bị sẵn hậu sự, trong một năm cần hưởng thụ gì thì cố mà hưởng thụ, bất quá, ngươi nên trông coi đừng để y chạy mất, không thì ta giết hết đệ tử Hải Tiên tông thì ngươi thật sự chết không nhắm mắt." Thân ảnh Diệp Linh hóa thành bạch sắc lưu quang tan biến khỏi ánh mắt điên cuồng vì giận dữ của Hiên Viên lão tổ.
...
"Chuyện gì nữa đây?"
Lúc Diệp Linh vừa luyện chế được Thập hoang minh thần tiễn, chưa giao chủ với Hiên Viên lão tổ thì Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa, Cơ Nhã đã đứng trong một phế khư khổng lồ.
Phế khư như một thành trì, la liệt những bạch sắc thạch trụ mười mấy người mới ôm vừa cùng các mảnh tượng vỡ. Chỉ một bức tường đổ mà cao bằng mười mấy người, dày cả chục trượng.
Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa, Cơ Nhã đều chấn kinh.
Đạo Huyền điện!
Theo lam sắc cổ phù, nơi này là Đạo Huyền điện.
Theo địa đồ, Đạo Huyền điện cực kỳ hùng vĩ, nhưng giờ qua phế khư lớn không kém gì một tòa tu sĩ chi thành là có thể tưởng tượng được khi xưa Đạo Huyền điện uy thế kinh nhân cỡ nào.
"Đạo Huyền điện sao lại bị triệt để hủy hoại rồi?"
Cực độ chấn kinh qua đi, Âm Lệ Hoa hít sâu một hơi, nhìn Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, "Cáp mô đầu yêu thú chắc là tu sĩ Vân Giới tông trấn thủ Đạo Huyền điện. Y sinh tồn được đến giờ thì dù có tu sĩ vào đây cũng bị y giết, sao lại có ai phá hoại Đạo Huyền điện nhỉ."
Ngụy Tác hít sâu một hơi, bình phục tâm tình, nhìn quanh một lượt.
"À!"
Đột nhiên, Ngụy Tác liên tục lóe nhãn quang như hiểu ra.
"Kia là..." Cơ Nhã thuận theo ánh mắt Ngụy Tác thấy mấy thi thể gần như đã phong hóa, tuy giống hình người nhưng chung quanh rải rác vảy bạc, là thi thể ngân lân yêu thú.
"Đạo Huyền điện lẽ nào bị yêu thú này phá hoại?" Thấy thần sắc Ngụy Tác cùng các thi thể yêu thú, Cơ Nhã giật giật chân mày hiểu ra.
"Chắc vậy." Ngụy Tác gật đầu đi tới. Có tới sáu thi thể ngân lân yêu thú cộng hai con lớn hơn một chút, rõ ràng là trưởng lão yêu thú đã tiến giai.
"Lẽ nào yêu thú này sợ có tu sĩ vào đây lấy được pháp bảo sẽ uy hiếp chúng nên hủy hết?" Âm Lệ Hoa thấy trên nhiều bức tường còn những lỗ thủng hình trụ, tựa hồ do ngân sắc quang trụ của yêu thú giáng vào nên ngẫm nghĩ như thế.
Ngụy Tác gật đầu, "Chắc là vậy. Cáp mô đầu yêu thú và ngân lân yêu thú e dè nhau. Ngân lân yêu thú không dám đến khu vực cáp mô đầu yêu thú hoạt động và ngược lại cáp mô đầu yêu thú không dám đến khu vực ngân lân yêu thú tập trung. Phong Ma sơn có vẻ từng có tu sĩ đặt chân đến, từng bị Hỗn nguyên ngân oa lợi dụng, nhưng Hỗn nguyên ngân oa mới sinh bị cáp mô đầu yêu thú đánh lén hạ sát. Nên Hỗn nguyên ngân oa mới cẩn thận bày ra lắm quỷ kế như thế. Bạch sắc tinh bi chắc lấy từ đây ra."
"Kia là..."
Bọn Ngụy Tác đứng trên đỉnh cây trụ cao nhất nhìn xuống cả Đạo Huyền điện, trong phế khư không có linh quang pháp bảo nhưng ở một nơi vẫn còn bạch sắc linh quang lấp lánh.
Bạch sắc linh quang ngưng thành hình viễn cổ thiên long nhỏ xíu, uy thế không hiện ra, ở giữa lơ lửng một tấm bạch sắc ngọc phù.
Quan linh quanh là vô số đá đổ nát, chỗ nào cũng thấy mảnh vỡ tinh, có vẻ là một đại điện.
"Thế nào?"
Còn cách bạch sắc linh quang hơn hai trăm trượng, cơ hồ thần thức Ngụy Tác vừa chạm vào linh quang thì long hình linh quang đột nhiên như tỉnh lại, khác nào viễn cổ thiên long mở bừng mắt.
Lam sắc cổ phù trên tay Ngụy Tác đột nhiên rực lam quang.
Trong bạch sắc linh quang, bạch sắc ngọc phù tự động bay đến trước mặt Ngụy Tác.

Chương 350: Thiên cấp đỉnh giai công pháp!

"Oành!"
Bạch sắc ngọc phù bắn đến trước mặt Ngụy Tác thì bạch sắc linh quang hình viễn cổ thiên long xuyên việt hư không trấn áp lên mình gã như thấm vào thể nội.
"Ngụy Tác, không sao chứ?"
Cơ Nhã và Âm Lệ Hoa kinh hô.
Ngụy Tác run người, cảm nhân được ý chí hùng hậu lan khắp toàn thân, sau cùng co lại trong thần hải đầu tiên. Nội thị thì trong tử sắc thần hải có thêm một tầng bạch sắc viễn cổ thiên không, lơ lửng giữa chân nguyên.
"Đây là tinh khí và ý chí của viễn cổ thiên long!" Ngụy Tác máy động, lắc đầu với Cơ Nhã và Âm Lệ Hoa, "Ta không sao."
Gã vung tay nắm lấy bạch sắc ngọc phù tự động nhận chủ."Oành!"
Thần thức quét vào, khí tức hùng hậu tràn vào thần thức gã.
Văn tự, hình ảnh dảy đặc hình thành dáng vẻ viễn cổ thiên long xuất hiện trong não hải gã. Là điển tịch một thiên công pháp.
Ngụy Tác biến sắc.
Khí tức đó là cảm giác đầu tiên của điển tịch này tạo cho gã.
"Thiên long quần tinh tôi thể pháp! Thiên cấp đỉnh giai công pháp!"
Thiên công pháp này là thiên cấp đỉnh giai công pháp cao nhất của tu đạo giới!
"Bạch sắc ngọc phù thật ra có gì?" Âm Lệ Hoa thấy Ngụy Tác biến hẳn sắc mặt thì hỏi.
Bạch sắc ngọc phù bay tới, Âm Lệ Hoa dùng thần thức quét vào nhưng bị sức mạnh vô danh triệt để áp chế đến cơ hồ thổ huyết. Bạch sắc ngọc phù lóe quang hoa, linh quang ảm đạm ngay, biến thành một miếng ngọc trắng bình thường.
"Thiên long quần tinh tôi thể pháp... Viễn cổ thiên long, cảm ứng chu thiên tinh thần (sao trời), lấy tinh quang tôi thể..."
Ngụy Tác đọc nội dung công pháp, không giấu giếm mà giải thích cho Âm Lệ Hoa cùng Cơ Nhã: "Đây là thiên cấp đỉnh giai công pháp."
"Thiên cấp đỉnh giai công pháp?" Âm Lệ Hoa cùng Cơ Nhã hít một hơi lạnh.
Tu đạo giả nào cũng biết mấy chữ thiên cấp đỉnh giai công pháp có ý nghĩa gì!
Thiên cấp đỉnh giai công pháp, cả Thiên Huyền đại lục và Vân Linh đại lục cộng lại cũng không quá mười bộ, công pháp này tại các tông môn chỉ người kế thừa tông chủ mới được luyện, trừ phi tông môn diệt môn, không thì không thể nào lưu truyền ra.
Công pháp thiên cấp trở lên tuy cực khó tu luyện nhưng không chỉ chân nguyên kinh nhân, mà còn những huyền diệu đặc biệt. Tử Huyền chân quyết của Ngụy Tác tuy dựa vào Bổ thiên đan, khai mở thần hải, tđề thăng đến thiên cấp đê giai công pháp, nhưng đề thăng kiểu đó chỉ là tăng chân nguyên chứ không có thần diệu đặc biệt của thiên cấp công pháp chân chính.
Mấy nghìn năm trước, công pháp "Thiên nguyên đại đạo" của Thiên Nguyên tông là ví dụ, môn công pháp đó chỉ là thiên cấp trung giai nhưng tu thành thần hải lại có thể hút nguyên khí của thuật pháp tản ra trong khi đấu pháp, chân nguyên tự thân tổn hao được bổ sung, bền bỉ hơn thuật pháp bình thường không biết bao nhiêu lần.
"Môn công pháp này học theo viễn cổ thiên long dùng tinh quang tôi thể, chuyên môn tôi luyện nhục thân, sau cùng sẽ tu thành thể phách như viễn cổ thiên long nhất, kinh mạch cùng khiếu vị rộng lớn vô cùng, không liên quan gì đến công pháp đang luyện." Âm Lệ Hoa cùng Cơ Nhã đang chấn kinh thì Ngụy Tác tiếp lời.
"Gì hả! Chuyên tôi luyện nhục thân, không liên quan đến công pháp bản thân tu luyện! Cũng như Tinh Diệu chân kinh của Tinh Trần tông sau cùng có thể tu thành Tinh quang thánh thể! Mở rộng kinh mạch, khiếu vị tương đương với có thể dung nạp nhiều chân nguyên hơn, mở rộng thần hải." Ngụy Tác nói vậy, Âm Lệ Hoa triệt để biến sắc, "Ngụy Tác, tuyệt đối không được cho ai biết đệ lấy được thiên công pháp này, bằng không sẽ bị mọi tông môn mạnh nhất Vân Linh đại lục truy sát mà cả tông môn và tu sĩ hàng đầu ở các đai lục khác cũng sẽ nhúng vào!"
Cơ Nhã nhợt nhạt mặt mày.
Nàng hiểu rõ có những bảo vật, không có thực lực nhất định mà giành được chỉ tổ diệt vong.
Thiên cấp đỉnh giai công pháp không cần phế tu vi thì ý nghĩa với tông môn và tiêm tu sĩ đỉnh cao tuyệt đối hơn huyền giai pháp bảo!
"Không cần như thế, ai cần công pháp này, ta cho luôn cũng vô dụng." Ngụy Tác không có vẻ gì quá kinh hãi.
"Vô dụng? Là ý gì?" Âm Lệ Hoa cùng Cơ Nhã ngẩn người.
"Tu luyện môn công pháp này cần có 'Long khí', hóa thân thành viễn cổ thiên long mới có thể cảm ngộ và hấp nạp tinh quang tôi thể." Ngụy Tác hít sâu một hơi: "Dải bạch sắc long hình linh quang ban nãy là tinh khí và ý chí của viễn cổ thiên long, là 'Long khí' cần thiết để tu luyện môn công pháp đó. 'Long khí' hiện tại đã nằm trong thần hải của mỗ, người khác không thể lấy được. Nếu những gì ta đọc được không lầm thì hơn một vạn năm trước, viễn cổ thiên long sau cùng đã diệt tuyệt vì Chân Tiên cung tông chủ Vũ Hóa Phàm tu luyện Long huyết chân pháp."
"Hóa ra là vậy." Âm Lệ Hoa trông dễ coi hơn đôi chút, trấn định, "Viễn cổ thiên long đích xác từ hơn vạn năm trước đã diệt tuyệt. Bất quá đệ nên cẩn thận, vì công pháp này quá đáng sợ, chưa biết chừng có những tên tu luyện cuồng, mặc kệ hữu dụng hay không, cứ cướp được rồi tính. Tinh khí và ý chí hoàn chỉnh của viễn cổ thiên long hiện tại có lẽ không còn nhưng tinh phách hoặc đã bị luyện chế thành khí linh thì có thể còn lưu truyền. Có những tu sĩ, chưa biết chừng không chống nổi dụ hoặc của thiên cấp đỉnh giai công pháp sẽ dùng tinh phách đó mạo hiểm thử xem, tốt nhất không nên để ai biết."
"Vậy cần các hạ giữ kín." Ngụy Tác nhìn Âm Lệ Hoa, gật đầu.
"Chỉ cần đệ đáp ứng một điều kiện, thư thư sẽ giúp." Âm Lệ Hoa đảo mắt.
"Được rồi, đừng nói điều kiện đó thì hơn." Ngụy Tác thấy Âm Lệ Hoa đảo mắt và khóe môi nhếch nụ cười thì toát mồ hôi xua tay.
Âm Lệ Hoa bĩu môi có vẻ không vui nhưng trong mắt càng hiện rõ nụ cười. "Ngụy Tác, càng lúc thư thư càng thích đệ, nhất định phải tìm cơ hội nếm thử một lần." Nàng ta nghĩ vậy.
"Đạo Huyền điện có công pháp cỡ này. Chả trách Vân Giới tông năm xưa bố trí được nơi to lớn như Đạo Huyền điện, có ngần ấy Thần huyền cảnh tu sĩ, thống nhất Vân Linh đại lục." Ngụy Tác hít sâu một hơi, càng lúc càng kính sợ viễn cổ đại năng đã tạo ra Thiên khung. Tông môn như thế chỉ muốn mượn một chút uy năng của Thiên khung mà bị Thiên khung tùy ý tiết ra một chút uy năng mà bị hủy diệt. Vậy thì viễn cổ đại năng tạo ra Thiên khung còn thần thông đến mức nào?
"Xem ra vì có long khí của viễn cổ thiên long nên tấm truyền công linh phù mới còn lại. Viễn cổ thiên long là cửu cấp yêu thú, dù bát cấp yêu thú mà đến gần cũng bị long khí trấn áp, thậm chí bị long khí xâm nhập, khống chế." Âm Lệ Hoa gật đầu, mắt sáng lên như thiếu nữ thấy châu bảo, "Ngụy Tác, chúng ta nên tìm kiếm xem có gì hay ho không, có thì khác gì kế thừa đạo thống của Thần huyền cảnh tu sĩ, cá chép thường cũng hóa rồng, gà chó bình thường cũng sẽ thăng thiên. Nói gì đến tu sĩ tuổi như đệ."
"Yêu thú này tuyệt tình thế hả?"
Âm Lệ Hoa hỏi, Ngụy Tác cùng Cơ Nhã động lòng, nhanh chóng tìm kiếm chung quanh, nhưng rồi Âm Lệ Hoa là người đầu tiên kêu lên bực bội.
Với phạm vi thần thức của nàng ta và Ngụy Tác mà tìm kiếm, tốc độ đương nhiên thập phần kinh nhân, có pháp bảo linh khí thì sẽ cảm thấy ngay. Nhưng tìm cả phế khư, mà không phát hiện pháp bảo. Rõ ràng, yêu thú đó dù không phá hoại được pháp bảo thì cũng mang đi giấu ở nơi tu sĩ không thể tìm được.
Linh trí cao giai yêu thú do Hỗn nguyên ngân oa và Lam diện tu la tạp giao không kém gì tu sĩ.
Trong phế khư Đạo Huyền điện, tổng cộng có hơn hai mươi thi thể ngân lân yêu thú nhưng không có yêu đan và pháp châu, xem ra chúng hủy diệt tất cả chứ không thu thi thể hộ đồng bạn. Nguồn truyện: Truyện FULL
Vì quá lâu năm nên mọi bộ phận của thi thể yêu thú đã phong hóa, chỉ có lớp vảy bạc còn hữu dụng. Ngụy Tác thu hết lại.
"Oành!"
Cùng lúc, hàng tràng tiếng nổ kinh thiên động địa từ một góc trời vang lên.
Mặt đất tựa hồ chấn động, đồng thời, nguyên khí dao động nhất mang theo thổ tinh khí nồng nặc tràn tới.
"Thổ hệ nguyên khí quá kinh nhân! Hiên Viên lão tổ đang đấu pháp!" Ngụy Tác hiểu ngay.
"Ai mà bức được Hiên Viên lão tổ dùng uy năng thuật pháp này?"
"Đi thôi!" Không hề chần chừ, Ngụy Tác kích phát Như ý linh lung tháp, bạch quang lóe lên, thân ảnh gã cùng Cơ Nhã, Âm Lệ Hoa tan biến.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau