THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 341 - Chương 345

Chương 341: Liều mạng, liều mạng

Ở đầu kia, thân ảnh Hỗn nguyên ngân oa khổng lồ thấy uy thế hai món kim sắc pháp bảo nhưng chóng xuyên qua ngân sắc quang trụ thì đôi mắt băng lãnh ánh lên kinh ngạc.
Rồi yêu thú có trí khôn không kém gì tu sĩ này đột nhiên phản ứng, gương mặt đầy vảy bạc tỏ vẻ hớn hở.
Yêu thú này không hề dừng lại, há miệng phun ra ngân sắc diễm quang, bao trùm kim sắc pháp bảo uy năng kinh nhân.
Bọn Ngụy Tác hãi hùng, hai món kim sắc pháp bảo đạo giai thượng phẩm vốn có tác dụng khắc chế uy năng thuật pháp của Hỗn nguyên ngân oa tạp giao này cũng trực tiếp bị ngân sắc diễm quang cuốn mất và bị nó nuốt chửng.
Rồi như nhả xương, hai món kim sắc pháp bảo bị nhổ ra.
Có điều cả hai tan hết linh quang, thủng lỗ chỗ như vật luyện khí thất bại.
Ngân quang trên mình yêu thú này càng sáng.
"A! Yêu thú này thôn tính được cả uy năng pháp bảo! Thực quá đáng sợ!" Lục bào lão đầu kêu lên như phát cuồng trong tai Ngụy Tác.
Trước kia lão luôn nhắc gã rằng trong hoàn cảnh càng nguy hiểm thì càng trấn định, nhưng sa vào tình hình này thì lão cũng không trấn định được.Hỗn nguyên ngân oa thật sự dù hoàn toàn trưởng thành, triệt để thành niên cũng chỉ có trữ lượng thể nội yêu nguyên kinh nhân, phát ra ngân sắc hà quang uy năng cực mạnh, phạm vi cực rộng, tốc độ cũng như thuấn di nhưng không thể hút hà quang và uy năng pháp bảo của Kim đan tu sĩ.
Hỗn nguyên ngân oa đã nuốt được pháp châu của viễn cổ Hỗn nguyên ngân oa rồi chiếm thân thể của nữ hoàng ngân lân yêu thú nêm mới hình thành năng lực đáng sợ đó.
Thuật pháp, pháp bảo của tu sĩ, thậm chí cả kim đan hà quang của tu sĩ Kim đan kỳ cũng có thể thôn tính thì tu sĩ lấy gì để chống lại?
"Đi thôi!"
Thấy thế, Ngụy Tác rợn tóc gáy, kích phát Như ý linh lung tháp. Bạch quang lóe lên, bọn Ngụy Tác đến bên Hỏa Vân chân nhân.
Như đã hiểu ý đồ của Ngụy Tác, Như ý linh lung tháp vừa lóe bạch quang thì Hỗn nguyên ngân oa bốn tay bán nhân bán xà, thập phần yêu dị, chợt nở nụ cười lạnh như nắm chắc mọi thứ trong tay.
Sáu ngân lân yêu thú vốn hộ vệ cho yêu thú này lướt ra ba khung cửa, mỗi khung cửa hai con.
Yêu thú này ngân quang lóe lên, chặn tại một khung cửa, ra vẻ quyết chặn cửa đánh chó, không muốn tha cho ai.
"Ngụy tiểu hữu, đến lúc này mà tiểu hữu không bỏ rơi lão phu, nếu may mắn sống sót thì chúng ta kết giao bằng hữu." Thấy Ngụy Tác vốn chuẩn bị dùng Như ý linh lung tháp dẫn mình bỏ chạy nhưng lại dừng lại vì động tác của đàn ngân lân yêu thú thì Hỏa Vân chân nhân lóe lên nhãn quang, nói to. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Xem ra Hỏa Vân chân nhân tuy trông khắc bạc nhưng giảng nghĩa khí hơn tuyệt đại đa số tu sĩ.
Bình thường mà một Kim đan kỳ đại tu sĩ nói vậy, Ngụy Tác chắc mừng đến rơi lệ. Có Kim đan kỳ cao thủ là sinh tử chi giao, không ai biết sẽ lợi ích thế nào. Nhưng lúc này gã chỉ gật đầu với Hỏa Vân chân nhân, khóe môi nhếch nụ cười khổ.
Xem ra họ lành ít dữ nhiều.
Một đạo ngân sắc quang trụ kinh nhân từ miệng Hỗn nguyên ngân oa đang cười lạnh bừng lên, hóa thành một ngân sắc quang tráo hình quả trứng bao lấy bọn Ngụy Tác.
Bọn gã kinh hãi vì linh quang quang tráo chạm vào ngân quang quang tráo là uy năng bị thôn tính còn ngân quang càng sáng rõ.
Ngay cả kim đan hà quang của Âm Lệ Hoa và Hỏa Vân chân nhân xung kích mà cũng chỉ chọc thủng được ngân sắc quang tráo rồi tích tắc sau, lỗ thủng đó đã lành lại còn kim đan hà quang của Âm Lệ Hoa và Hỏa Vân chân nhân bị thôn tính không ít.
"Chát!" "Chát!"
Ngân quang quang tráo vang lên mấy tiếng nổ nhưng không mảy may động tĩnh, có vẻ Hỗn nguyên ngân oa chỉ định cầm chân bọn Ngụy Tác để đối phó cáp mô đầu yêu thú trước.
Dù gì hộ thể lam quang của cáp mô đầu yêu thú tựa hồ không sợ ngân quang, thực lực gần bằng nó nên là mối uy hiếp lớn nhất.
"Âm Lệ Hoa! Lần này không liều mạng không xong, không thể thoát khỏi đây được." Hỏa Vân chân nhân biến sắc một lúc rồi cực độ băng hàn bảo Âm Lệ Hoa.
Hỏa Vân chân nhân nói thế, thân thể Âm Lệ Hoa rúng động.
Nàng ta hiểu ý Hỏa Vân chân nhân là tự nổ kim đan liều mạng. Nhưng đối với tu sĩ Kim đan kỳ mà nói, kim đan là nhất thân tu vi, là nơi tinh hoa ngưng tụ, kim đan nổ là mất quá nửa tu vi, ngay cả nhục thân cũng tổn thương cực lớn, tương đương với thiên phú tu đạo giảm đi. Thông thường, tu sĩ tự nổ kim đan cả đời sẽ không tu thành lại kim đan.
"Chát!"
Ngân quang quang tráo bao vây bọn Ngụy Tác thân đột nhiên xuất hiện một điểm lam quang, lam quang khuếch đại, ngân sắc quang tráo bị xé vụn.
Cảnh tượng trước mắt khiến bọn Ngụy Tác nín thở.
Cáp mô đầu yêu thú rực lam quang ở cách bọn Ngụy Tác không xa, ngân sắc quang tráo bị nó phá tan.
Nó lại cụt một tay, ngực thủng một lỗ.
Sáu con ngân lân yêu thú chặn trước ba khung cửa có một con như bị ngũ mã phanh thây thành mấy mảnh, bụng thủng một lỗ lớn, gục xuống thoi thóp bịt vết thương.
Hỗn nguyên ngân oa bốn tay khổng lồ, toàn thân ngân quang lưu động nhưng không hề hấn gì mà càng đắc ý, nhìn cáp mô đầu yêu thú và bọn Ngụy Tác như nhìn một đàn dê sắp bị làm thịt.
Vết thương ở tiểu phúc cáp mô đầu yêu thú trào máu, rõ ràng bị thương cực nặng.
Mục quang Ngụy Tác lóe lên vì đôi mắt vàng đục của cáp mô đầu yêu thú không hề sợ sệt. Yêu thú này phá tan ngân sắc quang tráo xong thì nhìn gã, thập phần lãnh tĩnh gật đầu.
Cáp mô đầu yêu thú đã gãy một tay, tiểu phúc thủng một lỗ, theo lam quang lóe lên mà khuất bóng rồi xuất hiện sau lưng Hỗn nguyên ngân oa.
Ngụy Tác rúng động, tựa hồ phản ứng ra.
Đồng thời, gương mặt đầy vảy bạc của Hỗn nguyên ngân oa nở nụ cười lạnh trào phúng.
Ngân sắc hà quang như đóa hoa ngưng lại, đổ vào cáp mô đầu yêu thú.
Vốn nó cho rằng, cáp mô đầu yêu thú thực lực kém hơn, khẳng định sẽ bị chấn văng như lần trước.
Nhưng nó không ngờ rằng xích hồng sắc quang hoa lại từ miệng cáp mô đầu yêu thú phun ra.
Xích hồng sắc quang hoa là kim đan của tu sĩ thô kệch thuộc Hỏa Hoàng cung, có điều đã bị tiêu hóa nhiều, không còn bằng một nửa ban đầu.
"Oành!"
Va vào ngân sắc hà quang, viên kim đan chỉ cỡ trứng chim câu nổ vang, rừng rực xích hồng sắc đan hỏa uy năng kinh nhân.
Ngân sắc hà quang tỏa ra rồi nổ tung.
"Chát!"
Ngọn trảo còn lại của cáp mô đầu yêu thú, cắm vào sườn Hỗn nguyên ngân oa, nó treo lủng lẳng trên mình đối thủ.
Cùng lúc, hôi hắc sắc quang hoa từ tay Ngụy Tác tỏa ra bao lấy cả Hỗn nguyên ngân oa và cáp mô đầu yêu thú!
Hỗn nguyên ngân oa tựa hồ phản ứng ra, trong mắt trừ đau đớn vì bị đâm thủng người thì tỏ vẻ sợ hãi, ngân quang lóe lên định thuấn di.
Cùng lúc, cáp mô đầu yêu thú cũng rực lam quang, như tảng đả trấn áp Hỗn nguyên ngân oa không thể thuấn di.
A!
Hỗn nguyên ngân oa khổng lồ hút hơi xoàn xoạt, cơ hồ không khí trong cả đại điện bị nó hút vào. Đồng thời bốn cánh tay rực ánh bạc giáng xuống cáp mô đầu yêu thú đeo cứng trên lưng.
"Phù!"
Mỗi đòn giáng xuống, cáp mô đầu yêu thú lại phun máu.
Nhưng trong đôi mắt vàng đục của nó lấp lánh kiên định vô cùng, quyết tâm bám chặt.
Bốn con ngân lân yêu thú còn lại chưa bị thương, thần sắc đại biến, bốn viên ngân sắc yêu đan cùng giáng xuống cáp mô đầu yêu thú.
"Giết!"
Hỏa Vân chân nhân méo mó mặt mày, kim đan trước mặt rực lên ngọn lửa như dầu hỏa.
Trong tích tắc, viên kim đan biến thành một hắc sắc hỏa cầu lớn như bánh xe!
Trực tiếp tế xuất kim đan, Hỏa Vân chân nhân cũng rúng động hộc máu.
Âm Lệ Hoa nhợt nhạt mặt mũi cũng nghiến răng, kim đan lơ lửng trước mặt cũng giáng vào bốn viên ngân sắc yêu đan.

Chương 342: Chim sẻ sau lưng

Thúy lục sắc kim đan của Âm Lệ Hoa rực lục sắc quang diễm, kim đan hóa thành một lục sắc khô lâu đầu.
"Oành!"
Hỏa Vân chân nhân và Âm Lệ Hoa xuất ra hai viên kim đan, như cự sơn phi hành trên không trung, mang theo khí thế kinh nhân, không rõ nặng hơn phi kiếm cánh cửa của Ngụy Tác bao nhiêu lần.
Kim đan hà quang của tu sĩ Kim đan nhất trọng, uy năng tương đương với đạo giai trung phẩm pháp bảo.
Uy năng của kim đan bản thể tương đương với đạo giai thượng phẩm pháp bảo, hiện tại Hỏa Vân chân nhân và Âm Lệ Hoa liều mạng, uy năng kim đan oanh kích cao hơn cả đạo giai thượng phẩm pháp bảo!
Bình thường, phi kiếm cánh cửa của Ngụy Tác không kém gì uy năng kim đan hà quang nhưng giờ va chạm với hai viên kim đan này thì khẳng định sẽ bị hất văng, chưa biết chừng còn tổn hại.
"Xoạt, xoạt, xoạt!"
Hai viên ngân sắc yêu đan va chạm với hắc hỏa kim đan của Hỏa Vân chân nhân như đôi trâu đang chọi, có điều ngân quang của yêu đan bị hắc sắc đan hỏa thiêu đốt mà tan chảy dần.
Hai viên ngân sắc yêu đan còn lại và kim đan của Âm Lệ Hoa va nhau, ngân quang và lục sắc quang diễm cuồn cuộn như đang thanh toán đối phương.Bốn viên ngân sắc yêu đan bị Hỏa Vân chân nhân và Âm Lệ Hoa liên thủ chặn lại!
Ngụy Tác cùng Cơ Nhã cảm nhận được khí tức suy kiệt cực nhanh trên mình Hỏa Vân chân nhân và Âm Lệ Hoa.
Rõ ràng, điều khiển kim đan không chỉ tiêu hao chân nguyên, ngay cả nhục thân cũng không được kim đan linh khí tưới nhuần, như một cây cổ thụ đang vươn cao lại mất nước nên khô cong.
Đúng lúc đó, một thanh hắc sắc quỷ trảo từ tay kia của Ngụy Tác bừng lên cuốn lấy một đạo kim quang quay về.
Ngụy Tác liên tục kích phát Thanh tác ngân pháp trượng, hôi hắc sắc quang hoa bao kín Hỗn nguyên ngân oa bị cáp mô đầu yêu thú trấn trụ, đồng thời thi triển Huyền sát quỷ trảo, cuốn lấy kim sắc pháp bảo trước thi thể Trần lão quái.
Không hề chần chừ, kim sắc pháp bảo được Ngụy Tác kích phát.
"Là pháp khí công kích thuộc loại linh quang?!"
"Cách cách cách cách!" Kim sắc pháp bảo được kích phát thì không rời khỏi tay mà phun ra kim sắc quang trụ cỡ thùng nước, long lanh như thủy tinh.
A! Thấy Ngụy Tác kích phát kim sắc pháp bảo, Hỗn nguyên ngân oa miệng lấp lánh ngân quang, tựa hồ định kích phát dải sáng có thể thôn tính thuật pháp và pháp bảo nhưng trên mình cáp mô đầu yêu thú rực lam quang, ngọn trảo cắm trên mình đối thủ vào sâu thêm mấy tấc!
Hỗn nguyên ngân oa cực kỳ đau đớn, thân thể lắc lư, định hất cáp mô đầu yêu thú ra, không phun ra nổi ngân quang.
"Cách!"
Tinh quang từ kim sắc pháp bảo trong tay Ngụy Tác xung kích một con ngân lân yêu thú, ngưng thành một kim sắc tinh trụ thật dày.
Ngân lân yêu thú đó tỏ rõ thần sắc kinh hoảng, ngân quang lấp lóe, tuy chưa chết nhưng bị phong ấn, nhất thời không thể thoát thân.
"Pháp bảo tốt!"
Ngụy Tác sáng mắt lên!
Năm món kim sắc pháp bảo quả nhiên có thần diệu riêng, món gã lấy được tuy không phải loại công kích nhưng uy năng cũng là đạo giai thượng phẩm, cả lục cấp cao giai yêu thú cũng phong ấn được, cộng thêm là linh quang pháp bảo, bản thể khó bị tổn tại, không kém gì món pháp bảo công kích có thể thuấn di với tốc độ kinh nhân của Hỏa Vân đạo nhân.
A!
Thanh tác ngân pháp trượng bừng lên hôi hắc sắc quang hoa trùm xuống, Hỗn nguyên ngân oa khổng lồ giữa đại lộ rõ khí tức già nua, lớp vảy bạc trên mặt mờ dần, tạo cho người ta cảm giác từ thời tráng niên bắt đầu bước vào tuổi già. Hỗn nguyên ngân oa tựa hồ triệt để phát cuồng. Bốn cánh tay sáng lên thủy ngân quang hoa, giáng vào cáp mô đầu yêu thú ở sau lưng.
"Cách cách!"
Tất cả đều giật giật chân mày, nghe thấy tiếng xương cốt trong thân thể cáp mô đầu yêu thú vỡ vụn.
Máu từ miệng cáp mô đầu yêu thú tuôn ra, hoàng quang trong mắt mờ đi, ai cũng nhận ra nó gần chết.
Thần sắc càng lạnh lùng hiện lên trong mắt nó.
Như tá lực, trảo của nó cắm sâu thêm một thước, cơ hồ cả bờ vai cắm vào thể nội Hỗn nguyên ngân oa.
Hỗn nguyên ngân oa co rút, mắt tròn ra.
"Cách!"
Ngụy Tác lại kích phát kim sắc pháp bảo, phát ra kim sắc tinh quang, đông kết một trong hai viên ngân sắc yêu đan giằng co với Âm Lệ Hoa.
Âm Lệ Hoa giảm bớt áp lực, lục diễm khô lâu đầu ngậm một viên ngân sắc yêu đan. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Chát!" Cáp mô đầu yêu thú sau rốt không chống nổi, bị Hỗn nguyên ngân oa đánh bay, nhưng tất cả đều rùng mình vì nó dù không còn sinh khí nhưng bị hất đi mà vẫn tóm lấy một đoạn ruột của đối phương kéo theo.
"Oành!"
Ngân sắc quang diễm phun ra từ miệng Hỗn nguyên ngân oa, ấn cáp mô đầu yêu thú xuống đất, tạo thành một hố sâu.
Đồng thời, thân thể Hỗn nguyên ngân oa lắc lư, không thể thuấn di nữa.
Sắc mặt bọn Ngụy Tác đều vưng mừng thấy rõ, vừa tiếp tục kích phát Thanh tác ngân pháp trượng vừa dùng kim sắc pháp bảo đông kết một trong hai viên ngân sắc yêu đan đang giằng co với Hỏa Vân chân nhân.
Hỏa Vân chân nhân giảm hẳn áp lực, mắt lóe lên lệ mang, viên ngân sắc yêu đan còn lại bị đốt sạch ngân quang, hắc hỏa cuốn lấy, ngân sắc yêu đan bị Hỏa Vân chân nhân cuốn tới, chỉ tay phát ra một quang phù ép lên. Ngân sắc yêu đan bị lão tóm lấy cho vào túi.
Làn da dưới lớp vảy của Hỗn nguyên ngân oa đột nhiên xuất hiện vết nứt.
Thần sắc tuyệt vọng đột nhiên lóe lên trong mắt yêu thú ban nãy còn bất khả nhất thế.
Đoan nó há miệng phun ra ngân mang bắn ra ngoài.
Ngụy Tác vung tay, kim sắc tinh quang va vào ngân mang.
Bị đông kết trong đó là một con Hỗn nguyên ngân oa nhỏ xíu do ngân sắc dịch thể ngưng thành.
"Chát!" Kim sắc tinh trụ dày dặn bị Hỗn nguyên ngân oa trong trạng thái dịch thể xung phá, ngân quang lóe lên, ngân mang tan biến vào một khung cửa.
Ba con ngân lân yêu thú còn lại tuy không phải đối thủ nhưng liều mạng chặn trước khung cửa.
Bọn Ngụy Tác biến hẳn sắc mặt.
"Oành!"
Chỉ trong tích tắc, trong thông đạo sau khung cửa vang lên tiếng nổ, bạch quang mờ mờ cuốn ra.
Trong mắt bọn Ngụy Tác hiện rõ nét kinh ngạc, bạch sắc hà quang tựa hồ thấp thoáng vô số phù văn phun ra cuốn lấy ngân lân yêu thú vừa bị Hỏa Vân chân nhân thu yêu đan như cướp đoạt.
"Bảo Tán chân nhân Yêu Tán Tán?" Hỏa Vân chân nhân và Âm Lệ Hoa giật giật chân mày, sắc mặt vốn hớn hở chợt âm trầm lại, hai viên kim đan thu về.
Bạch sắc hà quang lại cuốn một con ngân lân yêu thú vào.
Ngân lân yêu thú vốn gần đạt thực lực tu sĩ Kim đan kỳ nhưng hai con liên thủ đối phó một tu sĩ Kim đan kỳ nhất trọng thì tu sĩ đó không chống nổi. Nhưng sau khi kịch chiến với Ngụy Tác, Hỏa Vân chân nhân thì tổn hao thập phần kịch liệt, không còn một nửa thực lực bình thường, đối diện bạch sắc hà quang thì cơ hồ một chiêu cũng không chống nổi.
Thu liền hai con ngân lân yêu thú, một tu sĩ Kim đan kỳ tạo cho người ta cảm giác thập phần âm nhu hiển lộ thân ảnh ở sau khung cửa.
Chính là Bảo Tán chân nhân Yêu Tán Tán mà Ngụy Tác gặp hai lần.
"Hỏa Vân chân nhân, không ngờ ngươi cũng vào Đạo Huyền điện, tin tức của ngươi cũng thập phần linh thông đấy." Yêu Tán Tán không hề khách khí, vòng hai tay phát ra hào quang cuốn lấy con ngân lân yêu thú còn lại.
Bị cuốn ra ngoài, ngân lân yêu thú đó chỉ uốn éo mấy cái là tắt thở bất động. Yêu Tán Tán thu vào nạp bảo nang.
Lục cấp cao giai yêu thú thực lực ngang với tu sĩ Kim đan kỳ này, nguyên liệu trên mình có thể luyện chế được đạo giai hạ phẩm pháp bảo, gặp luyện khí sư lục phẩm trở lên, thậm chí luyện được xuất đạo giai trung phẩm pháp bảo!
"Yêu thú cỡ này mà giết được, Hỏa Vân chân nhân, thủ đoạn của các ngươi khiến người ta bất ngờ dấy. À!"
Yêu Tán Tán lạnh nhạt nhìn Hỏa Vân chân nhân và bọn Ngụy Tác, trong lúc nói ra câu đó, cái hố sâu bị Hỗn nguyên ngân oa tạo thành, trên mình cáp mô đầu yêu thú cháy rực lam sắc quang diễm như thiêu đốt thân thể, thoáng sau đã biến thành tro.
Một tấm lam sắc ngọc phù cỡ bàn tay hiện ra trong đống tro tàn.

Chương 343: Kim đan tu sĩ mất mạng

"Yêu Tán Tán, ngươi đến đúng lúc lắm." Hỏa Vân chân nhân nhìn tấm lam sắc ngọc phù trong tro tàn, mục quang dừng lại trên mình Yêu Tán Tán, tỏ vẻ cảnh giác.
"Coi là ta may mắn." Yêu Tán Tán nhìn lướt thi thể Trần lão quái như tiếc nuối, "Trần lão quái tung hoành một đời, uy danh như thế, không ngờ lại chết ở đây."
"Yêu Tán Tán, yêu thú này đều do bọn ta dốc sức giết, ngươi định dây máu ăn phần hả?" Hỏa Vân chân nhân không hề rườm lời.
Viễn cổ Hỗn nguyên ngân oa cùng Hỗn nguyên ngân oa bốn tay bị cáp mô đầu yêu thú và Ngụy Tác liên thủ giết chết đều là bát cấp yêu thú, toàn thân là bảo vật, ít nhất cũng luyện chế được đạo giai thượng phẩm pháp bảo. Nguồn: http://truyenfull.vn
Cáp mô đầu yêu thú thực lực cao hơn nhiều tu sĩ Kim đan lưỡng trọng sau khi hóa thành tro, để lại lam sắc cổ phù, nhiều khả năng có bí ẩn trong đó.
Nhưng song phương rõ ràng e dè nhau, không dám động thủ, sợ đối thủ thừa cơ đánh lén.
"Chính là có mặt thì có phần." Yêu Tán Tán cười nhạt, liếc ngân lân yêu thú vẫn bị kim sắc tinh trụ đông kết, "Yêu thú này còn sống, ta lấy nốt nó, còn lại là của các ngươi, với thực lực của ta, như thế không quá chứ?"
Trong mắt Hỏa Vân chân nhân lãnh quang lóe lên, còn chưa kịp đáp lời.Phù, Yêu Tán Tán đột nhiên há miệng, phun ra quang hoa đỏ trắng đan nhau.
Linh khí toàn thân Yêu Tán Tán hơi mờ đi, tựa hồ chân nguyên và tinh huyết tổn hao cực kỳ kịch liệt.
Quang hoa đỏ đan trắng thì màu trắng là kim đan hà quang, có vô số quang phù lưu động. Màu đỏ lại là từng dải tinh huyết. Vừa phun ra là tinh huyết dung nhập vào quang phù trong bạch sắc hà quang, quang mang sáng gấp mấy lần!
Lúc phun ra, quang hoa còn đan nhau giữa hai màu đỏ trắng, nhưng chỉ trong điện quang hỏa thạch thì đã biến thành bạch sắc.
Hủy diệt khí diễm bao trùm cả đại điện!
Quang hoa không bắn vào ngân lân yêu thú trong kim sắc tinh trụ mà giáng vào Âm Lệ Hoa.
"Cẩn thận!" Hỏa Vân chân nhân biến hẳn sắc mặt, kim đan bừng lên đan hỏa như dầu đen.
"A!"
Âm Lệ Hoa và Ngụy Tác vốn đã giới bị, Yêu Tán Tán phun ra quang hoa, với tốc độ thuấn di cùng uy năng hàm chứa trấn áp chi lực hùng hậu lóe lên trước mặt Âm Lệ Hoa và bọn Ngụy Tác, khí trường kinh nhân ép Âm Lệ Hoa và Ngụy Tác không thể tránh né.
Trong tích tắc, Ngụy Tác chỉ kịp kích phát kim sắc pháp bảo, rực lên một đạo kim sắc tinh quang.
Nhưng đạo kim sắc tinh quang bị Yêu Tán Tán phát ra bạch quang đánh vỡ, Hắc thủy liên bị thủng sẵn lại bị đạo bạch sắc quang hoa làm thủng thêm một lỗ.
Kim đan của Âm Lệ Hoa quay tít như phát cuồng, vô số quang phù huyền ảo lưu chuyển, chặn trước mặt.
"Rơi!"
Nhưng tiếng quát như từ ngoài thiên ngoại truyền về, mọi quang phù cơ hồ tan vỡ, kim đan tan hết thúy lục sắc hà quang. Kim đan của Âm Lệ Hoa bị bạch sắc hà quang của Yêu Tán Tán hất ngược vào thể nội, xuyên thấu lưng ra ngực!
"Ngụy Tác!"
Cùng lúc, Cơ Nhã nhợt nhạt mặt mày kinh hô, Ngụy Tác chấn động phun máu.
"Yêu Tán Tán! Ngươi không sợ Hải Tiên tông và Âm Thi tông, liên đánh tới Hỏa Hoàng cung sao!" Hỏa Vân chân nhân gầm lên, kim đan biến thành hắc hỏa như thiên ngoại vẫn thạch giáng xuống đầu Yêu Tán Tán.
Thấy thế, Yêu Tán Tán thập phần âm nhu thong thả tế xuất viên bàn pháp bảo. Chân nguyên kích phát, pháp bảo nổi lên phù văn cổ thể "Sinh, tử, hưu, thích", đồng thời bắn ra bạch sắc quang trụ ngăn chặn khiến kim đan của Hỏa Vân chân nhân không ép xuống được.
"Hỏa Vân chân nhân, bình thường ngươi còn miễn cưỡng đấu được với ta chứ giờ ngươi như nỏ cứng hết đà, kim đan uy năng tổn hao đến mức chỉ ngang đạo giai trung phẩm pháp bảo, căn bản không phải đối thủ của ta."
"Còn Hải Tiên tông và Âm Thi tông, chỉ cần giết hết các ngươi thì ai biết chết trong tay ta? Có khi người Âm Thi tông đều chết trong tay Hỏa Vân chân nhân ngươi?"
Bạch sắc kim đan như quả trứng gã nổi lên trên đỉnh đầu y, bạch sắc hà quang hình thành quang ảnh voi trắng, ép tới kim đan của Hỏa Vân chân nhân.
Hắc hỏa trên kim đan của Hỏa Vân chân nhân cũng bị ép tắt ngóm từng lớp.
"A!"
Hỏa Vân chân nhân méo mó mặt mày gầm vang, định tự nổ kim đan, nhưng quang phù bị bạch sắc quang trụ từ viên bàn pháp bảo của Yêu Tán Tán trấn trụ.
"À!"
Trong mắt Yêu Tán Tán ánh lên thần sắc ngạc nhiên.
Ngụy Tác phun ra một vòi máu, tay chân vung loạn xạ, đan dịch thơm lừng nhanh chóng chảy vào miệng Âm Lệ Hoa đang tắt dần sinh khí.
Cùng lúc, tinh thạch hồng quang chói mắt xuất hiện trong tay, gã dồn chân nguyên vào thôi động, hai giọt đan dịch tương tự được bức ra.
Lấy hai giọt đan dịch xong, tinh thạch giảm hẳn hồng quang, cơ hồ biến thành bạch sắc. Ngụy Tác không hề ngơi tay, thu tinh thạch lại, đồng thời cho hai giọt đan dịch thơm lừng vào miệng.
Ngụy Tác hộc lên một tiếng, lộ rõ thần sắc thập phần thống khổ, vốn đang bình thường thì như thụ thương trí mạng, suy kiệt một cách cực kỳ kinh nhân. Nhưng rồi sinh khí hùng hậu lại từ tiểu phúc gã cháy lên, sinh cơ nhanh chóng thịnh vượng. Âm Lệ Hoa cạnh đó cũng nhanh chóng bình ổn khí tức, lỗ thủng trên ngực lành lại rất nhanh.
"Oành!"
Mắt Yêu Tán Tán lóe lên hàn mang. Bạch sắc kim đan trực tiếp giáng vào kim đan của Hỏa Vân chân nhân.
Hai viên kim đan một cỡ trứng gà một cỡ trứng chim câu va nhau, như hai ngọn núi va chạm, sóng khí kinh nhân lan tràn.
Kim đan của Yêu Tán Tán rúng động, kim đan của Hỏa Vân chân nhân kêu đánh cách một tiếng, xuất hiện nhiều vết nứt.
"A!"
Hỏa Vân chân nhân hự một tiếng, rớt phịch xuống, linh khí cũng tán loạn.
Bạch quang lóe lên, bọn Ngụy Tác đột nhiên xuất hiện cạnh lão.
"Không ngờ trừ Huyết tinh thạch ngươi còn có bí pháp phong ấn thương thế! Bất quá ngươi chỉ có tu vi Phân niệm tứ trọng, còn tưởng chạy thoát sao?"
Yêu Tán Tán cười lạnh, hà quang cuốn ra, ép toàn bộ quang hoa trên kim đan đã nứt của Hỏa Vân chân nhân xuống. Đoạn thu luôn vào nạp bảo nang. Cùng lúc, lưỡng đạo phù văn "Hưu, thích" trong bốn chữ cổ thể phù văn "Sinh, tử, hưu, thích" trên viên bàn pháp bảo lơ lửng trước mặt rực quang hoa, bạch sắc quang trụ biến thành một bạch sắc quang tráo bao trùm bọn Ngụy Tác.
"Ngụy Tác!"
Hỏa Vân chân nhân nhắm mắt xếp bằng dưới đất, bị đoạt cả kim đan, đột nhiên mở bừng mắt, chỉ tay ra, một đạo tử hắc sắc quang điểm từ đầu ngón tay ấn vào trán Ngụy Tác.
"Thái cổ hung hỏa quyết!"
Đầu óc Ngụy Tác rung lên, xuất hiện một thiên thuật pháp huyền ảo. Hỏa Vân chân nhân đột nhiên truyền cho gã một đạo thuật pháp.
Điểm xong một chỉ này, thần quang trong mắt Hỏa Vân chân nhân tan hết, sinh cơ đoạn tuyệt!
Lại một Kim đan kỳ đại tu sĩ mất mạng!
Trong óc Ngụy Tác, hình ảnh thuật pháp sáng lên, tích tắc này gã cảm nhận rõ "Thái cổ hung hỏa quyết" cũng là thiên cấp trung giai thuật pháp, có thể hút hắc sát hỏa khí trong lòng đất để từ từ tu luyện, nhất thời không sử dụng được. Hỏa Vân chân nhân truyền thuật pháp này, thuật pháp lợi hại cho gã để nếu có cơ hội đào thoát thì sau này báo cừu cho lão.
"Yêu Tán Tán! Ngươi dám đánh lén ta, nhất định ngươi sẽ bị Âm Thi tông truy sát vô cùng vô tận!"
Tích tắc Hỏa Vân chân nhân mất mạng, Âm Lệ Hoa đang điều tức cũng mở bừng mắt quát to.
"Rườm lời, ta sợ Âm Thi tông thì đã không động thủ." Yêu Tán Tán cười lạnh, liếc thi thể hai con Hỗn nguyên ngân oa cùng lam sắc ngọc phù dưới hố, "Ban nãy để giết ngươi, ta tốn mất mười năm tu vi. Bất quá thu hoạch này đủ cho ta đột phá đến tu vi Kim đan lưỡng trọng, luyện thêm được mấy món pháp bảo lợi hại nữa. Lúc đó Âm Thi tông dù biết ta giết ngươi thì ta cứ bế quan tại Hỏa Hoàng cung là được, đằng nào bế quan cũng cần nhiều thời gian. Lúc ta xuất quan, chỉ e trừ Huyết Linh lão tổ ra, các ngươi không ai đối phó nổi ta."
"Ngươi cũng như Hỏa Vân chân nhân, kim đan uy năng tổn hao gần hết, may mắn mới không chết. Còn ngươi." Yêu Tán Tán nhìn sang Ngụy Tác, "Pháp bảo ngươi cầm đúng là đạo giai thượng phẩm, nhưng chỉ thế thì không địch nổi ta. Nếu ngươi ngoan ngoãn dâng bảo vật, chưa biết chừng ta sẽ để ngươi chết sảng khoái hơn."
Ngụy Tác coi như không nghe thấy Yêu Tán Tán nói, chỉ hít sâu một hơi, lấy ra một thanh hắc sắc tiểu đao, cắm vào ngực Hỏa Vân chân nhân.

Chương 344: Dọa khiếp kim đan!

"À! Tiểu tử này định giở trò gì?"
Thấy Ngụy Tác cắm hắc sắc tiểu đao vào ngực thi thể Hỏa Vân chân nhân, Yêu Tán Tán nhíu mày.
Yêu Tán Tán không rườm lời, bạch sắc kim đan rực hà quang, hình thành hình ảnh voi trắng đứng trong mây lành ép tới Ngụy Tác, Cơ Nhã và Âm Lệ Hoa.
Tựa hồ công pháp khác nhau khiến pháp tướng do kim đan hà quang ngưng thành cũng khác, phẩm giai công pháp càng cao, uy lực pháp tướng càng mạnh.
Bạch tượng pháp tướng của Yêu Tán Tán có uy thế vượt xa hắc hỏa của Hỏa Vân chân nhân và lục sắc khô lâu đầu của Âm Lệ Hoa.
"Cách!"
Đối diện kim đan bạch tượng pháp tướng của Yêu Tán Tán như cự sơn ép xuống, Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh giơ tay, kích phát kim sắc pháp bảo.
Kim sắc tinh trụ từ mũi pháp bảo tràn ra, nghênh tiếp bạch tượng pháp tướng.
Kim sắc pháp bảo của Ngụy Tác là đạo giai thượng phẩm pháp bảo thật sự, ngang với kim đan bản thể của tu sĩ Kim đan nhất trọng, hiện tại kim đan hà quang pháp tướng của Yêu Tán Tán ngang với pháp bảo này, không chỉ chứng tỏ y tu luyện công pháp cao cường mà tu vi đã đạt mức Kim đan nhất trọng điên phong, sắp đột phá Kim đan lưỡng trọng.
"Chết đi!"
Vừa cười lạnh, Yêu Tán Tán phất tay, bạch sắc tinh vân chợt ngưng thành đánh tan mọi linh quang quang tráo bên ngoài bọn Ngụy Tác, đến tận Hắc thủy liên ở lớp sau cùng mới bị cản lại. Uy năng hùng hồn hất bay cả Hắc thủy liên.Kim đan tu sĩ như Yêu Tán Tán không chỉ kim đan uy năng cực kỳ đáng sợ mà tốc độ thi pháp và kích phát pháp bảo cũng hơn xa Ngụy Tác.
Vù!
Một đạo hắc quang từ tay Ngụy Tác bắn ra, xòe rộng một đôi cánh đen với tốc độ kinh nhân.
"À!"
Yêu Tán Tán điểm lên viên bàn pháp bảo, bốn chữ cổ thể "Sinh, tử, hưu, thích" cùng sáng lên, một đạo bạch sắc quang trụ tràn ra, như đông kết hắc quang bọn Ngụy Tác kích phát.
Bạch sắc quang trụ hàm chứa hắc sắc tiểu đao Ngụy Tác đâm vào ngực Hỏa Vân chân nhân ban nãy nhưng giờ phát ra quang văn, nối với đôi cánh đen, thập phần kỳ dị. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Chát!"
Mắt Yêu Tán Tán ánh lên hung hãn, co tay búng, bạch diễm bắn vào một chỗ trước cổ họng, nơi đó vốn trống không chợt nổ vang rồi rải rác vụn xương rơi xuống.
"Hóa ra là dùng thủ đoạn thu hút chú ý của ta rồi dùng ẩn hình pháp khí đánh lén. Ẩn hình pháp khí này là đạo giai, thì còn khó tránh nhưng tiếc là nó thậm chí không đạt linh giai." Yêu Tán Tán nhếch môi cười nhạo.
"Sao lại thế này!"
Cùng lúc, tròng mắt Yêu Tán Tán co lại vì vù một tiếng, mũi hắc sắc tiểu đao bị bạch sắc quang trụ bao phủ chợt bắn ra một đạo huyết quang, phá tan quang trụ do viên bàn pháp bảo kích phát.
"Uy năng đáng sợ thật!"
Yêu Tán Tán dấy lên ý nghĩ đó.
Uy năng của đạo huyết quang tạo cho y cảm giác vượt cả đạo giai thượng phẩm pháp bảo!
Tinh vân như sao băng lóe lê trước mặt Yêu Tán Tán.
Nhưng đã muộn!
"Cách!" Tiếng nổ chấn động màng tai vang lên.
Đạo huyết quang không tấn công Yêu Tán Tán mà xung kích vào bạch sắc kim đan của y.
Huyết quang tan vỡ, hóa thành vô số quang văn như kinh mạch. Phù văn huyền ảo lưu động bên ngoài bạch sắc kim đan tan tành! Thậm chí vang lên tiếng động như vỡ vỏ.
"A!"
Yêu Tán Tán cảm giác như kim đan của mình va vào một viên kim đan khác mạnh hơn nhiều.
Bạch sắc kim đan quay tít trên không, thân thể Yêu Tán Tán rúng động rồi hộc máu.
"Xoẹt!!"
Kim, hoàng lưỡng sắc quang hoa sáng rực, phi kiếm cánh cửa của Ngụy Tác mang theo tiếng nổ vang vọng trong không khí, như vì sao băng chém xuống kim đan đã tan nát quang văn.
"A!"
Yêu Tán Tán kinh hãi ré lên, định thu kim đan lại. Nhưng kim sắc pháp bảo phát ra kim sắc tinh quang không bị kim đan hà quang ngăn chặn, bổ vào bạch sắc kim đan.
Bạch sắc kim đan ngưng lại một lớp kim sắc băng tinh, kim đan dừng sững trên không trung.
"Cách!", phi kiếm cánh cửa của Ngụy Tác chém vào viên kim đan.
"A! Tiểu tử, ngươi dám dùng quỷ kế này, ta sẽ xé ngươi thành vạn mảnh!"
Yêu Tán Tán rú lên, lai phun ra một ngụm máu.
Ngụy Tác chém xuống, kim đan của Yêu Tán Tán thoáng hiện vết nứt.
"Hắc sắc tiểu đao của y lại có thể hút khí huyết tu sĩ? Uy năng mạnh đến thế?"
Âm Lệ Hoa tỏ rõ thần sắc không dám tin. Nàng ta không sao ngờ được tu vi như Yêu Tán Tán lại bị Ngụy Tác đánh nứt cả kim đan!
Một Kim đan kỳ đại tu sĩ lại không địch nổi một tu sĩ Phân niệm cảnh tứ trọng!
"Cơ hội tốt! Yêu Tán Tán, ngươi cũng có ngày hôm nay!"
Bản thân Âm Lệ Hoa cũng ngẩn ra đương trường, nhưng cũng kịp phản ứng, mặc kệ cả điều tức liệu thương, lục quang lóe lên, thúy lục sắc kim đan như sao băng bồi thêm một đòn vào kim đan của Yêu Tán Tán.
"Chát!"
Kim đan của Yêu Tán Tán vang lên tiếng vỡ vỏ, mất khống chế, bị hất văng xa.
"A! Các ngươi đều phải chết! Chết hết cho ta! Nổ!"
Mặt Yêu Tán Tán méo mó, gầm lên điên cuồng, định để kim đan tự nổ.
Cùng lúc, thanh hắc sắc quỷ trảo chụp lấy viên kim đan.
"Phù! Phù! Phù! Phù!"
Thanh hắc sắc quỷ trảo ngưng tụ Huyền sát âm khí, bị uy năng kim đan nổ cho tan liên tục, trông như Huyền sát quỷ trảo liên tục tan ra nhưng quang văn của kim đan cũng tan đi.
Không hề dừng lại, Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh, mục quang lóe lên, phi kiếm cánh cửa lại rung động chém vào kim đan.
"A!"
Một ngụm máu lại từ miệng Yêu Tán Tán đang chấn động phun ra.
Kim đan sáng lóa quang văn rồi tan biến, thanh hắc sắc quỷ trảo chụp viên kim đan cỡ trứng gà cho vào trong nạp bảo nang của Ngụy Tác!
Kim đan của Yêu Tán Tán bị Ngụy Tác thu mất!
"A! Ta nhất định sẽ giết các ngươi!"
Kim đan bị trấn áp, thu mất, Yêu Tán Tán mất quá nửa tu vi, Ngụy Tác lại có Như ý linh lung tháp thì y muốn chạy cũng khó. Cùng lúc, thể nội khí huyết và hơi nước trong mình Yêu Tán Tán nhưng đã phát huy hết, thân thể khô đi. Thiên linh của y rực lên bạch sắc linh quang, gầm vang oán độc.
"Bảo đăng đoạt xá thuật!"
Bạch sắc linh quang bừng lên, Âm Lệ Hoa kinh hô, "Ngụy Tác, mau lên, tiêu diệt bạch quang, nó thoát thì sẽ tìm nhục thân tu sĩ thích hợp, đoạt xá trùng sinh!"
"Cách!"
Âm Lệ Hoa bảo thế, Ngụy Tác không hề ngơi tay, kim sắc pháp bảo phát ra kim sắc tinh quang, bao lấy dải bạch quang.
"A!"
Bạch sắc linh quang ré lên sợ hãi, Viên bàn pháp bảo cực kỳ có linh tính che chắn cho bạch sắc linh quang.
Chát! Viên bàn pháp khí bị kim sắc tinh quang va vào, không đông kết mà vỡ tan.
Rõ ràng Yêu Tán Tán không muốn đạo giai thượng phẩm pháp bảo này rơi và tay Ngụy Tác nên mượn lúc chặn đòn của gã mà tự hủy pháp bảo.
"Vù!"
Chỉ trong tích tắc, bạch sắc linh quang lóe lên, tan biến vào thông đạo phía sau khung cửa.
Bạch quang lóe lên, Ngụy Tác cũng kích phát Như ý linh lung tháp, xuất hiện ở phía sau khung cửa. Ở đó cũng có mấy ngã rẽ như trong Đại Hắc thiên điện, không rõ bạch sắc linh quang của Yêu Tán Tán đi đâu rồi.
Không đuổi được, Ngụy Tác quay lại đại điện vung tay hút lấy lam sắc cổ phù mà cáp mô đầu yêu thú hóa thành tro để lại.
"À!"
Thần thức quét vào, lam sắc cổ phù không hề phản ứng.
"Lẽ nào là pháp bảo?"
Ngụy Tác hơi trầm ngâm, thử dồn chân nguyên vào.
"Đây là?"
Gã cùng Cơ Nhã, Âm Lệ Hoa hơi nín thở vì chân nguyên dồn vào, lam sắc cổ phù rực quang hoa, ngưng thành một tấm địa đồ lập thể!
"Đạo Huyền điện!"
Âm Lệ Hoa nhìn thấy trong địa đồ có một cung điện kim bích huy hoàng nên kinh hô.
"Đây là Phong Ma sơn, xem ra bạch sắc tinh trụ đích xác do ngân lân yêu thú cố ý tạo thành dẫn dụ chúng ta tới đây."
Ngụy Tác nhìn ra địa đồ ghi lại một phần ba Đạo Huyền điện, lại là một phần ba trọng yếu nhất. Theo đó, trong những nơi gã đã đến, lăng viên có bạch sắc linh quang quang tráo và hai khe nứt không gian đág sợ là "Tự yêu lăng", địa đồ chú giải rất rõ, một khe nứt không gian nói với Thiên khung, khe nứt không gian còn lại nối với Phong Ma sơn.
"Phong Ma sơn, phong ấn trưởng lão Hỗn nguyên ngân oa để lấy tinh tủy."
Các địa điểm, ý nghĩa và cấm chế liên quan đều được ghi lại rõ ràng.

Chương 345: Vô số linh thạch!

"Phong Ma sơn, phong ấn trưởng lão Hỗn nguyên ngân oa để lấy tinh tủy... tinh tủy là gì nhỉ?"
Địa đồ có chú giải về Phong Ma sơn, Âm Lệ Hoa nhận ra nhưng không hiểu tinh tủy là gì, không biết rằng tinh thể đầy linh khí mà Ngụy Tác lấy lúc trước chính là tinh tủy.
"Đạo Huyền điện! Linh thảo viên! Ngụy Tác, trước Phong Ma sơn là Linh thảo viên, sau Phong Ma sơn là Đạo Huyền điện! Theo địa đồ, chúng ta đến Linh thảo viên và Đạo Huyền điện không khó khăn gì!"
Thoáng tìm tòi, Âm Lệ Hoa lại vui mừng kêu lên thành tiếng.
Địa đồ chú giải rất rõ, Đạo Huyền điện là nơi chứa cao giai pháp bảo, Linh thảo viên là linh điền trồng linh dược.
"Huyết Tinh đài, Phong Ma sơn, Đạo Huyền điện, Linh thảo viên."
Ngụy Tác chỉ liếc qua là nhìn rõ bốn địa điểm trong địa đồ. Huyết Tinh đài là tế đài đặt Huyết tinh thạch, gã và Âm Lệ Hoa vô tình đi qua, Huyết tinh thạch đã lọt vào tay gã."Phát đạt rồi! Ngụy Tác, lần này đúng là phát đạt! Hai con Hỗn nguyên ngân oa, chí ít cũng luyện chế được đạo giai trung phẩm pháp bảo, thậm chí là đạo giai thượng phẩm! Còn ngần ấy ngân lân yêu thú do Lam diện tu la tạp giao sinh ra! A! Toàn là lục cấp cao giai yêu thú! Còn nạp bảo nang của hai tu sĩ Kim đan kỳ. A! Ngụy Tác, mau lên, xem trong nạp bảo nang của tu sĩ Kim đan kỳ có gì rồi chúng ta đến Đạo Huyền điện!" Giọng lục bào lão đầu có phần điên cuồng.
Ngụy Tác tuy vẫn bình tĩnh như thường, nhưng trong lòng kích động khôn xiết.
Thu hoạch lần này kinh nhân hơn mọi lần khác. Nếu không vì còn đang ở trong Đạo Huyền điệnbên ngoài chưa biết chừng còn có hung hiểm, cộng thêm Hỏa Vân chân nhân dù gì cũng có chút giao tình, tạm coi là đồng bạn đã chết thì chắc gã đắc ý vô cùng mất.
Hít sâu một hơi, Ngụy Tác lấy nạp bảo nang của Hỏa Vân chân nhân ra.
Rồi như tiễn chân, gã gật đầu với thi thể Hỏa Vân chân nhân trước khi phát ra tiên thiên chân hỏa đốt thành tro.
Đoạn gã lấy nạp bảo nang của Trần lão quái và Yêu Tán Tán ra, đồng thời cởi cả pháp y nguyên lành của Yêu Tán Tán xuống.
Đối với tu sĩ suýt nữa giết hết bọn gã, gã không đời nào khách khí.
Nếu không vì khi Yêu Tán Tán thi triển "Bảo đăng đoạt xá thuật" đã thiêu đốt toàn bộ tinh huyết, hiện tại thi thể chỉ còn là khúc gỗ khô chắc Ngụy Tác trừ dùng Thực huyết pháp đao hút khí huyết thì còn để Phệ tâm trùng hút sạch não tủy. Nhục thân tu sĩ Kim đan kỳ được kim đan linh khí tưới nhuần, đối với Phệ tâm trùng là đại bổ.
Thu nguyệt bạch sắc pháp y của Yêu Tán Tán lại, Ngụy Tác dùng tiên thiên chân hỏa đốt gọn thi thể y.
Đoạn gã không e dè gì Âm Lệ Hoa, lấy hết mọi thứ trong nạp bảo nang của Yêu Tán Tán ra.
"À!"
Gã hơi bất ngờ vì Kim đan kỳ đại tu sĩ âm nhu gian trá vô cùng này không có gì nhiều, trừ mấy con ngân lân yêu thú mới thù vào thì chi còn hai trận kỳ không rõ dùng làm gì, một linh thạch đại.
"À! Cái gì đây?"
Ngụy Tác mở linh thạch đại của Yêu Tán Tán ra thì ngẩn người, trong đó chỉ có mấy trăm viên hạ phẩm linh thạch, cũng mấy tinh phiến mỏng tang do ngân sắc tinh thạch chế thành. Gã lấy ra xem, tinh phiến gần như trong suốt có hóa văn phức tạp, nhưng không phải pháp khí, mà giống lệnh bài.
"Yêu Tán Tán có ngần này linh thạch cơ à?!" Thấy tinh phiến đặc biệt, Âm Lệ Hoa hít một hơi lạnh.
"Ngần này linh thạch? Là sao?" Ngụy Tác kinh ngạc liếc Âm Lệ Hoa.
"Thế nào, các vị không biết?" Âm Lệ Hoa hơi ngẩn ra, nhìn Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, chỉ vào tinh phù trong tay Ngụy Tác, giải thích, "Đây là tinh phù của Tuyền Cơ phường. Tuyền Cơ phường là phường thị lớn nhất Vân Linh đại lục, có phân hiệu ở các thành lớn. Tinh phù của Tuyền Cơ phường, một tấm tựu tương đương với năm mươi vạn hạ phẩm linh thạch. Tùy tiện đến phường thị nào của Tuyền Cơ phường cũng đổi được, mua tinh phù cũng là gửi vào, hết mỗi năm là được Tuyền Cơ phường chia cho số lãi nhất định. Cơ bản mỗi tấm tinh phù, từ một vạn rưỡi đến hai vạn linh thạch."
Âm Lệ Hoa bổ sung, "Phường thị quy mô như Tuyền Cơ phường đâu có thiếu linh thạch. Làm vậy tương đương với lôi kéo chỗ dựa, vì tu sĩ có thể lấy ra năm mươi vạn hạ phẩm linh thạch đổi tinh phù, đều không phải phổ thông tu sĩ. Nếu có tu sĩ nào gây thiệt hại cho Tuyền Cơ phường, ảnh hưởng đến lợi ích của Tuyền Cơ phường cũng là ảnh hưởng đến lợi tức của các tu sĩ đó, chưa biết sẽ khiến họ nổi giận. Bao năm nay chưa có tu sĩ hoặc thế lực nào dám cướp đoạt đồ của Tuyền Cơ phường."
"Năm mươi vạn hạ phẩm linh thạch?" Âm Lệ Hoa nói vậy, cả lục bào lão đầu cũng hít một hơi lạnh.
Một tấm tương đương với năm mươi vạn hạ phẩm linh thạch, vậy mười tấm không phải năm trăm vạn hạ phẩm linh thạch sao?
Ngần này linh thạch, chả trách ngay cả Kim đan kỳ đại tu sĩ như Âm Lệ Hoa vốn kiếm linh thạch tương đối dễ dàng cũng thập phần chấn động.
Nên biết Hiên Viên lão tổ tuy mở miệng là một, hai trăm vạn hạ phẩm linh thạch nhưng đó là với cả một tông môn. Hiên Viên lão tổ là Hải Tiên tông tông chủ, chưởng quản linh thạch cả tông môn còn Yêu Tán Tán không phải Hỏa Hoàng cung chủ, có ngần ấy linh thạch thực quá kinh nhân.
"Tinh phù này ai mang đi đổi cũng được hả?" Ngụy Tác lại hỏi Âm Lệ Hoa.
"Tinh phù này có thể giao dịch cho nhau. Tất nhiên ai mang đi đổi cũng được." Âm Lệ Hoa đương nhiên biết Ngụy Tác nghĩ gì nên bật cười, "Lần này đệ phát tài rồi."
"Phát đạt rồi, Ngụy Tác, lấy được ngần này linh thạch, linh thạch của ngươi tương đương với kho của một tông môn không nhỏ!" Lục bào lão đầu ngẩn ra rồi kêu ầm trong tai Ngụy Tác.
Đích xác, Ngụy Tác vốn có một trăm tám mươi vạn, cộng thêm hơn năm mươi vạn lấy được của Âm Lệ Hoa thì là hơn hai trăm ba mươi vạn, thêm năm trăm vạn này đã thành bảy trăm ba mươi vạn.
Tông môn như Thái Nhất môn thì thông thường trong kho cũng không có số lượng linh thạch như vậy.
Ngần này đủ cho Ngụy Tác đột phá thành tu sĩ Kim đan kỳ cũng không lo thiếu.
Đạt tới Kim đan kỳ, tu vi muốn đột phá, tuyệt đại bộ phận nhờ vào cơ duyên, nhưng thứ hữu dụng với tu sĩ Kim đan kỳ thì có linh thạch cũng không mua được, cần phải cướp đoạt.
Yêu Tán Tán không có pháp bảo gì nữa, viên bàn pháp bảo công thủ song toàn đã bị hủy, thuật pháp của y cũng uy lực kinh nhân, chỉ có đạo giai thượng phẩm pháp bảo mới hữu dụng với y, thấp hơn cũng vô dụng.
Hít sâu một hơi, khó khăn lắm mới bình phục được chấn động trong lòng, Ngụy Tác thu linh thạch đại của Yêu Tán Tán vào nạp bảo nang chuyên đựng linh thạch và pháp bảo không dùng đến.
Gã lại mở nạp bảo nang của Trần lão quái ra. Nguồn: http://truyenfull.vn
Vừa mở ra, hắc sắc thọ văn quan tài rùng rợn đập ngay vào mắt.
"À!"
Ngụy Tác giật giật chân mày.
Trừ hắc sắc thọ văn quan tài, nạp bảo nang của Trần lão quái không có cả linh thạch đại, nhưng có hai thanh bạch sắc cốt kiếm, một hộp gỗ, một hỏa hồng sắc đan bình.
Hai thanh bạch sắc cốt kiếm là bạch cốt lãnh hỏa thập phần quỷ dị có thể kết hợp lại.
Lúc trước Ngụy Tác đã thử, kết hợp ba ngọn bạch cốt lãnh hỏa lấy được của Âm Lệ Hoa và một của Kỳ Tử Vũ thì đạt tới uy năng linh giai thượng phẩm pháp bảo. Cộng thêm hai ngọn này thì đạt tới đạo giai hạ phẩm uy năng pháp.
"Đây là Dưỡng thi vạn thọ quan, Trần sư huynh mấy sáu mươi năm mới luyện chế được." Hắc sắc thọ văn quan tài lộ ra, Âm Lệ Hoa có phần động lòng, lại thấy Ngụy Tác hấp háy mắt thì tưởng vì pháp bảo này nên nàng ta bảo: "Pháp bảo này chỉ thích hợp cho công pháp Âm Thi tông, đối với tu sĩ phái khác là vô dụng. Thư thư tuy không hứng thú với luyện thi chi thuật nhưng luyện hóa uy năng pháp bảo này thfi sẽ tăng tiến tu vi không ít. Ngụy Tác, nếu đệ nhường pháp bảo này thì thư thư không cần thi thể yêu thú." Hiện tại Âm Lệ Hoa tuy càng lúc càng thấy Ngụy Tác lợi hại, thủ đoạn hoàn toàn không kém tu sĩ Kim đan kỳ, nhưng chỉ tiếp xúc không lâu, nàng ta cũng nhận ra gã trọng tình nghĩa, nói là giữ lời nên bàn điều kiện.
"Được." Mắt Ngụy Tác ánh lên, nhét hắc sắc đại quan đầy âm khí vào nạp bảo nang của Trần lão quái rồi đưa cả nạp bảo nang cho Âm Lệ Hoa. Âm Lệ Hoa biểu hiện trong quá trình liên thủ, lại vì một sư thư giao hảo mà bất hòa với Diệp Linh khiến cách nhìn của gã về nữ ma đầu này khác đi.
"Đúng rồi." Đưa nạp bảo nang cho Âm Lệ Hoa, Ngụy Tác nhớ ra gì đó nên hỏi, "Với địa vị của các hạ, cần một Tử ma anh chắc không có gì to tát chứ?"
"Tử ma anh? Đệ cần làm gì?" Âm Lệ Hoa đón lấy nạp bảo nang, kinh hỉ vô vàn nhưng cũng ngạc nhiên hỏi Ngụy Tác.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau