THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 336 - Chương 340

Chương 336: Đoạt tinh tủy

Bảy con yêu thú tương đương với bảy tu sĩ Kim Đan kỳ đồng thời liên thủ đối phó tu sĩ tại trường.
Thư tính yêu thú trông như nữ tu diễm lệ trần trụi không phun yêu Đan, trên mình rực ngân sắc quang diễm, khí tức còn đáng sợ hơn cả kim Đan.
Yêu thú này không chỉ có thực lực của tu sĩ Kim Đan nhất trọng!
"Nhiều yêu thú quá! Tụ lại mới chống nổi!"
Thấy tám con yêu thú đồng thời động thủ, Trần lão quái rút lên, nhảy vào phía sau bạch sắc linh quang quang tráo. Thân ảnh vừa động, Hỏa Vân chân nhân cũng bám theo.
Trần lão quái và Hỏa Vân chân nhân nhanh chóng bỏ chạy, Ngụy Tác vốn không định vào bạch sắc linh quang quang tráo cũng nghiến răng gật đầu với Cơ Nhã và Âm Lệ Hoa, thu Dương chi điểu vào bảo nang trung, rồi lướt vào. "Hỏa Vân tiền bối, xin cho mượn nô thú đại", đoạn gã không thả Dương chi điểu ra mà bảo Hỏa Vân chân nhân.Hỏa Vân chân nhân mặt mũi cực kỳ khó coi tựa hồ không tính gì đến một nô thú đại mà phất tay ném cho gã. Thân ảnh Ngụy Tác loáng lên rời bạch sắc linh quang quang tráo, thu Phệ tâm trùng vào nạp bảo nang rồi quay lại bạch sắc quang tráo, đứng cạnh Âm Lệ Hoa cùng Cơ Nhã.
Cộng thêm nữ hoàng thư tính yêu thú, tám con ngân lân yêu thú đáng sợ đều vào đai điện khổng lồ, trừ nữ hoàng thư tính yêu thú còn có phần nhu hòa thì bảy con còn lại đều cười nửa miệng lạnh lẽo, tạo cảm giác áp bức cực độ.
Nhưng chúng không phát ngân sắc quang trụ oanh kích.
"Ngươi định làm gì?"
Ngụy Tác đột nhiên gầm lên.
Không biết vì sao, từ lúc vào bạch sắc linh quang quang tráo, gã không chú ý đến yêu thú quái dị ở ngoài mà luôn quan sát tử hắc sắc bình đài sau lưng cùng tinh trụ phong ấn Hỗn nguyên ngân oa. Nghe gã gầm lên, Trần lão quái và Hỏa Vân chân nhân cùng Âm Lệ Hoa mới phát hiện Diệp Linh đã đến trước tử hắc sắc tinh trụ, tựa hồ định lấy cây năm kim sắc hàng ma xử linh quang cực nồng.
Hiện tại đến gần nhìn rõ, mũi ba cây hàng ma xử là ba cạnh, đuôi hình tròn, vẽ đầy phù băn hình cát tường bảo thụ và bạch tượng, cực kỳ cổ kính.
Diệp Linh lại cầm tử hắc sắc cổ phù đặc biệt, ở nơi khác dù dồn chân nguyên vào cũng không hề phản ứng thì lại tự động ánh lên quang hoa, tựa hồ cảm ứng kỳ diệu với tế đàn và tử hắc sắc tinh trụ. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Ta định làm gì không phải quá rõ rồi hả?" Ngụy Tác quát to nên chúng nhân nhìn hết lên mình y, Diệp Linh nhìn Ngụy Tác, thần sắc âm độc lóe lên, cười lạnh: "Với thực lực của đàn yêu thú này dù chúng ta liên thủ cũng không chống nổi, thắng được cũng trả giá đắt, hai ba người sống sót là may lắm rồi. Năm pháp bảo này, uy năng đều đạo giai trung phẩm trở lên, rất có khả năng là đạo giai thượng phẩm pháp bảo. Lấy ra đối phó yêu thú, phần thắng sẽ tăng lên. Giờ mà ngươi còn bảo ta yêu thú còn sống để ngăn ta lấy bảo vật hả?"
"Đúng thế, ta lo như vậy!" Ngụy Tác lại lùng nói, "Lẽ nào ngươi không phát giác yêu thú tựa hồ đợi chúng ta lấy chúng ra?"
"Ngụy tiểu hữu biết yêu thú này?" Ngụy Tác nói vậy, Hỏa Vân chân nhân nhãn quang lóe lên, chen lời.
"Yêu thú này là Hỗn nguyên ngân oa, bát cấp yêu thú, thực lực ngang với tu sĩ Kim Đan ngũ trọng." Ngụy Tác gật đầu, lạnh lùng nói, mục quang vẫn nhìn chằm chằm vào Diệp Linh, tựa hồ Diệp Linh làm gì là gã sẽ ngăn cản.
"Bát cấp yêu thú!" Trần lão quái và Hỏa Vân chân nhân cùng nín thở, nhìn bạch sắc linh quang quang tráo, ngân lân yêu thú tựa hồ đang đợi, cả hai liền tỏ vẻ trù trừ.
"Hoang đường! Đàn yêu thú rõ ràng e dè uy năng bạch sắc linh quang quang tráo và pháp trận bố trí trên tế đàn." Diệp Linh hừ lạnh khinh miệt: "Đừng bảo người Âm Thi tông bênh nhau, Hỏa Vân chân nhân, các hạ thử xem yêu thú này còn sinh cơ gì không?"
Hỏa Vân chân nhân không đáp, thần thức quét vào mấy lần.
Đoạn nhìn Ngụy Tác rồi nhìn Diệp Linh: "Năm pháp bảo này phân phối thế nào?"
Hỏa Vân chân nhân có vẻ cũng nghi ngờ khi nghe Ngụy Tác nói và nhìn bố trí quanh tế đàn khá quỷ dị, nhưng thần thức quét vào cũng không phát hiện yêu thú trong tử hắc sắc tinh trụ có sinh cơ, tình thế này lão cũng tán đồng lấy năm món ít nhất cũng là đạo giai trung phẩm pháp bảo ra, giờ phải tính đến cách chia chác với Diệp Linh.
"Trần sư huynh, Âm sư muội, tính sao?" Diệp Linh không thèm nhìn Ngụy Tác mà hỏi Trần lão quái và Âm Lệ Hoa.
"Theo tình hình này đành mạo hiểm xem sao." Trần lão quái gật đầu.
"Ngụy Tác, không ngăn được đâu. Hiện tại dù thư thư đứng về phía đệ cũng không ngăn họ lấy bảo vật được, đành bàn việc chia chác xem sao." Âm Lệ Hoa truyền âm cho Ngụy Tác, thấy gã sầm mặt nhưng không phản đối thì đứng lên thay, "Chư vị đều tán đồng thì cũng ta đành tề tâm hiệp lực thử xem sao."
"Ta xem qua rồi, không phải là một bộ." Âm Lệ Hoa nói thế, Diệp Linh mặt mũi lạnh tanh giơ tử hắc sắc cổ phù: "Ta vào đây đầu tiên, chỉ có cổ phù này thì uy năng tử hắc sắc tinh trụ mới không ngăn tu sĩ đến gần. Nên ta lấy hai món, Hỏa Vân chân nhân, Trần sư huynh, Âm sư muội, các vị là tu sĩ Kim Đan cảnh mỗi người một món, thế nào?"
Diệp Linh nói vậy, hoàn toàn không tính đến Ngụy Tác.
Âm Lệ Hoa mục quang khẽ đảo, chưa kịp nói gì thì Hỏa Vân chân nhân lên tiếng: "Diệp đạo hữu chia như thế không ổn. Ngụy tiểu hữu đưa ra nghi ngờ vì để an toàn. Với thực lực của tiểu hữu cùng Cơ Nhã đạo hữu mà không được chia gì thì không ổn."
"Không sai." Âm Lệ Hoa thấy Hỏa Vân chân nhân lên tiếng vì Ngụy Tác thì phụ họa: "Y cũng có cổ phù."
"Ngụy Tác, ta thấy y tuyệt đối không chia cho ngươi. Xem ra họ không hiểu gì về Hỗn nguyên ngân oa và tinh tủy. Bố trí ở đây là Vân Giới tông phong ấn yêu thú nhằm ấy tinh tủy. Ta tuy không biết tinh tủy có bao nhiêu dược lực, nhưng nghe nói linh khí thập phần kinh nhân, chưa biết chừng sẽ đề thăng tu vi cho ngươi." Giọng lục bào lão đầu vang trong tai Ngụy Tác, "Tìm cách lấy cho được tinh tủy."
Ngụy Tác không hề đổi sắc, cố ý lạnh lùng nhìn ngân sắc tinh tủy dưới tử hắc sắc tinh trụ: "Hiện tại tình thế bức bách, mỗ thấy ngân sắc tinh thạch ở kia có vẻ linh khí bất phàm, huyền ảo lắm. Mỗ cùng Cơ Nhã chỉ cần một món pháp bảo. Diệp đạo hữu thấy như thế mỗ thiệt thì phân chia thêm ngân sắc tinh thạch, mỗ không có ý kiến."
"Đừng nói ngươi hiểu yêu thú này, biết ngân sắc tinh thạch không có giá trị gì. Dù có gì huyền diệu, đối với ta cũng vô dụng." Diệp Linh cười lạnh: "Ngươi chỉ tu vi Phân niệm cảnh tứ trọng, dù có pháp bảo lợi hại thì uy lực thi triển cũng không bằng bọn ta, chi bằng người lấy thêm ngân sắc tinh thạch."
"Đừng khinh người quá!" Ngụy Tác ra vẻ âm lạnh, "Ta và Âm Lệ Hoa có Hồn khế bí pháp ràng buộc, ta đối địch với ngươi thì dù ngươi giết được ta mà không tổn thương nhưng không có ta và Âm Lệ Hoa, ngươi an toàn thoát khỏi đây sao? Chưa biết chừng sẽ ôm pháp bảo bồi táng! Thậm chí ngươi còn chưa rõ uy năng chân chính của pháp bảo. Biết đâu đạo giai trung phẩm pháp bảo là cùng!"
Ngụy Tác nói vậy, Hỏa Vân chân nhân và Trần lão quái biến sắc. Đích xác, bây giờ không nói đến tổn thất hai người, dù chỉ tổn thất mình Ngụy Tác thì khả năng rời khỏi đây ít đi mấy phần ngay.
"Ngụy tiểu hữu, Diệp đạo hữu, xin lấy đại cục làm trọng, cấm chế nơi này quỷ dị như thế, dù một bên thắng thì động khởi cũng chưa biết chừng sẽ bị uy năng cấm chế ảnh hưởng, không ai thoát được." Hỏa Vân chân nhân nhấn mạnh.
"Y đã ước chiến với mỗ, nếu pháp bảo này có uy năng thật sự là đạo giai thượng phẩm, khi giao chiến mà y đột nhiên đánh lén thì mỗ chắc gì chống nổi, thập phần nguy hiểm." Diệp Linh cười lạnh bảo Hỏa Vân chân nhân, "Không phải thế thì mỗ sẽ cho y một món. Đổi lại là Hỏa Vân đạo hữu chắc cũng không làm việc nguy hiểm như thế."
"Cái gì? Ước chiến?" Nhìn Ngụy Tác mặt mũi lạnh lùng, có vẻ không chịu nhượng bộ, lại nhìn đàn ngân lân yêu thú, Hỏa Vân chân nhân biến sắc mấy lần, nghiến răng: "Ngụy tiểu hữu! Nể mặt lão phu mà nhượng bộ được không, Dương chi điểu coi như tặng cho tiểu hữu. Nếu lấy được yêu thú trong tử hắc sắc tinh trụ hoặc giết được đàn yêu thú ở ngoài, khi chia sẽ thêm phần cho tiểu hữu, được chăng?"
"Được! Hỏa Vân tiền bối, đã vậy tại hạ đành nể mặt. Nhưng ngân sắc tinh thạch có vẻ hữu dụng, tại hạ lấy hết, được không?" Ngụy Tác nghiến răng nhìn Diệp Linh, tỏ vẻ hung hăng.
"Tất nhiên khả dĩ." Hỏa Vân chân nhân quét thần thức, gật đầu.
Trần lão quái và Diệp Linh không hề dị nghị, họ đã quét thần thức vào tinh thạch nhưng không thấy nguyên khí hay uy năng đặc biệt, tựa hồ là thượng phẩm linh thạch bình thường.

Chương 337: Đạo giai thượng phẩm pháp bảo

Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh, thân ảnh loáng lên, lướt lên tử hắc sắc bình đài.
Cách tử hắc sắc tinh trụ ước chừng hai trượng, thân ảnh gã hơi dừng rồi tử hắc sắc cổ phát ra quang hoa. Áp lực lên gã nhẹ đi, đến trước tử hắc sắc tinh trụ thì gã lấy hết hơn mười viên tinh tủy.
Thu hơn mười viên tinh tủy, Ngụy Tác không dừng lại mà nhảy xuống, về bên Cơ Nhã và Âm Lệ Hoa.
Diệp Linh sợ Ngụy Tác giở trò nên lạnh lùng nhìn, đợi gã quay lại thì y lại nhìn lên năm kim sắc pháp bảo hình hàng ma xử trên tử hắc sắc tinh trụ.
Hơi trù trừ, tay phải Diệp Linh dấy lên bạch sắc hà quang, kim Đan rừng rực diễm quang xuất hiện.
Kin Đan của bọn Âm Lệ Hoa chỉ cỡ trứng chim câu nhưng của y lại cỡ trứng ngỗng.
Không tính đến hà quang và phù văn, chỉ tính uy thế thì đã hơn bọn Âm Lệ Hoa một bậc.
So với tu sĩ Kim Đan kỳ khác, viên này mang khí thế hùng hồn, hơi chuyển là phát ra bạch sắc hà quang, hình thành một đóa bạch sắc cốt liên cạnh Diệp Linh.
Tế xuất kim Đan, Diệp Linh mới cẩn thận điểm tay, bạch sắc chân nguyên dồn vào kim sắc pháp bảo ở sườn trái "Hỗn nguyên ngân oa". Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn"Xoẹt!!"
Kim sắc pháp bảo mã rung lên đầy linh tính.
Đồng thời, tử hắc sắc tinh trụ sáng rực, quang hoa bừng lên.
Kể cả Ngụy Tác, tu sĩ trong bạch sắc quang tráo đều biến sắc, Diệp Linh trên tử hắc sắc bình đài mặt mũi nhợt nhạt định bật lùi.
Tử hắc sắc tinh trụ bừng lên quang hoa, uy năng tựa hồ không tu sĩ tại trường nào chống nổi.
Tử hắc sắc cổ phù của Diệp Linh tự động phát ra ánh sáng hình thành một quang tráo, bảo vệ chủ nhân.
Tinh trụ rực quang hoa va vào quang tráo nhưng quang tráo không hề hấn gì.
Chỉ một tích tắc sau, tử hắc sắc tinh trụ phát ra quang hoa, khuếch tán đến rìa tử hắc sắc bình đài thì tan biến.
Diệp Linh hơn hở, chân nguyên tiếp tục dồn vào kim sắc pháp bảo.
Kim sắc pháp bảo cắm tại tử hắc sắc tinh trụ cực kỳ trầm trọng, Diệp Linh dồn chân nguyên thì từ từ bị nhổ ra.
Trong lúc bọn Hỏa Vân chân nhân khẩn trương thì cách một tiếng, bảo vật bật ra.
Diệp Linh kinh hỉ hít sâu một hơi, vuốt nhẹ pháp bảo này.
Tay y có một lớp bột màu bạc, nhìn Ngụy Tác với vẻ cực kỳ chế nhạo.
Theo mức độ của lớp phấn bạc thì "Hỗn nguyên ngân oa" trong tử hắc sắc tinh trụ đã phong hóa rồi.
Ngụy Tác không chú ý đến ánh mắt chế nhạo của Diệp Linh mà vẫn mặt mũi lạnh tanh nhìn "Hỗn nguyên ngân oa" trong tử hắc sắc tinh trụ, mắt hơi ánh lên không rõ nghĩ gì.
Thấy gã như vậy, Diệp Linh mắt lóe hàn mang rồi tiếp tục dồn chân nguyên vào, kim sắc pháp bảo sáng rực linh quang, ở mũi thậm chí hình thành kim mang hơn trượng!
Trừ Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, Hỏa Vân chân nhân, Trần lão quái và Âm Lệ Hoa đều sáng mắt, sắc mặt hớn hở.
Đạo giai thượng phẩm!
Qua uy năng tuy chưa đạt tới huyền giai nhưng vượt xa đạo giai trung phẩm, rõ ràng là đạo giai thượng phẩm pháp bảo!
Mắt Diệp Linh rực lửa.
Đạo giai thượng phẩm pháp bảo, cực kỳ trân quý, y và Âm Lệ Hoa, Trần lão quái có thể coi là nhân vật đỉnh nhọn của Âm Thi tông, tại Vân Linh đại lục cũng coi là cự đầu danh động nhất phương nhưng không có lấy một món đạo giai thượng phẩm pháp bảo. Tối đa chỉ có pháp bảo mà uy năng đạt đến đạo giai trung phẩm.
Tu sĩ Kim Đan kỳ như y hiểu rõ việc này hơn tu sĩ Phân niệm cảnh như Ngụy Tác nhiều.
Đạo giai trung phẩm pháp bảo, nang với kim Đan hà quang của tu sĩ Kim Đan nhất trọng.
Đạo giai thượng phẩm pháp bảo gần như ngang ngửa với kim Đan bản thể của tu sĩ Kim Đan nhất trọng và kim Đan hà quang của tu sĩ Kim Đan lưỡng trọng.
Hiện tại với tu vi Kim Đan lưỡng trọng, cùng điều khiển hai đạo giai thượng phẩm pháp bảo cũng không thành vấn đề. Có hai món pháp bảo công kích đạo giai thượng phẩm thì thực lực tuy không tăng gấp mấy lần nhưng ít nhất có thêm một trợ thủ Kim Đan nhất trọng.
"Năm pháp bảo này linh quang tương tự, món này là đạo giai thượng phẩm pháp bảo, bốn món còn lại cũng vậy. Yêu thú ngoài kia lúc nào cũng có thể động thủ, ta sẽ lấy nốt, món này giao cho Trần sư huynh, tiếp theo là Hỏa Vân đạo hữu, được chăng?" Diệp Linh hỏi Hỏa Vân chân nhân.
"Tất nhiên khả dĩ." Hỏa Vân chân nhân nhãn quang lóe lên, không hề do dự gật đầu.
Diệp Linh vung tay, kim sắc hàng ma xử bay đến trước mặt Trần lão quái, Trần lão quái hớn hở chụp lấy.
Tiếp đó Diệp Linh đang bốc lửa trong lòng lại nhổ tiếp bốn kim sắc pháp bảo còn lại.
Y đã tính xong, vạn nhất không địch nổi ngần này ngân lân yêu thú quỷ dị thì một mình trốn đi, với tu vi và hai pháp bảo này, y có nhiều cơ hội đào thoát.
Rời Đạo Huyền điện, có hai pháp bảo công kích đạo giai thượng phẩm thì ba mươi hai thành trì Vân Linh đại lục bắc bộ khó ai là địch thủ của y.
Nhất thiết đều thập phần thuận lợi, bốn kim sắc pháp bảo dạng thức cơ hồ tương đồng, chỉ chất liệu và phù văn tựa hồ hơi khác nhau được nhổ ra.
Món thứ hai cho Hỏa Vân chân nhân, lấy xong món thứ ba, Diệp Linh không nói gì mà ném cho Âm Lệ Hoa đứng cạnh Ngụy Tác.
"Tiểu tử, năm pháp bảo này rõ ràng có phức hợp pháp trận, là trận nhãn của tử hắc sắc tinh trụ, hiện tại bị chúng coi là phổ thông pháp bảo, nhắm đến uy năng đạo giai thượng phẩm, uy năng này chắc để phối hợp trấn áp yêu thú." Âm Lệ Hoa còn đang hoan hỉ quan sát kim sắc pháp bảo linh quang nồng hậu trong tay, giọng lục bào lão đầu thập phần khẩn trương vang lên trong tai Ngụy Tác, "Pháp trận cần đến năm pháp bảo thế này phối hợp trấn áp, Hỗn nguyên ngân oa này khẳng định là trưởng lão đã tiến giai!"
Ngụy Tác mục quang lóe lên, Diệp Linh nhổ kim sắc pháp bảo sau cùng ra, cầm hai pháp bảo rực kim quang với vẻ đầy ngạo nghễ.
Năm kim sắc pháp bảo được nhổ lên, tử hắc sắc tinh trụ và yêu thú trong đó không thay đổi gì.
Nhưng Diệp Linh trên tử hắc sắc bình đài lại nhíu mày, đột nhiên có dự cảm không lành.
Bên ngoài bạch sắc linh quang quang tráo, cả nữ hoàng yêu thú vốn im lìm thì khi thấy y nhổ kim sắc pháp bảo sau cùng ra đều tỏ vẻ cuồng nhiệt.
Sắc mặt Diệp Linh chợt nhợt nhạt hẳn.
Mắt Ngụy Tác cũng ánh lên lệ mang!
"Xoẹt!" Tử hắc sắc tinh trụ im lìm đột nhiên rung động, rực quang hoa chói lòa!
Tử hắc sắc quang hoa lần này chỉ bao lấy tinh trụ, không khuếch tán ra ngoài, tựa hồ ngăn cản thứ bên trong xông ra.
"A! Ngụy Tác, mau xem kìa!"
Âm Lệ Hoa biết rõ Ngụy Tác không rời mắt khỏi tử hắc sắc tinh trụ nhưng vẫn không nén được kinh hãi hô lên
"Hỗn nguyên ngân oa" trong tinh trụ chợt rực ngân sắc quang hoa.
Năm vết thương khô cứng vì bị xuyên qua lại rực lên năm đạo ngân mang!
"Phù!"
Có ba đạo bị tử hắc sắc quang hoa nghiền nát nhưng có hai đạo thoát ra.
"Chát!"
Tử hắc sắc cổ phù của Diệp Linh vỡ tan, phát ra tử hắc sắc quang hoa càng rực rỡ hình thành một quang tráo.
Cổ phù trong tay Ngụy Tác cũng tan vỡ rồi hình thành một quang tráo.
Quang tráo không lớn, tối đa chứa được hai, ba người, Ngụy Tác cùng Cơ Nhã vốn đứng cùng nhau nên Âm Lệ Hoa lại ở ngoài.
"Âm Lệ Hoa! Vào đây!"
Ngụy Tác gầm lên!
Gã nhận ra bạch sắc cốt liên do kim Đan của Diệp Linh ngưng thành nghênh đón, bị lưỡng đạo ngân mang va vào thì tan vỡ. Lưỡng đạo ngân mang tựa hồ e dè tử hắc sắc quang tráo nên vòng qua Diệp Linh.
Âm Lệ Hoa cơ hồ đã quá kinh hãi được Ngụy Tác quát to thì không hề nghĩ gì, lao vào quang tráo như lao vào lòng gã.
Hỗn nguyên ngân oa trên tử hắc sắc tinh trụ xuất hiện vô số vết nứt, nhục thân yêu thú rõ ràng đã chết lâu rồi.

Chương 338: Nhân thú đại chiến

Cơ hồ ngay khi Âm Lệ Hoa nghe thấy Ngụy Tác gầm lên, chui vào tử hắc sắc quang tráo thì lưỡng đạo ngân mang lóe lên trước mặt Hỏa Vân chân nhân và Trần lão quái.
"A!"
Hỏa Vân chân nhân và Trần lão quái cơ hồ kinh hãi cực độ, trực tiếp tế xuất kim Đan.
Lưỡng đạo ngân mang đã có thể nhìn rõ, là hai con "Hỗn nguyên ngân oa" nhỏ như ấu trùng!
Hai con "Hỗn nguyên ngân oa" trông như dịch thể, chưa phải thực thể nhục thân.
"Chát!"
Diệp Linh và bọn Ngụy Tác sởn da gà vì hai làn ngân dịch không chỉ có tốc độ không tránh được mà uy năng cũng vượt xa đạo giai thượng phẩm pháp bảo! Hỏa Vân chân nhân và Trần lão quái phát ra kim Đan hà quang và linh quang quang tráo lập tức bị xuyên qua.
Ngân dịch lóe lên tan vào Hỏa Vân chân nhân và thể nội Trần lão quái.
Không có vết thương, như thể thấm vào."A!"
Tiếng gầm đồng thời vang lên từ miệng Hỏa Vân chân nhân và Trần lão quái.
Khác nhau là từ miệng Hỏa Vân chân nhân và nhiều khiếu vị đồng thời phun ra hắc hồng sắc hỏa sát chi khí, cơ hồ thể nội bốc cháy.
Ngân dịch nhỏ xíu tựa hồ phát hiện không thể sinh tồn tại thể nội Hỏa Vân chân nhân nên kinh hoàng chạy ra, nhưng bị kim Đan hà quang của lão đốt thành tro.
Bụng Trần lão quái to lên nhanh chóng, kim Đan cũng thu về thể nội, mặt mũi méo mó như không thể khống chế hành động, lao ra khỏi bạch sắc linh quang quang tráo.
"Ngụy Tác, sao thế!"
Thấy tình cảnh đó, Âm Lệ Hoa xanh lợt mặt mày kêu lên.
Mới chỉ là màn dạo đầu! Tình cảnh càng kinh hãi hơn xuất hiện.
Trần lão quái văng đi, tám con ngân lân yêu thú tựa hồ đang cuồng nhiệt vây lấy lão. Lão như thể đã mất thần trí, mắt trợn trắng dã, không còn sinh cơ.
Thân thể lão khô đi nhanh chóng, bụng to lên, không đầy nửa tuần hương thì chát một tiếng, bụng lão nổ tung.
"A!"
Âm Lệ Hoa bịt miệng.
Bụng Trần lão quái nổ tung, không hề có máu bắn lên mà trong bụng chưa đấy chất nhầy màu bạc. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Ngân sắc thân ảnh bán nhân bán xà đứng lên khỏi đống chất nhầy màu bạc, lớn lên với tốc độ kinh nhân, tựa hồ nhục thân và kim Đan của Trần lão quái cho nó đủ dinh dưỡng.
Sắc mặt Ngụy Tác cực kỳ nkhó coi vì chỉ thoáng sau, "Hỗn nguyên ngân oa" đã xuất hiện trước mặt gã!
"A! Lần này chúng ta chết chắc! Rơi vào tay yêu thú còn thê thảm hơn vào tay tu sĩ, chưa biết chừng Dưỡng quỷ quán cũng bị đập!"
"Đều tại Diệp Linh! Y mà không làm rối tung mọi thứ thì chúng ta đâu thế này!"
Lục bào lão đầu cũng kêu loạn xạ trong tai Ngụy Tác.
Ngụy Tác dùng ánh mắt sát nhân nhìn Diệp Linh mặt mũi xanh lét, đồng thời hít sâu một hơi, kiệt lực lãnh tĩnh lại.
"Hỗn nguyên ngân oa" mới sinh nhỏ bằng một nửa con trong tử hắc sắc tinh trụ, chỉ là yêu thú non.
Nhưng yêu thú mới sinh chỉ cao hơn Ngụy Tác một cái đầu đã thể hiện rõ khí thế khó tưởng tượng của bát cấp yêu thú.
Ngân lân yêu thú trông như nữ tu diễm lệ trần trụi đã tạo cho người ta uy thế kinh nhân, thư tính yêu thú này có yêu khí tựa hồ hơn cả "Hỗn nguyên ngân oa", thực lực trước mắt tất không kém.
So ra thì khí chất trời sinh đó chỉ nhìn là nhận ra. "Hỗn nguyên ngân oa" so với nữ hoàng thì có vẻ nó mới là hoàng giả chân chính, còn nữ hoàng ngân lân yêu thú chỉ là thị thiếp.
"Hỏa Vân tiền bối, có sao không?"
Tử hắc sắc quang tráo bảo vệ Diệp Linh và bọn Ngụy Tác đã tan vỡ, Hỏa Vân chân nhân mặt mũi nhợt nhạt, thân thể thậm chí tạo cho người ta cảm giác kiệt quệ.
"Thiêu đốt không ít chân nguyên, khí huyết, tổn thất một chút tu vi." Hỏa Vân chân nhân lạnh giọng: "Tạm thời vẫn thi pháp được."
Hỗn nguyên ngân oa đứng trên thi thể Trần lão quái tạo cho người ta cảm như ảo giác.
Chúng nhân chưa thấy tu sĩ thô kệch của Hỏa Hoàng cung chết nên không dám tin một Kim Đan cảnh cự đầu lại mất mạng như thế.
Nhưng Hỗn nguyên ngân oa mới sinh lại như cao giai tu sĩ đang nhìn đê giai tu sĩ, nhạt nhẽo bọn Ngụy Tác.
Yêu thú quỷ dị này tựa hồ không vội đối phó bọn gã.
Nữ hoàng yêu thú lại với tu thế quyến rũ đến trước ngân lân yêu thú. Tiếp đó nó cúi xuống, xoay mông vào Hỗn nguyên ngân oa! Cũng như nữ tu tại địa lăng Thanh Phong lăng, bị Lưu Tam Pháo uy hiếp thì bày ra tư thế lôi cuốn!
Hỗn nguyên ngân oa không hề khách khí giơ dương v*t trực tiếp cắm vào giao hợp!
"Chát, chát, chát!"
Tình cảnh vừa quỷ dị, vừa thập phần dâm mị.
Bảy yêu thú còn lại như thị vệ vây quanh Hỗn nguyên ngân oa và nữ hoàng yêu thú, thần sắc cực kỳ cẩn thận, còn khẩn trương hơn bình thường, tựa hồ sợ ai đó đánh lén cả hai.
Ngụy Tác giật giật chân mày, không rõ nghĩ gì, vỗ lên nô thú đại thả Phệ tâm trùng ra.
"Ta biết rồi!"
Lục bào lão đầu đột nhiên như tỉnh mộng hô lên, "Ngân lân yêu thú này có lẽ do Hỗn nguyên ngân oa và Lam diện tu la tạp giao thành, nên ta không biết!"
"Hỏa Vân tiền bối." Lục bào lão đầu nói vậy, Ngụy Tác bình tĩnh như thường hỏi Hỏa Vân chân nhân, "Hùng tính yêu thú bị thương trong tay các vị?"
Hỏa Vân chân nhân hơi ngẩn ra, nhìn con ngân lân yêu thú vai trái máu thịt bầy nhầy, lắc đầu: "Lão phu và Trần lão quái tịnh không đả thương yêu thú này."
Hỏa Vân chân nhân nói vậy chi hậu, Ngụy Tác mục quang lóe liên tục, không rõ nghĩ gì.
Đối đầu với ngần ấy yêu thú, lại không còn Trần lão quái, phe Ngụy Tác không dám ra tay, chỉ mặc kệ nhìn yêu thú cảo lộ.
Chỉ là sau một chốc, hai con yêu thú dừng động tác dâm mị. Hỗn nguyên ngân oa không khác gì lúc trước nhưng yêu thú như nữ tu diễm lệ trần trụi thì bụng to lên như mang thai, có điều bản thể không hề suy kiệt, không như Trần lão quái, hồn chân nguyên và khí huyết bị biến thành dưỡng chất rồi sau đó bị phá thể.
"Nó làm thế để bảo đảm để lại mầm giống!" Hỏa Vân chân nhân băng hàn nói.
"Không xong!"
Quan sát kỹ thần sắc yêu thú, Ngụy Tác đột nhiên biến hẳn sắc mặt.
Ánh mắt Hỗn nguyên ngân oa dừng lại trên tử hắc sắc tinh trụ trong bạch sắc linh quang quang tráo. Trừ nữ hoàng ngân lân yêu thú, bảy con còn lại, yêu Đan đều bắn ra ngân sắc quang mang!
Bảy viên yêu Đan rực ngân sắc quang mang, tụ thành một ngân sắc quang trụ cực lớn.
"Chát!"
Ngân sắc quang trụ như gõ chuông, xung kích bạch sắc linh quang quang tráo, tiếng nổ kinh thiên động địa vag lên, ngân sắc quang trụ tựa hồ hơi co lại, xuyên qua bạch sắc linh quang quang tráo, mục tiêu không phải bọn Ngụy Tác mà là tử hắc sắc tế đàn.
Chúng nhân biết không thể tránh khỏi đại chiến!
Dù là Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa hay Hỏa Vân chân nhân hoặc Diệp Linh, hiện tại đều nhận ra bạch sắc linh quang quang tráo có tác dụng trở ngại nhất định đối với uy năng thuật pháp của yêu thú. Tế đàn hoặc tinh trụ vạn nhất bị đánh sập thì chưa biết chừng sẽ có hậu quả gì. Nên dù ai nghĩ thế nào thì giờ cũng đành dốc sức chống lại.
"Oành!"
Hỏa Vân chân nhân, Diệp Linh, Âm Lệ Hoa - kim Đan của ba tu sĩ Kim Đan kỳ rực hà quang, nghênh đón ngân sắc quang trụ.
Cả ba dốc toàn lực, ba đạo hào quang chống lại ngân sắc quang trụ kinh rợn, linh khí bên ngoài ba tu sĩ Kim Đan kỳ rúng động, tựa hồ tan vỡ bất cứ lúc nào.
Ngụy Tác nghiến răng, mặc kệ việc thi triển pháp bảo khác, trực tiếp tựu kích phát Thanh tác ngân pháp trượng.
Hôi hắc sắc quang hoa trùm lên Hỗn nguyên ngân oa và nữ hoàng yêu thú bụng to.

Chương 339: Tế đàn sụp đổ!

Hôi hắc sắc quang hoa trùm xuống, nữ hoàng ngân lân yêu thú và Hỗn nguyên ngân oa tựa hồ thập phần khinh thường.
Hỗn nguyên ngân oa thậm chí không có ý động thủ, nữ hoàng ngân lân yêu thú như nữ tu trần trụi lại há miệng nhưng không phun ra yêu Đan mà là ngân sắc quang hoa.
Ngân sắc quang hoa không ngăn nổi, hôi hắc sắc quang hoa trùm lên hai con yêu thú, thư tính yêu thú còn không sao, riêng Hỗn nguyên ngân oa tan hết vẻ khinh thường, thân ảnh loáng lên, tan biến ngay, xuất hiện cách đó mấy chục trượng.
Ngụy Tác chìm hẳn cõi lòng xuống.
Bát cấp yêu thú mượn thi thể Trần lão quái mà tái sinh vì căn cơ chưa ổn định, uy năng pháp châu Thanh tác ngân trượng nhanh chóng tiêu hao thọ nguyên của nó nhưng tốc độ của nó tựa hồ hoàn toàn không kém cáp mô đầu yêu thú, cứ thế thì Thanh tác ngân pháp trượng phát ra hôi hắc sắc quang hoa khó mà trúng đích.
Uy năng pháp châu Thanh tác ngân pháp trượng dùng là mất dần, thấy nữ hoàng yêu thú nhìn như thọ nguyên thập phần kinh nhân, nhất thời không ảnh hưởng nhiều đến nó, Ngụy Tác tạm thời dừng kích phát.
Thuấn di mấy chục trượng, gương mặt toàn vảy bạc của Hỗn nguyên ngân oa nở nụ cười âm trầm.
Đoạn gầm lên chói lói.
Nữ hoàng ngân lân yêu thú không dám chậm chễ, há miêng phun yêu Đan ra.Yêu Đan này quả nhiên to hơn nhiều của mọi ngân lân yêu thú còn lại.
Ngân sắc quang trụ khổng lồ hòa vào quan trụ của bảy con ngân lân yêu thú.
"A!"
Ngân sắc quang trụ chỉ gia nhập, chưa va vào bạch sắc linh quang quang tráo thì hà quang trên kim Đan của Hỏa Vân chân nhân, Diệp Linh và Âm Lệ Hoa thu lại.
Đồng thời ba người và Ngụy Tác, Cơ Nhã kinh hoảng lách đi.
Tỷ thí thế này giống hệt tu sĩ Kim Đan kỳ thuần túy so kim Đan, vì dù là tu sĩ Kim Đan kỳ, uy lực thuật pháp cũng không thể so với kim Đan. Tình hình này, trừ phi có pháp bảo phòng ngự đạo cấp trung giai không thì tu sĩ Phân niệm cảnh như Ngụy Tác không thể phòng ngự hữu hiệu.
Ngân sắc quang trụ này có uy năng tương đương với kim Đan hà quang của tu sĩ Kim Đan lưỡng trọng như Diệp Linh, phát ra là tu sĩ tại trường không chống nổi.
"Oành!"
Bọn Ngụy Tác kinh hãi, ngân sắc quang trụ như dòng nước lũ xung kích vào tử hắc sắc tế đàn.
Tử hắc sắc tế đàn không hề phá tổn, cuốn ra tử hắc sắc quang diễm uy năng tựa hồ càng kinh nhân tỏa khắp tứ hướng.
Một đạo bạch quang, một đạo hắc hồng sắc quang diễm và một đạo bạch sắc quang hoa lóe lên, bọn Ngụy Tác và Hỏa Vân chân nhân, Diệp Linh đều mặt cắt không còn hột máu, xuất hiện bên ngoài bạch sắc linh quang quang tráo, cách tám ngân lân yêu thú và Hỗn nguyên ngân oa một quang tráo.
Tế đàn phát ra tử hắc sắc quang diễm lan tràn khắp bạch sắc linh quang quang tráo, chạm vào quang tráo là rút đi.
"Oành!"
Hai con ngân lân yêu thú liên tục phát ra ngân quang quang trụ, oanh kích tử hắc sắc tế đàn, tến đà cũng không ngừng bắn ra tử hắc sắc quang diễm như nước triều.
Hai con yêu thú tựa hồ không định ngăn bọn Ngụy Tác quay lại linh quang quang tráo, vì năm pháp bảo phối hợp trấn áp được lấy ra, Hỗn nguyên ngân oa thoát được một tia ngân dịch, hình thành Hỗn nguyên ngân oa mới nên chúng không còn e dè gì, liên tục tiêu hao uy năng tử hắc sắc tế đàn.
Diệp Linh mắt lóe lên lãnh quang, không hề ngần ngừ, kim Đan rực bạch sắc quang hoa bao lấy mình, hóa thành một đạo lưu quang, lao vào một khung cửa.
Hỏa Vân chân nhân biến sắc, lập tức phát ra.
"Diệp Linh!"
Nhưng lão lập tức giận giữ dừng lại gầm lên vì Diệp Linh vừa lao vào khung cửa thì một dải hoàng vân tanh lòm cuồn cuộn sau lưng y tràn ra.
Rõ ràng, Diệp Linh bỏ chạy đã đành, còn chặn họ ở lại ngăn chặn yêu để y tăng thêm cơ hội thoát thân.
Nhưng không hiểu sao thấy Diệp Linh làm thế mà Ngụy Tác vốn phản ứng cực nhanh lại bàng quan, không hề ngăn cản.
Rồi từ khung cửa Diệp Linh vừa khuất bóng, đột nhiên vang lên hai tiếng nổ kịch liệt.
Bạch sắc quang hoa lóe lên, Diệp Linh từ trong là hoàng vân tanh lòm quay ra.
Hoàng vân không chỉ dính dính mà hào quang do kim Đan của Diệp Linh phát ra cũng không ngăn được, không ít dính lên kim Đan của y. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Diệp Linh giận giữ bóp vỡ một Đan bình, nuốt liền ba viên hồng sắc Đan dược, đồng thời mục quang hãi hùng nhìn vào, tựa hồ phía sau có thứ gì đó cực kỳ đáng sợ.
Cùng lúc, Ngụy Tác như đã dự liệu trước mà cũng đột nhiên biến sắc, Như ý linh lung tháp được kích phát, bạch quang lóe lên, gã cùng Cơ Nhã, Âm Lệ Hoa tan biến.
Thân ảnh gã cùng Cơ Nhã, Âm Lệ Hoa tan biến thì một ngân sắc quang trụ từ dưới đất bay lên đánh hụt.
Nữ hoàng ngân lân yêu thú từ dưới đất chui lên.
Hình như nó nhắm vào Ngụy Tác, đánh hụt liền há miệng phun ra vô số ngân sắc ti quang, dày đặc vây lấy bọn gã.
Thân ảnh vừa loáng lên, Ngụy Tác thấy chung quanh là ngân sắc ti quang dày đặc, hít một hơi lạnh, lòng đắng ngắt.
Ti quang dày đặc tuy cũng màu bạc nhưng khí tức khác ngân sắc quang trụ do yêu Đan của yêu thú tạo thành, rõ ràng là uy năng pháp châu hình thành sau khi yêu thú này tiến giai.
Hơn nữa uy năng tựa hồ không kém đạo giai hạ phẩm pháp bảo, Ngụy Tác mà thuấn đi trong hào quang dày đặc này, chưa biết chừng sẽ bịt cắt nát.
Thấy gã nhợt nhạt mặt mày, nữ hoàng thư tính yêu thú không hề khách khí, yêu Đan rực lên ngân sắc quang trụ giáng vào.
"Chát!"
Ngân sắc quang trụ dễ dàng phá tan hai linh giai thượng phẩm linh quang quang tráo bên ngoài bọn Ngụy Tác rồi mới bị gã dùng phi kiếm cánh cửa và nội Đan hà quang của Âm Lệ Hoa ngăn lại.
"Cách!"
Trên tử hắc sắc tế đàn, chỗ bị hai con yêu thú tương đương với Kim Đan nhất trọng liên tục dùng ngân sắc quang trụ oanh kích vang lên tiếng vỡ.
Mọi ngân lân yêu thú đang đấu với Hỏa Vân chân nhân, Diệp Linh đột nhiên cuồng nhiệt hẳn, mọi ngân sắc quang trụ xoay lại giáng vào tử hắc sắc tế đàn.
Tử hắc sắc tế đàn sau cùng cũng không chịu nổi, rung động rồi nứt toác.
"A!"
Âm Lệ Hoa lại kinh hô!
Bạch sắc linh quang quang tráo tan vỡ, hình thành vô số mảnh vỡ bắn đi bốn phương tám hương!
Những mảnh vỡ linh quang có mảnh tan biến rất nhanh, có mảnh lại chứa uy năng hủy diệt.
Vù!
Có một mảnh vỡ linh quang cỡ ngón tay cái từ bên mé xẹt tới, cả Hắc thủy liên của Ngụy Tác cũng không chống nổi, xuyên thủng một lỗ trên cánh sen.
Khi bạch sắc linh quang sắp chém và thể nội gã gã thì chát một tiếng, lục quang bừng lên, Âm Lệ Hoa trực tiếp dùng kim Đan đón đỡ hộ gã.
Bạch sắc linh quang tan biến thành vô hình, kim Đan và thân thể của Âm Lệ Hoa rúng động, miệng rỉ máu.
Cùng lúc, đầu một con hùng tính ngân lân yêu thú bay lên.
Hóa ra con ngân lân yêu thú va phải một mảnh bạch sắc linh quang nên đứt đầu.
Nhưng như thế không khiến yêu thú khác hoảng sợ, mà ánh mắt mọi ngân lân yêu thú càng thêm cuồng nhiệt.
Cơ hồ cùng lúc mảnh vỡ bạch sắc linh quang tan biến, tử hắc sắc tinh trụ cũng tan vỡ!
Ngân quang lóe lên, Hỗn nguyên ngân oa xuất hiện trước tử hắc sắc tinh trụ sụp đổ.
"Không xong!"
Tuy không biết yêu thú này định làm gì nhưng qua dáng vẻ nó hưng phấn khi tử hắc sắc tinh trụ sụp đổ làm xuất hiện thi thể Hỗn nguyên ngân oa khổng lồ thì tu sĩ tại trường đều cảm thấy hung hiểm trí mệnh, dấy lên ý nghĩ nó lấy được thi thể yêu thú bị phong ấn ít nhất cũng hơn vạn năm thì thật sự không ổn.
Hỗn nguyên ngân oa mới sinh đột nhiên rực ngân quang, quang diễm từ miệng phun ra.
"Chát!" Ngân sắc quang diễm trực tiếp bị bóp nát, lập tức lam quang lóe lên, một cánh tay lam sắc nổi gân xanh thò ra.

Chương 340: Kim sắc pháp bảo

Chụp tan ngân sắc quang diễm Hỗn nguyên ngân oa phun ra, ngọn trảo lam quang lại chụp vào Hỗn nguyên ngân oa!
"Phù!"
Hỗn nguyên ngân oa ngân quang lóe lên, chưa kịp thuấn di, ngực bị bàn tay lấp lánh lam quang xuyên thủng
Hỏa Vân chân nhân và bọn Âm Lệ Hoa đều vui mừng cực độ.
Vốn họ cho rằng cáp mô đầu yêu thú và ngân lân yêu thú cùng phe thì lại tàn sát nhau.
Chỉ Ngụy Tác lại có cảm giác không lành.
Diệp Linh bị yêu thú này bức lại, cộng thêm gã được Hỏa Vân chân nhân cho biết hùng tính yêu thú không bị thương dưới tay lão và Trần lão quái thì gã hoài nghi cáp mô đầu yêu thú đối địch với ngân lân yêu thú, bức Diệp Linh quay lại vì để đối phó đàn ngân lân yêu thú. Dù tiếp theo có phải sống chết với cáp mô đầu yêu thú thì với bọn gã hiện giờ, nó là trợ thủ mạnh nhất.
Hiện tại cáp mô đầu yêu thú đã đánh trúng chỗ hiểm của Hỗn nguyên ngân oa, Hỗn nguyên ngân oa không chỉ hộc máu mà chất nhầy màu bạc cùng ngân quang trên mình đều tan đi.
Trong mắt Hỗn nguyên ngân oa tỏ rõ ti thần sắc đắc ý vì đối phương trúng kế. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vnNgân quang lóe lên, ngân sắc thân ảnh yểu điệu đột nhiên xuất hiện dưới chân tử hắc sắc tinh trụ.
Ngân sắc thân ảnh là nữ hoàng thư tính yêu thú vừa cầm chân Ngụy Tác.
Thư tính yêu thú thực lực thập phần kinh nhân xuất hiện phía sau cáp mô đầu yêu thú, không công kích mà cắm tay vào ngực thi thể Hỗn nguyên ngân oa lộ ra vì tử hắc sắc tinh trụ vỡ tan, chụp ra một viên ngọc gần như trong suốt, cỡ trứng chim câu.
Viên ngọc này tựa hồ không phải nội Đan, mà là pháp châu của viễn cổ Hỗn nguyên ngân oa tiến giai hình thành!
Không hề dừng lại, thư tính yêu thú nuốt pháp châu rồi lùi lại cực nhanh.
Sáu con ngân lân yêu thú còn lại mặc Hỗn nguyên ngân oa bị cáp mô đầu yêu thú đâm xuyên mà tụ tập quanh thư tính yêu thú.
Bàn tay rực lam quang của cáp mô đầu yêu thú rút khỏi ngực Hỗn nguyên ngân oa, mang theo một dòng chất nhầy màu bạc như suối phun trào.
Cùng lúc, Hỗn nguyên ngân oa ngã nhào mất mạng.
Nhưng rút tay khỏi thể nội Hỗn nguyên ngân oa thì lại lấp lánh ngân quang, không ít chất dịch màu bạc dính vào, lam quang trên trảo không tan đi mà chống lại chất nhầy xâm thực.
Lam quang như sóng nước lóe lên, đích thiểm động, cáp mô đầu yêu thú biết không ẩn hình được nên hiện luôn ra.
Yêu thú bao trong hộ thể lam quang trung này, đôi mắt màu vàng đục to vẻ kinh giận dị thường.
Sáu con ngân lân yêu thú vây lấy nữ hoàng thư tính yêu thú, chăm chắm nhìn cáp mô đầu yêu thú và mọi tu sĩ, sáu viên ngân sắc yêu Đan lơ lửng trên đầu, ngân quang lập lòe, sẵn sàng phát ra.
Biến hóa của nữ hoàng thư tính yêu thú khiến bọn Ngụy Tác hít một hơi lạnh.
Trên mình nó lóe ánh bạc, xương cốt kêu tanh tách, to lên cực nhanh.
Phần thân dưới mọc ra một đoạn thân rắn khổng lồ, hai chân co lại biến hình thành hai tay.
Cái bụng to đã phẳng lại, rất nhanh nữ hoàng thư tính yêu thú triệt để biến thành một con Hỗn nguyên ngân oa không khác gì con trong tử hắc sắc tinh trụ, chỉ là có thêm hai cánh tay.
"A! Thật ra là Hỗn nguyên ngân oa, hay là yêu thú mới! Yêu thú này còn đáng sợ hơn Hỗn nguyên ngân oa, chúng ta chết chắc rồi!" Lục bào lão đầu kêu ầm trong tai Ngụy Tác.
"À!"
Ngụy Tác đột nhiên thấy cáp mô đầu yêu thú gật đầu nhanh với gã và bọn Âm Lệ Hoa, làm động tác cắt cổ nữ hoàng thư tính yêu thú rồi chỉ ra ngoài.
Tựa hồ nó thỏa thuận với Ngụy Tác, cùng giết yêu thú rồi sẽ thả bọn gã đi.
Cùng lúc nữ hoàng yêu thú tựa hồ đã hoàn thành dị biến, nổ vang phát ra ngân sắc hà quang vô cùng vô tận.
Ngân sắc hà quang cơ hồ tràn cả đại điện trong tích tắc.
Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, Âm Lệ Hoa dấy lên một thanh bạch sắc linh quang quang tráo và lam sắc quang tráo.
Ngân sắc hà quang ép xuống, thanh bạch sắc linh quang quang tráo ở ngoài kêu chan chát, cơ hồ không trụ nổi.
Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, Âm Lệ Hoa đều biến sắc.
Uy năng ngân sắc hà quang tựa hồ gần đạt linh giai thượng phẩm pháp bảo, bao trùm đại điện, căn bản không thể tránh được mà phải ngạnh tiếp.
Quan trọng nhất là ngân sắc hà quang còn có tác dụng cách tuyệt thần thức, thần thức của Ngụy Tác cũng chỉ thăm dò được mười mấy trượng. Yêu thú biến thành Hỗn nguyên ngân oa bốn tay dễ dàng phát ra ngân sắc hà quang bao trùm phạm vi rộng như thế, uy lực như thế thì thực lực tuyệt đối cao hơn nữ hoàng thư tính yêu thú, giờ mà nó tiếp tục phát động tiến công thì khó chống nổi.
"Chát!"
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.
Ngân sắc hà quang quanh bọn Ngụy Tác đột nhiên tan biến, tất cả lại thoáng đãng.
Cáp mô đầu yêu thú bay lên đỉnh đầu Hỗn nguyên ngân oa bốn tay, giữ tư thế chụp xuống. Hỗn nguyên ngân oa thu hết ngân sắc hà quang về tụ lại trên đỉnh đầu hình thành một đóa hoa bốn cánh, va với ngọn trảo của cáp mô đầu yêu thú.
Thời gian như ngưng cố, cáp mô đầu yêu thú rực lam quang, bị chấn văng ngược lại, nhưng đóa hoa bạc ngưng tụ từ hà quang cũng tan tành.
Thực lực cáp mô đầu yêu thú tựa hồ gần đạt mức yêu thú bốn tay bán nhân bán xà cao gấp đôi người thường.
"Cầm tặc tiên cầm vương, phối hợp giết Hỗn nguyên ngân oa đã!"
Ngụy Tác phấn chấn tinh thần, trực tiếp kích phát Thanh tác ngân pháp trượng, hôi hắc sắc quang hoabao trùm lên hai yêu thú.
Bị hôi hắc sắc quang hoa bao trùm, Hỗn nguyên ngân oa bốn tay có dấu hiệu già đu, hiển nhiên nó bị ảnh hưởng.
Thần sắc trong mắt yêu thú này không hề thay đỏi.
Ngân quang lóe lên, thân ảnh khổng lồ của yêu thú này tan biến, xuất hiện cách sau lưng bọn Ngụy Tác không xa.
Lục sắc hà quang trên kim Đan của Âm Lệ Hoa ngưng thành một lục sắc khô lâu đầu, tấn công nó.
"A!"
Âm Lệ Hoa nhợt nhạt mặt mày, yêu thú khổng lồ này cười lạnh, miệng lóe ánh bạc, nuốt chửng lục sắc hà quang như bổ phẩm, ngân quang của nó sáng hơn mấy phần.
"Vù!"
Trong đại điện đột nhiên vang lên tiếng nổ chói lòi.
Một đạo kim diễm lóe lên trước Hỏa Vân chân nhân, vòng ra sau Hỗn nguyên ngân oa.
Hỏa Vân chân nhân kích phát cây kim sắc hàng ma xử.
Món đầu tiên Diệp Linh lấy ra rồi ném cho Trần lão quái gần như giống hệt món của Hỏa Vân chân nhân nhưng kích phát rồi thì ngưng thành một đạo kim mang thực sự, món của Hỏa Vân chân nhân lại thành kim diễm rừng rực.
Pháp bảo của Hỏa Vân chân nhân, tốc độ gần như thuấn di. Rõ ràng năm kim sắc pháp bảo tuy trông giống nhau, uy năng đều đạo giai thượng phẩm, nhưng đặc tính khác nhau.
Kim sắc pháp bảo giáng xuống, yêu thú to lớn vốn coi thường bọn Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa tức thì như lâm đại địch, ngân quang lóe lên, quay về vòng hộ vệ của sáu con ngân lân yêu thú.
Âm Lệ Hoa cũng máy động, kích phát kim sắc pháp bảo trên tay.
"Keng!"
Âm Lệ Hoa kích phát kim sắc pháp bảo phát ra tiếng long ngâm, kim quang hình thành kim sắc long trảo.
Hỏa Vân chân nhân vung tay, kim sắc pháp bảo thiên về tốc độ lóe lên quay về tay, lại được kích phát.
Hai món kim sắc pháp bảo một tiền một hậu, giáng vào Hỗn nguyên ngân oa.
Sáu con ngân lân yêu thú hộ vệ đồng thời như được chỉ thị, ngân sắc yêu Đan lơ lửng trước mặt cùng rực ngân sắc quang trụ, nghênh đón hai kim sắc pháp bảo.
Vù! Vù!
Tiếng nổ vang lên không ngừng.
Hai món kim sắc pháp bảo vốn để hiệp trợ phong ấn tựa hồ có tác dụng khắc chế trời sinh với ngân sắc quang trụ do yêu thú phát ra, vừa vao vào kim quang là ngân sắc quang trụ tan như băng tuyết chạm vào than đỏ. Sáu đạo ngân sắc quang trụ cơ hồ không chống nổi!
Bọn Ngụy Tác cuồng hỉ!
Chỉ cần Diệp Linh kích phát hai món kim sắc pháp bảo, khẳng định sẽ xuyên qua sáu đạo ngân sắc quang trụ, công kích vào Hỗn nguyên ngân oa bốn tay. Chưa biết chừng trong hai món của y cũng có một thuộc loại tốc độ, dù Hỗn nguyên ngân oa thuấn di tránh né thì vẫn bị uy hiếp.
"Đồ ti tiện!"
Ngụy Tác và Hỏa Vân chân nhân suýt nữa trực tiếp giận ngất đi vì mắt Diệp Linh lóe lên rồi không xuất thủ, bạch sắc quang hoa lao vào một khung cửa chạy trốn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau