THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 321 - Chương 325

Chương 321: Dùng tạm đi đã

Quang mang kinh nghi lóe lên, Ngụy Tác thoáng thấy không ổn, không dám dừng lại ở động quật mà theo thông đạo lướt đi.
Gã lướt đi mấy lần trong thông đạo, đột nhiên thân thể cứng đơ dừng lại, quay nhìn sau lưng.
Trong thông đạo hắc phong trận trận, một thân ảnh xinh đẹp hiển hiện.
Âm Lệ Hoa!
Nữ tu này quyến rũ tột bậc, cười mỉm nhìn Ngụy Tác, không phải kim Đan nữ tu duy nhất của Âm Thi tông: Âm Lệ Hoa thì còn là ai nữa?
Lúc này nàng ta mặc lục sắc pháp y kiểu nam tu, khoác lên mình trông rất rộng, cũng lộ ra làn da trắng ngần câu hồn đoạt phách tột bậc.
"Tiểu hoại đản, chúng ta lại gặp mặt. Đệ đệ lòng dạ cứng thật, bỏ thư thư trần trụi ở lại đó." Mỉm cười nhìn Ngụy Tác, Âm Lệ Hoa nũng nịu.
Ngụy Tác không nói gì thêm, vung tay lấy phi kiếm cánh cửa ra, đồng thời bình tĩnh cầm Thực huyết pháp đao vừa thu lại."Oa, lớn thật!"
Thấy phi kiếm "Nhĩ muội yêu", Âm Lệ Hoa tròn mắt cả kinh rồi bật cười, "Tiểu hoại đản, phi kiếm của đệ hả? Phi kiếm thì thế, không rõ chỗ khác của đệ có lớn, có khác người thế không?"
"Đợi đã." Thấy Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh định động thủ, Âm Lệ Hoa xua tay ai oán nói, "Tại Tiểu thiên giới này, muốn gặp mặt cũng khó, tiểu hoại đản, làm gì mà lại mới gặp thư thư đã đánh đấm? Thư thư không muốn động thủ với đệ."
"Âm tiền bối, tại hạ cũng không muốn động thủ với tiền bối nhưng lại sợ thoát dương mất mạng." Ngụy Tác bình tĩnh nói.
"Biết thư thư là ai rồi hả?" Âm Lệ Hoa mắt như nước hồ thu, mỉm cười nói, "Tiểu đệ đệ là ai? Quan hệ thế nào với Hiên Viên lão tổ?"
"Tại hạ họ Ngụy, khách khanh trưởng lão của Hải Tiên tông."
"Quả nhiên là thanh niên tài tuấn của Hải Tiên tông." Âm Lệ Hoa mỉm cười lắc đầu, "Thiên tài nhân vật như đệ, Vân Linh đại sáu trăm năm khó gặp, thư thư mới không nỡ để đệ thoát dương mát mạng, thư thư chỉ muốn thử xem một lần, coi như duyên phận, chưa biết chừng sau này có việc cần đệ chiếu cố thư thư."
Ngụy Tác cũng mỉm cười, không nói gì mà vung tay, thanh hắc sắc âm khí cuốn về phía sau, cắt một mầm đá lớn trên đỉnh thông đạo ném cho Âm Lệ Hoa.
Âm Lệ Hoa đón lấy mầm đá còn lớn hơn đùi mình, sững sờ, "Tiểu hoại đản, là sao hả."
"Của tại hạ không được như thế này, tiền bối dùng tạm đi. Tại hạ có việc riêng, phải đi trước." Ngụy Tác nói.
Âm Lệ Hoa không phát nộ, bật cười thành tiếng.
"Tiểu hoại đản, đúng là thú vị, thư thư lại càng thích." Nói xong, mầm đá trong tay nàng ta nát vụn rồi được chân nguyên bao phủ biến thành một chiếc vòng đá xám, đoạn đeo lên tay trái. "Thư thư không thích thứ dùng tạm này nhưng vật đệ đệ cho thì thư thư nhận."
"Vật này thì tiền bối thích chăng?"
Gặp phải nữ tu này, Ngụy Tác cũng bó tay, phi kiếm cánh cửa rực kim quang và hoàng quang chém vào Âm Lệ Hoa.
"Vật này thư the cũng không thích." Âm Lệ Hoa mỉm cười, vòng tay rực lên lục sắc quang diễm ngưng thành một đóa bách hợp hoa, va vào phi kiếm cánh cửa, chặn đứng được.
"Độn tốc của thư thư chắc nhanh hơn đệ." Tiếp đón phi kiếm cánh cửa nhất xong, Âm Lệ Hoa bước tới thập phần ưu nhã đích, lộ rõ cặp đùi trắng ngần, sau lưng xuất hiện tàn ảnh, "Dù pháp khí của thư thư đều trên mình đệ thì cũng chắc sáu phần đánh bại được đệ. Bất quá thư thư không muốn đại động can qua."
"Vậy hả?"
Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh vung tay lấy ra pháp bảo bảo tháp.
"Như ý linh lung tháp? Bảo bối của Tử Vi tông sao lại trong tay đệ?" Thấy gã lấy ra pháp bảo này, Âm Lệ Hoa tỏ ra kinh ngạc.
"À!"
Ngụy Tác vốn không muốn nói gì với hoa si mỹ nữ này mà định phát động Như ý linh lung tháp, Như ý linh lung tháp mỗi lần kích phát sẽ trực tiếp thuấn di xuất bốn, năm mươi trượng, dùng để trốn chạy có tới sáu, bảy phần trở lên thoát được Âm Lệ Hoa.
Nhưng lúc đó tiếng nổ liên tục vang lên từ mấy thông đạo.
Âm thanh càng lúc càng vang, tựa hồ nơi đấu pháp cách Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa không xa.
"Đi mau! Có tu sĩ Kim Đan kỳ tông môn khác đến, tu vi người này còn hơn thư thư!" Âm Lệ Hoa hơi nghiêng người, đột nhiên biến hẳn sắc mặt, nói nhanh với Ngụy Tác.
Ngụy Tác mới hơi do dự, thông đạo sau lưng Âm Lệ Hoa có một dải cầu vồng nhanh tột bậc lao ra.
"À!"
Ngụy Tác nhân ngay ra người lao đi với tốc độ tột bậc này lại là tu sĩ mặc nguyệt bạch sắc pháp y, mặt mũi thập phần âm nhu gã từng thấy. Đỉnh đầu y là một viên Đan châu cỡ trứng gà, phát ra vô số đạo bạch sắc hà quang khiến người ta không cách nào nhìn vào, uy áp và quang hoa dâng tràn toàn thông đạo.
"Đó là kim Đan của tu sĩ Kim Đan kỳ?"
Cảm giác thấy uy năng như sơn như ngục trong Đan châu, Ngụy Tác dấy lên ý nghĩ này. Âm Lệ Hoa chợt hơi nhợt nhạt mặt mày, "Yêu Tán Tán!"
"Âm Lệ Hoa, lần này ta không đấu với các ngươi, tránh ra là được!"
Yêu Tán Tán mặt mũi lạnh tanh nói, kim Đan trên đầu dấy lên quang ảnh.
Nghe Yêu Tán Tán nói thế, Âm Lệ Hoa hơi ngạc nhiên.
Bản thân Kim Đan kỳ đại tu sĩ giao đấu, uy năng thuật pháp và pháp bảo của song phương đều thập phần lợi hại, dễ tổn thương nguyên khí, nên tu sĩ Kim Đan kỳ gần hoặc cùng cấp đều cố gắng tránh động thủ, hiện tại tuy nhiên hơi kinh ngạc nhưng Âm Lệ Hoa vẫn nghe lời lui ra.
"Uy năng bức tượng này tuyệt đối không kém gì phi kiếm của ta, ngang với đạo giai trung phẩm pháp bảo!"
"Nếu kim Đan không tiếc tổn thương, trực tiếp oanh kích hoặc tự nổ thì uy lực thế nào! Chả trách một tu sĩ Kim Đan kỳ lại có thể tọa trấn nhất phương, so với tu sĩ Phân niệm cảnh, hoàn toàn không cùng đẳng cấp!"
Mắt Ngụy Tác lóe lên liên hồi, tỏ rõ thần sắc chấn kinh, tránh nhanh sang bên.
"Chuyện gì hả?"
Liền đó, một đạo tử sắc độn quang và một đạo hỏa quang lao từ thông đạo Yêu Tán Tán vừa ra.
"Sư thúc tổ!"
Tử sắc độn quang nhìn thấy Âm Lệ Hoa thì gọi. Người này là một đệ tử Âm Thi tông mặc hắc sắc đạo bào, chân đứng trên Tử ma anh ghê rợn. Cùng y lao ra là một tu sĩ mặc bạch sắc pháp y, chân cưỡi hỏa diễm liên đài, tu sĩ này là tu sĩ Hỏa Hoàng cung.
Tu sĩ Âm Thi tông và Hỏa Hoàng cung, tuy không đến mức gặp mặt là sinh tử nhưng trong Tiểu thiên giới cung không tốt đẹp đến mức xưng huynh gọi đệ, cùng tìm bảo vật.
Cả hai đều dốc sức bỏ chạy.
Gọi Âm Lệ Hoa sư thúc tổ xong, đệ tử Âm Thi tông này thoáng do dự, tựa hồ cân nhắc xem có nên chạy tiếp không rồi nghiến răng, lướt qua trước Âm Lệ Hoa và Ngụy Tác, đồng thời hô, "Sư thúc tổ, chạy mau!"
Âm Lệ Hoa và Ngụy Tác tuy không tận mắt thấy song đầu yêu thú và ẩn hình yêu thú như Yêu Tán Tán nhưng lập tức hiểu rằng phái sau có thứ gì đó cả Tán Tán cũng không cách nào đối phó nổi đuổi theo. Bằng không Yêu Tán Tán không đời nào tế xuất kim Đan ra. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Nhưng lúc đó lại vang lên tiếng nổ ầm ầm, đất đai rung chuyển, sóng khí và bụi cát ràn ra, ba thông đạo sau lưng sập hết.
Yêu Tán Tán bổn cũ soạn lại, đánh sập mấy thông đạo có thể bỏ chạy được!
"A!"
Đệ tử Âm Thi tông và tu sĩ Hỏa Hoàng cung theo y lao ra cùng kinh kêu lên, cuống cuồng lùi lại.
"Cơ Nhã?"
Ngụy Tác lại biến sắc, rồi kêu lên kinh hãi xen lẫn vui mừng, một đạo hắc quang và một đạo hỏa quang liên tiếp lao ra.
Trên một cái nghiên hình vuông đen xì là Cơ Nhã đang ôm Hàn Vi Vi! Hỏa quang là một tu sĩ Hỏa Hoàng cung đứng trên hỏa diễm liên đài.
"Ngụy Tác!"
Thấy gã, Cơ Nhã cũng tỏ vẻ kinh hỉ tột bậc.
"Phía sau có một con ẩn hình yêu thú, thực lực kinh nhân, ít nhất cũng lục cấp cao giai!" Lướt đến bên Ngụy Tác, kích động cơ hồ run người, Cơ Nhã nói nhanh.
"Ẩn hình yêu thú lục cấp cao giai trở lên?" Âm Lệ Hoa cũng biến sắc.

Chương 322: Yêu thú tề tụ

"A!"
Cùng lúc, tiếng kêu thê thảm từ thông đạo vọng ra rồi vô thanh vô tức.
"Oành! Oành! Oành!"
Hai tu sĩ Hỏa Hoàng cung đều tu vi Phân niệm cảnh nhất trọng, nghe thấy tiếng kêu thảm thì mặc kệ bọn Ngụy Tác, liều mạng thi triển pháp bảo cùng thuật pháp oanh thông đạo bị Yêu Tán Tán đánh sập.
"Cơ Nhã, muội được truyền tống đến gần đây? Ẩn hình yêu thú thật ra là chuyện gì?" Ngụy Tác nắm tay Cơ Nhã ép mình bình tĩnh lại, đồng thời vỗ lên nô thú đại thả Phệ tâm trùng.
Âm Lệ Hoa tỏ vẻ kinh ngạc, với thần thông của tu sĩ Kim Đan kỳ cũng không cảm giác được Phệ tâm trùng ẩn hình.
"Nơi muội bị truyền tống đến gần đây, nghe thấy tiếng đấu pháp thì nghĩ rằng có lẽ huynh ở đây nên đến thử xem, không ngờ gặp huynh thật." Tay Cơ Nhã bị Ngụy Tác cầm, vốn hoảng sợ vô cùng thì giờ nàng yên tâm, sắc mặt nhợt nhợt hơi ửng lên, "Muội gặp tu sĩ Kim Đan kỳ ban nãy và hai tu sĩ, thì đột nhiên xuất hiện một con ẩn hình yêu thú, cả pháp khí phòng ngự linh cấp thượng phẩm đều không cách nào ngăn được một đòn. Tu sĩ Kim Đan kỳ đó cũng trực tiếp bỏ chạy."
"Linh điểu này đi cùng huynh?" Thấy Dương chi điểu theo Ngụy Tác như tiểu đệ, Cơ Nhã lại hô khẽ.
"Cô cô..." Dương chi điểu rùng mình, nhìn Ngụy Tác van xin."Yên tâm đi." Ngụy Tác an ủi con linh điểu đầy nhân tính, "Ta nói là giữ lời, ngươi nhả yêu Đan thì ta sẽ dốc sức tìm linh dược để ngươi nhanh chóng ngưng lại yêu Đan."
Nghe Ngụy Tác bảo, Dương chi điểu mới tỏ ra yên tâm.
Lúc trước mà nghe thấy Ngụy Tác và Dương chi điểu đối thoại, Âm Lệ Hoa khẳng định sẽ trêu gã là oa, tiểu hoại đản, cả linh điểu của đệ cũng có linh tính như thế, mau để thư thư thử xem nào. Nhưng giờ nàng ta liên tục biến sắc, nhìn chăm chăm vào thông đạo đầy hắc phong.
Yêu Tán Tán là thiên tài tu sĩ nổi danh của Hỏa Hoàng cung, công pháp cùng thuật pháp đều thập phần lợi hại, danh khí tại Vân Linh đại lục cực cao, lại thập phần giảo trá, thực lực cao hơn nàng ta. Nếu gặp cao giai yêu thú có thể giết được, y tuyệt đối không bỏ qua. Cả y cũng không thể đối phó, sợ đến mức kim Đan cũng trực tiếp tế xuất thì thực lực yêu thú đó cực kỳ đáng sợ.
"Đánh sập thông đạo sau lưng đã!"
Trong lúc tâm tình khẩn trương, Ngụy Tác đột nhiên lạnh lùng bảo, cùng lúc đó, phi kiếm cánh cửa chém điên cuồng vào thông đạo Cơ Nhã vừa ra.
Hiện tại Cơ Nhã cùng Hàn Vi Vi đã an toàn đến bên, bỏ qua tiếng thê thảm vừa này, dù có ai sống ở phái sau cùng không liên can đến gã.
Âm Lệ Hoa ngẩn ra, tu sĩ Âm Thi tông còn lại và hai tu sĩ Hỏa Hoàng cung mặt mày nhợt nhạt như tỉnh mộng, thi triển thuật pháp và pháp bảo oanh kích thông đạo vừa lao ra. Tích tắc sau thông đạo sụp đổ.
Đánh sập thông đạo, hai tu sĩ Hỏa Hoàng cung trông dễ coi hơn một chút lại im lặng mở một thông đạo bị Yêu Tán Tán đáp sập.
Sau nửa tuần hương, hai tu sĩ Hỏa Hoàng cung tỏ vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng, thân ảnh loáng lên, lướt vào thông đạo toàn là đá vụn.
Ngoái nhìn thông đạo được hai tu sĩ Hỏa Hoàng cung đả thông rồi nhìn lối bọn Cơ Nhã vào bị ngăn lại, không còn động tĩnh gì, Ngụy Tác tựa hồ hơi trù trừ rồi cùng Cơ Nhã lướt vào.
Âm Lệ Hoa và tu sĩ Âm Thi tông đứng trên Tử ma anh cũng đi theo.
Thuận theo thông đạo này được hơn trăm trượng, lại vào một một động quật như đại sảnh.
Động quật vốn có hai lối ra nhưng một đã sụp đổ.
Hai tu sĩ Hỏa Hoàng cung không cần nghĩ ngợi, lao vào thông đạo nguyên lành.
Trong mắt Ngụy Tác loáng lên thần sắc kinh nghi, kéo tay Cơ Nhã dừng lại.
"A!"
Âm Lệ Hoa và tu sĩ Âm Thi tông ở phía sau cơ hồ vừa vào động quật hơn một trăm trượng này thì đột nhiên, tu sĩ Hỏa Hoàng cung hô lên thê thảm, từ ngực thấu ra lưng là một lỗ thủng, tu sĩ Phân niệm cảnh lưỡng trọng này rơi phịch xuống mất mạng.
Tu sĩ Hỏa Hoàng cung nín thở, kinh hãi bắn ngược lại.
Âm Lệ Hoa tỏ vẻ không tin nổi.
Thật khó mà tin được!
Thông đạo đó nằm trong phạm vi thần thức nhưng nàng ta không nhận ra có gì khác lạ.
Đồng thời, Ngụy Tác hít sâu một hơi, trong lòng đầy hàn ý.
Phệ tâm trùng cách gã không đầy hai trượng, tu sĩ khác không nhìn rõ trong thông đạo có gì nhưng nó đã tiến giai hai lần, có năng lực cảm tri ẩn hình lại tâm thần tương thông với gã, giúp gã "nhìn" rõ một lam sắc nhân ảnh.
Đầu lam sắc nhân ảnh là một cái đầu cóc đáng sợ.
Gã cảm nhận rõ ràng Phệ tâm trùng run lên. Đây là phản ứng tự nhiên của yêu thú đối diện yêu thú mạnh hơn.
Ban nãy ở trong thông đạo hồi lâu mà không có phản ứng, gã hoài nghi yêu thú khiến Yêu Tán Tán bỏ chạy này có linh trí cực cao. Hiện tại đã triệt để chứng thực, yêu thú này rất quen thuộc đại hắc thiên điện, lén lén lút lút vòng ra phía sau. Tình hình lúc Yêu Tán Tán lúc gặp gã thì Yêu Tán Tán đang trốn tránh yêu thú này truy sát, chỉ là Yêu Tán Tán không quen thuộc đại hắc thiên điện nên bị yêu thú này vòng lại chặn đường.
Linh trí cao minh như thế, lại là ẩn hình yêu thú cổ quái mình người đầu cóc, Ngụy Tác chưa từng nghe nói.
Cảm giác thấy khí tức tu sĩ Kim Đan kỳ, lúc gặp Yêu Tán Tánthì lục bào lão đầu đã quay lại Dưỡng quỷ quán, sở nên gã không cách nào hỏi xem là yêu thú gì, mục quang lóe lên, gã định khống chế phi kiếm cánh cửa chém yêu thú này xem sao.
Thân thể gã cứng lại, yêu thú này lóe lên biến mất, xuất hiện trước mặt tu sĩ Hỏa Hoàng cung đang lướt đi, tốc độ như thuấn di!
Chát!
Yêu thú này khẽ chụp, hồng sắc linh quang quang tráo mà tu sĩ Hỏa Hoàng cung vừa phát ra nát tan rồi từ ngực thấu đến lưng y xuất hiện một lỗ thủng bằng bàn tay.
Không cần phí sức cũng giết được hai tu sĩ Phân niệm kỳ củ Hỏa Hoàng cung, yêu thú này lại nhắm đến Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, thân ảnh lóe lên, biến mất khỏi tu sĩ thi thể Hỏa Hoàng cung.
Ngụy Tác bình tĩnh kích phát Như ý linh lung tháp, bạch sắc quang trụ dấy lên, gã cùng Cơ Nhã, Hàn Vi Vi, thậm chí Phệ tâm trùng và Dương chi điểu đều tan biến.
Ẩn hình yêu thú cổ quái tột bậc chụp hụt, xuất hiện sau lưng bọn Ngụy Tác hơn ba mươi trượng, thanh hắc sắc âm khí từ tay gã tràn ra, hóa thành ma trảo, nhân lúc nó đánh hụt mà giáng thẳng vào lưng.
Chát!
Yêu thú này lắc mình bắn ra lam quang, chặn đứng mà không bị bất kỳ tổn thương nào.
"Đây là yêu thú gì!"
Lam quang như sóng nước lóe lên, Âm Lệ Hoa và tu sĩ Âm Thi tông còn lại nhìn rõ yêu thú này, đều kinh hãi. Âm Lệ Hoa cũng chưa từng nghe nói đến.
Lam quang nhàn nhạt bao phủ, yêu thú này tựa hồ hơi kinh ngạc nhìn Ngụy Tác rồi lắc mình thành tàn ảnh, trong lúc lao đi với tốc độ kinh nhân thì lam quang của nó tan đi, trở nên trong suốt.
Ngụy Tác mục quang lóe lên, tựa hồ biết mình không đối phó nổi yêu thú này, chuẩn bị thi triển Như ý linh lung tháp, thuấn di bỏ chạy. Nhưng rồi gã lại tỏ ra kinh hãi.
Gần như đồng thời, sắc mặt Âm Lệ Hoa càng khó coi.
Khí tức yêu thú đẳng cấp cực cao từ thông đạo trước mặt tràn ra, song đầu yêu thú quái dị thực lực tương đương với tu sĩ Kim Đan kỳ nhất trọng thò ra.
Yêu thú này không vội vào động quật, mà lui lại mấy trượng, chỉ phụ trách chặn đường, giết người cướp của là do cáp mô đầu yêu thú thực hiện.
"Bốp!"
Đột nhiên, Âm Lệ Hoa ngửa mặt, một đạo lục sắc quang trụ từ miệng phun lên. Một viên thúy lục sắc kim Đan cỡ trứng chim câu bay lên.
Quanh kim Đan lưu động tvô số lưu vân phù văn, rực rỡ hào quang, ngưng thành một lục sắc khô lâu đầu, bổ sang chỗ trống bên trái.
Ầm!
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, một cánh tay rực lam quang thò ra.
"A!" Thấy cánh tay kinh nhân này, tu sĩ Âm Thi tông còn lại rú vang, lao vào thông đạo vừa từ đó chui ra.
"Đừng!"
Âm Lệ Hoa chưa kịp ngăn thì cánh tay rực lam quang tan biến, cơ hồ đồng thời, tu sĩ Âm Thi tông sững lại, mắt trợn lên không tin nổi, ngực thủng một lỗ, Tử ma anh cũng không biết nên phun huyết tiễn vào đâu thì đã bị bóp nát thành bột!
"Tự tìm chết, đúng là vô dụng, chết cũng đáng!"
Âm Lệ Hoa nhợt nhạt mặt mày mắng. Vốn nàng ta đã cảm giác được khi yêu thú này đến gần mười mấy trượng thì mới phát giác, định bảo tu sĩ Âm Thi tông này nhất định ở cách mình mười trương là cũng nhưng y quá sợ mà bỏ chạy, bị yêu thú giết chết dễ dàng. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Tiểu hoại đản, chúng ta giao dịch nhé?" Âm Lệ Hoa vừa mắng vừa lướt đến chỗ Ngụy Tác.

Chương 323: Hồn khế bí pháp

"Các hạ muốn liên thủ đối phó hai con yêu thú?" Bạch quang lóe lên, bọn Ngụy Tác xuất hiện sau lưng Âm Lệ Hoa, "Với hoàn cảnh hiện tại của các hạ, còn tư cách giao dịch với bọn mỗ hả? Chúng ta không quen nhau, mỗ sợ bị đánh lén lắm."
"Tiểu hoại đản, đúng là nhẫn tâm. Hai con yêu thú thế này, không có thư thư thì đệ đừng mơ thoát được." Âm Lệ Hoa bảo Ngụy Tác: "Nếu đệ cự tuyệt liên thủ đối phó hai con yêu thú này thì thư thư đành cùng chúng đối phó đệ, đằng nào trên đường xuống suối vàng có hai người bầu bạn cũng không đến nỗi tịch mịch. Sinh thời không thành phu thê, có nhân duyên như thế cũng hay."
"Cùng chúng đối phó bọn mỗ?" Ngụy Tác cười lạnh, lại thôi động Như ý linh lung tháp, biến phương vị, lạnh lùng nói, "Giờ mà đối phó các hạ thì e các hạ sẽ chết dưới tay chúng ngay, Không thì thì cứ thử xem."
"Tiểu hoại đản, đúng là thư thư hết cách với đệ. Đệ không chịu liên thủ, thư thư đành tự nổ kim Đan. Thư thư mà tự nổ kim Đan thì dù các vị có Như ý linh lung tháp cũng không thể bình yên." Âm Lệ Hoa vừa áp sát Ngụy Tác vừa bảo, "Nếu đệ không yên tâm thì dùng Hồn khế bí pháp của Âm Thi tông nối tính mệnh hai người lại, nếu đệ xảy ra chuyện gì, thư thư cũng không sống được."
"Có thuật pháp đó hả?" Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh nhỉn Âm Lệ Hoa, "Không bằng không cớ, ta không tin được."
"Tiểu hoại đản, đừng giả bộ lãnh khốc nữa. Bảo vệ thư thư môt chút." Âm Lệ Hoa cười khổ, thò tay ra, lục sắc quang hoa nhang chóng ngưng tụ thành một đạo phù. Thủ đoạn này là ngưng nguyên thành phù mà Ngụy Tác đến giờ chưa thực hiện được.
"Được!"Ngụy Tác gật đầu, bạch quang lóe lên, lại xuất hiện cách lưng Âm Lệ Hoa không đầy hai mươi trượng, Huyền sát quỷ trảo chụp mạnh. Chát! Lam quang lóe lên, trúng lưng cáp mô đầu yêu thú.
Đồng thời, phi kiếm cánh cửa chém mạnh xuống yêu thú.
Tốc độ của yêu thú này vượt xa phi kiếm cánh cửa, thân ảnh loáng lên thì đã tạo thành lam sắc tàn ảnh, tránh khỏi.
"Quả nhiên đệ cảm tri được ẩn hình yêu thú. Tiểu hoại đản, xem ra lần này chúng ta còn sinh cơ." Sắc mặt Âm Lệ Hoa dễ coi hơn một chút, "Tiểu hoại đản, đón lấy", đoạn vung tay ném đạo lục sắc quang phù cho gã.
Ngụy Tác đón lấy lục sắc quang phù, thần thức quét vào, nội dung quang phù như nước triều dồn lên óc, quang phù cũng tan thành vô hình.
"Thật sự có thuật pháp này?" Gã tỏ vẻ kinh ngạc.
"Thế nào, tiểu hoại đản, thư thư không lừa đệ chứ, yên tâm chưa? Thuật này chỉ duy trì trong một canh giờ, một canh giờ đủ cho liên thủ rồi, sau đó chúng ta chia tay, không sợ sinh tử của đối phương ảnh hưởng." Âm Lệ Hoa bảo.
Cùng lúc, Ngụy Tác "nhìn" cáp mô đầu yêu thú vừa tránh khỏi đòn của mình, gật đầu với song đầu yêu thú quái dị thực lực Kim Đan kỳ nhất trọng.
"Oành! Oành! Oành!"
Song đầu yêu thú đánh mạnh về thông đạo sau lưng, chấn sập tất cả.
Rõ ràng cáp mô đầu yêu thú thấy khó giải quyết gã và Âm Lệ Hoa, nên bảo song đầu yêu thú giúp sức.
"Được, có đạo thuật pháp này thì mỗ và các hạ liên thủ, bất quá pháp bảo của các hạ thì mỗ không trả." Ngụy Tác gật đầu bảo Âm Lệ Hoa.
"Tiểu hoại đản, cứ thế đi." Ngụy Tác nói vậy, Âm Lệ Hoa đã đến gần gã nhăn nhó, lục sắc ti quang từ ngón trỏ bắn vào gã. "Dù gì cũng nên trả lại Thập điện a tỳ phan, pháp bảo đó là huyết luyện pháp bảo của thư thư, đệ không dùng được đâu."
"Thập điện a tỳ phan? Có công hiệu gì?" Lục sắc ti quang từ ngón giữa tay phải của Ngụy Tác tràn ra, quấn vào sợi từ tay Âm Lệ Hoa bắn ra rồi tan biến.
"Là pháp bảo công thủ toàn diện ở phạm vi rộng, uy năng đạo giai hạ phẩm." Nhận ra Ngụy Tác vẫn chư yên tâm, Âm Lệ Hoa tắt tiếng, "Thư thư còn Vạn quỷ u minh đàn, cũng là pháp khí công kích đạo giai hạ phẩm, đệ có thể lấy ra đấu với hai con yêu thú."
Thấy Âm Lệ Hoa và Ngụy Tác đối thoại, Cơ Nhã hơi ngẩn người. Nàng không hiểu sao mọi thứ của Kim Đan kỳ đại tu sĩ lại rơi vào tay Ngụy Tác.
"Cơ Nhã, điều khiển Vạn quỷ u minh đàn."
Ngụy Tác không nhiều lời, ném bạch sắc trường phan có hình bạch cốt thi sơn từ trong nạp bảo nang cho Âm Lệ Hoa, đồng thời đưa mặc lục sắc viên bát cho Cơ Nhã.
Thấy Âm Lệ Hoa và Ngụy Tác, Cơ Nhã hội hợp lại, cáp mô đầu yêu thú không vội phát động tiến công mà đứng một góc lạnh lùng nhìn.
Song đầu yêu thú từ thông đạo lướt ra, hai cái đầu phun hắc khí lên đỉnh nham động.
Vào trong thanh bạch sắc quang tráo và Hắc thủy liên của Ngụy Tác, Cơ Nhã lại cầm Như ý linh lung tháp, Âm Lệ Hoa thấy an toàn hơn nhiều, thu kim Đan lại, vỗ vỗ ngực như thể sợ hãi lắm. "Hai cái đầu của nó đâm ra đần độn từ bao giờ thế nhỉ?" Thấy song đầu yêu thú đánh mạnh lên trên, nàng ta lại bảo.
"Dù gì các hạ cũng là Kim Đan kỳ đại tu sĩ, đừng có ngớ ngẩn như thế được không?" Thấy Âm Lệ Hoa vỗ vỗ bộ ngực đầy đặn, cộng thêm nghe thấy câu đó, Ngụy Tác bực mình kêu lên, "Lẽ nào các hạ không thấy nó làm thế để hạn chế Như ý linh lung tháp thuấn di hả?"
"Tiểu hoại đản, yên tâm đi, dù sập hết xuống cũng không sao." Thấy gã kêu lên bực bội, Âm Lệ Hoa mỉm cười đoạn kích phát "Thập điện a tỳ phan".
"Lớn thế hả?"
Ngụy Tác trợn tròn mắt.
Thập điện a tỳ phan kích phát xong, trên không ngưng thành một tòa bạch cốt tiểu sơn cỡ bốn, năm mươi trượng, liên tục phát ra bạch sắc quang hoa hình người, đánh nát mọi đá vụn do song đầu yêu thú đánh rơi xuống, bạch sắc quang hoa xung kích tứ phía khiến động quật rộng hẳn ra.
"Thế nào, lớn hơn thứ đệ cho thư thư chứ?" Âm Lệ Hoa tỏ vẻ ám muội, bảo Ngụy Tác đang chấn kinh. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Ta chỉ cho nàng ta một nhánh mầm đá." Thấy Cơ Nhã nghi ngờ, Ngụy Tác vội giải thích.
Nhận ra cách đánh sập động quật không hạn chế hành động được bọn Ngụy Tác, cáp mô đầu yêu thú loáng lên, hắc khí của song đầu yêu thú cũng tràn tới.
Ngụy Tác thần sắc thong thả kích phát Như ý linh lung tháp.
Đoạn gã cùng Cơ Nhã, Âm Lệ Hoa đồng thời tan biến trong bạch quang, xuất hiện cách vị trí cũ hơn ba mươi trượng.
Cơ hồ đồng thời, Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa biến sắc, cáp mô đầu yêu thú xuất hiện sau lưng họ!
Xem ra yêu thú này tựa hồ chỉ có thể cận chiến, không có thuật pháp công kích tầm xa.
Tốc độ của nó gần như thuấn di, trí óc và kinh nghiệm đấu pháp cao đến kinh nhân, nó giả bộ tấn công để bọn Ngụy Tác thuấn di, đợi cho đợt thuấn di vừa kết thúc thì mới phát động công kích.
Trước đó Ngụy Tác cho rằng có Như ý linh lung tháp thì giữ mạng không thành vấn đề, nhưng xem ra pháp bảo này không có bao nhiêu tác dụng áp chế nó. Gã cũng không đoán được mỗi đòn của nó là tấn công thật hay giả.
...
Xuất hiện sau lưng bọn Ngụy Tác, cáp mô đầu yêu thú không hề khách khí vung trảo chụp Âm Lệ Hoa.
Xem ra nó hứng thú với tu sĩ Kim Đan kỳ Âm Lệ Hoa lộ làn da trắng muốn ra ngoài hơn hẳn Ngụy Tác.
Chát! Thanh bạch sắc linh quang quang tráo ở ngoài cùng có uy năng phòng ngự linh cấp cao giai vỡ vụn như vỏ trứng.
Huyền sát quỷ trảo của Ngụy Tác va chạm vào nó, nửa thân mình gã tê cứng, năm ngón Huyền sát quỷ trảo nổ tung.
Tay cáp mô đầu yêu thú sáng rực lam quang.
Bạch cốt tiểu sơn lơ lửng trên không cùng mặc lục sắc viên bát trên tay Cơ Nhã bừng lên vô số đạo bạch quang và quỷ ảnh xanh lè trùm lên yêu thú này.
Nganh tiếp mấy đòn với Ngụy Tác xong, thân ảnh yêu thú này loáng lên, với tốc độ thuấn di tránh khỏi bạch quang và quỷ ảnh.
"Oành! Oành! Oành!"
Song đầu yêu thú thấy không thể đánh trúng bọn Ngụy Tác thì oanh kích bạch cốt tiểu sơn lơ lửng trên không.
Bị công kích, đạo giai hạ phẩm pháp bảo này có vẻ không chống nổi.
"Đối phó song đầu yêu thú đã."
Ngụy Tác nói đoạn, thần sắc bất biến vung tay cầm Thanh tác ngân pháp trượng.

Chương 324: Kim Đan tu sĩ

"Không được! Không thể ngạnh tiếp! Thuật pháp của nó ngang với Thập điện a tỳ phan, chí ít cũng tương đương với tu sĩ Kim Đan kỳ nhất trọng! Cáp mô đầu yêu thú còn đáng sợ hơn, nêm tìm cách mở thông đạo chạy trốn!"
Cảm giác được thực lực của song đầu yêu thú, thấy Ngụy Tác tựa hồ định tìm cách giết nó, Âm Lệ Hoa lắc đầu quầy quậy.
Vù!
Trước mặt Cơ Nhã nổ vang, bắn lên vô số hồng sắc hỏa tuyến, trong tích tắc đến trước song đầu yêu thú.
Song đầu yêu thú phun hắc khí, hồng sắc hỏa tuyến tan hết quang hoa rơi xuống, là một nắm châm nhỏ như lông trâu đỏ rực.
"Hắc khí nó phun ra còn có công hiệu hủy hoại pháp bảo! Chỉ yêu thú này, chúng ta vị tất đối phó nổi, tuyệt đối không thể luyến chiến!" Âm Lệ Hoa nhợt nhạt mặt mày kinh hô.
"Đối phó được không, thử mới biết."
Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh vung tay kích phát Thanh tác ngân pháp trượng, nhắm vào song đầu yêu thú. Nguồn: http://truyenfull.vnHôi hắc sắc hoa quang trùm lên nó.
Hôi hắc sắc hoa quang tràn tới, song đầu yêu thú phun hắc khí nghênh đón, nhưng phần lớn quang hoa của Thanh tác ngân pháp trượng dễ dàng xuyên qua, trùm lên yêu thú này.
Thoạt nhìn, song đầu yêu thú không hề tổn thương nhưng rồi nó tỏ ra cực kỳ kinh hãi, liều mạng lao về một phía, thoát khỏi hôi hắc sắc quang hoa.
Nhưng hôi hắc sắc quang hoa có thể bao trùm mấy chục trượng, song đầu yêu thú không có độn tốc kinh nhân như cáp mô đầu yêu thú nên không thoát được.
Song đầu yêu thú già đi cực nhanh.
"Đệ có pháp bảo gì thế? Lại nhanh chóng tiêu hao thọ nguyên của đối phương!" Âm Lệ Hoa hít một hơi lạnh, làn da mịn màng nổi gai ốc, trong mắt nàng ta, Ngụy Tác cũng bí ẩn như cáp mô đầu yêu thú.
"Pháp bảo gì thì các hạ không cần để ý. Chỉ cần giúp mỗ cầm chân cáp mô đầu yêu thú, chưa biết chừng chúng ta giết được cả hai con yêu thú này. Lấy chúng làm nguyên liệu, e rằng luyện chế được đạo giai thượng phẩm pháp bảo." Ngụy Tác thản nhiên bảo.
"Tiểu hoại đản, không ngờ đệ lắm thủ đoạn như thế, xem ra thư thư đúng là coi thường đệ rồi, những lời ban nãy coi như thư thư chưa nói." Ngụy Tác nói vậy, Âm Lệ Hoa dù gì cũng là Kim Đan kỳ đại tu sĩ, trấn định lại ngay, nhìn Ngụy Tác với vẻ thú vị hơn, "Bất quá nếu giết chết hai con yêu thú này thì chia chác thế nào, chắc đệ không bỏ quên thư thư chứ? Nhưng đệ không cho cũng không sao, chỉ cần để thư thư nếm thử đệ một lần là xong."
"Đầu óc ngươi sao thế hả? Lẽ nào cả đời chưa thấy nam nhân, thèm khát thành thế này." Ngụy Tác suýt nữa ngất xỉu vì giận. Hai yêu thú cha chết con nào mà nàng ta đã nghĩ đi đâu đâu.
"Phổ thông nam tu sao so với đệ được, thư thư thích đệ rồi."
"Giết hai yêu thú này, cáp mô đầu yêu thú của mỗ, yêu thú này của các hạ. Không thì mỗ biến các hạ thành lão thái bà." Ngụy Tác giận dữ.
"Được!" Âm Lệ Hoa ra vẻ hoa si, "Nổi giận cũng dễ coi như thế, đúng là càng lúc càng thích đệ."
"Chát!"
Tếng nổ kinh thiên động địa thanh đột nhiên vang lên, thanh bạch sắc quang tráo bên ngoài bọn Ngụy Tác vừa tan nát, Huyền sát quỷ trảo lại va chạm với cáp mô đầu yêu thú.
Âm khí của Huyền sát quỷ trảo giảm bớt không ít, nửa thân mình gã tê dại, nhất thời không thể tiếp tục kích phát Thanh tác ngân pháp trượng, lung hôi hắc sắc quang hoa tan biến.
"Thích cái đầu ngươi! Không giúp mỗ cầm chân yêu thú này thì đừng nói giết hai con mà chúng ta chỉ còn nước mất mạng." Ngụy Tác gầm lên.
"Được, thư thư sẽ giúp đệ." Âm Lệ Hoa gật đầu, làn môi anh đào há ra, tế xuất thúy lục sắc kim Đan biến cả động quật thành màu xanh biếc.
"Con bà nó chứ! Sao ta lại gặp phải yêu nữ thế này."
Ngụy Tác bực mình vận dụng chân nguyên, mười bốn dải thần hải quang hoa chói mắt lóe lên, chân nguyên kịch liệt lưu động, cảm giác tê cứng nửa người tan đi, Thanh tác ngân pháp trượng lại rực hôi hắc sắc quang hoa trùm lên song đầu yêu thú.
Như ý linh lung tháp gần như không có tác dụng với cáp mô đầu yêu thú có trí tuệ và kinh nghiệm đấu pháp hơn người, gã lại kích phát Thanh tác ngân pháp trận, lấy luôn pháp bảo phòng ngự hình cành liễu của Âu Nhiên Mạnh ra, tức thì lục sắc quang hoa như những dải màu bao quanh cả ba người.
"Cơ Nhã, tiếp theo song đầu yêu thú khẳng định sẽ phản kích, toàn lực phòng ngự là được." Ngụy Tác lấy ra pháp bảo phòng ngự bạch sắc đoản côn đưa cho Cơ Nhã.
"Quan âm chi của Minh Nguyên! Tỏa long huyền băng trụ của Tử Vi tông! Hai pháp bảo này sao lại trong tay đệ?"
Ngụy Tác lấy hai pháp bảo này ra, Âm Lệ Hoa lại tròn mắt không dám tin. Vân Linh đại lục có số lượng pháp bảo ít hơn nhiều các đại lục khác, tu sĩ Kim Đan kỳ như nàng ta cũng chỉ có hai, ba món pháp bảo thích hợp. Linh giai thượng phẩm pháp bảo đối với đại tông môn cũng là bảo bối, tu sĩ Phân niệm cảnh thông thường có một món đã khá lắm rồi, mà Ngụy Tác lại lấy hết món này đến món khác.
"Tiểu hoại đản, thật ra là ai?"
Nàng ta suýt nữa kêu lên vì trừ hai món linh giai thượng phẩm pháp bảo Ngụy Tác vừa lấy ra thì Cơ Nhã cũng vung tay lấy ra một lam sắc ngọc bàn, dồn chân nguyên vào, bên ngoài ba người có thêm một lam sắc linh quang quang tráo. Tuy nàng ta không nhận ra pháp bảo phòng ngự lam sắc ngọc bàn này nhưng uy năng cho thấy là linh giai thượng phẩm.
Hiện tại bên ngoài Ngụy Tác và nàng ta, Cơ Nhã vẫn có Hắc thủy liên, thanh bạch sắc quang tráo, mấy trăm dải quang hoa rực rỡ bay múa, mười sáu băng trụ do bạch sắc đoản côn hóa thành, một lam quang quang tráo, tới bốn đạo linh giai thượng phẩm phòng ngự, một đạo đạo giai hạ phẩm phòng ngự!
Song đầu yêu thú quái dị vốn định liều mạng như Ngụy Tác nói nhưng thấy bên ngoài bọn gã chợt rực quang hoa, xuất hiện ngần ấy đạo phòng ngự kinh nhân thì nó cơ hồ muốn thổ huyết.
"Ngao" một tiếng, nó quay ngoắt lại chạy vào thông đạo, cố mở được đường chạy.
"Điểu! Đừng đừng nhìn nữa, trừ ngươi ra ở đây còn con chim nào nữa, nên động thủ đi, bằng không ta để cáp mô đầu yêu thú ăn thịt ngươi!"
Ngụy Tác vốn không đành kích phát hôi hắc sắc quang hoa của Thanh tác ngân pháp trượng liền kêu to, Dương chi điểu nhìn vào dưới chân Ngụy Tác rồi phun ra một ngọn lửa vàng đục.
Ngọn lửa phun ra chỉ lớn cỡ ngón tay nhưng rồi hóa thành, hỏa trụ lớn cỡ thùng nước, uy thế cực kỳ kinh nhân.
Đồng thời, phía dưới Ngụy Tác vốn trống không bừng lên vô số phong nhận như vầng trăng non.
Huyền sát quỷ trảo và phi kiếm cánh cửa của gã cũng chém vào lưng yêu thú này.
"Oành!"
Song đầu yêu thú rõ ràng đang liều mạng, lam sắc yêu Đan từ một cái đầu phun ra, lam sắc Đan dịch cùng hắc khí ào ạt tuôn tràn, giằng co với Dương chi điểu và Phệ tâm trùng, cũng như Huyền sát quỷ trảo và phi kiếm cánh cửa mà không lép vế.
Phi kiếm cánh cửa bị hắc khí bao lấy thì kêu xèo xèo, tuy linh quang không hề giảm đi nhưng rõ ràng hắc khí của song đầu yêu thú có ảnnh hưởng nhất định đến Nhân pháp tinh bọc ngoài phi kiếm cánh cửa, quá lâu cũng sẽ bị tổn thương.
"Chát!"
Tiếng nổ kinh thiên động địa lại vang lên. Vô số lục sắc hoa quang tản ra, kim Đan của Âm Lệ Hoa va chạm một đòn với cáp mô đầu yêu thú.
"Gì nữa đây?"
Âm Lệ Hoa lại tròn mắt không dám tin vì một viên lam sắc Đan châu phát ra hàn khí kinh nhân từ miệng Cơ Nhã phun vào song đầu yêu thú.
Lam sắc Đan châu trông rất giống kim Đan nhưng rõ ràng không phải kim Đan.
Viên Đan châu giáng xuống, song đầu yêu thú không chống nổi, hắc khí thủng một lỗ, bị Đan châu đánh vào ngực, trên mình song đầu yêu thú xuất hiện một tầng lam hắc sắc hàn sương, cứng đơ ngay.
"Vợ ngoan!"
Ngụy Tác kêu lên hưng phấn, thừa cơ hắc khí tan đi, Huyền sát quỷ trảo và phi kiếm cánh cửa thế như chẻ tre giáng vào mình song đầu yêu thú.
"Phù!"
Hai cái lưỡi của song đầu yêu thú thè ra, trông thập phần hoạt kê, máu tuôn ồng ộc. "Chát!" Lam sắc Đan châu và Huyền sát quỷ trảo bồi thêm một đòn, song đầu yêu thú bắn ngược lại, cứng đờ người, xem ra không sống nổi nữa.
"Thật ra là chuyện gì?"
Âm Lệ Hoa suýt nữa vò đầu bứt tóc. Tu sĩ Phân niệm cảnh lại không giống với tu sĩ Phân niệm cảnh, yêu Đan không giống yêu Đan. Rõ ràng thực lực Ngụy Tác cùng Cơ Nhã liên thủ hoàn toàn không còn như tu sĩ Phân niệm cảnh nữa. Còn song đầu yêu thú có thuật pháp và lực phòng ngự tương đương với tu sĩ Kim Đan kỳ cũng thập phần cổ quái, lẽ ra yêu Đan của nó phải có lực công kích thập phần kinh nhân, nhưng uy năng tựa hồ không lợi hại như hắc khí. Âm Lệ Hoa không sao nghĩ thông.

Chương 325: Dốc hết bài tẩy

Cáp mô đầu yêu thú hùng mạnh cực độ cũng ngẩn người.
Rõ ràng với linh trí không kém gì tu sĩ của nó không sao ngờ được song đầu yêu thú lại bị hai tu sĩ Phân niệm cảnh dễ dàng giết chết như thế.
Ngụy Tác mặc kệ yêu thú này nghĩ gì, Thanh tác ngân pháp trượng xoay vòng, hôi hắc sắc quang hoa trùm tới.
Cáp mô đầu yêu thú chỉ lách mình, biến mất khỏi vị trí, xuất hiện tại một chỗ khác trong động quật.
Lực công kích và phòng ngự của cáp mô đầu yêu thú tương đương với tu sĩ Kim Đan kỳ lưỡng trọng, không tính năng lực ẩn thân đặc biệt cùng độn tốc kinh nhân thì dù tu sĩ Kim Đan kỳ lưỡng trọng thật sự như Hiên Viên lão tổ mà một đấu một cũng không phải đối thủ.
Trừ phi chủ động đến gần phát động công kích, không thì ngay cả Huyền sát ma trảo linh hoạt như cánh tay của Ngụy Tác cũng không theo kịp tốc độ của nó.
Âm Lệ Hoa có tu vi Kim Đan kỳ kinh nhân cũng vô dụng, nàng ta không thể cảm tri được vị trí của yêu thú như Ngụy Tác, chỉ khi cáp mô đầu yêu thú đến gần hơn mười trượng thì nàng ta mới nhận ra, nó tay không ngăn đón kim Đan hà quang oanh kích, chứng tỏ thuật pháp và pháp bảo đạo giai trở không uy hiếp được nó.
Thật ra, yêu thú này là yêu thú lợi hại nhất mà Âm Lệ Hoa từng thấy, gặp nó Đan được thì dù nạp bảo nang không bị Ngụy Tác lấy mất cũng đừng mong sống sót.
"Thế nào, chạy nhanh thì có thể tứ xứ truy sát tu sĩ hả?"Ngụy Tác lại hừ một tiếng, vỗ mạnh lên cái túi giống nô thú đại.
Một con bướm màu sắc sặc sỡ xuất hiện trước mặt gã.
"Đây là Pháp vương thái điệp? Sao y có lắm thứ cổ quái thế nhỉ?"
Thấy Ngụy Tác sử dụng cao giai tiên cổ, Âm Lệ Hoa lại kêu lên. Kim Đan kỳ đại tu sĩ như nàng ta mà so với gã lúc này lại thấy mình mạt rệp.
"Phù! Phù! Phù!"
Pháp vương thái điệp được thả, cũng như lần đối phó tu sĩ Tử Vi tông liên pháp tại Hải liệp đại hội, phun ra dịch thể sắc sỡ ngưng kết lại thành một tấm lưới trong động quật.
Pháp vương thái điệp được nuôi đến đỉnh cấp thì chất nhầy phun ra tương đương với uy năng đạo cấp trung giai pháp bảo, Pháp vương thái điệp của Ngụy Tác nuôi dưỡng chưa đủ thời gian nên thực lực chưa bằng một phần năm như thế.
Xoạt, tấm lưới màu sặc sỡ không ngăn cản được hành động của cáp mô đầu yêu thú, nơi nào nó đi qua đều tan vỡ.
Nhưng như thế, tung tích yêu thú này hiển lộ ra.
"Được!"
Trong mắt Âm Lệ Hoa ánh lên kinh hỉ."Tiểu hoại đản, tiếp tục, đừng dừng lại!"
Ngụy Tác trợn tròng trắng, câu "tiếp tục, đừng dừng lại " này nói ra rất giống. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Kim Đan của Âm Lệ Hoa dấy lên vô số lục sắc quang diễm, khí tức kinh nhân tràn ra, lục sắc quang diễm lại ngưng thành lục sắc tranh nanh khô lâu đầu lao vào cáp mô đầu yêu thú.
Tiếng nổ vang lên, cáp mô đầu yêu thú hiện rõ thân ảnh trong lam quang.
Âm Lệ Hoa lạnh mình vì chỗ bị nàng ta đánh trúng không hề bị thương tổn gì.
Cáp mô đầu yêu thú đã bị triệt để kích nộ, đôi mắt cóc vàng đục hiện rõ thần sắc hung hãn, không ẩn hình nữa mà lam quang càng sáng hơn, thậm chí xuất hiện phù văn kỳ dị, khí tức của phù văn lại tương tự phù văn trên kim Đan của Kim Đan tu sĩ như Âm Lệ Hoa tế xuất.
Nhìn bọn Ngụy Tác bằng mục quang băng lãnh cực độ, cáp mô đầu yêu thú loáng lên, xuất hiện ử phía sau bọn gã, vung trảo chụp tan lam sắc quang tráo ở vòng ngoài.
Kim Đan hà quang của Âm Lệ Hoa ngưng thành lục sắc khô lâu đầu, Cơ Nhã phát ra lam sắc hàn Đan, Huyền sát quỷ trảo của Ngụy Tác giáng hết vào yêu thú này.
"Oành!"
Một tràng tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên trên mình cáp mô đầu yêu thú.
Lam quang rung lên nhưng không tiêu tan, thân thể như cây cột vững vàng, không hề lui lại dù nửa bước trên không, ngược lại ba người bọn Ngụy Tác bị chấn đắc đến hơi tê người.
Cáp mô đầu yêu thú hơi ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn Ngụy Tác, Cơ Nhã và Âm Lệ Hoa rồi vung trảo, chụp tan một băng trụ khác.
"Trời đất, thật ra là yêu thú gì!" Âm Lệ Hoa tròn mắt, kêu lên.
Ngụy Tác biến sắc, phi kiếm cánh cửa chém vào yêu thú.
Thân ảnh yêu thú này loáng lên biến mất, tránh khỏi phi kiếm cánh cửa.
"Cách" một tiếng, thanh bạch sắc quang tráo vỡ tan như vỏ trứng.
Đồng thời, lục sắc khô lâu đầu do kim Đan hà quang của Âm Lệ Hoa ngưng thành, Cơ Nhã phát ra lam sắc hàn Đan và Huyền sát quỷ trảo của Ngụy Tác lại đánh vào yêu thú này.
Nhưng trên mình yêu thú này rực lam quang, không hề tổn thương gì.
"Không được, tiểu hoại đản, yêu thú này quá lợi hại! Còn thủ đoạn công kích uy lực hơn nữa chăng, bằng không chúng ta không phá được phòng ngự của nó." Âm Lệ Hoa kêu lên, mặt mũi nhợt đi.
"Con bà nó chứ!"
Ngụy Tác nhăn nhó cầm Thực huyết pháp đao lên. Huyền sát quỷ trảo của gã đã giảm hẳn uy năng, phi kiếm cánh cửa lại không tạo thành uy hiếp với yêu thú này, trong khi đó linh trí và kinh nghiệm đối địch của nó cực cao, chỉ với tốc độ cũng không cho phi kiếm cánh cửa và pháp bảo khác của gã có cơ hội oanh kích. Chỉ có Huyền sát quỷ trảo của gã cùng hàn Đan của Cơ Nhã và kim Đan của Âm Lệ Hoa mới có thể vừa phát động công kích vừa kịp phản kích. Thực lực của nó đích xác lợi hại hơn nhiều tu sĩ Kim Đan kỳ lưỡng trọng!
Gã chỉ còn cách dùng đến Thực huyết pháp đao.
"Âm Lệ Hoa! Tìm cách hạn chế hành động của nó!" Vừa kích phát Thực huyết pháp đao, Ngụy Tác gầm lên.
"A!"
Âm Lệ Hoa biết đã đến lúc sinh tử quan đầu, nghiến răng, thúy lục sắc kim Đan bắn ra vạn đạo lục sắc hà quang, như sao băng giáng vào cáp mô đầu yêu thú đang chụp lấy Hắc thủy liên.
"Oành!"
Tiếng nổ chói màng nhĩ vang lên, bốn vách động vốn mở rộng gấp mấy lần trong lần kịch đấu lại bị chấn nứt vô số vết, đá rơi xuống như mưa, lại bị uy năng nghiền nát.
"Phù!" Âm Lệ Hoa rúng động, há miệng phun máu.
Thân thể cáp mô đầu yêu thú như bị sét đánh, run lên, lam quang gần như tan biến nhưng nó không có vẻ gì là tổn thương, cụp cứng kim Đan của Âm Lệ Hoa, ngẩng đầu như muốn ăn tươi.
Cùng lúc, Thực huyết pháp đao đã được kích phát.
Hiện tại Thực huyết pháp đao của Ngụy Tác có đôi cánh đen kỳ dị. Đôi cánh này là gã theo chỉ đạo của lục bào lão đầu dùng cánh Hắc bức ma long luyện chế thành, không có công hiệu gì ngoài nâng cao tốc độ cho Thực huyết pháp đao, coi như cho thêm một tầng hộ thuẫn bên ngoài Thực huyết pháp đao.
Hiện tại kích phát Thực huyết pháp đao có phần kỳ quái này, một đạo hồng quang từ mũi đao đen nhánh bắn vào ngực cáp mô đầu yêu thú.
Hộ thể lam sắc quang hoa của cáp mô đầu yêu thú tan biến nhưng một đạo huyết quang từ ngực nó phun ra.
"Oành!"
Đôi mắt Âm Lệ Hoa đang trắng biến thành lục sắc, kim Đan bị chụp lại bừng lên lục sắc hà quang kinh nhân. Cánh tay cáp mô đầu yêu thú bị hà quang xung kích nát vụn.
"Cô!" Cáp mô đầu yêu thú kêu lên đau đớn, tỏ vẻ khiếp sợ nhìn Thực huyết pháp đao đoạn thân ảnh loáng lên, xuất hiện ở thông đạo mà song đầu yêu thú đã mở.
Bọn Ngụy Tác dốc hết Huyền sát quỷ trảo, phi kiếm cánh cửa, các chủng thuật pháp và pháp khí tràn tới thì mình nó ánh lên lam sắc quang hoa, biến mất ngay.
Ầm, ầm, ầm!
Tiếng nổ vang lên không ngớt, yêu thú bao trùm trong lam quang này lao đi với tốc độ thuấn di bỏ chạy.
"Thật ra là yêu thú gì?"
Ngụy Tác cùng Cơ Nhã nhìn nhau, kinh hãi cực độ.
Trúng đòn nặng thế nhưng yêu thú này tựa hồ chưa trí mệnh, lại rực lam sắc hộ thể quang hoa mà chí ít cần uy năng tương đương với hai món đạo giai trung phẩm pháp bảo oanh kích mới miễn cưỡng phá được.
Dáng vẻ lúc bỏ chạy chứng tỏ nó sợ uy lực Thực huyết pháp đao của Ngụy Tác.
Thực huyết pháp đao hút cơ hồ khí huyết của một cao thủ cơ hồ sắp đột phá đến tu sĩ Kim Đan kỳ mới có uy lực đó mà chỉ dùng được một lần.
Nếu nó biết mà liều mạng thì họ vị tất là đối thủ!
"Sao không đuổi theo?!"
Âm Lệ Hoa tựa hồ định đuổi theo, thấy Ngụy Tác cùng Cơ Nhã kinh hãi đứng im thì dừng lại, rồi phản ứng, "Pháp bảo của đệ..." Tức thì nàng ta ngừng bặt, sợ yêu thú đó nghe thấy, dùng chiêu hồi mã thương.
"Các hạ biết đường ra chứ?"
Ngụy Tác hít sâu một hơi, không hề dừng lại, thu thi thể và yêu Đan song đầu quái thú vào nạp bảo nang rồi đáp nhanh Âm Lệ Hoa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau