THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 311 - Chương 315

Chương 311: Đàm phán với chim

Ngụy Tác dồn chân nguyên vào, ngân sắc quang hoa như sao lấm tấm trên hoàng sắc pháp y lại nổi lên quanh gã, nhất thời như có mấy trăm ngôi sao bạc bao quanh.
Điểm điểm quang hoa như nghìn vì sao bạc, tựa hồ uy năng không kém tí nào.
Tâm niệm thôi động, mấy trăm điểm ngân sắc quang hoa lơ lửng quanh gã vẫn yên lặng, không hề có động tĩnh.
Vì nóng lòng tìm một thứ giúp gã hiểu về Tiểu thiên giới nhiều hơn nên Ngụy Tác không thí nghiệm, mà trực tiếp thu pháp y lại rồi lấy hết mọi thứ trong nạp bảo nang trên pháp y ra.
Trong hai nạp bảo nang không có nhiều thứ.
Chỉ có hai thanh sắc Đan bình, một lá hắc sắc tiểu kỳ thêu hình ngũ trảo kim long sống sộng như thật, hai cái vòng tinh kim màu xanh có đầy phù văn kỳ dị. Ngoài ra, còn có một tấm hoàng sắc ngọc phù.Thấy hoàng sắc ngọc phù, Ngụy Tác mục quang lóe lên, cầm ngọc phù lên dồn thần vào.
"Con bà nó chứ!"
Thoáng sau, lục bào lão đầu bực bội kêu lên, Ngụy Tác cũng thở hắt ra, tỏ rõ thần sắc thất vọng.
Hoàng sắc ngọc phù rõ ràng là ký sự cổ phù của thượng cổ tu sĩ, Ngụy Tác cực kỳ hi vọng cổ phù này có ghi một số thứ liên quan đến Tiểu thiên giới, như nếu có địa đồ thì gã đúng là nên tạ thiên tạ địa. Nhưng cả gã và lục bào lão đầu đều bực mình vì cổ phù ghi lại danh xưng của linh dược có thể tu thành các hệ linh căn. Nguồn: http://truyenfull.vn
Như Địa hỏa tiên liên có thể tu thành hỏa linh căn, Huyền minh tiên liên tu thành băng linh căn đều được ghi lại.
Đối với tu sĩ thông thường, nhưng điều này còn để tăng trưởng kiến thức nhưng lục bào lão đầu đều biết hết, nên ngọc phù đối với Ngụy Tác trở thành vô dụng.
Vung tay thu hoàng sắc ngọc phù lại, Ngụy Tác mở hai thanh sắc Đan bình.
Mỗi bình đựng hơn mười viên thanh bạch sắc Đan dược.
"Đây là Thanh nha Đan, tương tự Hồi chân Đan." Lục bào lão đầu kinh hỉ kêu lên, "Xem ra các tu sĩ này cách thời của ta không xa."
Ngụy Tác không nói thêm gì, thu hai Đan bình lại rồi đồng thời kích phát hắc sắc tiểu kỳ và hai thanh sắc tinh kim tiểu hoàn.
Hắc sắc tiểu kỳ rực quang hoa, quang hoa ngưng thành hắc long lượn quanh gã.
Hai thanh sắc tinh kim tiểu hoàn đột nhiên to lên, biến thành hai thanh sắc cự hoàn đường kính hơn trượng rồi lóe lên, tan biến trước mặt gã, xuất hiện cách đó mấy chục trượng.
Ngụy Tác cho hắc sắc tiểu kỳ vào nạp bảo nang đang được sử dụng như linh thạch đại, cho hai thanh sắc tinh kim tiểu hoàn vào nạp bảo nang đựng pháp bảo thường dùng.
Thử một lần là hiểu hai món pháp bảo này, hắc sắc long văn tiểu kỳ là pháp bảo phòng ngự linh cấp thượng phẩm, đôi thanh sắc tinh kim tiểu hoàn cũng như Ngũ hành hoàn gã thường dùng trước đây, có thể trói được đối thủ, tuy uy năng chỉ linh cấp trung phẩm nhưng so với bán linh giai Ngũ hành hoàn thì không rõ lợi hại hơn bao nhiêu lần.
Thu pháp bảo này lại, mục quang Ngụy Tác lại tập trung vào Dương chi điểu đang kính sợ vì gã toàn lực phát ra thần thức uy áp.
Lúc Tiểu thiên ảo hóa diệu độn trận kích phát, bọn Hỏa Vân chân nhân không biết Dương chi điểu cùng thuấn di đến một nơi. Hiện tại Cơ Nhã cùng Hàn Vi Vi tuy thất tán với gã nhưng có lẽ cứ lấy yêu Đan Dương chi điểu rồi tính.
Giờ là thời cơ cực tốt để giết Dương chi điểu mà không bị Hỏa Vân chân nhân biết.
"À!"
Nhưng mắt Ngụy Tác ban nãy hiện rõ sát cơ, Dương chi điểu rất sợ gã, đang lượn trên đầu như biết rõ tâm niệm liền tỏ vẻ cầu xin đầy linh tính, hơn nữa cũng không bỏ chạy mà hai cánh xòe trước mặt như một người chắp tay.
Nó có linh tính như thế khiến Ngụy Tác hơi trù trừ.
"Ngươi có linh tính như thế, hiểu được ta nói gì không? Hiểu thì lượn một vòng trên đầu xem nào." Ngụy Tác trù trừ rồi đột nhiên nới với con chim đuôi dài có hào quang như mặt trời này.
Gã nói vậy không phải đàn gảy tai trâu vì Dương chi điểu được liệt vào ngũ đại linh điểu tại thượng cổ tu đạo giới, linh trí hơn nhiều cao giai yêu thú bình thường, yêu thú có linh trí cao, tiếp xúc với tu sĩ lâu thì đều nghe hiểu lời nói.
Quả nhiên, Ngụy Tác vừa dứt lời, Dương chi điểu kinh kinh hoảng hoảng lượn một vòng trên đầu gã.
"Ngươi hiểu thì ta nói thẳng, ngươi không hiểu thì lại bay một vòng trên đầu, ta sẽ tìm cách giải thích." Ngụy Tác nói nhanh với Dương chi điểu cực có linh tính, "Lúc trước ta cần yêu Đan của ngươi để cứu trị đồng bạn nên mới đáp ứng thỉnh cầu của chủ nhân ngươi là Hỏa Vân chân nhân đến đấy, chứ ta không cần tính mệnh ngươi."
Nghe Ngụy Tác nói vậy, Dương chi điểu gật đầu liên tục, tựa hồ cho biết nó hoàn toàn hiểu.
"Hiện tại ta và đồng bạn đó thất tán. Ta lấy yêu Đan của ngươi bây giờ, nếu họ chết trong Tiểu thiên giới thì yêu Đan vô dụng đối với ngã ta, còn ngươi yêu Đan ly thể sẽ rất tổn hại, tương đương với phế trừ quá nửa tu vi." Ngụy Tác nói với Dương chi điểu gật đầu liên tục, "Năng lực cảm ứng lành dữ của ngươi, ở đây thập phần hữu dụng, nếu ngươi tận lực giúp ta tìm hai đồng bạn, rồi giao yêu Đan cho ta thì ta đảm bảo sẽ tìm linh dược để ngươi nhanh chóng khôi phục nguyên khí, lại tu thành yêu Đan. Nếu ngươi tận lực giúp mà cuối cùng ta không tìm được hai đồng bạn, ta sẽ để ngươi đi mà không dùng yêu Đan. Sau này sẽ tìm hai nhánh linh dược hữu dụng đền bù cho ngươi."
Nếu bình thường mà giao dịch nghiêm túc nưh thế với một con chim thì đúng là buồn cười, nhưng Ngụy Tác vì muốn tăng khả năng tìm thấy Cơ Nhã cùng Hàn Vi Vi nên cực kỳ nghiêm túc, không hề thấy có gì đáng cười.
Linh điểu cũng thập phần thức thời vụ, biết mình không có cửa cự tuyệt, nó tựa hồ cảm giác được Ngụy Tác thật lòng bàn điều kiện, nên gã nói xong là nó gật đầu lia lịa, sợ gã đổi ý.
"Nhĩ muội yêu, con chim này quá mức linh tính. Chó nó ăn Linh thiệt quả thì với linh tính này, khẳng định sẽ nói chuyện được với ngươi." Thấy Dương chi điểu gật sái cả đầu, lục bào lão đầu dở khóc dở cười bảo.
Nghe đến quả, Ngụy Tác đột nhiên nhớ ra viên ngọc như một trái quả lấy được của Âu Nhiên Mạnh. Hiên Viên lão tổ luôn đi theo nên đến giờ gã vẫn chưa cho lục bào lão đầu xem.
"Lão đầu, ngươi biết vật này không?" Mục quang lóe lên, Ngụy Tác lấy viên ngọc kỳ dị màu cam lớn cỡ mắt rồng ra.
"Đây là Hoang cổ thánh quả!" Lục bào lão đầu hít một hơi lạnh, "Ngụy Tác, ngươi lấy được ở đâu? Ở Tiểu thiên giới gì đó này hả?"
"Hoang cổ thánh quả, thật ra là gì thì nói cho mau. Ta lấy được của Âu Nhiên Mạnh." Ngụy Tác vừa đáp nhanh vừa lướt đến cửa động rực xích lam hồng sắc quang hoa. Tìm Cơ Nhã là quan trọng, gã không muốn mất thời gian nhiều.
"Đồ tốt! Đây mới là đồ tốt!" Giọng Ngụy Tác cấm cảu nhưng lục bào lão đầu lại không trả treo mà hưng phấn kêu lên, "Hoang cổ thánh quả này theo truyền thuyết là linh quả từ thời đất trời sụp đổ, viễn cổ đại năng sáng tạo Thiên khung đã có. Linh quả này không chỉ như Tử hồ hoa, đề thăng xác suất kết Đan thành công, mà còn tăng cường nội phủ mà kinh mạch để lưu trữ được nhiều chân nguyên, đề thăng phẩm giai công phá. Linh quả này còn hiếm hơn Tử hồ hoa, đối với tu sĩ Kim Đan kỳ đô cũng rất có ích, nên thứ thế này, tông môn cũng không bao giờ dành cho thiên tài đệ tử, Tử Tinh chân nhân mà có cũng để mình dùng, chắc là Âu Nhiên Mạnh tự lấy được, không ngờ lại lọt vào tay ngươi! Ha ha! Hoang cổ thánh quả này ta cũng chỉ thấy có hình và giới thiệu trong điển tịch. Công hiệu và dược lực cụ thể thì ta cũng không rõ, Bổ thiên Đan giờ không bổ với ngươi nữa? Luyện hóa qua này thì Tử Huyền chân quyết khẳng định không chỉ thiên cấp đê giai, người ta nhìn vào thần hải quang hoa của ngươi sẽ không thể nhận ra, chỉ cho rằng ngươi là thiên cấp đê giai. Thứ này không tăng cường thần hải."
"Đồ tốt thế hả, nghe ra thì linh quả này cực đại tăng cường nội phủ, nhục thân, tương đương với đề thăng phẩm giai công pháp, na chắc có thể tăng trưởng thọ nguyên nhỉ?" Nếu là thứ khác, lục bào lão đầu nói ngần ấy thì gã sẽ thấy là lắm lời nhưng lúc này, thấy cửa động phía trước rực lam hồng sắc quang hoa thì gã lại hít hơi lạnh.
"Đương nhiên, công hiệu chí ít cũng gấp vô số lần linh dược phổ thông bồi bổ nhục thân như Diên thọ quả, mấy chục năm thọ nguyên sẽ không vấn đề gì. Có những thiên cấp đỉnh giai công pháp không phải vì liên tục tôi luyện nhục thân, tăng cường kinh mạch và nội phủ, vì thế tổng lượng chân nguyên càng kinh nhân, nên được tu sĩ liệt vào hàng công pháp tối đỉnh cấp sao?" Lục bào lão đầu khẳng định rồi quan sát thông đạo ngoài động khẩu

Chương 312: Tiếng đấu pháp

Hoang cổ thánh quả, không ngờ linh quả màu cam của Âu Nhiên Mạnh lại có lai lịch như vậy.
Kết cục của Âu Nhiên Mạnh, thiên tài nhân vật danh động một thời càng nhắc nhở Ngụy Tác nên cẩn thận, hiện tại mới hai mươi mấy tuổi đã thiên cấp công pháp Phân niệm cảnh tứ trọng, thiên tài hơn cả thiên tài, vạn nhất chết trong tay người khác thì đồ tốt của mình sẽ chui vào túi người ta hết.
Còn không rõ dược lực cụ thể của Hoang cổ thánh quả nên trong lúc này gã đương nhiên không dám luyện hóa, thu linh quả thậm chí còn cao cấp hơn Tử hồ hoa lại, gã lập tức quan sát cẩn thận thông đạo ngoài động khẩu.
Trong thông đạo ngoài cửa động ràn rạt lam hồng sắc quang hoa, nhưng cũng là một nơi tương tự như động quật. Hai bên thông đạo là vách đá cao vút chứa đầy khí xám.
Thông đạo trông như một cây cầu không thấy tận đầu, không rõ dẫn đến đâu.
Ngụy Tác chợt nhớ đến địa lăng Thanh Phong lăng.
Lam hồng lưỡng sắc quang hoa bao trùm phía trên khí xám, không nhận rõ từ đâu phát ra. Ban nãy Ngụy Tác thí nghiệm hồng sắc hổ văn pháp y đã biết quang hoa này không có tác dụng tiêu giảm thuật pháp.
"Không nhận ra." Lục bào lão đầu quan sát một chốc, nói gọn ghẽ."Cảm ứng thấy nguy hiểm không?" Ngụy Tác hỏi Dương chi điểu bay trước mắt.
Dương chi điểu vội lắc đầu, biểu thị đầy nhân tính hóa rằng không cảm giác thấy khí tức nguy hiểm.
"Tiếp theo dù ta không hỏi, ngươi cảm tri thấy nguy hiểm thì kêu lên, đừng hỏng giở trò, nên hiểu rõ, không có ta thì ngươi cũng sẽ bị khốn ở trong này đến chết." Lục bào lão đầu kêu lên khinh bỉ vì Ngụy Tác lại dùng thủ đoạn uy hiếp nó.
Nghe Ngụy Tác uy hiếp, Dương chi điểu lại gật đầu, như muốn nói, ngài là lão đại, tại hạ hiểu, tại hạ không dám giở trò gì, theo ngài thì mới có miếng ăn.
Nó gật đầu, Ngụy Tác vung tay, phát ra Huyền sát quỷ trảo đã đạt uy lực tương đương với đạo giai hạ phẩm pháp bảo, thận trọng chụp vào lam hồng sắc quang hoa.
Không có bất kỳ phản ứng nào, lam hồng sắc quang hoa không ngăn được Huyền sát quỷ trảo.
Huyền sát quỷ trảo lại chụp vào hôi khí trong hai thông đạo.
Khí xám hai bên bên cốc sâu tan đi, tựa hồ thập phần phổ thông. Bất quá Ngụy Tác cảm giác được Huyền sát quỷ trảo hơi trầm xuống, hình như hai bên có bố trí cấm không pháp trận, nếu lao xuống tất bị tan xương.
Trầm ngâm một chốc, Ngụy Tác vung tay, phi kiếm cánh cửa lơ lửng trước mặt trượt vào lam hồng sắc quang hoa.
Thấy phi kiếm vào trong mà không có bất kỳ phản ứng nào, Ngụy Tác từ từ cất bước.
Dương chi điểu hiểu rõ với thực lực của mình, tuy trong số yêu thú là đại ca nhưng tại Tiểu thiên giới do siêu cấp tông môn có Thần huyền cảnh đại tu sĩ bố trí thì chả là gì nên ngoan ngoãn đi trong thanh bạch sắc linh quang quang tráo được Ngụy Tác kích phát.
Người và chim trầm mặc, cực kỳ cẩn thận đi mấy chục trượng thì phía trước ánh lên hoàng quang.
Đến nơi mới phát hiện cũng là một động quật chừng trăm trượng.
Động quật này cũng như ban nãy, bốn phía là vách đá đan nhau, lồi lõm, không có bất kỳ phù văn nào nhưng bề mắt ánh lên hoàng quang nhàn nhạt.
Động quật này trừ thông đạo gã vừa đi vào thì không có lối ra, chỉ ở giữa động là một đầm nước xanh biếc rộng hơn mười trượng.
Nước trong đầm không hề dị thường, nhưng Ngụy Tác nhì xuống thì mục quang lóe lên.
Đáy đầm sâu hơn ba mươi trượng là một cảnh cửa đồng rỉ sét. Nguồn: http://truyenfull.vn
Cánh cửa trông cực kỳ cổ kính còn trông lờ mờ được một phù văn huyết hồng sắc, hình con nhện khổng lồ.
"Đây là Hỉ thù chi môn." Ngụy Tác nhăn nhó nhìn cánh cửa trông cực kỳ quỷ dị thì giọng lục bào lão đầu đắc ý vang lên, "Huyết hồng sắc tri thù này tại tu đạo giới thời cua ta là vật lành, tu sĩ gặp tri thù này đều gặp phúc duyên, thành ra kiểu phù văn phong ấn này đều được các tông môn dùng ở cửa Tàng bảo điện, có ý mở cửa gặp niềm vui."
"Hỉ thù chi môn, phá giải bằng cách nào?" Ngụy Tác máy động, Vân Giới tông và thời đại của lục bào lão đầu chỉ cách nhau mấy nghìn năm, xem ra nhiều thứ tương thông, lục bào lão đầu bắt đầu phát huy tác dụng.
"Nếu dùng huyết tế chi pháp, dùng máu mình tế Hỉ thù phù văn sẽ mở được cửa." Lục bào lão đầu đáp.
Ngụy Tác gật đầu, lấy từ nạp bảo nang ra Tị thủy châu, kích phát.
Có Tị thủy châu, Ngụy Tác và Dương chi điểu thuận lợi xuống đáy dầm, đến trước Hỉ thù chi môn mà lục bào lão đầu nói.
Gã không dừng lại, vạch lên cổ tay rải máu ra.
Đoạn gã dùng chân nguyên bao lấy, để máu thấm vào tri thù phù văn.
Có điều sau mấy tích tắc, tình cảnh kinh nhân xuất hiện, cánh cửa đột nhiên mở ra, phun trào bạch sắc hà quang.
Nước trong đầm bị cuốn lên khiến quanh Ngụy Tác không có một giọt nước.
Đoạn gã thấy một cánh cửa xanh xuất hiện, một lối đi trắng ngần trải ra trước mắt.
Thấy thông đạo đầy bạch sắc hà quang, Ngụy Tác lặp lại thí nghiệm với thuật pháp và phi kiếm cánh cửa rồi mới thận trọng lướt vào.
Đi chừng hơn ba trăm trượng, phía trước xuất hiện một lam sắc quang mạc chặn đường.
Quang mạc rất giống với phổ thông linh quang quang mạc, Dương chi điểu cũng không cảm giác thấy nguy hiểm, có điều Ngụy Tác không dám sơ ý, lại lặp lại thử nghiệm, thấy thuật pháp và pháp bảo xuyên vào được lam sắc quang mạc thì mới di động thân ảnh, đi vào trong.
Đi qua lam sắc quang mạc, Ngụy Tác chợt ngẩn người.
Trước mắt xuất hiện một đại sảnh.
Đại sảnh chân chính chân chính là một đại sảnh, nền lát bạch sắc ngọc thạch, bên trong còn không ít đồ đạc như kệ hoa, bình phong do bạch sắc ngọc thạch chế thành, còn kê cả những giá bạch ngọc.
Nhưng toàn bộ đồ đạc đều phá tổn liễu, nằm loạn xạ dưới đất, hình như có ai đã động thủ trong này hoặc đã cướp bóc sạch mọi thứ.
Thần thức quét xuống, thân ảnh gã ra khỏi gian đại sảnh.
Gã phát hiện đang đứng trong một tòa lầu ba tầng, lớn hơn chỗ ở của gã trong Hải Tiên thành, có hơn mười gian phòng, trông như nhà kho nhưng bị lật tung, không còn thứ gì hữu dụng.
Lâu các được bao trong lam sắc quang mạc, không thấy cảnh tượng bên ngoài.
Nhanh chóng tra xét kỹ, Ngụy Tác quay lại cửa chính ở tầng một.
Trừ một thông đạo nối với đầm nước, lâu các còn một cánh cửa cũng bố trí theo kiểu Hỉ thù chi môn, vì đã ở trong nên không cần dùng huyết tế chi pháp phá giải. Ngụy Tác khẽ đẩy, cửa kêu lên kèn kẹt mở ra.
Bên ngoài cũng là lam sắc quang mạc.
Đi qua màn sáng như nước, thấy cảnh tượng bên ngoài, Ngụy Tác và lục bào lão đầu đồng thời hít một hơi lạnh.
Bên ngoài là một sơn cốc lớn.
Phía trên sơn cốc là mây khói trông như lục sắc độc chướng, trong sơn cốc toàn là các vết chém, hố sâu và bạch cốt.
Xem ra sơn cốc này tựa hồ xảy ra cảnh nhiều tu sĩ đấu pháp thảm liệt.
Nhìn lại, lam sắc quang mạc không hề ngăn cản thị tuyến, lâu các ba tầng trong lam xây bằng bạch ngọc, vẽ rồng vẽ phượng, trông tinh trí dị thường. Phía trên cánh cửa Ngụy Tác đi ra treo một kim sắc đại bài biển khắc ba đại tự rồng bay phượng múa, "Linh bảo các".
Ngụy Tác không buồn tính xem nơi này có đúng là chỗ đặt pháp bảo hay không mà lại phát thần thức quét khắp rồi vào sơn cốc từ từ tìm kiếm.
Hài cốt trong sơn cốc rõ ràng từ hơn một vạn năm trước lưu lại, đã triệt để phong hóa, Ngụy Tác chỉ hơi động, gió phất qua là xương trắng trông nguyên vẹn đã tan tành thành bụi, tạo cho người ta cảm giác thương hải tang điền đặc biệt. Mọi di hài tu sĩ ở đây hình như đã bị lục lọi, cả cốc đừng nói một món pháp bảo, cả một món pháp y cũng không còn.
Đến giữa sơn cốc, tiếng động và tiếng rít kỳ dị hòa vào nhau, thoáng từ phía tây vọng đến.
Ngụy Tác giật giật chân mày! Rõ ràng là tiếng tu sĩ đấu pháp

Chương 313: Nhân ma phù văn thần tướng

Theo tiếng đấu pháp, thận trọng đi qua sơn cố có dấu tích đấu pháp và bạch cốt, xuất hiện trước mắt là một "khu rừng".
Trong rừng sừng sững không phải cây cối mà là những tòa thanh sắc thạch tháp đủ cỡ.
Thanh sắc thạch tháp này trông rất giống phật tháp, xá lợi tháp của phật môn tông môn, đều rất cao, bên ngoài toàn là phù điêu tường vân, bảo liên. Tòa nhỏ nhất cao bằng thân người, lớn cỡ bắp đùi, tòa lớn cao hơn mười trượng, đường kính hai người ôm, trông như cổ thụ ngất trời.
Ngụy Tác quét thần thức, cảm giác được thanh sắc thạch tháp tựa hồ không có gì khác lạ.
Hơi trù trừ một chốc, Ngụy Tác vung tay, phi kiếm cánh cửa tương cắt một toàn thạch tháp nhỏ làm đôi.
Phi kiếm cánh cửa của gã trông không giống phi kiếm nhưng vì có dung luyện một khối Tân thiên tinh kim lớn nên thật ra sắc hơn phi kiếm bình thường nhiều, cắt ngọn tháp như đậu hủ.
Bên trong ngọn tháp này quả nhiên đặc, là đá xanh bình thường, không có bất kỳ dị thường gì.Trong sâu khu rừng tháp, nơi có tiếng đấu pháp đột nhiên vang lên tiếng đùng đục của vật đập xuống đất. Nguồn truyện: Truyện FULL
Ngụy Tác nhìn Dương chi điểu, con chim rất có linh tính này hiểu ý, không đợi gã ra lệnh đã chủ động bay về phía có thanh âm phát ra. Ngụy Tác càng mãn ý vì vầng sáng chói của nó chợt biến mất, quang hoa thu liễm đến cực điểm.
Ngụy Tác vô thanh vô tức dồn thần thức đến mức cao nhất, theo sau Dương chi điểu.
...
Chính giữa tháp lâm sừng sững một tế đàn cực kỳ hùng vĩ.
Tế đàn vuông văn, rộng hơn hai trăm trượng, cao ước hơn hai mươi trượng, phía trước có một dãy bậc thang dẫn lên đỉnh.
Tế đàn có vẻ được chất bằng đá xanh thông thường nhưng được bao phủ trong một thanh sắc quang tráo.
Càng kinh nhân là đỉnh tế đàn đỉnh có một dải huyết hồng sắc quang diễm, huỳnh quang lấp lánh, thậm chí khiến người ta không cách nào nhìn thẳng, không rõ là vạt gì phát ra quang hoa chói lòa như thế.
Trên bãi đất trống trước tế đàn có hai tu sĩ mặc hắc sắc pháp bào.
Hai tu sĩ trẻ tuổi này đều chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, mặt mũi khác hẳn nhau, tu sĩ bên tay trái mặt hơi tròn, bên tay phải lại gầy gò, mõm nhọn tai choắt. Pháp y cả hai mặc lại giống hệt nhau, đều âm khí trầm trầm, thêu đầy phù văn hắc sắc khô lâu đầu, tu sĩ Vân Linh đại lục mà thấy là nhận ra chính thị pháp y đặc biệt của nội môn đệ tử Âm Thi tông: Hắc khô linh bào. Linh bào này chỉ nội môn đệ tử Âm Thi tông lập công mới được phát một món, là pháp y phòng ngự linh giai hạ phẩm.
Cạnh hai tu sĩ có tòa tháp đá cao hơn mười trượng cao vỡ thành năm, sáu mảnh.
Trên thanh sắc thạch tháp đổ gục còn rải rác từng khối thanh đồng sắc tinh kim dày cả thước, một mặt là quang hoa, một mặt đầy phù văn. Trừ tinh kim vỡ thì còn nửa hình người cũng bằng tinh kim này. Quanh đó còn mấy mảnh vỡ thanh đồng sắc đại phủ cùng mấy mảnh thủy tinh tinh thạch, và mấy thứ kỳ dị như vòng răng cưa.
Đáy tòa thanh sắc thạch tháp đã gãy không mịn, chắc vì nhân hình khôi lỗi bị đánh văng vào thanh sắc thạch tháp nên xô đổ.
"Không cần nhìn, chắc là phù văn tinh kim khôi lỗi của Tiểu thiên giới, tuy có thực lực Chu thiên cảnh ngũ trọng nhưng nguyên liệu luyện chế tinh kim khôi lỗi đều thập phần phổ thông. Tu đạo giới từ lâu đã có người nghiên cứu, tranh thủ xem trên tế đàn có bảo vật gì không."
Tu sĩ mặt tròn đi tới ngưng thần nhìn mọi thứ loạn xạ dưới đất, tu sĩ Âm Thi tông mõm nhọn tai choắt còn lại nói.
"Hóa ra Triệu sư huynh hiểu như thế về phù văn tinh kim khôi lỗi. Sư huynh nói đúng, hồng quang trên tế thập phần bất phàm, nếu là bảo vật lợi hại thì chúng ta phát rồi." Tu sĩ mặt tròn ngẩn người gật đầu, mục quang ánh lên nét hưng phấn.
"Nếu đúng là bảo vật, chúng ta có thể dừng lại đây, sau này quay lại báo." Đệ tử Âm Thi tông mõm nhọn gật đầu, " Tiểu thiên giới quá hung hiểm, đệ không muốn chết vô cớ tại đây."
Cả hai thập phần cẩn thận đi về phía tế đàn hùng vĩ.
Cả hai thập phần cẩn thận, phương thức dò đường không khác gì Ngụy Tác, tu sĩ mặt trò kích phát một đạo thuật pháp, phát ra âm hỏa xanh biếc bắn vào thanh sắc quang thấy không có trở ngại thì Triệu sư huynh mõm nhọn tai choắt mới tế xuất bạch cốt trường thương đâm vào quang tráo.
Thanh sắc quang tráo chỉ gợn lên như sóng nước, cũng như ban nãy thuật pháp bắn vào, bị bạch cốt trường thương đâm xuyên, không hề trở ngại.
Cảnh tượng này khiến hai đệ tử Âm Thi tông tu vi Chu thiên cảnh ngũ trọng tỏ vẻ hoan hỉ.
Hai người thận trọng đi vào thanh sắc quang mạc.
Thanh sắc quang mạc không hề ngăn được hai người, cả hai đi hơn mười bước theo dãy bậc thang thì phát sinh dị biến! Một thần ảnh cao bằng hai người thường, toàn thân lưu chuyển hồng sắc quang hoa từ đỉnh tế đàn nhảy xuống.
Thân ảnh cao bằng hai người, toàn thân lưu chuyển hồng sắc quang hoa là một tinh kim khôi lỗi đầy kỳ dị phù văn như gai xanh!
Bề ngoài tinh kim khôi lỗi đỏ rực nhưng cầm một cây trường thương cỡ ba trượng, ngoại giáp lởm chởm gai, trông thập phần đáng sợ.
"Thiên đô minh hỏa!"
Hai tu sĩ Âm Thi tông biến hẳn sắc mặt, đệ tử mặt tròn không có chủ kiến rất có phong phạm của Hàn Vi Vi, vừa thi phóng thuật pháp vừa giậm chân nói ta tên của thuật pháp.
Hai hỏa trụ màu lục đậm như cự mãng lao vào tinh kim khôi lỗi.
Đồng thời, đệ tử Âm Thi tông mõm nhọn tai choắt cũng vòng tay, bạch cốt trường thương lơ lửng trước mặt rực bạch quang đâm vào tinh kim khôi lỗi.
Hai đệ tử Âm Thi tông cho rằng phù văn tinh kim khôi lỗi cũng như lúc trước, khẳng định bị đánh lùi.
Hai đệ tử Âm Thi tông không tin nổi vì hỏa trụ uy thế bất phàm chạm vào hồng sắc quang hoa của phù văn tinh kim khôi lỗi thì tiêu tan vô ảnh vô tung, căn không ảnh hưởng gì.
Cách. Bạch cốt trường thương với tốc độ kinh nhân đâm vào mặt tinh kim khôi lỗi. Tinh kim khôi lỗi hơi lắc lư nhưng vẫn lao tới ầm ầm, trường thương chếch lên, tu sĩ Âm Thi tông mõm nhọn tai choắt chưa kịp phản ứng, không kịp cả kêu thảm thì đã bị xuyên ngực, rồi như con tôm bị xiên trên que nướng, ném lên tế đàn.
Pháp y uy năng phòng ngự linh cấp đê giai không ngăn nổi thanh trường thương!
Ngực bị trường thương đâm thủng, cơ hồ cắt y làm đôi, tu sĩ Âm Thi tông này mất mạng lập tức.
"A!"
Tu sĩ mặt tròn thấy thế thì thiếu chút nữa dựng tóc gáy, nào còn dám phát pháp khí, thi triển bừa một đạo thuật pháp rồi cắm cổ bỏ chạy.
"Bốp!"
Độn tốc của y hoàn toàn không cách nào so được với tinh kim khôi lỗi mình đầy gai nhọn xích hồng sắc, mới ra khỏi thanh sắc quang tráo thì một thanh trường thương đã từ phía sau cắm vào ngươi, mắt y mới kịp ánh lên thần sắc tuyệt vọng rồi cũng như tu sĩ trước, bị trường thương đâm xuyên, ném vào tế đàn.
Giết tu sĩ này rồi, tinh kim khôi lỗi có cặp mắt trống rỗng lóe hồng quang, hoàn toàn không có tình cảm lại lắc mình quay về đỉnh tế đàn. Trên đó đỏ rực một màu nên không nhận ra tinh kim khôi lỗi ở đâu, trên đó có cảnh tượng gì.
"Không ngờ Vân Giới tông, còn luyện chế nhân ma thần tướng!"
Lúc này Ngụy Tác ẩn sau một thạch tháp cách tế đàn hơn hai trăm trượng, hoàn hoàn chỉnh chỉnh nhìn rõ quá trình hai tu sĩ Âm Thi tông bị giết.
"Nhân ma thần tướng này có bố trí nhân ma pháp trận, kỳ công hiệu như Nhân ma tinh. Thuật pháp thông thường với nó là vô hiệu, thực lực tương đương với tu sĩ Phân niệm cảnh lưỡng trọng, phi kiếm của ngươi có thể dễ dàng đối phó nhân ma thần tướng."
Nghe lục bào lão đầu bảo, Ngụy Tác bình tĩnh đi ra khỏi thạch tháp, lướt về phía tế đàn nhưng đột nhiên biến sắc, lướt nhanh ra phía sau.
Thân ảnh gã vừa tan biến thì trong khi rừng tháp hắc quang lại từ mé trái vị trí gã vừa đứg lướt tới, dừng lại trước tế đàn.
Hắc sắc thân ảnh lại là một nữ tu da trắng như tuyết, quyến rũ tột bậc

Chương 314: Kim Đan kỳ nữ tu

Hắc bào nữ tu cũng mặc Hắc khô linh bào như hai tu sĩ Âm Thi tông lúc trước.
Hắc khô linh bào khoác lên mình nàng ta hình như quá rộng, nhưng thân thể nàng ta thật sự quá bóc lửa, tiêu chuẩn của eo nhỏ ngực to.
Dù mặc pháp bào thùng thình thì cũng cảm giác được vòng eo nhỏ xíu.
Hắc khô linh bào hơi rộng mặc lên mình nàng ta, cổ áo hơi trễ xuống, lỗ ra một khe trắng ngần, quyến rũ tột bậc.
Quan trọng nhất là lông mi nữ tu rất dài, mày liễu theo tiêu chuẩn, gương mặt trái xoan quyến rũ tột bậc, Ngụy Tác mà không quen với dung nhan khuynh quốc khuynh thành của Cơ Nhã thì thấy vưu vật bốc lửa này chắc đã sắc tâm đại khởi.
Nữ tu dừng lại trước thạch tháp đổ nát, đôi mắt yêu dã nhìn quanh, nửa cười nửa không.
Đoạn nàng ta đi đến tế đàn trùm trong thanh sắc quang tráo.Tựa hồ rất hiểu thanh sắc quang tráo, nàng ta không thăm dò mà đi vào quang tráo.
Từ từ cất bước, âm thanh trong trẻo vang lên theo mỗi lần chân ngọc dận bước.
Đôi chân ngọc của nàng ta để trần nhưng mỗi bước thì chân dấy lên linh quang như nước, khiến chân không chạm đất, trông như bạch ngọc. Chân phải nàng ta còn quấn mấy dây ngân sắc tiểu linh đang, càng tô thêm nét mảnh mai và yêu dã cho đôi chân. Nguồn: http://truyenfull.vn
Đi được mười bậc, pháp bào tách ra, để hở một vùng trắng toát, là cặp đùi thon. Da nữ tu này trắng tựa ngọc, được hắc bào tô thêm lại càng trắng, cặp đùi lộ ra khiến người ta có cảm giác bên trong Hắc khô pháp bào không mặc gì.
Đi hơn mười bước, trên tế đàn vang tiếng kim loại rủng roẻng, hồng quang như vẫn thạch đập xuống, cự thương cực lớn đâm vào nữ tu, chính là "Nhân ma thần tướng" cầm thương!
Thấy ngọn thương còn to hơn eo mình đâm tới, nữ tu vẫn cười nửa miệng, khẽ đảo mắt điểm tay, hắc sắc quang hoa hình nòng nọc ấn lên trán nhân ma thần tướng.
Hắc quang tại lóe lên, tản ra bao lấy đầu nhân ma thần tướng nhưng đãn cơ hồ bị hồng quang tiêu hao. Nhân ma thần tướng vẫn lao tới, vung thương với khí thế kinh nhân xông lên.
Nữ tu bốc lửa thoáng tỏ vẻ kinh ngạc, hình như đánh giá hơi thấp nhân ma thần tướng nhưng vẫn giữ nụ cười nửa miệng, không tỏ vẻ gì lo lắng.
Khẽ điểm chân ngọc, nàng ta như hồ điệp bay lùi lại.
Nàng ta bay lùi có vẻ thong thả nhưng mũi thương luôn cách ba, bốn trượng, tựa hồ lúc nào cũng có thể cắm vào thể nội nhưng vẫn không tài nào bắt kịp.
...
Ngụy Tác không đi ngay mà mặc ẩn hình pháp y, trốn trong thanh sắc thạch tháp cách ba trăm trượng quan sát cảnh tượng tế đài.
Hắc bào nữ tu bốc lửa tột bậc từ lúc xuất hiện đến khi đối trận với nhân ma thần tướng, nhất cử nhất động lọt hết vào trong mắt Ngụy Tác.
Cách xa như vậy nên chỉ nhìn được chứ đã vượt ngoài phạm vi thần thức bao trùm, không cách nào dùng Vọng khí thuật xem thử tu vi của hắc bào nữ tu. Nhưng qua khí tức thì có vẻ nàng ta chỉ có tu vi Phân niệm cảnh nhất, lưỡng trọng.
Nữ tu tự tin như vậy khiến mắt Ngụy Tác liên tục lóe lên kinh nghi.
Nữ tu thập phần ưu nhã tế xuất một món pháp bảo giống bạch sắc như ý, giống như đang giáo huấn tiểu hài tử, gõ lên đầu nhân ma thần tướng.
Pho nhân ma thần tướng này không sợ thuật pháp oanh kích, cả linh quang phòng ngự cũng vô hiệu, thực lực ngang với tu sĩ Phân niệm cảnh lưỡng trọng.
Nhìn từ xa, bạch sắc như ý khẽ gõ thì nhân ma thần tướng đột nhiên như phong hóa, dừng lại rồi tan dần chỉ còn lại cây thương trên tay. Từ đầu đến chân nhân ma thần tướng cực kỳ đáng sợ tan thành từng mảnh, rơi ngay xuống đất.
Tiếp đó nữ tu dừng lại trên không trung, chân ngọc khẽ điểm, ngọn thương chưa hết dư thế chợt nhảy dựng lên, lọt vào tay nàng ta.
Nữ tu này liếc cây thương, không rõ nghĩ đến điều gì mà nở nụ cười ám muội rồi ném sang một góc trong rừng tháp.
Tiếp đó, nữ tu lướt vào thanh sắc quang tráo rồi theo bậc thang đi lên đỉnh tế đàn.
Tiếng chuông trong trẻo vang lên.
Thân ảnh nữ tu ẩn vào hồng quang.
"Cách"! "Cách"! "Cách"!
Hồng quan trên đỉnh tế đàn đột nhiên xuất hiện tiêng kim loại va nhau choang choảng cùng tiếng vỡ vụn rồi hồng quang tan đi, cảnh tượng trên đó lọt hết vào mắt Ngụy Tác.
Đỉnh tế đàn là những mảnh vỡ tinh kim xích hồng sắc, có lẫn một cây cự phủ, ba cây cự thương.
Nữ tu quyến rũ đang đứng ở giữa, trước mặt là một ngọc đài cao bằng nửa thân người, gương mặt nửa cười nửa không của nàng ta tỏ ra cực kỳ hoan hỉ.
Hồng quang chói lòa tan đi, nhìn rõ cảnh tượng tế đàn, Ngụy Tác hơi trù trừ rồi lén lui lại phía sau.
Từ lúc nữ tu xuất hiện đến hiện tại, dáng vẻ thản nhiên của nàng ta khiến gã hoài nghi đối phương không phải tu sĩ Phân niệm cảnh nhất lưỡng trọng.
Từ cảnh tượng và tiếng đấu pháp, rõ ràng đỉnh tế đàn ít nhất còn bốn nhân ma thần tướng. Có điều cả bốn bị nữ tu giết trong tích tắc. Khác nào chỉ thoáng cái đã lấy mạng bốn tu sĩ Phân niệm cảnh lưỡng trọng, không chỉ tu sĩ Kim Đan cảnh mới có thực lực đó, ít nhất cũng phải là tu sĩ Phân niệm cảnh có thủ đoạn đặc biệt như Ngụy Tác mới làm được.
Nữ tu quyến rũ tột bậc này càng lúc càng giống với một nữ tu Âm Thi tông mà trước đây Lý Dực Triển đặc biệt dặn dò Ngụy Tác.
Âm Lệ Hoa!
Kim Đan kỳ nữ tu duy nhất của Âm Thi tông cũng như toàn Vân Linh đại lục bắc bộ!
Tuy huyết quang chói lòa tan đi và dáng vẻ hớn hở của nàng ta thì có khả năng nàng ta lấy được bảo vật kinh nhân nào đó tại cá tế đàn.
Nếu bình thường, với tu vi của và mớ pháp bảo thích hợp đánh lén, chưa biết chừng gã sẽ thử xem có cơ hội đánh lén không nhưng Cơ Nhã cùng Hàn Vi Vi còn chưa biết thế nào, gã không muốn sinh sự, đi đánh lén một nữ tu có lẽ là tu sĩ Kim Đan kỳ làm gì.
Sau khu rừng tháp đổ gã là sa mạc bình nguyên. Mặt đất bằng phẳng đều là cát vàng mịn.
Mỗi cách mười mấy dặm lại là tình cảnh khác hẳn nhau, hiện tại Ngụy Tác mới đi chưa được một phần vạn Tiểu thiên giới, nhưng dù trước đó không hiểu gì thì cảm giác thế giới khác khiến gã nhận ra Tiểu thiên giới phức tạp kinh nhân thế nào.
Đặc biệt nhất là những nơi đi qua đều bao trùm các loại các dạng linh quang và vân vụ, tu sĩ căn bản không rõ mình đang ở đâu trong Tiểu thiên giới, thị tuyến không thấy được thứ cách mấy dặm, có cảm giác như đang ở trong một mê cung lớn, cứ đ iqua từng gian phòng, so với mê cung khổng lồ như thế thì bản thân nhỏ như hạt bụi, nghẹt thở vì đi mãi không hết.
Nếu bị khốn mấy tháng tại nơi thế này, đúng là có khả năng sẽ không chịu nổi, bị áp lực nghẹt thở khiến có phát điên.
Hiện tại Ngụy Tác thậm chí hoài nghi Vân Giới tông năm xưa cho tu sĩ tông môn khác vào Tiểu thiên giới, không chỉ vì coi cấm địa này thành chiến trường cho đệ tử rèn luyện còn còn thể hiện môn uy, tu sĩ tầm thường ở trong này lâu, ra ngoài sẽ không dám đối địch với Vân Giới tông.
Cát vàng như đã triệt để trầm tịch vạn năm.
Dương chi điểu cũng kiểu gần mực thì đen, lén lút nép sát mặt đất mà bay, trông không giống linh điểu, mà giống chuột đang chui lủi hơn.
Khoác ẩn hình pháp y, Ngụy Tác theo sau Dương chi điểu, như tấm áo choáng trong veo lướt đi.
Cát nhỏ li ti bị nữ tu vừa bốc lửa và nguy hiểm, Ngụy Tác và Dương chi điểu dấy lên làn gió thổi tung.
Dưới lớp cát thoáng ánh lên nhũ bạch sắc quang hoa

Chương 315: Đa tạ ngươi

Nhũ bạch sắc quang hoa dưới lớp cát không có linh khí dao động, cơ hồ dưới cát lẫn những hạt thủy tinh li ti, Ngụy Tác tuy nhiên cực kỳ cẩn thận nhưng không phát hiện mặt cát sau lưng lại biến hóa này. Đi một lúc, đột nhiên vô số bạch sắc quang hoa như huỳnh hỏa trùng (đom đóm - ND) bay lên.
"Chuyện gì hả?"
Ngụy Tác biến hẳn sắc mặt. Dương chi điểu cũng cực kỳ kinh hoảng lùi lại bên cạnh, cơ hồ chỉ muốn nép sát vào gã.
Bạch sắc quang hoa không hề có linh khí dao động, không tổn hại đến thân thể gã, như ánh sáng bình thường mà tôi nhưng pháp trận của ẩn hình pháp y lại vô hiệu, linh khí tiêu tan. Một chiếc bóng rõ dần, hoàn chỉnh lộ ra thân ảnh Ngụy.
Ẩn hình pháp y của gã đã mất hiệu quả ẩn hình.
"Ngươi không cảm giác thấy nguy hiểm hả!" Ngụy Tác quát to với Dương chi điểu vì thể nội chân nguyên không kém đi nhưng chảy ra ngoài là tiêu tan mất tám phần, định dùng nạp bảo nang thì cũng không có bất kỳ phản ứng gì, tựa hồ bất kỳ pháp trận nào cũng vô hiệu ở đây.
Dương chi điểu kinh hoảng tột bậc lắc đầu, xem ra việc không cảm giác thấy nguy hiểm không phải là cố ý giở trò."A! A! Chuyện gì hả, liên hệ giữa ta và pháp trận Dưỡng quỷ quán bị cắt đứt, ta không về Dưỡng quỷ quán được nữa! A! Dưỡng quỷ quán tổn hại thì ta chết chắc!" Giọng lục bào lão đầu kinh hãi vang lên trong tai gã.
Trong hoàng sa sa mạc rộng mười mấy dặm này lấm tấm bạch sắc huỳnh quang, từ từ dâng lên, hình thành một vầng trăng trắng bạc trên độ cao năm, sáu mươi trượng!
"Là Nguyệt thực pháp trận!"
Thấy vầng trăng do vô số bạch sắc huỳnh quang tụ lại, lục bào lão đầu kinh hỉ tột bậc kêu lên như thoát khỏi cõi chế, "Ngụy Tác, pháp trận này chỉ khiến toàn bộ pháp trận trên pháp khí mất công hiệu, ở đây không cách nào động dụng bất kỳ pháp khí này, chân nguyên tiêu tan chín phần, tu vi của tu sĩ tương đương với một phần mười vốn có! Nhưng pháp trận này không tạo thành tổn hại cho tu sĩ cùng pháp khí."
Liền đó, lục bào lão đầu phi thường sợ hãi kêu lên: "Ngụy Tác, mau đi! Pháp trận này đều phối hợp sử dụng với thứ khác, tu vi hiện tại chỉ tương đương với một phần mười bình thường. Dù chỉ là con rối tinh kim thì ngươi cũng không chống nổi."
Ầm!
Lục bào lão đầu vừa dứt lời, như gặp địa chấn, mặt cát rung lên, mười bốn chỗ quanh Ngụy Tác sụt xuống, cát chảy như nước, mười bốn thân ảnh khổng lồ từ dưới đất dâng lên.
Mười bốn con tinh kim khôi lỗi cao bằng hai người!
Có điều khác với nhân ma phù văn thần tướng là mười bốn tinh kim khôi lỗi này đều màu đen, không có bất kỳ phù văn, quang hoa gì, trông như tượng thật sự.
Mười bốn hắc sắc tinh kim khôi lỗi cầm đao, phủ nổi lên khỏi nền cát, thể nội phát ra tiếng lách cách.
"A! Xong rồi, xong rồi! Không thoát được, cả Dưỡng quỷ quán cũng bị đánh vỡ."
Lục bào lão đầu gào lên như khóc, đúng là ghét của nào trời trao của ấy, rõ ràng là cơ quát thiết ngẫu thường có trong cấm chế của thượng cổ tu đạo giới.
Ngụy Tác nhợt nhạt mặt mày, chết dưới tay thứ này đúng là chết không nhắm mắt.
Nhưng lúc đó, tình cảnh quỷ dị xuất hiện.
Tiêng kim loại vang lên lách cách, mười bốn hắc sắc tinh kim thiết ngẫu có sáu pho bất động, như đã "chết", tám con bước lên một bước, khí thế hung hung định chém Ngụy Tác.
Tám tinh kim thiết ngẫu còn lại có ba con lướt lên, thể nội nổ vang như thể bước dài quá nên bị rách nát, nhưng vẫn hoàn toàn bất động.
Bốn trong năm con còn lại khi chạy thì thể nội liên tục nổ vang, được năm, sáu bước thì đứng lại như không chịu nổi nữa, con kiên trì được lâu nhất thì đột nhiên nổ bùng một tiếng, cánh tay cầm phủ rơi xuống, tiếp đó chân rụng ra. Tinh kim thiết ngẫu này bổ chửng, vỡ thành mấy mảnh.
Tình cảnh này, đừng nói Ngụy Tác và lục bào lão đầu, cả Dương chi điểu cũng tròn mắt!
Có câu chim khôn hơn người nhưng tình cảnh này thì cả hai đều không khôn.
"Nhĩ muội yêu!" Ngẩn ra nhìn tinh kim thiết ngẫu tan nát, Ngụy Tác và lục bào lão đầu cùng kêu lên.
Lâu năm quá rồi!
Nếu là hơn một vạn năm trước, Ngụy Tác chắc đã lành ít dữ nhiềuvạn năm rồi, nhân ma thần tướng còn nguyên lành vì có pháp trận chi lực bảo vệ, còn tinh kim thiết ngẫu thuần túy nhờ vào cơ quan khu động, nhiều bộ phận chế tác từ tinh kim đặc biệt đều đã rỉ sét, bất động thì không sao chứ động rồi thì vỡ nát ngay.
Ngụy Tác chưa kịp cao hứng thì thân thể cứng lại!
Một thân ảnh quyến rũ từ rìa cát vàng xuất hiện.
Rất có khả năng là nữ tu Âm Thi tông quyến rũ Âm Lệ Hoa.
Nữ tu xinh đẹp, cả dung nhan và thân thể đều bốc lửa này rõ ràng bị dị cảnh Nguyệt thực pháp trận phát động thu hút.
Thấy Nhi Ngụy Tác ở trong bãi cát vàng, quanh mình toàn là tinh kim thiết ngẫu, nàng ta lại lướt vào bãi cát thuộc Nguyệt thực pháp trận, nhắm hướng gã.
Nữ tử quyến rũ tột bậc này tỏ vẻ đáng thương.
So với thần thái cười mỉm tự tin trước đây, từ vưu vật yêu dã đã biến thành mỹ nữ ngây thơ bên nhà hàng xóm, trình độ biến hóa thần thái và khí chất đnày thì ngay cả Ngụy Tác xuất thân gian thương cũng tự than không bằng. Hiện tại Vọng khí thuật quét vào, không rõ vì pháp trận hay nàng ta tu luyện thuật pháp ngăn đối phương tra xét mà chỉ thấy hắc quang như nước bao bọc, căn bản không cách nào phán đoán tu vi. Nếu không vì đứng trong tháp lâm xem lén, Ngụy Tác tuyệt đối không thể nào xâu chuỗi nữ tu đáng thương này và Kim Đan kỳ nữ tu Âm Lệ Hoa đỉnh đỉnh đại danh của Âm Thi tông lại.
"Vị đạo huynh này, là tu sĩ Hỏa Hoàng cung hả?"
Trong lúc Ngụy Tác bình tĩnh quan sát nữ tu thì nàng ta vì nhìn rõ mặt mũi và y phục gã thì nhanh chóng khôi phục thần thái mỉm cười lúc trước, từ thiếu nữ hàng xóm thân thiết biến thành vưu vật bốc lửa tột bậc, biến hóa nhanh đến độ không ngờ. Giọng nói từ xa vọng lại thập phần không linh, thoáng chút khàn khàn, chỉ giọng nói cũng chứa nét mị hoặc khôn tả.
"Tu sĩ Hỏa Hoàng cung?"
Ngụy Tác ngẩn ra, ngoài mặt vẫn bình tĩnh, không gật đầu, không phủ nhận, hỏi nữ tu đang đến gần: "Cô nương là ai?"
"Chắc đạo huynh không đến nỗi không nhận ra tôi là tu sĩ Âm Thi tông chứ?" Nữ tu mím môi mỉm cười, chỉ vào pháp y, trong tay áo rộng lộ ra đôi tay ngọc, đan với khe hở trên ngực.
"Có việc gì chăng? Không có gì thì tại hạ đi trước." Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh nói xong định đi ngay.
"Tại nơi thế này, gặp nhau là duyên phận, thế nào, đạo hữu thấy tiểu nữ đáng ghét, không muốn ở lại thêm một chút hả?" Nữ tu quyến rũ tột bậc này tỏ vẻ ai oán, nhìn Ngụy Tác rồi bước tới, lộ ra đôi chân trần.
Ngụy Tác nhìn vào mục quang nàng ta, trong đôi mắt mỹ lệ là thất sắc quang hoa mê ly từ từ chuyển động, như biến thành một vũng xoáy hút hết ánh mắt và thần hồn người khác vào.
Ngụy Tác tỏ vẻ si mê, nhìn cặp chân ngọc như sắc lang nuốt nước bọt.
"Đạo huynh muốn thế nào?" Nữ tu mỉm cười, giọng nói mê hặc, tay đặt lên hai ngọn núi trước ngực, khẽ hé hắc bào thêm một phân, "Đạo huynh muốn gì cũng được."
Thân thể dưới lớp hắc bào không mặc gì mà chỉ có một cái yếm mỏng như cánh ve, dệt từ tơ vàng. Cái yếm thoạt ẩn thoạt hiện, hai điểm đỏ rực và chốn đen tuyền thần bí đó cũng không bị che kín, càng khiến nàng ta có thêm nét câu hồn đoạt phách.
"Thật sự muốn gì cũng được?" Ngụy Tác nhìn nữ tu bốc lửa đang trần trụi, nuốt nước bọt. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Đương nhiên." Nữ tu cười khanh khách, đôi ngọn núi mê hồn lắc lư, hắc sắc pháp y rơi xuống tấm thảm đen dưới đất.
Hoàng sa, hắc thảm, nữ tu diễm lệ tột bậc, tình cảnh này khiến người ta không chịu nổi.
"Được!"
Ngụy Tác tỏ vẻ chảy nước bọt đi tới.
"Ngươi... ngươi định làm gì?" Nhưng rồi nữ tu diễm lệ tột bậc không tin nổi trừng lớn mắt. Ngụy Tác gật đầu, chụp lấy hắc sắc pháp y của nàng ta rồi chạy ngay.
"Cô nương không phải bảo muốn gì cũng được hả?" Ngụy Tác vừa vo hắc sắc pháp y nhét vào ngực vừa bảo nữ tu còn chưa kịp phản ứng, "Cô nương rộng rãi quá, đa tạ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau