THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 306 - Chương 310

Chương 306: Thiên khung chi uy

"Lúc đó Vân Giới tông còn cho phép đệ tử tông môn khác vào hả?" Hỏa Vân chân nhân hơi trầm ngâm nói: "Những thứ liên quan đến Tiểu thiên giới mà tại hạ đọc được trong sách cổ không đầy đủ, chỉ bảo nội môn đệ tử Vân Giới tông mới có tư cách vào Tiểu thiên giới, Vân Giới tông rèn luyện đệ tử rất nghiêm, vào Tiểu thiên giới rồi sinh tử tự gánh, trông hết vào tế ngộ và phúc duyên mỗi người, sư trưởng trong môn phái không giúp gì. Tiểu thiên giới không thiếu nơi có linh dược sinh trưởng, cũng không ít nơi có đặt bảo vật. Chỗ nào cũng là cấm chế, vào rồi mà ra được, lấy được gì là thuộc về mình."
"Tại hạ đọc được cũng như Hỏa Vân đạo hữu." Lý Dực Triển gật đầu với Hiên Viên lão tổ: "Có điều cuốn sách tại hạ đọc nói Vân Giới tông còn bố trí hung hiểm tại Tiểu thiên giới, bắt được tu sĩ đối nghịch thì ném vào, cả pháp khí cũng cho giữ lại, đệ tử nào nguyện ý vào Tiểu thiên giới truy sát, giành được gì cũng thuộc về cá nhân. Hiện tại kết hợp với thứ lão tổ đọc được thì chưa hẳn không có khả năng tông môn khác tự nguyện vào đó, bất quá cũng như Hải liệp đại hội của các vị, tu sĩ đi vào sẽ bị điều kiện hạn chế nhất định, chắc đẳng cấp nào đó trở xuống mới được vào, trốn được thời gian truy sát bao lâu thì sẽ được tự do rời Tiểu thiên giới, mang theo đồ lấy được."
"Theo lão phu đọc được, Tiểu thiên giới rộng ba vạn bảy nghìn dặm, Vân Giới tông mất sáu mươi năm mới bố trí xong." Hiên Viên lão tổ hít sâu một hơi, nhìn vô hình cấm chế, thong thả nói.
"Lão phu có đọc được, Vân Giới tông vì kích thích người vào nên để thiên giai công pháp cùng thuật pháp trong này, có cả thiên cấp linh Đan và huyền giai pháp bảo." Hỏa Vân chân nhân nhìn Hiên Viên lão tổ đầy nóng bỏng, "Nếu Tiểu thiên giới này chưa triệt để tổn hại, chưa biết chừng lão tổ sẽ có phúc duyên kinh thiên."
"Vân Giới tông lợi hại như thế, là đệ nhất tông môn Vân Linh đại lục, vì sao mà lại bị diệt, bị tông môn khác đánh bại? Tiểu thiên giới sao lại giữ được, không có ghi chép gì sao?" Ngụy Tác ngẩn ra.Một pháp trận bao trùm mười ba vạn chín nghìn dặm, huyền giai pháp bảo đấy, đối với tán tu chưa thấy nhiều như gã thì thật đáng sợ. Bất quá vì không hiểu gì về Tiểu thiên giới, có bảo bối như lục bào lão đầu thì dù không có Tiểu thiên giới, gã cũng khẳng định sẽ thành tu sĩ Kim Đan kỳ, không giống Hiên Viên lão tổ đã sắp hao tận thọ nguyên, thành thử gã cùng Cơ Nhã lại bình tĩnh nhất.
"Tông môn nào cũng thịnh cực tất suy, bất quá Vân Giới tông sụp đổ là do mình, nhiều điển tịch cùng ghi lại nên không phải ngoa ngôn." Hiên Viên lão tổ giải thích: "Vân Giới tông tối thiện nghệ trận pháp kết giới, bố trí Tố sắc vân giới trận của Tiểu thiên giới cũng đã thập phần kinh nhân, nhưng sau đó một số nhân vật đỉnh giai của Vân Giới tông lớn mật đến mức muốn bố trí một pháp trận, phối hợp với thuật pháp lấy uy năng của Thiên khung."
"Lấy uy năng của Thiên khung?" Ngụy Tác cùng Cơ Nhã tròn mắt.
Hiên Viên lão tổ gật đầu, "Thượng cổ đại năng sáng tạo Thiên khung, uy năng kinh nhân vô vàn, cả Thần huyền cảnh tu sĩ cũng khó tưởng tượng, lấy được một phần vạn, thậm chí một phần mấy chục vạn, mấy trăm vạn uy năng cho mình thì đã lợi ích thế nào? Vân Giới tông suy nghĩ không sai nhưng không khác gì một con kiến định rứt lông của cửu cấp yêu thú, quá coi trọng mình. Vân Giới tông đương thời bị Thiên khung trút uy năng trực tiếp hủy diệt quá nửa, Thiên khung gần đó vỡ mấy lỗ, dẫn phát thú triều, kết quả đại tông môn thịnh cực một thời bị hủy diệt vì lòng tham không đáng của mình."
"Vân Giới tông khi đó có ba Thần huyền cảnh đại tu sĩ, cũng không cách nào ngăn được một phần uy năng phản ngược của Thiên khung. Chỉ hận không sinh ở thời đại của đại năng đó, bằng không được chiêm ngưỡng tu vi và thần thông của người một lần cũng không uổng kiếp sống." Hỏa Vân chân nhân lạnh giọng: "Tiểu thiên giới của Vân Giới tông khi ấy cũng thập phần ẩn bí, phải có truyền tống pháp trận đưa vào, không ai biết vị trí cụ thể của Tiểu thiên giới."
Ngụy Tác thầm trợn tròng trắng.
Hỏa Vân chân nhân rõ ràng có ý khinh miệt Vân Giới tông, nhưng dù gì tu sĩ Vân Giới tông khi đó cũng lợi hại hơn họ không rõ bao nhiêu lần, đến giờ còn ao ước vào lấy đồ của người ta cơ mà. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Tố sắc vân giới trận phá giải bằng cách nào?" Trợn tròng trắng xong, Ngụy Tác hỏi bọn Hiên Viên lão tổ. Đối với Ngụy Tác, là di tích của thượng cổ tông môn nào cũng không trọng yếu, quan trong là có đồ tốt. Vạn nhất vận khí may mắn lấy được một món huyền giai pháp bảo thì đúng là phát đạt, huyền giai pháp bảo, cả tu sĩ Kim Đan kỳ cũng có thể hạ được kia.
"Dùng thuật pháp cường lực phá giải. Tố sắc vân giới trận này, pháp bảo đánh vào sẽ xuyên qua, không thu lại được. Thuật pháp duy trì uy năng nhất định oanh kích một thời gian sẽ mở được khe vào, tuy cũng bị uy năng thuật pháp tương tự phản kích nhưng chúng ta đủ người, ngăn chặn không thành vấn đề gì." Hiên Viên lão tổ trầm ngâm: "Đây là Tiểu thiên giới thì không cần sợ bị Âm Thi tông phát hiện. Miếng thịt thế này, Âm Thi tông không thể nuốt hết, chỉ đành tìm kiếm trong một khu vực, giành lấy lợi ích trước, bằng không chúng ta không vào được trong đó, mà quay về loan tin Tiểu thiên giới ra thì mọi tông môn sẽ đổ xô đến ngay."
"Không sai!" Hỏa Vân chân nhân mắt lóe hàn quang, "Vậy thì chúng ta không cần cố kị gì nữa, không cần ẩn dưới nước, nổi lên phá giải cấm chế sẽ tiện hơn."
Lý Dực Triển gật đầu, không nói gì thêm vung tay, Tinh Bạng chu đóng lại rồi nổi lên mặt nước, dương quang soi sáng, biển xanh mênh mang vạn dặm.
Nổi lên mặt biển, Lý Dực Triển thu Tinh Bạng chu lại, Hiên Viên lão tổ tế xuất bạch ngọc liên đài.
"Để tại hạ dùng sức phá giải Tố sắc vân giới trận, chư vị đạo hữu ngăn trở uy năng phản kích."
Hỏa Vân chân nhân nói đoạn vung tay gọn ghẽ, hắc hồng sắc hỏa diễm cỡ thùng nước, như cự trụ giáng vào vô hình cấm chế.
Tiếng nổ vang lên liên tục, chướng ngại vô hình sáng rực hắc hồng sắc quang hoa, liên tục bắn ra lưỡi lửa hình nấm màu đỏ pha đen, phản kích Hiên Viên lão tổ và bọn Ngụy Tác.
Một vòng bạch sắc linh quang từ bạch ngọc liên đài của Hiên Viên lão tổ dấy lên, dễ dàng ngăn chặn hắc hồng sắc hỏa diễm như hình cây nấm.
Xem ra Hỏa Vân chân nhân nói không sai, Thông minh liên đài của Hiên Viên lão tổ không chỉ là một món phi độn pháp bảo bất phàm mà còn là một món pháp bảo phòng ngự chí ít cũng là đạo giai.
Thấy Thông minh liên đài, Ngụy Tác thèm rỏ dãi, bất quá Hiên Viên lão tổ liên tục động dụng pháp bảo này thì không đời nào ông ta cho gã, gã chỉ còn biết nuốt nước bọt.
Lý Dực Triển xòe tay, tế xuất một thanh sắc linh đang nhỏ xíu, lơ lửng trên không trung.
Thanh sắc linh đang xuất hiện, tiếng thuật pháp oanh kích tựa hồ bị hút hết vào, tứ bề đều an tĩnh.
Lý Dực Triển nói là không sợ bị người Âm Thi tông phát hiện, nhưng vẫn muốn không bị phát hiện vẫn hơn nên tránh để âm thanh phát ra, thu hút tu đạo giả đến.
Hỏa Vân chân nhân liên tục oanh kích mấy tuần hương, vô hình cấm chế đột nhiên phát ra tiếng lách cách, hỏa trụ mất đi lực cản, lao vào!
"Tẩu!"
Hỏa Vân chân nhân tỏ vẻ hớn hở, thân ảnh loáng lên, theo hỏa trụ xông vào!
Nhanh chóng phá được cấm chế Tố sắc vân giới trận như vậy là điều bất ngờ, xem ra uy năng pháp trận đã không cách nào so với xưa kia.
Hiên Viên lão tổ sợ Thông minh liên đài lớn thế, không cách nào thông qua nên thu lại rồi tất cả theo Hỏa Vân chân nhân tiến vào.
"Nhĩ muội yêu!"
Tuy đã nghe ba Kim Đan kỳ đại tu sĩ nói rồi nhưng vào trong Ngụy Tác chợt hít một hơi lạnh kêu thầm.
Trước mắt, hải đảo liên miên, không thấy tận đầu, rộng lớn vô cùng, Tiểu thiên giới gì hả, mà là một vùng đất bị trận pháp phong bế.
"Chắc là Tiểu thiên giới rồi!"
Lục đại trước mắt toàn là các loại các dạng linh vụ và quang hoa bao phủ, ba Kim Đan kỳ đại tu sĩ cùng hô khẽ.
Phía trên gò núi trước mặt bọn Ngụy Tác lơ lửng một lớp hoàng sắc vân vụ, gò núi phủ trong một tầng huyết quang, trông thập phần yêu dị.
"Lưỡng vị đạo hữu thấy thế nào?" Nhìn gò núi khiến người khác rùng mình, Hiên Viên lão tổ hỏi Hỏa Vân chân nhân và Lý Dực Triển.
Nơi nhìn rõ được, rừng núi dọc đường vào Tiểu thiên giới đều bị các loại quang hoa, linh vụ bao trùm, Hỏa Vân chân nhân không hề do dự gật đầu, "đằng nào chúng ta cũng không có địa đồ Tiểu thiên giới, không hiểu cấm chế trong đó, từ từ tìm kiếm là được!

Chương 307: Quỷ sơn quỷ hải

"Tại hạ nghĩ vậy." Lý Dực Triển gật đầu.
Tuy gò núi đầy huyết quang, lơ lửng mây vàng, trông thập phần quái dị nhưng cấm chế không phải cứ càng quái dị thì nhất sẽ càng hung hiểm, chưa biết chừng cấm chế trông phổ phổ thông thông mới nguy hiểm.
Hiên Viên lão tổ rõ ràng muốn vào luôn, nghe hai người nói vậy, thân ảnh loáng lên đầu tiên, lao về phía gò núi.
Cách huyết quang hơn mười trượng, tất cả dừng lại, đứng trên mặt biển.
Thần thức quét qua, không có bất kỳ trở ngại gì, nhất thiết tựa hồ thập phần bình thường.
"Tại hạ thử xem sao."
Ngụy Tác nói xong, trực tiếp thi triển Băng Ly chân quyết, hóa ra bạch sắc băng long, lao vào huyết quang. Gã tranh quyền động thủ vì muốn tránh bị Lý Dực Triển đề nghị sử dụng Huyền sát quỷ trảo.
"A?"
Bạch sắc băng long lao ra, càng lúc càng nhỏ, không đầy một trăm trượng thì tan biến.Hỏa Vân chân nhân mục quang lóe lên, lập tức thi triển một hắc hồng sắc quang tráo cực nồng hỏa sát khí tức.
Hỏa Vân chân nhân không nói gì, đến gần huyết quang, để linh quang quang tráo chạm vào huyết quang rồi hơi trầm ngâm một chốc, từ từ lướt vào huyết quang.
"Hỏa Vân đạo hữu!"
Lý Dực Triển biến sắc, vì vừa vào trong huyết quang, Hỏa Vân chân nhân chìm hẳn xuống đất nhưng lập tức đứng vững, thử đi mấy bước trước khi quay lại.
"Trong đó có cấm không pháp trận, với tu vi của tại hạ cố bay lên cũng chỉ được chừng ba trượng. Huyết quang có công hiệu tiêu hao uy năng thuật pháp, tương đương với liên tục tổn hao chân nguyên. Bất quá tiêu hao kiểu này thì tu vi của chúng ta chịu được." Quay lại, Hỏa Vân chân nhân lạnh lùng nói.
"Y cũng khá đấy chứ."
Hỏa Vân chân nhân mặt mũi khắc bạc, lúc nào cũng có vẻ khó gần nên gã không có nhiều hảo cảm, nhưng giờ thấy ông ta chủ động thử nguy hiểm thì gã thay đổi hẳn quan điểm.
"Vậy thì chúng ta cùng qua!"
Hiên Viên lão tổ không nói gì, một hoàng sắc linh quang quang tráo kết thành trong tích tắc, linh quang quang tráo hình thành hình ảnh vạn niên thanh, chính thị thiên cấp đê giai thuật pháp phòng ngự huyền hoàng linh quang ông ta truyền cho Ngụy Tác.
"Quả nhiên có cấm không cấm chế!"
Trong hoàng sắc linh quang quang tráo, lọt vào phạm vi huyết quang, Ngụy Tác quả nhiên thấy thân thể nặng nề, không bay lên nổi. Bất quá đúng như Hỏa Vân chân nhân nói, huyết quang trừ liên tục tiêu hao uy năng thuật pháp, tương đương với tiêu hao chân nguyên tu sĩ thì không có công hiệu gì nữa. Bọn Ngụy Tác nhanh chóng vượt qua gò núi.
Phía sau gò núi là vách núi xanh biếc cao vòi vọi, hơn ba trăm trượng, trơn bóng như gương.
Đến đây không còn cấm không cấm chế, Hỏa Vân chân vỗ lên nô thú đại trên eo, Dương chi điểu sáng rực một vầng thái dương bay ra.
Hỏa Vân chân nhân thả Dương chi điểu, Ngụy Tác máy động, thả Phệ tâm trùng ra theo.
Thật lòng Ngụy Tác thấy rằng hữu dụng nhất lúc này là lục bào lão đầu, Vân Giới tông là tông môn một vạn mấy nghìn năm trước, cách thời đại của lão không xa, chưa biết chừng lục bào lão đầu nhận ra được vài cấm chế, bất quá thực lực tu sĩ Kim Đan kỳ và thần thông thì lão không hiểu lắm Tu sĩ. Vân Giới tông năm xa tuy nhiên lợi hại nhưng không hiểu được Thiên khung huyền diệu thế nào. Với việc chưa hiểu, cẩn thận vẫn hơn, Ngụy Tác không dám chắc lục bào lão đầu xuất hiện mà không bị ba tu sĩ Kim Đan kỳ phát hiện, giờ là ban ngày, lấy Dưỡng quỷ quán ra thì lục bào lão đầu cũng không ra, cứ theo ba Kim Đan kỳ đại tu sĩ là hay nhất.
"À!"
Dương chi điểu và Phệ tâm trùng được thả ra, thần sắc Hỏa Vân chân nhân và Ngụy Tác đổi ngay.
"Lưỡng vị đạo hữu, chuyện gì vậy? Lẽ nào yêu thú lưỡng vị nuôi không hợp nhau, khó khống chế hả?" Lý Dực Triển thấy Hỏa Vân chân nhân và Ngụy Tác đổi sắc, không nén được lên tiếng hỏi.
"Không phải." Hỏa Vân chân nhân lắc đầu, thò tay phải búng ta một hỏa cầu cỡ trái dưa.
Thinh không vốn không có gì lạ nhưng hỏa cầu bay lên thì đột nhiên có vô số đao nhận cương phong tràn ra, hỏa cầu bị cắt tan trong tích tắc.
"Tầng không có cấm chế?"
Hiên Viên lão tổ và Lý Dực Triển hơi biến sắc, uy năngcương phong phong nhận tựa hồ hoàn toàn không kém gì linh cấp cao giai pháp bảo.
Đồng thời, Ngụy Tác vung tay phát ra bạch sắc băng long bổ vào vách núi nhẵn bóng.
Vách núi uốn mình kỳ dị, bạch sắc băng long xuyên qua, vách núi lại uốn éo rồi trở lại như thường, không hề lõm vào.
"Ngụy tiểu hữu, Phệ tâm trùng này nhìn thấu được cả ảo quang pháp trận?" Lý Dực Triển tỏ vẻ lạ lùng, dù là tu sĩ ngốc thì cũng nhận ra vách núi đó là do ảo quang pháp trận hình thành.
"Phệ tâm trùng của tại hạ đã tiến giai, có năng lực nhìn được ẩn hình, chỉ là lần đầu tiên tại hạ biết nó có thể nhìn thấu được hư thực của ảo quang." Thực lực của Ngụy Tác hiện tại không cần giấu giếm như trước, nân thật thà gật đầu nói.
"Hả? Là trưởng lão Phệ tâm trùng tiến giai. Ngụy tiểu hữu quả nhiên có đại thần thông." Lý Dực Triển thở dài.
"Bố trí cấm chế này đúng là độc ác. Không nhận ra ảo quang pháp trận mà bay lên thì chưa biết chừng sẽ bị cắt nhỏ." Ngụy Tác ngẩng nhìn thinh không không có gì khác thường, tỏ vẻ ấm ức nói.
"Tại hạ không có thủ đoạn nào phá giải ảo quang pháp trận này." Hỏa Vân chân nhân không nói gì, hơi nheo mắt nhìn vách núi, "Chư vị đạo hữu có thủ đoạn phá giải ảo quang pháp trận không?"
"Trưởng lão còn đợi gì nữa?" Hiên Viên lão tổ bảo Ngụy Tác.
"Tại hạ?" Đang đợi xem thủ đoạn của Hiên Viên lão tổ và Lý Dực Triển, Ngụy Tác tròn mắt, "Lão tổ có ý gì? Tại hạ không biết cách phá giải pháp trận này?"
"Tại Hải liệp đại hội, trưởng lão chẳng phải lấy được đạo tâm đăng của Tử Vi tông hả?" Hiên Viên lão tổ nhìn Ngụy Tác, có vẻ tắt tiếng.
"Đạo tâm đăng? Pháp bảo này hả?" Ngụy Tác ngẩn ra, lấy ra pháp bảo hình đĩa dầu màu xanh của hồng sam đệ tử Tử Vi tông.
"Không ngờ pháp bảo này của Tử Vi tông cũng lọt vào tay Ngụy tiểu hữu." Lý Dực Triển kinh ngạc nói.
"Pháp bảo này có công hiệu phá trừ ảo quang pháp trận?"
Ngụy Tác tròn mắt dồn chân nguyên triều vào "Đạo tâm đăng".
"Đạo tâm đăng" rực lên thanh sắc quang hoa, lưu chuyển tứ bề.
Khung cảnh thần kỳ xuất hiện.
Thanh sắc quang hoa đi qua chỗ nào, vách núi liền cong veo rồi tan thành vô hình.
Cảnh tượng lạ lùng xuất hiện trước mắt bọn Ngụy Tác.
Phía trước là một sơn cốc hẹp đầy đá hình bầu dục, lan tràn lục sắc vân vụ, trông thập phần quỷ dị.
"Dương chi điểu không có cảm ứng, chắc không có nguy hiểm."
Dương chi điểu dẫn đường, Hiên Viên lão tổ và bọn Ngụy Tác theo sau, cùng Hỏa Vân chân nhân thận trọng đi qua sơn cốc. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Lục sắc vân vụ lơ lửng, bọn Ngụy Tác tuy thấy cổ quái, đều trầm ngâm một chốc, rồi nén lòng hiếu kỳ không động vào vân vụ.
Bọn Ngụy Tác an nhiên đi nhanh qua sơn cốc.
Trước mặt lại là một dốc núi chếch xuống.
Dốc núi toàn là sương mờ xam xám, không ngăn cản thần thức nhưng tối đa chỉ nhìn được cảnh vật trong vòng năm sáu trăm trượng.
Hỏa Vân chân nhân không dừng mà vẫn đi trước dẫn đường, Dương chi điểu không cảm giác thấy nguy hiểm.
"À!"
Theo dốc núi đi lên hơn một trăm trượng, thoáng thấy đỉnh dốc, Hỏa Vân chân nhân đột nhiên dừng lại.
Hôi sắc vụ khí đột nhiên ngưng kết lại, hình thành từng quỷ ảnh cao bằng nửa người thật cầm song đao, âm khí trầm trầm.
Hôi sắc vụ khí ngưng kết thành quỷ ảnh, vụ khí ngoài xa cũng xáo động, nhanh chóng ngưng thành quỷ ảnh tương tự.
Bọn Ngụy Tác vốn đứng trên dốc núi trống trơn.
Nhưng chỉ tích tắc sau, cả bọn như đứng trong thiên quân vạn mã, chung quanh là "Quỷ sơn quỷ hải".
Hỏa Vân chân nhân thấy quỷ vật hiển hiện thì vẫn mặt mũi lạnh tanh vung tay, ngón lửa đỏ pha đen lớn cỡ bánh xe nổi lên rồi phân tán, hóa thành hơn năm mươi con hỏa diễm phi điểu dài một thước, từng con một lao vào quỷ vật đang lướt nhanh đến.
Ầm, hơn năm mươi quỷ vật bị hỏa diễm thiêu rụi đầu.
"Cái gì?!"
Hỏa Vân chân nhân lại biến sắc.
Đầu hơn năm mươi quỷ vật bị thiêu xong, không tan đi mà mọc ngay ra

Chương 308: Băng nguyên lập trụ

"Chát, chát, chát!"
Quỷ vật xông đến trước hoàng sắc linh quang quang tráo do Hiên Viên lão tổ kích phát.
"Hừ, các ngươi không phải có đao hả? Tưởng là màn thầu hay sao?"
Nhượng Ngụy Tác hơi choáng váng vì trong tay quỷ vật âm khí trầm trầm cầm âm phong trường đao có vẻ rất sắc bén nhưng lao vào linh quang quang tráo của Hiên Viên lão tổ kích phát thì không dùng đao mà nằm bò lên quang tráo cắn như gặm màn thầu.
Xem ra hai thanh đại đao chỉ để dọa người.
"Phi kiếm của ta không chỉ để dọa như đại đao của các ngươi."
Ngụy Tác lấy phi kiếm "Nhĩ muội yêu" đại danh đỉnh đỉnh ra, lưỡng sắc quang hoa lóe lên. "Bụp!", tựu chém nát ba quỷ vật như đập ruồi.Kim Uẩn kiếm quyết cứ sử dụng là hút được kim linh chi khí, Ngụy Tác quyết định sau này nên dùng nhiều nhiều một chút.
"Không phải chứ?"
Ngụy Tác thiếu chút nữa kêu lên "Nhĩ muội yêu" vì ba quỷ vật bị đánh tan thì nhanh chóng ngưng tụ lại vung song đao, lắc mông xông lên.
Thấy thế, Hỏa Vân chân nhân chập hai tay, hắc hồng sắc hỏa liên hơn ba trượng xuất hiện.
Đóa sen lửa uy thế kinh nhân ngưng thành, nhanh chóng quay tít, tạo ra sức hút kinh nhân, toàn bộ quỷ vật bị hút vào.
Quỷ vật trong phạm vi hơn ba mươi trượng bị hút vào, đốt thành tro tàn .
Cảnh tượng này khiến Ngụy Tác rùng mình.
Uy năng của đóa hỏa diễm cự liên này, tu sĩ tầm thường mà đấu với Hỏa Vân chân nhân thì không nói pháp khí, chưa biết chừng cả bản thân cũng bị hút vào, rõ ràng ít nhất đó cũng là thiên cấp đê giai thuật pháp, Hỏa Vân chân nhân khiến cả tu sĩ như Hiên Viên lão tổ e dè không phải không có lý.
Ngụy Tác trợn tròn mắt vì hỏa liên vừa tan đi, tro lại tản ra rồi biến thành hôi sắc khí vụ, ngưng tụ quỷ vật.
"Xoẹt"!
Lôi quang sáng rực hiện ra trước mặt Lý Dực Triển, ngưng thành kim sắc thiểm điện tiểu kiếm chừng hai thước.
Kim sắc tiểu kiếm lóe lên, giáng vào một quỷ vật.
Quỷ vật cũng không thèm nói nửa câu, lập tức hóa thành tro rồi tan thành hôi sắc khí vụ, ngưng thành hình dạng cũ, ra vẻ có bản lĩnh thì cứ việc.
"Cũng như 'Đoạt xá yêu hồn' của Âm Thi tông, không sợ thuật pháp." Lý Dực Triển hơi biến sắc.
"Đoạt xá yêu hồn?"
Ngụy Tác máy động, ném ra một nắm Âm lân sa. Lý Dực Triển nói vậy thì gã thấy là khí tức quỷ vật này khá giống "Đoạt xá yêu hồn" đánh lén gã lần trước.
"Y tuy kiến thức hạn hẹp nhưng kinh nghiệm đấu pháp thập phần phong phú." Thấy gã ném Âm lân sa, Lý Dực Triển và Hỏa Vân chân nhân đều có ý nghĩ này, ngoài mặt bình tĩnh chờ xem quỷ vật bị Âm lân sa thiêu đốt biến hóa thế nào.
Âm lân sa thiêu đốt, quỷ vật vẫn không tổn hại gì, nhưng Âm lân sa dính vào chỗ nào là bốc cháy xuyên qua.
Hiên Viên lão tổ nhíu mày, định đề nghị không nên cố ý đối phó quỷ vật, cứ dùng thuật pháp phòng ngự, cũng như ngăn chặn huyết quang lúc trước xông qua dốc núi rồi tính. Quỷ vật do pháp trận ngưng thành, chỉ cần vượt qua là chúng không đuổi kịp.
Nhưng tay Ngụy Tác lại rực thanh hắc sắc âm khí, ngưng thành Huyền sát quỷ trảo chụp vào quỷ vật bóp mạnh.
Mấy quỷ vật bị bóp nát, nhưng khác lúc trước là không hề ngưng kết trở lại.
"Ngụy tiểu hữu, môn thuật pháp này có thể khắc chế quỷ vật?" Lý Dực Triển và Hỏa Vân chân nhân đều rất kinh ngạc.
Mắt Ngụy Tác lúc đó sáng rực như thấy linh thạch.
Gã thi triển Huyền sát quỷ trảo, chỉ để thử xem, không ngờ thật sự hữu dụng, bị Huyền sát quỷ trảo chụp thì nguyên khí của quỷ vật như bị hấp thu, gã rõ ràng cảm giác thấy mấy làn âm khí dung hợp vào huyền sát âm khí, khiến âm khí càng mạnh lên.
Phát hiện này khiến Ngụy Tác điên cuồng chụp.
"Quỷ vật có thể tăng cường uy năng môn thuật pháp này?"
Chụp như bay một lúc, cả bọn Hiên Viên lão tổ đều hiểu uy năng Huyền sát quỷ trảo càng lúc càng mạnh.
Bọn Hiên Viên lão tổ nhìn nhau, đợi cho Ngụy Tác chụp quỷ vật.
Tốc độ Ngụy Tác chụp cực nhanh, ma trảo dài ngoằng như cơn lốc cuốn đi, quỷ vật không có đầu óc, vị đệ huynh trước vừa bị bóp nát thì vị sau đã xông lên. Không đầy nửa tuần hương sau, toàn bộ quỷ vật trên dốc núi đã bị Ngụy Tác chụp hết.
"Chà!"
Hấp thu nguyên khí của ít hất hơn nghìn quỷ vật, nhìn Huyền sát quỷ trảo, Ngụy Tác buột tiếng kêu.
Hóa ra gã cùng Cơ Nhã "vất vả" tu luyện ngần ấy ngày, huyền sát âm khí ngưng thành quỷ trảo đã nhọn hoắt năm ngón, không khác gì trảo của Hắc bức ma long, thậm chí Huyền sát quỷ trảo còn đáng sợ hơn. Hiện tại Huyền sát quỷ trảo ngưng tụ được một lớp vảy ở ngoài.
"Không ngờ môn thuật pháp này của Ngụy tiểu hữu còn có thể tăng trưởng, bọn tại hạ thấy uy năng cao hơn linh cấp trung giai phá bảo một chút nhưng hấp thu quỷ vật nguyên khí thì đã đạt đến uy lực đạo giai hạ phẩm pháp bảo." Lý Dực Triển nhìn gã đầy thâm ý, "Ngụy tiểu hữu, môn thuật pháp này lẽ nào là thiên cấp cao giai thuật pháp?"
"Đạt tới uy lực đạo giai hạ phẩm rồi?" Ngụy Tác mừng thầm, tu sĩ Kim Đan kỳ này phán đoán không sai, Lý Dực Triển bảo Huyền sát quỷ trảo đã đạt tới uy năng đạo giai hạ phẩm thì chắc thế. Bất quá thấy Lý Dực Triển có thâm ý thì gã cười ha ha, tỏ vẻ ngượng ngùng: "Môn thuật pháp này của tại hạ mà là thiên cấp cao giai thì tại hạ cười cả trong mơ mất, môn thuật pháp này đúng là thiên cấp thuật pháp nhưng chỉ là thiên cấp trung giai, là một môn song tu thuật pháp. Uy năng tuy có thể tích lũy nhưng dùng rồi thì sẽ tiêu hao."
"Hả? Hóa ra như thế." Lý Dực Triển nhìn Cơ Nhã cạnh gã, ra vẻ đã hiểu.
"Con bà nó chứ, nếu đúng là thiên cấp cao giai công pháp, định đối phó ta hả?"
Ngụy Tác cười hắc hắc nhưng lại mắng thầm. Lý Dực Triển và Hỏa Vân chân nhân tuy đều bình tĩnh, nhưng gã cảm giác rõ ràng hai người đều thèm muốn môn thuật pháp này. Dù giờ đang xưng hô tiểu hữu lão ca đầy vui vẻ, hợp tác ăn ý nhưng lúc cẩn thận thì vẫn nên cẩn thận.
Chỉ tiếc là pháp trận của dốc núi không mạnh, chứ không thì âm nguyên quỷ vật đông gấp mấy lần, mấy chục lần, Huyền sát quỷ trảo chẳng phải sẽ hơn cả phi kiếm cánh cửa, biến thành đạo giai thượng phẩm, thậm chí đạt đến uy lực huyền giai pháp bảo sao?
Nếu tu sĩ Vân Giới tông bố trí pháp trận này biết gã nghì gì thì sẽ bò dậy từ quan tài mà kêu to "Nhĩ muội yêu" rồi thổ huyết.
Pháp trận này là "Vạn quỷ bất diệt đại trận", ngưng xuất âm nguyên nguyên khí thập phần độc đáo, lúc trước không có thuật pháp như Huyền Sát đại pháp, đại trận này không ai giải được, quỷ vật có thể đuổi theo tu sĩ mấy dặm, cơ bản thì tu sĩ Kim Đan trở xuống chỉ còn cách bỏ chạy, muốn phá giải coi như chết chắc. Hiện tại Ngụy Tác lại khinh miệt pháp trận này không ra gì.
Qua khỏi dốc núi, phía trước là một bình nguyên bằng phẳng, sinh trưởng cây bụi thông thường.
An toàn bay hơn nửa canh giờ, nhiệt độ trong không khí dần băng lãnh. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Cây bụi dày đặc dần trở nên thưa thớt rồi không thấy ngọn cỏ nào, mặt đất phủ một lớp băng mỏng.
Đi thêm mấy dặm, mặt đất và chung quanh đều dày đặc những vì quá lâu năm nên nhiễm bụi, chuyển thành màu xám xịt.
Không lâu sau, bình nguyên phủ băng xám mọc lên nhiều băng trụ cao năm, sáu trượng đập vào thị tuyến tất cả!
Chính giữa băng trụ là từng căn thanh sắc mộc trụ, bên ngoài bọc băng.
Trên trụ gỗ đều buộc dây xích tinh kim, tuyệt đại đa số cột không nhưng có ba cột treo thi thể tu sĩ

Chương 309: Vạn đạo kim quang

Nhìn thấy số cột trụ và thi thể ba tu sĩ, Hiên Viên lão tổ và Hỏa Vân chân nhân, Lý Dực Triển đều phấn chấn.
Pháp y của ba tu sĩ và pháp y hiện tại khác nhau, thoạt nhìn là biết từ rất xa xưa.
Quan trọng nhất là pháp y của ba tu sĩ còn lấp lánh linh quang, tuy cách xa, không thể đoán rõ phẩm giai, nhưng cách hơn một vạn năm mà không mất linh quang thì không phải tầm thường. Pháp y như thế mà không bị lấy đi, chứng tỏ họ còn thứ khác trên mình.
Dương chi điểu dẫn đường, bọn Ngụy Tác thập phần thuận lợi đến trước mớ cột trụ.
Mỗi cây thanh sắc mộc trụ bị băng phong và dây xích tinh kim quấn trên đều phủ đầy phù văn huyền ảo.
Ánh mắt chúng nhân tụ hết vào thi thể thanh sam tu sĩ gần nhất.
Nhục thân tu sĩ này không hề rữa nát, còn nhìn ra y mới chừng bốn mươi tuổi, bị huyền băng đông cứng quá lâu, toàn thân xám xịt, trông thập phần hãi nhân.Thanh sắc pháp y trên mình còn mới, phát ra lục quang nhàn nhạt, thần thức chúng nhân chạm vào thì pháp y này ánh lên thanh sắc quang hoa như hai con cá bơi quanh, trông thập phần linh động. Chúng nhân đều cảm nhận được thần thức bị bắn lại.
"Pháp y này không chỉ có công hiệu cách tuyệt thần thức, đề phòng tu sĩ tra xét mà còn giúp chủ nhận nhận ra có người khác thăm dò." Lý Dực Triển mắt ánh lên quang mang kinh hỉ.
Chỉ cần có thần thức quét tới là hiện lên thanh sắc quang hoa như hai con cá khiến tu sĩ mặc pháp y này nhận ra có tu sĩ khác ẩn mình.
"Do ai thu lấy bảo vật? Lấy được thì do ai giữ?" Hỏa Vân chân nhân tỏ vẻ rạch ròi, hỏi Hiên Viên lão tổ.
"Hỏa Vân đạo hữu và Lý đảo chủ định thế nào?" Hiên Viên lão tổ nhìn Hỏa Vân chân nhân và Lý Dực Triển.
"Nếu bảo vật cùng pháp khí thông thường, ai giữ cũng thế, nhưng nếu là dị bảo mà do một trong bốn chúng ta giữ thì không ai yên tâm." Hỏa Vân chân nhân nói thẳng, "Để tránh nghi ngờ vô vị, tại hạ thấy mọi bảo vật cứ do Cơ Nhã đạo hữu giữ, lấy bảo vật thì do Ngụy tiểu hữu, môn thuật pháp đó của tiểu hữu. Còn pháp bảo tiến công hoặc phòng ngự, không giúp gì cho chúng ta hiểu nơi này, cứ bỏ qua phẩm giai và tác dụng, thu lại đã, tránh bất lợi đến việc hợp tác. Đợi khi an toàn ra khỏi, về Hải Tiên thành thì nghiên cứu mọi thứ rồi thống nhất phân phối, các vị thấy sao?"
"Mọi thứ đều do bên lão phu giữ, tất nhiên không có ý kiến. Ai cũng đều hiểu, ở nơi thế này, lòng tham cũng vô dụng, dù lấy được bảo vật kinh thiên cũng cần sống sót đã." Hỏa Vân chân nhân nói thẳng, Hiên Viên lão tổ đương nhiên cũng vậy, ông ta không còn nhiều thọ nguyên, hiện tại dù có tu sĩ tu vi cao hơn, ông ta cũng không sợ. Đoạn gật đầu với gã: "Ngụy trưởng lão, bắt đầu đi."
Ngụy Tác hơi ngứa ngáy, thấy Hiên Viên lão tổ gật đầu thì vung tay chụp, thanh hắc sắc âm khí tràn tới, thi thể tu sĩ đó đông cứng, như màn thầu đông kết, biến thành bột vụn.
Thanh sắc pháp y dễ dàng bị thanh hắc sắc âm khí hút lên, lơ lửng trước mắt chúng nhân.
Một hoàng sắc nạp bảo nang nhỏ xíu, tinh tế từ pháp y rơi ra.
"Quả nhiên có nạp bảo nang!" Lý Dực Triển hưng phấn hô khẽ.
"Chắc không có cấm chế, lưỡng vị đạo hữu nếu yên tâm thì để Ngụy trưởng lão mở nạp bảo nang, được không?" Hiên Viên lão tổ quét thần thức vào nạp bảo nang.
"Được!" Hỏa Vân chân nhân và Lý Dực Triển gật đầu, thần sắc bất biến đáp ứng.
"Xem ra nạp bảo nang này xưa nay không thay đổi gì."
Ngụy Tác thận trọng quét thần thức hai lần, thu hoàng sắc nạp bảo nang lại. Nạp bảo nang này hình thức không khác gì hiện tại, cả phù văn cũng thập phần tương tự. Xem ra pháp khí chỉ để đựng đồ này thì hậu bối tu sĩ không ai chịu bỏ lực khí cải tiến. Bất quá nếu Ngụy Tác là luyện khí sư thì cũng vậy, có lực khí nghiên cứu pháp khí này không bằng nghiên cứu cách luyện chế pháp bảo tiến công có uy lực cao hơn.
Ngụy Tác dồn chân nguyên vào, mọi thứ trong nạp bảo nang được lấy ra.
Trong nạp bảo nang có một khối xích hồng sắc tinh kim cỡ nắm tay, một ô hắc sắc mộc hạp, một pháp bảo như nghiên mực hình vuông, một bộ hồng sắc tế châm, một bộ bạch sắc pháp y tựa hồ đã bị dùng rồi, hai thanh ngọc Đan bình. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Đã nói trước nên Ngụy Tác trực tiếp thu tất cả vào nạp bảo nang ném cho Cơ Nhã. Đoạn mở hộp gỗ trước mặt Hỏa Vân chân nhân và Lý Dực Triển.
Ô hắc sắc ngọc hạp trống trơn, Ngụy Tác lắc đầu, mở hai thanh sắc Đan bình ra.
Trong hai thanh sắc Đan bình, một đựng mười hai viên thanh bạch sắc Đan dược, một đựng một viên kim sắc Đan dược. Ngụy Tác không nghiên cứu tác dụng hai loại Đan dược mà chỉ cùng Hỏa Vân chân nhân và Lý Dực Triển đếm số lượng, rồi đưa hết cho Cơ Nhã.
Thu mọi thứ lại, bọn Ngụy Tác đến trước thi thể tu sĩ thứ hai.
Tu sĩ này chừng hơn bốn mươi tuổi, râu quai nón rậm rì, bề ngoài cũng như tu sĩ trước, không có thương tích, cơ hồ bị người ta bắt trói đở đây, chết vì băng giá.
Theo cách bố trí thanh sắc mộc trụ chắc dùng để chế tài tu sĩ đối địch.
Có điều vì sao mọi thứ trên mình các tu sĩ này không bị lấy đi thì không ai hiểu.
Dù Ngụy Tác kém kiến thức đến đâu cũng hiểu từ tu đạo giới mấy vạn năm trước đến hiện tại, không có một tông môn nào giàu đến mức coi rẻ cả pháp khí bán linh giai trở lên, coi như rác rưởi vứt lung tung. Hà huống chỉ một món thanh sắc pháp y lúc trước, phẩm giai không kém gì linh giai hạ phẩm.
Pháp y đỏ rực có hổ đầu phù văn của tu sĩ này cũng lấp lánh hồng quang, phẩm giai không hề thấp.
Bất quá pháp y ngày không có công hiệu ngăn cản thần thức, Ngụy Tác phát hiện ngay eo tu sĩ này đeo một nạp bảo nang.
Ngụy Tác không hề do dự, vung tay lấy cả nạp bảo nang và hồng sắc pháp y.
Thi thể tu sĩ bị đông cứng đến phong hóa nhanh chóng nát vụn.
"Cái gì nhỉ!"
Đột nhiên, mục quang Hiên Viên lão tổ và Hỏa Vân chân nhân lóe lên.
Thanh sắc mộc trụ sau lưng tu sĩ này hơi ánh vàng, tựa hồ có khảm một viên kim sắc tinh thạch. Có điều tinh thạch bị thi thể tu sĩ này che mất, mãi khi y hóa thành tro bụi thì mới lọt vào mắt chúng nhân.
"Không ổn!"
Hiên Viên lão tổ và Hỏa Vân chân nhân, Lý Dực Triển cũng Ngụy Tác, Cơ Nhã biến hẳn sắc mặt!
Kim sắc quang hoa từ trong tia sáng vàng nhạt dấy lên, lớp băng chúng nhân đang đứng cũng ánh lên vô số kim quang cỡ ngón tay.
Hiên Viên lão tổ kích phát huyền hoàng linh quang, vẫn không ngăn nổi kim quang.
Ai cũng cảm nhận được quanh mình là kim quang cỡ ngón tay, kim quang chiếu vào thì họ cũng không thấy bất kỳ cảm giác gì.
Sức mạnh căn bản không cách nào kháng cự được dấy lên, hút tất cả vào một thế giới khác.
"Truyền tống pháp trận?"
Sắc mặt Ngụy Tác nhợt nhạt, cảm giác này không khác gì lúc truyền tống pháp trận đi xa phát động, nhưng gã nín thở vì kim quang dấy lên, gã lập tức cầm tay Cơ Nhã nhưng hụt. Cơ Nhã cùng Hàn Vi Vi, đã bị "hút" trước, truyền tống đi mất.
Tích tắc bị sức mạnh không cách nào kháng cự "nuốt chửng", gã mặt mày nhợt nhạt thò tay, thanh hắc sắc âm khí tràn ra, cuốn pháp y của một tu sĩ cách hơn hai mươi trượng vào tay.
Tích tắc pháp y vàng sáng trên mình tu sĩ này lọt vào tay, gã cũng biến mất.
Nếu có người ở xa nhìn thấy biến cố đột nhiên thì sẽ phát hiện trước lúc Ngụy Tác biến mất, Cơ Nhã cùng Hàn Vi Vi, Hỏa Vân chân nhân đã tan biến trước. Ngay khi gã tan biến, còn lại Lý Dực Triển đang định lao ra cùng Hiên Viên lão tổ đều chìm vào vô số kim quang

Chương 310: Tiểu thiên ảo hóa diệu độn trận

Kim quang lóe lên, Ngụy Tác mặt mũi nhăn nhó hiện rõ thân ảnh tại một "Đại điện".
Có điều nhìn rõ cảnh tượng, sắc mặt Ngụy Tác tức thì trở nên càng khó coi.
Gã đâu có ở trong đại điện, rõ ràng là một động quật khổng lồ.
Động quật này rộng cả trăm trượng, cao hơn sáu mươi trượng, đỉnh hình tròn, vách đá tứ phía lồi lõm, không có bất kỳ phù văn nào nhưng rực một lớn huỳnh quang sậm màu, trông thập phần quỷ dị. Ngụy Tác đứng ở chính giữa.
Trước và sau gã đều có một cửa động rông mấy trượng, đầy lam sắc và hồng sắc quang hoa, trông càng quỷ dị.
Trừ Ngụy Tác, động quật không có ai, chỉ có một con chim vào một con trùng.
Lúc trước gã rất muốn có Dương chi điểu của Hỏa Vân chân nhân thì giờ nó đang thập phần kinh hoàng bay lượng trên đầu gã, Phệ tâm trùng ẩn hình ngay dưới chân gã lúc pháp trận phát động.Rõ ràng kim sắc quang trụ ban nãy là linh quang khi truyền tống pháp trận kích phát.
Ba thi thể tu sĩ treo đó chỉ là con mồi dẫn dụ tu sĩ khác động vào khiến truyền tống pháp trận kích phát.
Còn bố trí kiểu gì thì không thể đoán ra, nhưng dùng mỗi dẫn cho tu sĩ khác động vào để kích phát truyền tống pháp trận, chắc chắn không tốt lành gì.
Quan trọng nhất là truyền tống pháp trận này không đưa tu sĩ đến một chỗ.
Không đưa thêm người đi cùng Ngụy Tác mà chỉ là một con chim và một con trùng!
Hiện tại Dương chi điểu có thể cứu trị Hàn Vi Vi ở ngay trước mắt, với thực của gã, giết nó không thành vấn đề, nhưng Cơ Nhã cùng Hàn Vi Vi cũng không ở cạnh.
Nếu Cơ Nhã cùng Hàn Vi Vi và Hiên Viên lão tổ ở cùng một chỗ thì khá an toàn, còn nếu hai nàng cũng như gã, bị đẩy vào một nơi vô danh, đối diện với vô số cấm chế, thật gã không dám nghĩ đến.
Nếu Cơ Nhã cùng Hàn Vi Vi có gì sơ sảy trong Tiểu thiên giới, chuyến này sẽ khiến gã hối hận cả đời.
Biến sắc mấy lần, hít sâu một hơi đoạn Ngụy Tác buộc mình triệt để lãnh tĩnh, bắt đầu quan sát chung quanh. Tình hình này cuống lên cũng vô dụng, triệt để lãnh tĩnh mới có thể tìm được Cơ Nhã cùng Hàn Vi Vi.
Truyền tống pháp trận thông thường đều là khứ hồi nhưng gã nhìn quanh, không thấy bất kỳ phù văn nào, hoàn toàn không giống với có bố trí truyền tống pháp trận.
Lại hít sâu một hơi, Ngụy Tác toàn lực phát ra thần thức.
Vô hình uy áp tràn ra, bao trùm cả động quật, đổ xô tới động khẩu hai bên.
Dương chi điểu vốn thập phần kinh hoàng lượn trên Ngụy Tác, đôi mắt đầy linh tính chợt tỏ ra sợ hãi, tựa hồ lần đầu hiểu rõ thực lực của gã.
Toàn lực phát ra thần thức, Ngụy Tác phát hiện lối thoát của hai động quật đều là thông đạo, thần thức vươn xa nhất cũng không tới đáy, cũng không có linh khí dao động đặc biệt, trống trơn và lặng ngắt như tờ.
"Cơ Nhã!"
Ngụy Tác trầm ngâm một chốc, nghiến răng dồn chân nguyên, gầm vang. Với chân nguyên của gã mà gầm lên, dù trong bụng núi thì vang đi mấy dặm căn bản không thành vấn đề.
Kêu to xong, gã lại nín thở lắng nghe.
Trừ ẩn ẩn ước ước có hồi âm thì không nghe thấy tiếng Cơ Nhã.
"Cơ Nhã!" Ngụy Tác lại gầm vang.
Gọi liền ba lần, gã sầm mặt lấy ra viên linh cấp cao giai thanh bạch sắc châu tử lấy được ở Hải liệp đại hộ, kích phát một linh quang quang tráo bao lấy mình đoạn lấy tiếp ra Hắc thủy liên và phi kiếm cánh cửa.
Gã lấy Dưỡng quỷ quán từ nạp bảo nang ra, móc một Đan bình, nhỏ huyết dịch vào Dưỡng quỷ quán.
Bình đựng máu Hỏa địa long, lúc Ngụy Tác rời Hải Tiên thành đã nói khi có việc thập phần khẩn cấp sẽ dùng phương thức này triệu hoán lục bào lão đầu, nhỏ vào Dưỡng quỷ quán là lão sẽ cảm giác thấy.
"Việc gì hả?"
Quả nhiên, một giọt máu Hỏa địa long nhỏ vào, thân ảnh lục bào lão đầu từ Dưỡng quỷ quán bay ra, nhìn rõ thì lập tức thần sắc đại biến, "Ngụy Tác, đây là thượng cổ di tích nào? Chẳng phải ngươi đi cùng bọn Hiên Viên lão tổ hả, họ đâu?"
"Bọn ta vô tình chạm vào một truyền tống pháp trận cổ quái, bị truyền tống đến đây." Ngụy Tác nói lại ngay tình hình ở băng cốc có nhiều thanh sắc mộc trụ và việc chạm vào pháp trận, tình cảnh khi pháp trận kích phát cho lão nghe.
"Đều là kim quang tế trụ?" Lục bào lão đầu nghe thấy việc mặt đất rực kim quang tế trụ, liền rúng động, "Chắc là đại thiên ảo hóa diệu độn trận!"
"Tiểu thiên ảo hóa diệu độn trận? Lão đầu, ngươi biết pháp trận này? Đây là truyền tống pháp trận gì?" Ngụy Tác sáng mắt, nhét Dưỡng quỷ quán vào ngực áo, lục bào lão đầu hóa thành lục quang, chu vào tai gã. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Thật ra không thể coi là truyền tống pháp trận, là là một pháp trận tương đương với thuấn di. Pháp trận này dùng một loại pháp tinh đặc biệt để bố trí. Tu sĩ thường bố trí tại động phủ, hoặc khi cùng tu sĩ khác đấu pháp sẽ bố trí trước, vạn nhất không địch nổi thì kích phát pháp trận rồi thuấn di đến chỗ xếp trước, an nhiên đào thoát, nhưng cự ly thuấn di xa nhất cũng chỉ ba trăm dặm." Lục bào lão đầu giải thích: "Pháp trận tối đa có thể sắp xếp một trăm thuấn di điểm, nên gọi là Tiểu thiên ảo hóa diệu độn trận, nếu uy năng mạnh hơn thì có thể thành một nghìn điểm, gọi là Đại thiên ảo hóa diệu độn trận, nhưng pháp trận này khi kích phát là từng ngân sắc quang trụ, có ngân sắc pháp liên rơi xuống, thập phần tráng quan. Bất quá dù là một trăm thuấn di điểm, cũng không rõ những người khác bị truyền tống đến đâu."
"Tức là bọn Cơ Nhã tối đa chỉ cách chúng ta ba trăm dặm?" Ngụy Tác hỏi ngay.
"Sáu trăm dặm." Vì tình huống khẩn cấp, lục bào lão đầu luôn thấy Cơ Nhã thuận mắt hơn Ngụy Tác, cho rằng nàng với gã là bông hoa nhài cắm bãi *** trâu, thậm chí bãi *** trâu này lại là loại hạng bét. Nên lão không rườm lời, chỉnh lại sai lầm của gã, "Pháp trận đưa được xa nhất là ba trăm dặm nhưng nếu họ bị đưa đến phía đối diện thì sẽ thành sáu trăm dặm."
"Đây là pháp y của các tu sĩ trên thanh sắc mộc trụ hả?" Lục bào lão đầu lại hỏi.
"Ở đây là cấm chế gì, ngươi nhận ra không?" Ngụy Tác gật đầu liếc nhìn, hỏi.
"Cấm chế ở đây thập phần quỷ dị, nhất thời ta không nhìn ra, thử xem rồi tính."
Ngụy Tác gật đầu, kiểm tra nhanh mọi thứ của hai tu sĩ.
Khi Tiểu thiên ảo hóa diệu độn trận phát động, gã không kịp kép Cơ Nhã, phát giác Cơ Nhã đã bị truyền tống đi trước, tích tắc bị đẩy đi, gã nghiến răng lấy hết toàn bộ mọi thứ của một tu sĩ.
Hiện tại không có ba tu sĩ Kim Đan kỳ làm lá chắn, một mình ở trong thượng cổ di tích toàn cấm chế, Ngụy Tác không thể thu lại những thứ này, phải xem thi thể hai tu sĩ có pháp khí nào thích hợp với hoàn cảnh hiện tại và tìm được Cơ Nhã không. Không rõ có phát hiện thêm manh mối về Tiểu thiên giới chăng.
Ngụy Tác nhấc pháp y có hổ đầu phù văn lên dồn chân nguyên vào.
"Gừ!"
Pháp y này vang lên tiếng hổ gầm như sấm, hồng sắc hỏa diễm hình thành một con hổ cỡ hai trượng.
Ngụy Tác chỉ tay, hỏa diễm cự hổ uy thế cực kỳ kinh nhân lao vào thông đạo đầy hồng lam sắc quang mang phía trước.
Đây là một tấm hỏa hệ pháp y đặc biệt, uy năng tựa hồ đạt đến linh cấp trung phẩm.
Ngụy Tác hiện tại mặc Thanh minh pháp y được Hiên Viên lão tổ cho, không chỉ đẳng cấp phòng ngự là linh giai thượng phẩm, lại có thể trực tiếp cải biến linh khí khí tức, khiến tu vi của gã dù đạt Kim Đan cảnh mà không cố ý để lộ thì đối phương sẽ cho rằng gã chỉ có tu vi Phân niệm cảnh nhất trọng.
Linh giai trung phẩm pháp y này không có nhiều tác dụng với gã nên bị nhét vào nạp bảo nang.
Gã lại kích phát tấm pháp y vàng sáng.
Tấm pháp y này thêu rải rác phù văn như sao trời, hoàng sắc quang hoa lấp lánh có ẩn chứa ngân sắc quang hoa, thập phần hoa lệ, là pháp y đẹp nhất gã từng thấy

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau