THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 301 - Chương 305

Chương 301: Diệu lô đỉnh

Bất quá lúc đó Hỏa Vân chân nhân đang toàn lực điều khiển Ly Hỏa phảng. Đáy thuyền rực hắc hồng sắc hỏa diễm, như mũi tên rời dây cung lao vút đi. Thần sắc Ngụy Tác cùng Cơ Nhã biến hóa vi diệu không khiến Hỏa Vân chân nhân và Lý Dực Triển nghi ngờ mà cho rằng hai người kinh ngạc trước tốc độ của Ly Hỏa phảng.
"Hả?" Hiên Viên lão tổ mắt ánh lên thần sắc kỳ quái, "Âm Thi tông đại động can qua, xuất động hơn nghìn môn hạ đệ tử."
"Đệ tử Âm Thi tông bị giết tại Chập Khí hải trung tên Kỳ Tử Vũ, là thân truyền đệ tử của Âm Mị Ly lão quái."
Ly Hỏa phảng phát ra rồi, bên ngoài bao trùm một tầng hắc hồng sắc quang tráo, cuồng phong và tiếng động ở ngoài không vọng vào. Lý Dực Triển khẽ vung tay, lấy từ nạp bảo nang ra mấy cái ghế bạch ngọc, gọi Hiên Viên lão tổ và bọn Ngụy Tác ngồi xuống."Đệ tử Âm Thi tông cùng lắm chỉ là một tu sĩ Chu thiên cảnh ngũ trọng, dù thiên phú kinh nhân, tiền đồ rạng rỡ thì Âm Thi tông không thể dồn cho nhiều thứ, dù định báo cừu cũng không cần rình rang như vậy, cơ hồ như vì mất một trưởng lão Phân niệm cảnh ngũ trọng, có khả năng thành Kim Đan tu sĩ. Lúc đó tại hạ hiếu kỳ, nên nghe ngóng." Thong thả ngồi xuống đầu thuyền, Lý Dực Triển đắc ý nói, "Kết quả nghe được nhiều việc rất hay."
"Không sai, đương thời Âm Thi tông treo thưởng thập phần kinh nhân. Có điều lão phu không ngờ rằng, mấy chục năm không có ai dám động vào đệ tử tinh anh Âm Thi tông, chúng định tuyên dương uy thế tông môn nên mới rình rang như vậy." Hiên Viên lão tổ có vẻ bội phục.
"Hóa ra đệ tử Âm Thi tông này trên danh nghĩa là thân truyền đệ tử của Âm Mị Ly lão quái còn thực tế là con riêng của Âm Mị Ly và đạo lữ song tu của một sư huynh tầm thường tư thông sinh hạ." Lý Dực Triển mỉm cười.
"Cướp nữ nhân của sư huynh? Âm Mị Ly lão quái làm cái việc xấu xa đó hả." Hiên Viên lão quái cười ha hả, chép miệng, "Bất quá y sắp đột phá đến tu vi Kim Đan kỳ lưỡng trọng, cộng thêm thực lực của Âm Thi tông thì muốn nữ tu thế nào chẳng có, động đến nữ nhân của sư huynh khác chứng tỏ nữ nhân đó xinh đẹp kinh nhân."
"Chuyện đó thì tại hạ đã nghe nói, nữ tu đó sắc đẹp không tệ nhưng quan trọng nhất là công pháp và thể chất đặc biệt của nàng ta." Lý Dực Triển cười: "Nữ tu đó tu luyện công pháp là Thiên Hương chân pháp, toàn thâm mềm mại như hoa, thơm nức mũi. Thể chất là 'Băng hồ đỉnh'."
"Lại là 'Băng hồ đỉnh'?" Hiên Viên lão tổ tỉnh ngộ, "Chả trách Âm Mị Ly lại thế."
Hiên Viên lão tổ hiểu ra còn Ngụy Tác thì không, nghi hoặc hỏi, "Các vị tiền bối, 'Băng hồ đỉnh' là gì, vãn bối chưa từng nghe qua, có thể giải thích đôi chút chăng?"
Lý Dực Triển mỉm cười: "Một vài nữ tu có thể chất khá đặc biệt, âm nguyên đối với nam tu có ích lợi khác nhau, nữ tu như vậy được gọi là 'Diệu lô đỉnh'. Băng hồ đỉnh là Diệu lô đỉnh tốt nhất, linh khí và âm nguyên có thể tiêu trừ hỏa hệ tạp chất do linh dược để lại trong thể nội tu sĩ. Ngụy trưởng lãochắc biết, chúng ta lợi dụng Đan dược tu luyện, thể nội sẽ có tạp chất, không hẳn thủy hệ linh Đan là không có hỏa hệ tạp chất. Chỉ riêng việc trừ đi tạp chất hỏa hệ dược lực cũng rất có ích đối với tu sĩ."
Ngừng lại một chốc, Lý Dực Triển nhìn Ngụy Tác, mỉm cười ám muội: "Ngụy trưởng lão trẻ như thế, thọ nguyên còn nhiều, sau này có cơ hội thì nên đến Diệu Ngọc thành mua một hai Diệu lô đỉnh, chưa biết chừng có ích cho tu luyện."
"Diệu lô đỉnh cũng có thể trực tiếp mua?" Ngụy Tác tròn mắt, nhớ lại việc bảy trăm hạ phẩm linh thạch ở Linh Nhạc thành.
"Xem ra Ngụy trưởng lão quen khổ tu, hiếm khi hỏi đế việc bên ngoài." Lý Dực Triển cười: "Diệu Ngọc tông chuyên về việc này, đại bộ phận thu nhập của họ là từ phát hiện và huấn luyện nữ tu kiểu này, nhiều quan hệ đều do nữ đệ tử trong tông môn tạo ra. Tuy Diệu Ngọc tông hiện tại không có nổi một tu sĩ Kim Đan kỳ nhưng dù Vân Linh đại lục bắc bộ đệ nhất tông môn có mấy tu sĩ Kim Đan kỳ như Âm Thi tông cũng không dám dộng đến Diệu Ngọc tông. Môn hạ nữ đệ tử của họ đang hầu hạ mấy lão quái Kim Đan kỳ lưỡng trọng trở lên, vạn nhất cùng thì thầm to nhỏ thì mấy Kim Đan kỳ lão quái rất có khả năng ra mặt giúp Diệu Ngọc tông."
Lý Dực Triển nói vậy, Ngụy Tác toát mồ hôi, không ngờ Vân Linh đại lục còn có việc như thế. Cơ Nhã thoáng đỏ mặt nhìn gã, lúc đó nàng dùng Dịch dung Đan cải biến một phần dung nhan, không thì với nhan sắc của nàng, cả ba tu sĩ Kim Đan kỳ đều động dung.
"Được rồi, nói vào việc chính." Lý Dực Triển nhìn Ngụy Tác như nhìn trẻ con, thầm mừng rỡ nói tiếp, "Bất quá chỉ là con riêng của Âm Mị Ly lão quái cũng không đủ để Âm Thi tông rình rang như vậy. Âm Mị Ly chỉ xếp thứ ba trong số bảy tu sĩ Kim Đan kỳ của Âm Thi tông, hơn nữa việc có con riêng này đồn ra cũng không đẹp mặt gì. Sau đó Âm Thi tông mời mấy tu sĩ có thủ đoạn tìm kiếm đặc biệt vào Chập Khí hải tìm tu sĩ đã giết Kỳ Tử Vũ, trong số này có một người là hảo hữu của tại hạ nên tại hạ biết Âm Thi tông đặc biệt dặn họ lưu ý một món pháp khí tử sắc mộc phù. Lúc đó tại hạ và hảo hữu đoán ra, Âm Thi tông đại động can qua như thế không vì Kỳ Tử Vũ là con riêng của Âm Mị Ly mà nguyên nhân là vì tìm pháp khí đó."
Nghe Lý Dực Triển nói vậy, Ngụy Tác cùng Cơ Nhã rúng động, cả hai nghĩ ngay đến tấm tử sắc mộc phù mặt sau có hình mặt quỷ mà cả lục bào lão đầu cũng không rõ công hiệu, bốc mùi tanh khó chịu. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Môn phái như Âm Thi tông mà còn coi trọng vật đó thế, tại hạ cũng ngạc nhiên." Lý Dực Triển nói tiếp, "Tại hạ tốn bao công lao, thầm bám theo nhiều tu sĩ Âm Thi tông mới nghe ngóng được, hóa ra Âm Thi tông thị phát hiện một thượng cổ di tích. Tử sắc mộc phù là lấy từ đó ra."
"Tử sắc mộc phù là do Âm Mị Ly lấy được trong thượng cổ di tích, tựa hồ có ích đối với âm nguyên công pháp hoặc âm nguyên thuật pháp của Âm Thi tông tu luyện, Âm Mị Ly thấy rằng có lợi cho người khác chi bằng cho con riêng, nên cho Kỳ Tử Vũ. Bất quá Âm Thi tông thăm dò di tích này, nói mộc phù pháp khí có quan hệ với vài nơi bí ẩn trong đó, chứ không chỉ Đan giản là một món có thể phụ trợ tu luyện. Lúc bọn Âm Mị Ly định lấy lại để nghiên cứu thì con riêng của y đã bị người ta giết tại Chập Khí hải." Lý Dực Triển hớn hở nói, "Bất quá tại hạ có phần bội phục đối với tu sĩ dám giết con riêng của Âm Mị Ly lão quái. Kỳ Tử Vũ có mang theo Tử ma anh, cùng mấy trưởng lão Âm Thi tông vào Chập Khí hải, lâu lắm rồi không ai dám động đến đệ tử Âm Thi tông, tu sĩ này lớn mật thật. Âm Thi tông sau cùng cũng không tìm được."
"Chắc là Kỳ Tử Vũ kiêu ngạo, cậy có chỗ dựa là Âm Mị Ly nên chạm phải sĩ tiềm tu tại Chập Khí hải." Hiên Viên lão tổ khinh bỉ nói, "Người ta vốn định ở lại Chập Khí hải mấy năm, tu vi cao hơn y nhiều, giết thì đã làm sao."
"Chắc vậy." Hỏa Vân chân nhân cười lạnh, "Nếu tại hạ ở đó tiềm tu, có tu sĩ Âm Thi tông như y đến trêu vào thì tại hạ cũng không lưu tình, giết thẳng tay."
"Các vị lão đại, tại hạ không phải tu sĩ định tiềm tu tại Chập Khí hải, các vị không biết đó tôi, y địn cướp nữ nhân của tại hạ nên tại hạ mới giết y." Ngụy Tác dở khóc dở cười kêu thầm, ngoài mặt vẫn bình tĩnh, giả bộ hiếu kỳ hỏi: "Lý đảo chủ, có nghe ngóng được tử sắc mộc phù có tác dụng gì chăng?"
"Cái đó thì không." Lý Dực Triển lắc đầu: "Mấy lão quái Âm Thi tông thấy được một vài thứ trong di tích nên hoài nghi, định nghiên cứu tử sắc mộc phù. Họ cũng không rõ mộc phù và mấy thứ ở trong di tích có quan hệ đặc biệt hay không, chúng ta càng không thể biết tác dụng của tử sắc mộc phù."
Ngừng lại một chốc, Lý Dực Triển bổ sung, "Mộc phù đó chưa biết chừng là vật đặc biệt của thượng cổ tông môn đó, kiến thức nhiều hơn cũng vô dụng. Tu sĩ lấy được mộc phù thì cũng phải vào trong di tích lý mới có thể phát hiện ra liên hệ."
Ngụy Tác bình tĩnh gật đầu: "Vãn bối trước đây không biết nhiều về Âm Thi tông nhưng nghe nói Âm Thi tông tông chủ có tu vi kinh nhân Kim Đan ngũ trọng, là đại tu sĩ có tiếng của Vân Linh đại lục. Chư vị tiền bối tựa hồ không lo gì điểm này, vì y có vấn đề hay là không có mặt tại nơi đó?"
"Huyết Linh lão tổ?" Hiên Viên lão tổ cơ hồ không quan tâm, lắc đầu, "Công pháp y tu luyện âm khí quá nặng, chỉ cần động dụng chân nguyên, nhục thân sẽ lập tức suy kiệt mất mạng. Từ mười năm trước, lão tặc này đã đóng cửa ở lại Âm Thi tông, không dám giao thủ đấu pháp với ai. Đành đợi đến khi đột phá đến Thần huyền cảnh mới thay đổi được tình hình khó xử này.

Chương 302: Đan đông tu sĩ

"Có tuyệt thế thần thông Kim Đan cảnh ngũ trọng mà không dám động dụng, chỉ làm rùa rút đầu tại Âm Thi tông đúng là thảm."
Ngụy Tác lắc đầu với vẻ đồng tình, lòng thầm tính toán, xem ra gã vô tình lấy được đồ tốt của Kỳ Tử Vũ, chỉ tạm thời không dùng được, vào di tích rồi tính.
"Đương nhiên." Lý Dực Triển cười thoải mái: "Huyết Linh lão tổ tu luyện công pháp, sau khi kết Đan sẽ đốt thiêu dương nguyên tinh huyết, tổn hại cực lớn đối với nhục thân, không tu thành Kim Đan thì không sao. Tu sĩ Vân Linh đại lục biết việc này đều thầm nói rằng Huyết Linh lão tổ nghĩ đến Kim Đan của mình chắc xót ruột lắm, đúng là Đan đông tu sĩ."
"Công pháp như thế đúng là Đan đông." Ngụy Tác cười hắc hắc, cực kỳ hiếu kỳ đối với Kim Đan của tu sĩ Kim Đan kỳ gã chưa từng thấy. Tu sĩ Kim Đan kỳ đối địch, uy lực tối lớn nhất là Kim Đan. Kim Đan có thể tế xuất như pháp bảo, rất nhiều hình dạng, tu sĩ tầm thường khó mà tưởng tượng. Có điều thật sự dùng đến Kim Đan sẽ tổn hao nhiều chân nguyên nguyên khí, Ngụy Tác biết ba tu sĩ Kim Đan kỳ này không thể vì gã hiếu kỳ mà chịu tổn hao chân nguyên và nguyên khí, phun Kim Đan ra cho gã xem nên chỉ nghĩ thế chứ đương nhiên không nói ra.
"Bất quá cũng coi như trời phạt, nhiều công pháp cùng thuật pháp của Âm Thi tông đều dùng thi thể phàm nhân, tu sĩ, thậm chí đặc biệt tìm người thích hợp, giết đi để tu luyện, nguyên pháp bảo Tử Hà tán của Huyết Linh lão tổ đã dùng hơn nghìn anh nhi mới sinh, cực kỳ khốn kiếp, bị báo ứng như thế không có gì lạ." Cả người mặt mũi khắc bạc, không thích nói chuyện như Hỏa Vân chân nhân cũng lạnh lùng chen lời. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Hơn nghìn anh nhi mới sinh?" Ngụy Tác cùng Cơ Nhã biến sắc, giật mình, "Âm Thi tông tạo sát nghiệt như thế, lẽ nào không có tông môn khác để ý?""Nếu giết con cháu của tu sĩ hoặc cướp anh nhi của phàm nhân thì các tông môn Vân Linh đại lục không để yên." Hỏa Vân chân nhân liếc Ngụy Tác nhất nhãn, nhướng mí mắt: "Nhưng Âm Thi tông tự xây đại thành, nuôi nhiều phàm nhân, thậm chí nuôi cả nữ tử chuyên môn sinh sản anh nhi, Âm Thi tông cho họ lợi lộc, họ cũng vui vẻ, người khác nói được gì nữa."
Nghe Hỏa Vân chân nhân giải thích, Ngụy Tác cùng Cơ Nhã tắt tiếng.
Tu sĩ trong mắt phàm nhân là tiên gia, công pháp, thuật pháp, pháp khí của tu sĩ, với phàm nhân là những vật bất phàm, khẽ cho họ chút lợi ích thì có cả đám người sẵn sàng cho con trong bụng, giao dịch kiểu này tuy khiến người ta ghê tởm nhưng một chấp nhận chịu đánh, một sẵn lòng đánh, người khác không xen vào được.
"Đúng rồi, nói đến công pháp Âm Thi tông, có một việc tại hạ cần nhắc nhở Ngụy trưởng lão." Lý Dực Triển mục quang lóe lên, đột nhiên nhớ ra, bật cười, "Âm Thi tông không chỉ có bảy tu sĩ Kim Đan kỳ, số lượng tu sĩ Kim Đan kỳ đứng đầu bắc bộ chư thành Vân Linh đại lục, hơn nữa còn có nữ tu Kim Đan kỳ duy nhất ở bắc bộ. Nữ tu này tên Âm Lệ Hoa, thực lực xếp thứ tư trong Âm Thi tông thất tu sĩ, tại hạ chạm mặt cũng chưa chắc địch nổi. Công pháp của nàng ta khá âm độc, có phần Đan đông. Bất quá nàng ta có một môn thái dương bí thuật, để bồi bổ nhục thân. Nàng ta nuôi nhiều nam lô đỉnh, tựa hồ chưa vừa ý, rất thích nam sắc. Tại hạ và Hỏa Vân đạo hữu già rồi, dù gặp thì nàng ta cũng không thèm để ý. Bất quá tuyệt thế thiên tài như Ngụy trưởng lão, Vân Linh đại lục mấy trăm năm khó gặp, trẻ như thế đã tu luyện thiên cấp công pháp đến Phân niệm tứ trọng thì dù mặt mũi khó coi, nàng ta cũng có hứng ăn tươi, hà huống Ngụy trưởng lão anh tuấn tiêu sái, chỉ cần có cơ hội, nàng ta khẳng định không bỏ qua, trăm phương nghìn kế ăn thịt trưởng lão."
"A?" Ngụy Tác hơi tròn mắt, "Lý đảo chủ, nàng ta chắc dễ chịu, tại hạ thì thảm?"
"Phải trông vào nàng ta." Lý Dực Triển cười: "Du thiệt thủ dương bí thuật của nàng ta có thể không tạo thành bất kỳ bất lợi nào cho các hạ khiến các hạ ngất ngây nhưng cũng có thể hút sạch tinh huyết nguyên dương, các hạ dù không chết thì cũng yếu ớt tám năm, mười năm, tu vi không cách nào tiến bộ."
"Không phải chứ, hưởng thụ như thế để Lý đảo chủ hưởng." Ngụy Tác cười hắc hắc, "Tại hạ không dám."
"Nếu thật sự rơi vào tay nàng ta, sẽ không do chúng ta nữa." Lý Dực Triển cười ha hả.
Cứ trò chuyện vui vẻ như vậy, Ly Hỏa phảng được Hỏa Vân chân nhân điều khiến đi về phía Hải Tiên thành, gặp mấy tu sĩ dọc đường, Hiên Viên lão tổ bảo họ truyền tin miệng cho Hải Tiên tông rồi Ly Hỏa phảng tiếp tục ngược bắc.
Dọc đường, Ngụy Tác và ba Kim Đan cảnh đại tu sĩ trò chuyện, biết thêm không ít kiến thức vốn không rõ và tin tức ngoài lề về tu sĩ Kim Đan kỳ với nhau.
Đúng là chim theo bầy, cá theo đàn, đến mức nào sẽ tiếp xúc với đẳng cấp ấy.
Đến tu vi này mới chạm được vào phạm vi của tu sĩ Kim Đan cảnh, nghe được bí văn về họ.
Hóa ra bắc bộ Vân Linh đại lục có ba mươi hai tu sĩ chi thành gần biển, cộng thêm mười mấy vạn dặm quanh Tịch Diệt hải, kể cả tán tu thì có hai mươi lăm tu sĩ Kim Đan kỳ.
Âm Thi tông có bảy tu sĩ Kim Đan cảnh, cơ hồ chiếm một phần ba, là đệ nhất đại tông môn của bắc bộ Vân Linh đại lục.
Trong số bảy tu sĩ, tu sĩ "Đan đông" hơn cả là Huyết Linh lão tổ, tu sĩ Kim Đan cảnh ngũ trọng, đương nhiên xếp đệ nhất. Từng đến Ma Nhãn đảo, thấy uy năng kinh thiên của "Luân hồi tháp" mà thượng cổ tu sĩ Kim Đan cảnh ngũ trọng để lại nhấn chìm cả Ma Nhãn đảo thì Ngụy Tác hiểu rõ giá thần thông của tu sĩ Kim Đan cảnh ngũ trọng kinh nhân thế na.
Trong sáu tu sĩ Kim Đan cảnh còn lại của Âm Thi tông, xếp thứ hai cũng chỉ như Hiên Viên lão tổ có tu vi Kim Đan cảnh lưỡng trọng. Nhiều lần nghe Hiên Viên lão tổ than thở, Ngụy Tác càng hiểu đến Kim Đan cảnh thì đột phá mỗi nhất trọng tu vi khó hơn lúc còn Phân niệm cảnh không rõ bao nhiêu lần.
Âm Thi tông, tu sĩ xếp thứ hai tên Dạ Vô Thương, y tuy không bị công pháp hạn chế, không cần co đầu rút cổ trong môn phái như "Đan đông" Huyết Linh lão tổ nhưng lại là tu luyện cuồng, người khác thấy rằng khổ tu thập phần khô khan, y lại thấy khổ tu cực kỳ hào hứng, không có việc gì đặc biệt thì đều dốc sức khổ tu. Thiên phú của y không tệ, chưa lớn tuổi nhưng cực có khả năng đột phá đến tu vi cao hơn.
Tu sĩ xếp thứ ba ở là Diệp Linh, cực kỳ hiếu sắc, tương tự Âm Lệ Hoa xếp thứ tư. Bất quá khẩu vị của y rất đặc biệt, không thích nữ tu xinh đẹp mà thích người béo tốt. Có điều đại đa số nữ tu đều rất coi trọng dung mạo, tu luyện công pháp đời nào để mình biến thành béo ú. Y tìm được mấy thị thiếp thì khiến họ trở nên béo ú, rất thích nằm giữa mấy người béo, thật sự khiến người ta khó hiểu.
Diệp Linh tu vi cũng Kim Đan cảnh lưỡng trọng, còn Âm Lệ Hoa, Âm Mị Ly và Mặc Thanh Phong, Trần Vực đều là tu sĩ Kim Đan cảnh nhất trọng.
Cả Vân Linh đại lục, đông nam tây bắc trung, đông bộ có nhiều tông môn lợi hại nhất. Tông môn mạnh nhất Vân Linh đại lục là Nguyên Đồ tông cũng ở đông bộ, nguyên nhân tương tự Thiên Huyền đại lục vì ở đông bộ, Thiên khung nhiều khe hở nhất, hoàn cảnh sinh tồn của tu sĩ càng ác liệt, nhưng vì thế càng có nhiều thu hoạch.
Thật ra một tông môn mạnh hay không không trông vào số lượng đệ tử cấp thấp mà phải xem tu sĩ Phân niệm cảnh trở lên có bao nhiêu, bao nhiêu tu sĩ Kim Đan cảnh hòa và có thể tấn thăng thành tu sĩ Kim Đan cảnh.
Tu sĩ Kim Đan cảnh, đối với một tông môn, kỳ thực có tác dụng chấn nhiếp quan trọng, tu sĩ Kim Đan cảnh đấu pháp với nhau không mấy khi xảy ra.
Một vì khó khăn lắm mới tu luyện đến tu sĩ Kim Đan cảnh, ai cũng tiếc mạng, thập phần cẩn thận, hai là tu sĩ Kim Đan cảnh trở lên đều có đại thần thông, giết được đối phương cũng không dám chắc mình không tổn thương.
Tu sĩ Kim Đan cảnh không thiếu thủ đoạn chạy trốn, một tông môn lợi hại hơn một tông môn khác nhiều nhưng chỉ cần đối phương có một cao thủ Kim Đan cảnh tọa trấn, thì cũng không dám vọng động, cao thủ Kim Đan cảnh của đối phương mà đào tẩu thì hậu hoạn vô cùng, cứ trốn tránh rồi ra tay với đệ tử của tông môn đó thì thật khó đối phó. Không tông môn nào có thể buộc đệ tử ở riệt trong sơn môn.
...
Ly Hỏa phảng đi về phía bắc, mất chẵn một đêm và gần nửa ngày, tới tảng sáng hôm sau, Hỏa Vân chân nhân mới ngừng điều khiển phi độn pháp bảo, dừng lại.
"Phía trước là Không Tang đảo, qua là đến gần di tích."
Chỉ vào một hải đảo lớn không nhìn rõ ở trước mặt, Hỏa Vân chân nhân không thích lắm lời, ngưng trọng nói, "Tiếp theo phải đi dưới mặt nước, bằng không sẽ bị người Âm Thi tông phát hiện."
"Hiên Viên lão tổ, có thủy độn pháp bảo tốt hơn Tinh Bạng chu chăng? Nếu không có thì dùng pháp bảo này của tại hạ." Lý Dực Triển chỉ tay, tế xuất một pháp bảo trông như hai miếng vỏ trai trong suốt ghép lại, dài hơn bốn trượng.
"Lý đảo chủ, Tinh Bạng chu là dùng Ảo quang tinh bạng luyện chế thành nhỉ. Không hiểu xuống nước được bao sâu?" Hiên Viên lão tổ quan sát thủy độn pháp bảo của Lý Dực Triển tế xuất rồi hỏi, có vẻ ông ta cũng có thủy độn pháp bảo.
"Pháp bảo này xuống nước sâu nhất là bảy trăm trượng." Lý Dực Triển đáp.
"Bảy trăm trượng?" Ngụy Tác không khỏi ghen tị, tại Chập Khí hải gã từng thử mấy lần, tị thủy pháp châu không cách nào đạt tới độ sâu ba, bốn trăm trượng.
"Đương nhiên dùng pháp bảo này của Lý đảo chủ." Hiên Viên lão tổ nói: "Thủy độn pháp bảo của lão phu do một thế gia Hải Tiên thành luyện chế, xuống nước sâu nhất bất quá năm trăm trượng, kém xa pháp bảo này của đạo hữu."
"Vậy thì mời chư vị lên thuyền." Lý Dực Triển mỉm cười, chỉ tay, linh quang lóe lên ngoài Tinh Bạng chu, vỏ trai trong veo bên ngoài mở ra

Chương 303: Âm Thi tông, Hỏa Hoàng cung

Hỏa Vân chân nhân thu Ly Hỏa phảng, cả toán cùng vào trong thủy độn pháp bảo đặc biệt, pháp bảo này khép hai mản trai lại. "Bụp, hoa nước tóe lên, pháp bảo này lặn ngay xuống biển.
"
Lý đảo chủ, pháp bảo này do ngài luyện chế?"
Ngụy Tác kinh ngạc nhiên, xuống nước rồi mà từ trong vỏ trai trong veo nhìn ra, không chỉ thấy rõ cảnh vật mà không hề khó thở, tốc độ của phi độn pháp bảo dưới nước còn hơn cả bạch ngọc hạc trước kia của gã.
"
Tại hạ lấy đâu ra thủ đoạn luyện khí lợi hại thế, pháp bảo này là tác phẩm của Thiên Tuệ thành luyện khí sư Hoắc Như. Nếu Ngụy trưởng lão săn được Ảo quang tinh bạng, tại hạ sẽ giới thiệu vị luyện khí sư này luyện chế giúp." Lý Dực Triển nhận ngay ra Ngụy Tác hâm mộ nên mỉm cười.
"
Lý đảo chủ, pháp bảo này có thể mở ra dưới nước không?" Hiên Viên lão tổ cũng thấy thủy độn pháp bảo này bất phàm, hỏi Lý Dực Triển.
Lý Dực Triển gật đầu: "
Có thể nhưng mở ra thì phải dừng lại, bằng không pháp trận chi lực không chống nổi nước biển."
"
Vậy thì mời Lý đảo chủ mở ra, tại hạ sẽ dùng thủ đoạn che giấu.""Thế thì tốt quá." Lý Dực Triển vung tay, Tinh Bạng chu dừng lại, lớp vỏ ngoài mở ra, được linh quang bảo vệ, cách tuyệt nước biển. Hiên Viên lão tổ khẽ giơ tay, phát ra mười mấy nhánh cây.
Mười mấy loại thực vật như quả cầu nhung dính vào Tinh Bạng chu thì nhanh chóng sinh trưởng thành lục sắc thủy tảo.
Tinh Bạng chu đóng lại, trông như một dải lục sắc thủy tảo trôi trong nước biển, che hết linh quang.
Hiên Viên lão tổ làm vậy là để giảm phiền phức, không bị Âm Thi tông phát hiện là hay nhất.
Nhưng toán Hiên Viên lão tổ và Ngụy Tác giá không rõ rằng một dải độn quang từ phía đối diện họ đang áp sát hải vực có di tích của thượng cổ tu sĩ.
Trời đã sáng, từ Không Tang đảo cao bốn, năm trăm trượng, là một trong những đảo tiêu chí của hải vực này nhìn vào, mặt biển trống trơn, không có gì.
Có điều nhìn kỹ mới thấy trên mặt biển cách Không Tang đảo mấy nghìn dặm có một lớp hôi sắc vân khí lan tràn.
Mặt biển dưới hôi sắc vân khí trống trơn.
Nhưng có tu sĩ chân đến gần mặt biển, thần thức quét qua sẽ bị bắn ngược lại, cảm giác rõ hải vực có một vô hình cấm chế.
Cấm chế vô hình hàm chứa cảnh tượng cực kỳ kinh nhân.
Từ ngoài nhìn vào, mặt biển trống trơn nhưng thật ra là liên miên hải đảo. Phần lớn nối lại với nhau, khác tin tức mà Hỏa Vân chân nhân và Lý Dực Triển nghe được trước đó. Cả hai tuy đã đế đây tra xét nhưng chưa vào cấm chế có công hiệu chướng nhãn mà chỉ cho rằng trong đó cùng lắm là mấy vạn dặm, nhưng thật ra hải đảo ở đây nối nhau thành một lục địa nhỏ, tới mười mấy vạn dặm.
Trong đó liên miên hải đảo cao thấp đủ loại, nhiều nơi có quang hoa đặc biệt và các loại linh vụ bao trùm, ở bên ngoài không nhìn rõ cảnh tượng bên trong.
Ở phía tây hải đảo, trong một nơi ước hơn một trăm dặm đang tụ tập không dưới một trăm tu sĩ.
Những tu sĩ này mặc các loại pháp y, tu vi khác nhau đại đa số đều tạo cho người ta cảm giác lạnh lùng, nhiều tu sĩ sắc mặt nhợt nhạt hơn tu sĩ tầm thường nhiều, nhìn vào là không thoải mái
Dốc núi các tu sĩ đứng như ruộng bậc thang, tất cả đứng trên từng bậc thang đó.
Ở mấy chục trượng sau lưng các tu sĩ đều trùm trong hắc sắc linh vụ, liên tục có bạch quang lóe lên, kèm theo âm thanh như sói gào, bậc đá gần hắc sắc linh vụ tựa hồ ngưng kết một tầng hàn băng dày.
Trên bậc thang cao nhất vắt ngang một cỗ quan tài màu đen có chữ thọ khiến người ta nhìn thấy là sởn da gà.
Trên quan tài là một hắc bào lão giả chừng năm mươi tuổi đang xếp bằng.
Hắc bào lão giả mặt mũi gầy khô, hai mắt xanh lè, hắc sắc đạo bào cũng thêu đều phù văn chữ thọ như quan tài dưới chân, nếu phổ thông tu sĩ thấy cảnh tượng này thì dù tu vi thế nào cũng sẽ có cảm giác cực kỳ khó chịu. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Càng kinh nhân là linh khí bên ngoài hắc bào lão giả đen xì, hình thành một hắc sắc khô lâu đầu cỡ nắm tay, đáng sợ tột bậc!
Linh khí hóa hình, hiển nhiên hắc bào lão giả dã là Kim Đan kỳ đại tu sĩ!
Quang văn trong véo lóe lên trên mặt biển, một hôi bào tu sĩ cao gầy, châm giẫm lên Tử ma anh ma khí liễu nhiễu xuyên qua vô hình cấm chế ngoài thượng cổ di tích, hiển hiện thân ảnh.
Từ trong cấm chế không thấy được cảnh tượng trên mặt biển bên ngoài, hôi bào tu sĩ hào ung dung đi qua, rõ ràng cấm chế ở đó đã bị phương pháp nào đó phá giải làm nứt một lỗ mà chỉ còn công hiệu chướng nhãn ảo quang chứ không còn uy năng phòng ngự ngăn cản xâm nhập.
"Đối phương đã chuẩn bị phá giải cấm chế vòng ngoài!" Tu sĩ này không dừng lại, đáp xuống bậc đá trước quan tài, hành lễ với hắc bào lão giả, "là người Hỏa Hoàng cung."
"
Người Hỏa Hoàng cung?!"
Hơn trăm tu sĩ bên dưới xáo động, nhiều người tỏ vẻ kinh hãi.
"
Không phải là tông môn như Hỏa Hoàng cung thì sao dám ngông nghênh đến thế, thế mà cũng không ngờ, trong óc ngươi chắc toàn nước lã hả!"
"
Hỏa Hoàng cung tuy là đệ nhất tông môn tây bộ Vân Linh đại lục, thực lực so với Âm Thi tông chúng ta còn kém một chút, vì thuật pháp của Hỏa Hoàng cung có tác dụng khắc chế thuật pháp Âm Thi tông, các ngươi phản ứng như vậy thì hoặc rút khỏi Âm Thi tông, hoặc để ta giải quyết các ngươi, đừng để mất mặt!"
Hắc bào lão giả trên quan tài mắt lóe lên lục sắc u quang, lạnh lùng lên tiếng.
Giọng nói không lớn nhưng hơn trăm tu sĩ đều biến sắc, run như cầy sấy, hàng bậc thang dọc dốc núi triệt để an tĩnh.
Hắc bào lão giả hỏi tu sĩ gầy khô cóTử ma anh vừa đến, "
Hỏa Hoàng cung đến bao nhiêu người?"
"
Hai trăm người, ít nhất có hai tu sĩ Kim Đan kỳ." Hôi bào tu sĩ chân giẫm Tử ma anh tử hắc sắc ma khí liễu nhiễu, trông như một anh nhi nhưng mắt không hề chớp đầy quỷ dị thì thập phần trầm tĩnh, đáp, "Một Kim Đan tu sĩ rực bạch sắc tường quang, không tu luyện hỏa hệ thuật pháp, chắc là Bảo Tán chân nhân Yêu Tán Tán."
Thấy hôi bào tu sĩ thần sắc bất biến, hắc bào lão giả khiến người ta lạnh buốt cõi lòng tỏ vẻ vừa ý nhưng chỉ hơi gật đầu, không nói gì.
Chừng sau nửa tuần hương, trong hắc sắc linh vụ sau lưng có tiếng quỷ khóc sói gào, bạch quang lóe lên, một tu sĩ trẻ tuổi mặc bạch sắc pháp y, tay cầm một viên bạch sắc cốt châu, lướt ra thở hồng hộc có vẻ cật lực.
"
Tình hình thế nào?" Hắc bào lão giả mắt lại lóe lên lục sắc u quang hỏi.
"
Đại khái hai, ba tuần hương nữa là sư tôn và Diệp sư thúc tổ sẽ phá được đạo cấm chế đó." Tu sĩ trẻ tuổi mặc bạch sắc pháp y vội hành lễ, đáp ngay.
Hắc bào lão giả gật đầu, vẫn lạnh nhạt.
"
Sư tôn, chúng ta nên chặn người Hỏa Hoàng cung hay trực tiếp vào trong?" Hắc bào lão đầu không hạ bất kỳ mệnh lệnh nào, hôi bào tu sĩ gầy khô đứng trên Tử ma anh hỏi.
"
Nếu là con thì làm thế nào." Hắc bào lão đầu không ngoái lại mà hỏi ngược.
"
Nếu do đệ tử quyết định thì mặc cho chúng vào. Nơi này không phải đất riêng của Âm Thi tông chúng ta, dù chặn lại cũng không có lý do. Cứ khai chiến, song phương đều tổn thất lớn." Hôi bào tu sĩ ung dung nói, "Chúng ta dù gì cũng ở đây ngần ấy thời gian, hiểu được phần nào. So với giết địch một nghìn, tự thương tám trăm, chi bằng để chúng vào. Chúng vội vàng đến đây, chắc chắc số tu sĩ chết trong cấm chế còn hơn bị chúng ta ngăn lại."
Hắc bào lão giả mặt mũi lạnh tanh nhìn hôi bào tu sĩ, lại tỏ vẻ vừa ý nhưng không nói gì, lạnh lùng hạ mệnh lệnh, "
hai tuần hương nữa, chúng ta cũng vào.

Chương 304: Cấm địa Tiểu thiên giới

"Đi thôi!"
Sau hai tuần hương, hắc bào lão giả lạnh lùng phất tay, hắc sắc quan tài đằng không lướt về phía hắc sắc linh vụ, cùng lúc đó, tay lão xuất hiện một tấm huyết hồng sắc cổ kính, rìa kính có một vòng khô lâu đầu nhỏ xíu.
Miệng khô lâu đầu phun ra huyết hồng sắc quang hoa, hình thành một linh quang quang tráo hơn mười trượng.
Hắc bào lão giả tiến vào hắc sắc linh vụ, tu sĩ dưới quyền cũng tranh nhau tế xuất các loại pháp khí, nhất thời dốc núi âm phong trận trận, quỷ khóc sói gào, rồi thoáng sau không còn bóng ai.
Thêm nửa canh giờ nữa, ở một nơi phía bắc hải đảo khổng lồ hơn mười vạn dặm, bao trùm các loại linh vụ và quang hoa này, chướng ngại linh quang vô hình đột nhiên rung lên kịch liệt rồi một đạo ngân quang quang trụ bắn tới.
Ngân quang tan biến, hơn hai trăm tu sĩ tràn vào.Quá nửa số này điều khiển một hỏa diễm liên đài chỉ đủ cho một người đứng, hỏa diễm liên đài đỏ rực, lửa bốc cao quá nửa thân người nhưng không uy hiếp đến tu sĩ đứng trên.
Thanh thế hai người đi đầu còn hơn mọi tu sĩ cộng lại, uy thế chấn động thiên địa, đều là tu sĩ Kim Đan kỳ, trong đó một tu sĩ tóc xõa hơn ba mươi tuổi, mặc nguyệt bạch sắc pháp y, phát ra bạch sắc linh khí hình thành hình dạng thần vương đi dạo như trong phật kinh, đầu đội bảo tán, so với chân khí hóa hình của Kim Đan kỳ đại tu sĩ còn ấn tượng hơn.
Tu luyện công pháp bất đồng, khi kết thành Kim Đan, thể nội linh khí quấn quanh mình, hóa ra hình dạng cũng khác nhau. Có người công pháp tu đến Kim Đan thì linh khí hóa thành cánh sen, có người là một ngọn lửa, như hắc bào lão giả của Âm Thi tông, linh khí kết thành thực hình là khô lâu đầu.
Hình ảnh do linh khí hóa ra càng lớn, càng bảo tướng uy nghiêm, càng trông hoành tráng thì phẩm giai công pháp càng cao.
Tu sĩ mặc nguyệt bạch sắc pháp y để tóc xõa, mặt mũi có phần âm nhu như nữ nhân, nhưng linh khí hóa hình lợi hại như vậy thì công pháp tệ nhất cũng từ địa cấp cao giai trở lên.
Cùng tu sĩ này lướt vào là một mặc trung niên tu sĩ xích hồng sắc pháp bào.
Xích hồng sắc pháp bào của trung niên tu sĩ đính đầy kim sắc viên đinh, trông quang hoa lấp lánh, không rõ có diệu dụng gì. Tướng mạo người này thập phần thô kệch, thập phần hào sảng, linh khí ngoài mình cũng màu đỏ chói, ngưng kết thành từng thanh hỏa diễm trường kiếm khiến y càng thô hào, dương cương.
Đứng cùng một tu sĩ trông như nữ nhân, một âm nhu một thô hào, khiến người ta có cảm giác cả hai có sở thích quái dị.
Hơn hai trăm tu sĩ xông qua vô hình cấm chế ngoài hải đảo, chi hậu, trung niên tu sĩ thô kệch mặc xích hồng sắc pháp bào phất tay, hơn năm mươi tu sĩ lướt đi theo rìa đảo.
Hai tu sĩ Kim Đan kỳ và một trăm năm mươi tu sĩ đều dừng lại trên mặt biển, không dám vọng động.
Nửa canh giờ sau, tu sĩ lướt đi lác đác quay lại, năm tu sĩ cung kính đưa cho hai tu sĩ Kim Đan kỳ quyển trục bằng tơ trắng.
Trên năm quyển trục tơ trắng vẽ tình hình về hòn đảo, bên trên còn nhiều chú giải.
Hơn năm mươi tu sĩ lướt ra đều có pháp khí nhìn xa, bằng không dù tốc độ phi độn nhanh hơn nữa cũng không thể trong thời gian ngắn như thế mà bay được nửa hòn đảo.
Hai tu sĩ Kim Đan kỳ nhìn kỹ địa đồ rồi nhìn nhau, cả hai không nói thêm gì, tu sĩ thô kệch mặc xích hồng sắc pháp bào phất tay ra hiệu cho tất cả đi theo, đoạn cùng âm nhu tu sĩ mặc nguyệt bạch sắc pháp y đi trước dẫn đường, lướt về phía bắc.
Bay đến phía bắc hòn đảo, thấy gò núi mà vàng cao bất quá hơn hai trăm trượng, hai Kim Đan kỳ đại tu sĩ mới dừng lại.
Gò núi vàng cạnh hòn đải trông như một đống đất vàng bình thường nhưng không sinh trưởng bất kỳ cây cối gì mà ở giữa là một dãy bậc thang dài vượ qua đỉnh gò ra phía sau, cụ thể đến đâu thì không rõ. Phía sau gò núi lơ lửng từng dải bạch sắc vân vụ, che kín toàn bộ cảnh vật già.
Đến gần ngọn núi hơn ba trăm trượng, trên núi đột nhiên nhất lấp lánh trận trận hoàng quang, lơ lửng vô số hạt bụi. Hạt cát nhỏ xíu lơ lửng trên không nhưng không tản đi, che kín bầu trời, khiến mấy dặm quanh đó, thiên hôn địa ám.
Tu sĩ Kim Đan cảnh mặc xích hồng sắc pháp bào điểm tay, đột nhiên ngưng thành hỏa tiễn dài chừng hai trượng, bắn vào ngọn núi màu vàng.
Vào trong phạm vi cát vàng bao phủ, cát đang lơ lửng bất động cơ hồ sống lại, tràn vào hỏa tiễn, chỉ sau mấy tích tắc là hỏa tiễn lớn dần, biến thành một mũi hoàng sa cự tiễn lớn gấp mấy chục lần.
Mũi hoàng sa cự tiễn tản ra, biến thành từng hạt cát li ti, rải dày mịt trên không.
Một Kim Đan kỳ đại tu sĩ phát ra một đạo thuật pháp mà lại dễ dàng bị hóa giải, tựa hồ chỉ dẫn động cát vàng lơ lửng trong vòng mấy chục trượng quanh hỏa tiễn.
Lớp cát thập phần quỷ dị tạo cho người ta cảm giác nếu tu sĩ tiến vào cũng sẽ bị cát tụ lại nuốt chửng.
Thấy thế, trung niên tu sĩ thô kệch mặc xích hồng sắc pháp bào hớn hở bảo âm nhu tu sĩ mặc nguyệt bạch sắc pháp y: "Yêu hiền đệ, đây là Phi Sa sơn, xem ra Âm Thi tông phát hiện nơi này chắc là cấm địa Tiểu thiên giới trong truyền thuyết thượng cổ của Vân Giới tông!"
Âm nhu tu sĩ thập phần lãnh tĩnh, "Chắc là Tiểu thiên giới rồi, chúng ta biết cách phá giải Tiểu chân giải hoàng sa trận, tiến vào từ đây."
Trung niên tu sĩ thô kệch mặc xích hồng sắc pháp bào tự hưng phấn gật đầu, không nói thêm gì.
Tu sĩ Kim Đan kỳ mặt mũi âm nhu lấy ra mười mấy lá thanh sắc trận kỳ, vung tay ném ra, trận kỳ hóa thành mười mấy đạo thanh quang, bắn vào ngọn núi màu vàng.
Mười mấy lục sắc quang trụ bừng lên, nhưng không mảy may ảnh hưởng đến lớp cát vàng lơ lửng trên không.
Tu sĩ Kim Đan kỳ mặt mũi âm nhu này nhíu mày, lại lấy ra hơn ba mươi lá bạch sắc trận kỳ, phất tay biến thành hơn ba mươi đạo bạch quang, xuyên qua lớp cát, cắm vào ngọn núi.
Hơn ba mươi là bạch sắc trận kỳ bố trí xong, cát vàng đang hoàn toàn bất động chợt rung lên, hình thành hình dáng giao long khổng lồ như muốn lao ra nuốt chửng mọi tu sĩ.
Hơn hai trăm tu sĩ sau lưng hai tu sĩ Kim Đan kỳ thấy vậy thì không chỉ kinh hãi, nếu không có hai tu sĩ Kim Đan kỳ hoàn toàn bất động ngăn chặn hộ, họ chắc đã lùi xa rồi tính. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Tu sĩ Kim Đan kỳ âm nhu mắt lóe lên quang mang, tế xuất liễu một món pháp bảo như đĩa tròn. Món pháp bảo này thập phần cổ kính, nhìn là biết từ rất xa xưa, lơ lửng bốn phù văn cổ thể "Sinh, tử, hưu, thích". Tu sĩ này dồn chân nguyên vào, pháp khí này bắn ra bạch quang cỡ thùng nước vào hoàng sa trận.
Cát vàng lăn quẫy như quái vật đều tụ vào bạch quang quang trụ. Có điều tích tắc sau, với trung tâm là bạch quang quang trụ, hình thành một quả cầu cát đường kính hơn năm mươi trượng.
Quanh gò núi vàng đều sáng sủa, trông không gì nguy hiểm.
"Nhanh lên! Toàn bộ qua ngọn núi này mau lên! Ta không chịu đựng được lâu!"
Thấy thế, hậu phương hơn hai trăm tu sĩ hớn hở nhưng âm nhu tu sĩ lại quát to.
Nghe tu sĩ Kim Đan kỳ này phải quát lên, các tu sĩ đều nghiêm lại, nhanh chóng lướt tới.
Mọi tu sĩ đi qua xong, tu sĩ Kim Đan kỳ mặt mũi âm nhu tiếp tục điều khiển pháp khí lướt qua. Lúc thân ảnh y tan biến vào gò núi vàng thì trong bạch sắc vân vụ mới ngừng bắn ra bạch sắc quang trụ, quả cầu không ngừng lơ lửng trên không, tiêu hao uy năng bạch quang tản ra thành vô số hạt cát vàng, rơi khắp tứ phía.
Lúc này, Hiên Viên lão tổ và bọn Ngụy Tác đã đến phía ngoài vô hình cấm chế của di tích.
Hiên Viên lão tổ và bọn Ngụy Tác vẫn ở độ sâu năm, sáu trăm trượng, phía trước trông không có gì khác thường nhưng thần thức chạm vào là bị bắn lại, ai cũng cảm giác thấy chướng ngại vô hình tồn tại.

Chương 305: Bí văn cổ điển

Ngụy tiểu hữu, thanh hắc sắc quỷ trảo của tiểu hữu thập phần huyền diệu, phát ra không có dấu hiệu, không dễ nhận ra, chi bằng ấn thử vào cấm chế để bọn tại hạ xem uy năng thật ra thế nào." Lý Dực Triển và Hỏa Vân chân nhân đã quen với Ngụy Tác nên không gọi gã là Ngụy trưởng lão nữa mà là tiểu hữu, rõ ràng thấy thực lực của gã, hai Kim Đan kỳ đại tu sĩ cũng coi gã là tu sĩ cùng cấp, không dám coi thường. Lúc trước Lý Dực Triển đề xuất chia đều đồ lấy được trong thượng cổ di tích cũng vì nguyên nhân này.
"
Mời Lý đảo chủ đến gần hơn." Ngụy Tác gật đầu, không từ chối mà đưa ra yêu cầu.
Thiên cấp trung giai Huyền Sát đại pháp, chỉ cần song tu âm dương dung hợp, sẽ liên tục ngưng tụ thành âm sát chi khí uy năng kinh nhân trong thể nội, hiện giờ Âm sát quỷ thủ của gã cùng hàn Đan của Cơ Nhã thi triển, uy năng đã cao hơn linh giai trung phẩm pháp bảo, gần đạt linh giai thượng phẩm. Môn thiên cấp trung giai pháp bảo này càng song tu hành công nhiều thì uy năng càng tăng, dần dần thì không chỉ vượt hơn linh giai thượng phẩm pháp bảo, ngay cả đạo giai pháp bảo cũng có thể vượt được.
Môn thuật pháp này so với các loại thuật pháp dựa vào chân nguyên kích phát, đánh ra tuy uy năng kinh nhân nhưng xong là thôi, uy lực tuy lớn nhưng đã cố định, chỉ khi chân nguyên tu vi tăng lên thì mới tăng theo, thì khá hơn nhiều.
Môn thuật pháp này cũng có khuyết điểm, âm sát chi khí gặp phải uy năng kháng cự thì sẽ tổn hao, nếu hao tổn qua mức thì uy năng sẽ giảm đi, cần song tu để tích lũy. Vì thế nên về lý luận, môn thuật pháp này có thể liên tục tích lũy uy năng như một món pháp bảo liên tục trưởng thành mà chỉ được xếp vào thiên cấp trung giai, bằng không đã thuộc nhóm đỉnh cấp của thiên cấp cao giai.Hiện tại thi pháp ở độ sâu này, đấu với lực nước, khẳng định sẽ tổn thất một chút uy năng, càng đến gần càng tốt.
Ngụy Tác quyết định sau này không tất yếu thì không để lộ môn thuật pháp này, cứ từ từ tích lũy, đến khi lợi hại hơn đạo giai thượng phẩm pháp bảo, có thể như phi kiếm "Nhĩ muội yêu" hiện tại đại danh đỉnh đỉnh bắc bộ Vân Linh đại lục, dùng để dọa người khác.
Lý Dực Triển đương nhiên không ngờ Ngụy Tác có ngần ấy quỷ chủ ý, thấy gã bảo đến gần thì điều khiển Tinh Bạng chu vốn gã rất thèm muốn đến cách vô hình cấm chế chỉ bốn, năm trượng rồi vung tay, Tinh Bạng chu mở ra.
Thanh hắc sắc âm khí từ tay Ngụy Tác dâng lên, ngưng thành một quỷ trảo, ấn vào bức tường vô hình.
"Con bà nó chứ! Sớm biết vậy thì kiếm cớ bảo họ xử lý."
Xuyên qua nước biển, ấn vào chướng ngại vô hình, Ngụy Tác cảm giác được áp lực lên quỷ trảo cực lớn, như khi Huyền sát quỷ trảo xuyên qua tấm thép, tổn thất uy năng ít nhất cũng mười tám lần mới bổ sung lại được.
Ấn xuống bức tường vô hình, Ngụy Tác cảm giác phản lực kinh nhân, như ấn vào một ngọn núi lớn, không thể xô nổi.
Thủy hoa bừng lên, thanh hắc sắc quỷ trảo án xuống bất động thì thu lại ngay.
Chướng ngại vô hình đột nhiên dấy lên thanh hắc sắc quang hoa, Hiên Viên lão tổ và bọn Ngụy Tác tỏ vẻ kinh dị tột bậc, chướng ngại chợt rực lên năm, sáu mươi đạo quang hoa, khí thế hung hung bổ vào Tinh Bạng chu.
Nước biển trước bừng lên, uy năng thập phần bất phàm.
Nhìn kỹ thì quang hoa là hình một con đom đóm cỡ nắm tay trông cực kỳ hung ác quái dị, không khác gì vật sống.
Hỏa Vân chân nhân chỉ tay, hắc hồng sắc hỏa quang lóe lên trước mắt, phân thành mấy chục con hỏa diễm tiểu điểu, từng con một, va vào đom đóm tràn tới.
Hai lần va nhau, mấy chục con hỏa diễm tiểu điểu của Hỏa Vân chân nhân mạnh hơn đom đóm, thiêu tan tất cả rồi lướt thêm một đoạn dưới nước biển trước khi tắt, hình thành từng dải khí trắng dưới biển sâu.
Hỏa Vân chân nhân thể hiện thủ đoạn, Lý Dực Triển tấm tắc, "Hỏa Vân đạo hữu, Ly Hỏa chân quyết tu luyện ngày càng tinh thâm."
Hỏa Vân chân nhân không tỏ vẻ mừng mà hơi nhíu mày, trầm ngâm một chốc, không nói gì mà phất tay, hắc hồng sắc hỏa trụ lớn cỡ bắp đùi hiện ra, hung hãn lao vào vô hình cấm chế.
Chướng ngại vô hình hơi run lên, sáng rực hắc hồng sắc quang hoa, rồi tràn ra năm, sáu mươi đạo quang hoa, xô vào Tinh Bạng chu.
Lần này năm, sáu mươi đạo hắc hồng sắc quang hoa là từng đóa hắc hồng sắc linh chi, cực kỳ đặc biệt.
Hỏa Vân chân nhân cứ thế thi pháp, bắn lửa ra rồi phân thành mấy chục con hỏa diễm tiểu điểu, va vào từng đóa hắc hồng sắc linh chi.
Va chạm lần này, mấy chục con hỏa diễm tiểu điểu và hắc hồng sắc linh chi đồng thời tan biến, uy năng cơ hồ hoàn toàn tương đương.
Thấy cảnh tượng đó, Ngụy Tác cùng Cơ Nhã trừ kinh nghi thì không có cảm giác đặc biệt gì nhưng Hỏa Vân chân nhân và Hiên Viên lão tổ đều sáng mắt.
"Hiên Viên lão tổ, Hỏa Vân đạo hữu, thế nào, các vị biết lai lịch cấm chế hả?" Tia sáng lạ lùng đó nhanh chóng lọt vào mắt Lý Dực Triển.
"
Cách tuyệt thần thức, chướng nhãn pháp trận lớn như vậy, thuật pháp nào đánh vào là phản lại đúng tính chất, thậm chí uy lực cũng vậy." Hỏa Vân chân nhân mặt mày lạnh băng nhưng mắt lóe lên hỏa diễm, "Chỉ có Tố sắc vân giới trận mới có uy năng và công hiệu đó."
"
Tố sắc vân giới trận?" Lý Dực Triển sững sờ, "Lẽ nào đây là cấm địa Tiểu thiên giới của Vân Giới tông!"
Mắt Hiên Viên lão tổ sáng rỡ như khi Ngụy Tác thấy một linh thạch. Ông ta không nói gì, phát ra một đạo hoàng khí, xung kích vào chướng ngại vô hình, bức tường vốn vô sắc vô hình chợt có hoàng sắc quang hoa lóe lên, bắn lại, năm, sáu mươi đạo hoàng sắc quang hoa.
Lần này hoàng sắc quang hoa như pháp ấn hình vuông lớn cỡ nắm tay, trông như nắm đất nhưng nặng tựa núi, phát ra dưới nước, phía trước mỗi pháp ấn dấy lên dòng nước kinh nhân.
Hiên Viên lão tổ vung tay phát ra hoàng quang, tiếp đỡ năm, sáu mươi pháp ấn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Liên tục năm, sáu mươi pháp ấn, Hiên Viên lão tổ càng sáng mắt, "Nơi này rất có khả năng là cấm địa Tiểu thiên giới của Vân Giới tông!" Giọng nói hơi run chứng tỏ lão đầu tử này phi thường kích động.
"
Lẽ nào Tiểu thiên giới trong truyền thuyết lại ở Tịch Diệt bắc hải! Không thể nào!" Lý Dực Triển hít hơi lạnh, "Tố sắc vân giới trận không chỉ có uy năng như thế, nếu là Tố sắc vân giới trận, chúng ta sẽ không thể cảm giác được nó tồn tại, vào trận sẽ bị chướng nhãn pháp và uy năng mê hoặc, xuyên qua mặt biển cũng không thể phát hiện pháp trận tồn tại."
"
Nhưng trừ Tố sắc vân giới trận của Vân Giới tông năm xưa thì không còn pháp trận nào có uy năng đặc biệt như thế." Hỏa Vân chân nhân thập phần lãnh tĩnh bảo Lý Dực Triển: "Chắc là quá lâu năm, pháp trận xuất hiện phá tổn, uy năng giảm đi nên mới khiến chúng ta cảm nhận được cấm chế tồn tại."
"
Rất có thể, pháp trận đại phạm vi thế này, lại có uy năng đó, trừ Tố sắc vân giới trận, lão phu không nghĩ ra gì khác." Hiên Viên lão tổ hít sâu một hơi: "Pháp trận này, trừ nối thông thiên địa nguyên khí, khẳng định cần uy năng của linh thạch đặc biệt, qua nhiều năm, địa mạch biến động, linh thạch hao tận uy năng, ảnh hưởng đến pháp trận."
Ngụy Tác cùng Cơ Nhã như lạc và sương mù, có vẻ Vân Giới tông và Tiểu thiên giới rồi Tố sắc vân giới trận gì đó đều là đỉnh cao tột bậc, Ngụy Tác không nén được lên tiếng hỏi, "
Vãn bối kiến thức hữu hạn, không rõ Vân Giới tông và Tiểu thiên giới, thật ra lai lịch thế nào?"
"
Cũng khó trách tiểu hữu chưa nghe đến, đã lâu quá rồi, Vân Giới tông là Vân Linh đại lục đệ nhất tông môn một vạn sáu nghìn năm trước. Họ thống trị Vân Linh đại lục rất lâu, đặt ra nhiều quy củ, Vân Linh đại lục chư thành đều phải tuân theo, tu sĩ phạm quy và xúc phạm môn uy định chống lại thì đều bị chế tài." Hiên Viên lão tổ giải thích sơ qua cho Ngụy Tác: "Tiểu thiên giới, do Vân Giới tông đặc biệt lập ra, nhốt tu sĩ đối địch và cho môn hạ đệ tử rèn luyện."
"
Là nơi thả tu sĩ vào và cho môn hạ đệ tử rèn luyện?" Ngụy Tác tròn mắt, "Thế thì trong đó có gì hay?"
"
Lão phu đọc được trong một quyển sách cổ đã rách, nói về Tiểu thiên giới. Chỉ biết Tiểu thiên giới cực kỳ rộng lớn, như một một thiên địa hoàn toàn độc lập. Hoàn toàn sánh được với sơn môn một đại tông môn." Hiên Viên lão tổ nói: "Khi đó có rất nhiều tu sĩ chủ động vào Tiểu thiên giới phối hợp với đệ tử Vân Giới tông rèn luyện, thành con mồi cho đệ tử Vân Giới tông truy sát, cũng vì muốn có được lợi ích trong đó. Con mồi bị đệ tử Vân Giới tông truy sát, khẳng định cửu tử nhất sinh, theo ghi chép thì có rất nhiều lọt ích, tu sĩ sống sót rất có khả năng lấy được bảo vật kinh nhân. Còn có lợi ích kinh nhân thế nào thì lão phu không biết, Hỏa Vân đạo hữu, Lý đảo chủ, các vị biết không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau