THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 286 - Chương 290

Chương 286: Không đùa với các ngươi nữa

Thân ảnh Ngụy Tác lại xuất hiện trên lam sắc quang mạc.
Hiện tại gã cởi ẩn hình pháp y, trông tuy có phần thụt thụt thò nhưng cảm giác tạo cho mọi tu sĩ đã khác.
Gã cẩn thận cất bước trong một khu rừng toàn cây cúc dại vàng sậm, đột nhiên dừng lại. Đoạn vung tay lăng không chụp ra, thanh hắc sắc âm khí dày đặc phun trào vươn vào rừng, như chơi ảo thuật, hút về một con kiến đen bốn cánh, lớn cỡ nửa người thật.
Đoạn gã thuần thục cực độ thu cự nghĩ vào nạp bảo nang.
"Vù!"
Tiếng hít hơi lạnh lại vang lên trên mặt biển!
Cự nghĩ cao bằng nửa thân người, bốn cánh trong suốt, trán lồi ra một cục đen, trông như bị đánh sưng lên, rõ ràng là tứ cấp trung giai yêu thú Thiết đầu nghĩ.
Dù gì cũng là tứ cấp trung giai yêu thú, mà bị gã dùng thuật pháp chụp tới, lúc đến tay thì nó đã chết từ lâu.
Thiên cấp thuật pháp! Chỉ có thiên cấp thuật pháp mới uy lực như thế!Càng khiến tu sĩ tại trường chấn kinh là Ngụy Tác phát ra làn thanh hắc sắc âm khí, tựa hồ đạt tới hai trăm trượng.
Tức là thần thức gã cách tứ cấp trung giai yêu thú một, hai trăm trượng đã đóng đinh được nó.
Thần thức như thế, lẽ nào gã là tu sĩ Kim đơn kỳ!
Thấy thế, không kể Tử Tinh chân nhân, ngay cả Minh Nguyên tông tông chủ Lý Minh Hà cực kỳ tự tin cũng biến sắc, mục quang liếc Hiên Viên lão tổ.
Ánh mắt nhiều tu sĩ đều đổ vào Hiên Viên lão tổ.
"Thế nào, Lý đạo hữu, trưởng lão này của Hải Tiên tông không tệ chứ?" Biết Lý Minh Hà ngoái nhìn, Hiên Viên lão tổ cười ha hả: "Tu vi hơi kém một chút mà thôi."
"Y cùng lắm chỉ hai mươi bảy, hai mươi tám, tu vi Phân niệm cảnh nhất trọng đã khá lắm rồi." Lý Minh Hà phản ứng ra, dù gì cũng phải cố ra vẻ mình là đệ nhất đại lão tại trường, không nên thất thái như thế, nghe Hiên Viên lão tổ bao thì thần sắc lại khôi phục như thường, lạnh lùng hừ một tiếng. "Bất quá thần thức của y mạnh như vậy, có phải Hiên Viên đạo lấy được thiên cấp bí thuật gì đó có thể đề thăng thần thức?"
"Ai bảo Ngụy trưởng lão là tu vi Phân niệm cảnh nhất trọng?" Hiên Viên lão tổ hơi nheo mắt, cười vang, "Lý đạo hữu không nhìn thấu được Ngụy trưởng lão của Hải Tiên tông hả?"
"Không phải tu vi Phân niệm cảnh nhất trọng?" Hiên Viên lão tổ dứt lời, tu sĩ quan sát trên mặt biển đều chấn động.
Theo hàm ý của Hiên Viên lão tổ, Hải Tiên tông "Ngụy trưởng lão" này dùng thuật pháp hoặc pháp khí nào đó che giấu tu vi.
Quan trọng nhất là tu sĩ Hải Tiên tông khác không làm gì, chỉ việc trốn cho kỹ. Chỉ có "Ngụy trưởng lão" săn yêu thú.
"Lẽ nào Hiên Viên lão tổ tăng cá cược là dựa vào 'Ngụy trưởng lão' này, một mình đối kháng đệ tử tinh anh đỉnh cao của hai tông kia?!"
Ý nghĩ khiến người ta cực kỳ chấn động dấy lên trong đầu tuyệt đại đa số tu sĩ.
Lý Minh Hà và Tử Tinh chân nhân lại biến sắc nhưng đột nhiên, Lý Minh Hà nở nụ cười đắc ý, "Không phải tu vi Phân niệm cảnh nhất trọng hả? Mỗ đúng là nhìn nhầm, bất quá Hiên Viên đạo hữu, vị trưởng lão Hải Tiên tông này vận khí không ổn rồi."
"Đúng vậy hả, hình như hơi đen đủi một chút." Hiên Viên lão tổ bình tĩnh à lên.
"Chà, một đấu hai?"
Mặt biển vang lên tiếng kinh hô.
Trên lam sắc quang mạc, trên cành cây phía trước Ngụy Tác quất quát dây leo xanh đậm không có gì đặc biệt, quả vỏ cứng mọc trên dây leo đột nhiên đều nổ tung, cây cối chung quanh chấn động, tựa hồ lúc quả nổ, trừ phát ra tiếng động còn phun trào khí lưu.
Đứng trong đám hoa cúc dại vàng sậm, Ngụy Tác chợt dừng chân lấy ra bốn pháp bảo phòng ngự như cánh hắc sắc liên hoa, lấy ra thêm hai pháp bảo nữa.
Cơ hồ đồng thời, trong khu rừng phía trước rực lên hai dải quang hoa, một vàng một lam, một tả một hữu theo thế giáp kích.
Trong hai linh quang quang tráo là hai tu sĩ Minh Nguyên tông.
Tu sĩ Minh Nguyên tông bên tay trái mặc hoàng sắc pháp y có vảy, thân hình nhỏ bé, thấp hơn Ngụy Tác nửa cái đầu, hoàng quang quang tráo chính từ pháp y của y phát ra. Rõ ràng pháp của y cũng không tầm thường.
Bên tay phải là tu sĩ Minh Nguyên tông đã được chiết quang pháp kính chiếu đến lúc trước, biết nô thú chi pháp, có mang theo một con ngũ cấp cao giai yêu thú "Viễn cổ ma ngạc".
Tu sĩ Minh Nguyên tông mặt dài vừa xuấ hiện này đã vung tay tế xuất pháp bảo phòng ngự hình chiếc vòng rực lửa.
Tu sĩ Minh Nguyên tông này là tu sĩ Phân niệm cảnh lưỡng trọng, còn ngũ cấp cao giai Viễn cổ ma ngạc của y tương đương với một tu sĩ Chu thiên cảnh ngũ trọng.
Tu sĩ Minh Nguyên tông bên tay trái mặc hoàng sắc pháp y có vảy, tu vi còn cao hơn một bậc, là tu sĩ Phân niệm cảnh tam trọng!
Ngụy Tác khác nào bị một tu sĩ Phân niệm cảnh tam trọng, một tu sĩ Phân niệm cảnh lưỡng trọng, và một tu sĩ Chu thiên cảnh ngũ trọng bao vây, khó trách Lý Minh Hà đắc ý nói vận khí của gã xui xẻo.
...
"Lưỡng vị đạo hữu, gặp ở đây là duyên, không rõ xưng hô thế nào nhỉ, khi Hải liệp đại hội kết thúc, chúng ta nên gần gũi nhau. Đúng rồi, không rõ lưỡng vị đạo hữu săn được bao nhiêu yêu thú yêu đơn?
"
Kỳ đạo hữu, chẳng phải đạo hữu biết Độc thần thuật hả, trưởng lão Hải Tiên tông hiện tại còn nói thế hả, muốn kết giao bằng hữu với hai tu sĩ Minh Nguyên tông?"
Ở góc trái phía sau bạch ngọc bình đài, mấy tu sĩ đang tỏ vẻ không tin nổi hỏi một trung niên tu sĩ lùn mập mặc lam sắc cẩm phục. Nguồn truyện: Truyện FULL
"
Chuyện đó... y nói vậy mà." Tu sĩ lùn mập họ Kỳ nhăn nhó. Hóa ra y biết Độc thần thuật, có thể nhận ra Ngụy Tác và hai tu sĩ Minh Nguyên tông nói gì qua hình ảnh.
"
Thế nào, ngươi biết Độc thần thuật?"
Lý Minh Hà nghe thấy, đảo mắt một vòng, thần sắc gian trá khó nhận ra lóe lên trong mắt, "
Ngươi biết Độc thần thuật thì nói to lên cho mọi người cùng nghe."
"
Vãn bối tuân mệnh." Nghe Kim đơn kỳ đại tu sĩ nói vậy, tu sĩ này lùn mập không dám chậm chễ, khẩn trương hẳn.
"
Ngươi đùa hả, nếu ngoan ngoãn thì bọn ta có thể sẽ để ngươi toàn thây." Tu sĩ lùn mập vội nói ra những lời tu sĩ Minh Nguyên tông mặt dài nói.
"
Không phải chứ? Tam tông tu sĩ đều là hảo huynh đệ, đánh giết nhau làm gì?"
"
Thừa lời, xem ra phải để bọn ta động thủ giải quyết ngươi."
"
Ai nấy tu luyện đâu có dễ. Chi bằng chúng ta thương lượng một chút, toàn bộ yêu thú của tại hạ sẽ thuộc về các vị. Các vị coi như chưa gặp tại hạ, ra ngoài chúng ta vẫn là hảo huynh đệ, tại hạ mời các vị đi cảo lộ, thế nào, tại hạ biết mấy nữ tu khá lắm."
"
Chà!" Nghe vậy, tuyệt đại đa số tu sĩ trên mặt biển há hốc miệng. Trưởng lão Hải Tiên tông này là tu sĩ kiểu gì.
Hai tu sĩ Minh Nguyên tông ngẩn người. Tu sĩ nhỏ thó nói, "
Trừ phi ngươi giao hết pháp khí và nạp bảo nang, có thể bọn ta chừa cho ngươi sinh lộ."
"
Xem ra không thương lượng được nữa. Các ngươi thì ai lên trước?"
"
Ai lên trước, ngươi đần độn hả? Đương nhiên hai chúng ta đánh mình ngươi."
"
Đều là tu sĩ Phân niệm cảnh, các ngươi định hai đánh một bắt nạt ta, vậy thì ta gọi huynh đệ ra giúp vậy."
Ngụy Tác nói xong, quang hoa lóe lên, cứ cách mấy trượng cạnh gã xuất hiện ba phân thân y hệt.
Tu sĩ trên mặt biển thấy thế đều ngẩn người.
Hai đệ tử Minh Nguyên tông không vội xuất thủ, nhìn Ngụy Tác như nhìn khỉ diễn trò, "
Phân thân ảo quang thuật pháp của ngươi để dọa ai? Bên ngoài chân thân của ngươi có pháp bảo phòng ngự Hắc thủy liên, hình ảnh giả đâu có gì. Kiểu chân thân giả thân nhìn là nhận ra, ngươi ngu xuẩn kệ ngươi, định tưởng bọn ta cũng vậy hả?"
Tuyệt đại đa số tu sĩ nghe tu sĩ lùn mập họ Kỳ truyền thanh, cùng trợn tròng trắng, cho rằng Ngụy Tác đích xác ngu xuẩn.
Nhưng họ cơ hồ đều không tin nổi trợn tròn mắt vì Ngụy Tác liên tiếp kích phát mười mấy tấm pháp phù.
"
Cộng thêm mấy huynh đệ này, các vị nhận ra hả?"
Mười tấm pháp phù được phát ra, trước mặt hai tu sĩ Minh Nguyên tông, trừ ba phân thân không có Hắc thủy liên thì có thêm mười mấy "
Ngụy Tác" có cầm. Đừng nói hai tu sĩ Minh Nguyên tông, mà ngần ấy tu sĩ đứng xem trên mặt biển nhất thời không nhận rõ đâu là gã.
"Ngụy trưởng lão" có nhiều ảo quang pháp phù đến thế?
"Được rồi, không đùa với các ngươi nữa, coi phi kiếm 'Nhĩ muội yêu' của ta." Tu sĩ lùn mập qua hình miệng của một trong ba phân thân không có Hắc thủy liên đọc được lời Ngụy Tác nói.
"
Nhĩ muội yêu?"
Tiếng kinh hô lại vang lên khắp mặt biển.
"
Nhĩ muội yêu!" Lại càng có nhiều tu sĩ hô to!
Một vật to như cánh cửa xuất hiện trước một "Ngụy trưởng lão".
Vật vàng rực này lại là một thanh kiếm, một thanh phi kiếm?

Chương 287: Thật sự không đùa đâu

Vật to như cánh cửa đó lại là phi kiếm?
Tuyệt đại đa số tu sĩ đều không dám tin, vì phân thân không có Hắc thủy liên và Ngụy Tác là một, rõ ràng gã đang bắt kiếm quyết.
Vật đó rực kim quang, cực kỳ bá khí chém vào đệ tử Minh Nguyên tông nhỏ thó mặc hoàng sam.
Đệ tử Minh Nguyên tông nhỏ thó mặc áo vàng, tỏ vẻ không tin nổi, vội thi triển pháp thuẫn hình vuông che trước mặt.
Tấm pháp thuẫn hình vuông lấp lánh ô quang, linh khí ràn rạt, rõ ràng phẩm giai rất cao.
Đúng lúc đó phi kiếm như cánh cửa của Ngụy Tác đột nhiên rực hoàng quang.
Hoàng quang dấy lên, phi kiếm còn to gấp mấy Ngụy Tác đột nhiên nặng hơn không rõ bao nhiêu lần, tạo cho người ta cảm giác nó biến thành một ngọn núi nhỏ, ép cho không khí cũng nổ vang.
Nhát chém bổ vỡ pháp thuẫn của tu sĩ Minh Nguyên tông nhỏ thó tế xuất!
Thịch!Mọi tu sĩ đều giật mình, dù chỉ thấy hình ảnh đấu pháp vô thanh nhưng đều cảm nhận được phi kiếm đó chém vào pháp thuẫn, chung quanh chấn động thế nào.
Đà phi kiếm chém vỡ pháp thuẫn giống với đập nát hơn là chém.
Không hề ngừng lại, hoàng sắc quang tráo của tu sĩ Minh Nguyên tông nhỏ thó cũng bị dễ dàng chém tan.
Thấy thế, hai tu sĩ Minh Nguyên tông đều kinh hãi, tu sĩ mặt dài bỏ cả công kích Ngụy Tác, vội điều khiển pháp bảo phòng ngự hình chiếc vòng rực lửa đến trước mặt tu sĩ nhỏ thó, định giúp đồng bạn đón đỡ phi kiếm chưa từng thấy này.
Một đạo lam quang từ tay tu sĩ Minh Nguyên tông mặt không còn hột máu nào bay ra va vào phi kiếm.
Đạo lam quang cũng bị đánh vỡ nhưng phần nào ngăn được, để pháp bảo như cự hoàn rực lửa kịp chặn trước phi kiếm.
Thịch!
Nhưng mọi tu sĩ trên mặt biển, kể cả Tử Tinh chân nhân và Lý Minh Hà đều giật mình. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Cự hoàn chặn trước phi kiếm, tuy không bị chém thành mấy mảnh nhưng sức mạnh khiến nó va vào mình tu sĩ Minh Nguyên tông nhỏ thó, hất cả y văng đi.
Không cần tu sĩ lùn mập nói ra, ai cũng thấy tu sĩ Minh Nguyên tông nhỏ thó kêu rền trời. Tuy không bị ép chết nhưng rõ ràng mình mẩy sưng u.
Cự hoàn rực lửa hằn một vết sâu, linh quang tan đi không ít.
Phi kiếm cánh cửa chỉ khẽ quay lại chém vào tu sĩ Minh Nguyên tông nhỏ thó.
Tiếng hít hơi lạnh lại vang lên trên khắp mặt biển.
Lần này mọi tu sĩ cùng biết vì sao ban nãy đệ tử Tử Vi tông bị đè dẹp lép. Tu sĩ Minh Nguyên tông nhỏ thó cũng bị phi kiếm đè bẹp dúm.
Vật như cánh cửa này không chỉ là phi kiếm, hơn nữa được "Ngụy trưởng lão" thi triển, uy lực sánh ngang đạo giai trung phẩm pháp bảo.
Thấy tu sĩ Minh Nguyên tông nhỏ thó chưa kịp thi triển thủ đoạn gì, mới giáp mặt đã bị giết, tu sĩ mặt dài kinh hãi cực độ. Y vang cả hai tay, hơn mười viên châu xám đen đánh vào phi kiếm như cánh cửa của Ngụy Tác.
"Âm lân châu!"
Không ít tu sĩ quan sát nhận ra. Âm lân châu này là pháp khí dùng Âm lân sa luyện chế ra, uy lực còn hơn Âm lân sa yếu, chuyên phá phi kiếm, cực kỳ độc ác!
Đồng thời, một dải hắc quang từ mặt đất dưới chân Ngụy Tác lao ra, chính là ngũ cấp yêu thú Viễn cổ ma ngạc chỉ dài hai thước, trông như con cá sấu nhỏ.
Tu sĩ tại trường đều cho rằng Ngụy Tác đang gặp hung hiểm.
"Không phải chứ? Thật ra là phi kiếm gì nhỉ!"
Tuyệt đại đa số tu sĩ trên mặt biển không tin nổi trợn tròn mắt vì ít nhất năm, sáu viên Âm lân châu đánh trúng phi kiếm cánh cửa, mấy ngọn lửa xanh đen liên tục thiêu đốt nhưng cây phi kiếm của gã vẫn lấp lánh kim quang, Âm lân châu không thiêu hỏng được.
Tình cảnh kinh nhân lại xuất hiện.
Viễn cổ ma ngạc thập phần âm hiểm mới từ dưới đất chui lên thì trên mình chợt dấy lên từng vòng sóng trong veo.
Viễn cổ ma ngạc cứng lại rồi máu từ trán nó chảy ra. Lúc máu phun lên còn thoáng thấy một vật gần như trong suốt trên trán Viễn cổ ma ngạc.
"Phệ tâm trùng!"
Trong mấy nghìn tu sĩ có mặt không thiếu người nhãn quang cao minh, liền có người kinh hô thành tiếng.
Hải Tiên tông "Ngụy trưởng lão", trừ thanh phi kiếm kỳ dị lại còn một con Phệ tâm trùng! Con Phệ tâm trùng này giết ngũ cấp cao giai yêu thú trong tích tắc thì nó không chỉ tiến giai một lần, ít nhất cũng đạt đến thực lực lục cấp yêu thú, là Phệ tâm trùng cấp trưởng lão!
Lý Minh Hà và Tử Tinh chân nhân, hai Kim đơn kỳ đại tu sĩ cũng triệt để biến sắc.
Phi kiếm cánh cửa còn rực cháy năm, sáu làn Âm lân châu hỏa trên thân kiếm, tiếp tục chém vào tu sĩ Minh Nguyên tông mặt dài.
Cự hoàn rực lửa quay lại chặn trước tu sĩ Minh Nguyên tông này nhưng khi kiếm thân rực hoàng quang thì cự hoàn bị chẻ làm đôi. Đoạn cây kiếm như cánh cửa không hề bị chặn lại tí nào, chém vào màn sáng bên ngoài tu sĩ Minh Nguyên tông.
Tu sĩ Minh Nguyên tông kinh hãi tột bậc liên tục phát ra hai đạo quang hoa một lam một đỏ, đồng thời quay đầu bỏ chạy.
Nhưng hai đạo quang hoa trực tiếp bị phi kiếm đánh bay, phi kiếm chém thẳng lên lưng khiến tu sĩ Minh Nguyên tông bẹp dí.
Tuyệt đại đa số tu sĩ tại trường không nói thành lời.
Một tu sĩ Phân niệm cảnh tam trọng, cộng một tu sĩ Phân niệm cảnh lưỡng trọng, thêm một con ngũ cấp cao giai yêu thú thực lực sánh với Chu thiên cảnh ngũ trọng vây công "Ngụy trưởng lão" của Hải Tiên tông mà lại bị "Ngụy trưởng lão" dễ dàng giải quyết.
Chả trách trước đó hồng sam tu sĩ Tử Vi tông bị "Ngụy trưởng lão" giết trong tích tắc!
"Kỳ đạo hữu, y nói gì hả?"
Một tu sĩ cạnh tu sĩ lùn mập họ Kỳ buột miệng hỏi. Lúc đó Ngụy Tác đã bắt đầu thu chiến lợi phẩm trên mình hai tu sĩ, tựa hồ còn lẩm bẩm gì đó. Mọi tu sĩ trên mặt biển đều lặng như tờ quan sát, giọng tu sĩ này trở nên rất rõ.
"Y bảo con Viễn cổ ma ngạc được nuôi nay không rõ năng có thể coi là yêu thú trong Hắc Mộc quần đảo không." Tu sĩ lùn mập họ Kỳ cười khổ.
Tu sĩ lùn mập nói vậy, Lý Minh Hà vốn đang đợi cảnh Ngụy Tác bị hai tu sĩ Minh Nguyên tông quần công lấy mạng, tức thì xanh lét mặt mày, hung hăng nhìn Hiên Viên lão tổ, "Hiên Viên đạo hữu, chả trách đạo hữu chủ động đề xuất tăng cá cược, hóa ra môn hạ có một nhân vật như thế!"
"Đâu có, đâu có." Hiên Viên lão tổ cười ha hả: "Thật lòng lão phu cũng đâu hiểu thực lực Ngụy trưởng lão, thật sự bất ngờ."
"Bất quá Lý đạo hữu hiện tại rút lời, không theo vụ cá cược cũng được." Ha ha một hồi, Hiên Viên lão tổ đầy thâm ý nói với Lý Minh Hà.
"Hiên Viên đạo hữu, tưởng mình thắng chắc hả?" Lý Minh Hà mắt lóe lên giận giữ: " Lý Minh Hà mỗ là loại nuốt lời sao!"
"Vậy hả, bất quá tu sĩ Minh Nguyên tông này, vận khí tựa hồ không may lắm."
Lý Minh Hà ngẩn người ngoái lại, trên lam sắc quang mạc, Ngụy Tác đã vét sạch đồ của hai tu sĩ Minh Nguyên tông rồi lén lén lút lút lướt sang trái.
Chiết quang pháp kính quét tới, cách gã hai trăm ba, bốn mươi trượng xuất hiện một lục bào tu sĩ Minh Nguyên tông, tựa hồ nghe tiếng đấu pháp mới tới.
"Thần thức của y lại ngang với tu sĩ Kim đơn kỳ?!"
Mặt biển lại vang lên tiếng kinh hô.
Dáng vẻ Ngụy Tác tựa hồ cách xa thế đã thập phần chuẩn xác đóng đinh vào tu sĩ Minh Nguyên tông! Nếu xuất thủ thì hiện tại gã có thể phát động đòn đột nhiên.
Nhưng Ngụy Tác không vội xuất thủ.
Áp sát đến phạm vi thần thức tu sĩ Minh Nguyên tông nhận ra thì môi gã lại mấp máy.
"Bỏ toàn bộ yêu thú cùng pháp khí xuống, chúng ta vẫn là hảo huynh đệ, mỗ sẽ tha cho các hạ, thế nào?" Tu sĩ lùn mập nói ra những gì Ngụy Tác đang nói.
Đệ tử Minh Nguyên tông này cũng là tu sĩ Phân niệm cảnh tam trọng, trước kia mà nghe Ngụy Tác nói với tu sĩ cỡ y những lời này, tất cả sẽ cho là gã đần độn, nhưng hiện tại, tất cả tu sĩ đều nhìn gã với ánh mắt khác.
Trưởng lão Hải Tiên tông này quá mạnh!
"Ngươi đùa hả?" Lục bào đệ tử của Minh Nguyên tông thấy đối diện là tu sĩ Hải Tiên tông thì nhẹ người, bật cười lạnh.
"Mỗ không đùa, thật đấy, chốc nữa mỗ lấy ra một món để động thủ thì khẳng định các hạ sẽ kêu lên nhĩ muội yêu." Ngụy Tác nói.
"Chết đi!" Lục bào tu sĩ Minh Nguyên tông không thèm rườm rà, phát ra một đạo thanh quang vào Ngụy Tác.
"Nhĩ muội yêu!"
Nhiều tu sĩ trên mặt biển cùng hô lên như thế. Phi kiếm cánh cửa lại xuất hiện trong thị tuyến rồi đánh bay thanh quang do lục bào tu sĩ Minh Nguyên tông phát ra

Chương 288: Đập bẹp dúm!

"Lại là Âm lân châu, Minh Nguyên tông thật ra không có trò gì mới hả?" Tu sĩ lùn mập họ Kỳ tiếp tục đọc ra những lời Ngụy Tác nói.
Trên lam sắc quang mạc, lục bào tu sĩ Minh Nguyên tông sắc mặt chợt biến thành khó coi hơn cả mẹ chết, lại ném ra mười mấy viên Âm lân châu.
"Ta để lại hết yêu thú cùng pháp khí!" Âm lân châu giáng vào, phi được bọc hai lớp Nhân pháp tinh không hề hấn gì, nhưng lại dừng sững trên không, vì lục bào tu sĩ Minh Nguyên tông đột nhiên kêu lên.
"Đung rồi, chỉ cần các hạ bỏ hết yêu thú cùng pháp khí xuống, chúng ta vẫn là hảo huynh đệ." Ngụy Tác để phi kiếm dừng lại trên không trung, tu sĩ tại trường đều nhìn rõ.
"Thật sự có chuôi kiếm, đúng là phi kiếm!" Những tu sĩ phản ứng chậm, lúc đó mới kêu lên, khiến nhiều người khác mắng thầm "Nhĩ muội yêu!"
Sắc mặt Lý Minh Hà và các trưởng lão Minh Nguyên tông khó coi tột bậc.
Lục bào tu sĩ Minh Nguyên tông thấy không xong thì đầu hàng cầu xin.
Y nghiến răng móc một nạp bảo nang ra ném cho Ngụy Tác.
"Không được, huynh đệ, chưa biết chừng huynh đệ còn giấu gì đó, cởi pháp y ra rồi tính." Ngụy Tác lắc đầu, nói.
"Chuyện đó..." tu sĩ lùn mập biết Độc thần thuật đúng là nhân tài, nói lại những lời đối thoại giữa hai người, kèm cả ngữ khí.
"Thế nào, lẽ nào còn giấu thứ gì tốt?" Ngụy Tác sáng mắt."Không, tại hạ... tại hạ không mặc gì..." Lục bào tu sĩ Minh Nguyên tông ấp úng, cực kỳ ngượng ngùng nói.
"Không mặc gì?" Ngụy Tác nhất thời tỏ vẻ không hiểu.
"Là... Tại hạ xưa nay không thích mặc áo trong pháp y."
"Không phải chứ?" Ngụy Tác hiểu rõ, tu sĩ trên mặt biển chợt cười vang.
"Không sao, ở đây làm gì có ai." Ngụy Tác như đang khuyên bạn cũ.
"Nhĩ muội yêu, đúng là không mặc gì." Nhiều tu sĩ tại trường kêu thành tiếng vì lục bào tu sĩ Minh Nguyên tông do dự một chốc, cởi luôn pháp y.
Trong lục sắc bào tử của tu sĩ này quả nhiên trống trơn.
"Huynh đệ, được lắm, ngực rất có múi." Ngụy Tác nhìn tu sĩ này, nói thêm một câu.
"Pháp y này cũng được lắm, tặng cho huynh đệ đi. Các hạ mặc pháp y này vậy."
Ngụy Tác vung tay, thu pháp y mà tu sĩ Minh Nguyên tông ngượng ngùng cởi xuống rồi ném cho đối phương một tấm phổ thông thanh bố pháp y.
Ha ha!
Trên mặt biển vang lên tiếng cười vang. Tu sĩ Minh Nguyên tông nhanh chóng mặc thanh bố pháp y vào quay đi. Nhưng tấm thanh bố pháp y không lấy gì làm chặt chẽ, lúc lướt đi, y còn rùng mình, rõ ràng bị gió lạnh thổi qua mông.
Hai trưởng lão Minh Nguyên tông xanh lét mặt mày, gặp tình hình này dù họ chuyển chiết quang pháp kính đi sẽ bị tu sĩ tại trường cười chê, hơn nữa thực lực của Ngụy Tác khiến họ cực kỳ bất an, nhất thời họ dừng chiết quang pháp kính vào Ngụy Tác.
Ngụy Tác thu hết đồ của tu sĩ Minh Nguyên tông rồi không dừng chân, vô thanh vô tức lướt vào khu rừng bên tay phải.
Đi được chừng năm, sáu dặm, Ngụy Tác mới dừng lại, vung tay phát ra thanh hắc sắc âm khí hút mấtruyenfull.vn yêu thú cho vào nạp bảo nang trung. Tốc độ hút yêu thú thuần thục đến mức thậm chí khiến mọi tu sĩ gần như không nhìn rõ gã hút yêu thú cấp nào.
Bắt xong mấy yêu thú, Ngụy Tác đột nhiên dừng lại nhíu mày, nghe thấy gì đó rồi nói to.
"Xuẩn ngốc!" Tu sĩ họ Kỳ do dự một chốc, rồi nói đúng lời Ngụy Tác nói.
Hai trưởng lão Minh Nguyên tông hơi ngẩn người, khống chế chiết quang pháp kính, nhanh chóng quét một vòng trong mấy dặm quanh Ngụy Tác.
Một thân ảnh vàng nhạt và một thanh sắc thân ảnh, lóe lên tại lam sắc quang mạc.
Chiết quang pháp kính dừng lại.
Âu Nhiên Mạnh! Mọi tu sĩ nhận ngay ra là thiên tài đệ tử Âu Nhiên Mạnh của Minh Nguyên tông và đệ tử không mặc gì ban nãy.
Âu Nhiên Mạnh xuất hiện, Lý Minh Hà cười lạnh nhìn Hiên Viên lão tổ.
Hàm ý rất rõ, lão cho rằng Ngụy Tác lợi hại hơn nữa cũng không phải đối thủ của Âu Nhiên Mạnh. Ngụy Tác sắp hết thời.
"Chỉ bằng vào cây phi kiếm này mà cuồng vọng thế hả? Tưởng trốn tránh là ta không tìm được hả?" Tu sĩ họ Kỳ hít sâu một hơi đọc ra những lời Âu Nhiên Mạnh nói, "Ta sẽ cho biết thế nào là sống không bằng chết."
Âu Nhiên Mạnh nói xong, toàn thân rực lôi quang, loáng lên rồi tan biến!
Rõ ràng qua tiếng xuẩn ngốc của Ngụy Tác, Âu Nhiên Mạnh đã phán đoán được phương vị của gã.
Mặt biển lặng ngắt như tờ, bầu không khí trở nên cực kỳ khẩn trương. Nguồn truyện: Truyện FULL
Hai trưởng lão Minh Nguyên tông vội chuyển chiết quang pháp kính sang chỗ Ngụy Tác.
Ngụy Tác vẫn đứng im.
"Là pháp trận?"
Mọi tu sĩ đều thấy Ngụy Tác vừa vung tay, mười mấy là thổ hoàng sắc tiểu kỳ cắm chung quanh gã.
Đoạn gã vung tay, mặc ẩn hình pháp y vào rồi tan biến.
Có điều mười mấy tích tắc sau, lôi quang lóe lên, Âu Nhiên Mạnh đã xuất hiện trong khu rừng đó.
Hoàng khí bừng lên!
Pháp trận được Ngụy Tác kích phát.
Âu Nhiên Mạnh tỏ rõ vẻ khinh thường.
Tốc độ thi phóng pháp khí nhanh rợn người, tích tắc hoàng khí dâng lên, kim quang và lục sắc quang hoa đồng thời dâng lên quanh Âu Nhiên Mạnh.
Kim quang là một món pháp bảo như trướng lụa, chắc là pháp khí phòng ngự, bao trùm toàn thân Âu Nhiên Mạnh. Lục sắc quang hoa là pháp bảo công kích hình liêm đao cao bằng thân người.
Tế xuất pháp bảo này, đồng thời gã hoàn thành một pháp quyết.
Thinh không đột nhiên sáng rực, từng dải kim sắc thiểm điện như mưa rào trút xuống, bao trùm gần trăm trượng.
Hắc quang lóe lên, Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh hiện rõ thân ảnh được Hắc thủy liên bao quanh.
Hiển nhiên gã có ẩn hình pháp y, nhưng đạo thuật pháp này của Âu Nhiên Mạnh có phạm vi bao trùm và uy năng quá kinh nhân, buộc gã phát ra pháp khí phòng ngự, hiển lộ thân ảnh.
Cùng lúc, phi kiếm cánh cửa chém vào Âu Nhiên Mạnh.
"Lẽ nào ngươi tưởng mình là đối thủ của ta!" Âu Nhiên Mạnh cười lạnh khinh thường, pháp bảo công kích hình liêm đao cũng xé không gian chém vào Ngụy Tác.
Pháp bảo này va nhau với phi kiếm của Ngụy Tác trên không trung, tốc độ còn nhanh hơn phi kiếm. Phát sau mà đến trước, tích tắc sau đã đến trước mặt gã.
Tuyệt đại đa số tu sĩ trên mặt biển cơ hồ nín thở!
Theo tốc độ, dù Ngụy Tác muốn triệu hồi phi kiếm về phòng thủ pháp khí của Âu Nhiên Mạnh cũng không kịp.
Thiên tài đệ tử không hổ là thiên tài đệ tử, Âu Nhiên Mạnh không hề phòng ngự, trực tiếp dốc sức tấn công, định giết Ngụy Tác!
Mọi tu sĩ đều nhìn rõ uy năng pháp bảo này, Âu Nhiên Mạnh dùng kèm thêm thuật pháp thì uy lực đạt đến mức kinh nhân: đạo giai trung phẩm pháp bảo!
Nhưng thần sắc Ngụy Tác không hề thay đổi.
Gã mặt mũi lạnh tanh vung tay, thanh hắc sắc âm khí tràn ra, ngưng thành quỷ trảo, trong tích tắc, chụp lên pháp bảo này.
Thanh hắc sắc quỷ trảo bị chém tan.
Cùng lúc đó, hơn mười lưỡi thủy nhận trắng toát dài cả thước đột nhiên xuất hiện chém vào pháp bảo này.
Va vào hai thứ này,đà của pháp bảo hơi chững lại.
Liền đó, thanh sắc pháp y trên mình Ngụy Tác ánh lên vô số quang ti hình thành tầng tầng quang võng trước mặt.
Liêm đao của Âu Nhiên Mạnh chém tan quang võng, xung kích vào Hắc thủy liên bên ngoài Ngụy Tác, một tầng thủy hoa từ cánh Hắc thủy liên tràn ra ngăn lại!
"Sao lại thế được!"
Thấy tầng Hắc thủy liên sau cùng không vỡ, trong mắt Âu Nhiên Mạnh lóe lên thần sắc không tin nổi.
Đúng lúc đó, phi kiếm của Ngụy Tác chém vào kim sắc la trướng.
Kim sắc la trướng trực tiếp bị phi kiếm chém tam. Lôi quang lóe lên, thân ảnh Âu Nhiên Mạnh tan biến, phi kiếm chỉ chém vào một tàn ảnh.
Tuyệt đại đa số tu sĩ trên mặt biển hít một hơi lạnh.
Âu Nhiên Mạnh có tốc độ độn pháp không kém gì liêm đao pháp bảo, còn nhanh hơn phi kiếm của Ngụy Tác.
Xem ra, phi kiếm của Ngụy Tác dù uy lực kinh nhân hơn nữa cũng không chém trúng y được. Từ tình hình ban nãy, Ngụy Tác ngăn cản liêm đao pháp bảo của y đã gần đến cực hạn.
Xem ra, Ngụy Tác tuyệt đối không thể chiến thắng Âu Nhiên Mạnh.
Nhưng cùng lúc, Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh chỉ tay.
Hắc quang từ tay gã xẹt ra.
Hắc quang là pháp bảo trông như đôi cánh đen, pháp bảo này lóe lên đã đến trước mặt Âu Nhiên Mạnh.
Phía dưới pháp bảo đính một thanh hắc sắc tiểu đao.
Âu Nhiên Mạnh tỏ vẻ không tin nổi, mũi hắc sắc tiểu đao bắn ra huyết quang, trúng ngay y.
Một lỗ lớn cỡ miệng bát xuất hiện trên ngực y!
Không hề dừng lại, ngay khi Âu Nhiên Mạnh cứng người, phi kiếm cảnh cửa giáng mạnh vào thiên tài tu sĩ Phân niệm cảnh ngũ trọng này.
Chát!
Mọi tu sĩ tại trường biến sắc, nghe như tiếng gậy đập vào bị bông.
Âu Nhiên Mạnh cũng như hai tu sĩ trước, bị đập bẹp dúm

Chương 289: Chấn kinh tất cả

Cơ hồ mọi tu sĩ trên mặt biển đều há miệng, không phát ra bất kỳ thanh âm nào.
Sao lại thế được!
Gần như tất cả không dám tin vào mắt mình. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Âu Nhiên Mạnh tu vi Phân niệm cảnh ngũ trọng, uy danh ngần ấy năm tích tụ, nếu bảo Hải liệp đại hội này chỉ có một người sống sót, mọi tu sĩ trên mặt biển trước đó có lẽ đều chọn Âu Nhiên Mạnh.
Trước khi diễn ra Hải liệp đại hội, trước mặt mọi tu sĩ ước chiến Kim đơn kỳ đại tu sĩ Tử Tinh chân nhân, uy thế của Âu Nhiên Mạnh tăng đến mức chưa từng có.
Với tuyệt đại đa số tu sĩ, Âu Nhiên Mạnh như cự long so với ngần ấy tu sĩ tham gia Hải liệp đại hội, còn lại cùng lắm chỉ là loài giao mà thôi.
Nhưng giờ con "rồng" đó chỉ trong một hiệp đã bị Ngụy Tác giết chết như giết kiến! Cơ hồ bị giết trong tích tắc. Sao lại thế được!
"Cách cách cách cách!"Thời gian ngưng trệ trên mặt biển, đột nhiên vang lên tiếng kinh hô.
Tu sĩ gần bạch sắc bình đài tranh nhau lui lại.
Lý Minh Hà phát ra tiếng nghiên răng kèn kẹt, hàn khí kinh nhân như vũng xoáy bừng lên, mặt biển gần bạch sắc bình đài đông cứng lại.
Âu Nhiên Mạnh là tu sĩ Kim đơn kỳ cầm chắc trong tầm tay của Minh Nguyên, đối với Minh Nguyên tông còn trọng yếu hơn mười, thậm chí năm mươi đệ tử Phân niệm kỳ cộng lại. Hải liệp đại hội này, Minh Nguyên tông bỏ công sức bố trí chiết quang pháp kính chỉ nhằm lập uy cho Âu Nhiên Mạnh.
Hiện tại, Âu Nhiên Mạnh bị Hải Tiên tông "Ngụy trưởng lão" vô danh đó trực tiếp lấy mạng!
Tương phản đó khiến Kim đơn kỳ đại tu sĩ như Lý Minh Hà cũng không chịu nổi.
"Được! Hiên Viên lão tổ, Lý Minh Hà này đúng là bị ông lừa." Lý Minh Hà giận quá hóa cười, mặt mũi méo đi, "Y hạ thủ độc ác như vậy, lẽ nào tưởng Minh Nguyên tông không có người?"
"Lý đạo hữu nhĩ nói sai rồi." Hiên Viên lão tổ cười lạnh, nhạt nhẽo nhìn Lý Minh Hà, "Mấy lần Hải liệp đại hội trước, Hải Tiên tông chết sạch nhưng lão phu đâu có nói gì. Đệ tử Hải Tiên tông chết dưới tay Âu Nhiên Mạnh không ít. Thế nào, chả lẽ chỉ có chuyện Minh Nguyên tông giết đệ tử Hải Tiên tông, còn đệ tử Hải Tiên tông không được giết đệ tử Minh Nguyên tông? Ban nãy lão phu đã nhắc nhở, không được thì cứ việc rút khỏi Hải liệp đại hội."
Lý Minh Hà biến sắc mấy lần, không dám phát tác.
"Thua thì chịu, Hải liệp đại hội vốn có quy củ đó. Muốn lật cược thì đợi Hải liệp đại hội sau." Tử Tinh chân nhân bình tĩnh liếc Lý Minh Hà, "Lẽ nào vì Hải liệp đại hội này mà định trở mặt."
Nghe Tử Tinh chân nhân nói xong, Lý Minh Hà sắc mặt cực kỳ khó coi hít sâu một hơi, áp chế sát ý trong lòng xuống.
Nếu hai tông môn khai chiến, Minh Nguyên tông dù thắng Hải Tiên tông, giết địch một nghìn tất tổn hại tám trăm. Đại tông môn như thế mà giao chiến, không chỉ bản môn đệ tử gia nhập, nhi còn dùng hết mọi thứ, dốc linh thạch, pháp khí, mời tán tu gia nhập. Mấy năm nay vì thâm cừu đại hận, tông môn đại chiến cũng có. Bất quá cơ bản song phương đều không có lợi gì, dù diệt được tông môn đối phương thì cũng tổn hại quá lớn, dù không bị tông môn khác thừa cơ diệt mất, thì cũng ngày càng sa sút.
"Hiên Viên đạo hữu, không ngờ Hải Tiên tông có nhân vật như thế." Tử Tinh chân nhân lại nhìn Hiên Viên lão tổ: "Thứ cho lão phu mắt kém, không rõ Ngụy trưởng lão là tu sĩ Phân niệm cảnh cỡ nào? Có phải tu sĩ Phân niệm cảnh ngũ trọng không?"
"Tu sĩ Phân niệm cảnh ngũ trọng?" Nghe Tử Tinh chân nhân hỏi, tu sĩ trên mặt biển cùng hít hơi lạnh.
"Ngụy trưởng lão" tối đa chỉ hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, nếu đúng là tu vi Phân niệm cảnh ngũ trọng, tốc độ tu vi tiến cảnh đó quá đáng sợ.
"Phân niệm cảnh ngũ trọng thì không." Hiên Viên lão tổ đắc ý không cách nào dùng ngôn ngữ hình dung, nên biết lúc ông ta vừa thấy Âu Nhiên Mạnh và Ngụy Tác đối trận, thật ra cũng khẩn trương gần chết, sợ Ngụy Tác bị đối phương giết chết, hiện giờ thì chỉ biết nói là Ngụy Tác khiến gã quá kinh hỉ. Nguyên việc trừ được uy hiếp lớn nhất với Hải Tiên tông trong tương lai thì món đầu tư linh mạch phá tổn coi như đã được hồi báo.
Tuy ông ta đắc ý tột bậc, nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ thản nhiên, "Ngụy trưởng lão chỉ có tu vi Phân niệm cảnh tứ trọng."
"Phân niệm cảnh tứ trọng!"
Ngữ khí của Hiên Viên lão tổ tựa hồ không đáng gì, nhưng lọt vào tai tu sĩ khác thì không hẳn.
Hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, tu vi Phân niệm cảnh tứ trọng, đã là cực kỳ kinh nhân. Thông thường, dù bế quan khổ tu, tu sĩ tầm thường từ tu vi Phân niệm tam trọng đến tứ trọng cần khoảng mười năm.
Hiên Viên lão tổ lại bổ sung, "Thiên cấp đê giai công pháp."
"Cái gì!"
Câu này của Hiên Viên lão tổ khiến mọi tu sĩ tại trường bùng nổ, ngay cả Tử Tinh chân nhân cũng hô lên không tin nổi.
Thiên cấp công pháp!
Thiên cấp công pháp có tốc độ tu luyện chậm không chỉ gấp đôi địa cấp công pháp.
Thiên cấp công pháp tu vi Phân niệm cảnh tứ trọng, nếu tu luyện địa cấp công e rằng đã đến Phân niệm cảnh ngũ trọng rồi!
Âu Nhiên Mạnh gần bốn mươi tuổi, địa cấp công pháp tu luyện đến Phân niệm cảnh ngũ trọng, tại Vân Linh đại lục đã được coi là nhân vật thiên tài, nhưng so với Ngụy Tác thì không là gì.
Thiên cấp công pháp, hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi đã có tu vi Phân niệm cảnh tứ trọng, tốc độ tu luyện thế là thế nào!
Lý Minh Hà run lên bần bật.
Âu Nhiên Mạnh là bảo bối của Minh Nguyên tông nhưng so với đối phương thì chỉ là viên đá tầm thường.
"Hải Tiên tông sắp quật khởi."
Hóa ra linh khí Hải Tiên thành tan đi, tuyệt đại đa số tu sĩ đều có ý nghĩ Hải Tiên tông hết khí số nhưng lúc này họ đều có ý nghĩ ngược lại.
"Thế nào? Hải liệp đại hội còn cần phải tiếp tục nữa không?" Hiên Viên lão tổ liếc Lý Minh Hà và Tử Tinh chân nhân, nói ra một câu khiến toàn trường cực độ chấn động.
Mọi tu sĩ tại trường đều nhìn Hiên Viên lão tổ, Lý Minh Hà và Tử Tinh chân nhân, ba tu sĩ Kim đơn kỳ.
Hiên Viên lão tổ phát ra uy áp chưa từng có.
Đích xác, cả Âu Nhiên Mạnh địa cấp công pháp, tu vi Phân niệm kỳ ngũ trọng cũng chỉ một hiệp là bị Ngụy Tác hạ gục gọn ghẽ, thực lực như thế, Hải liệp đại hội tiếp tục thì hai tông môn còn lại chỉ tổ mất thêm mạng người.
Nghe Hiên Viên lão tổ nói, thân thể Lý Minh Hà hơi run, chợt có cảm giác vô lực.
Nhưng khi lão định nhận thu thì Tử Tinh chân nhân hừ lạnh một tiếng, "Hiên Viên lão tổ, Ngụy trưởng lão của Hải Tiên tông đích xác kinh tài tuyệt diễm, nhưng bây giờ mà nói thế thì hình như hơi sớm?"
Lý Minh Hà ngẩn người, mắt Hiên Viên lão tổ ánh lên thần sắc kinh nghi.
"Lý đạo hữu, Minh Nguyên tông muốn rút cứ việc, để Tử Vi tông và Hải Tiên tông đấu với nhau." Tử Tinh chân nhân nheo mắt bảo Lý Minh Hà.
"Thế nào, Minh Nguyên tông không thua nổi hả?" Lý Minh Hà biến sắc mấy lần, tỏ vẻ quyết định, "Cùng lắm Minh Nguyên tông không ai sống sót."
"Vậy coi như câu vừa nãy lão phu chưa nói." Hiên Viên lão tổ liếc hai người, chắp tay ra sau lưng.
"Lẽ nào Tử Vi tông cũng có nhân vật ẩn tàng thực lực như 'Ngụy trưởng lão'?"
Tu sĩ tại trường lại nhìn lên lam sắc quang mạc.
Hải Tiên tông "Ngụy trưởng lão" cực kỳ thuần thục vét sạch của Âu Nhiên Mạnh rồi lấy hắc sắc tiểu đao cắm lên mình y.
Ban nãy lúc thi triển pháp bảo này, tựa hồ dính liên với đôi cánh đen, nhưng giờ tách riêng thì tựa hồ đôi cánh chuyên để phụ trợ cho tiểu đao, cực kỳ đặc biệt.
Đắc ý rút hắc sắc tiểu đao ra, "Ngụy trưởng lão" thu lại trận kỳ ban nãy không có tác dụng gì, không buồn ngoái lại rời khỏi khu rừng.
Đi thêm mấy dặm, gã chui vào một hốc cây, một hồi sau vẫn không có động tĩnh, tựa hồ đang đếm chiến lợi phẩm.
Chừng sau một tuần hương, Ngụy Tác chưa ra, hai trưởng lão Minh Nguyên tông nhìn nhau, quét chiết quang pháp sang chỗ khác trong Hắc Mộc quần đảo.
Thoáng sau, lam sắc quang mạc xuất hiện một tu sĩ mặc pháp y hai màu đen trắng.
Tu sĩ này mặt mũi trẻ nít, là một trong hai tu sĩ sinh đôi của Tử Vi tông.
Tu sĩ này thập phần trấn định, vô thanh vô tức lướt đi, một chốc sau y vào một sơn cốc toàn là vỏ sò và đá vụn.
Trong sơn cốc này, có ba tu sĩ Tử Vi tông

Chương 290: Liên pháp!

Ba tu sĩ Tử Vi tông tụ tập trong sơn cốc, một tu sĩ Phân niệm cảnh tam trọng, hai tu sĩ Phân niệm cảnh lưỡng trọng.
Tu vi Phân niệm cảnh tam trọng là một trong hai tu sĩ sinh đôi của Tử Vi tông, tu sĩ này mặc tử sắc trường bào, mặt mũi trông giống hệt tu sĩ mặc hắc bạch lưỡng sắc pháp y. Hai tu sĩ Phân niệm cảnh lưỡng trọng kia, một người mắt híp vào, trông như chỉ còn một sợi chỉ giữa hai mí mắt, một người mặt rỗ chằng chịt, cực kỳ đáng sợ. Thấy tu sĩ mặc hắc bạch lưỡng sắc pháp y xuất hiện trong tầm mắt, cả ba thở phào.
Bốn tu sĩ này khá có tiếng trong các thành quanh đây.
Hai tu sĩ sinh đôi của Tử Vi tông, ngươi mặc hắc bạch lưỡng sắc pháp y là Doãn Đạo Tiền, mặc tử sắc trường bào tên Doãn Đạo Hậu.
Tu sĩ mắt híp tên Trịnh Uyên Đồ, tu sĩ mặt rỗ tên Chương Vô Cực.
"Đại ca, sao giờ mới đến." Tu sĩ họ Kỳ đọc những lời Doãn Đạo Hậu nói ra.
"Dọc đường gặp một tu sĩ Minh Nguyên tông, bất quá may mà không phải Âu Nhiên Mạnh, đã giải quyết xong." Doãn Đạo Tiền nhìn ba người, nhíu mày, "Chỉ mấy chúng ta đến hả?"
"Giờ còn chưa đến, chắc là gặp bất trắc rồi. Bất quá đại ca đến rồi, chúng ta đến bảy phần trở lên thắng được Hải liệp đại hội này."
"Chắc chắn bảy phần trở lên?"Tu sĩ họ Kỳ đọc xong, tu sĩ trên mặt biển thiếu chút nữa hỏi xem y có nhầm không. Ngữ khí ban nãy của Doãn Đạo Tiền thì không chắc đối phó được Âu Nhiên Mạnh.
"Bắt đầu đi." Tu sĩ họ Kỳ nói ra những lời của Doãn Đạo Tiền.
Doãn Đạo Tiền nói xong. Chương Vô Cực mặt rỗ chằng chịt gật đầu, vung tay ném hơn mười lá lam sắc trận kỳ ra.
Đồng thời, Trịnh Uyên Đồ mắt híp móc ra một lò hương màu vàng nhả, tiếp đó móc mấy ngọn cỏ khô đỏ rực ra ném vào đốt.
Chân nguyên đẩy ra, mấy ngọn cỏ khô màu đỏ bốc cháy, khói từ lò hương màu vàng nhạt phát ra.
"Đây là Ngọc giao thảo, chuyên dụng dẫn dụ Ngọc cốt yêu long!"
Hiện trường có vài tu sĩ nhận ra, liền kinh hô. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Nghe thấy Ngọc giao thảo và Ngọc cốt yêu long, mặt biển vang lên tiếng hít hơi lạnh không tin nổi, cả Hiên Viên lão tổ cũng hơi biến sắc.
Có chữ "Long" phần lớn là cao giai yêu thú.
Ngọc cốt yêu long là đạt lục cấp cao giai yêu thú đặc hữu của Tịch Diệt hải tại Vân Linh đại lục!
Long hình yêu thú đặc biệt này thường ăn ngọc thạch, cũng như Hắc bức ma long, là biến dị thổ hệ yêu thú hiếm có, mỗi khúc xương đều như ngọc, bền chắc dị thường, đều có thể dùng cho luyện chế pháp khí.
Lục cấp cao giai yêu thú, thực lực sánh với Kim đơn kỳ đại tu sĩ.
Hiện tại bốn tu sĩ Tử Vi tông đốt Ngọc giao thảo, rõ ràng định dẫn dụ Ngọc cốt yêu long.
Tuy nhiên Ngọc cốt yêu long thường độc cư, trong phạm vi mấy nghìn dặm chỉ có một con như thế, nhưng bốn tu sĩ Tử Vi tông dám dẫn dụ nó, lẽ nào có năng lực giết được cả yêu thú sánh ngang tu sĩ Kim đơn kỳ?
"Đến rồi!"
Doãn Đạo Tiền tỏ vẻ ngưng trọng.
"Không phải chứ?"
Nhiều tu sĩ tại trường trợn tròn mắt vì Doãn Đạo Tiền và Doãn Đạo Hậu chợt đan ngón tay vào nhau.
Một nam một nữ hoặc hai nữ tử đan tay nhau đều không sao nhưng hai nam nhân nắm tay kiểu đó thì khiến người khác lạnh gáy.
Tình cảnh chấn động lòng người xuất hiện sau đó.
Linh khí trên mình Doãn Đạo Tiền sôi lên, là linh khí hóa hình như tu sĩ Kim đơn kỳ, hình thành từng cánh sen xanh biếc, Doãn Đạo Hậu tan hết linh khí như biến thành phàm nhân.
"Liên pháp!"
Hiên Viên lão tổ hít một hơi lạnh.
Dáng vẻ hai tu sĩ này rõ ràng đã tu luyện liên pháp bí thuật cực kỳ hiếm có ở tu đạo giới. Bí thuật này coi như dóc hết tu vi của một tu sĩ dồn sang một tu sĩ khác.
Chả trách Tử Tinh chân nhân biết rõ Âu Nhiên Mạnh tham gia, sau lại thấy thực lực của Ngụy Tác mà vẫn để Hải liệp đại hội tiến hành, hóa ra còn thủ đoạn này!
Tử Tinh đạo nhân tỏ rõ thần sắc đắc ý.
Lúc trước lão không huênh hoang như Lý Minh Hà vì không cách nào chắc rằng hai tu sĩ này sẽ hội hợp lại.
Hiện tại trong mười tu sĩ Tử Vi tông chỉ còn bốn tập trung đến đây, Doãn Đạo Tiền và Doãn Đạo Hậu đã hội hợp lại, Tử Tinh đạo nhân càng chắc chắn.
Lão chắc hơn ai hết Doãn Đạo Tiền và Doãn Đạo Hậu tu luyện liên pháp bí thuật Hỗn độn nhất nguyên thuật! Hai người liên pháp, chân nguyên của Doãn Đạo Tiền hoàn toàn không kém tu sĩ Kim đơn kỳ. Tử Tinh chân nhân từng thử, chân nguyên sau khi liên pháp không kém gì lão.
...
Doãn Đạo Tiền và Doãn Đạo Hậu hoàn thành liên pháp, Doãn Đạo Tiền vung tay, một thanh sắc quang tráo trùm lên bốn người.
Quang tráo trông thập phần dày dặn, phủ phù văn như dây leo.
Trịnh Uyên Đồ và Chương Vô Cực lấy ra một pháp bảo như viên gạch vàng và một viên bạch sắc tinh châu cỡ nắm tay.
Gần như cùng lúc thanh sắc quang tráo xuất hiện, sơn cốc cũng rung lên.
Vách núi ở mé trái bốn người đột nhiên xuất hiện một lỗ lớn, đá bay tung tóe, yêu thú dài hơn năm trượng lọt vào tầm mắt mọi tu sĩ trên mặt biển.
"Đó là Ngọc cốt yêu long?"
"Trời ạ! Không chỉ xương là ngọc thạch, bề ngoài cũng y hệt ngọc thạch!"
Mặt biển vang lên tiếng kinh hô.
"Ngọc cốt yêu long" đầu kỳ lân, trên đầu là hai cái chân tròn xoe, thâm thể thô hơn cả thùng gánh nước mọc ra bốn ngọn.
Lục cấp cao giai yêu thú này, mọi tấm vảy trên mình đều màu xanh trắng, trông như dùng ngọc thạch điêu khắc thành. Hai con mắt thô lố cũng như bằng ngọc. Nếu nó hoàn toàn bất động sẽ tạo cho người ta cảm giác là con rồng bằng ngọc.
Hung quang khôn tả từ mắt Ngọc cốt yêu long ánh lên.
Lục cấp cao giai yêu thú đều có cực cao, tựa hồ chỉ thoạt nhìn là hiểu chuyện gì.
Tích tắc Ngọc cốt yêu long hiện thân, dưới chân bốn tu sĩ vồng lên một mũi thủy tinh tiêm trùy như ngọn núi nhỏ đâm mạnh tới.
Thủy tinh tiêm trùy đâm vào thanh sắc quang tráo, quang tráo rung lên nhưng không vỡ nát, ngược lại tiêm trùy nát vụn.
Tình cảnh đó khiến sắc mặt Hiên Viên lão tổ tức thì trở nên âm trầm hơn mấy phần.
Đòn này của Ngọc cốt yêu long rõ ràng ngang với thuật pháp của tu sĩ Kim đơn cảnh nhất trọng, Doãn Đạo Tiền đỡ được chứng tỏ thuật pháp của y đích xác ngang với tu sĩ Kim đơn cảnh nhất trọng.
Thanh sắc quang tráo đỡ được, bốn tu sĩ nhẹ hẳn.
Chương Vô Cực dốc sức dồn chân nguyên vào bạch sắc tinh cầu, ba mươi mấy đạo lam sắc quang trụ từ mặt đất bốc lên tràn vào Ngọc cốt yêu long.
Đồng thời, Trịnh Uyên Đồ cũng kích phát pháp bảo như viên ngói.
Vật đó là một món pháp bảo khổng lồ, biến thành một viên ngói chừng bảy, tám trượng trên không, đập mạnh xuống đầu Ngọc cốt yêu long.
"Ngọc cốt yêu long quá lợi hại?"
Nhiều tu sĩ trên mặt biển kinh hô vì bên ngoài Ngọc cốt yêu long xuất hiện một quang tráo trong suốt, ba mươi mấy đạo lam sắc quang trụ liên tục xung kích nhưng không mảy may lay động.
Đồng thời, đơn dịch gần như trong suốt nhưng sáng rực từ miệng Ngọc cốt yêu long phun vào viên gạch.
Pháp bảo như viên gạch tinh kim bị phun trúng, lập tức đóng một lớp thủy tinh dày, linh quang tan biến, rơi ngay xuống.
Đơn dịch Ngọc cốt yêu long có công hiệu trực tiếp ngăn trở nguyên khí pháp trận, phong ấn pháp khí của tu sĩ!
Đối diện với yêu thú như thế, tu sĩ Phân niệm kỳ thông thường e rằng chỉ gặp mặt là mất mạng.
Trên lam sắc quang mạc, Doãn Đạo Tiền không tỏ vẻ gì, vung tay vạch xuống, từng dải phong nhận xanh biếc, không kém gì liêm đao pháp khí của Âu Nhiên Mạnh ngưng kết lại rồi lóe lên, bổ vào đầu Ngọc cốt yêu long.
Gặp phải phong nhận, Ngọc cốt yêu long tựa hồ không dám chậm trễ, phun ra đơn dịch, va vào phong nhận rồi tan biến.
Trịnh Uyên Đồ lại phát ra một pháp bảo trông giống thuần kim như ý.
Cũng như viên gạch tinh kim lúc trước, pháp bảo này cũng bị đơn dịch của Ngọc cốt yêu long phong bế, rơi ngay xuống.
Nhưng Trịnh Uyên Đồ thản nhiên, tiếp tục lấy ra một pháp bảo thanh đồng sắc hoàn.
Xem ra số lượng pháp bảo của y thập phần kinh nhân, uy năng mấy pháp bảo này đều rất đáng sợ. Tử Vi tông dám để y mang ngần ấy pháp bảo lợi hại có lẽ vì y có thủ đoạn nào đó chắc chắn đến được sơn cốc này. Giờ y không tiếc pháp bảo rõ ràng định dùng pháp bảo từ từ tiêu hao đơn dịch của Ngọc cốt yêu long vốn tương đương với chân nguyên. Pháp bảo chỉ bị phong ấn chứ không tổn hại

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau