THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 281 - Chương 285

Chương 281: Tăng phần cá cược!

"Không phải chứ, tiền bối, Hải Tiên tông các vị hình như kém người ta quá mức?" Trong mười đệ tử trẻ tuổi của Hải Tiên tông, cao thủ Phân niệm cảnh duy nhất nói với Hiên Viên lão tổ.
Đương nhiên là Ngụy Tác. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Hiện tại Ngụy Tác mặc pháp y xanh đậm, có phù văn như hỏa diễm, vốn gã luyện thiên cấp đê giai công pháp, tu vi Phân niệm cảnh tứ trọng, lại chỉ hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, lộ diện sẽ trấn áp cả Âu Nhiên Mạnh như hạc giữa đàn gà trên bạch sắc ngọc ngay nhưng không rõ vì sao lúc này gã chỉ có tu vi Phân niệm cảnh nhất trọng.
"Ngươi là khách khanh trưởng lão của Hải Tiên tông, cộng thêm Thanh minh pháp y ta cũng cho ngươi, từ giờ ngươi nên nể mặt, gọi ta là lão tổ." Hiên Viên lão tổ bình tĩnh truyền âm, "Đối phó chúng, mình ngươi đủ rồi, còn cần ai giúp hả?"
"Được thôi, lão tổ, bất quá dù gì ngài cũng có thêm một đệ tử Phân niệm kỳ, như vậy sẽ khiến tại hạ không quá nổi bật." Ngụy Tác lén nói.
"Minh Nguyên tông tốn công mang chiết quang pháp kính đến, ngươi muốn kín tiếng cũng không được." Hiên Viên lão tổ bình tĩnh nói, "Nên ngươi cứ việc huênh hoang một chút chấn nhiếp Minh Nguyên tông và Tử Vi tông, bây giờ không ai sợ kẻ hung hãn, chỉ sợ kẻ có nắm đấm cứng. Cần thiết ngươi cho chúng nếm đòn, sau này không dám chạm vào ngươi và Hải Tiên tông nữa."
"Tại hạ xưa nay âm hiểm quen rồi, đột nhiên bảo phải khoe khoang thì khó quá.""..." Hiên Viên lão tổ thiếu chút nữa đánh mất phong phạm của một Kim đơn kỳ đại tu sĩ, bật lên tiếng kêu ta khinh.
Tử Tinh chân nhân và Lý Minh Hà đều dồn thần thức về chiếc kiệu sau lưng Hiên Viên lão tổ và Ngụy Tác.
Trong kiệu là Cơ Nhã ôm Hàn Vi Vi, hai tu sĩ Kim đơn kỳ phát hiện không ẩn tàng cao thủ kinh nhân nào thì nhẹ nhõm hẳn.
Tử Tinh chân nhân cười đầy thâm ý, "Thế nào, ý Hiên Viên đạo hữu cho rằng hai trăm vạn hạ phẩm linh thạch quá ít hả?"
Hiên Viên lão tổ và bọn Ngụy Tác đáp xuống bạch sắc ngọc đài, nghe Tử Tinh chân nhân nói vậy thì Hiên Viên lão tổ cười ha hả: "Tử Tinh đạo hữu bức ép như vậy, xem ra chắc thắng lần Hải liệp đại hội này hả?"
"Tất thắng thì không dám, bất quá tăng chút cá cược, tại hạ không cự tuyệt." Tử Tinh chân nhân thản nhiên liếc Hiên Viên lão tổ.
"Hả?" Lý Minh Hà nhìn Tử Tinh chân nhân mỉm cười: "Nếu Tử Tinh đạo hữu nghĩ vậy, tại hạ phụng bồi."
"Muốn tăng thêm! Được lắm, xem ra Tử Vi tông có thủ đoạn lợi hại nào đó, định báo thù Hải liệp đại hội lần trước!" Nghe hai Kim đơn kỳ đại tu sĩ Tử Tinh chân nhân và Lý Minh Hà đối thoại, mấy nghìn tu sĩ ngoài mặt biển đều hưng phấn.
Càng như vậy, Hải liệp đại hội lần này càng kịch liệt!
"Được!" Nghe Lý Minh Hà nói thế, nhãn quang Tử Tinh chân nhân lóe lên, mặt biển quanh đó rung lên, " Lý đạo hữu nói vậy, tại hạ dùng một nghìn viên ngũ cấp cao giai yêu đơn cược một nghìn viên Diên thọ đơn được chăng?"
"Một nghìn viên Diên thọ đơn, Minh Nguyên tông dốc toàn lực cũng phải mất một năm rưỡi mới luyện chế được, khá lắm. Xem ra Tử Tinh đúng là dốc vốn rồi, Ngụy Tác, ngươi nên cẩn thận." Hiên Viên lão tổ lén truyền âm cho gã.
"Diên thọ đơn là đơn dược kéo dài thọ nguyên hả? Sao tiền bối không kiếm nhiều đơn dược kiểu này?" Ngụy Tác bình tĩnh hỏi khẽ.
" Diên thọ đơn đối với tu sĩ Kim đơn kỳ trở xuống còn có tác dụng. Bất quá với kim đơn tu sĩ như ta thì không." Hiên Viên lão tổ thở dài: "Lúc ngươi kết đơn thành công rồi sẽ hiểu. Đơn khí gấp trăm lần tuyệt đại đa số linh dược. Thọ nguyên hao tận, chủ yếu vì kim đơn suy kiệt, dược vật thông thường có tác dụng gì."
"Một nghìn viên ngũ cấp cao giai yêu đơn! Một nghìn viên Diên thọ đơn!" Tu sĩ trên mặt biển xôn xao, yêu đơn cỡ đó và Diên thọ đơn, đối với tu sĩ Phân niệm kỳ, một viên cũng khó kiếm, đừng nói cả nghìn viên!
Lý Minh Hà hơi tỏ vẻ chấn động nhưng không hề do dự lạnh giọng: "Được! Minh Nguyên tông tiếp nhận món cược này!"
"Đợi đã." Trong lúc tất cả hào hứng, Hiên Viên lão tổ đột nhiên chen vào.
"Thế nào?" Tử Tinh chân nhân nhìn Hiên Viên lão tổ, rồi nhìn trận dung la liệt lộn xộn sau lưng ông ta, tỏ vẻ cười cợt, "Hiên Viên đạo hữu, Hải Tiên tông không thêm cũng được."
"Tử Tinh đạo hữu hiểu lầm rồi." Hiên Viên lão tổ cười ha hả, hoàng quang phát ra ép quang hoa của Lý Minh Hà và Tử Tinh chân nhân hơi mờ đi. "Dù gì chúng ta cũng là Kim đơn cảnh tu sĩ, có ngần ấy đạo hữu nể mặt đến xem Hải liệp đại hội, cá cược như vậy hình như hơi keo kiệt thì phải?"
"Thế nào, Hiên Viên đạo hữu cho là cá cược như thế không đủ?" Lý Minh Hà nở nụ cười lạnh: "Chỉ cần Hải Tiên tông đưa ra, Minh Nguyên tông sẽ theo."
"Để lão phu nghĩ đã." Hiên Viên lão tổ mỉm cười ngẫm nghĩ, vỗ tay, "Được, chi bằng thế này, tông môn nào thua thì hai mươi năm sau đó không được vào Tây hải săn yêu thú, được chăng?"
"Cái gì!"
Hiên Viên lão tổ vừa buông lời, Ngụy Tác không hiểu gì về Tây hải thì thấy bình thường nhưng tu sĩ trên mặt biển đều hít một hơi lạnh.
Hóa ra Tây hải mà tu sĩ Vân Linh đại lục nói đến là hải vực phía tây Tịch Diệt hải, ở đây yêu thú cực nhiều, phần lớn từ tam cấp đến ngũ cấp, đi săn không gặp bao nhiêu nguy hiểm. Nên đây là nguồn thu chủ yếu của mấy tông môn gần đây. Trong ba tông môn, nếu hai tông môn không vào hải vực này thì không chỉ thu nhập đại giảm, mà còn thiếu nơi cho đệ tử rèn luyện, một tông môn kia thì lợi ích gấp mấy lần. Hai mươi năm không được vào, đem linh thạch ra tính thì không chỉ đơn giản là hai, ba trăm vạn linh thạch mà thôi.
Hiên Viên lão tổ đưa ra món cược quá lớn, hoàn toàn ảnh hưởng đến hưng suy của một tông môn!
"Hiên Viên đạo hữu, món cược này, tại hạ nhận!" Lý Minh Hà thấy Hiên Viên lão tổ nói vậy, khí tức tức thì trở nên lạnh lẽo, nhiệt độ quanh đó giảm nhanh khiến tu sĩ ở gần bạch sắc ngọc đài rùng mình. Liếc đám đệ tử sau lưng Hiên Viên lão tổ, Lý Minh Hà nheo mắt cười, "Có điều không rõ Tử Tinh đạo hữu dám theo hay không thôi."
Tử Tinh chân nhân chợt thấy mồm miệng khô ran.
Một tu sĩ muốn tu đến Kim đơn kỳ, không rõ phải trả bao sóng gió, không có cơ duyên nhất định, tu sĩ tầm thường không thể trở thành tu sĩ Kim đơn kỳ. Ngụy Tác hiện tại là Phân niệm kỳ, đã trải không biết bao nhiêu hung hiểm. Vậy mà Tử Tinh chân nhân lúc này không bình tĩnh nổi. Chủ yếu vì món cược này quá lớn!
Hiên Viên lão tổ là lão hồ ly, không nắm chắc ông ta tuyệt đối không đề nghị như thế.
"Sắp đến giờ rồi."
Tử Tinh chân nhân nhất thời không nói thành lời thì Âu Nhiên Mạnh sau lưng Lý Minh Hà nhạt nhẽo nói.
"Ngươi có ý gì?" Tử Tinh chân nhân sầm mặt, uy áp bừng lên.
"Vãn bối chỉ định đề nghị, nếu Tử Tinh tiền bối không muốn theo thì cứ để Minh Nguyên tông và Hải Tiên tông tự tiến hành." Âu Nhiên Mạnh thần sắc bất biến đáp.
"Tiểu tử này quả nhiên lợi hại!"
Thấy Âu Nhiên Mạnh y phục phất phới, dưới uy áp của tu sĩ Kim đơn kỳ mà vẫn như thường, tu sĩ tại trường càng thấy y bất phàn, sẽ đạt thành tựu kinh thiên.
"Hỗn xược! Ngươi là cái thá gì, vãn bối mà thôi, bọn ta nói chuyện đâu đến lượt ngươi chen vào!" Tử Tinh chân nhân mắt lóe sáng, từng chữ như vô hình đại chùy đập vào Âu Nhiên Mạnh.
"Không sai, hiện tại mỗ chỉ là vãn bối, nhưng hai mươi năm nữa sẽ đến Tử Vi tông, trực tiếp khiêu chiến Tử Tinh tiền bối." Âu Nhiên Mạnh thần sắc bất biến, không hề chịu lép nhìn lại Tử Tinh chân nhân đạo.
Ầm!
Âu Nhiên Mạnh vừa buông lời, mặt biển quanh đó xôn xao.
Quá huênh hoang! Quá bá đạo! Trong tình hình này mà công khai khiêu chiến Kim đơn kỳ đại tu sĩ!
"Được lắm!" Tử Tinh chân nhân giận quá hóa cười, nói to: "Âu Nhiên Mạnh, chỉ cần ngươi sống sót khỏi hôm nay, hai mươi năm sau ta ở Tử Vi tông đợi ngươi. Được! Hiên Viên lão tổ, Lý Minh Hà, lão phu đánh cược với các ngươi. Hải liệp đại hội lần này, tông môn nào thua thì hai mươi năm sau không được vào Tây hải nửa bước!"
"Chà! Lão tổ, tiểu tử này chắc chắn như vậy, lần này tại hạ nguy hiểm rồi." Nghe Âu Nhiên Mạnh trực tiếp ước chiến Tử Tinh chân nhân, Ngụy Tác thì thầm với Hiên Viên lão tổ.
"Yên tâm, ta rất tin ngươi." Hiên Viên lão tổ truyền thanh: "Chỉ cần ngươi trừ được y, lấy được thứ gì trong Hải liệp đại hội cũng không cần giao cho tông môn."
"Chà! Lẽ nào tiền bối còn định bảo tại hạ giao nộp." Ngụy Tác trợn tròng trắng.
" Tử Tinh đạo hữu đã nói vậy. Hiên Viên đạo hữu, không thành vấn đề chứ?" Lý Minh Hà mỉm cười, thanh âm vang xa khắp mặt biển.
"A, không thành vấn đề." Hiên Viên lão tổ cười ha hả: "Bắt đầu thôi

Chương 282: Đen quá!

Sưu tầm
"Trò gì đây?"
Cá cược tăng thêm, Hải liệp đại hội lập tức bắt đầu, chín trưởng lão của ba tông môn men theo vòng ngoài Hắc Mộc quần đảo bố trí cấm chế. Đệ tử hai tông môn còn lại đều lạnh lùng, ra vẻ quyết thắng lợi, sát khí đằng đằng như muốn giết sạch đệ tử tinh anh của đối phương, duy có phía Hải Tiên tông đề xuất món cược hai trăm vạn linh thạch quá thấp, sau khi Hiên Viên lão tổ bảo, "Có gì cần dặn thì dặn đi", mười tu sĩ trẻ tuổi chuẩn bị tham gia Hải liệp đại hội có đến bảy, tám người chân tình lưu lộ, khóc lóc ngay.
"Sư huynh, nếu lần này đệ không về, dưới bồ đoàn đệ tu luyện có một túi linh thạch."
"Sư đệ, vạn nhất sư huynh gặp bất trắc, nhớ khuyên sư muội, mau tìm đạo lữ song tu khác."
"Sư huynh, kỳ thực có việc đệ chưa cho huynh biết. Người mấy năm trước xem trộm Liêu sư muội tắm là đệ, khiến cho ai cũng tưởng là huynh."
"..."Chuyện gì đây hả?
Các tu sĩ không ngại vạn dặm xa xôi đến xem náo nhiệt đều tắt tiếng, cá cược này do Hiên Viên lão tổ đề xuất, theo lý Hải Tiên tông phải có vũ khí bí mật mới đúng, sao lại như dặn dò di ngôn thế này.
Càng đặc biệt là trong mười tu sĩ trẻ tuổi của Hải Tiên tông, thanh sam tu sĩ mi thanh mục tú duy nhất có tu vi Phân niệm cảnh nhất trọng hô to về phía sau, "Vợ ngoan, ta yêu nàng, đợi ta về nhé."
Nghe tu sĩ này kêu vậy, tu sĩ đứng xem đều thầm kêu lên như vậy, chết thì cứ chết, còn kêu gào cái gì. Cả Hiên Viên lão tổ tu vi còn cao hơn Tử Tinh chân nhân và Lý Minh Hà nghe thấy tu sĩ này kêu thế thì cũng dở khóc dở cười.
Cơ Nhã ngồi trong kiệu hơi đỏ mặt, lòng ngọt lịm.
Ngụy Tác tuy trước đây thường mặt dày với nàng nhưng giờ trước mặt mấy nghìn tu sĩ mà gã nói vậy thì khác hẳn.
"Nghiệm cốt linh!"
Trưởng lão Minh Nguyên tông mặc pháp y trắng ngần cũng không chịu nổi, cả lão cũng hoài nghi do Hải Tiên tông giở trò, mình chết thì cũng kéo theo một tông môn khác chết chìm theo, không cách nào vào Tây hải săn yêu thú.
Tiếng quát băng lãnh vang lên, trưởng lão Minh Nguyên tông mặt đỏ, khí thế phi phàm vung tay phát ra bạch sắc lăng hình tinh trụ.
Cây lăng hình tinh trụ cao bằng người thật đầy phù văn huyền ảo như sóng nước, quang hoa lấp lánh. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Bắt đầu thôi!"
Minh Nguyên tông tông chủ Lý Minh Hà âm hiểm giảo trá không buồn nhướng mắt lên nói.
Mười tu sĩ Minh Nguyên tông chuẩn bị tham gia Hải liệp đại hội, nối nhau đặt tay lên pháp khí đó, thiên tài tu sĩ Âu Nhiên Mạnh đang nổi đình nổi đám, tạo cho người ta cảm giác bất khả nhất thế, địa vị rõ ràng cao hơn đệ tử khác, ngạo nghễ xếp cuối.
Trong mười đệ tử Minh Nguyên tông có sáu người đặt tay lên pháp khí, bạch sắc lăng hình tinh trụ phát ra lục sắc quang hoa nhàn nhạt. Bốn người còn lại lúc đặt tay lên tinh trụ, trừ lục quang thì còn có màu sắc khác, có người màu đỏ, có người màu lam, khi Âu Nhiên Mạnh đặt lên thì có thanh sắc và kim sắc quang hoa. Thấy thế tu sĩ trên mặt biển đều chắc lưỡi.
Vừa dùng Vọng khí thuật quan sát tu vi của họ, Ngụy Tác lén hỏi Hiên Viên lão tổ, "màu sắc khác nhau là sao?"
Hiên Viên lão tổ truyền thanh giải thích: "Đây là Giám đồ tinh trụ của Minh Nguyên tông truyền thừa lại, sử dụng khi Minh Nguyên tông khai sơn thu đồ, thu đệ tử mới. Có thể giám định tuổi thật và linh căn thể chất. Kể cả linh căn thể chất khó phát hiện thì cũng có thể dùng pháp khí này tra xét ra, không lỡ mất mầm non tu luyện tốt. Hiện tại tuổi thật không quá bốn mươi thì là lục quang, vượt thì là bạch quang sáng lòa. Giữa quang hoa là linh căn. Hồng sắc là hỏa linh căn, thanh sắc không phải mộc linh căn thì là phong linh căn, lam sắc là thủy linh căn. Âu Nhiên Mạnh có tới hai màu vì y là song hệ, phong, lôi lưỡng hệ linh căn."
"Xem ra Tử Vi tông lần này định lật đổ Minh Nguyên tông. Lão tổ, hắc quang là chuyện gì vậy?" Người Minh Nguyên tông được chứng thực không quá tuổi, bạch sắc lăng hình tinh trụ lại được trưởng lão Minh Nguyên tông đẩy đến chỗ đệ tử Tử Vi tông. Đệ tử Tử Vi tông lẳng lặng đặt tay lên. Trong mười đệ tử Tử Vi tông có tám là linh căn tu sĩ, màu sắc khác nhau. Ngụy Tác thập phần kỳ quái vì có một tu sĩ lúc đặt tay lên, trừ lục quang đúng tiêu chuẩn thì lăng hình tinh trụ còn ánh lên hắc quang nhàn nhạt.
"Đây là quang hoa phát ra của kẻ đã tiết nguyên dương." Hiên Viên lão tổ giải thích. "Càng nhiều thì màu càng đậm."
Tiết nguyên dương?
Ngụy Tác ngẩn người, rồi kịp phản ứng, không phải cảo lộ sao? Nhiều loại công pháp yêu cầu lúc mới tu luyện có nguyên dương chi thân. Có cả những công pháp dùng nguyên dương chi thân tu luyện sẽ nhanh hơn người từng cảo lộ, Minh Nguyên tông luyện chế pháp khí này quả thật chu đáo, thứ tạm coi là tư chất đó cũng tính đến.
Thoáng sau, trưởng lão Minh Nguyên tông đó đưa tay, lăng hình tinh trụ đến trước mặt Hiên Viên lão tổ và Ngụy Tác.
Thấy những đệ tử Hải Tiên tông khác còn đang ì xèo, Ngụy Tác hiếu kỳ đặt một tay lên.
Ngụy Tác chỉ thấy mát tay chứ không có cảm giác đặc biệt gì nhưng lăng hình tinh trụ phát ra lục quang như bình thường đoạn phía trong trở nên đen ngòm, như mặc ngọc, màu đen này không cách nào hình dung được bằng lời lẽ.
"Hả! Đen quá!"
Mấy nghìn tu sĩ trên mặt biệt thiếu chút nữa trực tiếp ngã nhào, cả tam tông đệ tử cũng đều trợn tròn mắt.
Đen quá! Lẽ nào gã chuyên môn cảo lộ, cần bao nhiêu lần cảo lộ mới đen thế này.
"A?"
Ngụy Tác cũng đầm đìa mồ hôi.
Rõ ràng vì tu luyện Huyền Sát đại pháp, lúc song tu nguyên dương nguyên âm dung hợp, chu thiên tuần hoàn không ngớt. Tinh trụ đen như thế vì gã cảo lộ nhiều lần. Màu đen quá mức nên quang hoa băng, hỏa lưỡng hệ linh căn của gã cũng được che giấu.
Ngụy Tác thấy toàn bộ tu sĩ như muốn điên cuồng thì ngượng ngập quyền: "Xin lỗi."
"Kiểm nghiệm uy năng pháp bảo!"
Đệ tử Hải Tiên tông đều triệt để chấn kinh trước màu sắc của "Ngụy trưởng lão", định thần lại mới hoàn thành khâu này. Tiếp đó một trưởng lão Tử Vi tông râu bạc hô lên với giọng như đang hát xướng, tế xuất một pháp khí như cái chậu rửa tay màu vàng.
Pháp khí như cái chậu rửa tay màu vàng này kkhảm đầy các loại bảo thạch, trông hoa lệ tột bậc.
Trưởng lão đó dồn chân nguyên vào, pháp khí rực kim sắc quang hoa, hình thành màn sáng như cánh cửa.
Bắt đầu từ Tử Vi tông, tam tông tu sĩ tham gia Hải liệp đại hội đều đi qua đó.
Đến lượt Hải Tiên tông, Ngụy Tác cũng đi đầu tiền.
Thấy không có gì khác lạ, Ngụy Tác thầm thở phào.
Hóa ra pháp bảo này của Tử Vi tông là Tam thanh giám bảo bồn, từ thượng cổ lưu truyền lại, khi pháp bảo trên cấp linh giai thượng phẩm đi qua, kim sắc quang mạc sẽ xuất hiện phản ứng. Hiện tại Ngụy Tác để hết mọi thứ, kể cả tấm phù lấy được ở Ma Nhãn đảo mà dù với tu vi Phân niệm cảnh tứ trọng vẫn không cách nào sử dụng, lại cho Cơ Nhã. Gã chỉ mang theo một chút đơn dược tất yếu và pháp bảo có thể sử dụng được.
Thực huyết pháp đao và "phi kiếm như cánh cửa" thực tế có uy lực cao hơn linh cấp cao giai pháp bảo, Ngụy Tác quả thật hơi lo. Nếu quang mạc có phản ứng, mấy trưởng lão đối phương bảo rằng phi kiếm của gã kỳ lạ, là pháp bảo chứ không phải kiếm, thì thế nào cũng xảy ra tranh biện.
Hiện tại Tam thanh giám bảo bồn không có phản ứng, rõ ràng cổ bảo không coi pháp khí hút máu như Thực huyết pháp đao và phi kiếm dựa chủ yếu vào chất liệu cùng chân nguyên lực là đạo giai pháp bảo.
Ba mươi tu sĩ đều đi qua màn sáng của Tam thanh giám bảo bồn, chứng minh không có pháp bảo linh cấp thượng phẩm trở lên. Tam tông trưởng lão và các nhân vật khác đều lui lại, giữ cự ly nhất định với ba mươi tu sĩ. Đấy là quy củ, e rằng sau khi kiểm nghiệm còn ai đó giở trò.
"Tất cả đều không có vấn đề gì, lưỡng vị đạo hữu, Minh Nguyên tông hiện tại bố trí chiết quang pháp kính, chắc không thành vấn đề chứ?"
Lý Minh Hà chuyển quay lại hỏi Hiên Viên lão tổ và Tử Tinh chân nhân.
"Mau lên, lão phu nóng lòng rồi." Hiên Viên lão tổ cười ha hả.
"Lão tặc này có phải già rồi hồ đồ không?" Lý Minh Hà và Tử Tinh chân nhân đều nghĩ thế.
Hiên Viên lão tổ hưng phấn vậy, Tử Tinh chân nhân không dị nghị gì, hai trưởng lão Minh Nguyên tông bắt đầu công việc.
Sáu tia bạch quang từ tay hai trưởng lão bắn vào tầng không Hắc Mộc quần đảo, là sáu bạch sắc tinh phiến mấy chục trượng cong như vầng trăng.
Lý Minh Hà điểm tay tế xuất lam sắc tinh trụ chứa đầy phù văn huyền ảo nhàn nhạt.

Chương 283: Đệ tử Hải Tiên tông tại đại hội

"Hiên Viên đạo hữu, kiểm tra số Thuấn di phù này đi."
Tế xuất lam sắc tinh trụ, Lý Minh Hà vung tay phát ra mười ngọc phù rực ngân quang cho Hiên Viên lão tổ.
Tử Tinh chân nhân cũng mặt mũi lạnh tanh lấy mười tấm ngọc phù tương tự đưa cho Hiên Viên lão tổ.
Đó là Thuấn di phù do tam tông đặc biệt luyện chế, cách luyện chế giống nhau, chỉ là uy năng được điều chỉnh, mỗi tấm Thuấn di phù có cự ly khác nhau.
Tam tông trưởng lão men theo bên ngoài Hắc Mộc quần đảo, chốt ba mươi điểm tiến vào.
Ba mươi tu sĩ tham gia Hải liệp đại hội cùng rút lấy một tấm Thuấn di phù rồi theo địa điểm tam tông trưởng lão định sẵn, kích phát để vào. Sau khi kích phát Thuấn di phù để xuất hiện tại chỗ nào trong Hắc mộc đảo thì phải trông vào vận khí.
Hiên Viên lão tổ tra xét hai mươi ngọc phù xong thì cũng lấy ra mười tấm, vung tay trộn ba mươi tấm lại, hoàng quang bao lấy tất cả đưa đến trước mặt ba mươi tam tông tu sĩ tham gia Hải liệp đại hội.
"Cùng lấy Thuấn di phù đi!" Hiên Viên lão tổ liếc ba mươi tu sĩ.
Tam tông tu sĩ cùng phát ra chân nguyên, hút lấy ngọc phù trong hoàng quang. Vừa hay có hai người cùng nhìn trúng một tấm Thuấn di phù."Vội thế làm gì?"
Một hoàng sam đệ tử Hải Tiên tông và một hồng sam đệ tử Tử Vi tông cùng dồn chân nguyên hút một tấm Thuấn di phù. Đệ tử Tử Vi tông tu vi Phân niệm cảnh lưỡng trọng cực kỳ kiêu căng, hừ lạnh rồi cậy vào tu vi bản thân cao hơn đệ tử Hải Tiên tông Chu thiên cảnh mà hút lấy Thuấn di phù.
Đệ tử Hải Tiên tông này biến sắc, giận nhưng không dám lên tiếng.
"Không sao, tấm khác cũng được, chưa biết chừng tấm này khi vào sẽ gặp lục cấp cao giai yêu thú, hoặc tu sĩ ba tông khác." Một giọng nóitừ bên cạnh vang lên.
"Ngụy trưởng lão nói đúng." Ngoái lại nhìn, đệ tử Hải Tiên tông đó dễ chịu hẳn, thuận tay lấy phiến Thuấn di phù khác.
"Tu vi Phân niệm cảnh nhất trọng mà là trưởng lão?" Hồng sam đệ tử huênh hoang của Tử Vi tông, mé trái mặt có một nốt ruồi đen, mắt lóe lên sát khí, "Tốt nhất đừng để ta gặp ngươi."
"Ngu xuẩn!" Ngụy Tác khinh bỉ trợn tròng trắng thốt lên.
"Chà! Được! Khá lắm!" Ngụy Tác nói rất rõ, vang xa trên biển, các tu sĩ đang hi vọng càng náo nhiệt càng hay tức thì hưng phấn.
"Ngươi nói gì hả!" Hồng sam đệ tử này không ngờ Ngụy Tác mắng mình, tức thì xanh lét mặt mày.
"Ta nói là ngu xuẩn!" Ngụy Tác cơ hồ hô to, "Lẽ nào ngươi điếc?"
"Ngươi muốn chết bây giờ hả!" Hồng sam đệ tử của Tử Vi tông cơ hồ định động thủ.
"Ngu xuẩn!" Ngụy Tác nhìn tu sĩ này với ánh mắt nhìn loại đần độn, "Ngươi dám phá hoại quy củ, động thủ ở đây hả? Không dám thì kêu cái gì."
"Ngươi..." Hồng sam đệ tử này mặt lúc xanh lúc trắng, tranh hơi với gã, y hoàn toàn không phải đối thủ, đặc biệt là không dám động thủ ở đây.
"Im mồm!" Cả Tử Tinh chân nhân cũng thấy mất mặt, tiếng quát như sấm vang lên, "Không được tranh cãi ở đây, lãng phí thời gian, đệ tử lấy được Thuấn di phù, tức khắc lên đường!"
Không chỉ hồng sam tu sĩ, mọi tu sĩ Tử Vi tông đều rực sát khí trừng mắt với Ngụy Tác rồi lướt đến nơi đã định trước.
"Đi thôi." Đợi cho toàn bộ tu sĩ hai tông kia vào hết, Ngụy Tác mới nhún vai, bảo các đệ tử Hải Tiên tông rồi thong thả lướt đến tiêu điểm được tam tông trưởng lão định sẵn ngoài Hắc mộc đảo.
Ba mươi điểm tiến vào vây thành hình rẻ quạt ngoái Hắc Mộc quần đảo.
"Bắt đầu thôi!"
Tam tông tu sĩ đều vào vị trí, Lý Minh Hà thưởng lên tiếng.
Giọng nói đầy sát phạt khí tức khiến thinh không cũng hơi mờ đi.
"Hừ!" Tử Tinh chân nhân mặt mũi âm trầm hừ lạnh một tiếng. Lý Minh Hà lên tiếng trước, rõ ràng muốn chứng minh với ngần ấy tu sĩ đễn xem rằng lão là tam tông lão đại.
Hiên Viên lão tổ chỉ mỉm cười thầm nhủ, Lý Minh Hà ngươi nên cầu cho thiên tài đệ tử của mình đừng gặp phải Ngụy Tác, đừng chạm vào gã, bằng không khi Hải liệp đại hội kết thúc e rằng ngươi thổ huyết mất.
...
Sau cùng cũng bắt đầu!
Mấy nghìn tu sĩ im lặng quan sát, ba mươi tu sĩ tam tông kích phát Thuấn di phù.
Chát! Chát! Chát!
Đoàn đoàn ngân quang lóe lên, thân ảnh ba mươi tu sĩ nối nhau tan biến khỏi mặt biển.
Đồng thời, Lý Minh Hà vung tay, chân nguyên như tinh kim dung dịch dồn vào lam sắc tinh trụ dày đặc phù văn hình con mắt.
Lam sắc quang hoa liên tục phát ra, phía trước bạch sắc ngọc đài dựng lên màn sáng lam sắc lưu ly hơn năm mươi trượng!
Pháp khí đặc biệt này kích phát xong, hai trưởng lão Minh Nguyên tông cùng lấy ra một bạch sắc viên hình tinh bàn, liên tục dồn chân nguyên. Hai tinh bàn tựa hồ đều dùng để khống chế sáu tấm chiết quang pháp kính lơ lửng trên cao của Hắc Mộc quần đảo.
Hai trưởng lão Minh Nguyên tông thi pháp, sáu tấm chiết quang pháp kính như cánh buồm chuyển động trên không.
Lam sắc quang mạc chợt xuất hiện cảnh tượng một khu rừng tối tăm.
Rồi thị tuyến chuyển nhanh, cảnh tượng trên lam sắc quang mạc nhanh chóng hướng lên.
"Đây là cảnh tượng trong Hắc Mộc quần đảo!"
Tu sĩ tụ tập quanh mặt biển ngẩn ra, hoan hô kinh thiên động địa.
Hóa ra chiết quang pháp kính của cần ba tu sĩ đồng thời điều khiển mới giúp tu sĩ ở ngoài trông thấy cảnh tượng trong đảo. Tựa hồ sáu tấm chiết quang pháp kính dồn lại mới quan sát được một chỗ truyền ra màn sáng bên ngoài.
Bất quá cảnh tượng truyền ra rất rõ, như có đôi mắt khổng lồ trên không quét khắp Hắc mộc đảo. Việc đó khiến mấy nghìn tu sĩ vượt vạn dặm tới xem nhiệt náo cực kỳ mãn ý.
Sáu tấm chiết quang pháp kính liên tục quét qua Hắc Mộc quần đảo, lam sắc quang mạc xuất hiện thân ảnh một tu sĩ!
"Là đệ tử Hải Tiên tông!"
Tu sĩ này mặc một tấm thổ hoàng sắc pháp bào, cơ hồ mọi tu sĩ nhìn thấy đều nhận ra y là kẻ trước lúc vào còn nói với một hắc bào sư huynh rằng, "Sư huynh, kỳ thực có việc đệ chưa cho huynh biết. Người mấy năm trước xem trộm Liêu sư muội tắm là đệ, khiến ai cũng tưởng là huynh." Kết quả thiếu chút nữa bị hắc bào sư huynh bóp chết. Nguồn truyện: Truyện FULL
Tu sĩ Hải Tiên tông đó đứng bên một đầm bùn đen xì, tỏ vẻ sợ hãi, rồi lấy ra pháp bảo như con ốc biển đen ngòm mà kích phát.
"Không phải chứ?"
Thấy đệ tử Hải Tiên tông sắp kích phát pháp bảo, cơ hồ mọi tu sĩ quan sát đều thắt lòng, tưởng y gặp địch thủ hoặc phát hiện yêu thú. Nhưng họ đều há hốc miệng vì y lắc mình, nhanh chóng chui pháp bảo hình ốc biển đang lớn dần, to bằng người thật, chui luôn xuống đầm bùn.
Chiết quang pháp kính nhắm kỹ vào đầm bùn mà không có bất kỳ động tĩnh gì, tức là đệ tử Hải Tiên tông đó không chịu thò ra.
"Lại là đệ tử Hải Tiên tông?"
Hai trưởng lão Minh Nguyên tông tắt tiếng tiếp tục điều động chiết quang pháp kính, một chốc sau xuất hiện tại lam sắc quang mạc lại là một đệ tử Hải Tiên tông.
Đệ tử mặc ngân sắc pháp y này ban nãy còn khóc lóc dặn sư đệ rằng trong nạp bảo nang ở tĩnh thất có một quyển họa sách hay ho, vạn nhất y không về, sư đệ cứ lấy mà xem, đáp xuống một sơn cốc khô ráo đầy đá màu vàng.
"Không phải chứ?"
Các tu sĩ quan sát lại trợn tròn mắt vì đệ tử Hải Tiên tông mặc ngân sắc pháp y đảo mắt nhìn quanh, móc ra pháp khí như viên ngói vàng, dồn chân nguyên ném xuống chân, hoàng khí dấy lên, y chìm ngay xuống lớp đá màu vàng, rồi tất cả trở lại như thường, không ai nhận ra có tu sĩ trốn phía dưới.
Đệ tử Hải Tiên tông này lại trốn tránh.
Chỉ hai thôi cũng đành, chiết quang pháp kính tiếp tục tìm kiếm, người thứ ba được phát hiện cũng là đệ tử Hải Tiên tông.
Đệ tử Hải Tiên tông mặc lam sắc pháp y, mặt mũi trung hậu này khá may mắn, vừa kích phát Thuấn di phù xong đã lọt vào một khu rừng, quanh mình là những thân cây đen ngòm mười mấy người ôm.
Trên cành cây phái trước đệ tử này có mười mấy con bạch sắc biên bức.
Đầu đàn dơi đều giống đầu khỉ, chính thị tứ cấp đê giai yêu thú Bạch hầu bức. Lam sam đệ tử của Hải Tiên tông, tu vi Chu thiên cảnh ngũ trọng, đối phó yêu thú này vốn thành vấn đề, vừa hay có thể thu hoạch một món.
"Chà!"
Mọi tu sĩ đều kêu lên vì đệ tử Hải Tiên tông trông rất trung hậu đó không hề do dự móc ra thanh sắc pháp khí chỉ bằng hạt cải rồi kích phát. Thanh quang lóe lên, thân thể tu sĩ này hòa vào thân cây cạnh đó, không hề định săn yêu thú mà trốn biệt.

Chương 284: Ngụy Tác xuất trường!

"Không nhầm chứ! Đây là Hải liệp đại hội, có phải đại hội trốm tìm đâu."
Tuyệt đại đa số tu sĩ đều nhìn vào Hiên Viên lão tổ, đệ tử Hải Tiên tông đều ẩn mình, rõ ràng đã tính trước rồi.
Ngụy Tác mà thấy cảnh tượng trên lam sắc quang mạc chắc đã giậm chân mắng Hiên Viên lão tổ là lão hồ ly đáng chết.
Hiên Viên lão tổ làm vậy rõ ràng không muốn tổn thất một đệ tử Hải Tiên tông nào, mặc cho gã xử lý.
Bất quá Ngụy Tác đương nhiên không thấy được tình hình trên lam sắc quang mạc.
Hiện tại gã đang ở trên mặt biển.
Mặt biển này ở giữa mấy đảo nhỏ, chỉ là rộng chừng mười mấy dặm mà thôi, lộ ra không ít đá ngầm chi chít dây leo. Đám dây leo này còn vướng không ít cành khô gỗ mục nên trông nơi này không giống mặt biển mà giống một đầm lầy toàn bùn.
Đã thuộc lòng địa đồ Hắc Mộc quần đảo nên được Thuấn di phù đưa đên đây, Ngụy Tác nhanh chóng nhận ra là Hủ mộc hải, ở rìa tây quần đảo.
Ban nãy Ngụy Tác đã phát giác, điểm xuất phát do tam tông trưởng lão bố trí là tiểu hình truyền tống pháp trận, đại khái có thể đưa người ta đi ba, bốn trăm dặm, Thuấn di phù chỉ tăng thêm một đoạn nữa, tấm Thuấn di phù có uy năng cao nhất cũng chỉ đưa được người ta đi hai, ba trăm dặm. Gã rút được tấm Thuấn di phù có uy năng cao nhất, vì Hủ mộc hải cách điểm truyền tống của gã tới sáu trăm dặm.Thần thức phát ra, Ngụy Tác thi triển Hắc thủy liên, lướt đến hải đảo gần nhất.
...
"Sau cùng cũng không phải là tu sĩ Hải Tiên tông!"
Chiết quang pháp kính trên không quét qua, lam sắc quang mạc xuất hiện một tu sĩ Tử Vi tông.
Tu sĩ Tử Vi tông này mặc một món pháp y vàng sậm, nhưng pháp y của y lúc này đang biến đổi theo cảnh vật khiến thân ảnh khó nhìn rõ trong rừng.
Lướt đi một chốc, thử danh đệ tử Tử Vi tông tu vi Phân niệm cảnh lưỡng trọng này vô thanh vô tức dừng lại.
Trong khu rừng phía trước toàn là lưới nhện trắng toát.
"Tứ cấp trung giai yêu thú, Hủ cốt tri thù!"
Trên tấm lưới lớn cỡ năm, sáu cái bàn là một con nhện lớn bằng mấy cái chậu rửa mặt, toàn thân lông vàng sậm.
Một đạo bạch quang đột nhiên từ tay đệ tử Tử Vi tông xẹt ra, cự thù mới định há miệng phun ra gì đó thì cứng người lại, lưới và cành cây quanh nó xuất hiện băng hoa. Bạch quang trực tiếp xuyên qua mồm nó, con nhện vàng không hề kịp phản kháng đã biến thành một cục băng.
Bạch quang xuyên qua gáy con nhện, lóe lên rồi quay lại tay đệ tử Tử Vi tông. Từng vết nứt xuất hiện, thân thể con nhện biến thành một đống băng vỡ.
"Linh cấp cao giai băng hệ pháp khí!"
Tu sĩ đứng ngoài cùng kinh hô!
Hủ cốt cự thù dù gì cũng là tứ cấp trung giai yêu thú, qua băng hàn khí tức của pháp khí phát ra mà cũng bị đông cứng thì đạo bạch quang của đệ tử Tử Vi tông này khẳng định là một món linh cấp cao giai băng hệ pháp khí hiếm thấy.
Trong tiếng kinh hô, đệ tử Tử Vi tông đó hút từ đống băng ra một viên hoàng sắc yêu đơn, rồi không thèm ngoái lại phất tay, bạch quang vút lên không đông cứng một con Hủ cốt tri thù không rõ đến trên đầu y từ lúc nào thành băng.
Thoáng sau, đệ tử Tử Vi tông này giết hết sáu con Hủ cốt tri thù, lấy được bốn viên tứ cấp trung giai yêu đơn.
Tử Tinh chân nhân và mấy trưởng lão Tử Vi tông quan chiến đều tỏ vẻ đắc ý.
Cùng lúc, tại một điểm của Hắc Mộc quần đảo đột nhiên rực lên hai đạo quang hoa khác màu.
"À!"
Hai trưởng lão Minh Nguyên tông mắt lóe lên, khống chế chiết quang pháp kính hướng về phía đó.
Cảnh vật Hắc Mộc quần đảo trôi nhanh trên lam sắc quang mạc, đột nhiên thanh ảnh lóe lên. Chiết quang pháp kính quét thấy một tu sĩ.
Bất quá hai trưởng lão Minh Nguyên tông không dừng lại, đưa chiết quang pháp kính đến chỗ có người đấu pháp.
"Là đệ tử Minh Nguyên tông và Tử Vi tông!"
Tu sĩ trên mặt biển hưng phấn hẳn.
Song phương đấu pháp là một tu sĩ Minh Nguyên tông mặc tử y, mặt dài ngoằng và một đệ tử Tử Vi tông mặc hắc sắc pháp y có vảy, thân hình cao lớn, mặt mũi dữ tợn.
Một tu sĩ Minh Nguyên tông mặc tử y mặt mũi lạnh tanh điều khiển pháp khí phòng ngự trông như cái vòng cháy rực. Còn đệ tử Tử Vi tông điều khiển lưỡng đạo kim quang, liên tục tấn công đệ tử Minh Nguyên tông.
Cự hoàn rực hoa lửa khiến Tử Tinh chân nhân và tu sĩ Tử Vi tông quan chiến đều đắc ý, tu sĩ Minh Nguyên tông đang sa vào hạ phong, tựa hồ chỉ kịp điều khiển pháp bảo, liên tục chống đỡ chứ không có sức phản kích.
Lam sắc quang mạc hiện lên cảnh tượng, đệ tử Tử Vi tông thần sắc hung hãn đó tỏ rõ vẻ đắc ý.
"Chết đi!"
Theo miệng y thì đã hét lên như thế. Đồng thời vung tay phát ra một con hỏa xà hung hãn, từ phía trên bổ xuống đầu tu sĩ Minh Nguyên tông.
Nhưng lúc đó, biến cố phát sinh!
Một đạo hắc quang đột nhiên từ phía dưới tu sĩ Tử Vi tông vút lên. Nét đắc ý trong thần sắc đệ tử Tử Vi tông cứng lại trong mắt, không kịp điều khiển hắc sắc pháp thuẫn lơ lửng trướng mặt ngăn lại đã bị hắc mang xuyên qua!
Máu từ đỉnh đầu đệ tử Tử Vi tông phun lên, vừa mới chiếm ưu thế nhưng lại lập tức bị giết!
Hai đạo kim quang và hắc sắc pháp thuẫn tan hết linh quang rơi xuống.
Hai đạo kim quang là hai phi nhận hình bàn nguyệt, dường như có thể hợp lại.
Vẻ đắc ý trong mắt Lý Minh Hà lóe lên, bất quá ngoài mặt lão vẫn bình tĩnh, tựa hồ coi đó là việc bình thường. Sắc mặt bọn Tử Tinh chân nhân trở nên khó coi. Đệ tử Tử Vi tông đó là tu sĩ Phân niệm cảnh lưỡng trọng! Lại chỉ ba mươi mấy tuổi.
Tu sĩ Phân niệm cảnh lưỡng trọng ba mươi mấy tuổi, giá trị đối với một tông môn ít nhất cũng tương đương với mấy trăm vạn hạ phẩm linh thạch.
...
Trong lam sắc quang mạc, tu sĩ Minh Nguyên tông mặt dài thong thả điều khiển cự hoàn chặn hỏa xà trên đầu rồi lấy ra một nô thú đại, đạo hắc quang quay lại trong túi, là yêu thú trông như hình cá sấu nhỏ xíu đen tuyền!
"Viễn cổ ma ngạc! Là ngũ cấp cao giai phong, thổ lưỡng hệ yêu thú có thể phi thiên độn địa!"
Trong số tu sĩ ở trên mặt biển, có người nhận ra tên của yêu thú này.
Tu sĩ Minh Nguyên tông lại biết nô thú chi pháp, nuôi được yêu thú!
Tu sĩ Minh Nguyên tông thu yêu thú lại rồi mặt mũi lạnh tanh vét sạch mọi thứ của đệ tử Tử Vi tông, lướt nhanh vào khu rừng ở mé trái.
Chiết quang pháp kính nhất thời không theo kịp, hai trưởng lão Minh Nguyên tông nhìn nhau, chiết quang pháp kính xoay hướng sang phía thanh sắc thân ảnh.
"Chà! Là y!"
Thanh sắc thân ảnh lén lút đó lại xuất hiện trong thị tuyến. Tu sĩ đứng sau tảng đá này chính thị tu sĩ Phân niệm kỳ duy nhất của Hải Tiên tông, cũng là người khiến cây lăng hình tinh trụ biến thành đen ngòm khi trắc nghiệm: Ngụy Tác.
"Ẩn hình pháp y? Không phải chứ! Lại trốn đi hả?"
Chúng tu sĩ còn chưa kịp định thần sau màn đấu pháp kinh hiểm thì lại trước mắt tối sầm vì Ngụy Tác lén lút lấy ra một món pháp y mặc vào rồi thân ảnh gã tan biến.
Hiên Viên lão tổ và mấy trưởng lão Hải Tiên thành ngẩn người.
Hiên Viên lão tổ cũng không rõ Ngụy Tác có pháp khí này.
Ngụy Tác hiện tại có tu vi Phân niệm kỳ tứ trọng, không sợ gì tuyệt đại đa số tu sĩ, cũng có ý lập hung danh nên mới sử dụng ẩn hình pháp y, đổi lại trước kia, Hiên Viên lão tổ muốn thấy pháp khí này của gã cũng khó.
Ẩn hình pháp y tuy hiếm có nhưng thấy Ngụy Tác định ẩn mình, hai trưởng lão Minh Nguyên tông tỏ vẻ khinh bỉ, điều chuyển chiết quang pháp kính sang chỗ khác.
Tuyệt đại đa số tu sĩ tại trường càng khinh miệt Hải Tiên tông.
Nhưng đột nhiên, cảnh vật trên lam sắc quang mạc ngừng lại, một hồng sắc thân ảnh hiển hiện.
Hồng sắc thân ảnh từ trong khu rừng cách Ngụy Tác hơn hai trăm trượng lao ra. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Vô tình tu sĩ mặc hồng sam này chính là tu sĩ Tử Vi tông đã tranh chấp với gã lúc chọn Thuấn di phù!
"Lần này tiểu tử Hải Tiên tông thảm rồi."
Mọi tu sĩ vốn tắt tiếng với Ngụy Tác đột nhiên nảy ra ý nghĩ này.
Trong tay hồng sam tu sĩ là pháp bảo trông như đĩa đèn dầu xanh lét. Tim đèn phát ra thanh sắc quang hoa quét xa mấy trăm trượng. Lúc quét qua chỗ Ngụy Tác ẩn thân, hồng sam tu sĩ Tử Vi tông lạnh mặt lại, phát hiện ra gã.
Rõ ràng pháp bảo này của hồng sam tu sĩ là một món pháp bảo kỳ dị cảm ứng được tu sĩ khác tồn tại trong vòng mấy trăm trượng.

Chương 285: Hai bên bị giết trong tích tắc

Thấy Ngụy Tác ẩn đi, trên lam sắc quang mạc, hồng sam tu sĩ Tử Vi tông lấy ra pháp bảo như cái hộp đen, tựa hồ định mò tới, xuất kỳ bất ý đánh lén Ngụy Tác.
Thấy cảnh tượng này, tu sĩ tại trường có phần đồng tình với việc Ngụy Tác trốn né.
Ầm!
Cùng lúc một lôi quang cự trụ chợt xuất hiện trên không, tiếng nổ ầm vang. Lôi quang cự trụ giáng xuống một chỗ trong Hắc Mộc quần đảo.
"To quá!"
Tiếng nữ tu kinh hô vang lên.
"Thiên cấp thuật pháp?!"
Tiếp theo là tiếng nam tu kinh hô vang lên.
Góc độ nữ tu và nam tu này nhìn thấy đầu tiên khác nhau. Nữ tu chú ý đến bề ngoài của cự trụ lớn hay không, thô hay tinh còn nam tu chú ý lôi quang cự trụ có hữu dụng không. Lôi cương chi khí từ quang trụ phát ra ngưng thành hình một con bồ câu tản đi. Uy năng này phải là thiên cấp thuật pháp.
Nhìn thấy lôi quang cự trụ, hai trưởng lão Minh Nguyên tông chấn động tâm thần, sáu tấm chiết quang pháp kính dồn hết về phía đó."Là Âu Nhiên Mạnh!"
Khi cảnh tượng trên lam sắc quang mạc thay đổi, xuất hiện thân ảnh hai tu sĩ, toàn bộ tu sĩ ở ngoài xem mới hiểu vì sao trưởng lão Minh Nguyên tông lại khẩn trương.
Một trong hai tu sĩ mặc pháp y vàng nhạt, toàn thân toát lên khí tức sắc bén, bất khả nhất thế, chính là thiên tài đệ tử Âu Nhiên Mạnh của Minh Nguyên tông, tu vi Phân niệm cảnh ngũ trọng, chắc chắn trong vòng hai mươi năm nữa sẽ đột phá đến tu sĩ Kim đơn kỳ.
Người còn lại là một đệ tử Tử Vi tông mặc pháp y màu lục nhạt, mặt mày tuấn dật, linh khí ràn rạt, là phong linh căn tu sĩ, tu vi Phân niệm cảnh tam trọng.
Lam sắc quang mạc xuất hiện một con yêu thú lông đỏ rực, đầu sư tử mình ưng, bị lôi quang cự trụ đánh rớt xuống, da nứt toác thập phần thê thảm.
Hỏa vũ sư thứu! Yêu thú thân hình to lớn như tảng đá rơi xuống này lại là một con lục cấp đê giai Hỏa vũ sư thứu.
Phía dưới Hỏa vũ sư thứu là mặt biển mênh mông.
Mặt biển nằm giữa hai hòn đảo lớn, trên mặt biển là đệ tử Tử Vi tông mặc pháp y màu lục nhạt, trên đầu lơ lửng một viên ngọc xanh lớn cỡ nắm tay.
Viên ngọc phát ra thanh sắc quang hoa, hình thành một quang tráo bao trùm lấy đệ tử Tử Vi tông.
Lam sắc quang hoa sẫm lại được đệ tử Tử Vi tông đó điều khiển, với tốc độ kinh nhân, nhấp nháy trước mặt Âu Nhiên Mạnh.
Quang hoa là một thanh phi kiếm chừng bốn thước, linh động dị thường.
Pháp bảo như hình cành dương liễu trước mặt Âu Nhiên Mạnh lấp lánh, liên tục phát ra thanh sắc quang hoa, ngăn trở phi kiếm.
Chỉ khẽ phất tay, hai làn kim sắc thiểm điện trong tích tắc ngưng kết thành lôi quang trường thương, đâm vào thể nội Hỏa vũ sư thứu đang rớt xuống.
Từ cảnh tượng này thì Âu Nhiên Mạnh coi như đồng thời đối phó cả yêu thú và đệ tử Tử Vi tông, thậm chí còn chiếm thượng phong.
Cùng lúc, cách đó năm, sáu trăm dặm, trong khu rừng Ngụy Tác và hồng sam tu sĩ đứng dấy lên hai làn sáng, cả hai đã động thủ.
Hai bên bắt đầu giao đấu, bất quá chiết quang pháp kính chỉ quan sát được một nơi.
Đối với trưởng lão Minh Nguyên tông và tuyệt đại đa số tu sĩ tại trường thật khó xử.
Một bên là đối quyết giữa thiên tài đệ tử tu vi kinh nhân Phân niệm cảnh ngũ trọng và một cao thủ Phân niệm cảnh tam trọng, hơn nữa tu luyện phi kiếm, một bên là tu sĩ Hải Tiên tông lén lén lút lút, chỉ Phân niệm cảnh nhất trọng gặp phải Phân niệm cảnh lưỡng trọng, coi như chắc chắn bị đối phương lấy mạng.
Hai trưởng lão Minh Nguyên tông không chuyển động chiết quang pháp kính quan sát phía Ngụy Tác.
Tu sĩ trên mặt biển chợt kinh hô.
Phía Âu Nhiên Mạnh và đệ tử Tử Vi tông Phân niệm cảnh tam trọng đã xuất hiện thay đổi cực lớn.
Tu sĩ Tử Vi tông mặc pháp y màu lục nhạt thấy không ổn, nghiến răng lại, không rõ thi triển mật pháp gì đó, hai tay dấy lên lục quang, vỗ vào trán.
"Đấu pháp đến độ chính mình thất khiếu chảy máu, huynh đài cũng coi là thiên cổ đệ nhất nhân."
Nếu Ngụy Tác ở ngoài xem nhiệt náo, thấy cảnh tượng này chắc đã thốt lên như thế. Nguồn truyện: Truyện FULL
Tu sĩ Tử Vi tông này vỗ mạnh tay lên trán, cả miệng, lỗ mũi và mắt đều chảy máu, nét mặt y dị thường thống khổ.
Cùng lúc đó, lục sắc quang hoa nhàn nhạt từ phía sau tu sĩ này xẹt ra!
"Song phi kiếm!"
Tu sĩ trên mặt biển xôn xao.
Lục sắc quang hoa là một thanh phi kiếm dài ba thước, toàn thân xanh biếc, có nhiều phù văn như lá trúc.
Điều khiển phi kiếm khác sử dụng pháp bảo ở chỗ dựa vào kiếm quyết, phân liệt thần thức gửi vào.
Tu sĩ Phân niệm kỳ, tối đa chỉ khống chế được một phi kiếm, tu sĩ Tử Vi tông này có thể đồng thời điều khiển hai thanh, rõ ràng có phân liệt thần thức.
Thuật pháp này coi như chẻ đôi óc mà thi triển, tổn thương cực lớn đối với thần thức.
Đệ tử Tử Vi tông thi triển thuật pháp này, hiển nhiên vì Âu Nhiên Mạnh quá mạnh nên y muốn liều mạng.
Theo hình ảnh, phẩm chất hai thanh phi kiếm đều không thấp, đệ tử Tử Vi tông tu vi Phân niệm cảnh tam trọng này thi triển, uy lực tuyệt đối cao hơn hai món linh cấp cao giai pháp bảo.
"Chả trách Tử Vi tông dám đấu với Minh Nguyên tông, chỉ song phi kiếm của đệ tử này đã có thực lực không kém tu sĩ Phân niệm cảnh ngũ trọng."
Thấy thế, tuyệt đại đa số tu sĩ trên mặt biển đều nghĩ vậy.
Âu Nhiên Mạnh vẫn rất tùy ý.
Lục sắc quang hoa đột nhiên xuất hiện trước mặt y.
Lục sắc quang hoa là pháp bảo hình liêm đao. Có điều quá lớn! Cao bằng thân người, lưỡi đao khiến người ta có cảm giác không lạnh mà run.
Tết xuất pháp bảo hãi nhân này, đồng thời từng làn thanh sắc quang hoa từ tay Âu Nhiên Mạnh tràn ra quấn lấy pháp bảo này.
Thanh quang lóe lên, pháp bảo này chém vào thanh sắc quang tráo của tu sĩ Tử Vi tông.
Thanh sắc quang tráo bị chẻ đứt như tờ giấy!
Hai làn sóng nhìn được bằng mắt thường rẽ ra theo pháp khí phi hành của Âu Nhiên Mạnh, tuy không phát ra thanh âm nhưng chỉ thế thôi cũng đủ thấy pháp bảo này uy thế kinh nhân cỡ nào.
Đệ tử Tử Vi tông kinh hãi tột bậc, lưỡng đạo kiếm quang thu lại chém vào pháp bảo hình liêm đao.
Nhưng cả hai thanh phi kiếm, mỗi thanh còn xếp trên một món pháp bảo phòng ngự linh giai thượng phẩm lập tức bị chẻ làm đôi!
Tu sĩ hô lên như kinh đào hãi lãng, thanh quang lóe lên, đệ tử Tử Vi tông bị cắt đôi người.
Đệ tử Tử Vi tông thực lực kinh nhân bị Âu Nhiên Mạnh giết chết dễ dàng!
Sắc mặt kim đơn tu sĩ như Tử Tinh chân nhân cũng nhợt đi.
"Y không chỉ biết thiên cấp lôi hệ thuật pháp, còn có pháp bảo phối hợp, có thuật pháp đề thăng uy năng pháp bảo! Đòn này ngang với uy lực đạo giai trung phẩm pháp bảo, làm gì có tu sĩ Phân niệm cảnh nào chống nổi!"
Nhiều tu sĩ tại trường đều toát mồ hôi lạnh.
Nếu là đạo giai pháp bảo, người Tử Vi tông khẳng định đã làm ầm lên. Nhưng Tử Vi tông im lặng, chứng minh pháp bảo này của Âu Nhiên Mạnh tối đa chỉ là linh giai thượng phẩm pháp bảo, nhưng gã có thuật pháp đặc biệt để phối hợp, như bọc thêm một tầng đề thăng lực công kích.
Quả nhiên tlà thiên tài đệ tử, thực lực lại đạt tới mức ấy!
Trên lam sắc quang mạc, Âu Nhiên Mạnh lạnh lùng thu thi thể Hỏa vũ sư thứu vào nạp bảo nang g, đoạn vét sạch của đệ tử Tử Vi tông bị y giết, thân ảnh lóe lên tan biến vào mặt biển.
Hai trưởng lão Minh Nguyên tông đắc ý vô ngần.
Đến giờ, qua chiết quang pháp kính, Tử Vi tông đã tổn thất ba tu sĩ, tu sĩ Minh Nguyên tông đang nổi đình nổi đám.
Hai trưởng lão Minh Nguyên tông nhìn nhau, vừa bình thàn nhìn Hiên Viên lão tổ vừa quay chiết quang pháp kính về phía Ngụy Tác.
Theo hai trưởng lão Minh Nguyên tông này tưởng tượng, Ngụy Tác lúc này chắc thập phần thê thảm.
"Cái gì!"
Hai trưởng lão Minh Nguyên tông tròn mắt không tin nổi, đồng thời cả Tử Tinh chân nhân và mấy trưởng lão Tử Vi tông thiếu chút nữa nhảy dựng lên vì thanh sắc thân ảnh lén lút đó lóe lên rồi khuất vào khu rừng. Trên mặt đất, thi thể hồng sam tu sĩ nằm đó, như vừa bị tảng đá đè nát người.
Giết trong tích tắc?
Trên mặt biển vang lên tiếng hít hơi lạnh không tin nổi.
Trong tích tắc Âu Nhiên Mạnh giết đệ tử Tử Vi tông, hồng sam tu sĩ cũng toi mạng. Tức là chỉ một chiêu, đệ tử Hải Tiên tông đó đã giết chết tu sĩ Phân niệm cảnh lưỡng trọng?
Hai trưởng lão Minh Nguyên tông tỏ vẻ không tin nổi, cùng khống chế chiết quang pháp kính về phía Ngụy Tác

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau