THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 276 - Chương 280

Chương 276: Kim Uẩn kiếm quyết

"Bên ngoài cấm chế mỗi môn công pháp cùng thuật pháp đều có tên và giới thiệu giản đơn, ngươi muốn biết cứ việc dùng thần thức lấy cách tu luyện. Tình hình cụ thể thì vào trong là rõ, nhưng thời gian chọn công pháp cùng thuật pháp không quá hai canh giờ, sau thời gian đó sẽ bị cấm chế đẩy ra."
Dặn xong, Hiên Viên lão tổ đưa tay mời Ngụy Tác.
Ngụy Tác không nói thêm gì, gật đầu, đi vào Tàng kinh các.
Gã biết mỗi tông môn vì giữ truyền thừa đều có một Tàng kinh các như thế, chỉ là hạn chế giữa các tông môn khác nhau.
Đối với thái độ chân tâm thực ý của Hiên Viên lão tổ, Ngụy Tác không giở trò mà cũng chân tâm thực ý giúp Hải Tiên tông tham gia Hải liệp đại hội lần này.
Vào Tàng kinh các, Ngụy Tác thấy ngay một đại sảnh, lơ lửng hơn trăm bạch sắc linh quang quang cầu, bên ngoài mỗi quả quang cầu lớn cỡ đầu người còn lơ lửng một tấm bạch sắc ngọc phù.
Ở góc đối diện Ngụy Tác có một cầu thang dẫn lên, Tàng kinh các xem ra không chỉ một tầng."Tiên khí dẫn."
"Luyện khí tam thiên."
"Tử đình chân giải."
"Hỏa vũ thuật."
"Băng tiễn thuật."
"..."
Ngụy Tác xem qua một bạch sắc linh quang quang cầu, phát hiện ghi trong đó phần lớn là công pháp huyền giai trở xuống và thuật pháp thích hợp cho đệ tử cấp thấp sử dụng.
Đi theo bậc thang, nhìn rõ toàn Tàng kinh các xong, Ngụy Tác phát hiện tất cả gồm ba tầng.
Công pháp cùng thuật pháp cao cấp đều được phong ấn tại tầng hai, còn lầu các tầng ba toàn bộ là công pháp cùng thuật pháp không hề thấp kém nhưng đều là tàn thiên.
Gã vào đại điện tầng hai, xem từng tấm ngọc phù giới thiệu.
Nửa canh giờ sau, Ngụy Tác xem hết toàn bộ ngọc phù trong đại điện, rồi vào lâu các ở tầng ba, xem nhanh từng phiến ngọc phù giới thiệu.
Thêm nửa canh giờ, Ngụy Tác đọc hết ngọc phù giới thiệu ở tầng ba. Gã tỏ vẻ thập phần trù trừ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Do dự một tuần hương, gã sau rốt cũng hạ quyết tâm, thần thức trực tiếp dồn vào một bạch sắc linh quang quang cầu ở tầng ba. Mắt gã hơi lóe lên, rõ ràng đang tham ngộ nội dung phong ấn trong đó.
Tổng cộng một canh giờ rưỡi qua đi, tiếng bước vang lên, Ngụy Tác từ Tàng kinh các đi ra.
"Ngươi chọn thuật pháp nào?"
Thấy Ngụy Tác đi ra, Hiên Viên lão tổ đốn đang thấp thỏm, cực kỳ hiếu kỳ xem gã chọn thuật pháp nào.
"Vãn bối chọn Kim Uẩn kiếm quyết." Ngụy Tác đáp đạo.
"Cái gì!" Câu trả lời vượt ngoài dự liệu của Hiên Viên lão tổ. Nhìn gã với vẻ không tin nổi, ông ta bảo, "Đây là tàn thiên, ngươi có nửa trước của kiếm quyết?"
Ngụy Tác gật đầu, "Nửa trước Kim Uẩn kiếm quyết thì không có nhưng vãn bối có một môn kiếm quyết khác, tựa hồ phù hợp."
"Càng lúc ta càng không nhìn thấu ngươi." Hiên Viên lão tổ vốn định hỏi nữa nhưng hơi nhíu mày rồi nén lại, hơi trầm ngâm: "Mọi thuật pháp khác ta biết, với tu vi của ngươi thi triển thì uy năng không hơn âm nguyên thuật pháp ngươi dùng hôm trước. Môn Huyền hoàng linh quang này lại hữu dụng với ngươi."
Hiên Viên lão tổ lấy ra một phiến hoàng sắc ngọc phù, ném cho Ngụy Tác.
"Đa tạ tiền bối."
"Hiện ngươi có thể gọi ta là tiền bối, ở Hải liệp đại hội thì cũng như đệ tử Hải Tiên tông khác, gọi ta là lão tổ." Hiên Viên lão tổ thấy Ngụy Tác thu ngọc phù vào túi, "Tiếp theo ngươi cứ tiếp tục tĩnh tu, một ngày trước khi Hải liệp đại hội bắt đầu, ta sẽ phái người đến thông tri cho ngươi."
"Được!" Ngụy Tác gật đầu, rời Hải Tiên tông, đi thẳng đến chỗ ở.
"Thuật pháp phòng ngự thiên cấp đê giai, xem ra Hiên Viên lão tổ không yên tâm vì ta chọn Kim Uẩn kiếm quyết." Vào chỗ ở, Ngụy Tác lấy hoàng sắc ngọc phù Hiên Viên lão tổ cho ra tham ngộ.
Gã lẩm bẩm, tỏ vẻ thập phần đắc ý.
Thật lòng tông môn như Hải Tiên tông có thực lực cao hơn nhiều Thiên Nhất môn và Đông Dao thắng, Tàng kinh các đúng là không thiếu thuật pháp lợi hại.
Thiên cấp trung giai thuật pháp có tới năm môn, kiếm quyết hoàn chỉnh cũng tới bốn bộ.
So ra, Kim Uẩn kiếm quyết gã chọn hơi thấp cấp.
Kim Uẩn kiếm quyết khi đối địch chỉ có thể dùng chân nguyên, khiến phi kiếm nặng hơn nhiều.
Kiếm quyết này cần chân nguyên tu vi thập phần kinh nhân, sử dụng tất nhiên uy lực phi phàm. Nếu do đại tu sĩ Kim đơn kỳ tam trọng, tứ trọng thi triển, nếu trong tay có một thanh kiếm dày nặng kinh nhân chém xuống, phi kiếm e rằng không khác gì ngọn núi nhỏ đè tới.
Ngụy Tác hiện tại chỉ có tu vi Phân niệm cảnh tứ trọng, chân nguyên thi triển kiếm quyết, uy lực không đến đâu cả, hà huống Kim Uẩn kiếm quyết chỉ là tàn thiên, thiếu nhiều phần tinh diệu về cải biến tốc độ và phương hướng phi hành, theo Hiên Viên lão tổ thì bộ kiếm quyết không có tác dụng gì đối với Hải liệp đại hộilần này.
Đối với một tông môn, thuật pháp và công pháp là gốc để lập tông. Ngụy Tác không phải thân truyền đệ tử thật sự của Hiên Viên lão tổ, ông ta sẵn sàng cho gã vài món linh giai pháp bảo chứ không muốn truyền thụ thuật pháp lợi hại. Rõ ràng ông ta bất ngờ trước lựa chọn của gã, thấy gần như vô dụng nên mới "cho thêm" một môn thuật pháp phòng ngự.
Môn thuật pháp phòng ngự Huyền hoàng linh quang này thập phần hữu dụng, hôm nọ Hiên Viên lão tổ đấu với gã đã sử dụng, hình thành hoàng quang quang tráo trông như vạn niên thanh. Hiên Viên lão tổ chi truyền cho gã thuật pháp này vì nhận ra gã không có thuật pháp phòng ngự lợi hại nào kiểu quang tráo.
Bất quá môn Kim Uẩn kiếm quyết này đối với Ngụy Tác, ý nghĩa hoàn toàn bất đồng.
Môn kiếm quyết này thiếu một chút cơ sở về khống kiếm và nô kiếm, phối hợp với nửa bản Kinh Lôi kiếm quyết của gã thì có thể sử dụng. Gã quyết định chọn tàn thiên này chứ không phải kiếm quyết hoàn chỉnh vì theo chú giải Hải tiên tử, mỗi lần thi triển Kim Uẩn kiếm quyết, điều khiển phi kiếm đều hấp thu được một tia kim linh chi khí, lâu dài rất có khả năng tu thành kim linh căn!
Tức là môn kiếm quyết này là kiếm quyết đặc biệt, sử dụng sẽ rất có khả năng sẽ tu thành kim linh căn.
Ngụy Tác hiện tại đã làị băng, hỏa song linh căn tu sĩ, nếu tu thành kim linh căn thì sẽ thành tam linh căn tu sĩ, tốc độ tu luyện càng nhanh, thiên tư càng nổi bật.
Trong số nguyên liệu luyện chế phi kiếm gã có, trừ Tân thiên tinh kim và Thái ất tinh kim đủ để rèn được một thanh phi kiếm có thai thể thượng giai thì gã còn một khối Nguyên từ tinh kim mua cùng lục bào lão đầu.
Nguyên từ tinh kim dung luyện vào thai thể pháp bảo, kích phát xong sẽ khiến thai thể nặng gấp trăm lần. Cộng với hiệu quả của Kim Uẩn kiếm quyết, uy lực phi kiếm khẳng định sẽ bất phàm.
Trừ ra, trước lúc bế quan, Cơ Nhã giúp gã luyện chế rất nhiều Bổ thiên đơn. Ngụy Tác đáp ứng Hiên Viên lão tổ sẽ tham gia Hải liệp đại hội, Cơ Nhã mỗi ngày đều đổ thời gian luyện chế Bổ thiên đơn thượng. Nguyên liệu luyện chế Bổ thiên đơn được Ngụy Tác tách ra, bảo Hải Tiên tông đưa tới.
Mấy tháng này, Cơ Nhã đã giúp gã luyện chế xuất đủ Bổ thiên đơn cho Tử Huyền chân quyết đề thăng đến thiên cấp đê giai!
Cùng là tu vi Phân niệm cảnh tứ trọng, chân nguyên thiên cấp đê giai hơn địa cấp trung giai không chỉ mấy lần!
Hải liệp đại hội không hạn chế phi kiếm vì uy lực của phi kiếm phụ thuộc vào chân nguyên tu vi, tu sĩ tu luyện thiên cấp công pháp đạt tu vi Phân niệm cảnh ngũ trọng, uy lực khống chế phi kiếm không kém hơn đạo giai hạ phẩm pháp bảo, lại càng linh hoạt hơn pháp bảo, nhưng tu sĩ tu luyện thiên cấp công pháp, đừng nói tới chuyện trước bốn mươi tuổi đạt Phân niệm cảnh ngũ trọng, dù là tam trọng, tứ trọng, thì tại Thiên Huyền đại lục và Vân Linh đại lục mấy trăm năm nay chưa có.
Hải liệp đại hội chưa từng xuất hiện quá tu sĩ tu luyện thiên cấp công pháp có thể tu đến Phân niệm cảnh tứ trọng!
Hiện tại chỉ cần thành công luyện chế được phi kiếm, Ngụy Tác dám khẳng định với Kim Uẩn kiếm quyết điều khiển phi kiếm, uy lực chí ít cũng cao hơn linh cấp cao giai pháp bảo.
Nếu hom nay gã lấy thuật pháp và kiếm quyết khác, Hiên Viên lão tổ khẳng định không chịu cho gã một môn huyền hoàng linh quang thuật pháp, giờ được một môn kiếm quyết và một môn thuật pháp phòng ngự thiên cấp linh quang, khó trách Ngụy Tác đắc ý.

Chương 277: Vui quá hóa buồn

"Oa ha ha ha! Quả nhiên có thể dung hóa được Tân thiên tinh kim liễu!"
Trong thiên hỏa lô phòng cao nhất chỗ Ngụy Tác ở, bảy mươi hai khẩu thiên hỏa Chu tước lô toàn khai hỏa lực, gã đang toàn lực kích phát tiên thiên chân hỏa cũng đắc ý khôn cùng.
Một khúc tinh kim như cây ngân sắc đoản côn được tiên thiên chân hỏa và thiên hỏa lô thiêu đốt, màu chưa đổi nhưng có dấu hiệu tan dần.
Khúc này là Tân thiên tinh kim lấy được từ Phong lão quái.
Thật lòng Ngụy Tác muốn luyện phi kiếm từ lâu lắm rồi.
Hiện tại thanh đại đao chứa Thái ất tinh kim của Lưu Tam Pháo tuy không cầm trong tay nhưng Ngụy Tác còn một thanh mặc lục tiểu đao tinh luyện từ phi kiếm, một thanh ô kim phi kiếm bị Âm lân sa thiêu đốt, ban nãy gã còn dùng ô kim phi kiếm thử Kim Uẩn kiếm quyết. Cả thanh phi đao lá liễu của lão đạo râu chuột, một mớ tinh kim lấy từ kho Kim phủ và các tu sĩ đến sau có thể dùng để luyện chế phi kiếm, thật sự gã không thiếu nguyên liệu hảo hạng.
Bất quá muốn luyện chế được phi kiếm, cần có Tân thiên tinh kim và Nhân pháp tinh.
Nhân pháp tinh và Tân thiên tinh kim lấy được Hiên Viên lão tổ và Phong lão quái hoàn toàn miễn phí lại nhiều, Tân thiên tinh kim có tác dụng nâng cao độ sắc của phi kiếm, một viên như hạt đỗ đủ cho phi kiếm dài ba thước sắc hơn một bậc, còn Ngụy Tác lấy được của Phong lão quái bằng cây đoản côn nhỏ, dung luyện ngần ấy Tân thiên tinh kim thì phẩm chất của phi kiếm cực kỳ kinh nhân. Nhân pháp tinh có tác dụng sau khi phi kiếm luyện thành, phủ ra bên ngoài thì có thể phá pháp và phòng ngừa pháp khí như Âm lân sa thiêu đốt. Hiên Viên lão quái cho gã một khối như đầu người, đủ dùng mười bảy, mười tám cây phi kiếm.Nhưng hai nguyên liệu này đều chỉ chảy ở nhiệt độ cực cao, theo lục bào lão đầu thì ít nhất cũng cần tu sĩ Phân niệm cảnh ngũ trọng tu luyện huyền cấp cao giai công pháp dùng khống hỏa thuật pháp toàn lực phối hợp với địa hỏa lô mới có thể triệt để dung hóa.
Hiện tại Nhân pháp tinh đã lọt vào tay, tu vi của gã địa cấp trung giai, Phân niệm cảnh tứ trọng, chắc đã đủ rồi, cộng thêm gã biết cách dung luyện kiếm thai, không cần lục bào lão đầu chỉ đạo cũng có thể thao tác, sức lửa của thiên hỏa lô hoàn toàn không thua cao giai hỏa lô. Đương nhiên gã muốn đến ngay thiên hỏa lô phòng thử luyện.
Hiện tại gã quả nhiên đã có thể nung chảy Tân thiên tinh kim, đắc ý cười vang đồng thời hớn hở kích phát tiên thiên chân hỏa.
Một canh giờ sau, đoạn Tân thiên tinh kim quả nhiên hoàn toàn tan ra, biến thành nhúm dịch thể màu bạc.
"Hắc hắc!"
Ngụy Tác hưng phấn ném lục sắc tiểu đao vào, thoáng sau nó chảy ra hòa vào Tân thiên tinh kim.
Đoạn gã ném ô kim phi kiếm bị Âm lân sa thiêu đốt vào.
Đại khái sau chừng một tuần hương, ô kim phi kiếm tan hết vào tinh kim dịch thể.
Bất quá vì chất liệu bản thân ô kim phi kiếm không ra thế nào cả, chưa được tinh luyện nên Ngụy Tác cho vào tinh kim dịch màu bạc sậm để tinh luyện.
Đoạn gã ném cả thanh liễu diệp phi đao của lão đạo râu chuột vào.
"Xa xỉ quá, dù gì cũng là một món linh giai hạ phẩm pháp bảo."
"Bất quá pháp bảo này đã được tinh luyện, không có tạp chất."
Ném liễu diệp phi đao vào, nhìn tinh kim dịch thể tan dần trong hỏa diễm, Ngụy Tác còn lên tiếng đùa.
Rồi gã lấy ra một khối tinh kim, ném vào trong.
Vì nung chảy Tân thiên tinh kim hòa và tinh luyện tinh kim tốn nhiều thời gian, nên khi trời sẩm tối, lục bào lão đầu cũng từ Dưỡng quỷ quán cách gã không xa xuất hiện. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Lão nghe thấy hai câu đó, rồi thấy gã ném khối tinh kim cỡ nắm tay vào tinh kim dịch.
"Ngụy Tác, ngươi làm gì hả!" Lục bào lão đầu lồi mắt cả kinh kêu lên.
"Lão đầu ra rồi hả, làm ta giật mình." Ngụy Tác cười ha hả, đắc ý hất đầu: "Còn làm gì nữa, luyện chế kiếm thai phi kiếm." Đoạn gã móc từ nạp bảo nang ra khối Nhân pháp tinh được Hiên Viên lão tổ cho, lắc lắc trước mặt lục bào lão đầu, "Thấy chưa, Hiên Viên lão tổ cho ta khối Nhân pháp tinh lớn thế này, lão đầu, chẳng phải ngươi bảo Nhân pháp tinh tối đa phủ được hai lớp hả? Đừng nói hai, mười tám lớp cũng được. Khối Tân thiên tinh kim này cho vào, cộng với hai lớp Nhân pháp tinh, phi kiếm sắc thế nào. Ta nghĩ ra tên cho phi kiếm rồi, 'Nhĩ muội yêu' đi, lúc chúng ta lấy phi kiếm ra, đối phương thấy là sẽ ré lên 'Nhĩ muội yêu'."
"Nhĩ muội yêu!" Lục bào lão đầu thiếu chút nữa tối sầm hai mắn ngất đi.
Chật vật lắm mới thở nổi, lục bào lão đầu nghiến răng nghiến lợi chỉ vào tinh kim đang sôi trào trong hỏa diễm, "Ngươi vừa ném Nguyên từ tinh kim vào hả?"
"Nguyên từ tinh kim thì sao?" Ngụy Tác ngạc nhiên nhìn lục bào lão đầu, "Ngươi cho ta biết cách dung luyện phi kiếm cơ mà, phi thường giản đơn, có gì không ổn hả?"
"Đấy là bình thường." Lục bào lão đầu tỏ vẻ hận không thể bóp chết Ngụy Tác, "Nhưng giờ ngươi luyện chế phi kiếm để tham gia Hải liệp đại hội."
"Khác nhau sao?" Ngụy Tác ngẩn người.
Lục bào lão đầu tắt tiếng hồi lâu, mới nén được xung động thổ huyết: "Khác biệt ở chỗ không có Nguyên từ tinh kim, pháp trận của phi kiếm không phức tạp lắm, với đẳng cấp luyện khí hiện tại của ngươi, thử luyện nửa tháng thì sẽ thành công. Có thêm Nguyên từ tinh kim, pháp trận của phi kiếm lẽ một phục hợp hình pháp trận, cần bố trí một pháp trận khống chế Nguyên từ tinh kim trước rồi mới thêm pháp trận khác, phục hợp hình pháp trận khó hơn bố trí pháp trận tầm thường mười lần, với đẳng cấp của ngươi, ba tháng chưa chắc luyện chế được."
"Không phải chứ?" Ngụy Tác tròn mắt, "Sao ngươi không nói sớm."
"Lẽ nào trách ta?" Lục bào lão đầu trợn tròng trắng, bổ sung, "Trong kiếm thai có Nguyên từ tinh kim mà không cho pháp trận khống chế Nguyên từ tinh kim vào thì mọi pháp trận khác vô dụng."
"Không phải chứ?" Ngụy Tác kêu lên thê thảm, "Lão đầu, ý ngươi là dù giờ ta không cần uy năng của Nguyên từ tinh kim thì cũng không thể luyện chế tinh kim này thành phổ thông phi kiếm hả?"
Lục bào lão đầu thâm trầm: "Ngươi hỏi muộn rồi."
"Ý ngươi là Nguyên từ tinh kim tan rồi thì không tách được nữa hả." Ngụy Tác muốn khóc mà không có nước mắt hỏi lục bào lão đầu.
Lục bào lão đầu gật đầu, "Ngươi biết nhiều qua."
"..."
...
"Không phải chứ?"
Mỗi ngày tiếp đó, trong thiên hỏa lô phòng của Ngụy Tác cơ hồ đều vang lên tiếng rú như sói tru quỷ khóc.
"Đừng phí sức, phí thời gian nữa. Ta nói với ngươi rồi, dù ở thời đại của ta, luyện kiếm sư Bắc Thần lợi hại nhất Thiên Huyền đại lục thì lúc mới luyện chế phi kiếm cũng thể nhanh như thế mà luyện chế thành một thanh phi kiếm khắc phục hợp hình pháp trận."
Suốt mười bảy ngày, trước bảy mươi hai khẩu thiên hỏa Chu tước lô là Ngụy Tác được ánh lửa hắt vào, nhăn nhó nhìn "Phi kiếm" dài chừng ba thước, trông như phế thiết màu bạc. "Phi kiếm" này trông còn khó coi hơn một khúc rễ cây cong queo, còn lục bào lão đầu đang khinh miệt nhìn gã.
Hôm đó vì tự ý làm, không đợi lục bào lão đầu chỉ đạo, đã dung luyện Nguyên từ tinh kim, Ngụy Tác đương nhiên không cam tâm bỏ cuộc. Phi kiếm có uy năng của Nguyên từ tinh kim quá thích hợp để phối hợp với Kim Uẩn kiếm quyết.
Trong mười bảy ngày tiếp theo, Ngụy Tác mỗi ngày đều bỏ thời gian thử luyện phi kiếm vài lần.
Nhưng kết quả vẫn giống nhau.
Phục hợp hình pháp trận quá huyền ảo, chỉ pháp trận khống chế Nguyên từ tinh kim đã đành, nhưng khi khắc xong thì còn phải khắc thêm một pháp trận khống chế phi kiếm.
Cách bố trí pháp trận trên kiếm thân cần dựa vào thần thức khống hỏa, ngưng tiên thiên chân hỏa thành sợi lửa cực nhỏ. Một pháp trận cần hơn vạn đạo phù văn, đừng nói sợi lửa hơi khác nhau, cắt đứt một phù văn, dù khống chế sai lệch một chút, một tia lửa bắn ra chạm vào một phù văn thì mói thứ đều công cốc.
"Con bà nó chứ"
Nhìn ngân sắc kiếm thai đã được gã dung luyện lại không rõ bao nhiêu lần, Ngụy Tác bực bội lẩm bẩm, đột nhiên ném kiếm thai lỗ chỗ, trông còn khó coi hơn cành cây vào thiên hỏa lô dung luyện lại.
"Thế nào, còn chưa ngã lòng hả?"
Lục bào lão đầu tỏ vẻ không dám tin, mắt tròn xoe vì Ngụy Tác lấy từng khối các loại tinh kim ném vào thiên hỏa lô dung luyện, đoạn bao lấy ngân sắc kiếm thai chưa tan hẳn. "Ngụy Tác, ngươi định làm gì?" Lục bào lão đầu ngẩn ra, kêu lên.
"Chẳng phải ta vừa hỏi ngươi là phóng đại pháp trận này, hiệu quả cũng vậy hả?" Ngụy Tác lấy ra một khối Thái huyền tinh thiết, ném vào.
"Ý ngươi là... ?" Lục bào lão đầu ngẩn ra.
"Kiếm thân nhỏ thế này, pháp trận phức tạp thế này mà tụ tại một điểm nhỏ, xem ra trước Hải liệp đại hội dù luyện tập thế nào cũng không ổn. Chỉ còn cách để kiếm thân to ra mới ổn." Ngụy Tác lẩm bẩm

Chương 278: Phi kiếm đầy cá tính

"Chưa được, xem ra phải to hơn nữa."
"..."
Mấy ngày tiếp đó, lục bào lão đầu có may mắn được thấy lần đầu trong lịch sử luyện chế phi kiếm, quá trình một phi kiếm kiếm thai liên tục to ra.
"Đây mà là phi kiếm hả?"
Mười ngày sau, lục bào lão đầu thấy kiếm thai Ngụy Tác mới luyện chế xong thì hoàn toàn tắt tiếng. Cơ Nhã đứng ngoài xem cũng phải bịt miệng cười lén.
"Ai bảo không phải phi kiếm? Xem này, mũi kiếm lưỡi kiếm cán kiếm đủ cả."
Ngụy Tác nhìn phi kiếm kiếm thai lớn như cánh cửa, vừa hớn hở vừa huênh hoang.
Hiện tại phi kiếm kiếm thai màu bạc sẫm này to bằng một thân người, cao hơn gã một cái đầu, thật ra chuôi kiếm này vốn không nhỏ, nếu so với phi kiếm thông thường nhưng đặt vào phi kiếm lớn thế này thì không đáng gì. Giờ mà ném kiếm ra ngoài thì tu sĩ qua đường khẳng định không coi đó là phi kiếm.Phi kiếm này mà luyện chế thành, lúc đối địch thật sự có cá tính, chưa biết chừng đối phương sẽ há hốc miệng kêu "Nhĩ muội yêu".
...
Kiếm thai của phi kiếm to như cánh cửa được hỏa diễm trong thiên hỏa lô tôi luyện, vì kiếm thai khá lớn nên lửa trong thiên hỏa lô và tiên thiên chân hỏa Ngụy Tác phát ra chỉ bao được nó.
Gần một tháng nay luyện tập, Ngụy Tác luyện chế phi kiếm đã quen thuộc, khống chế hỏa lực, giữ cho kiếm thai giữ trong trạng thái chảy nhưng không tan, gã bắt đầu khắc pháp trận lên thân kiếm.
Tiên thiên chân hỏa được thần thức của Ngụy Tác khống chế, ban đầu biến thành vô số sợi lửa nhỏ xíu, chảy vào thân kiếm, trên thân kiếm liền xuất hiện những phù văn huyền ảo cực nhạt.
Đoạn Ngụy Tác kích phát hỏa châm nhỏ hơn sợi tóc do tiên thiên chân hỏa ngưng thành, nhanh chóng vạch lên kiếm thân.
Sau ba canh giờ, hai bên kiếm thân, kể cả chuôi kiếm đều phủ dày một lớp phù văn nông sâu khác nhau.
Hoàn thành phù văn xong, từng tia ngân sắc hoa quang lóe sáng, kiếm thân trông thô ráp chợt thêm mấy phần linh khí. Rõ ràng pháp trận khống chế Nguyên từ tinh kim đã hoàn thành.
Bất quá lục bào lão đầu vẫn khinh thị bĩu môi.
Khó nhất là khắc tiếp một pháp trận sau khống chế.
Mức độ phức tạp của việc khống chế pháp trận này còn khó hơn, nhiều phù văn len lỏi giữa phù văn mấy hôm trước Ngụy Tác thành công hoàn thành bước đầu nhưng thất thủ ở bước này.
"Thành công hả?"
Theo lục bào lão đầu, lần này Ngụy Tác khó mà thành công, tuy tiểu tử này trông rất có thiên phú nhưng phục hợp pháp trận quá phức tạp, có điều lão không ngờ Ngụy Tác hình như không sai lầm gì, mũi châm do tiên thiên chân hỏa ngưng thành không hề nhấc lên, một lớp phù văn nhỏ hơn phủ lên thân kiếm, tầng tầng linh quang rõ ràng từ đó phát ra.
"Thành rồi?"
Ngụy Tác đầm đìa mồ hôi nhìn "phi kiếm như cánh cửa" rực linh quang, bất giác ngẩn ra.
"Ngẩn ra làm gì! Còn không mau giảm lửa, không thì dù thành nhưng pháp trận sẽ bị tổn hại!" Lục bào lão đầu kêu lên.
Nghe lục bào lão đầu kêu, Ngụy Tác mới kịp phản ứng, như tỉnh mộng vội giảm bớt sức lửa để kiếm thân từ từ nguội bớt.
Nửa canh giờ sau, làn tiên thiên chân hỏa sau cùng cũng được thu lại, phi kiếm như cánh cửa còn bốc hơi nóng nghi ngút được Ngụy Tác hút đến.
Ngụy Tác vội thử theo kiếm quyết.
Tử sắc chân nguyên như dải lụa dồn vào phi kiếm, ngân bạch sắc linh quang rực lên, như được bao trong một lớp dầu trắng bóng, biến thành không trọng lượng, lơ lửng trước mặt Ngụy Tác.
"Thật sự thành công!"
Ngụy Tác thấy thế cười không khép miệng lại được, lấy Thiên luyện ngân từ nạp bảo nang ra.
Dựng Thiên luyện ngân lên, Ngụy Tác theo Kim Uẩn kiếm quyết vung tay, phi kiếm lơ lửng trước mặt gã lao vút tới chém vào Thiên luyện ngân, chợt dấy hoàng quang, không rõ nặng hơn bao nhiêu lần.
Choang, phi kiếm chém lên Thiên luyện ngân.
"Không phải chứ?"
Không chỉ Ngụy Tác và lục bào lão đầu, cả Cơ Nhã cũng tròn mắt.
Phổ thông pháp bảo giáng vào Thiên luyện ngân thượng, hoặc gây ra một vết nhỏ hoặc một vết lớ, nhưng thanh "phi kiếm như cánh cửa" này chém vào lại biến Thiên luyện ngân thành một lớp da mỏng dính lên thanh kiếm.
Đó là uy năng gì?
Ngụy Tác nghiên cứu hồi lâu mới đưa ra kết luận, phi kiếm của gã quá dày, quá nặng, chém lên Thiên luyện ngân đã ép cong nó dính sát mặt đất, dùng Thiên luyện ngân khó nhận ra uy năng cụ thể.
"Ngụy Tác, huynh định làm gì?"
Cơ Nhã cũng thè lưỡi, ban nãy thanh kiếm như cánh cửa của Ngụy Tác chém xuống, cảm giác như có ngọn núi ép tới. Nhưng nàng kinh ngạc vì Ngụy Tác lấy Thiên luyện ngân khỏi cây kiếm, lấy thêm không ít tinh kim không cao cấp lắm, cho vào thiên hỏa lô nung chảy.
"Thiên luyện ngân quá mỏng. Ta sẽ luyện một khối tinh kim dày, đắp khối Thiên luyện ngân lên, chắc sẽ thử được phi kiếm đại khái đạt uy năng nào." Ngụy Tác đáp.
Lục bào lão đầu bĩu môi, phương pháp của Ngụy Tác có vẻ thô thiển nhưng thập phần thực dụng, tối chủ yếu là tinh kim bình thường dung luyện nhanh, không cần phí công, chỉ không đầy một tuần hương là gã đã luyện tinh kim huyền thiết cấp thấp thành một khối thép cao bằng thân người nhưng dày gấp đôi. Nguồn: http://truyenfull.vn
Ép Thiên luyện ngân lên khối thép, Ngụy Tác cho rằng thiên hỏa lô phòng quá nhỏ, không thi triển được, nên cho cả phi kiếm và khối thép vào nạp bảo nang mang ra đại sảnh.
Dựng khối thép trong đại sảnh, nhìn thanh phi kiếm còn lớn hơn mình, toát mồ hôi đoạn Ngụy Tác bắt kiếm quyết. Choang, kiếm quang màu bạc lóe lên trên tấm thép.
Phi kiếm bình thường khi chém thì kiếm quang lóe lên, còn phi kiếm của gã tạo cho người ta cảm giác rất "hoành tráng" không khác gì một tấm ván bổ vào.
"Không phải chứ?"
Ngụy Tác thiếu chút nữa tròn mắt, cả tấm tinh kim dày bị đập vỡ tan, Thiên luyện ngân phủ trên mặt cũng vậy!
"Chà!" Lục bào lão đầu thiếu chút nữa ngất xỉu.
Khối Tân thiên tinh kim lớn như thế dung luyện vào, khẳng định phi kiếm sẽ uy lực phi phàm, nhất là Ngụy Tác liên tục tăng trọng lượng, khác nào không ngừng tôi luyện, do gã thi triển sẽ đạt đến uy lực đạo giai hạ phẩm pháp bảo chắc không thành vấn đề. Chẻ Thiên luyện ngân làm đôi theo lục bào lão đầu dự liệu là đương nhiên nhưng chẻ làm mấy mảnh thế này thì lão thật không ngờ.
"Của ngươi đâu phải là phi kiếm, đúng là cánh cửa." Mãi mới định thần được, lục bào lão đầu tắt tiếng, "Sau này đừng bảo với ai là phi kiếm này do ta dạy ngươi luyện chế, ta mất mặt lắm."
"Ha ha!" Ngụy Tác không hề thấy mất mặt mà càng nhìn phi kiếm càng cao hứng, "Khó coi một tí nhưng uy lực cao là được, uy lực này chắc cao hơn đạo giai hạ phẩm pháp bảo nhỉ?"
Thấy hai mắt gã sáng rực, lục bào lão đầu cảm giác không thể hòa hợp với gã được, trợn tròng trắng lên im lặng.
Ngụy Tác hào hứng nghịch thanh phi kiếm.
Phi kiếm được gã điều khiển, bay đi bay lại trong sảnh.
Nguyên từ tinh kim và pháp trận của lục bào lão đầu đều cao cấp nên tốc độ phi kiếm này phi hành trên không trung vượt xa phi kiếm thường.
Sử dụng Kim Uẩn kiếm quyết, không khí phía dưới phi kiếm bị ép nổ vang, không rõ phi kiếm nặng bao nhiêu cân, nhưng không tạo cho người ta cảm giác đó là phi kiếm, mà giống một món pháp bảo hạng nặng.
Huyền diệu hơn cả là khi thi triển kiếm quyết khống chế phi kiếm, một làn kim linh chi khí lờ mờ từ thân kiếm phát ra thấm vào thể nội. Xem ra Hải tiên tử chú giải rất đúng, sử dụng môn Kim Uẩn kiếm quyết này lâu, rất khả năng tạo thành kim linh căn.
Thong thả thu lại phi kiếm, về thiên hỏa lô phòng, coi như gã đã bọc xong Nhân pháp tinh khiến phi kiếm càng lợi hại.
Cho Nhân pháp tinh không khó gì, Hiên Viên lão tổ cho gã đủ Nhân pháp tinh để phủ lên hai lớp.
"Nhĩ muội yêu!" Thấy gã hớn hở bọc Nhân pháp tinh, lục bào lão đầu tắt tiếng

Chương 279: Đại hội sắp tới!

"Hải Tiên tông đúng là khí số sắp hết."
Ngày nối ngay, tu sĩ trong Hải Tiên thành thường nhắc đến câu này.
Tốc độ suy kiệt linh khí trong Hải Tiên thành cơ hồ cao hơn mọi tu sĩ tưởng tượng, chỉ mấy tháng, cách Hải liệp đại hội năm ngày, thì linh khí trong thành mỏng đến độ gần như không cảm giác được, một tu sĩ toàn lực hấp nạp hơn mười ngày cũng vị tất đủ một viên hạ phẩm linh thạch.
Linh khí mỏng thế này, đối với nhiều tu sĩ Chu thiên cảnh, Phân niệm cảnh vì tốc độ đề thăng tu vi mà định cư tại đây, cơ bản không còn ý nghĩa. Hải Tiên tông đã triệt để thủ tiêu phí dụng dừng chân trong Hải Tiên thành, chỉ tu sĩ thuê chỗ ở mới phải trả phí dụng linh thạch.
"Ầm!"
Cách Hải liệp đại hội chỉ năm ngày, trong Hải Tiên thành đột nhiên vang lên tiếng nổ.
"Lẽ nào tượng Hải tiên tử sụp đổ?"Thanh âm này như có vô số tảng đá như sấm sét từ trên cao rơi xuống mặt biển, vang lên tiếng nước cuộn ầm ầm. Liên tưởng đến việc ngọc thạch pháp liên đỏ rực trong tay tượng Hải tiên tử vỡ vụn trước đó, nhiều tu sĩ trong thành thậm chí nghĩ ngay thế.
"Chuyện gì hả, thật ra là tiếng gì?"
Những tu sĩ này ra khỏi chỗ ở, đều thấy tượng Hải tiên tử trên đỉnh Hải Tiên thành còn nguyên, toàn thành không có gì khác lạ.
"Ngụy trưởng lão sao lại tạo thành động tĩnh như thế, đó là thanh âm chân nguyên dấy lên? Không thể nào! Đây là thanh âm chân nguyên phát ra thì ít nhất cũng là thiên cấp công pháp!"
Bên cạnh chỗ Ngụy Tác ở, hai đệ tử Hải Tiên tông mặc ngân sam đều kinh hãi.
Hiện tại hai bên chỗ Ngụy Tác ở toàn là đệ tử Hải Tiên tông, tất cả hộ pháp cho gã, nếu gã có yêu cầu gì là lập tức báo cho Hiên Viên lão tổ. Hiên Viên lão tổ gửi cả tương lai Hải Tiên tông cho gã, gã được hưởng thụ đãi ngộ hơn cả đệ tử tinh anh.
Hai ngân sam đệ tử này nghe rõ thanh âm kinh nhân đó từ chỗ "Ngụy trưởng lão" vọng ra, nghe như tiếng một tu sĩ thử chân nguyên tu vi, chân nguyên trong thần hải rung lên phát ra. Nhưng thanh âm này khiến tu sĩ nửa Hải Tiên thành đều nghe rõ, nếu đúng là tiếng chân nguyên rung lên thì chỉ có thiên cấp đê giai công pháp, ít nhất cũng cần tu vi Phân niệm cảnh tứ trọng trở lên mới đạt đến. "Ngụy trưởng lão" mới chỉ hai mươi bảy, hai tám tuổi, dù tu luyện thiên cấp công pháp không thể có tu vi đó. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Lão đầu, chuyện gì vậy? Bổ thiên đơn đột nhiên sao lại vô dụng?"
Cùng lúc hai đệ tử Hải Tiên tông không sao hiểu nổi thì mười bốn dải thần hải quang hoa trên mình Ngụy Tác biến toàn bộ tĩnh thất thành màu tím, từ từ tan đi. Tay gã cầm một viên đơn dược tròn xoe, lấp lánh như ngọc thạch trong suốt hai màu vàng xanh. Rõ ràng là Bổ thiên đơn.
Từ khi thanh phi kiếm khiến lục bào lão đầu vừa thấy đã mắng "Nhĩ muội yêu" được phủ Nhân pháp tinh, thì Ngụy Tác dốc toàn lực luyện hóa Bổ thiên đơn. Với kinh nghiệm trước kia, muốn từ địa cấp trung giai đề thăng đến thiên cấp đê giai, không mất một vạn cũng chín nghìn viên Bổ thiên đơn.
Theo tốc độ luyện hóa mấy trăm viên một ngày thì cũng cần cả tháng.
Thật ra đúng vậy, Ngụy Tác bỏ chẵn hai mươi sáu, hai mươi bảy ngày, đến khi Hải liệp đại hội chỉ còn năm ngày nữa thì mới đề thăng Tử Huyền chân quyết đến thiên cấp đê giai công pháp, tổng cộng tiêu hao một vạn linh năm trăm viên Bổ thiên đơn.
Chân nguyên của thiên cấp công pháp quả nhiên kinh nhân tột bậc, thanh âm chân nguyên dấy lên đã đạt cảnh giới trong truyền thuyết như đá từ núi cao lăn xuống, chạm vào mặt biển thành tiếng.
Nhưng nửa năm nay, Cơ Nhã luyện chế được một vạn hai nghìn viên Bổ thiên đơn.
Hiện tại Ngụy Tác còn gần một ngàn năm trăm viên nữa.
Nhưng bực mình là cố gắng luyện hóa thế nào cũng không có công hiệu.
Luyện hóa số lượng Bổ thiên đơn nhiều, gã cảm giác được kháng dược tính, càng về sau dược lực Bổ thiên đơn càng kém. Nhưng tựa hồ khi Tử Huyền chân quyết đề thăng đến thiên cấp đê giai thì Bổ thiên đơn đột nhiên vô dụng.
"Không rõ." Thấy gã ủ ê, lục bào lão đầu nói.
"Không rõ? Thứ này là ngươi dạy ta luyện chế, mà lại bảo là không rõ."
"Thừa hơi." Lục bào lão đầu trợn tròng trắng, "Nguyên liệu Bổ thiên đơn ở thời đại của ta rất hiếm, tu sĩ bình thường luyện chế mười viên, hai mươi viên đều khó, lấy đâu như bây giờ, cả vạn viên cũng được."
"Xen ra ở thời của ngươi chưa có ai dùng Bổ thiên đơn đề thăng đê giai công pháp đến thiên giai công pháp." Ngụy Tác tắt tiếng nhìn lục bào lão đầu, "Bổ thiên đơn phải chăng chỉ có công hiệu đến thiên giai là dừng, đối với thiên cấp trở lên thì vô hiệu?"
"Muốn biết đúng không đơn giản lắm giản đơn." Lục bào lão đầu nói gọn, "Khi ngươi đột phá đến Phân niệm cảnh ngũ trọng, xung kích Kim đơn cảnh sẽ phải dùng Tử hồ hoa, luyện hóa Tử hồ hoa xong ngươi lại luyện hóa một viên Bổ thiên đơn thử xem là kháng thuốc hay Bổ thiên đơn chỉ có công hiệu đến đó."
"Ờ, thế này vậy. Bổ thiên đơn này khi Cơ Nhã cần dùng thì còn có mà dùng." Ngụy Tác thoáng nghĩ, thu hết đích Bổ thiên đơn lại rồi đột nhiên cười hắc hắc, lấy ra một thứ.
"Nhĩ muội yêu!" Lục bào lão đầu thấy thứ gã lấy ra thì buột lên tiếng kêu.
Ngụy Tác lấy ra một thanh phi kiếm như cánh cửa, bọc thêm hai lớp Nhân pháp tinh, cây ngân bạch sắc phi kiếm trở nên vàng rực, như rèn bằng vàng ròng. Quan trọng là pháp trận phù văn đã bị Nhân pháp tinh che kín khiến cây kiếm trơn bóng, thậm chí trông còn khoe khoang thô thiển hơn trước, khó trách lục bào lão đầu không chịu nổi.
Lục bào lão đầu cảm thấy lúc gã lấy cây kiếm này ra chém người khác thì đúng là phong phạm cao thủ cái gì đó nào có, trông không khác gì hạng trọc phú mới phất.
"Ha ha!"
Ngụy Tác đắc ý cười ha hả thu phi kiếm lại, "Được rồi, lão đầu, tiếp theo còn thời gian luyện chế một món pháp bảo nhỉ? Hiện tại có phi kiếm này và Thực huyết pháp đao, lực công kích đã không thành vấn đề. Hiên Viên lão tổ chắc sẽ cho một món pháp bảo công kích linh cấp cao giai. Ngươi nghĩ xem, với nguyên liệu chúng ta có, còn luyện chế đươc một món pháp bảo hữu dụng gì đó không?"
"Thế nào, ngươi không định thử sau khi công pháp đề thăng đến thiên cấp đê giai thì uy lực phi kiếm thế nào hả?" Lục bào lão đầu thấy gã thu phi kiếm rồi nói vậy, bất giác ngẩn người.
"Thử bằng cái gì, Thiên luyện ngân tan tành rồi, gặp pháp khí phòng ngự lợi hại của người ta mới biết uy mãnh thế nào."
"Không thử thì lấy ra làm gì?" Lục bào lão đầu không hiểu, hỏi.
Ngụy Tác cười ha hả, "Không có gì, thấy ngươi vừa nay oai quá nên lấy ra thử phản ứng của ngươi."
Đoạn gã khua cây kiếm như cánh cửa lấy từ nạp bảo nang ra trước mặt lục bào lão đầu.
"Nhĩ muội yêu!" Lục bào lão đầu thiếu chút nữa ngất xỉu, kêu lên, "Ngụy Tác, ngươi ddwgf có không nhiên múa may thanh kiếm này trước mặt ta, không thì đừng mơ ta dạy ngươi luyện khí!"
"Được thôi, lần sau không dùng thì ta không lấy ra." Thấy lục bào lão đầu cơ hồ điên cuồng, Ngụy Tác tựu cười ha hả, thu phi kiếm lại.
"Con bà nó chứ!" Lục bào lão đầu hung hãn nhìn gã, thoáng nghĩ rồi bảo: "Ngươi lấy hai cánh Hắc bức dực long ra đi."
"Được!" Ngụy Tác hưng phấn hẳn, lấy cánh của Hắc bức ma long ra ngay.
...
Ba ngày sau, một đệ tử Hải Tiên tông mặc ngân sắc pháp y đi qua xích hồng sắc quang tráo ngoài chỗ Ngụy Tác trú ở.
Đệ tử Hải Tiên tông này đứng trước linh điền, không đặt một nạp bảo nang rồi đi ngay như thường lệ mà cung kính đứng đó.
"Ngụy trưởng lão."
Thoáng sau, Ngụy Tác mặc thanh sắc pháp y từ trong lướt ra, thấy đệ tử Hải Tiên tông hành lễ với mình thì hỏi: "Tìm tại hạ có việc gì?"
"Ngụy trưởng lão, đệ tử phụng mệnh lão tổ đến nhắc nhở trưởng lão, sáng mai sẽ xuất phát đến tham gia Hải liệp đại hội. Lúc đó đệ tử sẽ đến cung nghênh Ngụy trưởng lão, tại nơi Hải Tiên tông tụ tập, nhất tề xuất phát. Lão tổ bảo đồng bạn của Ngụy trưởng lão có thể ở lại hoặc cùng lão tổ đến Hải liệp đại hội đợi Ngụy trưởng lão khai cờ đắc thắng." Cực kỳ cung kính nói xong, đệ tử Hải Tiên tông này vẫn lấy ra một nạp bảo nang, đưa cho Ngụy Tác, "Đây là pháp bảo lão tổ bảo đệ tử đưa cho trưởng lão. Trưởng lão xem đi"

Chương 280: Hải liệp đại hội bắt đầu!

"Quen thuộc Hắc Mộc quần đảo, dẫn đường thành thạo!"
"Tu sĩ Phân niệm kỳ dẫn đội, xem tam tông đấu pháp, ra khỏi Thiên khung không có nguy hiểm, đi nhanh về nhanh!"
"Phi độn pháp khí tuyệt phẩm, phi hành bình ổn với tốc độ nhanh, nửa ngày là tới Hắc Mộc quần đảo, đi về chỉ mất năm viên hạ phẩm linh thạch."
"Chiết quang pháp khí, bán giá thấp, xem đấu pháp rất rõ."
...
Hải liệp đại hội, đối với tu sĩ Hải Tiên thành là thịnh hội hiếm có.
Hải Tiên tông, Tử Vi tông, Minh Nguyên tông, ba tông môn lớn nhất trong mấy thành trì gần đó.
Mấy lần Hải liệp đại hội trước, rất đông tu sĩ mang tâm thái đến xem nhiệt náo, xem đệ tử đỉnh nhọn của tam tông thật ra trông thế nào, tu vi ra sao hoặc vì muốn tận mắt thấy đệ tử tông môn nào thắng lợi sau cùng, hưởng thụ cảm giác kích thích đó.Hải liệp đại hội khác những lần trước vì Minh Nguyên tông. Minh Nguyên tông chuẩn bị rất nhiều chiết quang pháp cảnh, đủ bao phủ nhiều nơi trong Hắc Mộc quần đảo để người ngoài nhìn rõ tình cảnh. Tương đương với tu sĩ đến xem Hải liệp đại hội có thể tận mắt thấy đệ tử tinh anh đỉnh nhọn của tam đại tông môn đấu pháp.
Tin tức đồn ra, mấy thành trì chấn động.
Ngày Hải liệp đại hội bắt đầu, mấy thành trì quanh đó nhiệt náo phi phàm, từng toán tu sĩ đổ về Hắc Mộc quần đảo.
Hắc Mộc quần đảo cách Hải Tiên thành hơn ba vạn dặm, chưa đến chính ngọ - thời điểm Hải liệp đại hội chính thức bắt đầu, tam tông tu sĩ chưa thấy ai thì trên mặt biển ngoài Hắc Mộc quần đảo đã tụ tập bốn, năm nghìn tu sĩ đến xem nhiệt náo.
Hắc Mộc quần đảo rất đặc biệt, là mấy trăm hải đảo lớn nhỏ tụ tập lại, rông mấy nghìn dặm, đại bộ phận hải đảo đều liền nhau, đảo nào cũng mọc một loại cây tùng đen xì, hiếm dấu chân người, trông như chốn cùng sơn ác thủy, không việc gì thì đừng đến đó tìm cái chết.
Quần đảo này trông như một khối đá ngầm đen ngòm, trên đó có một bình đài ngọc thạch màu trắng đủ dung nạp mấy trăm người.
Bình đài dựng trên đán gầm đen ngòm, trông như một cái mâm lớn đặt trên quả trứng gà, cơ hồ sẵn sàng rơi xuống bất cứ lúc nào. Nhưng ngọc thạch bình đài vững vàng trong sóng gió, chứng tỏ được bố trí pháp trận.
Bốn, năm nghìn tu sĩ xem nhiệt náo đều tụ tập quanh bình đài. Bình đài là chỗ cho tam tông tu sĩ đứng, hơn nữa nhân vật đỉnh cấp của tam tông dự Hải liệp đại hội, kim đơn tu sĩ đều đến, nên không ai cuồng vọng đến mức dám lên đó.
"Mau xem kìa! Cái gì đấy!"
"Phúc thiên lăng, là người Tử Vi tông đến!"
Đột nhiên, tu sĩ tụ tập trên mặt biển gần đó xáo động, nhiều người ngẩng lên nhìn.
Tử sắc hồng quang tốc độ kinh nhân vút tới.
Tử sắc hồng quang là một dài tử sắc trường lăng rộng mấy trượng, dài hơn hơn năm mươi trượng, lấp lánh vô số hào quang như ánh sao, như cây cầu màu tím bay trên không.
Trên trường lăng có hơn ba mươi tu sĩ, đứng đầu là một tu sĩ mặc áo bào tím nhưng lấp lánh ngân quang.
Tu sĩ này trông chỉ bốn mươi lai tuổi, mặt như bạch ngọc, toát ra khí tức uy nghiêm, linh khí trên mình ngưng thành một đóa đóa thanh sắc linh chi.
"Đơn khí hóa hình, Tử Vi tông có thêm một tu sĩ Kim đơn kỳ từ lúc nào?!"
Nhìn rõ cảnh tượng, ở một góc trên mặt biển, mấy tu sĩ đứng trên một pháp khí như thanh sắc ngọc bồn kinh hô.
"Sao lại là một tu sĩ Kim đơn kỳ. Rõ ràng là tu sĩ Kim đơn kỳ duy nhất của Tử Vi tông - Tử Tinh chân nhân." Một trung niên thanh bào tu sĩ gầy gò ở sau lưng mấy tu sĩ, đứng trên pháp bảo trông như hắc sắc quy giáp tỏ vẻ khinh miệt phản bác.
"Vị đạo hữu này." Mấy tu sĩ hơi ngạc nhiên ngoái lại, một tu sĩ lùn mập áo xám diện mạo thật thà vòng tay lễ mạo: "Tử Tinh chân nhân là thái thượng trưởng lão của Tử Vi nhưng đã hơn một trăm tám mươi tuổi, nếu là ông ta sao lại trẻ thế?"
"Vì Đại la chu thiên quyết của Tử Tinh chân nhân có công hiệu trú nhan. Tuy ông ta hơn một trăm tám mươi tuổi nhưng trông không khác gì một đạo nhân hơn bốn mươi tuổi." Thanh bào tu sĩ trung niên bảo bọn tu sĩ lùn mập áo xám.
"Xem ra vị đạo hữu này rất hiểu tam tông." Bọn tu sĩ lùn mập áo xám nhìn nhau, tỏ vẻ bội phục, "Không rõ đạo lần này thấy tông nào sẽ thắng Hải liệp đại hội?"
"Đương nhiên là phải ngả về Minh Nguyên tông. Minh Nguyên tông có thiên tài đệ tử Âu Nhiên Mạnh, tốc độ tu luyện tiến cảnh tại Vân Linh đại lục xếp trong năm người đứng đầu mấy trăm năm qua, tu vi Phân niệm cảnh ngũ trọng. Lần này họ chuẩn bị nhiều chiết quang pháp kính, để ngần ấy tu sĩ cùng thấy, không phải định lập uy hả?" Trung niên thanh bào tu sĩ tỏ vẻ cao ngạo nói, "Bất quá hiện tại Tử Vi tông bình tĩnh thế này thì chưa chắc, biết đâu Tử Vi tông có thủ đoạn lợi hại nào đó."
"Hải Tiên tông thì sao?" Cạnh tu sĩ lùn mập áo xám, một tu sĩ trẻ tuổi mặc hoàng sắc pháp y không nén được lên tiếng hỏi.
"Hải Tiên tông?" Thanh bào tu sĩ cười ha hả, "Sống sót được một hai người là khá lắm rồi. Hiên Viên lão tổ đã ứng phó qua quít hai lần, lần này chắc cũng tùy tiện phái ai đó cho xong."
Thấy thanh bào tu sĩ có kiến thức, nói năng hùng hồn, tu sĩ quanh đó tụ lại không ít.
Lúc đó, người Tử Vi tông đáp xuống bạch sắc ngọc thạch bình đài.
Phúc thiên lăng tỏa linh áp kinh nhân hóa thành tử quang, thu vào tay Tử Tinh chân nhân.
Trừ Tử Tinh chân nhân, người Tử Vi tông đều là tu sĩ Phân niệm kỳ!
"Lại một tông môn đến kìa, là người Minh Nguyên tông hay Hải Tiên tông?"
Đột nhiên, tu sĩ trên mặt biển lại xôn xao.
"Lớn thật!" Một nữ tu lên tiếng, vì nhìn rõ nên nhiều tu sĩ toát mồ hôi.
Hoàng sắc độn quang đang bay tới cực lớn.
Độn quang đến gần, tuyệt đại đa số tu sĩ đều hít một hơi khí lạnh vì phi độn pháp bảo này là một tòa hoàng ngọc lâu các ba tầng rộng cả trăm trượng, hoàng quang chói lòa, như tiên điện trên trời, uy thế cực kỳ kinh nhân.
Thấy phi độn pháp bảo đó đến gần, Tử Vi tông Tử Tinh chân nhân mục quang lóe lên.
"Tử Tinh đạo hữu, vẫn mạnh giỏi chứ?"
Một giọng phiêu diêu từ gian hoàng ngọc lâu các vọng lại.
"Lão phu tưởng là Hiên Viên đạo hữu hóa ra lại lạ Lý Minh Hà đạo hữu." Tử Tinh chân nhân không hé mắt ra nói.
"Hóa ra là Minh Nguyên tông đến rồi!"
Tuyệt đại đa số tu sĩ tại trường đều có ý nghĩ này. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Cũng lúc hoàng ngọc lâu các bay đến sát bạch sắc ngọc đài chợt biến mất, hơn hai mươi tu sĩ đáp xuống.
Tu sĩ đứng đầu chỉ hơn năm mươi tuổi, nguyệt bạch sắc trường bào quét đất, tóc buộc bằng sợi lạu xanh, trông thập phần tiêu sái tuấn dật. Linh khí phát ra không khác gì một như ý nhỏ, thập phần huyền diệu. Rõ ràng là Minh Nguyên tông tông chủ, Kim đơn kỳ đại tu sĩ Lý Minh Hà.
Tu sĩ trẻ tuổi vẫn mặc pháp y vàng nhạt, trông anh tuấn tột bậc, như hạc giữa đàn gà này là thiên tài đệ tử Âu Nhiên Mạnh của Minh Nguyên tông.
"Xem ra Hiên Viên đạo hữu tự tin quá." Đáp xuống, Lý Minh Hà coi như không có ai, mỉm cười với Tử Tinh đạo nhân.
Tử Tinh đạo nhân gật đầu, tựa hồ không muốn nhiều lời.
Mấy tuần hương sau, ngoài xa mới xuất hiện một đạo bạch quang.
"Hải Tiên tông sau cùng cũng đến!"
Đạo bạch quang đó là một bạch ngọc liên đài khổng lồ. Đạo bạch quang bay không nhanh.
Thấy thế, Tử Tinh chân nhân tỏ vẻ không vui, hừ lạnh: "Hiên Viên đạo hữu, để bọn lão phu đợi lâu quá."
"Không phải tí nữa mới đến giờ hả?" Giọng Hiên Viên lão tổ cười ha hả từ bạch sắc liên đài vọng xuống: "Già rồi, động tác chậm hơn mấy người trẻ tuổi. Hải liệp đại hội lần nào cũng chỉ đổ có hai trăm vạn hạ phẩm linh thạch, thực khiến người ta không nổi hứng thú được."
"Không có hứng? Lẽ nào lần này Hải Tiên tông chắc phần tất thắng? Khẩu khí lớn thế nhỉ?"
Tuyệt đại đa số tu sĩ nghe thấy giọng Hiên Viên lão tổ thì đều sáng mắt. Nhưng khi bạch sắc liên đài bay đến gần, nhìn rõ tu sĩ Hải Tiên tông, họ đều không tin nổi trợn tròn mắt, thầm kêu lên: "Không phải chứ?"
Sau lưng Hiên Viên lão tổ chỉ có mười người, phía sau nữa là một cỗ kiệu, không rõ có huyền hư gì.
Trong mười người xuất hiện này, có ba lão đầu rõ ràng là trưởng lão Hải Tiên tông, còn lại các đệ tử trẻ tuổi đều nhớn nhác, chỉ có một tu sĩ Phân niệm cảnh, còn lại toàn là tu sĩ Chu thiên cảnh. So với hai phái kia toàn là đệ tử Phân niệm cảnh, hình thành cách biệt quá lớn

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau