THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Kim Ngọc các

"Chát!"
Một cây hậu bối đoản đao hoen rỉ chém vào vách đá phía dưới Băng vụ quả, mấy mảnh đá vụn rơi xuống.
Diệp Tiêu Chính là người động thủ, cây hậu bối đoản đao cũng phát hiện ở trong nham động, không biết từ tu sĩ xui xẻo nào bị Băng ti thù biến thành lương khô rơi xuống. Y không dùng trọng kiếm vì tuy chẻ đá nhanh hơn nhưng không cẩn thận thì sẽ chém nát cả hàn ngọc, được sẽ không bằng mất.
Cây cương đao cực kỳ tầm thường nhưng Diệp Tiêu Chính sử dụng Cự lực thuật thì chém đá rất gọn ghẽ, mỗi nhất đao cơ hồ cắt đứt hai mảnh đá cỡ nắm tay, đó còn là y cố ý khống chế.
Ngụy Tác nhìn Diệp Tiêu Chính chém đá không chớp mắt, còn kích thích hơn giết yêu thú, bởi khi giết yêu thú, dù có thành hay không thì cũng biết mình giết yêu thú gì, nhưng hiện giờ không biết hàn ngọc ở trong lớn cỡ nào.
"Ra này."Đột nhiên, Ngụy Tác cùng Nam Cung Vũ Tinh đều hơi giật giật chân mày, Diệp Tiêu Chính hạ nhát đao xuống, một luồng bạch sắc quang hoa cùng hàn khí cực nồng sáng lên.
Trong khe đá xám xịt lộ ra một tảng bạch sắc hàn ngọc trơn mịn.
"Trung phẩm hàn ngọc!"
Tất cả đều vui mừng. Thượng phẩm hàn ngọc sẽ trong suốt như huyền băng, tảng hàn ngọc có một phần màu trắng nhưng màu trắng thập phần thuần tịnh, xem ra không có màu tạp nào, hàn khí toát ra như từng cây băng châm, rõ ràng phẩm giai không tệ, là trung phẩm hàn ngọc có thể dùng để luyện chế pháp phù và pháp bảo.
Quan trọng là xem khối trung phẩm hàn ngọc này lớn cỡ nào.
Diệp Tiêu Chính thử men theo rìa tảng hàn ngọc lộ ra, cẩn thận rọc xuống.
Nhát đao chém xuống, phía trong nham thạch toàn là màu trắng óng ả, tảng hàn ngọc rộng chừng một thước, dài hai thước.
Diệp Tiêu Chính thận trọng rọc tiếp, miệng Ngụy Tác há ra càng lúc càng lớn, suýt nữa toét miệng cười.
Diệp Tiêu Chính cứ rọc, ba thước bên dưới cây Băng vụ quả đều bị cắt hết, bên trọng lộ ra trung phẩm bạch sắc hàn ngọc thuần tịnh, tận đó vẫn chưa thấy rìa tảng ngọc.
Chỉ khối ngọc này ít nhất cũng giá trị gần trăm viên hạ phẩm linh thạch, Ngụy Tác càng lúc càng thấy Lâm đ*o Nhất là hảo huynh đệ.
Thấy hàn ngọc ngày càng lớn, cả Nam Cung Vũ Tinh cũng hưng phấn, hơi đỏ mặt lên.
"Chưa hết hả?"
Bốn thước... năm thước, trong lúc chúng nhân hưng phấn, bề ngang tảng ngọc vươn đến độ dài năm thước mới hết.
Hai bên rồi cũng thấy điểm dừng, Diệp Tiêu Chính lại cẩn thận rọc lên phía trên Băng vụ quả, thoáng sau Ngụy Tác lại suýt cười lên. Độ dày hàn ngọc phía trên Băng vụ quả cũng hơn hai thước, khi Diệp Tiêu Chính đỏa xong khối hàn ngọc, cả khối đạt đến rộng năm thước, dày cả thước.
...
"Thất Xảo trai"
"Tụ Bảo lâu."
"Kim Ngọc các"
...
Thành nam Linh Nhạc thành được vây quanh bởi mười mấy cửa tiệm đều có nét đặc sắc riêng, hình thành một dãy phường thị. Trong số đó, đặc sắc của Kim Ngọc các là phong phú nhất về nguyên liệu luyện khí. Nguồn: http://truyenfull.vn
Cửa vào Kim Ngọc các dẫn vào một đại sảnh sáng sủa đủ cho mấy chục người đứng mà không chật, bày một cái quầy bằng hồng mộc, trong đó bày đủ loại vật phẩm. Tu sĩ phụ trách tiếp đãi đều là thiếu niên mặc áo gấm. Phía sau đại sảnh Kim Ngọc các có một tòa lâu các ba tầng, tầng một và tầng hai đều la quý tân các, tầng ba là một sương phòng, trong sương phòng bày một bộ bàn ghế cổ kính trải hồ cừu trắng, trên cái bàn nhỏ kề vào tường đang đốt hương, khiến gian phóng thoảng mùi thơm, toát lên nét thanh nhã điển hình.
Điền chưởng quỹ của Kim Ngọc các là một trung niên văn sĩ mặc thanh sắc trường sam, dưới cằm phơ phất một hàm râu dài, xem ra rất có khí tức nho nhã.
Một thiếu niên áo gấm phụ trách tiếp đãi đang cung kính đứng trước mặt ông ta, tựa hồ vừa lên bẩm báo gì đó. Vị chưởng quỹ Kim Ngọc các nghiêm mặt, phi thường bất mãn mắng thiếu niên áo gấm không dám thở mạnh này, "Cái gì, một khối trung phẩm hàn ngọc? Chỉ một khối trung phẩm hàn ngọc mà ngươi gọi ta xuống xem? Kim Ngọc các chúng ta kiếm được bao nhiêu viên linh thạch trong một phút, ngươi bảo chưởng quỹ Kim Ngọc các như ta xuống xem một khối trung phẩm hàn ngọc, đầu óc ngươi bị làm sao hả?"
"Không phải." Cẩm phục thiếu niên nỗ lực giải thích, "khối trung phẩm hàn ngọc này hơi lớn."
"Hơi lớn? Hơi lớn? Bằng cái bàn nay không?" Điền chưởng quỹ càng nổi giận, vỗ mạnh xuống cái bàn.
Cẩm phục thiếu niên liếc nhìn rồi cười khổi: "Hình như... hình như còn hơn."
"Cái gì?" Điền chưởng quỹ trừng mắt.
"Lại có khối trung phẩm hàn ngọc lớn thế hả?"
Trong quý tân các tầng một của Kim Ngọc các, Điền chưởng quỹ kinh ngạc nhìn tảng bạch sắc hàn ngọc đặt trước mặt bọn Ngụy Tác và Nam Cung Vũ Tinh.
Lúc đó là đầu hạ nhưng trong quý tân các lại như hầm băng, bọn Ngụy Tác cũng thở ra hơi sương.
Trung phẩm, thượng phẩm hàn ngọc gì đó, Điền chưởng quỹ đều thấy không ít, nhưng chưa khối hàn ngọc nào to thế này, quan trọng là không có tỳ vết, thì ông ta chưa từng thấy.
Nghiên cứu một chốc, khẳng định khối hàn ngọc không có gì bất ổn, Điền chưởng quỹ biểu tình ngưng trọng hẳn, nói với bọn Ngụy Tác: "Không biết tứ vị muốn bọn tại hạ cắt khối hàn ngọc ra, hai bán đấu giá?"
"Đấu giá hộ?"
Ngụy Tác ngẩn người, nhìn sang bọn Nam Cung Vũ Tinh. Cả bốn sẽ chia đều khối hàn ngọc lại cho rằng khối ngọc lớn thế này mà để Diệp Tiêu Chính cắt ra, khẳng định sẽ tổn hao nhiều, nên trực tiếp đưa đến Kim Ngọc các, họ định bán đứt, không ngờ Điền chưởng quỹ lại nói thế. Ai cũng biết đem ra đấu giá sẽ được giá hơn, cả Ngụy Tác cũng biết, có thể tham gia phường thị phách mại hội đều là đồ trân phẩm. Lẽ nào khối hàn ngọc này cũng đạt đến tiêu chuẩn trân phẩm?
Vật như thế giá đều năm, sáu trăm viên hạ phẩm linh thạch, còn giá trung phẩm hàn ngọc thì cả bốn đều biết, viên lớn cỡ đùi người cũng chỉ tối đa mấy chục viên.
Đưa mắt nhìn nhau, khiến Ngụy Tác bực mình là Diệp Tiêu Chính thật thà lại lên tiếng, "Điền chưởng quỹ, bọn tại hạ định bán đứt khối hàn ngọc này, nhưng ông bảo là có thể đem đấu giá, lẽ nào đã đạt đến tiêu chuẩn trân phẩm?"
Điền chưởng quỹ cũng ngẩn người, nhưng tựa hồ biết mình vừa nói xong, giờ lại đổi thì bọn Ngụy Tác khẳng định không tin mà sẽ sang tiệm khác hỏi giá, nên ông ta đành gật đầu giải thích: "Hàn ngọc cỡ này vốn đã rất hiếm, quan trọng nhất là khối hàn ngọc này chỉ có một vết nứt ngang chừng hai thước, lại không sâu lắm, nhưng chỗ khác tuy mấp mô nhưng không nứt nẻ gì. Có những loại hàn ngọc tuy còn lớn hơn khối này nhưng nứt nẻ nhiều, tất nhiên phần vô dụng cũng nhiều hơn, nếu chỗ nào cũng là vết nứt nhỏ thì cả tảng chắc chỉ cắt ra được vài miếng để làm ngọc phù, nhưng khối hàn ngọc này... Nếu trực tiếp cắt theo vết nứt, gần như không có phế liệu, nếu cắt vết nứt đi thì cả khối nguyên lành lại càng kinh nhân, hoàn toàn có thể dùng để luyện chế thai thể pháp bảo. Nếu đem bán đấu giá, khởi điểm cũng phải sáu trăm viên hạ phẩm linh thạch. Lão phu không lừa các vị, nếu cần gấp linh thạch thì Kim Ngọc các sẽ dùng sáu trăm viên hạ phẩm linh thạch mua luôn. Nếu các vị không cần gấp, bản các sẽ đem dấu giá, chừng mười ngày nữa, các phường thị quanh đây sẽ tiến hành tiểu hình phách mại hội, dù phải trừ đi một phần mười phí dụng, các vị chắc sẽ thu được nhiều hơn, lựa chọn thế nào là tùy các vị."
"Giá gốc sáu trăm viên hạ phẩm linh thạch?"
Phịch, Ngụy Tác suýt nữa trực tiếp từ trên ghế ngã xuống.

Chương 27: Thân thiết gặp nhau, lưu luyến chia tay

Sáu trăm viên hạ phẩm linh thạch!
Trước đây, Ngụy Tác phải mất bao nhiêu ngày mới kiếm được? Ngay cả hiện tại, một ngày gã luyện chế bao mươi đạo Hỏa cầu phù, bỏ qua giá mua máu Hỏa hạt, thì cũng chỉ kiếm được mười lăm viên hạ phẩm linh thạch.
Đổi sang tuyệt đại đa số phổ thông tán tu, vì ba, bốn trăm viên hạ phẩm linh thạch, chưa biết chừng sẽ sát nhân phóng hỏa, thậm chí đến Liễu hạ hạng phục vụ cũng sẵn sàng luôn.
Nhưng khối hàn ngọc này không phải của gã, gã chỉ được một phần tư, biết thế lúc trước đã mặt dày nhận hết.
Nghĩ vậy, Ngụy Tác có phần đồng tình với Lâm đ*o Nhất.Tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng muốn nuốt cả không hẳn vì ba con Băng ti thù và những thứ trên mình bốn người. Nếu toàn bộ đồ của họ cùng khối hàn ngọc bị Lâm đ*o Nhất giành được, hắn thật sự phát tài, ít nhất cũng hơn nghìn viên hạ phẩm linh thạch, biết đâu sau này sẽ trở thành nhân vật lợi hại hạng nhất Thiên Huyền đại lục. Nhưng hắn lại vô tình chạm phải Ngụy Tác có cả mớ Hỏa cầu phù không biết dùng làm gì, không hiểu là may mắn hay bất hạnh nữa.
"Ý các vị là gì?" Ngụy Tác tỉnh lại, quay sang hỏi bọn Diệp Tiêu Chính và Diệp Cố Vi. Đối với món tài phú vừa đến, hơn nữa gã còn có biện pháp luyện phù, nhất thời không lo hết linh thạch, đương nhiên có thể đợi, tham gia phách mại hội tất giá sẽ cao hơn.
"Ta không sao, đằng nào cũng ở Linh Nhạc thành, thêm mấy ngày không vấn đề gì." Nam Cung Vũ Tinh nhún vai, nhìn Diệp Tiêu Chính cùng Diệp Cố Vi, "Diệp đại ca cùng Diệp muội muội định thế nào?"
"Để Ngụy Tác huynh đệ quyết định. Nghe lời huynh đệ đi." Diệp Tiêu Chính nói luôn.
"Tay cao to này đúng là được quá." Ngụy Tác lại có thêm hảo cảm với Diệp Tiêu Chính, gật đầu rồi nói với Điền chưởng quỹ, "vậy thì khối hàn ngọc tựu giao cho Kim Ngọc các đại đem đấu giá là được."
"Các vị đợi cho một chút." Điền chưởng quỹ dặn cẩm bào thiếu niên đứng sau lưng mấy câu. Ông ta tựa hồ thập phần mãn ý với kết quả này, đặc sắc của Kim Ngọc các là nguyên liệu luyện khí, khối hàn ngọc lớn thế này do Kim Ngọc các xuất thủ, vô hình trung đề cao thanh danh của Kim Ngọc các, với thương gia như họ, còn quan trọng hơn mấy viên linh thạch.
Cẩm bào thiếu niên đi nhanh, một chốc sau đã bưng một khay gỗ đỏ quay lại.
Ngụy Tác đang cầm một chén trà, thấy cái khay y bưng lại thì suýt nữa nuốt cả chén.
Linh thạch!
Cẩm bào thiếu niên của Kim Ngọc bưng cái khay gỗ đỏ, chỉnh chỉnh tề tề đặt đủ sáu mươi viên linh thạch. Sáu mươi viên này, đều là trung phẩm linh thạch lấp lánh quang hoa vàng nhạt.
"Đây là?" Diệp Tiêu Chính hơi ngẩn người, nhìn Điền chưởng quỹ không hiểu.
"Kim Ngọc các đứng vững được ở Linh Nhạc thành là vì chữ tín." Điền chưởng quỹ giải thích với vẻ ngạo nghễ, "Theo quy củ của Kim Ngọc các, giá gốc là sáu trăm viên hạ phẩm linh thạch, dù khối hàn ngọc này đấu giá không thành, bản các cũng sẽ mua lại, phí dụng này bản các chi ra trước, nếu bán đi thì số linh thạch còn lại sẽ trả sau khi kết thúc phách mại hội."
"Kim Ngọc các quả biết làm sinh ý, thế này cũng tương đương với tham gia phách mại hội, chỉ là sớm hơn thôi, người ta sẽ thích giao dịch với thương gia thế này, chả trách Kim Ngọc các phát triển đến quy mô lớn cỡ này." Ngụy Tác nghĩ vậy, lại hai mắt sáng rực nhìn sang cái khay gỗ đỏ, trừ đầy quyến rũ còn một tấm hồng sắc ngọc bài có chữ Tứ, điêu khắc cực kỳ tinh tế hoa văn vạn niên thanh. "Cái gì đây?" Ngụy Tác thầm nhủ mình có giả bộ hơn nữa cũng vẫn là nhà quê nên mặt dày hỏi luôn.
"Đó là bằng chứng để vào phách mại hội, tiêu ký trên đó là bốn người có thể vào. Các vị có thể đến nơi xem thương phẩm ủy thác bán được với giá bao nhiêu, không cần trả phí dụng vào đó nữa." Điền chưởng quỹ kiên nhẫn giải thích: "Đương nhiên các vị vào đó có thể đấu giá nhưng vật khác, chỉ là tấm ngọc phù này chế tác không dễ, các vị nên bảo tồn cẩn thận, phách mại hội kết thúc xin trả lại bằng không sẽ phải bỏ ra mười viên hạ phẩm linh thạch. Thời gian phách mại hội bắt đầu thì nhiều nơi tại Linh Nhạc thành có công bố, các vị chỉ cần hơi lưu tâm là biết."
"Kim Ngọc các quả nhiên hơn hẳn thương gia bình thường." Ngụy Tác hiểu rõ tham gia phách mại hội ít nhất cũng phải nộp viên hạ phẩm linh thạch làm phí dụng, giờ có thể miễn phí tham gia thì gã càng hứng khởi, lập tức vỗ mông ngựa Điền chưởng quỹ.
"Đâu có đâu có, hi vọng các vị có vật gì tốt sẽ mang đến bán cho Kim Ngọc các, Kim Ngọc các sẽ không để các vị thiệt." Điền chưởng quỹ rất dễ chịu, vuốt râu cười. Song phương đều hoan hỉ, khách sáo mấy câu rồi Ngụy Tác cùng Nam Cung Vũ Tinh, Diệp Tiêu Chính, Diệp Cố Vi liền rời Kim Ngọc các.
Mười lăm viên trung phẩm linh thạch hấp dẫn lọt vào túi Ngụy Tác.
Diệp Tiêu Chính cùng Diệp Cố Vi vội về Lạc Nguyệt thành, nên Ngụy Tác và Nam Cung Vũ Tinh lưu luyến chia tay mỹ nữ Diệp Cố Vi tại truyền tống pháp trận ở thành nam Thiên Nhất môn.
"Ngụy Tác huynh đệ, hiện tại người như huynh đệ không nhiều, bằng hữu này mỗ nhất định kết giao... Sau này nếu rỗi, đến Lạc Nguyệt thành nhất định nhớ tìm mỗ... "
"Diệp đại ca, chăm đến Linh Nhạc thành một tí. Đại ca đi rồi, tiểu đệ sẽ rất nhớ... "
Khung cảnh chia tay lưu luyến, bịn rịn vô cùng.
Nếu lục bào lão đầu hiểu Ngụy Tác phần nào có mặt nhất định nghĩ vỡ óc không ra, theo cá tính của Ngụy Tác, khẳng định chỉ mong về nhà để đếm linh thạch mới kiếm được, làm gì có chuyện lại lưu luyến bịn rịn với Diệp Tiêu Chính mới quen một ngày như mới huynh đệ quen nhau mười năm.
Nhưng lục bào lão đầu mà thấy cảnh tiếp theo sẽ mắt mũi tối sầm, biết vì sao gã nhiệt tình như thế.
Ngụy Tác nắm tay Diệp Tiêu Chính, càng nói càng cảm động đoạn còn ôm nhau một lần, tiếp đó lệ nóng dâng tràn, rất tự nhiên ôm Diệp Cố Vi... Cùng là huynh đệ thư muội vào sinh ra tử, đã qua khảo nghiệm, không thể phân biệt đối xử...
...
"Chiếm tiện nghi của tiểu cô nương nhà người ta rồi, chắc vui lắm nhỉ?" Thấy Diệp Tiêu Chính cùng Diệp Cố Vi tan biến trong linh quang của truyền tống pháp trận, Nam Cung Vũ Tinh đứng trước tòa điện Thiên Nhất môn đặt truyền tống pháp trận, đột nhiên mỉm cười với Ngụy Tác. Nguồn: http://truyenfull.vn
"A? Có gì đâu?" Dáng vẻ Nam Cung Vũ Tinh khiến gã hơi nóng mặt, nhưng rồi lại ra vẻ ta đây không biết gì.
"Gia nhập Thiết Sách đi." Nam Cung Vũ Tinh mỉm cười, đột nhiên lại nói với gã.
"Gia nhập Thiết Sách?" Ngụy Tác sững sờ.
"Có ta dẫn tiến, khẳng định không vấn đề gì." Nam Cung Vũ Tinh nhìn gã: "Thiết Sách chỉ là một tổ chức tán tu, không nhiều hạn chế như môn phái, bất quá chỉ cần gia nhập Thiết Sách, sẽ được Thiết Sách bảo vệ, còn nhiều lợi ích lắm."
Theo Nam Cung Vũ Tinh, Ngụy Tác sẽ không cự tuyệt đề nghị, vì tuyệt đại đa số tán tu trong Linh Nhạc thành đều muốn gia nhập Thiết Sách, nhưng khiến nàng ngạc nhiên là gã lập tức lắc đầu, "thôi vậy, đa tạ hảo ý, tại hạ vẫn thấy tự do như hiện tại là hơn."
"Thật ra y là người thế nào."
Nhìn theo bóng Ngụy Tác đi xa, nghĩ đến lúc gã lén nhìn qua khe nhuyễn giáp còn tưởng nàng không biết, Nam Cung Vũ Tinh vừa cười khổ mặt lại hơi đỏ lên.
Thoáng sau nàng lại nhìn hồng sắc ngọc bài có chữ "Tứ", khóe miệng nở nụ cười mê người, "Ngụy Tác, ta nhất định sẽ biết rõ ngươi."

Chương 28: Ra xem linh thạch

"Oa, ha ha ha ha!"
Trong một gian tiểu thạch ốc phổ thông hết mức ở thành tây vang lên tiếng cười lạnh nhăn nhở khiến người khác lạnh mình.
Ngụy Tác đang sáng rỡ mắt nhìn đống linh thạch trên giường.
Trước khi đến Kim Ngọc các, bọn gã đã bán ba con Băng ti thù hai con Hôi nham xà, cùng mớ băng thù ti, tổng cộng đượchai trăm mười viên hạ phẩm linh thạch. Diệp Tiêu Chính chỉ lấy sáu mươi viên hạ phẩm linh thạch tương đương một con Băng ti thù, trả cho Nam Cung Vũ Tinh bốn mươi viên, còn lại một trăm mười viên được nhét đầy vào cái túi da của Lâm đ*o Nhất rồi đưa cho Ngụy Tác.
Trừ ra, mười ba viên hạ phẩm linh thạch và ba viên trung phẩm linh thạch lấy được của Lâm đ*o Nhất và mấy tu sĩ xui xẻo bị Băng ti thù coi là thức ăn trong nham động đương nhiên bị Ngụy Tác nhét vào ngực áo.
Cộng với mười lăm viên trung phẩm linh thạch lấy từ Kim Ngọc các, trên giường gã hiện có mười tám viên trung phẩm linh thạch cùng một trăm hai mươi tám viên hạ phẩm linh thạch.Đống linh thạch thậm chí khiến gã không bán mấy thứ lặt vặt lấy được của Lâm đ*o Nhất và hai con quỷ xui xẻo mà trực tiếp về nhà, cuống quít xem chất mớ linh thạch lại sẽ thế nào.
Chưa đến tối nên lục bào lão đầu còn ở trong Dưỡng quỷ quán, tiểu thạch ốc lạnh lẽo chỉ có một đống linh thạch sáng rực quang hoa.
Mớ hạ phẩm linh thạch rực lục quang đã đành, Ngụy Tác không thấy mới mẻ gì nhưng trung phẩm linh thạch vàng nhạt kia thì gã trước đó chỉ nhìn thấy, chưa từng nắm trong tay.
"Trước hết dùng một viên trung phẩm linh thạch cho dễ chịu đã!"
Sự thực, trung phẩm linh thạch so với hạ phẩm linh thạch thì sung mãn linh khí hơn, lượng thiên địa linh khí trong mỗi viên gấp mười lần. Với tu vi Thần hải cảnh tam trọng của gã một ngày không luyện hóa được một viên, cảm giác mới mẻ khôn tả, càng cầm trung phẩm linh thạch vàng nhạt càng thấy thích thú, một lúc sau mới cầm một viên nhắm mắt tu luyện.
Mấy canh giờ sau, gã vẫn bất động, từng tia linh khí vàng nhạt, liên tục từ trung phẩm linh thạch tràn ra, từ từ theo kinh mạch trên tay thấm vào thể nội, thể nội gã cũng vang lên tiếng chân nguyên lưu động theo tiết tấu, nhẹ như nước chảy.
Thiên linh, ngực và tiểu phúc đơn điền đều ánh lên tử sắc quang hoa, linh khí liên tục dồn vào, ba dải quang hoa tựa hồ từ từ lớn lên. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Ba dải tử sắc quang hoa như vũng xoáy này là thần hải gã tu luyện Tử Huyền chân quyết hình thành, khi đến trình độ nhất định, thì gã có thể lợi dụng chân nguyên trong ba thần hải để mở thêm một thần hải nữa, nhưng hiện tại ba thần hải còn chưa sôi trào, cần một thời gian nữa mới có thể đột phá đến Thần hải cảnh đệ tứ trọng.
"Dễ chịu thật!"
Bất tri bất giác trời đã tối sẩm, Ngụy Tác đột nhiên mở mắt vặn vẹo người.
"Trung phẩm linh thạch đúng là trung phẩm linh thạch, quả nhiên dùng vừa lâu vừa đủ lượng."
Viên trung phẩm linh thạch chỉ nhạt mất một nửa màu vàng nhạt, xem ra còn đủ cho gã hấp nạp mấy canh giờ nữa. Nhìn ra ngoài thấy trời tối hẳn, gã đảo mắt mỉm cười moi Dưỡng quỷ quán từ dưới gầm giường ra vỗ vỗ, "Quỷ lão đầu lười nhác, ngủ gì nữa, ra mà xem linh thạch!"
"Kêu với réo làm gì."
Bị Ngụy Tác vỗ, lục bào lão đầu từ Dưỡng quỷ quán chui ra.
"Sao ngươi lại có nhiều linh thạch thế hả!"
Thấy cả đống linh thạch trên giường, lục bào lão đầu trợn trừng mắt, suýt nữa trúng phong. Hiện tại lão không còn như lúc vô tình bị Ngụy Tác giải thoát khỏi Dưỡng quỷ, không biết gì về linh thạch nữa mà hiểu rõ một viên có giá trị thế nào, trên trên giường gã có một đống, trong đó có mười mấy viên trung phẩm linh thạch, cộng lại tất cả phải đến hơn ba trăm viên hạ phẩm linh thạch.
"Giết người cướp của." Ngụy Tác cười ha hả, "dùng Hỏa cầu phù giết một tên Thần hải cảnh ngũ trọng, lấy được không ít đồ tốt của hắn."
"Giết người cướp của, sao ngươi dám làm thế!" Lục bào lão đầu cuống lên, "ngươi có biết đối phương thân phận thế nào không, giết người cướp của với các tu sĩ lợi hại thì càng ít càng tốt, vì ngươi không biết đối phương có bối cảnh thế nào. Ngươi có biết tán tu Kim đơn cảnh Nam Thiên Bá uy chấn nhất phương hai vạn năm trước vì sao mà chết không? Vì một lần y trúng độc của yêu thú, miệng sưng lên, kết quả một tu sĩ Thần hải cảnh lưỡng trọng cười nhạo y, bị y nổi giận giết chết, không ngờ tiểu tu sĩ Thần hải cảnh lưỡng trọng đó có dây mớ rễ má mấy chục đời với một đại tu sĩ Thần huyền cảnh, y bị đại tu sĩ đó giết. Ngươi mới chỉ là tu sĩ Thần hải cảnh tam trọng mà dám giết người cướp của hả? ... "
Lục bào lão đầu càng nói càng hăng, nếu có nước bọt thì thế thôi cũng đủ dìm chết Ngụy Tác, gã chỉ cười hăng hắc, "Lão đầu không cần lo, hắn chỉ là phổ thông tán tu, có việc gì cũng sẽ có đại bang phái đỡ đòn, không đến lượt ta, nếu ta không giết người cướp của thì bị hắn giết người cướp của thôi."
"Thật ra là chuyện gì?" Lục bào lão đầu ngẩn người.
"Là thế này... ", Ngụy Tác kể lại việc nhận lời Lâm đ*o Nhất đi giết Băng ti thù kiếm linh thạch, Lâm đ*o Nhất định nuốt trọng, kết quả bị Hỏa cầu phù giết chết, rồi phát hiện một tảng trung phẩm hàn ngọc.
"Ngươi đúng là đầu lợn, chỉ với tu vi của ngươi mà dám cùng người không quen đi săn yêu thú?" Ngụy Tác vốn tưởng lục bào lão đầu sẽ khen gã kỷ thông minh lanh lợi, ai ngờ bị mắng nên thân, "Ít nhất hai đời chủ nhân của ta vì cùng người không quen đi săn yêu thú mà bị giết. Nếu ngươi không muốn thành người thứ ba thì vĩnh viên không được lặp lại sai lầm của họ."
"Được thôi, sau này ta chỉ đi cùng người khẳng định không giết được ta là xong." Ngụy Tác sờ mui nói với lục bào lão đầu.
"Thế cũng được. Ngươi nên nhớ bao năm nay tu đạo giới có nhiều người tu vi cao, sống lại lâu, không vì công pháp tu luyện lợi hại, môn phái hoành tráng mà vì họ cẩn thận hơn các tu đạo giả khác." Lục bào lão thấy Ngụy Tác nghe lời thì sắc mặt dịu đi, nhãn quang quét sang mớ đồ bên đống linh thạch.
Mớ đồ đó lấy từ mình Lâm đ*o Nhất cùng mấy cá tu sĩ cấp thấp bị Băng ti thù làm lương khô, Hồi khí đơn, Băng vụ quả và Phong bá bảo phù – những thứ hữu dụng thì gã định để lại dùng, còn lại bán đi đổi lấy linh thạch, chỉ là vẫn chưa kịp xử lý.
"Đây là... ?" Lục bào lão đầu vừa nhìn qua thì tỏ vẻ kinh nghi.
"À, là Băng vụ quả, mọc ra trên khối hàn ngọc đó." Ngụy Tác tưởng lục bào lão đầu nói đến thuyết Băng vụ quả, nên đáp.
"Ngươi đưa bạch sắc ngọc hạp ra đây xem nào." Lục bào lão đầu không nhìn đến Băng vụ quả, chăm chắm nhìn bạch sắc ngọc hạp không hề có hoa văn gì.
"Thế nào, lão đầu, không phải hộp ngọc phổ thông hả?" Ngụy Tác không ngốc, qua thần sắc lục bào lão đầu cũng biết được đôi chút, vội lấy hộp ngọc trắng ra cho lão xem.
Lục bào lão đầu xem xét rất kỹ hộp ngọc, đột nhiên nói với Ngụy Tác, "ngươi ra ngoài tùy tiện bẻ một cọng Ngân chúc thảo đặt vào đây."
"Tùy tiện bẻ một cọng Ngân chúc thảo đặt vào?" Ngụy Tác không hiểu lục bào lão đầu có ý gì nhưng vẫn làm theo, rồi hỏi ,"Lão đầu có ý gì hả?"
"Ta hoài nghi đây là Bảo nguyên ngọc hạp." Lục bào lão đầu đáp.
"Bảo nguyên ngọc hạp? Là cái gì hả?"
"Là bảo bối khiến linh dược hái xuống không mất đi dược tính và linh khí, linh hiệu chủ yếu do chét liệu hộp ngọc là ôn dưỡng nguyên ngọc."
"Chà, ta còn tưởng là pháp bảo đặc biệt lợi hại, chẳng phải chỉ có tác dụng giữ được tươi mới hả?"
"Ngươi đúng là không có kiến thức, không nói với ngươi nữa." Lục bào lão đầu cực kỳ khinh thường: "Ngươi có biết có những linh dược cùng yêu đơn, chỉ cần hái xuống hoặc yêu thú vừa bịt giết, linh khí sẽ nhanh chóng tan mất, bình thường vật này không đáng gì nhưng khi cần đến linh dược và yêu đơn như thế, không có hộp ngọc kiểu này hoặc bảo vật giữ cho linh khí không tan thì ngươi chỉ biết trơ mắt nhìn chúng tiêu tan, hóa thành đất bụi rồi khóc nấc lên mà thôi. Vật thế này hiếm lắm, khi cần thì có linh thạch cũng không mua được. Vì tu sĩ có kiến thức một tí đều giữ lại cho mình."
"Nghe ngươi nói thế thì vật này tựa hồ hữu dụng." Ngụy Tác nghĩ cũng phải, cười hắc hắc rồi đẩy hai thứ đến trước mặt lục bào lão đầu, "nói đến kiến thức, ngươi đã nhắc ta, giúp ta xem trong này là gì. Có biết cách giải trừ cấm chế của ngọc phù không?"

Chương 29: Kim Xà lôi quyết

Ngụy Tác đẩy đến trước mặt lục bào lão đầu hai thứ, là mảnh địa đồ lấy được trên mình Lâm đ*o Nhất còn lại là Thanh ngọc thuật phù do Thiên Cơ các bán ra.
Lâm đ*o Nhất trịnh trọng thu giữ mảnh địa đồ này chứng tỏ nó không phải phế vật, trên đó toàn cổ văn tự, Ngụy Tác cho rằng già đời như lục bào lão đầu có thể biết.
"Âm Phong sơn... Đào Tử hồ... " Quả nhiên, lục bào lão đầu chỉ nhìn là đọc được mấy địa danh, "đây là địa đồ Thanh Thành khư." Lão nhanh chóng kết luận.
Ngụy Tác hiếu kỳ hỏi, "Thanh Thành khư? Là ở đâu?"
"Thanh Thành khư là phế khư của một thượng cổ đại phái, trong đó còn nhiều nguyên liệu luyện khí và pháp bảo do thượng cổ tu sĩ để lại. Mấy vạn năm nay có nhiều tu sĩ vào tìm bảo vật, bất quá Thanh Thành khư nằm ở yêu thú hoang nguyên giữ Thiên Huyền đại lục và Vân Linh đại lục, có không ít yêu thú lảng vảng cùng nhiều cấm chế hung hiểm nan trắc, nên tu sĩ mạo hiểm vào đó có đến chín phần mất mạng, dù không có những thứ của thượng cổ môn phái để lại, chỉ riêng đồ trên mình các tu sĩ chết trong đó cũng nhiều lắm rồi, khẳng định trong phế khư ngàm dặm đó không thiếu đồ tốt."
Lục bào lão đầu giải thích: "Chắc đây là một tấm địa đồ của tu sĩ từng vào Thanh Thành khư, có ghi lại những nơi có yêu thú gì tụ tập, những nơi nào an toàn hơn. Nếu có địa đồ hoàn chỉnh, vào Thanh Thành khư tìm bảo vật sẽ an toàn một chút. Chỉ tiếc ngươi chỉ có một góc địa đồ, với tu vi hiện tại dù được cả tấm thì đến Thanh Thành khư cũng không khác gì tự tìm cái chết.""Phế khư của một đại môn phái? Chà, sau này ta định đến xem, biết đâu vận khí tốt lại tìm đủ những mảnh địa đồ khác cũng nên." Ngụy Tác tức thì sáng mắt. Cái khác không tính, chỉ qua việc đến được nơi xa thế ở ngoài Thiên khung thì ai cũng mạnh hơn Lâm đ*o Nhất nhiều lần. Chỉ riêng Lâm đ*o Nhất đã có lắm đồ tốt thế này, tính gì những người đó.
"Ngươi cứ từ từ đợi đã." Lục bào lão đầu khinh thị nhìn Ngụy Tác chỉ nghe đến có đồ tốt là sáng mắt, "đưa hai tấm ngọc phù ra xem nào."
Bình thường lão bảo làm gì, Ngụy Tác sẽ chần chừ, giờ lập tức nhanh như chớp đặt hai mảnh ngọc phù trước mặt lão.
Lục bào lão đầu nhìn chăm chăm hai tấm thanh sắc ngọc phù một chốc, đột nhiên mắt biến thành một luồng lục diễm, thấm vào ngọc phù.
"Chà, gì nữa đây?"
Tích tắc lục diễm tràn vào, thanh sắc ngọc phù đột nhiên sáng lên hắc sắc quang hoa, nhìn kỹ thì đã hình thành một con hắc lang hung hãn, lao vào lục diễm do lục bào lão đầu hóa thành.
Lục diễm hóa thành một cái khô lâu đầu lục sắc, quấn lấy hắc lang trong thanh sắc ngọc phù, hắc lang cắn xé khô lâu đầu, còn khô lâu đầu cũng há miệng, cắn lại hắc lang.
"Chà!"
Một lúc sau, lục diễm từ thanh sắc ngọc phù trung chui ra, kêu vang một tiếng hóa thành hình thể lục bào lão đầu, xem ra có vẻ nhếch nhác, thở hồng hộc.
"A? Hắc lang trong đó là sao? Lão đầu, thế nào, không phải đối thủ hả?" Ngụy Tác hơi ngạc nhiên hỏi.
"Phì! Chỉ là phong ấn thần hồn Hắc phong lang thành cấm chế thôi mà, thần hồn nhỏ xíu như thế, ta không tin không hạ được." Lục bào lão đầu thở hồng hộc một lúc, lại hóa thành lục diễm tiến vào thanh sắc ngọc phù.
Hắc lang và lục sắc khô lâu đầu lại cắn xé nhau.
"Con bà nó chứ... ta không tin không đánh lại!" Thoáng sau, lục bào lão đầu lại thở hồng hộc chui ra nghỉ một lúc rồi chui vào.
"Con bà nó chứ, tiếp nào!" Chốc sau, lục bào lão đầu lại nhếch nhác lui ra.
"Ta không tin! Ngụy Tác, mau cho ta uống chút máu Hỏa hạt! Xem ta hạ nó!"
"Ha ha, chuyện vặt, sau cùng cũng bị ta hạ! Còn dám cắn ta! Trước kia thì một ngón tay ta cũng hạ được ngươi!"
...
Ngụy Tác tắt tiếng nhìn lục bào lão đầu ra ra vào vào như xông vào thành trì, liên tục mười bảy mười tám lần, lão uống máu Hỏa hạt xong thì hắc sắc phong lang trong ngọc phù càng lúc càng ảm đạm, bị lục sắc khô lâu đầu triệt để xé tan. Lục bào lão đầu cười ha hả đắc ý vô cùng.
"Cấm chế đã được giải?"
Ngụy Tác nhìn hắc sắc quang hoa hoàn toàn tan biến khỏi thanh sắc ngọc phù, thử dồn chân nguyên vào. Tiêu ký đặc hữu của ngọc phù Thiên Cơ các quả nhiên không rực thanh quang, tử sắc chân nguyên của gã dồn vào, thanh sắc ngọc phù từ từ hiện lên hình ảnh về thuật pháp.
"Đồ tốt! Lâm đ*o Nhất huynh đệ đúng là người tốt!"
Ngụy Tác cười hớn hở.
"Kim Xà lôi quyết", trong thanh sắc ngọc phù có ghi một môn lôi hệ thuật pháp.
Thuật pháp cấp thấp như Thanh thủy nhận gã đang tu luyện lúc thi triển thì thủ đoạn công kích đơn nhất, chân nguyên tu vi đến mức nào cũng chỉ là một lưỡi thanh sắc thủy nhận sáng loáng, chỉ khác nhau về tốc độ kích phát và uy lực. Kim Xà lôi quyết là môn có nhiều phương thức công kích.
Kim Xà lôi quyết phân thành năm tầng.
Tầng thứ nhất, chân nguyên tu vi Thần hải cảnh nhị trọng là có thể tu luyện, thi triển được tia sét chừng hai thước, nhìn vào khá giống con rắn. Tầng thứ hai, chân nguyên tu vi Thần hải cảnh tam trọng có thể tu luyện, luyện thành sẽ thi triển được mười tia kim sắc thiểm điện, quấn lại với nhau như cây thoa.
Tầng thứ ba phải tu sĩ Thần hải cảnh tứ trọng mới thi triển được, phát ra hai mươi đạo xà hình thiểm điện tụ thành lôi cầu, va vào đáo đối thủ hoặc phòng ngự của đối thủ sẽ nổ tung, phạm vi chừng trượng.
Tầng thứ tư phải tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng mới thi triển được, phát ra một tấm lưới do năm chụctia xà hình thiểm điện hình thành, bao trùm phạm vi năm trượng.
Tầng sau cùng là Kim xà loạn vũ, phải tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng trở lên mới có thể tu luyện, thi triển ra, trong vòng mười trượng sẽ có hơn trăm đạo xà hình thiểm điện trút xuống.
Ngụy Tác vốn thiếu công pháp tu luyện và thuật pháp, môn Kim Xà lôi quyết này rõ ràng là lôi hệ thuật pháp mà Lâm đ*o Nhất sử dụng lúc đáu với bọn gã tại nham động. Ngụy Tác lúc đó nhìn rất rõ, môn lôi hệ quyết pháp này không chỉ uy lực khá cao mà kim xà thiểm điện còn có tác dụng khiến đối thủ tê liệt. Diệp Tiêu Chính tu luyện Kim giáp thuật mà bị hắn phát ra đích lôi cầu đánh trúng cũng bất động một hồi lâu. Nếu là phổ thông tu sĩ như Ngụy Tác, dù chặn được uy lực của lôi cầu cũng sẽ có rút hồi lâu dưới đất như động kinh.
Uy lực Thanh thủy nhận của gã còn tạm, nhưng chạm trán yêu thú có tốc độ nhanh thì khó lòng đánh trúng, lúc ở nham động, gã thấy Băng thuẫn thuật và môn lôi thuật của Nam Cung Vũ Tinh cùng Lâm đ*o Nhất có công hiệu trì hoãn đối thủ thì rất muốn tu luyện một môn thuật pháp như thế, ai ngờ hiện giờ đã được thỏa nguyện.
Lâm đ*o Nhất là tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng, lúc đấu với gã cũng chỉ tối đa thi triển được lôi cầu ở tầng thứ ba, chứng tỏ hắn có môn thuật pháp này chưa lâu, cả kim xà võng của tầng thứ tư cũng chưa kịp tu luyện. Tu vi của Ngụy Tác hiện giờ ít nhất cũng tu luyện đến Kim xà lôi thoa của tầng thứ hai. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Hớn hở đọc lôi quyết xong, gã liếc lục bào lão đầu đang đắc ý cười ha hả, "Lão đầu, chỉ giết chết một con Hắc phong lang ma thôi mà, còn một con nữa khẳng định ngươi không làm gì được."
"Đánh rắm! Mười con nữa ta cũng hạ gục hết!" Lục bào lão đầu kêu lên, lại hóa thành lục diễm, lao vào tấm ngọc phù còn lại.

Chương 30: Vọng khí thuật

"Thái ất Vọng khí thuật!"
Lục bào lão đầu mệt mỏi không kém gì Ngụy Tác lúc mới luyện hoàn xong, xem ra tổn hao nguyên khí phải nghỉ ngơi mười bữa nửa tháng, ngày ngày uống máu Hỏa hạt mới bồi bồ được. Ngụy Tác lại vô cùng cảm trước thuật pháp trong tấm thanh sắc ngọc phù này.
Vọng khí thuật, tu sĩ Thần hải cảnh lưỡng trọng trở lên đều có thể tu luyện, thi triển là nhìn rõ chân nguyên tu vi và đẳng cấp công pháp đại khái của tu sĩ cao hơn mình hai cấp.
Vốn gã hi vọng Thanh ngọc thuật phù này ghi lại môn thuật pháp có hiệu quả phòng ngự rất cao của Lâm đ*o Nhất là "Bạch thủy tráo". Gã chưa từng luyện một môn thuật pháp phòng ngự nào, đều dựa vào phòng ngự phù lục để phòng thân.Thổ thuẫn bảo phù đã dùng nốt lần cuối, biến thành vô hiệu, pháp khí phòng hộ trên mình gã chỉ còn Linh thiên ngọc bội dùng được hai lần nữa và Phong bá ngọc phù của Lâm đ*o Nhất còn dùng được năm lần. Bất quá mấy tấm phòng ngự phù lục này là tiêu hao phẩm, vạn nhất hao tận hết, gã không có thuật pháp phòng ngự thì khá nguy hiểm.
Không ngờ thanh sắc ngọc phù còn lại của Lâm đ*o Nhất lại ghi một môn thuật pháp khác, Thái ất Vọng khí thuật. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Tuy không phải thuật pháp phòng ngự, Vọng khí thuật này cũng không thể so với mấy loại đỉnh cấp Vọng khí thuật pháp của Thiên Huyền đại lục nhưng với Ngụy Tác cũng đã phi thường hữu dụng.
Dùng môn Vọng khí thuật này mà không nhận ra nông sâu của tu sĩ nào thì khẳng định lợi hại hơn gã không chỉ một hai cấp, lúc đó cố gắng không chạm vào là được.
Có thêm một môn thuật pháp này, vô hình trung có thêm vốn giữ mạng.
Gã hiện không thiếu linh thạch tu luyện, với một tu sĩ, tu vi hvà thuật pháp cao thấp thế nào mới là gốc, là trọng yếu nhất, còn hộp ngọc nghi là Bảo nguyên ngọc hạp nhất thời không biết rõ công hiệu, đợi đến mai xem Ngân chúc thảo trong đó có tươi nguyên không mới đoán được. Nên gã chỉnh lý lại mớ đồ hỗn tạp trên giường, bắt đầu tu luyện hai môn thuật pháp.
...
"Thần hải cảnh lưỡng trọng, hắc hắc, hình như chỉ là hoàng giai công pháp."
"Thần hải cảnh tam trọng, cũng như ta, con bà nó chứ, bất quá hình như công pháp lợi hại hơn chút."
"Chà, người này thì phải là tu sĩ Chu thiên cảnh!"
Vào buổi tối năm ngày sau, Ngụy Tác đi về thành bắc tập thị, vừa đi vừa lấm lét quan sát tu sĩ đi qua.
Mỗi lần liếc ai, mắt gã lại lóe linh quang cơ hồ không nhìn thấy.
Kim Xà lôi quyết hơi khó luyện, Ngụy Tác mất năm ngày mới thông được tầng thứ nhất, miễn cưỡng phát ra được ba đạo xà hình thiểm điện chừng hai thước. Bất quá môn Vọng khí thuật này thì tương đối đơn giản hơn, gã đã có thể sử dụng khá nhuyễn.
Thuật pháp này lại không tiêu hao bao nhiêu chân nguyên, thành ra gã nhìn ngó đầy thoải mái.
Thi triển môn Vọng khí quyết này, gã thoáng nhìn được thần hải hoa quang trong thể nội đối phương, dựa vào độ sáng để cơn bản đoán ra đối phương so với mình thì thế nào. Bất quá tu sĩ cao hơn hai bậc là không thể nhìn ra, người vừa đi qua gã ít nhất cũng là tu sĩ Chu thiên cảnh, Ngụy Tác thoạt nhìn là toàn thân như bị bao trong ngọn lửa như nước chảy, cảm giác cực kỳ lợi hại.
Tử Huyền chân quyết của gã cũng như mọi chân nguyên công pháp, tu vi càng cao, tiến giai càng khó. Trước đây Ngụy Tác không có đủ linh thạch, hiện tại có đủ, năm ngày này đương nhiên dốc sức tu luyện, tiêu hao bốn mươi viên hạ phẩm linh thạch, ba thần hải chỉ hơi lớn hơn một chút, theo gã đoán ít nhất chừng mười ngày nữa mới có thể đột phá đến Thần hải cảnh đệ tứ trọng.
Cũng nhờ phẩm giai Tử Huyền chân quyết khá thấp lại có đủ linh thạch để tu luyện liên tục, nếu là chân nguyên công pháp cao cấp hơn, dù có đủ linh thạch, từ Thần hải cảnh đệ tam trọng đột phá đến đệ tứ trọng, ít nhất cũng mấy chục ngày, thậm chí là mấy trăm ngày.
Hiện nay tuyệt đại đa số đại môn phái như Thiên Nhất môn, trừ hạch tâm đệ tử có thiên phú ra, phổ thông đệ tử căn bản không thể mỗi ngày có tám viên hạ phẩm linh thạch nên thời gian tu luyện còn gấp mấy lần, vì nguyên nhân này mà Ngụy Tác bao năm nay, tận khi luyện chế được mớ Hỏa cầu phù đầu tiên mới có thể đột phá đến Thần hải cảnh đệ tam trọng.
Hiện gã đến thành bắc tập thị vì lần trước đột phá đến Thần hải cảnh đệ tam trọng đã phát giác việc luyện phù có tác dụng rèn luyện thần thức, hơn nữa luyện chế Hỏa cầu phù là thủ đoán kiếm linh thạch vững nhất của gã, có đủ linh thạch rồi thì gã muốn qua mấy tiệm ở thành bắc phát tin mua Hỏa hạt lâu dài, giá là một viên hạ phẩm linh thạch bốn con Hỏa hạt.
Giá này với tu sĩ khác quả thật quá cao, nhưng một con Hỏa hạt là nguyên liệu cho bốn tấm Hỏa cầu phù, bốn con thì với xác suất thành công của gã, tối thiểu cũng luyện chế được hơn mười tấm, tương đương một viên hạ phẩm linh thạch đổi lấy sáu viên, lợi nhuận thật sự khủng khiếp.
Giá này với tu sĩ khác quả thật quá cao, lại mua lâu dài nên không ít tu sĩ cấp thấp chuyên môn đi bắt Hỏa hạt vốn không ai thèm hỏi đến. Ngụy Tác suốt năm hôm nay mỗi ngày một lần đến thu Hỏa hạt. Ngày đầu tiên được mười hai con, tiếp đó bình quân mỗi ngày mười sáu đến mười bảy con.
Năm hôm nay, Ngụy Tác một lòng tu luyện Tử Huyền chân quyết và hai môn thuật pháp, chỉ rút máu Hỏa hạt ra, không hề luyện chế Hỏa cầu phù.
Vốn gã định tu luyện thành thiểm điện thoa thuộc tầng thứ hai Kim Xà lôi quyết sẽ bắt đầu ngày nào cũng vừa tu luyện, vừa luyện chế Hỏa cầu phù, đợi khi Hỏa cầu phù tích lũy đến mức độ nhất định, linh thạch cũng tiêu hao gần hết thì đến phường thị nhận những nhiệm vụ khá an toàn để kiếm linh thạch, tu vi của gã và ngần ấy Hỏa cầu phù, thu thập nhị cấp yêu thú và tam cấp trung giai trở xuống đều không có gì đáng kể.
"Phách mại hội... "
Ngầm sử dụng Vọng khí thuật một lúc, đến cửa thành bắc tập thị, Ngụy Tác thấy trên bức tường đá công bố tin tức có nhiều người đứng xem, bèn đến gần nhìn thì ngẩn người, hóa ra tin quan trọng nhất là ba ngày nữa sẽ có tiểu hình phách mại hội do Kim Ngọc các đứng ra cử hành. Điền chưởng quỹ đã bảo bọn gã phách mại hội sẽ cử hành trong vòng mười ngày, xem ra đã sớm lên hai ngày.
"Ba ngày sau hả... để xem khối hàn ngọc đó bán được bao nhiêu tiền, thuận tiện xem có thuật pháp phòng ngự nào hay không." Ngụy Tác đọc xong thì vừa tính toán vừa nghĩ đến mỹ nữ chân dài Nam Cung Vũ Tinh đầy bốc lửa... Nhất là vùng trắng ngần tròn trịa dưới lớp nhuyễn giáp rách đó...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau