THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 246 - Chương 250

Chương 246: Hạch sách

Xích hỏa cáp đang nổi trên mặt nước tu luyện, đột nhiên cảm thấy không ổn, vù một tiếng, hai mảnh vỏ trên lưng dấy lên hỏa diễm, biến thành một hỏa cầu.
Thanh hắc sắc âm khí chụp tới, tiếng xèo xèo vang lên, lửa tắt ngay.
Xích hỏa cáp rít lên lanh lảnh, hai mảnh giáp trên lưng xòe ra, đoạn há miệng phun ra một viên ngân bạch sắc nội đơn.
Bên ngoài viên nội đơn rực sáng ngân sắc đơn hỏa nghênh đón thanh hắc sắc âm khí, hai bên cứ thế giằng co.
Vù, một đạo hồng quang đột nhiên xẹt tới, hỏa diễm bên ngoài yêu thú và ngân sắc đơn hỏa không ngăn nổi, bị bắn xuyên vào lớp thịt màu vàng mềm mại bên trong.
Lớp thịt của Xích hỏa cáp bị thủng một lỗ, ngân sắc đơn hỏa tắt ngóm, thanh hắc sắc âm khí thừa cơ phun trào, tóm lấy nó.
Tức thì tứ cấp trung giai yêu thú này không còn sinh khí.
"Con bà nó chứ!"Ngụy Tác chụp lấy tứ cấp trung giai yêu thú, nhíu mày lại.
Đơn hỏa của nó tiêu hao mất của gã không ít huyền sát âm khí, ít nhất phải vài chục lần song tu mới bồi bổ lại được.
Huyền Sát đại pháp và thần thức tuyệt cường của gã là tổ hợp tốt nhất để tìm kiếm nguyên liệu, nhưng không nên dùng huyền sát âm khí trực tiếp bắt yêu thú tứ cấp trở lên, bằng không sẽ tiêu hao không ít huyền sát âm khí.
Sau lần giáo huấn này, Ngụy Tác gặp yêu thú tam cấp trung giai trở lên đều dùng pháp khí kích sát, chỉ có yêu thú tam cấp trung giai trở xuống và lúc hái linh dược mới dùng huyền sát âm khí trực tiếp bắt lấy.
Nửa tháng sau, thân ảnh bọn Ngụy Tác xuất hiện phía trên một hòn đảo lớn trong Chập Khí hải.
Hòn đảo này có cái tên thập phần tục khí: "Quy Xác đảo", nhưng rộng tới mấy trăm dặm, mọc đầy cây cối.
Quy Xác đảo là một trong những mục tiêu chủ yếu của Ngụy Tác cùng Cơ Nhã chuyến này, theo bút ký của Hoa Vi Dung thì trên đảo có không ít linh dược.
Nửa tháng nay, Ngụy Tác bắt được lượng yêu thú và linh dược đủ chất đầy bốn nạp bảo nang.
Hai hôm trước gã cùng Cơ Nhã còn dừng lại trên một đảo san hô để kiểm kê.
Hiện tại Ngụy Tác có số yêu đơn thích hợp luyện chế Kim linh đơn là hơn bốn nghìn viên, số lượng yêu đơn đủ rồi, quan trọng là nguyên liệu phối hợp.
Cơ Nhã và lục bào lão đầu tốn không ít công sức kết hợp lại nghiên cứu, trừ nguyê liệu phối hợp đủ để trực tiếp luyện chế xuất hai trăm viên kiểu Kim linh đơn, Ngụy Tác còn không ít nguyên liệu luyện chế một loại đơn dược là "Tiên thủy đơn". Tiên thủy đơn có chủ dược là tam cấp trung giai thủy hệ yêu đơn, Bích tiên hành, Long tu tảo và Xích phát thảo. Dược hiệu gấp đôi Kim linh đơn.
Bích tiên hành là loại cây cọng rỗng, xanh biếc, sinh trưởng trong nước, Long tu tảo là loại tảo mọc dài như râu tu sĩ.
Hai loại này, mấy ngày trước Ngụy Tác phát hiện rất nhiều, hiện giờ số Bích tiên hành và Long tu tảo đủ để luyện chế hơn hai nghìn viên "Tiên thủy đơn", có điều Xích phát thảo mọc ở đất liền, gã chỉ hái được năm nhánh ở hai tiểu hình.
Hiện tại Ngụy Tác cùng Cơ Nhã hi vọng Xích phát thảo trên "Quy Xác đảo" nhiều một chút.
"Tiên thủy đơn" có dược gấp đôi Kim linh đơn, thời gian luyện hóa cũng gấp đôi. Với tu vi của gã, mỗi ngày hiện tại luyện hóa được hai mươi viên Kim linh đơn, đổi thành Tiên thủy đơn là chừng mười hai viên.
Theo gã tính toán, từ Chu thiên cảnh ngũ trọng đột phá đến Phân niệm cảnh nhất trọng, cần chừng hai trăm tám mươi ngày.
Nếu luyện chế được hai nghìn viên Tiên thủy đơn đương với giải quyết xong số đơn dược cần cho hai trăm ngày tu luyện, chỉ còn hơn tám mươi ngày nữa là xong.
...
Từ trên không quan sát "Quy Xác đảo" xong, Ngụy Tác điều khiển phi độn pháp khí hình lá liễu đáp xuống cực nam của đảo.
Gã thập phần cẩn thận lấy ra pháp bảo như ngọn núi màu vàng của tu sĩ xõa tóc đoạn từ từ cất bước.
Liên tục từng loại linh dược để luyện chế đơn dược bị gã tóm đến, Cơ Nhã chia loại nhét vào nạp bảo nang.
Bút kí của Hoa Vi Dung không sai, số lượng linh dược trên đảo này đích xác không ít.
Ngụy Tác đi từ nam sang bắc, tìm kiếm chừng một phần ba hòn đảo, hái được hơn ba nghìn nhánh linh dược, không thiếu loại linh khí phong phú nhưng Cơ Nhã và lục bào lão đầu cũng không biết.
"Kim quan hoa!"
Đột nhiên, mắt sáng lên thần sắc kinh hỉ, dưới một vách núi cách hai trăm mọc năm nhánh Kim quan hoa.
Kim quan hoa có cọng màu đen, nhưng hoa lại màu vàng, không khác gì mào gà, công hiệu cũng như Dưỡng thần thảo, Kim ban sâm, có thể tăng cường thần thức. Tuy dược hiệu kém hơn Dưỡng thần thảo một chút, càng không cách nào so với Kim ban sâm nhưng cũng là linh dược giá trị kinh nhân. Tu sĩ thường thì khi không tìm được Dưỡng thần thảo đều tìm Kim quan hoa thay thế. Hiện tại năm nhánh Kim quan hoa ngang với hai nhánh Dưỡng thần thảo.
Ngụy Tác vung tay, thanh hắc sắc âm khí tràn ra, chạm vào năm nhánh chu Kim quan hoa.
Thanh hắc sắc âm khí cách năm nhánh Kim quan hoa hơn mười trượng thì một đạo lục quang đột nhiên từ vách núi tràn ra, chặn đứng âm khí. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Đoạn trong một động thấp lè tè phía dưới vách đá xuất hiện một tu sĩ ăn vận cổ quái.
Tu sĩ này lùn mập, mái tóc trắng rũ xuống gáy, mặc áo da đen ngắn tay, trông chừng sáu mươi tuổi, thập phần hung ác, tay cầm bát giác thanh sắc ngọc kính cổ xưa. Mép ngọc kính khắc phù văn hình hải tảo, chính giữa là hình năm con cá.
"Kẻ nào định đoạt Kim quan hoa của lão phu?" Tu sĩ này vừa xuất hiện đã hung hăng hỏi.
"À!"
Ngụy Tác cả kinh, tu sĩ này ẩn cư trong sơn động sau vách đá, cách mớ Kim quan hoa chừng hai trăm năm mươi trượng, vượt qua phạm vi thần thức Ngụy Tác dò được nên gã không thể cảm tri ra. Thoáng dùng thần thức, gã phát hiện tu sĩ này có tu vi Phân niệm cảnh tam trọng.
Không đợi Ngụy Tác đáp, bạch phát tu sĩ vung tay tế xuất một món pháp bảo lạ lùng.
Món pháp bảo này như thể điêu khắc thành từ hoàng sắc tinh thạch, dài cỡ một thước, trông như một đóa thái dương hoa. Lão dồn chân nguyên vào, pháp bảo này phát ra từng vòng hoàng sắc quang hoa, xua tan bạch sắc chập khí chung quanh.
Rất nhanh, trong phạm vi một trăm lục bảy mươi trượng quanh tu sĩ này tan hết bạch sắc chập khí, cảnh vật rõ ràng.
Nhưng thấy không có bất kỳ tu sĩ nào, tu sĩ này lập tức trở nên sợ hãi.
Ban nãy lão thấy uy lực của thanh hắc sắc âm khí không lấy gì làm kinh nhân, cho rằng đối phương có tu vi yếu hơn mình, chỉ là sử dụng pháp bảo ẩn tàng khí tức nên lão không cảm giác được phương vị cụ thể, hưng giờ đã tế xuất pháp bảo thì nhận ra đối phương ở xa ngoài một trăm lục bảy mươi trượng mà thi pháp.
"Thế nào, Kim quan hoa do ngươi trồng hả?" Thấy tu sĩ này kinh sợ, nhãn quang Ngụy Tác lóe lên, cố ý hừ lạnh một tiếng, toàn lực kích phát thần thức.
"Vãn bối có mắt không tròng! Hóa ra Kim đơn kỳ tiền bối đến!" Cảm giác được thần thức uy áp kinh nhân, bạch phát tu sĩ kinh hãi, giải thích: "Mấy nhánh Kim quan hoa không do vãn bối trồng, nhưng vãn bối phát hiện lúc còn chưa chín, dùng không ít cách thúc chín nên năm nhánh Kim quan hoa mới được thế này."
"Ý ngươi là năm nhánh Kim quan hoa này của ngươi? Ta không được hái?" Ngụy Tác hừ lạnh.
"Vãn bối không có ý đó." Bạch phát tu sĩ đầm đìa mồ hôi lạnh: "Kim quan hoa đối vãn bối thập phần hữu dụng, vãn bối chỉ khẩn thiết xin tiền bối, để lại cho hai nhánh."
"Cho ngươi hai nhánh?" Ngụy Tác bình tĩnh nói: "Nếu ngươi khiến ta vừa ý thì ta có thể đáp ứng thỉnh cầu, để lại cho ngươi hai nhánh Kim quan hoa."
Nghe Ngụy Tác không đến nỗi tuyệt tình, bạch phát tu sĩ hỏi: "Không rõ tiền bối muốn thế nào?"
"Ngươi có bao nhiêu đơn dược?" Ngụy Tác hỏi ngược.
"Tại hạ có một trăm hơn năm mươi viên Bạch thủy đơn." Bạch phát tu sĩ do dự một chốc, nghiến răng nói.
"Chỉ có ngần ấy Bạch thủy đơn?" Ngụy Tác cười lạnh, "Chỉ hơn một trăm năm mươi viên Bạch thủy đơn thì không đủ. Không thì chỉ mỗi việc ngươi dám xuất thủ với ta thì ta đã giết ngươi. Đưa toàn bộ linh thạch cho ta, ngươi có biết ở Chập Khí hải nơi nào có nhiều Xích phát thảo không?"
"Ta không phải tu sĩ Kim đơn kỳ, có một trăm năm mươi viên Bạch thủy đơn còn không nhiều hả!" Bạch phát tu sĩ tim đập loạn xạ, nhưng không rõ Ngụy Tác chỉ là một tu sĩ Chu thiên cảnh ngũ trọng hư trương thanh thế nên lão không dám chậm chế, đưa cả lọ Bạch thủy đơn và linh thạch đại ra: "Tiền bối, Xích phát thảo thì vãn bối biết tại Ma Nhãn đảo có không ít."

Chương 247: Đến Ma Nhãn đảo

"Ma Nhãn đảo? Cách bao xa? Có hải đồ cụ thể không?" Ngụy Tác bình tĩnh hỏi.
"Ma Nhãn đảo cách đây sáu nghìn dặm về phía bắc, gần giữa Chập Khí hải." Bạch phát tu sĩ hơi do dự, xót ruột móc ra hải đồ bằng da thú, "Hải đồ của vãn bối có ghi rõ vị trí cụ thể."
"Được, đưa hải đồ và Bạch thủy đơn, linh thạch, đặt trước Kim quan hoa!"
Nghe Ngụy Tác nói thế, tu sĩ Phân niệm kỳ tam trọng không dám chần chừ, đưa cả ba thứ đến trước vạt Kim quan hoa.
Thanh hắc sắc âm khí cuốn tới, ba thứ chưa rơi xuống đất thì đã bị cuốn theo, hiện trường chỉ còn lại hai nhánh Kim quan hoa.
Thấy thanh hắc sắc âm khí quả nhiên từ một trăm lục bảy mươi trượng tràn tới, bạch phát tu sĩ im lặng, sợ "tu sĩ Kim đơn kỳ" thay đổi chủ ý.
"Tiếp theo ta còn phải hái mấy thứ ở đây, ta không muốn ai vướng chân vướng tay. Trong hai canh giờ, ngươi cứ ở đây, dám rời đi thì ta chỉ đơn giản cần có ba món này." Ngụy Tác lạnh lùng cất giọng."Vãn bối có động phủ lâm thời trong vách đá. Một ngày tới, vãn bối không rời động quật." Bạch phát tu sĩ tức thì toát mồ hôi lạnh, nhổ hai nhánh Kim quan hoa còn lại rồi lao vào vách đá sau lưng. Lão thoáng yên tâm vì lúc vào động phủ lâm thời, bên ngoài không còn bất kỳ thanh âm nào nữa.
Một ngày sau, bạch phát tu sĩ rời động quật, thận trọng lướt một vòng quanh đảo, sắc mặt còn khó coi hơn cả bị một lão bà béo ú cưỡng gian cả trăm lần.
Linh dược trên "Quy Xác đảo" bị vét sạch, cả loại để luyện chế đơn dược cấp thấp nhất cũng không còn nhánh nào.
"Quy Xác đảo" vốn đầy linh dược hữu ích đối với tu sĩ, cơ hồ biến thành sa mạc.
Sắc mặt biến đổi liên tục, bạch phát tu sĩ nghiến răng, không quay lại động quật lâm thời mà rời "Quy Xác đảo", tan biến trong bạch sắc chập khí.
Hai ngày nữa, cách phía bắc "Quy Xác đảo" bốn nghìn dặm lóe lên một dải tử sắc độn quang. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Tử sắc độn quang là một con thuyền màu tím, như được điêu khắc từ tử ngọc, khắc đầy hoa văn bảo liên hoa, trông thập phần hoa lệ, đủ chứa bảy đến tám tu sĩ, lúc này có hai tu sĩ đang đứng, đều có tu vi Phân niệm cảnh lưỡng trọng, một ăn vận như hoàng sam nho sĩ, người còn lại ăn vận kiểu thanh bào đạo sĩ, đầu đội tử ngọc quan. Cả hai đều chừng hơn ba mươi, trông tiêu sái thoát trần.
"Gia Cát đạo hữu, tốc độ của Ngọc hư tử chu nhanh thế, tiêu hao chân nguyên cũng ít, trong số phi độn pháp bảo của toàn Vân Linh đại lục cũng đứng trong trăm món đứng đầu, cao hơn Sơn hà cân của mỗ hai lần trở lên." Hoàng sam nho sĩ liếc tử ngọc tiểu chu dưới chân, lên tiếng khen.
"Trong một trăm món đứng đầu Vân Linh đại lục thì chưa hẳn, nhưng số một số hai ở quanh Hải Tiên thành tất không có vấn đề gì." Nghe hoàng sam nho sĩ khen, thanh bào đạo sĩ hớn hở, đắc ý nói, "Ngọc hư tử chu dù gì cũng khiến mỗ tốn mất một khối ngọc hư tử tinh lớn, mất mười mấy năm mới luyện chế được."
"Vậy hả?"
Đang lúc thanh bào đạo sĩ đắc ý thì giọng nói ngạo nghễ khác thần thức uy áp kinh nhân tràn tới, cả hai biến hẳn sắc mặt, kinh hãi hỏi: "Không hiểu chân nhân của tông môn nào giá lâm?"
"Vốn bằng vào hai tiểu bối các ngươi không có quyền hỏi danh hiệu của bản chân nhân, bất quá bản chân nhân khôm nay đang vui, cho các ngươi biết cũng được." Một giọng nghênh ngang vang lên: "Bản chân nhân là tán tu trong Chập Khí hải, các ngươi cứ gọi là Tam Sắc chân nhân."
"Hì!" Tiếng nữ tử cười khẽ vang lên.
Cả hai càng kinh sợ, rõ ràng đối phương không chỉ gồm một tu sĩ Kim đơn kỳ.
"Hóa ra là Tam Sắc chân nhân." Nhìn nhau mà long lạnh buốt, thanh bào đạo sĩ hành lễ về phía giọng nói, "Không hiểu tiền bối cần vãn bối làm gì?"
"Làm thì không cần. Các ngươi có đơn dược tu luyện thì cho ta mượn đã rồi tính, gần đây ta cũng đang thiếu linh thạch, tốt nhất cho ta mượn luôn toàn bộ linh thạch." Giọng tu sĩ Kim đơn kỳ lại vang lên.
Rõ ràng là cướp cạn, nhưng hai tu sĩ Phân niệm kỳ này không dám tỏ vẻ không vừa ý, gật đầu liên tục: "Thừa mông tiền bối để mắt tới, lý nào không được." Cả hai cùng lấy mỗi người một đơn bình và linh thạch đại ra, hoàng sam nho sĩ ngần ngừ hỏi: "Tiền bối ở ngoài phạm vi thần thức cảm tri của bọn vãn bối, làm cách nào giao cho tiền bối?"
"Các ngươi ném tới là được." Đối phương tựa hồ hơi bực mình.
Nghe thế, cả hai càng không dám chậm chễ, ném đơn bình và linh thạch đại tới.
Thanh hắc sắc âm khí cuốn tới, gom hết mọi vật.
"Ừ, món phi độn pháp bảo của các ngươi không tệ. Cho bản chân nhân mượn dùng hai ngày được không?" Thu đơn bình và linh thạch đại xong, giọng đối phương lại vang lên.
"Chuyện đó..." Thanh bào đạo sĩ rùng mình.
"Thế nào? Mượn hai ngày không được hả?"
Thanh bào đạo sĩ nghiến răng, "Không phải vãn bối nhỏ nhen, có điều pháp bảo này do sư thúc tổ Tử Tinh chân nhân luyện chế giúp, là pháp khí của Tử Vi tông, tại hạ mà tự ý cho mượn, bị sư thúc tổ biết thì sẽ bị trách phạt nghiêm khắc."
"Trách phạt nghiêm khắc gì hả." Đối phương cười ha hả, "Định đem Tử Tinh chân nhân ra dọa ta hả, ta không biết y, cứ bảo y ta lấy là được. Ta không để ngươi thiệt, cũng cho ngươi một món phi độn pháp bảo."
Nghe đối phương không coi tu sĩ Kim đơn kỳ trong môn phái mình ra gì, thanh bào đạo sĩ không dám nói gì, nghiến răng ném Ngọc hư tử chu dưới chân đi.
Vẫn là thanh hắc sắc âm khí cuốn tới, món lục phẩm phi độn pháp bảo này được quét tới.
"Các ngươi thu lấy món phi độn pháp bảo của bản chân nhân."
Một món phi độn pháp bảo được đối phương dùng thanh hắc sắc âm khí đưa tới.
Nhìn rõ món phi độn pháp bảo đó, hai tu sĩ đều muốn khóc mà không có nước mắt.
Món pháp bảo này thoạt trông giống bạch ngọc hạc, nhìn kỹ còn bé hơn con ngỗng.
Ban nãy còn đắc ý vì phi độn pháp bảo của mình, nháy mắt sau đã đổi thành một con ngỗng.
"Các ngươi đi qua hay có việc gì?" Đối phương lại hỏi.
"Vãn bối chỉ đến Chập Khí hải hái chút nguyên liệu, vì một mình không an toàn nên mới mời Vương huynh đồng hành." Thanh bào đạo sĩ chỉ muốn thổ huyết, nhưng không dám không đáp.
"Hả? Các ngươi biết gì về Ma Nhãn đảo?" Đối phương đột nhiên hỏi một câu mơ hồ.
"Bọn vãn bối chỉ biết Ma Nhãn đảo là mooth hải đảo diện tích đạt đến mấy trăm dặm, nước biển quanh đó không hiểu vì sao mà hình thành một vũng xoáy khổng lồ, bên trên còn là lốc xoáy đặc biệt. Nghe nói trong đó có không ít cao giai yêu thú, đồn rằng có cả di chỉ của thượng cổ tông môn. Ma Nhãn đảo còn nhiều nơi có đá núi đặc biệt, phát ra sức hút khiến tu sĩ tổn thương, ở đó lâu sẽ khiến tu sĩ hư nhược, nghiêm trọng sẽ ảnh hưởng đến thọ nguyên, thập phần bất lợi." Hoàng sam nho sĩ và thanh bào đạo sĩ nhìn nhau nói.
"Được rồi, các ngươi đi đi." Đối phương không bình luận gì, bảo hai người.
Nghe thế, hai tu sĩ thở phào như được đại xá, chuẩn bị phi độn đi khỏi thì thanh bào đạo sĩ nhìn bạch ngọc hạc không khác gì con ngỗng này, dùng hay không đều dở. Hơi do dự một chốc, thanh bào đạo sĩ nghiến răng, thi triển phi độn thuật pháp lướt đi.
Hai tu sĩ lướt đi mấy dặm, hoàng sam nho sĩ mới tế xuất phi độn pháp bảo trông như cái khăn vàng, không dám dừng lại, tiếp tục phi độn đi nhanh.
"Xem ra tên ở Quy Xác đảo không gạt chúng ta." Thoáng sau, tử quang bay lại, Ngụy Tác điều khiển Ngọc hư tử chu xuất hiện thân ảnh ở chỗ hai người kia vừa đứng.
"Ai dám lừa huynh, huynh là Tam Sắc chân nhân, Kim đơn kỳ đại tu sĩ." Cơ Nhã liếc gương mặt gã vẫn còn ba màu, định cười nhưng lại không dám cười.
Hải đồ của bạch phát tu sĩ trên Quy Xác đảo cho Ngụy Tác, ghi chép về Ma Nhãn đảo chỉ là có vũng xoáy và gió lốc uy thế kinh nhân, muốn vào chỉ còn cách từ từ men theo hướng gió, lúc ra cũng vậy. Loại đá đen đặc biệt của Ma Nhãn đảo trung là Bại huyết thạch, phát ra hôi sắc quang hoa, có thể phá hoại khí huyết, tu sĩ thông thường bị ánh sáng xám của Bại huyết thạch bao trùm, tối đa chỉ ở trong đó được nửa canh giờ, bằng không khí huyết sẽ biến mất không ít, thân thể cũng hư nhược, tổn thương không nhỏ.
"Hừ!" Nghe Cơ Nhã nói thế, lục bào lão đầu kêu lên, "Đối phương tưởng ngươi là tu sĩ Kim đơn kỳ, sao ngươi không bảo chúng giao hết ra mà chỉ lấy mỗi linh thạch và đơn dược, đúng là vô dụng."
"Ngươi không biết rồi, đó gọi là đủ độ." Ngụy Tác cười hắc hắc: "Chỉ cần như thế, đối phương tối đa xót ruột một chút, sợ uy thế của tu sĩ Kim đơn kỳ thì không dám nói gì, nhưng yêu cầu quá cao, chúng sẽ chần chừ, ta lại không có thủ đoạn gì lợi hại đàn áp, chưa biết chừng chúng sẽ nghi ngờ thì hỏng bét."
"Hừ." Lục bào lão đầu hừ một tiếng, cho rằng gã nói cũng có lý.

Chương 248: Gió lốc kinh hồn

"Để xem hai kẻ đó có gì."
Cười một hồi, Ngụy Tác mở đơn bình và linh thạch đại của thanh bào đạo sĩ cùng hoàng sam nho sĩ.
"Không tệ nhỉ." Mở ra, hai mắt gã sáng rực.
Toàn bộ đơn bình của thanh bào đạo sĩ đều là đơn dược đỏ tía lớn cỡ hạt đậu, mùi thơm ngọt mát. Đơn dược này là Tử vân đơn phổ biến ở Vân Linh đại lục, một viên có công hiệu tương đương với ba viên Kim linh đơn.
Thanh bào đạo sĩ có hơn trăm viên Tử vân đơn, tương đương với Ngụy Tác bỏ túi hơn ba trăm viên Kim linh đơn.
Được dược luyện chế từ yêu đơn càng cao giai, linh khí càng tinh thuần, hiêu quả với nhục thân càng cao, nên giá cũng cao hơn, không đơn giản là gấp bao nhiêu lần. Tử vân đơn có công hiệu gấp ba Kim linh đơn nhưng giá tương đương với gần bốn viên Kim linh đơn.
Với tốc độ kiếm linh thạch của Ngụy Tác cũng chỉ dùng Kim linh đơn để tu luyện, hiện tại thanh bào đạo sĩ dùng Tử vân đơn để tu luyện, chứng minh ở Tử Vi tông, thân phận của y không thấp. Bất quá nghĩ cũng đúng, thanh bào đạo sĩ mới chừng ba mươi tuổi đã có tu vi Phân niệm kỳ lưỡng trọng, khẳng định là nhân vật xuất loại bạt tụy được tông môn coi trọng.
Linh thạch đại của thanh bào đạo sĩ có tổng cộng ba vạn hạ phẩm linh thạch.Trong đơn bình của hoàng sam nho sĩ đựng hơn hai trăm viên Bạch thủy đơn mà Vân Linh đại lục thường dùng, có hiệu lực ngang với Kim linh đơn. Linh thạch cũng có chừng ba vạn hạ phẩm linh thạch.
"Nếu Chập Khí hải có nhiều tu sĩ một chút, mỗi ngày gặp vài kẻ thì không mấy ngày ta sẽ thành người giàu nhất Linh Nhạc thành." Hớn hở thu đơn bình và linh thạch đại lại, Ngụy Tác cười hắc hắc, nói với Cơ Nhã.
"Đừng mơ." Cơ Nhã bĩu môi, Trân Bảo các đại chưởng quỹ đã quen với phong cách lạnh tựa băng sương nên khi không nói chuyện với Ngụy Tác nàng vẫn phần nào giữ được nét băng sơn mỹ nhân, nhưng khi trò chuyện với gã thì tinh ranh khả ái, phong tình vạn chủng. "Trừ phi Chập Khí hải tan hết chập khí, không nguy hiểm nữa thì mới có nhiều tu sĩ, bất quá chập khí mà tan hết, người ta nhìn rõ, lẽ nào còn dễ dàng chịu móc linh thạch đại ra cho ngươi vì sợ thần thức uy áp."
"Cũng phải." Ngụy Tác cười hắc hắc, ngượng ngập sờ tai, nghiên cứu Ngọc hư tử chu.
Phi độn pháp bảo này trông thập phần hoa lệ, còn phát ra tử quang bao lấy tu sĩ trên thuyền, lúc bay thì cuồng phong, hơi sương không vào được, tu sĩ không có cảm giác khó chịu.
Ban này gã thử dùng phi độn pháp bảo này, không thử xem tốc độ nhanh nhất ở mức nào, giờ liên tục dồn chân nguyên, kích phát toàn tốc.
"Vù!"
Pháp bảo này hơi ngừng trên không trung rồi hóa thành cầu vồng xẹt đi.
"Chà!"
Cả Ngụy Tác cũng giật mình. Tích tắc Ngọc hư tử chu vút đi, gã có cảm giác mình không khống chế được, suýt nữa bị ném đi.
"Quả nhiên là đồ tốt, chả trách kẻ đó khẳng định ta là tu sĩ Kim đơn kỳ, lúc cướp pháp bảo này y không dám cãi."
Định thần lại, Ngụy Tác hưng phấn hẳn.
Tốc độ nhanh nhất của Ngọc hư tử chu quả nhiên thập phần kinh nhân, không kém gì Huyết độn bảo phù, chừng gấp hai lần phi độn pháp bảo hình lá liễu.
Tu sĩ mà kích phát toàn tốc pháp bảo này đều không cách nào khống chế lâu, vì ở tốc độ đó, tu sĩ tầm thường khó cảm giác rõ cảnh vật chung quanh, cố khống chế sẽ khiến thần thức mệt mỏi, đầu váng mắt hoa.
Nhưng Ngụy Tác hiện tại có đủ thần thức, khống chế phi độn pháp bảo như cá gặp nước. Có điều tích tắc sau, Ngụy Tác đã hoàn toàn quen thuộc đặc tính, khống chế thoải mái, thậm chí có thể điều khiển phi độn pháp bảo phi hành với tốc độ cao nhất một cách ổn định.
Nếu giữ được toàn tốc thì không đầy nửa ngày là đến được Ma Nhãn đảo.
Bất quá Ngụy Tác vốn có tâm thái vơ vét nên không vội, cứ theo tốc độ bình thường, từ từ đi về phương hướng Ma Nhãn đảo, thần thức quét thấy thứ gì tốt là thu hết vào túi.
Từ lúc rời "Ô Kê đảo" gặp hai tu sĩ, lấy được Ngọc hư tử chu, Ngụy Tác đã nhét đầy mười một nạp bảo nang, cũng may hiện gã có hơn ba mươi nạp bảo nang, hai mươi mấy cái đựng đầy thi thể yêu thú gần như trống rỗng rồi nên không lo thiếu chỗ đựng.
Vừa thu hái vừa đi, mất một ngày, kể cả lúc dừng lại thi pháp cho Hàn Vi Vi, Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, lục bào lão đầu sau rốt cũng đến Ma Nhãn đảo có nhiều Xích phát thảo sinh trưởng.
Cảnh tượng trước mắt tráng quan kinh nhân.
Ma Nhãn đảo đen xì lớn ngang với Quy Xác đảo, có diện tích mấy trăm dặm, nhưng cao hơn Quy Xác đảo nhiều, tới hai, ba nghìn thước.
Mặt biển bao quanh hòn đảo đều hơi chúc xuống, quay tít hình thành một vũng xoáy khổng lồ, cơ hồ bên dưới Ma Nhãn đảo là một lỗ hổng lớn. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Từ mặt biển đến điểm thấp nhất vùng xoáy ít nhất cũng hơn một trăm trượng, chỉ mỗi vùng xoáy lớn kinh nhân như thế, thanh thế đủ rùng mình, càng kinh nhân là phía trên lốc xoáy là dòng khí cuồn cuộn hình thành lưỡi gió.
Từ xa nhìn lại, vòi rồng như nối thẳng lên trời cao.
Ngụy Tác cách vũng xoáy chừng hơn hai trăm đa trượng, dừng lại một chốc, cưỡi Ngọc hư tử chu thận trọng đến rìa cơn lốc.
Tiếng nước chảy vào tiếng gió rít hóa vào nhau, vọng trong tai gã.
Cuồng phong phía trước và thiên địa bên ngoài hình như có một giới hạn kỳ dị, bên ngoài sóng yên gió lặng, chỉ có gió mơn nhẹ nhưng bên trong cuồng phong kinh nhân.
Gió lốc hút bạch sắc chập khí nên Ngụy Tác ở ngoài có cảm giác như mình đứng trong một thế giới khác.
Trầm ngâm một chốc, Ngụy Tác thử phát ra thần thức, thăm dò bên trong.
Cũng như gã tính, trở lực của gió lốc mạnh hơn nhiều lúc thần thức tiến vào trong nước, chỉ hơn bốn mươi trượng là gã đã không cách nào cảm tri được tình hình cụ thể.
Chát!
Ngụy Tác thử phát ra một đạo Thanh thủy nhận chém vào cơn gió.
Chích thấy thanh quang lóe lên, Thanh thủy nhận lao đi được sáu, bảy trượng đã bị cương phong thổi tan vô ảnh vô tung.
"Vợ ngoan, nàng thử phát Băng Ly chân thuật xem nào?" Ngụy Tác nhíu mày, ghé tai Cơ Nhã nói khẽ.
Cơ Nhã hơi đỏ mặt gật đầu, tay phải vung lên, một con bạch sắc băng long mấy trượng chợt xuất hiện, chen vào trong gió lốc.
"Cách cách cách!"
Bạch sắc băng long chui vào, liên vang lên tiếng tanh tách, bị ép nét nhiều vết. Đồng thời từng mảng văng rơi xuống.
"Con bà nó chứ!" Ngụy Tác mắng thầm.
Xem ra không chỉ phong lực phi thường kinh nhân, bên trong tựa hồ còn chứa cả cương phong trong suốt có uy năng không tệ.
Trầm ngâm một chốc, Ngụy Tác lấy ra tị thủy pháp châu, kích phát uy năng rồi lặn xuống.
Nhưng lặn xuống hơn hai mươi trượng, Ngụy Tác phát hiện lực hút bên dưới cực lớn, muốn quan đó vào Ma Nhãn đảo còn khó hơn vượt qua gió lốc.
Bỏ ý định này, gã lại vượt lên mặt biển, men theo gió lốc, cưỡi Ngọc hư tử chu bay lên.
Lên được gần nghìn trượng, trong mắt Ngụy Tác xuất hiện thần sắc kinh hỉ.
Gió lốc này quả nhiên không giống Thiên khung mà cả tu sĩ Thần Huyền kỳ cũng không cách nào lần ra ảo diệu, bay lên gần nghìn trượng, trên đỉnh tuy vẫn khép lại nhưng uy năng phong tường yếu đi nhiều. Từ đây bay vào sẽ bớt tốn linh lực hơn men theo từng lớp gió.
Mắt ánh lên thần sắc kinh hỉ, Ngụy Tác lấy ra thủ pháp bảo phòng ngự như hòn núi màu vang, phát ra từng dải hoàng khí, bao lấy Ngọc hư tử chu như muốn lao vào.
Gã đột nhiên cảm giác được gì đó, kinh nghi bất định dừng lại.
Gã cùng Cơ Nhã, lục bào lão đầu thương nghị một lúc rồi lướt đi.
Chừng nửa canh giờ sau, một đạo tử quang xẹt tới, Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, lục bào lão đầu đi rồi quay lại, trước mặt gã là tam cấp đê giai yêu thú Xuyên vân âu hôn mê bị gã dùng chân nguyên hút lấy.
Lên gần đỉnh gió, Cơ Nhã ép hai nhánh linh dược màu vàng nhạt như mầm đậu, nét vào miệng Xuyên vân âu đang hôn mê. Liền đó, nàng lấy ra bạch ngọc đơn bình đặc chế, thận trọng nhỏ chút hồng sắc dược dịch.
Cơ Nhã nhỏ xong, Ngụy Tác vội ném yêu thú đi, đồng thời cưỡi Ngọc hư tử chu lướt nhanh xuống.
Xuyên vân âu tỉnh lại trên không trung, lắc lắc đầu rồi như không nhận rõ phương vị, lao vút đi ra ngoài. Ầm một tiếng, một dải hắc khí đột nhiên bừng lên trong gió lốc, rồi ầm một tiếng nữa, hồng quang va mạnh trong đó.

Chương 249: Dụ sát cao giai

Trong làn hắc khí là một long đầu yêu thú khổng lồ, thân hình dài hơn trượng, ngoại hình như con dơi, chỉ có hai chi dưới.
Yêu thú há miệng, hàm răng chó đan nhau lấp lánh hàn quang, hai chân dưới có móng màu đen dài cả thước, như mười lưỡi hắc sắc đoản kiếm khiến người ta không lạnh mà run.
Lục cấp trung giai yêu thú Hắc bức ma long!
Dải hồng quang là một yêu thú lạ lùng, chỉ chừng ba thước, thân thể như con thằn lằn màu đỏ gầy gò, nhưng khắp mình lởm chởm gai như nanh lợn.
Yêu thú này cả lục bào lão đầu cũng không biết, chỉ lớn bằng một phần năm Xuyên vân âu, không có cánh nhưng vẫn bay được trên không chính là đặc trưng của cao giai yêu thú, hơn nữa yêu khí từ yêu đơn trong thể nội nó toát ra còn hơn cả Hắc bức ma long. Tuy không hẳn là lục cấp cao giai yêu thú, nhưng khẳng định đứng đầu trong số lục cấp trung giai yêu thú.
Hai con yêu thú lao ra, dáng vẻ gầm gầm gừ gừ đầy tức giận.
Ra khỏi gió lốc, Hắc bức ma long vẫn gầm gừ còn trong đôi mắt hồng bảo thạch của hỏa hồng sắc tiểu thú lại hiện lên vẻ giận dữ vì bị trêu cợt một cách rất giống con người."Xoạt!"
Một đạo kim sắc điện mang cỡ ngón tay từ miệng hỏa hồng sắc tiểu thú bắn ra, đánh trúng Xuyên vân âu cách ít nhất cũng hơn hai trăm trượng.
Xuyên vân âu bị kim sắc điện mang xuyên qua, đoạn điện mang nổ tung, thân thể nó bị lôi quang đốt thành tro.
Hắc bức ma long ngẩn ra.
Hỏa hồng sắc tiểu thú hướng đôi mắt như hồng bảo thạch vào đạo tử quang, nhanh chóng lướt đến phía trên Ngọc hư tử chu. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Ngụy Tác hơi biến sắc, kích phát Ngọc hư tử chu đến tốc độ cao nhất.
Hồng sắc tiểu thú mắt ánh lên băng lãnh ngạo nghễ, nhanh chóng lao theo.
Hắc bức ma long ngừng lại một chút rồi cũng xòe cánh, hắc khí tràn ra, bám theo hồng sắc tiểu thú đuổi Ngọc hư tử chu.
Ngụy Tác trước đây định vào trong gió lốc, có cảm giác không lành, tựa hồ nhận ra có cao giai yêu thú ẩn mình, nên để cẩn thận, gã mới bắt Xuyên vân âu để nhỏ một giọt Thiên vân tinh đã pha. Không ngờ lại dụ được hai con lục cấp yêu thú. Hai con yêu thú này tựa hồ là minh hữu, Hắc bức ma long đi theo hồng sắc tiểu thú, trông cực kỳ ăn giơ.
Lục cấp trung giai yêu thú có thực lực tương đương với tu sĩ Phân niệm cảnh tam trọng.
Côn bằng kim lý và Hỏa yêu long có uy thế cỡ nào, Ngụy Tác hiểu rõ hơn ai hết.
Nhưng rồi sau một thoáng kinh ngạc, sắc mặt gã khôi phục như thường.
Chân nguyên tu vi Chu thiên cảnh ngũ trọng, thần thức ngang với tu sĩ Kim đơn kỳ, cộng thêm một mớ linh cấp trung giai pháp bảo, cùng Cơ Nhã liên thủ thì giết một tu sĩ Phân niệm cảnh tam trọng không khó, Thực huyết pháp đao của gã đã hút được khí huyết cùng chân nguyên của tu sĩ Phân niệm kỳ tứ trọng, uy lực đạt đến đạo giai. Chỉ cần động dụng pháp bảo này, gã cùng Cơ Nhã liên thủ thì hạ sát một trong hai con yêu thú sẽ không thành vấn đề.
Chỉ cần giết chết một con rồi đối phó con còn lại thì sẽ có cơ hội giết nốt.
Hai con yêu thú phía sau tuy yêu khí ngút trời nhưng tốc độ của Ngọc hư tử chu cao hơn chúng một chút nên chúng không thể đuổi kịp.
Nguyên liệu trên mình lục cấp trung giai yêu thú, chỉ cần có năng lực luyện chế, thậm chí sẽ luyện chế được linh giai thượng phẩm pháp bảo! Yêu đơn cũng có thể dùng để luyện chế đơn dược phẩm chất hơn Kim linh đơn không biết bao nhiêu lần, ngoài ra còn nhiều cách dùng khác!
Hiện tại không cần lo lắng đến an toàn, Ngụy Tác rất thèm muốn hai con lục cấp trung giai yêu thú này.
Vốn gã cũng có hai con lục cấp yêu thú rất thích hợp luyện khí nhưng Hỏa yêu long và Xích dực viêm ma bị bức phải dùng hết trong lúc đối địch, cả da cũng không còn, cái đầu rồng đã tinh hóa còn lại gần như vô dụng. Tới đây gã rời Chập Khí hải, khẳng định sẽ phải luyện khí, lúc đó sẽ thiếu thốn cao giai nguyên liệu.
Nhưng rồi Ngụy Tác nhanh chóng bỏ ý định dùng Thực huyết pháp đao đối phó hai con yêu thú. Thực huyết pháp đao là thứ tối lợi hại gã hiện có, ở đây có tới hai con lục cấp trung giai yêu thú, vạn nhất giết một con mà thai thể Thực huyết pháp đao bị con còn lại tổn hại, thì thiệt hại quá, cũng không ai biết trong Ma Nhãn đảo vắng bóng tu sĩ liệu còn yêu thú lợi hại hơn hay không.
Dẹp ý niệm này, Ngụy Tác kiên nhân lượn vòng, định dẫn hai con yêu thú rời xa Ma Nhãn đảo. Nhưng rồi gã lại nhức đầu vì hai con yêu thú đuổi theo năm, sáu trăm dặm, tưởng đã thoát khỏi chúng rồi quay lại gần cơn lốc xoáy ngoài Ma Nhãn đảo thì chúng cũng vòng về theo.
Tự hồ hai con yêu thú không thích ở bên ngoài mà thích cư trú tại vũng gió xoáy gần Ma Nhãn đảo, biến nơi đó thành sào huyệt.
Ngụy Tác muốn vào Ma Nhãn đảo, buộc phải giết hai con yêu thú này, bằng không dù dẫn chúng đi nơi khác, vào được như khi quay ra vẫn bị chúng chặn lối.
Ở trong cơn gió lốc uy năng kinh nhân, Ngụy Tác không chắc đối phó nổi hai con yêu thú. Chưa biết chừng phi độn pháp bảo cũng sẽ bị hạn chế, có khi không thể thoát thân được.
Gã dừng Ngọc hư tử chu ở ngoài gió lốc cùng Cơ Nhã, lục bào lão đầu thương nghị một lúc rồi đột nhiên tế xuất Bôn lôi chùy, liên tục kích phát lôi quang đại chùy, đập vào gió xoáy.
Trên đỉnh lốc rực rỡ kim quang, sấm sét ì ùng.
Có điều tích tắc sau vang lên một tiếng ầm, hắc khí và hồng quang từ phía dưới Ngọc hư tử chu vút lên, chính là Hắc bức ma long và hồng sắc tiểu thú.
Hai con yêu thú lại lao ra, Ngụy Tác không ngừng nghỉ mà điều khiển Ngọc hư tử chu bỏ chạy.
Gã không dựa vào tốc độ của Ngọc hư tử chu để cắt đuôi hai con yêu thú mà giữ vững cự ly gần ba trăm trượng với chúng.
Cứ thế truy đuổi nhau, nửa ngày trôi qua rất nhanh.
Vì khác lúc đến đây cứ từ từ hái nguyên liệu, Ngụy Tác khống chế Ngọc hư tử chu gần như đạt toàn tốc, chỉ nửa ngày đã bay được hơn bảy nghìn dặm.
Đuổi lâu như vậy, hồng sắc tiểu thú tựa hồ thấy không thể bắt kịp nên dừng lại, chuẩn bị quay về Ma Nhãn đảo. Nhưng Ngụy Tác dừng Ngọc hư tử chu rồi kích phát một đạo pháp khí luyện chế từ lông đuôi Phượng vĩ hỏa nha.
Hồng sắc tiểu thú và Hắc bức ma long bị triệt để kích nộ, điên cuồng đuổi theo, ra điều quyết bắt kịp Ngọc hư tử chu.
Lần truy đuổi này chẵn năm ngày.
Năm ngày sau, trên tầng không một hòn đảo chỉ vào dặm, xuất hiện Ngọc hư tử chu.
Hòn đảo này là "Ô Kê đảo" mà Ngụy Tác kiến lập động phủ lâm thời.
Tốc độ của gã ít nhất cũng gấp năm lần lúc đến "Quy Xác đảo" hái nguyên liệu, vốn không đầy bốn ngày là sẽ từ Ma Nhãn đảo về đây. Nhưng với tốc độ kinh nhân như thế, Ngụy Tác có lúc cũng lạc phương vị, phải dựa vào mấy điểm quan trọng trong hải đồ để xác định phương hướng. Nên tốn thêm một ngày.
Hiện tại nhìn thấy Ô Kê đảo, Ngụy Tác phấn chấn, gật đầu với Cơ Nhã.
Cơ Nhã lấy từ nạp bảo nang trung ra Thanh hoàng hồ lô rồi kích phát, cùng lúc đó, Ngụy Tác hơi dừng Ngọc hư tử chu, để hai con yêu thú rút ngắn được khoảng cách, đoạn gã kích phát Bôn lôi chùy, ném mạnh về phía sau một ngọn lôi quang đại chùy.
Suốt mấy hôm chơi trò cút bắt, Ngụy Tác đã biết rõ hồng sắc tiểu thú thi pháp được ở cự ly xa nhất chừng hai trăm ba mươi trượng, Hắc bức ma long không được như thế, suốt dọc đường, Hắc bức ma long đô không có cơ hội thi phóng thuật pháp. Ngụy Tác từng thấy uy lực thuật pháp của Côn bằng kim lý và Hỏa yêu long nên không dám lọt vào trong vòng hai trăm ba mươi trượng, Bôn lôi chùy không thể thi pháp ở cự ly vượt hai trăm trượng nên tất nhiên gã đánh hụt.
Nhưng như vậy càng khiến hai con yêu thú đuổi theo nhiều ngày nổi giận.
Thấy hai con yêu thú không bỏ đi, Ngụy Tác kích phát Ngọc hư tử chu đạt toàn tốc, được ất mộc chân khí của Thanh hoàng hồ lô bao lấy, xẹt vào động phủ lâm thời.
Vào động phủ lâm thời, Ngụy Tác thu trận kỳ Kim môn cự thạch trận rồi lướt ra cửa động.
Hai con yêu thú điên cuồng lao xuống.
Hắc khí và hồng quang rực lên, trong bạch sắc chập khí cũng thấy hai đạo lưu quang xẹt xuống.
Năm trăm trượng! Bốn trăm trượng!
Hai con yêu thú càng lúc càng gần Ngụy Tác, Cơ Nhã.
Ngụy Tác bình tĩnh bố trí Kim môn cự thạch trận phía ngoài gã cùng Cơ Nhã.

Chương 250: Hôi sắc pháp châu

"Xoạt!"
Còn cách Ngụy Tác cùng Cơ Nhã không đầy hai trăm trượng, hồng sắc tiểu thú động thủ trước, kim sắc thiểm điện như một món pháp bảo bổ vào Ngụy Tác.
Tựa hồ nó nhận ra gã là nhân vật uy hiếp nhất.
Chát!
Điện mang bị Ngụy Tác dùng Hắc thủy liên đài chặn lại.
"Đến đây, tiểu trùng trùng, để xem ta có hạ được ngươi không."
Ngụy Tác không vội kích phát Kim môn cự thạch trận, mà với gầm vang hồng sắc tiểu thú, ra vẻ khinh miệt. Rồi gã mới thong thả kích phát Kim môn cự thạch trận và pháp bảo như hòn núi màu vàng.
Tiểu trùng trùng?
Không rõ vì xưng hô này hay vì động tác khinh miệt của gã, hồng sắc tiểu thú tỏ vẻ điên tiết, bao nhiêu gai nhọn trên mình đều ánh lên lôi ti.Mọi kim sắc lôi ti ngưng kết thành hình cự hổ dài hai trượng.
Ầm! Dải sét hình cự hổ giáng xuống, đánh tan quá nửa hoàng khí của Kim môn cự thạch trận, cả pháp bảo hình ngọn núi do Cơ Nhã kích phát cũng gần như bị đánh tan hết hoàng khí.
Yêu nguyên hóa hình!
Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, lục bào lão đầu đều cả kinh. Ngụy Tác lồi mắt lên, nuốt nước bọt.
Chỉ có lục cấp cao giai yêu thú, mới có thể yêu nguyên hóa hình, cũng như thuật pháp mô phỏng hình dáng của tu sĩ kích phát. Nhưng lục cấp cao giai yêu thú có thực lực không kém gì tu sĩ Kim đơn kỳ, yêu thú này khẳng định chưa đạt lục cấp cao giai. Nhưng như vậy mà có thể kích phát uy lực thuật pháp như thế, có nghĩa hồng sắc tiểu thú là trưởng lão cấp. Bản thân nó là lục cấp đê giai yêu thú, tiến giai xong thì còn lợi hại hơn lục cấp trung giai yêu thú.
Kinh ngạc thì kinh ngạc, nuốt nước bọt xong, Ngụy Tác lại giơ ngón trỏ lên với hồng sắc tiểu thú ngoắc khẽ, kêu to hơn, "Tiểu trùng trùng, ngươi thấy mình khó coi nên mong biến thành hổ hả, lúc phóng thuật pháp cũng hóa thành hình hổ, nhưng uy lực tệ quá. Có bản lĩnh thì thì xuống cắn ta xem nào."
Gã kêu vậy, cả Cơ Nhã cũng toát mồ hôi, dáng vẻ của gã sặc mùi gây hấn.
"Gừ!"
Quả nhiên, dáng vẻ này của Ngụy Tác thì cả Hắc bức ma long cũng không chịu được, hắc khí phún ra, ngưng kết với tốc độ kinh thành một lớp giáp lấp lánh.
Cự thú như vẫn thạch giáng xuống, chỉ muốn đập cho Ngụy Tác cùng Cơ Nhã nát vụn.
Ngụy Tác tiếp tục làm động tác khiêu khích Hắc bức ma long và hồng sắc tiểu thú, đồng thời nắm lấy Thực huyết pháp đao.
Đương nhiên gã cũng dị thường khẩn trương.
Đáp xuống với tốc độ kinh nhân, Hắc bức ma long há miệng, hắc quang từ cái miệng lởm chởm răng nhọn ngưng tụ lại, tựa hồ đang tích tụ một đạo thuật pháp uy lực kinh nhân.
Đúng lúc đó ba ngọn Diệt tiên đằng im lìm lại động đậy.
Ba nhánh Diệt tiên đằng vốn bò lên sườn núi, đột nhiên dựng đứng, như tử sắc cự mãng ngẩng đầu văng người, hai nhánh quấn chặt lấy Hắc bức ma long, treo lơ lửng trên không. Nhánh Diệt tiên đằng còn lại vẩy ngọn trói lấy hồng sắc tiểu thú.
Lục cấp trung giai Hắc bức ma long là nhân vật bá chủ trong Chập Khí hải trung nhưng chưa từng được thấy Diệt tiên đằng.
Bị Diệt tiên đằng quấn lấy, đôi mắt to lớn của Hắc bức ma long ánh lên giận dữ và chế nhạo nhưng rồi Diệt tiên đằng xiết mạnh, cái lưỡi đen ngòm của Hắc bức ma long bị bị ép lè ra, hắc quang trong miệng tan biến.
"Chát, chát, chát!"
Hắc bức ma long giãy giụa kịch liệt trên không, khiến cả tiểu đảo rung lên, mặt đất mấy dặm bên dưới Diệt tiên đằng lồi lên, Diệt tiên đằng cũng căng ra, lên tục xoay tròn, vang lên tiếng gai bị gãy. Lớp vỏ hai nhánh Diệt tiên đằng có dấu hiệu bịnnứt.
Ngụy Tác cùng Cơ Nhã đều thấy hưng phấn vì chỉ tích tắc sau, Hắc bức ma long đã bị xiết đến mức xương cốt cũng kêu canh cách, không phát ra nổi bất kỳ thuật pháp nào. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Bốp!"
Chỉ sau mấy tích tắc, máu từ miệng Hắc bức ma long phun ra như suối.
Cơ hồ Hắc bức ma long đã tan hết lực khí, không còn bất kỳ năng lực phản kháng nào.
Lục cấp trung giai yêu thú này coi như xong đời.
"Không xong!"
Cùng lúc đó, Ngụy Tác biến hẳn sắc mặt vì trên mình hồng sắc tiểu thú rực hôi sắc quang hoa, Diệt tiên đằng chạm vào liên khô đi nhanh chóng.
Mất mấy ngày liền, khó khăn lắm mới dẫn được hai con lục cấp yêu thú đến đây, Ngụy Tác không đời nào để cho thịt béo đến mồn lại chạy mất.
"Xuống ngay!"
Ngụy Tác chụp mạnh lên không, thanh hắc sắc âm khí tràn ra, trùm lên hồng sắc tiểu thú. Hồng sắc tiểu thú mình lóe lôi quang, bất liên tục hóa giải thanh hắc sắc âm khí. Ngụy Tác tỏ vẻ xót ruột, thanh hắc sắc âm khí ép mạnh, thân thể hồng sắc tiểu thú bị dồn xuống trượng.
Hai nhánh Diệt tiên đằng vừa hạ được Hắc bức ma long lại lặng lẽ quấn lấy hồng sắc tiểu thú.
Nó lại rực lên khí xám, chỉ mấy tích tắc, ba nhánh Diệt tiên đằng quấn vào chỗ nào trên mình nó là khô xác đi.
Sắc mặt Ngụy Tác biến đổi, trước khi nó kịp gỡ Diệt tiên đằng xong thì thanh hắc sắc âm khí lại tràn ra ép hồng sắc tiểu thú xuống mấy trượng.
Như vậy mấy lần liền, thanh hắc sắc âm khí mỏng đi một chút, ba nhánh Diệt tiên đằng khô mất hơn hai mươi trượng.
Càng xuống dưới, Diệt tiên đằng càng to, thành ra hồng sắc tiểu thú sau rốt cũng không chịu nổi, bị ba nhánh Diệt tiên đằng quấn lấy thì hôi quang không còn phát ra nổi.
Thân hình nó rất nhỏ, bị quấn trong Diệt tiên đằng thì mất hút.
Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, lục bào lão đầu quan sát chừng một tuần hương, Hắc bức ma long vẫn bị treo trên không, Diệt tiên đằng vẫn hút huyết nhục, nhưng phần quấn chặt tiểu thú đã lỏng ra, hồng sắc tiểu thú bị hút khô, quấn lại thành một mớ rơi xuống.
Ngụy Tác vung tay, hút hồng sắc tiểu thú về.
Hồng sắc tiểu thú đã biến thành một bộ da nhăn nhúm.
Theo kinh nghiệm từ trước, Diệt tiên đằng chỉ hút huyết nhục yêu thú chứ không động đến nội đơn. Ngụy Tác thành thạo móc ra lục sắc tiểu đao chuyên dụng mổ xẻ thi thể yêu thú để xử lý.
Con yêu thú này là lục cấp yêu thú đã tiến giai thành trưởng lão cấp, thể nội chưa biết chừng hình thành một viên pháp châu uy năng phi phàm, có thì sẽ gắn lên Thanh tác ngân pháp trượng.
"Không hổ là lục cấp yêu thú."
Ngụy Tác há hốc miệng vì da nó quá dai, con dao luyện từ thai thể phi kiếm này không mảy may khiến lớp da này trầy xước.
Không cắt được, không lấy được nội đơn, quả thật hơi ngượng ngùng.
Bất quá nhìn tiểu thú đã tan nát xương cốt, Ngụy Tác chợt máy động linh quang, vò yêu thú lại rồi mở ra như đang cởi gút.
Không còn chân nguyên, lớp gai bên ngoài của nó cũng mềm xèo, không đâm được ai.
Ngụy Tác áp dụng cách vắt sữa bò, từ từ ép vật trong bụng nó ra.
Huyết nhục yêu thú đã bị Diệt tiên đằng hút toàn bộ, chỉ có đôi mảnh xương vụn màu vàng lòi ra.
Rồi một viên kim sắc đơn châu lớn cỡ ngón tay tròn xoe được Ngụy Tác ép ra khỏi miệng nó.
"Đây là yêu đơn của yêu thú này."
Kim sắc đơn châu chứa đầy hoa văn đặc biệt như hải tảo nhỏ xíu, dấy lên linh khí bàng bạc và lôi cương khí tức.
Lấy được yêu đơn, trong mắt Ngụy Tác càng xuất hiện thần sắc kinh hỉ. Gã cảm nhận được trong da nó còn một thứ tròn xoe, chắc là một viên châu tử.
Được chân nguyên dồn xuống, viên châu tròn xoe sau rốt cũng thò ra khỏi miệng yêu thú.
Pháp châu!
Viên châu lộ ra xám ngắt một màu, như được đẽo gọt từ một hôi sắc tinh thạch, nhỏ hơn kim sắc yêu đơn đoi chút, không có linh khí, nhưng có ẩn chứa uy năng kỳ dị, rõ ràng là pháp châu tự nhiên sinh thành trong thể nội cao giai yêu thú sau khi tiến giai.
Yêu đơn, cũng như thần hải của tu sĩ, pháp châu là pháp bảo yêu thú luyện được, lúc đối địch rất hữu dụng.
Ngụy Tác hân hoan thu cả da và yêu đơn của hồng sắc tiểu thú không biết tên này, móc ra Thanh tác ngân đoản trượng, thận trọng khảm pháp châu lên.
"Bốp!"
Gã dồn chân nguyên vào, pháp châu trên Thanh tác ngân đoản trượng rực hôi sắc quang hoa, mấy cái cây bị hôi sắc quang hoa trùm lên đều khô héo.
Quả nhiên có công hiệu như hôi quang từ hồng sắc tiểu thú phát ra, chỉ không rõ hôi sắc quang hoa này có công dụng gì khi đối phó yêu thú hoặc tu sĩ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau