THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 241 - Chương 245

Chương 241: Một ngày hai lần

Năm ngày sau, Ngụy Tác sờ lồng ngực trơn láng, không một vết sẹo, thập phần mãn ý đứng dậy.
Bách thảo đơn không tính, một viên Âm dương long hổ đơn lấy được đúng là uy mãnh như long như hổ trong thể nội gã. Nguồn: http://truyenfull.vn
Tuy lần này thụ thương cực nặng, mất năm ngày mới liệu thương hoàn tất, nhưng Âm dương long hổ đơn phát huy công hiệu cường tráng khí huyết khiến gã còn mạnh mẽ hơn cả lúc trước khi thụ thương.
Khẽ mỉm cười vặn người, gã ra khỏi gian thạch thất.
Đến gian an trí Hàn Vi Vi, Cơ Nhã đang thi pháp cho sư muội, tình hình này khiến gã dù đầy nhu tình mật ý cũng không dám quấy nhiễu, hơi ngẩn ra rồi đến gian thạch thất nuôi dưỡng Phệ tâm trùng.
Ngụy Tác hớn hở, Phệ tâm trùng quả nhiên đã hoàn thành một lần lột xác, đang nằm trên đầu một con yêu thú hút lấy hút để.
Cảm giác kỹ, thể hình Phệ tâm trùng không to lên nhưng da nhăn nhúm đi nhiều, tựa hồ không kém gì Phệ tâm trùng trưởng lão.Thoáng ngần ngừ, Ngụy Tác hạ lệnh cho Phệ tâm trùng, trực tiếp phát động thần thức xung kích.
Chát một tiếng, gã tỏ vẻ thống khổ, rồi bực bội mắng một câu gì đó.
Đoạn gã lật đi lật lại Phệ tâm trùng, tỏ vẻ thất vọng và không hiểu.
"Sao vậy?" Cơ Nhã đã hoàn thành thi pháp, ra khỏi thạch thất, thấy vậy thì không nén được lên tiếng hỏi.
"Kỳ quái." Ngụy Tác nhíu mày giải thích: "Phệ tâm trùng của ta đã đã hoàn thành một lần tiến giai. Ban nãy ta thử thần thức xung kích của nó, cũng ngang với trưởng lão Phệ tâm trùng bị ta giết khi xưa, tựa hồ nó đã tiến giai thành trưởng lão cấp. Để nuôi nó, ta đã đổ vào công thức tốn hơn nghìn hạ phẩm linh thạch, cộng số lượng yêu thú cực nhiều. Phệ tâm trùng trưởng lão đó tốn cả đời cũng hút được nhiều não tủy cao giai yêu thú như con của ta, theo lý thì nó tiến giai thành trưởng lão cấp nhanh chóng cũng dễ hiểu. Nhưng ta không nghĩ ra là Phệ tâm trùng tiến giai thành trưởng lão cấp sẽ có dị năng. Phệ tâm trùng trưởng lão bị ta giết, dị năng tiến giai là ăn mòn pháp khí của tu sĩ. Con Phệ tâm trùng này tựa hồ không có dị năng gì, ta cảm giác được thủ đoạn công kích của nó là thần thức xung kích và vòi hút, thật không sao hiểu được."
"Lẽ nào vì thúc trưởng thành nhanh quá?" Cơ Nhã thoáng nghĩ, "Yêu thú được nuôi và ở tự nhiên vốn có khác sai biệt."
Thấy Ngụy Tác buồn bực, Cơ Nhã an ủi: "Bất quá Phệ tâm trùng của huynh chủ yếu được nuôi bằng hút não tủy yêu thú, không khác gì với trong tự nhiên, có khi sẽ thật sự trở thành trưởng lão Phệ tâm trùng, chưa biết chừng lần tiến giai tới sẽ có dị năng."
"Xem ra để cẩn thận thì ít nên dùng Bồi yêu dịch." Nghe Cơ Nhã nói vậy, Ngụy Tác dễ chịu hơn, "Bất quá ở đây cũng không có nguyên liệu luyện chế Bồi yêu dịch , đành để nó hút não tủy yêu thú."
"Đúng rồi, lần trước giục huynh liệu thương, quên mất vật này." Cơ Nhã lấy từ nạp bảo nang ra một thứ đưa cho Ngụy Tác, "Vật này có thể hút khí huyết cùng chân nguyên của tu sĩ, là một món pháp bảo đặc biệt để đối địch hả? Muội dùng nó hút khí huyết của tu sĩ xõa tóc ..."
"Sao ta lại quên nhỉ!" Ngụy Tác nhìn Thực huyết pháp đao do Cơ Nhã đưa tới, ngẩn ra rồi vỗ đùi. Qua mấy lần sử dụng Thực huyết pháp đao cho thấy hút khí huyết của một tu sĩ Chu thiên cảnh ngũ trọng thì uy năng huyết châu đã đạt đến uy lực linh cấp thượng giai.
Tu sĩ xõa tóc có tu vi Phân niệm cảnh tứ trọng. Hút khí huyết cùng chân nguyên của hắn, uy năng huyết châu ngưng thành sẽ đạt đến uy lực đạo giai pháp bảo?
Một món đạo giai pháp bảo! Đúng là trọng thương và mỹ sắc khiến gã lú lẫn, không chỉ quên Phệ tâm trùng, cả việc trọng yếu hơn cũng quên.
Liếc qua Thực huyết pháp đao, Ngụy Tác liền hớn hở ôm lấy Cơ Nhã, "Cơ Nhã, nàng đúng là thông minh, nào, để ta hôn nàng."
Hiện tại trong Thực huyết pháp đao, hồng quang hiện rõ ràng, đã thành công hút được khí huyết cùng chân nguyên của tu sĩ xõa tóc.
"Ngụy Tác." Cơ Nhã uốn người. Thấy nàng muốn nhưng lại từ chối, Ngụy Tác nóng bừng người, hai tay thò vào trong áo.
"Đừng, Ngụy Tác." Cơ Nhã giữ tay gã lại, đỏ mặt nhắc: "Huynh còn chưa xem xét tam sắc phi tàm trong tiên cổ đại, tam sắc phi tàm đều có uy lực bán linh giai, thu chúng lại thì chúng ta càng an toàn."
"Đúng rồi." Câu này nhắc nhở Ngụy Tác, gã liền nghiêm túc, "Ta có bí mật cho nàng biết."
"Bí mật gì?" Dáng vẻ gã khiến Cơ Nhã sững sờ.
Ngụy Tác không đáp mà móc từ nạp bảo nang ra Dưỡng quỷ quán đen xì.
"Ngụy Tác, đồ thấy sắc quên bạn! Được lắm!" Vừa ra, lục bào lão đầu liền ngoạc miệng mắng trong tai gã.
"Đây là?" Cơ Nhã kinh ngạc nhìn cái lọ.
"Đừng trốn nữa, ra làm quen đi." Ngụy Tác vỗ vỗ lên Dưỡng quỷ quán.
"Con bà nó chứ! Đồ hám gái!" Lục bào lão đầu từ trong cái lọ đen hiện ra, tỏ vẻ bất bình, mắng mãi.
"Khí linh!" Cơ Nhã ngây người, "Ngụy Tác, đây là thượng phẩm đạo khí?"
Lục bào lão tức thì ngượng ngùng hẳn.
Theo nhận thức của tu sĩ, chỉ có pháp bảo đạo giai thượng phẩm trở lên mới có khí linh. Tu sĩ nào ngưng được khí linh phụ trợ thì tuyệt đối không vô liêu đến mức tạo khí linh cho một món pháp bảo linh giai trở xuống. Dưỡng quỷ quán đích xác là đê giai pháp bảo thậm chi không đáng linh giai.
"Pháp bảo này bản thân chỉ là một món đê giai pháp bảo, lại đã phá tổn, hoàn toàn vô dụng, nhưng lão đầu lại là khí linh từ mấy vạn năm trước." Ngụy Tác nhìn lục bào lão đầu đang trợn tròng trắng, giải thích.
"Khí linh từ mấy vạn năm trước?" Cơ Nhã hiểu ngay giá trị của lục bào lão đầu, kinh hô, "Ngụy Tác, chả trách muội luôn thấy huynh không phải là phổ thông tu sĩ."
"Hừ!" Lục bào lão đầu hơi đắc ý, càng khinh miệt liếc Ngụy Tác, ra vẻ đồ không có kiến thức, không hiểu gì cả.
"Ngụy Tác", Cơ Nhã nhìn Ngụy Tác, trong mắt ánh lên cảm động và nhu tình mật ý khôn xiết, kiến thức của nàng đích xác cao hơn gã khi trước chỉ có tu vi Thần hải cảnh lưỡng trọng, hiểu rõ khí linh như lục bào lão đầu có giá trị gì, càng hiểu rõ người khác mà biết gã có khí linh như thế sẽ có hậu quả gì – nếu họ biết, e rằng mọi đỉnh cấp tông môn của tu đạo giới đều đến Chập Khí hải, lật tung mọi ngóc ngách ngay!
Ngụy Tác tiết lộ bí mật này chửng tỏ gã đã hoàn toàn tin tưởng nàng.
Ngụy Tác nhìn nàng, lòng dâng lên hào tình chỉ muốn bảo vệ nữ tu cả vẻ ngoài và tâm địa đều đẹp đẽ, không để nàng ấm ức gì nữa. "Ba năm!" Mắt Ngụy Tác lóe lên, "Ba năm, dù huyết sát khí của Tử ma anh trên mình ta tan hết, chúng ta rời Chập Khí hải vị tất trăm phần trăm an toàn, quan trọng nhất là đề thăng tu vi bản thân."
"Nếu Hàn Vi Vi không chống nổi ba năm, chúng ta sẽ rời trước." Ngụy Tác nhìn lục bào lão đầu, "Cơ Nhã giỏi luyện đơn hơn ta nhiều, ngươi có thứ gì có lợi cho đề thăng thực lực, đừng giấu giếm."
"Phì!" Ngụy Tác đang dâng tràn hào tình chợt toát mồ hôi vì lục bào lão đầu không thèm nể mặt, trợn tròng trắng, "Các ngươi đều giấu giếm, sao ta phải vô tư."
"Bọn ta che giấu?" Cơ Nhã có phần hiếu kỳ.
"Khụ khụ!" Ngụy Tác ho khan.
"Sao vậy?" Cơ Nhã càng hiếu kỳ, hỏi gặng: "Giấu giếm gì?"
Ngụy Tác mặt dày: "Lão đầu này nói đã mấy vạn năm không được thấy song tu, trách chúng ta không cho lão xem song tu."
Cơ Nhã ngẩn ra, đỏ mặt đến tận mang tai.
"Đừng giỡ nữa." Ngụy Tác phê bình lục bào lão đầu, "Ngươi ngần ấy tuổi rồi còn con nít, đợi khi giúp ngươi ngưng thành hình thể, ngươi muốn làm gì chả được. Có cần ta giúp ngươi luyện hóa Tử ma anh không?"
"Được thôi." Nghe Ngụy Tác nói vậy, lục bào lão đầu hừ một tiếng, thỏa hiệp, "Ta sẽ cho nàng ta biết cách luyện chế vài loại cao giai đơn dược có lợi cho tu luyện."
"Vậy mới đúng." Ngụy Tác mãn ý gật đầu, "Ta sẽ giúp ngươi luyện hóa Tử ma anh, từ từ dồn âm nguyên cho ngươi."
"Không cần đâu, Ngụy Tác, việc đó muội lo được rồi." Cơ Nhã nghiêm túc nói với gã, "Huynh cứ bế quan tu luyện, nhanh chóng đề thăng tu vi. Có khí linh thế này giúp đỡ, đạo lữ song tu của muội sau này khẳng định sẽ thành một truyền kỳ đại tu sĩ trong tu đạo giới."
"Đạo lữ song tu của muội", Cơ Nhã nói thế khiến Ngụy Tác cảm giác nhu tình như nước, ôm nàng vào lòng.
"Không chịu nổi các ngươi." Lục bào lão đầu bực mình lẩm bẩm. "Đừng lãng phí thời gian nữa, với tu vi hiện giờ của Ngụy Tác, mỗi ngày sẽ có hai lần thần thức mệt mỏi, cần nghỉ ngơi, lúc đó thì mau tranh thủ thời gian song tu."
Nhất thiên lưỡng thứ?
Ngụy Tác chợt thấy Chập Khí hải thực quá khả ái.
Cơ Nhã ở trong lòng gã, mặt mũi nóng bừng.

Chương 242: Chu thiên ngũ trọng

Xếp bằng trên thảm Ngân ti thảo, Ngụy Tác cầm pháp bảo như ngọn núi màng vàng lên.
Hiện tại tiên cổ đại đựng tam sắc trùng được Cơ Nhã lấy đi. Đúng như gã tính, tu sĩ xõa tóc đựng trong đó hơn ba mươi con tam sắc phi tàm. Nhưng theo như "Tiên cổ diệu thuật" của Long Cổ tông thì muốn thu phục chúng cần thi triển huyết luyện chi thuật.
Một con tam sắc phi tàm cần mấy giọt máu, thế cũng không sao nhưng mỗi lần huyết luyện thì mất chừng một ngày.
Cơ Nhã vì để gã có thêm thời gian tu luyện, nêm cần tiên cổ đại đi tự huyết luyện đàn tam sắc phi tàm.
Đúng là một cô nương tốt. Trước đây Cơ Nhã một lòng vì Hàn Vi Vi, hiện tại trừ Hàn Vi Vi ra thì một lòng đối tốt với Ngụy Tác.
Nghĩ thế, nét cảm động lóe lên trong mắt Ngụy Tác, thử kích phát pháp bảo này của tu sĩ xõa tóc.
Món pháp bảo này trông thập phần bình thường, không khác gì một gò đất, nhưng hôm tu sĩ xõa tóc đấu với gã thì uy năng phòng ngự ít nhất cũng đạt đến linh cấp trung giai.
"À!"Nắt gã ánh lên thần sắc kinh hỉ vì chân nguyên dồn vào, pháp bảo toát ra hoàng khí, nhanh chóng ngưng thành một cái kén vàng quanh gã. Những gã ở trong vẫn nhìn rõ cảnh vật bên ngoài.
Pháp bảo này tuy thổ hệ linh khí cực nồng, rõ ràng là một món thổ hệ pháp bảo, nhưng lúc sử dụng lại tương đương với một món pháp bảo kiểu linh quang quang tráo.
Linh quang quang tráo là phòng ngự toàn diện, linh quang pháp khí tối lợi hại của gã hiện giờ chỉ là Linh quang mộc lệnh, uy năng phòng ngự gần đạt linh giai hạ phẩm. Hiện tại pháp bảo có lực phòng ngự đạt đến linh giai trung phẩm này giải quyết vấn đề khi tu vi của gã cao lên mà không có pháp bảo linh quang quang tráo hợp lý.
Nếu không vì Hắc thủy liên có thể thăng cấp, món pháp bảo này còn có giá trị hơn.
Cất đi xong, Ngụy Tác lấy ra một viên Kim linh đơn nuốt chửng, bắt đầu lịch trình tiềm tu ở "Ô Kê đảo".
...
Thời gian như nước chảy. Nguồn: http://truyenfull.vn
Trên hòn đảo đầy bạch sắc vụ khí, càng tu luyện vô tuế nguyệt.
Mỗi lần luyện hóa đơn dược tu luyện đến lúc thần thức mệt mỏi là thời khắc tối hương diễm bắt đầu, nên "Khổ tu" hóa ra không khổ tí nào đối với Ngụy Tác.
Hiện tại Ngụy Tác đã hiểu vì sao phần lớn tu sĩ muốn tìm một nữ tu xinh đẹp làm đạo lữ song tu.
Tu vi càng cao, thời gian tu luyện đột phá cảnh giới càng dài, không có một đạo lữ song tu bầu bạn thì những tháng ngày này quá khó chịu.
Ví như Ngụy Tác, từ tu vi Chu thiên cảnh lưỡng trọng đề thăng đến tu vi tam trọng, ở Linh Nhạc thành bế quan hơn bốn mươi ngày, giờ đã tiềm tu lâu hơn mười ngày, từ Chu thiên cảnh tứ trọng đột phá đến ngũ trọng, tựa hồ còn quá xa xăm.
Ngụy Tác vốn còn không ít Kim linh đơn, cộng thêm vét sạch kho Kim phủ, dọc đường giao dịch với tu sĩ trên Chập khí thuyền, số lượng các loại đơn dược cộng lại thập phần kinh nhân.
Nhưng sau một trăm ba mươi ngày, toàn bộ đơn dược rồi cũng hết.
Tiếp đó, gã lại dùng linh thạch tu luyện.
Cũng may tại Chập Khí hải, hòn đảo này như bị thế gian triệt để quên đi, không chỉ không có tu sĩ lợi hại đi qua, cả yêu thú tứ giai trở lên cũng không.
Ngày nối ngày qua nhanh.
Lại thêm hơn bốn mươi ngày, trong động phủ lâm thời củaNgụy Tác đột nhiên vang lên tiếng sóng.
Trong gian thạch thất đơn giản trải thảm Ngân ti thảo, tiếng ầm ầm không rõ còn hơn nghe từ bên ngoài bao nhiêu lần.
Cơ Nhã và lục bào lão đầu, đang ở trong đó quan sát Ngụy Tác.
Trên mình gã ở cách Cơ Nhã không xa sáng rực mười dải tử sắc thần quang chói lòa.
Mười dải thần hải quang hoa.
Ngụy Tác sau rốt cũng từ Chu thiên cảnh đệ tứ trọng đột phá đến đệ ngũ trọng.
Dù là Cơ Nhã và lục bào lão đầu, thấy gã sau rốt cũng đột phá đến tu vi Chu thiên cảnh đệ ngũ trọng, đều tỏ ra thập phần bình tĩnh, không hề vừa ý hay bất mãn, đột phá hôm nay đã được họ dự liệu.
Trước đó hai mươi ngày, Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, lục bào lão đầu đã xem xét lại mọi thứ rồi đưa ra quyết định mới.
Cũng đành, dựa vào linh thạch thì tốc độ tu luyện quá chậm.
Vốn với song linh căn thể chất của Ngụy Tác, có đủ đơn dược như Kim linh đơn đẳng chỉ cần một trăm bốn mươi ngày là sẽ thuận lợi trở thành tu sĩ Chu thiên cảnh ngũ trọng. Nhưng gã tốn nhiều hơn ba mươi ngày.
Với tu vi hiện tại của gã, luyện hóa đơn dược như Kim linh đơn nhanh gấp bốn lần linh thạch.
Hiện tại Ngụy Tác từ Chu thiên cảnh tứ trọng đạt tới ngũ trọng, đơn dược đầy đủ thì cần một trăm bốn mươi ngày, còn từ Chu thiên cảnh ngũ trọng đến Phân niệm nhất trọng, thời gian ít nhất cũng cần hai trăm tám mươi ngày.
Gã có đủ linh thạch nhưng chỉ thuần túy dùng linh thạch tu luyện thì phải hơn ba năm.
Lúc mùi máu tanh tan hết, có thể ra khỏi Chập Khí hải, gã cùng không cách nào đột phá đến tu vi Phân niệm cảnh nhất trọng.
Tu vi Phân niệm cảnh nhất trọng cùng tu vi Chu thiên cảnh ngũ trọng, khác nhau về bản chất.
Tu sĩ tu vi Chu thiên cảnh ngũ trọng không cách nào phân hóa thần thức, nhất tâm nhị dụng, để điều khiển pháp bảo, chỉ có thể thi triển một món pháp bảo, thu hồi pháp bảo này mới có thể tiếp tục kích phát. Nhưng tu sĩ Phân niệm cảnh có thể đồng thời điều khiển hai pháp bảo. Nếu đổi lại là một tu sĩ không có pháp bảo lợi hại hoặc thuật pháp lợi hại thì Chu thiên cảnh ngũ trọng và Phân niệm cảnh nhất trọng cách biệt không rõ ràng, nhưng Ngụy Tác hiện có trong tay mấy món linh cấp trung giai pháp bảo, và một môn thiên cấp trung giai thuật pháp đang tu luyện.
Ngụy Tác mà có tu vi Phân niệm cảnh nhất trọng, uy lực đối địch càng cao, ra khỏi Chập Khí hải khẳng định càng an toàn.
Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, lục bào lão tính kỹ lại, trong số những thứ Ngụy Tác có, chỉ có hai thứ đủ để gã trước khi rời Chập Khí hải sẽ đột phá đến tu vi Phân niệm cảnh nhất trọng.
Một trong hai thứ đó là Kim ban sâm quả mà Ngụy Tác khó khăn lắm mới lấy được.
Trước khi đến Tê Phượng thành, gã cho Hàn Vi Vi hai quả mang về để Cơ Nhã thử dược tính.
Nếu dược tính không sao, hai quả đó là thù lao cho nàng ta. Lúc trước gã nghĩ vậy, nhưng không ngờ người tính không bằng trời tính, gã vừa đi là phong vân đột biến, Trân Bảo các rơi vào tay Đông Dao thắng địa, hai Kim ban sâm quả cũng lọt vào tay chúng.
Hiện tại Ngụy Tác còn năm Kim ban sâm quả, Cơ Nhã thử qua thì không có độc tính, nàng còn phát hiện linh khí và dược lực đều cực kỳ đích kinh nhân, nếu nhanh chóng luyện hóa linh khí thì không chỉ đơn giản như tăng cường thần thức, khẳng định sẽ gia tốc tu vi tiến cảnh. Vì nó thập phần trân quý, không đành lãng phí, Cơ Nhã chỉ nghiền một quả thành dược dịch, tiếp đó phải đợi xem dược lực Kim ban sâm quả có hiệu quả gì.
Trừ giá Kim ban sâm quả còn một món nữa là ba viên lục sắc tiểu thạch được phát hiện cùng sâm quả, có thể khiến linh dược tăng thêm niên hạn.
Thị trường Thiên Huyền đại lục hiện giờ, đơn dược thường dùng để tu luyện là Kim nguyên đơn luyện chế từ yêu đơn tứ cấp yêu thú, công hiệu chừng gấp mười lần Kim linh đơn. Cao cấp hơn nữa là Nguyên đạo đơn dùng yêu đơn ngũ cấp yêu thú luyện chế, công hiệu gấp mười Kim nguyên. Tức là một viên Nguyên đạo đơn tương đương với một trăm viên Kim linh đơn.
Lục bào lão đầu biết nhiều công thức luyện chế tứ cấp, ngũ cấp yêu đơn, bản thân Cơ Nhã là lục phẩm đơn sư, hỏa linh căn tu sĩ, biết một môn luyện đơn hỏa thuật, chỉ cần có nguyên liệu và linh dược phụ trợ, Cơ Nhã sẽ luyện chế được đơn dược như Kim nguyên đơn, Nguyên đạo đơn.
Bất kỳ đơn dược nào, dược lực phụ dược cũng cực kỳ trọng yếu đối với phẩm chất đơn dược. Với linh dược phụ trợ, có loại có thể dùng lục sắc tiểu thạch đề thăng dược lực. Chỉ cần tìm đủ linh dược phụ trợ, Cơ Nhã sẽ luyện chế được vô khối đơn dược cao cấp.
Ngụy Tác trong trận ở Tứ Hải đường lấy được mấy nghìn yêu thú, Phệ tâm trùng chỉ cần hút não tủy, nên gã không thiếu gì yêu đơn của yêu thú tứ cấp trở lên.
Qua hải đồ và bút ký của Hoa Vi Dung, Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, lục bào lão đầu phát hiện Chập Khí hải còn mấy hải đảo lớn có linh dược sinh trưởng.
Nên phải xem dược lực của Kim ban sâm quả thật ra thế nào, nếu hiệu quả đề thăng tu vi không lớn thì cần đến mấy hải đảo tìm linh dược. Thế nào cũng có những loại có thể di thực, đã đến lúc chín, dược lực không còn tích lũy thêm nữa, sẽ mang về dùng lục sắc tiểu thạch tiếp tục tăng gia dược lực.
...
Thấy Ngụy Tác dứt khỏi cảm giác tu vi đề thăng đoạn gật đầu, Cơ Nhã cầm một lọ ngọc chỉ lớn cỡ ngón tay đưa cho gã.
Ngụy Tác mở nắp ngọc bình, thận trọng đổ một giọt nhỏ sâm dịch vào miệng.
Giọt dịch ánh lên hào quang ba màu, kỳ dị tột bậc.

Chương 243: Dược lực kinh nhân!

Một giọt dịch Kim ban sâm tan vào miệng, Ngụy Tác biến hẳn sắc mặt.
Bạch ngọc đơn bình này Ngụy Tác lấy được trong kho Kim phủ, bên trong khắc pháp trận, chuyên dụng đựng dược dịch cực kỳ trân quý. Dốc thế nào cũng chỉ được một giọt nhỏ xíu mỗi lần.
Một giọt này chỉ bằng một phần năm mươi dược dịch của một Kim ban sâm quả.
Kim ban sâm quả vốn chỉ nhỏ như quả anh đào, nghiền thành dược dịch cũng rất ít, nên một giọt này thật sự ít đến đáng thương.
Một giọt vào miệng, như nham tương chảy vào, khiến gã có cảm giác nham tương chảy trong bụng.
Ngụy Tác kinh hoảng thôi động chân nguyên bao lấy.
Gã càng kinh hoảng vì chỉ một phần dược lực của Kim ban sâm dịch đã hoàn toàn coi thường chân nguyên của gã bao phủ, thấm ra như từng mũi kim nhỏ xíu, đâm đi đâm lại trong thể nội với tốc độ kinh nhân.
"A!"
Cơn đau đơn khó nén được khiến Ngụy Tác rên rỉ, không khống chế nổi chân nguyên bao lấy dược lực còn lại. Dược lực liền tan ra trong thân thể gã."Ngụy Tác, thế nào rồi!"
Cơ Nhã và lục bào lão đầu biến hẳn sắc mặt, kinh hô.
Ngụy Tác đau đớn cơ hồ tan hết ý thức, gã không biết nhưng Cơ Nhã và lục bào lão đầu lại nhìn rõ gã lăn lộn dưới đất, co rúm người, ôm chặt đầu.
Bất chợt, Ngụy Tác ngừng thở.
Khi Cơ Nhã kinh hoảng tột bậc lao tới thì gã lại thở phào, toàn thân đẫm mồ hôi, người cũng nhẹ hẳn.
"Ngụy Tác, huynh sao rồi." Cơ Nhã mặt mày nhợt nhạt đỡ lấy gã hỏi.
"Dược lực lợi hại thật!" Ngụy Tác nhăn nhó, hỏi: "Ta hôn mê bao lâu rồi?"
"Hôn mê?" Cơ Nhã và lục bào lão đầu cực kỳ ngạc nhiên: "Huynh không hề hôn mê, từ lúc uống giọt Kim ban sâm dịch đến giờ chỉ mấy giây mà thôi."
Ngụy Tác ngẩn ra, nhăn nhó bật cười, "Nhưng ta thấy mình vô thức hôn mê rất lâu."
"Vậy giờ sao rồi?" Ngụy Tác nói vậy, Cơ Nhã càng khẩn trương.
"Dược tính tuy nhiên quá mãnh liệt, nhưng không gây ra tổn thương cho thân thể." Ngụy Tác nhắm mắt, hít sâu một hơi: "Linh khí trong đó đối với đề thăng tu vi cũng có tác dụng nhất định nhưng không lớn, linh khí đó thập phần ngưng tụ, hiện tại tản khắp thể nội, tựa hồ không dễ luyện hóa như linh thạch, có điều có công hiệu tưới nhuần nhục thân, nếu ta không nhầm thì thậm chí có thể tăng thêm đôi chút thọ nguyên. Bất quá công hiệu lớn nhất của Kim ban sâm quả quả nhiên là tăng cường thần thức."
Ngừng lại một chốc, thần sắc hưng phấn khó che giấu dấy lên, "Công hiệu tăng cường thần thức này có tác dụng tức thì."
"Công hiệu ngay mà khiến ngươi vui thế?" Lục bào lão đầu thấy gã như vậy thì thập phần khinh miệt, "Kim ban sâm có công hiệu tăng cường thần thức, vốn hữu hiệu ngay, ta biết lâu rồi, có gì lạ."
"Hai trượng!" Ngụy Tác nhìn lục bào lão đầu vốn khinh miệt gã, cười hắc hắc.
"Cái gì mà hai trượng?" Lục bào lão đầu trợn tròng trắng nhưng đột nhiên cứng người, không tin nổi kinh kêu lên, "Ngụy Tác, thần thức của ngươi đạt được bao nhiêu lần hai trượng?!"
"Ừ ừ!" Ngụy Tác đắc ý gật đầu.
"Dược lực Kim ban sâm quả..." Lục bào lão đầu cùng Cơ Nhã nhất tề hít một hơi lạnh.
Thần thức đối với tu sĩ, là trọng yếu nhất.
Nội thị tu luyện, khu động chân nguyên, thi triển thuật pháp, pháp bảo, phát hiện đối thủ, cho đến tìm kiếm, theo dõi, tất cả đều cần đến thần thức.
Trước đây khi gã tu luyện đến Thần hải cảnh ngũ trọng, thần thức phát ra có thể vươn được đại khái hai mươi trượng. Đột phá đáo Chu thiên cảnh nhất trọng, thần thức tăng cao, đạt đến bốn mươi trượng.
Chu thiên cảnh mỗi lần đột phá nhất trọng tu vi, cự ly thần thức đạt được thêm đều chừng mười trượng.
Hiện tại Ngụy Tác đột phá đến Chu thiên cảnh ngũ trọng, thần thức toàn lực ngoại phóng thì bao trùm tám mươi trượng.
Trừ phi tu sĩ hoặc yêu có thuật pháp che giấu khí tức, bằng không lọt vào phạm vi này là gã sẽ cảm giác được.
Một giọt Kim ban sâm dịch, dược lực mới phát huy đã khiến gã suýt nữa tan hết ý thức, đầu óc như nứt ra, lúc hồi phục lại thì phát hiện thần thức vươn xa thêm được hai trượng!
Đây là khái niệm gì?
Giọt Kim ban sâm dịch tương đương với một phần năm mươi của Kim ban sâm quả. Vậy thì một quả chẳng phải sẽ tăng thêm trăm trượng! Thần thức của gã sẽ đạt đến phạm vi một trăm tám mươi trượng!
Công hiệu một Kim ban sâm quả đại khái chỉ khiến thần thức Ngụy Tác tối đa đạt đến một trăm thập trượng.
Một trăm mười trượng là cường độ của tu sĩ Phân niệm cảnh nhất trọng, có thể miễn cưỡng phân hóa thần thức. Với cường độ thần thức này xung kích phân hóa thần thức của Phân niệm kỳ, đương nhiên gần như có xác suất thành công trăm phần trăm.
Một trăm tám mươi trượng, cả tu sĩ Phân niệm cảnh tam trọng tu luyện thiên cấp đê giai công pháp vị có được thần thức cỡ này!
Ngụy Tác hiện tại định xung kích Phân niệm cảnh, sẽ nhân lúc đột phá Phân niệm cảnh mà toàn lực đề thăng thần thức, đạt tới cường độ phân hóa thần thức.
Hiện tại nếu thần thức trực tiếp đề thăng đến một trăm tám mươi trượng, gã sẽ thành tu sĩ biến thái chỉ tu vi Chu thiên cảnh nhưng có thể phân hóa thần thức.
Chu thiên cảnh nhất trọng đến Phân niệm cảnh nhất trọng, giới hạn này không còn trọng yếu!
"Biến thái quá! Dược lực Kim ban sâm tích lũy đến mức này, chắc sinh trưởng hai vạn năm rồi mất! Ngụy Tác, mau lên, mau dùng hết sâm dịch. Khẳng định sẽ có thể phân hóa thần thức!" Lục bào lão đầu hít một hơi, liên tục kêu lên, "Chúng ta còn có bốn quả! Dùng tất cả thì thần thức của ngươi sẽ đến mức nào? Không ngờ mấy quả Kim ban sâm lại là bảo bối như thế! Đáng hận thật, chí bảo sánh với thiên giai thượng phẩm tiên đơn lại bị Đông Dao thắng địa cướp mất hai quả!"
Nghe lục bào lão đầu nhắc đến hai quả lọt vào tay Đông Dao thắng địa, Ngụy Tác tỏ vẻ bực mình.
Thật ra gã bực nhất không phải vì hai Kim ban sâm quả, mà vì Huyền âm bảo y đã tổn hại khi đấu với tu sĩ xõa tóc, hiện tại tuy còn tích hỏa châu và Lục dương thần hỏa xoa nhưng không thể kích phát thần thức xung kích. Không thì với cường độ thần thức Phân niệm cảnh tam trọng, kích phát thần thức xung kích từ Huyền âm pháp y thì sẽ khiến tu sĩ Phân niệm cảnh tứ trọng cứng người một lúc.
"Tới đây phải tìm lấy một môn thuật pháp thần thức xung kích đã."
Ngụy Tác thầm hạ chủ ý.
Để xem dược lực Kim ban sâm tăng cường thần thức đến trình độ nào.
Ngụy Tác cầm bạch ngọc đơn bình, do dự một chốc, không tách thành lượng nhỏ nữa mà nghiến răng đổ một giọt của mình.
"A!"
Một giọt uống vào, Ngụy Tác tức thì kêu lên thảm thiết.
Cũng như tự hành hạ, hồi phục xong, gã lại nghiến răng uống thêm một giọt.
Nhất thời tiếng kêu thảm thiết vang lên liên hồi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Nhưng hơn hai mươi giọt qua đi, tiếng kêu như lợn bị chọc tiết giảm dần. Thêm mấy giọt nữa, Ngụy Tác thậm chí không kêu la nữa, cứ như đang uống nước, tinh thần khá dần, mắt ngày một sáng rỡ, thể nội cũng ánh lên tam sắc quang hoa.
Mười lăm giọt Kim ban sâm dịch bị gã uống hết.
"Thế nào, hiện tại thần thức đạt đến bao nhiêu trượng?" Gần như đúng lúc Ngụy Tác dừng lại, lục bào lão đầu kêu lên.
"Ta thử xem đã." Ngụy Tác gật đầu.
Không thấy gã có bất kỳ động tác gì, Cơ Nhã lại kinh hô, uy áp kinh người từ thân thể phát ra, khiến nàng thở hổn hển.
Thần thức uy áp!
Chỉ khi đối diện tu sĩ có thần thức hơn nhiều thì mới cảm giác được thần thức uy áp!
"Cho nàng." Cơ Nhã kinh hô, Ngụy Tác liền dừng lại, cởi một viên ngọc biệt của Đổng Thanh Y vốn chóng lại được thần thức uy áp từ trên cổ xuống, đeo cho nàng đoạn tận lực phát thần thức ra ngoài.
Gã vung tay, một làn thanh hắc sắc âm khí tràn ra ngoài.
Âm khí từ tay gã tràn ra ngưng kết lại, trông như dầu sôi, xem ra mấy ngày này gã cùng Cơ Nhã song tu rất chăm chỉ.
Thanh hắc sắc âm khí phun ra, như một dải lụa nhanh chóng co lại, mang theo một con trùng trắng muốt.
Con trùng đã bị âm khí giết chết nhưng trên mình còn mấy giọt sương, rõ ràng từ ngoài động phủ bị bắt vào.
"Ngụy Tác!" Cơ Nhã gọi tên gã đầy kinh hỉ. Từ gian phòng của hai người đến ngoài động phủ cách nhau hơn một trăm bốn mươi trượng, tức là thần thức của gã ít nhất cũng đạt đến cư ly này!
Thần thức cảm giác được ngoài một trăm bốn mươi trượng, ít nhất phải là tu sĩ Phân niệm cảnh nhị trọng tu luyện địa cấp công pháp mới đạt đến!

Chương 244: Xem có tan màu đi không

"Thật ra bao nhiêu?" Lục bào lão đầu không kiên nhẫn, cấm cảu kêu lên.
"Một trăm sáu mươi trượng." Ngụy Tác đáp nhanh.
Hơi khác so với dự tính của gã, không phải dược lực Kim ban sâm không đủ mà vì phát hiện thần thức vươn càng xa càng gặp trở lực. Thật ra hiện cường độ thần thức của gã tăng thêm không chỉ một lần.
"Một trăm sáu mươi trượng?" Cơ Nhã thiếu chút nữa khóc vì vui mừng. Thần thức đạt đến một trăm sáu mươi trượng, thì ngay cả tu sĩ Phân niệm cảnh tam trọng tu luyện huyền cấp công pháp cũng không có thần thức đó. Trong tay họ vẫn còn bốn quả Kim ban sâm.
"Ngụy Tác, đợi một chút, muôn sẽ chế Kim ban sâm quả còn lại thành dược dịch cho huynh uống." Cơ Nhã cầm bạch ngọc đơn bình, định sang một gian thạch thất mới mở sau này. Hiện tại mọi chai lọ linh dược Ngụy Tác lấy được từ kho Kim phủ và của các tu sĩ khác đều đặt trong đó, được Cơ Nhã bố trí thành một đơn phòng đơn giản.
"Nàng giữ lại hai quả." Nàng chưa quay di, Ngụy Tác đã kéo tay: "Hai Kim ban sâm quả này khẳng định sẽ giúp nàng đạt đến mức đủ phân hóa thần niệm. Với tình hình của chúng ta, hai người cùng đạt đến phân hóa thần niệm thì hữu dụng hơn một mình ta có thần thức mạnh mẽ."
"Không." Cơ Nhã cố chấp lắc đầu, "Thần thức càng mạnh càng có lợi, huynh dùng hết Kim ban sâm quả. Hiện tại chẳng phải chúng ta đổi được một môn địa cấp thuật pháp có thể tăng cường thần thức từ người của Chập khí thuyền sao? Muội dùng môn thuật pháp đó tăng cường thần thức cũng vậy."
Rõ ràng là lo cho gã, mọi thứ tốt đẹp đều dành cho gã. Ngụy Tác cảm động, đương nhiên lúc đổi môn thuật pháp đó, gã định dùng Phệ tâm trùng phát thần thức xung kích vào mình rồi qua đó mà tăng cường thần thức, nhưng như thế thì tốn thời gian biết bao, chậm biết bao, khó khăn vô vàn, đâu có nhanh và đơn giản như Kim ban sâm.
Cuối cùng là lục bào lão đầu xem vào, khuyên Cơ Nhã giữ lại một quả, để đảm bảo sau này từ Chu thiên cảnh đột phá đến Phân niệm cảnh.Ba Kim ban sâm quả còn lại đều được Cơ Nhã chế thành sâm dịch, đổ vào bạch sắc đơn bình đặc chế.
Rồi Ngụy Tác bắt đầu dùng từng giọt dưới ánh mắt mong chờ của nàng.
Dược lực Kim ban sâm quả thật sự quá huyền diệu.
Hiện tại mỗi giọt chảy vào, Ngụy Tác đều cảm giác như có một luồng khí nổ vang trong mình rồi tràn khắp những ngóc ngách nhỏ bé nhất trong thể nội, thần thức từ từ mạnh hơn một chút.
Không chỉ không thống khổ, mà còn có cảm giác dễ chịu.
Nhưng uống liền mấy chục giọt, gã thấy ánh mắt Cơ Nhã nhìn mình trở nên cổ quái rồi bịt miệng như muốn cười cợt.
"Chuyện gì hả?" Ngụy Tác lấy làm lạ, dừng lại hỏi.
"Ha ha", Cơ Nhã sau rốt cũng không nén được, bịt miệng cười, vung tay thi triển thuật pháp, ngưng thành một dải bạch sắc băng hoa trước mặt gã.
"A?" Nhìn hình ảnh mình phản chiếu trong bạch sắc băng hoa, Ngụy Tác tròn mắt.
Mặt gã cũng thành ba màu vàng, đỏ, tím như Kim ban sâm, ngoài ra gã phát hiện tay và thân mình cũng tương tự.
Ba màu này bóng loáng, như thể màu vốn có của làn da.
"Con bà nó chứ, ta biến thành người nhuộm màu mất rồi." Ngụy Tác hiểu ngay.
Tuy bộ phận dược lực có thể dưỡng thần, tăng cường thần thức có tác dụng ngang nhưng còn lại trầm tích bên trong khiến thân thể ánh lên ba màu. Chỉ cần đợi đến khi luyện hóa toàn bộ dược lực thì những màu đó sẽ tan đi. Cơ Nhã là lục phẩm luyện đơn sư nên từ đầu đã nhận ra, chỉ là thấy Ngụy Tác biến thành người lòe lẹt thì không nén được cười..
"Người nhuộm thì người nhuộm." Ngụy Tác cũng bật cười rồi tiếp tục uống sâm dịch.
Rồi khi lục bào lão đầu bắt đầu mất kiên nhẫn thì gã đã uống sạch sâm dịch trong bạch sắc đơn bình.
"Thật ra là bao nhiêu?"
Lục bào lão đầu mới hỏi xong thì chợt rụt đầu lại.
Uy áp kinh nhân đột nhiên từ mình Ngụy Tác phát ra.
Kỳ thực bản thể và thần thức của lục bào lão đầu đều ẩn mình trong Dưỡng quỷ quán, thường thì trừ phi lão chủ động xuất hiến giúp Ngụy Tác ngăn cản thần thức xung kích của đối thủ, không thì Dưỡng quỷ quán như lớp vỏ cứng giúp lão ngăn cản thần thức của đối phương. Thành ra thần thức uy áp của tu sĩ lợi hại vô dụng với lão nhưng hiện giờ thần thức Ngụy Tác phát ra khiến lão giật mình.
"Tu sĩ Kim đơn kỳ!"
Lục bào lão đầu chợt nhớ đến hôm ở ngoài Thất Tinh thành gặp tu sĩ Kim đơn kỳ Trường Phong chân nhân của Đông Dao thắng địa.
Cả Ô Kê đảo nhất thời phong vân biến sắc, vô số côn trùng kinh hoảng thất thố chạy xa khỏi động phủ lâm thời của gã.
"Hai trăm năm mươi trượng!" Hít sâu một hơi, Ngụy Tác đáp.
"Trời ạ! Ngụy Tác, huynh đô đạt đến cường độ thần thức của tu sĩ Kim đơn kỳ." Cơ Nhã không tin nổi bịt miệng, còn nửa câu sau không kịp nói ra: còn là tu sĩ Kim đơn kỳ tu luyện địa cấp công pháp.
Dù là tu sĩ Phân niệm kỳ ngũ trọng tu luyện địa cấp cao giai thuật pháp thì thần thức cũng không vượt được phạm vi hai trăm trượng.
"Đáng tiếc hai Kim ban sâm quả." Lục bào lão đầu nhìn Ngụy Tác, hừ lạnh một tiếng với vẻ không vừa ý.
"Cả Huyền âm bảo y đã tổn hại không thể sử dụng." Ngụy Tác nhắc nhở.
Lục bào lão đầu trợn tròng trắng.
Huyền âm pháp y khả dĩ kích phát thần thức xung kích, khi đối phó tu sĩ xõa tóc đã phá tổn, không thì với cường độ thần thức của Ngụy Tác hiện tại sánh với Kim đơn kỳ đại tu sĩ, kích phát thần thức xung kích thì tu sĩ thấp hơn, khẳng định không chịu nổi.
"Rời Chập Khí hải thì việc đầu tiên là tìm một môn thuật pháp thần thức xung kích."
Mặc lục bào lão đầu trợn tròng trắng, Ngụy Tác lẩm bẩm.
Tuy Huyền âm bảo y tổn hại, gã có phần tiếc nuối nhưng sống sót dưới tay tu sĩ xõa tóc tu vi Phân niệm cảnh tứ trọng thì cũng đáng mừng rồi. Tổn hại đó so với thu hoạch hiện tại của gã không đáng gì.
Đoạn gã lấy từ nạp bảo nang ra hai pháp bảo.
Một là Hàng long xích của "Kim lão ngũ", một món là Bôn lôi chùy của Kim bà bà.
Mắt gã lóe lên, hai pháp bảo đồng thời rực quang hoa.
Thần thức phân hóa, đồng thời thi triển hai pháp bảo, chỉ tu sĩ Phân niệm cảnh mới làm được mà gã mới chỉ có tu vi Chu thiên cảnh ngũ trọng cũng dễ dàng hoàn thành.
Ngụy Tác thậm chí không hề kích phát hai pháp bảo, dừng lại rồi cất vào túi.
Không cần thử nữa, với cường độ thần thức hiện tại, thần thức phân hóa đối với gã quá dễ dàng.
Thu hai pháp bảo lại, Ngụy Tác bắt đầu tính xem thần thức kinh nhân như thế này có tác dụng gì đối với đề thăng thực lực.
Tìm một môn thuật pháp thần thức xung kích đương nhiên là chọn lựa tốt nhất.
Với cường độ thần thức của gã vốn không chỉ thần thức phân hóa, tu sĩ Phân niệm cảnh lưỡng trọng trở lên miễn cưỡng có thể nương theo thần thức, còn gã rất dễ dàng làm được. Trong tay còn có nửa bộ phi kiếm pháp quyết, chỉ cần có một thanh phi kiếm lợi hại, uy lực sẽ cao hơn linh giai pháp bảo.
Bất quá trước mắt gã không thể thực thi hai việc này, chỉ đành đợi ba năm nữa, huyết khí trên mình tan đi, ra khỏi Chập Khí hải rồi tính.
Có thể đề thăng thực lực ở mức cao nhất, đương nhiên phải theo kế hoạch, tìm linh dược có thể dùng để luyện chế cao giai đơn dược, rồi thì song tu, nhanh chóng đề thăng uy lực Huyền Sát đại pháp.
Nghĩ vậy, khóe môi Ngụy Tác hé cười, nhét Dưỡng quỷ quán vào nạp bảo nang.
"Gian phu dâm phụ!"
Lục bào lão đầu hiện tại đã quen rồi nên phản ứng không dữ dội lắm, chỉ kêu lên như thế khi bị Ngụy Tác ném Dưỡng quỷ quán và nạp bảo nang.
"Ngụy Tác, huynh định làm gì." Vốn càng lúc càng buồn cười trước việc gã bị nhuộm màu, Cơ Nhã lập tức hô lên kinh hãi.
"Nàng nói đi, vợ ngoan." Ngụy Tác ra vẻ hung hãn, áp sát Cơ Nhã.
"A!" Cơ Nhã kinh hô, định bỏ chạy nhưng bị gã thập phần bá đạo kéo lại, ôm vào lòng.
"Hừ, dám cười ta." Ngụy Tác ghé sát tai nàng mỉm cười, "Không phải biến thành người nhuộm màu sao, để ta xem có vì thế mà nhạt màu đi không, xem nàng có biến thành người nhuộm không."
"Huynh... lưu manh." Cơ Nhã không ngờ gã lại nói vậy, trợn tròn mắt, không tin nổi. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Được rồi, ta không lưu manh, chúng ta làm chính sự, song tu."
"A... "
...
Trong thạch thất, hắc bạch lưỡng sắc quang hoa lan tràn.
"Ai, quả nhiên không tan màu đi..."

Chương 245: Vơ vét

"Ai, quả nhiên không tan màu đi... "
Giọng Ngụy Tác vang lên rồi lại kêu lên thê thảm, cơ hồ bị Cơ Nhã cắn một cái.
Chừng mấy tuần hương sau, một dải thanh quang từ trong động phủ lâm thời lướt ra, chính thị Ngụy Tác, Cơ Nhã và Hàn Vi Vi vẫn như ngủ đông trong lòng sư tỷ được ất mộc chân khí của Thanh hoàng hồ lô bao lấy.
Vì không đủ dược dịch nuôi dưỡng Diệt tiên đằng nên ở ngoài động phủ lâm thời, chỉ trông hai, ba nhánh. Trong Bảo nguyên ngọc hạp của gã còn một mầm Diệt tiên đằng nhưng trong hơn một trăm bảy mươi ngày Ngụy Tác tiềm tu đột phá đến Chu thiên cảnh ngũ trọng, Cơ Nhã cơ hồ mỗi ngày đều dùng huyết nhục yêu thú đã bị Phệ tâm trùng hút não tủy để nuôi dưỡng Diệt tiên đằng nên ba nhánh này đã vươn đến độ dàibảy tám mươi trượng, lớn cỡ bắp đùi người, trông như ba con cự mãng màu tía.
Cơ Nhã và Ngụy Tác sau này đào động phủ lâm thời sâu thêm mấy chục trượng, kéo dài khoảng cách giữa thạch thất và bên ngoài đạt đến hơn một trăm bốn mươi trượng, không thì Diệt tiên đằng cảm giác được khí tức tu sĩ và yêu thú tất đã bò vào.
Sắc mặt Cơ Nhã còn ửng đỏ, nguyệt thẹn hoa nhường, xinh đẹp khôn tả.
Khóe môi Ngụy Tác mỉm cười. Có người vợ như thế còn cần gì nữa.
Đứng ở rìa Ô Kê đảo thử nghiệm lợi ích khi thần thức mạnh lên, mắt gã ánh lên hưng phấn tột bậc.Thần thức tương đương với tu sĩ Kim đơn kỳ quả thật quá mạnh.
Thần thức quét qua, Ngụy Tác cảm nhận mình "nhìn" rõ mọi cảnh vật trong phạm vi hai trăm trượng giữa làn bạch sắc linh vụ. Những cảnh tượng này trực tiếp hiện trong óc tùy theo thần thức quét qua.
Tốc độ này nhanh hơn nhiều mắt nhìn rồi phản ứng trong óc.
Tu sĩ đối địch, đều dựa vào thần thức chứ không phải mục quang là vì thế. Khi thấy pháp khí của đối phương đánh tới mới phóng pháp khí thì chưa biết chừng pháp khí của đối phương đã đánh trúng mình.
Hiện tại Ngụy Tác toàn lực phát ra thần thức, chỉ đạt đến hai trăm ba mươi trượng, trong vòng hai trăm trượng sẽ cực kỳ rõ ràng, còn ngoài ra có phần hơi mông lung, chứng minh chập khí trong Chập Khí hải, có tác dụng trở ngại nhất định đối với thần thức của tu sĩ.
Như thế cũng là kinh nhân tột bậc!
Ngụy Tác trước đây chi cảm tri được trong vòng mấy chục trượng, lại không thể cảm nhận được rõ ràng thế này.
Hiện tại thần thức đạt đến mức này thực không cách nào dùng ngôn ngữ hình dung, tựa hồ toàn thế giới đều rực rỡ sinh động hơn nhiều.
Gã thậm chí còn cảm nhận được nước chảy phía dưới mặt nước biến hóa thế nào, cảm nhận được màu sắc, sinh cơ, thọ mệnh của thủy thảo sinh trưởng trong đó.
Thần thức của gã mới quét ra, cảm nhận được trong làn nước biếc xanh bao phủ bạch sắc linh vụ cách đó chừng một trăm năm mươi trượng có một đầu cá đen xì thò lên.
Con cá này đen xám, hoa văn như nham thạch, trông giống đầu cá nhưng thân hình lại là vịt. Nó là tam cấp trung giai yêu thú Liên đầu áp thân thú độc hữu của Chập Khí hải mà Hoa Vi Dung nhắc đến trong bút ký.
Trừ tam cấp trung giai yêu thú mà trước đâu dù đột phá đến tu vi Phân niệm cảnh nhất trọng cũng không cách nào cảm giác được, Ngụy Tác còn "nhìn" thấy dưới nước biển cách đó hơn năm mươi trượng, trên một tảng đá ngầm có mọc một cây trông như dải dây lưng màu vàng, là "Kim thủy hải đái" có thể dùng để luyện chế linh dược.
Mục quang Ngụy Tác lóe lên, vung tay chụp lên không, thanh hắc sắc âm khí như dải lụa cuốn ra hơn một trăm năm mươi trượng, trực tiếp trùm lên Liên đầu áp thân thú.
Liên đầu áp thân thú vốn không cảm tri thấy bất kỳ tu sĩ khí tức nào, kinh hoảng ngẩng đầu phun ra hoàng quang, đồng thời định lặn nhanh xuống nước.
Nhưng hoàng quang phun ra bị thanh hắc sắc âm khí va phải liền tiêu tan vô ảnh vô tung, yêu thú mới lặn được nửa cái đầu đã bị Ngụy Tác phát ra âm khí bao lấy, nhổ lên như nhổ hành, không còn hơi thở bay đến trước mặt gã.
"Lợi hại! Ngụy Tác, muội không cảm nhận được yêu thú này tồn tại mà huynh lại hút lấy nó được." Cơ Nhã nhìn Liên đầu áp thân thú, kêu lên kinh ngạc.
Ngụy Tác lại vung tay chụp, thanh hắc sắc âm khí từ tay tràn ra, chìm xuống mặt biển, xoạt một tiếng, kéo một nhánh "Kim thủy hải đái" ướt ròng ròng lên.
"Kim thủy hải đái!" Cơ Nhã lại kêu lên kinh hãi.
"Chả trách tu sĩ Kim đơn kỳ có phong hiệu chân nhân." Ngụy Tác nhét hai thứ vào nạp bảo nang, nói vậy với Cơ Nhã, mắt ánh lên hưng phấn tột bậc.
Tu sĩ Thiên Huyền đại lục, có tập quán họi Kim đơn kỳ đại tu sĩ là "Chân nhân".
"Chân nhân" là phong hiệu của tu sĩ Kim đơn kỳ, tu sĩ thấp hơn không có phong hiệu đặc biệt.
Giữa tu sĩ Kim đơn kỳ và tu sĩ tầm thường đích xác cách biệt quá xa.
Không cần tính đến diệu dụng của một viên kim đơn, chỉ riêng thần thức, Ngụy Tác đã cảm giác rõ, thần thức như thế không chỉ dùng để tìm kiếm đối thủ, để đối địch, tìm linh dược, săn yêu thú thì tu sĩ dưới Kim đơn kỳ không thể sánh được.
Thần thức như thế mà đi tìm linh dược và yêu thú coi như càn quét, hiệu suất không rõ cao hơn tu sĩ tầm thường bao nhiêu lần.
Nếu thật sự quy thành kiếm linh thạch, chỉ nguyên việc tìm linh dược, tu sĩ Kim đơn kỳ có tốc độ kiếm linh thạch không rõ cao hơn phổ thông tu sĩ bao nhiêu lần.
Đối với tu sĩ Kim đơn kỳ, tu vi mỗi lần tiến thêm đều tiêu hao không rõ bao nhiêu linh đơn, linh dược, nên không coi yêu thú và linh dược phổ thông vào đâu.
Nhưng đối với Ngụy Tác thì khác, những yêu thú, linh dược này đều là nguồn giúp gã đề thăng thực lực.
Lần này gã rời động phủ lâm thời để hái linh dược, giờ như quét dọn dưới đất, vừa quét vừa nhặt đồ, làm gì có chuyện gã nén được?
"Đi thôi!"
Thu hai vật lại, Ngụy Tác tế xuất phi độn pháp bảo hình lá liễu, nhắm chuẩn phương vị, lướt đi sát mặt biển. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Có thần thức này, dù dọc đường gặp yêu thú hùng mạnh cũng sẽ phát hiện trước để tránh đi. Sát với mặt biển tiện cho dùng thần thức tìm xem dưới mặt nước có yêu thú nào, sinh trưởng linh dược gì.
Trừ uy lực đối địch và tốc độ phi độn, Ngụy Tác hiện tại đi trong Chập Khí hải không khác gì một tu sĩ Kim đơn kỳ đang đi.
"Đến đây!"
Một con tam cấp đê giai Phong linh điểu bị Ngụy Tác kéo từ trên không xuống.
"Đồ tốt!"
Xoạt một tiếng, một dây leo xanh đậm chi chít gai bị gã kéo khỏi mặt nước.
"Đây là cái gì?"
Chốc sau, lại xoạt một tiếng, một cọng cây đen xì đượm thủy linh khí tức bị gã kéo lên cùng một mảnh đá ngầm.
...
"Sảng khoái quá! Ngụy Tác! Vơ vét cho ta!" Lục bào lão đầu hưng phấn vô cung kêu lên.
Số yêu thú Ngụy Tác có trong tay sắp hết, nạp bảo nang mang theo thừa chỗ chứa, cộng thêm dù là nhị cấp đê giai yêu thú cũng có thể dùng để nuôi dưỡng Phệ tâm trùng và Diệt tiên đằng, nên dọc đường gã không tha cho bất kỳ yêu thú nào, cơ hồ mỗi lần lướt đi trăm trượng, đều tóm được một hai thứ gì đó. Lục bào lão đầu mê mua bàn còn thấy thoải mái hơn được phép mua thích tay.
Mua đồ phải trả linh thạch nhưng thấy gì lấy nấy này có khác gì đi qua hàng nào cũng tùy tiện lấy.
Không đầy nửa canh giờ, Ngụy Tác lấy được hơn trăm thứ.
Cơ Nhã cũng đỏ mặt vì hưng phấn.
Đối với luyện đơn sư như nàng, trời sinh thích thu gom các loại nguyên liệu. Hiện tại Ngụy Tác tìm được nhiều loại linh dược mà trước đây nàng chưa từng có.
Biểu hiện của Ngụy Tác cho thấy nếu đến một hòn đảo có linh dược sinh trưởng thì tốc độ tìm của gã sẽ thập phần kinh nhân.
"Ha ha, tứ cấp trung giai yêu thú!"
Ngụy Tác càng tìm càng cao hứng, đối với tu sĩ Kim đơn kỳ thật sự sẽ không bao giờ để mắt đến những thứ gã đang kiếm, nhưng với người chỉ có tu vi Chu thiên cảnh ngũ trọng như gã thì không khác gì đang vào trong một linh thạch khoáng mạch mà đào linh thạch. Đúng lúc đó gã phát hiện cách đó gần hai trăm trượng có một con cóc lớn cỡ bánh xe nổi trên mặt biển.
Con cóc này toàn thân đỏ rực, toát ra hỏa sát chi khí, chính thị hỏa hệ yêu thú Xích hỏa cáp vốn khá hiếm trong số các yêu thú sống dưới nước. Quái thai sống dưới nước nhưng thuộc hỏa hệ này có thực lực tứ cấp trung giai.
Ngụy Tác cười ha hả, lướt thẳng tới cách chừng một trăm trượng, gã vung tay chụp, thanh hắc sắc âm khí lại phun trào trùm tới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau