THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 226 - Chương 230

Chương 226: Nguy ngập trước mắt

Trong màn bạch sắc mê, phía trên một tảng đó đột nhiên rực sáng hồng sắc quang hoa, tiếng ca phiêu diêu thần bí từ trong hồng sắc quang hoa phát ra.
Ngụy Tác hướng về phía hồng sắc quang hoa hỏi: "Vị đạo hữu nào ở đó?"
Tiếng ca chợt tan biến, hồng sắc quang hoa bay ra khỏi bạch sắc mê vụ, không phải tu sĩ mà là một vật kỳ lạ lơ lửng trên không.
Trong vật này có một quả cầu tròn lớn cỡ nắm tay, trên quả cầu mọc ra vô số sợi lông đỏ rực còn nhỏ hơn sợi tóc, tung bay trên không. Hồng sắc quang hoa từ mớ lông này phát ra.
"Xoạt!"
Trên đỉnh lớp lông đỏ ánh lên những tia sáng lấp lánh, ngưng thành một hồng sắc viên cầu, bắn vào Ngụy Tác.
Chát một tiếng, gã sử dụng Xích giáp thuẫn đã tơi tả ra đỡ, tấm thuẫn thêm một vết lún.
"Đây là yêu thú gì?"
Ngụy Tác biến sắc, liên tục phát ra hai linh quang quang tráo. Lực công kích của yêu thú này cao hơn bán linh giai, gần như đạt đến linh giai hạ phẩm pháp bảo."Nơi này quá quái dị, ta chưa thấy yêu thú này!"
Lục bào lão đầu cũng kêu lên kinh ngạc, Ngụy Tác kích phát Lục dương thần hỏa xoa, sáu dải quang hoa chói lòa. Lục dương thần hỏa xoa hóa thành một dải kim sắc hỏa quang, xung kích vào yêu thú kỳ lạ mọc lông đỏ.
"Cả Lục dương thần hỏa xoa cũng không giết được, lẽ nào là yêu thú ngũ cấp cao giai trở lên?"
Ngụy Tác cùng Cơ Nhã đầy chấn kinh vì yêu thú đặc biệt bị đánh văng, nhưng trên mình chỉ bị đốt mất một ít lông đỏ, không hề thụ thương.
"Chạy mau!"
Lục bào lão đầu kinh hô, quanh đó dấy lên mấy chục dải hồng sắc quang hoa.
Trong thủy vực toàn đá ngầm này, tựa hồ là nơi yêu thú kỳ lạ có thể phát ra tiếng ca mê hoặc tụ tập. Với thực lực của Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, tuyệt đối không chống nổi mấy chục con yêu thú ngũ cấp cao giai trở lên vây công.
Tình cảnh càng khiến họ kinh hãi xuất hiện. Nguồn: http://truyenfull.vn
Ầm!
Như thể mặt đất chấn động, mấy chục dặm mặt nước đều chấn động.
Một ngọn sóng ngút trời đổ tới, một bóng đen mang theo yêu khí kinh thiên xé mặt nước, đá nhọn chặn đường đều bị nghiền nát.
Bóng đen cực kỳ khổng lồ, thể hình còn gấp Hỏa yêu long mấy chục lần! So với nó, bọn Ngụy Tác nhỏ như con kiến.
"A!"
Yêu thú giống hình châu chấu này tựa ngọn núi nhỏ ép xuống, cái đầu bèn bẹt tựa tấm lưỡi, đột nhiên há rộng cái miệng kinh nhân, tạo thành lực hút vô tận. Cả tu vi như Ngụy Tác hiện tại cũng không cách nào chống nổi, gã hú lên vang vang, kích phát Huyết độn bảo phù. Một đạo huyết quang xẹt ngang bên trái phía dưới yêu thú, trước khi hấp lực tràn.
Lướt đi mấy trăm trượng trong tích tắc, Ngụy Tác nhợt nhạt mặt mày ngoái nhìn, bạch sắc vụ khí trong vòng mấy trăm trượng bị hút thành một quả cầu trắng ngần, yêu thú kỳ lạ cũng hoàn toàn không chống nổi, bị yêu thú khổng lồ nuốt chửng.
Nuốt chửng bạch sắc viên cầu, na yêu thú ra vẻ no nê, há miệng phun ra bạch sắc vụ khí vô cùng vô tận.
Trong tích tắc nuốt chửng mấy chục con ngũ cấp yêu thú!
Đây là thực lực gì hả?
Thấy cảnh tượng này, Ngụy Tác lý nào còn dám dừng lại, sởn hai ốc lao đi.
Ầm!
Sau lưng vang lên tiếng nước đập kinh thiên, không rõ yêu thú khổng lồ đó làm gì.
Ngụy Tác toàn lực thôi động chân nguyên điều khiển phi độn pháp bảo hình lá liễu, cũng may nó không đuổi theo.
"Đất liền?"
Lướt đi hồi lâu, trước mắt đột nhiên xuất hiện một bóng đen khổng lồ.
Ngụy Tác kinh hỉ vạn phần điều khiển phi độn pháp bảo đáp xuống nhưng rồi nét thất vọng ánh lên trong mắt, đất liền chỉ là hảo đảo mấy chục dặm.
Cơ Nhã nhanh chóng tìm khắp hải đảo, đoạn lặng lẽ lắc đầu với Ngụy Tác. Trê nđảo không có linh dược để giải cứu Hàn Vi Vi.
Ngụy Tác lạnh buốt cõi lòng, liên tục điều khiển phi độn pháp bảo đưa gã cùng Hàn Vi Vi lướt đi.
Không rõ lướt đi được bao lâu, trong bạch sắc linh vụ đột nhiên lại vang lên tiếng xé sóng nước.
"Lại có yêu thú khổng lồ nào?"
Sắc mặt nhăn nhó, Ngụy Tác dừng lại, trong bạch sắc linh vụ xuất hiện một bóng đen.
"Thuyền?"
Ngụy Tác dụi mắt, rồi lại dụi thêm lần nữa.
Chính xác, xuất hiện trước mắt gã mà một hắc sắc đại thuyền cuồn cuộn thủy hệ linh khí.
Còn thuyền dài chừng mười mấy trượng, cao chừng ba trượng, làm toàn bằng gỗ, lướt sóng với tốc độ không kém gì bạch ngọc hạc của Ngụy Tác. Ở đầu thuyền có một bóng đen, trông xa như một tu sĩ nhưng thật ra là tượng gỗ chạm đầy phù văn kỳ dị, chỉ một tay về phía trước.
Ngay lúc gã kinh hỉ vạn phần ngừng lại trên không, một tu sĩ trên thuyền thò ra nửa người, mắt ánh lên kinh ngạc nhìn họ.
Tu sĩ cao lớn chừng hơn ba mươi tuổi cơ hồ ở trần, cơ nhục vồng lên, chỉ có mấy mảnh giáp đồng đỏ che trước ngực và bụng, bên dưới mặc quần đen, cách ăn mặc khác hẳn tu sĩ Thiên Huyền đại lục.
"Lưỡng vị tiền bối, xin hỏi có việc gì chăng?" Tu sĩ thập phần thô kệch này có tu vi Chu thiên cảnh nhất trọng, cảm giác được khí tức của Ngụy Tác cao thâm hơn mình nhiều thì thần sắc lạnh lại, nhìn Ngụy Tác cùng Cơ Nhã và Hàn Vi Vi còn hôn mê, lên tiếng hỏi với vẻ do dự.
Tu sĩ lên tiếng, có năm, sáu bóng người xuất hiện trên thuyền, trong đó người đứng đầu là một lão giả còn có tu vi cao hơn Ngụy Tác - Chu thiên cảnh ngũ trọng.
Lão giả mặt mũi thanh tú này ăn vận khác hẳn tu sĩ Thiên Huyền đại lục, mặc hắc sắc trường bào dài quét sàn thuyền, đầu đội mũ có chóp, toàn thân toát lên phiêu dật khí tức, đứng ở đầu thuyền có cảm giác siêu nhiên như sắp cưỡi gió bay đi.
"Tại hạ Quý Lý, là tu sĩ Thiên Huyền đại lục. Hai ngày trước truyền tống pháp trận có vấn đề, nên bị truyền đến đây." Ngụy Tác hít sâu một hơi, từ từ đáp xuống độ cao ngang với con thuyền, hỏi: "Bọn tại hạ bị khốn ở đây hai ngày, không rõ thủy vực này là ở đâu?"
"Tu sĩ Thiên Huyền đại lục?!"
Mọi tu sĩ trên thuyền đều xuất hiện thần sắc chấn kinh. Lão giả có tu vi cao nhất bước ra, nói với ngữ khí kinh ngạc đáp: "Tại hạ Ho,a Vi Dung, tu sĩ Vân Linh đại lục, nơi này là Chập Khí hải bên ngoài Thiên khung bắc bộ Vân Linh đại lục, cách Thiên Huyền đại lục ít nhất cũng hai ba chục vạn dặm."
"Vân Linh đại lục! Chúng ta tới tận Vân Linh đại lục ở bắc bộ bên ngoài Thiên khung!"
Ngụy Tác biến sắc. Lục bào lão đầu cũng kêu to, "Phía bắc Vân Linh đại lục là một hải vực khổng lồ bao phủ mấy chục vạn dặm, là Tịch Diệt hải, nối với Tịch Hàn đại. Lẽ nào Chập Khí hải này là một phần của Tịch Diệt hải?"
"Chập Khí hải này là một phần của Tịch Diệt hải?" Ngụy Tác lại hít sâu một hơi, cố nén chấn động, hỏi.
Hoa Vi Dung gật đầu: "Chập Khí hải là một hải vực ở tây bộ Tịch Diệt hải."
"Đa tạ tiền bối chỉ dẫn." Ngụy Tác khách khí với lão giả hiền hòa, đoạn hỏi: "Tại hạ có một đồng bạn đang cơn nguy ngập, cần linh dược cứu trị, không rõ tu sĩ thành trì gần đây nhất ở đâu, muốn đến thì lộ trình thế nào?"
Không cần gã nói, tu sĩ trên thuyền đều nhận ra Hàn Vi Vi đang nguy ngập, lão giả tỏ vẻ ngưng trọng ngoái lại phía sau nói nhanh: "Thành trì gần đây nhất là Hải Tiên thành, bọn lão phu đều từ Hải Tiên thành xuất phát, với tốc độ của pháp thuyền này thì mất ba ngày."
"Ba ngày?" Mắt Cơ Nhã sầm lại, lạnh lùng khôn tả, Ngụy Tác cùng chìm hẳn cõi lòng.
"Vị đồng bạn của huynh đài không thể chịu nổi lâu thế hả?" Hoa Vi Dung quan sát sắc mặt nói, "Không rõ cần linh dược gì?"
"Kê huyết đằng, Kim tiền hoa, yêu đơn Trường xuân trùng, Địa phục linh, Khổ nha đảm, Thùy bồng thảo." Cơ Nhã nói từng chữ một. Thần sắc nàng cho thấy Hàn Vi Vi quan trọng như thế nào với nàng.
"Những linh dược này quá hiếm." Hoa Vi Dung nhăn nhó, lắc đầu: "Bọn tại hạ đều không có linh dược này."
Cơ Nhã cúi đầu, im lặng nhìn Hàn Vi Vi, tựa hồ biết trước câu trả lời.
"Đông Dao thắng địa!"
Niềm phẫn nộ xen lẫn đau đớn khôn cùng dâng lên trong lòng Ngụy Tác.
"Hiện tại còn một phương pháp, thành công được nửa phần khiến nàng ta không chết ngay." Giọng lục bào lão đầu vang lên trong tai gã.
Gã cứng người, mắt lại ánh lên.
"Không phải ngươi vẫn còn một cánh Huyền minh băng liên và một con Nhân diện hàn băng thù hả? Hòa tan dược lực Huyền minh băng liên và yêu đơn Nhân diện hàn băng thù rồi dồn vào thể nội nàng ta, hai luồng dược lực huyền minh băng hàn này có thể đông kết kinh mạch, khiến nàng ta đoạn tuyệt toàn bộ sinh cơ. Nhưng ta biết một phương pháp, mỗi ngày dồn nhiều chân nguyên vào thì có thể duy trì trạng thái giả tử, lâu nhất được mấy năm. Một vị chủ nhân trước kia của ta dùng cách này cứu đạo lữ song tu, nên ta mới biết. Bất quá lúc đó ông ta sử dụng Băng minh đơn, dược lực dễ khống chế, ta đoán rằng dược lực ngang với một cánh Huyền minh băng liên và một viên yêu đơn Nhân diện hàn băng thù, xác suất thành công chừng nửa phần." Lục bào lão đầu nói.

Chương 227: Tử ma anh

"Không rõ hai vị còn cần bọn tại hạ giúp gì không?" Hoa Vi Dung hỏi Ngụy Tác với vẻ áy náy.
Nhãn quang hơi ánh lên, Ngụy Tác gật đầu: "Tại hạ còn một phương pháp sau còng có thể cứu trị vị đồng bạn này, không biết các vị có thể giúp cho một gian tĩnh thất đồng thời đưa bọn tại hạ khỏi Chập Khí hải? Tại hạ có thể trả linh thạch cho phí dụng."
"Trên thuyền vốn còn mấy tĩnh thất để không, cho các vị một gian là việc dễ dàng, ở bên ngoài Thiên khung này, tu sĩ giúp nhau là việc bình thường, huynh đài định trả linh thạch thì khách sáo quá." Hoa Vi Dung nói: "Chỉ là bọn lão phu còn phải ở Chập Khí hải mấy ngày để hái nguyên liệu, rồi mới về Hải Tiên thành. Hai vị đợi được chăng?"
"Nếu để bọn tại hạ tự đi, dù biết phương vị, cũng rất dễ lạc đường." Ngụy Tác nhăn nhó: "Không đợi được cũng phải đợi."
"Vậy thì lưỡng vị hãy lên thuyền, mau cứu chữa đồng bạn." Hoa Vi Dung đưa tay mời.
"Đa tạ!" Ngụy Tác cưỡi phi độn pháp bảo, đáp xuống khoang.
Gã nhận ra mọi tu sĩ đều tỏ vẻ ganh tị với phi độn pháp bảo hình lá liễu của gã.
"Các vị cứ ở trong gian tĩnh thất này cứu trị đồng bạn. Nếu còn cần giúp gì, cứ tìm lão phu." Hoa Vi Dung dẫn Ngụy Tác cùng Cơ Nhã vào một gian tĩnh thất, nói xong thì rất hiểu ý cáo từ, khép cửa đi ra."Ngụy Tác, ngươi thật sự biết cách cứu trị nó?" Gương mặt Cơ Nhã đẹp đến nghẹt thở, vẫn giữ nét lạnh lẽo không tan.
"Việc này cần cô nương quyết đoán." Ngụy Tác gật đầu nghiêm túc, "Tại hạ biết một phương pháp khiến nàng ta lâm vào tình trạng giả chết, lâu nhất sẽ được mấy năm, nhưng chỉ thành công được nửa phần."
"Nửa phần thành công?" Mắt Cơ Nhã sáng lên, "Là phương pháp gì?"
"Lần trước cô nương bảo nàng ta mang cho mỗ ba cánh Huyền minh băng liên, mỗ mới dùng hai, vẫn còn một cánh, mỗ cũng có yêu đơn Nhân diện hàn băng thù, hòa tan hai vật này rồi dẫn nhập vào thể nội nàng ta, huyền minh băng hàn dược lực sẽ đông kết toàn bộ kinh mạch. Sau này mỗi ngày mỗ sẽ thi triển một loại chân nguyên thuật pháp, giúp nàng ta duy trì trạng thái giả tử, sinh cơ không hề đoạn tuyệt."
"Huyền minh băng liên cộng thêm một viên nội đơn ngũ cấp băng hệ yêu thú?" Cơ Nhã hơi run người, "Dù muội ấy giữ được nhục thân thần hồn nhưng chỉ âm minh chi khí của Huyền minh băng liên thấm vào xương tủy, sau này chữa bằng cách nào?"
Ngụy Tác nhíu mày, tựa hồ hơi trầm ngâm một chốc, đoạn nói: "Âm minh chi khí có thể dùng Hoàn dương hoa và yêu đơn Dương chi điểu luyện thành Cửu dương đơn để giải."
"Thượng cổ Cửu dương đơn? Ngươi biết công thức?" Cơ Nhã tỏ vẻ không tin nổi.
Ngụy Tác gật đầu, không nói gì thêm, chỉ nhìn nàng.
"Có nửa phần còn hơn không có gì." Cơ Nhã mặc mặc đặt Hàn Vi Vi xuống giường, thề với ngữ khí băng hàn tột bậc: "Nếu thất bại, đời này ta nhất định khiến Đông Dao thắng địa nợ máu trả bằng máu!"
Ngụy Tác không nói thêm gì, trực tiếp lấy từ nạp bảo nang ra một thi thể yêu thú đầy mũi băng, chính thị Nhân diện hàn băng thù.
Bổ đầu yêu thú lấy ra một một viên yêu đơn màu xanh trắng, Ngụy Tác lấy cánh Huyền minh băng liên còn lại ra.
Xong xuôi, tay gã cũng hơi run lên.
Ngụy Tác từ bé không hề có thân bằng hảo hữu, chưa từng trải qua cảnh sinh ly tử biệt. Gặp tình cảnh này, dù gã thản nhiên trước mặt tu sĩ Kim đơn kỳ, thậm chí còn yếu đuối hơn nhiều tu sĩ tầm thường.
"Ta bắt đầu." Hít sâu mấy câu, Ngụy Tác mới quyết định, dồn chân nguyên vào Huyền minh băng liên và yêu đơn Nhân diện hàn băng thù.
Từng làn tử sắc chân nguyên như sóng nước lan tràn trên hai vật, thanh hắc sắc và thanh bạch sắc linh khí phát ra, gã không luyện hóa, chỉ dùng chân nguyên làm tan đi, tốc độ nhanh gấp trăm lần hút linh khí trong đó.
...
"Hàn khí dày thật!"
Thoáng sau, Hoa Vi Dung đứng ở đầu thuyền và một thanh sam văn sĩ chừng hơn ba mươi tuổi, tu vi Chu thiên cảnh tam trọng đều ngoài nhìn vào khoang, nơi Ngụy Tác cùng Cơ Nhã đang ở trong tĩnh thất.
"Hoa lão, lưu hai tu sĩ này lại có ổn thỏa không?" Tỏ vẻ nghi ngại, bạch diện tu sĩ ăn vận như văn sĩ chợt hỏi Hoa Vi Dung.
"Ngươi thấy nữ tu đó thế nào?" Hoa Vi Dung không đáp mà hỏi ngược.
Bạch diện tu sĩ không hiểu ý, hơi ngẩn ra, nhưng vẫn đáp: "Khuynh quốc khuynh thành, là nữ tu xuất sắc nhất tại hạ từng thấy."
"Nếu ta không lầm, nữ tử còn là thiên phú linh căn tu sĩ." Hoa Vi Dung liếc bạch diện tu sĩ đầy thâm ý: "Thiên tư, như thế thì tu sĩ đi cùng nàng ta không thể bình thường. Họ từ Thiên Huyền đại lục đến, càng không thể là tu sĩ tầm thường, chúng ta tuy đông, tu vi của ta còn cao hơn nam tu đó một bậc nhưng vị tất nắm chắc đối phó được, họ bị khốn trong Chập Khí hải thì khẳng định cần dựa vào chúng ta để thoát khốn, dù là nhân vật gian tà tột bậc, trước khi rời Chập Khí hải thì không thể nào đối phó chúng ta, đắc tội với họ sao bằng giao hảo, khiến họ nợ một món nhân tình."
"Hoa lão nói rất đúng." Bạch diện tu sĩ ngưng trọng hẳn, "Ít nhất có thể thoát khỏi truyền tống pháp trận đang vỡ, chúng ta đều không thể."
Lúc đó, trong tĩnh thất đang là thời khắc quan trọng nhất.
Huyền minh băng liên và yêu đơn Nhân diện hàn băng thù đều đã tan ra, được chân nguyên của Ngụy Tác bao lấy, dung hợp lại, biến thành dược dịch xanh thẫm.
"Nhất định phải cố gắng!"
Trán toát mồ hôi, Ngụy Tác nghiến răng, toàn bộ dược dịch dung hóa trong tử sắc chân nguyên đoạn bao lấy Hàn Vi Vi.
Bên ngoài Hàn Vi Vi xuất hiện một tầng bạch sắc hàn sương.
Dược dịch và chân nguyên, với tốc độ kinh nhân thấm vào thể nội nàng ta.
Chút chân nguyên và dược dịch sau chót thầm vào thể nội, sắc mặt Hàn Vi Vi ánh lên lạnh lẽo như băng giá, Ngụy Tác có phần hư thoát, mồ hôi đầm đìa, nuốt liền ba viên Hồi chân đơn.
Cơ Nhã nhìn Ngụy Tác, nữ tử khuynh quốc khuynh thành này run run môi, không nói thành lời.
"Xem ra nàng ta không chống chọi nổi nữa." Ngụy Tác nhìn Hàn Vi Vi nằm trên trên giường không còn bất kỳ sinh khí nào, cả nhịp tim cũng ngừng lại, bất giác nhăn nhó, "Hiện tại dược lực mới đông kết khí huyết, sau hai canh giờ nữa thì toàn bộ khí huyết và chân nguyên triệt để đông kết mới có thể thi pháp lần đầu. Sau đó mới biết có thành công không."
"Đa tạ." Cơ Nhã lặng lẽ nhìn Hàn Vi Vi, đột nhiên nói với gã.
"Diệp gia huynh muội hiện ở đâu?" Ngụy Tác không thừa lời, hỏi luôn. Dọc đường vì có Lý Thiệu Hoa nên gã không dám hỏi kỹ, sợ bị lão nghe được.
"Hàn Vi Vi trúng độc, tôi biết ngay Đông Dao thắng địa sẽ hành động nên sai một tu sĩ Trân Bảo các đưa họ đi. Không có gì bất ngờ thì họ ở Câu Ly thành."
"Cô nương đã biết, sao từ đầu không đưa nàng ta trốn đi?" Ngụy Tác hỏi.
"Lý Thiệu Hoa có tạo nghệ đơn đạo cao hơn tôi nhiều, tựa hồ lấy được độc kinh của thượng cổ tông môn." Cơ Nhã nói: "Nếu tôi không mỗi ngày ở Trân Bảo các nghiên cứu dược vật lão cho Vi Vi uống thì cũng không thể đoán ra cách giải."
Ngụy Tác nhăn nhó, Lý Thiệu Hoa tựa hồ rất có khả năng trở thành tu sĩ Kim đơn kỳ thứ hai của Đông Dao thắng địa.
"Kim đơn kỳ!"
Ngụy Tác lặp lại từ này trong lòng, mắt như ánh lên tia chớp.
...
Thời gian qua đi, hắc sắc đại thuyền vô thanh vô tức lướt đi trong Chập Khí hải.
"Ai hả!"
Đột nhiên, tu sĩ cao lớn gầm như ở trần, chỉ mặc mấy mảnh giáp màu đồng đứng ở đầu thuyền lên tiếng hỏi.
Cách trăm trượng xuất hiện một đạo lục quang, nhanh chóng áp sát hắc sắc đại thuyền.
"Các hạ là ai?"
Cùng tiếng cười lạnh hỏi ngược, một lục bào tu sĩ trẻ tuổi ăn vận hoa lệ, hiện lên trong bạch sắc mê vụ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Tu sĩ này chỉ hơn hai mươi tuổi, mặt mũi lạnh lùng, mặc tấm áo lục có phù văn đặc biệt như chấm đen, ánh lên lục sắc lãnh diễm.
Hắn đứng trên tử quang, tử quang là một phi độn pháp bảo trông giống như anh nhi tím đen, có mọc hai cánh bên sườn, chỉ đủ cho một người đứng.
"Tử ma anh!"
Hoa Vi Dung từ khoang thuyền lao nhanh ra, thấy phi độn pháp bảo đó thì biến hẳn sắc mặt.
Pháp bảo của thanh niên nghe tiếng hô thì đôi mắt không có tròng trắng lại hấp háy, như vật sống!
"Là người Âm Thi tông hả?" Biến sắc, Hoa Vi Dung không dám chậm chễ, lớn tiếng: "Bọn tại hạ là người Hải Tiên thành Hoa gia."

Chương 228: Sát ý khó ức chế

"Hải Tiên thành, người Hoa gia hả?" Lục bào tu sĩ trẻ tuổi đảo mắt, cười nhạt: "Tại hạ là Kỳ Tử Vũ, đệ tử của Âm Mị Ly."
"Hóa ra là đệ tử của Âm trưởng lão." Mọi tu sĩ trên thuyền nghe vậy thì đều lạnh người, Hoa Vi Dung hỏi: "Kỳ đạo hữu hiện thân không hiểu có việc gì chăng?"
Kỳ Tử Vũ cười tiêu sái: "Không có gì quan trọng, mỗ đuổi theo một thị thiếp đến đây."
"Đuổi theo một thị thiếp bỏ chạy?"
"Không sai." Kỳ Tử Vũ gật đầu, liếc khoang thuyền sau lưng bọn Hoa Vi Dung, "Thị thiếp của mỗ am hiểu thuật ẩn thân, chưa biết chừng đã trốn trong pháp thuyền này. Không biết Hoa gia có thể tạo điều kiện cho mỗ lên thuyền tìm kiếm?"
"Lên thuyền tìm kiếm?" Hoa Vi Dung và bạch diện tu sĩ tu vi Chu thiên cảnh tam trọng nhìn nhau, đều tỏ vẻ ngần ngừ.
"Thế nào?" Kỳ Tử Vũ liếc cả hai, "yêu cầu nhỏ nhoi đó làm khó hai vị?"
"Đương nhiên không." Hoa Vi Dung biến sắc, nói ngay: "Vậy thì Kỳ đạo hữu lên tìm là được."
"Âm linh nguyên khí dày quá! Ngụy Tác, mau cướp âm nguyên pháp bảo đó, mau lên! Nếu ta ăn được âm nguyên đó thì đại bổ nguyên khí!" Ngụy Tác cùng Cơ Nhã đang ở trong khoang, đương nhiên nhận ra đệ tử Âm Thi tông đó đến nơi, lục bào lão đầu hưng phấn kêu to trong tai gã.Ngụy Tác mắt ánh lên, không tỏ vẻ gì.
Hiện tại gã ở trong tĩnh thất, không thấy Kỳ Tử Vũ nên không cách nào phán đoán được tu vi cụ thể, nhưng nghe rõ những lời hắn nói với bọn Hoa Vi Dung.
"Âm Thi tông" khẳng định là thế lực mạnh hơn nhiều "Hải Tiên thành Hoa gia" mà Hoa Vi Dung nói đến. Gã không muốn chuốc lấy đối thủ như thế trong khi chưa biết gì.
Hà huống hiện tại Hàn Vi Vi sinh tử chưa rõ, sắp đến lúc thi pháp cho nàng ta.
Thoáng sau, Ngụy Tác nghe thấy tiếng kẹt, cửa khoang thuyền được mở ra.
Chốc sau, giọng bọn Kỳ Tử Vũ tựa hồ vang lên trong gian phòng gần đó.
Giọng Kỳ Tử Vũ vang lên: "Đây là y phục của thị thiếp đó, xem ra ả lén vào đây. Nhánh Huyết san hô này là ả lấy cắp ở chỗ ta, ta thu lại, Hoa gia chắc không có ý kiến gì?"
"Nhánh Huyết san hô này rõ ràng chúng ta khó khăn lắm mới hái được. Sao lại biến thành thị thiếp của các hạ lấy trộm." Một giọng nói không phải của Hoa Vi Dung cất lên phẫn hận.
"Ý ngươi là gì?" Kỳ Tử Vũ lạnh giọng: "Lẽ nào ngươi bảo ta đường đường đệ tử Âm Thi tông, cố tình giở trò tham món đồ này của Hoa gia?"
"Có lẽ vị đồng bạn này của lão phu nhớ nhầm." Hoa Vi Dung vội nói, "Đạo hữu khẳng định như thế thì đạo hữu cứ việc thu hồi."
"Hừ", Kỳ Tử Vũ hừ lạnh một tiếng, "Có vật của ả ở đây, chưa biết chừng ả còn ẩn mình đâu đó, ta phải tìm kỹ mới được."
"Hắn quá khốn kiếp!"
Ngụy Tác nhíu mày. Chỉ qua những lời này, trong óc gã đã hiện rõ một cảnh tượng. Kỳ Tử Vũ vào một gian phòng, thích nhánh Huyết san hô, nhân lúc bọn Hoa Vi Dung không chú ý, lén ném pháp y của nữ tử vào một góc...
Tiếng bước chân gần dần, tựa hồ đang đến gian tĩnh thất gã tạm trú.
Giọng Hoa Vi Dung vang lên, "Trong tĩnh thất này có hai tu sĩ Thiên Huyền đại lục qua đường đang cứu chữa đồng bạn, lão phu phải cho họ biết một tiếng."
"Tu sĩ Thiên Huyền đại lục? Ở đây có tu sĩ Thiên Huyền đại lục? Ngươi đùa với ta hả?"
"Đến rồi, không tránh được."
Khóe môi Ngụy Tác hé nụ cười lạnh, không đợi Kỳ Tử Vũ nói gì, đi ra ngoài cửa mở ra chờ đợi.
Tích tắc mở cửa, Ngụy Tác thấy Hoa Vi Dung sắc mặt thập phần âm trầm và một lục bào thiếu niên mắt đầy giảo trá.
Lục bào thiếu niên ngang tuổi với gã, cực kỳ tuấn tú, tà áo lấp lánh băng lãnh lục sắc hỏa diễm kỳ lạ.
"Chu thiên cảnh ngũ trọng, địa cấp sơ giai công pháp."
Vọng khí thuật vừa được sử dụng, Ngụy Tác hiểu ngay.
"À!"
Mắt lục bào thiếu niên thập phần tuấn tú sáng lên.
Hoa Vi Dung và thanh sam văn sĩ mặt mày khó coi đứng cạnh hắn đều lạnh buốt trong lòng. Cả hai cảm nhận được ánh mắt thân truyền đệ tử của trưởng lão Âm Thi tông này coi Ngụy Tác như không khí, xuyên qua gã, như hai ngọn lửa, nghênh ngang soi mói Cơ Nhã.
Dục vọng chiếm hữu đến cực điểm bùng cháy.
"Kỳ đạo hữu chắc đã nhìn rõ tình hình rồi, chắc không có tung tích thị thiếp đó chứ." Hoa Vi Dung có dự cam không lành, hỏi Kỳ Tử Vũ.
"Lão hữu, đừng có mắt như mù thế chứ?" Kỳ Tử Vũ đảo mắt, nở nụ cười tà quái, "Bạch Lộ, ngươi để ta tìm vất vả quá."
"Bạch Lộ?" Hoa Vi Dung và thanh sam văn sĩ đều ngẩn ra, không rõ hắn nói gì.
"Vị đạo hữu này có ý gì? Nhận nhầm người chăng." Ngụy Tác cười lạnh. Không rõ vì sao, trong lúc Hàn Vi Vi chưa biết sống chết thế nào, lòng gã dấy lên sát ý băng lạnh khó ức chế, chỉ muốn cho đệ tử Âm Thi tông này một trận rồi giết chết.
"Bạch Lộ, tuy ngươi đổi y phục, nhưng ta còn nhận ra được." Kỳ Tử Vũ mặt mũi lạnh tanh liếc Ngụy Tác, "Ngươi là ai? Sao lại ở cùng ả, lẽ nào ngươi câu dẫn ả trốn đi?"
"Hoa tiền bối, Âm Thi tông tại Vân Linh đại lục là tông môn thế nào?" Ngụy Tác đột nhiên nghiêm túc hỏi Hoa Vi Dung.
Hoa Vi Dung càng dấy lên dự cảm không lành, tỏ vẻ do dự. "Còn có tu sĩ chưa từng biết đến Âm Thi tông?" Kỳ Tử Vũ cười khinh bỉ: "Lão hữu nói rõ xem Âm Thi tông là tông môn thế nào cho y nghe. Càng tường tận càng tốt."
"Âm Thi tông là tông môn lớn nhất bắc bộ Vân Linh đại lục, tính cả tông chủ Huyết Linh lão tổ thì có Kim đơn kỳ đại tu sĩ. Sư tôn Âm Mị Ly của Kỳ đạo hữu đây cũng là một trong những Kim đơn kỳ đại tu sĩ của Âm Thi tông." Hoa Vi Dung trông càng khó coi, nói với Ngụy Tác.
"Xem ra lão hữu biết cũng không nhiều." Kỳ Tử Vũ nhìn Ngụy Tác cùng Cơ Nhã đầy thâm ý: "Tông chủ bản tông có tu vi Kim đơn ngũ trọng, đột phá đến Thần huyền cảnh, thành Thần huyền cảnh đại tu sĩ thứ tám của Vân Linh đại lục chỉ là việc trong mười mấy năm nữa."
"Kim đơn kỳ ngũ trọng đại tu sĩ?" Ngụy Tác há miệng, cơ hồ có thể nhét vừa một quả trứng gà luộc chín vào.
"Các hạ bảo nàng ta có phải Bạch Lộ không?" Kỳ Tử Vũ tỏ vẻ đắc ý, ánh mắt Cơ Nhã càng trắng trợn, "Chỉ cần các hạ thừa nhận nàng ta là Bạch Lộ, giao cho mỗ thì mỗ coi như chưa có gì, tha cho các ngươi."
Rõ ràng ỷ thế hiếp người, đoạt vật không đủ còn đổi trắng thay đen, định đoạt cả người?
Hoa Vi Dung và thanh sam văn sĩ nghiến răng, nhưng có bất kỳ biện pháp nào, gia tộc như Hoa gia giá thì tu sĩ Kim đơn kỳ của Âm Thi tông dùng một ngón tay cũng đủ diệt môn.
"Vị đạo hữu này thật sự thích nàng ta?" Ngụy Tác đột nhiên cười nịnh nọt, gật đầu liên tục: "Đạo hữu thích thì gọi nàng ta là Bạch Lộ cũng không thành vấn đề. Không rõ gia nhập quý môn có hạn chế gì, liệu có thể giới thiệu để thu tại hạ làm đệ tử quý môn?"
Vô sỉ đến mức này khiến Hoa Vi Dung và thanh sam văn sĩ không nói thành lời, ánh mắt nhìn Ngụy Tác đầy lạnh lùng, khinh miệt.
"Các hạ nói thật?" Kỳ Tử Vũ ngẩn người, mắt xuất hiện thần sắc kinh nghi .
"Đương nhiên thật." Ngụy Tác gật đầu.
"Nếu ngươi thật lòng thì để ta hạ cấm chế." Kỳ Tử Vũ mắt ánh lên thần sắc giảo trá, "khi nhập môn vào gặp Âm Thi tông trưởng lão, hành lễ nhập môn xong thì sẽ giải cho ngươi."
"Hai vị, Âm Thi tông có cấm chế nào mà khi có đệ tử xảy ra chuyện thì đỉnh cấp tu sĩ trong tông môn sẽ biết ngay không?" Ngụy Tác đột nhiên hỏi Hoa Vi Dung và thanh sam văn sĩ.
"Không." Thanh sam văn sĩ liếc gã khinh bỉ, không thèm suy nghĩ nói ngay.
"Đừng!" Hoa Vi Dung đột nhiên phản ứng, sắc mặt nhợt nhạt, hô lên kinh hãi.
"Chát! Chát!"
Cùng lúc, hai làn sóng trong veo tỏa rộng trên đầu Kỳ Tử Vũ.
Nét giảo trá cứng lại trên mặt Kỳ Tử Vũ, thiên linh tóe máu!
Tròng mắt thanh sam văn sĩ co rút lại, tỏ vẻ kinh hãi tột bậc, tuy không nhìn thấy gì nhưng y cảm nhận được tựa hồ có một ẩn hình ác ma đang nằm trên đầu Kỳ Tử Vũ.
Mắt Kỳ Tử Vũ tan hết thần quang.
Giết trong tích tắc!
Ngụy Tác tựa hồ bất động, Kỳ Tử Vũ có tu vi cao hơn một cấp bị giết chết trong tích tắc!
"Xoạt!"
Một đạo tử quang từ ngực Kỳ Tử Vũ lao ra. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Nhanh lên! Không để 'Tử ma anh' thoát, không thì chúng ta sẽ chết không có đất chôn!" Vừa thấy tử quang, Hoa Vi Dung sắc mặt nhợt đi, kêu ré lên, một dải bạch sắc quang hoa từ tay lão xẹt ra ngăn chặn.

Chương 229: Ba năm?

Thanh sam văn sĩ như tỉnh mộng, mặt nhợt đi phát ra một đạo thanh sắc quang diễm, giáng vào đạo tử quang.
Đạo tử quang có ngoại hình như anh nhi, tím sẫm một màu, là "Tử ma anh" .
"Tử ma anh" dừng lại trên không, tránh khỏi hai đạo quang hoa của Hoa Vi Dung và thanh sam văn sĩ phát ra, va vào một vách khoang, định phá vách lao ra.
"Mau! Bắt lấy âm nguyên pháp bảo đó!"
Lục bào lão đầu kêu oai oái, Ngụy Tác lãnh tĩnh đích tế xuất Thanh tác ngân pháp trượng, đồng thời thi triển "Kim xà loạn vũ" .Kim sắc lôi xà dày đặc cơ hồ lập tức bao trùm "Tử ma anh" sắp va vào sàn thuyền.
"Tử ma anh" tê dại, mắt trợn ngược đầy nhân tính hóa.
Một viên ngọc xanh có phù văn hình trúc xanh cổ kính xuất hiện trong tay Ngụy Tác, phất vào "Tử ma anh", thanh sắc trường kiếm do cương phong ngưng thành xẹt ra trong tích tắc.
"Tử ma anh" tựa hồ cảm giác được nguy cơ hủy diệt, tử quang rực lên, cứng đơ ngươi rồi tránh khỏi thanh sắc trường kiếm, lao vào vách thuyền.
"Xoạt!"
Cùng lúc một dải bạch quang băng hàn tột bậc men theo vách thuyền bắn ra, "Tử ma anh" va vào thì cứng người, bị phủ một lớp băng cứng!
Bạch quang là bạch sắc băng long do Cơ Nhã phát ra. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Ngụy Tác không hề ngần ngừ, lại kích phát Thanh cương phiến lấy được của Đổng Thanh Y, "Tử ma anh" run lên cầm cập, vừa chấn nứt lớp băng bên ngoài thì hai cây thanh sắc trường kiếm do cương phong ngưng thành xuyên qua.
Ma anh tan hết linh quang, từ không trung rớt xuống.
Cùng lúc đó, ánh máu đỏ sầm từ miệng ma anh phun vào Ngụy Tác.
Chát một tiếng, huyết quang đỏ sậm giáng lên Xích giáp thuẫn mà Ngụy Tác vừa thi triển. Pháp thuẫn vốn lỗ chỗ không có thêm vết thương nào nhưng hồng quang yêu dị lóe lên, Xích giáp thuẫn tan hết linh khí, chính thức vô hiệu.
Mấy bóng người từ ngoài cửa khoang lao vào, thấy "Tử ma anh" phun ra huyết quang, thì rớt phịch xuống đất, sắc mạt trắng nhợt.
"Quý đạo hữu, lần này gây ra đại họa rồi." Hoa Vi Dung vốn không còn động dụng được bao nhiêu chân nguyên, ngực phập phồng, ánh mắt đầy kinh hoàng.
"Giết thì mỗ cũng giết rồi, có gì không ổn xin Hoa tiền bối nói rõ." Ngụy Tác liếc thi thể Kỳ Tử Vũ còn đứng sừng sững, tỏ vẻ khinh bỉ. Chỉ cần để gã đánh lén, dù là tu sĩ Chu thiên cảnh ngũ trọng, không có bảo vật thần thức xung kích như Đổng Thanh Y thì chỉ còn nước bị gã hạ sát.
"Ban nãy các hạ hỏi vị hiền đệ này, lão phu đã nhận ra không ổn nhưng không kịp ngăn cản." Hoa Vi Dung liếc thanh sam văn sĩ, nhẹ giọng nói nhanh: "Y nói không sai, Vân Linh đại lục chỉ riêng Hỗn Nguyên tông có Nhất khí nguyên thần đăng có thể khiến tông môn biết địa điểm cụ thể đệ tử chết ở ngoài, nhưng 'Tử ma anh' có thể khiến tu sĩ lợi hại của Âm Thi tông phát hiện thứ giết chết bản môn đệ tử. 'Tử ma anh' này chỉ có tu sĩ Phân niệm cảnh tam trọng trở lên mới luyện chế được, do trưởng lão Âm Thi tông luyện thành, tưởng thưởng cho đệ tử tinh anh. Pháp bảo này là huyết luyện chi vật, có linh tính, không chỉ lúc đối địch có thể chủ nhân điều khiển âm nguyên pháp bảo, sau đó cũng có thể tự động quay về với chủ nhân đã luyện chế."
Ngụy Tác nhíu mày: "Vậy thì 'Tử ma anh' không phải đã bị chúng ta giết rồi sao?"
"Quý đạo không biết đó thôi." Hoa Vi Dung nhăn nhó: "Tử ma anh có thể phun ra 'Tà huyết tiễn', là đạo hồng sắc huyết quang vừa rồi. Cách luyện chế 'Tử ma anh' của Âm Thi tông không ai biết, nên không ai biết Tà huyết tiễn huyền diệu cỡ nào, nhưng Tà huyết tiễn có công hiệu phá hoại pháp khí của đối phương, còn tạo thành mùi tanh trên mình người công kích, rất lâu mới tan."
Ngụy Tác hơi biến sắc, phát giác trên mình quả nhiên có mùi tanh.
"Tử ma anh khi có thể trốn thoát thì cố gắng chạy trốn, nó nhớ được khí tức của tu sĩ dã giết chủ nhân, sẽ đưa trưởng lão luyện chế ra nó đi báo thù. Lúc biết không thể thoát được, nó sẽ thi triển thuật này, công kích người giết chủ nhân, tu sĩ lợi hại của Âm Thi tông sẽ lần theo mùi tanh này." Hoa Vi Dung nói tiếp, "Ban nãy mà 'Tử ma anh' đào thoát, trăm phần trăm huynh đệ sẽ bị tu sĩ lợi hại của Âm Thi tông bắt kịp. Giết 'Tử ma anh', tình hình chỉ hơn tí xíu. Mùi tanh này trong ba năm sẽ không tan, ở Vân Linh đại lục, hiếm người nào giết đệ tử Âm Thi tông có 'Tử ma anh' mà thoát khỏi bị truy sát."
Nghe Hoa Vi Dung nói, không chỉ sắc mặt Cơ Nhã cắt không còn hột máu, ngay cả lục bào lão đầu cứ kêu gào cướp lấy 'Tử ma anh' cũng kinh hãi, "Không phải chứ?"
"Ba năm không tan?" Ngụy Tác hỏi, "Không có biện pháp phá giải sao?"
"Tuy khó giải nhưng cũng còn may là các vị đang ở trong Chập Khí hải."
"Ở Chập Khí hải?" Ngụy Tác đảo mắt, "Hoa tiền bối nói vậy là sao?"
Hoa Vi Dung giải thích nhanh: "Tựa hồ người Âm Thi tông tuy không cách nào trực tiếp đuổi theo mùi tanh này nhưng chỉ cần đến gần phạm vi nhất định thì sẽ nhận ra. Đệ tử Âm Thi tông số lượng kinh nhân, không cần nói ở các thành bắc bộ Vân Linh đại lục mà ở hải vực ngoài Tịch Diệt hải đều rất đông, ở nơi khác mà giết đệ tử có 'Tử ma anh', triêm nhiễm mùi tanh này, e rằng sẽ lập tức bị Âm Thi tông vay giết. Cũng may Chập Khí hải không có nhiều tu sĩ, hiếm khí gặp đệ tử Âm Thi tông, chập khí của Chập Khí hải có tác dụng cách tuyệt phần nào mùi tanh. Lão phu nghe nói có một tu sĩ giết đệ tử tinh anh Âm Thi tông xong chạy vào Chập Khí hải trung đã đào thoát. Quý đạo hữu chỉ cần tìm một nơi ở Chập Khí hải trốn tránh ba năm, đến khí mùi tanh tan hết thì lo gì."
Ngụy Tác nhíu mày, "Hoa tiền bối, ý tiền bối là bọn tại hạ đành ở lại Chập Khí hải trốn tránh ba năm?"
"Không còn lựa chọn nào khác là vượt Tịch Diệt hải, đến Tịch Hàn đại lục. Nhưng tuyệt đại bộ phận hải vực Tịch Diệt hải đều chưa được khám phá, cả tu sĩ Kim đơn kỳ cũng không dám vượt." Hoa Vi Dung cười khổ, "Nếu là lão phu, chắc cũng chọn cách ở lại Tịch Diệt hải này ba năm."
Ngụy Tác bình tĩnh gật đầu, không tỏ vẻ gì mà hỏi, "Chập khí mà các vị nói là bạch sắc linh vụ của Chập Khí hải?"
"Không sai. Hải vực nàycó tên Chập Khí hải, vì có một loại yêu thú là Bàn cổ cự chập. Bạch sắc chập khí này do chúng phun ra. Chúng được liệt vào thất giai, thể hình khổng lồ, là bá chủ hải vực này. Chập Khí hải không thiếu gì yêu thú ngũ lục cấp trở lên, bọn lão phu dám vào là vì 'Chập khí thuyền' này có Chập linh pháp trận, mỗi ngày hai lần kích phát sẽ mô phỏng khí tức của Bàn cổ cự chập, gặp yêu thú không đối phó nổi thì dọa được chúng bỏ chạy." Hoa Vi Dung nhìn Ngụy Tác, do dự một chốc, rồi nghiến răng: "Tu sĩ Phân niệm cảnh lưỡng tam trọng đều không dễ dàng vào đây, đệ tử Âm Thi tông này chỉ có tu vi Chu thiên cảnh ngũ trọng mà dám đi lại nghênh ngang trong Chập Khí hải thì khẳng định có sư trưởng hoặc sư huynh đệ tu vi cao hơn nhiều đi cùng. Có thể người Âm Thi tông cách đây không xa. Mau Quý huynh mau rời thuyền."
"Rời thuyền?" Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh nhìn Hoa Vi Dung: "Tình hình ban nãy các vị cũng đã thấy, các vị không dám ngăn cản nên mỗ đành giết hắn. Hiện tại bọn mỗ không hiểu gì về hải vực này, rời thuyền thì đi đâu?"
"Lão phu biết lời thỉnh cầu này không hợp đạo nghĩa, nhưng mong Quý huynh hiểu cho, bọn lão phu tuy không sợ chết, nhưng Âm Thi tông trút giận lên Hoa gia, Hoa gia khẳng định bị diệt môn." Hoa Vi Dung cuống lên nói nói, "Thứ xác định phương vị trên thuyền chỉ có tinh thần đồng nhân cố định ở đầu thuyền, không cách nào cho Quý huynh, nhưng hải đồ Chập Khí hải thì bọn lão phu có thể tặng cho một tấm. Bằng vào đó, Quý huynh có thể hiểu về hải vực này. Chỉ cần Quý huynh hiểu cho nỗi khổ, Hoa gia sẽ nhớ ơn của Quý huynh hôm nay."
"Được, đã vậy thì hắn do mỗ giết, các vị đưa hải đồ xong, mỗ sẽ rời thuyền." Ngụy Tác gật đầu gọn ghẽ, sắc mặt thoáng âm hàn nói, "Tiếp đây mỗ phải thi thuật cứu trị đồng bạn, cần chút thời gian, ở lại trên thuyền một chốc. Mỗ không có đủ pháp khí và đơn dược, mong chư vị cùng giao dịch, mỗ đảm bảo không để các vị bị thiệt."
"Được!" Hoa Vi Dung mắt ánh lên thần sắc cảm kích, nghiến răng gật đầu, dặn tu sĩ sau lưng: "Lui thuyền lại, đồng thời kích phát Chập linh pháp trận."

Chương 230: Mùi vị khôn tả

"Được!" Ngụy Tác gật đầu ngay, thân ảnh loáng lên, đến trước Kỳ Tử Vũ cởi tấm lục sắc pháp bào ban nãy rực lục sắc lãnh hỏa còn giờ đã tan hết linh quang, không nhận ra phẩm giai cụ thể nữai.
Ngụy Tác thực hiện gọn gàng như vậy khiến Hoa Vi Dung hơi biến sắc, lòng lạnh buốt.
"Hoa tiền bối, Chập linh pháp trận trên 'Chập khí thuyền', mô phỏng khí tức Bàn cổ cự chập có thể duy trì bao lâu?" Ngụy Tác coi như không nghe thấy, sắc mặt như thường hỏi.
Hoa Vi Dung nói: "Chập linh pháp trận kích phát một lần có thể duy trì hai tuần hương."
Ngụy Tác gật đầu: "Hai tuần hương đủ cho mỗ cứu đồng bạn. Vô luận mỗ cứu trị đồng bạn thành công hay không, sau hai tuần hương cũng sẽ rời thuyền. Chỉ hy vọng trong thời gian này, trừ phi người Âm Thi tông đến, các vị đừng vào gian tĩnh thất, ảnh hưởng mỗ thi pháp."
"Được!" Thấy gã không muốn lão ở lại, Hoa Vi Dung quay người rời khoang thuyền.
"Hoa tiền bối, tại hạ còn một thỉnh cầu, nếu Hoa tiền bối chịu giúp, tại hạ nợ Hoa gia một mối nhân tình." Ngụy Tác hơi trầm ngâm, đột nhiên lại nói, "Hoa tiền bối xe, ra không chỉ vào Chập Khí hải một lần, tại hạ không hiểu gì về hải vực này, trừ hải đồ ra không hiểu Hoa tiền bối có thể cho tại hạ cả những ghi chép tường tận chăng.""Việc này lão phu sẽ làm, chỉ cần Quý đạo hữu không trách Hoa gia là được, đâu dám mong huynh đệ nhớ ơn." Hoa Vi Dung nhăn nhó, nhanh chóng khuất bóng ở góc thuyền.
Trong tay gã có thêm hai vật, một tấm tử hắc sắc mộc phù và một hoàng sắc nạp bảo nang.
Cả hai đều lấy được của Kỳ Tử Vũ.
Gã không vội xem xét hai vật mà nhanh chóng lấy ra Thực huyết pháp đao, thẳng tay đâm vào ngực Kỳ Tử Vũ.
Gã bắt đầu quan sát hai vật lấy được.
Tử hắc sắc mộc phù cực nặng, bề mặt sáng bóng lên, có phần hơi tanh, cả hai mặt đều có phù văn mặt quỷ, thập phần quỷ dị, không biết tác dụng.
Trong nạp bảo nang của Kỳ Tử Vũ có một linh thạch đại, số lượng linh thạch không hơn gì tu sĩ đồng cấp của Thiên Huyền đại lục, chỉ chừng ba nghìn viên hạ phẩm linh thạch.
Trừ linh thạch đại ra, nạp bảo nang của Kỳ Tử Vũ không có gì nhiều, chỉ có một nhánh thực vật huyết hồng sắc, ngoại hình như san hô, nhưng có rễ, một lá hắc sắc trường phan, một cây bạch sắc cốt kiếm, ngoài ra, là phù lục và đơn dược phẩm giai không lấy gì làm cao.
Cái cây màu đó chắc là "Huyết san hô" mà Kỳ Tử Vũ lấy được trên thuyền này, còn ướt lướt thướt như mới từ dưới nước lên, cực kỳ mỡ màng, cơ hồ dễ dàng tan thành nước. Chỉ là Cơ Nhã và lục bào lão đầu cũng không rõ cách dùng.
Hắc sắc trường phan hắc khí trầm trầm, xem ra là pháp bảo công thủ toàn diện. Còn bạch sắc cốt kiếm khắc nhiều hoa văn hỏa diễm, xem ra là pháp bảo công kích.
Vì sắp đến thời gian thi pháp cho Hàn Vi Vi, Ngụy Tác không kịp thử xem hai vật này phẩm giai thế nào, thấy không có cấm chế gì, gã nhét vào nạp bảo nang.
Kiểm tra những thứ vụn vặt khác, gã càng lúc càng xác định một lời đồn đã nghe từ trước, và xác định suy đoán của Hoa Vi Dung.
Trước đây gã nghe nói Vân Linh đại lục ít tu sĩ thiện nghệ luyện khí, còn thuật pháp và công pháp lợi hại nhiều hơn Thiên Huyền đại lục. Vân Linh đại lục so với Thiên Huyền đại lục, một bên thuật pháp lợi hại, pháp bảo thiếu thốn, bên kia lại nhiều pháp bảo, pháp khí nhưng cao giai thuật pháp và công pháp lại kém hơn.
Hiện tại xem ra đích xác là thế, ban nãy Hoa Vi Dung và thanh sam văn sĩ oanh kích 'Tử ma anh' đều dùng thuật pháp, không phải pháp khí.
Âm Thi tông có năm Kim đơn kỳ đại tu sĩ, đại tông môn này, ngay cả Lăng Vân kiếm tông mạnh nhất mười lăm thành trì nam bộ Thiên Huyền đại lục cũng không cách nào so nổi, nhưng hiển nhiên số lượng pháp khí pháp bảo của đệ tử tinh anh Âm Thi tông này không bằng cả đệ tử tinh anh Nguyệt Hoa tông chứ không nói gì đến kẻ được pháp bảo chất thành như Đông Dao thắng địa thiếu chủ Đổng Thanh Y.
Thấy không có pháp khí chỉ dẫn phương vị hay địa đồ, chứng tỏ Kỳ Tử Vũ không một mình và Chập Khí hải, chưa biết chừng trên mình hắn còn thứ gì đó có thể liên hệ với người Âm Thi tông.
Nên gã không dám thử thứ lấy được của hắn.
Kiểm tra cẩn thận, xác định không có cấm chế đặc biệt gì, Ngụy Tác nhét hết vào nạp bảo nang của hắn.
Đoạn gã rút Thực huyết pháp đao khỏi người Kỳ Tử Vũ.
Thấy Thực huyết pháp đao ánh lên hồng quang, rõ ràng hút được khí huyết và chân nguyên của Kỳ Tử Vũ xong, Ngụy Tác phát ra tiên thiên chân hỏa, đốt thi thể hắn thành tro.
Đoạn gã thu Tử ma anh tanh ngòm dưới đất vào nạp bảo nang, quay lại tĩnh thất đứng trước Hàn Vi Vi.
Hàn Vi Vi mặt không còn sắc máu, như bức tượng băng, sinh tử không rõ.
Sắc mặt gã không ngừng biến đổi, liên tục hít sâu mấy hơi mới quyết tâm được, nghiến răng giơ tay.
Từng làn tử sắc chân nguyên chảy khỏi ngón tay gã, theo pháp quyết biến hóa mà ngưng thành một viên tử quang như hạt đậu, được gã đẩy vào mi tâm Hàn Vi Vi.
Đoạn gã không dừng tay, liên tục ngưng thành từng dải sáng tím sẫm, đánh vào các huyệt trên mình Hàn Vi Vi.
Trong tĩnh thất, tử quang xán lạn.
Hơn trăm dải sáng tím được dồn vào huyệt vị của Hàn Vi Vi, trên đầu Ngụy Tác tử khí đằng đằng, mồ hôi đầm đìa.
Thể nội Hàn Vi đông cứng khí huyết và chân nguyên, được dải sáng tím thôi động, tựa hồ bị dồn ép, phải lưu động một vòng.
Ngụy Tác dừng thi pháp, mắt ánh lên kinh hỉ tột bậc. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Hàn Vi Vi tuy không có gì khác nhưng thể nội ánh lên làn sáng như băng, loáng thoáng tử sắc quang hoa.
Hơn một trăm đa viên tử quang, chen nhau lưu động trong thể nội bị triệt để đông kết khí huyết và chân nguyên một vòng, không tan biến mà tạo cho người ta cảm giác như biến thành hơn một trăm đa luồng tử sắc linh tuyền nhỏ xíu, liên tục chảy ra tử sắc linh khí, tưới nhuần thân thể.
Mắt Ngụy Tác ánh lên kinh hỉ tột bậc, thân thể Cơ Nhã run lên kịch liệt, khóe môi mỹ lệ run lên, nhưng không dám hỏi.
"Thành rồi hả?"
Ngụy Tác lúc đó ướt đẫm toàn thân, có cảm giác kiệt sức, tâm tình cực kỳ khẩn trương, không dám hô khẽ.
"Vận khí của ngươi tốt, tiểu mỹ nữ này mạng lớn nên thành công." Lục bào lão đầu thở dài, "Vốn ta sợ ngươi quá khẩn trương, có sơ sảy gì nên mới bảo ngươi chỉ có năm phần xác suất thành công, thật ra ta chỉ thấy có bốn phần. Không ngờ chỉ thế mà ngươi làm được."
"Lão đầu đáng chết!"
Ngụy Tác buột miệng mắng chửi!
"Ngụy Tác!" Cơ Nhã biến sắc, thân thể lắc lư, không nói thành lời.
"Thành rồi, thành công rồi!" Dáng vẻ Cơ Nhã khiến Ngụy Tác biết nàng ta hiểu lầm rằng gã thất bại, nên nói nhanh, "ta chỉ rủa lão đầu Lý Thiệu Hoa đáng chết đó, thủ đoạn đúng là khốn kiếp."
"Phì! Nói ngược nhanh lắm, kỳ thực chả mắng ta là gì. Không có ta, sao ngươi cứu được tiểu mỹ nữ này. Lúc đó không rõ ngươi lẩn vào đâu mà khóc lóc." Lục bào lão đầu cực kỳ khinh miệt hừ một tiếng.
"Khóc cái đầu ngươi." Ngụy Tác rủa thầm, nhưng ngoài mặt hơi mát.
"Đừng đắc ý, tiếp theo mỗi ngày đều phải thi pháp một lần, chỉ dứt một ngày là nàng ta sẽ sinh cơ đoạn tuyệt, không cứu nổi." Lục bào lão đầu lại hừ một tiếng.
Cơ Nhã đứng ngẩn ra, mắt mờ đi.
Có lúc nàng cảm thấy trời sụp xuống thì nam nhân trông có vẻ tầm thường này cũng chống lên được.
Trước đây nàng không có ai gánh đỡ, nhưng giờ đứng sau lưng gã, nàng không cần làm gì cả, chỉ cần làm một nữ tu phổ thông tột bậc.
"Bực thật. Con bà nó chứ, mùi vị này không dễ chịu tí nào. Lý Thiệu Hoa, ngươi thiếu chút nữa giết chết ta đã đành, còn khiến ta khó chịu thế này, ngày khác nhất định cho ngươi nếm mùi." Nhìn Cơ Nhã nước mắt lưng trọng, Ngụy Tác không rõ nàng nghĩ gì nên thầm rủa, đoạn gật đầu: "Đi thôi, chúng ta đi rồi tính."
"À", Cơ Nhã gật đầu.
Ngụy Tác ngẩn người, dù thế nào cũng thấy Cơ Nhã khác trước.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau