THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 216 - Chương 220

Chương 216: Bức cung

"Các hạ tìm ta?"
Lão đạo râu chuột kinh nghi bất định, tựa hồ tưởng định bỏ đi thì từ khu rừng phía dưới vang lên giọng nói.
"Ngươi có thuật pháp che giấu khí tức? Chả trách thoát được." Lão đạo râu chuột không hề kinh hoảng mà nhìn kỹ phương vị phát ra âm thanh, cười lạnh.
Hồng quang lóe lên, Ngụy Tác mặc hồng sam từ dưới khu rừng nhảy lên, nói với lão đạo: "Ta hình như không quen ngươi, ngươi đuổi theo ta là vì cớ gì?"
"Ngươi không biết ta cũng không sao, chỉ cần ta không đuổi hụt ngươi là được, chịu chết đi!" Lão đạo râu chuột phất tay, một đạo bạch quang xẹt vào Ngụy Tác.
Lão đạo râu chuột không rõ lai lịch này chỉ nói mấy câu đã trực tiếp động thủ.
Ngụy Tác biến sắc, kích phát một linh quang quang tráo, đồng thời tế xuất Xích giáp thuẫn bị Trương gia lão tổ đánh nứt một vết.
Chát một tiếng, linh quang quang tráo bị phá tan trong tích tắc, bạch quang xung kích vào Xích giáp thuẫn, đánh lõm một vết rồi bắn ngược lại, là pháp bảo hình lá liễu dài chừng một thước.
Uy năng đó khiến sắc mặt Ngụy Tác thoáng kinh hoảng, cuống quít kích phát một linh quang quang tráo nữa, quay người chạy nhanh vào rừng.
"Còn muốn chạy hả?"Lão đạo râu chuột hừ một tiếng, cưỡi phi độn pháp khí đuổi theo.
Với tốc độ của lão, Ngụy Tác khẳng định không thoát được.
Đang bỏ chạy, vẻ mặt gã trông có vẻ kinh hoàng đột nhiên nở nụ cười lạnh.
Thấy vậy, lão đạo râu chuột giật thót người.
Đột nhiên hoàng khí dâng lên, Ngụy Tác biết mất trước mắt lão, chung quanh toàn là những khối hoàng sắc nham thạch khổng lồ.
"Thổ hệ pháp trận!"
Lão đạo râu chuột mắt ánh lên thần sắc kinh hãi, lấy ra một cái bạch sắc hồ lô. Nhưng lão cha kịp làm gì thì chát, một làn sóng trong veo đột nhiên tỏa rộng trên trán.
"A!"
Lão đạo râu chuột gầm lên thống khổ, thân thể cứng lại, bạch sắc hồ lô lơ lửng trước mặt lão không kịp kích phát.
Đúng lúc đó, ầm một tiếng, mấy khối hoàng sắc cự thạch quanh đó ép lên mình lão.
Lão đạo râu chuột hộc một tiếng, trợn tròng trắng, không bị va đập đến ngất xỉu, nhưng một thân ảnh trong suốt vô thanh vô tức xuất hiện sau lưng lão.
Thân ảnh tựa hồ chỉ phất tay, một làn sóng trong veo lại nổ trên trán lão đạo râu chuột, mấy đạo ô quang nhỏ xíu găm vào gáy.
Lão đạo râu chuột trợn tròng trắng, ngất xỉu.
"Tu vi cỡ này mà định giết ta, buồn cười." Cởi ẩn hình pháp y ra, Ngụy Tác hiển hiện thân ảnh trong trận, nhìn lão đạo râu chuột ngất xỉu, tỏ ra khinh miệt lẩm bẩm.
Lão đạo râu chuột này cũng có tu vi Chu thiên cảnh tứ trọng, thực lực hiện tại của Ngụy Tác ngay cả tu sĩ Phân niệm cảnh nhất trọng cũng miễn cưỡng đối phó được, mà tu sĩ cùng cấp với gã lại như thể ăn sống nuốt tươi được gã, cả pháp khí phòng ngự cũng không phát ra, có khác gì tự sát, dâng linh thạch lên cho gã.
Sau khi lẩm bẩm khinh bỉ, Ngụy Tác lần mò khắp người lão đạo râu chuột.
Dù gì cũng là tu sĩ Chu thiên cảnh tứ trọng, gia tài của lão đạo râu chuột vốn coi thường gã này, tính ra quả thật cũng khá.
Bạch sắc tinh kim phi nhận hình lá liễu lão sử dụng lúc nãy là linh giai hạ phẩm pháp bảo, còn phi độn pháp bảo hình dáng tương tự không chỉ đẹp hơn bạch ngọc hạc của gã mà tốc độ phi độn cũng cao hơn nhiều, rất hữu dụng.
Ngoài ra, trong nạp bảo nang của lão đạo râu chuột còn hơn bảy nghìn hạ phẩm linh thạch, hai tấm pháp thuẫn màu đồng gần đạt linh giai, hai tấm pháp khí phòng ngự đi với nhau thành bộ, một tấm khắc chữ Càn, một khắc chữ Khôn theo lối cổ thể.
Ngoài những vật bình thường như Hồi khí đơn và pháp phù, lão đạo râu chuột còn hai tấm hoàng sắc chỉ phù.
Hai tấm chỉ phù cực kỳ đặc biệt, không chỉ lâu đời mà hồng sắc phù văn xiên xiên xẹo xẹo như vẽ quỷ phù, không nhận rõ phẩm giai hay tác dụng gì.
Hiếu kỳ nhìn hai tấm hoàng sắc chỉ phù một lúc, Ngụy Tác nhặt cả bạch sắc hồ lô của lão đạo râu chuột rơi dưới đất lên.
"À!"
Thoáng kiểm tra một chốc, Ngụy Tác tỏ rõ vẻ kinh ngạc.
Bạch sắc hồ lô không có gì đặc biệt nhưng đựng đầy "Hủ thi thủy" có thể làm ô uế, ăn mòn pháp khí. Nguồn truyện: Truyện FULL
Ngụy Tác bất giác nhớ đến pháp bảo hình chiếc tán của lão đạo trong địa lăng Thanh Phong lăng. Lão đạo đó cũng có một hồ lô đựng Hủ thi thủy, hô lô đó đến giờ vẫn nằm trong nạp bảo nang của gã, chỉ là Hủ thi thủy đã không còn, tác dụng rất hữu hạn. Bạch sắc hồ lô này còn đầy, chắc ban nãy lão đạo không nhận ra Kim môn cự thạch trận, định vẩy Hủ thi thủy để phá giải pháp trận.
Trầm ngâm một chốc, Ngụy Tác thu Kim môn cự thạch trận lại, bắt đầu thử nghiệm phi độn pháp bảo được dâng đến.
Phi độn pháp bảo hình lá liễu này không lớn, tối đa chở được ba người, bất quá Ngụy Tác thập phần mãn ý vì tốc độ cao hơn bạch ngọc hạc nhiều. Chỉ lượn hai vòng là gã đã khống chế thành thạo.
Đoạn gã như tóm lấy bao bố, chụp lão đạo râu chuột lướt về phía Tiểu Dạ sơn.
Chưa tới chính ngọ, Ngụy Tác xách lão đạo râu chuột, kích phát Thanh hoàng hồ lô, đứng trong làn khí xanh bao phủ tiến vào sơn cốc có động phủ.
Khiến gã thập phần kinh hỉ là hai mươi ba nhánh Diệt tiên đằng trông lúc trước phát triển rất khả quan, nhánh lớn nhất đã dài tới ba trượng.
Bên dưới Diệt tiên đằng có thi thể ba con yêu thú có hai sừng, lưng đầy hoa văn vằn vện.
Hiên nhiên là Tinh mục ngao, tứ cấp trung giai yêu thú có số lượng tối đa ở Tiểu Dạ sơn.
Ba con Tinh mục ngao này chắc vô tình xông vào sơn cốc, bị Diệt tiên đằng giết chết. Tứ cấp trung giai yêu thú dù là thuật pháp hay khí lực đều thập phần lợi hại, Diệt tiên đằng bình an thế này chứng minh khi mọc đến ba trượng, rễ đã ăn sâu vào lòng đất, nếu còn là mầm cây như trước thì dù bắt được yêu thú cỡ này cũng sẽ bị nhổ bật rễ trong khí chúng giãy giụa.
Kinh hỉ quan sát một lúc, thuận tay thu thập thi thể mấy con tứ cấp trung giai yêu thú vào nạp bảo nang, Ngụy Tác đi qua bãi Diệt tiên đằng, vào trong lòng núi.
...
Không rõ bao lâu sau, lão đạo râu chuột từ từ tỉnh lại, phát hiện mình bị xếp theo tư thế xếp bằng ở trong một gian thạch thất.
Thạch thất chắc ở trong lòng núi, không khí không lấy gì làm lưu thông, toàn thân lão tê dại, không thể điều khiển chân nguyên nên càng khó chịu.
"Ngươi trúng Hạt vĩ phong độc châm của ta, không thể động đậy nhưng còn nói được. Cho ta biết mau, vì sao lại đuổi theo ta, vừa thấy là hạ sát thủ hả?"
"A!" Tận lúc này, lão đạo râu chuột mới triệt để phản ứng được, kinh hãi tột bậc gầm vang.Nhưng thấy Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh đứng gần đó thì lão chỉ cười lạnh, "Không ngờ ta cả ngày bắt nhạn hôm nay lại bị nhạn mổ mắt, đã coi thường ngươi mà rơi vào tay ngươi thì ta không còn gì để nói, muốn giết cứ giết, muốn moi tin tức miệng ta thì ngươi đừng si tâm vọng tưởng."
"Được lắm!"
Lão đạo râu chuột không ngờ là Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh nói vậy xong thì không nói thêm gì, lặng lẽ quay người bước đi.
Thoáng sau, Ngụy Tác cầm một lọ dược dịch màu lục nhỏ đi vào, móc ra một con dao bạc, cắt một vết trên cổ tay lão đạo râu chuột không còn năng lực phản kháng đoạn rắc mấy giọt thuốc xuống vết thương.
Rồi Ngụy Tác lại mặt mũi lạnh tanh ném mười mấy thi thể yêu thú cạnh lão, im lặng đi ra, tiếng bước chân xa dần, tựa hồ đi xử lý việc riêng.
"A!"
Tích tắc sau, lão đạo râu chuột kinh nghi bất định chợt thống khổ tột bậc kêu lên thảm thiết.
Dược dịch Ngụy Tác rắc vào vết thương của lão cơ hồ hình thành trong thể nội vô số mũi châm nóng bỏng, liên tục đâm chích, khiến lão có cảm giác da đầu cũng sắp nứt ra.
Cơn đau đớn này kéo dài một canh giờ, mời từ từ tan đi.
Lão đạo râu chuột ướt đẫm mồ hôi như từ trong nước bò lên.
Bốp một tiếng, lão chưa kịp thở phào thì thiên linh một thi thể yêu thú vô duyên vô cớ xuất hiện một hlỗ thủng rồi tiếng xoàn xoạt vang lên, não tủy bị hút sạch. Lại một tiếng bốp nữa, thêm một yêu thú bị thủng thiên linh cái, thêm một hốc máu xuất hiện, não tủy lại bị hút sạch.
Trong thạch thất trống trơn này, cảnh tượng quỷ dị đó khiến lão đạo râu chuột vốn đã hư thoát thở hồng hộc.
Rồi tiếng bước chân vang lên, Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh lại đi vào, tay cầm một miếng da ròng ròng máu như mới lóc từ mình yêu thú nào đó.
Gã lại hào hứng cắt một miếng thị khỏi mình lão đạo râu chuột, lấy ra một bình bạch sắc đơn dịch, đổ vào vết thương rồi dán miếng da thú lên.
Xong xuôi, gã hình như không còn hứng thú hỏi han, bước đi trong mục quang oán độc tột bậc của lão đạo râu chuột.
"A!"
Chừng nửa tuần hương sau, lão đạo râu chuột lồi mắt kêu lên thảm thiết.
Vết thương của lão không chỉ ngứa ngáy khó tả mà cực kỳ hoảng sợ vì miếng da thú cơ hồ từ từ mọc ra trên mình lão.
...
"Lão đầu, ngươi khẳng định thủ đoạn này hữu dụng?"
Tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tục ở tĩnh thất, Ngụy Tác ở trong địa hỏa lô phòng vừa luyện chế lại bộ pháp thuẫn bị công kích thành gần như tan nát vừa hỏi lục bào lão đầu.
"Đương nhiên hữu dụng, một vị chủ nhân trước kia của ta là đại hành gia lấy bức cung làm niềm vui. Nhiều tu sĩ không sợ chết tí nào nhưng cảm giác được đối phương tựa hồ không thèm hỏi mà thập phần biến thái, coi đày đọa kẻ khác là niềm vui, liên tục giở trò thì sẽ sụp đổ ngay, không gì không khai." Lục bào lão đầu khẳng định.
"Để xem lão ta chống chọi được đến bao giờ." Ngụy Tác gật đầu, tỏ vẻ tiếc rẻ nói: "Tiếc là thi triển Mộng yểm thuật trong Chân ma ngưng tướng thuật sẽ đại tổn tu vi, bằng không đỡ bớt bao nhiêu phiền hà."
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 217: Yêu thi phù

"A! Ngươi định làm gì!"
Trong thạch thất Ngụy Tác chuyên dụng nuôi dưỡng Phệ tâm trùng, lão đạo râu chuột lại kêu ré lên.
Sau mười mấy canh giờ bị giày vò, lại bị Ngụy Tác dùng Hạt vĩ phong độc châm đâm mấy lần, giọng lão đạo râu chuột cũng khàn khàn, lúc ré lên càng chói lói, cực kỳ khó nghe. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Lão đạo râu chuột cũng cho rằng mình gặp phải kẻ thường biến thái, vốn lão không sợ chết nhưng không ngờ đối phương tựa hồ không thèm hỏi mà chỉ muốn giày vò làm niềm vui. Mười mấy cah giờ này, đối phương đã đổi năm sáu kiểu tra tấn khiến lão cơ hồ chết đi sống lại mà không hỏi nửa câu.
Giờ đối phương lại cầm một mớ lông không rõ lấy từ yêu thú nào, hào hứng đi vào.
Nghe giọng lão còn khó nghe hơi khóc, Ngụy Tác đang cầm một mớ lông đen đột nhiên để ý đến lão, mỉm cười: "Còn làm gì nữa, trồng lông thôi."
"Trồng lông, trồng lông gì hả?" Lão đạo râu chuột dù toàn thân tê dại, không cách nào động đậy, cũng co rút lại, kêu to.
"Thì là khoét một lỗ trên mình ngươi rồi cắm lông vào, lúc đó ngươi sẽ thành người mọc lông." Ngụy Tác nheo mắt: "Bất quá thuốc trồng lông này ta thí nghiệm lần đầu, hữu hiệu hay không thì chưa biết.""A!" Lão đạo râu chuột kêu ré lên, "Ta cầu xin ngươi đừng giày vò ta nữa, cho ta được thống khoái, ta sẽ khai hết!"
"Ai biết được ngươi nói thật hay giả, ta chứ trồng lông xong rồi tính." Ngụy Tác bảo.
"Ta... " Lão đạo râu chuột thiếu chút nữa trực tiếp ngất xỉu, cố sống cố chết kêu lên, "Ta thề là nói thật toàn bộ, nếu có câu nào giả thì ngươi hẵng trồng lông!"
"Được thôi." Ngụy Tác tỏ ra vui vẻ gì nhìn mớ lông đen trong tay: "Nói xem ngươi là ai?"
"Ta tên Diệp Tán Nhân, người của Hắc Sát ở Thất Tinh thành." Ngụy Tác vừa dứt lời, lão đạo râu chuột vội kêu lên, sợi gã đổi ý, trồng lông xong mới thèm hỏi.
"Người của Hắc Sát?" Ngụy Tác nhăn mày, "Sao ngươi lại đuổi theo ta, vừa thấy mặt là hạ sát thủ?"
"Không phải vì ngươi ở Lạc Nguyệt thành đã đến Linh Bảo phường hả?" Diệp Tán Nhân phẫn hận nói: "Linh Bảo phường hiện tại bị Hắc Sát ngầm giám thị, nhiệm vụ của bọn ta là giết hết mọi tu sĩ tiếp xúc với Linh Bảo phường. Ta thấy ngươi chỉ là tu sĩ Chu thiên cảnh tam trọng, cho rằng không khó đối phó, không ngờ ngươi ẩn đi nhất trọng tu vi, có cả pháp khí có thể xung kích thần thức."
"Thế nào, xem ra ngươi bất mãn vì bị ta bắt hả." Ngụy Tác liếc đối phương.
"Ta..." Lão đạo râu chuột biến đổi nhãn quang mấy lần rồi thở dài, "Thắng làm vua thua làm giặc, rơi vào tay ngươi ta không có gì để nói, chỉ mong ngươi cho ta được thống khoái, đừng thử những thứ đó với ta."
"Phải xem những thứ ngươi biết có giá trị với ta không đã." Ngụy Tác hừ một tiếng, "Các ngươi ngầm giám thị Linh Bảo phường làm gì?"
"Bọn ta được Kim Thứu cung ủy thác. Nguyên nhân vì đối phó Trân Bảo các, đề phòng Cơ Nhã phái người đi cầu cứu."
"Xem ra ngươi thích được trồng lông, chúng ta trồng xong hẵng tính." Ngụy Tác ra vẻ không thèm nghe nữa, nói với lão đạo râu chuột.
"Làm gì hả!" Lão đạo râu chuột kêu lên, "Nói chuyện không được sao, sao lại đòi trồng lông."
"Ngươi đùa hả, Kim Thứu cung định đối phó Trân Bảo các? Ta nghe nói Cơ Nhã sắp được gả vào Đông Dao thắng địa, Kim Thứu cung còn không có cả tu sĩ Phân niệm cảnh, mà dám đấu với Đông Dao thắng địa có Kim đơn kỳ đại tu sĩ?"
"Ta không nói dối." Lão đạo râu chuột kêu lên: "Kim Thứu cung và Đông Dao thắng địa căn bản cùng một giuộc."
"Sao ngươi không nói Thiên Nhất môn với chúng cùng một giuộc."
"Đích xác cùng một giuộc." Lão đạo râu chuột muốn khóc mà không có nước mắt, "Lần này Thiên Nhất môn và Đông Dao thắng địa, cả Kim Thứu cung liên thủ để nuốt chửng Trân Bảo các. Đông Dao thắng địa tại Thất Tinh thành vẫn bị Tụ Tinh tông chèn ép, Thiên Nhất môn không có bao nhiêu luyện đơn sư, Kim Thứu cung vốn ngầm dựa vào Đông Dao thắng địa. Có được sản nghiệp của Trân Bảo các thì Thiên Nhất môn và Đông Dao thắng địa đều có bón thành, Kim Thứu cung một thành."
Ngụy Tác cười ruồi nói: "Ngươi tưởng ta không biết đếm hả? Cộng lại mới có chín thành?"
Lão đạo râu chuột thở hồng hộc: "Một phần còn lại là cho Hắc Sát."
"Ngươi biết không ít đâu." Ngụy Tác hừ lạnh: "Xem ra địa vị của ngươi ở Hắc Sát không thường."
"Ta đứng thứ ba trong Hắc Sát."
"Đứng thứ ba mới có thực lực này, xem ra Hắc Sát cũng không ra sao cả."
Lão đạo râu chuột cơ hồ thổ huyết.
"Hắc Sát thật ra có bao nhiêu người, tu vi cao hơn ngươi có những ai?" Ngụy Tác hỏi.
Lão đạo râu chuột không còn dám cứng miệng, đáp thật: "Hắc Sát có hơn năm mươi người, tu vi hơn ta chỉ có hai người, một là Ngân Diện, mới đạt Chu thiên cảnh ngũ chưa lâu, lúc nào cũng đeo mặt nạ bạc, ta cũng chưa được thấy chân diện mục. Còn lại là Hồng Tri Thù, tu sĩ Phân niệm cảnh nhất trọng, mỗi lần xuất hiện đều bao trùm trong màu đỏ, thập phần thần bí. Hắc Sát do hai người đó sáng lập."
"Trước đây ta nghe nói người của Thiết Sách tại Linh Nhạc thành đối phó các ngươi, tthật ra là chuyện gì, hiện tại người của Thiết Sách sao hả?"
"Bọn ta đối phó Thiết Sách, vì người của Thiết Sách và Trân Bảo các có quan hệ không tầm thường." Lão đạo râu chuột nói, "Thiết Sách vốn không có cao giai tu sĩ. Trước đây vì không muốn Trân Bảo các nghi ngờ nên bọn ta ra vẻ sợ chúng. Hai hôm trước, bọn ta dẫn dụ chúng ra ngoài Lạc Nguyệt thành để phục kích. Nếu không vì một nữ tu lợi hại có quan hệ với chúng đi qua thì chúng đã chết sạch."
"Ngươi cũng tham gia phục kích?" Ánh mắt Ngụy Tác lạnh lại, "Thiết Sách thoát được mấy tu sĩ?"
"Chừng ba, bốn người." Lão đạo râu chuột nói.
"Trong số Thiết Sách tu sĩ bị phục kích, có một nữ tu cao ráo không?"
"Nữ tu cao ráo? Ngươi nói đến Nam Cung Vũ Tinh?" Lão đạo râu chuột ngẩn người: "Nàng ta trọng thương, được nữ tu lợi hại đó đưa đi."
Ngụy Tác thở phào, lạnh giọng: "Nữ tu đó lai lịch thế nào?"
"Bọn ta không biết, nàng ta có tu vi Phân niệm cảnh tứ trọng. Bất quá chúng ta đông người nên lúc cứu Nam Cung Vũ Tinh, nàng ta cũng bị thương nhẹ." Lão đạo râu chuột nói, "Bất quá người của Thiết Sách xưng hô nữ tu đó là Nam Cung tiền bối. Pháp bảo lợi hại nhất của nàng ta là một sợi hỏa lăng công thủ vẹn toàn, uy năng đạt linh cấp trung giai, xem ra không phải đệ tử đại tông môn nào, chắc là tán tu có quan hệ với Thiết Sách."
"Nữ tu tên Nam Cung?" Ngụy Tác trầm ngâm một chốc, đoạn hỏi: "Ngươi biết gì về Trân Bảo các hiện tại?"
"Hiện tại trong Trân Bảo các có một trưởng lão họ Lý của Đông Dao thắng địa tọa trấn." Lão đạo râu chuột nói, "Bên ngoài Trân Bảo các, Đông Dao thắng địa bố trí không ít người, trưởng lão họ Lý đó là một trong những trưởng lão lợi hại nhất Đông Dao thắng địa, tu vi Phân niệm cảnh ngũ trọng, còn là thất phẩm luyện đơn sư."
"Phân niệm cảnh ngũ trọng, thất phẩm luyện đơn sư?" Nghe lão đạo râu chuột nói vậy, Ngụy Tác thầm nhăn nhó. Trưởng lão họ Lý nào chắc là Lý Thiệu Hoa trưởng lão mà đầu mục Tứ Hải đường Hoàng Thiên Nhai nói đến .
"Để hoàn tất mọi việc, tám ngày nữa, Đông Dao thắng địa thiếu chủ Đổng Thanh Y sẽ qua đón Cơ Nhã."
"Chỉ có tám ngày hả?" Ngụy Tác chợt có cảm giác lạnh ngắt.
Hiện tại trong số các nữ tu có quan hệ với gã, tạm gọi là thân mật, tính cả Diệp Cố Vi mới được bốn người.
Hàn Vi Vi không rõ trúng thủ đoạn gì của Lý trưởng lão, Cơ Nhã bị bức phải lấy người của Đông Dao thắng, Diệp Cố Vi và Diệp Tiêu Chính được an bài đến Trân Bảo các, hiện tại rất có khả năng cũng bị giam lỏng ở đó. Nam Cung Vũ Tinh trọng thương, được cứu đi đâu không rõ. Lẽ nào Kim Xảo Nhi chết rồi, coi như gã không hoàn thành lời hứa, lời thề độc của Kim bà bà ứng nghiệm với mọi nữ tu biết gã?
"Hắc Sát tu sĩ các ngươi liên lạc với nhau bằng cách nào?" Hít sâu một hơi, Ngụy Tác hỏi tiếp.
Lão đạo râu chuột nói: "Thường thì Ngân Diện tìm. Y biết nơi ở của mỗi người trong Hắc Sát. Nếu bọn ta đổi nơi ở hoặc phải đi đâu thì sẽ để lại ám hiệu, y nhìn là biết."
"Cả ngươi cũng không rõ cách tìm Ngân Diện và Hồng Tri Thù? Chúng không phải ở gần Linh Đơn phường sao?" Ngụy Tác mắt ánh lên, hỏi: "Hắc Sát có bao nhiêu người quanh Linh Đơn phường?"
"Có hơn hai mươi tu sĩ, nhưng người chủ sự ở Linh Đơn phường là ta, họ chắc không ở đó."
Ngụy Tác thầm lắc đầu. Đều là tu sĩ tu vi không bằng lão đạo này, giết cũng vô dụng, không thể ngưng thành huyết châu lợi hại cho Thực huyết pháp đao.
"Hai tấm này là phù lục gì?" Trầm ngâm một chốc, Ngụy Tác lấy ra hai tấm hoàng sắc chỉ phù mà lục bào lão đầu cũng không nhận ra, hỏi lão đạo râu chuột.
"Là Yêu thi phù." Lão đạo râu chuột thở dài, giải thích: "Có thể trong thời gian ngắn khống chế thi thể yêu thú biến thành cương thi yêu thú."
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 218: Thái độ hân thưởng của lão đầu

"Yêu thi phù, cương thi yêu thú?" Ngụy Tác mắt lóe lên, "Trong thời gian ngắn là bao nhiêu?"
"Phù lục này do Thi Thần đạo từ hai nghìn năm trước luyện chế thành. Ta chỉ vô tình có được, chưa từng sử dụng, chỉ tra được trên điển tịch một vài thông tin liên quan, còn thời gian cụ thể là thế nào, ta cũng không rõ." Lão đạo râu chuột nói.
Ngụy Tác hơi trầm ngâm một chốc, hỏi: "Hiện tại Đổng Thanh Y ở đâu?"
Lão đạo râu chuột nói: "Vẫn ở trong Thất Tinh thành."
Ngụy Tác gật đầu, không nói thêm gì, vung tay phát ra một đạo hắc quang đâm vào ngực lão đạo râu chuột.
Lão đạo râu chuột rùng mình, tỏ vẻ được giải thoát, tích tắc sau đã không còn hơi thở.
Theo lời lão đạo râu chuột, lão hoàn toàn không rõ thân phận chân thực của Ngụy Tác không rõ gã là kẻ phá hoại việc tốt của Hắc Sát tại địa lăng Thanh Phong lăng, chỉ vì lo lắng Cơ Nhã cầu xin trợ giúp từ người khác nên không tha cho bất kỳ tu sĩ nào tiếp xúc với Linh Bảo phường Mạc chưởng quỹ. Nếu Ngụy Tác kém hơn thì đã chết trong tay lão.Vốn hiểu rõ đạo lý mạnh được yếu thua của tu đạo giới, Ngụy Tác không hề mềm lòng đối với tu sĩ kiểu đó.
Lão đạo râu chuột có tu vi Chu thiên cảnh tứ trọng, Thực huyết pháp đao ngưng xuất được huyết châu có uy năng cao hơn linh cấp trung giai pháp bảo.
Nhìn Thực huyết pháp đao ánh lên hồng quang sau khi hút được khí huyết và chân nguyên của lão đạo râu chuột, Ngụy Tác thu pháp bảo này và hai tấm Yêu thi phù không rõ uy năng cụ thể nhưng tựa hồ thập phần hữu dụng lại. Trong tay gã còn thi thể lục cấp trung giai Hỏa yêu long.
Xong xuôi, Ngụy Tác đưa tay ngưng tụ một làn bạch sắc tiên thiên chân hỏa, bao lấy thi thể lão đạo râu chuột, trong khoảnh khắc, thi thể hóa thành một dúm tro.
"Thiên Nhất môn, Đông Dao thắng địa, Kim Thứu cung, Hắc Sát, một tu sĩ Phân niệm cảnh ngũ trọng tọa trấn, chung quanh lại có nhiều tu sĩ Đông Dao thắng địa. Đến thời điểm, Đổng Thanh Y khẳng định sẽ mang thêm tu sĩ đến." Lục bào lão đầu chui khỏi Dưỡng quỷ quán, lạnh giọng: "Ngươi tưởng mình còn cơ hội hả?"
"Muốn cứu Cơ Nhã cùng Hàn Vi Vi, thậm chí gặp được Cơ Nhã là bất khả thi." Ngụy Tác cũng cười lạnh, "Bất quá Đổng Thanh Y lần trước ở Thất Tinh thành đã trêu vào ta, ta không thể để hắn thỏa mãn. Hắn cũng mới có tu vi Chu thiên cảnh tứ trọng, nếu ta giết hắn, hôn sự sẽ thành tro nhỉ?"
"Ngươi muốn giết Đổng Thanh Y?" Lục bào lão đầu cười lạnh, "Ta đã nói với ngươi, tu sĩ tựu nên lục thân bất nhận, nếu mỗi ngày ngươi đều giữ thái độ tìm cách thu lợi từ người khác, nhanh chóng đề thăng tu vi mà nghĩ biện pháp giết người cướp của, việc này còn chấp nhận được, các tông môn đó đều là tử đối đầu của ngươi, ngươi mà bị phát giác, chúng sẽ không hề lưu tình giết ngươi. Nhất là Kim Thứu cung Lý Hồng Lân và Đổng Thanh Y chắc hận ngươi đến mức muốn xé thành vạn mảnh, nên giết hết chúng. Bất quá ngươi muốn tìm cách cứu người chứ không phải thuần túy muốn giết đối đầu để thu lợi thì ta khuyên ngươi nên mặc kệ mọi sự, an an tâm tâm đột phá đến Phân niệm cảnh, nghe theo ta sắp xếp đi tìm bảo vật, giết yêu thú tu luyện là được. Vốn việc nghĩ cách cứu người có nhiều cố kị, ước thúc, tương đương với bị đối đầu dắt mũi, thậm chí phải giao thủ với đối thủ mạnh hơn mình nhiều. Thuần túy định giết đối thủ đoạt bảo, thì không có gì ước thúc, có nhiều chọn lựa, hành sự càng an toàn."
"Lão đầu nói rất có lý." Ngụy Tác nheo mắt lạnh giọng: "Trước việc này ta còn nhiều cố kị. Ta chỉ hi vọng Đông Dao thắng địa thiếu chủ vốn chỉ có tu vi Chu thiên cảnh tứ trọng không chịu ngồi yên, rỗi hơi cũng đến Thất Tinh thành tìm vui. Đông Dao thắng địa không phải đang chuẩn bị việc vui hả, ta sẽ khiến chúng biến thành chuẩn bị tang sự!"
...
Sáng hôm sau, đổi sang y phục khác thành một thanh sam trung niên văn sĩ, Ngụy Tác cưỡi phi độn pháp bảo hình lá liễu của lão đạo râu chuột lướt khỏi Tiểu Dạ sơn.
Bay được ngoài Thiên khung cách Thanh Phong lăng hai, ba trăm dặm, Ngụy Tác cẩn thận thu pháp bảo lại rồi cũng không sử dụng bạch ngọc hạc, mà thi triển Hỏa Vân độn pháp.
Trên thinh không rực lệ một làn mây lửa kinh nhân lao vút về phía Thanh Phong lăng, mãi đến khi tới bên ngoài Thiên khung sát lăng, gã mới dừng thi triển Hỏa Vân độn pháp, nuốt mấy viên Hồi khí đơn đáp xuống, dựa vào đôi Phong vân lý dưới chân, từ từ vào trong bụng núi có bố trí pháp trận.
Thân ảnh vừa tan biến, không đầy nửa chén trà sau, truyền tống pháp trận lóe linh quang, Ngụy Tác bước ra khỏi truyền tống pháp trận của Thất Tinh thành.
Ra khỏi truyền tống pháp trận, thân thể gã hơi lắc lư, rõ ràng từ Thanh Phong lăng về Linh Nhạc thành, rồi từ Linh Nhạc thành truyền tống đến Lạc Nguyệt thành, rồi lại truyền tống đến Thất Tinh thành, liên tục sử dụng hai truyền tống pháp trận cự ly xa và một truyền tống pháp trận cự ly gần đã vượt cực hạn, khiến gã khó chịu.
Nhưng gã chỉ hơi dừng lại rồi đi vào Thất Tinh thành, ra vẻ lần đầu tiên vào thành, vừa đi vừa ngắm nghía.
Đi như vậy chưa đầy nửa canh giờ, một tu sĩ cấp thấp chừng hai mươi tuổi, tu vi Thần hải cảnh lưỡng trọng, mặc lam y vải bố, trông cực kỳ nhanh nhẹn, thập phần cung kính đến trước mặt gã.
Trao đổi mấy câu, gã móc ra một viên hạ phẩm linh thạch đưa cho tu sĩ cấp thấp đó.
Y liền hớn hở đi trước dẫn đường, đưa gã vào một khách sạn có tĩnh thất tu luyện.
Ngụy Tác thuê phòng ở khách sạn, tu sĩ cấp thấp này lại càng hoan hỉ đi ra.
Đoạn y tìm một tu sĩ thật thà, tu vi còn thấp hơn, chỉ Thần hải cảnh nhất trọng, đi vào khách sạn, đến phòng Ngụy Tác.
Tu sĩ cấp thấp Thần hải cảnh lưỡng trọng rời đi còn hai ngày tiếp đó tu sĩ Thần hải cảnh nhất trọng thì cứ ở lỳ trong phòng Ngụy Tác.
Trưa hai ngày sau, tu sĩ cấp thấp Thần hải cảnh lưỡng trọng cực kỳ hưng phấn chạy đến khách sạn gõ cửa phòng, nói với Ngụy Tác từ tĩnh thất đi ra: "Hắn tới rồi."
...
Một tu sĩ trẻ tuổi mặc kim sắc pháp y cười nửa miệng thong thả dạo bước trong một ngõ nhỏ.
T sĩ trẻ tuổi này mày kiếm mắt sao, trông thập phần phong lưu anh tuấn, chính thị Đông Dao thắng địa thiếu chủ Đổng Thanh Y. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Đột nhiên, tình cảnh ở một gian hàng ven đường khiến hắn nhíu mày đứng lại.
Bày hàng là một tán tu cấp thấp Thần hải cảnh nhất trọng trông cực kỳ thật thà, còn một thanh sam văn sĩ tu vi Chu thiên cảnh bình tĩnh nhưng cực nhanh thu hai mảnh đỏ đỏ vào ngực, trả mấy viên linh thạch xong, thanh sam văn sĩ tựa hồ còn hỏi tán tu cấp thấp về lai lịch hai thứ vừa mua, xem có còn nữa không.
Tựa hồ chú ý thấy Đổng Thanh Y đang nhìn, thanh sam văn sĩ thuận tay cầm hai ba thứ lên xem, rồi như không có hứng thú, quay người đi vào một ngõ nhỏ cạnh đó.
Thanh sam văn sĩ nhanh chóng qua mấy con ngõ rồi vào một tập thị đông đúc, đoạn lanh lẹ ra khỏi cửa thành, lao nhanh khỏi thành.
Rời Thất Tinh thành ước hơn mười dặm, dưới chân thanh sam văn sĩ đột nhiên dấy lên hỏa vân, lướt đi cực nhanh.
Thoáng sau, cách sau lưng gã không xa rực lên một đạo xích sắc độn quang, tốc độ còn cao hơn thanh sam văn sĩ.
"Đổng Thanh Y, đừng để ta thất vọng."
Thanh sam văn sĩ nhận ra xích sắc độn quang nhưng không hề tỏ vẻ kinh hoảng mà tỏ ra hưng phấn, khẽ lẩm bẩm rồi liều mạng lao về phía ngược hướng Thất Tinh thành.
Người đang thi triển Hỏa Vân độn, tất nhiên là Ngụy Tác.
Đi lên từ nấc thang tán tu cấp thấp nên gã hiểu rõ, với tu sĩ Thần hải cảnh nhất lưỡng trọng mà có cơ hội kiếm mấy chục viên hạ phẩm linh thạch, tuyệt đối sẽ phát cuồng, sẽ tìm mọi cách kiếm linh thạch. Nên gã tìm một tu sĩ trông có vẻ nhanh nhẹn, nhờ điều tra tin tức về Đổng Thanh Y. Quả nhiên, tu sĩ cấp thấp này tìm được tin tức về Đổng Thanh Y.
Đoạn gã và tu sĩ thật thà đó diễn kịch cho Đổng Thanh Y xem.
Hai mảnh đo đỏ đó là Địa hỏa tiên liên.
Với kiến thức của Đổng Thanh Y, dù không cách nào nhận ra Địa hỏa tiên liên, cũng nhìn ra hai vật đó bất phàm.
Gã diễn kịch quá đạt nên Đổng Thanh Y quả nhiên đuổi theo.
Hiện tại gã cố gắng càng xa Thất Tinh thành càng tốt, để khi động thủ, Đổng Thanh Y có thủ đoạn truyền tin, tu sĩ lợi hại của Đông Dao thắng địa cũng không thể đến ngay.
Trước khi gã luôn coi an toàn là quan trọng nhất, đối với nhân vật có bối cảnh như Đổng Thanh Y , gã luôn tìm mọi cách tránh va chạm, còn hiện tại hắn biến thành con mồi của gã. Từ lúc quyết định giết Đổng Thanh Y, phong cách hành sự của gã đã thay đổi căn bản. Lục bào lão đầu lại càng hân thưởng thái độ này của gã.
Sau khi bàn luận với lục bào lão đầu, Ngụy Tác càng lĩnh ngộ rằng tán tu cũng có ưu thế. Tán tu không có sơn môn, đệ tử không thể rũ bỏ như đại tông môn, đi đâu cũng được, ngay cả động phủ cũng có thể trở thành nơi tạm thời ẩn thân, không đánh nổi thì chạy.
Hiện tại Ngụy Tác càng lúc càng thích thân phận tán tu rất có tiền đồ này.
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 219: Câu hỏi sau cùng

Phi độn hơn hai trăm dặm, xích sắc độn quang phía sau đã hiện rõ.
Đạo xích sắc độn quang đuổi sát gã là một xích kim liên đài đủ cho một người đứng, đương nhiên là Đổng Thanh Y mặc kim sắc pháp y.
"Tiểu tử này lớn mật thật."
Thấy chỉ mình Đổng Thanh Y đuổi theo, khóe môi Ngụy Tác hé nụ cười lạnh.
Nếu lúc này cùng đuổi với Đổng Thanh Y là một tu sĩ Phân niệm cảnh Đông Dao thắng địa, gã chỉ còn nước tìm cách đào tẩu, không thể coi Đổng Thanh Y thành con mồi.
Bất quá thiếu chủ của đại tông môn như Đổng Thanh Y thì số pháp bảo lợi hại có trong tay khẳng định cao cấp hơn của đệ tử tinh anh, Ngụy Tác tất nhiên không dám coi thường.
"Xem ra là Địa hỏa tiên liên! Luyện hóa rồi có thể hình thành hỏa linh căn! Bằng không tu sĩ này lấy được đã không phải lén lén lút lút rời Thất Tinh thành, sợ bị ta đuổi kịp, cả truyền tống pháp trận cũng không dám sử dụng!"
"Hỏa linh căn cộng thêm phong linh căn ta sẵn có, sẽ là song linh căn tu sĩ! Cả Thiên Huyền đại lục không có mấy tu sĩ có thiên phú hơn ta."Trong mắt Đổng Thanh Y đang điều khiển xích kim liên đài đuổi sát Ngụy Tác ánh lên quang mang tham lam.
...
Thoáng sau, một đuổi một chạy thêm được năm, sáu mươi dặm nữa, thấy chỉ còn chừng một tuần hương nữa là bị đuổi kịp, Ngụy Tác nuốt nhanh mấy viên Hồi chân đơn. Gã có không ít Hồi chân đơn, ăn như ăn đậu rang cũng không thành vấn đề.
Đoạn gã thu hỏa vân lại, lướt xuống khu rừng, cũng như lần phục kích lão đạo râu chuột, lấy ra mười mấy lá hoàng sắc trận kỳ, vung tay biến trận kỳ thành mười mấy đạo hoàng quang, cắm vào nền đất chung quanh.
Gã bố trí xong Kim môn cự thạch trận, Đổng Thanh Y đứng trên xích kim liên đài đã bay tới phía trên khu rừng.
"Ngươi không trốn được đâu, đừng tránh mặt nữa."
Nhìn khu rừng chỉ chừng vài dặm ở dưới, Đổng Thanh Y dừng lại, thong thả lạnh giọng.
"Vị huynh đài này, tại hạ không quen huynh đài mà huynh đài đuổi theo là vì cớ gì." Ngụy Tác ra vẻ bị bắt buộc, từ trong rừng lướt ra.
"Ta không biết ngươi nhưng thấy ngươi mua hai thứ trong Thất Tinh thành." Đổng Thanh Y mỉm cười thản nhiên: "Ta thích hai vật đó, lấy ra cho ta xem rồi tính."
"Chuyện đó... " Ngụy Tác ra vẻ lạnh lùng, thân ảnh từ từ lùi lại.
"Ta đuổi lâu như vậy, không còn kiên nhẫn nữa, ngươi định chạy thì đừng trách ta nặng tay." Đổng Thanh Y mắt lóe hàn quang, điều khiển xích kim liên đài áp sát Ngụy Tác.
Thấy Đổng Thanh Y đã triệt để bị dẫn dụ vào phạm vi Kim môn cự thạch trận, Ngụy Tác giả đò nghiến răng, móc ra hai cánh Địa hỏa tiên liên.
"Địa hỏa tiên liên! Quả là vật này!" Mắt Đổng Thanh Y rực kim quang, chỉ muốn nuốt chửng hai cánh Địa hỏa tiên liên.
"Huynh đài là người hiểu biết, nhận ra lai lịch vật này, mỗ cũng nói thẳng luôn." Ngụy Tác giả bộ nghiến răng, "Tu đạo giới xưa nay, bảo vật thuộc về người có thực lực, nếu thực lực huynh đài cao hơn thì mỗ cũng không vì thế mà liều chết, không đáng tí nào. Nhưng tu vi của huynh đài không cao hơn mỗ bao nhiêu, muốn lấy được thì e rằng phải lấy ra thứ gì khiến mỗ phục."
Ngừng lại một chốc, gã nói tiếp, "Tại hạ có pháp bảo công kích linh giai hạ phẩm, cộng thêm pháp khí phòng ngự linh giai hạ phẩm. Chỉ cần huynh đài lấy ra được thứ có thể phá nổi, khiến mỗ tự nhận không địch nổi thì sẽ hai tay dâng lên. Chắc huynh đài cũng không muốn làm găng? Đều là tu sĩ Chu thiên cảnh, dù thắng thì người còn lại không cách nào dám chắc mình không tổn thương."
"Thức thời vụ mới là tuấn kiệt, ngươi cũng là người thông minh." Đổng Thanh Y mỉm cười đắc ý, một mảnh ngọc xanh nhỏ xíu từ tay áo hắn bay ra.
Đổng Thanh Y xòe mảnh ngọc xanh ra, bên trên có phù văn đặc biệt như cọng trúc, dồn chân nguyên vào thì thanh sắc cương phong trong tích tắc ngưng thành mấy chục cây thanh sắc trường kiếm trước mặt. Vung nhẹ lên không, mấy chục thanh cương phong trường kiếm xẹt ra, xé không khí ràn rạt, bắn đi cả trăm trượng.
"Pháp bảo này là Thanh cương phiến, pháp bảo thành danh của Thanh Trúc chân nhân xưa kia, linh giai trung phẩm, ngươi thấy thế nào?" Thể hiện xong, Đổng Thanh Y hỏi Ngụy Tác.
"Vật này đích xác là linh giai trung phẩm pháp bảo." Ngụy Tác tỏ vẻ sắc mặt khó coi, "Chỉ là với pháp bảo này không cách nào khiến mỗ triệt để tín phục, không có pháp khí lợi hại phòng ngự, huynh đài cũng không chống nổi linh giai pháp bảo của mỗ công kích."
"À, vậy hả?" Đổng Thanh Y mỉm cười, trong tay có thêm một ngân sắc quyển trục.
Trải ra thì là một bức vẽ đóa hoa cúc màu vàng. Chân nguyên được dồn vào, bức tranh chừng hơn hai thước rực kim sắc quang hoa, ngưng thành mười mấy đóa kim sắc cúc hoa lớn cỡ đầu người trước mặt. "Pháp bảo này là Kim cúc đồ, pháp bảo phòng ngự thành danh của kim đơn tán tu Tằng Lục Thần, kim cúc có thể phòng ngự như pháp thuẫn, chỉ cần bản thể bức tranh không bị phá, kim cúc bị đánh tan thì chỉ cần dồn chân nguyên là lại có thể kích phát, thế nào?"
"Uy năng phòng ngự của pháp bảo này đích xác đạt đến linh giai trung phẩm."
Ngụy Tác nói thế khiến Đổng Thanh Y càng đắc ý, nhưng động tác tiếp đó của gã khiến Đổng Thanh Y sững người.
Gã không giao hai cánh Địa hỏa tiên liên mà nhét vào ngực áo.
"Ta còn câu hỏi sau cùng, chỉ cần ngươi đáp, ta sẽ cho ngươi hai cánh Địa hỏa tiên liên."
Đổng Thanh Y sầm mặt, định phát tác thì Ngụy Tác lên tiếng.
"Câu hỏi gì?" Đổng Thanh Y lấy làm lạ hỏi.
"Câu hỏi của ta là sao ngươi ngu xuẩn thế hả? Ta bảo ngươi cho xem pháp bảo lợi hại là ngươi cho ta xem?" Ngụy Tác tỏ vẻ nghiêm túc hỏi.
"Ngươi... " Đổng Thanh Y biến sắc, cùng lúc trước mắt gã lan tràn hoàng khí, từng tảng đá dựng lên, Ngụy Tác mất bóng.
"Ngươi dám động thủ với ta?" Tận giờ, Đổng Thanh Y mới kịp phản ứng, kinh giận tột bậc gầm lên.
"Ngu xuẩn!" Đổng Thanh Y vừa gầm lên, Ngụy Tác đã bĩu môi khinh thường, vô thanh vô tức lách sáng trái hơn mười trượng, đồng thời Lục dương thần hỏa xoa nhắm chuẩn vào đối thủ. Một đạo thần thức xung kích lên mình hắn.
Theo gã dự tính, đạo thần thức xung kích này ít nhất cũng khiến Đổng Thanh Y cứng người để gã thừa cơ liên tục kích phát Lục dương thần hỏa xoa và Thực huyết pháp đao.
Kim cúc đồ của Đổng Thanh Y đích đích xác xác là pháp bảo phòng ngự linh giai trung phẩm, song nhất thời không cách nào liên tục kích phát, không chặn được linh giai trung phẩm Lục dương thần hỏa xoa hòa và huyết châu của Thực huyết pháp đao trung ít nhất cũng đạt linh giai thượng phẩm. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Như vậy chỉ một chiêu là hạ được Đông Dao thắng địa thiếu chủ.
Nhưng Ngụy Tác há hốc miệng vì chát một tiếng, đạo thần thức xung kích giáng vào trán Đổng Thanh Y nhưng hắn cơ hồ không nhận ra, không có cảm giác gì!
Một dải ngân quang từ trước mặt Đổng Thanh Y tỏa rộng, hình thành ngân sắc quang tráo chói lòa bao lấy hắn.
Mắt Ngụy Tác ánh lên không tin nổi, ngân quang lóe sáng, Đổng Thanh Y biến mất, thoát khỏi Kim môn cự thạch trận, xuất hiện trên thinh không cách gã bảy, tám mươi trượng về mé trái.
Gã đã nhìn rõ ngân sắc quang hoa là một cái đĩa dẹt khảm vô số viên tinh thạch cỡ hạt gạo lấp lánh, trông như vô số vì sao li ti.
"Chỉ với đê giai pháp trận này mà định ám toán ta?"
"Được lắm! Ngươi muốn chết thì đừng trách ta!"
Nhờ vào pháp bảo đặc biệt này thoát khỏi Kim môn cự thạch trận, Đổng Thanh Y cười lạnh liên hồi, thu pháp bảo này rồi lấy ra một pháp bảo đặc biệt khác trông như đĩa đèn. Pháp bảo này rực màu bạch kim, tỏa ra bạch sắc linh vụ, trong tích tắc bao trùm mấy chục trượng thinh không, kể cả Đổng Thanh Y cũng được bao trùm.
"Chà!"
Ngụy Tác bực bội kêu thầm, bạch sắc linh vụ này có tác dụng mê hoặc thần thức, thần thức của gã quét vào thì thấy hai, ba chục Đổng Thanh Y, căn bản không nhận ra chân giả.
"Ta phá pháp trận này đã!"
Đổng Thanh Y cười lạnh, bạch sắc linh vụ phát ra vô số tia sét đỏ rực lớn cỡ quả dưa, giáng xuống Kim môn cự thạch trận ở phía dưới.
"Oành! Oành! Oành!"
Từng khối hoàng sắc cự thạch bị nổ tung thành hoàng khí, nhất thời Kim môn cự thạch trận liên tục tan mất hoàng khí, sắp không chống nổi.
Ngụy Tác nhăn nhó, hơi trầm ngâm rồi móc nhanh từ nạp bảo nang ra một tấm hoàng sắc chỉ phù, chính thị Yêu thi phù lấy được của lão đạo râu chuột.
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 220: Đánh cho nhừ tử

Tuy Kim môn cự thạch trận trông có vẻ nguy ngập nhưng Ngụy Tác không hề lo lắng pháp trận bị phá.
Pháp trận dù gì cũng là pháp trận, tuy hoàng khí liên tục tan đi nhưng trận kỳ cũng liên tục bổ sung cho pháp trận, không liên tục oanh kích trong một hai tuần hương trở lên thì không thể phá được. Còn dải sét đỏ rực này rõ ràng do cao giai pháp phù nào đó kích phát tạo thành, gã có chống chọi được qua thời gian này không còn là vấn đề.
Đau đầu nhất là Đông Dao thắng địa thiếu chủ cơ hồ dùng pháp bảo chất đống mà thành.
Lấy ra một tấm Yêu thi phù của lão đạo râu chuột, Ngụy Tác do dự một chốc, trước khi lấy ra Thanh tác ngân pháp trượng.
Gã thử kích phát pháp châu của Phệ tâm trùng trưởng lão, một dải hôi hắc sắc quang hoa trùm xuống bạch sắc linh vụ của Đổng Thanh Y với vẻ thăm dò.
Hôi hắc sắc quang hoa có thể ăn mòn pháp khí tràn vào bạch sắc linh vụ, nhưng không mảy may ảnh hưởng đến linh vụ.
Ngụy Tác lại thi triển một đạo Kim xà loạn vũ, nhưng hơn trăm làn lôi quang đổ vào bạch sắc linh vụ, chỉ xuyên qua chứ không làm tan được linh vụ.
"Mê thần đăng của ta chỉ tu sĩ Phân niệm cảnh tam trọng trở lên, kích phát lôi hỏa thuật pháp mới đủ uy năng xua tan linh vụ, tu vi như ngươi chỉ tổ phí sức, ngoan ngoãn chịu chết đi."
Trong làn bạch sắc linh vụ vang lên tiếng Đổng Thanh Y cười lạnh.Đồng thời, bạch sắc linh vụ rực hồng quang, bắn ra một quả nham tương cự cầu lớn cỡ bánh xe do nham tương ngưng thành.
Trong Kim môn cự thạch trận, tốc độ hoàng khí tan đi càng nhanh.
Thấy thế, Ngụy Tác không còn do dự, thu Thanh tác ngân pháp trượng lại rồi lấy ra một nạp bảo nang.
Thần thức và chân nguyên gã thấm vào, thi thể yêu thú khổng lồ trong nạp bảo nang được lấy ra, chiếm mất diện tích năm, sáu trượng vuông, khác nào một ngọn núi nhỏ chất trước mặt gã.
Trên thân thể giống với tứ trảo giao long là vằn vện đỏ rực, chính thị thi thể lục cấp trung giai Hỏa yêu long mà gã lấy được của Kim Thứu cung.
Hiện tại Ngụy Tác còn sở hữu một vài thi thể cao giai yêu thú lục cấp lão đại lợi hại Xích dực viêm ma không toàn vẹn, yêu đơn ly thể đã lâu, gã không dám chắc Yêu thi phù sẽ có tác dụng.
Nếu không nhanh chóng đối phó được Đổng Thanh Y, gã muốn thoát thân cũng khó.
Lấy ra thi thể lục cấp trung giai yêu thú dù đã chết nhưng vẫn tạo cho người ta xung kích và uy áp kinh nhân lên thị giác, Ngụy Tác không hề chần chừ dồn chân nguyên lênYêu thi phù.
"Tấm phù này là sao!"
Tích tắc mắt Ngụy Tác xuất hiện thần sắc kinh hãi là chân nguyên dồn vào, hoàng sắc chỉ phù lại chủ động hút lấy thể nội chân nguyên của gã, liên miên bất tuyệt, gã không cách nào khống chế được chân nguyên, có cảm giác không hút sạch thì không dừng.
Bất quá, khi chân nguyên toàn thân bị rút đi quá nửa, hoàng chỉ cổ phù sau rốt cũng ngừng hút, hóa thành tro trong tay gã.
Trong đống tro, phù văn do hồng sắc hoa quang ngưng thành vút lên, cơ hồ hiểu rõ tâm ý gã, bắn vào thân thể Hỏa yêu long.
Phù văn huyền ảo tản ra trên mình Hỏa yêu long, hóa thành vô số hồng sắc ti quang, lóe lên rồi tắt lịm.
"Gừ!"
Nuốt hai viên Hồi chân đơn xong, Ngụy Tác giật mình nhợt nhạt mặt mày vì Hỏa yêu long chợt gầm lên trầm trầm, mắt sáng rực, tựa hồ nhận ra Ngụy Tác, chỉ muốn nuốt sống gã.
Nhưng vẻ cừu hận nhanh chóng tan biến, mắt nó trở nên trống rỗng.
Từng làn khí xám đen từ thể nội nó tản ra, nhục thân yêu long như bị rút nước, khô đi nhanh chóng, làn da đỏ rực biến thành màu sắt thép đen ngòm, ánh lên lạnh lẽo.
Hỏa yêu long trong tích tắc biến thành một con rồng đen nhánh như được đúc bằng thép.
Âm minh chi khí ngưng tụ bên ngoài nó.
Choang!
Hoàng sắc nham thạch bị lôi cầu đánh tan trên không va vào thân thể yêu long, vang lên tiếng nổ như kim loại va nhau.
Bề ngoài con rồng cực kỳ uy mãnh, nhưng Ngụy Tác càng đau đầu.
Vì hiện tại gã không biết cách điều khiển yêu long!
Khống chế Phệ tâm trùng được vì gã và nó có mối liên hệ tâm thần đặc biệt. Nhưng gã không cảm nhận được mình và yêu long tử khí trầm trầm này có liên hệ gì, dùng tâm linh điều khiển nhưng yêu long như được đúc bằng thép này không hề phản ứng gì.
"Đây là Yêu thi phù hay là Hấp nguyên phù?"
Ngụy Tác không nghĩ ra cách nào, lại thử theo cách điều khiển pháp bảo, chân nguyên dồn vào thể nội yêu long tử khí trầm trầm. Gã bực bội tột bậc là yêu long cũng như hoàng chỉ cổ phù lúc này, tham lam hút lấy thể nội chân nguyên của gã. Sau khi hút lấy một phần ba chân nguyên, yêu long mới rực hắc quang, đằng không lao lên.
Vẻ uất ức trong mắt Ngụy Tác lập tức chuyển thành kinh hỉ, gã vung tay, hắc sắc hỏa trụ từ yêu long trên không trung phun ra, lao vào bạch sắc linh vụ.
Bị hắc sắc hỏa trụ lớn như thùng nước cầm chân, bạch sắc linh vụ bị thổi tan quá nửa.
"Pháp khí gì! Nhỉ"
Đổng Thanh Y hô lên kinh hãi với vẻ không tin nổi, trong pháp trận dấy lên hắc sắc hỏa trụ, thổi tan quá nửa bạch sắc linh vụ.
Đổng Thanh Y hiện rõ thân ảnh trong bạch sắc linh vụ.
"Chết đi!"
Trong pháp trận bên dưới vang lên giọng nói băng hàn tột bậc.
Cùng tiếng quát của Ngụy Tác, tình cảnh càng khiến Đổng Thanh Y chấn kinh xuất hiện.
Hoàng khí ở phái dưới đột nhiên cuộn lên, một con yêu long khổng lồ, toàn thân ràn rạt hắc sắc tử khí lao ra.
So với thân hình yêu long đầy hắc sắc tử khí, Đổng Thanh Y đứng trên xích kim liên đài vô cùng nhỏ bé.
"Thất cấp Cửu u minh long?!"
Nhìn rõ hình dáng, mắt Đổng Thanh Y lồi ra, cơ hồ bị nghẹn vì nuốt chửng một quả trứng gà.
Trong tay hắn đột nhiên xuất hiện một viên ngân sắc châu tử lớn cỡ trứng chim câu.
Ngân sắc châu tử có những vết nứt nhỏ xíu nhưng khắc vô số phù văn cổ kính còn nhỏ hơn con kiến trăm lần, phù văn liên tục lóe sáng, tựa hồ đang trấn áp uy năng của viên ngọc.
Ầm!
Ngân sắc châu tử được Đổng Thanh Y tế xuất, giáng vào yêu long khổng lồ, hắc sắc hỏa trụ bằng thùng nước từ trong miệng yêu long phun ra, cuốn lấy viên châu.
Ngụy Tác hít một hơi lạnh không tin nổi vì cùng tiếng nổ kinh thiên động địa, ngân sắc châu tử nổ tung, sinh ra ngân sắc khí diễm, ép tan hắc sắc hỏa trụ đoạn khí diễm cuồng bạo tột bậc này xung kích vào thân thể khổng lồ của yêu long.
Thân thể yêu long tự hồ còn chắc chắn hơn lúc còng sống bị nổ tung, chỉ còn lại cái đầu đen ngòm, tan hết hắc khí rơi xuống trước mặt Ngụy Tác.
Uy năng vô cùng tiếp tục ép xuống Kim môn cự thạch trận, khiến pháp trận rung lên.
"Đây là pháp khí gì mà có uy lực này!"
Ngụy Tác toát mồ hôi lạnh.
Viên ngân sắc châu tử giết chết yêu long trong nháy mắt, uy năng còn lại ép cho Kim môn cự thạch trận suýt tan, uy lực quả khó tưởng tượng.
Cũng may Hỏa yêu long biến hóa xong thì khiến Đổng Thanh Y nhận lầm là thất cấp trung giai yêu thú Cửu u minh long ở dưới đáy vực sâu, phát ra pháp khí đó với Hỏa yêu long bị Yêu thi phù khống chế, nếu dùng để tấn công Ngụy Tác thì gã tuyệt đối không ngăn được.
"Không phải Cửu u minh long!"
Sắc mặt Đổng Thanh Y ở trên không càng khó coi tột bậc.
Ngân sắc châu tử là một viên "Giả đơn" của một trưởng lão Đông Dao thắng địa tu vi Phân niệm cảnh ngũ trọng đột phá Kim đơn kỳ thất bại, thọ nguyên hao tận, dùng tu vi cả đời ngưng luyện thành, uy lực phát nổ thì ngay cả tu sĩ Phân niệm cảnh tứ trọng cũng bị giết trong tích tắc. "Giả đơn" này, cả Đông Dao thắng địa chỉ có một viên, dùng để giữ mạng trong lúc quan trọng. Không ngờ lại tiêu hao trong lúc này.
"Giết!"
Thấy Đổng Thanh Y lộ ra thân ảnh, Ngụy Tác toát mồ hôi lạnh lập tức kích phát Thực huyết pháp đao.
Vốn Ngụy Tác sợ pháp bảo thị chỉ đạt mức phòng ngự bán linh giai sẽ tổn hại, chuẩn bị tiếp đó sẽ sử dụng Lục dương thần hỏa xoa nhưng Đổng Thanh Y không rõ có pháp khí gì, thần thức xung kích vô tác dụng với hắn, thành ra Lục dương thần hỏa xoa không cách nào phá được phòng ngự của Kim cúc đồ đang liên tục kích phát.
"Ngươi chết chắc rồi! Dám bức ta tiêu hao pháp khí này! Pháp bảo của ngươi mà định phá Kim cúc đồ của ta hả!"
Đổng Thanh Y ở trên không, nhìn Ngụy Tác hiện rõ thân ảnh vì hoàng khí bị xua tan, gầm lên vang vọng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Cho ngươi nhừ đòn!"
Ngụy Tác gầm vang, một viên huyết châu từ Thực huyết pháp đao xẹt ra.
Chát! Chát! Không chỉ kim sắc cúc hoa do Kim cúc đồ ngưng thành bị xuyên qua, cả Kim cúc đồ trước mặt Đổng Thanh Y cũng thủng một lỗ.
"Bốp!"
Viên huyết châu giáng thẳng vào ngực Đổng Thanh Y!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau