THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Ngươi đúng là cầm thú

Tiếng kinh hô vang lên, là của Nam Cung Vũ Tinh phát ra, tiếng đó là tiếng động đùng đục tựa hồ thuật pháp giáng trúng mình.
Ngụy Tác có hồ theo ý thức móc dạ minh châu trong ngực áo ra.
Dạ minh châu sáng lên quang hoa nhu hòa, nhìn kỹ lại cảnh tượng trong nham động, gã lại hít một hơi khí lạnh.
Lâm đ*o Nhất vốn đứng cách gã không xa, hiện tại lại đứng gần cây Băng vụ quả, nhìn Nam Cung Vũ Tinh cùng anh em họ Diệp với ánh mắt đồng tình, còn Nam Cung Vũ Tinh vốn đứng cách gã giờ lại lui về cạnh gã, sắc mặt nhợt nhạt, khóe miệng rỉ máu, xem ra thụ thương không nhẹ, lớp giáp bó sát màu đỏ trên mình nàng xuất hiện mấy vết rách, một vết còn sát với ngực, từ vị trí Ngụy Tác có thể nhìn rõ nửa quả tuyết lê tròn xoe trắng ngần dưới lớp áo bó màu trắng, kiểu nửa kín nửa hở đó càng kích thích nam nhân, thành thử một chỗ trên cơ thể gã lập tức phản ứng.
"Lâm đ*o Nhất, việc gì thế hả?" Diệp Tiêu Chính thật thà, đứng ngẩn ra đó nhìn Lâm đ*o Nhất và Nam Cung Vũ Tinh, nhất thời không hiểu gì."Còn việc gì nữa, không phải quá rõ rồi sao? Cướp của nhau mà thôi." Ngụy Tác vừa dồn chân nguyên vào Linh thiên ngọc bội vừa dạy bảo Diệp Tiêu Chính.
"Lâm đ*o Nhất, ngươi dám làm thế hả? Dù ngươi nắm chắc đối phó được bọn ta, lẽ nào ngươi không sợ Thiết Sách truy sát liên tục hả?" Cùng lúc, giọng Nam Cung Vũ Tinh băng lãnh vang lên.
"Khí thế được lắm nhưng thế không phải thừa lời sao? Người ta sợ thì đã không làm thế." Ngụy Tác vừa lén liếc vùng trắng tròn trong nhuyễn giáp của Nam Cung Vũ Tinh vừa thở dài. Cả năm gã mới một, hai lần cùng người ta liên thủ săn quái thú, không ngờ lần này mới đáp ứng đã gặp chuyện.
"Lâm đ*o Nhất, ngươi dám làm thế hả?" Diệp Tiêu Chính lúc đó mới kịp phản ứng, gầm lên giận dữ.
"Của ta chỉ là đồ mô phỏng linh cấp pháp bảo, uy lực không bằng mảnh vỡ pháp bảo của ngươi, bất quá cần đồn chân nguyên thì có thể sử dụng liên tục." Lâm đ*o Nhất ngó lơ Diệp Tiêu Chính, thản nhiên nói với Nam Cung Vũ Tinh, "Hiện tại với mức độ tổn hại kinh mạch của ngươi, dù có thể phát thuật pháp, tối đa chỉ tương đương với tu sĩ Thần hải cảnh lưỡng trọng nhỉ? Về phần Thiết Sách, tuy lợi hại, nhưng chỉ cần ta giết hết các ngươi, lúc đó dù chúng phát hiện, muốn mắt ta thì ta đã ở đâu đó rồi. Thiên Huyền đại lục rộng như thế, tổ chức như Thiết Sách e rằng không bắt được ta?"
"Lâm đ*o Nhất, bọn ta tin ngươi mà ngươi lại vì mấy thứ đó mà đối phó bọn ta!" Thấy Lâm đ*o Nhất tự đắc, coi họ như người đã chết, Diệp Tiêu Chính không nén được nữa gầm lên giận dữ, mình rực kim quang, hai tay xuất hiện khí lưu huyết hồng sắc, múa trọng kiếm lao tới.
Diệp Cố Vi cũng nghiến răng, thủy châu chia thành ba mũi thủy tiễn xẹt vào Lâm đ*o Nhất.
"Bạch thủy tráo!"
Lâm đ*o Nhất ung dung bắt pháp quyết, thủy vụ tràn ra hình thành một màn nước như bong bóng. Thủy tiễn của Diệp Cố Vi chạm vào, dấy lên ba cột thủy hoa, nhưng không thể tiến vào.
Lâm đ*o Nhất lại ung dung bắt một đạo pháp quyết, ầm một tiếng, tia sét vàng rực chói mắt từ tay hắn xẹt ra giáng vào Diệp Tiêu Chính.
Dải sét đánh vào mình Diệp Tiêu Chính, nổ thành mười mấy sợi lớn cỡ ngón tay kêu tanh tách, thanh thế thập phần kinh nhân. Diệp Tiêu Chính hộc lên thống khổ, bị đánh lùi năm, sáu bước, thân thể có lớp kim quang hộ thể nhàn nhạt xuất hiện mười mấy vết thương, toàn thân y hơi co lại, dáng vẻ như bị sét giật.
"Chà!" Ngụy Tác trợn trừng mắt.
Đạo lôi hệ thuật pháp của Lâm đ*o Nhất không chỉ uy lực hùng hậu mà cả công hiệu làm tệ liệt đối thủ, hạn chế đối thủ hành động.
Quan trọng nhất là dải sét do mười mấy sợi sét đan nhau có uy lực không kém hỏa cầu do Hỏa cầu phù kích phát. Thuận tay cũng phát ra được lôi cầu có uy lực đó, chứng tỏ Lâm đ*o Nhất cũng có tu vi Thần hải cảnh ngũ trọng!
Không chỉ Ngụy Tác, cả Diệp Cố Vi cũng nhận ra, sắc mặt nhợt đi.
"Nam Cung Vũ Tinh, các ngươi không phải đối thủ của ta." Thấy sắc mặt Diệp Cố Vi và Nam Cung Vũ Tinh, Lâm đ*o Nhất càng đắc ý, trước đó hắn đầy đạo mạo, phi thường hòa khí, nhưng hiện tại mục quang nhìn vào mấy vết thủng trên nhuyễn giáp của Nam Cung Vũ Tinh thì tỏ vẻ dâm dục, "Bất quá nếu ngươi chịu nghe lời ta, ta sẽ tha mạng cho ngươi, dù gì toàn Linh Nhạc thành không có mấy nữ tử có sắc đẹp như ngươi."
"Lâm đ*o Nhất, ngươi đúng là si tâm vọng tưởng!" Nghe Lâm đ*o Nhất nói, Nam Cung Vũ Tinh giận đến độ toàn thân run lên.
"Vậy hả? Vậy thì ta bắt ngươi đã rồi tính." Lâm đ*o Nhất cười hắc hắc, nhìn cặp chân dài của Nam Cung Vũ Tinh, dừng lại ở vị trí dưới tiểu phúc khoảnh khắc, "ta thấy ngươi chắc chưa thử mùi vị nam nữ, chưa biết chừng thử rồi thì không rời ta được."
Nam Cung Vũ Tinh lạnh buốt trong lòng, bị mục quang dâm tà của Lâm đ*o Nhất nhìn, nàng có cảm giác như bị nhìn thấu, toàn thân không mặc gì.
Đột nhiên nàng nghe thấy Ngụy Tác cười hắc hắc, "Lâm huynh, không ngờ khẩu vị của huynh cũng khá thế."
Ngụy Tác vừa nói xong, không chỉ bọn Nam Cung Vũ mà cả Lâm đ*o Nhất cũng ngẩn người, không hiểu ý gã là gì.
"Hắc hắc, nàng ta bốc lửa thế này, lại mặc bì giáp như thế, mỗ không chịu được từ lâu rồi." Ngụy Tác xoa tay nuốt nước bọt với vẻ nhăn nhở, "Kỳ thực mỗ cũng muốn tìm cơ hội bắt nàng ta rồi hưởng thụ một phen. Không ngờ Lâm huynh lợi hại như vậy, động thủ ngay ở đây, bất quá Lâm huynh có thể làm thế, tu vi của huynh cũng là Thần hải cảnh đệ ngũ trọng, không phải tu vi như tiểu đệ sánh được."
Ngụy Tác nói ra câu này, bọn Nam Cung Vũ Tinh càng trở nên khó coi, Lâm đ*o Nhất cũng hơi bất ngờ, hỏi: "Ngươi có ý gì?"
"Phàm nhân nữ tử ở Liễu hạ hạng đều là hạng dung tục, sánh sao được nữ tu. Vốn tiểu đệ rất thích nàng ta nhưng Diệp Cố Vi cũng khá." Ngụy Tác mê mẩn nhìn Diệp Cố Vi, "chi bằng chúng ta liên thủ bắt họ, Nam Cung Vũ Tinh giao cho huynh, tiểu đệ chỉ cần tiểu mỹ nữ Diệp Cố Vi là được. Tiểu đệ cũng có chút tình cảm với tiểu mỹ nữ này."
"Không ngờ hắn cũng có ý này." Lâm đ*o Nhất tính toán thật nhanh, nếu gã cùng hắn liên thủ thì thật sự vạn vô nhất thất. Hắn liền mỉm cười, "Không ngờ Ngụy huynh đệ lại cùng mỗ chí đồng đạo hợp, bất quá mỗ không yên tâm, vạn nhất các hạ tuy cần tiểu mỹ nữ, sau này lại cáo mật với Thiết Sách thì mỗ nguy hiểm mất. Huynh đệ thích Nam Cung Vũ Tinh, mỗ có chủ ý hay là chốc nữa mỗ dùng qua nàng ta rồi, huynh đệ lại dùng tiếp thì mỗ yên tâm."
"Ha ha! Lâm huynh không ngại thì tiểu đệ còn mong gì hơn!" Ngụy Tác cực kỳ hưng phấn, "Nếu Lâm huynh không ngại, cả bốn cùng một lúc rồi... đổi cho nhau, tại Liễu hạ hạng, mỗ và một vị huynh đệ từng thử rồi, có học được đôi chút."
"Hắc hắc", Lâm đ*o Nhất tức thì ngứa ngay trong lòng, nhìn Nam Cung Vũ Tinh cùng Diệp Cố Vi, đầu óc toàn ý nghĩ giày vò hai mỹ nữ này thế nào. Lúc đó thì không ai ngờ lại vang lên một tiếng ầm, một quả hỏa cầu nóng bỏng đột nhiên từ tay Ngụy Tác bay ra, giáng vào hắn.
"A!"
Lâm đ*o Nhất không kịp trở tay, lại phát ra Bạch thủy tráo, nhưng Bạch thủy tráo căn bản không chống nổi hỏa cầu, từng lưỡi lửa nỏ tung liếm vào mình hắn, Lâm đ*o Nhất cháy rực thân mình đã đành, cả tóc tai cũng bị thiêu đốt, trông còn khó coi hơn mái đầu xù của Ngụy Tác.
"Hỏa cầu phù! Ngụy Tác, ngươi dám gạt ta!" Luống cuống móc ra một vật, cố dập lửa trên mình, Lâm đ*o Nhất gầm lên cuống quít. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Nam Cung Vũ Tinh cùng Diệp Cố Vi vừa nghe Ngụy Tác bảo Lâm đ*o Nhất là bốn người cùng lúc rồi trao đổi thì đều muốn đồng quy vu tận với gã, không ngờ hai kẻ mới vừa cười dâm dục, kết quả hiện tại Ngụy Tác giáng cho Lâm đ*o Nhất một tấm Hỏa cầu phù.
Càng khiến Nam Cung Vũ Tinh cùng Diệp Cố Vi suýt ngất là Ngụy Tác chống nạnh, nhìn Lâm đ*o Nhất bị thiêu đen xì, nói bằng giọng cực kỳ chính khí lẫm liệt, "trò chơi mà ta nói với ngươi đó mà ngươi tin được hả, lại còn muốn làm thật, đúng là cầm thú!"

Chương 22: Chả trách dám lên mặt

"Ta cầm thú? Ban nãy rõ ràng ngươi bảo là thèm muốn Nam Cung Vũ Tinh đã lâu, còn bảo thậm chí bốn người cùng làm, trao đổi cho nhau gì đó, giờ ngươi lại bảo ta cầm thú?"
Lâm đ*o Nhất há miệng không nói thành lời, không thể hiểu nổi Ngụy Tác chỉ là tu sĩ cấp thấp Thần hải cảnh tam trọng, lấy đâu ra gan làm việc này.
"Ngẩn ra làm gì, mau đến chỗ ta."
Ngụy Tác gọi bọn Nam Cung Vũ Tinh.
Tuy đều cho rằng Ngụy Tác tựa hồ không đủ thực lực đấu với Lâm đ*o Nhất nhưngNam Cung Vũ Tinh cùng Diệp Cố Vi và Diệp Tiêu Chính vừa bị Lâm đ*o Nhất dùng lôi hệ thuật pháp đánh cho muốn cử động cũng chật vật, cùng tụ tập bên cạnh gã.
"Ban nãy hắn nới là đồ mô phỏng pháp bảo gì đó, uy lực khẳng định phi thường lợi hại, các vị có phòng hộ pháp khí gì thì mau lấy ra." Ngụy Tác lại nói nhanh.Nghe vậy, Diệp Cố Vi dáng vẻ phi thường thanh tú như tỉnh mộng, lấy ra một tấm hắc sắc phù lục.
Ngụy Tác đón lấy, dồn chân nguyên vào, lập tức một tấm thuẫn bài chừng ba thước như hắc sắc quy giáp lơ lửng trước mặt họ.
"Huyền giáp phù?"
Ngụy Tác hơi bất ngờ, Diệp Cố Vi đưa ra một tấm nhị giai phòng ngự pháp phù. Hắc thuẫn do nhị giai Huyền giáp phù tạo thành, uy năng phòng ngự và thời gian duy trì đều nhiều hơn thổ thuẫn do Thổ thuẫn bảo phù của gã tạo thành hai, ba lần. Nam Cung Vũ Tinh cùng Diệp Tiêu Chính đều lắc đầu, xem ra không có pháp khí phòng ngự.
"Ngụy Tác, ta phải giết ngươi."
Lâm đ*o Nhất đã định thần lại, kích phát một tấm thanh sắc ngọc phù, một bức phong tường màu xanh đậm xuất hiện trước mặt hắn.
"Phì!"
Ngụy Tác bĩu môi coi thường, hiện tại dù là một con lợn cũng biết Lâm đ*o Nhất quyết tâm trừ diệt gã, hắn nói câu đó ra có khác gì thừa lời. Bất quá bề ngoài tuy có vẻ khinh thị nhưng kỳ thực gã phi thường khẩn trương, đây là lần đầu tiên gã giao thủ với người khác.
Gã không biết tấm thanh sắc ngọc phù trong tay Lâm đ*o Nhất nhưng phong tường xuất hiện trước mặt hắn có vô số luồng cương phong lưu động bên trong, uy năng tựa hồ cực mạnh. Tấm thanh sắc ngọc phù của hắn cũng lấp lánh thanh quang, chắc tượng tự Thổ thuẫn bảo phù của gã, là pháp phù sử dụng nhiều lần.
Lâm đ*o Nhất lại giơ tay, bọn Ngụy Tác nhìn rõ tay hắn cầm một thứ như khối đồng vàng, chân nguyên được dồn vào, vật đó xuất hiện năm, sáu quang phù đặc biệt, tích tắc sau đã biến thành mấy đạo kim sắc quang nhận xẹt tới chém vào hắc sắc thuẫn trước mặt bọn Ngụy Tác.
"Choang, choang, choang, choang!"
Một tràng tiếng động vang lên, Ngụy Tác rụt cổ lại nuốt nước bọt.
Bền mặt hắc sắc thuẫn bài do nhị giai Huyền giáp phù hóa thành bị mấy đạo kim sắc quang nhận chém nứt mấy vệt.
Tại Thiên Huyền đại lục, pháp bảo phân thành tứ cấp linh, pháp, huyền, tiên. Thật sự thì Ngụy Tác đã có lần thấy một tán tu lợi dùng pháp bảo chân chính giết một con tam giai yêu thú, nhưng lúc ấy gã chỉ thấy tán tu đó phát ra một đạo hắc quang, giệt gọn yêu thú, lợi hại thì lợi hại nhưng cụ thể lợi hại đến đâu thì gã không có cảm giác đặc biệt. Khi thặt chạm mặt, chỉ mỗi đồ phỏng chế linh cấp pháp bảo đã có kinh uy lực kinh nhân thế này, nhận thức của gã về uy lực của pháp bảo thật sự sâu thêm một tầng.
"Xoạt! Xoạt!", Ngụy Tác cũng phát động phản kích, gã phát ra một lưỡi Thanh thủy nhận, Diệp Cố Vi phát ra ba đạo thủy tiễn, nhi Nam Cung Vũ Tinh cũng phát ra một đạo hỏa diễm nhận, nhưng vì thụ thương nên uy lực hỏa diễm nhận đại giảm, chỉ ngang với Thanh thủy nhận của Ngụy Tác.
Khiến Ngụy Tác ấm ức kêu thầm là mớ thuật pháp đánh trúng phong tường thì bị cương phong trong đó chấn tan. Uy lực phòng ngự của thanh sắc bảo phù do Lâm đ*o Nhất phát ra cũng ngang với nhị giai phòng ngự pháp phù. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Ngụy Tác, chốc nữa ngươi sẽ hối hận."
Nhìn Ngụy Tác với ánh mắt sát nhân, đồng thời vật phỏng chế pháp bảo trong tay Lâm đ*o Nhất lại bắn ra mấy đạo kim sắc quang nhận. Lại một chuỗi tiếng choang choảng vang lên kịch liệt, hắc sắc thuẫn bài có thêm mấy vết nứt, tơi tả như chiếc là rách.
Ầm!
Hắc sắc thuẫn bài chưa đến mức tan vỡ nhưng hoàng sắc lôi cầu gáng tới tiếp tục, hắc sắc thuẫn bài đã nứt nẻ sau cùng không chịu nổi, cách một tiếng vỡ nát.
"Bốp!" Cùng lúc đó nhiệt độ trong nham động tăng cao, một quả hỏa cầu cỡ bánh xe nổ tung trước phong tường của Lâm đ*o Nhất khiến phong tường rung lên.
"Hỏa cầu phù? Không ngờ... "
Lâm đ*o Nhất vốn định nói không ngờ ngươi có tới hai tấm Hỏa cầu phù nhưng cha dứt lời thì lại một lưỡi lửa nữa giáng vào khiến phong tường trước mặt rung lên mạnh mẽ, không ít cương phong bắn đi tứ tán, uy năng giảm hẳn.
"Còn một tấm Hỏa cầu phù nữa? Mua nhiều thế hả?"
Ngụy Tác phát ra một tấm Hỏa cầu phù xong, Lâm đ*o Nhất bất giác ngẩn người. Hắn kinh ngạc nhận ra, Ngụy Tác lại móc tiếp ra một tấm hồng sắc Hỏa cầu phù.
Nhất thời hắn không kịp kích phát vật phỏng chế pháp bảo.
Nhân lúc đó, Ngụy Tác lại vung tay, kích phát Hỏa cầu phù.
Bị hỏa cầu oanh kích trúng, phong tường trước mặt Lâm đ*o Nhất sau rốt cũng không chịu nổi, vỡ tan thành vô số cương phong.
Thấy phong tường bị Ngụy Tác oanh phá, Diệp Cố Vi cùng Nam Cung Vũ Tinh cũng thừa cơ phát ra thủy tiễn và hỏa diễm nhận. Nhưng trong tích tắc đó, thanh sắc bảo phù trong tay Lâm đ*o Nhất lại rực thanh quang, một đạo phong tường tương tự dựng lên trước mặt hắn.
"Bốp!"
Gần như không ngừng, nhiệt độ trong nham động lại tăng lên, thêm một quả hỏa cầu oanh kích vào phong tường mới ngưng thành.
"Chả trách ngươi dám lên mặt với ta, hóa ra mang theo nhiều hỏa phù như thế."
Hỏa cầu oanh kích tại phong tường, Lâm đ*o Nhất lãnh tĩnh hẳn, khinh thị nhìn Ngụy Tác, "Phong bá bảo phù của ta có thể kích phát mười hai lần, ngươi cho rằng mình đủ Hỏa cầu phù phá được phòng ngự của ta thì cứ tiếp tục."
Lâm đ*o Nhất không nói liều, tấm Phong bá bảo phù này là hắn lấy được từ di hài một tu sĩ trong lần đi săn yêu thú, vẫn còn mới nguyên nên có thể kích phát mười hai lần. Mỗi đạo phong tường đủ uy lực chống lại ba tấm Hỏa cầu phù công kích, nên Ngụy Tác muốn hao tận uy năng Phong bá bảo phù thì cần ba mươi sáu tấm Hỏa cầu phù.
Nam Cung Vũ Tinh đã bị hắn đánh lén thành trọng thương, với tu vi của bọn Ngụy Tác thì chỉ có pháp phù này mới phá được phong tường của Phong bá bảo phù.
"Ba mươi sáu tấm Hỏa cầu phù, tên tán tu cấp thấp ngu xuẩn nào chịu mua ngần ấy pháp phù để mang theo." Lâm đ*o Nhất nghĩ vậy.

Chương 23: Lửa đốt Thần hải cảnh ngũ trọng

Ầm!
Ầm!
Ầm!
...
Từng quả hỏa cầu mang theo lưỡi lửa sáng lên trong nham động.
"Sao lại thế được!"Lúc đầu Lâm đ*o Nhất còn thản nhiên, nhìn Ngụy Tác bằng ánh mắt trào phúng nhưng chỉ một chốc sau, mắt hắn trợn trừng lên như mắt cá vàng.
"Trên mình gã sao có nhiều Hỏa cầu phù thế nhỉ!"
Nam Cung Vũ Tinh cùng Diệp Cố Vi ở sau lưng gã cũng có câu hỏi này, từ phương diện nào thì Ngụy Tác đều là một tiểu tán tu không thể tầm thường hơn, chân nguyên pháp quyết gã tu luyện cũng chỉ là công pháp cấp thấp thập phần phổ thông, thuật pháp cũng không có uy lực gì đặc biệt, chỉ là thanh sắc thủy nhận.
Nhưng chỉ trong khoảnh khắc gã đã liên tục kích phát mười mấy đạo Hỏa cầu phù, liên tục phá vỡ năm đạo phong tường của Lâm đ*o Nhất.
Chưa phát xong tấm nay, gã đã móc ra tấm khác, như thể trên mình còn rất nhiều.
Dù một tán tu cấp thấp vô tình phát tài, cũng sẽ mua các loại phù lục và pháp khí mang theo chứ không thể mua cùng một loại phù lục.
Trừ phi gã là đồ ngốc. Có điều đầu tóc gã trông có vẻ ngốc nhưng thật ra tinh minh hơn người khác nhiều.
"Chết đi!"
Lâm đ*o Nhất vốn định đứng bất động cho Ngụy Tác đánh đến khi Hỏa cầu phù hao kiệt, xem gã có dáng vẻ gì, nhưng khi gã liên tục oanh phá năm đạo phong tường thì hắn không nén được nữa, dồn chân nguyên xuống, mấy quang phù lại từ pháp bảo phỏng chế màu vàng kích phát ra.
Món pháp bảo phỏng chế này trông có vẻ uy lực không bằng pháp bảo nguyên phẩm, phát ra mấy quang phù dễ dàng xuyên qua phong tường, rồi đột nhiên cùng nguyên khí quanh đó tụ lại, ngưng kết thành từng đạo kim sắc quang nhận, chém vào Ngụy Tác.
Linh thiên ngọc bội được gã dồn sẵn chân nguyên, kim sắc quang nhận xé không gian lao tới thì linh quang quang tráo cũng bao lấy gã cùng bọn Nam Cung Vũ Tinh.
Nhưng sau mấy tiếng chan chát, linh quang quang tráo rung động, có vẻ sắp không chặn nổi.
"Không phải chứ?"
Ngụy Tác giật mình, vội moi Kim quang phù mua lúc trước ra, luống cuống kích phát.
Bên ngoài linh quang quang tráo sắp tan lại xuất hiện một lớp quang tráo vàng nhạt.
"Ta muốn xem Hỏa cầu phù của ngươi lợi hại, hay pháp bảo phỏng chế của ta lợi hại!"
Thấy Ngụy Tác luống cuống, Lâm đ*o Nhất nghiến răng, chân nguyên lại liên miên dồn vào pháp bảo phỏng chế.
Được nhiều chân nguyên dồn vào, món pháp bảo phỏng chế như khối đồng lại phát ra mấy đạo kim sắc quang phù sáng hơn.
Lâm đ*o Nhất vì chân nguyên gần như tổn hao sạch, sắc mặt nhợt đi, moi ra hai bình Hồi khí tán, ngửa đầu dốc vào.
"Chát! Chát!"
Kim sắc quang tráo của Kim quang phù do Ngụy Tác tốn nửa viên hạ phẩm linh thạch mua được tan nát trước, linh quang quang tráo bên trong cũng vỡ như vỏ trứng.
Diệp Tiêu Chính giơ ngang trọng kiếm như cánh cửa trước mặt Ngụy Tác giúp gã chặn lại kim sắc quang nhận chưa cạn đà. Choang một tiếng, Diệp Tiêu Chính dù thi triển Cự lực thuật cũng thấy hai tay tê rần, suýt không nắm vững trọng kiếm, bị ép ngã lên mình Ngụy Tác, đưa mắt nhìn xem thì vốn y thành thật đến hơi ngu độn cũng thầm kinh hãi. Bề mặt trọng kiếm đúc từ huyền thiết bị kim sắc quang nhận cắt một vết sâu.
Ngụy Tác bị trọng kiếm giơ ngang trước mặt, suýt nữa bị ép ngồi phệt xuống.
"Ha ha, chết đi!"
Thấy phe gã trận cước đại loạn, Lâm đ*o Nhất bật cười điên cuồng, lại dồn chân nguyên vào pháp bảo phỏng chế.
Hắn cho rằng, Ngụy Tác tuyệt đối không chặn được đòn tiếp theo của pháp bảo.
Nhưng tiếng cười mới cất lên thì như con vịt bị bóp ngang cổ, dừng lập tức. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hắn thấy trước mặt Ngụy Tác xuất hiện một tấm thổ hoàng sắc tiểu thuẫn. Gã móc Hỏa cầu phù từ ngực áo ra, hơn nữa là sáu, bảy tấm liền, từ để lại cho mình một tấm thì nhét cho Nam Cung Vũ Tinh, Diệp Cố Vi, thậm chí cả Diệp Tiêu Chính.
"Mẹ nó chứ, pháp bảo phỏng chế thì sao, tất cả cùng tấn công!"
Ngụy Tác nhét cho mỗi người bọn Nam Cung Vũ Tinh hai tấm Hỏa cầu phù rồi nói vậy.
"Thật ra trên mình gã có bao nhiêu tấm Hỏa cầu phù đây!"
Đến lượt tâm lý Lâm đ*o Nhất triệt để suy sụp.
"Cách!" một tiếng, chân nguyên dồn vào pháp bảo mất khống chế, dồn vào hơi mãnh liệt. Nếu là pháp bảo nguyên phẩm, với chân nguyên tu vi của hắn thì dù dồn quá nhiều cũng không có vấn đề gì. Nhưng trong tay hắn chỉ là đồ phỏng chế, chất liệu kém xa thai thể của pháp bảo nguyên phẩm. Vật như khối đồng vàng này không những không phát ra kim sắc quang phù, mà nứt mấy vết dài.
"Oành! Oành! Oành! Oành!"
Đồng thời với lúc sắc mặt hắn trắng nhợt, bốn quả hỏa cầu liên tục giáng vào phong tường.
Chỉ mới quả hỏa cầu thứ ba oanh kích, cả phong tường vỡ tan, quả thứ tư giáng vào mình hắn.
"A!"
Toàn thân Lâm đ*o Nhất bị đánh văng lên, cùng với tiếng thét chói tai, nửa thân trên của hắn cơ hồ bị liệt diễm bao trùm rồi rớt phịch xuống đất, bị hàn khí từ băng thù ti bao quanh mấy cái xác khô thấm vào, hỏa diễm tắt đi rất nhanh. Nhưng đầu óc Lâm đ*o Nhất bị thiêu đốt như củ khoai nướng, mất mạng từ lúc nào rồi.
"Con bà nó chứ." Ngụy Tác thấy hắn xong đời, sau rốt cùng thở phào lau mồ hôi.
Đấu pháp vói người kinh hiểm hơn cùng yêu thú đấu pháp nhiều lần, yêu thú còn có tập tính cố định và nhược điểm còn người thì ai cũng thủ đoạn đầy mình. Cũng may gã may mắn, mang theo nhiều Hỏa cầu phù, bằng không thì mới thăng cấp đến Thần hải cảnh đệ tam trọng, chưa kịp đắc ý mấy ngày thì đã chết không nhắm mắt trong tay kẻ cướp của đồng bạn nãy.

Chương 24: Khẳng định đó là Thái cực ngọc phù

Một tu sĩ lợi hại Thần hải cảnh ngũ trọng, trong tay có một đạo bảo phù lợi hại và một món pháp bảo phỏng chế lại bị một tu sĩ Thần hải cảnh tam trọng hạ sát.
Nam Cung Vũ Tinh cùng Diệp Cố Vi đều thấy như đang mơ, nhưng trong tay còn một tấm Hỏa cầu phù lại cực kỳ chân thực, còn phát ra nhiệt lực.
"Con bà nó chứ... "
Lúc đó đầu óc Ngụy Tác dồn hết về món pháp bảo phỏng chế như cục đồng trong tay Lâm đ*o Nhất. Món pháp bảo phỏng chế không có gì đặc biệt đó còn lợi hại hơn nhị giai bảo phù, giá trị rất nhiều linh thạch, quan trọng là muốn cũng không mua được, cầm cả mớ linh thạch trong tay cũng không có ai bán cho.
Gã thèm muốn vật đó gần chết, nhưng dù giết không ít yêu thú, gã mới giết người lần này là đầu tiên, thèm thì thèm chứ nhìn thi thể Lâm đ*o Nhất thì lại không dám đến lấy vật đó khỏi tay hắn."Diệp đại ca, tiểu đệ hoài nghi hắn trá tử. Món pháp bảo phỏng chế của hắn rất lợi hại. Chi bằng đại ca đến lấy vật đó, bọn tiểu đệ quan sát, nếu hắn dám làm gì thì sẽ tặng ngay cho một tấm Hỏa cầu phù." Đảo mắt một vòng, Ngụy Tác nói với Diệp Tiêu Chính.
"Trá tử?"
Càng nhìn càng thấy Ngụy Tác bất phàm, Nam Cung Vũ Tinh nghe gã nói xong thì ngẩn ra, suýt nữa bật cười thành tiếng. Đầu Lâm đ*o Nhất đã biến thành củ khoai nướng, như thế mà còn trá tử thì hắn thực quá siêu phàm. Ban nãy nàng cho rằng Ngụy Tác có phần thần bí mạc trắc, có thể gã là cao nhân ngụy trang thành tu sĩ cấp thấp để du hí nhân gian gì đó nhưng giờ chỉ nhìn dáng vẻ gã là nàng biết gã đích thị tu sĩ cấp thấp, rất có thể lần đầu giết người nên lúc nói, thậm chỉ không dám nhìn sang phía Lâm đ*o Nhất.
"Hắn chết thật rồi." Diệp Tiêu Chính rất thành thật, thấy Ngụy Tác bảo thì gật đầu đi tới kiểm tra một lúc đoạn đáp.
Ngụy Tác không nhìn thi thể Lâm đ*o Nhất, vội xua tay, "Vậy Diệp đại ca nhĩ tìm xem trên mình hắn có vật gì không."
"Được", Diệp Tiêu Chính lại tìm kỹ càng trên mình Lâm đ*o Nhất.
Một lúc sau, y lấy từ eo hắn được hai cái túi da màu đen, những chỗ khác không tìm được gì. Diệp Tiêu Chính lật tay Lâm đ*o Nhất ra, lấy món pháp bảo phỏng chế cùng thanh sắc bảo phù đoạn quay về bên Ngụy Tác. Y đưa hết toàn bộ cho gã.
"Chà, hỏng rồi còn gì!"
Ngụy Tác hớn hở đón lấy đồ của Diệp Tiêu Chính đưa cho, knhưng nhìn xuống món pháp bảo phỏng chế thì lập tức kêu lên ai oán.
Hiện tại nhìn kỹ vật này gần giống một mảnh gạch vuông, trọng lượng khá nặng, như thuần bằng kim loại, dưới đáy không hề có hoa văn, nhưng phía trên có phù lục hình dáng đắc biệt như tám cây kiếm nhỏ đâm lên. Chỉ là từ đầu đến đuôi nó phủ đầy mấy vết nứt, không hề có quang hoa, rõ ràng đã triệt để phá tổn, không sử dụng được nữa.
Ngoài ra, là tấm thanh sắc ngọc phù có thể kích phát ra phong tường với lực phòng ngự không tệ, bề mặt còn quang hoa lưu động như nước chảy, bên trong là hoa văn đặc biệt màu xanh đậm, xem ra còn sử dụng được mấy lần.
"Không biết còn vật gì hay ho nữa không."
Hai cái túi da đen của Lâm đ*o Nhất rất chắc, miệng buộc bằng dây da cũng màu đen. Ngụy Tác rất dễ dàng mở được một cái.
"Oa ha ha ha!" Đổ cái túi ra, tức thì hai mắt gã sáng rực.
Trong cái tui này hóa ra toàn là linh thạch tròn xoe!
Thoạt nhìn chỉ chừng hơn mười viên linh thạch, nhưng trừ tám, chín viên hạ phẩm linh thạch lấp lánh lục sắc quang hoa thì còn ba viên cũng có kích cỡ tương đương nhưng ánh lên hoàng sắc quang hoa nhàn nhạt, linh khí sung mãn hơn hạ phẩm linh thạch.
Loại linh thạch này là trung phẩm linh thạch. Lượng linh khí và giá trị một viên tương đương mười viên hạ phẩm linh thạch.
Có nghĩa là cái túi của Lâm đ*o Nhất tương đương với ba mươi chín viên hạ phẩm linh thạch.
Ngần này linh thạch khiến niềm uất ức của Ngụy Tác khi thấy pháp bảo phỏng chế lợi hại bị phá tổn tan sạch. "Lâm đ*o Nhất huynh đệ đúng là người tốt, mang theo nhiều linh thạch thế này, cái túi kia cũng nên bỏ vào nhiều nhiều đồ giá trị." Ngụy Tác cười hớn hở mở cái túi còn lại.
"Hồi khí đơn!"
Đầu tiên đổ ra được một bình đơn dược màu trắng. Mở nắp liền dậy mùi thơm quen thuộc, Ngụy Tác cười càng xán lạn.
Hồi khí đơn, dụng dược dịch Hồi khí tán cô lại, cũng có công hiệu bổ sung chân nguyên nhanh chóng nhưng gấp ba, bốn lần Hồi khí tán. Tử Huyền chân quyết của gã đạt tới tu vi Thần hải cảnh tam trọng, trong tình huống chân nguyên tiêu hao hết, chí ít cũng cần một bình rưỡi Hồi khí tán tài mới bổ sung đủ chân nguyên nhưng Hồi khí đơn chỉ nửa viên là đủ.
Giá một viên Hồi khí đơn là hai viên hạ phẩm linh thạch, trong bình của Lâm đ*o Nhất có tới bốn viên màu xanh biếc. Lâm đ*o Nhất cất bình đơn dược trong túi vì bình thường cũng chỉ dám dùng Hồi khí tán.
"Gia tài của huynh đệ Thần hải cảnh ngũ trọng quả nhiên rất khá, giàu thế này còn để tiền tài làm mờ mắt. Ồ, cái gì đây nhỉ?" Trong túi, trừ cái bình đựng bốn viên Hồi khí đơn còn hai tấm thanh sắc ngọc phù, một tấm vải bố rách.
Bề ngoài hai tấm thanh sắc ngọc phù trơn mịn, trừ một hình thái cực nhỏ ra thì không còn hoa văn nào, trên tấm vải bố rách có ghi lại vài đại danh bằng văn tự cổ, giống như một góc địa đồ.
"Thái cực đồ án... thanh ngọc phù lục có thái cực đồ án, ha ha, ta hiểu rồi, hai tấm ngọc phù này là một cặp Thái cực ngọc phù vừa công vừa thủ, có thể hóa thành thái cực phòng ngự, lại có thể hóa thành thái cực tấn công địch!" Ngụy Tác nghiên cứu một lúc thì cười ha hả thỏa mãn.
"Ha ha!"
Thấy gã khảng định như vậy, Nam Cung Vũ Tinh sau rốt cũng bật cười. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Chuyện gì hả? Lẽ nào không phải Thái cực ngọc phù?" Ngụy Tác lấy làm lạ nhìn nàng.
Nam Cung Vũ Tinh cố lắm mới nén được cười, gật đầu, "đó là Thanh ngọc thuật phù của Thiên Cơ các, trong này chắc là ghi lại thuật pháp của Thiên Cơ các bán ra, hình thái cực là tiêu ký của Thiên Cơ các."
"A?" Ngụy Tác đỏ mặt ngẩn người.
Thiên Cơ các là phường thị lớn ở Linh Nhạc thành nam thường đấu giá mọi vật. Chỉ là nơi đó quá xa xỉ với gã nên gã không biết tiêu ký của Thiên Cơ các, lại cho rằng đó là hoa văn của phù lục, quả thật mất mặt.

Chương 25: Băng vụ quả cùng hàn ngọc

"Bất quá Thanh ngọc thuật phù này bán ra đều được Thiên Cơ các gia cố một đạo cấm chế, chỉ người mua mới đọc được nội dung." Nam Cung Vũ Tinh mỉm cười nhìn Ngụy Tác, cầm Thanh ngọc thuật phù dồn chân nguyên quán vào, thái cực đồ án thượng phát ra một lớp thanh quang, hình thành một vòng sáng nhỏ bảo vệ Thanh ngọc thuật phù.
"Còn có cấm chế?" Ngụy Tác ấm ức nhìn tấm Thanh ngọc thuật phù, "không có cách nào phá giải?"
Nam Cung Vũ Tinh đáp: "Theo ta biết, Linh Nhạc thành trừ người của Thiên Cơ các thì không ai phá giải được cấm chế này. Bất quá nhược nếu mang Thanh ngọc thuật phù nguyên lành bán cho Thiên Cơ các, cũng được hai viên hạ phẩm linh thạch."
"Con bà nó chứ, khốn kiếp!" Ngụy Tác bật ra tiếng chửi. Thuật pháp thường có giá kinh nhân, như Thanh thủy nhận thuật của gã hiện cũng đáng giá hai chục viên hạ phẩm linh thạch. Chính vì giá trị thuật pháp rất cao cao, nếu để người khác biết rõ thuật pháp của mình thì khi ra ngoài sẽ càng nguy hiểm, thành ra đến hiện tại Ngụy Tác cũng chỉ biết mỗi một môn Thanh thủy nhận không ra làm sao này. Thiên Cơ các hồi thu Thanh ngọc thuật phù mà chỉ trả hai viên hạ phẩm linh thạch, có khác gì quang minh chính đại cướp linh thạch sai.
"Đây là cái gì nhỉ?" Còn lại tấm vải bố rách, Ngụy Tác thấy kiểu gì cũng giống mảnh địa đồ, nhưng chất liệu quá đặc biệt, đã được giáo huấn lúc trước nên gã không dám đoán bừa, hỏi luôn Nam Cung Vũ Tinh. Nhỡ may trông giống địa đồ, nhưng thật ra lại là một tấm phù lục gì đó thì càng mất mặt.Nhưng khiến gã suýt ngã nhào là Nam Cung Vũ Tinh nhìn qua rồi nói, "Chắc là một mảnh địa đồ của một nơi thuộc yêu thú hoang nguyên ở ngoài Thiên khung nhưng văn tự cổ này thì ta không biết."
Con bà nó chứ, hóa ra là một mảnh địa đồ.
Ngụy Tác tắt tiếng, cho rằng mình càng không hiểu gì, càng mất mặt hơn. Bất quá chỉ mình Lâm đ*o Nhất đã có ngần ấy thứ cũng đủ cho gã hưng phấn.
"Trong mớ lương khô của Băng ti thù hình như có tu sĩ, chi bằng chúng ta kiểm tra một lượt xem có gò tốt không." Ngụy Tác nhanh chóng nhìn lên thi thể tu sĩ bị treo trên vách đá, ngực hơi sáng lên.
Đối với đề nghị này, bọn Nam Cung Vũ Tinh đương nhiên không có ý kiến, với bất kỳ ai, đến sào huyệt yêu thú khẳng định sẽ tìm kiếm cặn kẽ.
Ngụy Tác chạy tới chỗ tu sĩ đó đầu tiên, lần đầu tiên gã sát nhân nên còn sợ hãi không dám nhìn Lâm đ*o Nhất bị mình giết, nhưng tu sĩ bị Băng ti thù giết thì có linh thạch dụ hoặc, gã không sợ hãi gì. Tơ của Băng ti thù rất chắc chắn, dù gã thi triển Thanh thủy nhận cũng vị tất năng cắt được, cũng may Băng ti thù không quấn nhiều tơ quanh thi thể đó, không ảnh hưởng đến việc lục soát của gã.
Cẩn thận gạt y phục của tu sĩ đen đủi đó, bị hàn khí trên sợi tơ đông cứng, một bình Hồi khí tán rơi xuống đầu tiên. Tiếp đó Ngụy Tác thấy một tấm nhất giai Hỏa vũ phù đỏ rực đầy hoa văn, cùng một cái bạch sắc ngọc hạp.
Ánh sáng gã nhìn thấy lúc trước là do bạch sắc ngọc hạp phát ra. Nhưng lạ là trong hộp ngọc sáng rực, bề ngoài không có hoa văn gì, lại hoàn toàn trống rỗng.
Ngụy Tác hơi thất vọng, tìm mọi chỗ khác nhưng tu sĩ này tựa hồ còn nghèo hơn cả gã xưa kia, trừ mấy thứ đó thì không mang theo gì, thậm chí cả một viên hạ phẩm linh thạch cũng không.
Mất chừng một tuần hương, bốn người tìm kiếm khắp động một lần, trừ tu sĩ được Ngụy Tác chú ý thì nham động còn hai tu sĩ cấp thấp xui xẻo bị Băng ti thù giết chết, chỉ là hai người này thật sự mạt rệp hoặc hao tổn hết mọi thứ mang theo trong lúc chiến đấu với Băng ti thù nên chỉ tìm được bốn viên hạ phẩm linh thạch, mấy cọng Nguyệt hoa thảo giá trị hai viên hạ phẩm linh thạch vào một quyển thuật pháp quyển trục.
Trong thuật pháp quyển trục bằng da dê ngả vàng chỉ ghi lại Phong nhận thuật còn kém hơn cả Thanh thủy nhận của Ngụy Tác, gã chỉ nhìn rồi đặt xuống, không buồn tu luyện.
Ba con Băng ti thù, hai con Hôi nham xà, mấy thứ của Lâm đ*o Nhất và những thứ tìm kiếm được sau đó, tất cả chất lại một chỗ, tiếp theo là phân chia kiểu gì.
"Chi bằng chúng ta chia đều số linh thạch này, còn lại chúng ta bán đi rồi chia sau?" Nghĩ đến trị những thứ này, hai mắt Ngụy Tác sáng rực lên. Chỉ ba con Băng ti thù và hai con Hôi nham xà cộng lại đã hơn hai trăm viên hạ phẩm linh thạch, cộng với linh thạch, Hồi khí đơn và Hồi khí tán Lâm đ*o Nhất thì cao hơn hai trăm sáu mươi viên hạ phẩm linh thạch, với tán tu mà nói thì là món tài phú không nhỏ, hà huống còn bảo vật như Phong bá bảo phù còn sử dụng được mấy lần. Bán hết rồi chia đều linh thạch là công bằng nhất. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Gã vừa nói xong, nham động vừa sôi lên lại chìm vào an tĩnh.
"Chia đều?" Diệp Tiêu Chính ngẩn ra, nhìn Diệp Cố Vi, tỏ vẻ không tin hỏi lại một lần.
"Không phải chứ? Lẽ nào ba người đó định liên thủ ăn hết?" Ngụy Tác thầm kinh hãi.
"Nếu không có huynh đệ, bọn tại hạ đã đã chết trong tay Lâm đ*o Nhất, do bọn tại hạ hồ dồ mà suýt nữa liên lụy huynh đệ, thế mà huynh đệ còn định chia đều những thứ này, bằng hữu như thế, Diệp Tiêu Chính nhất định kết giao. Vừa nãy huynh đệ tiêu hao nhiều Hỏa cầu phù như thế, những thứ này sao có thể chia đều. Bọn tại hạ đến đây vì Băng ti thù nhi lai, tối đa được chia một con là đủ." Những lời tiếp theo của Diệp Tiêu Chính khiến Ngụy Tác ngớ người.
Thanh niên cao lớn này đúng là thật thà. Hóa ra y không định ăn tất mà chỉ muốn một con Băng ti thù?
Bằng hữu như thế, thật tốt quá!
"Ta tiếp nhận ủy thác, lúc trước đã chốt giá bốn mươi viên viên hạ phẩm linh thạch, Thiết Sách bọn ta mặc cho sau cùng lấy được bao nhiêu thứ, chỉ cần trả đúng giá đã định là được." Trong lúc Ngụy Tác ngớ người, Nam Cung Vũ Tinh lại nói.
"Đều là người tốt!" Ngụy Tác kích động dâng tràn lệ nóng, cho rằng nếu đồng ý ngay thì chả hóa mình tham tài quá, nên giả bộ hơi do dự, "Chuyện đó... Chuyện đó... hình như không ổn lắm."
"Được thôi. Nếu Ngụy huynh đệ thấy không ổn, trừ một con Băng ti thù cho hai huynh muội mỗ và bốn mươi viên hạ phẩm linh thạch cho Nam Cung Vũ Tinh, thì cây Băng vụ quả và thứ trong hàn băng chúng ta sẽ chia đều, Băng vụ quả không chỉ có thể phối hợp với hỏa hệ yêu đơn để luyện chế linh đơn, mà có thể nâng cao xác suất thành công từ Thần hải cảnh ngũ trọng đột phá đến Chu thiên cảnh." Diệp Tiêu Chính gật đầu.
"Ta..." Ngụy Tác hận không thể vả vào miệng mình. Đã biết Diệp Tiêu Chính thật thà mà còn giả bộ khách khí cái gì nữa? Lòng gã có phần muốn khóc mà không có nước mắt nhưng không thể thay đổi, đành tỏ ra coi linh thạch là bùn đất, tình cảm là nhất, linh thạch xếp sau, miễn cưỡng nói: "Được thôi."
Đoạn gã nhìn sang Nam Cung Vũ Tinh với hi vọng mỹ nữ chân dài nóng bỏng này nói rằng người Thiết Sách nói một là một hai là hai, chỉ cần bốn mươi viên hạ phẩm linh thạch, phần của nàng ta sẽ quy cho Ngụy Tác, nếu gã ép nhận, nàng sẽ trở mạt. Nhưng mắt gã chợt tối sầm vì Nam Cung Vũ Tinh lại mỉm cười, "Nếu là bằng hữu... bằng hữu tặng thì không sao, không vi phạm quy củ của Thiết Sách."
...
Ngụy Tác cùng Nam Cung Vũ Tinh, Diệp Cố Vi, Diệp Tiêu Chính đứng trước cây Băng vụ quả.
Trên cành cây màu xanh đen, như lá dương xỉ lạ ánh lên như ngọc, bốn quả tựa bốn cái gút phát ra bạch sắc băng hàn vụ khí nhàn nhạt, khiến người khác có cảm giác linh thảo như ở trong vân vụ.
Có thể vì ba con Băng ti thù chưa đến lúc tiến giai yêu đơn nên vẫn bảo vệ Băng vụ quả chưa chưa ăn, tiện nghi cho bọn Ngụy Tác.
Thần hải cảnh tu đến đệ ngũ trọng điên phong, đến lúc đột phá Chu thiên cảnh, thể nội chân nguyên xung kích khiếu vị, vạn nhất khống chế không ổn sẽ rất dễ sa vào tình trạng khí huyết lưu động quá nhanh, nhiệt độ thân thể tu sĩ tăng cao, nhẹ thì phá hoại cơ năng thân thể, nặng thi tẩu hỏa nhập ma, khiến nhục thân tự đốt cháy.
Băng vụ quả trừ có thể hóa giải hỏa độc trong một số hỏa hệ yêu đơn, còn có công hiệu át chế khí huyết tu sĩ lưu động quá nhanh. Khi xung kích Chu thiên cảnh, nếu có thể ăn một trái Băng vụ quả, thì sẽ càng đảm bảo.
Băng vụ quả bình thường khá hiếm, nhiều lúc không thể mua được, muốn mà không thể tìm đâu ra. Hiện tại để lại một quả, đối với tu sĩ sớm muộn gì cũng xung kích Chu thiên cảnh như Ngụy Tác thì quả thật không gì tốt hơn.
Trừ ra, Băng vụ quả thường mọc trên hàn ngọc, nơi có Băng vụ quả nhất định có hàn ngọc.
Hàn ngọc đủ kích thước và phẩm chất, không chỉ có thể dùng để luyện chế pháp phù và pháp khí, thậm chí có thể luyện chế pháp bảo!
Giờ phải xem khối hàn ngọc trong vách núi lớn cỡ nào, phẩm chất ra sao đã.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau