THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 196 - Chương 200

Chương 196: Hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch

Thoáng sau, Ngụy Tác đẩy cửa phòng Nghiêm Hành bước ra, Nghiêm Hành bị gã dùng chân nguyên phong huyệt rồi xếp theo tư thế đang coi lửa.
Gã đã hỏi rõ, tòa lầu chín tầng đó là nơi Kim ngũ gia bế quan, hiện tại Kim ngũ gia đang bế quan tu luyện, hòng đột phá đến tu vi Phân niệm cảnh lưỡng trọng.
Khiến gã tắt tiếng là Nghiêm Hành bảo rằng tôn nữ Kim Xảo Nhi của Kim thất cô là một nữ tử mũi hếch, nhỏ thó, tướng mạo khó coi, khác xa nữ tử gã gặp hôm nay.
Bất quá Kim gia chủ sự Kim Liệt Dương lại là người thập phần âm hiểm, bố trí một Kim Xảo Nhi gủa, cố ý để lộ sơ hở khiến gã đọc được tờ giấy thì tưởng là thật, cho rằng tỳ nữ đó trung thành với Kim Xảo Nhi. Nếu gã tin tưởng, đến Ngưng Thúy nhai thì chưa biết chừng đã trúng độc kế.
Tiếc rằng Ngụy Tác vốn là cao thủ đóng kịch, nghĩ lại mới nhận ra tỳ nữ đó chưa đủ độ kinh hoảng, nên gã nhân đó thi triển kế điều hổ ly sơn.
Với kẻ như Kim Liệt Dương, kế điều hổ ly sơn này không thể gạt được lâu.
Không hề do dự mặc lại ẩn hình pháp y, Ngụy Tác lại lẩn sang lầu các khác của Kim phủ.Tòa lầu này là Thủy Vận các, nhìn bên ngoài không có gì đặc sắc, nhưng tọa lạc trên mặt hồ nhân tạo lớn nhất Kim phủ, ba mặt đều là nước, chỉ có một cây cầu chín nhịp nối với các lâu.
Nói trắng ra, tòa lầu này cũng như một hòn đảo nhỏ trong hồ. Kim Xảo Nhi thật sự bị nhốt trong đó từ một tháng trước, lý do là ở đây phong cảnh tú lệ, thủy khí có ích cho dưỡng bệnh, nhưng thực tế là bị giam lỏng.
...
Thoáng sau, Ngụy Tác đứng bất động trước cây cầu chín nhịp nối với một biệt viện.
Hai đệ tử Kim gia tuần phủ đi qua cách Ngụy Tác không đầy hai trượng, nhưng không phát giác ra gã đứng ngay mé trái.
Đợi họ đi xa, Ngụy Tác trải rộng thần thức liền cảm giác được trong gian sương phòng ở mé phải biệt viện có một tu sĩ Chu thiên cảnh.
Gã biết tu sĩ Chu thiên cảnh này là Trương Ngũ Nha, sư huynh của Nghiêm Hành, chuyên canh gác Kim Xảo Nhi.
Vốn dĩ Ngụy Tác có Tiềm Ẩn quyết vàa ẩn hình pháp y, muốn không kinh động y mà lén vào Thủy Vận các thì thập phần giản đơn. Nhưng hơi trầm ngâm một chốc, Ngụy Tác đi từng bước cực hcaam đến sương phòng Trương Ngũ Nha ở rồi co tay búng một viên đá ra.
Tủm, viên đá nhỏ xíu vạch một vòng cung trên không rồi rơi xuống cây cầu chín nhịp, phát ra tiếng động khe khẽ.
Gần như đồng thời, cạch một tiếng, cửa sương phòng bị đẩy bật ra, một hoàng bào tu sĩ mặt mũi gầy gò, thân hình ngũ đoản chỉ chừng hơn bốn mươi tuổi nhảy ra.
Y cảnh giác nhảy ra, mới kịp nhìn về phía phát ra âm thanh thì một làn sóng trong veo dấy lên trên đầu.
Trương Ngũ Nha cực kỳ nhỏ thó nhưng không ngất xỉu mà ôm đầu há to miệng định thét lên.
Ngụy Tác cách y không đầy năm trượng, lúc y há miệng thì gã vung tay, chân nguyên dấy lên kình phong tràn vào khiến y như vừa nuốt một quả trứng gà vô hình, thanh âm bị tắc ở cổ họng. Trong chân nguyên của gã còn chứa mấy đạo hắc quang, chính là Hạt vĩ phong độc châm khiến tu sĩ cứng đơ người.
Lần trước tại Cổ Hòe trang, gã kiếm được không ít tứ cấp trung giai Hạt vĩ phong nên gã lấy mấy mũi châm Hạt vĩ phong cắm vào miệng Trương Ngũ Nha, so với Nghiêm Hành, y càng xui xẻo, sau một ngày tê dại thì miệng và cổ họng còn phải sưng thêm mấy ngày mới khỏi.
Đoạn gã vận chân nguyên trực tiếp gõ một cú lên trán đối thủ.
Tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng không có thật ra là chuyện gì thì đã ngất xỉu.
Tiếp đó Ngụy Tác không hề khách khí lần mò một lúc, quét sạch mọi thứ đoạn xếp y theo tư thế ngồi xếp bằng trong phòng, đoạn lục lọi khắp phòng trước khi đóng cửa, thong thả ra khỏi cây cầu chín nhịp.
Ban nãy gã quyết định đối phó Trương Ngũ Nha, vị sợ vạn nhất lộ hành tung phải động thủ thì đối phương có thêm một tu sĩ Chu thiên cảnh là thêm phần uy hiếp, hiện tại có cơ hội chế trụ thì cứ chế trụ đã rồi tính.
Hà huống tu sĩ Chu thiên cảnh dù gì cũng có đồ tốt, vào Kim phủ rồi thì gã không cần khách khí với những thứ đó, Nghiêm đã bị gã vét sạch.
...
Thủy Vận các lặng ngắt, không có tí xíu ánh sáng nào.
"Cẩn thận, có cấm chế!"
Hiện tại Ngụy Tác đạt tới tu vi Chu thiên cảnh tứ trọng, thần thức đạt đến phạm vi hơn cả lục bào lão đầu nên lão không lên tiếng, nhưng lúc này khi gã chuẩn bị cầm đao nhảy vào trong thì lục bào lão đầu đột nhiên lên tiếng.
Ngụy Tác nhíu mày, trợn tròn mắt nhìn kỹ, bên trong không có quang hoa, nhưng thần thức quét qua một lần nữa thì quả nhiên phát giác ở cửa và đại sảnh có mấy làn linh khí dao động nhè nhẹ.
Vòng ra phía sau, nhảy lên cửa sổ tầng hai, thần thức quét mấy lần, Ngụy Tác giữa căn phòng và cửa sổ tựa hồ cũng có cấm chế còn trên nóc nhà không có linh khí dao động.
Ngụy Tác hơi trầm ngâm đoạn nhảy lên nóc nhà, trực tiếp khoét một lỗ rồi từ từ đáp xuống trong phòng.
Đây là một gian sương phòng không lớn lắm, trên chiếc giường buông màn tím bao trùm một thân ảnh nhỏ nhắn.
Lúc trước Ngụy Tác thần quét qua đã cảm giác được trong Thủy Vận các có ba người, nhưng hai người chỉ là phổ thông nô tỳ, chỉ có người này là tu sĩ. Hiện tại gã dùng Vọng khí thuật nhận ra thân ảnh nằm trong chăn có tu vi không thấp, Thần hải cảnh ngũ trọng.
Cảm giác người này mang lại cho gã là bệnh tật đã lâu, chắc là Kim Xảo Nhi mà gã muốn tìm. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Nhìn gian phòng không có bất kỳ ánh lửa nào, Kim Xảo Nhi tựa hồ ngủ mê mệt, Ngụy Tác cởi ẩn thân pháp y, đi lên mấy bước định đánh thức nàng ta mà không phát ra tiếng động. Đúng lúc đó Kim Xảo Nhi vốn ngủ say đột nhiên ngồi dậy, băng lạnh tột bậc nói, "Ngươi là kẻ Kim Thân Hiên lão cẩu phái đến giết ta hả!"
Nữ tử ngủ trong bóng tối đột nhiên ngồi dậy, nói ra câu đó khiến Ngụy Tác toát mồ hôi lạnh, bất quá thấy Kim Xảo Nhi không làm gì, cũng không hô hoán thì gã nén lại, không phát động thần thức xung kích, "Ngươi là Kim Xảo Nhi, Kim bà bà bảo ta đến tìm ngươi."
"Là nãi nãi?" Kim Xảo Nhi ngẩn ra rồi cười lạnh, "Ngươi có gì chứng minh?"
Ngụy Tác không hồi đáp, quan sát Kim Xảo Nhi.
Thoạt nhìn, gã thiếu chút nữa trợn tròng trắng lên.
Kim Xảo Nhi quả nhiên mũi hếch, mặt mũi vàng vọt, mắt to lại sưng húp lên, Nghiêm Hành bảo nàng ta hơi khó nhìn, thật ra xấu đến kinh hoàng.
"Kim Xảo Nhi" lúc sáng cực kỳ xinh đẹp còn "Kim Xảo Nhi" này xấu đến mức khiến người ta thương tâm, hai người tương phản hoàn toàn.
Trợn tròng trắng xong, Ngụy Tác không nói gì thêm, trực tiếp nói ra hai chữ, "Mỹ Linh."
Gã nói ra hai chữ này, Kim Xảo Nhi giần giật chân mày, hừ lạnh một tiếng, nói thẳng, "Xem ra đúng là ngươi được nãi nãi nhờ tới, bản lĩnh cũng không nhỏ, tới được nơi này. Nói đi, nãi nãi bảo ngươi đến đây có việc gì?"
"Nữ tử này không hề khách khí tí nào ." Thấy Kim Xảo Nhi sai khiến mình như người hầu, Ngụy Tác thầm nhăn nhó đoạn nói: "Kim bà bà nhờ ta đưa đến cho ngươi một viên yêu đơn Xích dực viêm ma."
"Yêu đơn Xích dực viêm ma! Hiện tại ở trên mình ngươi?" Ngụy Tác nói vậy, Kim Xảo Nhi kích động hẳn nhưng lập tức nghĩ ra, lạnh giọng: "Con bà nó chứ, sao nãi nãi không tự đưa viên yêu đơn này về."
Ngụy Tác liếc Kim Xảo Nhi, bình tĩnh nói, "Lúc lấy viên yêu đơn này, tiền bối đã bất ngờ mất mạng, trước lúc chết dặn ta giao yêu đơn Xích dực viêm ma cho ngươi, bảo rằng chỉ cần giao viên yêu đơn này cho ngươi thì ngươi sẽ trả công ta hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch."
"Nãi nãi!" Kim Xảo Nhi ngẩn ra rồi bật khóc, nhưng chỉ tích tắc sau liền im bặt, mặt mũi méo mó gật đầu: "Hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch, không thành vấn đề, nhưng hiện tại tu vi của ngươi là gì? Nãi nãi có đưa Bôn lôi chùy cho ngươi không?"
"Chu thiên cảnh tam trọng, Bôn lôi chùy ở trên mình ta." Ngụy Tác bớt đi một tầng tu vi, đoạn nhìn Kim Xảo Nhi: "Việc đó liên can gì đến hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch?"
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 197: Lại một lần giao dịch

"Chỉ có tu vi Chu thiên cảnh tam trọng?"
Kim Xảo Nhi nhíu mày, lẩm bẩm tựa hồ không vui rồi mới đáp lời Ngụy Tác: "Chỉ cần ngươi chịu nghe lời ta thì sẽ có lợi lớn, hai mươi vạn viên hạ phẩm linh thạch không thành vấn đề."
"Nghe theo lời ngươi?"
"Thế nào, ngươi cho rằng ta thế này lúc nào cũng có sẵn hai mươi vạn viên hạ phẩm linh thạch hả? Muốn có thì mau nghe lời ta, ta sẽ đưa ngươi đi lấy." Kim Xảo Nhi chế nhạo.
Sắc mặt Ngụy Tác tức thì âm trầm hẳn.
Ban nãy gã không nói gì, Kim Xảo Nhi lại nói thế, khác nào cho rằng gã là hạng chỉ nghe đến hai mươi vạn viên hạ phẩm linh thạch thì không cần cả tính mạng, có thể tùy ý sai khiến, nàng ta không chỉ lời lẽ thần thái khắc bạc mà không có sẵn linh thạch, tựa hồ muốn lấy được thì phải làm việc gì đó nguy hiểm. Việc đó khiến gã hết sức không vui."Đưa yêu đơn Xích dực viêm ma cho ta." Kim Xảo Nhi đã mặc áo vào, nói như ra lệnh cho Ngụy Tác. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Ngụy Tác tức thì cười lạnh: "Ngươi lầm rồi, ta và Kim bà bà giao dịch, chứ không phải người hầu của ngươi, không có hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch ngươi tưởng ta sẽ giao yêu đơn Xích dực viêm ma cho ngươi?"
"Ta nói với ngươi rồi, muốn lấy hai mươi vạn viên hạ phẩm linh thạch, phải làm theo lời ta." Kim Xảo Nhi biến sắc, gằn giọng.
"Nghe lời ngươi? Nếu thế ngươi cứ chuẩn bị hai mươi vạn viên hạ phẩm linh thạch rồi đến lấy yêu đơn." Ngụy Tác lạnh giọng: "Bằng không ta đành chịu lỗ, mang yêu đơn Xích dực viêm ma đi bán thì cũng được chút linh thạch."
"Ngươi... " Kim Xảo Nhi tựa hồ nhận rõ tình thế, cố nén lửa giận xuống, tỏ vẻ chịu nhún, "Được, yêu đơn Xích dực viêm ma cứ do ngươi giữ, bất quá cho ngươi biết, Kim gia có thừa hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch nhưng số lượng như thế chỉ có trong kho ở Kim gia tổ đường. Ngươi mà đi thì ta không cách nào lấy được hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch để đổi yêu đơn Xích dực viêm ma. Dù ngươi mang bán yêu đơn Xích dực viêm ma cũng chỉ được mấy vạn hạ phẩm linh thạch, coi như thiệt mất mười mấy vạn. Còn cách nữa là ngươi cùng ta vào tổ đường, ta sẽ cho ngươi hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch. Có điều thông hành linh phù vào Kim gia tổ đường lại ở trên mình Kim Thân Hiên lão cẩu, ngươi cùng ta đối phó lão đã rồi tính."
Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh hỏi: "Kim Thân Hiên là ai?"
"Cả việc đó cũng không rõ mà dám vào Kim gia?" Kim Xảo Nhi tỏ vẻ chế giễu, "Kim Thân Hiên không phải Kim ngũ gia mà người ngoài vẫn gọi sao."
"Lão hả?" Ngụy Tác mục quang hơi ánh lên, không thèm chấp nữ tử xấu xí này, lắc đầu: "Kim Thân Hiên có tu vi Phân niệm cảnh nhất trọng, ta không chắc đối phó được, ta thấy chi bằng ngươi nghĩ cách khác, có thứ gì có giá trị thì mang ra đổi yêu đơn Xích dực viêm ma."
"Nãi nãi lại tìm tu sĩ nhát gan như ngươi!" Kim Xảo Nhi nổi giận gầm lên: "Cho ngươi biết Kim Thân Hiên hiện tại bế quan tìm cách đột phá tu vi Phân niệm cảnh đệ nhị trọng, trong tay ta có mấy món pháp bảo lợi hại, cộng với Bôn lôi chù của ngươi, lẻn vào bây giờ thì có nhiều cơ hội giết lão."
"Ngươi bảo ta nhát gan cũng không sao." Ngụy Tác cười lạnh, "ta không thích làm việc gì không chắc chắn."
"Linh thạch trong kho ở Kim gia tổ đường không chỉ hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch." Kim Xảo Nhi đổi sắc liên tục: "Chỉ cần ngươi giúp ta giết Kim Thân Hiên lão cẩu, ta đồng ý tặng ngươi toàn bộ linh thạch trong đó. Mọi thứ trên mình Kim Thân Hiên lão cẩu cũng thuộc về ngươi, ta còn cho ngươi biết hai cách bố trận của Kim gia."
"Cách bố trận gì?" Ngụy Tác máy động.
"Kim môn cự thạch trận, ảo quang thổ hệ pháp trận, không chỉ có thể mê hoặc tầm mắt, còn cả lực công kích nhất định. Thất bàn vân hải trận, môn linh vụ pháp trận có thể bao trùm phạm vi mấy dặm, khiến đối thủ không nhìn rõ trong trận còn bản thân nhìn ra không gặp trở ngại gì." Kim Xảo Nhi khinh bỉ nói.
"Nếu ngươi cho ta biết môn pháp trận đó trước, cùng với phương pháp an toàn đưa hai chúng ta lẻn vao chỗ Kim Thân Hiên bế quan thì ta sẽ giao yêu đơn Xích dực viêm ma cho ngươi rồi cùng ngươi vào đó xem có thể giết lão không, đoạn vào tổ đường." Ngụy Tác hơi trầm ngâm, gật đầu. Kim bà bà khiến gã thề lời thề quá độc, dù Kim Xảo Nhi không đưa ra hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch, gã cũng sẽ đưa ra yêu đơn Xích dực viêm ma rồi kiếm chút lợi lộc của Kim phủ trước khi đi. Ban nãy gã mặc cả với Kim Xảo Nhi vì không ưa thái độ khắc bạc của nàng ta, vốn đã xấu đến đau lòng như thế rồi mà tính cách còn khó ưa hơn, thật khó khiến gã mềm mỏng. Hiện tại Kim Xảo Nhi tiết lộ hai pháp trận này đích xác khiến gã thập phần động tâm, cả hai đều rất thích hợp dùng là phòng ngự pháp trận cho động phủ.
"Ngươi tưởng ta ngốc đến độ cùng ngươi tìm cái chết chắc, ta nói vậy là nắm chắc đưa được cả hai an toán đến nơi lão đầu bế quan." Giọng Kim Xảo Nhi the thé, đích xác tính cách trời sinh khắc bạc, ném cho gã một tấm thanh sắc ngọc phù, "Trong này là cách bố trí Kim môn cự thạch trận và Thất bàn vân hải trận, ngươi xem không có vấn đề gì thì giao yêu đơn Xích dực viêm ma cho ta rồi cùng đối phó lão cẩu."
Ngụy Tác bình tĩnh dùng thần thức quan sát một chốc rồi gật đầu, lấy yêu đơn Xích dực viêm ma từ nạp bảo nang ra đưa cho Kim Xảo Nhi.
Đón lấy hắc sắc yêu đơn, mắt Kim Xảo Nhi sáng lên.
Cầm viên yêu đơn nhìn một chốc, Kim Xảo Nhi bảo Ngụy Tác: "Ngươi đưa ta đến một biệt viện bên ngoài cây cầu, ta biết ở đó có mật đạo thông đến Trích Nguyệt các mà lão cẩu bế quan. Chỉ là ở đó có một tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng, cần tìm cách đối phó y đã."
"Ngươi nói đến Trương Ngũ Nha?" Ngụy Tác liếc Kim Xảo Nhi, "Y đang ở trong nhà, nhưng không động đậy được."
Kim Xảo Nhi hơi ngạc nhiên, nhưng không thêm gì mà bảo, "Vậy thì chúng ta đi." Gã chụp lấy hoàng sắc ngọc phù rồi nhảy lên, qua cái lỗ đã lướt vào lúc trước.
"Ngươi động dụng chân nguyên chắc không thành vấn đề?" Ngụy Tác hơi giật giật chân mày, nhìn Kim Xảo Nhi gầy gò đến mức hơi còng xuống. Gã hoi vậy vì qua Vọng khí thuật, Kim Xảo Nhi rõ ràng chân nguyên hư nhược, thần hải ảm đạm, có vẻ không cách nào thi pháp được.
"Lẽ nào ngươi cho rằng ta ốm đến độ không cách nào đứng dậy?" Kim Xảo Nhi mắt ánh lên: "Tuy không có yêu đơn Xích dực viêm ma thì hai, ba năm tới, ta khẳng định sẽ giá hao tận thọ nguyên, nhưng không đến nỗi không thể động dụng chân nguyên. Nếu không giả bộ như thế, lão cẩu đó đời nào chỉ phái mình Trương Ngũ Nha đến canh chừng ta."
Ngụy Tác bĩu môi, không nói gì thêm, đối với việc Kim gia nội đấu, gã không hứng thú. Hiện tại đã đưa yêu đơn Xích dực viêm ma cho Kim Xảo Nhi, coi như hoàn thành lời hứa với Kim bà bà, tiếp theo chỉ còn việc lấy được hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch.
Cạch một tiếng nhẹ, Kim Xảo Nhi kích phát hoàng sắc ngọc phù.
Hoàng sắc ngọc phù không phát ra quang hoa, nhưng thân ảnh Kim Xảo Nhi trở thành trong suốt trước mắt Ngụy Tác.
"Chiết quang phù", Ngụy Tác nhận ra Kim Xảo Nhi kích phát Chiết quang phù có thể bẻ cong tia sáng tạo thành hiệu quả ẩn thân.
Hiệu quả của pháp phù này còn không bằng ẩn thân pháp y của gã, Kim Xảo Nhi lúc này giống như một viên thủy tinh trong suốt, ở xa không nhìn rõ nhưng đến gần thì lại nhìn thấy.
Tế xuất pháp phù, Kim Xảo Nhi không nói gì mà lướt về phía cây cầu, nàng ta cho rằng Ngụy Tác có bản lĩnh vào được thì có thể đến được biệt việt đó, nàng ta cứ việc lo cho mình là xong.
Nữ tử này đích xác khiến người ta khó lòng có hảo cảm.
Ngụy Tác lắc đầu, cân nhắc việc đối phó Kim ngũ gia, e rằng không cách nào giấu được ẩn hình pháp y với Kim Xảo Nhi, hơi do dự một chốc, gã vẫn lấy ẩn hình pháp y ra mặc, chỉ là không dùng Tiềm Ẩn quyết, cố ý để lộ khí tức, khiến Kim Xảo Nhi cho rằng gã có pháp y che giấu được thân ảnh.
Cạch một tiếng, Kim Xảo Nhi đẩy cửa phòng có Trương Ngũ Nha.
Ngụy Tác cho rằng bí đạo đó trong phòng Trương Ngũ Nha nhưng rồi chân mày giần giật vì Kim Xảo Nhi đột nhiên lấy ra một con dao hắc khí liễu nhiễu, đâm phập vào tim Trương Ngũ Nha.
Trương Ngũ Nha bất động, hoàn toàn không còn khí tức.
Hắc sắc tiểu đao quay lại tay Kim Xảo Nhi, ngực Trương Ngũ Nha không hề chảy máu, nàng ta thu lại rồi mang theo cửa phòng đi vào một gian phòng chứa toàn đồ lặt vặt như chậu hoa.
Ngụy Tác nhíu chặt lông mày, xem ra bí đạo ở trong gian phong chứa đồ lặt vặt này, Kim Xảo Nhi đến phòng Trương Ngũ Nha trước hóa ra chỉ để giết y, làm một việc không tất yếu thế này xem ra Kim Xảo Nhi độc địa không kém gì đại đa số nam tu sĩ.
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 198: Đại lạc kim trận

Kim Xảo Nhi vần một cái chậu trồng hoa trống không ra, ấn liền ba lần xuống một viên gạch không có gì khác lạ, cạch một tiếng, lộ ra một thông đạo đen xì.
Rõ ràng chỉ là cơ quan bình thường, dù là tu sĩ lợi hại đến đâu, dùng thần thức mười mấy lần cũng khó lòng phát giác.
"Thứ chiếu sáng như dạ minh châu, ngươi có không?" Mở ra thông đạo, Kim Xảo Nhi ngoái lại lạnh lùng hỏi Ngụy Tác.
Ngụy Tác không nói thêm gì, lấy ra một viên dạ minh châu phát ra bạch quang, đưa cho Kim Xảo Nhi. Kim Xảo Nhi đón lấy, không nói câu nào đi trước dẫn đường.
Địa đạo này chỉ đủ cho hai người sóng vai, không có vật gì trang trí hay ngã rẽ nào, đi chừng gần hai tuần hương thì hết. Kim Xảo Nhi ấn lên cơ quan trên tường địa đạo, đi vào một gian phòng chứa đầy gạo.
Thấy thế, Ngụy Tác không lấy làm lạ, Kim phủ có số lượng phàm nhân không ít hơn tu sĩ, một năm phải dùng nhiều đến gạo, nhưng Kim Xảo Nhi đẩy cửa ra thì gã cả kinh.Bên ngoài cửa rực hoàng khí, sừng sững mấy chục tảng đá cả trượng, như lạc vào loạn thạch sơn cốc.
"Đó là Kim môn cự thạch trận của Kim gia. Chỉ khi người bố trận thu lại trận kỳ hoặc cùng lực phá hoại trận nhãn, không thì không cách nào phá giải. Vào trong trận là bị người bày trận cảm ứng được khí tức." Thấy Ngụy Tác cả kinh, Kim Xảo Nhi lạnh giọng với vẻ coi thường: "Ta chỉ chuẩn bị một tấm pháp phù để đi trong trận, ngươi không được cách xa ta quá ba thước, không thì cứ chuẩn bị đấu với Kim Thân Hiên lão cẩu."
Ngụy Tác đã hữu quen với thái độ cực kỳ khắc bạc của Kim Xảo Nhi nên coi như không nghe thấy mà chăm chú quan sát Kim môn cự thạch trận.
Với thần thức hiện tại của gã cũng không cách nào xuyên vào mười trượng trong trận, hơn nữa từng khối hoàng sắc đại thạch hoàn toàn là thực chất. Theo ngọc phù Kim Xảo Nhi đưa cho gã thì chỉ cần trận nhãn không bị kích phá, cự thạch do pháp trận hóa thành có thể dùng để tấn công tu sĩ trong trận.
Pháp trận này để tu sĩ vào phạm vi bố trận rồi mới phát động, thập phần hữu dụng trong việc mai phục đối thủ.
Kim Xảo Nhi muốn nói rằng pháp trận do Kim Thân Hiên bày ra, tức là cả hai đã vào trong tòa lầu chín tầng?
Chỉ hơi trầm ngâm, Kim Xảo Nhi lại kích phát một tấm thổ hoàng sắc pháp phù. Hoàng khí như cát bụi rải ra, hình thành một lớp vỏ quanh nàng ta và Ngụy Tác. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Hừ lạnh một tiếng, coi như nhắc nhở Ngụy Tác, Kim Xảo Nhi đi vào pháp trận.
Theo sau Kim Xảo Nhi quanh quanh quẹo quẹo, Ngụy Tác cảm giác như đã qua được hành lang rồi vào một đại sảnh đoạn lại đi chừng tám, chín mươi bước, trước mắt gã sáng bừng, đang đứng trước một cầu thang rộng rãi, sau lưng là đại sảnh đầy khí vàng.
Theo Kim Xảo Nhi đi xuống cầu thang, Ngụy Tác thấy trước mặt là một hành lang dài, nhìn qua cửa sổ ở phía cuối, gã biết mình và Kim Xảo Nhi quả nhiên đã ở tầng hai trong tòa lầu chín tầng cao nhất Kim phủ.
Trong hành lanh xanh biếc một màu, đặt từng chậu trồng toàn Lục châu la mà Ngụy Tác trồng tại chỗ ở thiên cấp.
Ngụy Tác hiện tại dù thi triển Tiềm Ẩn quyết, dốc toàn lực ẩn tàng khí tức, cũng không thể thoát được hai mươi ba nhánh Lục châu la.
Đúng lúc đó, Kim Xảo Nhi như đã chuẩn bị sẵn, lạnh lùng lấy ra một cái lọ, đổ ra một viên đơn đen xì rồi dùng tay búng. Viên đơn dược chuẩn xác rơi trúng chậu Lục châu la gần hai ngươi.
Viên đơn rơi xuống đất thì tan ngay, Lục châu la khô vàng.
Từng viên nối nhau, Kim Xảo Nhi liên tục búng ra dược hoàn vào các chậu. Thủ pháp không cần động dụng chân nguyên mà vẫn chuẩn xác trúng đích khiến Ngụy Tác có phần bội phục. Xem ra Kim Xảo Nhi dàn xếp nhân lúc Kim Thân Hiên bế quan tu luyện để vào tòa lâu chín tầng này không phải ngày một ngày hai, công phu búng thuốc này không hiểu đã luyện tập bao nhiêu lần.
Đi qua hành lang, trước mặt xuất hiện một màn sáng vàng nhạt.
Kim Xảo Nhi cười lạnh, ngón tay vạch khẽ lên cổ tay, máu bắn ra rồi thì một đạo thuật pháp hoàn thành, máu hóa thành hồng sắc phù văn, chạm vào kim sắc quang mạc, màn sáng lóe lên rồi tan biến, trước mặt hai người hiện lên lối đi.
Đi qua đó, Ngụy Tác phát hiện quanh người toàn là kim quang nhàn nhạt, như thế từ tầng hai, toàn lâu các toàn bộ đều chìm trong ánh sáng vàng, nhưng sau khi Kim Xảo Nhi thi pháp, kim quang không có gì dị thường.
Vào trong kim sắc quang mạc, Kim Xảo Nhi gan dạ cất bước, không nhìn vào mỗi tầng, tựa hồ khẳng định được tầng tiếp theo không có cấm chế, cũng không có tu sĩ khác tồn tại.
Trong toàn lầu, mỗi tầng có cấm chế khác nhau nên bố trí cũng phù hợp theo nhưng Kim Xảo Nhi thoải mái cất bước bên Ngụy Tác cũng không có thời gian quan sát.
Qua dáng vẻ Kim Xảo Nhi, tựa hồ Kim Thân Hiên dù không ở tầng đỉnh thì ít nhất cũng bế quan ở tầng bảy hoặc tám.
Nhưng gã không ngờ là mới vào đến tầng thứ tư, trong gian đại sảnh giống với tầng một thì kim quang trước mắt chợt biến mất.
Biến hóa đột ngột này khiến Kim Xảo Nhi nhợt nhạt mặt mày.
Ngụy Tác nhận ra không ổn, vội phát ra linh quang quang mạc, đồng thời tế xuất Xích giáp thuẫn.
Gần như cùng lúc đó, quanh Ngụy Tác và Kim Xảo Nhi rực kim quang.
Kim quang càng sáng thì kim khí rực rỡ phía trên đầu hai người càng đậm.
"Đại lạc kim trận!"
Thấy kim sắc khí lưu cuồn cuộn trên đầu, Kim Xảo Nhi sợ hãi tột bậc kêu ré lên, "Kim Thân Hiên, ngươi dám vi phạm tổ huấn! Tự ý bố trí pháp trận trên tầng lầu này!"
"Ta vi phạm tổ huấn? Kim Xảo Nhi, ngươi đưa người ngoài vào lầu này cũng khác gì, ta dùng gia pháp với ngươi cũng được."
Giọng nói già nua có vẻ chắc thắng đó vang lên, phía cuối đại sảnh xuất hiện một tu sĩ đầu tóc trắng xóa, mặc hắc sắc kim văn pháp y, mặt mũi thập phần hồng nhuận, chỉ chừng bốn mươi tuổi. Sắc mặt lão âm trầm, nhìn Kim Xảo Nhi và Ngụy Tác như mèo vờn chuột.
Chỉ thoáng sau là kim khí ở phía trên ép xuống, toàn đại sảnh ngập trong kim khí, Ngụy Tác cảm giác được pháp thuẫn và linh quang quang tráo chìm hẳn xuống, thị tuyến cũng toàn kim khí, không thấy rõ đối phương, đồng thời phía trên đầu ngưng tụ thành nhưng viên gạch vàng chóe lớn chừng năm thước, như mưa rào trút xuống.
"Ngươi cũng không rõ cách phá pháp trận!"
Ngụy Tác mặt mũi nhăn nhó kêu lên, uy lực viên gạch vàng giáng xuống gần như ngang với bán linh giai pháp khí, rõ ràng dù gã dùng bộ pháp thuẫn cũng không thể duy trì được lâu. Hiện tại gã kêu lên như thế với Kim Xảo Nhi, thật ra là hỏi lục bào lão đầu.
"Pháp trận này là của tu đạo giới hiện tại, ta không biết cách phá! Kẻ đó là Kim Thân Hiên! Xem ra lão đâu có bế quan xung kích tu vi Phân niệm cảnh đệ nhị trọng, mà giả bộ để ôm cây đợi thỏ, cho đối thủ tự đâm đầu vào lưới." Lục bào lão đầu cuống lên: "Nữ tử này không chỉ xấu mà còn là sao Thái Bạch, mưu kế không bằng người ta mà còn ra vẻ, kéo cả chúng ta xuống nước!"
"Trận pháp này chỉ còn cách phá giải bằng sức mạnh, đánh tan trần lầu là phá được, nhưng trong kim hệ pháp trận này không được dùng lôi quyết và lôi hệ pháp khí, bằng không lôi quang phản xạ lại sẽ đả thương chúng ta." Kim Xảo Nhi không còn vẻ ngang ngược như trước, run run lấy ra mười mấy lá thổ hoàng sắc trận kỳ, liên liên thi triển.
Trận kỳ xuất hiện, hoàng khí tràn ra, quanh Ngụy Tác và Kim Xảo Nhi hình thành từng khối hoàng sắc đại thạch. Kim Xảo Nhi vung tay liên tục, đá tảng va liên hồi vào những viên gạch vàng rơi xuống, Ngụy Tác nhận ra áp lực giam hẳn thì không vội lấy ra bộ pháp thuẫn.
Kim Thân Hiên chợt lạnh giọng: "Kim Xảo Nhi, xem ra ta đã coi thường con quỷ bệnh như ngươi, Kim môn cự thạch trận này khá lắm, nhưng ngươi tưởng có thể chống nổi Đại lạc kim trận hả? Xem ra chỗ dựa của ngươi, lão bà tử đó đó chết rồi, bằng không ngươi đã không liều mạng đến đây?"
Kim Xảo Nhi nghe thấy Kim Thân Hiên nói, chân tay mềm nhũn, sắc mặt Ngụy Tác khó coi hơn mấy lần, rõ ràng nàng ta không có cách gì, chỉ còn cách tự nghĩ cách.
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 199: Thực huyết pháp đao

Đại lạc kim thuật uy năng kinh nhân, như có mấy tu sĩ Chu thiên cảnh ngũ trọng trở lên liên tục phát ra thuật pháp, bên ngoài còn có một tu sĩ Phân niệm cảnh nhất trọng chờ đợi, muốn thoát khỏi kim khí và kim chuyên là bất khả thi.
Nay mà Kim môn cự thạch trận của Kim Xảo Nhi trừ uy năng không tệ còn có thể găn cách tu sĩ ở ngoài dùng thần thức tra xét, hai pháp trận này kiềm chế nhau, Kim Thân Hiên nhất thời không cách nào phát động thuật pháp và pháp bảo công kích.
Mắt lóe lên, Ngụy Tác lại liên tục kích phát hai linh quang quang tráo, rồi lấy ra một pháp khí trông như hồng sắc linh mao.
Gã giơ pháp khí này lên, hóa thành một đạo hồng quang, ầm một tiếng bắn ra hơn trăm ngọn lửa, uy thế kinh nhân vút lên.
Bị mưa lửa thiêu đốt, ban đầu kim khí và những viên gạch vàng bị thiêu đốt tan chảy như dầu nóng, nhưng được mấy trượng thì uy năng của mưa lửa dần hao tận, hỏa quang càng lúc càng nhỏ, tan biến trong màn kim khí dày đặc.
Xem ra pháp khí phạm vi rộng luyện chế từ lông đuôi Phượng vĩ nha này uy năng kinh nhân, cũng không uy hiếp đáng kể đến Đại lạc kim trận.
Gã lại thi triển Tam muội thần hỏa thuật, hóa thành bạch sắc tiên thiên chân hỏa, ngưng thành hình mũi dùi khoan lên phía trên.
"Xoạt! Xoạt! Xoạt!"Ngụy Tác kích phát hỏa nguyên của tiên thiên chân hỏa, rõ ràng lợi hại hơn mưa lửa, kim khí và kim chuyên giáng xuống hỏa quang nhanh chóng bị thiêu chảy, nhưng văng khỏi chừng hai trượng thì hỏa trùy bị kim khí ép đến độ không cách nào tiến lên, dừng sững trên không.
Đại sảnh Kim Thân Hiên ngầm bày trận cao tới ba trượng, với tu vi của gã không cách nào khiến tiên thiên chân hỏa thiêu đốt được pháp trận.
Uy lực của Đại lạc kim trận, tựa hồ Lục dương thần hỏa xoa không đột phá nổi.
Ngụy Tác nhăn nhó dừng kích phát tiên thiên chân hỏa, Kim Thân Hiên lạnh lùng nói: "Còn một vị nữa chắc là người đến sáng nay hả? Xem ra Kim bà bà đã cho ngươi biết bí mật, chỉ cần các ngươi cho ta biết thì ta sẽ tha cho các ngươi."
"Bí mật của Kim bà bà?"
Ngụy Tác cười nhăn nhó, quả thật bị Kim Xảo Nhi liên lụy. Gã có biết gì, nếu biết tất Kim Xảo Nhi đã biết, gã không tin Kim Xảo Nhi nói ra thì Kim Thân Hiên sẽ tha cho.
Nhìn Kim Xảo Nhi xám ngoét mặt mãy, gã không nói gì, quyết định nói hay không là do mình. Đoạn lấy từ nạp bảo nang ra một quả cầu chứa Thiên lan Hắc toản trùng như hồng bảo thạch, nhắm chuẩn một viên gạch vàng đang rơi rồi ném tới.
Hiện tại gã không nghĩ ra cách gì, đành trông vào Hắc toản trùng có thể ăn mòn tinh kim, chuyên phá kim thiết chi khí có tác dụng không.
Quả cầu đỏ vốn để hại người này, một hai hôm là gã lại lấy ra kiểm tra độ dày.
Cách một tiếng, quả cầu hồng bảo thạch bị kim chuyên đập trúng, nét ra mấy khe, hơn trăm con Hắc toản trùng nhao nhao chui ra từ đó, chỉ sau tích tắc đã thi nhau bay ra.
Thứ khiến Ngụy Tác sáng mắt là kim khí tựa hồ không cách nào ngăn được Hắc toản trùng bay loạn xạ, màn khí vàng tiêu hao không ít.
Không hề do dự, Ngụy Tác lại lấy ra hai quả cầu đỏ, phát tiên thiên chân hỏa thiêu cho quả cầu mỏng đi một chút rồi ném mạnh ra xa hơn.
Hắc toản trùng xuất hiện, kim khí nhạt hẳn.
"À!"
Kim Thân Hiên ở ngoài trận tựa hồ phát hiện được dị thường, kích phát uy năng của Đại lạc kim trận, kim khí rơi xuống càng dày, Hắc toản trùng bị ép như đang bơi trong mỡ lợn, không còn linh hoạt nữa.
Ngụy Tác sầm mặt, liên tục phát ra năm quả cầu chứa Hắc toản trùng.
Năm quả cầu này ít nhất cũng có bốn năm trăm con Hắc toản trùng, kim khí giảm đi rõ rệt.
"Loại trùng này của ngươi còn không, mau lấy ra một ít nữa là phá được pháp trận này." Hắc toản trùng trong hai quả cầu đã rơi xuống, xem ra Hắc toản trùng tuy có thể ăn mòn kim thiết chi khí nhưng phải tiêu hao sinh mệnh lực. Thấy tình cảnh này khiến Kim Xảo Nhi vừa dấy lên hy vọng lại kêu lên với Ngụy Tác.
Ngụy Tác ngó lơ nàng ta, ngẩng lên nheo mắt quan sát.
Đến khi số Hắc toản trùng trong năm quả cầu đều rơi xuống mất mạng, liên tục kích phát ba pháp khí lông đuôi Phượng vĩ hỏa nha, mưa lửa dày đặc nối liền với trời cao, đốt tan số kim chuyên rơi xuống, ngay cả Hắc toản trùng không sợ hỏa nguyên, bay loạn xạ trong trận, nhất thời kim khí trên đầu Ngụy Tác càng mỏng.
"Xoạt!"
Ngụy Tác cách Kim Xảo Nhi một chút, kích phát Lục dương thần hỏa xoa nắm sẵn trong tay, hỏa nguyên pháp bảo này hóa thành kim quang, xuyên qua kim vụ, chát một tiếng cắm vào trần sảnh.
Trần nhà bằng kim loại, bên ngoài trát mạt đá bị Lục dương thần hỏa xoa đâm thủng một lỗ.
Kim Thân Hiên gầm lên vừa giận vừa kinh hãi, kim khí trong đại sảnh tan đi quá nửa.
Pháp trận tuy chưa hoàn toàn tổn hủy, nhưng căn bản không cách nào ngăn được Ngụy Tác, gã kích phát pháp khí luyện chế từ lông đuôi Phượng vĩ hỏa nha, mưa lửa bay ra, trần sảnh bị thiêu thủng một lỗ đen ngòm, pháp trận lóe kim quang rồi mất công hiệu.
Đứng ngoài Kim môn cự thạch trận của Kim Xảo Nhi không cách nào nhìn rõ cảnh tượng bên trong, nhưng Kim Xảo Nhi chỉ tay, mấy cây cột đá tách ra, liền nhìn được Kim Thân Hiên liên tục biến sắc, lá cờ vàng trước mặt dấy lên một đóa bảo liên quang hoa, tay cầm ô kim sắc đoản xích, chắc là ảo quang linh giai pháp khí Hàng long xích mà Nghiêm Hành nói. Giờ thấy pháp trận bị hủy, có lẽ để an toàn, lão lại thi triển pháp thuẫn thanh khí liễu nhiễu trước mặt.
"Lá cờ của lão cẩu là Lưu ly hạnh hoàng kỳ, linh cấp hạ phẩm pháp bảo. Chốc nữa ngươi phá pháp bảo đó, ta sẽ giết lão cẩu." Pháp trận bị phá, Kim Xảo Nhi trở lại ngữ khí sai khiến.
"Chỉ cần ta phá được pháp khí, ngươi giết được lão?" Lúc này Ngụy Tác không tin cũng vô dụng, Kim Xảo Nhi không thể cùng Hàn Vi Vi, gã không hề khách khí lạnh giọng: "Nếu ta không lầm, pháp thuẫn của lão là linh giai pháp thuẫn."
"Hiện tại ta còn gạt ngươi chắc!" Kim Xảo Nhi tức giận, "Được hay không, ngươi thử là biết."
"Xú nữ này nói năng khó nghe quá, phải cho một trận!" Lục bào lão đầu cũng giận dữ kêu ầm trong tai Ngụy Tác.
Ngụy Tác cười lạnh, không nói thêm gì, gật đầu đồng ý.
Lúc đó Kim Thân Hiên lên tiếng, "Vị huynh đài, với thủ đoạn của các hạ, không biết có thể hóa địch thành bạn? Kim bà bà cho huynh đài lợi ích gì, chỉ cần huynh đài bắt Kim Xảo Nhi thì tại hạ sẽ trả gấp bội."
"Vậy hả?" Chích thính Ngụy Tác đạo: "Kim bà bà đáp ứng cho ta hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch, chỉ cần ngươi cho ta bốn mươi vạn thì ta sẽ cân nhắc."
"Ngươi..." Kim Xảo Nhi biến hẳn sắc mặt, nhảy lùi một bước như muốn động thủ với gã.
"Trừng mắt với ta làm gì làm gì, còn không xuất thủ!" Thấy Kim Xảo Nhi như vậy, Ngụy Tác lại tỏ vẻ coi thường, không ăn ý gì cả, thật sự không thể so với Hàn Vi Vi. Hừ lạnh một câu, Ngụy Tác trực tiếp vung tay phát ra Lục dương thần hỏa xoa đâm Kim Thân Hiên.
"Bốn mươi vạn hạ phẩm linh thạch?" Kim Thân Hiên sáng mắt lên, ra vẻ sẵn sàng thương lượng.
Đoạn lão ré lên, kim sắc hỏa quang chói lòa cự thạch trận tràn ra. Cự thạch trận che kín đại bộ phận quang mang, không thì chỉ với Lục dương thần hỏa xoa kích phát sáu dải quang hoa như mặt trời đã khiến hai mắt lão không thể nhìn thấy gì. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Cảm giác được uy năng kinh nhân của kim sắc hỏa quang, Kim Thân Hiên biến sắc, không kịp lên tiếng chửi rủa, vội vận chân nguyên thôi động Lưu ly hạnh hoàng kỳ đến cực điểm.
Một đoán sen lưu ly màu vàng xuất hiện, ngăn đón Lục dương thần hỏa xoa.
Chỉ trong tích tắc, đóa lưu ly hoàng sắc bảo liên bị Lục dương thần hỏa xoa phá được, giáng mạnh vào Lưu ly hạnh hoàng kỳ làm nứt toác hai vết. Lưu ly hạnh hoàng kỳ tan biến linh khí, một món linh giai hạ phẩm pháp bảo bị Ngụy Tác phá mất.
"Lục dương thần hỏa xoa! Ngươi là Tần lão ma?"
Kim Thân Hiên nhìn rõ Lục dương thần hỏa xoa thì tỏ ra không tin nổi hô lên kinh hãi, một đạo hắc quang từ tay Kim Xảo Nhi xẹt ra, đến trước mặt lão trong tích tắc.
Đạo hắc quang chính là con dao nàng ta giết Trương Ngũ Nha.
"Thực huyết pháp đao! Sao ngươi lại có pháp bảo nàyh!"
Nhìn thấy hắc sắc tiểu đao, mắt Kim Thân Hiên còn kinh hãi hơn lúc nhìn thấy Lục dương thần hỏa xoa.
"À!" Chân mày Ngụy Tác giật giật, uy năng của hắc sắc tiểu đao tựa hồ không ra thế nào cả, nhăng bắn đến trước mặt Kim Thân Hiên thì bắn ra một giọt máu đỏ sậm, giáng vào pháp thuẫn trước mặt lão thì tấm linh giai phong hệ pháp thuẫn này cơ hồ biến thành tờ giấy, bị xuyên thủng ngay!
Giọt máu giáng vào ngực Kim Thân Hiên.
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 200: Tổ đường ngọc phù

Ngực Kim Thân Hiên tóe máu, thủng một lỗ bằng miệng bát.
Ngụy Tác hít một hơi lạnh, nhìn linh giai hạ phẩm pháp thuẫn dễ dàng bị đâm thủng, uy năng của huyết châu tựa hồ không kém linh giai trung phẩm Lục dương thần hỏa xoa.
Lẽ nào trước đó gã và lục bào lão đầu đều nhìn lầm, hắc sắc tiểu đao không có gì đặc biệt, linh khí dao động không mạnh lại là linh giai trung phẩm pháp bảo?
"A!"
Tiếng thét thê thảm vang lên, ngực Kim Thân Hiên bị khoét thủng một lỗ nhưng chưa chết, pháp y trên mình lão cháy rực, ngưng thành hình con dơi hai màu vàng đen, như kim thiền thoát xác rơi xuống, ngăn chặn bản thể của hắc sắc tiểu đao. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Đồng thời, lão móc ra một viên huyết hồng sắc đơn dược nuốt chửng, Hàng long xích hóa thành mấy trăm đạo ô quang, bao phủ toàn đại sảnh, tấn công Ngụy Tác và Kim Xảo Nhi, sau đó lão điên cuồng nhảy ngược lại, định thoát thân.
Sắc mặt Ngụy Tác hơi đổi.
Tu sĩ Phân niệm cảnh nhất trọng có khác, trọng thương như vậy mà vẫn có thể nhanh chóng thi pháp, Hàng long xích không phân rõ hư thực, uy năng hùng hậu, nhất thời Ngụy Tác khó ngăn cản được lão."A!"
Đúng lúc đó, xoạt một tiếng, linh quang quang tráo sau lưng gã bị Hàng long xích giáng mạnh một đòn, đồng thời Kim Thân Hiên hô lên thảm thiết, nghe càng tuyệt vọng.
Choang!
Hàng long xích bị Kim Thân Hiên đứt cổ tay vứt bỏ, phá được hai linh quang quang tráo sau lưng Ngụy Tác, quang hoa tắt ngóm rơi xuống đất. Kim Thân Hiên sắp lướt đến cửa sổ lại rơi xuống, co rút dưới đất, mặt thủng nhiều lỗ, trông cực kỳ đáng sợ.
Ngụy Tác hơi sững lại, lập tức phản ứng, bỏ ý định triệt đi linh quang quang tráo.
Hắc toản trùng!
Trong đại sảnh, còn không ít Hắc toản trùng, Kim Thân Hiên bị trọng thương, dồn hết chú ý lên gã và Kim Xảo Nhi mà quên phòng bị loại dị trùng này, giờ chỉ còn thoi thóp, khó mà sống sót.
Xoạt, Kim Xảo Nhi lại kích phát hắc sắc tiểu đao, đâm vào Kim Thân Hiên.
Thân thể lão cứng lại, không còn bất kỳ sinh khí nào.
Ngụy Tác máy động, hắc sắc tiểu đao đâm vào thể nội Kim Thân Hiên, máu trên vết thương của lão ngừng chảy, cơ hồ máu đã bị rút sạch.
"Ha ha, lão cẩu, ngươi vẫn muốn đối phó ta và nãi nài, hiện tại cũng chết trong tay ta!"
Thu hắc sắc tiểu đao lại, Kim Xảo Nhi cười ha hả như không có ai.
Ngụy Tác không hề khách khí thu lấy Hàng long xích dưới đất, nhíu chặt mày. Uy lực của hắc sắc tiểu đao của Kim Xảo Nhi khiến gã cảm nhận được uy hiếp, dáng vẻ mũi hếch, mắt to thô lố của nàng ta trông cực kỳ hung hãn, không dễ coi tí nào.
Số Hắc toản trùng còn lại nhao nhao lao vào hai người, hiện tại Ngụy Tác đã quá hiểu Hắc toản trùng, cố ý phát ra phổ thông huyền thiết pháp thuẫn, hấp dẫn chúng lao vào, rồi tùy ý phát mấy đạo pháp phù, giết nốt đàn Hắc toản trùng vốn không còn đủ sinh mệnh lực.
Xong xuôi, Ngụy Tác lướt đến gần cửa sổ nhìn ra ngoài.
Kim phủ đã sáng rực đèn đuốc, tựa hồ triệt để bị kinh động, nhiều tu sĩ đã tụ tập bên ngoài toàn lầu chín tầng nhưng không ai dám xông vào.
"Đừng nhìn nữa, tòa lầu này là cấm địa của Kim phủ, chỉ cần ngươi không hô to với bên ngoài là lão cẩu đã bị giết thì chúng không dám vào. Mau tìm thông hành lệnh phù vào tổ đường có trên mình lão cẩu không." Kim Xảo Nhi cười vang hung hãn, thấy gã nhìn ra ngoài thì lạnh lùng nói một câu.
Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh gật đầu, nhảy đến gần thi thể Kim Thân Hiên lục lọi.
Gã nhận ra trong mắt Kim Xảo Nhi niềm sợ hãi, gã e dè hắc sắc tiểu đao của Kim Xảo Nhi còn nàng ta cũng e dè Lục dương thần hỏa xoa và Hắc toản trùng. Chưa biết chừng nàng ta đã coi gã là Tần lão ma. Lúc này nàng ta không phải coi thường người khác như lúc trước mà sợ hãi Hắc toản trùng còn lại trên mình Kim Thân Hiên.
Ngụy Tác tìm được thanh sắc nạp bảo nang trên mình Kim Thân Hiên, ngoài ra không phát hiện thêm gì, nhưng lấy được nạp bảo nang thì gã ngấm ngầm ấn lên mình lão, tức thì trong lòng lạnh buốt vì máu trong mình lão cơ hồ bị hút khô, cảm giác như gỗ khô.
Lấy nạp bảo nang xong, Ngụy Tác dùng thần thức tra xét, chỉ có hai tấm ngọc phù, một linh thạch đại, một vài bình đơn dược.
Tâm niệm máy động, Ngụy Tác lấy ngọc phù ra xem.
Một tấm màu xanh xen đỏ, hình vuông, tấm còn lại màu vàng nhạt, hình tròn, đều khắc phù văn đặc biệt hình tùng, hạc, tiên nhân bưng thọ đào.
"Mau đưa ngọc phù cho ta, đó là thông hành linh phù vào Kim gia tổ đường!"
Nhìn thấy kim sắc phù lục, Kim Xảo Nhi tỏ ra cuồng hỉ, cuống quít kêu lên, còn khi nhìn sang thanh hồng sắc ngọc phù, Ngụy Tác chú ý thấy mắt nàng ta ánh lên tham lam.
Gã vung tay ném kim sắc ngọc phù cho Kim Xảo Nhi, không hề khách khí nhét tấm còn lại vào nạp bảo nang đoạn cho vào ngực áo.
"Đi thôi." Thấy gã làm vậy, Kim Xảo Nhi có vẻ bất mãn, nhưng không nói gì mà đưa tay ra hiệu cho gã tiếp lục lên lầu.
"Thế nào? Lẽ nào Kim gia tổ đường ở trong tòa lầu này?" Ngụy Tác sững sờ, dừng sững lại hỏi.
"Ngươi đoán không sai, Kim gia tổ đường ở tầng thứ chín, bằng không Kim Thân Hiên lão cẩu đời nào chịu canh gác ở đây." Kim Xảo Nhi cười lạnh, "Ngươi yên tâm theo ta, chưa biết chừng hoàn thành giao dịch lúc trước, chúng ta lại giao dịch tiếp, ta sẽ nhờ ngươi đối phó với mấy con chó con và chó săn của lão cẩu này."
Ngụy Tác mắt lóe lên, không nói gì đi theo.
Từ tầng thứ tư lên thứ tám không gặp bất kỳ bất ngờ gì, cửa tầng thứ chín là cánh cửa vàng ròng, khắc phù văn đặc biệt hình tùng, hạc, tiên nhân đỡ thọ đào, một tầng kim quang dày đặc chặn trước cánh cửa khép chặt.
"À!"
Cách cửa chừng năm trượng, Ngụy Tác cảm giác được áp lực kinh nhân.
Áp lực này không phải phổ thông linh khí uy áp, mà là thần thức uy áp đặc biệt. Với thần thức hiện tại của gã, đi thêm mấy bước mà bị ép đến chấn động tâm thần, không cách nào thi pháp được.
Gã vội lui lại mấy bước, trong tình huống này mà Kim Xảo Nhi thừa cơ đối thì gã thập phần nguy hiểm.
Kim Xảo Nhi đứng trước kim môn, mắt ánh lên nóng bỏng.
Nàng ta chợt há miệng phun ra một tấm kim sắc ngọc phù, trong lúc Ngụy Tác kinh ngạc tột bậc, Kim Xảo Nhi vạch khẽ lên cổ tay vẩy mấy giọt máu rải lên ngọc phù. Đoạn nàng ta liên tục dồn chân nguyên vào.
Tình cảnh khiến gã há hốc miệng xuất hiện.
Hai tấm kim sắc ngọc phù tỏa ra từng tia quang hoa, ngưng thành hư ảnh tiên nhân mộ tay đỡ thọ đào, rồi đi đến trước kim môn, hư ảnh đưa tay ra đẩy cửa.
Đẩy thật nhẹ nhưng kim sắc đại môn mở ra.
Một đại sảnh treo đầy tranh xuất hiện trước mắt Ngụy Tác và Kim Xảo Nhi.
Trên hình vẽ toàn là tiền bối các đời của Kim gia.
Ngụy Tác đương nhiên không hứng thú, hấp dẫn ánh mắt gã gã là lục sắc quang tráo trong địa sảnh trống trơn.
Trong màn sáng lơ lửng một tấm bạch sắc cổ phù.
Vừa thấy cổ phù, Kim Xảo Nhi tỏ vẻ vui đến phát cuồng, định xông lên chụp lấy.
"Kim Xảo Nhi!" Ngụy Tác chợt lạnh giọng gọi.
Kim Xảo Nhi nhíu mày giới bị, "Thế nào?"
"Ngươi nói gì?" Ngụy Tác chỉ vào bạch sắc ngọc phù trong tổ đường, "Ngươi bảo Kim gia tổ đường có không chỉ hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch, hiện tại linh thạch ở đâu? Cả một viên hạ phẩm linh thạch ta cũng không thấy!"
"Kho linh thạch không phải ở đây." Kim Xảo Nhi bực mình nói, "Ta lấy được thứ đó thì sẽ dẫn ngươi đi lấy linh thạch."
"Kim Xảo Nhi, Ngươi coi ta là thằng ngốc hả!" Ngụy Tác mắt lóe hàn quang, "Ngươi vốn định lợi dụng ta để vào đây, ban nãy mà ta không phá được Đại lạc kim trận thì đã bị ngươi hại chết rồi. Hiện giờ ngươi chưa có linh thạch thì ta tạm tin ngươi nhưng ngọc phù này phải để ta giữ. Nếu chốc nữa ngươi không dẫn ta đi lấy linh thạch thì đừng trách ta trở mặt!"
"Không được! Ngọc phù không thể do ngươi giữ." Kim Xảo Nhi cơ hồ kêu ré lên.
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau