THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 191 - Chương 195

Chương 191: Chuẩn bị đi xa

Một ngày qua đi, bình an về đến động phủ Tiểu Dạ sơn, Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi vào tĩnh thất nghiên cứu ba viên lục sắc tinh thạch đặc biệt.
Trước mặt cả hai là hai cái chậu trồng một cây Thất dạ cúc và một cây Mễ tương quả.
Hai cây này được Ngụy Tác nhổ trên đường từ Đoạn long nhai về, chỉ đáng giá hai, ba viên hạ phẩm linh thạch, không phải linh dược quý giá gì.
Thất dạ cúc có công hiệu thanh hỏa giải độc, có ích phần nào với tu sĩ tu luyện thủy hệ công pháp, còn Mễ tương quả là cây bụi kết quả màu trắng, chất nước trong quả có tác dụng tích cốc.
Thất dạ cúc sau khi nở hoa màu vàng nhạt thì chỉ duy trì được bảy ngày, dược lực của đóa hoa sẽ đạt đến đỉnh cao rồi hoa sẽ khô héo, dược lực cũng tan đi. Mễ tương quả chín trong ba đến bốn ngày, sau đó không chỉ quả rụng mà thân cây cũng khô đi, chỉ còn cách đợi hạt nảy mầm mới thành cây mới.
Hiện tại Thất dạ cúc đã đến ngày thứ bảy, sắp sửa khô héo còn Mễ tương quả cơ hồ chảy nước khỏi lớp vỏ bóng bẩy, đã chín rục, không đầy nửa tuần hương nữa thì năm, sáu trái Mễ tương quả sẽ đều rời khỏi thân cây.Ngụy Tác thận trọng lấy ba viên lục sắc tinh thạch từ nạp bảo nang, moi đất trong chậu Mễ tương quả hạ ra đặt xuống.
Đoạn gã cùng cùng Hàn Vi Vi chăm chú quan sát.
Tình cảnh kinh ngạc xuất hiện, một lúc sau, Mễ tương quả vốn sắp chín rụng lại không có dấu hiệu gì sẽ rụng mà vẫn tươi rói.
Ngụy Tác liên tiếp lấy đi hai viên lục sắc tinh thạch mà không có gì thay đổi nhưng khi viên thứ ba bị gã lấy đi thì Mễ tương quả lập tức rơi xuống, thân cây cũng bắt đầu khô héo như chu trình thông thường.
Ba viên lục sắc tinh thạch lại được gã vùi xuống dưới Thất dạ cúc, đợi rất lâu, qua cả thời gian đóa hoa Thất dạ cúc khô héo nhưng bông hoa vẫn tươi rói.
Cũng như trước, gã lấy ra hai viên lục sắc tinh thạch đều không có gì xảy ra nhưng lấy viên thứ ba thì Thất dạ cúc mới bắt đầu tiến trình khô héo, chỉ khác Mễ tương quả là Thất dạ cúc héo đóa hoa nhưng thân cây vẫn sinh trưởng.
"Phát đạt rồi!"
Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi đều mắt sáng rỡ!
Hiện tại mặc cho lục sắc tinh thạch do thiên nhiên sinh thành hay do tu sĩ lợi hại bố trí Kim cương ngũ hành bích luyện chế ra thì ba viên tinh thạch đích xác có công hiệu kỳ diệu khiến các loại linh dược tiếp tục sinh trưởng sau khi đã chín.
Tinh thạch đặc biệt này, đối với tu sĩ, thật quá hữu dụng.
Chẳng hạn như tu sĩ trồng linh dược tại động phủ, đến lúc hái sẽ không thể đi đâu mà chỉ còn cách chờ đợi, không khác gì bị trói chặt một chỗ, có tinh thạch này thì có thể yên tâm đi ra ngoài vì linh dược sẽ không tan mất linh khí mà dược lực còn tăng theo thời gian.
Tu đạo giới còn có những linh dược khác với Thất dạ cúc và Mễ tương quả, cách một quãng thời gian sẽ lại kết quả, nhưng đạt đến thời gian nhất định thì thân cây sẽ khô héo, có linh thạch này sẽ khiến thân cây kéo dài thêm thời gian, không hái thì quả cũng liên tục tích lũy thêm dược lực.
Lúc trước Ngụy Tác chỉ lấy ra một viên lục sắc tinh thạch, quả Kim ban sâm đã sắp rụng, còn Thất dạ cúc và Mễ tương quả chỉ cần một viên lục sắc tinh thạch là được, chứng tỏ Kim ban sâm cần lượng năng lượng vượt xa hai loại phổ thông linh dược này.
Bất kỳ thứ gì, uy năng sẽ dần tiêu tan, chỉ là ba viên lục tinh thạch này được vùi dưới Kim ban sâm rất lâu, chừng một vạn mấy nghìn năm rồi, nếu sử dụng thêm tám mươi một trăm năm nữa chắc không vấn đề gì?
Tuyệt đại đa số đơn dược, dược lực của nguyên liệu càng nhiều, phẩm chất đơn dược càng cao.
Tinh thạch này có thể gia tăng số năm sinh trưởng của linh dược, khiến dược lực càng sung túc, phẩm chất đơn dược luyện chế thành càng cao.
Giá trị ba viên lục tinh thạch đặc biệt này hơn nhiều một con Hắc huyết giao.
Kim ban sâm kết được ngần ấy sâm quả, lại có ánh lên hào quang ba màu vì thời gian sinh trưởng cực lâu, dược lực tích lũy lại.
Ngụy Tác vội lấy ra cái bình ngọc trắng đựng bảy quả Kim ban sâm.
Kim ban sâm quả nằm yên tĩnh trong đó, đều chỉ lớn cỡ hạt đậu nhưng gốc còn một cái cuống nhỏ xíu, nhìn như quả anh đào, chỉ là vỏ ngoài màu vàng còn ánh lên màu đỏ, thịt quả phía trong đỏ tía.
Khác với mọi linh dược khác, linh khí của bảy quả sâm thập phần nội liễm, ghé sát bạch ngọc bình cũng không ngửi thấy mùi gì đặc biệt.
"Kim ban sâm chính thông thường sau hai nghìn năm sẽ kết thành ba quả, ở đây có bảy quả chắc phải được bốn, năm nghìn năm rồi nhỉ. Hơn nữa ánh lên hào quang ba sắc, chắc dược lực cũng hơn nhiều sâm quả bình thường?" Ngụy Tác cực kỳ đắc ý nói, nhìn chăm chăm bảy quả sâm quyến rũ.
"Cũng chưa hẳn." Hàn Vi Vi cùng thập phần hưng phấn, bất quá thấy Ngụy Tác đắc ý thì lại lên tiếng đả kích, "Chưa biết chừng vì quá lâu mà dược lực thay đổi, linh dược biến thành độc dược, hoặc dược lực quá mạnh, chưa biết chừng sẽ khiến ngươi biến thành quái thai."
"Chuyện đó..." Ngụy Tác tắt tiếng, ngẫm nghĩ một chốc rồi hỏi: "Tiếp theo ngươi định thế nào?"
"Thế là sao hả?" Hàn Vi Vi bĩu môi, "Ta còn tính gì nữa? Ngươi lắm trò hoa dạng, ta phải hỏi ngươi câu đó mới đúng, ngươi định đi kiếm linh thạch thì ta đi kiếm linh thạch, ngươi định bế quan tu luyện, ta cũng bế quan tu luyện."
"Nói thế là ngươi theo ta? Có khác gì bảo thế nào nghe thế đâu? Chi bằng chúng ta tu luyện Huyền Sát đại pháp?" Ngụy Tác hớn hở, thầm nhủ nhưng đương nhiên không dám nói vậy. Thoáng nhìn Hàn Vi Vi, gã giải thích: "Tới đây ta có thể phải đi xa, vì ta đồng ý với một tu sĩ sẽ mang một vật đến Tê Phượng thành."
"Mang một vật đến Tê Phượng thành?" Hàn Vi Vi ngẩn người, nàng ta biết Tê Phượng thành nằm ở nơi tiếp giáp phía và nam Thiên Huyền đại lục, cách Linh Nhạc thành gian hơn mười tòa thành, đi về nhanh nhất cũng phải hơn một tháng.
Ngụy Tác gật đầu, đến Tê Phượng thành vốn là việc nằm trong kế hoạch, trở về từ Di Thiên cốc đã mấy tháng rồi, nếu bế quan nữa thì chưa biết chừng sẽ tốn mấy tháng đến một năm, tuy Kim bà bà nói tôn nữ còn sống được ba năm nữa nhưng chần chừ lâu quá thì Ngụy Tác không muốn vì thế mà tôn nữ đó mất mạng. Lời thề đó quá độc, hoàn thành đã mới yên tâm.
Gã đã tính toán rồi, bế quan tu luyện từ Chu thiên cảnh tam trọng đến tứ trọng ít nhất cũng tốn hơn nghìn viên Kim linh đơn, tương đương với mười một vạn hạ phẩm linh thạch. Gã xây động phủ, đã bỏ ra hơn mười vạn linh thạch, sau này có linh thạch của các tu sĩ Tứ Hải đường thì gã có chừng mười vạn linh thạch. Nguồn truyện: Truyện FULL
Nếu từ từ bén đi thi thể yêu thú không cần thiết, tu luyện đến Chu thiên cảnh tứ trọng khẳng định không có bất kỳ vấn đề gì, nhưng theo tính toán của gã, có được Kim ban sâm thì sẽ bế quan thật lâu, trực tiếp xung kích Phân niệm cảnh. Hiện tại chỉ cần dược lực Kim ban sâm quả không thành vấn đề, gã có đủ linh thạch và thời gian, đột phá đến Phân niệm cảnh là đương nhiên.
Lục bào lão đầu từng nói, dược lực Kim ban sâm cao hơn Dưỡng thần thảo không biết bao nhiêu lần, chi có tu sĩ ngu xuẩn hơn lợn mới không thành công khi có linh dược này. Ngụy Tác hiện tại dù gì cũng là song linh căn tu sĩ, kinh qua không ít lần đại chiến, mọi thứ đều hơn nhiều tu sĩ tầm thường.
Nếu lấy được hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch từ chỗ tôn nữ Kim bà bà thì đủ để bế quan xung kích Phân niệm cảnh.
Gã cho rằng Hàn Vi Vi sẽ hào hứng cùng gã đến Tê Phượng thành, tiểu nữ tử này thường thích ra ngoài vào ban đêm, hơn nữa gã đi đường một mình cũng vô liêu, nhưng Hàn Vi Vi lại tỏ ra ngẫm ngợi: "Vậy ta không đi nữa, Ngụy Tác, đưa ta về Linh Nhạc thành, ta nhân lúc này, tại Trân Bảo các bế quan xung kích tu vi Chu thiên cảnh đệ nhị trọng."
"Ngươi không đi?" Hàn Vi Vi trả lời vượt ngoài ý liệu của Ngụy Tác khiến gã ngẩn người.
"Đi lâu quá." Hàn Vi Vi do dự nhíu mày, "Ta lo cho sư thư."
"Vậy thì ngươi mang sâm quả về cho Cơ Nhã thử xem dược lực có vấn đề gì không." Câu trả lời của Hàn Vi Vi khiến Ngụy Tác có cảm giác phức tạp, thoáng trầm mặc rồi đầu, nói tiếp: "Ta phải chuẩn bị một chút, bế quan mấy ngày tham ngộ một môn thuật pháp, ngươi đợi ở đây rồi ta đưa về Linh Nhạc thành."
Dặn dò Hàn Vi Vi xong, gã để lại gian tĩnh thất lưu cho nàng ta rồi vào một gian khác, tựa hồ đã nghĩ kỹ, lấy ra một viên đơn dược, nuốt chửng.
Viên đơn dược này đỏ rực, bằng quả trứng chim câu, rõ ràng là Hợp hư đơn!
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 192: Thăm dò tin tức

Nuốt chửng Hợp hư đơn xuống bụng, thể nội chân nguyên của Ngụy Tác vang lên tiếng động như kinh đào phách ngạn, từng làn trọc khí tràn ra, rồi thân thể ánh lên chín dải thần hải quang qua, tám lớn một nhỏ, nối nhau hình thành chu thiên mới.
Chu thiên cảnh tứ trọng, lại mượn sức một viên Hợp hư đơn, gã trở thành tu sĩ Chu thiên cảnh tứ trọng.
"Phù!"
Thở ra một hơi, Ngụy Tác chợt nhăn nhó.
Tuy có kinh nghiệm luyện hóa Hợp hư đơn, đã nhưng mùi vị này không dễ chịu gì.
Cảm nhận chân nguyên giữa Chu thiên cảnh tứ trọng và tam trọng khác nhua thế nào đoạn gã lấy từ nạp bảo nang ra một nhánh Tử hồ hoa, nuốt chửng rồi xếp bằng luyện hóa.Vốn còn lại hai nhánh Tử hồ hoa, gã chuẩn bị để lại cho lúc từ phân niệm đột phá kim đơn, bằng không đã sử dụng từ lúc đến Thất Tinh thành.
Nhưng một câu nói của Hàn Vi Vi khiến gã đột nhiên cải biến chủ ý.
Dù là giữa Nam Cung Vũ Tinh và Hắc Sát hay giữa Cơ Nhã và Đổng Thanh Y, chưa biết chừng sẽ nhanh chóng có biến hóa, tốt nhất đừng nghĩ đến việc Kim đơn cảnh xa xôi mà nhanh chóng đề thăng tu vi rồi tính. Một khi có biến cố, Ngụy Tác khẳng định không đứng ngoài, hơn nữa dùng xong nhánh Tử hồ hoa này gã vẫn còn một nhánh cho lúc từ Phân niệm cảnh đột phá đến Kim đơn cảnh.
Vạn nhất trước khi đạt tới Kim đơn cảnh mà có việc gấp phải sử dụng nốt cả nhánh Tử hồ hoa còn lại thì có thể vào Di Thiên cốc, trong đó vẫn còn một nhánh.
Theo tốc độ thông thường, mười năm mà gã thuận lợi đột phá đến Kim đơn cảnh thì nằm mơ cũng sẽ mỉm cười.
Đương nhiên lựa chọn tốt nhất là bế quan đột phá đến Chu thiên cảnh tứ trọng, rồi mới nuốt Hợp hư đơn, đột phá đến Chu thiên cảnh ngũ trọng, như thế sẽ tiết kiệm được nhiều linh thạch, nhưng vì liên tục luyện phù, luyện đơn cộng thêm luyện khí, Tử Huyền chân quyết đã đột phá đến địa cấp trung giai, thần thức của gã cao hơn nhiều đồng cấp tu sĩ. Lần trước Ngụy Tác từ Thất Tinh thành đến Lạc Nguyệt thành, trên đường về Linh Nhạc thành gã đã cảm giác cược nếu tăng thêm một tầng tu vi thì có thể miễn cưỡng một ngày sử dụng hai lần truyền tống pháp trận mà không tổn thương thần thức. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Hiện tại đề thăng đến tu vi Chu thiên cảnh tứ trọng thì có thể tiết kiệm được một nửa thời gian, tránh được vì vắng mặt quá lâu mà xảy ra biến cố.
Đem linh thạch ra tính thì bớt được nửa tháng, với tốc độ kiếm linh thạch của gã tất nhiên không thiệt thòi bao nhiêu, hơn nữa tu vi Chu thiên cảnh tứ trọng đương nhiên càng an toàn hơn khi đi đường.
Lần trước luyện hóa Tử hồ hoa, gã mất chẵn năm ngày, nhưng lần này vì có tu vi Chu thiên cảnh tứ trọng, chân nguyên lực đại tăng, lại là song linh căn tu sĩ, chỉ mất không đầy ba ngày là đã luyện hóa xong, ra ôn tuyền trì tắm rửa sạch sẽ chất ô uế bài tiết ra đoạn bắt đầu chuẩn bị cho lần đi xa này.
...
Tê Phượng thành là ngôi thành xếp thứ sáu trong mười ba thành ở cực đông Thiên Huyền đại lục. Quy mô tuy chỉ hơn Linh Nhạc thành và Lạc Nguyệt thành một chút, còn không bằng Thất Tinh thành, nhưng vì có mấy gia tộc chuyên gia công nguyên liệu mà một số tu sĩ cần dùng và có đặc sản trang sức ngọc thạch nên rất nổi danh. Những gia tộc đó sử dụng rất nhiều phàm nhân nên trong thành trừ bảy, tám vạn tu sĩ thường trú thì còn mấy vạn phàm nhân.
Đương nhiên phàm nhân ở đây cũng tìm mọi cách kiếm linh thạch, để trở thành tu sĩ.
Vương Đồng là một phàm nhân như thế trong Tê Phượng thành, thường ở trong một cửa tiệm tên Diệu Ngọc phường, sống bằng nghề điêu khắc ngọc thạch, lúc nhàn hạ thường bán những thứ điêu khắc từ phế liệu mà tiệm không dùng cho tu sĩ, hòng tích lũy linh thạch, đổi lấy công pháp tu luyện hữu dụng.
Hôm đó Vương Đồng mới cầm mấy món tự điêu khắc thành ra khỏi cửa không lâu thì thấy một thanh sam tu sĩ trẻ tuổi đang đứng ở góc đường nhìn quanh, tựa hồ mới đến Tê Phượng thành.
Vương Đồng vội bước lên, cung kính hành lễ với thanh sam tu sĩ trẻ tuổi: "Vị tiền bối này chắc lần đầu đến Tê Phượng thành? Trang sức ngọc thạch của Tê Phượng thành nổi danh khắp Thiên Huyền đại lục, tại hạ có mấy món, không rõ tiền bối muốn xem qua chăng."
Tu sĩ trẻ tuổi này là Ngụy Tác vừa đến Tê Phượng thành.
Sau khi luyện hóa Tử hồ hoa, dặn dò Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân xong, gã liền đến Tê Phượng thành.
Đúng như dự liệu, đề thăng đến tu vi Chu thiên cảnh tứ trọng, mỗi ngày có thể miễn cưỡng sử dụng truyền tống pháp trận hai lần mà không tổn thương thần thức, trừ nghỉ ngơi ra thì dọc đường gã không dừng lại ở đâu, mất chừng tám ngày đã tới Tê Phượng thành.
Thấy thanh niên tay gân guốc, mặc áo vảo bố vàng bình thường lên chào hỏi, gã mỉm cười: "À, có thứ gì hả?"
Vương Đồng lập tức móc hết ra giới thiệu: "Đây là vòng bạch ngọc có thể dùng cột tóc, tiền bối đeo lên sẽ thêm phần tiêu sái. Đây là hình kỳ lân điêu khắc từ thanh ngọc, có thể khảm vào cửa làm trang sức. Ngọc bội này đeo lên mình thì có thể đem lại may mắn."
Ngụy Tác tỏ vẻ hứng thú nhìn mấy vật trong tay Vương Đồng hỏi: "Những thứ này bao nhiêu linh thạch?"
Vương Đồng thoáng mừng, hơi do dự một chốc: "Hai viên hạ phẩm linh thạch."
"Hai viên hạ phẩm linh thạch?" Ngụy Tác mỉm cười: "Vòng bạch ngọc của ngươi còn màu tạp, mặt kỳ lân có vết nứt nhỏ, còn ngọc bội hơi mỏng, nếu ta không lầm thì điêu khắc từ rìa tảng ngọc, chắc không đáng giá một viên linh thạch."
Sắc mặt Vương Đồng cừ kỳ khó coi, nghiến răng: "Nếu tiền bối muốn mua, ba vật này chỉ cần nửa viên hạ phẩm linh thạch."
"Những vật này ta không thích lắm." Ngụy Tác bảo Vương Đồng: "Bất quá ta đến Tê Phượng thành lần đầu, nếu ngươi giới thiệu tình hình rồi dẫn đường thì ta sẽ trả hai viên hạ phẩm linh thạch."
"Tiền bối nói thật chứ?"
Vương Đồng kinh hỉ dị thường kêu lên, ba vật này đúng là không đáng giá một viên linh thạch, bán được một viên là khiến y mừng hết cỡ rồi, nhưng Ngụy Tác lại bảo sẽ cho tới hai viên. Vừa nói xong, Vương Đồng cho rằng hình như mình hoài nghi Ngụy Tác, như thế là bất kính nên nói ngay: "Tiền bối đừng trách, tại hạ quá kinh hỉ mà thôi."
Ngụy Tác mỉm cười, lấy mấy thứ cất đi rồi đưa cho y hai viên hạ phẩm linh thạch: "Bắt đầu được chưa?"
"Đương nhiên được." Vương Đồng mặc kệ Ngụy Tác có thích không, thập phần hưng phấn nhét ba món trang sức vào tay gã đoạn bắt đầu: "Tê Phượng thành khá nổi tiếng tại cực đông Thiên Huyền đại lục, quanh các thành khác đều có yêu thú hoạt động, nhưng trong vòng hai nghìn dặm quanh Tê Phượng gần như không có yêu thú hoạt động, nên càng an toàn hơn... "
Nghe Vương Đồng thao thao bất tuyệt giới thiệu, Ngụy Tác vốn mù tịt về Tê Phượng thành dần hiểu, vì quanh thành rất hiếm yêu thú nên trong thành không có tu đạo tông môn nào lớn, mà do các gia tộc chuyên gia công và luyện chế nguyên nguyên liệu hoặc chế tác trang sức, từ sản nghiệp mà hình thành thế lực. Mấy gia tộc của Tê Phượng thành khống chế lẫn nhau, chứ không do một thế lực lớn nhất quản hạt như các thành trì khác. Thế lực lớn nhất là Lưu gia chuyên giúp các tông môn của Thiên Huyền đại lục luyện tinh kim từ khoáng thạch, và Trương gia chuyên môn kinh doanh các loại trang sức ngọc thạch. Diệu Ngọc phường mà Vương Đồng làm việc cũng là một sản nghiệp của Trương gia.
Bất quá Vương Đồng có nói Tê Phượng thành đã mấy trăm năm không xuất hiện Kim đơn kỳ đại tu sĩ, tu sĩ trong hai gia tộc đó tối đa mới là Phân niệm kỳ.
"Tê Phượng thành còn có Kim gia, nghiên cứu khá kỹ đối với pháp trận và luyện khí, tiền bối muốn luyện chế pháp khí thì có thể đến Kim gia... "
Ngụy Tác sáng mắt lên vì Vương Đồng nói đến Kim gia.
"Hả? Có chỗ luyện chế pháp khí hả?" Ngụy Tác bình tĩnh hỏi, "Về Kim gia, ngươi còn biết những gì? Ta tựa hồ có nghe nói đến một tu sĩ lợi hại tên Kim bà bà, cũng là người Kim gia?"
"Kim gia có hai tiệm trong thành, một là Linh Phù các bán pháp phù và pháp khí tiêu hao, một là Kim Đoán phường chuyên luyện pháp khí và luyện tinh kim, kể cả đúc khuôn pháp khí." Vương Đồng đáp: "Kim bà bà đó chắc là Kim thất cô của Kim gia. Vốn bà ta có mười ba huynh đệ thư muội đều là tu sĩ, nhưng đều chết hết rồi, chỉ còn lại bà ta và Kim ngũ gia, hai người này có tư cách nhất Kim gia tư, quyền thế lớn nhất, có thể quyết định."
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 193: Mỹ nữ mềm yếu

Dù gì cũng không quen ai trong thành, Ngụy Tác không cần cố kị hỏi: "Quan hệ giữa Kim thất cô và Kim ngũ gia thế nào? Kim ngũ gia còn nhiều tuổi hơn Kim thất cô xem ra tu vi chắc không thấp?"
"Không rõ quan hệ giữa Kim thất cô và Kim ngũ gia thế nào. Bất quá tại hạ có duyên gặp Kim ngũ gia một lần, trông chỉ chừng bốn mươi tuổi, nghe nói tu vi còn hơn Kim thất cô." Vương Đồng không cần nghĩ, biết gì nói nấy.
Ngụy Tác nhíu mày rất khó nhận ra rồi hỏi: "Ngươi có nghe nói là Kim thất cô có tôn nữ?"
Vương Đồng gật đầu,: "Kim thất cô đích xác có một tôn nữ, bất quá tôn nữ này chưa từng lộ diện trong thành, không mấy ai biết tình hình cụ thể."
Ngụy Tác hỏi tiếp: "Kim gia có bao nhiêu tu sĩ?"
Lấy được viên hạ phẩm linh thạch nhưng nhiều Ngụy Tác hỏi lại không biết nên trán Vương Đồng toát mồ hôi nói nói, "Kim gia tổng cộng có mấy trăm người, tu sĩ ít nhất cũng năm mươi sáu mươi người trở lên."
"Kim gia thường có bao nhiêu nhân vật trọng yếu? Có ở trong hai cửa tiệm không?"Vương Đồng lắc đầu: "Không hẳn, Kim gia có Kim phủ tại thành đông, thường có Kim thất cô và Kim ngũ gia."
"Thành đông Kim phủ hả?" Ngụy Tác bình tĩnh gật đầu: "Ngươi dẫn ta đến Kim phủ."
"Được." Vương Đồng cũng biết phàm nhân không thể nhúng vào việc giữa tu sĩ nên không nghĩ ngợi gì, vội gật đầu, sảng khoái đi trước dẫn đường.
Ngụy Tác đi theo Vương Đồng, dọc đường quan sát những chỗ chưa đi qua. Vì không có tông môn lợi hại nào, lại không bị yêu thú uy hiếp, gã phát hiện quy mô Tê Phượng thành tuy hơn Linh Nhạc thành nhưng đẳng cấp tu sĩ lại thấp hơn một chút.
Dọc đường đi, hỏa kế trong các tiệm, mười người thì tới bốn, năm là phàm nhân, cực hiếm gặp tu sĩ Chu thiên cảnh trở lên, phần lớn chỉ Thần hải cảnh tam trọng tứ trọng.
Hiện tại Ngụy Tác vẫn dùng Tiềm Ẩn quyết ẩn tàng một tầng tu vi, nhưng tu sĩ đi qua nhận ra gã có tu vi Chu thiên cảnh, hơn nữa không chỉ Chu thiên cảnh nhất trọng tu vi thì đều hơi biến sắc, tỏ rõ vẻ kính sợ.
Tê Phượng thành xây dựng trên bình nguyên, cảnh vật dọc đường đều thập phần phổ thông so với các thành trì gã đã qua, nhưng kiến trúc lại cực đẹp, nhiều gian phòng có treo một viên kim cương khắc đầy hoa văn đẹp đẽ, có thể dùng bốn chữ phú lệ đường hoàng để hình dung.
Cửa tiệm trong Tê Phượng thành, mười tiệm thì đến năm, sáu bán trang sức và đồ gia dụng, còn lại đều bán các loại khoáng thạch để luyện tinh kim, tiệm bán pháp khí rất hiếm.
Đi qua mấy đường chính, Ngụy Tác đến trước Kim phủ.
Kim phủ khí phái phi phàm, phong cách giống với Tê Phượng thành, không giống sơn môn của tu đạo giả mà giốn phú gia hào môn của phàm nhân.
Bức tường xanh biếc vây quanh diện tích ít nhất cũng hơn mười dặm, bên trong không có tới nghìn gian thì cũng tám trăm gian phòng, hai con sư tử đá ở cửa cao xấp xỉ Ngụy Tác.
Cánh cửa sơn đỏ có hai chiếc vòng vàng, cực kỳ bắt mắt. Trên tấm biển trên ở cửa có bốn chữ thiếp vàng "Hành đông Kim gia", không rõ hai chữ Hành đông này mang ý nghĩa gì.
"Được rồi, ngươi đi đi." Đến cách Kim phủ không xa, Ngụy Tác gật đầu bảo.
"Đa tạ tiền bối." Vương Đồng gật đầu liên tục rồi định quay đi.
"Đúng rồi." Ngụy Tác đột nhiên hỏi, "Nếu ta có việc cần ngươi giúp nữa thì tìm ở đâu?"
"Tại hạ vẫn ở Diệu Ngọc phường. Tiền bối có việc cần thì chỉ cần đến đó bảo là cần tìm Vương Đồng là được."
"Được." Ngụy Tác gật đầu, không nói thêm gì, đến trước đại môn Kim phủ.
Cửa Kim phủ có hai đệ tử mặc hắc sắc cẩm y, đều chỉ hơn hai mươi tuổi, thấy gã mặc phổ thông thanh y thì cả hai tỏ vẻ không vui, định lến tiếng mắng nhưng gã tới gần, cả hai vốn chỉ có tu vi Thần hải cảnh nhất trọng cảm nhận được khí tức thì biến hẳn sắc mặt, bước lên hành lễ hỏi: "Không rõ tiền bối đến Kim phủ có việc gì?"
"Tại hạ họ Lý." Ngụy Tác bình tĩnh nói, "Đến Kim phủ vì một tiền bối là Kim bà bà nhờ truyền tin cho tôn nữ Kim Xảo Nhi."
"Kim bà bà?" Hai đệ tử Kim phủ biến sắc nhìn nhau rồi người bên trái nói ngay, "Tiền bối đợi một chốc, tại hạ vào thông báo."
Ngụy Tác đợi không đầy một tuần trà, đệ tử vào thông báo đã ra ngay, theo sau là một trung niên đại hán mặc hoàng sắc pháp y.
Trung niên đại hán này mặt vuông chữ điền, đeo nhẫn ngọc trắng, xem ra thân phận tại Kim phủ không thấp, Ngụy Tác vốn cho rằng trung niên nam tử hơn bốn mươi tuổi là Kim ngũ gia mà Vương Đồng nói đến nhưng dùng Vọng khí thuật liền phát hiện đại hán chỉ có tu vi Chu thiên cảnh nhất trọng.
Nhìn rõ Ngụy Tác, trung niên đại hán hơi nheo mắt, tỏ rõ thần sắc ngưng trọng.
Trung niên đại hán mặc hoàng sắc pháp y hành lễ với Ngụy Tác: "Tại hạ Kim Tuyền Cơ, Kim bà bà mà tiền bối nói đến là tệ cô mẫu, không rõ tiền bối đến đây truyền tin gì hộ Kim bà bà?"
"Hả?" Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh liếc tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng này: "Có thể mời Kim Xảo Nhi cô nương ra gặp chăng, mỗ đã đáp ứng Kim tiền bối, tin này phải nói với Kim Xảo Nhi cô nương."
"Chuyện này... " Kim Tuyền Cơ tỏ vẻ khó xử: "Vị tiểu muội này từ bé ốm đau bệnh tật, gần đây lại trở nặng, không tiện gặp ai."
Ngụy Tác bảo Kim Tuyền Cơ: "Tại hạ trên đường đến đây có nghe lời đồn không hay về Kim gia, Kim huynh nói vậy, có phải để thoái thác?"
"Lời đồn không hay? Lẽ nào tiền bối cho rằng tại hạ cố ý không cho tiền bối gặp vị tiểu muội đó?" Kim Tuyền Cơ ngẩn người, nhăn nhó: "Tại hạ và tiểu muội từ bé rất hợp nhau, gia phụ và tổ phụ đang bế quan, không cách nào ra đón, tại hạ nói là tiểu muội không tiện gặp ai vì lo cho tiểu muội, tiền bối sinh nghi thì tại hạ sẽ đưa đi gặp, nếu không tin có thể hỏi tiểu muội."
"Tại hạ được Kim tiền bối ban ơn, đưa tin xong sẽ đi, Kim gia thế nào không liên quan đến mỗ." Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh nói.
"Tiền bối xin hãy đi theo tại hạ." Kim Tuyền Cơ nhăn nhó, đưa tay mời, đi trước dẫn đường.
Vòng vèo một lúc, Kim Tuyền Cơ dẫn Ngụy Tác đến trước một gian lầu các hai tầng ở mé tây Kim phủ.
Quanh gian lầu trồng không ít lục trúc, phía trước là một cái ao không lớn lắm đối diện hòn giả sơn, phong vị thập phần thanh u.
"Đại thiếu gia." Đến trước gian lầu, một tù nữ mặc áo xanh biếc bước lên, tỏ ra sợ hãi hành lễ với Kim Tuyền Cơ.
"Vào bảo tiểu thư là cô cô nhờ một vị tiền bối đến đưa tin." Kim Tuyền Cơ bảo tỳ nữ.
Tỳ nữ đi vào một chốc, giọng nói mềm mại từ trong vang lên, "Đại ca, đưa vị tiền bối đó vào đi."
Kim Tuyền Cơ gật đầu với Ngụy Tác, dẫn gã đi vào.
Bên cửa sổ tầng hai, một thiếu nữ uể oải tựa vào một thành ghế, tà áo vàng nhạt thanh nhã cực kỳ đẹp đẽ.
Vừa thấy nữ tử, Ngụy Tác hơi ngẩn người.
Dung mạo của thiếu nữ không có gì xuất chúng, thân hình cũng không hơn người, có phần đơn bạc nhưng lại toát lên khí chất ưu nhã, cộng thêm thần thái mệt mỏi thì khiến cho người trông thấy có cảm giác kinh diễm.
"Đa tạ tiền bối, tiểu nữ đau ốm đã lâu, thực không cách nào đứng dậy đón." Thấy Ngụy Tác đi lên, thiếu nữ miễn cưỡng đứng dậy hành lễ, tỏ vẻ khó xử nói rồi mỉm cười ngồi xuống. Giọng nói vô lực tựa hồ ẩn chứa phong vị đặc biệt, cực kỳ dễ nghe. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Bất tất khách khí, tại hạ chỉ giao dịch với Kim tiền bối." Ngụy Tác nhìn thiếu nữ, nhãn quang hơi ánh lên: "Cô nương là tôn nữ Kim Xảo Nhi của Kim tiền bối hả?"
Thiếu nữ gật đầu: "Tiểu nữ chính thị Kim Xảo Nhi, tiền bối nói vậy thì tiểu nữ không tiện đa lễ, không biết tổ mẫu nhờ tiền bối đưa tin gì."
Ngụy Tác nhìn nàng ta: "Tiền bối nhờ mỗi nói là sắp bế quan đột phá Phân niệm kỳ, đại khái khoảng một tháng nữa mới về Tê Phượng thành."
"Hả?" Thiểu nữ tựa hồ hơi thất vọng, "Tổ mẫu không nói việc gì nữa hả?"
"Những việc khác, tiền bối không nhắc đến." Ngụy Tác tỏ vẻ lạnh lùng, "Tại hạ đã nói xong, cáo từ."
"Tiền bối vội đi thì tiểu nữ không giữ." Thiểu nữ gật đầu, không nói thêm gì, Kim Tuyền Cơ lặng lẽ đưa Ngụy Tác rời Kim phủ.
Ngụy Tác ra khỏi đại môn Kim phủ, không tỏ vẻ gì khác lạ, đi vào Tê Phượng thành, có điều chân mày nhíu lại.
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 194: Biến cố ở Ngưng Thúy Nhai

Đến chỗ không người, Ngụy Tác xòe tay, lòng tay có một tờ giấy vo tròn.
Mở ra có mấy chữ: "Kim Xảo Nhi thật sự đợi tại Ngưng Thúy nhai tối nay."
Chân mày Ngụy Tác nhíu chặt hơn mấy phần.
Mảnh giấy này là lúc Kim Tuyền Cơ đi lên lâu, tiểu nha hoàn của Kim Xảo Nhi đưa mắt ra hiệu rồi ném xuống đất, được gã bình tĩnh hút lên.
"Kim Xảo Nhi" trong lầu các đích xác khiến gã sinh nghi.
Tuy khí chất thập phần cao nhã, khiến người ta có cảm giác kinh diễm, thần thái và lời lẽ của thiếu nữ không hề sơ hở, cộng thêm dáng vẻ khí hư vô lực, đích xác bệnh nặng nhưng lúc Ngụy Tác nhìn sang không chỉ dùng Vọng khí thuật mà còn dừng lại ở mấy bộ vị quan trọng.
Thiếu nữ này có tu vi Thần hải cảnh tứ trọng, việc này không có gì đáng nghi nhưng lúc nàng ta đứng lên, chân và mông hoàn toàn không có vẻ gì nằm lâu trên giường vì bị bệnh mà như thể mới mắc bệnh gần đây."Ngưng Thúy nhai hả?"
Ngụy Tác nhắc lại địa danh trên tờ giấy, hơi trầm ngâm, đoạn hỏa quang rực lên, biến tờ giấy thành tro. Gã lấy nón rộng vành che mặt từ nạp bảo nang ra đội lên đầu, đi khỏi góc đường. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Lòng vòng hồi lâu trongTê Phượng thành, gã dừng lại trước một tiệm chuyên bán các loại trang sức ngọc thạch.
Chiêu bài chính thị Vương Đồng nói đến: "Diệu Ngọc phường" .
Vào Diệu Ngọc phường không lâu, một thanh niên mặt mũi bình thường mặc áo vàng, tay đầy gân guốc đi ra.
Vòng vèo một lúc, gã tựa hồ mua được mấy thứ, dáng vẻ thỏa mãn rời khỏi tiệm, lại đi một vòng quanh các tiệm bán các loại nguyên liệu trước khi vào khách sạn tên Thiên Ngữ các.
...
Trong lúc Ngụy Tác vào Thiên Ngữ các, một tu sĩ trẻ tuổi chừng hơn hai mươi, mặc áo bào đỏ sậm, mặt mũi khá giống Kim Tuyền Cơ đi vào lầu các của "Kim Xảo Nhi" mà Ngụy Tác đã vào.
Trong lầu các, trừ Kim Tuyền Cơ và "Kim Xảo Nhi" còn có một tu sĩ tuy tóc hoa râm nhưng dáng vẻ chỉ mới hơn bốn mươi, mặt mũi vuông vắn, mặc thổ hoàng sắc pháp bào nồng đượm thổ nguyên khí tức, lưng có phù văn huyền quy, ngón trỏ hai tay đều đeo nhẫn có vảy màu đen, phát ra linh khí không tệ.
Khí tức của tu sĩ này cực kỳ hung mãnh, tuy trên mặt không tỏ vẻ gì nhưng mắt ánh lên tạo cho người ta cảm giác sắc tựa mắt ưng, tựa hồ là nhân vật kiêu hùng thân phận phi phàm.
"Phụ thân", tử tu sĩ trẻ tuổi mặc áo bào đỏ sậm cung kính hành lễ: "Tu sĩ đó hiện tại nghỉ chân ở Thiên Ngữ các."
"Lúc trước y có liên hệ với tu sĩ nào không?" Tu sĩ mục quang như chim ưng xua tay, hỏi tu sĩ trẻ tuổi.
"Không, y chỉ mua mấy thứ trong các tiệm." Tu sĩ trẻ tuổi lắc đầu.
"Y có vẻ thập phần tinh minh, nhưng phụ thân an bài như vậy chắc y khó lòng không mắc câu." Kim Tuyền Cơ nói với tu sĩ mắt sắc lẹm, "Chỉ là phụ thân quyết định đối phó y tại Ngưng Thúy nhai? Vạn nhất y nói thật, Thất cô cô đột phá đến Phân niệm cảnh trở về thì chúng ta khó mà ăn nói."
Kim Tuyền Cơ cũng xưng hô người này là phụ thân, chắc hắn là Kim Liệt Dương, con trai Kim ngũ gia.
Trước đây Ngụy Tác được Vương Đồng cho biết Kim bà bà và Kim ngũ gia vốn đều có một con trai, nhưng con trai và con dâu của Kim bà bà chết sớm, chỉ để lại một tôn nữ, con trai độc nhất của Kim ngũ gia là Kim Liệt Dương lại có năm con, tạm coi là nhân đinh hưng vượng.
Kim Tuyền Cơ nói thế, mắt Kim Liệt Dương ánh lên hàn quang, hừ lạnh một tiếng: "Lẽ nào các ngươi còn không hiểu cô mẫu? Trong mắt bà ta, Kim gia toàn là người ngoài, chỉ có tôn nữ là thân nhân. Nếu bà ta có được thứ gì đó để nhanh chóng đột phá đến Phân niệm cảnh thì không cần dặn ai đến báo tin, càng thế lại càng có khả năng xảy ra bất trắc gì đó, sợ chúng ta đối phó với bảo bối tôn nữ. Giờ bà ta sai người này đến, rất có khả năng là cho bảo bối tôn nữ biết cách mở cấm chế tổ đường."
Ngừng lại một chốc, Kim Liệt Dương lại lạnh giọng: "Hơn nữa lần này tổ phụ ngươi bế quan xong sẽ đột phá tu vi Phân niệm cảnh lưỡng trọng, dù Kim lão bà tử có Bôn lôi chùy, công pháp lợi hại, thì cũng không cần sợ, bằng không lão gia đã không để Hinh Nhi luyện tập Mộng yểm thuật, lại chịu giảm một tầng tu vi thi triển thuật này với Kim Xảo Nhi."
"Phụ thân nói có lý." Thần sắc tu sĩ trẻ tuổi hơn hai mươi tuổi trông không khác gì Kim Liệt Dương, gật đầu tiếp lời, "Tiếc là khi Kim lão bà tử đi đã không cho Kim Xảo Nhi biết phương pháp mở được cấm chế tổ đường, không thì tam muội thi triển Mộng yểm thuật, coi như chúng ta đắc thủ."
"Người này khí độ bất phàm, tu vi không tệ, Kim lão bà tử cửa y tới chắc y phải có thủ đoạn." Kim Liệt Dương hơi trầm ngâm một chốc: "Chỉ với hai ngươi thì không xong, đợi chốc nữa ta sẽ cùng đến Ngưng Thúy nhai đợi y."
...
Ngụy Tác vào khách sạn Thiên Ngữ các rồi thì không ra, đến lúc đêm tối mới thấy gã mặt áo xanh, đeo nón che mặt rời Thiên Ngữ các.
Gã ra khỏi cửa không lâu, một tu sĩ mặc hoàng sắc y sam, sắc mặt vàng vọt từ từ rời Thiên Ngữ các.
Tu sĩ này đi vòng vòng trong Tê Phượng thành rồi xuất thành, vào một khu rừng ở ngoại thành.
Vào trong khu rừng không người, tu sĩ đó lấy ra pháp ý mặt lên mình rồi biến mất.
Rõ ràng là con bài tẩy ẩn hình pháp y của Ngụy Tác, còn tu sĩ mặt vàng mặc hoàng sắc y sam này là gã đã cải trang.
Đoán thử phương vị cụ thể của Ngưng Thúy nhai, mặc ẩn hình pháp y đợn gã vô thanh vô tức lướt đi.
Ngưng Thúy nhai cách Tê Phượng thành chừng hai trăm dặm, phong cảnh thập phần tú lệ, còn có một con sông chảy qua, gọi là Thanh Ngọc hà.
Ngụy Tác mặc ẩn hình pháp y xong, không đi về phía Ngưng Thúy nhai mà đến hạ du Thanh Ngọc hà. Gã lặn xuống sông, nửa canh giờ sau đến gần Ngưng Thúy nhai thì mới vô thanh vô tức phát ra thủy hoa, cầm một viên pháp châu nhảy lên.
Đoạn gã thập phần cẩn thận trèo lên một cây cổ thụ, lặng lẽ chờ đợi.
Hơn nửa canh giờ sau, một thanh sắc nhân ảnh từ từ xuất hiện trong tầm mắt, người này mặc áo xanh, đội nón rộng vành, ăn vận không khác gì gã lúc trước, chính là tu sĩ đóng giả gã rời Thiên Ngữ các trước.
Tu sĩ mặt mũi lờ mờ đến trước Ngưng Thúy nhai, tựa hồ hơi do dự một chốc, nhưng rồi vẫn theo sơn đạo đi lên.
Đến gần đỉnh núi, tu sĩ này thấy không có ai thì hơi kinh nghi, nhưng không kịp làm gì thì dấy lên trận trận hoàng quang, cảnh vật đột nhiên biến đổi, đỉnh núi bằng phẳng mọc lên vô số cự thạch, thạch trụ, trùng trùng điệp điệp, không có lối ra.
"Hừ!"
Tiếng hừ lạnh lùng vang lên trong tai tu sĩ này.
"Xin hỏi là Kim Xảo Nhi chăng?"
Tu sĩ đó kinh hãi kêu to, "Tại hạ chỉ được người ta nhờ đến đưa tin!"
"À!"
Ba nhân ảnh đột nhiên từ sau tảng đá xuất hiện, chính thị Kim Liệt Dương và Kim Tuyền Cơ, cùng tu sĩ trẻ tuổi hơn hai mươi tuổi. Mắt Kim Liệt Dương ánh lên dữ dội, gằn giọng: "Cởi nón che mặt xuống!"
Tu sĩ này hai chân mềm nhũn cởi nón che xuống, rõ ràng mõm nhọn tai choắt, trừ thân hình rất giống Ngụy Tác ra thì mặt mũi không có nét nào giống.
"Ai sai ngươi đến? Đưa tin gì!" Kim Liệt Dương hít sâu một hơi, lạnh giọng hỏi.
"Là một tu sĩ họ Lý nhờ tại hạ." Tu sĩ mõm nhọn tai choắt này hồn phi phách tán, cuống cuồng giải thích, "Y bảo tại hạ ăn mặc thành thế này, đến đây bảo một vị là Kim Xảo Nhi cô nương rằng y sợ bị người ta bám theo nên không an toàn, tốt nhất đến Thanh Nha cương, y sẽ bố trí cấm chế, dù có tu sĩ lợi hại bám theo thì cũng có thể ứng phó, Kim Xảo Nhi cô nương cứ yên tâm đến gặp."
"Thanh Nha cương?" Kim Liệt Dương mắt lóe hàn quang, vung tay lên, mười mấy đạo hoàng quang bay về tay, toàn bộ mọi vật hóa thành hoàng khí tiêu tan. "Tuyền Cơ, theo ta đến Thanh Nha cương, Tuyền Thông, con về Kim phủ, dẫn bọn Liễu Tam sư huynh đến Thanh Nha cương, người này quỷ kế đa đoan, không thể để y đào thoát!"
...
Tu sĩ đó giả trang thành "Ngụy Tác" lên núi, gã vẫn yên lặng chờ đợi, thoáng sau thấy trên đỉnh núi rực hoàng quang, nhưng gã vẫn im lặng, đợi cho mấy nhân ảnh lướt xuống.
Đợi cho mấy nhân ảnh tan biến khỏi tầm mắt, Ngụy Tác mới đi xuống, lặn xuống sông.
Lặn xuống xông, cách Ngưng Thúy nhai hơn mười dặm, Ngụy Tác thò lên khỏi mặt nước, lướt về phía Tê Phượng thành Kim phủ.
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 195: Thám thính Kim phủ vào ban đêm

Trước khi vào Tê Phượng thành, Ngụy Tác thu ẩn hình pháp y, vòng qua mấy đường phố vắng người, lén đến gần bức tường cao ở phía đông bắc Kim phủ.
Lúc sáng vào Kim phủ, gã đã nhìn rõ sau bức tường này là một đại hoa viên, đi vào dễ ẩn thân.
Tuy không rõ nấy tu sĩ trên Ngưng Thúy nhai là ai nhưng rõ ràng không phải Kim Xảo Nhi, xem ra qua hệ giữa Kim ngũ gia và Kim bà bà quả thật ác liệt.
Nếu là đại tông môn như Tụ Tinh tông, Ngụy Tác có thể sẽ thấy tình hình không ổn là chuồn ngay nhưng Kim phủ chỉ có tu sĩ cỡ Kim ngũ gia và Kim bà bà thì nói thật gã không coi ra gì. Kó khăn lắm mới đến được đây, người Kim gia còn đình bày mưu đối phó thì gã phải xem cho rõ tình hình, giáo huấn Kim gia đã rồi tính.
Lại mặc ẩn hình pháp y, Ngụy Tác khẽ nhảy qua tường, đáp xuống đại hoa viên.Vào trong hoa viên có mấy hòn giả sơn cùng vô số hoa cỏ, gã trước tiên không làm gì, thoáng sau có hai đệ tử mặc hắc sắc cẩm y cầm một viên dạ quang châu đi vào tuần tra quanh một vòng, đoạn đi sang một khoảnh sân khác.
Đợi cho hai đệ tử đó khuất tầm mắt, Ngụy Tác vô thanh vô tức nhảy xuống một tòa lầu hai tầng, lặng lẽ quan sát Kim phủ.
Cả Kim phủ, liên tục có ánh dạ quang lóe lên, xem ra đệ tử tuần tra không ít.
Rất nhanh, mục quang Ngụy Tác dừng lại ở hai công trình. Một là tòa lầu chín tầng ở góc phía bắc, cũng là công trình cao nhất Kim phủ, còn lại là một khoảnh sân khá thanh u ở góc phía nam. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Bên ngoài hai tòa nhà, đệ tử tuần tra rất nhiều. Bên ngoài tòa lầu chín tầng loáng thoáng lục sắc quang hoa lấp lánh, chắc có bố trí cấm chế.
Trầm ngâm một chốc, Ngụy Tác không đến đó mà vào một khoảnh sân chỉ có năm, sáu đệ tử canh gác, bên trong ánh lên hồng sắc hỏa quang.
Ẩn hình pháp y và Tiềm Ẩn quyết là tuyệt phối, lúc trước ngay cả tu sĩ Chu thiên cảnh ngũ trọng trở lên đều không cách nào nhận ra khí tức của gã, lại thêm tu vi của gã vượt xa tu sĩ tuần tra của Kim phủ nên gã không gặp gì nguy hiểm, thậm chí nghênh ngang đi thẳng vào đó.
Ngụy Tác phán đoán không sai, gian phòng lớn nhất ở đây chuyên dụng luyện khí, vì phong cách kiến trúc và tu sĩ của Tê Phượng thành khác với các thành trì khác, địa hỏa lô phòng cho tu sĩ chuyên dụng luyện khí thường được bố trí trong mật thất tại tĩnh thất. Thông thường tĩnh thất không có cửa sổ nhưng vì kiến trúc trong Tê Phượng thành giống với thành trấn của phổ thông phàm nhân nên gã dễ dàng nhìn được qua cửa sổ, thấy rõ tình hình trong phòng.
Gian phòng này lớn ngang địa hỏa lô phòng của Ngụy Tác, bên trong có bày ngân sắc địa hỏa lô, quanh địa hỏa lô khắc một trăm tám con ngân long, là ngân long địa hỏa lô cao hơn của gã một bậc.
Địa hỏa lô thượng chỉ mở hai ngọn lửa, phía trên đặt một cục tinh kim khoáng thạch đỏ tía, lưỡi lửa cháy rừng rực, tựa hồ đang tìm cách tinh luyện tinh kim hữu dụng trong khoáng thạch.
Một bạch diện tu sĩ mặc lam sắc pháp y, trông chừng hơn ba mươi tuổi, tu vi Thần hải cảnh tứ trọng, đang chăm chú khống ché lửa, liên tục phát ra đạo đạo chân nguyên, lật cục khoáng thạch lăn qua lăn lại trong địa hỏa. Hai bên gian phóng chất đầy khoáng thạch đủ loại và nguyên liệu khác.
Chát, một làn sóng trong veo tỏa rộng trên đầu bạch diện tu sĩ, mắt y trợn lên như mắt cá chết, tỏ vẻ thống khổ tột bậc rồi ngất xỉu.
Tiếp đó vang lên tiếng cạch thật khẽ, cửa phòng bị con dao sắc Ngụy Tác mới luyện thành cắt đứt.
Đóng cửa lại, cởi ẩn hình pháp y xong, Ngụy Tác đứng trước mặt đối phương, lẩm bẩm, "Thần thức xung kích của ta tựa hồ hơi mạnh với tu sĩ Thần hải cảnh tứ trọng này, có khiến y biến thành si ngốc không nhỉ?"
Lẩm bẩm xong, Ngụy Tác phát ra chân nguyên đánh vào cổ họng đối phương rồi lấy nhanh ra mấy cây châm đen xì nhỏ xíu, cắm vào thể nội.
Mấy mũi châm đâm vào, thân thể tu sĩ đó co lại, tỏ vẻ thống khổ tột bậc, mở bừng mắt.
Ban đầu bạch diện tu sĩ này tựa hồ còn chưa tỉnh táo nhưng chỉ chốc sau nhìn rõ Ngụy Tác đứng bất động trước mặt thì mắt y trừ thống khổ ra còn chứa niềm kinh hãi tột bậc, tựa hồ muốn kêu lên nhưng không nhưng không phát bất ra bất kỳ thanh âm nào mà thân thể hơi co lại, căn bản không cách nào động đậy.
"Ta chỉ muốn hỏi ngươi mấy câu chứ không muốn lấy mạng." Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh nói, "ngươi không cách nào động đậy, vì bị ta cắm vào mấy mũi Hạt vĩ phong độc châm, ngươi cũng rõ là độc châm này chỉ khiến người ta tê cứng một ngày chứ không lấy mạng. Bất quá chốc nữa mà ngươi định giở trò gì thì ta sẽ không ngần ngại giết luôn."
Nói đoạn, gã giơ tay chỉ, chân nguyên bắn trúng cổ họng tu sĩ đó, y hự một tiếng, rồi gục xuống, không kêu lên được nửa câu.
"Ngươi là ai, có thân phận gì tại Kim gia?" Ngụy Tác lạnh lùng hỏi tu sĩ đang cực độ kinh hãi.
"Tại hạ Nghiêm Hành, là tam đệ tử của Kim Liệt Dương." Bạch diện tu sĩ thở hồng hộc một chốc, mói nói thành tiếng.
"Kim gia còn mấy tu sĩ Chu thiên cảnh trở lên? Những người đó có thân phận gì ại Kim phủ, tu vi thế nào?" Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh nhìn tu sĩ bị thần thức xung kích thành cực độ thê thảm: "Ta có biết tình hình cơ bản về Kim gia nên nếu ngươi nói sai nửa câu, ta sẽ cho ngươi vào địa hỏa lô."
"Tại hạ tuyệt đối không dám nói sai. Kim phủ có tổng cộng mười tu sĩ Chu thiên cảnh là Kim ngũ gia, Kim thất cô, Kim Liệt Dương, Kim Tuyền Cơ, Kim Tuyền Thông, Kim Tuyền Mân, Liễu Tam, Trương Ngũ Nha, Đào Ngự Ti, Trịnh Nguyên Đồng." Thấy Ngụy Tác nói vậy, tu sĩ vốn có sắc mặt rất trắng lại càng trắng: "Kim ngũ gia và Kim thất cô chắc tiền bối đã nghe qua, Kim ngũ gia là sư tổ của tiểu nhân, tu sĩ Phân niệm cảnh nhất trọng, Kim thất cô có tu vi Chu thiên cảnh ngũ trọng, Kim Liệt Dương là sư tôn của tiểu nhân, con một của Kim ngũ gia, tu vi cũng Chu thiên cảnh ngũ trọng. Kim Tuyền Cơ là con trưởng của sư tôn, tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng. Kim Tuyền Mân là thứ tử, tu vi Chu thiên cảnh tam trọng, Kim Tuyền Thông là con út, tu vi Chu thiên cảnh lưỡng trọng. Liễu Tam, Trương Ngũ Nha và Trịnh Nguyên Đồng, đều là sư huynh đệ của tiểu nhân, tu vi Chu thiên cảnh nhất trọng, Đào Ngự Ti là đệ tử thân truyền của Kim ngũ gia, tu sĩ Chu thiên cảnh ngũ trọng."
Ngụy Tác đảo mắt, thầm kinh hãi, thực lực Kim gia vượt ngoài ý liệu của gã, có tới ngần ấy tu sĩ Chu thiên cảnh đã đành, còn có tới mấy người tam trọng trở lên, không ngờ Kim ngũ gia đã là tu sĩ Phân niệm cảnh. Tuy vậy ngoài mặt gã vẫn lạnh tanh, hỏi: "Các tu sĩ Chu thiên cảnh đó có mấy người ở Kim phủ?"
"Trừ Kim thất cô và Kim Tuyền Mân du lịch ở ngoài chưa về, Trịnh Nguyên Đồng và Đào Ngự Ti ở phường thị thì còn lại thường ở Kim phủ."
Ngụy Tác gật đầu, đoạn hỏi: "Ta nghe nói Kim ngũ gia và Kim thất cô bất hòa, thật ra đến mức nào? Kim ngũ tu luyện công pháp cỡ nào? Có pháp bảo đặc biệt nào không?"
"Hai người bất hòa đến mức nào, tại hạ không biết, bất quá ai cũng biết Kim ngũ gia khá oán hận Kim thất cô, vì Kim thất cô mỗi năm đều tiêu hao nhiều linh thạch cho mình và tôn nữ Kim Xảo Nhi, thập phần thiên vị." Nghiêm Hành nói: "Kim ngũ gia tu luyện huyền cấp cao giai công pháp, pháp bảo độc đáo là Hàng long xích, linh giai hạ phẩm ảo quang pháp bảo."
Ngừng lại một chốc, vốn y sợ hãi cực độ với Ngụy Tác vốn chỉ cần một đòn thần thức xung kích là chế ngự được mình, tỏ vẻ biết gì nói nấy, bổ sung: "Đó là một điểm mà Kim ngũ gia bất mãn Kim thất cô, Kim thất cô tu luyện công pháp tịnh không phải do Kim gia gia truyền, mà lấy được từ lúc trẻ khi rèn luyện bên ngoài, là công pháp lợi hại địa cấp trở lên, nhưng chỉ truyền môn công pháp này cho tôn nữ, con cháu có thiên phú như Kim Tuyền Mân cũng không được truyền thụ. Bất quá cũng vì thất cô có công pháp lợi hại, cộng thêm mấy pháp khí lợi hại, nên Kim ngũ gia tránh xung đột, mấy năm nay vẫn bình an vô sự."
"Tôn nữ của Kim thất cô hiện tại ở đâu?" Ngụy Tác lạnh lùng nhìn y: "Tướng mạo thế nào, có đặc điểm gì?"
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau