THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 176 - Chương 180

Chương 176: Khai động

Sắp đến tối, Ngụy Tác cưỡi bạch ngọc hạc bay đến Tiểu Dạ sơn.
Vốn theo tốc độ phi độn của Ngụy Tác thì đến đây không cần ngần ấy thời gian nhưng vì bên ngoài Thiên khung dù là Kim đơn kỳ tu sĩ cũng có thể gặp nguy hiểm mất mạng, gã thận trọng đi theo con đường an toàn nhất, từ từ đến nơi.
Dù vậy gã vẫn giao chiến dữ dội với một con tứ cấp cao giai yêu thú Xích hỏa điêu đột nhiên xuất hiện, sau đó dùng bộ pháp khí kim sắc lý ngư đánh tan xác tam cấp đê giai Thiết trảo vân nha dám đánh lén gã, để nó biết trêu vào tu sĩ Chu thiên cảnh tam trọng sẽ gặp hậu quả gì.
Nhìn xuống Tiểu Dạ sơn, gã chợt ngẩn người.
Theo địa đồ, Tiểu Dạ sơn là một góc giản đơn tột bậc nhưng đến nơi gã mới thấy là một ngọn núi cao hơn hai trăm trượng, có ba bốn ngọn, khác xa tưởng tượng trước khi đến của gã.
Định thần lại, gã cưỡi bạch ngọc hạc bay một vòng quanh núi.
Càng khiến Ngụy Tác toát mồ hôi là lúc đến nơi mới phát hiện chỉnh thể Tiểu Dạ sơn giống hệt dạ hồ (ND - bô đi vệ sinh ban đêm). Một mé đỉnh núi khá tròn, đầu kia là hai đỉnh núi thấp hơn chụm lại, trông giống hệt miệng bô.Bảo bối Dưỡng quỷ quán cũng giống dạ hồ, động phủ chọn cũng giống thế, con bà nó chứ sau này gã có bị người ta gọi là Dạ Hồ chân nhân không?
Ngụy Tác phát cuồng định chọn nơi khác nhưng thấy không còn sớm, đành quan sát "Dạ Hồ" sơn.
Gã đành kích phát Thanh hoàng hồ lô, được ất mộc linh khí bao phủ, đáp xuống "miệng bô".
...
"Dạ Hồ chân nhân thì Dạ Hồ chân nhân."
Thoáng sau, Ngụy Tác đứng trước một vách đá dựng đứng, lên tiếng cảm thán.
Buộc phải thừa nhận rằng, nơi này quá thích hợp để lập động phủ.
Hai đỉnh núi ôm nhau hình thành một lòng cốc trông như cái bô nếu nhìn từ trên cao xuống. Ngụy Tác hiện tại đứng trước một vách đá, có một mặt hồ trong veo bốc lên hơi sương nhàn nhạt.
"Miệng bô" có một mặt hồ, trông càng giống một cái bô thật sự, nhưng dù gã đi trong sơn cốc này, tu sĩ lướt qua phía trên Tiểu Dạ sơn vị tất phát hiện. Ngụy Tác lúc còn ở trên cũng vì hơi sương bao phủ mà không nhận ra bên dưới có hồ.
Đá núi cực kỳ trơn nhẵn, khác hẳn những ngọn núi khác thường thủng lỗ chỗ, chưa biết chừng đào vào sẽ gặp phải hang động của yêu thú.
Tuyệt diệu nhất là vách đá cả trăm trượng thì ở độ cao chừng hơn hai mươi trượng có một khe hở vừa đủ một người đi qua, ăn vào sâu chừng mười trượng là lòng núi hoàn chỉnh.
Vào trong khe nứt mới mở động phủ thì bên ngoài nhìn vào càng không có dấu tích nhân công.
Cảm thán xong, Ngụy Tác điều khiển bạch ngọc hạc lướt vào khe núi rồi thu lại, đến gần lòng núi thì thò tay lấy ra thanh đao của Lưu Tam Pháo.
Đoạn gã vung đao lên.
Cây đao của Lưu Tam Pháo độc đáo ở chỗ chất liệu có thêm Thái ất tinh kim, cắt đá núi như đậu hũ, mà cũng không hề lo lắng sứt mẻ. Ngụy Tác cơ hồ mỗi lần chém xuống là một tảng đá lớn cỡ nửa người bị cắt rời.
Gã không vội dọn dẹp, cứ để đá rơi xuống khe đã, không cần biết động có đẹp không, chỉ cắm đầu đào vào như muốn đào xuyên núi.
Động lớn hay nhỏ đều là phúc địa của gã.
Từ khi gặp Nam Cung Vũ Tinh, Ngụy Tác mấy lần phát tài đều ở trong động, nên lần này đào động, gã càng hăng hái.
Gần nửa canh giờ sau đã được một thông đạo dài mấy chục trượng, đủ cho một người thẳng lưng đi qua.
Thấy ngoài trời đã tối, gã càng đào nhanh hơn rồi hơi đảo hướng, đào thêm chừng hơn mười trượng thì dừng lại đoạn nhảy khỏi khe núi.
Lúc sắp đến đáy vách đá, gã đào một cái hố lớn nhìn vào khe núi, lấy từ nạp bảo nang ra mấy thi thể thổ hệ tam cấp yêu thú chôn xuống rồi lấp đất lên đoạn thận trọng lấy Bảo nguyên ngọc hạp, lại kích phát Thanh hoàng hồ lô.
Đoạn gã dùng con dao bạc khều mầm Diệt tiên đằng trồng lên mấy thi thể yêu thú.
Đoạn gã lại lấy ra một bình dược dịch đỏ sậm, tưới lên rễ Diệt tiên đằng.
Diệt tiên đằng như thể uống thuốc bổ, đột nhiên sinh cơ dâng tràn, rễ mọc rất nhanh.
Ngụy Tác tỏ ra hơi khẩn trương triệt đi ất mộc linh khí của Thanh hoàng hồ lô, tức thì hoan hỉ vì mầm Diệt tiên đằng không hề phản ứng với gã.
Rõ ràng dược dịch lục bào lão đầu dạy gã luyện chế tối qua đích xác hữu dụng.
Thiên Mẫu tông trước kia dùng Diệt tiên đằng bảo vệ sơn môn, có một loại mộc hệ thuật pháp, mỗi nhánh Diệt tiên đằng trồng xuống lại luyện chế một đạo phù lục tương đương với Khống linh thuật. Diệt tiên đằng có thể tự động công kích tu sĩ và yêu thú, đệ tử Thiên Mẫu tông phụ trách Diệt tiên đằng cũng sẽ như khi khống chế yêu thú mà sai khiến Diệt tiên đằng đình chỉ hoặc cưỡng ép công kích. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Ví như hiện tại Ngụy Tác mà đến trước Diệt tiên đằng của Thiên Mẫu tông xưa kia, dù kích phát Thanh hoàng hồ lô, đệ tử Thiên Mẫu tông trông thấy thì vẫn có thể khống chế Diệt tiên đằng công kích gã.
Nhưng thuật pháp này của Thiên Mẫu tông tì lục bào lão đầu cũng không rõ, chỉ biết một phương pháp từ hơn hai vạn năm trước dùng để nuôi dưỡng thực vật, tương đương với nhận chủ. Khi luyện chế dược dịch này, cho thêm máu của gã vào, Diệt tiên đằng sẽ cảm giác được khí tức, không phát động công kích, có điều Ngụy Tác không thể khống chế Diệt tiên đằng công kích thứ nó không cảm tri được.
Phương pháp tương đương với nhận chủ này chỉ có thể sử dụng một lần, sau này luyện chế dược dịch, cho thêm máu bọn Nam Cung Vũ Tinh vào, Diệt tiên đằng cũng không nhận, cũng như yêu thú non khi mở mắt liền nhận vật sống đầu tiên nhìn thấy là phụ mẫu, sau này có vật sống khác cho uống sữa thì nó cũng không nhận.
Những lần sau bọn Nam Cung Vũ Tinh muốn vào vẫn cần dựa vào Thanh hoàng hồ lô, Ngụy Tác mỗi lần trồng thêm một nhánh Diệt tiên đằng, lại phải luyện chế dược dịch. Dược dịch này tốn hơn tám mươi hạ phẩm linh thạch, tối qua gã đã luyện chế hơn ba mươi lô.
Trồng Diệt tiên đằng xong, Ngụy Tác lại quay về khe núi, chui vào thông đạo, dùng một phần đá vụn rơi xuống lấp kín lối vào.
Đoạn gã lấy ra bốn cây bạch sắc tiểu kỳ, bố trí trên thông đạo.
Chân nguyên dồn vào, bốn là cờ phát ra đạo đạo bạch quang, chìm xuống đất hình thành bốn tầng bạch sắc quang mạc.
Đoạn gã lấy ra bảo tám tấm hồng sắc ngọc phù, cẩn thận thử trước phương vị rồi mới cắm xuống đất.
Một đạo linh quang từ phòng ngự pháp trận dấy lên, hỏa diễm trận coi như hoàn thành.
Hai pháp trận có uy năng phòng ngự chỉ bán linh giai, đối với một động phủ thực quá nghèo nàn, nhưng hộ sơn pháp trận cấp cao nhất thời không thể tìm được. Cũng may Tứ linh trận kỳ Ngụy Tác khó khăn lắm mới có, trừ linh quang quang tráo có tác dụng phòng ngự, ngăn chặn tu sĩ hoặc yêu thú xâm nhập thì có có thể cách tuyệt khí tức.
Xong xuôi, Ngụy Tác lại cầm đại đao của Lưu Tam Pháo tiếp tục đại nghiệp đào động.
Được chừng bốn, năm mươi trượng, gã ngừng đào sâu thêm mà đẽo gọt chung quanh để lập ra thạch thất đầu tiên.
"Tiểu tử, khá lắm." Thạch thất được gã đào rất rộng, chừng mười mấy trượng, cao gấp đôi gã, tốn mất hơn một canh giờ, ngoài trời đã tối đến mức lục bào lão đầu cũng ra ngoài.
Thạch thất này theo thiết kế của gã sẽ là đại sảnh, đề phòng vạn nhất có yêu thú xâm nhập, nên phải làm rộng một chút, tiện lợi cho thi pháp.
Xong xuôi, Ngụy Tác nghĩ một chút rồi từ thạch thất bắt đầu mở một thông đạo khác trước khi đào thạch thất tiếp theo.
Thạch thất thứ hai còn hơn cái thứ nhất mấy lần, khiến gã kỳ công tới tận nửa đêm.
Đây là chỗ gã dùng để nuôi dưỡng Phệ tâm trùng.
Yêu thú lấy được ở Cổ Hòe trang Ngụy Tác chưa bán con nào mà mang hết đến đây.
Số lượng yêu thú như thế chỉ có thể bán dần dần, quan trọng nhất là Phệ tâm trùng hút não yêu thú là sẽ trưởng thành, sẽ tiến giai.
Hiện tại tuy gã chưa kịp đếm số lượng yêu thú trong ngần ấy nạp bảo nang nhưng ít nhất không đến ba nghìn cũng phải hai nghìn con. Lúc gã tu luyện, cứ lấy ra cho Phệ tâm trùng tùy tiện hút, xong lại đổi, gã rất muốn biết xem với số yêu thú này, Phệ tâm trùng sẽ tiến giai đến mức nào.
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 177: Quy mô bước đầu

Tùy tiện lấy ba mươi mấy yêu thú từ một nạp bảo nang rồi thả Phệ tâm trùng từ nô thú đại ra, Ngụy Tác cầm đao của Lưu Tam Pháo ra hoàn thành gian Bồi yêu thất đơn giản, sau đó quay lại đại sảnh, tiếp tục đào theo hướng ngược lại.
Dựa vào độ sắc của thanh đao, lúc trời mờ sáng, Ngụy Tác bắt đầu từ đại sảnh đào thêm hai thông đạo, mở hai gian thạch thất lớn ngang với Bồi yêu thất. Gã dùng hai giai này làm địa hỏa lô phòng và nhà kho.
Còn tĩnh thất cho tu luyện và nghỉ ngơi, để nguyên liệu chứa luyện khí luyện phù, để thử uy lực thuật pháp cùng pháp khí, gã định đảo ở sau cùng, đồng thời đào thật nhiều thông đạo như mê cung, sau này sẽ sắp đặt mai phục cùng mấy lối thoát, dù có đối đầu lợi hại đến cũng không thể bắt được gã.
Bất quá lúc đó, gã đã mệt rồi, lấy từ nạp bảo nang ra một tấm thảm Ngân ti thảo trải xuống đất ngủ ngon lành.
Gần đến trưa, gã tỉnh dậy nhưng không vội mở động phủ mà đẩy đá lấp cửa ra, quan sát một lúc, xác định sơn cốc không có bất kỳ dấu tích tu sĩ hay yêu thú hoạt động nên chỉ thoáng nhìn rồi nhảy ra ngoài xem xét cây Diệt tiên đằng mới trồng.
Mầm Diệt tiên đằng lúc trồng hôm qua không khác gì ở trong Bảo nguyên ngọc hạp nhưng chỉ sau một đêm đã dài thành hơn ba thước, bò lên vách núi.Xem ra có linh dược đặc biệt và yêu thú bón vào thì tốc độ sinh trưởng của Diệt tiên đằng vượt xa lúc ở Di Thiên cốc cả năm không được động đến yêu thú.
Mắt hơi ánh lên, Ngụy Tác thử lấy từ nạp bảo nang ra một thi thể nhị cấp hạ giai Thực hủ điêu, ném xuống cạnh Diệt tiên đằng. Gã hít một hơi lạnh vì Diệt tiên đằng lập tức như con rắn đỏ tía, lao tới với tốc độ kinh nhân quấn lấy Thực hủ điêu, thân cây còn mảnh mai cắm thẳng vào huyết nhục, lập tức thi thể Thực hủ điêu xẹp xuống với tốc độ trông thấy.
Hút máu thịt Thực hủ điêu, cành lá Diệt tiên đằng nhanh chóng đỏ lên, sau một canh giờ mới từ từ tiêu hóa, trở lại màu sắc đỏ tía như trước.
Diệt tiên đằng dài ba thước vẫn quấn chặt Thực hủ điêu đã khô, tựa hồ còn có thê hút thêm dinh dưỡng từ đó. Ngụy Tác đột nhiên lấy ra thanh đao của Lưu Tam đào một cái hố cách Diệt tiên đằng một trượng, chôn mấy con yêu thú xuống, lấp đất rồi giơ đao lên chém vào Diệt tiên đằng như thái rau.
Thanh đao luyện từ Thái ất tinh kim cắt đá núi đơn giản như đậu hũ mà chém vào Diệt tiên đằng chi bằng ngón tay lại không mảy may trầy xước.
Tận lúc dồn chân nguyên, triệt để kích phát uy năng của đại đao, chém liên tục hai mươi mấy đao vào một chỗ mới cắt đôi được nhanh Diệt tiên đằng.
Không dừng lại, Ngụy Tác cắm nhánh Diệt tiên đằng mới đứt xuống cái hố cánh đó, lại đổ một bình dược dịch đỏ sậm xuống. Theo lục bào lão đầu, nửa nhánh Diệt tiên đằng này sẽ mọc rễ biến thành một cây mới, vẫn tiêu hao một bình dược dịch mới không công kích Ngụy Tác.
Nhìn một lúc, xác định nhánh Diệt tiên đằng cắm xuống không tan linh khí, trở thành một nhánh mới thì Ngụy Tác mới quay lại đông phủ đơn giản tột bậc tiếp tục đào bới.
Sau buổi trưa, gã đào xong hai gian phòng ở đằng sau bụng núi làm địa hỏa lô phòng và kho, cả mấy gian thạch thất để nghỉ.
Khiến gã bất ngờ là khi cố ý mở lối cụt và lối rẽ thì nghe thấy tiếng nước chảy loáng thoáng.
Lần theo tiếng nước mà đào, chừng vài trượng thì thấy một dòng suối trong mát từ trong núi phun ra.
Ngụy Tác hớn hở, chém mạnh mấy lần dọn sạch chung quanh, phát hiện rằng ngọn suối từ trong khe núi phun ra chỉ lớn cỡ cánh tay. Xem ra mặt hồ bên ngoài, trừ nước mưa còn nhờ ngọn suối này thấm ra.
Quan sát một chút, Ngụy Tác mở một gian thạch thất ở chỗ ngọn suối, đào một cái ao, bịt mọi kẽ nét trên vách núi, cái ao liền biến thành một nơi nước trong leo lẻo, điều chỉnh dòng nước đổ xuống là ao nước sẽ luôn đầy.
Nước suốt có phẩm chất rất cao, gã không chỉ có thể dùng để tắm rửa mà dùng cho luyện một số loại dược dịch cũng được.
Mở xong thạch thất này, gã lại quay về gian dùng làm địa hỏa lô phòng, khảm hàn ngọc mua được tại Lạc Nguyệt thành lên vách.
Hàn ngọc được khảm xong, nhiệt độ thạch thất hạ xuống dần, ngay cả hơi gã thở ra cũng biến thành vô số bạch sắc băng tinh nhỏ xíu.
Ngoài trời đã tối hẳn.
...
"Chuẩn bị xong chưa?" Lục bào lão đầu từ Dưỡng quỷ quán chui ra, nhìn thạch thất đầy hàn ngọc, tặc lưỡi hỏi.
"Bắt đầu thôi."
Ngụy Tác xếp bằng dưới đất từ từ mở bừng mắt, mắt ánh lên một chốc, rồi nói với lục bào lão đầu. Tuy đã nghe lục bào lão đầu nói về phương pháp bố trí địa hỏa lô nhưng gã hoàn toàn không có kinh nghiệm nên không dám hành sự, vạn nhất khống chế không thành địa hỏa, cả gã và động phủ chưa thành hình này đều bị thiêu thành tro. Ban nãy gã thấy sắp đến giơ nên nhắm mắt điều tức nhưng không ngờ là điều tức ở đây lại có hiệu quả tốt hơn đối với khôi phục tinh thần và thể lực, xem ra hoàn cảnh lạnh lẽo nào có ích với băng linh căn tu sĩ, chả trách có những băng linh căn tu sĩ thậm chí quanh năm tu luyện tại băng cung, hoặc mang theo vạn niên huyền băng, khiến trên mình luôn toát ra khí tức lạnh băng.
"Ta đương nhiên không có vấn đề gì, ngươi muốn bắt đầu lúc nào cũng được." Thấy Ngụy Tác thận trọng, lục bào lão đầu ơ hờ đáp.
Gật gật đầu, Ngụy Tác lấy trận bàn ra đặt xuống đất, rồi dùng mấy chục viên tinh thạch các màu và tám tấm ngọc phù, đặt vào vị trí tương ứng trên trận bàn.
Trận bàn này theo lời lục bào lão đầu đã xuất hiện từ ba vạn năm trước, khiến tu sĩ không nghiên cứu trận pháp cũng có thể đặt chính xác mọi nguyên liệu bố trận tạo thành một pháp trận phức tạp. Bằng không một kẻ ngoại đạo như Ngụy Tác muốn tạo ra pháp trận nối với địa mạch là việc bất khả thi.
"Được, chắc không thành vấn đề." Mắt lục bào lão đầu ánh lên nét tán thưởng vì việc gì dính đến tính mạng là Ngụy Tác cực kỳ cẩn thận, mấy chục nguyên liệu bố trận mà gã đặt rất chuẩn xác.
"Vậy ta bắt đầu." Ngụy Tác hít sâu một hơi, chân nguyên được dồn vào một viên hoàng sắc tinh thạch.
Chân nguyên dồn vào, không chỉ hoàng sắc tinh thạch, mà mọi tinh thạch, ngọc phù trong pháp trận đều sáng lên. Nguồn truyện: Truyện FULL
Ngụy Tác không dừng tay, chân nguyên liên miên dồn vào.
Bảy viên hồng sắc tinh thạch trong pháp trận đột nhiên phun ra ngọn lửa nóng bỏng, làm tan chảy lớp đá bên dưới, liên tục thiêu xuống.
Chỉ trong tích tắc, sợi lửa liên tục chìm xuống, trong vòng ba, bốn trượng dưới pháp trận đã triệt để tan chảy, biến thành nham tương trì đỏ rực. Đặc biệt là tinh thạch và ngọc phù vẫn bất động nổi trên nham tương như bàn cờ, quang hoa lấp lánh, nối thành chỉnh thể.
Sau hai canh giờ, ngọn núi gầm lên trầm trầm rồi hơi chấn động, như một con cự long sức mạnh kinh nhân muốn lao ra khỏi địa để nham tương trì!
"Phong!"
Ngụy Tác biến sắc, như lâm đại địch lấy ra một tấm hắc sắc pháp phù.
Pháp phù được gã kích phát, ầm một tiếng, đại hỏa mang theo vô số hắc khí tràn ra, pháp phù hóa thành hắc quang ép hắc khí áp chậm lại, cùng lúc đó, cái lò đồng xanh miệng có bảy mươi hai kim thiềm được gã lấy khỏi nạp bảo nang đặt lên nham tương trì.
Ầm!
Ngụy Tác dồn chân nguyên vào, địa hỏa lô rực quang hoa, địa hỏa từ phía dưới cuốn lên, thông qua pháo trận dưới lò, chảy hết vào trong.
Cái lò sôi trào, thạch thất rực hồng quang, nham tương trì lại cứng dần, chỉ có khu vực đặt lò là vẫn cuồn cuộn nham tương.
Ngụy Tác thở phào, địa hỏa lô bảy mươi hai miệng kim thiềm đã hoàn thành bố trí!
Nơi này có thể coi là một động phủ thực thụ.
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 178: Đệ nhất mỹ nữ đến thăm

Ngụy Tác lấy từ nạp bảo nang ra mọi thứ: bàn, ghế, vật dụng....
Là động phủ tất nhiên không thể quá nghèo nàn. Không có nạp bảo nang trống để mang thêm đồ đến nên gã thậm chí mua một cái tại Lạc Nguyệt thành.
Đặt đồ đạc vào trong phòng, Ngụy Tác lại khảm một viên dạ minh châu lên trần mỗi gian, còn đặt nhiều chậu Ngân thiên trúc để giữ cho không khí trong động phủ trong lành. Xong xuôi thì động phủ của gã đã có quy cách khá chuẩn.
"Hắc hắc!"
Trong tĩnh thất tu luyện, Ngụy Tác trải một lớp thảm Ngân ti thảo rồi như làm ảo thuật lấy ra một chiếc giường hồng mộc, trải lông cừu trắng muốt mềm mại. "Dễ chịu thật", cười nhăn nhở đoạn gã thoải mái xoài mình trên giường, "Nếu có linh quả viên và ôn tuyền trì như chỗ ở thiên cấp thì tốt quá."
Lục bào lão đầu liếc gã, cực kỳ khinh miệt nói, "Người ta mở động phủ ở ngoài là vì khi săn yêu thú đỡ phải quay về hoặc vì khổ tu còn ngươi như thể đang muốn thụ tự."
"Lão đầu, ngươi không hiểu rồi." Ngụy Tác cười hắc hắc: "Tu luyện vốn đã khô khan, dù gì cũng nên điều tiết thoải mái một chút. Hơn nữa tu vi cao không phải vì muốn sống cho thoải mái hả, để không bị ai bắt nạ mà đi bắt nạt người ta.""Ta không hiểu?" Lục bào lão đầu càng khinh thường, "Tu sĩ khác dốc lòng tu luyện đều vì sống lâu hơn, có được thần thông cao hơn, còn ngươi lại vì sống cho thoải mái hoặc bắt nạt người khác."
Ngụy Tác hầm hừ: "Không sống cho thoải mái hoặc bắt nạt người khác mà bị bắt nạt thò sống lấu làm cái gì? Lẽ nào sống lâu chỉ vì tiếp tục khổ tu rồi lại khổ tu, ta có bị bệnh đâu?"
"..." Lục bào lão đầu ngẩn người, câu này tựa hồ có lý, nên lão đành nói, "Muốn có linh quả viên quá giản đơn, bên ngoài Thiên khung đầy kỳ hoa dị mộc, tùy tiện di thực vào là xong. Còn ôn tuyền trì lại càng giản đơn, thiết lập xong địa hỏa lô chỉ cần dẫn nước một vòng quanh địa hỏa lô phòng rồi quay về ao là xong, như thế còn bớt được hỏa khí cho địa hỏa lô phòng."
"Đúng thế! Lão đầu, sao ta lại không ngờ nhỉ." Ngụy Tác từ trên giường nhảy dựng lên, lấy đao của Lưu Tam Pháo chạy ra.
Gã đào một cái rãnh từ phòng chứa ngọn suối dẫn về địa hỏa lô phòng, chảy một vòng phía dưới địa hỏa lô rồi quay về.
Nước suối quay lại đã biến thành nhiệt khí đằng đằng, Ngụy Tác nổi hứng đào một cái ao nữa cạnh đó, như vậy không chỉ có ôn tuyền trì mà có cả một ao nước suối lạnh, muốn tắm nước nào cũng được.
"Ngươi muốn hưởng thụ thì làm cho tử tế một tí, tìm cách lấy một viên yêu đơn Thủy kỳ lân về ngâm vào ao rồi tính." Lục bào lão đầu nhìn Ngụy Tác đang đắc ý tột bậc, nói một câu.
"Thủy kỳ lân? Lục cấp thượng giai yêu thú?" Ngụy Tác nuốt nước bọt, "Ngâm yêu đơn yêu thú đó thì có tác dụng gì?"
"Ta biết một công thức, dùng yêu đơn Thủy kỳ lân phối hợp với mấy linh dược, thả vào ôn tuyền trì tạo thành dược thủy, sẽ có tác dụng tăng cường thần thức." Lục bào lão đầu giải thích.
"Có hiệu quả thế hả?" Ngụy Tác đảo mắt, nói đầy khẳng định, "Được! Nhất định nghĩ cách lấy một viên yêu đơn Thủy kỳ lân về đây."
Lục bào lão đầu bĩu môi, không nói gì thêm, Ngụy Tác cười ngượng ngùng.
Gã nói rất lớn lối, nhất định lấy được một viên yêu đơn Thủy kỳ lân nhưng với thực lực hiện giờ, thì lục cấp thượng giai yêu thú tương đương với tu sĩ Phân niệm kỳ ngũ trọng chỉ một ngụm nước bọt chưa biết chừng có thể khiến gã chết chìm.
Muốn sống thoải mái, không bị ai chèn ép thì phải trông vào thực lực.
Cười ngượng một hồi, Ngụy Tác ngâm mình trong ôn tuyền một lúc, đợi trời sáng hẳn mới rời động phủ.
"À!"
Mới vào trong cốc, gã đã nhíu.
Từ ngoài rất xa, từng sợi khói đỏ bay lên mây, phía trên đám mây đã biến hết thành màu đỏ, trông như một cây nấm trên không.
Hồng lang yên!
Đây là phương thức liên lạc Ngụy Tác định ra cùng Nam Cung Vũ Tinh, Hàn Vi Vi, cả hai kẻ đầu óc đơn giản Chu Tiếu Xuân, Chân Sùng Minh.
Hồng lang yên luyện chế từ phân nhị cấp yêu thú Hồng bối lang, đốt lên không chỉ chạm tới mây mà đám mây phía trên cũng biến thành màu đỏ, hồi lâu không tan, ở ngoài nghìn dặm cũng nhìn thấy.
Ngụy Tác cùng bọn Nam Cung Vũ Tinh đã hẹn trước khi có việc gấp thì vào sáng sớm sẽ đốt Hồng lang yên tại Thanh Phong lăng bên ngoài Thiên khung, đoạn gã sẽ cùng họ gặp mặt ở chỗ xác định sẵn trong Thanh Phong lăng.
Nếu phương thức liên lạc này hữu hiệu, Ngụy Tác sẽ mỗi sáng phải nhìn xem nhưng hôn nay gã ra ngoài chỉ để xem tình huống nuôi hai nhánh Diệt tiên đằng dưỡng thế nào, không ngờ lại thấy Hồng lang yên.
Lần này tìm gã chắc không phải Chu Tiếu Xuân cùng Chân Sùng Minh, trước khi đi gã đã bao cả hai bế quan tại Linh Đơn phường, để Chân Sùng Minh luyện chế đủ một trăm năm mươi viên Bổ thiên đơn rồi mới liên lạc cùng gã, mỗi ngày y luyện được chừng mười viên thì phải bảy, tám ngày nữa, Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân mới theo phương thức này bắt liên lạc.
Nam Cung Vũ Tinh hay Hàn Vi Vi?
Ngụy Tác hơi trầm ngâm một chốc, kích phát Thanh hoàng hồ lô, lấy ra bạch ngọc hạc, theo lối đã vào đây quay lại Thanh Phong lăng.
...
Gần hai canh giờ sau, Ngụy Tác bạch ngọc hạc xuất hiện tại Thanh Phong lăng.
"Hàn Vi Vi, hả?"
Cơ hồ mới vào sơn cốc, Ngụy Tác nhìn thấy một ngân sắc thân ảnh quen thuộc, nhưng gã cứng người vì bên cạnh Hàn Vi Vi còn một tu sĩ mặc áo bào đen, che kín mặt mũi.
Cơ Nhã!
Tuy không nhìn rõ diện mạo nhưng Ngụy cơ hồ nhìn là nhận ra ngay hắc bào tu sĩ đứng cạnh Hàn Vi Vi là Cơ Nhã gã gặp trong Di Thiên cốc.
Thân hình này, y phục này, gã đã quá quen.
"Ngụy Tác, ngươi bày ra phương thức liên lạc mà để ta đợi mãi! Hiện tại còn ở đó làm gì, giả mù không thấy ta hả, định bắt bọn ta đến gặp mặt sao?" Nhất thời không ngờ gặp Cơ Nhã ở đây, Ngụy Tác khiến Hàn Vi Vi thập phần bất mãn, mắng mỏ.
"Vi Vi, không được vô lễ!" Cơ Nhã mắng, đoạn đi về phía Ngụy Tác, cởi tấm hắc bào che mặt xuống, dung nhan tuyệt mỹ mà gã quen thuộc lại xuất hiện trước mắt. "Tiểu nữ tử là Cơ Nhã, sư thư của Hàn Vi Vi." Đến trước mặt gã, Cơ Nhã hơi hành lễ, "Trước đây tiểu nữ tử có nghe Hàn Vi Vi nói đến Ngụy huynh nhưng chưa có duyên gặp gỡ."
"Chuyện đó... , tại hạ cửu ngưỡng đại danh, các vị đến tìm có việc gì chăng?"
"Ngụy Tác, ngươi nói tử tế có được không, ấp a ấp úng khó nghe thế làm gì." Bị Cơ Nhã mắng, Hàn Vi Vi bĩu môi không vui vẻ gì đi tới, thấy Ngụy Tác như đang ngậm nước lên tiếng thì nàng ta không nhịn được buột miệng.
"Chuyện này... hôm qua không cẩn thận cắn phải đầu lưỡi, nói năng không tiện."
Ngụy Tác tiếp tục cong lưỡi, hàm hàm hồ hồ nói vậy, Cơ Nhã chợt có cảm giác kỳ quái.
Theo lý tu sĩ mặc áo xanh rất bình thường này, khẳng định nàng chưa gặp, nhưng không rõ vì sao, lần đầu tiên thấy gã, nàng lại có cảm giác rất quen thuộc.
Hơn nữa không hiểu vì sao, nàng cảm nhận được ánh mắt gã nhìn mình rất đặc biệt, không như tuyệt đại đa số nam tu thấy dung nhan nàng là thất hồn lạc phách.
Lẽ nào y là kẻ ở trong Di Thiên cốc chi...? Ý nghĩ chợt dấy lên trong lòng nàng.
Nhưng nàng ta ngầm lắc đầu vì cảm giác kỹ thì khí tức của gã và tu sĩ trong Di Thiên cốc khác hẳn nhau.
Hiện tại tu sĩ này, trừ băng linh chi khí phải có của băng linh căn do Huyền minh tiên liên hình thành thì còn thấp thoáng hỏa linh khí tức, tựa hồ gã vốn là tu sĩ có hỏa linh căn! Còn tu sĩ trong Di Thiên cốc không có linh căn gì.
Vốn là thiên phú hỏa linh căn tu sĩ? Chả trách tu vi tiến cảnh kinh nhân như thế. Nguồn truyện: Truyện FULL
Cùng là hỏa linh căn tu sĩ, Cơ Nhã cảm ứng được hỏa linh khí tức của gã nên hiểu ngay.
Nhưng công thức đó… Hít sâu một hơi, Cơ Nhã nghiêm mặt bảo gã: "Tôi đến đây để cảm ơn Ngụy huynh đã cho sư muội một nhánh Tử hồ hoa, tiếp nữa muốn thỉnh giáo Ngụy huynh việc để sư muội chuyển giao cho tôi công thức đó."
"Tử hồ hoa hả?" Thấy Cơ Nhã tựa hồ không nhận ra, Ngụy Tác thầm thở phào, rồi tiếp tục ấp úng: "Tử hồ hoa không thể sánh với giá trị Huyền minh tiên liên mà cô nương cho tại hạ, lẽ ra tại hạ nên cảm tạ mới đúng, công thức đó có vấn đề gì sao?"
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 179: Mỹ nữ muốn qua đêm

"Không có vấn đề gì, chỉ là..." Cơ Nhã hơi do dự, tựa hồ cân nhắc nên nói thế nào.
"Ngụy Tác, ngươi lấy đâu ra công thức đó?" Hàn Vi Vi không hề khách khí với Ngụy Tác, trực tiếp ném một viên đơn dược xanh biếc vào tay gã, ra vẻ thẩm vấn, "Thật ra ngươi có phải luyện đơn sư lục phẩm trở lên không?"
"Đó là đơn dược luyện từ công thức của lục bào lão đầu hả?"
Ngụy Tác có phần hiếu kỳ nhìn viên đơn dược thơm nức màu xanh biếc trong tay, thầm máy động, nhưng nghe Hàn Vi Vi hỏi vậy thì dở khóc dở cười, "Hàn Vi Vi, ngươi thấy ta giống luyện đơn sư lục phẩm trở lên hả? Thế nào, ngươi tưởng ta nghiên cứu ra công thức đó chắc?""Ta thấy cũng không phải. Bất quá ngươi đã dùng địa hỏa lô luyện đơn tại Linh Đơn phường." Hàn Vi Vi hoài nghi nói với gã: "Hơn nữa công thức này là ta tận mắt thấy ngươi viết ra, chắc đã nhớ trong óc. Ngươi thấy đơn dược của tu sĩ Tứ Hải đường xong mới đưa cho ta công thức này về giao cho sư thư. Công thức này luyện chế thành đơn dược có công hiệu ngang với Hồi khí đơn nhưng giá thấp hơn bốn phần. Hừ, lúc đó mà tùy tiện cho ta một công thức có phải quá lạ không? Ít nhất ngươi cũng biết đó là công thức gì, đúng không?"
"Được thôi, ta thừa nhận có biết đó là công thức gì." Ngụy Tác đáp, "Bất quá đó là do ta vô ý lấy được, ta làm sao lợi hại được như thế. Còn đơn dược này thì ta chưa từng luyện viên nào."
"Thật hả? Ngươi có công thức này vì sao lại không tự luyện mà đi đổi linh thạch?" Hàn Vi Vi hừ một tiếng.
"Ta đã nói mình không phải luyện đơn sư, không luyện được bao nhiêu viên mỗi ngày, hơn nữa ta chỉ là tiểu tán tu, dù một ngày luyện được cả đống thì sẽ bị đại môn phái để ý, thế nào cũng bị bắt đi làm luyện đơn đệ tử. Cả ngày khổ lực cho người ta, bản thân được lợi lộc gì đâu." Ngụy Tác nói.
"Thật là, ta còn tưởng ngươi là đại cao nhân ẩn tàng cơ đấy." Hàn Vi Vi bĩu môi: "Còn có công thức khác nữa không?"
"Hàn Vi Vi!" Cơ Nhã nhíu mày, trừng mắt với Hàn Vi Vi rồi quay sang bảo Ngụy Tác: "Công thức đó quá quý giá với Trân Bảo các, không rõ Ngụy huynh có yêu cầu gì không, nếu có mà Trân Bảo các làm được, nhất định sẽ làm Ngụy huynh thỏa mãn."
"Chi bằng làm vợ ta?" Nghe Cơ Nhã nói vậy, Ngụy Tác xao xuyến, thiếu chút nữa nói ra một câu đầy vô sỉ. Tiểu xử nam như gã, tại Di Thiên cốc đã nhìn sạch bách Cơ Nhã, vị trí của nàng vô hình trung đã khác trong lòng gã, thấy nàng vì Hàn Vi Vi, thật lòng gã rất thích nàng, không chỉ vì nàng xinh đẹp.
Bất quá nghĩ lại nếu thật sự nói vậy, e Hàn Vi Vi sẽ tung cước ngay, gã liền ho khan: "Hàn Vi Vi là bằng hữu của tại hạ, dù gì cũng từng cứu mạng tại hạ, giúp nhau cũng là bình thường, nếu bảo phải đưa ra yêu cầu thì sau này nếu tại hạ tìm được công thức gì, muốn nhờ Cơ Nhã cô nương luyện chế giúp, hi vọng cô nương không cự tuyệt."
"Chỉ cần Cơ Nhã có thể, nhất định sẽ giúp Ngụy huynh luyện chế." Cơ Nhã gật đầu.
"Hiện tại tình hình thế nào rồi?" Ngụy Tác hỏi Cơ Nhã, "Tra ra là Đông Dao thắng địa giở trò chưa?"
"Có công thức này, dù đơn dược như Hồi khí tán xuất hiện với số lượng lớn cũng không thành vấn đề." Cơ Nhã nói: "Tối đa chúng tôi không kiếm bất kỳ linh thạch khác, đơn dược của các hạ bán ra, bọn tôi có thể hạ xuống dưới một viên hạ phẩm linh thạch mà hiệu quả cao gấp đôi Hồi khí tán, e rằng tất cả sẽ đổ xô mua đơn dược này."
"Về Đông Dao thắng địa, đến giờ vẫn chưa có manh mối." Ngừng lại một chốc, Cơ Nhã lại nhìn gã rồi trả lời. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Ngụy Tác gật đầu, "Ban đầu cô nương nói là đến đây vì công thức luyện đơn, Hàn Vi Vi còn hỏi tại hạ có phải luyện dược sư lục phẩm trở lên không, việc đó có quan hệ gì?"
"Công thức các hạ đưa cho, theo mục quang của các luyện đơn sư hiện tại thì hoàn toàn bất hợp lý." Cơ Nhã giải thích: "Trong đó có hai nguyên liệu thậm chí là thủy hỏa bất dung, luyện đơn sư thông thường không thể cho hai loại đó vào một công thức. Chỉ có cao giai luyện đơn sư đã nghiên cứu hai nguyên liệu này mới có năng lực hóa giải dược tính của cả hai. Với năng lực luyện đơn hiện tại của tôi, tối đa chỉ tiến giai thành lục phẩm luyện đơn sư, nếu được người có trình độ lục phẩm trở lên chỉ đạo, đẳng cấp luyện đơn của tôi khẳng định sẽ được nâng cao nhiều."
"Không rõ đẳng cấp luyện đơn của lục bào lão đầu đến mức nào." Ngụy lẩm bẩm nhưng bề ngoài vẫn bình tĩnh nói, "Vậy thì tại hạ không thể giúp gì."
"Dù gì cũng có công thức của ngươi, xem ra lúc quan trọng vẫn còn hữu dụng." Hàn Vi Vi chen vào một câu, "Ngụy Tác, lần trước ngươi nói là đi chuẩn bị một số thứ tu luyện, ra bên ngoài Thiên khung này, lén lén lút lút làm gì hả? Ngươi đã đồng ý là có việc kiếm linh thạch thì phải đưa ta theo."
"Tại hạ không phải đi kiếm linh thạch, chỉ là thiết lập động phủ ở ngoài thành."
"Tự lập động phủ?" Cơ Nhã mắt ánh lên kinh ngạc, hơi ngẩng lên nhìn gã: "Ngụy huynh có thể cho tiểu nữ tử xem qua động phủ chăng? Tôi đảm bảo không tiết lộ với ai."
Ngụy Tác trầm ngâm một chốc, gật đầu: "Không thành vấn đề, chỉ là cách đây khá xa, giờ mà đi ngay thì dù xem qua, lúc quay lại cũng gần tối rồi."
"Không sao." Cơ Nhã liếc gã, "Nếu Ngụy huynh thấy không sao thì tiểu nữ cùng Hàn Vi Vi sẽ ở lại qua đêm."
"Qua đêm?"
Cơ Nhã nói xong, không chỉ Ngụy Tác cả Hàn Vi Vi cũng ngẩn ra.
Trong ấn tượng của Hàn Vi Vi, Cơ Nhã chưa từng ôn hòa với nam tu nào thế này, đừng nói là muốn qua đêm ở chỗ người ta.
"Thế nào, Ngụy huynh thấy không tiện hả?" Gã không đáp, Cơ Nhã lại hỏi.
"Chỉ cần các vị thấy nơi này không quan đơn giản, tại hạ tất nhiên không có gì không tiện." Thấy Linh Nhạc thành đệ nhất mỹ nữ bị mình nhìn sạch, chậm chí còn đụng chạm da thịt đưa ra yêu cầu, Ngụy Tác đương nhiên không nhẫn tâm cự tuyệt.
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 180: Xin lỗi, ta cự tuyệt

Một dải thanh khí đáp xuống Tiểu Dạ sơn, Ngụy Tác, Cơ Nhã cùng Hàn Vi Vi được bọc trong ất mộc linh khí.
"Chả trách ngươi lại mua hai phần địa đồ tại Thất Tinh thành phách mại hội, hừ, hóa ra đã có ý lập động phủ. Bất quá động phủ của ngươi có an toàn không, dựa vào đâu để phòng ngự?"
Đáp xuống đến nơi, Hàn Vi Vi nói vậy với Ngụy Tác.
"Phòng hộ pháp trận hả, tạm thời chỉ dựa vào chúng." Ngụy Tác cười hắc hắc, chỉ vào hai mầm Diệt tiên đằng. Buổi sáng thấy Hồng lang yên nên vội đi ngay, không kịp nhìn kỹ, giờ nhìn lại mới thấy hai mầm cây xem ra lớn lên không ít, được thêm cả thước.
"Ngươi nói đến hai sợi dây leo như dây nho kia hả? Ngụy Tác, ngươi đùa hả?" Hàn Vi Vi thiếu chút nữa trước mắt tối sầm, "Ngụy Tác, ngươi đừng tưởng ném thi thể nhị giai dã thú cạnh đó là dọa được yêu thú."
"Diệt tiên đằng?" Cơ Nhã nhìn sang thì kinh hô, "Ngụy huynh biết cách di thực Diệt tiên đằng?"
"Diệt tiên đằng?" Hàn Vi Vi sững sờ, còn Ngụy Tác gật đầu. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Cơ Nhã thấy gã gật đầu, nét chấn kinh thoáng qua ánh lên trong đôi mắt mỹ miều."Ngụy Tác, thật ra là sao? Sư thư, đừng gọi y là Ngụy huynh Ngụy huynh nữa, gọi Ngụy Tác được rồi, muội nghe không quen."
"Tại hạ cũng không quen, gọi Ngụy Tác được rồi." Ngụy Tác mỉm cười ngượng, giải thích với Hàn Vi Vi: "Diệt tiên có thể tự động công kích tu sĩ và yêu thú, uy lực tương đương lục cấp yêu thú."
"Nhỏ thế này mà có uy lực tương đương lục cấp yêu thú?" Hàn Vi Vi há miệng ra không ngậm lại được.
"Nhỏ thế này đương nhiên không có uy lực đó." Ngụy Tác dở khóc dở cười nói, "Diệt tiên đằng liên tục sinh trưởng, sau này sẽ mọc khắp núi, dù mấy tu sĩ Phân niệm cảnh ngũ trọng đến đây mà không có pháp bảo như Thanh hoàng hồ lô thì cũng không thể vào được động phủ."
"Ý ngươi là được ất mộc linh khí bao quanh là không thành vấn đề?" Hàn Vi Vi bĩu môi: "Đối phương mà có pháp khí kích phát ra ất mộc chân khí thì sao?"
Ngụy Tác hơi ngượng ngùng, "Diệt tiên đằng quả thật vô dụng trong trường hợp đó."
"Chả phải vô dụng hả?" Hàn Vi Vi nói với gã: "Tu sĩ lợi hại định đối phó ngươi thì kiếm được ngay pháp khí như thế. Có trồng Diệt tiên đằng khắp núi cũng vô dụng."
"Chuyện đó... "
"Kỳ thực không hẳn không có biện pháp giải quyết." Ngụy Tác bị Hàn Vi Vi khiến cho dao động thì Cơ Nhã nói, "Chỉ cần bố trí một pháp trận có thể khống hình và hút ất mộc linh khí bên dưới Diệt tiên đằng là xong. Lúc đó khi các hạ ra vào động phủ thì cứu đóng pháp trận lại, khi đối thủ tấn công hoặc khi các hạ rời động phủ thì lại khởi động, đối phương dù có pháp khí như Thanh hoàng hồ lô mà ất mộc linh khí bị hút sạch thì làm sao che mắt được Diệt tiên đằng."
Ngụy Tác tức thì mắt sáng rỡ: "Cơ Nhã cô nương có biết ở đâu bán pháp trận đó không?"
"Trong mấy thành trì ở cực nam Thiên Huyền đại lục đều không có bao nhiêu tu sĩ tinh thông trận pháp. Dù muốn mua, nhất thời cũng không có." Cơ Nhã thoáng nghĩ, "Muốn mua được pháp trận này e rằng ít nhất cũng phải đến Thanh Vân thành ở phía tây nam, Thanh Vân thành Ma gia nghiên cứu rất kỹ với trận pháp cơ sở này, chắc biết cách bố trận."
"Thanh Vân thành Ma gia hả?" Ngụy Tác gật đầu, mắt khẽ lóe lên, không rõ nghĩ gì.
"Động phủ của các hạ ở trong khe núi?" Cơ Nhã ngẩng lên, càng lúc càng hiếu kỳ với động phủ của Ngụy Tác.
"Ở trong đó." Ngụy Tác gật đầu, lấy ra bạch ngọc hạc, mang theo Cơ Nhã cùng Hàn Vi Vi vào trong.
"Đây là địa hỏa lô phòng? Ngụy Tác, các hạ lập một địa hỏa lô phòng ở đây?"
Qua hai đạo cấm chế thập phần phổ thông, Cơ Nhã nhíu chặt đôi mày lá liễu, lên tiếng hỏi.
"Đúng là tại hạ thiết lập địa hỏa lô phòng ở đây." Ngụy Tác gật đầu, đi trước dần Cơ Nhã cùng Hàn Vi Vi vào địa hỏa lô phòng.
"Gia tài không nhỏ!"
Theo Ngụy Tác vào địa hỏa lô phòng, thấy hàn ngọc khảm bốn bề và địa hỏa lô bảy mươi hai miệng kim thiềm, Cơ Nhã tức thì dấy lên ý niệm này.
Địa hỏa lô phòng này không tốn bảy, tám vạn viên hạ phẩm linh thạch, tuyệt đối không xong.
"Dòng nước này có tác dụng gì?" Thấy rãnh nước vây quang địa hỏa lô, Cơ Nhã kinh ngạc hỏi.
"Đây là suối tại hạ dẫn xuống, lợi dụng địa nhiệt để làm ôn tuyền trì."
"Ôn tuyền trì?" Thật lòng chỉ hai nhánh Diệt tiên đằng và thấy địa hỏa lô phòn, đông phủ của Ngụy Tác đã vượt ngoài ý liệu của Hàn Vi Vi, giờ nghe gã nói có cả ôn tuyền trì, nàng ta có phần không tin nổi trợn tròn mắt.
Ngụy Tác đưa Hàn Vi Vi cùng Cơ Nhã đến gian phòng có ôn tuyền trì, thấy Hàn Vi Vi tỏ ra thần sắc không tin nổi, gã đắc ý, "Ngươi thấy được thì cứ tắm ở đây."
"Ta không tắm ở đó." Hàn Vi Vi lắc đầu với vẻ coi rẻ, "Vạn nhất ngươi đến nhìn trộm thì sao."
"Đi xem những nơi khác thôi. Bất quá cũng không có gì, các vị cứ chọn một phòng mà nghỉ." Thấy Hàn Vi Vi nói thế, Ngụy Tác kinh hãi toát mồ hôi lạnh. Gã sợ Hàn Vi Vi lại nói toẹt ra là gã có ẩn hình pháp y, lúc đó Cơ Nhã mà hỏi Hàn Vi Vi sẽ biết ngay gã có tới Di Thiên cốc, mọi thứ sẽ thành rõ ràng ngay.
Cũng may Hàn Vi Vi không nói gì mà ngoan ngoãn theo gã đi thăm nốt mất gian phòng.
"Ta và sư thư qua đêm ở đây." Nàng ta không hề khách khí chon gian Ngụy Tác đã đặt giường và trả thảm Ngân ti thảo.
"Vi Vi, đợi sư thư một chút, sư thư có việc cần nói riêng với Ngụy Tác." Nàng ta và Ngụy Tác đều không ngờ là Cơ Nhã đột nhiên nói thế.
"Sư thư định nói riêng với y mà không cho muội nghe hả?" Hàn Vi Vi ngẩn người, bĩu môi không vui.
"Có thể nói riêng mấy câu chăng?" Cơ Nhã mặc kệ Hàn Vi Vi, hỏi Ngụy Tác.
"Đương nhiên khả dĩ." Ngụy Tác hơi giật mình.
Cơ Nhã gật đầu, đổi khách thành chủ, đi trước dẫn đường vào trong địa hỏa lô phòng. Lúc Ngụy Tác vào, Cơ Nhã phất tay kích phát một tấm pháp phù, bố trí cách âm quang tráo tại của địa hỏa lô phòng.
"Đơn dược đó rất có khả năng là thủ đoạn mà Đông Dao thắng địa thiếu chủ Đổng Thanh Y thị uy với tôi." Kích phát cách âm quang tráo, Cơ Nhã nói thẳng với gã, "Trước đây y phái một quản sự tâm phúc đến cầu thân, còn Hồi chân đơn xuất hiện tại Linh Nhạc thành vào ngày hôm sau khi bị tôi cự tuyệt. Đổng Thanh Y là người thế nào, tôi rất rõ, tâm cơ thập phần thâm trầm, vì đạt thành mục đích mà không từ thủ đoạn, không đạt mục đích không ngừng tay."
Ngụy Tác hơi ngẩn ra, "Cơ Nhã cô nương nói với tại hạ chuyện đó làm gì?"
"Nếu đến lúc cực chẳng đã." Cơ Nhã hít sâu một hơi, như đi đến quyết định, "tôi muốn nhờ các hạ đưa nó đi một thời gian, thời gian càng lâu càng tốt."
"Cô nương muốn là khi bất đắc dĩ thì chấp nhận theo hắn, sợ nàng ta biết sẽ liều mạng ngăn cản? Để tại hạ đưa nàng ta đi để khi quay lại thì ván đã đóng thuyền, có gây chuyện cũng vô dụng, đúng không?" Mắt Ngụy Tác lóe lên, hít sâu một hơi, từ từ thốt lên: "Việc này tại hạ không đáp ứng."
Cơ Nhã hơi ngạc nhiên nhìn gã, không ngờ gã lập tức đoán ra, nhưng vẫn nói theo vẻ băng lạnh quen thuộc: "Các hạ coi sư muội là bằng hữu tin cậy, vì sao không làm thế? Các hạ cũng biết thực lực Đông Dao thắng cảnh không phải Trân Bảo các có thể chống nổi. Liều mạng thì tôi và nó được lợi gì?"
"Nên cô nương thà hi sinh mình, nén niềm căm ghét mà theo hắn?" Ngụy Tác nhìn Cơ Nhã, "Tại hạ biết cô nương muốn để nàng ta không cần lo lắng đến linh thạch, cứ sống thoải mái. Có lẽ cô nương thấy tại hạ không phải phổ thông tu sĩ, tàng ta theo tại hạ có lẽ sẽ được chiếu cố, nhưng cô nương có nghĩ đến rằng thứ nàng ta không phải những điều đó? Cô nương không biết rằng với tính tình hoạt bát như nàng ta sao lại liều mạng tu luyện? Có biết nàng ta muốn kiếm linh thạch là vì sao không?"
Cơ Nhã ngẩn người, Ngụy Tác tiếp lời: "Nàng ta cũng muốn cô nương được vui nên dốc sức tu luyện kiếm linh thạch, muốn trở thành đại tu sĩ truyền kỳ gì đó vì không muốn cô nương vất vả luyện đơn như bây giờ. Cô nương làm cho nàng ta những gì, kỳ thật nàng ta biết hết, cô nương có tin là dù tại hạ tìm cớ đưa nàng ta đi, lúc về phát hiện cô nương đã lấy Đổng Thanh Y, gạo nấu thành cơm rồi thì nàng ta sẽ bất chấp tất cả giết Đổng Thanh Y. Nàng ta hiểu rõ cô nương rất ghét hắn, thà chết chứ không để cô nương trải qua những ngày sống không bằng chết đó."
"Nó... " Cơ Nhã ngẩn ra, mắt ầng ầng một tầng ánh nước chưa từng có.
"Nếu thật sự có ngày đó, cách tốt nhất là vứt bỏ Trân Bảo các, cùng nàng ta trốn đi. Với thiên tư của hai ngươi, tương lai không hẳn không có cơ hội báo thù." Ngụy Tác nói nghiêm túc, "Cô nương nên hiểu phụ thân nàng ta quan tâm tới cô nương và nàng ta chứ không phải Trân Bảo các, nàng ta quan tâm đến cô nương chứ không phải Trân Bảo các. Tại hạ đảm bảo sẽ dốc sức giúp các vị nhưng không đời nào giúp việc như vừa rồi."
"Cái gì cũng không quan trọng, chỉ người là quan trọng." Ngụy Tác hơi ngẩng lên, như nói cho mình nghe.
"Tôi không nhìn nhầm, các hạ đích xác không phải tu sĩ tầm thường." Cơ Nhã trầm mặc hồi lâu, ánh mắt nhìn gã không còn băng lạnh như thường ngày, nhìn thật lâu như muốn ghi nhớ hình ảnh gã rồi dịu giọng hỏi, "Các hạ giúp chúng tôi ngần ấy việc, hiện tại không cần giúp gì? Ví như linh thạch?"
"Tạm thời linh thạch tu luyện còn đủ, cô nương đã nói vậy, lúc không có thì chưa biết chừng tại hạ sẽ hỏi mượn." Ngụy Tác nhăn nhó: "Trước mắt việc cô nương có thể giúp là thuyết phục Hàn Vi Vi theo về, để nàng ta bế quan tu luyện, cô nương cũng biết với tính cách nàng ta thì sẽ thấy nơi này mới mẻ mà ở lại, lúc đó tại hạ làm gì, nàng ta cũng hỏi thì tiến cảnh bế quan tu luyện của tại hạ khẳng định chậm hơn. Bất quá lần bế quan này của tại hạ không quá nửa tháng, lúc đó tại hạ sẽ cần nàng ta giúp, khi ấy mong cô nương để nàng ta phát tín hiệu, tại hạ sẽ tới đón."
"Ngày mai tôi sẽ đưa sư muội đi." Cơ Nhã thoáng hiện nụ cười hiếm thấy, khiến Ngụy Tác ngẩn ra, "Bất quá sư muội không hẳn khuynh quốc khuynh thành, thì cũng là trầm ngư lạc nhạn, các hạ thật không không thích? Sẵn sàng để cho đi?"
"Nàng ta nói tại hạ là huynh đệ, còn thế nào được?" Ngụy Tác cũng mỉm cười, còn một lý do gã không nói với Cơ Nhã. "Sẵn sàng để cho đi" lúc này vì khiến người gã quan tâm đi cùng nàng sẽ an toàn hơn. Hôm nay cùng Cơ Nhã nói vậy, nhìn dung nhan tột bậc của nàng, gã càng muốn cho Đổng Thanh Y một trận. Nhưng còn phải trông vào tu vi ai cao, quyền đầu ai lớn.
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau