THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 171 - Chương 175

Chương 171: Ám sát kiểu âm hiểm tột bậc

"Sao lại thế được?" Nam Cung Vũ Tinh cùng Hàn Vi Vi cũng không hiểu.
Theo tình hình các tu sĩ thi triển thuật pháp như thế, mỗi người có mang theo mấy chục viên Hồi khí đơn cũng không thể chịu đựng được.
"Ta qua xem một chút." Trầm ngâm một chốc, Ngụy Tác ngoái lại bảo Nam Cung Vũ Tinh cùng Hàn Vi Vi.
"Không được." Nam Cung Vũ Tinh nhìn tình hình của Cổ Hòe trang, vội lắc đầu: "Hiện tại qua đó quá nguy hiểm."
Ngụy Tác đáp: "Nếu không qua, yêu thú còn lại không làm gì được chúng thì chúng ta đã mang lại cho chúng một món lớn."
Hàn Vi Vi thoáng cân nhắc, gật đầu, "Chúng ta đi cùng nhau."
"Ta đi một mình được rồi." Ngụy Tác lắc đầu.
"Thế nào, chả lẽ ngươi lại bảo ta gánh nặng." Hàn Vi Vi tức giận: "Ta đã nói rồi, dù gì ta cũng là tu sĩ Chu thiên cảnh, ngươi còn bảo ta là gánh nặng, ta sẽ trở mặt.""Ta không bảo ngươi là gánh nặng." Ngụy Tác dở khóc dở cười xua tay, do dự một chốc: "Ta có một pháp khí chỉ đủ cho một người sử dụng, không thể mang theo ba người."
"Pháp khí gì?" Hàn Vi Vi hơi ngạc nhiên, vốn cho rằng Ngụy Tác có nhiều thứ không ngờ, lẽ nào còn thứ gì đó đặc biệt cổ quái?
"Các vị nhìn là biết. Lúc này mỗ lén đi qua, chúng chắc không phát hiện." Ngụy Tác thuyết trước, tựu trực tiếp nã xuất liễu tha na kiện ẩn hình pháp y, vãng thân thượng nhất phi.
"Ẩn hình pháp y?" Hàn Vi Vi tròn xoe mắt, thân ảnh Ngụy Tác mờ dần rồi tan biến ngay trước mắt.
Nam Cung Vũ Tinh ngẩn ra nhưng cũng phản ứng, "Ngụy Tác, pháp y này luyện chế từ da Phệ tâm trùng trưởng lão hả?"
"Đúng, là đồ giữ mạng của ta, các ngươi đừng cho ai biết." Ngụy Tác nói vọng lại. Gã cũng trở lên hơi khẩn trương, lấy pháp y ra mặc gã mới nhớ ra mình từng dùng nó để nhìn lén Cơ Nhã, Cơ Nhã mà nói với Hàn Vi Vi rồi thì gã sẽ lộ tẩy.
Bất quá khiến gã thở phào, Cơ Nhã rõ ràng không muốn cho Hàn Vi Vi biết nàng ta đã làm cho Hàn Vi Vi nhưng gì, có lẽ giấu cả việc vào Di Thiên cốc, Hàn Vi Vi hừ một tiếng tỏ vẻ không vui, "Được, biết rồi, ta sẽ không cho ai biết."
"Ở đây đợi ta, nếu xong xuôi ta sẽ sử dụng Hỏa Vân độn, các vị thấy ta thi triển Hỏa Vân độn thì có thể đến."
Ngụy Tác dặn dò xong, Hàn Vi Vi cùng Nam Cung Vũ Tinh thấy một chiếc bóng mờ mắt thường cơ hồ không nhìn rõ, lén lén lút lút lướt đi.
...
Ngụy Tác nghênh ngang đến gần Cổ Hòe trang.
Yêu thú trong vòng một hai nghìn dặm đều đổ đến đây, cơ hồ sắp bị giết sạch, nên yên tâm không gặp phiền phức gì.
Cảnh tượng chỉ có thể dùng hai chứ thảm liệt để hình dung.
Hơn bốn mươi tu sĩ Tứ Hải đường, hiện tại chỉ còn lại hơn mười người, thi thể các loại yêu thú chất thành một bức tường cao quanh họ, lẫn lộn là thi thể tu sĩ khác. Máu yêu thú hòa vào nhau, phát ra mũi tanh lợm giọng.
Đột nhập đến gần cự ly năm sáu mươi trượng, Ngụy Tác đứng sau một thi thể Thạch giáp liêu nha thú, bình tĩnh phán đoán tình thế.
Tứ Hải đường chỉ còn lại mười ba tu sĩ.
Vọng khí thuật được thi triển, mười người đều là tu sĩ Chu thiên cảnh, ba người là tu sĩ Thần hải cảnh.
Hai tu sĩ Chu thiên cảnh tam trọng, một là đầu đã tóc xõa và tử y trung niên tu sĩ mặt mũi nhẵn nhụi, rõ ràng là Kim Hoàn đầu đà và Hoàng Thiên Nhai mà Diệp Cố Vi nói đến.
Lãnh tĩnh lại một chốc, mắt gã ánh lên chấn kinh.
Vây quanh tấn công toán tu sĩ dồn dập, không trung là đàn tứ cấp thượng giai yêu thú Phượng vĩ hỏa nha, dưới đất là hơn hai mươi con tứ cấp trung giai Độc thứ thiết giáp thú.
Phượng vĩ hỏa nha có thể phun ra hỏa châu từ xa, không chỉ uy lực kinh nhân mà xạ tốc cực nhanh. Độc thứ thiết giáp thú trông giống như lợn rừng, chỉ là trên lưng tua tủa gai độc có thể bắn ra, lớp hắc sắc giáp xác cũng rất chắc chắn, bán linh giai pháp khí cũng phải chém mấy lần mới có thể thủng.
Quanh mười ba tu sĩ chỉ còn lại naqm pháp thuẫn đều lỗ chỗ, chỉ đủ che chắn quá nửa phía trên đầu, trong tay các tu sĩ tựa hồ chỉ còn lại bảy, tám món pháp khí nguyên lành.
Phượng vĩ hỏa nha, cộng thêm mấy chục con nhị giai tam giai yêu thú, nếu là một đội tu sĩ khác gồm hai, ba chục người khẳng định bị tiêu diệt lâu rồi.
Có những tu sĩ lúc xem ngọc phù và tấm vải đã vô tình nhiễm Thiên vân tinh, chưa biết chừng bị giết rồi còn bị cưỡng gian.
Đích xác Tứ Hải đường đang chiếm thượng phong.
Có tác dụng quyết định là Kim Hoàn đầu đà, Hoàng Thiên Nhai, một tu sĩ Chu thiên cảnh lưỡng trọng, cùng hai nữ tu diễm lên Thần hải cảnh ngũ trọng.
Kim sắc thiền trượng lơ lửng trên đầu chính là linh giai pháp bảo mà Diệp Cố Vi nói đến.
Kim Hoàn đầu đà mỗi lần dồn nhiều chân nguyên vào thì chín cái vòng vàng trên kim sắc thiền trượng lơ lửng trên đầu lại va mạnh vào nhay, phát ra sóng âm như thực chất bao trùm hơn hai mươi trượng. Trong phạm vi này, Phượng vĩ hỏa nha bị âm ba xung kích đều chậm hẳn, cơ hồ tạm thời choáng váng.
Tu sĩ Chu thiên cảnh lưỡng trọng, mỗi lần xuất thủ đều phát ra hơn trăm bạch sắc băng nhận, không chỉ có uy lực gần đạt bán linh khí, còn phát ra hàn khí lạnh lùng, khiến yêu thú hành động chậm chạp hơn.
Cả hai liều mạng thi triển pháp bảo, dốc sức kích phát thuật pháp, ngần ấy yêu thú vây quanh bị áp chê đến mức không phát huy được một nửa uy lực.
Hai nữ tu xinh đẹpThần hải cảnh ngũ trọng thi triển thuật pháp thập phần đặc biệt, điều khiến một viên lam sắc đơn châu như trứng chim câu, âm hàn khí tức cực nồng, đơn châu có vẻ không phải do thuật pháp hình thành, cũng không phải pháp khí, mà giống với yêu thú nội đơn. Được hai nữ tu đầy đặn thi triển, cũng như điều khiển yêu đơn, tùy tâm sở dục, trong vòng vài chục trượng, muốn tấn công vào đâu cũng được, uy năng còn hơn cả bán linh giai pháp khí, cơ hồ mỗi đòn là giết được một con Phượng vĩ hỏa nha.
Kinh nhân nhất là thuật pháp của Hoàng Thiên Nhai, thanh hắc sắc âm khí cuồn cuộn, hình thành quỷ trảo lớn bằng nửa người thật, chộp ra là yêu thú bị chụp trúng chỉ hơi giãy giụa rồi khí tuyệt thân vong.
"Thuật pháp này tương tự Âm tuyệt phá sát trảo của Hắc Sơn giáo xưa kia. Tu vi đạt mức cao thậm chí có thể trực tiếp hủy được phi kiếm, pháp bảo của đối phương. Không rõ hỏa thuật pháp y tu luyện có đạt mức đó không ."
Giọng lục bào lão đầu vang lên trong tai gã, hiển nhiên cũng kinh ngạc trước uy lực thật pháp của Hoàng Thiên Nhai.
Ngụy Tác hơi kinh hãi, sau cùng cũng nhận ra vì sao họ kiên trì được đến giờ, chiếm thượng phong trong trận chiến tiêu hao này.
Rõ ràng mấy người này dù kích phát pháp bảo hay thuật pháp, chân nguyên tổn hao thập phần kịch liệt nhưng họ liên tục nhét vào miệng đơn dược có thể hồi phục chân nguyên, hình như không bao giờ cạn.
Quả thật quá lạ lùng!
Một tu sĩ mà bế quan, có thể sẽ chuẩn bị số lượng kinh nhân đơn dược kiểu Kim linh đơn nhưng tuyệt đối không thể mang theo mấy trăm viên đơn dược hồi phục chân nguyên, có điều hiện giờ không chỉ một tu sĩ có nhiều đơn dược kiểu này mà hơn ba mươi người đều có.
Hiện tại mà không động thủ, yêu thú còn lại khẳng định sẽ bị giết sạch.
Trầm ngâm một chốc, Ngụy Tác bình tĩnh nắm pháp khí ẩn hình cốt thứ trong tay, đồng thời lấy nô thú đại đựng Phệ tâm trùng ra.
Chỉ liếc mắt, gã vô thanh vô tức kích phát hướng vào lam sam tu sĩ đang điều khiển hai tấm pháp thuẫn. Nguồn truyện: Truyện FULL
Phập một tiếng thật khẽ, không có bất kỳ dấu hiệu này, yết hầu lam sam tu sĩ đột nhiên xuất hiện một lỗ thủng, hai tấm pháp thuẫn che phía trên tan hết linh quang rơi xuống.
"Chuyện gì hả!"
Lão giả gầy khô mặc thổ hoàng sắc pháp y đứng cạnh y nhợt nhạt mặt mày, cuống quít chụp lấy hai tấm pháp thuẫn để kích phát.
Chát!
Trán bạch y tu sĩ vừa phát ra hơn trăm bạch sắc băng nhận thủng một lỗ!
"Có tu sĩ đánh lén!"
"Ẩn hình pháp khí!"
Mọi tu sĩ Tứ Hải đường còn lại đều nhìn rõ, huyết quang xuất hiện trên đầu bạch y tu sĩ thì một bóng máu lướt đi rất nhanh, rồi lại tan biến vô ảnh vô tung.
Sắc mặt Hoàng Thiên Nhai vốn dễ coi hơn, thậm chí còn hơi hớn hở lập tức kinh sợ tột bậc.
Vì dù nhìn hay dùng thần thức cũng không thấy thân ảnh tu sĩ nào quanh đó, tựa hồ đối phương là ác ma không có hình thể!
Mọi người vào[/SIZE] đây đóng góp để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 172: Thần hỏa cuồng xoa!

Không còn thuật pháp đại phạm vi của bạch y tu sĩ khống chế, Tứ Hải đường lâm vào tình thế cực kỳ bất lợi.
"A!"
Chỉ trong tích tắc, mấy viên hỏa châu do Phượng vĩ hỏa nha phát ra trúng ngực một hắc bào trung niên tu sĩ, ngọn lửa thiêu đốt khiến hắc bào tu sĩ kêu lên thê thảm, lập tức ô hô ai tai.
"Tiền bối!"
Thấy phe mình không chống nổi, sắc mặt Hoàng Thiên Nhai cực kỳ khó coi, nghiến răng gầm lên: "Chồng cô cô của tại hạ là Lý Thiệu Hoa trưởng lão của Đông Dao thắng địa, xin tiền bối nể mặt Đông Dao thắng địa mà hạ thủ lưu tình!"
Ngụy Tác mượn thi thể yêu thú yểm hộ, từ từ lui lại mấy trượng, nghe Hoàng Thiên Nhai nói thế thì hơi sững lại.
Nhưng gã không thể hiện gì, lùi thêm hai ba trượng, lại đứng sau một thi thể yêu thú.
Hoàng Thiên Nhai và Kim Hoàn đầu đà kinh hãi nhìn quanh, không thấy lời đáo thì Hoàng Thiên Nhai lại hô to: "Chỉ cần tiền bối không xuất thủ, yêu thú và mọi vật ở đây sẽ thuộc về tiền bối!"
Đoạn thấy tứ phía vẫn lặng thinh, Hoàng Thiên Nhai đưa mắt ra hiệu cho bọn Kim Hoàn đầu đà, cả toán vừa toàn lực chống cự vừa lui đi, hòng tẩu thoát.Nhưng sắc mặt tất cả xanh lét vì dù di động về hướng nào, yêu thú cũng đuổi theo hướng đó, không thể thoát nổi. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Liều thôi!"
"Tự kích nổ Huyền âm sát đơn!"
Hoàng Thiên Nhai tất nhiên không rõ vì y và bọn Kim Hoàn đầu đà đã dính Thiên vân tinh, chỉ thấy đối phương không chịu nhượng bộ, vẫn điều khiến yêu thú tấn công thì đều biến sắc. Hoàng Thiên Nhai nghiến răng, hung hãn hạ lệnh với hai nữ tu xinh đẹp.
"Phu quân!" Thấy Hoàng Thiên Nhai gầm lên hạ lệnh, hai nữ tu run rẩy, mặc cắt không còn hột máu.
"Chỉ phế tu vi mà thôi, còn có thể tu luyện lại, không hành động nhanh thì chúng ta sẽ chết hết ở đây!" Thấy lưỡng nữ do dự, Hoàng Thiên Nhai méo mó mặt mày, cực kỳ hung hãn gằn giọng: "Mau tự nổ Huyền âm sát đơn! Không thì ta giết ngay các ngươi!"
Hai nữ tu thấy không cách nào thoát được thì đau đớn nghiến răng, hai viên lam sắc đơn châu xoay tít trên không, băn vào nơi yêu thú đông nhất rồi nổ tung.
Hai viên lam sắc đơn châu nổ tung, lam sắc khí diễm âm hàn tột bậc tràn ra, uy năng khiến sắc mặt Ngụy Tác tái đi, uy năng này tựa hồ cao hơn Âm lân cốt kiếm mấy lần. Bảy tám con Phượng vĩ hỏa nha gần đó bị nổ tung thành mấy mảnh, con nào bị lam sắc khí diễm quét trúng như chao đảo như say rượu, không cách nào kích phát thuật pháp.
"Uy lực đáng sợ thật!"
"Thuật pháp gì mà đặc biệt thế này, ta cũng chưa thấy bao giờ." Lục bào lão đầu oai oái kêu lên.
Hai viên lam sắc đơn châu nổ tung, hai nữ tu cùng phun máu, sắc mặt nhợt nhạt ngồi phệt xuống.
Hoàng Thiên Nhai không nhìn cả hai, thanh hắc sắc âm khí lại điên cuồng tràn ra ngưng thành quỷ trảo quét ngang, chụp được năm, sáu con Phượng vĩ hỏa nha, cả đàn Phượng vĩ hỏa nha tức thì tắt hơi!
Tuyệt đại đa số Phượng vĩ hỏa nha bị diệt trừ, tu sĩ Tứ Hải đường lại chiếm thượng phong, nhưng chát một tiếng, cổ họng một tu sĩ lại đột nhiên thủng một lỗ.
Tu sĩ này lại là thanh bào tu sĩ đứng trên tường từng hận yêu thú đến ít quá.
"Loài chuột phương nào, có bản lĩnh ra đây quang minh chính đại đấu một trận với ta, chỉ biết trốn tránh đánh lén thì là hảo hán gì!" Kim Hoàn đầu đà thấy vậy thì rú lên.
Chát! Cơ hồ y vừa ré lên thì lại trên mình lại vang lên tiếng động nhẹ, không phải ẩn hình pháp khí đáng sợ mà tựa hồ là làn sóng trong veo phát ra. "A!" Kim Hoàn đầu đà ôm đầu kêu lên thống khổ tột bậc.
Kim sắc thiền trượng trên không mất đi chỗ dựa, linh quang tản mát, rớt ngay xuống.
"Thần thức xung kích?"
Hoàng Thiên Nhai tvừa mới kinh hô, trán một tu sĩ Chu thiên cảnh khác lại thủng một lỗ.
Ẩn hình pháp khí như hoàn toàn tan biến.
Yêu thú lại chiếm thượng phong.
Hoàng Thiên Nhai cũng nhận ra đối phương không rõ ẩn mình ở đâu, không hề vội vàng mà chỉ giữ cho yêu thú mạnh hơn một chút, để song phương lưỡng bại câu thương.
"Tiền bối! Chồng cô cô vãn bối là Lý Thiệu Hoa đã đạt Phân niệm cảnh ngũ trọng, tấn thăng kim đơn là việc chắc chắn, mong tiền bối bỏ quá!"
"Tiền bối có thể coi thường đàn đê giai yêu thú, nhưng Huyền Sát đại pháp của tại hạ là thiên cấp công pháp! Chỉ cần tiền bối tha mạng, tại hạ sẽ hiến Huyền Sát đại pháp cho tiền bối."
Thấy cả Kim Hoàn đầu đà cũng không cách nào chống nổi thần thức xung kích, Hoàng Thiên cho rằng Ngụy Tác là cao giai tu sĩ hơn xa bọn hắn, liền uy bức lợi dụ van xin.
"Thiên cấp thuật pháp?"
Ngụy Tác bất động sau một thi thể bĩu môi, lặng lẽ tiến bước.
Thiên cấp thuật pháp đích xác hấp dẫn, uy lực Hoàng Thiên Nhai thi triển quỷ trảo thì gã thấy tận mắt, nhưng gã không cho rằng sau khi giảng hòa thì gã lại dễ chịu gì. Gã chưa từng gặp tu sĩ nào bị bắt nạt mà không báo thù.
Không thấy bất kỳ hồi âm nào, một tu sĩ đứng bên Hoàng Thiên Nhai không nén nổi nữa, thi triển hai tấm pháp thuẫn.
Đột nhiên phát ra linh quang quang tráo, tu sĩ đó trực tiếp lao ra ngoài, xem ra muốn uy năng phòng ngự của hai tấm pháp thuẫn và linh quang quang tráo để thoát thân.
Mấy tu sĩ Tứ Hải đường ngẩn ra, đều ngoạc miệng chửi mắng.
Tiếng chửi vừa cất lên, mắt Hoàng Thiên Nhai ánh lên hung quang, thanh hắc sắc âm khí pun tràn, cách một tiếng phá tan linh quang quang tráo quanh tu sĩ đó, hất văng xuống đất đoạn quỷ trảo chụp hai tấm pháp thuẫn quay lại.
Lúc tu sĩ đó đáp xuống, toàn thân xanh lè, thất khiếu chảy máu.
Uy lực thuật pháp này của Hoàng Thiên Nhai còn hơn cả linh cấp đê giai pháp bảo.
Chụp hai pháp thuẫn lại, mặt Hoàng Thiên Nhai ánh lên thanh quang, thanh hắc sắc ma thủ lại ngưng tụ chụp ra, trừ Kim Hoàn đầu đà thì giết hết mọi tu sĩ, cả hai nữ tu cũng vậy!
"Hoàng Thiên Nhai, ngươi làm gì hả!" Kim Hoàn đầu đà mới thoát khỏi cơn đau đầu do thần thức xung kích, thấy vậy thì kêu lên với vẻ không dám tin.
"Quá đông người, chỉ bằng số pháp thuẫn này không phòng thủ được mà sẽ bị giết hết! Ngươi điều khiển pháp thuẫn, bảo vệ cả hai để ta toàn lực thi pháp! Như thế chúng ta mới có đường sống!"
Hoàng Thiên Nhai gầm lên, chụp hai tấm pháp thuẫn mới lấy về, kích phát che chăn trước sau.
Kim Hoàn đầu đà cũng tỉnh ngộ, kích phát hai tấm pháp thuẫn nguyên lành bảo vệ quanh người.
Thoáng sau, Kim Hoàn đầu đà phụ trách phòng ngự, nhi Hoàng Thiên Nhai liên tục xuất ra thanh hắc sắc ma trảo, tựa hồ diệt sạch yêu thú còn lại.
Cùng lúc, một dải kim quang chói lòa từ góc trái phía trước cả hai đột nhiên sáng lên từ hư vô.
Hoàng Thiên Nhai và Kim Hoàn đầu đà loáng thoáng thấy một bóng người trong veo.
Trong mắt họ, đó là ác ma đáng sợ nhất.
Đoạn cả hai không nhìn thấy gì nữa, kim quang hình mũi đinh ba hiện lên sáu vầng mặt trời khiến mắt cả hai như bị lửa đốt, không thể mở ra.
"Lục dương thần hỏa xoa!"
Hoàng Thiên Nhai ré lên với vẻ không dám tin, kim sắc hỏa quang giáng mạnh vào pháp thuẫn trước mặt Kim Hoàn đầu đà.
Kim sắc pháp thuẫn mà nhiều tứ cấp yêu thú cùng thuật pháp xung kích không hủy được lại bị xé tan như tờ giấy.
Trong tích tắc đó, thanh hắc sắc âm khí hung hãn phun ra, ngưng thành ma trảo, chụp lấy kim sắc hỏa quang!
Hoàng Thiên Nhai trong khi không nhìn rõ, lại thông qua thần thức mà phán đoán chuẩn xác.
Cơ hồ cùng lúc đó, chát một tiếng, sóng gợn trong veo tỏa ra trên đầu hắn, thân thể Hoàng Thiên Nhai cứng lại, phát ra tiếng thét chói lói.
Thanh hắc sắc ma trảo không còn khí lực tan như tuyết dưới ánh nắng, bị kim sắc hỏa quang thiêu cháy, hỏa quang lại xung kích trúng mình Kim Hoàn, chỉ lóe lên là y thét vang thê thảm đoạn biến thành tro bụi.
Thân thể bị thần thức xung kích cong lại như con tôm, Hoàng Thiên Nhai lấy ra một tấm thanh sắc ngọc phù, định bóp nát. Cơ hồ đồng thời, trong đống thi thể yêu thú sau lưng vọt lên một cái bóng trong suốt, lại phát ra một làn sóng trong veo xung kích đầu y.
Thân thể Hoàng Thiên Nhai cứng lại!
Chát một tiếng, thiên linh y rực huyết quang, thân thể co rúm lại ngã xuống.
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 173: Ngọc phù và đơn dược

Không hề dừng lại, cũng như lúc trước Ngụy Tác lại thi triển Hỏa Vân độn, rồi tăng thêm linh quang quang tráo, cẩn thận kiểm tra xem còn ai sống sót không. Gã từng giả chết nên không muốn bị gậy ông đập lưng ông.
Nhưng trước đó tu sĩ thường bị yêu thú xé xác, còn tu sĩ bị Hoàng Thiên Nhai dùng thanh hắc sắc ma trảo chụp trúng thì toàn thân xanh lè, thất khiếu chảy máu, ô hô ai tai.
Kiểm tra xong, Ngụy Tác nhanh chóng lục lọi mọi tu sĩ khác.
Nạp bảo nang!
Pháp khí của những tu sĩ này đều tiêu hao phần lớn, không còn lại bao nhiêu, quan trọng nhất trên mình họ là nạp bảo nang, với số nạp bảo nang Ngụy Tác có không đủ để đựng số lượng thi thể yêu thú kinh nhân.
Lúc Hàn Vi Vi cùng Nam Cung Vũ Tinh đến Cổ Hòe trang đã cơ hồ thành bình địa, kinh hãi nhìn thi thể yêu thú chất như núi và thi thể tu sĩ ngổn ngang, tay Ngụy Tác cầm mười mấy cái nạp bảo nang.
"Mau lên! Các vị dùng nạp bảo nang thu thi thể yêu thú, yêu thú nhị cấp trung giai trở xuống đừng lấy vội, ta tìm một lượt xem còn bao nhiêu nạp bảo nang."
Hàn Vi Vi cùng Nam Cung Vũ Tinh gia nhập, Ngụy Tác tném mười mấy nạp bảo nang cho họ.Nơi này cách Lạc Nguyệt thành ba trăm dặm, địa thế Lạc Nguyệt thành khá thấp, chắc không nhìn thấy được chỗ này, nhưng gã không dám chắc tạo thành động tĩnh như thế mà không bị ai phát hiện, nên gã kịp xem bên trong có thứ gì, mà số nạp bảo nang này vị tất đựng được ngần ấy thi thể yêu thú, cố gắng chọn lấy những con cao cấp một chút.
"Ha ha ha! Ngụy Tác, ngươi mau tu luyện đến Kim đơn cảnh trở lên, giúp ta ngưng hình! Ta cũng muốn có ngần ấy yêu thú. Một lần kiếm được ngần ấy yêu thú, bao nhiêu đời chủ nhân của ta, có người cộng cả đời cũng không bằng. Nếu tất cả mà để mình ta dùng nạp bảo nang đựng hết thì vui vẻ bao nhiêu!" Lục bào lão đầu mê mua sắm kêu lên oai oái trong tai Ngụy Tác.
Thấy tính cảnh đó, Hàn Vi Vi cùng Nam Cung Vũ Tinh không nói thành lời, vội lấy nạp bảo nang, cố gắng nhét thi thể yêu thú vào.
Lúc này không phải đang đào linh thạch trong linh thạch khoáng mạch, mà đứng trong kho của đại tông môn mà nhặt linh thạch.
Linh thạch khoáng mạch giàu có đến đây thì linh thạch cũng lẫn trong tạp thạch, đào bới một lúc mới được một viên, nhưng thi thể yêu thú này đều tương đương với từng viên linh thạch thuần tịnh, chỉ cần cho vào nạp bảo nang là được.
Ngụy Tác lật hết thi thể tu sĩ lên, tìm thêm được tám cái nạp bảo nang.
Cộng thêm mười lăm cái cho Hàn Vi Vi cùng Nam Cung Vũ Tinh là thành hai mươi ba nạp bảo nang.
Tu sĩ Tứ Hải đường trong Cổ Hòe trang phần lớn có tu vi Thần hải cảnh ngũ trọng trở lên, hơn bốn mươi tu sĩ không chỉ có số lượng ngần ấy, nhưng không ít đã bị yêu thú đánh cho tan tành, có người bị xé làm mấy mảnh lẫn vào đống yêu thú, không thể tìm được.
Thấy Hàn Vi Vi cùng Nam Cung Vũ Tinh thu gom như gió quét lá khô, lại chưa đựng đầy nạp bảo nang đang giữ, Ngụy Tác không vội đưa thêm tám cái nạp bảo nang cho họ mà nhanh chóng thu gom các loại pháp khí rớt dưới đất, kể cả những món đã gãy nát nhưng chất liệu tốt một chút thì cũng không bỏ qua. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Lúc lấy hết pháp khí, kể cả pháp khí không nguyên lành, cho vào một cái nạp bảo nang, Ngụy Tác vội nhặt mảnh thanh sắc ngọc phù mà Hoàng Thiên Nhai nắm trong tay.
Hoàng Thiên Nhai định bóp nát ngọc phù, kết quả bị Ngụy Tác sai Phệ tâm trùng hạ gục.
Theo gã tưởng tượng, ngọc phù nãy cũng như cấm chế của đại tông môn, có thể truyền tin cho ai đó, rất có thể truyền tin bị giết về cho Lý Thiệu Hoa trưởng lão gì đó của Đông Dao thắng địa để lão báo cừu.
Gã cầm ngọc phù lên tìm cách hủy đi thật an toàn nhưng chỉ nhìn qua là hơi sững lại, phù văn thập phần cổ kính, ngọc chất cũng thể hiện rõ niêm đại xa xưa, căn bản không phải thứ của tông môn hiện giờ chế tác ra.
"Tiểu tử, đừng nhìn nữa, mau nhặt yêu thú!" Ngụy Tác nghi hoặc nhìn ngọc phù, lục bào lão đầu cuống cuồng kêu lên, "Ngọc phù này là phù lục mà thượng cổ cao giai tu sĩ dùng để ghi chép, về xem cũng được."
"Vậy hả?" Ngụy Tác quét thần thức vào, thiếu chút nữa kêu a một tiếng.
"Huyền Sát đại pháp!"
Ngọc phù này ghi lại môn Huyền Sát đại pháp mà Hoàng Thiên Nhai nói!
Hóa ra Hoàng Thiên Nhai định bóp nát ngọc phù, không phải định báo tin cho Lý Thiệu Hoa trưởng lão mà không muốn để ngọc phù ghi Huyền Sát đại pháp rơi vào tay Ngụy Tác.
Làm gì có chuyện Ngụy Tác không kinh hỉ tột bậc!
"Hàn Vi Vi, Nam Cung Vũ Tinh, đón lấy." Bất quá hiện tại không còn thời gian nhìn kỹ, Ngụy Tác kinh hỉ thu ngọc phù vào nạp bảo nang, ném tám cái nạp bảo nang cho Hàn Vi Vi cùng Nam Cung Vũ Tinh.
Đoạn gã chất toàn bộ thi thể tu sĩ lại, liên tục kích phát một tấm Hỏa vân phù và Hỏa vũ phù, hủy thi diệt tích.
Hỏa vân bao trùm, hỏa vũ trút xuống liên hồi, toàn bộ thi thể tu sĩ hóa thành tro tàn.
Trên mình bọn Hoàng Thiên Nhai có dấu tích ẩn hình pháp khí và Phệ tâm trùng đâm thủng thiên linh, Ngụy Tác không muốn có nhân vật lợi hại nào từ đó suy đoán ra, sẽ gây phiền cho gã sau này.
Trong mấy trăm trượng quanh Cổ Hòe trang, thi thể yêu thú nguyên lành ít nhất cũng mấy nghìn con, sau hai tuần hương mà bọn Ngụy Tác còn mấy cái nạp bảo nang chưa nhét đầy.
Thấy đã kas lâu nên để an toàn, mấy nạp bảo nang còn lại, gã không kén chọn mà thấy yêu thú nào là nhét vào, sau khi nhét đầy thì nhanh chóng bỏ đi, khuất bóng vào núi rừng.
Dù vậy quanh Cổ Hòe trang phụ cùng còn đến bảy, tám trăm con yêu thú rải rác.
Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi, Nam Cung Vũ Tinh đi khỏi chừng ba tuần hương, ba tu sĩ không rõ qua đường hay phát hiện nơi này có gì khác lạ mà đến.
Lúc nhìn rõ tình hình, cả ba cùng hô lên kinh hãi không dám tin vào mắt mình.
Khó khăn lắm mới định thần lại, ba tu sĩ nhanh chóng chọn lựa yêu th, đựng đầy nạp bảo nang rồi thì còn bẻ dây leo kết thành thừng kéo thêm mấy chục con, biến mất trong màn đêm.
...
Không đến nửa đêm, cơ hồ tu sĩ Lạc Nguyệt thành đều biết một tin kinh ngạc.
Cổ Hòe trang bên ngoài Lạc Nguyệt thành ba trăm dặm, vốn là chỗ của Tứ Hải đường bị san phẳng, hơn nữa trong phạm vi mấy dặm quanh đó có ít nhất bảy, tám trăm thi thể yêu thú.
Mấy toán tu sĩ được tin đến đây đầu tiên đã giao chiến dữ dội vì tranh giành thi thể yêu thú, sau đó thậm chí kinh động cả Nguyệt Hoa tông cử hơn năm mươi cao giai tu sĩ đến cướp hết số thi thể yêu thú.
Nhưng mấy tán tu cấp thấp nhận được tin sớm hơn đã nhặt được không ít thi thể yêu thú, người may mắn nhất kiếm được hai mươi con tam cấp yêu thú.
Vận khí tốt như thế khiến, tuyệt đại đa số tu sĩ Lạc Nguyệt thành vừa ghen tị vừa ảo não vì sao vì không nhận được tin tức đó.
Cùng lúc đó người gây ra mọi việc là Ngụy Tác đứng trong tĩnh thất của Linh Đơn phường toét miệng cười với một đống nạp bảo nang trước mặt.
"Ngụy Tác, ngươi đừng có cười ngớ ngẩn nữa được không, bằng không ta sẽ lấy hết nạp bảo nang cho mà xem." Hàn Vi Vi bực bội nói.
"Kiếm được ngần ấy yêu thú, vui một tí không được hả."
"Vui cái gì mà gần nửa canh giờ rồi!"
"Được thôi!" Thấy Hàn Vi Vi sắp nổi giận, Ngụy Tác lau nước miếng, cầm một cái nạp bảo nang lên, nhìn vào bên trong. Thoạt nhìn là gã kêu lên, "A! Toàn là linh thạch! Ít nhất cũng mười ba vạn viên hạ phẩm linh thạch trở lên!"
"Nhiều linh thạch quá!" Hàn Vi Vi cùng Nam Cung Vũ Tinh hít một hơi lạnh, nhưng thấy Ngụy Tác cầm nạp bảo nang, Hàn Vi Vi thiếu chút nữa ngất xỉu, "Ngụy Tác, đồ ngu xuẩn, ngươi cầm nạp bảo nang của mình!"
"A?" Ngụy Tác toát mồ hôi, ngượng ngùng, "Xin lỗi, nạp bảo nang nhiều quá nên ta không đếm rõ."
"Ngốc!" Hàn Vi Vi cầm một cái nạp bảo nang lên dùng thần thức tra xét.
Bất quá cũng không thể trách Ngụy Tác, hiện tại gã có bảy nạp bảo nang, cộng thêm Hàn Vi Vi có hai, lấy được của tu sĩ Tứ Hải đường hai mươi ba nạp bảo nang, cộng lại thành ba mươi hai cái, tất cả đều nhét đầy thi thể yêu thú. Dù bất kỹ tu sĩ nào gặp trường hợp này cũng choáng váng chứ nói gì Ngụy Tác luôn keo kiệt vì cho rằng mình thiếu linh thạch.
Thấy nàng ta động thủ, Ngụy Tác cũng cầm một cái nạp bảo nang lên. Hiện tại số lượng yêu thú quán hiều, tạm thời khẳng định không cách nào đếm rõ, chủ yếu phải xem tu sĩ Tứ Hải đường có thứ gì hay ho không đã.
"Không phải chứ? Nhiều thế hả?" Sắc mặt Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi tựu đều lạ lùng.
Không đợi Nam Cung Vũ Tinh lên tiếng, Hàn Vi Vi lấy từ nạp bảo nang ra một cái túi tơ trắng, bên trong toàn là đơn dược trắng ngần, có tới năm sáu trăm viên.
Ngụy Tác liếc Hàn Vi Vi, đưa tay lấy ra một cái túi to tương tự, trong đó cũng là đơn dược tương tự, số lượng tựa hồ không chỉ năm sáu trăm viên!
Trừ yêu thú, mọi thứ trong nạp bảo nang của tu sĩ Tứ Hải đường đều bị Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi lấy ra.
Trừ mấy pháp bảo của bọn Kim Hoàn đầu đà đã bị Ngụy Tác thu nhận, mớ nạp bảo nang này không có bất kỳ pháp khí nào nữa.
Linh thạch đại, cơ hồ mỗi nạp bảo nang đều có, nhiều thì hơn vạn hạ phẩm linh thạch, ít nhất cũng một hai nghìn viên, tổng cộng đến gần tám vạn linh thạch.
Chỉ thế thì không khiến Ngụy Tác hớn hở, trừ nạp bảo nang cá biệt, vái nào cũng có một túi tơ trắng đựng đơn dược trắng ngần, hơn hai mươi túi tổng cộng phải một vạn viên trở lên. Trừ ra, tuyệt đại đa số nạp bảo nang đều có một túi thanh sắc đơn dược.
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 174: Công thức luyện đơn

Thanh sắc đơn dược này chỉ lớn hơn hạt đậu, nhưng số lượng càng kinh nhân, túi nào cũng có hai, ba nghìn viên.
"Hồi chân đơn!"
Viên đơn dược trắng tinh tỏa mùi thơm thoang thoảng, Hàn Vi Vi cơ hồ khẳng định, vì đơn dược này mà hôm trước nàng ta đuổi theo một tu sĩ đến tận Thất Tinh thành.
Nhưng loại đơn dược màu xanh thì Hàn Vi Vi có thể coi lưỡng phẩm luyện đơn sư cũng không biết là loại nào.
"Ngụy Tác, ngươi định làm gì!"
Trong lúc trầm ngâm, Hàn Vi Vi thấy Ngụy Tác cầm một viên lên nuốt thì kinh hãi: "Mau thổ ta, cẩn thận có độc!"
"Dù là độc dược, luyện số lượng ngần ấy làm gì." Ngụy Tác nuốt luôn rồi tỏ vẻ lạ lùng bảo Hàn Vi Vi: "Ngươi ngửi thử xem mùi đơn dược này có giống thứ này không."Hàn Vi Vi ngẩn người, chụp một viên đưa lên ngửi, cũng thoáng biến sắc, không nói gì mà nuốt luôn.
Nam Cung Vũ Tinh hoang mang, cũng nuốt một viên, lập tức ngẩn người, "Hồi khí tán?"
Hiệu quả của Hồi chân đơn cơ hồ tương đồng với Hồi khí đơn, còn thanh sắc đơn dược tựa hồ hơn Hồi khí tán một chút.
"Lẽ nào Tứ Hải đường có luyện đơn sư có thể luyện chế đơn dược này?" Hàn Vi Vi nhăn nhó hỏi Ngụy Tác.
"Ta thấy không đơn giản như thế." Ngụy Tác cười khổ: "Mấy đầu mục Tứ Hải đường đều ở đây, ngươi có thấy Cổ Hòe trang có bất kỳ đồ luyện đơn gì không?"
Hàn Vi Vi rất nhanh trí, giật giật chân mày: "Thế nào, Ngụy Tác, ngươi phát hiện gì hả?"
"Không có phát hiện gì khác." Ngụy Tác đáo: "Hoàng Thiên Nhai lúc bị ta đánh lén có dùng tên một người là Lý Thiệu Hoa của Đông Dao thắng địa ra dọa ta."
"Đông Dao thắng địa?" Hàn Vi Vi nhợt nhạt mặt mày, "Lẽ nào..."
Ngụy Tác gật đầu, "Ta nghĩ như vậy, nếu có bối cảnh lợi hại khác, chắc lúc đó chúng đã nói ra."
Lần này Nam Cung Vũ Tinh nãy giờ không hiểu gì cũng hỏi Ngụy Tác: "Thật ra là chuyện gì?"
"Thu nhập chủ yếu của Trân Bảo các là Hồi khí đơn và Hồi khí tán, cao giai đơn dược khác chỉ có Cơ Nhã luyện chế được, một viên tiêu hao rất nhiều thời gian." Ngụy Tác bảo Nam Cung Vũ Tinh: "Trong hai loại này, chủ chốt là Hồi khí tán, Linh Nhạc thành tuy có chừng mười vạn tu sĩ, nhưng nhiều người không phải lúc nào cũng ở trong thành, luôn có chừng sáu, bảy vạn hoạt động gần Linh Nhạc thành, trong số này rất hiếm tu sĩ Chu thiên cảnh trở lên, tu sĩ Chu thiên cảnh mới dùng Hồi khí đơn có hiệu quả hồi phục tốt hơn, còn lượng tiêu hao lớn nhất phải là Hồi khí tán."
Thoáng ngừng một chút, gã tiếp lời, "Hiện tại xuất hiện Hồi chân đơn, hiệu quả ngang với Hồi khí đơn của Trân Bảo các nhưng giá thấp hơn, chỉ cần tu sĩ đầu óc không có vấn đề gì thì đều mua Hồi chân đơn. Sinh ý của Hồi khí đơn bị đứt đoạn, Trân Bảo các chỉ mất một phần thu nhập nhưng nếu xuất hiện thứ giống Hồi khí tán nhưng giá thấp hơn..."
Nam Cung Vũ Tinh cũng kịp phản ứng, "Ngụy Tác, ý ngươi là có thế lực nào đó luyện chế với số lượng lớn hai loại đơn dược này để nhắm vào Trân Bảo các?"
"Ta thấy rằng rất có khả năng Đông Dao thắng địa giờ trò." Ngụy Tác hầm hừ: "Không phải Đổng Thanh Y gì đó thèm muốn Cơ Nhã hả? Trân Bảo các sụp đổ, chưa biết chừng lại có cơ hội."
"Nếu là Đông Dao thắng địa, ta thấy rất có khả năng." Nam Cung Vũ Tinh trầm ngâm một chốc, gật đầu, "Đông Dao thắng địa mấy năm nay ngày càng lớn mạnh, nhưng vẫn bị Tụ Tinh tông áp chế, muốn phát triển tại Thất Tinh thành rồi vượt qua Tụ Tinh tông cơ hồ là bất khả thi."
"Không được! Ta phải về cho sư thư biết." Hàn Vi Vi định đi ngay.
"Tiểu tử, ngươi muốn giúp Cơ Nhã thì quá giản đơn." Giọng lục bào lão đầu có phần đắc ý dương dương vang lên trong tai Ngụy Tác, "Bất quá ngươi đã nhìn người ta thì cũng nên giúp một lần, Hồi chân đơn của đối phương đại khái rẻ hơn Hồi khí đơn của họ bao nhiêu?"
"Đợi đã." Ngụy Tác vội gọi, cố ý nói: "Hàn Vi Vi, giá của Hồi chân đơn rẻ hơn Hồi khí đơn của các ngươi bao nhiêu?"
"Một phần mười. Thế nào hả?"
"Đợi ta một chút." Mắt Ngụy Tác ánh lên mấy lần: "Ta có một công thức, ngươi giao cho sư thư, để nàng ta luyện chế xem có hữu dụng hay không."
Hàn Vi Vi sững sờ, "Ngươi có công thức luyện đơn?"
Ngụy Tác gật đầu, không nói gì, trước khi bế quan, gã thường viết những thứ cần thiết giao cho Phệ tâm trùng đỡ khay ngọc bay ra, để Chi Tiếu Xuân đi mua, nên gã có mang theo giấy bút trong nạp bảo nang, bèn lấy ra viết rồi đưa cho Hàn Vi Vi.
"Ta phải chuẩn bị một số thứ để tu luyện, hiện tại về Linh Nhạc thành cũng không có gì để mua, cứ ở lại Lạc Nguyệt thành một ngày đã. Qua truyền tống pháp trận trực tiếp về Linh Nhạc thành rất an toàn, ta không đưa ngươi về Linh Nhạc thành nữa." Đưa tờ giấy ghi công thức luyện đơn cho Hàn Vi Vi, gã bảo.
"Ta đi cùng là được." Nam Cung Vũ Tinh nhìn gã: "Ta cũng phải về Linh Nhạc thành báo cho người của Thiết Sách manh mối về Lý Hồng Lân."
"Kỳ thực ngươi có thể rời Thiết Sách, lần này chúng ta kiếm được ngần ấy yêu thú, chia ba ra, sau này hợp tác nữa thì thiếu gì linh thạch." Ngụy Tác gật đầu rồi bảo thẳng Nam Cung Vũ Tinh, "Kể cả phần của Chu Tiểu Xuân cùng Chân Sùng Minh thì linh thạch để tu luyện cũng thành vấn đề."
"Ngươi chính thức mời ta nhập bọn với ngươi và Hàn Vi Vi?" Nam Cung Vũ Tinh không ngờ gã lại nói thẳng ra trong lúc này, mắt ánh lên cảm động rồi nghiêm túc nói, "Thiết Sách còn có mấy bằng hữu của ra, lần trước tại Thanh Phong lăng, trong số bị Hắc Sát giết chết có bằng hữu từng cùng ta vào sinh ra tử."
Ngụy Tác nói: "Nên ngươi nhất định phải cùng tiến thoái với người của Thiết Sách, báo thù cho họ, đúng không?"
Nam Cung Vũ Tinh gật đầu: "Không sai
"
Vậy báo thù xong, ngươi sẽ rời Thiết Sách?"
Nghe Ngụy Tác hỏi với vẻ mặt dày, Nam Cung Vũ Tinh bật cười, nhưng trong lòng càng thấy cảm động, bởi đối thủ của gã phần lớn vì nàng mà ga mới trêu vào.
"
Được, chỉ cần ngươi đảm bảo một việc, sau việc này ta sẽ rời Thiết Sách, gia nhập cùng các ngươi." Nam Cung Vũ Tinh hơi do dự, nhìn Ngụy Tác đầy nghiêm túc rồi gật đầu
"
Đảm bảo cái gì?" Ngụy Tác hơi bất ngờ.
"
Đảm bảo không làm cái việc bảy trăm linh thạch." Hàn Vi Vi hơi thiếu kiên nhẫn, vừa đi ra vừa khinh thị nói, "Còn việc gì nữa."
Nam Cung Vũ Tinh cũng đỏ mặt im lặng đi theo, xem ra bị Hàn Vi Vi nói trúng tim đen.
"
A?" Ngụy Tác tròn mắt, nhưng thấy Nam Cung Vũ Tinh cùng Hàn Vi Vi sắp ra khỏi cửa thì gã kêu lên, "Ta sẽ không làm việc bảy trăm linh thạch đó nữa!"
"
Chà! Quên không bảo họ gặp nhau thế nào." Kêu to xong xuôi, Ngụy Tác đột nhiên như tỉnh mộng, đuổi theo một lúc thì như vừa thấy mỹ nữ đang tắm, thỏa mãn quay lại tĩnh thất.
Gã đóng cửa lại, lục bào lão đầu chui khỏi Dưỡng quỷ quán, tỏ vẻ khinh thị: "
Ta còn tưởng ngươi mặt dày bảo Nam Cung Vũ Tinh theo mình, không ngờ lại để nàng ta cùng Hàn Vi Vi đi mất. Ngươi cuống quít đến Thất Tinh thành để dàn hòa với nàng ta, để đi như thế mà không lo?"
"
Lo chết đi được" Ngụy Tác lắc đầu, "Thật lòng ngươi chắc cũng cho rằng nàng ta không hiểu vì sao tỏ chức như Phi Ưng và Thiết Sách đều không có cao giai tán tu. Cao giai tán tu tự kiếm linh thạch cũng được rồi, vào các tổ chức như thế chỉ tổ tự rước phiền hà, có gì lợi lộc đâu. Bất quá nàng ta không phải hạng tu sĩ thấy lợi là quên nghĩa, đã nhận được lợi ích từ Thiết Sách thì phải giúp gì đó cho Thiết Sách. Thật ra ta thấy như vậy hơi ngốc nhưng ta thích nàng ta như thế. Với tu vi hiện thời của ta, dù cả ngày đi theo nàng ta, gặp phải kẻ lợi hại thì cũng không có nhiều tác dụng, nghĩ cách đề cao tu vi và thực lực mới hữu dụng, lập động phủ trước đã, lúc không thể ở lại trong thành thì ít ra còn có nơi mà ẩn náu. Đúng rồi, lão đầu, công thức ngươi cho Cơ Nhã thật ra là chuyện gì, còn nữa, ngươi có biết phương pháp bố trí địa hỏa lô không?"
"
Được rồi! Nếu là ta thì tốt nhất giết sạch, cướp sạch mọi tu sĩ, gom hết đồ tốt cho mình! Lục thân bất nhận, tu luyện mới nhanh nhất. Như các ngươi, ta không thấy ai được cả. Bất quá ngươi còn hiểu được quyền đầu của ai lớn là có lý, kế hoạch lập động phủ của ngươi còn nghe được. Chỉ cần ngươi chịu bỏ linh thạch, mua lấy địa hỏa lô, chắc không thành vấn đề." Lục bào lão đầu hừ một tiếng, ngừng lại: "Công thức ta cho Cơ Nhã là thứ gần như Hồi khí đơn nhưng với giá trị nguyên liệu của các ngươi hiện nay thì giá thấp hơn Hồi khí đơn ba, bốn phần mười."
"
A? Còn rẻ hơn Hồi chân đơn ba, bốn phần?" Ngụy Tác tròn mắt, "Lão đầu có thứ tốt thế, sao không cho ta biết?"
"
Công thức này có tác dụng gì với ngươi? Muốn dùng cứ mua Hồi khí đơn là được, nếu muốn kiếm linh thạch thì Hỏa cầu phù còn rẻ hơn cơ mà." Lục bào lão đầu cực kỳ khinh thị.
Ngụy Tác nghĩ cũng đúng, gật đầu rồi im lặng thầm tính toán. Nguồn truyện: Truyện FULL
Hiện tại căn cơ bất ổn, Nam Cung Vũ Tinh tạm thời không chịu ly khai Thiết Sách, gã cũng có những bí mật tạm thời không muốn để nang và Hàn Vi Vi biết. Việc lập động phủ, gã quyết định một mình hoàn thành, chỉ cần xác định trước cách gặp mặt với Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi khi có việc gấp là được.
Gã tiếp đó muốn tìm xem có được phòng ngự pháp trận để bảo vệ động phủ hay không, rồi lập một địa hỏa đơn phòng trong động phủ. Như vậy sẽ giúp Chân Sùng Minh trực tiếp luyện đơn trong động, không đến nỗi vì đi lại trong thành mà bi bám theo hoặc bị lần ra manh mối, hơn nữa gã cần địa hỏa đơn phòng để luyện khí.
Còn về Diệp Cố Vi và Diệp Tiêu Chính, đã được Hàn Vi Vi dưa về Linh Nhạc thành Trân Bảo các, hiện tại Hàn Vi Vi lại về, thương thế của Diệp Tiêu Chính không còn gì đáng lo nữa.

Chương 175: Song tu thuật pháp!

Thiết lập động phủ, chắc chắn phải làm.
Chạm vào các đại phái như Đông Dao thắng địa, Tụ Tinh tông, Thiên Nhất môn, cứ ở trong thành rất dễ bị tra ra.
Đối với các đại phái, quy củ do họ định ra, người khác không dám ở trong thành tùy ý kích sát biệt tu sĩ khác, nhưng họ muốn giết một tu sĩ Chu thiên cảnh không có bối cảnh thì cũng không khác gì giết một con kiến.
Vì không muốn lãng phí thời gian, cố gắng trong một ngày gom đủ nguyên liệu cho địa hỏa lô phòng rồi tìm địa điểm thích hợp kiến lập động phủ, bố trí địa hỏa lô phòng và một vài thủ đoạn phòng ngự tất yếu chắc chắc mất mấy ngày. Lúc đó Chân Sùng Minh chắc đã luyện chế đủ Bổ thiên đơn cho gã đột phá đến địa cấp trung giai, vừa hay có thể đưa cả hai đến động phủ mới.
Nên gã cần hỏi lục bào lão đầu về điều kiện cần thiết của địa hỏa lô phòng.
Nhưng hỏi rõ rồi thì giá một địa hỏa lô phòng đích xác khiến gã xót ruột.
Trung phẩm địa hỏa lô đã là hai vạn hạ phẩm linh thạch.Muốn lấy được địa hỏa từ dưới lòng đất lên cần pháp trận cùng pháp khí đặc biệt, ít nhất cũng hai đến ba vạn hạ phẩm linh thạch.
Nếu chỉ thỉnh thoảng mới sử dụng, không luyện chế nhiều thì địa hỏa lô phòng không cần thêm gì nhưng như Ngụy Tác liên tục sử dụng để luyện chế Bổ thiên đơn hoặc luyện khí, thì cần có pháp trận hút lấy hỏa sát chi khí tỏa ra, lát thêm nhiều hàn ngọc mới xong, bằng không động phủ sẽ tụ thành một đám mây đỏ trên cao, người khác chỉ nhìn là nhận ra có người đang ở trong động ngày đêm luyện chế gì đó.
Cộng thêm những thứ đó, Ngụy Tác muốn có địa hỏa lô phòng ít nhất cũng giá trị sáu đến bảy vạn hạ phẩm linh thạch.
Nên tông môn cỡ Thiên Nhất môn chỉ riêng truyền tống pháp trận mỗi ngày thu hoạch không ít nhưng dùng cho việc như của gã và cho đệ tử cũng cực lớn.
Biết rõ những thứ cần thiết cho địa hỏa lô phòng, Ngụy Tác lại hỏi rõ phương pháp nuôi dưỡng và khống chế Diệt tiên đằng. Sau đó lục bào lão đầu bảo gã những việc cần chú ý khi tự dựng động phủ, trời cũng sáng dần.
Còn một thời gian nữa, các phường thị mới mở cửa, gã không nghỉ ngơi mà lấy cổ phù ghi lại Huyền Sát đại pháp của Hoàng Thiên Nhai ra.
Chỉ nhìn một chốc, sắc mặt Ngụy Tác cực kỳ cổ quái.
Môn thuật pháp này đích xác uy lực khả dĩ đạt đến thiên cấp trung giai.
Thiên cấp thuật pháp, cả tông môn như Thiên Nhất môn và Tụ Tinh tông cũng không có môn nào, tu đạo giới Thiên Huyền đại lục từng có tu sĩ sử dụng huyền cấp công pháp, phối hợp với thiên cấp thuật pháp lợi hại mà đả biến thiên hạ vô địch thủ.
Hiện tại toàn Thiên Huyền đại lục cộng hết số thiên cấp thuật pháp nổi danh lại cũng không đầy năm mươi môn.
Huyền Sát đại pháp không thể trực tiếp tham ngộ hoặc lợi dụng chân nguyên điều khiển, mà là song tu thuật pháp cực kỳ đặc biệt!
Theo cổ phù giới thiệu, khi nam nữ hoan ái thì hành công tu luyện theo thuật pháp, lúc đối địch mới thi triển được. Tu vi càng tinh thâm, lúc đối địch thì chân nguyên chuyển hóa kích phát thành huyền âm chi khí càng lợi hại. Song tu càng nhiều, uy lực môn thuật pháp này càng mạnh.
Thuật pháp này tương tự Hoan hỉ song tu thiền của Đại hoan hỉ cung, càng đặc biệt ở chỗ Hoan hỉ song tu thiền cần cả nam tu nữ tu cùng tu luyện theo thuật pháp còn Huyền Sát đại pháp thì khi vu sơn vân vũ, chỉ cần nam tu hành công, mỗi lần song tu là uy lực Huyền Sát đại pháp tăng lên, tinh nguyên của nam tu sẽ hình thành một viên hàn đơn trong thể nội nữ tu. Hàn đơn này được gọi là Huyền nữ đơn, là lam sắc tinh châu cực đậm âm hàn chi khí mà Ngụy Tác thấy hai nữ tu thi triển tại Cổ Hòe trang.
Theo cổ phù thượng, hàn đơn này sẽ lớn lên theo số lần song tu, uy lực cũng tăng dần, sau rốt có thể cao hơn kim đơn của tu sĩ, nếu nữ tu đạt mức Kim đơn cảnh, tu thành một viên hàn đơn uy lực tương đương với kim đơn thì thực lực sẽ cao hơn kim đơn tu sĩ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Bất quá Huyền Sát đại pháp của nam tu và hàn đơn trong thể nội nữ đều có tốc độ tiến giai chậm như tu sĩ tu luyện chân nguyên công pháp. Cổ phù có giới thiệu, mới luyện thì huyền sát âm khí không chụp nổi một cái bình hoa còn hàn đơn ban đầu không bằng một hạt gạo.
Theo cổ phù, tu luyện đến mức như Hoàng Thiên Nhai và hai nữ tu, ít nhất phải trên nghìn lần song tu. Việc đó khiến Ngụy Tác còn là xử nam làm sao chịu nổi!
"Con bà nó chứ!"
Gã nhăn nhó ré lên, cẩn thận thu lại cổ phù rồi móc ra cái lọ đựng Thiên vân tinh ra ré lên đau xót.
Hôm nay gã đã thấy uy lực của Thiên vân tinh, chỉ tiếc là gã lo lắng hiệu lực không đủ nên dùng hơi quá tay, trong lọ Thiên vân tinh chỉ còn một chút ở đáy, tối đa được một lần nữa, mà chỉ thu hút được yêu thú trong phạm vi ba trăm dặm.
Thiên vân tinh tại toàn Thiên Huyền đại lục cũng là vật hiếm có, hôm đó lục bào lão đầu tìm được một bình coi như may mắn lắm rồi, muốn mua thêm là bất khả thi.
Xót ruột một lúc, gã vội vàng thu số Thiên vân tinh còn lại, rồi uống một viên Bổ thiên đơn, nhắm mắt điều tức.
Hơn một canh giờ sau, liên tục luyện hóa nhiều viên viên Bổ thiên đơn, Ngụy Tác mở bừng mắt, đứng dậy, rồi đi sang một gian tĩnh thất khác, dặn Chu Tiếu Xuân mấy câu, giao cho y một linh thạch đại, đoạn ra khỏi Linh Bảo phường, đến chỗ tập trung nhiều phường thị nhất Lạc Nguyệt thành.
...
Trưa hôm sau, linh quang lóe lên, Ngụy Tác mặt mày nhợt nhạt hiện rõ thân ảnh trong truyền tống pháp trận ở Thanh Phong lăng.
"Tiền bối!", thấy gã xuất hiện từ trong pháp trận, hai đệ tử Thiên Nhất môn trông coi nơi này đều kinh hãi hành lễ.
Dù gã đã dùng Tiềm Ẩn quyết ẩn giấu một tầng tu vi thì cũng là Chu thiên cảnh lưỡng trọng, linh khí uy áp vượt xa tu sĩ Thần hải cảnh.
Thoáng nhìn hai đệ tử Thiên Nhất môn, ra khỏi lòng úi, Ngụy Tác bất giác lại cười khổ.
Vốn gã định ở lại Lạc Nguyệt thành trung chỉ một ngày nhưng mua đủ nguyên liệu cho địa hỏa lô phòng khó hơn dự tính.
Theo lời lục bào lão đầu, tất cả đều là hàng tầm thường, nhưng Ngụy Tác qua thực tế tiếp xúc đã phát hiện rằng có lẽ vì hai vạn năm nay số lượng yêu thú trong Thiên khung nhiều hơn trước, thủ đoạn kiếm linh thạch của tán tu thông thường là săn yêu thú, còn tu sĩ tự luyện đơn luyện khí ít hơn nhiều hai vạn năm trước, cộng thêm nhiều tông môn đều thiết lập địa hỏa lô phòng nên nguyên liệu hiếm thấy hơn lục bào lão đầu tưởng.
Ngụy Tác sau rốt tốn thêm ba nghìn hạ phẩm linh thạch mua một địa hỏa lô đã được người ta chuẩn bị sẵn mới gom đủ nguyên liệu cho địa hỏa lô phòng. Bởi nếu thiết lập một cái địa hỏa lô hoàn toàn mới, ít nhất cũng mất hơn tháng. Gã nghe ngóng, được biết dù có đến Thất Tinh thành, cũng vị tất mua được địa hỏa lô.
Dù tốn thêm ba nghìn hạ phẩm linh thạch, gã vẫn mất thêm nửa ngày.
Bất quá ra khỏi truyền tống pháp trận, Ngụy Tác thong thả tìm một nơi trong Thanh Phong lăng điều tức nửa canh giờ.
Gã sợ có ai bám theo nên sau khi dùng truyền tống pháp trận qua Lạc Nguyệt thành về Linh Nhạc thành lại đổi mấy lần truyền tống pháp trận khác đến đây, thân thể không dễ chịu tí nào.
Ngụy Tác quyết định kiến lập động phủ ở ngoài Thiên khung.
Ra khỏi Thiên khung, lúc nào cũng có thể gặp cao giai yêu thú, cần giữ được trạng thái tốt nhất.
Ngụy Tác có hai tấm địa đồ bên ngoài Thiên khung, một chỉ đường đến Bắc Mang lăng ở cực nam, cách Thiên khung năm nghìn dặm, Đoạn long nhai gã muốn đến cũng nằm trên quãng đường này. Tấm còn lại chếch về phía đông, xa nhất tới Bạch cổ hoang nguyên ở cách ba nghìn dặm.
Hai tấm này đều do tu sĩ tiểu đội vì lý do nào đó phải đến Bắc Mang lăng và Bạch cổ hoang nguyên chế tác. Những tu sĩ này tả lại những nơi đi qua, tuy đạt cự ky khá xa nhưng không được tạt ngang quá mức, tối đa chỉ một hai trăm dặm. Trên hai tấm địa đồ đều là những đường dài, trông như đường cái quan ngoằn ngoèo.
Bất quá hai mảnh địa đồ này có ý nghĩa đối với tu sĩ là cảnh báo trước, cung cấp con đường tương đối an toàn, tránh khỏi nhưng nơi yêu thú tụ tập. Hoặc đối với tu sĩ định săn yêu thú đặc biệt thì nơi nào thường có.
Hai tấm địa đồ này có ghi chú rõ ràng về lục cấp thậm chí thất cấp yêu thú, chỗ nào cũng thấy, cực kỳ đáng sợ.
Vốn Ngụy Tác định chọn một chỗ trên đường đến Đoạn long nhai để kiến lập động phủ, nhưng nghiên cứu hai phần địa đồ hồi lâu, thì gã quyết định chọn Tiểu Dạ sơn thông đến Bạch cổ hoang nguyên.
Gã không muốn kiến lập động phủ quá gần Thiên khung, sẽ không dễ dàng bị tu sĩ khác phát hiện, sau này dù có đại thế lực định đối phó gã, muốn đánh đến động phủ cũng không dễ dàng. Nhưng cự ly cũng không thể quá một nghìn năm trăm dặm bằng không lúc gã muốn về truyền tống pháp trận lại tốn thời gian, rất bất tiện khi cần kíp.
Trong cự ly tám trăm đến một nghìn năm trăm dặm, địa đồ Đoạn long nhai không có địa điểm thích hợp. Những nơi kín đáo một chút đều thập phần nguy hiểm, còn Tiểu Dạ sơn cách Thiên khung ước chừng chín trăm dặm không chỉ địa hình không tệ mà còn là nơi tứ cấp trung giai yêu thú Tinh mục ngao tụ tập, số lượng yêu thú này mà nhiều sẽ công kích yêu thú khác nên quanh Tiểu Dạ sơn ít có yêu thú khác đi qua, quan trọng nhất là Tinh mục ngao cũng như Xích dực viêm ma đều mù và điếc, chỉ dựa vào khí tức để cảm tri. Có Thanh hoàng hồ lô trong tay, Ngụy Tác ra vào Tiểu Dạ sơn sẽ thập phần an toàn, chỉ khi đưa người khác vào sẽ khá phiền hà.
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau