THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Kế hoạch và thay đổi

Linh quang lóe lên, trong truyền tống pháp trận ở Lạc Nguyệt thành gần Thất Tinh thành nhất hiện ra thân ảnh Ngụy Tác, Nam Cung Vũ Tinh cùng Hàn Vi Vi.
Sắc mặt ba người đều nhợt đi, có vẻ hơi choáng váng.
Truyền tống pháp trận cỡ này khi kích phát thì linh khí dao động quá kịch liệt, sẽ xung kích thần thức tu sĩ. Tuy Thất Tinh thành và Lạc Nguyệt thành chỉ cách nhau bảy ngàn dặm, nên truyền tống pháp trận này chưa phải loại truyền tống vạn dặm, bất quá chỉ thế thì ba người cũng không chịu nổi.
Lúc trước Hàn Vi Vi đuổi theo tu sĩ đó đến Thất Tinh thành, cả hai đều phải nghỉ một ngày tại Lạc Nguyệt thành rồi mới đến Thất Tinh thành.
Trong một ngày liên tục sử dụng hai lần truyền tống pháp trận cỡ này, tu sĩ như Ngụy Tác khi ra khỏi cũng sẽ nhức đầu nôn mửa, thổ ra cả mật xanh mật vàng. Thần thức tổn thương phải tĩnh dưỡng mười bữa nửa tháng mới hồi phục được. Vì thế mà gã rất muốn có Hộ thần cổ phù.
Cả ba tuy hơi khó chịu nhưng Ngụy Tác nhanh chóng lấy ra pháp bảo bạch ngọc hạc, chở ba người bay vào khu rừng bên ngoài Lạc Nguyệt thành.Đi về hướng tây hơn trăm dặm, gã mới điều khiển phi độn pháp bảo đáp xuống.
Gã lấy ra một thứ giống tấm thanh sắc lệnh bài đặt lên một khối nham thạch. Đoạn gã lấy ra bạch ngọc hạc không hề dễ coi, ba người lại vòng qua phía tây, thoáng sau đã tan biến vô ảnh vô tung.
Chừng hai tuần hương qua đi, một con kim sắc cự điểu đột nhiên lao ra từ phía pháp trận bọn Ngụy Tác truyền tống đến.
Ngoại hình kim sắc cự điểu ngoại hình như điêu, lông như hoàng kim lấp lánh phát quang, trên hai cánh kim quang sáng nhất, lúc bay hai chân lôi quang liễu nhiễu, là tứ cấp cao giai Kim sí lôi điểu.
Kim sí lôi điểu bình thường chỉ dài hai trượng còn con Kim sí lôi điểu này hơn ba trượng, rõ ràng là trưởng lão cấp đã tiến giai.
Ngồi trên lưng nó là Tâm Hữu Lan mặc kim giáp.
Phổ thông nô thú đại không cách nào dung nạp yêu thú to lớn như Thủy văn thanh ngưu, Khống linh thuật của Ngụy Tác cũng chỉ có thể khống chế một con yêu thú. Nhưng Tâm Hữu Lan lúc cưỡi Thủy văn thanh ngưu, lúc cưỡi Kim sí lôi điểu, rõ ràng ngự thú tông môn lớn nhất miền nam Thiên Huyền đại lục là Linh Thú cung, không chỉ có ngự thú đại dung nạp được yêu thú to lớn mà có bí thuật chế ngự hai con yêu thú trở lên.
Kim sí lôi điểu có vẻ ngoài bất phàm lượn vòng, đáp xuống phía sau tảng đá đặt thanh sắc lệnh bài mà Ngụy Tác ẩn thân.
"Y quá cẩn thận nhỉ?"
"Lệnh phù nội môn đệ tử không có bất kỳ cấm chế nào, chỉ có Kim sí lôi điểu của ta mới có thể tìm được theo khí tức Thanh đồng mộc chất liệu của nó, y lại bỏ lại ở đây."
"Vốn ta thấy y có tư chất, tuổi đó đã đạt tu vi Chu thiên cảnh tam trọng, muốn thu hút làm đệ tử tinh anh Linh Thú cung. Hiện tại y cẩn thận đến mức này, chưa biết chừng có bí mật gì đó, y cố ý phát ra nhị giai Vân vụ phù chắc để che giấu bí mật. Thế ta lại càng hứng thú."
Nhặt tấm thanh sắc lệnh bài khắc hình đầu thú đặt giữa đống đá sau khối nham thạch, Tâm Hữu Lan cúi đầu lẩm bẩm mấy câu, lại cưỡi Kim sí lôi điểu bay lên, tìm dọc theo khu rừng, thoáng sau cũng khuất bóng chân trời.
Ngụy Tác nghe thấy Tâm Hữu Lan nói tất đã toát mồ hôi lạnh.
Nàng ta không biết gì về Ngụy Tác hưng suy đoán gần như chuẩn xác, đổi lại là tán tu thông thường, đều chỉ mong được gia nhập tông môn ngư Linh Thú cung, nhưng gã có bảo bối là lục bào lão đầu nên không muốn liên can gì đến Linh Thú cung, vạn nhất bị tu sĩ trong tông môn phát giác bí mật, bị sát nhân đoạt bảo là việc đương nhiên. Ngụy Tác cũng không hiểu gì về Tâm Hữu La, không dám tin tưởng mà e ngại nàng ta giở trò nên tuy không nhận ra lệnh bài nội môn đệ tử nàng ta đưa cho có gì không ổn nhưng vẫn cẩn thận bỏ lại ở đây.
Lúc cùng Thiên Phong tử giao thủ, gã phát ra một đạo Vân vụ phù để không bại lộ thực lực.
Thấy Thiên Phong tử có linh giai pháp bảo công kích và pháp bảo phòng ngự, Ngụy Tác mà không dùng con bài tẩy nào tất không xong, nên chân nhắc một lúc, gã quyết định dùng thần thức xung kích từ Huyền âm bảo y của Tần lão quái giải quyết Thiên Phong tử.
Huyền âm bảo y được gã thay cho pháp y lúc trước, được mặc sau lớp áo vải bố xanh.
Không muốn người ngoài thấy mình nhờ vào Huyền âm bảo y kích phát thần thức xung kích, gã cố ý toàn lực lưu chuyển chân nguyên, thể hiện tám thần hải, khiến tu sĩ tại trường cho rằng gã có thuật pháp thần thức xung kích kiểu Thất thần thích. Thần thức tu sĩ Chu thiên cảnh tam trọng vốn hơn nhiều lưỡng trọng, một đòn của gã đã đánh cho Thiên Phong tử đau đầu như nứt ra, không thể trả đòn, cũng không khiến ai hoài nghi.
Mây khói che kín Ngụy Tác còn có dụng ý là không để tu sĩ tại trường phát hiện gã là song linh căn tu sĩ.
Nếu không có lớ mây khói đó, lúc toàn lực lưu chuyển chân nguyên, hình ảnh hai linh căn sẽ bịa lộ trước mắt mọi tu sĩ. Linh căn dị tướng không sáng như như thần hải, Ngụy Tác tính toán kỹ rồi, nhị giai Vân vụ phù kích phát ra vân vụ có thể che được, nhưng tu sĩ tại trường có thể thấy tám thần hải của gã rực tử quang.
Đối với Ngụy Tác, càng ít để lộ bài tẩy thì lúc gặp cường địch, càng dễ giữu được mạng. Giao đấu với Thiên Phong tử, gã đã ẩn tàng cực tốt. Chỉ không ngờ Tâm Hữu Lan lại càng nghi ngờ, càng có hứng thú với gã.
...
Hơn một canh giờ sau, một cẩm y tu sĩ mày rậm và một thanh y đại hán cao lớn đi vào Lạc Nguyệt thành.
Lạc Nguyệt thành có quy mô ngang với Linh Nhạc thành, khác nhau là Lạc Nguyệt thành kiến lập tại một sơn cốc nằm giữa hai ngọn núi, một bên sơn cốc là mặt hồ hình trăng khuyết, từ trên không nhìn xuống như vầng trăng khuyết rơi trong sơn cốc, vì thế mà có tên Lạc Nguyệt thành.
Hai tu sĩ này không lại gì Lạc Nguyệt thành, không vòng vo mà đi thẳng đến thành nam tập thị, vào một tiệm tên Linh Đơn phường.
Thấy hai tu sĩ vào, hai điếm viên nhìn nhau rồi ra đón, điếm viên hơi lùn mập thì thầm hai ba câu, đoạn đưa cả hai vào tĩnh thất sau tiệm.
Thoáng sau, một hoàng bào tu sĩ mặt hơi vàng và hai tu sĩ cùng một lão giả mặc áo thuê dáng vẻ như chưởng quỹ cùng từ trong tĩnh thất đi ra. Hai tu sĩ đã đổi trang phục cho hai điếm viên.
Bốn người lại vào trong tiệm, vào tĩnh thất chuyên dụng luyện đơn, một lúc sau thấy hoàng bào tu sĩ và lão giả chưởng quỹ đi ra, hai tu sĩ mới đến Lạc Nguyệt thành ở lại đơn phòng.
Hoàng bào tu sĩ và chưởng quỹ trao đổi mấy câu, tựa hồ hỏi han nhau, chưởng quỹ đi vào một nhà kho xử lý mọi sự, còn hoàng bào tu sĩ đi ra ngoài. Nguồn: http://truyenfull.vn
Nhưng mới ra khỏi cửa, một nữ tử mặt trái xoan thanh tú mặc áo vàng nhạt từ ngoài đi vào. Thấy nữ tu, hoàng bào tu sĩ mặt vàng vọt hơi ngẩn ra, "Diệp Cố Vi?"
Nữ tu mặt hơi lo lắng cũng sững người, nhìn hoàng bào tu sĩ thì kinh ngạc: "Tiền bối, chúng ta gặp nhau rồi hả? Sao lại biết tên vãn bối."
"Mỗ là Ngụy Tác." Hoàng bào tu sĩ bước nhanh tới hai bước tới hai bước, nhân lúc thanh tú nữ tu kinh hoảng lui lại theo ý thức thì nói nhanh mấy câu, "Mỗ cố ý ăn mặc thế này."
"Ngụy... đại ca?" Nữ tu thanh tú sững người.
Hoàng bào tu sĩ lấy ra truyền tấn ngọc phù như con cá lắc lắc trước mặt thanh tú nữ tu.
Tức thì nữ tu tỏ vẻ vừa mừng vừa kinh ngạc, "Ngụy đại ca, sao lại đến đây?"
"Đây là sản nghiệp của một bằng hữu của mỗ, vào trong rồi nó. Nam Cung Vũ Tinh cũng ở trong, đại ca Diệp Tiêu Chính sao lại không đi cùng?" Thật ra Linh Đơn phường là cửa tiệm của Trân Bảo các tại Lạc Nguyệt thành. Ngụy Tác đến đây sau khi tính toán kỹ. Hiện tại đối đầu ngoài sáng của gã gồm Hắc Sát, Kim Thứu cung và Đông Dao thắng địa, thấy rằng về Linh Nhạc thành không an toàn, nên gã để Chu Tiếu Xuân cùng Chân Sùng Minh cùng đến, chuẩn bị tu luyện trong Linh Đơn phường tại Lạc Nguyệt thành, đề thăng Tử Huyền chân quyết đến địa cấp trung giai đã. Gã tính rằng chỉ cần hơn hai trăm viên Bổ thiên đơn, tối đa hai mươi ngày là đủ.
Hiện tại lấy được hai phần địa đồ, cộng thêm Linh vụ trận kỳ nhắc nhở Ngụy Tác: trong thành dễ bại lộ hành tung, chi bằng tự mở động phủ? Đằng nào cũng có Diệt tiên đằng và Phệ tâm trùng, tìm một khu vực an toàn mà kiến lập động phủ, chắc không đến nỗi đặc biệt nguy hiểm.
Kế hoạch hoàn chỉnh của gã là tu luyện trong Lạc Nguyệt thành, đề thăng Tử Huyền chân quyết đến địa cấp trung giai, rồi trực tiếp tìm chỗ thích hợp kiến lập động phủ, tiếp đó đến Đoạn long nhai xem có lấy được Kim ban sâm chăng rồi đi xa, đến Tê Phượng thành, nếu đúng như lời Kim bà bà nói, lấy được thù lao hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch thì chưa biết chừng gã có thể bế quan xung kích Chu thiên cảnh ngũ trọng, thậm chí Phân niệm kỳ.
Ngụy Tác vốn định hỏi chưởng quỹ Linh Đơn phường rồi đi ra mua nguyên liệu nuôi dưỡng Phệ tâm trùng và Bổ thiên đơn, đồng thời nhìn xem có thể mua được phòng ngự pháp trận cho động phủ hay không thì không ngờ gặp Diệp Cố Vi.
Nhất thời không cách nào giải thích cùng Diệp Cố Vi, ở ngoài trò chuyện không tiện, Ngụy Tác vốn định nhờ Diệp Cố Vi gọi Diệp Tiêu Chính đến hàn huyên, Diệp gia huynh muội có thể coi là sinh tử chi giao cỉa gã, tại Thanh Phong lăng cũng chính họ liều mạng đến giúp. Nhưng gã không ngờ là hỏi đến Diệp Tiêu Chính, mắt Diệp Cố Vi lại ầng ậng nước, "Đại ca..."
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 167: Mẹ ngươi gọi ngươi về nhà

"Cái gì, bị phá một thần hải!"
Trong một tĩnh thất của Linh Đơn phường, sắc mặt Ngụy Tác, Nam Cung Vũ Tinh cùng Hàn Vi Vi đều khó coi.
Ngụy Tác vừa hỏi đến Diệp Tiêu Chính, thấy Diệp Cố Vi như sắp khóc thì gã cho rằng Diệp Tiêu Chính đã gặp bất trắc, sau đó mới biết bị người ta đả thương thì gã thở phào, giờ nghe Diệp Cố Vi bói Diệp Tiêu Chính bị đối thủ dùng pháp khí phá một thần hải, gã lại biến sắc.
Chỉ khi kinh mạch quanh thần hải trọng thương thì thần hải mới tan, nếu không khôi phục kinh mạch đó thì tu vi từ sau khó tiến bộ, coi như cắt đứt con đường của tu sĩ.
Hít sâu một hơi, Ngụy Tác hỏi Diệp Cố Vi: "Đại ca thế nào rồi? Thật ra là chuyện gì, sao lại bị phá mất một thần hải."
"Đại ca hiện không có gì nguy hiểm, chỉ là cần liệu thương đơn dược địa cấp trở lên mới có thể khôi phục kinh mạch." Diệp Cố Vi đau lòng, "Đối phương là tu sĩ Tứ Hải đường, muội và đại ca đang sắn Tứ tí viên thì bị đối phương gặp phải, kết quả đối phương cướp Tứ tí viên đã đành, còn đả thương đại ca."
"Yên tâm, địa cấp liệu thương đơn dược để mỗ xử lý." Dáng vẻ Diệp Cố Vi cho Ngụy Tác biết nàng ta không đủ linh thạch dể mua, một viên địa cấp liệu thương đơn dược ít nhất cũng hơn vạn viên hạ phẩm linh thạch. Gã lại hỏi, "Tứ Hải đường là tông môn thế nào?"
Diệp Cố Vi khó khăn lắm mới không bật khóc, mắt đỏ lên nói: "Tứ Hải đường không phải tông môn gì hết, cũng chỉ là tổ chức do tán tu tụ tập lại, thành lập vài tháng gần đây.""Cũng chỉ là tán tu liên minh như Phi Ưng của các vị?" Ngụy Tác lấy làm lạ hỏi: "Chúng làm thế mà Phi Ưng bỏ qua?"
"Phi Ưng không có cao giai tu sĩ, hiện tại tu vi tối cao chỉ là Chu thiên cảnh lưỡng trọng." Diệp Cố Vi đáp: "Tứ Hải đường lại có hai tu sĩ Chu thiên cảnh tam trọng."
"Vì đối phương có hai tu sĩ Chu thiên cảnh tam trọng, Phi Ưng không dám động vào nữa." Hàn Vi Vi nổi giận, "Thế gì gia nhập Phi Ưng làm gì nữa."
Diệp Cố Vi cúi đầu ngượng ngập: "Vì thế mà tôi và đại ca hiện tại đã rút khỏi Phi Ưng."
"Hai tu sĩ Chu thiên cảnh tam trọng?" Ngụy Tác hơi trầm ngâm một chốc, hỏi Diệp Cố Vi: "Hai tu sĩ đó thực lực thế nào? Có pháp khí lợi hại gì không?"
Nghe Ngụy Tác hỏi vậy, Nam Cung Vũ Tinh cùng Hàn Vi Vi cùng máy động nhưng đều không nói gì, đợi Diệp Cố Vi đáp: "Một trong hai tu sĩ là Kim Hoàn đầu đà, có thiền trượng móc chín cái vòng vàng, là linh giai pháp bảo, tu sĩ còn lại tên Hoàng Thiên Nhai, không rõ lai lịch thế nào nhưng nghe nói có tu luyện âm tà thuật pháp, cụ thể là gì thì không ai biết nhưng thực lực còn cao hơn Kim Hoàn đầu đà, chúng là thủ lĩnh của Tứ Hải đường hiện tại."
Ngụy Tác gật đầu: "Tứ Hải đường có bao nhiêu tu sĩ, tìm được chúng ở đâu, ai đả thương đại ca của cô nương?"
"Ngụy đại ca định giáo huấn chúng?" Diệp Cố Vi cũng hiểu ý, vội vàng xua tay: "Không được, quá nguy hiểm."
"Không cần sợ. Y vừa giết trưởng lão Kim Thứu cung." Hàn Vi Vi bĩu môi, bảo Ngụy Tác: "Ngụy Tác, nói cho rõ là ta sẽ giúp ngươi an trí Diệp đại ca, bất quá ngươi đi giáo huấn Tứ Hải đường thì phải mang ta theo, không thì ngày mai ta đuổi hết các ngươi."
"Vội gì." Ngụy Tác dở khóc dở cười, hiện tại Tứ Hải đường ít cùng cũng có hai tu sĩ Chu thiên cảnh tam trọng tọa trấn, giao đấu thì quá nguy hiểm, Hàn Vi Vi lại như cuồng nhân, nghe vậy là hai mắt sáng rỡ, cơ hồ chỉ mong lao lên đánh một trận. "Ít nhất cũng nên hiểu rõ xem đối phương có thực lực thế nào, đối phương mà có mấy chục cao thủ Chu thiên cảnh nhất trọng, ngươi còn định đánh hả? Ta e chạy còn không kịp."
"Yên tâm đi." Ngụy Tác dở khóc dở cười bảo Hàn Vi rồi nói với Diệp Cố Vi, "Ta không làm gì không nắm chắc, chỉ cần cô nương nói rõ là được."
Diệp Cố Vi nghe vậy mới yên tâm nói: "Chúng có tổng cộng hơn bảy mươi tu sĩ, phần lớn là tu sĩ Thần hải cảnh, bất quá tu sĩ Chu thiên cảnh cũng có mười mấy người, Chu thiên cảnh tam trọng chỉ có hai người. Bình thường chúng tụ tập tại Cổ Hòe trang cách Lạc Nguyệt thành nam ba trăm dặm. Thông thường chỉ có ba, bốn mươi tu sĩ ở đó, đả thương đại ca là một tu sĩ tên Chu Nhược Phong."
"Nhiều thế hả?" Ngụy Tác thầm rủa rồi hỏi Hàn Vi Vi: "Chi bằng tối này mình ngươi đi giết chúng, ta không đi nữa."
"Phì, coi ta là loại ngốc hả." Hàn Vi Vi khinh khỉnh, "Còn tưởng là ngươi nghĩa khí cơ đấy, hóa ra thấy đối phương đông người là co đầu rút cổ?"
"Ngụy Tác, chúng đông lắm, hơn nữa có nhiều tu sĩ Chu thiên cảnh." Nam Cung Vũ Tinh đọc được trong mắt Ngụy Tác là gã đã hạ định chủ ý, nhất định phải đối phó Tứ Hải đường, nên khuyên: "Đối địch với chúng khá nguy hiểm."
"Chỉ cần không có cao giai tu sĩ đặc biệt thì không thành vấn đề." Ngụy Tác hơi trầm ngâm, bật cười lạnh, "Đông người hả, ta sẽ gọi thêm nhiều trợ thủ đến."
"Ngụy Tác, khoác lác hả? Ngươi kiếm đâu ra trợ thủ." Hàn Vi Vi hồ nghi hỏi.
"Sau này ngươi sẽ biết. Trước hết an trí cho Diệp Tiêu Chính đại ca đã." Ngụy Tác bảo Hàn Vi Vi: "Bất quá ta cũng cho chúng cơ hội, ngươi cứ kiếm một người đưa tin, Tứ Hải đường mà thấy đả thương Diệp đại ca là lỗi lầm thì trước khi trời tối mau rời Cổ Hòe trang, bằng không tự chịu hậu quả."
...
"Hoàng huynh, huynh thấy thế nào?"
Hơn nửa canh giờ sau, trong một trang viện trên dốc núi ngoài Lạc Nguyệt thành, một đầu đà béo lùn đầu tóc xõa tung, mặc cà sa thêu chỉ vàng nhìn lên tấm da dê trên tay, hỏi trung niên tu sĩ mặc tử sắc mãng văn trường bào.
Quanh trang viên được bao bọc bởi những cây hòa cổ thụ ít nhất cũng trên nghìn tuổi, rõ ràng là Cổ Hòe trang mà Diệp Cố Vi nói. Cổ Hòe trang ít nhất cũng có hơn hai trăm gian phòng, có những gian đã đổ nát, chắc gần đây mới bị Tứ Hải đường chiếm cứ.
Trung niên tu sĩ đứng cạnh đầu đà tóc xõa mặt lồi lõm như đồ phu. Mặt mũi y trắng trỏe nhẵn nhụi, hai nữ tu diễm lệ tựa vào mình, một tay y còn lần trong ngực một nữ tu, nắm bóp hai quả tuyết lê vun cao, nghe đầu đà nói vậy thì y hơi trầm ngâm.
"Điều tra người đưa tin chưa?"
"Tra rồi, chỉ là phổ thông tán tu, nói đối phương là một đại hán Chu thiên cảnh nhất trọng, mày râm, cho y bảy viên hạ phẩm linh thạch để đưa tin."
Trung niên tu sĩ mặc tử sắc mãng văn trường bào, trầm ngâm một chốc, mắt lóe hàn quang: "Theo ý đối phương có thể sẽ động thủ vào tối nay, mau báo cho bọn Chu Nhược Phong quay về hết."
"Hoàng huynh, để họ về hết? Hình như hơi quá rình rang?" Đầu đà tóc xõa hữu ta bất dĩ vi nhiên đích dạng tử. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Mỗ hiểu ý huynh đệ, đích xác chúng ta có ngần ấy người, dù đối phương là cao thủ Phân niệm kỳ thì chúng ta cũng ứng phó được." Tử bào trung niên tu sĩ nói: "Nhưng đối phương lớn lối như vậy tất có ỷ trượng, không thể sơ ý."
"Được! Mỗ cũng muốn xem đối phương là ai mà lớn lối như vậy." Đầu đà tóc xõa mắt lóe hàn quang, cười lạnh, "Chỉ e y biết bối cảnh của chúng ta xong lại sợ són đái."
...
Màn đêm buông kín.
Đêm sẫm dần, bên ngoài Lạc Nguyệt thành cơ hồ đã tuyệt tích tu sĩ.
Nhưng một tu sĩ mặc áo màu chàm nghênh ngang đi trong bóng tối, kéo theo một vật đến Cổ Hòe trang sát khí đằng đằng.
"Ai!"
Cách cửa chính Cổ Hòe trang hai ba trăm trượng, tu sĩ này bị năm sáu tu sĩ khác vây kín.
"A, các vị đừng hiểu lầm, xin hỏi các vị là người Tứ Hải đường?" Tu sĩ nghi biểu đường đường vội ném thứ trong tay đến trước mặt mấy tu sĩ, hớn hở nói, "Tại hạ Nghê Xích Thạch, muốn đến hỏi xem có thể gia nhập Tứ Hải đường chăng. Đây là lễ ra mắt cho các đại ca."
"Vô ảnh thử! Ngũ cấp sơ giai yêu thú!"
Nhìn rõ vật này, các tu sĩ Tứ Hải đường đều cả kinh.
Bốn cái chân ngắn ngủn có lực bạo phát kinh, bộ lông màu bạc, phong linh khí tức ràn rạt, không phải ngũ cấp sơ giai yêu thú Vô ảnh thử tốc độ kinh nhân, lúc chạy như không còn bóng thì là gì nữa.
Mấy tu sĩ thấy lông mày mấy người này chỉ nhỏ xíu thành hai đường, một tu sĩ mặc hắc giáp nhanh chóng kiểm tra ngân sắc cự thử dài chừng hai thước, rồi gật đầu với mấy tu sĩ khác.
Vô ảnh thử này không có vấn đề gì nhưng lúc này đột nhiên xuất hiện người thế này khiến tóa tu sĩ không khỏi nghi hoặc.
Chính đang trù trừ, một tu sĩ cao lớn, thoạt nhìn đã tạo cho người khác cảm giác đầu óc cực kỳ giản đơn đi nhanh tới, tay xách một thi thể yêu thú. Thấy tu sĩ mặc áo chàm thì gọi to, "Nghê Xích Thạch, sao tối thế này còn ở đây, mẹ ngươi gọi ngươi về nhà!"
"A, tại hạ muốn gia nhập Tứ Hải đường."
"Gia nhập cái gì mà gia nhập, đồ ngốc, mẹ ngươi nói là mang một con yêu thú đến làm lễ ra mắt thì không đủ đâu. Mang thêm một con nữa." Nam tử cơ bắp nói xong thì ném thi thể yêu thú xuống đất.
"Trúc tiết ma trùng! Ngũ cấp yêu thú Trúc tiết ma trùng!"
Nam tử cơ bắp ném một con trùng dài ba thước, thân thể như từng đốt trúc xanh gộp lại, cực kỳ đặc biệt, lớp vỏ con trùng rất cứng, dồn chân nguyên vào thì chảy ra nước chua có thể ăn mòn, là ngũ cấp sơ giai yêu thú Trúc tiết ma trùng có thể chế tác thành pháp khí theo bộ.
"Được rồi, mẹ ngươi đã nói là cộng thêm yêu thú là gần đủ, ban đêm ở ngoài quá nguy hiểm, về nhà đi, mai lại đến."
"Được thôi. Các vị huynh đệ, mỗ về nhà trước, mai lại đến." Tu sĩ nghi biểu đường đường gật đầu rồi theo nam tử cơ bắp, định đi khỏi.
Trong toán tu sĩ, hắc giáp tu sĩ kiểm tra yêu thú hơi nhíu mày, tựa hồ tưởng định ngăn hai người nhưng trong trang vang lên tiếng ho kha khe khẽ, lập tức y không làm gì nữa, cảnh giác nhìn theo hai người tan biến vào màn đêm
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 168: Nhìn cái gì hả

"Mẹ ngươi gọi ngươi về nhà?" Trên một tòa lầu cao trong trang, Kim Hoàn đầu đà thấy thế thì cười lạnh, hỏi Hoàng Thiên Nhai mặc tử sắc mãng bào, "Hoàng huynh, hai tên này rõ ràng có vấn đề, sao lại không lưu lại."
"Địch bất động, ta bất động." Hoàng Thiên Nhai cười lạnh: "Dĩ bất biến ứng vạn biến, mới không trúng quỷ kế của đối phương, tự nhiên đưa hai con yêu thú đến, chưa biết chừng chúng sẽ thừa lúc chúng ta giữ hai người đó lại mà giở trò, chúng ta ngần này người, chỉ cần không loạn thì đối phương cũng bó tay. Kim Hoàn đầu đà, huynh đệ sai người đưa hai con yêu thú vào đây kiểm tra xem có gì không đã rồi tính."
Hai tu sĩ đưa Vô ảnh thử và Trúc tiết ma trùng đến ngoài Cổ Hòe trang, Ngụy Tác cùng Nam Cung Vũ Tinh đứng trên lưng bạch ngọc hạc trông rất khó coi lướt đi cách đó bảy trăm dặm.
Nam Cung Vũ Tinh khẩn trương, sắc mặt tựa hồ hơi đỏ, tay cầm một cây gậy trúc chừng hai thước. Cây gậy trúc bình thường, chỉ là đầu gậy bọc một mảnh vải bố mềm hút nước khá tốt.
Ngụy Tác điều khiển bạch ngọc hạc kích phát tốc độ đến cực điểm, vừa lao nhanh vừa vòng sang phía Cổ Hòe trang.
...
Đồng thời, Hàn Vi Vi đang thận trọng mai phục trên một cây cổ thụ cao nhất trong rừng.
Khu rừng này cách Cổ Hòe trang chừng ba dặm, lại mọc trên dốc núi, nên từ vị trí của nàng ta có thể nhìn rõ nhất cử nhất động bên ngoài Cổ Hòe trang.
Hai tu sĩ mang hai con ngũ cấp yêu thú đến ngoài Cổ Hòe trang, tay cầm một đạo hỏa hồng sắc phù lục, cơ hồ thấy không ổn là bỏ chạy. Nhưng rồi cả hai ung dung đi khỏi, nàng ta thu phù lục lại, lấy hồ lô rực thanh quang ra kích phát.
Chân nguyên dồn vào, ất mộc chân khí xanh biếc nhanh chóng bao kín hai trượng quanh nàng ta. Hồ lô này rõ ràng là Thanh hoàng hồ lô của Ngụy Tác."Vù!"
Nửa canh giờ sau, một bóng đen từ mé trái Hàn Vi Vi lao đi với tốc độ kinh nhân khiến nàng ta giật mình.
"Vù! Vù!"
Bóng đem mới tan biến thì mấy bóng khác từ trong rưng nhanh chóng lao ra.
Tốc độ mấy bóng này tuy chậm hơn nhưng vẫn là hình dáng như khỉ vượn, trên lưng có đôi cánh thị đỏ rực, rất đặc biệt.
"Bắt đầu rồi!"
Thần sắc hưng phấn lóe lên, Hàn Vi Vi hơi khẩn trương nhìn trời đêm sau lưng, lẩm bẩm: "Sao y còn chưa tới. Lẽ nào dọc đường còn cùng Nam Cung Vũ Tinh tình cảm này nọ?"
...
Trong Cổ Hòe trang, tám tu sĩ vây lấy hai con ngũ cấp yêu thú.
Tám tu sĩ này, trừ Kim Hoàn đầu đà và Hoàng Thiên Nhai có tu vi Chu thiên cảnh tam trọng, còn lại đều là tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng hoặc lưỡng trọng.
Hai con ngũ cấp yêu thú bị xẻ ra thê thảm.
"Quả nhiên có điều cổ quái!"
Trúc tiết ma trùng xanh biếc không có gì nhưng trong bụng Vô ảnh thử lại nhét một tấm thanh sắc ngọc phù.
"Đây là ngọc phù gì hả?"
Kim Hoàn đầu đà cầm ngọc phù, xem xét hồi lâu vẫn không thấy gì.
Ngọc phù không hề có linh khí, không thể là mai phục âm hiểm gì nhưng phù văn xiên xẹo bên ngoài tựa hồ có huyền ảo.
Kim Hoàn đầu đà không nhận ra gì, đưa cho Hoàng Thiên Nhai, Hoàng Thiên Nhai nhìn một lúc, nhíu mày đưa cho một tu sĩ mặc bạch sắc pháp y, tám tu sĩ nhìn một lượt thì một hồng y tu sĩ mới nhận ra đôi chút hư thực, sắc mặt cực kỳ quái dị, "Hình như không phải phù văn, chỉ là mấy chữ viết như giun bò."
"Nhìn... nhĩ... muội yêu?"
Bọn Kim Hoàn đầu đà cơ hồ dị khẩu đồng thanh đọc được, mắt đều tỏ ra không tin nổi.
Ầm!
Một đạo hỏa quang đột nhiên nổ tung tại tường bao bé trái Cổ Hòe trang.
"Chuyện gì hả?"
Tám tu sĩ đều cả kinh, cùng nhảy xuống. Trên tường có hai tu sĩ, bên trái là một thanh bào trung niên tu sĩ, trước mặt lơ lửng cây chủy thủ hỏa diễm liễu nhiễu, bên phải là một tu sĩ lưng còng như con khỉ gầy, cầm một cái ấn đen hình vuông.
"Là lưỡng cấp hạ giai Thực hủ điêu."
Thấy tam tu sĩ lao tới, hai tu sĩ kia vội giải thích.
Bọn Kim Hoàn đầu đà nhìn thấy dưới tường có một con chim to lông màu xanh biếc.
Ở ngoài gặp đê giai yêu thú đi qua là bình thường. Nhưng Kim Hoàn đầu đà thở phào hất mái tóc một cách tiêu sái, định dặn dò phải cẩn thận thì quanh đó có mười mấy bóng đen lao tới.
"Thực hủ điêu!"
"Hắc phong kiêu!"
Trong mười mấy bóng đen, trừ năm, sau con là nhị cấp yêu thú Thực hủ điêu như mấy con nằm dưới chân tường thì còn tán, chín con ngoại hình như miêu đầu ưng, toàn thân rực hắc khí. Yêu thú này là tam cấp thượng giai Hắc phong kiêu.
"Hôm nay có thu hoạch bất ngờ."
Thấy mười mấy bóng đen, hai tu sĩ đứng trên tường đều tỏ ra kinh hỉ, thanh sam trung niên tu sĩ cười cười, kích phát hoàng sắc linh quang quang tráo, đoạn vung tay, hỏa hồng chủy thủ hỏa diễm liễu nhiễu trước mặt bắn ra, vù một tiếng chém vào con Hắc phong kiêu bay đầu tiên.
"À!"
Nhưng y hơi ngẩn ra vì hắc khí bên ngoài mấy con Hắc phong kiêu ngưng thành hắc sắc phong nhận với tốc độ kinh nhân.
Hắc phong kiêu tựa hồ đang cuồng nộ, mấy tu sĩ này cũng đã gặp Hắc phong kiêu hai lần nhưng dù giết mấy con thì số còn lại phát ra phong nhận cũng không đáng sợ như mấy con này.
Phong nhận dày đặc xé không khí xẹt tới, tu sĩ còng lưng chưa kịp kích phát bất kỳ pháp khí phòng ngự nào thong thảo dồn chân nguyên vào cái ấn đen vuông vắn.
Chân nguyên được dồn vào, cái ấn đen lớn vụt lên, biến thành lớn hơn cả sư tử đá bày ngoài cửa tiệm, che kín cả y và thanh sam trung niên tu sĩ.
"Chát, chát, chát, chát!"
Phong nhận dày đặc xung kích vài cái ấn, kêu lên ong ong nhưng không để lại bất kỳ dấu vết nào.
"Đi!" Cùng tiếng thét đầy đặn trung khí của tu sĩ còng lưng, cái ấn đen giáng xuống khiến hai con Hắc phong kiêu khí thế hung hung xung xông tới vỡ xương lách cách, rớt từ trên không xuống, cùng lúc đó, thanh bào tu sĩ vung chủy thủ hỏa diễm liễu nhiễu chém gục một con khác.
Thu cái ấn lại, tu sĩ lưng còng lại ném ra, còn thanh bào tu sĩ tắc dùng hỏa diễm chủy thủ giết Thực hủ điêu và Hắc phong kiêu đã tránh thoát, chỉ sau mười mấy tích tắc, mười mấy yêu thú này bị giết sạch.
Tu sĩ lưng còng không thèm thi triển cả pháp khí phòng ngự, còn thanh bào tu sĩ thấy lợi lộc thì lướt tới, cùng đồng bạn giết đàn Thực hủ điêu và Hắc phong kiêu định phát động công kích, rõ ràng cả hai đều có kinh nghiệm giết yêu thú hoặc liên thủ phối hợp.
"Đến thêm mấy con thì tốt quá."
Nhìn Thực hủ điêu và Hắc phong kiêu rơi xuống, thanh bào tu sĩ tỏ vẻ chưa đã.
"Cái gì kia!"
Cùng lúc, mấy tu sĩ phòng thủ ngoài trang viện cùng hô lên kinh hãi.
Bọn Kim Hoàn đầu đà ngẩng nhìn, một tia kim quang như sao băng với tốc độ cực kỳ kinh nhân đích lao về phía Cổ Hòe trang, phía sau là dày đặc chừng ba bốn mươi dải lửa đỏ rực.
Phía sau kim quang và dải lửa đỏ rực là hơn bốn mươi bóng đen xé không khí bay tới.
Kim quang và dải lửa thì nhất thời không ai nhìn rõ, thoáng sau hơn bốn mươi bóng đen hiện rõ, đều giống như khỉ nhưng lưng có đôi cánh thịt đỏ rực.
"Tứ cấp đê giai Phi thiên viên!"
Nhìn rõ, Hoàng Thiên Nhai và bọn Kim Hoàn đầu đà đều kinh ngạc.
Thoáng sau, cả kim quang và dải lửa cũng được nhìn rõ, kim quang là một con chim lấp lánh lôi quang, phía sau là một đàn kiến đỏ dài cả thước rực hỏa sát khí tức.
"Thiểm điện điểu?"
"Phi hỏa phệ cốt nghĩ!"
Nhìn rõ mọi yêu thú, toàn bộ tu sĩ Tứ Hải đường đều biến sắc.
Thiểm điện điểu chỉ là nhị cấp cao giai yêu thú, đặc điểm duy nhất là tốc độ cực kỳ kinh nhân, chúng tựa hồ không cần hô hấp, không có cả lỗ mũi, có thể vào những nơi dày đặc độc khí, nên được các tông môn dùng để truyền tin hoặc vào nơi có độc khí để hái linh dược.
Như Di Thiên cốc lúc vẫn bị phong tỏa, có tu sĩ và tông môn định lợi dụng Thiểm điện điểu vào hái linh dược, có điều trí tuệ của Thiểm điện điểu không cao, chỉ nhận biết được vài loại linh dược, trong cốc đâu đâu cũng là Hủ thần cực quang mà Thiểm điện điểu không cách nào chống nổi, Mười con vào đến chín con mất mạng trong đó, sau này không ai thử cách này nữa. Thiểm điện vì quá hiếm, tốc độ quá nhanh, rất khó bắt được nên mỗi con đều có giá chừng hai vạn linh thạch.
Thiểm điện điểu uy hiếp không lớn, nhưng Phi hỏa phệ cốt nghĩ là ngũ cấp đê giai yêu thú chính tông. Hỏa hệ yêu thú này không chỉ tốc độ nhanh khoái, tuyệt đại đa số bán linh giai pháp bảo không thể theo kịp, khi Phi hỏa phệ cốt nghĩ công kích tu sĩ, lập tức chui vào thể nôi, vào trong xương cốt, trừ phi tu sĩ nhanh chóng gỡ đốt xương đó ra, bằng không Phi hỏa phệ cốt nghĩ cứ thế tin bước, chẳng mấy chốc xương cốt toàn thân sẽ không còn.
"Đối phương rất có khả năng thị là tu sĩ biết ngự thú chi thuật!"
Biến sắc liên hồi, Hoàng Thiên Nhai vốn là túi khôn thường ngày chợt quát to, "Các huynh đệ mau lui vào trong trang phòng thủ!"
"Chân Thiểm điện tựa hồ có vật gì đó!"
Hai, ba chục tu sĩ mai phục ngoài trang đều biến sắc nhảy lùi vào trong, thanh bào tu sĩ đứng trên tường tinh mắt kêu to.
Hoàng Thiên Nhai và bọn Kim Hoàn đầu đà ngẩng lên, quả nhiên thấy chân Thiểm điện điểu chụp một vật gì như tấm vải bố. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Huyền âm ma trảo!"
Mắt lóe lên liên tục, Hoàng Thiên Nhai chụp lên không, thanh hắc sắc âm khí tràn ra, phun trào sáu bảy mươi trượng, hình thành quỷ trảo chụp Thiểm điện điểu chỉ lớn cỡ chim bồ câu kéo xuống.
Lúc rơi xuống, Thiểm điện điểu đã tan hết lôi quang, toàn thân đen xì, bị âm khí của hắc sắc quỷ trảo thượng xâm nhập vào mà vong mạng.
Thiểm điện điểu quắp một tấm vải bố trắng cực kỳ bình thường, xòe ra thì khiến bọn Hoàng Thiên Nhai giận đến mức nhảy choi choi vì trên đó có mấy chữ xiên xẹo, "Nhìn nhĩ muội yêu!"
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 169: Thú triều!

"Bốp!" "Bốp!" "Bốp!" "Bốp!"
Cổ Hòe trang chìm trong linh quang, tổng cộng hơn mươi tu sĩ, kể cả Hoàng Thiên Nhai đang nhảy choi choi cũng với tốc độ nhanh nhất kích phát linh quang quang tráo, đoạn phát ra pháp thuẫn dày đặc băng hàn khí tức và bạch sắc băng tinh cùng một tấm thuần kim pháp thuẫn.
Vạn nhất không cẩn thận bị Phi hỏa phệ cốt nghĩ chui vào thể nội, không chết cũng thiếu mất mấy cọng xương.
Ba bốn mươi đạo xích hồng sắc hỏa tuyến tràn vào.
Đồng thời ít nhất cũng có ba bốn mươi món pháp khí và các loại thuật pháp rực hoa quang nghênh đón.
"Chát! Chát!", tốc độ của Phi hỏa phệ cốt nghĩ quá kinh nhân, tuyệt đại đa số pháp khí đều đánh hụt, ít nhất hơn hai mươi con Phi hỏa phệ cốt nghĩ va vào linh quang quang tráo trên mình tu sĩ.
Tu sĩ lưng còng kích phát cái ấn, đập trúng hai con Phi hỏa phệ cốt nghĩ, nhưng sắc mặt y cực kỳ khó coi vì Phi hỏa phệ cốt nghĩ bị đập văng đi chỉ lượn vòng rồi quay lại. Rõ ràng pháp khí dựa vào trọng lượng để đập nén này không thương tổn bao nhiêu với chúng."A!"
Linh quang quang tráo của một tu sĩ ăn mặc như văn sĩ bị bốn con Phi hỏa phệ cốt nghĩ đồng thời xung kích, rực lên bốn dải hỏa hoa rồi uy năng không ngăn được, lập tức tan tành. Tu sĩ biết là không đón đỡ kịp này ré lên kinh hãi. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Cùng lúc, mặt Hoàng Thiên Nhai lóe thanh quang, vung tay ra, thanh hắc sắc âm khí lại tràn ra, quỷ trảo chừng nửa thân người hình thành trước mặt tu sĩ đó, chụp lấy cả bốn con Phi hỏa phệ cốt nghĩ.
Thanh hắc sắc quỷ trảo mang theo âm khí ràn rạt chợt thu lại, bốn con Phi hỏa phệ cốt nghĩ tắt hết hỏa quang.
Tu sĩ bị thanh hắc sắc quỷ trảo quét qua trước mặt chợt xanh lét mặt mày, run lên cầm cập nhắm mắt xếp bằng điều tức.
Môn thuật pháp này của Hoàng Thiên Nhai, uy lực tựa hồ cao hơn linh giai hạ phẩm pháp bảo.
Trong số tu sĩ, hai nữ tu yêu diễm thi triển thuật pháp cực kỳ bắt mắt. Cả hai lúc trước còn tựa vào Hoàng Thiên Nhai, một người còn bị Hoàng Thiên Nhai vầy vò đôi ngọc nhũ ngay trước mặt Kim Hoàn đầu đà. Mỗi nữ tu lấy ra một viên lam sắc tinh châu, hai viên ngọc lớn cỡ trắng chim câu này tựa hồ theo tâm ý của cả hai vận chuyển, xoay tít trên không, cơ hồ mỗi đòn đánh ra đều trúng một con Phi hỏa phệ cốt nghĩ. Con nào trúng đòn là tắt hết hỏa quang, tuy không đến mỗi mất mạng nhưng thụ thương không nhẹ, hành động chậm chạp hẳn.
Với tu vi Chu thiên cảnh tam trọng của Hoàng Thiên Nhai và hai nữ tu có tu vi Thần hải cảnh ngũ trọng, thi triển hai môn thuật pháp có phần cật lực, chân nguyên tổn hao thập phần kịch liệt.
"Bình tĩnh! Chúng ta đông thế này, lẽ nào còn sợ yêu thú!"
Lại xuất ra hai thanh hắc sắc quỷ trảo chụp hai con Phi hỏa phệ cốt nghĩ rồi ném hai viên Hồi khí đơn vào miệng, Hoàng Thiên Nhai quát to: "Yêu thú này tốc độ quá nhanh, các vị dùng pháp khí cùng thuật pháp có phạm vi công kích rộng hạn chế hành động, rồi mới giết chết!"
Tu sĩ tại trường đều có kinh nghiệm đấu pháp thập phần phong phú, Hoàng Thiên Nhai vừa quát to thì tuyệt đại đa số tu sĩ đã kịp phản ứng, móc phù lục ra kích phát.
Phù lục cùng pháp khí có phạm vi công kích rộng, tuyệt đại đa số tu sĩ đều mang theo.
Nhưng lần này quá nhiều người đồng thời xuất thủ. Ít nhất cũng hơn mười tấm Băng vũ phù, Băng trùy phù, Hỏa vân phù kích phát, bên trên Cổ Hòe trang rực băng hỏa lưỡng trọng thiên, vô số băng sương và phi hỏa loạn tạc, còn có cả mấy chục đạo quang hoa do pháp khí thành bộ hóa thành.
Nhất thời không chỉ tuyệt đại đa số Phi hỏa phệ cốt nghĩ bị đánh tan tành, cả pháp khí của tu sĩ phái dưới cũng tan theo.
"Được rồi, còn lại Phi thiên viên không khó đối phó, cứ như bình thường, bốn năm người một tổ giết chúng, bằng không sẽ loạn hết lên."
Mọi tu sĩ Tứ Hải đường vừa kịp theo lời Hoàng Thiên Nhai, mỗi tổ bốn, năm người tách ra đầy ăn ý thì núi rừng ngoài xa rung lên.
"Sao lại thế được! Dù là trấn phái chí bảo Câu trần đế giác của Linh Thú cung cũng không thể sai khiến ngần ấy yêu thú!"
Núi rừng ngoài xa rung lên như có bão, nhìn kỹ mới thấy đâu phải bão thổi qua mà là yêu thú dày đặc từ bốn phương tám hướng tràn tới.
"Thú triều! Lẽ nào chúng ta gặp phải thú triều mấy trăm năm một lần!"
Mấy tu sĩ mặt mày nhợt nhạt kêu to.
"...Không phải chứ?"
Đừng nói người Tứ Hải đường mà cả Ngụy Tác đã cùng Hàn Vi Vi dùng Thanh hoàng hồ lô kích phát ất mộc linh khí bao trùm cũng toát mồ hôi lạnh.
Theo lục bào lão đầu, phạm vi hữu hiệu của Thiên vân tinh khiến tuyệt đại đa số yêu thú phát tình là ba trăm dặm, trong phạm vi này đều rất có khả năng cảm giác được khí tức Thiên vân tinh, điên cuồng lao tới.
Ngụy Tác sợ không cách nào hấp dẫn đủ số lượng yêu thú, trừ cho thêm chút chất dẫn trên mình Vô ảnh thử và trong khối phổ thông ngọc phù còn bôi nhiều Thiên vân tinh vào một mảnh vải bố, tính đúng thời gian, cưỡi bạch ngọc hạc bay một vòng tại khu rừng cách đó nghìn dặm. Như vậy ít nhất yêu thú trong phạm vi hai nghìn dặm sẽ cảm nhận được.
Để an toàn, Ngụy Tác hoàn khó khăn lắm mới mua được một con Thiểm điện điểu đã thuần hóa, thấy không ít yêu thú tràn tới thì sai Thiểm điện điểu cắp mảnh vải bay thêm một vòng.
Nhưng hiện tại không phải yêu thú tràn đến không nhiều mà là quá nhiều!
Chỉ mấy tích tắc sau, các loại yêu thú lướt qua Ngụy Tác, Hàn Vi Vi cùng Nam Cung Vũ Tinh đi cảo lộ có mười mấy còn, không thiếu tam cấp yêu thú.
Trong một góc nhỏ mà thoáng chốc đã có mười mấy con, phạm vi lớn thế này cộng lại sẽ là bao nhiêu?
Núi rừng còn chấn động, rõ ràng vẫn còn những con ở xa, lại chạy chậm đang xông tới.
Chỉ khẳng định rằng, yêu thú trong phạm vi hai nghìn trượng cộng lại cũng vị tất đạt tới số lượng kinh nhân như thế, vì là ở trong Thiên khung. Cổ Hòe trang cách Lạc Nguyệt thành chỉ ba trăm dặm, tam tứ cấp yêu thú trong phạm vi hơn ngàm dặm quanh Lạc Nguyệt thành đã bị tu sĩ giết gần hết, đoàn đội tu sĩ tầm thường muốn giết một con tam tứ cấp yêu thú còn phải tìm kiếm vất vả.
"Thú triều!"
Thấy thế, mấy tu sĩ Tứ Hải đường tại Cổ Hòe trang đều hoảng hốt kêu to, trong óc Ngụy Tác cũng hiện lên hai từ này.
Đồn rằng có lần Thiên khung đột nhiên nứt ra một lỗ, hoặc yêu thú phồn thực trong một khu vực đạt đến trình độ nhất định sẽ xuất hiện số lượng yêu thú kinh nhân tụ tập lại, như thủy triều tập kích tu sĩ thậm chí là cả một thành trì, đó là thú triều mà tu sĩ nhắc đến liền biến sắc!
Phía bắc Thiên Huyền đại lục từng có một ngôi thành ngang với Linh Nhạc thành là Đông Nguyên thành, số lượng tu sĩ thường trú là mười vạn, nhưng trong một lần thú triều đại quy mô không rõ vì nguyên nhân gì mà bạo phát thì cơ hồ bị san thành bình địa, thậm chí tu sĩ ở nhãnh thành trì gần đó đến viện thủ cũng chết gần hết. Sau đó lại xảy ra một trường hỗn loạn, tranh cướp đồ của các tu sĩ đã chết và thi thể yêu thú, giữa các tu sĩ còn lại lại xảy ra một trường loạn chiến, chết đến tám phần. Những tu sĩ còn sót lại sau trận thú triều đều thu hoạch kinh nhân, sau này trở thành kim đơn tu sĩ.
Nhưng thú triều đại quy mô hơn nghìn năm mới bạo phát một lần, tiểu quy mô cũng đã ba trăm năm chưa xảy ra.
Không ai rõ vì nguyên nhân gì mà thú triều này xảy ra, một khi bạo phát sẽ có yêu thú từ những nơi rất xa, không rõ vì duyên cớ gì mà cũng đến.
"Lẽ nào ta vô ý dẫn phát thú triều quy mô nhỏ?" Ngụy Tác tức thì dở khóc dở cười.
Đồng thời, trong Cổ Hòe trang, Hoàng Thiên Nhai lại gầm lên như điên cuồng.
"Mau lên, tất cả tập trung lại, đốt hết mọi thứ, yêu thú ban đêm thường sợ lửa."
"Tất cả đứng thành vòng tròn! Ai có pháp khí linh quang hộ tráo bán linh giai trở lên đứng ngoài toàn lực phòng ngự, có pháp thuẫn bán linh giai trở lên đứng ở hàng hai, tu sĩ Chu thiên cảnh đứng giữa, phụ trách trên không, sẵn sàng ứng phó!"
"Tất cả dồn hết pháp phù và pháp khí tiêu hao cho tu sĩ Chu thiên cảnh, từ rày tất cả làm theo hiệu lệnh của mỗ mới phát phù lục, pháp khí, bằng không hao tận hết thì chúng ta đừng mong sống!"
Hoàng Thiên Nhai quả thật túc trí đa mưu, hơn nữa lâm nguy bất loạn, được y chỉ huy, trong trang viện rừng rực lửa khiến một góc trời sáng chói, hơn bốn mươi tu sĩ vây thành ba vòng.
Mười lăm tu sĩ ở vòng ngoài được bao trong các loại linh quang quang tráo, hàng thứ hai kích phát pháp thuẫn, phù lục và pháp khí của họ đều lấy ra đưa cho hơn mười tu sĩ Chu thiên cảnh.
Sau Phi hỏa phệ cốt nghĩ, hơn bốn mươi con Phi thiên viên lao vào vòng phòng ngự.
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Chương 170: Tiêu hao chiến!

"Không nhiều lắm! Đừng kích phát bất kỳ pháp phù nào, dùng pháp khí không dễ bị tổn hại công kích!"
Hoàng Thiên Nhai gầm vang, kim sắc thiền trượng từ tay Kim Hoàn đầu đà bắn ra. Mấy cái vòng vàng trên thiền trượng được kích phát, va vào nhau hình thành âm ba nhìn rõ bằng mắt thường trên không, khiến năm, sáu con Phi thiên viên đi đầu sững lại.
Hơn hai mươi đạo quang hoa giáng vào mình năm, sáu con Phi thiên viên, hất văng chúng đi.
Cũng như Phi hỏa phệ cốt nghĩ, hơn ba mươi con Phi thiên viên cơ hồ cũng sa vào cuồng nộ, tiếng rít chói lói vang lên, từng lưỡi lửa từ trong miệng phun ra.
Phi thiên viên kích phát ra lưỡi lửa đều cỡ cánh tay, cách thân thể ba thước lại tách thành mũi xoa, như tia chớp ngoằn ngoèo bắn tới.
Hơn mười tấm pháp thuẫn do tu sĩ kích phát xoay lại như nắp đậy trên đỉnh đầu, chặn đứng công kích của Phi thiên viên.
Hoàng Thiên Nhai mặt lóe thanh quang, thanh hắc sắc âm khí lại phun trào, hình thành quỷ trảo chụp lấy một con Phi thiên viên. Phi thiên viên giãy giụa kịch liệt, hỏa quang và thanh hắc sắc âm khí cuộn trào, nhưng rồi không chống nổi, bị quỷ trảo hút xuống đất.
"Phóng!"
"Phóng!"Hai đợt pháp khí phát ra rất có hiệu suất, hơn bốn mươi con Phi thiên viên cơ hồ bị Tứ Hải đường quét sạch.
Nhưng không có cả cơ hội để thở, một loạt bóng đen từ bốn phương tám hướng lao tới.
"Kim giáp phong!"
"Lang đầu biên bức!"
Kim giáp phong, lớn cỡ con ong vàng bằng nắm tay, tam cấp cao giai yêu thú, vỏ ngoài kiên cố dị thường.
Lang đầu biên bức, tứ cấp đê giai phong hệ yêu thú, Ngụy Tác từng gặp mấy con.
Quy mô loạt thứ hai này cộng lại có tới hơn hai trăm con yêu thú.
"Mỗi người khống chế một đạo băng hệ phù lục!" Hoàng Thiên Nhai biến sắc, lại kêu to. Số lượng lớn thế nào, nếu không dùng pháp khí có phạm vi lớn áp chế thì phòng ngự pháp thuẫn sẽ tổn thất một nửa trở lên.
Hơn mười tu sĩ đứng chính giữa chọn một tấm giữa đống pháp phù trong tay mà kích phát.
Uy năng hơn mười tấm băng hệ pháp phù chập lại, không trung ngưng kết thành vô số băng tinh, Kim giáp phong và Lang đầu biên bức bay vào cơ hồ bị đông cứng quá nửa.
"Giết!"
Hoàng Thiên Nhai gầm vang, pháp khí các màu lại tràn ra như gió quét lá khô, thổi tung Kim giáp phong và Lang đầu biên bức.
"Bên trái, mỗi người khống chế một tấm lôi hệ pháp phù!"
Uy năng băng hệ thuật pháp sắp tan, được Hoàng Thiên Nhai chỉ huy, hlại có thêm năn, sáu tấm lôi hệ pháp phù kích phát, trên đầu họ lấp lánh thiểm điện võng.
Hiệu suất một tu sĩ giết yêu thú và cả một đội cùng giết khác xa nhau.
Hai đợt pháp phù phối hợp với pháp khí xuất ra, lớp thứ hai gồm Kim giáp phong và Lang đầu biên bức cơ hồ bị thanh lý sạch sẽ.
"Mau lên, bên phái phụ trách dưới đất, phát thổ hệ pháp phù ngăn cản yêu thú! Tiếp đó phát ra hỏa hệ pháp phù công kích. Bên phải phụ trách trên không, khống chế băng hệ pháp phù!" Sắc mặt Hoàng Thiên Nhai và các tu sĩ Tứ Hải đường càng khó coi.
Yêu thú vẫn liên miên đổ về, không chỉ trên không trung có yêu thú mà dưới đất cũng như nước triều dâng tràn.
Tu sĩ Tứ Hải đường chưa từng thấy cảnh này liền theo lời Hoàng Thiên Nhai chỉ huy, liều mạng kích phát phù lục.
Từng tấm thổ hệ pháp phù được kích phát, vòng ngoài các tu sĩ dựng đứng một bức tường đất dày, vô số thạch trụ, mũi đá nhọn hoắt còn có từng vạt cát mềm.
Trên đỉnh đầu, từng tấm pháp thuẫn nối nhau, hàn khí kinh nhân tràn ra, các loại pháp khí không bị băng hệ nguyên khí ảnh hưởng, liên miên từ khe pháp thuẫn tràn ra.
Một loạt hỏa hệ pháp phù được kích phát, trong bức tường đất phía ngoài cùng với lớp thạch trụ hình thành chướng ngại hơn hai mươi trượng, xuất hiện từng đạo hỏa tường, hỏa trụ, và cả hỏa vân hỏa vũ trút xuống như biển lửa.
Toán yêu thú lao vào đầu tiên đều bị thiêu cháy đen, hơn hai mươi tu sĩ ở vòng ngoài cùng cố duy trì linh quang quang tráo, đồng thời kích phát thuật pháp cùng pháp khí, oanh kích yêu thú trong biển lửa.
Số lượng và chủng loại yêu thú quá nhiều, hỏa hệ yêu thú không e dè hỏa hệ pháp phù công kích, thế như chẻ tre vượt qua biển lửa.
Bất quá vì bên trong Thiên khung, yêu thú ngũ cấp trở lên rất hiếm nên trong số yêu thú đến đây, cực hiếm ngũ cấp yêu thú. Yêu thú xông tới hầu như bị chặn lại trong lớp chướng ngại dày hơn hai mươi trượng.
Nhưng yêu thú tràn tới quá đông, cơ hồ tích tắc sau, tường bao và phòng ốc của Cổ Hòe trang đã bị yêu thú xô đổ quá nửa, quanh trang viện toàn là bóng đen lúc nhúc, không cần Hoàng Thiên Nhai chỉ huy, tu sĩ phụ trách phía dưới đất liên tục kích phát pháp phù, vá lại những chỗ thủng của chướng ngại phía ngoài. Tu sĩ phụ trách tầng không cũng liên tục kích phát pháp phù cùng thuật pháp có phạm vi rộng .
Hơn bốn mươi tu sĩ Tứ Hải đường , kém nhất cũng là Thần hải cảnh tứ trọng, cộng số pháp phù lại cũng được sáu bảy trăm tấm, trong tay hơn mười tu sĩ Chu thiên cảnh cầm một mớ dày. Nhưng cứ ném ra hai mươi tấm một lần, tốc độ tiêu hao pháp phù thập phần kinh nhân.
"Thực hỏa bảo thạch tích!"
"Thạch giáp liêu nha thú!"
Một tu sĩ ré lên, trong đàn yêu thú tràn tới có thêm hai loại này.
Tứ cấp trung giai Thực hỏa bảo thạch tích là yêu thú toàn thân phủ vảy đỏ rực như hồng bảo thạch, có thể nuốt hỏa sát chi khí, rồi nén lại trước khi phun ra. Tứ cấp đê giai Thạch giáp liêu nha thú trông giống như dã trư, thổ hệ nguyên khí có thể hình thành nham thạch khải giáp dày dặn quanh mình, lại thêm khí lực kinh nhân, lúc chạy không khác gì cái cối xay đá khổng lồ dang di động.
Hai loại yêu thú vừa gia nhập vây công, hỏa khí bị nuốt gọn nhanh chóng, Thạch giáp liêu nha thú trực tiếp va đập, cơ hồ chỉ sau tích tắc, bức tường đất phía ngoài bị đánh đổ.
"Đừng kích phát hỏa hệ phù lục! Giết Thạch giáp liêu nha thú trước!"
Hoàng Thiên Nhai kinh hãi gầm lên, cướp lấy một tấm bạch sắc phù lục kích phát ra. Phía trước mười mấy con Thạch giáp liêu nha thú đang thẳng tiến kết thành một tấm thảm băng trắng ngần, đàn Thạch giáp liêu nha đứng không vững, va nhau ngã nhào.
"A!"
Tu sĩ vòng ngoài cùng thi pháp, oanh kích Thực hỏa bảo thạch tích và Thạch giáp liêu nha thú.
"Dừng lại! Không còn thú triều nữa!"
Đột nhiên, một tu sĩ kinh hỉ tột bậc kêu lên, núi rừng không còn rung động, không còn yêu thú lao tới như thủy triều nữa.
"Pháp phù của ta hết rồi!"
"Của ta cũng hết rồi!"
Nhưng chỉ chốc sau, tiếng kêu kinh hãi tột bậc lại vang lên.
Với tốc độ tiêu hao kinh nhân, các tu sĩ Chu thiên cảnh lần lượt hết sạch pháp phù và pháp khí chỉ dùng một lần. Rừng núi ngoài xa không còn yêu thú mới xông tới, còn trong mấy dặm quanh Cổ Hòe trang chu dày đặc yêu thú, phải tới hơn nghìn con. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Chát! Chát! Chát! Chát!"
Gần nửa tu sĩ hao tận pháp phù, hỏa lực khống chế đại phạm vi sơ hở, các loại yêu thú lao đến gần các tu sĩ ở vòng ngoài, bắt đầu chính thức xáp lá cà.
Chỉ mới chạm mặt, linh quang của hai tu sĩ đã bị đánh tan, thét lên thê thảm rơi xuống.
"Không xong!"
Hoàng Thiên Nhai liên tục ré lên, tụ tập pháp thuẫn ở phía trên như mai rùa, mặc cho yêu thú trên không trung xung kích, toàn bộ tu sĩ dốc sức giết yêu thú lao tới.
Chỉ cần Thiết dũng trận bị phá, mọi người đều không còn đất chôn.
Khi pháp phù hao tận, chỉ còn cách công kích yêu thú xông tới bằng các loại pháp khí. Khải giáp, lợi trảo, uy năng thuật pháp kích phát đều hình thành xung kích với các loại pháp khí và pháp thuẫn.
Mỗi mấy chục đạo quang hoa bắn ra, giết chết mấy chục yêu thú thì cũng có bảy, tám món bị đánh tan hoặc tan hết linh quang rơi xuống.
Tình hình này là so kè tiêu hao.
Nếu có thể giết hết yêu thú trước khi pháp khí cùng pháp thuẫn tổn hao hết, tu sĩ Tứ Hải đường sẽ chiến thắng, còn khi pháp khí cùng pháp thuẫn đã hao sạch nhưng còn yêu thú thì kết quả của họ sẽ thập phần thê thảm.
...
"Pháp phù của chúng hết rồi."
Thấy quang hoa và các loại tiếng nổ ở Cổ Hòe trang tan đi không ít, bọn Ngụy Tác hiểu ngay.
Từ xa nhìn lại, thấy rõ mấy pháp khí tiến công và hộ thuẫn bị yêu thú đánh rơi xuống.
Chừng mấy tuần hương sau, pháp khí tiến công và hộ thuẫn tan đi quá nửa, yêu thú vẫn còn rất nhiều.
"Ầm, ầm, ầm!"
Chốc sau, toàn Cổ Hòe trang sáng rực các loại quang hoa, mọi tu sĩ đều kích phát các loại thuật pháp uy lực cao cường.
Ngụy Tác cho rằng không đầy một hai tuần hương nữa, Cổ Hòe trang sẽ không thể chống chọi được, đây chỉ là hồi quang phản chiếu, thuật pháp càng có uy lực thì tiêu hao chân nguyên càng kịch liệt.
Nhưng gã bất ngờ là một tuần hương sau, các loại quang hoa và tiếng nổ tựa hồ không giảm đi bao nhiêu.
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau