THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 156 - Chương 160

Chương 156: Mỹ nữ cùng dã thú

Hai mươi mấy ngày nay không thấy Nam Cung Vũ Tinh.
Ngụy Tác buồn bực chờ đợi tin về Nam Cung Vũ Tinh, vừa chuẩn bị những thứ để tu luyện.
Về phía Cơ Nhã, Ngụy Tác một là chưa có thời gian cân nhắc cách xử lý, hai là nàng ta bế quan nghiên cứu công thức nào đó, nên tạm thời chưa thể gặp mặt.
Hôm nay gã đến Thất Tinh thành vốn chưa bao giờ đặt chân tới vì được điếm chủ Cửu Đỉnh trai Mộ Dung Thần cho biết Thất Tinh thành Linh Bảo phường tổ chức phách mại hội cỡ lớn, có đấu giá cả địa đồ hoàn chỉnh về mấy nơi bên ngoài Thiên khung, trong đó có địa đồ khu vực Đoạn long nhai mà gã cần.
Mục tiêu tới đây của gã là Kim ban sâm rất có khả năng tồn tại ở Đoạn long nhai.
Tu luyện nữa thì sớm muộn gì cũng sẽ gặp ải đột phá Phân niệm cảnh, từ Chu thiên cảnh đột phá đến Phân niệm cảnh là cửa ải cực lớn của tu sĩ, không ít người không qua nổi. Chỉ khi có linh dược đó, đột phá đến Phân niệm cảnh mới an toàn.
Nếu lần này thuận lợi có được địa đồ Đoạn long nhai, lấy được Kim ban sâm thì Ngụy Tác sẽ đi xa, đến Tê Phượng thành một chuyến, giao yêu đơn Xích dực viêm ma cho tôn nữ của Kim bà bà.Theo lời Kim bà bà, nhận được thù lao hai mươi vạn viên hạ phẩm linh thạch thì gã có thể lại bế quan, xung kích Chu thiên cảnh tứ trọng, thậm chí ngũ trọng.
Ngụy Tác giao cho Hàn Vi Vi hơn hai mươi món bán linh giai pháp khí phòng ngự và mười mấy món pháp khí tiến công bán linh giai đều đã bán xong, trừ bảy nạp bảo nang khá cao cấp thì mọi nạp bảo nang còn lại cũng ngầm nhờ nàng ta bán qua Trân Bảo các.
Những thứ đó mang lại cho gã mười ba vạn viên hạ phẩm linh thạch.
Địa đồ hoàn chỉnh mỗi khu vực bên ngoài Thiên khung tối đa mấy nghìn linh thạch, trừ địa đồ Đoạn long nhai ra, gã có thể thuận tiện xem có thứ gì tốt lành trong phách mại hội có thể đề thăng thực lực và tu vi chăng.
...
Vừa tính toán vừa nhìn quanh một chốc, Linh Bảo phường chìm trong hoàng sắc quang tráo hiện ra trước mắt Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi.
Trên bãi đất trống trước quảng trường lát gạch không rõ xây bằng thứ gì, trông vào vàng chóe, mỗi viên hai thước rưỡi đều có tiêu ký Linh Bảo phường. Quanh quảng trưởng, nhiều tu sĩ đã mở gian hàng, càng tô điểm thêm khí thế cho phách mại hội, không biết có bán vật gã cần không.
Gã nhận ra, so với Linh Nhạc thành, Thất Tinh thành có quy mô lớn hơn nên số lượng phường thị cũng gấp đôi.
Là một trong những phường thị quy mô nhất Thất Tinh thành, nổi danh vì pháp khí cao cấp, Linh Bảo phường cử hành đại hình phách mại hội, quy mô và không khí hơn nhiều mọi phách mại hội Ngụy Tác từng tham gia.
Còn chừng nửa canh giờ nữa, phách mại hội của Linh Bảo phường sẽ bắt đầu nhưng các tu đạo giả tụ tập trên quảng trường đã chừng hơn ba bốn trăm.
Các tu đạo giả cũng tụ tập lại, có người hào hứng đi xem mọi gian hàng các tu sĩ khác bày dưới đất, không ít tu đạo giả ăn vận khác hẳn tu sĩ Linh Nhạc thành, Lạc Nguyệt thành, xem ra từ những nơi xa xôi hơn đến tham gia đại hình phách mại hội.
Ngụy Tác dùng Vọng khí thuật nhìn một lượt, phát hiện đẳng cấp các tu sĩ này cao hơn nhiều ở Linh Nhạc thành phách mại hội, tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng, Chu thiên cảnh nhất trọng rất nhiều, tu sĩ Chu thiên cảnh tam trọng trở lên cũng không ít.
Còn đang do dự nên đi xem trong các gian hàng có gì hay ho không hay là vào thẳng bên trong thì tiếng động khác lạ vang lên từ góc đông quảng trường.
Ngụy Tác ngoái lại tức thì kêu lên, "Chà!"
Một man thú to lớn từ từ đi vào, man thù này lớn ngang với căn nhà đá trước kia của gã, toàn thân xanh mướt, trông như trâu nhưng trên đầu chỉ có một cái sừng màu trắng, toàn thân vằn gợn như sóng nước.
Ngũ cấp cao giai thủy hệ yêu thú Thủy văn thanh ngưu!
Ngũ cấp cao giai yêu thú, đơn đả độc đấu có thực lực không thua tu sĩ Chu thiên cảnh tam trọng.
Thật ra nhiều yêu thú ngũ cấp trở lên tuy bị tu sĩ Thần hải cảnh giết chết, nhưng phần lớn là các tu sĩ dựa vào ưu thế nhân số, kiến giết voi. Thủy văn thanh ngưu trông rất hiền lành nhưng tính cách cực kỳ hung hãn tàn bạo, không khác gì Phệ tâm trùng.
Trên lưng Thủy văn thanh ngưu đặt một chiếc ghế như yên ngựa trải da cừu, một nữ tu diễm lệ mặc áo kim loại màu vàng ngồi trên đó.
Mái tóc dài của nữ tu hơi cuốn lên, ánh màu đỏ sậm, gương mặt trái xoan, dung mạo xuất chúng, đôi mắt to sáng cực kỳ lay động lòng người, mỗi khi đảo mắt không khác nào nước mắt sắp chảy ra, quyến rũ kinh nhân.
Bắt mắt nhất là tấm áo kim loại màu vàng của nữ tu này tựa hồ hơi ngắn quá.
Tấm áo này chỉ che kín hai chỗ nhô cao trên ngực, còn tay, lưng và thậm chí phần lớn làn da trắng nõn của vòng eo đều lộ ra ngoài, hơn nữa tấm áo kim loại không rõ rèn từ tinh kim gì mà lấp lánh quang hoa, không khắc hoa văn, chỉ như thế thôi cũng khiến ai nhìn nữ tu diễm lệ này đều phun máu mũi.
Cái váy da den của nàng ta ngắn không thể ngắn hơn, cặp chân dài trắng lắc lư theo nhịp rung của man thú, nàng ta đi giày da đỏ cao cấp.
Dưới ánh nắng sớm, cảnh tượng này thật sự là mỹ nữ và dã thú!
Đừng nói Ngụy Tác chưa hiểu việc đời nhiều, cả Hàn Vi Vi nhất thời cũng há hốc miệng.
"Hai vị không biết Tâm Hữu Lan?" Ngụy Tác nhìn chăm chắm nữ tu ăn mặt không lấy gì làm kín đáo thì sau lưng chợt vang lên giọng nói khe khẽ.
"Nữ tử này tên Tâm Hữu Lan? Tên lạ thế." Ngụy Tác ngoái lại thấy một hoàng sam thiếu niên trẻ tuổi nhưng tướng mạo bình thường. "Thế nào?" Gã hơi kinh ngạc hỏi thiếu niên lạ mặt này.
Hoàng sam thiếu niên trông bình thường này, có ý tốt giải thích: "Nữ tử này là đệ tử Vạn Thọ thành Linh Thú cung, tên Tâm Hữu Lan, là thiên phú kim linh căn tu sĩ, còn trẻ đã đột phá đến tu vi Chu thiên cảnh tứ trọng, cực kỳ được Linh Thú cung trọng thị. Xưa nay nàng ta ăn vận vẫn thế, nhưng tạo cho người ta cảm giác là đãng phụ mê hoặc được nhiều tu sĩ đế quên cả thân mình. Nhưng trước giờ tu sĩ nào bị quyến rũ, tìm mọi cách cho nàng ta vui là bị nàng ta dùng thủ đoạn trừng trị đích đáng. Nhìn như huynh đài ban nãy, chưa biết chừng đã bị nàng ta nhớ mặt, sẽ rất phiền hà. Hơn tháng trước có tu sĩ cải trang đi qua lưng man thủ, ném nhòn trộm bên dưới tà váy, bị nàng ta chú ý nên sau đó y ra theo, cùng đi săn yêu thú lại bị phá hỏng một mắt."
"Chà! Tự ăn mặc như thế nhưng lại không cho người khác nhìn?" Ngụy Tác kêu lên, liếc qua thấy ngay cơ hồ tuyệt đại đa số nam tu không những không ham hố nhìn mà đều biến hẳn sắc mặt, chỉ muốn tránh đi.
Kêu thì kêu, được hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi tốt bụng nhắc nhở, Ngụy Tác không dám nhìn nữ tu ăn mặc hở hang, có vẻ cố ý câu dẫn người khác nữa. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Thiên phú kim linh căn hiếm có, tu vi Chu thiên cảnh tứ trọng, Ngụy Tác hiện tại không sợ bởi gã là song linh căn tu sĩ, được lục bào lão đầu trợ giúp, chắc chắn sẽ vượt qua mỹ nữ cưỡi man thú. Có điều bối cảnh của mỹ nữ thì tạm thời gã không chạm vào được.
Vạn Thọ thành cùng nằm ở phía nam Thiên Huyền đại lục, chỉ cách Thất Tinh thành hai tòa tu sĩ chi thành. Tu sĩ tầm thường nhắc đến Vạn Thọ thành đều gọi là Vạn Thú thành.
Mấy tông môn trong Vạn Thọ thành đều có thuật nuôi dưỡng yêu thú. Vì thế mọi phường thị ở Vạn Thọ thành đều bán các nguyên liệu chuyên dụng ngự thú, nuôi dưỡng yêu thú, lâu dần những tu sĩ nuôi yêu thú đều thích định cư ở đây. Nên Vạn Thọ thành thường thấy tu sĩ mang theo yêu thú đi lại ngoài đường.
Linh Thú cung là tông môn lớn nhất thống trị Vạn Thọ thành, nghe nói từ mấy chục năm chi trước đã có nhân vật tu vi kim đơn xuất hiện, thực lực còn trên cả Thiên Nhất môn, ngang với Minh Tiêu thành Lôi Tiêu tông.
Linh Thú cung thống trị Vạn Thọ thành không chặt chẽ, thường nửa nhắm nửa mở với các tu sĩ giao đấu trong thành, có điều phá hỏng công trình nào là phải bồi thường một lượng nhất định linh thạch, khôi phục nguyên dạng là xong. Phong cách của Vạn Thọ thành đặc biệt nhất phía nam Thiên Huyền đại lục, kinh nghiệm đấu pháp của tu sĩ ở đây cao hơn những nơi khác nhiều.
"Ta thấy cũng đáng kiếp, ai bảo chúng đều dâm dục." Nghe hoàng sam thiếu niên nói vậy, lại thấy Ngụy Tác chịu phép hắn, Hàn Vi Vi trợn tròng trắng, hừ lạnh một tiếng.
"Vậy ngươi học theo đi." Ngụy Tác cố ý hừ một tiếng, "Xem người ăn ăn mặc bốc lửa như thế, xem ngươi kìa, đúng là nhà quê."
"Phì! Ngươi mới nhà quê!"
Trong lúc cả hai tranh hơi, mỹ nữ và dã thú đã đi đến trước màn sáng màu vàng của Linh Bảo phường.
Đối diện với cặp đùi trắng ngần, người Linh Bảo phường tựa hồ đã quen, liền có hai đệ tử mặc áp gấm màu chàm cung kính bước lên đón Tâm Hữu Lan vào trong. Thủy văn thanh ngưu cũng đã quen, vòng ra sau Linh Bảo phường, không rõ đi đâu.
"Xem ra hai vị đến tham gia phách mại hội?" Thấy thân ảnh Tâm Hữu Lan tan biến trong hoàng sắc quang mạc, hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi lỏng hẳn người, "Tại hạ Trương Phong Dực, là tu sĩ Lạc Nguyệt thành, không biết hai vị xưng hô thế nào." Đối với Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi, hoàng sam thiếu niên không xưng hô là tiền bối vì y đã đạt tu sĩ Chu thiên cảnh lưỡng trọng. Còn Ngụy Tác dùng Tiềm Ẩn quyết ẩn giấu nhất trọng tu vi.
"Tại hạ Quý Lý, tu sĩ Linh Nhạc thành, đến đây tham gia phách mại hội." Ngụy Tác nhìn hoàng sam thiếu niên rồi bịa ra một cái tên. "Tại hạ tên Ngụy Nhã." Ngụy Tác trợn ngược tròng trắng vì Hàn Vi Vi dùng luôn họ của gã.
"Trương Phong Dực", gần đó đột nhiên có một thanh sam tu sĩ vẫy tay với hoàng sam tu sĩ. Xem ra y đã nói tên thật.

Chương 157: Vô ý đốn ngộ

"Tại hạ còn hẹn mấy bằng hữu, không quấy nhiễu hai vị nữa." Trương Phong Dực thấy người đó thì tỏ rõ thần sắc kinh hỉ, cáo từ Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi rồi bổ sung, "Hai vị tựa hồ cực hiếm khi đến Thất Tinh thành nên không hiểu, phách mại hội lần này không ít nhân vật lợi hại cũng đến, trong số đó trừ Tâm Hữu Lan còn một tu sĩ tên Đổng Thanh Y, là thiên phú phong linh căn tu sĩ, còn là Đông Dao thắng cảnh thiếu chủ, vì y thù dai nên hai vị đừng chạm vào là hơn."
Trương Phong Dực hảo ý nhắc nhở rồi cáo từ đi về phía bằng hữu.
Đối với lời nhắc nhở của Trương Phong Dực, Ngụy Tác đương nhiên cảm kích, bất quá thấy y nhắc đến Đổng Thanh Y, Hàn Vi Vi tựa hồ không vui nên khi Trương Phong Dực đi khỏi, Ngụy Tác không nén được lên tiếng hỏi: "Thế nào, ngươi biết Đổng Thanh Y?"
"Là một trong những kẻ theo đuổi sư thư ta, tự cho mình là bất phàm." Hàn Vi Vi hừ lạnh một tiếng, "Ban đầu nghĩ cách lại gần gụi sư thư rồi trực tiếp đề thân không chỉ một lần, rõ ràng muốn cậy thế lực ép người. Ta đã nghe ngóng, biết y nhỏ nhen, thích dùng âm mưu, không kiên nhẫn tu luyện, tuyệt đại đa số thời gian đều dồn vào bày mưu hại người, có chỗ dựa như Đông Dao thắng cảnh mà hiện tại chỉ là tu vi Chu thiên cảnh tứ trọng. Như thế mà dám nhắm vào sư thư ta hả."
"Không kiên nhẫn tu luyện", nghe vậy, Ngụy Tác cũng thầm nhăn nhó.
Đích xác, bế quan tu luyện đối với mọi tu sĩ đều cực kỳ khô khan, tán tu không có bối cảnh gì như gã, lúc nào cũng cần đến thực lực, buộc phải khổ tu.
Có bối cảnh như Đổng Thanh Y, chưa biết chừng Ngụy Tác cũng vì tham đồ hưởng thụ mà tu luyện tiến cảnh chậm đi.Có đủ thực lực thì du ngoạn khắp các thành trì của Thiên Huyền đại lục, tìm một vài nữ tu diễm lệ cùng tắm ôn tuyền, sung sướng hơn nhiều bế quan khổ tu khô khan tột bậc.
"Chi bằng chúng ta vào thẳng phách mại trường đợi?" Thầm nhăn nhó xong, Ngụy Tác nói với Hàn Vi Vi, mục đích gã đến Thất Tinh thành vì mua địa đồ để gia tăng hệ số an toàn vào Đoạn long nhai, càng ít phiền hà càng tốt.
"Hai vị quý khách, mới theo tại hạ." Đối với đề nghị của Ngụy Tác, Hàn Vi Vi tất nhiên không có ý kiếm, bên ngoài hoàng sắc quang tráo bao quanh Linh Bảo phường, tu sĩ tầm thường giao ra nhập trường ngọc phù thì đều tự vào, thấy Hàn Vi Vi cầm nhập trường ngọc phù, đệ tử Linh Bảo phường phụ trách nghênh tiếp thập phần cung kính hành lễ rồi đi trước dẫn dường.
Hóa ra hội trường Linh Thiên các của phách mại hội của Linh Bảo phường lần này chia làm ba tầng, tầng thấp nhất là chỗ bình thường, hai tầng trên dành cho khách quý, Hàn Vi Vi nắm trong tay là nhập trường ngọc phù lên tầng cao nhất.
Lên vị trí quý tân ở tầng cao nhất là do Ngụy Tác đề nghị.
Với kinh nghiệm của gã, phổ thông tán tu thường tiếc mấy trăm linh thạch vào chỗ dành cho khách quý, người vào không là cao giai tán tu tu vi kinh nhân cũng có bối cảnh thâm hậu, nếu tranh giá một vật, phổ thông tán tu thường lui bước.
Nhưng điểm đó không phải các tán tu thông minh không biết nhưng tuyệt đại đa số đều cực kỳ tiếc linh thạch, không đời nào chịu lãng phí mấy trăm linh thạch.
Được đệ tử Linh Bảo phường dẫn vào, Ngụy Tác cảm thấy thân thể tựa hồ hơi nặng, thể nội chân nguyên lưu động không thuận, rõ ràng toàn Linh Bảo phường đều có cấm chế hạn chế tu sĩ thi pháp.
Vào trong Linh Thiên các của phách mại hội trường vuông vắn, gã như được đại khai nhãn giới.
Trong đại sảnh không rõ bố trí pháp trận gì mà lơ lửng một bích ngọc liên đài xanh biếc, có cả dãy bậc thang đi lên bằng bích ngọc, cũng lơ lửng trên không, xem ra lúc phách mại hội bắt đầu, người Linh Bảo phường sẽ để vật đấu giá lên bích ngọc liên đài. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Trong đại sảnh ở tầng thấp nhất bố trí hơn nghìn bạch sắc linh quang quang tráo, tu sĩ vào tronng là bên ngoài không thể nhìn rõ, đảm bảo mức cao nhất cho bí mật của mỗi tu sĩ.
Tầng cao nhất mà Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi chọn khác hẳn dưới đại sảnh, trải thảm Ngân ti thảo mềm mại, bày biện đồ đạc cổ sắc cổ hương, ngoài cửa sổ còn có lục sắc linh quang tráo, có cả công hiệu kén gần hoặc giãn xa cảnh tượng bích ngọc liên đài. Từ chỗ của Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi nhìn ra, bích ngọc liên đài tựa hồ ngay trước mắt, hiển nhiên tại đây mà nhìn vật đấu giá thì còn rõ hơn những chỗ khác.
Quý tân thất ở tầng giữa, bên ngoài đều bao trùm hoàng sắc linh quang quang tráo, bên trong có gì khác với quý tân thất ở tầng cao thì Ngụy Tác không biết.
Vì còn sớm nên gã cầm ngọc giản có môn thuật pháp "Tam muội thần hỏa" mà Liễu Ngũ cho lên tham ngộ.
Hiện tại phẩm giai môn thuật pháp này thế nào, gã không cách nào nhận định. Nhưng trong ngọc giản có ghi rõ, tu vi để thi thiển mức thấp nhất là Chu thiên cảnh tam trọng.
Chỉ khi có tu vi Chu thiên cảnh tam trọng mới có thể theo pháp môn của môn thuật pháp này dùng chân nguyên kích phát ra tam muội chân hỏa, môn thuật pháp này cũng thập phần huyền ảo, Ngụy Tác đột phá đến tu vi Chu thiên cảnh tam trọng thì theo lời lục bào lão đầu nhắc nhở, tham ngộ môn hỏa hệ thuật pháp cực kỳ hữu dụng này, chuẩn bị luyện khí.
Nhưng gẫn đây gã vẫn chưa hiểu thấu một phần.
Thấy gã nhíu mày trầm tư, Hàn Vi Vi không quấy nhiễu, cũng lấy ra một bạch sắc ngọc giản nghiên cứu.
Gần nửa canh giờ sau, lúc phách mại hội sắp bắt đầu, mắt Ngụy Tác ánh lên hớn hở.
Có lẽ ôm tâm thái xem kịch nên gã lại đốn ngộ, chỉ trong tích tắc đọc gì hiểu nấy, hiểu hết những nội dung trước đó không hiểu, cả lục bào lão đầu cũng không lý giải được.
Gã và lục bào lão đầu không hiểu vì đại bộ phận môn thuật pháp này đều là cách khống chế chân nguyên phát ra tam muội chân hỏa, ngưng thành hỏa thuẫn, hỏa xà nhưng còn làm cách nào ngưng thành các loại hình thái như hỏa thuẫn thì không nói rõ.
Giờ gã đã hiểu, một phần nội trước đây không rõ nội dung lại là phần quan trọng nhất: khống hỏa ngưng hình. Hóa ra Tam muội thần hỏa thuật cực kỳ đặc biệt, đều dùng một cách phát ra tam muội chân hỏa, rồi dùng Khống hỏa ngưng hình thuật ngưng tụ các loại hình thái.
Hóa ra phần gã chưa hiểu là tổng cương của Tam muội thần hỏa thuật.
Hiện tại đã thông, Ngụy Tác chỉ cần thời gian, sẽ từ từ thử nghiệm Tam muội thần hỏa thuật, thuần thục xong sẽ thử luyện khí.
Hoàn toàn đốn ngộ nội dung thuật pháp, Ngụy Tác hiểu vì sao trước đó lục bào lão đầu nói rằng muốn luyện được pháp khí pháp bảo cao cấp một chút cần phải có tu vi Phân niệm cảnh lưỡng tam trọng trở lên.
Rõ ràng, Tam muội thần hỏa liên tục kích phát cần tiêu hao rất nhiều chân nguyên, lấy luyện chế phi kiếm làm ví dụ, quá trình dung luyện kiếm thai không cách nào dừng lại, chân nguyên không đủ mà ngưng lại thì kiếm thai sẽ kết đông, muốn nung chảy làm lặp lại từ đầu, lúc dung luyện kiếm thai cần có phân niệm bố trí pháp trận, vì thế phải tu luyện đến Phân niệm kỳ mới làm được.
Như phi kiếm của hồng sam tu sĩ phẩm cấp rất thấp, dùng địa hỏa cũng có thể làm tan chảy, cộng thêm Khống kiếm thuật trong Kinh Lôi kiếm quyết thì kiếm thai không cần khắc nhiều pháp trận, nên hồng sam tu sĩ mơi có thể dùng địa hỏa lô tự luyện phi kiếm.
Hiện tại Ngụy Tác có hai thanh phi kiếm hỏng, cả đại đao có pha Thái ất tinh kim của Lưu Tam Pháo, cộng thêm một khúc Tân thiên tinh kim của Phong lão quái, những nguyên liệu này chỉ khi tu vi của gã đạt đến Phân niệm cảnh tam trọng trở lên mới đủ để luyện chế cao giai phi kiếm xuất.
Bất quá điều khiến gã hoan hỉ nhất là trong tay còn Thanh tác ngân lấy được của tu sĩ mặt ngựa tại Thanh Phong lăng!
Thanh tác ngân tan chảy ở nhiệt độ không cao, với tu vi cuae gã, hiện tại hoàn toàn lĩnh ngộ Tam muội thần hỏa thuật thì chỉ cần tích lũy kinh nghiệm luyện khí là có thể đem Thanh tác ngân luyện chế thành pháp trượng, cộng thêm pháp châu của Phệ tâm trùng trưởng lão thì có thể phát ra thần thức xung kích.
Thần thức xung kích này, Ngụy Tác đã tự thân trải nghiệm, theo lục bào lão đầu tính toán thì mức độ đó, tu sĩ Chu thiên cảnh tứ ngũ trọng tuy không cứng đơ bất động như Ngụy Tác nhưng ít nhất cũng choáng váng.
Luyện chế được vật đó coi như gã có thêm một lợi khí để đánh lén người khác.
...
"Bắt đầu rồi!"
Chốc sau, Linh Bảo phường phách mại hội bắt đầu.
Mắt Ngụy Tác mắt sáng rỡ, Hàn Vi Vi lại hung hăng lừ gã, nghiến răng nghiến lợi nói, "Ngụy Tác, sau này trước mặt ta ngươi có thể kìm nén một chúy không, đừng có hơi tí là rõ dãi như thế", Linh Bảo phường phách mại hội rõ ràng cao cấp hơn của Kim Ngọc các nhiều.
Người chủ trì đấu giá và đưa vật phẩm đều là những nữ tu diễm lệ. Tất cả đều mặc ngư vĩ phượng bào xẻ ngực thấp, lộ ra nửa quả tuyết lê trắng ngần khiến người khác sôi trào máu nóng.
Nữ tu phụ trách chủ trì mặc hắc sắc ngư vĩ phượng bào, dung mạo không quá xinh đẹp nhưng lồng ngực to kinh người, cơ hồ còn hơn Cơ Nhã, cá khe trên ngực nhìn vào cực kỳ hấp dẫn.
"Đúng rồi." Nghĩ đến Cơ Nhã, lại nghĩ đến việc Thủy Linh Nhi chắc không kém, Ngụy Tác đột nhiên hỏi Hàn Vi Vi, "Hàn Vi Vi, ngươi nói xem sư thư ngươi và Thủy Linh Nhi thì ai xinh đẹp hơn?"
"Thủy Linh Nhi thì ta chưa gặp sao biết được." Hàn Vi Vi cấm cảu hồi đáp. Thấy gã cười nhăn nhở, nàng ta bực mình kêu lên, "Ngụy Tác, ngươi định làm gì hả?"
"Không có gì." Ngụy Tác cười hắc hắc, "Trước kia ta lấy việc theo đuổi Thủy Linh Nhi làm mục tiêu tu luyện. Nếu sư thư của ngươi xinh đẹp hơn Thủy Linh Nhi thì ta sẽ đổi mục tiêu."
"Ha ha!" Nghe nói vậy, Hàn Vi Vi cười ha hả, "Như ngươi mà đòi theo đuổi sư thư?"
"Gì hả, như ta thì sao." Ngụy Tác lắc lắc đầu đầy kiêu hãnh.
"Theo đuổi sư thư ta thì không được rồi nhưng nể tình là huynh đệ, ta có thể cân nhắc giúp ngươi theo đuổi Thủy Linh Nhi." Hàn Vi Vi bĩu môi.

Chương 158: Điên cuồng trả giá

"Quy tắc phách mại hội lần này là mỗi lần tăng giá không dưới hai trăm hạ phẩm linh thạch. Mọi vật đã mua phải trả ngay bằng linh thạch..."
"Vật đầu tiên của phách mại hội lần này là linh giai hạ phẩm Hỏa linh phan, pháp bảo tiến công, do thất phẩm luyện khí sư Hàn Vô Nhai của Linh Vân đại lục luyện chế, giá khởi điểm ba nghìn hạ phẩm linh thạch."
Giải thích xong quy tắc, bảo vật đầu tiên được bưng lên.
Trên bích ngọc liên đài lơ lửng trong đại sảnh có bố trí pháp trận đặc thù, nữ tu chủ trì có giọng nói ẻo lả, thanh âm tựa hồ không lớn nhưng vang rõ trong tai mỗi người.
Vật đầu tiên đã khiến tu sĩ toàn trường hơi chấn động.
Linh giai pháp bảo thật sự!
Nữ tu ngực to trải rộng Hỏa vân phan dài chừng năm thước, rộng hai thước, hồng quang rực lên, rìa có những đường thêu vàng rực, nối nhau thành hình mây đỏ, hỏa sát chi khí như thực chất chảy miết, thoạt nhìn là biết không phải phàm phẩm.
Linh giai pháp bảo thật sự rất hiếm, trước đây gã gặp cao thủ Chu thiên cảnh ngũ trọng, thậm chí Phân niệm cảnh cũng chỉ có một hai món. Đạt tới tu vi Phân niệm cảnh thì có thể đồng thời thi triển hai pháp bảo, thành ra pháp bảo này khẳng định sẽ khiến mọi tu sĩ tranh chấp.
"Bốn nghìn hạ phẩm linh thạch!" Quả nhiên, nữ tu ngực to mới dứt lời, trong quý tân thất ở tầng giữa đã có người ra giá, lập tức tăng thêm một nghìn hạ phẩm linh thạch.
Đối với pháp bảo này, Ngụy Tác không thấy hứng thú. Linh giai pháp khí công kích trong tay gã, tính cả Âm mị nhận tiêu hao chân nguyên kịch liệt thì tới sáu món, trong đó có cả Lục dương thần hỏa xoa lấy được của Tần lão ma, uy lực vượt xa linh giai hạ phẩm pháp bảo.Với số lượng pháp bảo gã có, ngay cả đệ tử tinh anh được đại tông môn như Lôi Tiêu tông và Linh Thú cung trọng điểm bồi dưỡng cũng không bằng. Trong địa hỏa nham động ở Di Thiên cốc, đệ tử tinh anh Thiên Nhất môn cũng chỉ có một món linh giai hạ phẩm pháp bảo công thủ toàn diện: Kim quang đại tự.
Hỏa Vân độn gã đang tu luyện có thể phát ra một dải hỏa vân, tu vi đề thăng thì uy năng hỏa vân cũng tăng theo, đạt tới tu vi Chu thiên cảnh ngũ trọng thì sẽ cao hơn Hỏa linh phan.
Nên gã chỉ muốn ngồi xem linh bảo này đấu giá được bao nhiêu.
Nhưng nghe thấy giọng tu sĩ trả giá đầu tiên, Ngụy Tác giật giật chân mày.
Giọng nói này rất quen tai, hình như là giọng Lý Hồng Lân.
"Bốn nghìn năm trăm hạ phẩm linh thạch!", cùng lúc đó ở tầng cao, trong quý tân thất cách vị trí Ngụy Tác không xa vang lên giọng nói khá the thé.
"Năm nghìn hạ phẩm linh thạch." Trong quý tân thất ở tầng giữa lại vang lên giọng trả giá.
"Chà!" Nghe xong, Ngụy Tác buột miệng kêu lên.
"Thế nào?" Hàn Vi Vi tỏ vẻ không hiểu.
Ngụy Tác bảo, "Nếu ta không nghe lầm, kẻ đó là Lý Hồng Lân."
"Không phải chứ?" Hàn Vi Vi tròn mát, nếu Nam Cung Vũ Tinh đi cùng Lý Hồng Lân chẳng phải đi nát gót giày không tìm được, lúc thấy lại không phí tí công sức nào sao?
"Năm nghìn năm trăm hạ phẩm linh thạch", một giọng hùng hồn gia nhập tranh chấp linh bảo.
"Sáu nghìn năm trăm hạ phẩm linh thạch!"
Giọng nói trong quý tân thất tầng giữa lại vang lên, Ngụy Tác đã khẳng định là Lý Hồng Lân, tựa hồ y quyết tâm lấy được linh bảo này, lên tiếng là tăng thêm một nghìn hạ phẩm linh thạch, hiện tại duy nhất không cách nào biết được là Nam Cung Vũ Tinh có mặt trong quý tân bao sương đó hay không.
"Bảy nghìn hạ phẩm linh thạch." Tu sĩ giọng hơi the thé thong thả tăng thêm năm trăm hạ phẩm linh thạch.
"Bảy nghìn bảy!"
"Tám nghìn năm trăm hạ phẩm linh thạch"
"..."
Mấy tũ sĩ liên tục ra giá, giá món linh bảo này liên tục tăng lên, cơ hồ chỉ tích tắc đã vượt qua mức một vạn hạ phẩm linh thạch.
"Một vạn hai nghìn hạ phẩm linh thạch!"
Lần này Lý Hồng Lân tựa hồ mang theo nhiều linh thạch, trả giá đó xong thì không ai thêm giá nữa, linh bảo đầu tiên đươc y mua.
Ngụy Tác chỉ bình tĩnh lắng nghe, ánh mắt lóe lên, không rõ nghĩ gì.
"Vật thứ hai của phách mại hội lần này là Hộ thần cổ phù, có thể khiến tu sĩ Kim đơn kỳ trở xuống, một ngày có thể truyền tống ba lần vạn dặm trở lên. Giá khởi điểm hai nghìn năm trăm hạ phẩm linh thạch."
Vật đưa ra đấu giá thứ hai khiến Ngụy Tác cũng tỏ ra động dung.
Hộ thần cổ phù!
Tu sĩ truyền tống bằng pháp trận đều có phần không thoải mái, tiểu hình truyền tống pháp trận mấy trăm dặm một lần thì, cơ hồ mọi tu sĩ đều chịu đựng được. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Nhưng liên tục truyền tống hơn mười lần thì nhục thân và thần thức của tu sĩ cấp thấp thông thường sẽ đạt đến cực hạn. Ngụy Tác bây giờ mà truyền tống qua trung hình truyền tống pháp trận sau nghìn dặm thì lúc đi ra cũng nhức đầu buồn nôn.
Thông thường tu sĩ dưới Phân niệm kỳ, một ngày chỉ đi được vạn dặm bằng truyền tống pháp trận. Sử dụng đại hình truyền tống pháp trận vượt cự ky vạn dặm thì mỗi lần phải nghỉ một ngày mới lại sức được.
Thời thượng cổ có tông môn là Chân Thần tông nghiên cứu ra một loại bảo phù, có thể bảo vệ thần thức tu sĩ trong quá trình truyền tống không bị linh khí dao động kịch liệt của pháp trận xung kích, chỉ cần kích phát bảo phù thì mỗi ngày có thể khiến tu sĩ cấp thấp sử dụng đại hình truyền tống pháp trận ba lần.
Bảo phù này, món thứ hai của phách mại hội, cực kỳ hữu dụng đối với tu sĩ đi xa.
Nếu có việc gấp từ một đầu Thiên Huyền đại lục đến nơi ở đầu kia, mỗi ngày chỉ có thể sử dụng đại hình truyền tống pháp trận một lần thì ít nhất hai tháng mới tới.
Cổ phù thế này còn lại không nhiều, khẳng định sau này có thể sử dụng, Ngụy Tác tính toán thật nhanh, nếu giá không quá một vạn hạ phẩm linh thạch thì sẽ mua.
"Ba nghìn hạ phẩm linh thạch!"
"Bốn nghìn hạ phẩm linh thạch."
"..."
"Một vạn một nghìn hạ phẩm linh thạch."
"Một vạn ba nghìn hạ phẩm linh thạch."
Nhưng khiến gã bực bội nuốt nước bợt vì cũng như Hỏa linh phan, Hộ thần cổ phù chắc chắc sẽ hưu dụng, cơ hồ vượt qua hạn mức của gã trong tích tắc.
Hộ thần cổ phù sau rốt được một nữ tu giọng nói uể oải, không buồn để tâm việc gì, trong quý tân thất tầng giữa mua với giá cao hơn Hỏa linh phan một nghìn hạ phẩm linh thạch.
"Ngân quang pháp giới."
"..."
"Tử dương tinh!"
"Thiên quân tôn!"
Linh Bảo phường cửa hành đại hình phách mại hội lần này quả xuất thủ bất phàm, trong mấy vật tiếp theo lại có linh giai pháp bảo Thiên quân tôn.
Pháp bảo đảo này khiến Ngụy Tác máy động bởi là pháp bảo thuộc loại hình đè nén hiếm thấy, thi triển là sẽ biến to lên, ép xuống đối phương với trọng lượng kinh nhân. Nếu không tránh kịp, lại không có linh quang pháp bảo linh giai trở lên thì dù có linh giai hộ thuẫn cũng sẽ bị ép nát như tương ngay.
Bất quá chỉ thoáng sau đã đạt tới giá khiến Ngụy Tác tặc lưỡi, sau rốt được một người có giọng nói băng lạnh mua mất, giá hai vạn hạ phẩm linh thạch.
"Tiếp theo là hai phần địa đồ tường tận bên ngoài Thiên khung vẽ trong nửa năm trở lại đây, thập phần chuẩn xác, một vẽ Bạch cổ hoang nguyên, một vươn tới gần Bắc Mang lăng. Cả hai bán cùng nhau, giá khởi điểm ba nghìn hạ phẩm linh thạch."
Sau mấy vật đó, nữ tu ngực lớn mang ra một vật khiến Ngụy Tác thiếu chút nữa đứng dậy.
Cuối cùng cũng đến mục tiêu của gã, địa đồ Đoạn long nhai được bao hàm trong địa đồ Bắc Mang lăng.
"Hàn Vi Vi, giúp ta mua vật này." Ngụy Tác liền lãnh tĩnh, bảo Hàn Vi Vi.
"Được!" Nữ hài tử phần lớn ham mê mua bán, thấy vật này, nàng ta đã ngứa ngay, chỉ là không mang theo bao nhiêu linh thạch, không thể mua được. Hiện tại nghe Ngụy Tác nói vậy, Hàn Vi Vi cực kỳ hưng phấn đáp ứng.
"Bốn nghìn hạ phẩm linh thạch!"
"Bốn nghìn năm trăm hạ phẩm linh thạch!"
"Năm nghìn hạ phẩm linh thạch!"
Ngụy Tác hít một hơi lạnh vì trong lúc gã bảo Hàn Vi Vi thì hai phần địa đồ đã tăng ba lần, đạt mức năm nghìn hạ phẩm linh thạch.
"Sáu nghìn hạ phẩm linh thạch!" Hàn Vi Vi lại thong thả cất tiếng.
"Đúng là phá gia." Ngụy Tác xót ruột vô cùng. Không phải chỉ cần năm trăm thô sao, hà cớ tăng hẳn một nghìn.
"Bảy nghìn hạ phẩm linh thạch." Cùng lúc, một giọng nữ từ quý tân thất khác ở tầng cao vang lên, giọng nói đó uể oải đó là của nữ tu mua Hộ thần cổ phù.
"Tám nghìn hạ phẩm linh thạch." Hàn Vi Vi định tăng giá thì một giọng nam tu từ trong quý tân thất đối diện Ngụy Tác vang lên.
Thấy gã ra hiệu, Hàn Vi Vi đốn lại tăng giá: "Chín nghìn hạ phẩm linh thạch."
"Một vạn năm nghìn hạ phẩm linh thạch." Mọi tu sĩ lại xôn xào vì nữ tu giọng nói uể oải lúc trước lại mỉm cười, đưa ra cái giá kinh nhân tột bậc.
Giá này khiến Hàn Vi Vi và Ngụy Tác đều ngẩn ra.
Không phải giá này họ không gánh được, chỉ là cách tăng giá quá khác thường.
Toàn trường đều ngẩn ra, giọng nữ tu uể oải lại vang lên, "Thế nào, Đổng Thanh Y, ngươi rất muốn lấy hai phần địa đồ này hả?"

Chương 159: Ngũ sắc thạch

"Đổng Thanh Y? Đông Dao thắng địa thiếu chủ?"
Mắt ánh lên kinh nghi, nghe thấy nam tu trong quý tân thất đó bật cười: "Đối với hai phần địa đồ này, tại hạ đích xác rất có hứng thú."
"Vậy thì ta dùng bảy vạn hạ phẩm linh thạch mau vậy." Nữ tu lại uể ỏa nói, "Tối đa ngươi bỏ ra được bao nhiêu?"
Theo lý, nữ tu nói vậy là vi phạm quy tắc phách mại hội nhưng toàn phách mại hội trường không ai hỏi gì mà đều hít một hơi khí lạnh.
Bảy vạn hạ phẩm linh thạch!
Dùng bảy vạn hạ phẩm linh thạch mua hai phần địa đồ, cái giá đưa ra quá đáng sợ! Ngần ấy linh thạch đủ mua năm món linh giai pháp bảo.
Mỹ nữ ngực to của Linh Bảo phường chỉ mỉm cười chờ đợi, tựa hồ đã quen với tình hình này.
Sắc mặt Ngụy Tác trở nên rất khó coi. Nguồn truyện: Truyện FULL
Rõ ràng không phải vấn đề giá trị địa đồ mà hai người này có mâu thuẫn, muốn so sánh với nhau."Ha ha, được lắm." Toàn phách mại hội trường đều hít một hơi khí lạnh thì nam tu đó cười ha hả: "Bất với hai phần địa đồ, tối đa tại hạ bỏ ra được chín vạn hạ phẩm linh thạch."
Chín vạn hạ phẩm linh thạch!
Phách mại hội trường xôn xao, thậm chí nhiều nữ tu trong bạch sắc quang tráo ở đại sảnh trừ chấn kinh thì mắt không khỏi hâm mộ.
Bỏ ra chín vạn hạ phẩm linh thạch mua hai phần địa đồ mà thản nhiên như thế, thật quá kinh nhân.
Nhưng nữ tu không biết đến Đổng Thanh Y bất giác ghi nhớ tên hắn.
"Ngu xuẩn!" Ngụy Tác giận đến mức mặt mày xanh lét.
Chín vạn hạ phẩm linh thạch, với tu vi hiện tại của Đổng Thanh Y, bình thường mà muốn kiếm đủ thì không biết tốn bao nhiêu thời gian. Rõ ràng dựa vào Đông Dao thắng địa, đem linh thạch người ta liều mạng kiếm về ra đây vung vít.
Quan trọng là dám cướp đồ của gã.
"Được, chỉ cần ngươi bỏ ra chín vạn hạ phẩm linh thạch, hai phần địa đồ này nhường lại cho ngươi." Nữ tu nói, "Bằng không ngươi lại tranh với ta."
"Chín vạn hạ phẩm linh thạch." Đổng Thanh Y nhạt giọng: "Hai phần địa đồ này, ta trả chín vạn hạ phẩm linh thạch."
"Làm sao bây giờ, có tăng giá không?" Hàn Vi Vi bực bội quay lại hỏi Ngụy Tác. Lần đầu tiên nàng ta mua bán đã bị hớt tay trên, nên rất ghét Đổng Thanh Y.
Ngụy Tác nghiến răng, kiên quyết lắc đầu: "Không cần nữa."
Chín vạn hạ phẩm linh thạch là quá nhiều. Nếu đã xác định Đoạn long nhai nhất định có Kim ban sâm và Hắc huyết giao, gã sẽ liều nhưng quan trọng là không biết được.
Không có phần địa đồ này, sau này còn có thể tìm cách khác lấy được, cái giá này với gã là vượt mức cực hạn.
Chỉ là vịt quay đến mồm còn bị giật mất thì gã đương nhiên bực bội đến cực điểm.
Hai phần địa đồ này không mua được, tiếp theo đành xem phách mại hội còn gì hữu dụng không, bằng không sẽ lãng phí phí dụng quý tân thất mấy trăm hạ phẩm linh thạch.
"Thiết tiêu mộc kiếm".
"Phi thiên chu".
"..."
Trong lúc tất cả kinh thán, người Linh Bảo phường bưng hai phần địa đồ vào quý tân thất đối diện Ngụy Tác, phách mại hội tiếp tục tiến hành.
Mấy vật tiếp theo không có tác dụng gì với gã, nhưng Lý Hồng Lân lại xuất thủ mua Hoàng vân pháp giới có thể phát ra hoàng sắc vụ khí, ẩn giấu thân ảnh, bản thân hoàng vân còn có lực phòng ngự bán linh giai, lại có thể ăn mòn pháp khí của đối thủ.
"Vật tiếp theo là Ngũ sắc thạch, giá khởi điểm năm nghìn hạ phẩm linh thạch."
"Ngũ sắc thạch! Phách mại hội làn nầy lại xuất hiện Ngũ sắc thạch!" Nhìn thấy khối ngũ sắc linh thạch trên tay nữ tu ngực to đứng trên bích ngọc liên đài, Ngụy Tác vẫn bất động âm trầm, bất giác kinh hô.
"Thế nào? Ngũ sắc thạch có tác dụng gì?" Hàn Vi Vi kinh ngạc nhìn Ngụy Tác phản ứng rất kịch liệt, linh thạch chủng ngũ sắc phát quang này thì nàng ta chưa nghe nói đến.
"Đây là linh thạch có thể dùng để tái tạo nhục thân, tu sĩ biết đoạt xá thuật sẽ tìm mọi cách có linh thạch này, khi thọ nguyên hao tận mà vẫn không cách nào đột phá tu vi, sẽ lợi dụng linh thạch này đoạt xá trùng sinh." Ngụy Tác giải thích: "Gần như mọi đoạt xá thuật, đoạt xá trùng sinh thì đại đa số tu vi đều tan chảy, cơ hồ tu luyện lại từ đầu. Bất quá linh thạch này có thể đề cao mức tu sĩ và nhục thân tìm được ăn khớp, vừa khiến tu sĩ giữ được phần lớn tu vi đồng thời giảm bớt tác dụng phụ của đoạt lấy nhục thân. Có những tu sĩ đoạt xá xong mà không thể dung hợp với nhục thân, thọ nguyên hao rất nhanh."
"Hóa ra là thế." Hàn Vi Vi nhíu mày, hiển nhiên thập phần bài xích việc đoạt xá thân thể này, "Thế nào, Ngụy Tác, ngươi thích vật này hả?"
Ngụy Tác hơi do dự. Thật ra gã hứng thú với khối linh thạch vì lục bào lão đầu từng nói đây là một trong những thứ phải có để giúp lão ngưng hình.
Tu vi của gã không ngừng tăng lên, cũng cần chuẩn bị trước việc giúp lục bào lão đầu ngưng hình. Thọ nguyên của lục bào lão đầu không còn nhiều, còn các nguyên liệu ngưng hình tuy không hữu dụng với tu sĩ ngư Tử hồ hoa nhưng đều rất hiếm.
Ngũ sắc thạch này cũng cực kỳ hiếm, lục bào lão đầu cũng chỉ biết trong kim thân pháp ngẫu của Thiên Trúc giáo ở phía bắc Vân Linh đại lục có một khối linh thạch này. Tra cứu điển tịch hiện tại thì kim thân pháp ngẫu vẫn là trấn giáo chi bảo của Thiên Trúc giáo, lục bào lão đầu vạch ra kế hoạch là không tìm được ở đâu thì khi Ngụy Tác đột phá đến Kim đơn cảnh sẽ xông vào cướp. Không ngờ phách mại này lại xuất hiện.
Thiên Trúc giáo từ mấy chục năm trước tựa hồ đã xuất hiện Kim đơn kỳ đại tu sĩ, muốn cướp đoạt khẳng định thập phần hung hiểm.
"Ta có một bằng hữu cần vật này, ngươi mua giúp ta nhé." Do dự một chốc, Ngụy Tác quyết định có thể mua được thì cứ mua.
"Ừ", Hàn Vi Vi gật đầu, cũng không hỏi thêm, giá đã đạt đến mức một vạn ba nghìn hạ phẩm linh thạch.
"Một vạn bốn nghìn hạ phẩm linh thạch!"
"Một vạn năm nghìn hạ phẩm linh thạch!"
"..."
Tu sĩ trả giá không ngớt, tuy nhiều người bài xích đoạt xá chi pháp nhưng cũng có nhiều tu sĩ lại coi thuật này là thủ đoạn giữ mạng. Đối với các tu sĩ này, dù tu vi không còn bao nhiêu nhưng còn giữa được ý thức và ký ức hoàn chỉnh, chỉ cần đoạt xá đáo nhục thân có thọ nguyên lâu dài thì tương đương với sống lại một lần nữa.
"Hai vạn hạ phẩm linh thạch!"
Cùng lúc, chân mày Ngụy Tác giật giật, giọng Lý Hồng Lân lại vang lên.
"Hai vạn ba nghìn hạ phẩm linh thạch." Trong quý tân phòng trên tầng cao, giọng nói the thé tăng thêm ba nghìn hạ phẩm linh thạch.
"Hai vạn năm nghìn hạ phẩm linh thạch." Lý Hồng Lân không chịu nhún.
Hàn Vi Vi nhất thời không trả giá mà chờ đợi.
"Hai vạn tám nghìn hạ phẩm linh thạch."
"Ba vạn hạ phẩm linh thạch."
"Ba vạn năm nghìn hạ phẩm linh thạch!"
"Bốn vạn!" Lý Hồng Lân ra giá bốn hạ phẩm linh thạch, toàn trường hơi im lặng, giọng nam hơi the thé tựa hồ bật cười lạnh, không tăng giá nữa.
Hàn Vi Vi liếc sang, thấy Ngụy Tác gật đầu khẳng định nên lúc nữ tu ngực lớn chuẩn bị lên tiếng thì nàng ta lạnh lùng hô: "Bốn vạn một nghìn hạ phẩm linh thạch."
"Hả?"
Trong quý tân thất đối diện, Đổng Thanh Y vang lên tiếng hô khẽ, tựa hồ cũng kinh ngạc trước việc Hàn Vi Vi rộng tay như thế.
"Bốn vạn năm nghìn hạ phẩm linh thạch!" Lý Hồng Lân lại trả giá.
"Bốn vạn sáu nghìn hạ phẩm linh thạch." Hàn Vi Vi lạnh lùng tăng thêm một nghìn linh thạch.
Hàn Vi Vi xưa nay không xót linh thạch, lần này lại tiêu của Ngụy Tác nên khí thế của nàng ta rõ ràng muốn áp chế đối phương, nhất thời khiến Lý Hồng Lân ngẩn ra, không lên tiếng nữa.
"Năm vạn hạ phẩm linh thạch." Cùng lúc, Hàn Vi Vi bất giác học theo Ngụy Tác kêu khẽ "nhĩ muội yêu", vì trong quý tân thất đối diện lại vang lên tiếng Đổng Thanh Y.
Sắc mặt Ngụy Tác trở nên khó coi.
Quả nhiên, Đổng Thanh Y vừa dứt lời, giọng nữ tu đó lại vang lên, "Bảy vạn hạ phẩm linh thạch."
"Ha ha, vậy thì nhường khối linh thạch này cho cô nương." Lần này Đổng Thanh Y tựa hồ không đủ linh thạch nên cười cười ha hả nói với nữ tu.
"Ngươi có cần không?" Hàn Vi Vi chợt nhìn sang Ngụy Tác hỏi. Nàng ta biết rõ Ngụy Tác có bao nhiêu linh thạch, hơn nữa cái giá này khiến nàng ta cũng thấy rằng quá cao.
"Cần! Không quá mười hai vạn thì mua!" Ngụy Tác ấm ức lắm, xem ra vật gì cũng có kẻ chen vào. Đi một chuyến mà không mua được gì thì lại càng bực bội. Gã cho rằng mình mua được Ngũ sắc thạch, lục bào lão đầu khẳng định sẽ cảm động rơi nước mắt, chưa biết chừng càng dốc sức làm lợi cho gã.
"Trừ Nam Cung Vũ Tinh, y còn bằng hữu nào nữ? Lý Hồng Lân cũng mua Ngũ sắc thạch, có phải Nam Cung Vũ Tinh cần không, lẽ nào y mua để cho Nam Cung Vũ Tinh." Ngụy Tác không nghĩ thế nhưng trong óc Hàn Vi Vi lại dấy lên ý nghĩ này.
Bĩu môi với vẻ khinh thị, nhớ rằng mình bảo gã là huynh đệ nên Hàn Vi Vi cấm cảu hô to: "Bảy vạn một nghìn hạ phẩm linh thạch."
Lần này không ai trả thêm nữa, khối Ngũ sắc thạch chốt ở giá bảy vạn một nghìn hạ phẩm linh thạch, bị Ngụy Tác mua.
"Đi thôi!" Trả xong linh thạch, cho Ngũ sắc thạch vào nạp bảo nang, Ngụy Tác đứng dậy, nói với Hàn Vi Vi.
"Chà, chắc sợ Lý Hồng Lân đi trước, Nam Cung Vũ Tinh ở cùng y nên sẽ lỡ cơ hội, định ra ngoài đợi trước?" Hàn Vi Vi bực bội nhìn gã, lần này nàng ta đoán được quá nửa suy nghĩ của gã.

Chương 160: Y còn là xử nam

Ngụy Tác vuốt tóc, tâm tình có phần mâu thuẫn, vừa hi vọng lần này thấy được Nam Cung Vũ Tinh, lại hi vọng nàng không đi cùng Lý Hồng Lân.
Hàn Vi Vi bĩu môi, cho rằng đứng cạnh gã ngơ ngẩn lâu nên chính nàng ta trông cũng có vẻ ngơ ngẩn.
Nếu không vì gã là huynh đệ, hơn nữa gã và Nam Cung Vũ Tinh thành thế này cũng có phần của nàng ta thì Hàn Vi Vi nhất định viết dưới đất hai chữ ngu xuẩn trước mặt gã, hỏi gã có quen không rồi ngẩng lên ưỡn ngực đi khỏi.
Bất quá đợi như thế cũng đến lúc kết thúc, phách mại hội đã xong, các tu sĩ bắt đầu đi ra.
"Nhĩ muội yêu!" Hàn Vi Vi không rõ bực mình vì sao nhưng rõ ràng có bực mình vì thấy một nữ tu mặc bạch sắc pháp bào đi ra.
Nữ tu mặc bạch sắc pháp bào cực kỳ nổi bật trong số tu sĩ, không phải Nam Cung Vũ Tinh mà Ngụy Tác tìm thì là ai nữa?
Đi cạnh nàng là Kim Thứu cung thiếu chủ Lý Hồng Lân, y mặc hồng sắc pháp y mới tinh, trong có vẻ mắt để lên trán, không coi ai ra gì, Hàn Vi Vi nhìn thế là bực mình. Nàng ta mà là Ngụy Tác thì khẳng định sẽ đi ngay, có khi còn mắng gian phu dâm phụ. Cả hai người này đều không tốt đẹp gì.
Nhưng nàng ta lại càng bực hơn vì Ngụy Tác gọi to, "Nam Cung Vũ Tinh!" rồi hưng phấn chạy về phía hai người.Giậm chân cực kỳ bực mình, Hàn Vi Vi miễn cưỡng đi theo.
Ngụy Tác hưng phấn hô to khiến mọi tu sĩ nhìn sang, thấy gã gọi Nam Cung Vũ Tinh to thế, nàng cũng ngẩn ra còn sắc mặt hiện rõ thần sắc đắc ý.
"Tưởng ai, hóa ra là ngươi." Thấy Ngụy Tác đi đến chỗ y cùng Nam Cung Vũ Tinh, Lý Hồng Lân khinh bỉ nói.
"Nam Cung Vũ Tinh, ta muốn nói riêng với ngươi mấy câu, được không?" Thái độ chân thành của Ngụy Tác đích khiến Hàn Vi Vi cũng ngạc nhiên. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Tiểu tử ngươi quá vô lễ." Thấy gã ngó lơ mình, Lý Hồng Lân biến sắc, tu sĩ sau lưng y thét to: "Không nghe thấy thiếu gia ta nói hả?"
"À!" Ngụy Tác lúc đó mới phát hiện sau lưng Lý Hồng Lân còn một trung niên tu sĩ mặc thanh sắc tùng văn pháp y. Mặt tu sĩ này bèn bẹt, sắc mặt rúm ró lại. Thấy người này, Ngụy Tác nhớ ra đã gặp tại Linh Nhạc thành phách mại hội, khi ấy tựa hồ là tu vi Chu thiên cảnh nhất trọng, lần này dùng Vọng khí thuật quét sang thì đã là lưỡng trọng.
Bất quá Ngụy Tác vốn không coi Kim Thứu cung ra gì, giờ lại có tu vi Chu thiên cảnh tam trọng, đương nhiên càng không coi trung niên tu sĩ này vào đâu, nên gã tỏ vẻ cực kỳ kỳ quái, "A? Thiếu chủ? Y là thiếu chủ của ngươi chứ không phải của ta, có quan hệ gì với ta. Ngươi thích nói thì cứ nói với thiếu cũ của mình, đừng cản đường ta nói chuyện với bằng hữu."
"Ngươi muốn chết hả?" Trung niên tu sĩ mặt mũi nghiêm nghị mắt lóe sát cơ, cười lạnh bước lên.
"Ngụy Tác, ngươi có gì cứ nói ở đây cũng được." Nam Cung Vũ Tinh lên tiếng.
"Ngươi đã đột phá đến Chu thiên cảnh nhất trọng rồi." Ngụy Tác nhìn nàng bằng ánh mắt phức tạp: "Ta không có chuyện gì, chỉ muốn giải thích một chút..."
"Ngươi cần giải thíc gì với ta, chúng ta đâu có quan hệ gì." Nam Cung Vũ Tinh hấp háy mắt, cắt lời gã, "Nếu chỉ vì việc lúc trước thì không cần."
"Nhưng..."
"Ta có việc phải đi, ngươi về Linh Nhạc thành đi." Ngụy Tác còn định nói nữa nhưng mới được một chữ thì bị Nam Cung Vũ Tinh cắt ngang. Liếc gã rồi lại nhìn sang Lý Hồng Lân, nàng tiếp tục cất bước.
Lý Hồng Lân cực kỳ đắc ý đi theo, qua chỗ Ngụy Tác, y bật cười lạnh với ý uy hiếp còn trung niên tu sĩ mặt bẹt cũng cực độ âm trầm cười lạnh liên hồi.
"Nam Cung Vũ Tinh, thật ra có chuyện gì? Lần này ta tìm ngươi hai mươi mấy ngày, ít nhất ngươi cũng nên nói rõ." Thấy Nam Cung Vũ Tinh tuyệt tình, Hàn Vi Vi thậm chí muốn bước lên kéo lại nhưng gã lại kêu lên.
Nam Cung Vũ Tinh hơi sững lại nhưng không dừng bước.
"Nam Cung Vũ Tinh, ta biết ngươi còn để ý đến bằng hữu như ta, bằng không đã không đeo truyền tấn ngọc phù trên tay."
Hàn Vi Vi hơi ngẩn người, thấy trên cổ tay phải Nam Cung Vũ Tinh đích xác có đeo truyền tấn ngọc phù hình con cá. Nam Cung Vũ Tinh cũng hơi sững người.
Lý Hồng Lân cũng dừng lại, nhìn vào truyền tấn ngọc phù trên cổ tay Nam Cung Vũ Tinh.
Nam Cung Vũ Tinh quay lại nhìn Ngụy Tác, thong thả cởi truyền tấn ngọc phù đưa cho gã, "ta chỉ thấy ngọc phù này đeo như vòng tay cũng đẹp. Nếu ngươi suy nghĩ lung tung thì trả ngươi."
Thấy Nam Cung Vũ Tinh nói vậy, Lý Hồng Lân càng đắc ý.
Quảng trường lúc đó loạn xạ, man thú của Tâm Hữu Lan không rõ đã từ đâu chui ra, đang đi tới quảng trường.
Trả truyền tấn ngọc phù cho Ngụy Tác, Nam Cung Vũ Tinh xoay người định đi.
Ngụy Tác căn bản không nhìn xem tình hình chung quanh thế nào, chỉ nghiêm túc nhìn Nam Cung Vũ Tinh, nói ra một câu khiến Hàn Vi Vi trước mắt tối sầm, thiếu chút nữa cho rằng gã điên: "Được thôi, Nam Cung Vũ Tinh, ta về Linh Nhạc thành trước, ngươi nói xem chúng ta gặp nhau ở đâu?"
"Ngươi ngốc hả?" Lý Hồng Lân xưa nay kiêu căng sau rốt cũng không nén được nữa, quay lại hung hãn bảo Ngụy Tác: "Ta nể tình Nam Cung Vũ Tinh nên nhẫn nhịn, ngươi còn dám dây dưa với Nam Cung Vũ Tinh, ta nhất định sẽ khiến ngươi hối hận đã sinh ra trên đời."
Nói xong câu đó, Lý Hồng Lân càng khinh bỉ nói, "Ngươi không thử soi gương xem, có xứng không?" Đoạn y kéo một tu sĩ qua đường, "Vị huynh đệ này, thẻ xem xem y có xứng với cô nương kia không?"
Tu sĩ qua đường nhìn Ngụy Tác một chốc rồi nhìn Nam Cung Vũ Tinh, lắc đầu nói nghiêm túc: "Không xứng."
"Nghe rõ chưa?" Lý Hồng Lân cười ha hả.
"Ngụy Tác, ngu xuẩn, không đi là ta tuyệt giao với ngươi!" Hàn Vi Vi giận đến mức trắng nhợt mặt mày, chỉ muốn kêu lên như thế với gã. Ngụy Tác lại chỉ nhanh vào Lý Hồng Lân: "Y thường đến Liễu hạ hạng, các hạ có biết Liễu hạ hạng không? Là chỗ đó của Linh Nhạc thành, hơn nữa gọi nữ nhân rồi nhưng không trả linh thạch."
"Đúng vậy, thường đến đó cũng không sao, nhưng chơi bời mà không trả tiền thì thật quá tệ, huynh đệ còn hơn nhiều." Tu sĩ qua đường nói.
"Ngươi nói gì, ta đến đâu, không trả linh thạch bao giờ!"
"À!" Ngụy Tác tỏ vẻ tỉnh ngộ, nói với Nam Cung Vũ Tinh: "Xem ra là hiểu lầm, tức là y có trả linh thạch."
"Ngươi... " Lý Hồng Lân xanh lét mặt mày.
"Đi thôi, đừng nói gì nữa." Thấy Lý Hồng Lân định phát tác, Nam Cung Vũ Tinh lại bảo.
Nghe Nam Cung Vũ Tinh nói vậy, Hàn Vi Vi sau rốt cũng không nén được nữa, kêu lên, "Nam Cung Vũ Tinh, muội nói nốt những lời y chưa nói xong! Y nhờ muội tìm thư thư mấy tháng rồi, chỉ để giải thích việc bảy trăm linh thạch đó chỉ là hiểu lầm! Y còn là xử nam! Bình thường y nhỏ mọn như vậy nhưng lần này vì thư thư mà bỏ ngần ấy linh thạch mua Ngũ sắc thạch cho thư thư. Xong rồi, Ngụy Tác, ta đã nói xong điều cần nói."
Gầm lên giận giữ xong, Hàn Vi Vi kéo tay Ngụy Tác, định kéo con lợn đầu óc có bệnh này đi.
"Chà!" Ngụy Tác trước mắt tối sầm thiếu chút nữa ngất xỉu.
Y còn là xử nam!
Giọng nói vang vọng khắp quảng trường. Từ lúc nào gã bảo lã mua Ngũ sắc thạch cho Nam Cung Vũ Tinh? Vật này quý giá, rất có khả năng bị người ta nhắm vào mà nha đầu này lại oang oang.
Nghe Hàn Vi Vi nói thế, nét mặt Nam Cung Vũ Tinh bất giác phớt hồng rất khó nhận ra.
Nghe một mỹ nữ kêu to y còn là xử nam, tu sĩ toàn quảng trường thượng đều nhìn đến.
Ngụy Tác không rõ rằng đệ tử tinh anh Linh Thú cung Tâm Hữu Lan ăn mặc khêu gợi đã đứng trên lưng man thú, đôi mắt xinh đẹp đang nhìn gã.
"Tiểu tử, ngươi không muốn chết thì cút mau, bằng không, trừ phi ngươi không ra khỏi thành." Thấy Ngụy Tác gây ra động tĩnh như vậy, cứ dây dưa mãi, trung niên tu sĩ đứng bên Lý Hồng Lân không nén được, lạnh giọng bảo gã.
"Ngươi không muốn chết thì cút mau." Ngụy Tác trả đòn.
Nam Cung Vũ Tinh tức thì hơi rùng mình.
"Tiểu tử, ngươi quá quá cuồng vọng, có dám xuất thành đấu một trận với ta không!" Trung niên tu sĩ giận đến mức suýt xì khói.
"Ngươi muốn chết thì ta thành toàn cho ngươi." Ngụy Tác cũng cười lạnh. Gã chịu được việc tu sĩ Chu thiên cảnh lưỡng trọng lại tác uy tác phúc như vậy trước mặt mình.
"Ngụy Tác! Đừng làm loạn!" Nam Cung Vũ Tinh buột miệng.
"Yên tâm đi, tu sĩ như hắn, ta đối phó được."
"Được lắm! Được lắm!" Tu sĩ mặt bẹt giận quá hóa cười, quay đi, "Vậy thì ngươi theo ta xuất thành!"
"Ngụy Tác", Nam Cung Vũ Tinh cười khổ, trừng mắt nhìn gã, ánh mắt nhu hòa hơn, "Được rồi, ta đi với ngươi, đừng làm loạn nữa."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau