THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Ta thật sự chỉ đi ngang qua

Tấm thân ngọc hoàn mỹ hiện ra trước mắt Ngụy Tác.
Đầu óc gã lập tức trống trơn.
Băng tuyết mỹ nữ với dung nhan tuyệt thế đó lại cởi hết mọi y phục trên mình.
Nếu đổi thành người khác, có thể gã sẽ không nén được mà kêu to, ngươi sao hả, ở chốn cực âm cực hàn chi địa mà còn cởi trần?
Nhưng lúc này không thể dùng ngôn ngữ để hình dung ngọc thể của nữ tử đó hoàn mỹ đến thế nào.
Bất kỳ bộ phận nào cũng khiến Ngụy Tác cảm thấy thêm một chút thì thừa, bớt một chút thì thiếu.
Thị tuyến của gã như bị nam châm hút, hoàn toàn tụ tập vào ngọc thể của nữ tử, hai ngọn tuyết lê cao vút, đường nét mê người, thậm chí gã còn nhìn rõ ở chỗ thần bí, bên trái dưới nơi hơi vồng lên đó có một nốt ruồi đỏ quyến rũ.
Khí huyết toàn thân gã chảy nhanh hơn ngày thường mấy lần.
Vì vượt khỏi phạm vi cảm tri của lục bào lão đầu nên phát hiện Ngụy Tác khí huyết sôi trào, lão kinh hoàng kêu to, "Ngụy Tác, sao thế, trúng độc hả?""Độc cái đầu ngươi! Nếu trúng độc thế này, ta chấp nhận ngày nào cũng trúng độc."
Ngụy Tác kêu thầm nhưng vẫn cứng người, không dám phát ra bất kỳ động tĩnh gì, gã cho rằng nếu bị nữ tu phát hiện thì chết chắc.
Vì sao tuyệt thế mỹ nữ lại cởi hết y phục? Bị lục bào lão đầu gọi, đầu óc sáng suốt trở lại một chút, Ngụy Tác cũng nhận ra đôi chút manh mối.
Uống viên đơn dược đỏ rực, bên trong tựa hồ có hỏa diễm vàng nhạt lưu động đó, làm da băng tuyết của nàng ta dần đỏ lên.
Nhiệt khí kinh nhân như bốc lửa được chân nguyên thôi động, liên tục từ thể nội nàng ta trào ra, nàng ta nghiến răng, dung nhan xinh đẹp cực độ cũng tỏ ra thống khổ không che giấu nổi.
Đơn dược nàng ta uống vào cũng công pháp đặc biệt tựa hồ có thể chống lại cực âm cực hàn chi khí, nhưng đơn dược và công pháp phối hợp lại thì hình như quá bá đạo, khiến mọi kinh mạch của nàng ta như bị lửa thiêu.
Chỉ khi khiến cho khí tức cực dương liệt hỏa lưu động, liên tục trào ra, bằng không cứ ứ lại trong kinh mạch thì sẽ nội tạng cháy tan, thân thể tan tành.
Dù có tích hỏa pháp y, tuyệt thế mỹ nữ này cũng không thể mặc vào, chỉ cần hơi có ngăn cản, không để nhiệt lực trào ra thật nhanh thì nàng ta không chống nổi.
Dùng cực dương đối kháng cực âm, đó mới là băng hỏa cửu trùng thiên chân chính!
Phát hiện này khiến Ngụy Tác buộc phải khâm phục tuyệt thế mỹ nữ này tâm chí kiên định. Không cần tính đến hai loại nguyên khí cực độ giap phong trong thể nội, chỉ riêng hỏa khí lưu động tại thể nội thì kinh mạch cũng như bị dầu nóng chay qua, kthống khổ khó lòng tưởng tượng.
Để Ngụy Tác lựa chọn, dù biết phương pháp, du có đơn dược như vậy cũng không dám làm.
Tuyệt thế mỹ nữ này là vưu vật của trời cao, bất giác gã cũng hy vọng mỹ nữ yên lành hái được Huyền minh tiên liên.
...
Tuyệt thế mỹ nữ cất từng bước đi về phía Huyền minh tiên liên.
Ngọc thể hoàn mỹ cách Ngụy Tác việt ngày một gần, nàng ta nhíu chặt mày, mỗi bước là phải hứng chịu đau đớn cực độ, như đi trên tảng sắt nung đỏ.
Nhưng nàng ta mím chặt môi, không hề phát ra tiếng động. Nguồn: http://truyenfull.vn
Càng đi càng gian nan, càng chậm, ngay cả Ngụy Tác đứng xem cũng ướt mồ hôi trong lòng tay.
Thời gian như ngừng lại, không rõ trôi qua bao lâu, tuyệt thế mỹ nữ đến được khu vực có lam hắc sắc huyền băng, cách Huyền minh băng liên chỉ chừng mười trượng.
Tích tắc đặt chân lên lam hắc sắc huyền băng, da chân nàng ta cũng nứt toác vì bị đông kết, toàn thân run lên.
Ngụy Tác sợ rằng nàng ta mà ngã xuống thế này, dù gã muốn cứu cũng không được. Nhưng rồi gã nín thở vì băng tuyết mỹ nữ có ý chí kinh nhân lại không nói nửa câu, lê từng bước tới hái được Huyền minh tiên liên!
"Có tu sĩ lợi hại đến hái Huyền minh tiên liên?" Tận lúc này, cảm giác được linh khí biến hóa khi Huyền minh tiên liên bị hái, lục bào lão đầu mới đoán đại khái. Lập tức thần thức của lão thu về Dưỡng quỷ quán.
Đùa à, theo ý thức của lão, hái được Huyền minh tiên liên ít nhất cũng là tu sĩ có dương nguyên pháp khí và tu vi Phân niệm cảnh lưỡng tam trọng, cảm giác của tu sĩ cỡ này đối với thần thức cực kỳ sắc bén, chỉ hơi sơ hở là lão sẽ bị phát hiện ngay.
Lục bào lão đầu không sao ngờ rằng người hái Huyền minh tiên liên, kỳ thực là một nữ tu Chu thiên cảnh tam trọng.
Nữ tu dung nhan tuyệt thế đi từng bước, những đường nét hoàn mỹ lưu lại ấn tượng khó phai trong lòng Ngụy Tác.
Sau rốt, nữ tu ý chí kinh nhân này lùi đến cách chỗ Huyền minh tiên liên sinh trưởng năm, sáu mươi trượng.
Lùi đến đây, nàng ta không thể chịu nổi nữa, hự lên một tiếng.
"Chà, tiêu hồn quá!"
Nghe tiếng rên đó, Ngụy Tác cảm giác toàn thân sôi trào, chỉ thế thôi mà người ta đã không chịu nổi, đến khi thật sự rên rỉ thì còn thế nào nữa đây?
Nhưng cùng tích tắc khí huyết Ngụy Tác sôi lên, thì thân thể nữ tu cũng ngã xuống.
Trong hoàn cảnh băng hỏa cửu trùng thiên chân chính này, băng tuyết mỹ nữ cũng đã tới cực hạn!
Trong lòng Ngụy Tác chợt mâu thuẫn cực độ!
Cách Huyền minh tiên liên năm sáu mươi trượng, âm minh chi khí đã cực kỳ dày, nếu không thể vận chuyển chân nguyên chống lại thì chỉ nửa tuần hương sẽ bị đông đặc chân nguyên và khí huyết mà mất mạng. Hơn nữa, hắc bào nam tu tựa hồ vì tránh mặt, khẳng định không thể vào ngay.
Chỉ cần gã không xuất thủ cứu nữ tu này, nàng ta khẳng định mất mạng.
Nhưng một giọng nói cực kỳ lý trí nhắc gã đừng cứu, vạn nhất bị nam tu đột nhiên xông vào, cho rằng gã định làm gì nàng ta thì gã chết chắc. Hơn nữa nếu cứu, vạn nhất nữ tu phát ra tin tức gì đó thì gã làm cách nào thoát thân được?
Cứu nữ tu, hành tung của gã sẽ bại lộ.
"Con bà nó chứ! Cứu đã!"
Có thể vì dung nhan nữ tu quá diễm lệ, hoặc nhưng lời nàng ta nói chuyện với nam tu lúc trước khiến gã cho rằng nàng ta đáng cho gã hân thưởng nên cơ hồ không nghĩ ngợi gì, không hề do dự lao tới, vòng qua nơi có âm minh khí tức dày nhất, đến bên nữ tu.
Chỉ qua tích tắc, nữ tu đã chìm vào trạng thái hôn mê.
Ở cự ly gần thế này thấy nữ tu phơi bày ngọc thể, tâm thần Ngụy Tác xáo động, liên tục mắng mình cầm thú, lúc nào mà còn nghĩ ngợi gì nữa, đoạn gã lại nước bọt ừng ực, nhanh chóng ôm nữ tu ra khỏi khu vực âm hàn khí tức.
Chạm vào làn ra mịn màng như lựa nhưng cực hàn, cực kỳ quyến rũ khiến gã không dám nhìn, chỉ sợ mình không nén được lại gây ra việc thương thiên hại lý, ngọc thể trong lòng vẫn nóng như lửa thiêu.
"Làm thế nào đây?"
Trán Ngụy Tác rịn mồ hôi, theo ý thức trải tấm hắc bào được nữ tu cởi xuống ra, dùng chân nguyên miết một nhánh linh dược giải hỏa độc gá hái được lúc vào cốc thành dược trấp rồi đổ vào miệng nàng ta.
Khiến gã hoan hỉ là uống dược trấp xong, nữ tu có vẻ khá hơn, thể nội hỏa khí giảm đi một chút.
"Lão đầu, chết chưa hả, chưa thì mau ra giúp ta cứu người." Ngụy Tác kêu lên.
"Tình huống thế nào?" Giọng lục bào lão đầu vang lên trong tai gã.
Đúng lúc đó, khiến Ngụy Tác không ngờ là nữ tu còn đang hôn mê lại rên lên mê người, tay phải theo ý thức đưa ra lấy một lọ thuốc màu trắng trong y phục. Nhưng chưa chạm tới lọ thuốc thì lại mềm oặt rũ xuống.
"Đây là tình huống gì hả, cực âm cực nhiệt, nên dùng thuốc này chăng, dược lực này ta cũng không chắc!" Đồng thời, lục bào lão đầu kêu lên.
"Con bà nó chứ!" Ngụy Tác đành liều mạng, nhanh chóng mở lọ thuốc lấy ra một viên đơn dược trắng ngần rồi nhét vào miệng nữ tu, dùng chân nguyên đẩy xuống.
"Hữu hiệu!"
Ngụy Tác hớn hở vì hơi nóng trong thể nội nữ tu nhanh chóng giảm đi.
Nhưng tình hình này khiến gã càng không dám dừng lại, đặt lọ thuốc xuống rồi nhảy nhanh ra ngoài, định rời khỏi khe núi cho nhanh.
"Ngươi là ai?"
Gã mới quay đi chưa được hai mươi trượng thì thân thể cứng lại, toàn thân gai gai bởi sau lưng vang lên tiếng nói.
"Tại hạ ngang qua đây! Thuận tay cứu người chứ không có ác ý gì!"
Ngụy Tác cơ hồ theo ý thức nói nhanh, quay đi thì thấy nữ tu dung nhan kinh nhân đã mặc tử sắc cung trang vào, chăm chú nhìn theo hướng gã bỏ chạy.
"Ai hả!"
Gần như cùng lúc, tiếng hú vang lên ngoài ngân hắc sắc vân tráo. Tiếng hú này ít là của hắc bào nam tu có tu vi ít nhất cũng Chu thiên cảnh tứ ngũ trọng.
Ngụy Tác chỉ kêu khẽ mà cũng bị y cảm giác được.
"Ta chỉ đi ngang qua thôi!" Ngụy Tác muốn khóc mà không có nước mắt kêu lên thê thảm, thân ảnh không lùi mà tiến, lướt đến bên nữ tu chân nguyên hao kiệt, không thể phản kháng nữa, một tay chụp lấy nàng ta, một tay lấy ra hắc sắc tiểu tiễn kề vào cổ.
Gã vừa hoàn thành, thì ngân hắc sắc vân tráo phá mở ra một khoảng lớn, hắc bào nam tu đáp xuống, uy áp cùng với cơn giận kinh nhân trùm lên gã.
"Chà!" Sắc mặt Ngụy Tác trắng nhợt, cảm giác được tình hình, con bà nó chứ, tu sĩ đó rõ ràng là Chu thiên cảnh ngũ trọng!

Chương 132: Bỏ tay ngươi ra

"Bỏ tiểu thư ra!" Thấy Ngụy Tác hết sức vô sỉ uy hiếp nữ tu, hắc bào cường giả không nhìn rõ diện mạo cất giọng băng lạnh nói. Sát ý như thực chất khiến không khí tựa hồ ngưng kết lại.
"Vớ vẩn! Lão đại, nếu mỗ bỏ nàng ta ra chắc sẽ bị đánh tan xác." Ngụy Tác kêu lên, "Cho các hạ biết đừng có đến đây, dù gì mỗ cũng có mấy món pháp khí phát ra rất nhanh, chỉ cần hơi động tay, bất cẩn đánh trúng nàng ta, thì không ai có lợi cả. Mỗ thề là chỉ đi qua, thuận tiện cứu nàng ta, các vị coi như chưa thấy gì, để mỗ đi, được chăng?"
Hắc bào nam tu đứng bất động, sát khí lan tràn, tựa hồ cân nhắc xem có phương pháp nào giết Ngụy Tác nhanh chóng mà không tổn thương đến nữ tu.
"Y đích xác không có ác ý." Đúng lúc đó, nữ tu xinh đẹp bị Ngụy Tác chế ngự lại trấn định dị thường bảo, "Để y đi đi."
Hắc bào nam tu hơi ngẩn ra.
Nữ tu xinh đep hơi ngoẹo đầu nói với Ngụy Tác: "Ngươi thả ta ra rồi đi đi, bọn ta tuyệt đối không ngăn cản."
"A?" Đến lượt Ngụy Tác rất có hơi hướm thổ phỉ sững người."Ban nãy đúng là các hạ cứu ta, bằng không ta không ra khỏi đó được." Nữ tu sợ hắc bào nam tu đột nhiên động thủ, lại giải thích, "Ban nãy các hạ định đi, ngay cả Huyền minh tiên liên cũng không lấy, đích xác không có ý xấu."
Hắc bào nam tu thấy nữ tu nói vậy thì không nói gì thêm nhưng vô hình trung sát khí tiêu tan đi nhiều.
"Không được!" Ngụy Tác lắc đầu với vẻ không yên tâm, từ chối ngay: "Tu vi của tại hạ kém các vị xa, vạn nhất các vị nói rồi nuốt lời, tại hạ sao chạy thoát được."
"Tại hạ bình sinh lời hứa đáng giá nghìn vàng, chưa từng không bao giờ giữ lời." Nghe Ngụy Tác nói vậy, hắc bào nam tu gằn giọng.
"Đấy là ngươi nói, ta chưa được thấy." Ngụy Tác bĩu môi, "Nói chung là không được."
Hắc bào nam tu bừng lửa giận nhưng cố nén, lạnh giọng: "Các hạ định thế nào?"
"Tốt nhất các hạ đứng im, để nàng ta đưa mỗ đến đó. Rồi tại hạ đi ngay, chúng ta nước sông không phạm đến nước giếng, thế nào?" Ngụy Tác chỉ vào khu rừng ở cửa vào khe núi.
Hắc bào nam tu lạnh giọng: "Làm cách nào tại hạ tin được?"
Ngụy Tác bĩu môi: "Tại hạ bình sinh lời hứa đáng giá nghìn vàng, chưa từng nói rồi nuốt lời."
"Ngươi... "
"Thôi." Khi hắc bào nam tử tựa hồ sắp phát tác, nữ tu bị Ngụy Tác nắm trong tay nói, "nghe theo y là được."
Nghe nữ tu nói vậy, hắc bào nam tử thu lại bốn lá cờ đen, triệt đi ngân hắc sắc vân tráo, bất động nhìn Ngụy Tác.
"Được rồi." Vòng qua chỗ Huyền minh tiên liên sinh trưởng, cách hắc bào nam tử hai trăm trượng, nữ tu tuyệt đối là đệ nhất mỹ nữ Ngụy Tác từng gặp lên tiếng, "Thả ta ra được chưa?"
"Không được, không được." Ngụy Tác vội lắc đầu: "Cô nương đưa mỗ đến đó là được, thả ra bây giờ không an toàn lắm."
Nữ tu ngừng lại: "Các hạ bỏ tay ra chứ?"
Ngụy Tác chấn kinh dừng phắt lại, tay gã đang đặt lên một nơi nhô cao của nữ tu, chả trách gã cứ thấy mềm mại dễ chịu. Gã toát mồ hôi, vừ rụt tay lại vừa nhanh chóng giải thích, "Tại hạ không cố ý, lần đầu tiên làm việc này nên không có kinh nghiệm, quá khẩn trương. Cũng đành, tại hạ mới Chu thiên cảnh nhất trọng, lão đại đó Chu thiên cảnh tứ ngũ trọng rồi."
"Ta cũng sẽ cho các hạ hai cánh Huyền minh tiên liên, nếu các hạ may mắn, không hình thành băng linh căn cũng sẽ thành tu sĩ có bán linh căn, còn các hạ có công thức thích hợp luyện chế được thượng phẩm đơn dược thì tỷ lệ hình thành băng linh căn sẽ hơn sáu phần." Nữ tu theo gã ra ngoài, không đợi gã giải thích đã đột nhiên nói ra câu đó.
"A?" Bàn tay mới rời khỏi ngực nữ tu, nhất thời không rõ đặt vào đâu, Ngụy Tác lại chấn kinh.
"Với ẩn hình pháp y và thuật pháp ẩn thân của các hạ, dù lấy cả cây Huyền minh tiên liên mà ẩn thân đi thì y chắc cũng không tìm ra. Có thể còn cho rằng có ai đó lén vào giết ta rồi lẻn đi mất." Nữ tu băng lạnh nói, "Các hạ chắc cũng muốn hái Huyền minh tiên liên, nhưng tu vi không đủ, bọn ta đến nên các hạ ẩn thân ở đó. Tuy nhiên không có các hạ thì ta cũng không hái được, coi như các hạ cứu ta một mạng, chúng ta hợp tác, hai cánh này cho các hạ cũng là công bình."
"Vậy xin đa tạ." Ngụy Tác không phải loại ngốc thấy mặt đối phương là quên hết mọi sự, việt tốt thế này đương nhiên không cự tuyệt, liền mặt dày nói.
Nữ tu hít sâu một hơi, tựa hồ dã điều chỉnh tâm tình, rồi từ tốn nói, "Tại hạ cũng hi vọng các hạ quên hết việc hôm nay."
"Tại hạ sẽ cố gắng." Ngụy Tác nhăn nhó, gật đầu. Không phải gã nói dối, tình cảnh như đêm nay, trừ phi tu luyện thuật pháp kiểu Vong tình đại pháp, Tuyệt tình đoạn dục thần quyết bằng không rất khó quên.
Không rõ nữ tu vì thân thể quá hư nhược hay vì tâm tình quá kích động, nghe gã nói vậy thì hơi kinh ngạc.
Ngụy Tác ấp úng thêm vào một câu, "Bất quá tại hạ đảm bảo không cho ai biết, vì tại hạ cũng không biết rõ thân phận của cô nương."
Cơ hồ gã đã nhắc nhở nữ tu, nàng ta nói ngay, "Vậy ngươi cũng phải thề với ta rằng không nhắc với bất kỳ ai tên của tu sĩ đi cùng ta."
"Được, tại hạ xin thề, nếu tiết lộ cho biết thì không tu luyện đến được Phân niệm kỳ." Ngụy Tác gọn gàng cất lời thề cực kỳ độc địa đối với tu sĩ Chu thiên cảnh. Gã đến Di Thiên cốc thử vận khí kiếm linh thạch và tìm Tử hồ hoa, tuy loáng thoáng nghe được nam tu tên Độc Cô Vũ Vân, nhưng vốn gã không hứng thú gì với y, chỉ mong đi cho nhanh, cách kẻ có tu vi cao hơn mình nhiều càng xa càng tốt. Nguồn: http://truyenfull.vn
Nữ tu nhất thời trầm mặc.
"Cô nương cẩn thận, mỗ không dám chắc quanh đây không có tu sĩ mai phục để giết người cướp của, mỗ giúp cô nương thu hút chú ý, cô nương mau bảo y bảo vệ." Ra đến cửa khe núi, gã đón lấy hai cánh Huyền minh tiên liên của nữ tu, cất đi thật nhanh rồi liếc nhìn gương mặt diễm lệ một lần nữa trước khi lướt vào rừng. Đồng thời hoàn cố ý bật cười ha hả, "Ha ha, Huyền minh tiên liên đến tay rồi!"
"Tiểu thư sao rồi?" Cơ hồ chỉ sau sát na, hắc bào nam tu đã đến cạnh nữ tu.
"Không có gì, không cần đuổi theo, chúng ta chuẩn bị ly khai Di Thiên cốc thôi." Tử sắc cung trang nữ tu lấy từ nạp bảo nang ra một viên đơn dược, nuốt ngay.
Điều tức một chốc rồi mở mắt nhìn theo hướng Ngụy Tác đi khỏi, nữ tu thu lại một viên thanh sắc đơn dược nhỏ xíu trong lòng tay.
Tuy nhiên ban nãy nàng ta quá hư nhược, không thể động dụng chân nguyên, nhưng nếu muốn giữ Ngụy Tác lại thì hoàn toàn có thể.
...
"Ha ha, Huyền minh tiên liên! Huyền minh tiên liên có bảy cánh, hai cánh cũng là bảo bối! Mau lên, Ngụy Tác, lấy ra cho ra xem kỹ, ta chưa từng được thấy Huyền minh tiên liên thật bao giờ!"
Tích tắc Ngụy Tác nhảy vào rừng, lục bào lão đầu hưng phấn cười vang.
"Con bà nó chứ, an toàn đã rồi tính, ai biết được gần đây có tu sĩ nào không, chỉ sợ lúc đó chưa kịp nhìn rõ Huyền minh tiên liên tươi nguyên thì ta đã biến thành xác khô." Ngụy Tác run sợ lướt đi một lúc mới dừng lại, lại thi triển Tiềm Ẩn quyết từ từ di động, dù có tu sĩ bám theo cũng không biết gã sẽ đến đâu.
"Chắc không sao đâu, quanh đây chắc bị tu sĩ Chu thiên cảnh tứ ngũ trọng đó quét sạch rồi." Hai tuần hương qua đi, Ngụy Tác đã vô thanh vô tức di động đi rất xa, trong tai lại vang lên giọng lục bào lão đầu, "Ban nãy ngươi nhìn thấy gì? Sao lại bảo không nhắc với ai việc đêm nay?"
Ngụy Tác hạ giọng rủa, "Đã nói là không cho ai biết, thề độc như thế rồi, lẽ nào ta còn cho ngươi biết."
"Chà, hay cho Ngụy Tác ngươi." Lục bào lão đầu méo mồm giận dữ kêu lên: "Ta không giúp ngươi tìm linh dược nữa!"
Ngụy Tác hừ một tiếng, "Không tìm thì không tìm, phiền ngươi yên tĩnh một chút, ta phải tìm đường đã, đằng nào ta cũng không vội ngưng hình, tu vi tiến cảnh chậm chút cũng được."
"..." Ngụy Tác mềm không chịu rắn không thông khiến lục bào lão đầu tắt tiếng, bất quá tích tắc sau như thể đã nghĩ thông, lão kêu lên, "Hỏa tủy đơn! Chả trách thể nội nữ tu nóng bỏng, bị thiêu đốt đến thế. Xem ra vì muốn hái linh dược, lợi dụng hỏa hệ công pháp đặc biệt và dược lực Hỏa tủy đơn để chống lại âm minh chi khí! Kết quả thể nội nàng ta nhiều hỏa khí đến độ nếu không có chỗ phát tiết thì sẽ bị thiêu đốt đến chết, ha ha, ta biết rồi, nàng ta chắc đã cởi hết y phục, đã bị ngươi nhìn thấy hết, đúng không. Chả trách ngươi như bị trúng độc, thanh niên đúng là thanh niên, không biết kìm nén!"
"Chà!" Đến lượt Ngụy Tác tắt tiếng.
"Diễm phúc của ngươi đúng là khá thật. Nữ tu đó cũng là mỹ nữ hiếm có tại tu đạo giới, ta thấy không kém Thủy Linh Nhi gì đó bao nhiêu." Lục bào lão đầu lại kêu lên đầy ấm ức: "Có việc hay thế mà không gọi ta xem, một hai vạn năm rồi ta không thấy nữ tu trần trụi, ngươi đúng là không có nhân tính."
Ngụy Tác nghe thế thì trước mắt tối sầm, thiếu chút nữa trực tiếp bổ chửng, đồng thời nghĩ rằng vạn nhất sau này có chuyện gì với nữ tu nào đó, tuyệt đối phải cách xa Dưỡng quỷ quán, bằng không sẽ bị lục bào lão đầu nhìn thấy hết.

Chương 133: Diệt tiên đằng

"Vật này có thể trực tiếp luyện hóa?"
Xác định không có ai bám theo, nhận rõ phương hướng rồi, Ngụy Tác tùy tiện tìm một hốc cây lấy rai hai phiến Huyền minh tiên liên.
Hai cánh sen cộng lại lớn cỡ bàn tay, lấp lánh như mặc ngọc. Đưa lên mắt nhìn thì những đường gần nhỏ xíu phân bố như mạch máu cũng hiện lên rất rõ ràng.
Đã hái xuống rồi mà đặt lên tay vẫn lạnh thấu xương, vừa cảm nhận được linh khí kinh nhân chưa trong đó vừa cảm giác được băng hàn nguyên khí đặc biệt.
Ngụy Tác hoài nghi nếu nuốt chửng, liệu bụng mình có biến thành băng.
"Vật này có thể khiến phổ thông tu sĩ có cơ hội thành vi băng linh căn tu sĩ, ngươi tưởng dễ luyện hóa thế hả?" Lục bào lão đầu hầm hừ: "Cần dùng chân nguyên bao lấy, luyện hóa từ từ, với tu vi hiện giờ của ngươi phải mất một hai tháng. Trực tiếp luyện hóa thế này, một phần dược lực Huyền minh tiên liên sẽ bị chân nguyên triệt tiêu, muốn phát huy công hiệu cao nhất của hai cánh sen này, đương nhiên là nên phối hợp với tha linh dược khác, luyện thành Huyền minh đại đơn."
Ngụy Tác hiểu ý, "Lão đầu, ngươi biết công thức luyện ha?"
Lục bào lão đầu có vẻ kiêu ngạo nói: "Trừ Huyền kim đại đơn để có cơ hội tu thành kim linh căn thì ta không rõ, còn lại ta biết hết. Ta qua bao nhiêu đời chủ nhân, ai cũng muốn trở thành linh căn tu sĩ. Bất quá đừng nói nguyên liệu, với bản lĩnh luyện đơn của ngươi hiện giờ, luyện cũng chỉ lãng phí nguyên liệu, hoặc tìm lấy một luyện đơn sư lợi hại hoặc ít nhất cũng tu luyện đến Chu thiên cảnh tứ trọng, nắm chắc khống hỏa thuật, luyện các loại đơn dược luyện cho thuần thục đã."
"Con bà nó chứ, xem ra cứ nuốt chửng rồi từ từ luyện hóa."Ngụy Tác thu Huyền minh tiên liên lại rồi lén ra khỏi hốc cây, theo ghi chú trên địa đồ, nơi Tử khí sâm sinh trưởng cách đây không xa, đi về phía đông chừng hai, ba dặm là có.
Gã thu lại ẩn hình pháp y, mới ra khỏi hốc cây nên đâu tóc gã rối bù, cả lục bào lão đầu cũng a lên một tiếng.
Cách gã hai mươi dư trượng có một con quạ lớn cỡ chim ưng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Con quạ này toàn thân đen xì, mắt cũng đen luôn, nhưng hai chân lại màu trắng, rõ ràng là hắc bạch phân minh.
Quỷ vương nha!
Tuy ngoại hình con quạ này trông không có gì đặc biệt, cũng không uy mãnh tí nào nhưng là lục cấp đê giai yêu thú hàng thật giá thật.
Không chỉ có thể phát ra hắc khí có uy năng kinh nhân, mà quan trọng nhất là tốc độ còn nhanh hơn đại đa số pháp khí, một khi vẫy cánh là quỷ ảnh trùng trùng, tàn ảnh khắp nơi khiến tu sĩ tầm thường không thể phán đoán được đâu là chân thân.
Lục cấp đê giai yêu thú, nếu không có pháp bảo lợi hại trong tay, theo kinh nghiệm của tu đạo giới Thiên Huyền đại lục thì chỉ tu sĩ Phân niệm cảnh nhất trọng mới có thể độc lập đối phó!
Yêu thú cỡ này, nếu giao chiến thì Ngụy Tác dù thắng cũng phải trả giá đắt.
Nên Ngụy Tác cứ đứng im, Quỷ vương nha không phát động công kích thì gã cũng bất động.
Đôi mắt đen nhánh của Quỷ vương nha được xếp vào lục cấp nhìn gã với ánh mắt có chứa tình cảm, rõ ràng yêu thú cỡ này đã hình thành trí tuệ nhất định.
Tự hồ cân nhắc một lúc, cho rằng không đáng để quyết sống chết với tu sĩ này, lại vội vàng đi tìm thứ gì đó, không muốn lãng phí thời gian, Quỷ vương nha lạnh lùng nhìn Ngụy Tác với ánh mắt uy nhiếp đoạn vù một tiếng biến mất.
"Quỷ vương nha lão đại, lão đại quả nhiên hiểu việc, biết là oan gia nên giải không nên kết!"
Lưng Ngụy Tác cũng ướt đẫm mồ hôi.
Tốc độ của Quỷ vương nha thật sự khiến người ta lạnh mình, lúc bất động trông nó không ra thế nào cả, nhưng vẫy cánh là lông vũ toàn thân dựng lên hình thành hình mặt quỷ cực kỳ hung hãn, rất có phong phạm cao thủ của lục cấp yêu thú.
"Quỷ vương nha là âm nguyên yêu thú, xem ra bị khí vị Huyền minh tiên liên hấp dẫn." Lục bào lão đầu cũng bức bối: "Từ giờ ngươi đừng lấy Huyền minh tiên liên ra nữa."
"Chẳng phải vì ngươi muốn xem hả!" Ngụy Tác rủa thầm, quyết định dù bị đánh chết cũng không lấy ra nữa.
...
Một con yêu thú hình dáng như con hươu có đôi sừng đỏ rực, bốn chân tựa hồ rực cháy từ trong đống đá lướt qua.
Thoáng sau, Ngụy Tác nhăn nhó xuất hiện sau đống đá.
Mị hỏa ma lộc!
Lại là lục cấp sơ giai yêu thú.
Hiện tại gã đã hiểu, cao giai yêu thú trong Di Thiên cốc hiện tại nhiều đến thế nào.
Lúc này gã mới ở ngoại vi Di Thiên cốc, chưa vào quá hai, ba chục dặm, vào trong nữa, đến mấy ngọn núi có nhiều linh dược sinh trưởng hơn thì không rõ sẽ gặp yêu thú thế nào. Ngụy Tác dám khẳng định tu sĩ vào được đó thì gã không thể so nổi.
Gã càng kiên định ý niệm, dù không lấy được Tử hồ hoa, cũng sẽ quay về chứ không mạo vào trong.
"Đến rồi, chắc là chỗ này."
May mắn là liên tục tao ngộ hai con yêu thú chưa từng gặp, Ngụy Tác sau rốt cũng đến chỗ có Tử khí sâm theo như địa đồ của lam y tu sĩ.
"Tử khí sâm hấp thu mộc linh chi khí để sinh trưởng, ngươi xem quanh đây có cổ thụ nào đặc biệt lâu năm không." Lục bào lão đầu nhắc.
Thoáng nhìn là Ngụy Tác thấy ngay một cây đặc biệt cao, phải mấy chục ngươi mới ôm xuể.
Ngay cả rễ cây vươn ra xa cũng mọc lên những mầm cây lớn cỡ bắp đùi.
Ngụy Tác thận trọng lướt đến.
Gần như lập tức gã biến hẳn sắc mặt, trực tiếp tế xuất linh giai phòng ngự pháp thuẫn, đồng thời lấy ra hắc sắc tiểu tiễn.
Một rìa cây bị người ta đào một hố sâu đến rễ cây.
Chỗ đào rất đều đặn, thập phần tinh tế, khẳng định do tu sĩ làm.
Có tu sĩ qua đây thì Tử khí sâm khẳng định lọt vào tay người đó, chưa biết chừng y còn ẩn thân quanh đây.
Ngụy Tác tế xuất Xích giáp thuẫn, hựu liên tục kích phát hai lớp linh quang quang tráo, từ từ lui vào khu rừng ở bên trái.
Không có tu sĩ nào xuất hiện động thủ, nhưng vào đến vạt rừng, Ngụy Tác vẫn thấy uất ức cực độ.
Tử khí sâm giá trị còn hơn hai mươi viên Kim linh đơn đã lọt vào tay người khác.
Bất quá vì còn Tử hồ hoa quan trọng hơn, Ngụy Tác không dừng lại lâu, tiếp tụ đi về phương hướng Điền chưởng quỹ nói.
Càng đi về phía đông nam, càng đến gần khu vực Tử hồ hoa sinh trưởng, bạch sắc vụ khí càng dày.
Vốn sau khi sử dụng Chân thị pháp dịch chuyên nhìn trong đêm tối, ở khe núi bằng phẳng như lúc trước, Ngụy Tác có thể nhìn rõ trong mấy trăm trượng, nhưng càng đi về phía đông nam, cũng là khu vực Thiên Nhất môn chiếm cứ, thị tuyến của gã còn không quá hai mươi trượng.
Hơi sương này tựa hồ còn có công hiệu cách tuyệt thần thức, ngay cả cảm tri của lục bào lão đầu chỉ đạt được ba chục trượng.
Nhưng Điền chưởng quỹ cho gã tin tức thập phần tường tận, hơn nửa canh giờ sau, Ngụy Tác vẫn đến được vị trí đó.
Trước mắt gã là một sơn cốc không lớn lắm.
Trong sơn cốc có nhiều trụ đá dựng đứng như cột cung điện, nhưng nhìn kỹ mới thấy đều do tự nhiên hình thành, thập phần quỷ dị.
"Đợi đã!"
Ngụy Tác đứng im một chốc, cảm giác không có động tĩnh gì, định mặc ẩn hình pháp y đi vào, thì đột nhiên trong tai vang lên giọng lục bào lão đầu như lâm đại địch.
"Thế nào?" Ngụy Tác tức thì khẩn trương hẳn, nhìn quanh một lượt.
"Diệt tiên đằng! Quả là Diệt tiên đằng!" Giọng lục bào lão đầu hơi kinh hãi. "Chả trách Tử hồ hoa hai trăm mới trưởng thành không bị tu sĩ hái đi mà cũng không bị yêu thú ăn mất!"
"Diệt tiên đằng?" Ngụy Tác lúc đó mới chú ý đến trong sơn cốc toàn là dây leo màu đỏ sậm lớn cỡ bắp đùi người.
Lúc trước gã nhìn thấy, tưởng là cấy cối thì này nhìn kỹ mới thấy là những thân dây leo bò lên trụ đá, trên thân dây leo đỏ sậm còn mọc ra vô số phiến lá rìa có gai nhọn như đang há miệng.
"Thật ra là thứ quỷ quái gì?" Ngụy Tác biết chắc có điều gì đó khác thường nên hỏi.
Lục bào lão đầu đáp: "Ngươi nói không sai, đích xác là quỷ quái, lực phòng ngự tương đương với lục cấp trung giai yêu thú, một khi cảm thụ được chân nguyên khí tức trên mình tu sĩ sẽ điên cuồng tràn tới hút thành xác khô ngay. Ngày xưa Thiên Mẫu tông dùng nó để bảo vệ sơn môn. Dù là tu sĩ Phân niệm kỳ ngũ trọng cũng không dễ dàng vượt qua, thứ quỷ quái này bình thường bất động, một khi động là lao tới như ong vỡ tổ, không thể kịp ứng phó."
"Chà! Điền chưởng quỹ sao không nói sớm." Ngụy Tác ré lên, "Làm thế nào bây giờ?"
"Ông ta cũng nghe người ta, làm sao biết được, chắc tu sĩ đó lúc bay qua nhìn thấy Tử hồ hoa." Lục bào lão đầu trầm giọng: "Bất quá ngươi nên mạo hiểm thử xem, ngươi có Thanh hoàng hồ lô, ất mộc chi khí luyện chế Thanh hoàng hồ lô là vạn mộc chi tổ, chưa biết chừng có thể khiến thứ quỷ quái này không công kích ngươi. Ngươi có thể thử xem, được thì tốt, dù gì thứ quỷ quái này không có trí khôn, không thể dụ ngươi vào rồi mới công kích."

Chương 134: Được cả cá lẫn tay gấu

Không có trí khôn?
Dù Diệt tiên đằng không có trí khôn, Ngụy Tác cũng sợ chết được.
Phòng ngự tương đương với lục cấp trung giai yêu thú, dù hai món linh giai pháp bảo công kích của Ngụy Tác cũng không cắt đứt được một sợi Diệt tiên đằng.
Đi lòng vòng hồi lâu, Ngụy Tác khó khăn lắm mới đến được một chỗ chỉ mọc một cây Diệt tiên đằng, hơn nữa cây Diệt tiên đằng mọc khá thấp, dù Thanh hoàng hồ lô vô dụng thì gã vẫn kịp thoát được phạm vi bao trùm của Diệt tiên đằng.
Lấy Thanh hoàng hồ lô từ bảo nang trung ra, dồn chân nguyên vào, linh khí xanh biếc bao kín lấy gã.
Ngụy Tác thận trọng đến gần Diệt tiên đằng.
Khiến gã hớn hở vì đến tận trước nhanh Diệt tiên đằng rồi đi quanh hai vòng mà nó không có bất kỳ phản ứng nào."Oa ha ha ha! Được! Quả nhiên được, có thể vào hái Tử hồ hoa rồi! Trong đó chắc không có yêu thú, nếu có thì Diệt tiên đằng sẽ tự động công kích." Lục bào lão đầu hưng phấn vang lên trong tai gã.
Ngụy Tác thử đi vào mấy bước, đi vòng quanh cây Diệt tiên đằng cỏ vẻ rất già, thân to như thùng nước, dài mấy chục trượng, xem dây leo uy mãnh này có phản gì không, thấy nó không có gì bất thường, gã mới yên tâm đi vào trong cốc.
Sơn cốc này chỉ lớn bằng nửa khe núi lúc trước, vì chỗ nào cũng có thạch trụ và Diệt tiên đằng nên bên trong trông như mê cung.
Càng vào trong, Diệt tiên đằng sinh trưởng càng nhiều, Ngụy Tác tính rằng ít nhất phải có đến hơn nghìn nhánh.
Một cây Diệt tiên đằng tương đương với một con lục cấp trung giai yêu thú, cả nghìn cây cũng ngang với hơn nghìn con lục cấp yêu thú, không có ất mộc linh khí pháp bảo như Thanh hoàng hồ lô, dù môn phái như Thiên Nhất môn cũng không vào nổi.
"Lão đầu, Diệt tiên đằng lợi hại như thế, vì sao chỉ sinh trưởng ở đây mà không mọc khắp Di Thiên cốc?" Ngụy Tác vừa tìm kỹ vừa hỏi lục bào lão đầu.
"Thấy cây Diệt tiên đằng ở bên phải không?" Giọng lục bào lão đầu lại vang trong tai gã, "Diệt tiên đằng có hai phương thức phồn thực, một là cành gãy rơi xuống đất, rất có khả năng sẽ mọc rễ thành cây mới, phương thức nữa là tự nhiên sinh trưởng đến mức nhất định thì cành nhánh sẽ rơi xuống, mọc thành cây Diệt tiên đằng mới. Bất quá chu kỳ này là ba trăm năm, một cây Diệt tiên đằng sinh trưởng được ba trăm năm mới phồn thực ra một cây mới."
Ngụy Tác nghe lục bào lão đầu nói thì nhìn sang mé trái cây Diệt tiên đằng, quả nhiên thấy một cành đỏ sậm đã thò ra mầm, hơn nữa rễ của cành nhánh này đã mọc ra, sắp rơi xuống rồi.
Gã hơi trầm ngâm một chốc, không hỏi thêm mà tiếp tục tìm kiếm. Nguồn: http://truyenfull.vn
Ở gần giữa sơn cốc, càng lúc càng nhiều thạch trụ to lớn.
Trong đó có bốn năm cây trụ tụ lại, tạo thành một nơi như thạch thất.
Bên dưới một cây trụ có năm đóa tử sắc kỳ hoa lớn cỡ cái bát.
Trên cánh năm đóa kỳ hoa này đều có lông tơ mịn màng, hơi co lại, trông như một con hồ ly nhỏ lông tím cuộn mình trong đó, cuống hoa màu vàng sáng, trong khung cảnh u tối này khiến người ta sáng mắt ngắm nhìn.
Không cần lục bào lão đầu nhắc nhở, Ngụy Tác nhìn thấy năm đóa ký hoa liền biết đấy là mục tiêu lớn nhất chuyến này của gã: Tử hồ hoa.
Gã kinh hỉ cực độ vì Tử hồ hoa không phải một hai cọng mà tới năm cọng!
Cộng hiệu lớn nhất của Tử hồ hoa là khu trừ tạp chất bất lợi trong thể nội tu sĩ, dẹp bỏ kháng dược tính, ở bất kỳ giao đoạn nào, tu sĩ cũng có thể sử dụng, linh dược thế này với tu sĩ quả thật càng nhiều càng tốt.
"A! Phát đạt rồi! A, có tới năm nhánh! Ngụy Tác, ngươi đúng là may mắn!" Lục bào lão đầu cũng điên cuồng kêu réo.
Ngụy Tác hớn hở bước nhanh đến trước năm đóa Tử hồ hoa ngắm nghía.
Có bốn đóa Tử hồ hoa đã tím sẫm, màu sắc cực thuần, đóa còn lại nhỏ hơn, cánh thoáng ánh xanh.
"Bốn nhánh Tử hồ hoa này ít nhất cũng năm trăm năm trở lên, đã triệt để thành thục, nhánh nhỏ chỉ mới hơn một trăm năm, còn mấy chục năm nữa mới hoàn toàn thành thục." Lục bào lão đầu tựa hồ hiểu được ý nghĩ của Ngụy Tác: "Nếu hái bây giờ, nhánh Tử hồ hoa chưa thành thục này cũng có một nửa dược lực, hái hay không là tùy ngươi."
"Có thể di thực không nhỉ?" Ngụy Tác hơi trù trừ rồi hỏi.
"Di thực đương nhiên khả dĩ, còn phải xem ngươi có thủ đoạn đó không đã." Lục bào lão đầu đáp ngay: "Đằng nào ta cũng không biết cách chăm sóc Tử hồ hoa, Thiên Huyền đại lục vị tất có ai biết thủ đoạn này, bằng không Tử hồ hoa không được các đại môn phái coi là bảo bối nữa."
Ngụy Tác gật đầu, đột nhiên hỏi, "Ngươi có biết phương pháp di thực Diệt tiên đằng không?"
"Việc đó không khó, Diệt tiên đằng chỉ cần đất bình thường phối hợp với phổ thông linh đơn là có thể sinh trưởng, năm xưa Thiên Mẫu tông coi thứ quỷ quái này là vật phòng ngự sơn môn nên có gì bí mật đâu." Lục bào lão đầu nói: "Quan trọng là vật này vừa rời mặt đất là tan hết linh khí trong tích tắc, dù ngươi đào cả rễ mà không trồng ngay thì cũng sẽ khô héo, cành gãy cũng vậy, nên nhiều tông môn biết Diệt tiên đằng của Thiên Mẫu tông lợi hại, nhưng không phái nào định lấy trộm về trồng, một là vì Thiên Mẫu tông có tuần sơn đệ tử có thuật pháp thôi động Diệt tiên đằng, hơn nữa là bẻ một cành cũng phải trồng ngay, có khác gì giúp Thiên Mẫu tông phồn thực Diệt tiên đằng không?"
Ngụy Tác gật đầu, lấy một con dao bạc từ nạp bảo nang ra rồi ngồi xuống, cực kỳ cẩn thận men theo gốc, cắt bốn nhánh Tử hồ hoa duyên đã thành thục.
Gã không động đến đóa Tử hồ hoa chưa trưởng thành hẳn.
Gã lại cẩn thận bưng một tảng đá đến dựa vào thạch trụ phía trên Tử hồ hoa, che kín nó, tạo cho Tử hồ hoa đáp một gian thạch thất kín đáo.
Di Thiên cốc luôn có ngũ sắc độc chướng bao trùm, Tử hồ hoa cũng như tuyệt đại đa số thực vật trong cốc, đều không cần thậm chí thị ghét dương quang. Nếu có người vào cốc hoặc từ trên không tra xét cũng khó phát hiện Tử hồ hoa bị Ngụy Tác ẩn tàng.
"Được lắm, ta còn tưởng tên ham tiền ngươi sẽ hủy hoại cả mầm cây cơ." Hành động của Ngụy Tác được lục bào lão đầu tán dương, "Để lại cũng tốt, mấy chục năm nữa, tu vi của ngươi cao lên, quay lại lấy Tử hồ hoa đã thành thục để gột rửa nhục thân, so với Tử hồ hoa còn non này thì hơn nhiều."
"Ngươi định làm gì?!" Lục bào lão đầu chưa kịp nói xong lại xé rên.
Ngụy Tác đến chỗ một nhánh Diệt tiên đằng nhỏ hơn ngón tay, có vẻ mới mọc rồi cầm con dao bạc đào lên.
"Đào về chứ còn làm gì, sau này chưa biết chừng ta trưởng thành, biến thành tán tu có thực lực mở động phủ, thì trồng nó xuống, lợi hại thế cơ mà, ngươi biết cách trồng nó, chắc không đến nỗi đốt linh thạch như Bổ thiên đơn." Ngụy Tác vừa nói vừa đào.
Lục bào lão đầu rén lên: "Ngu xuẩn, không phải đã bảo cắt ra là khô ngay sao hả, làm cách nào mang về được."
"Không phải có Bảo nguyên ngọc hạp hả?" Ngụy Tác không ngẩng lên nói.
"Chà!" Đến lượt lục bào lão đầu như tỉnh ngộ kêu lên, "Sao ta không nghĩ ra nhỉ."
"Vì ngươi không thông minh lanh lợi như ta." Ngụy Tác lấy ra Bảo nguyên ngọc hạp, thận trọng dùng con dao bạc đào Diệt tiên đằng lên đặt vào.
Bảo nguyên ngọc hạp vừa hay đựng vừa một nhánh mầm Diệt tiên đằng, thả vào trong Bảo nguyên ngọc hạp rồi thì Diệt tiên đằng quả nhiên vẫn tươi như được trồng dưới đất.
"Ha ha!" Lục bào lão đầu không tranh cãi với Ngụy Tác là ai thông minh nữa mà cười ha hả, "Ngụy Tác, lần này chúng ta phát rồi, bốn cọng Tử hồ hoa, cả Diệt tiên đằng. Diệt tiên đằng phồn thực nhiều thì ngang với hộ sơn pháp trận của môn phái lớn!"
"Đi!"
Ngụy Tác thu Bảo nguyên ngọc hạp lại, đi ra ngoài cốc.
Hiện tại thu hoạch đã vượt xa mục tiêu, đối với Ngụy Tác mà nói, gã không muốn ở lại Di Thiên cốc hung hiểm vạn phần nữa.
Chỉ cần thuận lợi về được Linh Nhạc thành, tu vi tiến cảnh của gã sẽ còn kinh nhân hơn tuyệt đại đa số đệ tử tinh anh của các đại tông môn, thậm chí hơn cả đệ tử tinh anh có linh căn thiên phú.
...
Một dải thanh khí từ trong sơn cốc như mê cung đầy Diệt tiên đằng từ từ đi ra.
Ra đến tận khu rừng ngoài cốc, Ngụy Tác mới thở phào, thu Thanh hoàng hồ lô lại.
"Hắc hắc", tích tắc gã định mặc ẩn hình pháp y thì tiếng cười âm u vang lên rõ ràng trong tai.

Chương 135: Mặc lão quái, Kim bà bà

Ngụy Tác cơ hồ theo phản xạ có điều kiện, dựng tóc gáy nhảy vọt lên, đồng thời phát ra linh giai Xích giáp thuẫn.
Cách gã hai mươi trượng về bên trái, vô thanh vô tức xuất hiện một bạch bào lão giả.
Bạch bào lão giả đến gần gã trong phạm vi hai mươi trượng mà cả gã và lục bào lão đầu không nhận ra.
Lão giả mặt lạnh lùng, mũi khoằm khoằm, trên mặt trông không có bao nhiêu thịt này, thoạt nhìn mặt như ẩn hiện hắc khí, hai mắt cơ hồ có hắc sắc quỷ hỏa nhấp nháy, khiến Ngụy Tác kinh hãi là pháp y của bạch bào lão giả này do từng đốt xương trắng xuyên thành, bạch khí liễu nhiễu, phát ra uy năng đặc biệt.
Khiến Ngụy Tác kinh hãi là Vọng khí thuật nhìn sang chỉ thấy lão giả này cuồn cuộn bạch khí, không thể nhìn rõ, ít nhất cũng là cường giả Chu thiên cảnh tứ trọng trở lên.
Lục bào lão đầu cũng giật mình, không dám lên tiếng. Đối diện cường giả thế này, Ngụy Tác không dám khinh cử vọng động.
Bạch bào lão đầu mặt mũi lạnh tanh nhìn gã, đột nhiên nói, "Tiểu tử, không ngờ ngươi chỉ có tu vi Chu thiên cảnh nhất trọng nhưng lại có chút thủ đoạn. Xem ra Tử hồ hoa trong đó đã lọt vào tay ngươi rồi hả?""Tử hồ hoa gì cơ?" Ngụy Tác thầm kêu khổ, lén nắm mũi dùi ẩn hình trong tay, có vẻ lão giả này không chỉ biết rõ trong đó có Tử hồ hoa mà ôm cây đợi thỏ ở đây lâu rồi.
"Thế nào, ngươi còn định giở trò hả?" Bạch bào lão đầu hung hãn trừng mắt nhìn Ngụy Tác. Hàn quang như thực chất khiến mắt gã đau như kim chíc, bất giác lui lại một bước.
Đồng thời, trên mình lão đầu dấy lên mười dải bạch sắc thần hải quang hoa, uy áp hùng hậu khiến gã cơ hồ không thở nổi.
Tu sĩ Chu thiên cảnh ngũ trọng!
Chỉ thiếu chút nữa là đột phá đến Phân niệm cảnh!
Sắc mặt Ngụy Tác không còn hột máu.
"Từ bây giờ trở đi, ngươi còn dám nói nửa câu dối trá, ta giết ngươi luôn." Bạch bào lão đầu lạnh lùng nhìn Ngụy Tác, "Hơn nữa một số bộ phận của thân thể ngươi, chưa biết chừng ta sẽ dùng để luyện chế pháp khí!"
"Sao ta lại xui xẻo thế này!" Ngụy Tác thậm chí định liều mạng kích phát Thanh hoàng hồ lô, quay vào trong cốc.
Uy lực thuật pháp của tu sĩ Chu thiên cảnh ngũ trọng vượt cả lực công kích của linh khí, hơn nữa bạch bào lão quái vật này không phải tu sĩ Chu thiên cảnh ngũ trọng mới thăng cấp, Ngụy Tác dù liều mạng thì xác suất thành công không đầy hai phần, sẽ dễ dàng bị đối thủ tiêu diệt.
"Ta đếm đến ba, ngươi ném hồ lô ban nãy cho ta, bằng không ta giết ngươi ngay." Bạch bào lão quái nói tiếp.
"Một..." Bạch bào lão quái mặt mũi lạnh tanh bắt đầu đếm, Ngụy Tác đanh ném Thanh hoàng hồ lô cho lão.
Ngụy Tác có nghe nói đến những đại tu sĩ biến thái thường bảo với tu sĩ khác là ta đếm đến mười, ngươi đếm tiếp được thì sống nhưng sau số một không hề đếm hai ba bốn năm mà thành mấy chục, kết quả tu sĩ cấp thấp không kịp phản ứng, bị giết chết ngay. Gã còn nghe nói có đại tu sĩ biến thái chuyên môn hỏi người ta là bên trái có một con lợn, bên phải cũng có một con, cộng lại là mấy con? Nếu nói là hai con, người đó sẽ nói một cách đầy biến thái là ngươi biết nhiều quá rồi giết đi, nếu bảo là ba con hoặc một con thì cũng sẽ nói ngươi còn ngu hơn lợn, giữ lại trên đời làm gì, lãng phí linh thạch, rồi cũng giết tu sĩ cấp thấp đó.
Gã không muốn lão quái mới đếm đến ba thì mình đã bị hạ sát.
"Thanh hoàng hồ lô, chả trách Diệt tiên đằng không làm gì được." Lão quái mặc bạch cốt pháp y liếc Thanh hoàng hồ lô là nhận ra lai lịch. Rồi ném Thanh hoàng hồ lô trả lại cho Ngụy Tác.
Việc đó khiến Ngụy Tác vốn định nhân lúc lão nghiên cứu Thanh hoàng hồ lô sẽ đánh lén cũng ngẩn ra, không hiểu lão quái có dụng ý gì.
Cốt bào lão quái lạnh giọng: "Ta và ngươi giao dịch, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lệnh của ta, làm cho ta một việc, không chỉ ta tha mạng cho ngươi mà cả Tử hồ hoa, ta cũng để ngươi mang đi. Để ngươi bình an rời khỏi Di Thiên cốc."
"Ý các hạ là gì?" Ngụy Tác bất động nhìn lão quái. Hiện tại đâu phải cứ tu vi cao là không lừa gạt, là không đánh lén, hà huống dù thật sự giao dịch, Ngụy Tác khẳng định đó tuyệt đối không phải việc tốt lành gì.
"Ngươi không cần biết." Lão quái cười lạnh, nheo mắt nhìn Ngụy Tác, "Giờ ngươi chỉ cần gật hay lắc là được, lắc đầu là chết, gật đầu may ra còn đường sống. Ta cũng chỉ đếm đến ba."
Ngụy Tác đành gật đầu, lão quái tựa hồ không định giết chết mà muốn lợi dụng gã làm gì đó, đến đâu hay đến đấy vậy.
"Hừ." Thấy gã gật đầu, lão quái phất tay áo, pháp bào do bạch cốt xuyên thành dấy lên bạch khí, đột nhiên tiếng quỷ gào thê thiết xung kích vào óc Ngụy Tác.
Bạch cốt pháp bào này lại có công hiệu ma âm công kích thần thức!
Ngụy Tác đầu váng mắt hoa, tay chân liền bị bạch cốt cốt hoàn trói chặt cứng. Nguồn: http://truyenfull.vn
Lão quái thong thả đến trước mặt gã, lục quang quỷ dị cực độ từ tay lão thấm vào mi tâm gã.
"Yên tâm, ta không cần mạng ngươi." Thấy gã kinh hãi cực độ, lão quái lạnh giọng khinh thị: "Chỉ đề phòng ngươi giở trò chứ không chịu làm việc cho ta nên ta hạ cấm chế mà thôi."
Ngụy Tác hiện tại không còn lòng dạ nào mà mắng "Nhĩ muội yêu" nữa.
Tuy không ngờ lão quái đột nhiên động thủ, hơn nữa ma âm pháp y đích xác rất quỷ dị, nhưng tốc độ tu sĩ Chu thiên cảnh ngũ trọng thi phóng pháp khí cùng thuật pháp cao hơn nhiều Chu thiên cảnh nhất trọng, đấy là cách biệt về bản chất thực lực.
Gã cảm giác rõ ràng thể nội hơi khác lạ nhưng chân nguyên lưu chuyển một vòng vẫn không biết cấm chế lão quái hạ ở đâu.
"Đi thôi."
Lão quái lạnh lùng thốt lên, Ngụy Tác mặt mũi méo xệch đành đi theo.
Càng khiến gã nhăn nhó là lão quái lại đi về phía một ngọn núi lớn ở phía nam Di Thiên cốc, vào sâu hơn trong cốc.
Dọc đường, Ngụy Tác và lão quái gặp một con ngũ cấp cao giai Kim sí hổ, chỉ thoáng cái, Kim sí hổ tựu bị lão quái thi pháp hóa ra một cây bạch cốt trường mâu găm xuống đất, đoạn lão lấy ra một viên ngọc màu máu đập vào đầu nó, đầu Kim sí hổ thủng một lỗ lập tức mất mạng nhưng máu tươi đều bị viên ngọc đó hút.
Nửa tuần hương qua đi, lão quái ung dung diệt tiếp một con ngũ cấp trung giai Thất sắc độc hạt. Viên ngọc màu máu quỷ dị của lão càng đỏ tươi hơn.
Sau gần nửa canh giờ, không gặp phải yêu thú lợi hại gì, lão quái và Ngụy Tác chính thức đến gần ngọn núi tiếp cận khu vực giữa Di Thiên cốc.
Lão quái vẫn im lặng cất bước, thoáng sau trước mắt Ngụy Tác xuất hiện một sơn cốc đầy sương.
Trong sơn cốc, trên lưng núi có rất nhiều thạch trụ kỳ hình quái trạng.
Vào giữa sơn cốc, Ngụy Tác nhìn thấy một tu sĩ đang xếp bằng trên một tảng đá lớn.
Tu sĩ này cao lớn, dáng vẻ cực kỳ hung ác, hai con mắt xếch, pháp bào mặc trên mình xanh đỏ rực rỡ, dưới vạt màu đỏ thêu phù văn hình trăng khuyết tháng sáu.
"Mặc lão quái, sau rốt ngươi cũng đến." Thấy Ngụy Tác và lão quái đến nơi, tu sĩ mắt xếch nói với vẻ không vui.
Vốn Vọng khí thuật nhìn sang, gã cũng chỉ cho rằng tu sĩ mắt xếch ít nhất cũng có tu vi Chu thiên cảnh tứ trọng trở lên, không thể nhìn rõ nông sâu cụ thể, nhưng ngữ khí y nói với lão quái thì gã biết y cùng đẳng cấp với lão quái, cùng là tu sĩ Chu thiên cảnh ngũ trọng.
"Vội cái gì, còn chưa đến thời điểm ước định." Lão quái mặt mũi lạnh tanh đáp lời tu sĩ mắt xếch rồi nhảy lên một tảng đá ngồi xếp bằng.
Thấy lão quái ngó lơ mình, Ngụy Tác cười nhăn nhó rồi xếp bằng trên tảng đá cạnh đó. Lúc đó tu sĩ mắt xếch lại hào hứng quán sát gã, ánh mắt đó khiến gã rùng mình, rủa thầm: "Nhìn muội muội của ngươi hả!"
Lục bào lão đầu sợ bị hai tu sĩ phát giác, không dám thò ra khỏi Dưỡng quỷ quán.
Một tuần hương qua đi trong bức bối, lão quái và tu sĩ mắt xếch đồng thời hơi ngẩng lên, một lão bà tóc bạc mặc kim lũ ngọc y, đầu cài kim phượng trâm đi ra khỏi làn sương trắng.
"Kim bà bà, sau cùng ngươi cũng đến." Tu sĩ mắt xếch nhìn lão ẩu mặt mũi nhăn nheo, khóe môi đã hơi khô lại, bình tĩnh nói.
"Hai vị sao đến sớm thế? Di Thiên cốc mười năm mới mở một lần, không thuận tiện đi dạo một vòng thì thật đáng tiếc. Hơn nữa ta không còn nhiều thọ nguyên như hai vị, tất nhiên phải biết quý cơ hội này." Lão ẩu mỉm cười hòa thiện nhưng mục quang quét qua Ngụy Tác khiến gã có cảm giác như chó sói đang nhìn trẻ con da thịt nõn nà.
"Kim bà bà tu luyện địa cấp thượng giai công pháp, chỉ cần sau chuyến vào Di Thiên cốc này mà đột phá đến Phân niệm cảnh, bọn mỗ so sao được." Tu sĩ mắt xếch tiếp lời, "một chút thọ nguyên có đáng gì."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau