THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1251 - Chương 1255

Chương 1251: Hóa linh

"Viêm, Lê, sao lại tách linh dược ra, dễ dọa chết người lắm."

Ngụy Tác lau mồ hôi, muốn khóc mà không có nước mắt bảo Hoang thần nô.

Nữ tu Hoang thần nô cũng cầm hai nhánh linh dược.

Là một nhanh thúy lục sắc linh thảo lá bầu dục và một nhánh đỏ rực láp lánh như khúc nến.

Cả hai nhánh thơm lừng, quan trọng nhất là không phải thủy hệ linh dược!

"Phu quân, Viêm và Lê đang cười!" Thủy Linh Nhi đột nhiên bịt miệng kêu lên không dám tin.

Bọn Ngụy Tác ngẩn ra.

Họ đều thấy rõ, nghe Ngụy Tác "than vãn", hai Hoang thần nô hơi nhếch mép.

Nói thật dáng vẻ đó thập phần cổ quái, với người khác thì không thể dùng từ cười nhưng trong mắt bọn Ngụy Tác thì tựa hồ hai Hoang thần nô vui vẻ vì nghe gã gọi họ là "Viêm" và "Lê".

Nhất thời không ai lên tiếng.

"Viêm, hai nhánh này cho mỗ, còn hai nhánh của Lê cho ai?" Một lúc sau, Ngụy Tác hỏi hai Hoang thần nô đang nắm tay nhau.

Nữ tu Hoang thần nô và nam tu Hoang thần nô bất động.

Đột nhiên, nữ tu Hoang thần nô xòe tay về phía Hàn Vi Vi và Vu thần nữ.

Có cảm giác đầu óc hai người này chậm hơn nhưng bọn Ngụy Tác không thấy buồn cười tí nào.

"Viêm, Lê, họ có thể luyện hóa hai nhánh này?" Ngụy Tác lại hỏi.

"Họ thích người ta gọi tên." Hàn Vi Vi thập phần kích động, bịt miệng nhìn Thủy Linh Nhi. Họ đều thấy lúc Ngụy Tác gọi tên, hai Hoang thần nô hơi nhếch môi.

Một chút sau hai Hoang thần nô mới hiểu ý, gật đầu. "Đúng," Nam tu Hoang thần nô lên tiếng.

"Viêm, Lê, lúc tìm linh dược, hai vị có thấy gần đấy có linh dược hữu dụng với bọn mỗ nhưng không đủ năm nên hai vị không hái không?" Ngụy Tác hít sâu một hơi rồi hỏi hai Hoang thần nô vốn cho gã nhìu kinh hỉ. Gã thấy họ lại định đi tìm giúp linh dược.

Hai Hoang thần nô dừng lại.

Nhưng lần này họ không lên tiếng, có vẻ không hiểu lời Ngụy Tác.

"Viêm, Lê, mỗ cần một nhánh linh dược hữu dụng với bọn mỗ nhưng vì không đủ năm nên các vị không hái... càng gần đây càng tốt." Ngụy Tác thấy hai Hoang thần nô không hiểu thì giải thích.

"Có..." Hai Hoang thần nô đứng một lúc thì nam tu Hoang thần nô lại nói rồi cùng nữ tu Hoang thần nô quay lại theo hướng cũ.

"Đi!"

Bọn Ngụy Tác hớn hở, Phệ linh thú biết Ngụy Tác muốn thử Thảo linh tinh nên thu lục sắc nguyên khí, không hút cho Chu Tiếu Xuân nữa mà theo chân Ngụy Tác.

"Gần thế hả?"

Đi không đầy trăm dặm, Ngụy Tác thấy hai Hoang thần nô lao xuống dưới, cách đó không đầy mười dặm, gã thấy trên một khối vẫn thạch chừng hai mươi dặm có bao phủ lam sắc vân khí, mọc không ít cây cối.

Vốn gã định thử xem Phệ Tâm trùng trừ ẩn giấu khí tức càng lợi hại thì còn gì khác nhưng thấy hai Hoang thần nô sắp đến nơi đó nên thôi.

Hòn đảo lơ lửng này màu đất, tạo cảm giác như nham thạch và tinh kim hỗn hợp lại, cực kỳ cứng, không có đất hay nước, lam sắc vân khí tựa hồ chỉ là tinh thần nguyên khí đặc biệt. Nhưng bề mặt cứng đanh lại lại mọc đủ các loại cây.

Bọn Ngụy Tác vào không vực này, thấy các kiểu hoàn cảnh, các loại cấy cối mới biết nhãn giới trước kia quá hẹp, nhiều loại cây ở đây khác với thiên địa cũ, không cần đất và nước.

"Nhánh này?"

Vào trong khối vẫn thạch, bọn Ngụy Tác thấy hai Hoang thần nô đến trước một nhánh nấm.

Nhánh nấm cỡ nắm tay, màu xám trắng, tỏa huỳnh quang nhàn nhạt.

"..."

Ngụy Tác và bọn Thủy Linh Nhi quét thần thức, sắc mặt lại khác hẳn.

Hóa ra nhánh nấm màu xám trắng này hàm chứa khí tức thủy linh nguyên khí, thích hợp cho Ngụy Tác!

Linh dược mọc trên vẫn thạch không có nước mà chứa thủy hệ linh khí tinh thuần thì thật sự vũ trụ thái hư có quá nhiều sinh linh thần kỳ.

"Nhánh này?" Phệ linh thú hỏi Ngụy Tác.

"Tùy ngươi." Ngụy Tác gật đầu.

Phệ linh thú há miệng phun đạm lục sắc nguyên khí bao lấy "Thảo linh tinh", lơ lửng trên nhánh nấm.

"Phù."

Lục quang của y rung lên, đạm lục sắc nguyên khí sáng hẳn, phát ra màu ngọc, trông như thè lưỡi bằng lục ngọc ra.

Bọn Ngụy Tác nhìn rõ đạm lục sắc nguyên khí thấm vào "Thảo linh tinh", như tu sĩ dồn chân nguyên cho pháp khí cùng pháp bảo.

"Thảo linh tinh" trừ bích lục sắc quang hoa như bình thường thì còn ánh lên màu xanh như dầu.

Nhánh nấm chạm vào thì như được mưa tưới.

Ngụy Tác tròn mắt.

Cảm giác này như khi gã dùng Bồi yêu dịch bồi dưỡng Phệ Tâm trùng, khi đó Phệ Tâm trùng hút sạch những thứ hữu dụng, chỉ để lại một chậu dược dịch.

Khác nhau là Thảo linh tinh không mất đi ánh sáng, hóa hình yêu thú dừng thi pháp thì lục quang sẽ quay về Thảo linh tinh.

Bồi yêu dịch bị Phệ Tâm trùng hấp nạp rồi thì vô dụng. Thảo linh tinh như chậu linh dược bị hấp nạp quá rồi thì linh dược còn lại vẫn có thể tạo thành chậu mới.

Phệ linh thú tiếp tục thi pháp, Ngụy Tác và tất cả đều tròn mắt.

Nhánh nấm ánh lên tinh quang.

Vô số tinh thần nguyên khí lờ mờ tụ lại.

Trong tinh thần nguyên khí, Ngụy Tác nhận ra thủy hệ linh khí, cảm giác như trăm sông đổ về biển.

Nhánh nấm sinh trưởng với tốc độ nhìn được bằng mắt thường.

Chừng không đầy một tuần trà, cây nấm nứt ra, mọc một cọng rễ trắng ngần, lớp vỏ ngoài co lại, như chất dinh dưỡng và nguyên khí đều bị cái rễ hút hết.

Một chốc sau, cái rễ mọc thêm một tấc, xòe ba nhánh lá trắng xám, không nở hoa mà kết thành quả lấp lánh như hạt sương.

Hai Hoang thần nô cũng bất động, tựa hồ rất kinh ngạc.

Nếu không tận mắt thấy, không ai tin nhánh cây kỳ dị này là mọc từ một nhánh nấm màu trắng xám.

Càng lúc càng nhiều tinh quang như dòng chảy mang theo thủy linh nguyên khí từ bốn phương tám hướng tụ về.

Phệ linh thú vẫn thi pháp, nhánh cây kỳ dị tiếp tục hấp nạp lục sắc du quang, linh quang càng lúc càng nồng, hình thành năm lớp tinh quang. Quả cây trên đỉnh vốn chỉ bằng hạt đậu cũng dần to bằng quả trứng chim câu.

"Ầm!"

Đột nhiên, trong quả cây như hạt sương vang lên tiếng động tựa sóng gầm.

Quả cây rung lên như muốn thoát đi.

"Trời đất! Linh dược dược lực này đạt mức sản sinh linh tính, hóa linh!"

Cơ Nhã kinh hô không dám tin.

"..." Ngụy Tác nóng bừng mặt.

Tu vi như gã thì linh dược không thoát được, gã chỉ nghĩ rằng cứ thế này thì mười mấy ngày không hẳn không thể đột phá đến Chân tiên lưỡng trọng.

Chương 1252: Thủy tổ chi biến

"Ầm!" "Ầm!" ...

Trong quả cây như giọt sương, tiếng xung kích tựa sông hồ chảy càng lúc càng lớn, quả cây cũng uốn éo nhưng bị Ngụy Tác dồn chân nguyên ép chặt, không thể thoát khỏi cành.

Quả cây lớn bằng trứng chim câu rồi trứng gà thì dừng có tiếng động, tinh quang từ bốn phương tám hướng tụ lại cũng tan đi.

"Thảo linh tinh không có dược lực thích hợp cho linh dược này hấp nạp, thúc nữa cũng vô dung." Phệ linh thú bảo Ngụy Tác.

"Tiếc là chúng ta không có nhiều thời gian, không thì linh dược này hóa thành chân linh, dược lực đề thăng không chỉ mười lần." Nguyên Âm lão tổ tiếc rẻ.

Linh dược hấp nạp linh khí, dược lực tích lũy đến trình độ nhất định sẽ sản sinh linh tính, được gọi là hóa linh.

Có linh tính rồi thì có thể như Dương chi điểu, tự cảm ngộ cách hút thiên địa linh khí, tương đương với phương pháp tu luyện, linh dược sẽ được gọi là Chân linh.

Theo điển tịch, tuyệt đại đa số linh dược đạt mức hóa linh thì trong trăm năm sẽ hóa thành Chân linh, tốc độ tích lũy dược lực càng nhanh, hiện tại không so được.

Bất quá Nguyên Âm lão tổ cũng hiểu, hóa linh dược lực đã cực kỳ kinh nhân, tương đương với không biết bao nhiêu tiên giai đơn dược, không thì lúc thấy linh dược này được thúc hóa linh đã không cả kinh.

"Viêm, Lê, đa tạ các vị đã giúp đỡ nhiều. Quanh đây còn linh dược thế này không?" Cơ Nhã hỏi hai Hoang thần nô. Nàng hay thẹn, là luyện đơn sư nên hiểu rõ hóa linh cấp linh dược phẩm giai phi phàm, nhưng cũng biết với tu vi của Ngụy Tác, thêm mấy nhánh nữa thì rất có khả năng trong mười mấy ngày sẽ đột phá đến tu vi Chân tiên lưỡng trọng.

Nam tu Hoang thần nô và nữ tu Hoang thần nô lại hơi chậm, khóe môi nhếch lên.

Lần này không rõ vì Cơ Nhã gọi tên họ hay vì vui cho bạn bè là Ngụy Tác và bọn Cơ Nhã.

Tiểu gian thương vô tình cắm liễu lại thành rừng.

Không ai ngờ Hoang thần nô và hóa hình Phệ linh thú tổ hợp lại lại có giá trị kinh nhân như thế.

Nếu có "Tu đạo giới đại gian thương truyện" thì giao dịch giữa Ngụy Tác và hóa hình Phệ linh thú sẽ được ghi lại ở vị trí rất cao.
...

Chỉ mấy tuần trà sau, xuất hiện trước mặt Ngụy Tác là một nhánh hắc sắc liên hoa cỡ miệng bát.

Hắc sắc liên hoa mọc trong một đầm lầy mấy trượng.

Đầm lầy lại ở trên một khối hắc sắc vẫn thạch mười mấy dặm, không mọc cây cỏ.

Bọn Ngụy Tác không hiểu vì sao ở nơi này lại có đầm lầy, cũng không muốn lãng phí tinh lực khứ tìm hiểu.

Thái hư tinh không có vô số hình thái sinh mệnh và nguyên khí quy tắc, thiên địa cũ của họ chỉ là một trong vô vàn các vì sao. Muốn hiểu rõ một hình thái diễn hóa, coi như phải hiểu hết của nguyên khí quy tắc một tiểu thiên địa, không hiểu sẽ tạo ra bao nhiêu cường pháp, sẽ là cảnh giới gì.

Quan trọng là hắc sắc liên hoa như mực này tạo cảm giác bình thường, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cảm tri cũng không thấy linh khí kinh nhân gì.

Phệ linh thú lấy Thảo linh tinh ra thi pháp, kỳ tích kinh nhân tái xuất hiện.

Hắc sắc liên hoa khiến tầng không khối hắc sắc vẫn thạch hình thành một vũng xoáy tinh thần nguyên khí tụ lại, mọc thành như cái chậu rồi cánh héo dần, kết thành bát.

Trước khi kết thành bát, hắc sắc liên hoa tựa hồ không còn linh khí kinh nhân nhưng kết thành thì mỗi hạt đều rực linh quang, hình thành quang trụ.

Bát sen chưa đạt mức hóa linh nhưng có ba mươi hai hắc sắc liên tử, thử luyện hóa một tia dược lực thì Ngụy Tác biết hóa ra vì không muốn mạo hiểm và giao dịch với hóa hình Phệ linh thú, lại thành một quyết định sáng suốt cho kế hoạch vu vơ của mình.

Ba mươi hai hạt sen còn kinh nhân hơn hóa linh linh dược lúc trước, dược lực ràn rạt băng hàn khí tức!

Ba mươi hạt sen này như danh riêng cho Hàn Vi Vi!

Quan trọng là tốc độ luyện hóa hắc sắc liên tử thập phần kinh nhân, tụ vào chân nguyên là tan như băng trong miệng.

Chỉ thế cũng đủ cho Hàn Vi Vi đột phá đến thần huyền!
...

Trong lúc Ngụy Tác vừa toàn lực luyện hóa số linh dược còn lại và nhánh hóa linh cấp linh dược thì trong một không vực đầy hắc sắc khí diễm đột nhiên hé ra khe nứt không gian sáng chói.

Tử hắc sắc ma quang chui ra như đẻ trứng.

Giữa dải sáng là một ma vật màu lam.

Ma vật gấp đôi Ngụy Tác, da và diện mạo y hệt Hoang tộc đại năng nhưng chỉ có hai tay, trán mọc một cái sừng màu tím đen, mượt mà như mỹ ngọc, bao bọc tử hắc sắc ma quang phát ra từ đỉnh đầu.

Trừ ra, khác với Hoang tộc đại năng là mắt ma vật đỏ rực quỷ dị.

Ma vật từ khe nứt không gian hiện ra, nhìn quanh rồi cười nhạt về phía sau.

"Quả nhiên là ngươi, sau cùng cũng tìm được."

Ma vật nhìn về trước mặt, hư không trống trơn đột nhiên vang tiếng thở dài rồi thân thể khổng lồ màu lam tỏa lam sắc quang hoa, hắc sắc vân khí chung quanh vẹt ra.

Từng cánh tay như xúc tu trên không, ba cái đầu đều nhìn độc giác ma vật bằng cùng một cánh mắt.

Thân thể màu lam là tam thập nhị tí thủy tổ cấp Hoang tộc đại năng, thần thông sánh với đại đế!

Nhưng thân thể màu lam không phải thực thể, là nguyên khí và thần quang ngưng tụ lại. Phía sau quang ảnh tựa hồ có một thân thể màu lam mới là thực thể.

"Ngươi cảm tri được ta còn sống, xem ra còn những thứ ta không biết. Bất quá ta thanh toán ngươi là sẽ biết hết." Độc giác ma vật cười găn với Hoang tộc thủy tổ quang ảnh.

"Ngươi chỉ là phân thân mà định thanh toán ta?" Thân thể màu lam nhìn độc giác ma vật, "Cho ngươi biết trong không vực này có vực ngoại thiên ma tu vi còn trên ngươi, ngươi động thủ thì ta dẫn y tới."

"Năm xưa ngươi ném ta vào hư không loạn lưu truy sát thần niệm của Linh tộc đại năng đó là không để ta sống, chỉ là ngươi không ngờ qua mấy vạn năm, không những ta không chết mà có ý thức tự chủ. Hiện tại ngươi không có nhục thân, ta nuốt ngươi cũng tương đương với khiến ngươi trọng sinh, đừng chống cự vô vị nữa." Độc giác ma vật cười gằn, "còn vực ngoại thiên ma e cũng không thể chống nổi tinh thần nguyên khí đặc biệt, ngươi co rút ở đây mà y không dám vào thì làm gì được ta?"

"Ngươi bị ta nuốt chửng còn hơn cứ làm con rùa rút đầu ở đây. Ta tu luyện thêm thì đối phó vực ngoại thiên ma có là gì." Độc giác ma vật ngừng một chút rồi cười lạnh.

"Ngươi nói không sai, nhưng dù có ý thức độc lập cũng chỉ là phân thân." Hoang tộc thủy tổ quang ảnh gầm khẽ, "Ngươi còn không biết rằng năm xưa ta để ngươi đi vì muốn vạn nhất ta chết thì vẫn có thể thi pháp mượn thân thể ngươi trọng sinh."

"Chỉ tiếc ngươi không thể mượn thân thể ta trọng sinh." Độc giác ma vật tỏ vẻ chắc chắc, cười gằn âm lạnh.

"Không sai, ta đã không thể khống chế ngươi nhưng ngươi không biết mấy vạn năm nay ta làm gì, cho ngươi biết, trong không vực này có một kẻ đủ cho ta mượn thân thể trọng sinh, còn mang theo thi thể Hoang tộc tam thập nhị tí, nguyên khí chưa tan! Ta lấy được nhục thân đó là linh nhục hợp nhất, thần thông chỉ búng tay là giết được ngươi!" Hoang tộc thủy tổ quang ảnh gầm khẽ: "Ngươi còn muốn sống thì ngoan ngoãn nghe lệnh ta vẫn còn kịp!"

"Không ngờ ngươi lại như thế, tiếc là nói nhiều quá, ta chỉ cần giết kẻ ngươi nói tới, đoạt nhục thân là xong." Độc giác ma vật cứng người, huyết mang liên tục lóe trong mắt.

"Ngươi rất giống ta, đã không thể thỏa hiệp thì ta không cho ngươi cơ hội như thế." Hoang tộc thủy tổ quang ảnh thở dài. “Oành!”, thân thể y tan tành, hóa thành dải sáng màu lam, hình thành một cái lồng cấm cố độc giác ma vật.

Chương 1253: Linh Lung Thiên biến đổi

Khi Hoang tộc thủy tổ quang ảnh hóa thành lam sắc quang lưu, cái sừng của độc giác ma vật cũng rực tử hắc sắc thần quang, chém vào hư không như muốn thoát thân. "Oành!", hư không cũng rực lam sắc thần quang, chấn tan tử hắc sắc thần quang.
Sắc mặt độc giác ma vật trong lao tù do lam sắc quang lưu tổ thành cực kỳ khó coi.
Trừ cái lồng lam hiện tại vây khốn độc giác ma vật thì Hoang tộc thủy tổ quang ảnh và nhục thân đã tan biến, nhưng dòng sáng của cái lồng không có vẻ gì sẽ suy kiệt uy năng mà như sẽ vĩnh hằng tồn tại.
"Oành!" "Oành!" "Oành!" ...
Sắc mặt độc giác ma vật cực kỳ khó coi, liên tục phun tử hắc sắc điện quang, oanh kích cái lồng.
...
Một hắc sắc thân ảnh đứng trên một khối vẫn thạch ở rìa Phong Bạo đảo, ràn rạt hắc diễm, biến bích lục sắc vẫn thạch thành màu đen.
Là Thích Già Lam mạnh nhất không vực này."Thích Già Lam đại nhân!"
Đột nhiên bạch sắc độn quang hiện lên sau lưng. Là một vực ngoại thiên ma cao lớn, còn hơn Thích Già Lam nửa cái đầu, trên mình dày đặc bạch sắc cốt giáp, nguyên khí dao động hơn Cổ Ti Lệ không biết bao nhiêu lần. Y tạo cảm giác như thể nội hàm chứa ngàn vạn hòn núi lửa có thể bùng phát bất cứ lúc nào, nhưng đối diện Thích Già Lam thì y không dám lại gần, cách nghìn trượng đã dừng lại hành lễ.
"Được lắm, ngươi đến đầu tiên... đây là phần thưởng." Thích Già Lam nhạt giọng, minh hoàng sắc quang hoa bắn tới.
Trong quang hoa là một giọt màu vàng sáng cỡ móng tay.
"Vương tộc bản nguyên huyết!"
Nhìn rõ là vực ngoại thiên ma đó lạc giọng, ngẩn ra rồi cuồng hỉ quỳ xuống vái Thích Già Lam, "Đa tạ Thích Già Lam đại nhân ban thưởng!"
Nhất thời, vực ngoại thiên ma đó run lên vì kích động.
"Tại Ma ni tự có Lực sư tinh thú, ngươi đến đó dung hòa nguyên khí của nó rồi trong mười ngay nữa về đây." Thích Già Lam nhạt giọng.
"Đa tạ đại nhân, tại hạ nhất định sẽ về trong mười ngày. Thích Già Lam đại nhân, sự tình khẩn cấp như thế có phải vì không vực xuất hiện đại địch?" Vực ngoại thiên ma mã nói.
"Ta không thích ai khôn vặt, dùng lời lẽ hỏi ta xem có nguy hiểm không thì thật ngu xuẩn vô cùng. Các ngươi nên hiểu, ta là đại trưởng lão, chúa tể không vực này, dù ta không ban thưởng gì thì các ngươi cũng phải tuyệt đối trung thành, dù ta bắt các ngươi chết cũng không được cự tuyệt." Thích Già Lam lạnh lùng nói, "Ta cho ngươi biết, lần này có một kẻ nhục thân không tệ, có thể cầm chân ta, nên ta cần nhục thân của ngươi cầm chân y để ta đối phó những kẻ khác. Nhưng lẫn tới mà còn giở trò khôn vặt với ta thì không những ngươi không được thưởng mà còn bị phạt."
"Biết rồi đại nhân, tại hạ sẽ về trong mười ngày." Vực ngoại thiên ma run lên, vái dài rồi lao đi.
"Hừ!"
Thích Già Lam quay người hừ lạnh vào Phong Bạo đảo, không biết với vực ngoại thiên ma vừa đi hay với Ngụy Tác ở trong đó.
"À?"
Thích Già Lam mục quang lóe sáng, nét mặt thoáng sầm đi. Nguồn: http://truyenfull.vn
...
Cùng lúc, bọn Ngụy Tác đều kinh ngạc.
Tinh thần nguyên khí đang dồn về, hình thành một vũng xoáy lớn, vẫn thạch đến mấy dặm cũng bị hút vào.
Kim thiết nguyên khí như phi kiếm sáng rực ngưng kết lại.
Trước mặt bọn Ngụy Tác là một nhánh tử hồng sắc linh dược cỡ một trượng, như cây chuối, ràn rạt linh quang.
Hóa linh linh dược trước đó bị Ngụy Tác luyện hóa xong.
Nhưng dị biến không phải vì gã và nhánh linh dược.
Lúc xảy ra dị biến, gã đã dừng tu luyện, Phệ linh thú cũng ngừng kích phát Thảo linh tinh.
Tất cả như thế là vì Linh Lung Thiên!
Linh Lung Thiên rực tử quang, nguyên khí dao động đặc biệt dấy lên cách nó năm, sáu trượng khiến tất cả tránh xa.
Vì ai cũng thấy ở trong phạm vi nguyên khí dao động thì không chỉ chân nguyên phát ra mà ở trong thể nội cũng tan nhanh.
Vũng xoáy tinh thần nguyên khí liên tục bắn ra kim thiết nguyên khí vào thể nội nó, mắt nó rực kim quang.
"Cương nha muội đang tiến giai?"
Ngụy Tác phải mất mấy tích tắc mới định thần được, tất cả đều chú ý đến tử hồng sắc linh dược.
Gã kinh ngạc vì Linh Lung Thiên đề thăng thực lực trước kia chưa từng xuất hiện dị tượng này.
Lẽ nào lần này là đột phá quan trọng, như tu sĩ từ thần huyền đột phá đến chân tiên?
"Cách cách cách..."
Nguyên khí dao động khiến tu sĩ nào cũng rùng mình vẫn dấy lên quanh Linh Lung Thiên, hấp nạp không biết bao nhiêu kim thiết nguyên khí thì trên mình nó kêu khẽ.
"Linh Lung Thiên cao hơn rồi!"
Hàn Vi Vi và Thủy Linh Nhi tròn mắt.
Không chỉ tử quang sáng hơn, Linh Lung Thiên cũng cao lên.
"Còn xinh đẹp nữa?"
Ngụy Tác tròn mắt, không chỉ cao lên mà diện mạo Linh Lung Thiên cũng thành chín chắn, từ tiểu cô nương hơn mười tuổi biến thành thiếu nữ hai mươi tuổi, ngũ quan cũng tinh tế như Cơ Nhã, khiến gã tròn mắt nhất là những chỗ vốn phẳng lì cũng gồ lên.
"Xinh đẹp thì sao, lúc trước ta xấu lắm hả!"
Linh Lung Thiên vốn bất động, mắt rực kim quang, nghe thế thì mắng.
"Ngươi hoàn thành tiến giai?" Ngụy Tác giật nảy mình, thấy vũng xoáy dừng thì cười ha hả, bỏ qua ánh mắt nó như phun lửa: "Có thể thế, xấu hơn bây giờ nhiều."
"Ngươi... ngươi nhìn chỗ nào!" Linh Lung Thiên giận đến tắt tiếng, thấy ánh mắt gã lướt qua bộ vị mẫn cảm thì suýt ngất đi.
"Không, nhìn chỗ cần nhìn thôi. Chỉ là không quen." Rời ánh mắt khỏi ngực Linh Lung Thiên, Ngụy Tác nói không mạnh lắm, gã không cố ý, thật sự không quen với việc nó thay đổi hình dạng.
Vốn nó cũng giống "nam", ngực phẳng mông phẳng nhưng giờ lại như Cơ Nhã và Hàn Vi Vi kết hợp lại, mặt phong tình như Cơ Nhã, khí tức lãnh diễm vương lẫn cao quý, thân thể lại tương tự Hàn Vi Vi.
"Ngươi..." Linh Lung Thiên nghiến răng nhưng không thể nói ra miệng là ngươi nhìn ngực ta.
"Linh Lung Thiên, trước kia ngươi không xấu nhưng giờ quá xinh đẹp." Hàn Vi Vi và Thủy Linh Nhi cùng Trưởng Tôn Tiểu Như vây quanh Linh Lung Thiên, hứng thú đối với mỹ nữ của nữ nhân tựa hồ không ít hơn nam nhân.
"Cương nha muội, hiện tại ngươi tu vi nào?" Ngụy Tác coi như không thấy ánh mắt nó như sát nhân, nghiêm túc hỏi.
"Tương đương với tu sĩ đột phá chân tiên." Linh Lung Thiên nghiến răng bực bội, thấy mọi người mong chờ thì trừng mắt với Ngụy Tác, "Nhục thân còn kém ngươi một chút, có thêm mười ngày thì chỉ cần nhục thân đối phương không như ngươi và Thích Già Lam, đối phó Chân tiên tam trọng thì ta miễn cưỡng làm được."
"Đối phó được một thôi hả?" Ngụy Tác lẩm bẩm.
"Ngươi..." Linh Lung Thiên lại suýt nghẹt thở, cho rằng sau này tất chết vì bị gã chọc giận.
"Khi nào huynh đạt Chân tiên lưỡng trọng?" Cơ Nhã trừng mắt hỏi.
Ngụy Tác vô tình cắm liễu lại thành tổ hợp Hoang thần nô và hóa hình Phệ linh thú giá trị kinh nhân, theo kế hoạch ban đầu thì Hàn Vi Vi coi như sẽ đạt thần huyền, nhánh linh dược này cộng hai nhánh trước thì Vu thần nữ rất có khả năng đột phá đến chân tiên. Thêm hơn mười ngày, Thiên nguyệt luân phi kiếm cũng không thành vấn đề, hiện tại phải xem gã có thể đột phá đến Chân tiên lưỡng trọng không.
Gã đột phá đến Chân tiên lưỡng trọng, thậm chí sẽ luyện chế Huyết nguyệt thần thiết thành pháp y.
"Còn thiếu hai nhánh hóa linh cấp linh dược, để đột phá Chân tiên lưỡng trọng thời thu lợi lớn nhất thì cần ba nhánh." Ngụy Tác nhăn nhó bảo Cơ Nhã.

Chương 1254: Đào động xung quan

"Sắp đến nơi rồi, tìm chỗ đào động."
Ngụy Tác chí đắc ý mãn nhìn hư không trắng ngần, vốn câu nói không có ý gì xấu này lại khiến Hàn Vi Vi bực mình véo mạnh gã.
Chỗ sáng trắng là trung tâm Phong Bạo đảo, trông như đất liền mênh mông, chứng tỏ khe nứt hư không đó kinh nhân cỡ nào.
Từ khe nứt hư không đó như có gió lùa.
"Giẫm phải phân nghìn lần cũng không bằng nhìn nhầm thanh dương." Đấy là câu thông dụng ở tán tu giao dịch thị trường Linh Nhạc thành.
Câu này là may rủi chỉ cách nhau một đường tơ, có khi vì chính mình mà lỡ mất cơ hội vớ bẫm, khi có cơ hội như thế mà không tận dụng thì sẽ xui xẻo rất lâu.
Thanh dương ở đây là lục cấp đê giai yêu thú Thanh linh dương. Thanh linh dương đối với đê giai tán tu đương nhiên phẩm giai cực cao, đặc biệt nhất là trước khi hình thành yêu đơn thì tính tình cực kỳ ôn thuận, dễ thuần phục. Ai bắt được một con coi như may mắn.
Có một loại tứ cấp đê giai yêu thú Ngọc thảo dương trông rất giống Thanh linh dương non, khác nhau lớn nhất ở chỗ độ dài của sừng.Đối với gian thương Linh Nhạc thành thì chỉ cần cẩn thận một chút là không nhầm được.
Vạn nhất lầm lẫn thì đúng là có cả mớ linh thạch cũng ném đi.
Có câu đó vì có gian thương nhất thời sơ ý phân biệt nhầm nên bán Thanh linh dương non thành Ngọc thảo dương, nhận ra thì đuổi theo, giẫm vào phân Thanh linh dương để lại nhưng công cốc, hàng cũng không kịp thu về, bị người ta lấy sạch luôn.
Một món sinh ý có thể vớ bẫm linh thạch được ông trời đưa tới, kết quả bị bỏ qua tất sẽ xui xẻo, còn sinh ý vốn không có gì những bị bỏ qua thì lại thuận buồm xuôi gió. Câu nói được lưu truyền khắp tán tu thị trường ở Linh Nhạc thành có lý của nó.
Hiện tại bọn Ngụy Tác tựa hồ như thế.
Vốn gã không lo về việc không tìm được thủy hệ linh dược, Phong Bạo đảo đã rộng kinh nhân, với cảm tri của Hoang thần nô đối với linh dược thì trong vài ngày không khó tìm thấy, nhưng Thảo linh tinh vị tất trụ được.
Thảo linh tinh là do vô số nguyên khí ngưng kết thành, nguyên khí này vô ích đối với tu sĩ nhưng với tuyệt đại đa số linh dược thì là tiên đơn.
Nhiều tiên đơn hơn nữa cũng có lúc hết.
Thúc tử hồng sắc linh dược như cây chuối đến mức hóa linh xong thì Thảo linh tinh nhạt hẳn đi, màu lục đậm chỉ còn là lục nhạt.
Ngụy Tác còn mấy viên Thảo linh tinh nhưng đã hỏi rõ, không phải do hóa hình cấp Phệ linh thú hình thành thì hiệu quả không thể thần kỳ như thế.
Nhưng như ứng với câu ở Linh Nhạc thành, có lẽ ông trời thấy gã tính toán quá tinh nên sau đó vận khí gã may mắn cực điểm.
Theo dự tính, nếu có ba nhánh thủy hệ linh dược được thúc thành hóa linh thì gã đột phá Chân tiên lưỡng trọng không thành vấn đề. Nếu như thế, Thảo linh tinh sẽ gần như mất màu, không còn tác dụng thúc thủy hệ linh dược nữa.
Tiếp theo lấy thủy hệ linh dược ra thử, Thảo linh tinh gần như không có công hiệu.
Trên đường vào trung tâm Phong Bạo đảo, Ngụy Tác luyện hóa hai nhánh hóa linh cấp thủy hệ linh dược, tu vi đạt Chân tiên nhất trọng hậu kỳ. Nhánh thứ ba chỉ gần như hóa linh, nhưng đủ cho gã đột phá đến Chân tiên lưỡng trọng.
Không đột phá dọc đường vì gã muốn tra xét khe nứt hư không Cổ Ti Lệ đã nói, xem đột phá ở đây có lợi gì chăng.
Gã nói đào động cũng không vì dụng ý đặc biệt gì mà từ Linh Nhạc thành đến giờ, các loại động quật tựa hồ đều là phúc địa với gã.
Nhưng vì những gì gã biểu hiện xưa nay, ít nhất Cơ Nhã và bọn Hàn Vi Vi đều hiểu sai ý.
Hàn Vi Vi hiện tại có thể đột phá bất cứ lúc nào, dọc đường không thích hợp tu luyện song tu thuật pháp, đến giờ gã nói "sắp đến rồi, có thể chọn chỗ đào động" nghe có phần lưu manh vô sỉ .
"Ta không có ý đó, chỉ là muốn đào động phủ lâm thời..." Ngụy Tác bị Hàn Vi Vi véo mạnh thì mới nhận ra câu nói của mình khiến người ta nghĩ khác đi. Càng giải thích càng tệ.
"Chúng ta xem khe nứt hư không đó đã." Không để Hàn Vi Vi véo, Ngụy Tác chuyển chủ đề, lao nhanh về khe nứt xuất hiện trong tầm mắt.
"Xoạt..."
Tiếng hít khí lạnh vang lên từ mũi Ngụy Tác.
Nhưng người đi theo, trừ hai vực ngoại thiên ma, cũng hít như vậy.
Cảnh tượng trước mắt quá kinh nhân.
Trong khe nứt hư không mấy trăm dặm trường có vô số quang điểm và quang hoa.
Nhưng là gì thì nhìn không rõ.
Có cảm giác trong khe nứt không gian có vô số tinh thần và tinh vân như bát cháo nóng sôi trào.
Ngụy Tác mới dồn thần thức đến gần khe nứt hư không thì bị hút vào, tạo cảm như cánh cửa nối với vô số tinh không ở đó nhưng không rõ là nối với tinh không nào, gã nuốt nước bọt vì biết bị hút vào tất bị các loại uy năng nghiền nát.
Khe nứt hư không này hoàn toàn là đế uy khó tưởng tượng nổi xuyên qua vô số hư không hình thành.
"Ta thật sự bội phục hai tộc nhân trưởng lão của các ngươi dám vào khe nứt hư không này thăm dò." Trong đó vô số tinh quang biến ảo ánh xạ vào gã thành đủ màu, mấy chục tích tắc sau thì gã thở phào, bảo Cổ Ti Lệ và A Tô Lợi.
"Không, đại nhân, chúng không biết lượng sức, tự tìm đường chết, sao so được với ngài anh minh thần võ." Cổ Ti Lệ nói.
"..." Ngụy Tác trợn tròng trắng. Hai vực ngoại thiên ma đã biết nịnh nọt nhưng còn quá giả. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Còn có cả thủy khí!"
Bọn Ngụy Tác và Vu thần nữ nhìn nhau, hít sâu một hơi.
Trong khe nứt hư không thường có tinh phong thổi ra.
Tinh phong thổi qua ban nãy rất ẩm, như từ hải vực thổi về.
"Oành!"
Chợt như có lò lửa phớt qua, bọn Ngụy Tác thấy gió nóng thổi tới.
"Như nguyên khí từ vô số hư không trút xuống, thổi ra tinh thần nguyên khí nào thì không thể dự liệu!"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau, hiểu rõ khe nứt hư không này.
Khi xưa là đại đế ở Bắc Mang và Hoang tộc thủy tổ đối chiến, cường uy của một bên hoặc song phương va nhau, xé vô số hư không, hình thành khe nứt thế này, nguyên khí trong đó như nước biển chảy vào, lại va nhau, thỉnh thoảng có thủy hoa văng ra.
Nhưng cụ thể là "thủy hoa" từ tinh không nào hoặc bọn Ngụy Tác xung quan tạo thành tinh thần nguyên khí gì thì không biết được.
Vận khí tốt thì rút ra được tinh thần nguyên khí hữu dụng còn không tốt sẽ là bất lợi.
"Đi thôi."
Nhìn rõ, Ngụy Tác biết dừng lại cũng vô nghĩa nên quan sát một lúc rồi lướt về khối vẫn thạch cỡ trăm dặm ở sau lưng.
"Vi Vi, đợi khi ta và A Vu đột phá đã thì hẵng đột phá, ta phải chắc A Vu đột phá chân tiên vạn vô nhất thất."
Vào trung tâm khối vẫn thạch, Ngụy Tác liên tục xuất Huyền sát quỷ trảo đoạn bảo Hàn Vi Vi.
"Đúng là, ta vội thế sao!" Hàn Vi Vi ấm ức.
"A Vu, ta đột phá trước, lúc nàng đột phá chân tiên dấy động tinh thần nguyên khí bất lợi thì ta sẽ hộ pháp." Đào nhanh một tĩnh thất đoạn Ngụy Tác dùng tốc độ nhanh nhất bày hai cấm chế, bảo Vu thần nữ rồi lấy linh dược gần hóa linh ra.
Ầm, thủy linh nguyên khí từ đỉnh đầu Ngụy Tác thổi vào linh dược, xung kích Chân tiên lưỡng trọng!
"Đi, chúng ta tiếp tục luyện chế Thiên nguyệt luân phi kiếm!"
Thấy Ngụy Tác xung kích Chân tiên lưỡng trọng, Nguyên Âm lão tổ và bọn Linh Lung Thiên đi trước, cả hóa hình Phệ linh thú tiếp tục hoàn thành giao dịch, giúp bọn Nguyên Âm lão tổ hấp nạp nguyên khí tạp để đổi linh thạch và kim đơn. Chỉ còn lại Vu thần nữ và Cơ Nhã, Ngụy Tác.

Chương 1255: Lôi vương đế tôn kiếm

Tu vi của Ngụy Tác hiện tại mà gột rửa linh dược thì kinh nhân cỡ nào.
Hoang thần nô chọn cho gã toàn linh dược dễ luyện hóa.
Chỉ mười mấy tích tắc, tu vi của gã đã đạt Chân tiên nhất trọng điên phong.
"Ầm!"
Dược lực chảy vào, thể nội Ngụy Tác vang lên tiếng nổ.
Không sai, đích đích xác xác, là thanh âm như kim đơn nổ tung.
Thể nội gã tựa hồ có vô số nguyên khí nổ tung, tụ hợp, thay đổi!
Hơn vạn khiếu vị đều như sinh thành sao trời.
"Oành!"
Hơn nửa nhánh chu hồng sắc linh dược trên đầu tan nát, hóa thành dược khí, bị sức hút vô cùng cuốn vào.Từ bốn phương tám hướng, vô số tinh quang như đom đóm toảt đi.
Đột phá Chân tiên lưỡng trọng!
Chân nguyên, nhục thân, thần thức, thân thể gã đang biến đổi.
"Ầm!"
Khe nứt không gian ngoài xa đột nhiên trút xuống như cháo nóng, chỉ chấn động hư không cũng thành cuồng phong.
"Không xong! Chúng ta đi mau!"
Lúc đó bọn Nguyên Âm lão tổ đã biết Ngụy Tác đột phá, thấy cảnh tượng trong khe nứt không gian, cả toán đại năng đang luyện chế phi kiếm đều kinh hãi thất sắc, lướt lên hư không.
Cơn bão kinh nhân như lò lửa từ khe nứt không gian tràn ra.
Không chỉ có tinh thần xạ tuyến mà dày đặc lôi đình, thiên hỏa.
"Lôi hỏa mạnh thế hả? Dẫn được nguyên khí lôi hỏa hư không còn hơn cửu thiên lôi cương tằng hoàn. Vi Vi, A Vu, tinh thần nguyên khí này không có lợi, đừng qua." Tích tắc đó, Ngụy Tác đột phá Chân tiên lưỡng trọng, sức mạnh và cảm tri đều lên mức chưa từng có, chợt nảy sinh đốn ngộ.
"Chát!"
Gã nói xong là vượt hư không, đến trước cơn bão.
"Ngụy Tác định làm gì!"
Bọn Trưởng Tôn Cảnh đều kinh hô.
Cơn bão đó đều bị gã dẫn ra ngoài, tràn qua trung tâm là gã.
Từng tia sét lớn hơn gã nhiều lần xung kích lên khiến thân thể gã biến thành điểm đen chói lòa.
"Oành!"
Tích tắc sau, trong dải sáng chói mắt đột nhiên xuất hiện đạo đồ do lôi hỏa ngưng thành, thu lại trước mặt gã, ngưng thành xích kim lưỡng sắc trường kiếm!
Thiểm điện và lôi hỏa quanh đó tụ vào cây kiếm.
Lôi hỏa trường kiếm càng lúc càng to, thoáng sau đã hơn trăm dặm, không ngừng hấp nạp lôi hỏa, kinh nhân vô cùng!
"Cách, cách, cách..."
Thoáng sau, quang văn xuất hiện quanh lôi hỏa trường kiếm, thanh kiếm dần co lại.
Uy áp càng kinh nhân từ lôi hỏa trường kiếm rung lên.
"Oành!"
Ngụy Tác run người, hấp lực vô cùng tan đi, Chân tiên lưỡng trọng đột phá xong.
Gã đột phá Chân tiên lưỡng trọng xong thì thần quang kịch liệt lóe lên, lôi hỏa trường kiếm co còn bảy thước, ngưng thành thực chất!
"Y có thể khiến lôi cương và thiên hỏa ngưng thành thực chất? Ngưng thành một thanh kiếm?"
Nguyên Âm lão giả vàa Trưởng Tôn Cảnh tròn mắt, nhưng đúng là thế, trường kiếm trước mặt Ngụy Tác triệt để ngưng tụ, tỏa kim sắc và xích sắc thần quang, bề mặt óng ánh quang văn, thậm chí hình thành đạo tôn hư ảnh năm trượng trên thân kiếm!
Vô số điện mang trượt trong đạo tôn hư ảnh, hư ảnh ràn rạt lôi cương khí tức kinh nhân, khiến người ta muốn quỳ lạy. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Lôi vương đế tôn kiếm?"
Linh Lung Thiên tròn mắt, dù hư không chưa khôi phục bình tĩnh cũng đến cạnh Ngụy Tác.
"Không ngờ ngươi cảm ngộ, ngưng luyện được thần binh cho mình!" Linh Lung Thiên hít sâu một hơi, từ từ nói.
Cây kiếm vàng rực, có hồng sắc quang văn huyền ảo, bên trong là vô số lôi quang và hỏa diễm dấy lên, như một thế giới độc lập.
Trường kiếm tuy như kim sắc trường kiếm của Lôi vương đế tôn Lý Cổ Kỳ trong Bắc Mang phế khư, nhưng Linh Lung Thiên nhận ra lôi hỏa tương dung, còn hơn Lôi vương đế tôn kiếm năm xưa!
Hiển nhiên, Ngụy Tác lúc phá quan, cảm nhận lôi hỏa diễn hóa, cộng thêm ấn tượng với Lôi vương đế tôn kiếm của Lý Cổ Kỳ và thiên thuật pháp tại cửu thiên lôi cương tằng mà đốn ngộ, cũng như khi cải tiến Động Thiên thần hỏa, ngộ ra vô thượng cường pháp cho mình, gã dùng pháp vực ngưng thành thần binh!
"Ngân sắc ngọc phù của Nhất Trần Tử..."
Ngụy Tác nhìn xích kim sắc trường kiếm trông bình thường nhưng uy áp siêu phàm, nói.
Gã cũng ngây ra, đến giờ mới hiểu mình ngưng được trường kiếm như thế vì có ngân sắc ngọc phù Nhất Trần Tử lưu lại trên cửu thiên lôi cương tằng. Nhất Trần Tử không chỉ để lại ngọc phù cho đời sau biết mình đã tới đây, bên trong là đạo thuật pháp ngưng luyện lôi hỏa thần kiếm, hơn nữa uy năng cấm cố ngân sắc ngọc phù cực kỳ đặc biệt mới khiến nó ở cửu thiên lôi cương tằng mà không tan.
Khi trước Ngụy Tác không tham ngộ được ảo diệu, nhưng đột phá Chân tiên lưỡng trọng thì cảm tri đề thăng, đốn ngộ kỳ diệu, kết hợp với các pháp vực và cường pháp, ngưng thành lôi hỏa thần kiếm.
"Tại cửu thiên lôi cương tằng, không cần dựa vào nhục thân, e rằng ta địch nổi Chân tiên tứ trọng, thậm chí Chân tiên ngũ trọng đại năng."
Nhìn xích kim sắc trường kiếm, Ngụy Tác cảm giác như mình thành lôi đế đạo tôn, tự tin khôn cùng.
Xích kim sắc trường kiếm đại biểu cho đỉnh cao của một nguyên khí lĩnh vực. Tại cửu thiên lôi cương tằng có thể không ngừng tụ lôi cương, như cá gặp nước, có thể phát huy uy năng hơn hẳn bình thường.
"Hả... "
Ngụy Tác nắm lấy xích kim sắc trường kiếm, kết quả lại cả kinh.
Xích kim sắc trường kiếm như thể là bản mệnh pháp bảo, liên thành nhất thể với gã.
"Vù!"
Ngụy Tác vung tay, hư không vang lên tiếng xé, xuất hiện kim sắc quang ngân, hồi lâu không tan.
"Uy năng đáng sợ thật!"
Bọn Nguyên Âm lão tổ biến sắc, Ngụy Tác phất tay cũng khiến họ thấy không ngăn được, có thể hóa thành tro nếu bị nhắm vào.
"...!" Ngụy Tác cũng nhợt nhạt, nhận ra nhục thân của mình không chịu được thanh trường kiếm chém xuống.
"Chân tiên ngũ trọng uy năng." Linh Lung Thiên nheo mắt.
"..." Ngụy Tác há miệng, nhất thời không nói được.
"Chân tiên ngũ trọng uy năng?" Nguyên Âm lão tổ và bọn Trưởng Tôn Cảnh kinh hãi run người.
"Trong hư không đó lôi hỏa lợi hại, nếu tại thiên địa cũ, ở cửu thiên lôi cương tằng ngưng thành thần binh này tất không có uy năng như thế. Bất quá ngươi nên giữ lại làm con bài tẩy, vì tiêu hao uy năng nhiều thì với tu vi hiện tại, trừ phi có lôi cương phong bạo mới kịp bổ sung uy năng." Linh Lung Thiên bảo Ngụy Tác.
"Biết rồi." Ực, Ngụy Tác nuốt nước bọt, tỉnh lại.
Đối với người xưa nay chỉ thích lừa lọc như gã thì cần thiết sẽ sử dụng vật này thích đáng.
"Lạ thật, Cương nha muội hiện tại lại xinh đẹp..." Linh Lung Thiên nghe gã ngoan ngoãn nói thì có phần mãn ý, nhưng lại nghe thấy tiếng lẩm bẩm này thì nghiến răng.
"Nguyên thủy thần mộc thần căn đã bị ta luyện hóa?"
Ngụy Tác thu xích kim sắc trường kiếm vào nạp bảo thủ trạc, cảm nhận thay đổi sau khi đột phá Chân tiên lưỡng trọng thì ngẩn ra.
Trong hậu não khiếu vị, chỗ Nguyên thủy thần mộc thần căn trống trơn!
Nhục thân gã tựa hồ còn có sinh cơ hơn Nguyên thủy thần mộc thần căn, nên đã luyện hóa nó. Nhục thân gã như thành thần căn, chân nguyên và tinh khí lưu chuyển, bị chặt một tay cũng mọc lại được ngay.
Gã thoáng nhận ra có tự nhiên cảm ứng với nguyên khí trong hư không, như rẽ muốn găm vào thể nội, cũng cấp dưỡng chất.
"Xem ra phải đề thăng nhất giai tu vi mới triệt để cảm ngộ được." Tĩnh tâm cảm ngộ một chốc là gã bỏ cuộc, cảm giác này cũng như lúc trước không đủ tu vi, lĩnh ngộ nguyên khí pháp chỉ thoáng có dấu vết chứ không chạm tới được.
"Chát!"
Mắt gã lóe lên, hư không như có lãnh điện lướt qua.
Bốn nghìn dặm!
Không cần dùng cường pháp thì thần thức gã cũng bao trùm hơn bốn nghìn dặm!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau