THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1241 - Chương 1245

Chương 1241: Chúa tể không vực

"Hóa ra là đại kế..." Linh Lung Thiên nhìn khe nứt không gian như vỏ sò, lẩm bẩm.
"Cái gì?" Ngụy Tác ngẩn ra, ngoái nhìn Linh Lung Thiên, không hiểu nó có ý gì.
"Nếu trọng thương đến thế thì không thể đạt uy năng này." Linh Lung Thiên bảo.
"Ý ngươi là đại đế dưỡng thương tại Bắc Mang vốn không bị thương?" Ngụy Tác cả kinh.
Linh Lung Thiên không nói gì, vì Ngụy Tác đã hiểu duyên cớ.
"Chính như Hoang tộc chuẩn bị Sa tịnh không gian đối phó Thanh Vũ đại đế, Linh tộc cũng mai phục một đại đế." Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh nhìn nhau.
Hóa ra đại đế ở Bắc Mang ngang danh với Thanh Vũ đại đế vốn giả đò trọng thương, nhân vật quan trọng như Linh Lung Thiên mà cũng không biết sự thật.
Hoang tộc sẽ nhân lúc đại đế đó bị thương trọng mà ra tay, phán đoán sai lầm này sẽ khiến Hoang tộc trả giá đắt.
Có lẽ Linh Hoang đại chiến bắt đầu, Linh tộc dù thập phần bất lợi nhưng sau cùng khó phân thắng bại, đánh tới tận Phù đồ, rồi Thiên vực chiến trường, cũng vì thế.E là song phương đều không ngờ quyết chiến ở đây lại thu hút nhiều vực ngoại thiên ma.
"Nên cứ tu luyện, thoải mái tắm ôn tuyền, ăn chút gì đó, lừa lọc đánh nhau làm cái gì..." Ngụy Tác lắc đầu.
Nói thật là uy năng và thần thông của đại đế này khiến gã thập phần kính ngưỡng.
Càng lúc càng đến gần kết quả sau cùng của Linh Hoang đại chiến, nhất là ở nơi thế này thì càng lúc càng thấy thắng phụ thành bại chẳng là gì.
"Cây muốn lặng mà gió chẳng dừng." Linh Lung Thiên lẩm bẩm đáp.
Cơ hồ mọi thứ đều không thay đổi vì ý chí của người ta, trừ phi đạt đến mức tự do ngao du thái hư mới không còn bị ước thúc.
"Cương nha muội nói càng lúc càng có lý."
"Gian thương!"
Linh Lung Thiên nghiến răng cắn Thiên tuyết thần thiết. Ngụy Tác nói đích xác có lý, nhưng thần thái gã khiến nó không thích.
"Nhân vật như thế mà cũng chết?"
Trưởng Tôn Tiểu Như xuyên giữa hai khe nứt không gian, nhìn trên đầu và dưới chân như hai mảnh vỏ sò trắng thì nói.
Hai khe nứt không gian này ổn định đến mức khó tưởng tượng nổi, hư không bị xé ra rồi bị uy năng ngưng lại.
Người phát ra được uy năng cỡ này tu vi sẽ thế nào?
"Đại nhân!"
Cổ Ti Lệ đột nhiên biến sắc, kêu lên cực kỳ cổ quái. Cả nam vực ngoại thiên ma bị Ngụy Tác đánh ngất cùng rên lên tỉnh lại, tích tắc sau đã tỏ vẻ sợ hãi cực độ, không vì Ngụy Tác, ánh mắt cứ nhìn mãi vào hư không.
"Chuyện gì thế nhỉ?" Ngụy Tác biến sắc, cứng người như mũi tên sẵn sàng rời cung.
"Mau... mau lên... Đại... Đại trưởng lão, ta thấy khí tức đại trưởng lão!" Cổ Ti Lệ líu lưỡi, chỉ liên tục về phía sau, run cầm cập.
"Đi!"
Không đợi Cổ Ti Lệ nói xong, Ngụy Tác đã quát khẽ, độn quang vút tới.
Tuy đã vào Phong Bạo đảo nhưng chưa quá ba nghìn dặm, với thực lực đế thiên cấp như Vũ Gia Ưng và Thích Già Lam thì cự ly này vẫn chưa là gì, ù ở ngoài Phong Bạo đảo vẫn có thể trực tiếp công kích họ.
"Phù!"
Một khối hắc sắc vẫn thạch mười mấy dặm đột nhiên tan biến vô ảnh vô tung.
Tích tắc biến mất, một cái đầu đen từ hư không thò ra.
Cái đầu do hắc sắc thần văn dấy lên không gian pháp tắc và vô số tinh thần nguyên khí cùng tinh thần xạ tuyến ngưng thành, hàm chứa khí tức cuồng ngạo như chúa tể chí cao vô thượng.
Trong miệng có một vực ngoại thiên ma cao hơn Ngụy Tác chừng một cái đầu.
Vực ngoại thiên ma đó là nam, mặt mũi tương tự những thiên ma khác, tuấn mỹ gần như yêu dị, không có xương trắng thò ra.
Tầng tầng hắc sắc thần quang ngưng thành bộ giáp gai, gai dài mấy trượng, cực kỳ ngông cuồng.
"Nuốt" hắc sắc vẫn thạch mười mấy dặm xong, cái đầu tan biến khỏi hư không rồi ngoài xa lại có mấy khối vẫn thạch đột nhiên tan biến, cái đầu lại hiện ra, như hắc động hủy diệt tất cả.
Bọn Ngụy Tác liều mạng lao đi, vào sâu hơn tám nghìn dặm trong Phong Bạo đảo nhưng đột nhiên gã sững lại.
Thích Già Lam còn ở ngoài phạm vi thần thức cảm tri mà gã đã nhận ra khí tức đã lan tới.
Khí tức đó tốc độ cực kỳ kinh nhân, Ngụy Tác dám khẳng định, dù thi triển Động Hư bộ pháp thì gã cũng không nhanh bằng Thích Già Lam.
...
Phía trước cái đầu là một khe nứt không gian hình vỏ sò trắng.
Nam tử tuấn mỹ mặc hắc sắc khải giáp, trông chỉ hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi đứng trong cái miệng lại hơi co tròng mắt.
Không hề dừng lại mà tiếp tục lao vào Phong Bạo đảo.
Vào Phong Bạo đảo, cái đầu tan đi, biến thành dải sáng đen ở sau lưng vực ngoại thiên ma đó, nối với hắc sắc khải giáp thành áo choáng.
Ngụy Tác chợt xoay người.
Thần thức gã không thể khóa chặt vực ngoại thiên ma đó nhưng cảm nhận được khí tức không dừng mà tiến vào Phong Bạo đảo.
Tích tắc gã dừng lại, bọn Linh Lung Thiên dừng theo. Nguồn: http://truyenfull.vn
Đối phương đã vào Phong Bạo đảo thì chạy cũng vô nghĩa.
Tử quang nhàn nhạt và tiên quang lấp lánh cùng lóe lên.
Tử ngọc hồ lô của Trạm Đài Linh Lan hiện tại do Nam Cung Vũ Tinh điều khiển và cái bình màu hiện lên trước mặt Ngụy Tác.
Cơ hồ tế xuất được mười mấy tích tắc thì từng khối vẫn thạch ngoài xa tan biến, hiện lên hắc quang chói lòa.
Hai vực ngoại thiên ma sau lưng Ngụy Tác run như cầy sấy.
"Oành!"
Hư không trước mặt Ngụy Tác lõm xuống.
Hai vầng hôi hắc sắc loan nguyệt bay lên, pháp vực kinh nhân đổ vào vực ngoại thiên ma mặc hắc sắc khải giáp.
Pháp vực uy năng Liệt khuyết tàn nguyệt bá đạo cực độ, rung lên với khả năng hủy diệt.
Nhưng vực ngoại thiên ma đó chỉ bình tĩnh đứng nhìn chứ không tránh.
Hai vầng Liệt khuyết tàn nguyệt va vào hắc sắc thần quang quanh y, y như đi từ giữa hai vầng trăng đen ra.
"Ngươi được lắm, đối diện ta mà vẫn lãnh tĩnh đến thế, còn dùng thủ đoạn này thăm dò. Bất quá vô dụng thôi." Trực tiếp xuyên qua Liệt khuyết tàn nguyệt pháp vực, vực ngoại thiên ma đó không thèm nhìn hai đồng bạn, mục quang bình tĩnh dừng lại trên mình Ngụy Tác, "Các ngươi tưởng nghe lời Cổ Ti Lệ, chạy vào Phong Bạo đảo này là được sao?"
"Hữu dụng hay không cũng chứng tỏ một điểm, Cổ Ti Lệ không gạt chúng ta về mặt này, ở đây các hạ phải áp chế tu vi." Ngụy Tác dồn chân nguyên bao lấy cái bình màu, "Đừng quên Vũ Gia Ưng chết trong tay bọn ta."
"Ta đến rồi. Nếu còn thứ đó tất các ngươi không chạy đến đây. Tuy pháp khí của các ngươi có hcuts tác dụng nhưng đừng giờ trò trước mặt ta." Thích Già Lam bình tĩnh đến gần bọn Ngụy Tác, "nhục thân ngươi không tệ nhưng Cổ Ti Lệ ngốc quá, lại không biết gì nhiều, không biết là ở đây dù không dùng uy năng thuật pháp, ta cùng đối phó được các ngươi."
"Đại... Đại nhân... " Nữ vực ngoại thiên ma Cổ Ti Lệ cứng người, nghĩ ra một việc quá ư đáng sợ.
"Các ngươi đừng lại đây!"
Ngụy Tác phản ứng càng nhanh. "Chát!" Thích Già Lam nói xong là hư không như có lãnh điện quét qua, Như Lai thần mang giáng vào y, gã bước tới, quang hoa lấp lóe, xuất hiện sau lưng Thích Già Lam, đồng thời bổ mạnh vào gáy y.
"Ta là chúa tể không vực này, sâu kiến dám hoài nghi ta thì phải trả giá."
Thích Già Lam không nhìn, tựa hồ bình tĩnh nói lên sự thực. "Cách", y phất tay, thân thể hơi chấn động là tay Ngụy Tác cong đi, văng ngược về sau như bị ngọn núi đập vào người.

Chương 1242: Binh khí hay là pháp khí

"Cạch cạch cạch..."
Cùng lúc Ngụy Tác văng đi, tay gã như có vô số địa khí tràn ra, xương cốt lành lại rất nhanh.
Nam Cung Vũ Tinh nhợt nhạt mặt mày.
Qua lời lẽ và Ngụy Tác thăm dò, Cổ Ti Lệ không gạt cả nhóm, ở đây đại trưởng lão vực ngoại thiên ma phải phong ấn uy năng thuật pháp, nhưng Cổ Ti Lệ không biết rằng nhục thân Thích Già Lam đến mức đó! Như Lai thần mang cũng không thương tổn được y.
Hiện tại nhục thân Ngụy Tác cũng không sánh được với Thích Già Lam thì chỉ e Đại hoang vấn đạo kinh của nàng uy hiếp được.
"Đừng động thủ!"
Linh Lung Thiên thân ảnh loáng lên, đến cạnh gã.
Nó biết nguyên khí uy năng của Nam Cung Vũ Tinh đích xác thương tổn được Thích Già Lam nhưng thực lực của nàng không thể chặn nổi một đòn của y.
Linh Lung Thiên nhận ra Ngụy Tác tựa hồ chưa tuyệt vọng.
Gã còn thủ đoạn nào?Nó rất hiểu chiến lực của gã mà vẫn không hiểu.
"Cổ Ti Lệ không gạt bọn ta. Chả trách các hạ nghênh ngang vào đối phó bọn ta." Ngụy Tác đích xác không hề tuyệt vọng, dừng lại rồi nhìn Thích Già Lam với vẻ ngươi lợi hại.
"Ta lấy làm lạ sao lúc này mà ngươi còn dám nói thế với ta." Tướng mạo tuấn mỹ đến yêu tà, Thích Già Lam nhíu mày, nhìn thẳng Ngụy Tác lần đầu tiên.
"Xem ra phương pháp của ta đích xác hữu dụng, ngươi không thể biết được ta nghĩ gì?" Ngụy Tác toét miệng cười.
"Ta sẽ biết ngươi dùng phương pháp gì." Thích Già Lam cười lạnh.
"Đợi đã, cho ngươi xem cái này!" Thích Già Lam không muốn lắm lời với hạng sâu kiến, định bắt gã đã nhưng hắc quang mới lóe lên thì Ngụy Tác đột nhiên kêu to.
"À?"
Thích Già Lam hơi sững lại.
"Pháp thuẫn của ta thế nào?" Ngụy Tác không dừng, quang hoa lóe lên, lấy một vật từ nạp bảo thủ trạc.
"Ta..." Tuy bầu không khí khẩn trương và dồn nén cực điểm, nhưng thấy Ngụy Tác lấy thứ từ nạp bảo thủ trạc ra, Linh Lung Thiên vẫn trợn tròng trắng, suýt kêu lên nhĩ muội yêu.
"Kia là...?" Nữ vực ngoại thiên ma Cổ Ti Lệ và nam vực ngoại thiên ma đứng cạnh ngưng đọng ánh mắt.
Ngụy Tác lấy ra một thứ rất lớn, rực lam sắc quang hoa, từng cánh tay như cành tung giơ trên không, là thi thể Tam thập nhị tí Hoang tộc đại năng.
"Lấy một vật chết ra dọa ta?"
Thích Già Lam co rút tròng mắt cười lạnh.
Không muốn lắm lời, hư không giữa y và Ngụy như bị vô hình trường kiếm chẻ ra, chỉ một bước là thân ảnh y đến cạnh, vung tay là hắc sắc khải giáp cũng biến hình thành hắc sắc trường đao lăng lệ xé không gian chèm vào cổ Ngụy Tác.
Thấy Ngụy Tác lấy ra thi thể, y cũng rúng động, ghi chép của tiên tổ cho biết tam thập nhị tí đại năng này đáng sợ cỡ nào, dù y nhận ra chỉ là thi thể.
Dù gã lấy thi thể ra làm vũ khí thì điều khiển cũng kém xa tốc độ của y.
Nhát đao chém ra, thị tuyến y không còn tung tích Ngụy Tác.
Ba mươi hai cánh tay bao trùm tất cả, tấm thân khổng lồ màu lam che giữa y và Ngụy Tác.
"Chát!"
Hắc sắc trường đao chém một cánh tay, bừng lên khí lưu kinh nhân, song xung kích dấy lên giữa hai người.
"Ngươi là truyền nhân của các đại năng đó?"
Thích Già Lam hơi biến sắc.
Nếu là binh khí bình thường thì không thể theo kịp tốc độ, nhưng nếu là pháp khí hành động theo tâm thì đủ che chắn.
Rõ ràng nguyên khí của thi thể này cực kỳ tương dung với đối phương, nên mới có thể dồn chân nguyên, sử dụng như pháp thuẫn!
"Không chẻ được tí nào à?" Giọng Ngụy Tác từ sau thi thể màu lam vang lên, tựa hồ rất tiếc nuối.
Hắc sắc trường đao chém xuống là tan biến khỏi tay Thích Già Lam, chỗ bị chém không hề xây xước.
"Truyền nhân? Có thể nói vậy." Tỏ vẻ tiếc nuối, Ngụy Tác đáp.
Ngụy Tác ẩn sau thi thể đích xác hơi tiếc nuối, Thích Già Lam chém rụng được thứ gì đó hoặc gã gột rửa thêm được nguyên khí thì cũng sẽ có lợi như lúc luyện hóa viễn cổ thiên long hài cốt.
"Hóa ra ngươi liên qua đến các đại năng đó..." Thích Già Lam sầm mặt, mục quang nhìn vào tâm thân màu lam có ba mươi hai cánh tay xòe ra, mặt mũi dữ tợn.
Bị bức phải áp chế tu vi, độn tốc của đối phương còn cao hơn, lại có thể dùng thi thể làm pháp thuẫn, thì y biết muốn đối phó họ tất dẹp xong lam sắc thi thân đã.
Sắc mặt bọn Hàn Vi Vi trắng nhợt.
Thích Già Lam lẩm bẩm thì khí tức kinh nhân hình thành.
"Cách cách cách..."
Hắc sắc khải giáp trên tay Thích Già Lam tan như băng tuyết, đến tận khuỷu, bạch sắc quang diễm từ ngón tay y bắn ra.
Gương mặt y méo mó, như thể chuyển biến đó tiêu tốn nhiều khí lực, đồng thời cực kỳ thống khổ.
Bạch cốt trường mâu dài mấy trượng hình thành.
Tích tắc hình thành, từng sợi ngân bạch sắc tinh thần xạ tuyến như dây đàn từ bốn phương tám hướng tụ lại.
Bạch cốt trường như khảm vô số viên thủy tinh sáng rực nhỏ xíu, tinh thần nguyên khí như hỏa diễm rực cháy.
Đồng thời, hư không ngoài xa liên tục vang tiếng ầm ầm, khí tức hủy diệt tất cả chấn động. Tựa hồ y thi pháp khiến khe nứt không gian Cổ Ti Lệ nói sắp phun không gian phong bạo, nhưng Thích Già Lam khống chế được.
"Vù!"
Cả Thích Già Lam và trường mâu như con quay với tốc độ kinh nhân giáng vào thân thể màu lam.
Tốc độ thậm chí dấy lên vô số cương phong quay tít sau lưng y, một khối vẫn thạch bị nghiền nát!
"Chát!"
Hỏa quang chói lòa hợp từ bạch sắc và lam sắc quang văn nở bừng như hoa tươi.
Tấm thân màu lam bị ép lên mình Ngụy Tác, gã không biết văng đi bao nhiêu trượng.
Đồng thời, Thích Già Lam cũng như cỗ xe ngựa va lên tường thành, tiếng gãy vỡ vang khắp mình.
Nhưng mắt y hiện rõ thần sắc ngạo nghễ.
Đòn vừa rồi của y để lại một vết lõm cỡ nửa thước trên thi thể.
Mắt y giần giật vì Ngụy Tác vốn bị y coi là sâu kiến, không vì thân thể màu lam vị tổn hại mà kinh hoảng thất thố.
"Đa tạ!"
Đối phương chỉ lộ ra nửa người, nói với y bằng thần sắc cực kỳ đáng ghét.
"Oành!" Nguyên khí từ thể nội gã dồn lên vết lõm.
Ngân bạch sắc nguyên khí nhìn rõ bằng mắt thường từ vết lõm thấm ra, bị thủy linh nguyên khí của Ngụy Tác dồn về. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Thích Già Lam tắt hẳn nét ngạo nghễ, đáy mắt hiện rõ nét hoang mang!
"Chát!"
Tích tắc Ngụy Tác dùng thủy linh nguyên khí dồn ngân bạch sắc nguyên khí ra, trong một không gian xa xôi chợt một cái kén lớn vỡ ra.
Ý niệm kinh tâm động phách dấy lên trên hư không như kinh đào hãi lãng!
"Là Trụ! Lại lọt vào tay y! Ngần ấy năm rồi mà nguyên khí của Trụ không tan! A! Lục đạo bạch cốt hoàng tuyền đồ! Trụ bị Chu Thiên đạo nhân giết! A!"
"Chát!"
Đột nhiên thân thể khổng lồ trong không gian đó run lên, như nhận ra thứ gì đó đáng sợ, nguyên khí và ý chí đang cuồn cuộn chợt tan biến.
"Nguyên khí quá mạnh!"
Đồng thời, trong Phong Bạo, Ngụy Tác dối diện Thích Già Lam chợt tròn mắt há miệng.
Mỗi tia ngân bạch sắc nguyên khí dồn vào thể nổi gã lại như pháp vực do thủy linh nguyên khí và tinh thần nguyên khí tổ thành nổ tung!
Không cần Thiên long quần tinh tôi thể thuật, tuyệt đại bộ phận thủy linh nguyên khí và tinh thần nguyên khí tan vào chân nguyên và nhục thân gã, tôi luyện giúp gã!

Chương 1243: Kế hoạch chưa có trọng điểm

Mỗi tia ngân bạch sắc nguyên khí không biết hơn nguyên khí Ngụy Tác gột từ thiên long hài cốt ra bao nhiêu lần.
Cơ hồ mỗi ta ngân bạch sắc nguyên khí tan vào thể nội, Ngụy Tác đều nhận ra lợi ích.
Tu vi lúc này cũng khiến gã có lợi, mỗi tia ngân bạch sắc nguyên khí đích xác chỉ dùng hai chữ kinh nhân để hình dung.
Thấy gã không ngừng luyện hóa ngân bạch sắc nguyên khí, Thích Già Lam không xuất thủ mà lạnh lùng nhìn.
"Đứng ngẩn ra làm gì, đánh đi. Đánh thêm mấy vạn mấy chục vạn lần thì pháp thuẫn sẽ vỡ, ngươi sẽ có cơ hội." Ngụy Tác vừa gột rửa vừa bảo Thích Già Lam.
"Ta thừa nhận ngươi giảo trá. Nhưng thi thể này tu vi cao hơn ta không biết bao nhiêu lần, nhục thân ngưng tụ hơn cả tinh hạch, dù ta phá được một chút cho ngươi nhưng ngươi không thể gột được nhiều nguyên khí." Thích Già Lam mắt ánh lên, bình tĩnh lại.
"Vốn với những sinh linh ti tiện như ngươi, ta không thừa lời, nhưng ngươi đã thành công kích nộ ta, nên ta không để ngươi đắc ý." Bình tĩnh liếc Ngụy Tác và nữ vực ngoại thiên ma đoạn y nói tiếp, "Ta sẽ quay lại, cứ hỏi Cổ Ti Lệ xem lúc ta đưa tộc nhân đến thì thế nào."Nữ vực ngoại thiên ma Cổ Ti Lệ và nam vực ngoại thiên ma run như cầy sấy.
"..." Ngụy Tác há miệng, nhưng không kịp nói gì, hư không rung lên, Thích Già Lam xuất hiện cách đó mấy trăm dặm.
"Nói thật đi, trừ Thích Già Lam thì các vực ngoại thiên ma lợi hại hơn các ngươi có bao nhiêu?" Thấy Thích Già Lam đi, Linh Lung Thiên nhe răng hỏi hai vực ngoại thiên ma đang hoảng sợ.
"Bọn ta chỉ biết hai mươi ba người." Nữ vực ngoại thiên há miệng mấy lần mới nói xong.
"Hai ngươi!" Ngụy Tác vốn định mắng với theo Thích Già Lam độn quang khuất bóng, nhưng đối phương không cho gã cơ hội nói khiến gã không vui, giờ nghe nữ vực ngoại thiên ma nói thế thì ấm ức, "Cổ Ti Lệ, lúc trước ngươi nói với ta có câu nào thật không?"
"Đại khái nửa thật nửa giả." Cổ Ti Lệ ré lên, "Nhưng từ giờ câu nào cũng thật!"
"Trong số đó, trừ Thích Già Lam ra thì tu vi thế nào?" Ngụy Tác gần như tắt tiếng, lúc trước bức ả đến thế mà còn nói dối. Nhưng từ lúc đến Phong Bạo thì Cổ Ti Lệ có lẽ không nói dối, không thì đầu óc ả có vấn đề.
"Có bảy người tương đương với tu vi Chân tiên lưỡng trọng, còn lại đều Chân tiên tam trọng."
"Hình như ngươi hiểu rõ phẩm gia của tu sĩ bọn ta." Tuy Ngụy Tác biết Cổ Ti Lệ và nam vực ngoại thiên ma đã ở chung con thuyền với mình, nói là thật nhưng nghe vậy thì gã vẫn bực mình. Trước kia ả chỉ bảo ít nhất có chiến lực gấp mấy lần gì đó chứ không rõ, xem ra điển tịch quả nhiên không sai, vực ngoại thiên ma quá giảo trá. Tố chất này mà đặt vào tán tu giao dịch tập thị của Linh Nhạc thành năm xưa sẽ là gian thương tuyệt đỉnh. Câu nào cũng dối trá tất dễ bị nhận ra còn nửa thật nửa giả mới dễ khiến người ta mắc hỡm.
"Chúng ta chết chắc rồi!" Hai kẻ đầu óc giản đơn nhìn nhau, dị khẩu đồng thanh, "Rõ ràng y tìm người đối phó chúng ta!"
"..." Hàn Vi Vi và Thủy Linh Nhi phát hoảng, cùng nhìn Ngụy Tác. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Cả hai kẻ đầu óc giản đơn cũng nhận ra thì tình thế quá rõ ràng.
"Nha tích lưu...!" Nam vực ngoại thiên ma liên tục kêu lên.
"Y kêu gì?" Ngụy Tác hỏi nữ vực ngoại thiên ma.
"Phu quân của ta nói là... chết chắc." Nữ vực ngoại thiên ma do dự rồi nói thật.
"Hừ, nói cũng không biết nói, chết thì thôi." Ngụy Tác suýt hộc máu, tưởng nam vực ngoại thiên ma có cách gì, gã đầy hi vọng, kết quả lại bảo chết chắc.
"Đừng!" Thấy trán gã nổi gân xanh, chỉ muốn bóp chết tử nam vực ngoại thiên ma, Cổ Ti Lệ ré lên, "Chúng ta còn cơ hội!"
"Cơ hội? Ngươi lại gạt ta hả?" Ngụy Tác chỉ vào nam vực ngoại thiên ma, "Xem kìa, chồng ngươi còn không tin."
"..." Nữ vực ngoại thiên ma muốn khóc, vì nam vực ngoại thiên ma cũng ngây ra, có vẻ không tin.
"Ta không nói dối. Bọn ta chỉ biết hai mươi mấy danh tộc nhân lợi hại hơn, bình thường đều phân tán tại các cứ điểm trong không vực, muốn tìm họ cũng không dễ." Nữ vực ngoại thiên ma kêu lên, "Thích Già Lam đại nhân tất nhận ra thực lực bọn ta, biết phải mang theo sáu, bảy tộc nhân như thế. Vì mình các hạ có thể cầm chân y mà y không làm gì được, muốn tụ tập sáu, bảy tộc nhân như thế nhanh nhất cũng mười mấy ngày! Ít nhất chúng ta có ngần ấy thời gian tính cách."
"Xem ra ngươi không nói dối." Ngụy Tác nhìn nam vực ngoại thiên ma, nhíu mày nói. Cổ Ti Lệ nói thì y hơi biến sắc, chứng tỏ ả không nói sai.
"Ta không nói dối!" Cổ Ti Lệ bật khóc.
"Nếu mười mấy ngày thì chúng ta quả còn cơ hội." Ngụy Tác lại nhổ cánh tay cho nam vực ngoại thiên ma rồi bảo bọn Linh Lung Thiên và Vu thần nữ.
Nam vực ngoại thiên ma trợn mắt, như vui quá mà ngất đi.
"Cương nha muội, mười mấy ngày nữa ngươi có thể đối phó được vực ngoại thiên ma chiến lực Chân tiên tam trọng không?" Ngụy Tác hỏi Linh Lung Thiên.
"Ngươi định dừng lại đây tu luyện? Ta thấy cơ hội không lớn." Linh Lung Thiên nhướng mày, tựa hồ hiểu dụng ý, "Tối đa chỉ đối phó được một."
"Mỗ dù đột phá nhất lưỡng trọng tu vi, tối đa cũng chỉ ngang với Thích Già, bất quá Vũ Tinh có pháp y ngăn được đối thủ xung kích thì có thể hiệp trợ mỗ đối phó Thích Già Lam. Nếu mỗ luyện chế cho A Vu nghìn bộ Thiên nguyệt luân phi kiếm thì chỉ cần nàng đột phá chân tiên, đối phó Chân tiên tam trọng cũng được. Hàn Vi Vi có thể đấu với một tên." Ngụy Tác co ngón tay tính, "Như thế chúng ta có thể đối phó Thích Già Lam cộng bốn đối thủ Chân tiên tam trọng. Nếu y chỉ mang theo sáu, bảy vực ngoại thiên ma như thế thì chúng ta có cơ hội."
"Vi Vi?" Bọn Cơ Nhã và Thủy Linh Nhi đều nhìn Hàn Vi Vi.
Vu thần nữ và Nam Cung Vũ Tinh đối phó được đối thủ Chân tiên tam trọng thì họ còn hiểu chứ bảo Hàn Vi Vi có thể thì hơi khó chấp nhận.
"Khụ... Khụ..." Ngụy Tác ho khan.
Cơ Nhã và Thủy Linh Nhi đỏ mặt hiểu ra.
Huyền sát quỷ trảo của gã đã vượt tiên giai uy năng, e hàn đơn của Hàn Vi Vi cũng không kém tiên giai bao nhiêu.
Hàn Vi Vi chỉ Kim đơn tứ trọng sơ kỳ, chưa đạt thần huyền, từ Kim đơn tứ trọng đến Kim đơn ngũ trọng, Kim đơn ngũ trọng đến thần huyền, thể nội sẽ hóa sinh biết bao nhiêu nguyên âm nguyên khí.
Hàn Vi Vi đột phá đến Thần huyền tam, tứ trọng thì uy năng hàn đơn sẽ uy hiếp được Chân tiên lưỡng trọng tam trọng, tu vi khẳng định không đáng cho đối thủ để ý, hàn đơn hoàn toàn có thể để đánh lén, phối hợp với người khác tất diệt một đối thủ lợi hại không thành vấn đề.
Quan trọng nhất là uy năng Huyền sát quỷ trảo tăng tiến nhiều, với Ngụy Tác sẽ càng có tác dụng kinh nhân.
Hàn Vi Vi hiểu ra sau cùng, mặt đỏ hơn gấc, không dám ngẩng lên.
Trưởng Tôn Tiểu Như cũng đỏ mặt, nhìn Ngụy Tác càng sùng bái. Tai họa ngút trời mà gã chỉ vài câu là đã có thay đổi, dù dùng Thanh Vũ đế liên giải quyết Vũ Gia Ưng hoặc Tam thập nhị tí Hoang tộc đại năng "pháp thuẫn" đấu với Thích Già Lam đều bất ngờ, nhất cử định càn khôn.
"Lưỡng vị huynh đệ, có thể hái giúp bọn mỗ linh dược đề thăng tu vi trong Phong Bạo đảo này không, lần này trông vào hai vị!" Ai nấy tròn mắt vì Ngụy Tác vừa vô cùng anh hùng khí khái, xoay người là muốn khóc mà không có nước mắt, như gian thương kêu lên với hai Hoang thần nô.
"..." Trưởng Tôn Tiểu Như hiểu ra, kế hoạch của gã nghe có vẻ ổn nhưng quan trọng là họ dù có linh dược hái từ Hoang tộc linh viên nhưng đại bộ phận đô cần linh dược khác phối hợp mới có thể luyện hóa hay luyện chế linh đơn, những thứ có thể trực tiếp luyện hóa thì đã luyện hóa tại Phù đồ rồi.
Hàn Vi Vi mới Kim đơn tứ trọng, Vu thần nữ đã Thần huyền ngũ trọng... nghe có vẻ hay nhưng quan trọng là làm cách nào để Hàn Vi Vi và Vu thần nữ đề thăng tu vi nhanh?
Qua năng lực của hai Hoang thần nô thì thành hay không phải trông vào họ.

Chương 1244: Loại bớt một sơ hở

Hai Hoang thần nô nháy mắt, có vẻ không hiểu.
Ngụy Tác quả muốn khóc mà không có nước mắt.
Nên biết lúc gã là tiểu gian thương tại Linh Nhạc thành, tuy hiệu xưng không lừa già dối trẻ nhưng thực tế chỉ không lừa nhi đồng và ông già vì họ còn thảm hơn gã.
Nhưng đối diện hai Hoang thần nô như tờ giấy trắng thì gã không thể diễn kịch.
"Được..."
Gã muốn khóc mà không có nước mắt, hai Hoang thần nô tựa hồ không hiểu ý, Viêm chợt nói thế xong thì nắm tay nữ tu Hoang thần nô lướt sang mé trái.
"Nghe rõ chưa?"Ngụy Tác ngẩn người. "Quay lại có tìm được bọn ta không! Đừng đi xa quá!" Gã lại kêu lên với hai Hoang thần nô.
"Họ không tìm được cũng không thành vấn đề, tính toán của ngươi mới có vấn đề." Linh Lung Thiên dội nước lạnh vào gã đang thập phần hưng phấn.
"Vấn đề gì?" Ngụy Tác đang định hỏi Cổ Ti Lệ nhưng nghe thế thf ngẩn ra.
"Dù hai Hoang thần nô tìm đủ linh dược cho Vu thần nữ đột phá đến chân tiên, Hàn Vi Vi đột phá đến thần huyền thì mười mấy có đủ không? Đừng quên ngươi đã luyện được Huyết nguyệt thần thiết chưa?" Linh Lung Thiên nói.
"..."
Trưởng Tôn Tiểu Như và bọn Hàn Vi Vi nhìn nhau.
Có thể nói là một lời điểm tỉnh người trong mộng, Ngụy Tác tính toán có vẻ có lý nhưng nghĩ lại thì còn nhiều sơ hở.
Ví như gã tính Nam Cung Vũ Tinh mà có pháp y lợi hại thì không chỉ đối phó được Chân tiên tam trọng mà còn có thể hiệp trợ gã đối phó Thích Già Lam.
Nhưng đâu có dễ thế.
Muốn đỡ được uy năng của Chân tiên tam trọng đại năng ít nhất cũng cần Huyết nguyệt thần thiết tại Phù đồ luyện chế thành pháp y mới xong.
Huyết nguyệt thần thiết không dễ luyện, Linh Lung Thiên nói là chân tiên thông thường phải đột phá đến tam trọng tu vi mới nung chảy được để luyện chế pháp bảo, Ngụy Tác biến thái hơn nữa cũng cần đề thăng nhất giai tu vi mới có thể luyện chế pháp y.
Ngụy Tác tuy nói là đột phá tu vi của gã không trọng yếu, đột phá nữa cũng bị Thích Già Lam cầm chân nhưng gã cũng định đột phá nhất giai tu vi.
Hiện tại không có linh dược đột phá đến Chân tiên lưỡng trọng, dù có thì gã cùng phải giúp Vu thần nữ luyện chế Thiên nguyệt luân phi kiếm, cần nhiều thời gian.
Đột phá tu vi cần thời gian, luyện chế nghìn bộ Thiên nguyệt luân phi kiếm cần thời gian, luyện chế pháp y cho Nam Cung Vũ Tinh cũng cần thời gian, cùng Hàn Vi Vi song tu cũng cần thời gian.
"Cương nha muội, ta cũng tính đến chuyện đó, nhưng không có cách khác hả?" Ngụy Tác gật đầu, nhăn nhó: "Trừ chuẩn bị ở đây, các vị còn cách nào không? Trừ phi mỗ đề thăng đến mức từ Chân tiên tam trọng đột phá Chân tiên tứ trọng sẽ dẫn động thiên kiếp. Nhưng cơ hội càng mong manh."
Linh Lung Thiên nhìn Ngụy Tác, sắc mặt khó coi không nói gì, biết gã nói không sai.
Chưa tính việc gã đột phá đến Chân tiên tứ trọng cần những gì, dù gã từ Chân tiên tam trọng đột phá đến Chân tiên tứ trọng sẽ dẫn động thiên kiếp tất gã không chống nổi, cả Thích Già Lam cũng không. Nguồn: http://truyenfull.vn
Thích Già Lam ở trạng thái đỉnh cao chứ không phải thoi thóp như toán Hoang tộc đại năng bị Ngụy Tác diệt.
"Bất quá không hẳn không có cơ hội, dù gì cũng có phương pháp." Ngụy Tác vung tay, bạch quang hiện lên trước mắt, lấy bạch sắc giáp trùng trạng yêu thú "Phân quang tinh thú" bị Như Lai thần mang giết chết ra, "Nào, cùng nghiên cứu xem nếu không thể luyện dung Huyết nguyệt thần thiết luyện chế pháp y thì dùng nguyên liệu của yêu này luyện chế thành pháp khí có thay được không."
"Phân quang thú! Lẽ nào ngươi giết hộ hai Hoang thần nô yêu thú này?" Linh Lung Thiên liếc mắt là hãi hùng kêu lên.
"Cương nha muội, ngươi biết yêu thú này?" Ngụy Tác ngẩn ra, "Lẽ nào tu đạo giới cũng có yêu thú này?"
Ai nấy nhìn Linh Lung Thiên, yêu thú thì kể cả lục bào lão đầu sợ đến im re cũng chưa từng đọc được gì, cũng chưa từng nghe nói tới.
"Yêu thú này biết phản ngược uy năng?" Linh Lung Thiên ngoái hỏi.
"Đúng." Ngụy Tác gật đầu.
"Đi thôi, vừa đi vừa nói." Linh Lung Thiên hỏi Cổ Ti Lệ, "Phong Bạo đảo có nơi nào thích hợp cho tu sĩ tu luyện? Tốt nhất là càng vào sâu, càng khiến Thích Già Lam không dễ cảm tri thấy chúng ta, muốn đối phó sẽ hao phí thời gian hơn."
"Cứ đến trung tâm Phong Bạo đảo, cách khe nứt không gian mà tiên tổ đến đây không xa, có một ngôi chùa mấy nghìn dặm. Khe nứt không gian đó thường thổi ra hư không tinh phong, có lúc mang theo linh khí, có khi là tinh thần nguyên khí." Cổ Ti Lệ bảo Ngụy Tác, "Đại nhân, công pháp của ngài tựa hồ có thể hấp nạp tinh thần nguyên khí để tu luyện."
"Khe nứt hư không đó thường cuốn ra tinh phong?" Ngụy Tác giật giật chân mày, không mắng Cổ Ti Lệ.
"Không hẳn, có lúc mấy ngày không thấy tinh phong thổi ra, có lúc một ngày mấy lần." Cổ Ti Lệ bị Ngụy Tác nhìn là run lên, biết gã thích nghe kỹ nên bổ sung: "Có lúc tinh phong toàn là tinh thần xạ tuyến, có lúc lại là tinh thần nguyên khí có lợi và linh khí."
"Vực ngoại thiên ma các ngươi sao lại không có nhân thủ tu luyện gần đó?" Ngụy Tác lại hỏi.
"Quanh Chân không tự mà tộc nhân tụ tập có nhiều tinh thần nguyên khí thích hợp cho bọn ta tu luyện." Cổ Ti Lệ giải thích, sợ Ngụy Tác tưởng mình nói dối.
"Đi!"
Ngụy Tác trợn tròng trắng, để Cổ Ti Lệ chỉ hướng, cả toán tiến về trung tâm Phong Bạo đảo. Cổ Ti Lệ nói không khó hiểu, một bên là nước suối liên miên, một bên là tuyền nhãn thỉnh thoảng phun nước, đối với người ngày nào cũng uống nước đương nhiên chọn ở cạnh con suối miên man.
"Phân quang thú từ viễn cổ tu đạo giới đã có, nhưng trước khi thiên địa tan vỡ thì diệt tuyệt. Ta biết vì thời thượng cổ có đại năng tham ngộ nguyên khí pháp tắc của chúng mà sáng tạo ra vô thượng cường pháp Phân quang kính có thể phản kích uy năng thuật pháp của đối phương." Linh Lung Thiên giải thích ngay.
"Linh Lung Thiên, yêu thú có thể đem luyện chế pháp bảo?" Hàn Vi Vi lên tiếng. Nàng ta không quan tâm lai lịch yêu thú này, vô thượng cường pháp gì đó thì cảnh giới của bọn Ngụy Tác không thể từ một yêu thú mà tìm ra. Quan trọng là lời Linh Lung Thiên cho thấy tình hình có thể thay đổi, kế hoạch vu vơ của Ngụy Tác bắt đầu có hi vọng.
"Nếu ghi chép ta thấy tại Bắc Mang không sai thì vỏ yêu thú này không thể tiếp nạp nguyên khí, còn bền hơn cả đỉnh cấp thai thể tiên khí, nhưng từ đuôi nó có thể cắt vào, chỉ cần lấy đuôi ra thì sẽ khắc pháp trận được. Luyện chế thành Phân quang tiên thuẫn." Linh Lung Thiên gật đầu, "Ngăn chặn thuật pháp xung kích Chân tiên tam trọng không thành vấn đề. Thể nội chúng còn kết thành pháp châu có tinh thần nguyên khí đặc biệt, gọi là Trầm túy tinh châu. Nguyên khí tuy không thể khuếch tán xa nhưng sa vào thì tu vi Chân tiên tam trọng tứ trọng cũng sẽ choáng váng, thậm chí say ngủ."
"Không ngờ Phân quang thú lợi hại như thế. Lấy ra đi!" Cả toán thập phần chấn phấn. Rõ ràng dù không thể luyện chế Huyết nguyệt thần thiết thì thứ này cũng thay được cho Huyết nguyệt thần thiết pháp y, Hàn Vi Vi tròn mắt đoạn bảo Ngụy Tác.
"Ta định rồi nhưng các ngươi không cho." Ngụy Tác ấm ức.
"Bắt đầu đi." Linh Lung Thiên bảo.
Ngụy Tác gật đầu.
Tử quang lóe lên, mấy chục cây Tử tinh thần văn trúc được lấy ra, nhũ bạch sắc tiên thiên chân hỏa bao lấy.
Thần thức gã men theo đuôi Phân quang thú.
Ai nấy hiểu rằng gã muốn tiết kiệm thời gian, luyện khí ngay trong lúc đi.
"Vù!"
Ngụy Tác mục quang lóe lên, Tử tinh thần văn trúc mềm dần, tiếng xé không giang vang lên, thanh sắc thần quang mỏng manh từ đuôi Phân quang tinh thú cắt vào, men theo khe mà xoay đoạn gã kéo mạnh, đuôi nó bị rút ra.

Chương 1245: Phân quang tiên thuẫn

Đuôi Phân quang tinh thú bị bóc ra, còn cả xương sống và huyết nhục.
Huyết nhục đỏ tươi, vì chết chưa lâu nên còn nóng.
Rút đuôi ra xong, nếu không vì mọi lỗ thủng còn chảy máu tất thân thể Phân quang tinh thú trông không khác gì thai thể pháp thuẫn hoàn mỹ.
Kỳ lạ là vỏ Phân quang tinh thú cực cứng, hiện tại Ngụy Tác không phá được nhưng xương sống được rút ra theo đuôi thì lại mềm như xương cá.
Trong lúc chúng nhân hiếu kỳ nhìn xương sống dính lẫn đuôi thì tiếng "Ực" kỳ quái vang lên.
Nữ vực ngoại thiên ma và nam vực ngoại thiên ma đang nuốt nước bọt.
"Đại nhân..." Thấy chúng nhân nhìn, Cổ Ti Lệ hổ thẹn cúi đầu nhưng rồi vẫn nói, "Đại nhân, có vẻ khí huyết và cốt nhục yêu thú này vô dụng với các vị?""Lẽ nào khí huyết và cốt nhục yêu thú này hữu dụng với các ngươi?" Ngụy Tác dồn thần thức vào Phân quang tinh thú, tìm Trầm túy tinh châu, nghe Cổ Ti Lệ nói thế thì nhớ ra lúc hai vực ngoại thiên ma bị bắt có nói là tu luyện bằng cách ăn tinh thú hoặc linh dược.
"Bọn ta dùng cho tu luyện, yêu thú này phẩm giai cực cao, bình thường bọn ta không săn được..." Cổ Ti Lệ gật đầu, cảm thấy hơi ngượng nên nói: "Bọn ta không lấy không của đại nhân, đại nhân cần dung luyện thứ đó để luyện khí thì bọn ta sẽ giúp."
"Các ngươi có thể giúp dung luyện Tử tinh thần văn trúc?" Nửa câu trước của Cổ Ti Lệ không có gì nhưng nửa câu sau khiến Ngụy Tác ngẩn người.
"Dung luyện thì được." Cổ Ti Lệ và nam vực ngoại thiên ma gật đầu.
"Người ta dù gì cũng chân tiên cấp thực lực!" Ngụy Tác nháy mắt, tức thì mừng ra mặt, chỉ cần giúp ngưng luyện kiếm phôi, cũng tiết kiệm được nhiều thời gian. Tu đạo giới suốt mấy vạn năm nay e không có luyện khí sư nào xa xỉ đến mức có hai hai chân tiên làm trợ thủ.
"Được! Ta lấy xong pháp châu sẽ cho các ngươi."
Ngụy Tác hớn hở, quét thần thức, rồi chân nguyên móc một thứ từ Phân quang tinh thú ra.
Ba viên pháp châu đặc biệt hình trùy tròn đều chỉ cỡ nửa trái trứng chim câu, ánh lên màu vàng nhưng quang hoa nội liễm, sâu thẳm như tinh không.
"Muốn gì thì tự lấy."
Lấy Trầm túy tinh châu xong, Ngụy Tác đưa Phân quang tinh thú cùng đuôi và xương sống cho hai vực ngoại thiên ma đang rỏ dãi.
Trừ ba viên Trầm túy tinh châu, Ngụy Tác phát hiện có một viên yêu đơn cỡ nắm tay nhưng vô dụng với gã nên không lấy ra. Đối với họ thì hữu dụng là vỏ Phân quang tinh thú vì chính Ngụy Tác không phá được, nên không cần lo hai vực ngoại thiên ma làm hỏng.
"Đa tạ đại nhân!"
Hai vực ngoại thiên ma hớn hởn.
Đón lấy Phân quang tinh thú, hai vực ngoại thiên ma thi nhau cắn, ăn cả đuôi và xương sống như gặm măng sống, có vẻ rất ngon lành.
Cả hai hút mạnh, khí huyết liên tục được hút về.
"Cổ Ti Lệ không tệ với y." Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh truyền âm, nhận ra nữ vực ngoại thiên ma minh nhường đồng bạn nên ăn ít hơn.
Cả yêu đơn của Phân quang tinh thú cũng bị nữ vực ngoại thiên ma phun ra bạch sắc quang diễm cắt nhỏ rồi chia nhau nuốt.
Pháp lực dao động thoạt có thoạt không dấy lên ngoài hai vực ngoại thiên ma, qua nguyên khí dao động thượng thì không thay đổi nhiều nhưng tay nam vực ngoại thiên ma mọc nhanh hẳn.
Đoạn bị cắm vào mông đã liền lại, có vẻ sắp lành hẳn, khúc còn lại cũng như thực vật mọc mầm, dấy lên bạch sắc cốt tu, thành xương với tốc độ nhìn rõ bằng mắt thường.
Ngụy Tác giật giật chân mày.
Cổ Ti Lệ và nam vực ngoại thiên ma luyện hóa khí huyết và yêu đơn Phân quang thú tuy không so được với Thủy hoàng phệ nhật quyết nhưng cũng kinh nhân. Thân thể chân tiên cấp thì mỗi tấc huyết nhục đều tương đương với nguyên khí vô vàn tích lại. Chả trách điển tịch tu đạo giới nói về vực ngoại thiên ma đều dùng hai chữ đáng sợ.
"Tay cụt đã lâu cùng liền lại được, cụt bao lâu mới không thể đoạt xá?" Đột nhiên, Ngụy Tác nhớ ra, hỏi Cổ Ti Lệ và nam vực ngoại thiên ma.
"Còn trông vào tu vi, như ta và phu quân thì sau một ngày sẽ tan nguyên khí, không thể đoạt xá nữa." Cổ Ti Lệ đáp.
"Các ngươi đoạt xá có hạn chế gì không?" Ngụy Tác hỏi Cổ Ti Lệ, "hay là yêu thú và tu sĩ thế nào cũng được?"
"Yêu thú và tu sĩ tu vi nào cũng được." Cổ Ti Lệ gật đầu, sợ không nói rõ nên bổ sung, "Chỉ là đoạt xá rồi thì thực lực liên quan đến thực lực yêu thú và tu sĩ."
"Yêu thú và tu sĩ đều được?" Ngụy Tác biến sắc, "Trong không vực này có bao nhiêu vực ngoại thiên ma?"
"Ta không nói dối về số lượng, tổng cộng có hơn hai trăm." Cổ Ti Lệ không dám nhìn Ngụy Tác, run run đáp.
"Sao ít thế?" Ngụy Tác nhíu mày, "Các ngươi sinh sản đời sau có hạn chế gì à?"
"Đúng." Cổ Ti Lệ gật đầu, "Tộc nhân bọn ta thường chỉ có ba cơ hội sinh hạ đời sau, mỗi hai nghìn năm một lần. Mỗi lần dù thành công hoài thai cũng chỉ sinh được một thai nhi. Vạn nhất huyết nhục đoạt xá, theo tộc quy cũng phải giết chết để nuốt nguyên khí về. Tộc nhân rất trọng huyết thống nên những vực ngoại thiên ma đoạt xá đều bị coi là huyết thống không thuần."
"Thần thông của chúng phần lớn là thiên phú. Coi trọng huyết thống như thế vì sợ đời sau bị giảm sút." Linh Lung Thiên truyền âm, "Vực ngoại thiên ma cũng như Hoang tộc, số lượng một tộc mà đông thì nguồn lực sẽ ít đi."
"Số lượng các ngươi không nhiều thì theo lý Thích Già Lam phải coi trọng tính mệnh mỗi tộc nhân, chứ sao lại như không quan tâm?" Ngụy Tác gật đầu, mục quang lóe lên hỏi.
"Bọn ta giúp các ngươi đến đây thì đã thành phản đồ, y đương nhiên không mềm lòng, dù cứu bọn ta cũng sẽ biếm thành nô lệ, tộc nhân nào cũng được quyền làm nhục." Cổ Ti Lệ nghe đến Thích Già Lam là run lên: "Y không coi trọng tộc nhân thông thường nhưng trong các tộc nhân Chân tiên tam trọng trở lên cũng có không ít thuộc huyết thống vương tộc, tư chất tu luyện hơn bọn ta nhiều thì y phải để ý."
"Nói vậy, cơ hội của chúng ta thêm một chút." Ngụy Tác thở phào, như thể đó là câu trả lời cần thiết.
"Phu quân, sao hả?" Vu thần nữ hỏi vì không hiểu ý.
"Sợ nhất là y bỏ mặc sống chết của tộc nhân, còn lo lắng thì khi nhận ra diệt chúng ta sẽ tổn thất nặng tất có thể bàn bạc." Ngụy Tác giải thích.
"Ngươi đúng là lắm trò, quan trọng là chúng ta có bao nhiêu thực lực." Hàn Vi Vi hiểu ý, liếc Ngụy Tác.
"Đúng, quan trọng là đề thăng tu vi." Ngụy Tác gật đầu, ngầm nháy mắt với Hàn Vi Vi. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Lưu manh đáng chết!" Hàn Vi Vi suýt ngất đi.
"Cương nha muội, Trầm túy tinh châu sử dụng thế nào?" Ngụy Tác lại nghiêm túc đưa ba viên pháp châu cho Linh Lung Thiên.
"Thanh tác ngân hiệu xưng Vạn pháp ngân, ngươi có Thanh tác ngân pháp trượng thì cứ khảm lên là xong." Linh Lung Thiên đưa ba viên pháp châu cho gã: "Chỉ là cần dùng vỏ Phân quang thú luyện chế thành tiên thuẫn mới sử dụng được. Phân quang tiên thuẫn có thể ngăn Trầm túy tinh vân từ pháp châu, không thì ngươi cũng ngủ mất."
"Luyện chế Phân quang tiên thuẫn..." Linh Lung Thiên lại nhìn Ngụy Tác, bổ sung, "Ngươi được Đại Lệ Thiên truyền thừa, bố trí pháp trận khống chế và kích phát nguyên khí pháp trận tất không cần hỏi ta chứ?"
"Ừ." Thời gian không nhiều, Ngụy Tác đương nhiên không đấu khẩu với Linh Lung Thiên, gật đầu rồi mục quang lóe lên, sợi lửa như mũi kim hình thành, như có sinh mệnh, bắn vào lỗ duy nhất trên lớp giáp xác của Phân quang tinh thú.
Linh Lung Thiên nhíu mày, Phân quang tinh thú tại không vực này có lẽ rất hiếm, vạn nhất luyện hỏng thì khó tìm thêm nhưng gã không thèm luyện thử mà khắc pháp trận luyện chế ngay.
Bất quá nhíu mày đoạn Linh Lung Thiên lại nghiến răng, hiểu gã làm thế thì khẳng định là vạn vô nhất thất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau