THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1211 - Chương 1215

Chương 1211: Tế ngộ muôn đời khó gặp

Lúc đó tất cả mới nhận ra nguyên khí dao động của Nam Cung Vũ Tinh cũng rực hoàng sắc quang hoa, khí tức y hệt cổ chiến thần.
"Không sai, y cũng luyện Đại hoang vấn đạo kinh! Đừng để y lại gần, không thì trừ ta và Ngụy Tác còn chống nổi thì tất cả sẽ mất hết thọ nguyên ngay." Linh Lung Thiên ủ rũ.
"Oành!"
Cổ chiến thần vung trường mâu, không chặn được Liệt khuyết tàn nguyệt pháp vực của Ngụy Tác nên bị hất đi, hóa thành quang điểm, chiến giáp tơi tả mấy chục miếng nhưng ai nấy rùng mình vì khí tức của cổ chiến thần không hề kém đi.
Chiến giáp tan thành bột, không còn nửa tia nguyên khí.
"Sao lại thế được?" Ngụy Tác hất bay cổ chiến thần nhưng không truy kích, mà hỏi Linh Lung Thiên, "Đấy là người Linh tộc? Ngươi không thể bảo y dừng tay?"
"Ngươi cứ hạ thủ..." Linh Lung Thiên run run khóe môi, như sắp khóc, "Vô dụng thôi... bản tôn của y đã chết từ xưa nhưng ý thức vẫn còn chiến đấu, còn xông lên giết..."
"Chỉ thuần túy là một đoạn sát niệm?!"
Ngụy Tác và Vu thần nữ, Nguyên Âm lão tổ hít một hơi lạnh, kinh hãi khôn cùng.Sau cùng họ cũng hiểu cổ chiến thần là gì.
Không phải cổ thi, không phải pháp thân, thậm chí thần niệm hóa sinh cũng không phải.
Đấy là ý chí, ý niệm của tu sĩ đại năng, tuy đã chết nhưng tiềm thức vẫn chiến đấu, ngưng tụ nguyên khí thành như thế!
Chỉ biết chiến đấu, chỉ biết giết đối thủ.
Dù Phù đồ không còn sinh linh nào thì "Đại Ưởng Thiên" vẫn như còn trên chiến trường, chiến đấu cho đến khi uy năng hoàn toàn tiêu tan.
Bọn Ngụy Tác chấn kinh vì "Đại Ưởng Thiên" khẳng định đã chết từ đại chiến sáu, bảy vạn năm trước nhưng đến giờ nguyên khí do tiềm thức ngưng tụ lại vẫn ngang với Chân tiên nhất trọng lưỡng trọng thì khi xưa thần thông cỡ nào, nhân vật như thế còn lưu lại chấp niệm thế này, trận chiến khi xưa thảm liệt đến đâu?
"Giết...!"
Đại Ưởng Thiên chỉ còn sát niệm hóa thành cổ chiến thần đứng lại trên không rồi rực hoàng sắc thần quang, vượt hư không lao về phía Ngụy Tác.
"Yên tâm lên đường đi, đại chiến đã kết thúc... Nếu còn Hoang tộc đại năng thì bọn mỗ sẽ trừ giúp."
Ngụy Tác kính cẩn nói với "Đại Ưởng Thiên", đồng thời phát động Động Thiên thần hỏa.
"Oành!"
Ngụy Tác lên tiếng, uy năng Đại thừa pháp âm biến hư không thành thực chất, hỏa hồng và kim hoàng sắc thần quang còn nhanh hơn, xuyên qua "Đại Ưởng Thiên" rồi như dấy lên tiểu thiên địa có lôi hỏa vô tận trong thể nội y.
"Vù!"
Thiên linh cái "Đại Ưởng Thiên" bắn đi, thái dương chân hỏa và lôi hỏa cùng nguyên khí pháp tắc kỳ lạ ngưng tụ lại thành thần kiếm, mỗi thanh lôi hỏa thần kiếm nhỏ xíu đó đều dấy lên sức mạnh xé nát thần hồn, khiến ai nấy rùng mình.
"Phu quân, Động Thiên thần hỏa sao lại diễn hóa được lôi cương kinh nhân như thế?" Vu thần nữ kinh hô, uy năng Động Thiên thần hỏa quá kinh nhân, đánh gục cả "Đại Ưởng Thiên". Thân thể y cũng rực lôi hỏa và tan rã.
"Truyền nhân... thay ta tiếp tục giết..."
Gã chưa kịp đáp thì "Đại Ưởng Thiên" đột nhiên dấy lên ý chí, trong óc tất cả vang lên giọng nói đó. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Vù!"
Đồng thời, "Đại Ưởng Thiên" mất hẳn hình thể, biến thành hoàng sắc hồng lưu, tràn vào Nam Cung Vũ Tinh.
"Là nguyên khí tinh thuần của Đại hoang vấn đạo kinh!"
"Không còn ý chí nữa rồi! Vũ Tinh, sau rốt y cảm ứng được khí tức tương tự nên tưởng ngươi là truyền nhân. Mau hút nguyên khí!"
Ngụy Tác cả kinh, khí tức rung lên, diễn hóa Liệt khuyết tàn nguyệt, định ngăn lại nhưng rồi kích động khôn tả, lách sang bên.
"Chát!" Nam Cung Vũ Tinh bị dòng sáng màu vàng giữ lại, bao trùm lên, rồi như hao tận mà tan biến.
"Có khác gì chân tiên truyền công!"
Ngụy Tác phản ứng cực kỳ nhanh, thủy linh nguyên khí hình thành một quang tráo, bao lấy Nam Cung Vũ Tinh và dải sáng.
Nam Cung Vũ Tinh đã định thần, biết là bất phàm nên xếp bằng, thi pháp theo Đại hoang vấn đạo kinh tu luyện, toàn lực hấp nạp nguyên khí thuần chính khôn tả.
"Oành!"
Thủy tráo gã thi triển quanh Nam Cung Vũ Tinh rung lên kịch liệt, nguyên khí chấn động ào ào.
"Kim đơn ngũ trọng!"
"Đúng là tế ngộ nghìn đời khó gặp!"
Ai nấy chấn kinh, như lúc mới phát hiện Hoang cổ linh viên này. nguyên khí Nam Cung Vũ Tinh lúc này kịch liệt chấn động, là kim đơn đột phá, nlúc trước vừa đột phá đến Kim đơn tứ trọng sơ giai, hiện tại chỉ mấy tích tắc đã là Kim đơn ngũ trọng!
Đích xác là tế ngộ khó tưởng tượng nổi, dù chân tiên đại năng muốn truyền công cũng không chắc được như thế, có thể đem bản nguyên nguyên khí hóa thành nguyên khí tinh thuần cho người khác trực tiếp hấp nạp. Ngụy Tác dù chấp nhận hi sinh tu vi, dồn nguyên khí cho Thủy Linh Nhi thì nàng vị tất hút được, chưa biết chừng còn xảy ra hậu quả khôn lường.
"Oành!"
Chỉ mười mấy tích tắc, nguyên khí của Nam Cung Vũ Tinh rung lên, hút lấy hoàng sắc nguyên khí nanh gấp mấy lần.
"Lên thẳng thần huyền rồi!"
Ai nấy rợn tóc gáy, đấy là tốc độ đề thăng tu vi nhanh nhất họ từng thấy, dù Ngụy Tác năm xưa lấy được Thủy hoàng phệ nhật quyết và long trủng, đổi công pháp tu luyện thì cũng không kinh nhân như thế.
Hư không lại chấn động.
Cơ hồ cũng nhanh như từ Kim đơn tứ trọng đến Kim đơn ngũ trọng, thinh không sáng rực, thiên địa nguyên khí từ xa bị hút tới, quang nhân hình thành.
Ngụy Tác lại vung tay, tế xuất hỗn kim sắc tàn phiến, che trên đầu Nam Cung Vũ Tinh.
"Nhục thân mộc hóa!" Hàn Vi Vi đột nhiên kinh hô, Nam Cung Vũ Tinh xuất hiện khí tức nhục thân mộc hóa.
Ngụy Tác không hề đổi sác vung tay, khí huyết được chân nguyên dồn vào thể nội Nam Cung Vũ Tinh.
Gã nhận ra nguyên khí của Đại Ưởng Thiên đã tan thành bản nguyên nguyên khí, không còn chân tiên khí tức hoặc đế tức, Nam Cung Vũ Tinh xung kích thần huyền trong tình huống không hề chuẩn bị, nhục thân mộc hóa là tất nhiên, nhưng gã biết khí huyết mình hóa giải được nên chỉ lo về tâm ma.
Phù đồ ở gần cửu thiên cương phong tằng, nên Cửu thiên âm phong và lôi cương nhìn rõ bằng mắt thường bị hút tới, nguyên khí rất hỗn tạp, rất có khả năng hình thành các loại thiên ma ảo tượng trong thần thức tu sĩ.
Bất quá khí huyết dồn vào thể nội Nam Cung Vũ Tinh xong thì Ngụy Tác thở phào, thần sắc nàng thập phần bình tĩnh tự nhiên, giữ vững bản tâm, xung kích thần huyền đã không thành vấn đề.
"Oành!" "Oành!" "Oành!"
Vì khí tức dấy lên với tốc độ kinh nhân, ai nấy thậm chí thấy thân thể Nam Cung Vũ Tinh ngày càng lớn lên trước mắt.
Cũng như tận mắt thấy từng ngọn núi bay lên.
"... ?"
Khi Nam Cung Vũ Tinh xung kích thần huyền, thần sắc Ngụy Tác cực kỳ bình tĩnh, nhưng thoáng sau gã tròn mắt, không thể bình tĩnh nổi.
Đột phá thần huyền xong, Nam Cung Vũ Tinh chưa dừng, nguyên khí vẫn được hút tới liên tục, lại đến lúc đột phá.
"Lẽ nào định thẳng tiến chân tiên?"
Chỉ nháy mắt sau, Ngụy Tác và bọn Cơ Nhã cùng biến sắc.
Nam Cung Vũ Tinh đã đạt Thần huyền tam trọng nhưng hoàng sắc nguyên khí trong thủy linh quang tráo của Ngụy Tác vẫn còn nhiều.
Tức là dòng chảy của Đại Ưởng Thiên bị Động Thiên thần hỏa của Ngụy Tác đánh trúng, hóa thành dòng thác nhưng không tổn thất bao nhiêu nguyên khí!
"Không biết hai thứ này có giúp Nam Cung Vũ Tinh qua được không!"
Oành, thể nội Nam Cung Vũ Tinh lại chấn động nguyên khí, trán Ngụy Tác đỏ mồ hôi, vung tay lấy Chân giải tiên đơn và nhánh Hoang cổ linh dược màu tía ra.
Xung kích chân tiên và xung kích thần huyền hoàn toàn khác nhau, dù Ngụy Tác cũng chật vật qua được, không biết khi tu sĩ xung kích chân tiên, nhục thân sẽ thay đổi thế này, nguy hiểm ra sao. Nhưng xung kích chân tiên khẳng định nguy hiểm hơn.
Nhưng giờ bảo Nam Cung Vũ Tinh dừng lại cùng vô dụng, dù gã đánh tan hết nguyên khí thì nguyên việc thần huyền của nàng đột phá hút tới một cách tự nhiên cũng đủ đạt mức đột phá chân tiên.
Hiện tại phải xem Chân giải tiên đơn chuyên để đột phá chân tiên và Hoang cổ tử nhứ thảo mà Hoang cổ bản thảo kinh ghi lại là hữu dụng có thể giúp nàng đạt tới chân tiên không thôi.
Nếu thành công là một bước lên trời, tế ngộ này sánh với tất cả may mắn của Ngụy Tác cộng lại.

Chương 1212: Chân tiên đạo lữ

Thần huyền, đối với tất cả không còn chấn động ghê gớm lắm nhưng chân tiên thì tuyệt đối chấn động cực điểm.
Nam Cung Vũ Tinh không xuất chúng lắm trong số đạo lữ của Ngụy Tác mà người có khả năng đột phá chân tiên nhất là Vu thần nữ sắp đạt Thần huyền ngũ trọng.
Đột phá chân tiên cũng phải là người khác, Nam Cung Vũ Tinh đột phá chân tiên thì không ai ngờ nên chấn động càng lớn.
"Nàng ta có thể một bước lên trời sao?"
Ai nấy há hốc miệng, nhìn Ngụy Tác và Nam Cung Vũ Tinh.
"Oành!"
Tích tắc sau, Nam Cung Vũ Tinh lại chấn động nguyên khí như vô hình cự nhân bay lên, giang tay trên không!
Hư không cũng tràn đầy mới mẻ, như tất cả đều thay đổi.
"Bắt đầu đột phá chân tiên rồi!"Bọn Cơ Nhã giật giật chân mày.
"Phù!" Ngụy Tác đã chuẩn bị, khí tức của Nam Cung Vũ Tinh vừa rung lên là Chân giải tiên đơn và Hoang cổ tử nhứ thảo mã thượng tại tha thủ trung băng toái, trực tiếp bị tha đích thủy linh nguyên khí trùng thành nhất cổ cổ chí tinh chí thuần đích dược lực, nhất hạ tựu đả nhập liễu Nam Cung Vũ Tinh đích thể nội.
Oành!
Bát phương vân động!
Thiên địa vân khí đều biến hóa, hình thành vô số hình ảnh kỳ lạ, nào là linh thú, nào là đạo tôn, tụ vào trung tâm là Nam Cung Vũ Tinh.
"Xoạt!"
Thiểm điện, thiên hỏa, tinh quang, như ngọn roi khổng lồ quất xuống.
"Không xong!" Thiên địa dị tượng này cũng như lúc Ngụy Tác đột phá chân tiên nhưng gã vốn lấy ra vô số linh thạch chợt biến sắc.
Nam Cung Vũ Tinh thay đổi nét mặt, gương mặt kiều diễm méo đi.
"Ngụy Tác, làm sao đây!" Hàn Vi Vi thậm chí kêu lên, nhận ra là tâm ma cực kỳ lợi hại.
Ngụy Tác toát mồ hôi lạnh, tâm ma nhập xâm kiểu này không ai giúp được, người khác nhúng vào chỉ tổ gấy ra tâm ma ảo cảnh càng lợi hại.
"Nàng ta qua được không?"
Nhưng chỉ mấy tích tắc sau, bọn Ngụy Tác đều cuồng hỉ vì Nam Cung Vũ Tinh trở nên an định tường hòa hẳn.
"Chát!"
Cơ hồ đồng thời, thiên địa tựa hồ hơi rung lên, các loại tinh quang đột nhiên ngưng tụ.
"Thành! Hóa ra xung kích chân tiên, càng gần cửu thiên cương phong tằng, cửu thiên lôi cương tằng, càng gần ngoại vực tinh thần nguyên khí thì càng nguy hiểm nhưng thành công sẽ càng có lợi!"
Ngụy Tác cuồng hỉ lấy ra vô số linh thạch, quay tít quanh Nam Cung Vũ Tinh. Gã nhận ra thần huyền pháp thân và thể nội chân nguyên của nàng đang chuyển hóa, đột phá chân tiên không thành vấn đề, ở đây thì hút được nhiều tinh thần nguyên khí có lợi, lợi ích càng lớn!
Sau này khi gã đột phá từ Chân tiên nhất trọng đến Chân tiên lưỡng trọng sẽ lên đến độ cao nhất ở cửu thiên lôi cương tằng.
Gã thậm chí nghĩ rằng thượng cổ Hoang tộc đại năng giữ Phù đồ gần với cửu thiên cương phong tằng cũng vì thế.
"Ta... ta..." Nam Cung Vũ Tinh mở mắt kêu lên không dám tin. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Chân tiên khí tức dấy lên.
Lực hút kinh nhân khiến các loại tinh quang hình thành quang nhân trên đầu và linh khí từ linh thạch cùng chảy vào thể nội.
"Có lẽ chỉ những viễn cổ tu sĩ được quán đỉnh thì mới so được với tốc độ tu thành chân tiên của nàng. Ít nhất mấy vạn năm nay, tốc độ này khẳng định là đệ nhất nhân." Ngụy Tác lắc đầu, nếu không phải là đạo lữ của gã tất gã ghen tị đến phát cuồng.
Viễn cổ tông môn có công pháp truyền thừa tu vi đặc biệt, các đại năngkhi thọ nguyên hao tận thì dồn một phần tu vi cho đệ tử đỉnh nhọn, nhưng có mấy tông môn như thế? Lại có mấy chân tiên có thể truyền công?
Cũng như ở thượng cổ tu đạo quốc độ, bình dân trở thành quân vương.
Từ thần huyền đến chân tiên đã đành, còn từ kim đơn trực tiếp đột phá đến chân tiên thì khiến ai cũng phát cuồng.
"Linh Lung Thiên, Đại Ưởng Thiên tu vi gì?" Nguyên Âm lão tổ cũng hít sâu liên tục để trấn án cuồng đào hãi lãng trong lòng, đồng thời hỏi Linh Lung Thiên.
"Y là đế thiên." Linh Lung Thiên liếc bọn Nguyên Âm lão tổ.
"Đế thiên? Triệt để siêu việt chân tiên."
Chấn kinh thì chấn kinh nhưng ai cũng hiểu.
Chân tiên tứ trọng ngũ trọng đại năng vận dụng nguyên khí pháp tắc đã vượt cực hạn tưởng tượng của thần huyền đại năng, thậm chí chân tiên khác cũng không hiểu được, nói gì đến đế thiên cấp.
Tuy còn đại đế cấp nhưng nếu coi chân tiên là đỉnh cao nhiều người cả đời cũng không thấy, thì đế thiên cấp đã là cửu thiên tinh thần, cao hơn nhiều.
Nhân vật như thế dốc hết nguyên khí đưa một người từ Kim đơn cảnh đề thăng đến Chân tiên nhất trọng thì chúng nhân còn chấp nhận được.
"Là thời đại gì nhỉ? Thiên khung tan vỡ, Diệt thế thú triều, tu đạo giới đã lâm vào đường cùng nhưng chúng ta lại có tới ba chân tiên, lẽ nào vinh nhục hưng suy đã có định số?" Trưởng Tôn Cảnh và Ngọc Thiên tông tông chủ nhìn Trạm Đài Linh Lan còn chưa bị Phổ độ thần quang độ hóa và Ngụy Tác, rồi nhìn Nam Cung Vũ Tinh tinh quang lấp lóe mà cảm khái.
"Vợ là chân tiên mà ta cũng có. Ha ha!"
Ghen tị đoạn Ngụy Tác lại đắc ý liễu.
Hiện tại chiến lực của gã sánh với Chân tiên tam trọng đại năng, không có gì phải lo lắng, nhưng xưa nay, bao nhiêu đại nhân vật như thế, bản thân có thể lợi hại nhưng không mấy ai có đạo lữ là chân tiên.
Tuổi như gã mà có chân tiên đạo lữ, đích xác đáng để đắc ý.
Trước kia, ở đại lục nào cũng vậy, nam tu chỉ có ba thứ để thể hiện mình là tu vi, pháp bảo và đạo lữ.
Phân niệm cảnh nữ tu tựu đã có vô số nam tu theo đuổi, Kim đơn cảnh như Thủy Linh Nhi thì mọi thiên tài tu sĩ đều thèm khát.
Một Phân niệm cảnh nam tu nhưng có Kim đơn cảnh đạo lữ thì không biết bao nhiêu người sẽ ghen tị.
"Chuyện này... còn có lợi như thế?"
Đắc ý một lúc, nhìn tinh quang trên mình Nam Cung Vũ Tinh và lực hút kinh nhân tan dần, gã đột nhiên sáng mắt hít sâu một hơi.
Lúc đột phá đến chân tiên, Ngụy Tác đã biết chân tiên chi thân dù không tu luyện, bình thường cũng vẫn hút được tinh thần nguyên khí, tu vi vẫn tăng tiến, nhưng giờ gã nhận ra tinh thần nguyên khí hút vào nhiều hơn hẳn.
Là từ Nam Cung Vũ Tinh hút tinh thần nguyên khí.
Ngụy Tác cũng như cục nam châm, thêm Nam Cung Vũ Tinh thì như thêm một khối nữa, hút được càng nhiều tinh thần nguyên khí.
Nam Cung Vũ Tinh đột phá chân tiên, có lợi cho tu vi của gã, quả thật là niềm vui bất ngờ.
"Vu thần nữ và Cơ Nhã cũng đột phá chân tiên, không phải sẽ gấp mấy lần, ai cũng có lợi sao."
Ngụy Tác thầm nghĩ, rồi cười nham nhở.
Cười thầm vì trong óc gã có một ý nghĩ nham nhở: "Nam Cung Vũ Tinh hiện tại là chân tiên, nhục thân đã thay đổi, chân tiên chi thân... Hai chân tiên song tu, lợi ích chắc càng cao, không biết uy năng Huyền sát quỷ trảo sẽ tăng tiến thế nào. ."
"Tiếng gì nhỉ?" Đột nhiên ai cũng nghe thấy tiếng ô ô từ xa.
Thanh âm như vạn quỷ gào khóc lao đi trong gió, âm thanh hòa lại vào nhau. Ân ẩn ước ước còn có nguyên khí dao động, như nước triều dâng lên.
"Chát!"
Bạch sắc linh vụ quanh Hoang tộc linh viên không còn uy năng, chỉ lơ lửng lờ lững, Ngụy Tác phất tay, lôi hỏa quét qua, tất cả bị thổi tan.
"Xoạt..."
Bạch sắc linh vụ bị Ngụy Tác quét sạch, nhìn ra thì ai cũng tròn mắt, hít hơi lạnh.

Chương 1213: Người trong quả cây

Họ đang ở trong một bình nguyên mênh mông

Bình nguyên ngoài Hoang tộc linh viên vốn đầy sương trắng, rậm rạp cây cối, không có dấu tích gì của phế khư, như thể là một hoang nguyên cách xa phế khư lúc họ vào.

Hoang tộc linh viên chỉ là một mảnh cực nhỏ trong hoang nguyên vô biên.

Phù đồ rộng đến khó tưởng tượng nổi.

Hiện tại bên ngoài Hoang tộc linh viên tuy mọc đầy cây cối nhưng không có linh dược ghi trong Hoang cổ bản thảo kinh. Đều là cây cối tự nhiên, không được Hoang tộc chăm sóc.

Bọn Ngụy Tác chấn kinh nhất vì ở mé trái hoang nguyên vô biên là một ngọn núi chọc trời!

Chỉ có thể dùng hai chữ "chọc trời" hình dung, kể cả Ngụy Tác cũng chưa thấy ngọn núi nào như thế.

Dù là núi non ở man hoang hoang nguyên giữa bảy đại lục khi xưa, hay ngọn núi liên miên cao năm, sáu nghìn trượng lúc bọn Ngụy Tác vào Phù đồ đều không so được.

Ngọn núi trong tầm mắt, dù với mục lực của Ngụy Tác cũng không thấy đỉnh, ít nhất cũng cao hai vạn trượng!

Tầm mắt chúng nhân chỉ nhìn được đến lưng núi, chừng tám, chín nghìn trượng. Ở độ cao này, mọi thữ đều chìm trong hắc sắc nùng vụ, các hình dạng không ngừng biến ảo trứ, trông như cự ma.

Trên lưng núi lấp lánh vô số u quang, như có vô số binh khí u lam sắc, u hắc sắc va nhau, ngọn núi trên Phù đồ này có một nửa găm vào cửu thiên cương phong tằng!

Như muốn chọc thủng trời cao.

Đừng nói bọn Ngụy Tác, dù ngọn núi trong Hoang tộc linh viên mà so với ngọn núi này cũng quá nhỏ bé.

Vào trong núi rồi lên đỉnh núi sẽ là cảnh tượng nào?

Đối diện núi non cỡ này, ai cũng thấy thiên địa trải ra vô hạn.

Trên núi có mấy dải ngân hắc sắc cuồng phong, mỗi dải như hơn trăm thiên long tụ tập lại, tựa hồng thủy xô xuống man hoang bình nguyên.

Một dải đang đổ về phía bọn Ngụy Tác.

Âm hắc sắc cuồng phong khuếch tán càng lúc càng rộng, như biển gầm, dọc đường đi qua là cây cối tan nát, thanh thế càng dữ dội.

"Phu quân, cuồng phong này không do tự nhiên hình thành, lẽ nào ai đó chạm vào cấm chế?" Vu thần nữ nhíu mày bảo.

"Chắc vậy. Ngọn núi này găm một nửa vào Cửu thiên âm phong tằng, nhưng không bị san bằng chứng tỏ có cấm chế phòng hộ. Nếu cấm chế không vững thì hoang nguyên đã tan tành lâu rồi, lấy đâu ra cây cối sinh trưởng mấy vạn năm." Ngụy Tác gật đầu.

"Đi thôi, chúng ta đến xem đã." Gật đầu đoạn Ngụy Tác lại bảo chúng nhân.

Ở nơi mênh mông thế này, lại không có địa đồ Phù đồ, chỉ còn cách tìm kiếm từng chỗ.

Chỉ mấy chục tích tắc sau, âm hắc sắc cuồng phong như biển gào xô tới.

"Phù!" Ngụy Tác phát thổ hoàng sắc linh quang quang tráo bao lấy tất cả, cương phong trong âm hắc sắc cuồng phong và mảnh gỗ vụn xung kích lên chan chát nhưng không phá được.

"Vũ Tinh tỷ, giờ đã đột phá chân tiên, thần thức đến mức nào?" Hàn Vi Vi và Thủy Linh Nhi đến gần Nam Cung Vũ Tinh ngắm nghía.

"Đại khái chừng một nghìn bảy, tám trăm dặm." Nam Cung Vũ Tinh thử xong thì đáp, ngực cũng phập phồng vì hồi hộp.

"Lợi hại."

"Chỉ thế hả?"

Hai tiếng kêu vang lên, người cho rằng lợi hại là Thủy Linh Nhi, cho rằng ít là Hàn Vi Vi.

"Kinh nhân như thế mà muội còn thấy ít?" Thủy Linh Nhi hỏi.

" Tứ tí hoang tộc trước kia một đòn ba, bốn nghìn dặm. Mà không phải cao nhất. Y chẳng phải chỉ có thực lực chân tiên sao?" Hàn Vi Vi hỏi lại.

"Hoang tộc cũng như Linh tộc, thọ nguyên rất dài, mất nhiều năm mới trưởng thành, Tứ tí hoang tộc đại năng tuy chỉ có chân tiên chiến lực nhưng đã sống mấy nghìn năm, thời gian nhục thân được chân nguyên tưới nhuần càng dài, thần thức cũng tăng theo, tích lũy lâu như thế, chỉ cần không quá xui xẻo thì sẽ kiếm được không ít linh dược." Linh Lung Thiên bảo Hàn Vi Vi, "Tứ tí hoang tộc đại năng đó tuy phát đòn cách ba, bốn nghìn dặm nhưng độ chuẩn xác kém xa."

"Về thọ nguyên thì tu sĩ không thể so với Hoang tộc." Nguyên Âm lão tổ gật đầu.

"Gian thương, Động Thiên thần hỏa có vẻ đã được ngươi diễn hóa, hiện tại Nam Cung Vũ Tinh có thể môn thuật pháp này thì ngươi truyên thụ đi thôi." Linh Lung Thiên hít sâu một hơi, từ từ nói, "Đại Ưởng Thiên tuy chỉ là đế thiên nhưng công pháp đặc thù, khi xưa là thành viên của nhóm mạnh nhất."

"Chỉ là đế thiên?" Bình thường mà nghe Linh Lung Thiên nói bốn chữ này tất ai cũng kêu lên nhưng giờ thì lại lạnh buốt trong lòng.

Họ hiểu rõ trận chiến Bắc Mang khi xưa có nhưng nhân vật nghịch thiên một mình đấu với mấy đế thiên, còn cả các đại đế như Thông Thiên đại đế, Bất Hủ đại đế.

Phổ thông đế thiên thì khi đó không có gì đặc biệt kinh thiên.

Linh Lung Thiên và Đại Ưởng Thiên khi đánh lén hoặc bày kế sẵn thì có thể đối phó cao thủ siêu việt đế thiên cấp của đối phương, nếu đứng trong vòng chiến cao nhất cũng rất có tác dụng.

Theo thông tin Đại Lệ Thiên để lại, toán Linh tộc có chiến lực cao nhất như Đại Ưởng Thiên đấu với các nhân vật Hoang tộc đỉnh nhọn thì dạt đi đâu đó thì không biết. Đại Ưởng Thiên đến tám, chín phần chết ở đây thì Phù đồ nay e là chiến trường sau cùng của trận chiến Bắc Mang.

Cõ lẽ Hoang tộc đại năng cấp cao nhất đã dẫn dụ Linh tộc đại năng nên đây để tận dụng ưu thế.

Các nhân vật đỉnh cao để lại dư uy cũng phi phàm, như cổ chiến thần do chút ý thức sau cùng của Đại Ưởng Thiên hình thành thì không phải Ngụy Tác mà là Trạm Đài Linh Lan tất không địch nổi.

"Vũ Tinh, đây là Động Thiên thần hỏa đã được thay đổi, cho thêm nguyên khí pháp tắc của chân hỏa và lôi cương tương khắc tương sinh, đọc là nhanh chóng tham ngộ được." Ngụy Tác gật đầu, đưa ngọc phù cho Nam Cung Vũ Tinh.

Hiện tại "mua bán" thế này thì gian thương Ngụy Tác đương nhiên biết cách.

Nam Cung Vũ Tinh tuy đã là chân tiên, uy năng Đại hoang vấn đạo kinh thập phần bất phàm nhưng nhục thân tương đối kém, đấu với chân tiên khác thì rất nguy hiểm.

Từ khi vào Phù đồ đến giờ, cứ tìm tiếp tất có lợi, đại bản doanh Hoang tộc này là cấp cao nhất, ít nhất cũng là đế thiên, rơi rớt cái gì cũng phất phàm, hơn hẳn rèn luyện bên ngoài vài trăm năm, nhưng cũng nguy hiểm trùng trùng.

Hoang tộc đoạn tí không bay bừa trên không, nơi này xuất hiện Đại Ưởng Thiên, nên hiện tại Ngụy Tác cũng cho là ở đây có Hoang tộc đại năng liên tục phát lam sắc đoạn tí thu hút người tới.

Gã chỉ không hiểu qua lời bọn Trạm Đài Linh Lan thì uy năng cánh tay cụt không tệ, người phát ra còn thần thông đến đâu, sao lại không xuất thế? Sao lại không nói rõ luôn trong lam sắc đoạn tí?
...

"Đây là?"

Trong khi bọn Ngụy Tác phá âm hắc sắc cuồng phong đi về ngọn núi găm vào Cửu thiên âm phong tằng trung thì trong một sơn cốc mênh mông, Thiên Cửu thần quân và Thần Lan vương Yến Bắc Quy cùng hơn hai mươi tu sĩ Nghịch Hỏa minh đang run lên.

Trong sơn cốc mọc mấy chục Hoang cổ thực chu cao lớn, kỳ quái vô cùng.

Mỗi cây đều xanh biếc, cao cả trăm trượng, trông như Đăng lung thảo nhưng to hơn vô số lần.

Trên cành cây vươn lên trời có quả to cỡ hai, ba thân người.

Quả nào cũng màu vàng nhạt, hơi trong như bọc thủy tinh, nhưng bên trong là một nhân ảnh hiện rõ!

Chương 1214: Linh thực nô

Những nhân ảnh này trông như tu sĩ ở trần nhưng nhìn kỹ thì nhiều chỗ có tinh kim, có chỗ lại có giáp xác như yêu thú.

Tinh kim và giáp tựa hồ dính liền huyết nhục, thành một phần thân thể.

Như thể các "Tu sĩ" này đã được cải tạo, gắn vào tinh kim hoặc bộ phận trên mình yêu thú.

Các thân ảnh lơ lửng trong dịch quả, vốn đã cực kỳ quỷ dị, nhưng càng rùng mình hơn là trên mình họ dấy lên khí tức kinh nhân, thoạt ẩn thoạt hiện.

"Cái quỷ quái gì đây?"

Thiên Cửu thần quân nhợt nhạt nhìn sơn cốc không mọc cỏ dại mà chỉ có mấy chục cây to, kinh hỏi Thần Lan vương Yến Bắc Quy, chứ không dám lại gần.

"Khí tức này hơn hẳn chúng ta." Thần Lan vương Yến Bắc Quy biến sắc.

"Lẽ nào còn sống? Khí tức trên chúng ta, tức là thực lực chân tiên?" Thiên Cửu thần quân lùi lại.

"Lưỡng vị thần quân..." Một lão giả thấp lùn mặc kim sắc pháp y, chừng hơn năm mươi, ở sau lưng hai người, hít sâu một hơi nghiến răng run giọng: "Tại hạ đọc được trong điển tịch, thứ quỷ dị này rất giống Linh thực nô của một thượng cổ tông môn."

"Linh thực nô? Cổ tịch nói thế nào?" Thấy Kim đơn tứ trọng lão giả nói, Thiên Cửu thần quân và Thần Lan vương Yến Bắc Quy cùng hỏi.

"Theo cổ tịch đó, thời thượng cổ từng có tông môn là Hoa Linh tông biết một pháp môn tà độc, đem tu sĩ bắt được “trồng” vào một số loại cây, khiến tu sĩ đó như biến thành quả, được linh lực và dinh dưỡng của cây tưới nhuần, rồi gắn với những bộ phận của yêu thú có nguyên khí lợi hại, thậm chí gắn thần thiết nội giáp tại thể nội hoặc phù văn tinh kim pháp trận. Các tu sĩ sau khi bị cải tạo thì thực lực đại tăng, không có ý thức, trở thành nô bộc cho tông môn đó." Lão giả hít liền hai hơi mới có thể nhợt nhạt nói tiếp, "Vì pháp môn đó quá độc ác nên tông môn đó bị các tông môn vây công diệt gọn."

"Cũng không hẳn là Linh thực nô, nhưng tương tự." Thiên Cửu thần quân sáng mắt, "tu sĩ chúng ta có thể khống chế không?"

"Không có ghi lại, tại hạ chỉ đọc ở đó những chuyện từ thượng cổ chứ không thấy ghi lại cách khống chế Linh thực nô như hà." Lão giả lắc đầu.

"Yến đạo hữu, sao hả?" Thiên Cửu thần quân trầm ngâm rồi hỏi Thần Lan vương Yến Bắc Quy.

Ý của y rất rõ, trong sơn cốc quỷ dị này có tới bốn mươi mấy Linh thực nô, Yến Bắc Quy đã khẳng định ít nhất cũng tu vi chân tiên. Nếu điều khiển được thì Thiên Cửu thần quân cho là mấy minh hội của tu đạo giới sẽ phải thần phục, hình thành tu đạo thần quốc chưa từng có, y và Yến Bắc Quy là chí tôn chí cao vô thượng.

"Chúng ta không nên động vào thứ đó." Thần Lan vương Yến Bắc Quy biến sắc mấy lần, hiển nhiên thập phần do dự, hít sâu một hơi rồi lắc đầu, sầm mặt, "Tình hình này thì nơi đây rất có khả năng là lãnh địa của vực ngoại thiên ma, bị thượng cổ đại năng hủy đi. Hiện tại tuy chúng ta qua ghi chép mà Liên đạo hữu đọc được mà đoán đây là Linh thực nô nhưng thật ra có phải hay không, có gì khác thì chúng ta không biết. Dọc đường đến đây chúng ta đã thấy thủ đoạn của vực ngoại thiên ma, đơn phòng trước đó đều không phải phổ thông đơn phòng, mà là chỗ tiến hành các loại thí nghiệm, nghiên cứu dược tính và công thức mới. Linh thực phu này rất có khả năng là vật thí nghiệm của chúng, dù không phải thì đã qua mấy vạn năm, ai biết được thay đổi thế nào. Dù khi xưa có thủ đoạn khống chế, chúng ta cũng không nên thử. Linh thực nô thập phần quỷ dị, chiến lực đều trên chúng ta.”

"Với chiến lực của chúng ta, bắt một kẻ ra thử thì chắc cơ hội thành công không nhỏ?" Thiên Cửu thần quân nhìn nhân ảnh quỷ dị trong quả cây, tỏ vẻ tham lam.

"Sao lại chỉ bắt một ra thử? Vạn nhất ra hết thì sao?" Thần Lan vương Yến Bắc Quy hỏi, "Thiên Cửu thần quân các hạ muốn thì cứ việc, nhưng để tại hạ đi đã. Tại hạ không dám mạo hiểm, cũng không định chạm vào mấy cây quỷ dị này, ở đây quá rộng, không tính việc chúng ta thu lợi không ít, mặc kệ đây mà tìm tiếp có khi có lợi hơn nữa."

"Yến đạo hữu nói đúng, Linh thực nô mà chỉ chiến lực Thần huyền tam, tứ trọng thì có thể mạo hiểm thẻ xem nhưng giờ đành an toàn là trên hết." Thiên Cửu thần quân gật đầu, mắt hơi ánh lên lạnh lẽo, rõ ràng bất màn với việc Thần Lan vương uy hiếp mình.

"Đi." Thần Lan vương Yến Bắc Quy không đổi sắc hay nhiều lời, thân ảnh loáng lên, giữ cự ly trăm trượng với Hoang cổ thực chu kỳ dị, alo sang đầu kia sơn cốc.

Thiên Cửu thần quân và các Kim đơn tu sĩ của Nghịch Hỏa minh cũng cẩn thận vòng qua, khuất bóng vào sơn cốc quỷ dị.

Độn quang của tu sĩ Nghịch Hỏa minh khuất đi chừng một tuần hương thì vang lên tiếng động ở mé trái, hồng sắc hà quang đột nhiên nứt ra, bạch quang cùng cường uy lao vào, tựa hồ từ cấm chế nào đó xông vào.

Bạch quang là bạch bào đại năng đã gặp "Đại Ưởng Thiên".

Y và toán tu sĩ cùng bỏ chạy nhưng giờ một mình vào cốc này chứ không thấy ai khác.
Y lúc này cực kỳ nhếch nhác, vai trái thủng một lỗ, có lục sắc thần quang lấp lóe, tựa hồ đang phá hoại nhục thân, khí tức giảm đi, thụ thương không nhẹ.

"Đây là?"

Vào sơn cốc, thấy hàng cây quỷ dị thì bạch bào đại năng giật nảy mình. Một tích tắc sau, nhìn rõ cảnh tượng, mắt y kinh hỉ cực độ.

Vù, y không sợ Hoang cổ thực chu quỷ dị, trực tiếp đáp xuống dưới một gốc, trước một quả cây trong suốt.

Nhìn rõ nhân ảnh, bạch bào đại năng càng vui mừng.

Bạch bào đại năng lao nhanh dưới tán Hoang cổ thực chu, xem xét từng quả cây trong suốt.

Nhìn kỹ mỗi quả cây, bạch bào đại năng dừng lại trước một quả, nhân ảnh trong đó là một thanh niên ở trần, chừng hơn hai mươi, mi tâm có một khe nứt dài xuống tận mũi, như mọc thứ gì ở trong.

Ngực thanh niên có một khối đồng lục sắc tinh kim không theo quy tắc nào thò ra, bề ngoài là phù văn nhỏ hơn kiến không biết bao nhiêu lần, mục lực người thường không thể nhìn rõ.

Đồng lục sắc thần quang từ khối tinh kim bắn ra, chảy lên làn da nhợt nhạt, trông như huyết mạch.

Bạch bào đại năng dừng lại trước quả cây, cắn lưỡi phun tinh huyết và chân nguyên.

Đoạn y vung tay liên tục, phát ra hàng loạt lam sắc quang phù.

Tinh huyết cùng chân nguyên phun ra như bị hút sạch, ẩn vào quang phù.

Mười mấy tích tắc sau, y liên tục phát ra hơn trăm lam sắc quang phù, tụ thành một phù lục dài.

"Đi!"

Tay phải vung mạnh, lam sắc phù lục như lưỡi dao đâm vào vỏ quả. Xoạt, hoàng sắc tương dịch chảy ra, lam sắc phù lục bắn vào mình thanh niên.

Cơ hồ đồng thời, thanh niên mở bừng mắt.

Chương 1215: Hoang thần nô không nghe lời

Thanh niên mở mắt thì khí tức kinh nhân dấy lên.

"Chát!" "Chát!" "Chát!" ...

Mọi nhân ảnh trong mở bừng mắt, như đèn lồng lửa ma đột nhiên sáng lên.

Kể cả thanh niên đứng trước bạch bào đại năng, ánh mắt mỗi nhân ảnh trong quả cây đều không có tình cảm.

Tất cả đều nhìn vào bạch bào đại năng.

Những nhân ảnh ở trong quả nguyên lành đều ngâm trong dịch quả vàng nhạt, nhìn bạch bào đại năng qua lớp dịch thì càng quỷ dị.

Bạch bào đại năng cứng người, hơi hoảng sợ.

Nhất thời y đứng im, mọi nhân ảnh trong quả cây cũng bất động, cực kỳ quỷ dị.

"Chát!" "Chát!" "Chát!" ...

Mấy tích tắc sau, trừ thanh niên đã chảy hết dịch quả đứng trước bạch bào đại năng thì các nhân ảnh bị đánh thức lại nhắm mắt.

Thanh niên vẫn bất động nhìn bạch bào đại năng.

"Ra nghe lệnh ta."

Bạch bào đại năng mắt lóe lên mấy lần rồi nghiến răng, nói với thanh niên.

"Tuân mệnh, chủ nhân." Giọng nói nhạt nhẽo như của cương thi từ miệng thanh niên vang lên, vò quả trước mặt bạch bào đại năng hóa thành tro, thanh niên quỷ dị bước ra.

"Mặc pháp y vào."

Bạch bào đại năng cực kỳ cuồng hỉ, một tấm hôi sắc pháp y kiểu hành vân lưu thủy được lấy khỏi nạp bảo nang đưa cho thanh niên quỷ dị.

Thanh niên quỷ dị mặc luôn pháp y.

Hôi sắc pháp y che đi quá nửa diện mạo thanh niên quỷ dị nên trông y không quá đặc biệt.

"Ngươi biết gì về nơi này không?" Bạch bào đại năng hơi do dự rồi hỏi.

"Không rõ, chủ nhân." Thanh niên quỷ dị đáp gọn.

"Ngươi nhớ lai lịch của mình không? Trừ ta là chủ nhân thì ngươi còn biết gì nữa?" Bạch bào đại năng nhíu mày hỏi.

"Tiểu nhân chỉ biết ngài là chủ nhân." Thanh niên quỷ dị đáp gọn, khí tức thập phần cổ quái, gần như chân tiên khí tức, có huyết khí nên không phải tử vật, nhưng khác với khí tức khí huyết của tu sĩ, như thể là khí huyết tu sĩ hòa với khí huyết yêu thú, và sinh khí của cây cối.

"Đúng là Hoang thần mà Hoang thần tổ tông ghi lại, trừ phụng mệnh hành sự ra thì như một thân cây." Bạch bào đại năng càng kinh hỉ rồi nhíu mày lẩm bẩm: "Nhưng sao ở đây có nhiều Hoang thần nô như thế? Lẽ nào chốn cổ quái này liên quan đến Hoang tộc tổ tông?"

"Chủ nhân, tiểu nhân không hiểu." Thanh niên quỷ dị bình thản đáp.

"Từ giờ ngươi là Hoang thần nô." Bạch bào đại năng bảo.

"Tuân mệnh chủ nhân, tiểu nhân là Hoang thần nô." Thanh niên quỷ dị bất động đáp.

"Hoang thần nô, ngươi biết thần thông gì?" Bạch bào đại năng lại hỏi.

"Chủ nhân, thần thông là gì, tiểu nhân không biết." Hoang thần nô đáp ngay.

"Ta vẫn chưa quen. Chỉ coi Hoang thần nô chỉ là cây cỏ nghe hiệu lệnh giết người, mà ta còn hỏi thế." Bạch bào đại năng lẩm bẩm rồi cười lạnh: "Có thần thông gì thì khi giao chiến là biết. Với thực lực Hoang thần nô này, thì khi cổ chiến thần và hóa hình yêu thú đó đến thì chúng sẽ biết thế nào là hối hận."

"Hoang thần nô, theo ta." Lẩm bẩm đoạn bạch bào đại năng hừ lạnh, rực lam sắc thần quang cất bước.

"Tuân mệnh, chủ nhân." Hoang thần nô dấy lên khí tức đáng sợ, theo sau bạch bào đại năng, ràn rạt hoàng sắc quang hoa.

Bạch bào đại năng vẫn dao động nguyên khí liên tục, độn quang nhanh hơn, thấy Hoang thần nô thong thả theo sát thì tỏ vẻ đắc ý.

"Ít nhất thì người Nghịch Hỏa minh đã vào đây, vạn nhất có kẻ biết cách khống chế Hoang thần nô..."

Bạch bào đại năng và Hoang thần nô sắp rời sơn cốc, đột nhiên y như nhớ ra, dừng lại ở đầu kia.

Hoang thần nô dừng lại, im lặng.

"Hoang thần nô, diệt hết cây cối và Hoang thần nô khác đi." Bạch bào đại năng lạnh lùng chỉ vào dãy Hoang cổ thực chu.

"Tuân mệnh, chủ nhân."

Y đáo đoạn ngực ánh lên đồng lục sắc thần quang, lan khắp toàn thân, đồng lục sắc thần văn từ tay hình thành một cây trường đao nghìn trượng chém tới.

Hoang cổ thực chu như vật sống, phát ra đạm hoàng sắc thần quang, hình thành một quang tráo hình bán nguyệt.

"Chát!"

Hoàng sắc quang tráo chống chọi được một chốc là tan rã.

Đồng thời, Hoang cổ thực chu nát vỏ, dịch quả chảy ra như máu, mấy quả cây nổ tung, Hoang thần nô như tu sĩ ngủ say trong đó mở mắt nhìn bạch bào đại năng và Hoang thần nô đứng cạnh.

Đồng lục sắc thần đao không dừng, cứ chém qua, chặt Hoang thần nô rơi xuống thành mấy đoạn.

"Chát!"

Chém gục mấy Hoang thần nô xong, thanh niên đi cạnh bạch bào đại năng lóe đồng lục sắc thần quang, thần đao rực thần quang chém vào quang tráo của một Hoang cổ thực chu tự động phát ra, giết hai Hoang thần nô rơi xuống.

"Chát!" "Chát!" "Chát!" ...

Từng gốc Hoang cổ thực chu nổ tung, dịch quả chảy tứ tan, thêm một Hoang thần nô không có sức chống trả bị diệt.

Cả sơn cốc đầy hoàng sắc tương dịch, lơ lửng toàn mảnh vỡ Hoang cổ thực chu, tổng thể còn năm cây.

"Chát!"

Lại một cây nổ tung, ba Hoang thần nô rơi xuống.

Thần đao Hoang thần nô của cạnh bạch bào đại năng vốn chém xuống, đến sát ba Hoang thần nô đang rơi, thì y đột nhiên dừng lại, khí tức hủy diệt thụt thò trên hư không.

Đôi mắt vô hồn của y như có thêm thứ gì đó.

Mục quang dừng lại ở một trong ba Hoang thần nô.

Là một nữ tu, lưng bị cấy hỏa hồng sắc giáp xác, tay thò ra bạch sắc thần thiết nhọn hoắt, tạo cảm giác như từ xương mọc ra.

"À?" Thấy Hoang thần nô đột nhiên dừng lại, bạch bào đại năng mục quang lóe lên kịch liệt, biết ngay biến đổi của Hoang thần nô đến từ nữ tu.

"Không thể giết..." Y chưa kịp nói thì Hoang thần nô cầm đồng lục sắc thần đao đột nhiên nói.

"Ngươi nói gì?!" Bạch bào đại năng nín thở, kinh hãi nhìn Hoang thần nô.

Y hiểu rõ hơn bọn Thiên Cửu thần quân nhiều, biết thứ này không thể có tư duy, không thể cãi lại mệnh lệnh!

"Không thể giết..."

Hoang thần nô đột nhiên lại nói, mục quang nhìn vào y.

Bạch bào đại năng hóa thành bạch sắc lưu quang lùi nhanh.

Cơ hồ đồng thời, đồng lục sắc thần quang trên mình Hoang thần nô bừng lên, thần đao mang theo khí tức kinh nhân rạch ngang vòm xanh, chẻ vào bạch bào đại năng.
"A!"

Bạch bào đại năng rợn tóc gáy, không ngăn được đồng lục sắc thần đao, thể nội phun ra vô số lam sắc thần quang đều tan nát, chỉ kịp kêu lên thê thảm rồi đứt đôi người.

Cơ hồ đồng thời, đầu tư tiếp tục lao đi, thân thể nổ tung thành màn sáng màu lam.

Bạch bào đại năng xui xẻo cực điểm, nhất phương chí tôn nhưng vào Phù đồ thì liên tục gặp cường địch, thụ thương không nhẹ, hiện tại thu phục được Hoang thần nô thực lực kinh nhân thì lại thành châm lửa đốt mình, bị bức phải thi triển bí thuật, chỉ còn cái đầu thoát thân.

"Phù!"

Màn sáng thân thể bạch bào đại năng hóa ra bị đồng lục sắc thần đao quét sạch. Nhìn theo hướng dầu y biến mất, Hoang thần nô không hề truy kích, đến bên nữ tu, mắt hấp háy mấy lần rồi ôm đối phương, nhìn quanh hoang mang, thậm chí không biết nên làm gì.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau