THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Pháp y bị lỗi

Hai người đã nói rõ từ trước, liên tục rung sợ tơ vàng để báo tin, Hàn Vi Vi rụt rè chui khỏi lam sắc quang tráo, vẫy vẫy tay với Ngụy Tác, ra hiệu cho gã vào.
"Vào trong nói chuyện, ta bảo sư thư là đang bế quan đột phá Chu thiên cảnh."
Ngụy Tác gật đầu, vào trong lam sắc quang tráo, Hàn Vi Vi mới thở phào, hỏi gã, "Thế nào, hôm nay đến tìm ta có việc gì?"
Ngụy Tác không đáp mà hỏi ngược, "Có tin về Tử hồ hoa chưa?"
"Không có, thứ như thế toàn Linh Nhạc thành vị tất đã có." Hàn Vi Vi lắc đầu chán nản, "Ta đã phát tin sẽ mua với giá cao, nhưng trước đây đã được đấu giá ở Lăng Tiêu thành, giá thành giao là mười vạn viên hạ phẩm linh thạch, ta hiện thời không thể mua nổi nên sẽ mượn chút linh thạch của Trân Bảo các, sau đó sẽ từ từ trả dần. Đằng nào thì dù ta tiêu tốn nhiều linh thạch sư thư cũng không thương tâm, nhưng nếu bảo là trong năm năm tu vi không thể tiến bộ thì khẳng định sư thư chết mất. Hơn nữa... "
"Hơn nữa cái gì?" Thấy nàng ta ngừng lời, Ngụy Tác lại hỏi."Thôi vậy, nói với ngươi cũng không sao vì ngươi chắc cũng biết, sư thư của ta là đại luyện đơn sư, lại xinh đẹp như thế, nam nhân muốn cưới sư thư có nhiều lắm, trong đó có hai người mà sư thư đồng ý thì họ có thực lực lấy được Tử hồ hoa, bất quá sư thư không thích ai hết." Hàn Vi Vi nói với gã: "Kỳ thực vì thế, ta càng không muốn sư thư biết ta đã dùng một viên Hợp hư đơn."
Gã gật đầu hiểu ý, tuy gã chưa gặp nhưng Cơ Nhã hiệu xưng Linh Nhạc thành đệ nhất mỹ nữ, dùng mông mà suy nghĩ cũng biết nàng ta có bao nhiêu người theo đuổi có thân phận cao tuyệt. "Lần trước ngươi nói là quan hệ với sư thư rất tốt cơ mà?" Ngụy Tác gật đầu xong thì ghen tị hỏi thêm một câu, từ năm mười ba tuổi đến giờ, gã không còn người thân nữa.
"Đương nhiên, cha mẹ ta mất sớm. Từ bé ta đã được sư thư nuôi nấng, vốn sư thư còn có thiên phú tu luyện hơn ta nhiều, lại là tu sĩ có hỏa linh căn, nhưng thấy ta không có thiên phú gì về luyện đơn, sư thư vì Trân Bảo các mà trở thành luyện đơn sư. Từ lâu rồi sư thư đã đạt tới tu vi Chu thiên cảnh nhất trọng, không vì trở thành luyện đơn sư, không có nhiều thời gian tu luyện, chưa biết chừng sư thư đã tu luyện đến Phân niệm cảnh rồi cũng nên." Thấy gã nhắc đến Cơ Nhã, Hàn Vi Vi càng đau lòng, "Ta muốn kiếm nhiều linh thạch, tu luyện nhanh một chút, tu vi đủ cao rồi thì sư thư không cần vất vả thế nữa."
"Cơ Nhã là tu sĩ Chu thiên cảnh có hỏa linh căn?" Vốn nàng ta là băng tuyết mỹ nữ nổi danh, giờ lại nghe nói là tu sĩ có hỏa linh căn thiên phú thì Ngụy Tác ngẩn người. Cả Linh Nhạc thành không mấy ai biết điều này. Nghe Hàn Vi Vi nói vậy, gã tăng thêm mấy phần hảo cảm với Hàn Vi Vi và Cơ Nhã. Đối với tu sĩ thì tu vi là tất cả, hiện thời không mấy tu sĩ chịu hy sinh tu vi vì những thứ khác.
"Đúng rồi, sao hôm nay ngươi lại đến tìm ta?" Trong lúc Ngụy Tác hơi trầm mặc, Hàn Vi Vi nghĩ ra việc chính yếu, hàng mi dài đọng hơi sương nhướng lên nhìn gã hỏi.
"Cho ngươi hai thứ này." Ngụy Tác lấy hai tấm Ký sự phù đưa cho Hàn Vi Vi.
Hàn Vi Vi nghi hoặc: "Đây là?"
"Đây là Ký sự phù, cũng như Ký sự thanh phù mà Trân Bảo các bán, bất quá tu vi của ta không đủ, không làm được ngọc phù như thế." Ngụy Tác giải thích: "Ta sắp đi xa, nửa tháng sau không thấy ta về thì ngươi giữ lại một tấm, tấm kia giao cho Nam Cung Vũ Tinh."
"Ngụy Tác, ngươi không phải định sinh ly tử biệt với ta chứ?" Hàn Vi Vi có phần hồ nghi nhìn Ngụy Tác, "nghe ra có vẻ không ổn, có phải ngươi định làm việc gì nguy hiểm thương thiên hại lý chăng?"
Ngụy Tác liếc nàng ta, "Ta sợ là không còn giữ được mạng, lần trước săn Song đầu khuyển tưởng vạn vô nhất thất mà thiếu chút nữa bị lấy mạng. Đối với tu sĩ không có nguy hiểm hay không nguy hiểm, như ta thì không nắm chắc tất không làm."
Hàn Vi Vi gật đầu đồng cảm, "Cũng phải, kẻ như ngươi đời nào vào chỗ không nắm chắc."
"Chà!" Nghe Hàn Vi Vi nói vậy, Ngụy Tác thiếu chút nữa bổ chửng, kêu lên: "Đừng nói lằng những nữa, ngươi nói đi có cần không, hai tấm phù của ta ghi lại không ít thứ tốt lành đâu."
"Cần, đương nhiên cần." Hàn Vi Vi hớn hở thu hai tấm Ký sự phù, lại nói, "Ngụy Tác, ngươi viết thư tình cho Nam Cung Vũ Tinh hả? Không phải ta tò mò lắm sao, ta nói trước là ta sẽ xem trộm."
"..." Ngụy Tác tắt tiếng, bảo ngươi muốn nghĩ thế nào cũng được rồi quay đi.
Mới đi được hai bước, Ngụy Tác lại nghe thấy Hàn Vi Vi gọi phía sau, "Ngụy Tác, nói cho rõ nhá, ta chỉ giữ hộ ngươi hai tám phù này trong nửa tháng, đợi ngươi quay lại lấy. Nếu sau nửa tháng mà ngươi không quay lại, ta sẽ xem lén đấy. Đúng rồi, ta nghe được một tin tức, bên ngoài Thiên khung có chỗ là Di Thiên cốc, vừa hay dạo này có thể vào được, ta định hỏi ngươi là có hứng thú vào đó thử vận may chăng."
"Biết rồi." Ngụy Tác không ngoái lại, chỉ xua tay, "Chỗ đó quá nguy hiểm, muốn giữ mạng thì chịu khó ở nhà. Đợi ta về sẽ dẫn ngươi đi kiếm linh thạch." Nói đoạn gã rời chỗ ở thiên cấp của Hàn Vi Vi trong tâm trạng phức tạp .
Thật ra Ký sự phù gã đưa cho Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh có nội dung giống nhau, ghi lại cách luyện Hỏa cầu phù và Bổ thiên đơn.
Ngụy Tác làm vậy vì trên đời không còn người thần nữa, Nam Cung Vũ Tinh và tiểu mỹ nữ mông cong chí ít còn là băng hữu từng cùng gã chung sống chết. Vạn nhất gã chết tại Di Thiên cốc thì cũng nên để lại cho họ gì đó, tu vi của Hàn Vi Vi không thể đề thăng, nhưng Bổ thiên đơn có thể giúp công pháp của nàng ta tiến giai.
Hiện tại Hàn Vi Vi tu luyện chân nguyên công pháp huyền cấp cao giai, trong năm năm mà dùng Bổ thiên đơn đề thăng đẳng cấp công pháp, tương đương với tu vi có tiến bộ. Coi như gã trả nợ cho Hàn Vi Vi.
Bất quá nếu gã an toàn quay về, khẳng định sẽ lấy lại hai tấm Ký sự phù, tu đạo giới có quá nhiều trường hợp có thể chung hoạn nạn nhưng không thể chung phú quý, vạn nhất Hàn Vi Vi cùng Nam Cung Vũ Tinh có gì bất trắc, thứ này đồn ra ngoài thì ưu thế của gã mất sạch.
Trừ phi có ai trong hai người trở thành đạo lữ song tu của gã.
"Hắc hắc!"
Nghĩ vậy, Ngụy Tác vui vẻ hẳn, cho rằng dù là Nam Cung Vũ Tinh hay Hàn Vi Vi, hai mỹ nữ đều không tệ.
Gã không mang theo Hàn Vi Vi và hai huynh đệ đầu óc giản đơn vì gã không định giao chiến với ai mà chuẩn bị sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào, thu được lợi là chạy ngay.
Có pháp khí phòng ngự và pháp khí tiến công đều là linh giai, cả một bộ ẩn thân pháp khí nữa cùng với phi độn pháp bảo, và Đào thần ngọc để ra vào khu vực bị Hủ cực thần quang bao trùm, chỉ cần không gặp tu sĩ Phân niệm cảnh trở lên cũng có Đào thần ngọc và gặp mặt là hạ sát thủ thì Ngụy Tác nắm chắc thoát thân được. Mang theo bọn Hàn Vi Vi sẽ tạo thành gánh nặng.
Hiện tại dù là ở chỗ Cửu Đỉnh trai của Mộ Dung Thần, hay ở Kim Ngọc các, pháp khí đều đã luyện chế xong xuôi.
...
Gần nửa canh giờ sau, giả trang một phen xong xuôi, thậm chí còn sử dụng một viên Dịch khí đơn, Ngụy Tác hỉ hả rời Kim Ngọc các, đi một vòng quanh thành rồi mới vòng về thành bắc, vào Cửu Đỉnh trai.
Âu Dương sư thúc của Kim Ngọc các Điền chưởng quỹ luyện khí quả nhiên không sơ sót gì, bối giáp của Xích giáp trùng trưởng lão được oy luyện thành linh giai phòng ngự pháp thuẫn.
Pháp thuẫn luyện chế từ bối giáp Xích giáp trùng trưởng lão dày kinh nhân, đủ che kín trước mặt Ngụy Tác.
Không cần cho thêm nhiều mấu nhọn vào cũng đủ tao cho người ta hơi hướm hung hãn, trừ năng lực phòng ngự linh giai chân chính ra, pháp thuẫn còn được Âu Dương lão giả khắc pháp trận kích phát một chút hỏa nguyên chi khí vốn có.
Lúc sử dụng, bề mặt pháp thuẫn sẽ có một lớp lửa mỏng, nếu pháp khí có chất liệu không tốt đánh trúng sẽ bị ngọn lửa hủy hoại. Vì luyện chế từ bối giáp Xích giáp trùng trưởng lão, tấm linh giai pháp thuẫn đầu tiên của Ngụy Tác này được gã đặt tên là Xích giáp thuẫn.
Có pháp khí này phòng ngự không thành vấn đề, tiếp theo là xem ẩn hình pháp y do Mộ Dung Thần luyện chế thế nào.
"Quý tiền bối." Ngụy Tác vào Cửu Đỉnh trai, điếm viên mặt ngăm đen nhìn rõ gã thì tỏ vẻ kính nể, bước lên nói cực kỳ cung kính, "Điếm chủ đang đợi tiền bối tới, tiền bối muốn mua gì đó trước hay gặp điếm chủ?"
"Đưa ta vào gặp lão bản của ngươi." Thản nhiên trả lời một câu, Ngụy Tác lại vào gian phòng của Mộ Dung Thần ở hậu viện. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Quý huynh đệ, pháp y này gặp đôi chút trục trặc trong khi luyện chế." Vừa thấy gã, Mộ Dung Thần đã tỏ vẻ khó xử nói, "Chỉ có thể nói rằng thành công một nửa."
"Thành công một nửa?" Ngụy Tác hơi biến sắc. Ẩn hình pháp y rất quan trọng với gã.
"Là thế này." Mộ Dung Thần có vẻ áy náy đưa tấm pháp y gấp rất gọn gàng lấp lánh ngân sắc quang mang cho Ngụy Tác, "Vốn lúc luyện chế pháp y này, lão phu định luyện thành một tấm pháp y có thể ẩn hình, uy năng phòng ngự cũng đạt đến bán linh giai trở lên. Sau đó lão phu phát hiện da Phệ tâm trùng trưởng lão rất đặc biệt, có thể phản lại một phần uy năng thuật pháp nên muốn tăng thêm một tầng pháp trận, biến lực phòng ngự tăng thêm và phản lại uy năng của địch thủ. Nhưng vì thế mà xuất hiện vấn đề, luyện chế thất bại, tổn thương đến lực phòng ngự vốn có, thành ra pháp y này tuy vẫn có công hiệu ẩn hình nhưng lực phòng ngự chỉ là bán linh giai, không chặn được xung kích từ bán linh giai trở lên."

Chương 122: Ra ngoài Thiên khung

Phù, Ngụy Tác đang nhăn nhó chợt thở phào.
"Luyện chế pháp y thất bại, lão phu cũng rất tiếc." Mộ Dung Thần tỏ vẻ xin lỗi, "Lão phu chỉ thu phí dụng bằng bốn phần mười."
"Được." Ngụy Tác gật đầu đồng ý.
Ông ta đã nói là không chắc thành công trăm phần trăm, luyện đã luyện rồi, trở mặt cũng vô dụng. Chỉ cần lúc sử dụng cẩn thận hơn, không để bị đối thủ công kích trúng là được. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Linh quang lóe sáng, Ngụy Tác mặc tấm pháp y trông thật xoàng xĩnh, từ truyền tống pháp trận trong bụng núi ở Thanh Phong lăng đi ra.
Thấy gã một mình rời khỏi bụng núi, hai đệ tử Thiên Nhất môn trông coi pháp trận tỏ rõ vẻ coi thường.
Tu vi hai đệ tử Thiên Nhất môn trông coi pháp trận này, trong số ngoại môn đệ tử thuộc nhóm khá cáo, đều là Thần hải cảnh tứ trọng, Ngụy Tác hiện tại tuy dùng Tiềm Ẩn quyết áp chế một tầng tu vi, nhưng vẫn là Thần hải cảnh ngũ trọng, đổi lại bình thường, hai đệ tử Thiên Nhất môn không dám nhìn gã bằng ánh mắt đó.
Lúc này mà xuất hiện tại Thanh Phong lăng, cả hai không cần nghĩ cũng biết gã đến Di Thiên cốc.
Ngũ sắc độc chướng ở Di Thiên cốc bên ngoài Thiên khung nhạt dần, chỉ riêng tu sĩ từ truyền tống pháp trận ở Thanh Phong lăng ra khỏi Thiên khung cũng hơn sáu bảy trăm. Thanh Phong lăng bình thường thưa dấu chân người cơ hồ đã bị tu sĩ ghé qua thuận tiện quét sạch, hiện tại dù là lưỡng cấp yêu thú cũng không tìm được con nào.Đừng nói các tông môn ở Linh Nhạc thành mà tu sĩ của các phái trong mười mấy thành trì gần đó đã lục tục đến Di Thiên cốc.
Phần lớn các tu sĩ này đều đạt Chu thiên cảnh trở nên, thậm chí có cả tu sĩ Phân niệm cảnh.
Các tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng có đến cũng túm năm tụm ba thành nhóm, được tu sĩ Chu thiên cảnh dẫn đầu, chuẩn bị vàp Di Thiên cốc.
Tu sĩ Thần hải cảnh đến một mình như Ngụy Tác cũng có, nhưng với người khác nhìn vào, tu sĩ cỡ đó mà đến Di Thiên cốc một mình thì quá nửa khả năng sẽ mất mạng.
...
Lúc đó có rất nhiều tu sĩ ở ngoài Di Thiên cốc đợi cho ngũ sắc độc chướng ngày càng nhạt dần sẽ.
Thậm chí đã có nhiều tu sĩ có năng lực kháng độc cao hoặc có tị độc pháp bảo đã vào trong cốc, từ bên trong vọng ra tiếng yêu thú gầm gào cùng tiếng thuật pháp, pháp khí phát ra.
Nhưng số tu sĩ đang tới cũng không ít, lúc qua Thanh Phong lăng, thấy nhiều đạo độn quang từ các hướng lướt đến Di Thiên cốc.
Tình hình đó khiến Ngụy Tác không hề nóng lòng, thậm chí không sử dụng cả bạch ngọc hạc, chỉ dùng đến Phong vân lý.
Vào cốc sớm tuy có thể lấy được linh dược dễ phát hiện nhưng ban đầu, số lượng tu sĩ và yêu thú tràn vào đông nhất, mật độ cao nhất, về lý là nguy hiểm nhất.
Di Thiên cốc rộng hơn nghìn dặm, khi số tu sĩ này vào thì mật độ không còn cao như thế nữa. Ngụy Tác vốn có mục đích kỳ rõ ràng, chủ yếu muốn tìm Tử hồ hoa vốn có linh thạch cũng không mua được, lấy được Tử hồ hoa rồi thì kiếm được lợi ích nào hẵng hay, nếu tình thế quá ác liệt thì gã sẽ chạy ngay, không vào sâu mạo hiểm làm gì.
Từ Thanh Phong lăng đến Thiên khung được thượng cổ đại năng tạo ra không xa.
Ngụy Tác thong thả lướt đi, Thiên khung nối trời liền đất xuất hiện trước mắt.
Đó là một màn sáng trắng mênh mông hơn cả tưởng tượng.
Từ mặt đất vươn lên, nối liền với tầng không vô tận, dù là cao giai yêu thú có năng lực phi độn kinh nhân bay đến độ cao cũng kinh nhân cũng không thể vượt qua được Thiên khung.
Ngay cả đại tu sĩ Kim đơn cảnh cũng vậy, không thể bay vượt qua Thiên khung, tựa hồ Thiên khung nối liền với thiên ngoại, không thể vượt qua.
Thiên khung không chỉ vươn lên trời cao mà còn ăn sâu xuống lòng đất, dù yêu thú có thể độn địa cũng không thể chui xuống mà vượt qua Thiên khung.
Tu sĩ sáng tạo ra Thiên khung hùng vĩ thế này, tồn tại đã mấy vạn năm, lại có thể đơn hướng ngăn chặn cao giai yêu thú xâm nhập thật ra có thần thông cỡ nào?
Thiên khung kéo dài không rõ bao nhiêu vạn dặm, bảo vệ cả toàn Thiên Huyền đại lục, trong màn sáng trắng đó luôn phát ra khí tức không minh từ bi khiến tu sĩ nào nhìn thấy Thiên khung cũng sinh lòng kính sợ.
Ngụy Tác dừng lại trước bạch sắc quang mạc.
Gã đưa tay chạm vào màn sáng.
Như xuyên qua một màn nước, tay gã dễ dàng đưa sang bên kia.
Gã rút tay lại, đứng im lặng trước bạch sắc quang mạc một lúc.
Gã nhìn Thiên khung trước mắt và miền hoang dã vô biên ngoài kia, ánh mắt trừ niềm kính sợ còn cả những thứ khó diễn tả bằng.
Thân ảnh gã loáng lên, lao ra ngoài Thiên khung.
...
Bên ngoài Thiên khung, là man hoang hoang dã khó tưởng tượng nổi.
Đủ loại cổ thụ mấy chục người ôm mới xuể mọc dày mít. So với bên trong Thiên khung, cây cối mọc tua tủa không theo trận tự nào, thoáng nhìn là tạo cho người ta cảm giác dị thường dã man, hoang loạn.
Liên tục có yêu thú kỳ hình quái trạng rất hiếm thấy bên trong Thiên khung lướt qua, dù đứng ở cây cổ thụ cao nhất nhìn cũng chỉ thấy hoang nguyên liên miên, không thấy điểm kết thúc.
Bên trong Thiên khung là thế giới do tu sĩ thống trị, bên ngoài Thiên khung, tuyệt đại đa số các nơi là thế giới của yêu thú.
Gần một sơn cốc mọc đầy cổ thụ ngất trời vỏ màu đen kịt, một dải thanh quang từ xa lao tới.
Phát ra thanh quang là một chiếc quạt ngọc xanh biếc, rộng chừng hai trượng, bên trên có ba tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng.
Đứng giữa là một trung niên tu sĩ dáng vẻ uy nghiêm, đep dây lưng bạch ngọc, mặc hoàng sắc long văn bào, bên trái là một mỹ nữ đầy đặn mặc cung trang màu lục nhạt, bên phải là một đạo sĩ mặc áo bào xanh có tua rua chừng ba mươi tuổi.
Thoáng sau, phi độn pháp khí này bay đến phái trên sơn cốc rồi đáp xuống.
Ba người sắp lọt vào sơn cốc thì đột nhiên bên dưới rực lục quang, xuất hiện một màn sáng màu lục.
Ba tu sĩ Chu thiên cảnh nghi thái bất phàm chợt biến hẳn sắc mặt, vội giảm đà lao xuống, nhanh chóng rời khỏi tầng không sơn cốc.
Trong sơn cốc xanh biếc lại là một vùng khác hẳn, một lão giả trông đầy ngạo nghễ, mặc pháo bào toát ra bạch sắc vân khí ngồi xếp bằng trên một tảng đá.
Trước mặt lão tụ tập chừng hơn bốn mươi tu sĩ.
Có chừng hơn hai mươi tu sĩ mặc pháp y các màu, hai mươi tu sĩ còn lại cùng mặc lục sắc pháp y phát ra mộc hệ linh khí.
Trong số này, thấp nhất cũng là tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng, không thiếu cao thủ Chu thiên cảnh lưỡng trọng, thậm chí tam trọng.
Lão giả mặt mũi kiêu ngạo kia lại có tu vi kinh nhân Chu thiên cảnh ngũ trọng!
"Coi như các ngươi biết điều." Khẽ ngẩng lên, thấy ba tu sĩ Chu thiên cảnh cuống quít bỏ chạy, lão giả hơi cười lạnh, nhìn về lối vào bên trái sơn cốc.
Lục quang lóe lên, lục sam thiếu nữ tu vi Chu thiên cảnh nhất trọng tiến vào, cực kỳ cung kính nói với lão giả, "Bạch trưởng lão, người Thiên Nhất môn và Tụ Tinh tông đã vào Di Thiên cốc, người Đông Dao thắng địa chưa thấy làm gì đáng chú ý."
"Hừ! Thiên Nhất môn và Tụ Tinh tông đều đã vào, các ngươi cũng xuất phát đi!" Lão giả nhìn hơn bốn mươi tu sĩ đứng trước mặt, cười lạnh nói: "Các vị đệ tử, ta nói lại một lần, về nguyên tắc Nguyệt Hoa tông tuy không muốn đối địch với những môn pháp ngang ngửa, nhưng Nguyệt Hoa tông cũng không sợ mấy tông môn đó, nếu họ có ý xấu thì các ngươi cứ ra tay nhưng phải làm cho gọn gàng, để người ta tóm được chứng cớ thì coi như chỉ còn cách tự xử. Với những môn phái và thế lực khác, kẻ nào dám cản cứ giết là xong. Chuyến này ai hái được linh dược ra đều thường một viên linh đơn, cho vào Tàng kinh điện chọn một môn huyền cấp cao giai thuật pháp. Nếu hái được linh dược trong danh sách của môn chủ thì thưởng một môn địa cấp đê giai thuật pháp! Cộng thêm một vạn viên hạ phẩm linh thạch!"
"Đệ tử lĩnh mệnh!" Lão giả vừa dứt lời, hơn bốn mươi tu sĩ đều sôi trào nhiệt huyết, chia thành ba nhóm tỏa vào trong rừng.
Lão giả Nguyệt Hoa tông bình tĩnh nhìn theo đệ tử khuất bóng rồi mới đứng dậy, tựa hồ chuẩn bị đi vào Di Thiên cốc.
Đúng lúc đó ở ngòi xa phía đông, một dải sáng cực kỳ nghênh ngang lướt theo hướng này đến Di Thiên cốc.
Dải độn quang đều là kim sắc chiến xa điêu khắc hình lôi vân và thiểm điện.
"Minh Tiêu thành Lôi Tiêu tông?" Sáu chữ phát ra bằng giọng hơi lạnh lùng từ miệng lão giả, cả Thiên Nhất môn cũng không được bạch y lão giả coi ra gì mà tròng mắt lão chợt hơi co lại.
"Xa thế mà cũng đến hả? Xem ra Lôi Tiêu tông lần này quyết tâm đoạt được linh dược nào đó."
Trong một sơn cốc ở phía tây tụ tập hơn ba mươi tu sĩ mặc áo giáp da thú các màu, chú ý đến chùm độn quang cực kỳ khoa trương trên không.
Tuy Di Thiên cốc không có cấm không thuật pháp, nhưng thường thì các tu sĩ không bay vào một cách nghênh ngang nhi thế. Căn bả như vậy sẽ thành đích ngắm của các yêu thú cao giai.
Bên ngoài Thiên khung, đầy rẫy yêu thú lục cấp trở lên mà cả tu sĩ Phân niệm cảnh cũng khó đối phó.
"Dù tu sĩ Lôi Tiêu tông tu sĩ có tu vi cao, không sợ trở thành mục tiêu của yêu thú và tu sĩ khác, Di Thiên cốc còn nhiều chỗ tồn tại Hủ thần cực quang, không có Đào thần ngọc thì chúng khẳng định không dám nghênh ngang bay vào như thế." Trung niên tu sĩ mặt sẹo cầm đầu, âm trầm cực độ nói, "Đợi chúng phân tán xong, chúng ta tìm cách giết vài tên, đoạt lấy Đào thần ngọc!"
"Được!" Tuyệt đại đa số tu sĩ mặc áo da thú đủ màu bật cười, đồng thời mỗi tay một cái nô thú đại.
Các tu sĩ này có vẻ thuộc một đại tông môn chuyên về ngự thú.

Chương 123: Đêm tối đầy sát cơ

Ba mươi mấy cỗ kim sắc chiến xa của Lôi Tiêu tông lướt qua không trung, Ngụy Tác lúc đó đang thận trọng đi trong một vạt rừng đầy bụi gai.
"Chà! Đây là tông môn gì hả?" Thấy độn quang đó, Ngụy Tác cũng toát mồ hôi.
Hiện tại gã đi về phía đông nam Di Thiên cốc, thấy số kim sắc chiến xa đi về phía chính đông thì mới thở phào.
Đi thêm một lúc, gã đột nhiên nghe thấy trong khu rừng rậm bên tay trái có tiếng đấu pháp.
Ngụy Tác thoáng máy động, xác định bốn bề không có ai thì nhanh chóng lấy ra một tấm pháp y kiểu áo choàng hơi ánh bạc.
Trùm lên mình rồi dồn chân nguyên, gã tan biến đi như kỳ tích.
Cũng nhờ công lao tấm ẩn hình pháp y Mộ Dung Thần luyện chế cho gã, trước khi xuất phát gã đã bôi lên một lớp dược dịch chống lại ánh nắng, đem ra dùng bây giờ quả nhiên có thể hoàn toàn ẩn hình.Gã mặc ẩn hình pháp y, vô thanh vô tức đến gần chỗ có tiếng đấu pháp.
Rất nhanh, gã thấy một tu sĩ Chu thiên cảnh cùng hai tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng giao chiến kịch liệt với hai tu sĩ Chu thiên cảnh, gã chưa từng thấy năm người này, xuất thủ đều sử dụng pháp khí bán linh giai trở lên, nhất thời chưa phân thắng bại.
Thoáng sau, Ngụy Tác hiện rõ thân ảnh ở chỗ cách xa nơi đấu pháp, thoáng nở nụ cười khổ.
Năm người đó đều hung ác, ít nhất cũng có một phe định giết người cướp của nên mới dẫn tới xung đột.
Xem ra cảnh lừa lọc nhau, sát nhân đoạt bảo giữa các tu sĩ, đã bắt đầu ngay từ bên ngoài Di Thiên cốc.
Ngụy Tác hiện tại không muốn sinh sự, trầm ngâm một chốc rồi dựa vào ẩn hình pháp y vô thanh vô tức đi về phía đông nam Di Thiên cốc.
Còn cách không đầy năm mươi dặm, gãy nhảy lên một gốc cổ thụ đã xác định không có ai rồi nhìn vào Di Thiên cốc, tức thì hít một hơi khí lạnh.
Ngũ sắc độc chướng ngoài cốc đã triệt để ta đi, hiển lộ dáng vẻ toàn Di Thiên cốc.
Chỉ có thể hình dung là rộng lớn và cực kỳ man hoang.
Từ vị trí của Ngụy Tác chỉ nhìn được quá nửa mé đông nam sơn cốc, thị tuyến không thể nhìn được cả lòng cốc. Trong cốc có mấy ngọn núi cao vút, trên mấy ngọn núi này có nơi vẫn chưa tan hết ngũ sắc độc chướng, nhìn vào rực rỡ đủ màu, cực kỳ rùng rợn.
Vì quanh năm bị ngũ sắc độc chướng già che kín, cây cối trong Di Thiên cốc đều một màu âm trầm thảm đạm, đại đa số có dây leo quấn quýt, có những dây leo dài cả mấy trượng, tạo cho người ta cảm giác còn nhỏ hơn cả sợi tóc.
Thậm chí tạo cho người ta cảm giác như đang vào ma vực trong truyền thuyết.
Tu sĩ vào trong cốc tính đến lúc này không một nghìn cũng phải bảy tám trăm trở lên, nhưng Ngụy Tác không thấy bóng ai. Phân tán trong Di Thiên cốc mênh mông này, số tu sĩ đó chỉ là giọt nước trong biển cả, thỉnh thoảng mới thấy ánh lên quang hoa, chắc tu sĩ nào đó đang động thủ.
...
Ở lối vào phía đông nam Di Thiên cốc, một văn sĩ mặt mày nhẵn nhụi mặc hoàng sam và một đạo sĩ gầy như cây sào trúc mặc đạo bào vàng nhạt đang lướt đi.
Còn cách Di Thiên cốc mấy dặm, bạch diện văn sĩ và đạo sĩ gầy như cây sào trúc đột nhiên dừng lại.
Năm tu sĩ trẻ tuổi chừng như chưa đến ba mươi xuất hiện tại trước mặt năm người.
Năm tu sĩ trẻ tuổi đều mặc nguyệt bạch sắc pháp y thêu hình sóng nước, phía sau có hai chữ Thiên Nhất do phù văn tổ thành, đều là nội môn đệ tử của Thiên Nhất môn!
Trong Linh Nhạc thành, ngoại môn đệ tử Thiên Nhất môn rất đông, nhưng địa vị tựu tương đương với tạp vụ, lao dịch, không được môn phái trọng thị, cũng không được truyền thừa chân chính. Một khi trở thành nội môn đệ tử, thân phận và địa vị sẽ khác hẳn, không chỉ mỗi ngày được phân phối lượng linh thạch nhất định mà có thể được tu sĩ lợi hại của Thiên Nhất môn thu làm môn hạ, vừa có công pháp cao siêu vừa được môn phái bảo vệ.
Bình thường tranh đấu ở bên ngoài, giết vài ba ngoại môn đệ tử, Thiên Nhất môn khả năng sẽ không truy cứu. Nhưng giết nội môn đệ tử, e rằng sẽ lập tức bị truy sát như khi bọn Ngụy Tác giết tu sĩ yêu dị trẻ tuổi lần trước.
Bất kỳ đại tông môn nào, đối với nội môn đệ tử, thậm chí là đệ tử tinh anh đều coi trọng khác thường, đều hy vọng được những đệ tử đó hồi báo nhiều hơn. Hơn nữa cả đệ tử như thế mà không bảo vệ được thi uy tín của đại tông môn đó còn gì.
"Xin lỗi, đằng trước có trưởng bối sư môn bọn tại hạ bố trí cấm chế lợi hạ, mong hai vị vòng theo lối khác vào Di Thiên cốc."
Chặn văn sĩ và đạo sĩ gầy như cây sào trúc lại, một đệ tử Thiên Nhất môn phong độ rỡ ràng mỉm cười.
Văn sĩ mặt mày nhẵn nhụi và đạo sĩ gầy như cây sào trúc nhìn nhau với vẻ khó coi rồi im lặng vòng sang phía nam.
Khi cách năm đệ tử Thiên Nhất môn thật xa, xác định mấy đệ tử đó không thể nghe rõ, đạo sĩ gầy như cây sào trúc tỏ vẻ cực kỳ giận dữ mắng, "Thiên Nhất môn rõ ràng ỷ thế hiếp người, cậy người đông thế mạnh, giữ chặt một chỗ không cho ai vào, để người của chúng ở trong hái linh dược."
Văn sĩ mặt mày nhãn nhụi lắc đầu, nhăn nhó khuyên: "Thế cũng đành chịu, các đại tông môn đều chiếm cứ một nơi dễ vào. Tán tu như chúng ta lấy đâu ra khả năng đó, đổi lại là Lôi Tiêu tông thực lực còn trên họ thì dù nghênh ngang bay phía trên vào thẳng trong cốc, các tông môn đó cũng không dám chặn lại. Hiện tại tức giận cũng vô dụng, nên tìm một chỗ nào đó tương đối an toàn mà vào, bằng không gặp phải Hủ cực thần quang thì gay, chúng ta chỉ cần an toàn hái được chút linh dược là may mắn lắm rồi."
Sắc mặt đạo sĩ gầy như cây sào trúc hơi giãn ra, nhưng vẫn tỏ vẻ giận dữ nói, "Vói phong cách như Thiên Nhất môn hôm nay, sau này Trúc đạo nhân ta phát đạt nhất định cho Thiên Nhất môn nếm mùi đau khổ, bắt người Thiên Nhất môn không được ra khỏi Linh Nhạc thành theo cả bốn hướng đông nam tây bắc, mỏ một cái lỗ chó, chúng muốn ra khỏi thành thì cứ theo lối đó."
Cả hai vừa nói vừa khuất bóng trong khu rừng phía nam.
Chỉ tích tắc sau, ngân quang lóe lên, Ngụy Tác hiển hiện trên sau một gốc cây cách hai người không xa.
"Xem ra ẩn hình pháp y phối hợp với Tiềm Ẩn quyết, chỉ cần ta không động động dụng chân nguyên thì đến gần tu sĩ Chu thiên cảnh trong vòng năm trượng, đối phương cũng không phát giác."
Gã nhìn pháp y với vẻ vừa ý, lẩm bẩm một câu xong thì lại đành nhìn chỗ bị Thiên Nhất môn phong tỏa với vẻ chán nản, lướt lên một cây cổ thụ cành lá sum sê gần đó, vô thanh vô tức nhắm mắt điều tức. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Khu vực Thiên Nhất môn phong tỏa cũng là khu vực gần nơi có khả năng có Tử hồ hoa sinh trưởng nhất, nhưng năm nội môn đệ tử Thiên Nhất môn đều là cao thủ Chu thiên cảnh nhất trọng, chưa biết chừng bên trong còn bố trí cấm chế lợi hại, cũng đành như hai tu sĩ Chu thiên cảnh nhất dạng lúc nãy, vòng sang hướng khác vào cốc.
Tu sĩ khác đều cố gắng vào cốc lúc ban ngày, nhưng hiện tại Ngụy Tác có Chân thị pháp dịch chuyên dùng để nhìn trong bóng tối, đã mua lần trước khi cùng lục bào lão đầu dạo chợ đêm, hơn nữa buổi tối, lão cũng có thể xuất hiện trợ giúp gã bằng thần thức cảm ứng, thành ra gã định vào cốc lúc đêm.
Hiện tại Thiên Nhất môn bá chiếm góc đông nam Di Thiên cốc, Ngụy Tác quyết định đến đêm mới lén vào. Nếu Tử hồ hoa dễ tìm, chưa biết chừng đã lọt vào tay Thiên Nhất môn rồi cũng nên, nếu không dễ tìm hoặc Thiên Nhất môn chỉ từ hướng này thâm nhập Di Thiên cốc trung thì gã còn có cơ hội.
Theo gã phán đoán, Thiên Nhất môn có đến tám phần sẽ từ hướng đó vào sâu trong Di Thiên cốc. Bao năm nay mỗi lần Di Thiên cốc không bị phong bế, càng vào sâu càng ít tu sĩ, nên ở ngoài không có nhiều thứ hay ho, càng vào sâu những thứ này càng nhiều.
Đại tông môn như Thiên Nhất môn luôn có nhiều đệ tử một lòng lập công, tuyệt đối không có giống tán tu như Ngụy Tác, thu được chút lợi là chạy ngay.
Gã vừa ẩn tàng lên cây cổ thụ ở ngoài Di Thiên cốc chưa lâu, một bóng đen lớn đột nhiên từ phía nam đáp xuống, dấy lên uy áp kinh thiên khiến Ngụy Tác ở cách cả mấy trăm trượng cũng rùng mình.
Bóng đen đó không phải phi độn pháp bảo gì hết mà là yêu thú mạnh hơn ngũ cấp thượng giai Song đầu khuyển nhiều lần!
Hiện tại trong Di Thiên cốc có rất nhiều yêu thú hùng mạnh tiến vào!
Điều đó càng khiến Ngụy Tác kiên nhẫn và cẩn thận hơn.
Thời gian qua đi từng chút một, bên ngoài Di Thiên cốc tối dần.
Khi tia tịch dương sau cùng tan biến khỏi chân trời, Ngụy Tác rời cành cây, lao theo phía nam.
Lúc gần sát vùng ngoài Di Thiên cốc chỉ mấy trăm trượng, Ngụy Tác thu lại ẩn hình pháp y. Sau một lúc sử dụng. gã phát hiện ẩn hình pháp y khi di chuyển nhanh sẽ để lại một cái bóng mờ mờ.
Pháp y nay không thể triệt để cách tuyệt khí tức nên khi di động rất có khả năng bị tu sĩ khác phát hiện.
Nên chỉ khi tất yếu mới phối hợp cùng Tiềm Ẩn quyết và ẩn hình pháp khí, dùng để mai phục đánh lén kẻ khác.

Chương 124: Nguy cơ tứ bề

Trong màn đêm, Ngụy Tác tiếp tục đến gần Di Thiên cốc.
Rất nhanh, gã chỉ còn cách rìa nơi bình thường vẫn bị ngũ sắc độc chướng bao trùm không đầy năm mươi trượng.
Trước mắt lặng ngắt nhưng gã đột nhiên dừng lại.
Trong bụi cây cách gã không xa chất một đống bạch sắc khô lâu đầu bắt mắt, phía trên tùy ý cắm một tấm bài bằng gỗ.
"Không được mời thì đừng vào!"
Mấy chữ này đỏ rưc, như dùng máu viết lên.
Nhìn rõ đống bạch sắc khô lâu và mộc bài, Ngụy Tác đành hậm hực rủa thầm rồi vòng về phía nam, tìm lối khác vào cốc.
Gã vừa đi được một tuần hương, một đại hán mặc mãng văn hắc bào xuất hiện tại chỗ gã đứng lúc trước.
Đại hán ngoài ba mươi tuổi, mặt mũi âm độc này cũng là tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng, hơn nữa cũng như gã, vòng liên qua mấy chỗ có thể an toàn vào trong, nhưng đều bị đại tông môn phong tỏa.Hiện tại thấy đống bạch sắc khô lâu và mộc bài, đại hán tức thì nổi giận, hừ một tiếng âm lạnh cực độ, "Thế nào, Thiên Nhất môn bá chiếm một chỗ đã đành, cả môn phái như Bạch Khô môn cũng định chia chác Di Thiên cốc hả?"
Đoạn đại hán mặt mày giận dữ đó vẫn tiếp tục lên đường.
Thâm nhập chừng sáu, bảy mươi trượng, lọt vào phạm vi bình thường vẫn có ngũ sắc độc chướng bao phủ, coi như đã thật sự vào trong Di Thiên cốc, thì đột nhiên trong phạm vi hai, ba chục trượng quanh đại hán dấy lên từng làn bạch khí, toàn bộ ngưng thành bạch sắc cốt nhận, chém xuống rợp trời.
"Bạch khô thiên nhận trận! Lẽ nào..." Đại hán đang giận dữ đột nhiên trở nê kinh hãi cực độ, phát ra kim sắc quang tráo, đoạn cuống quít tế xuất một tấm Huyền thiết thuẫn Và Tử đồng thuẫn, rời nhanh khỏi Di Thiên cốc.
Nhưng khắp trời toàn bạch sắc cốt nhận tấn công, y cơ hồ không di động nổi.
Kim sắc quang tráo nhanh chóng hao hết y năng, vỡ vụn tan tành.
"Chát, chát, chát!"
Cốt nhận chém và hai tấm pháp thuẫn, phát ra tiếng nổ đùng đục, đại hán liên tục vong hai tay thi triển từng cây thanh sắc cự mộc, cố gắng đón đỡ cốt nhận, đồng thời kêu to van xin, "Tại hạ không biết Mặc trưởng lão ở đây nên mạo phạm, mong Mặc trưởng lão nhón tay tha mạng cho tiểu nhân!"
Nhưng cứ hô liên tục mà chung quang từ cốt nhất ra không còn ai để ý.
Thoáng sau, hai tấm pháp thuẫn chặn trước mặt y bị phá, y đem theo ánh mắt tuyệt vọng, bị cốt nhận giết chết tại chỗ.
Ngụy Tác không rõ rằng quyết định đi vòng đã cứu gã một mạng.
Lúc này gã đứng trong một đống đá ở phía nam lối vào vùng bị Bạch Khô môn chiếm cứ.
Đối với tu sĩ khác thì này không dễ qua được.
Phía trước đống đá, bên ngoài Di Thiên bình thường vẫn bị ngũ sắc độc chướng bao trùm là những đầm lầy lớn nhỏ đủ cả, trong đó mọc lên không ít thực vật kỳ quái.
Trước chỗ Ngụy Tác đứng, trên một bãi đất còn khá khô ráo, còn nằm một thi thể hắc sắc cự thử tựa hồ chết đã lâu, lông da cũng đã rữa nát.
Nhưng bốn ngọn trảo của hắc sắc cự thử còn lấp lánh như ngọc thạch, bóng loáng như mới, bụi cát chưa vương vào, rõ ràng nó mới chết chưa lâu.
Ngụy Tác quan sát một chốc, lùi vào trong vạt rừng rậm cạnh đó rồi hiện thân nhanh chóng, xách một con nham xà bình thường vừa bị gã giải quyết ném mạnh vào chỗ hắc sắc cự thử.
Trên không trung cách hắc sắc cự thử mấy trượng, thân thể nham xà bốc lên khói xanh rồi nhanh chóng rữa nát, rơi xuống đất đã biến thành một bộ xương trắng.
"Chỗ này quả nhiên có Hủ cực thần quang, Hủ cực thần quang nghe nói là do thượng cổ đại năng giao thủ, hủy thiên diệt địa, được sao trời rơi xuống mang theo. Nhìn kỹ thì vẫn nhận ra manh mối." Giọng lục bào lão đầu vang lên trong tai gã, "Bất quá ngươi có Đào thần ngọc, vào theo lối này chắc không thành vấn đề."
Ngụy Tác gật đầu, trong rừng núi thường có sương phớt qua, Hủ cực thần quang bình thường vô hình còn xuất hiện quang ảnh như ánh nước, còn ở đây gần như không thể tìm được.
Lấy Đào thần ngọc của điếm viên tai dài cho, Ngụy Tác thận trọng đi và Di Thiên cốc.
Quả nhiên, trong vòng mười trượng quanh Ngụy Tác, Hủ cực thần quang bao trùm khu vực này chợt tan biến, gã ung dung đi vào đầm lầy.
Gã không hơi đâu để ý đến con chuột đã rữa nát.
Phệ cốt thử chỉ là nhị cấp trung giai yêu thú, tan nát thế này cũng không còn giá trị bao nhiêu.
"Ở kia có một cọng Hủ cốt liên, có thể dùng để luyện chế đơn độc, giá trị đại khái ba mươi viên hạ phẩm linh thạch tả hữu."
"Trong đầm lầy bên trái có một gốc Hắc ma hành, giá trị hai mươi viên hạ phẩm linh thạch."
Vào rìa Di Thiên cốc, Ngụy Tác vừa thận trọng cất bước vừa quan sát tình hình chung quanh, lục bào lão đầu cũng quan sát xem có thứ gì giá trị quanh đó không.
Gã không nóng lòng, lại có những linh dược tuy giá trị không cao, dù không mang đi bán thì sau này có thể sẽ dùng đến, nên theo lời lục bào lão đầu nhắc nhở, gã thận trọng hái hết số linh dược cho vào hắc sắc nạp bảo nang.
Bán một cái nạp bảo nang, giờ gã còn hai cái khác, một vàng một đen.
Hiện tại hoàng sắc nạp bảo nang đựng toàn linh thạch và pháp khí gã có thể sử dụng bất cứ lúc nào, còn hắc sắc nạp bảo nang là vật gã dùng để đựng những thứ lấy được trong chuyến đến Di Thiên cốc này, như thế lúc về kiểm kê lại cũng dễ dàng.
Mỗi lần phỏng kín là mười năm, mở ra lại nguy cơ trùng trùng, Di Thiên cốc quả nhiên danh bất hư truyền, số lượng các loại linh dược vượt xa bất kỳ địa phương nào gã từng tới. Chả trách có những tu sĩ Thần hải cảnh tứ trọng, cũng đến Di Thiên cốc thử vận may.
Đi qua đầm lầy mấy dặm, đã hái được linh dược trị hơn hơn một trăm bảy mươi viên hạ phẩm linh thạch.
Mục đích lớn nhất chuyến này là Tử hồ hoa, nên đi qua đầm lầy nặng mùi đó, Ngụy Tác vào sâu hơn trong Di Thiên cốc, từ từ dạt về phía đông.
...
Một lão giả mặc áo bào trắng ngồi xếp bằng trên đỉnh một tảng đá đột nhiên thò ra trong Di Thiên cốc.
Nhìn từ xa, lão giả có phần gầy gò đó tựa hồ là trưởng lão họ Bạch của Nguyệt Hoa tông.
Linh Nhạc thành Thiên Nhất môn, Thất Tinh thành Tụ Tinh tông, Đông Dao thắng địa, Lạc Nguyệt thành Nguyệt Hoa tông, là mấy tông môn có thế lực nhất trong mấy thành thị gần đây.
Đến gần mới phát giác lão giả không phải là trưởng lão Chu thiên cảnh ngũ trọng họ Bạch của Nguyệt Hoa tông. Pháp y trên mình lão trong như dùng toàn các đốt xương trắng xuyên lại với nhau, bạch khí liễu nhiễu, cực kỳ ghê rợn.
Diện mạo của lão cực kỳ âm trầm, mũi chim ưng khoằm khoằm, lưỡng quyền nhô cao, trông như trên mặt không có thịt, không chỉ dấy lên một tầng hắc khí, trong mắt cũng như có hắc sắc quỷ hỏa nhấp nháy, xem ra công pháp tu luyện thập phần quỷ dị.
"Di Thiên cốc này không phải là Linh Nhạc thành, Thiên Nhất môn các ngươi muốn độc chiếm nơi này cũng không làm được."
Ngồi im lặng một chốc, lão đầu mũi khoằm mặt mũi âm trầm cực độ lẩm bẩm rồi liên tục búng tay, bắn một viên bạch sắc pháp châu vào khu rừng gần đó.
Không lâu sau, trong núi vốn còn trong trẻo chợt bừng lên bạch sắc mê vụ.
Cười lạnh với vẻ vừa ý, lão giả chợt lướt đi, như con quạ hòa vào núi rừng, thoáng sau đã khuất bóng.
"Sao lại đột nhiên có sương mù nhỉ?"
Ngụy Tác tất nhiên không hiểu gì những việc trên.
Gã đứng trước một gốc cây cổ thụ có quả rất đặc biệt, nhìn hai thi thể tu sĩ trong đống đá ngổn ngang trước mặt.
Tử trạng của hai tu sĩ này thập phần thảm liệt, ngực người mặc thanh sắc pháp bào thủng một lỗ lớn, cơ hồ bị thuật pháp nào đó trực tiếp đánh nát làm hai mảnh. Tu sĩ cao lớn mặc áo giáp đỏ rực, trừ mặt bị tước đi một mảng thịt lớn thì trên mình cũng lỗ chỗ vết máu.
Nhìn vào, cạnh đó trừ vài dấu vết thuật pháp oanh kích còn mấy mảnh pháp thuẫn bị thủng lỗ chỗ và bị đánh vỡ tan.
Tấm thuẫn bị đánh vỡ cũng là bán linh giai Huyền quy thuẫn gã từng sử dụng, tấm còn lại không rõ dùng xương yêu thú nào đó luyện thành.
Pháp y của hai tu sĩ đều bị lật lên, hoàn toàn trống rỗng, hình như linh thạch đại đã bị lục sạch.
Ngụy Tác quan sát một lúc, chạm vào ngực tu sĩ cao lớn mặc áp giáp da đỏ rực, đột nhiên ánh mắt lạnh lại, nhanh chóng lấy ra Phệ linh thuẫn rực bạch sắc hỏa quang, đồng thời nhanh chóng lùi vào khu rừng ở sau lưng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Thân ảnh gã vừa tan biến trong rừng thì từ phía sau một tảng đá, một lục sam thiếu niên đột nhiên hiện thân.
Pháp y của thiếu niên cho biết y là nội môn đệ tử của Nguyệt Hoa tông vốn tập tại sơn cốc lúc trước.
Đệ tử Lạc Nguyệt thành Nguyệt Hoa tông do Bạch trưởng lão cầm đầu này vốn không vào theo lối này nhưng y lại lần mò đến tận đây. Xem ra các đại môn phái đều muốn độc chiếm một khu vực nhưng các môn phái khác đều coi thường, thậm chí có đệ tử cố ý xông vào các khu vực đó, giao thủ với đệ tử của tông môn chiếm giữ.
"Không ngờ ta nhất thời sơ ý, để y chạy mấy, tiếc tấm Phệ linh thuẫn quá." Nhìn theo hướng Ngụy Tác biến mất, thiếu niên Nguyệt Hoa tông đầy kiêu ngạo này cười lạnh, "Bất quá y chỉ có tu vi Thần hải cảnh ngũ trọng, trừ Phệ linh thuẫn ra chắc chả có gì hay ho."
Cười lạnh một tiếng, thiếu niên Nguyệt Hoa tông rút pháp khí từ ngực tu sĩ cao lớn mặc áo giáp đỏ rực ra, rồi cũng đi về phía đông, tan biến vào trong màn sương trắng.

Chương 125: Lần đầu nếm mùi âm hiểm

"Lại định ám toán ta, con bà nó chứ, ngươi mà không là đệ tử Nguyệt Hoa tông thì ta đã ám toán lại rồi."
Thiếu niên Nguyệt Hoa tông đi khỏi, thân ảnh Ngụy Tác lại xuất hiện.
Ban nãy gã không đi xa mà dùng ẩn hình pháp y náu mình. Nên gã nghe rõ những lời đệ tử Nguyệt Hoa tông lẩm bâm.
Ban nãy gã thấy không ổn vì ngực tu sĩ mặc giáp y đỏ rực còn thoáng ánh lên pháp khí công kích bán linh giai còn nguyên vẹn.
Có người lấy linh thạch đại của y thì không thể để lại pháp khí, gã lập tức trở nên cảnh giác, chắc đây là cái bẫy.
Kết quả đích xác như gã tưởng tượng, nếu gã đến tra xét hai thi thể tất sẽ bị đệ tử Nguyệt Hoa tông mai phục gần đó đánh lén.
Ngụy Tác nhận ra hai tu sĩ tựa hồ đều bị thuật pháp cùng pháp khí uy lực hùng hậu giết chết, nên gã e dè thực lực của đệ tử Nguyệt Hoa tông này, lại không muốn rước phiền, bằng không quay sang đánh lén đệ tử Nguyệt Hoa tông đó, chưa biết chừng xác suất thành công đến sáu bảy phần mười trở lên.Chỉ là đệ tử Nguyệt Hoa tông này tựa hồ cũng có thủ đoạn che giấu khí tức, chỉ hơn hai mươi trượng mà ban nãy lục bào lão đầu cũng không nhận ra y.
Gã càng e dè nội môn đệ tử của các đại tông môn, nhất là đệ tử tinh anh.
Qua phong cách hành sự của đệ tử Nguyệt Hoa tông thì đệ tử đại tông môn coi việc giết người cướp của tại Di Thiên cốc là đương nhiên, không cần e dè.
...
Một lam y tu sĩ thận trọng vạch lớp dây leo có nhiều gai độc ở trước mặt, một đầm nước nhiệt khí đằng đằng, ánh lên màu đỏ sậm xuất hiện trong tầm mắt y.
Nước trong đầm gần như sôi lên, liên tục sủi bong bóng lớn cỡ miệng bát, phát ra tiếng ùng ục.
"Hủ cốt tuyền, chắc là chỗ này."
Lam y tu sĩ cầm một tấm địa đồ da dê đơn giản, tức thì phấn chấn tìm quanh, nhìn về góc tây bắc đầm nước, lập tức tỏ ra hớn hở.
Bên đầm nước ở góc tây bắc mọc lên hai cành cây vàng rực. Lá hai cây thấp lè tè này mỡ mãng, trong dày như cây nấm nhưng bên dưới hai cái lá dày đó là một quả mọng màu vàng, vỏ có chấm đỏ lấm tấm.
Ngưng thần cảm giác một chốc, lam y tu sĩ nhón chân đi tới, đồng thời cực kỳ cẩn thận phát ra thanh sắc quang tráo, trùm lên hai cái cây vàng rực.
"Ra ngay, định trốn ở đó đánh lén ta hả, nếu ngươi không ra, đừng trách ta không khách khí."
Đột nhiên, lam y tu sĩ đứng phắt lại, lạnh giọng quát to, đồng thời trên mình rực sáng sáu dải thần hải quang hoa.
Tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng.
Lam y tu sĩ lạnh giọng quay xong mà tứ bề vẫn yên tĩnh, y thở phào, đi đến chỗ cái cây.
Rõ ràng lam y tu sĩ cũng cực kỳ cẩn thận, ban nãy y không phát hiện gì nhưng cứ quát to thăm dò tình hình.
Không thấy có gì khác lạ, lam y tu sĩ bình an đến bên dòng ôn tuyền đỏ sậm, nhưng ngay lúc thò tay hái hai cành cây đặc biệt thì gương mặt y vốn ánh lên niềm hưng phấn đột nhiên biến hẳn sắc mặt, cổ họng kêu òng ọc, toàn thân nhũn ra ngã xuống cạnh đầm nước.
Một tuần hương sau, hai tu sĩ một cao một lùn, mặc pháp y luyện thế từ da Thiết tuyến lân xà hưng phấn từ một góc rừng xuất hiện.
"Thành đạo huynh, chủ ý của huynh tuyệt quá. Ném Vũ hóa tán vào đầm nước, để dược lực được hơi nóng của Hủ cốt tuyền vô thanh vô tức đích tán phát ra. Như thế đừng nói là tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng, dù Chu thiên cảnh tam trọng cũng phải chịu phép thôi." Tu sĩ lùn mập hơn, đầu tóc rối bù trông thập phần hung ác đắc ý đá vào lam y tu sĩ nằm mềm nhũn bên dưới.
Lam y tu sĩ chưa chết, cổ họng còn òng ọc, có điều nằm mềm nhũn dưới đất, hoàn toàn bất động. Nguồn: http://truyenfull.vn
Tu sĩ cao gầy mồm rộng cũng tỏ ra hung ác, "Túi Vũ hóa tán của ta giá trị năm trăm viên hạ phẩm linh thạch, thả vào đầm nước chỉ mấy tuần hương là tan hết dược lực, không có ai tới thì ta phí công vô ích rồi, bỏ vốn lớn như thế, mong rằng đồ của ngươi không khiến ta thất vọng." Đắc ý nói xong câu đó, tu sĩ cao lại lục lọi trên mình lam y tu sĩ.
"Hắc hắc", thoáng sau, tìm được mấy thứ trên mình lam y tu sĩ, tu sĩ hung ác gầy nhẳng bật cười vừa ý, xem ra đồ trên mình đối phương khiến hắn thập phần mãn ý.
Bất quá y cởi pháp y của lam y tu sĩ ra, mặc cho đối phương kinh hoảng và nhìn đầy cầu xin, hắn ném đối thủ xuống ôn tuyền đỏ sậm cạnh đó.
Thoáng sau, thi thể lam y tu sĩ bị tiêu hóa gọn ghẽ, cả xương cũng không còn.
Xử lý một cách tàn nhẫn tu sĩ Chu thiên cảnh đó xong, hai tu sĩ kia coi như không có gì. Tu sĩ lùn đắc ý nói, "Sư huynh, Vũ hóa tán này đáng giá lắm."
"Chỉ tiếc công thức Vũ hóa tán đã thất truyền, có linh thạch cũng khó mua, hiện tại chỉ còn lại một túi. Hi vọng chốc nữa sẽ có thêm mấy kẻ khác, như vậy thu hoạch mới đã." Tu sĩ cao tham lam nói.
Đoạn tu sĩ cao lấy ra một cái bình màu đen, được niêm phong cực kín trên miệng, xem ra trong đó đựng Vũ hóa tán có thể khiến tu sĩ tan mất chân nguyên, thân thể miềm nhũn.
Ném vào Hủ cốt tuyền, cả hai có thể nhân lúc lớp vỏ dày tan đi mà an toàn chạy khỏi phạm vi dược lực của Vũ hóa tán, nhưng tu sĩ đến đầm nước sau đó sẽ bất tri bất giác trúng Vũ hóa tán.
Tu sĩ lùn nhìn vào cạnh đầm nước, một lọ thuốc được vứt xuống, tiếng nước vang lên nhẹ nhàng, như tiếng linh thạch rơi xuống.
Nhưng lập tức tình cảnh khiến y kinh hoàng xuất hiện.
Không hề có dấu hiệu gì, mắt tu sĩ cao chợt lồi ra, trán thủng một lỗ, máu từ sau gáy tuôn tràn, y cơ hồ nhìn thấy một pháp khí dính máu, nhưng đâm vào rồi thì tan biến ngay.
Tu sĩ lùn chợt nhợt nhạt mặt mày móc ra một vật trong ngực áo định kích phát nhưng cơ hồ y bị nung đốt, nhảy vọt lên, chân trái xuất hiện một vết thủng!
Trán tu sĩ lùn định kích phát pháp khí bị cắt ngang cũng xuất hiện một dấu máu, rồi ngã phịch xuống.
Thân ảnh Ngụy Tác từ trong khu rừng bên trái cách chừng hai mươi trượng xuất hiện.
Cực kỳ thành thạo lột hết y phục và những thứ hai người này nắm trong tay cho vào nạp bảo nang, gã cũng lặp lại hành động của chúng, ném hai danh tu sĩ âm hiểm xuống Hủ cốt tuyền rồi nhanh chóng hái hai quả cây vừa chín, lao vút vào rừng ngay.
Thoáng sau, Ngụy Tác chui vào một hốc cây mười mấy người người ôm vừa, nằm trong chỗ chỉ dung nạo được hai, ba người, thi triển Tiềm Ẩn quyết, hoan hỉ đếm tiền thu được.
"Hoàng linh quả!"
Linh dược này có thể giải hàn độc, bồi bổ khí huyết, gia tăng mấy năm thọ nguyên. Linh dược này thập phần trân quý đối với những tu si sắp đột phá tu vi tức nhưng thọ nguyên hao tận, một quả cũng giá trị mấy nghìn hạ phẩm linh thạch trở lên. Hủ cốt đàm mọc tới hai quả, cùng lọt vào tay Ngụy Tác.
Gã thu hai nhanh linh quả vàng rực vào nạp bảo nang rồi móc lấy ba linh thạch đại.
Lam y tu sĩ và tu sĩ cao đều là tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng, tu sĩ lùn này mới là tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng. Tinh thạch trên mình họ quả nhiên khiến tim Ngụy Tác đập loạn lên.
Cả ba người cộng lại có xấp xỉ một vạn bảy nghìn viên hạ phẩm linh thạch, là một khoản lớn với gã hiện thời.
Mọi tu sĩ vào Di Thiên cốc đều biết sẽ thập phần hung hiểm nên mang theo rất nhiều pháp khí.
Ngụy Tác vốn hiềm khí pháp khí phòng thì giờ hớn hở, ba người không chỉ có mỗi người một nạp bảo nang, chỉ riêng phòng ngự pháp thuẫn trong đó có tới năm món.
Hai tấm Huyền thiết thuẫn thì gã biết, một là Hỏa quy thuẫn, một là Thần mộc thuẫn, khiến gã hoan hỉ nhất là lực phòng ngự tuy chỉ bán linh giai, nhưng chế tác từ da Lôi văn thú, có thể trừ được quá nửa uy năng của lôi hệ, hỏa hệ thuật pháp mà đối thủ kích phát.
Trừ ra, linh quang pháp thuẫn đẳng cấp bán linh giai cũng có hai món.
Pháp khí công kích thì ba người này không có linh giai pháp bảo thật sự, nhưng có một ngọc bàn chuyên phát ra băng hàn chi khí khiến gã khá vừa ý.
Ngọc bàn này vốn chế tác từ cao giai hàn ngọc gần như trong veo, chỉ cần liên tục dồn chân nguyên sẽ phá được băng hàn chi khí. Không như pháp khí khác rời tay là xung kích đối thủ, pháp khí này không chỉ có tác dụng hạn chế đối thủ mà bản thân nó cũng dễ tổn hại.
Ngoài ra còn ba món bán linh giai pháp khí nữa!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau