THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1206 - Chương 1210

Chương 1206: Linh khí chi địa

"Lẽ nào trừ chúng ta thì có người khác vào rồi, đấu với bọn Thiên Cửu thần quân?"
Bạch bào đại năng và toán tu sĩ nghiến răng lao vào bạch sắc linh quang không rõ lành dữ thế nào thì bọn Ngụy Tác đã đi qua dãy núi mênh mông, nhíu mày dừng ở chỗ nhân hình yêu thú quỷ dị giết tu sĩ Nghịch Hỏa minh.
Tuy nhân hình yêu thú quỷ dị đã ăn sạch thi thể tu sĩ Nghịch Hỏa minh nhưng pháp y, dấu máu và mùi tanh trong không khí thì dù Thần hải cảnh tu sĩ cũng nhận ra nơi này vừa có giết chóc, nói gì đến bọn Ngụy Tác.
"Xem ra không phải đối thủ tầm thường, tu sĩ Nghịch Hỏa minh ở đây đều Kim đơn cảnh trở lên." Bắc Minh thần quân vừa độ hóa Trạm Đài Linh Lan không còn sức kêu gào, vừa cung kính đáp.
"Để xem ai động thủ trong đó, thuận tiện xem là ở đâu."
Ngụy Tác quét thần thức mấy lần, xác định quanh đó không còn tu sĩ thì không lãng phí thời gian, tế xuất Thiên hải thần lan kính của Hoàng Đạo Quân.
"Cái gì đây?"
Cảnh tượng trong Thiên hải thần lan kính khiến bọn Ngụy Tác cả kinh.Không phải Thiên Cửu thần quân và Thần Lan vương Yến Bắc Quy mà là lục sắc nhân hình yêu thú lướt đi trong phế khư rộng kinh nhân, trông không khác nào lục sắc linh quang, không hề có nguyên khí dao động.
"Yêu thú gì nhỉ? Tu sĩ ở đây bị yêu thú diệt sạch?" Lục bào lão đầu kêu lên đầu tiên.
"Hình như là Phệ linh thú?" Ngụy Tác nhíu mày, thập phần hồ nghi, nhân hình yêu thú tuy khác Phệ linh thú nhưng lục quang trên mình nó và nét âm hiểm giảo trá thì khiến gã liên tưởng.
"Tám, chín phần là Phệ linh thú gần đạt hóa hình." Linh Lung Thiên cười lạnh nhìn lục sắc nhân hình yêu thú, "Thời đại của ta có ngần ấy đại năng mà không thấy Phệ linh thú cỡ này, không ngờ giờ lại thấy."
"Hóa hình Phệ linh thú?" Ngụy Tác và bọn Hàn Vi Vi tròn mắt.
"Thiên khung tan vỡ cũng là tế ngộ kinh thiên đối với cao giai yêu th, Chả trách có nhiều thần huyền cấp yêu thú xuất hiện." Vu thần nữ và bọn Cơ Nhã nhìn nhau hiểu ra.
Cơ hồ đại bộ phận cao giai yêu thú đều ăn nhục thân và khí huyết tu sĩ để hấp thu linh khí, đề thăng tu vi, tu sĩ chính là linh dược đối với yêu thú, Phệ linh thú thì có thể ăn cả kim đơn, linh thạch để tu luyện. Lúc Thiên khung chưa phá, yêu thú này không thể vào trong, thiếu "lương thực", nhưng Thiên khung tan vỡ rồi thì trong hơn hai trăm năm, chúng ăn không biết bao nhiêu tu sĩ, không biết bao nhiêu linh thạch, thậm chí linh thạch khoáng mạch bị yêu thú hủy hoại, sở thành thử thực lực của chúng đề thăng nhanh hơn bao giờ hết.
"Yêu thú sắp đạt mức hóa hình này thực lực thế nào? Linh trí ra sao?" Ngụy Tác hỏi Linh Lung Thiên. Gã không quan tâm Phệ linh thú sắp hóa hình này đến từ đâu mà có thể đối phó được không.
"Theo lời đại năng thời của ta, thực lực hóa hình yêu thú tương đương với chân tiên, yêu thú này chưa thật sự hóa hình, tối đa cũng chỉ Thần huyền ngũ trọng điên phong." Linh Lung Thiên hiểu ý nên giải thích: "Yêu thú này có linh trí không khác gì tu sĩ, nhưng vẫn coi tu sĩ là con mồi, bản tính hung tàn hiếu sát không đổi, còn khó đối phó hơn các tu sĩ cùng cấp."
"Phù đồ rộng quá, không nhìn rõ, vào trong rồi tính."
Ngụy Tác nuốt nước bọt gật đầu, thu Thiên hải thần lan kính, cả toán đi về phía ràn rạt âm phong. Thần huyền ngũ trọng điên phong với Ngụy Tác đương nhiên không có gì uy hiếp, chỉ là phế khư mênh mông, không có gì để tham chiếu thì khó biết yêu thú đó ở đâu, đành đi vào sâu đã.
Hắc sắc âm phong tuy mãnh liệt vô cùng nhưng thần thức gã quét vào không trở ngại gì, cảm tri của gã thậm chí nhận ra âm phong cấm chế tựa hồ là hút cương phong từ cửu thiên cương phong tằng xuống bố trí. Nên cả toán không dừng, gã phát động Vô thủy kiếm kinh, kiếm khí chấn tan toàn bộ âm phong ép tới, dễ dàng đi qua.
"Chỗ này quá rộng." Đi qua hắc sắc âm phong, Hàn Vi Vi tròn mắt.
Phía trước là phế khư bằng phẳng mênh mông, tạo cảm giác như các tòa đại thành tập trung lại, rồi bị hủy diệt. Đông nam tây bắc đều thế, vô cùng vô tận, cả chỗ Phệ linh thú gần đạt hóa hình kia cũng không rõ ở đâu trong phế khư này.
"Như một thiên địa khác, thủ đoạn của Hoang tộc đại năng thật khó tưởng tượng nổi." Trưởng Tôn Cảnh hòa Nguyên Âm lão tổ kinh thán. Họ buộc phải tin rằng Phù đồ được luyện thành từ sao trời.
"Linh Lung Thiên, Phù đồ luyện thành từ sao trời, trong này có tinh hạch không ?" Thủy Linh Nhi đột nhiên khẽ hỏi Linh Lung Thiên.
"Ngươi định dùng tinh hạch luyện chế pháp bảo?" Linh Lung Thiên nhìn Thủy Linh Nhi lắc đầu, "Tuy có nhưng tinh hạch đã bị lấy đi hoặc bị lợi dụng để bố trí cấm chế, không thể còn nổi."
"Ngụy đạo hữu, ở kia có khí tức của tu sĩ đi qua."
Lệ Nhược Hải thả ra một con hỏa hồng yêu thú, ngửi ngửi một chút rồi chỉ vào một phía.
"Lệ cung chủ, Hỏa vu linh miêu của ngài khả ái quá, cho tại hạ mượn chơi hai ngày nhé?" Ngụy Tác gật đầu, độn quang cuốn cả toán về phía Lệ Nhược Hải chỉ, Hàn Vi Vi thì như tìm ra đồ chơi mới, nhìn con mèo hỏi.
Miêu hình yêu thú này đích xác thập phần khả ái, bọ lông đỏ mượt bón, mắt đen nhánh, linh khí vô cùng.
Nó nhe răng với Hàn Vi Vi, hiển nhiên bất mãn với việc nàng ta mượn chơi hai ngày. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Khả ái thật." Hàn Vi Vi thấy linh miêu thì không rời mắt được.
Linh miêu tắc càng sợ hãi, trốn vào tay áo Lệ Nhược Hải.
"Thật đấy, tỷ tỷ không phải người xấu, xem này, tỷ tỷ có bạn cho muội này." Hàn Vi Vi vỗ nạp bảo nang, thả Hỗn nguyên ngân oa ra.
"..." Kết quả linh miêu vừa thấy khí tức Hỗn nguyên ngân oa thì kêu lên thê thảm, không dám thò ra nữa.
"Xem ra muội đúng là xấu, cố ý dọa nó." Chúng nhân thấy Hàn Vi Vi ấm ức thì bật cười. Hỗn nguyên ngân oa khiến Ngụy Tác máynhất động, thả Dương chi điểu và thanh loan ra.
Dương chi điểu và thanh loan là linh điểu, năng lực cảm tri nguy hơn hẳn tu sĩ, ở chỗ hung hiểm thế này càng hữu dụng.
Thả Dương chi điểu và thanh loan đoạn Ngụy Tác trải thần thức, không phát hiện có gì dị thường, cả toán lại đi tiếp, tuy ngạc nhiên nhưng rất dễ dàng.
Bất quá Phù đồ quả rộng đến khó tưởng tượng nổi, tạo cảm giác chỉ là chỗ Hoang tộc bình thường vẫn ở và đặt tu luyện tĩnh thất chứ không có gì đặc biệt nhưng lướt đi gần hai vạn dặm thì phía trước xuất hiện một ngọn núi.
Ngọn núi này y hệt ngọn núi bọn gã thấy lúc vào, có lẽ là một ngọn núi chạy vòng không biết bao nhiêu vạn dặm.
"Sao hả?"
Nọn núi xuất hiện trong tầm mắt không lâu, bọn Vu thần nữ chợt thấy Ngụy Tác sững lại như nhận ra gì đó.
"Nơi đó có khí tức không gian cấm chế, có thể là truyền tống pháp trận."
Ngụy Tác gật đầu, đi trước dẫn đường.
Thêm ba, bốn trăm dặm nữa, ai nấy nhìn rõ trong loạn thạch phế khư cao cỡ mười mấy người có bốn bạch sắc bình đài, bên trên sáng rực bạch sắc linh quang như bốn viên tinh thạch.
"Có nối với không gian đặc biệt nào không?" Nhìn rõ bốn dải bạch sắc linh quang, Hàn Vi Vi nhăn nhó.
"Chắc không phải, chỉ là truyền tống đến nơi khác trong Phù đồ." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn quanh dải sáng rồi nói.
Cả hai nhận ra bạch sắc linh quang tuy đặc biệt nhưng nguyên khí pháp tắc không khác gì truyền tống pháp trận, như thể là một truyền tống pháp trận được kích phát sẵn.
"Lệ cung chủ, Hỏa vu linh miêu có cảm tri được đâu là truyền tống pháp trận đến đâu không?" Ngụy Tác xác định là bốn truyền tống pháp trận thì hỏi Lệ Nhược Hải.
Lệ Nhược Hải vỗ nhẹ Hỏa vu linh miêu nhưng nó hít hà một lúc rồi cào cào mấy cái, lắc đầu. Nó chỉ xác định được bọn Thiên Cửu thần quân đã đến đây còn không biết vào truyền tống pháp trận nào.
"Đành vào từng người." Ngụy Tác trầm ngâm rồi nhìn Linh Lung Thiên, "Cương nha muội, nên vào bên trước?"
"Đằng nào cũng không biết, chỉ dựa vào vận khí, cái nào chả vậy." Linh Lung Thiên nhíu mày.
"Vậy thì chọn trước một cái." Ngụy đến gần dải sang trắng bên trái.
"Đi!" Không hề do dự, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên dẫn đầu, còn lại chỉ sau tích tắc đã tiến vào bạch sắc quang hoa được chọn.
"Chuyện này... ?"
Như dự liệu, Ngụy Tác đi vào dải sáng đúng là truyền tống pháp trận, hoa mắt lên rồi tất cả sáng rõ, được truyền tống đến nơi khác, chưa kịp nhìn rõ, thần thức mới quét ra thì run lên.
Nơi này có thiên địa nguyên khí và tinh thần nguyên khí không khác trước mấy, vẫn còn ở trên Phù đồ nhưng là chỗ khác, trừ tinh thần nguyên khí và thiên hỏa, lôi cương khí tức ra, Ngụy Tác nhận ra linh khí.
Nơi này cũng như Hải Tiên thành khi xưa, dày đặc linh khí!

Chương 1207: Vét sạch tất cả

Xuất hiện trước mắt Ngụy Tác là một ngọn núi.
Ngọn núi không cao, chỉ sáu, bảy trăm trượng nhưng xanh rờn, từ chân đến đỉnh là các loại cây cối, không một bóng người.
Quanh núi toàn là bình nguyên, các loại thực vật sinh trưởng um tùm.
"Ngụy Tác, đây..."
Vu thần nữ và bọn Cơ Nhã đều không dám tin, cũng như Ngụy Tác, nhận ra có thiên địa linh khí tồn tại.
"Là truyền tống pháp trận quỷ quái gì nhỉ? Vào rồi ra làm sao."
Lục bào lão đầu kêu lên muốn khóc mà không có nước mắt.
Sau lưng bọn Ngụy Tác là rừng cây, chỉ có sương trắng bao quanh như tường vây.Trong tầm mắt không còn bạch quang và truyền tống pháp trận.
"Phù!"
Ngụy Tác hít sâu một hơi, ngưng thần tra xét. Lục bào lão đầu nói là truyền tống pháp trận quỷ dị, gã vốn không để tâm, tình hình hiện thời cho thấy là truyền tống pháp trận cự ly gần. Lại ở trong Phù đồ, dù không có truyền tống pháp trận đi ra thì với gã và Linh Lung Thiên, chỉ cần cứ đi thẳng, gặp cấm chế là phá thì sẽ ra được. Hiện tại quan trọng là nơi này đầy thiên địa linh khí, có phần hơi lạ.
"Lẽ nào trong này có linh khí linh mạch như Hải Tiên thành, bạch sắc vụ khí là để cấm cố linh khí?"
Thần thức trải ra, chạm vào ngọn núi và sương mờ ngoài xa, Ngụy Tác cả kinh.
Gã nhận ra đỉnh núi là dày linh khí nhất, từng tia như mưa xuân trút xuống, đến chỗ sương giăng thành tường thì không qua được. Có cảm giác như Hải Tiên thành nhưng hiển nhiên không có dấu tích tu sĩ nên không phải chốn tu luyện mà là linh viên chuyên môn dành cho cây cối sinh trưởng.
"Lẽ nào là linh dược viên của Hoang tộc? Linh khí chỉ để chăm bón các loại linh dược?"
Ý nghĩ vừa lóe lên, bọn Vu thần nữ, Cơ Nhã, Hàn Vi Vi, Trưởng Tôn Tiểu Như đều kinh hô.
"Đại hoang ngân long thảo!"
Ngụy Tác dồn chú ý từ thiên địa linh khí sang cây cối, tức thì mắt tròn xoe.
Cách gã chưa đầy trăm trượng, trong bụi cỏ có một nhánh màu bạc chỉ cao mấy tấc, lá trông như vả nhưng trên đỉnh là cành trông như đầu rồng, nhìn từ xa tưởng là ngân sắc tiểu long.
Theo Hoang cổ bản thảo kinh lấy được từ hoa y thanh niên được Hoang tộc truyền thừa, Đại hoang ngân long thảo có thể giải được hỏa độc của cao giai hỏa hệ yêu đơn, ngâm vào dược dịch này ba canh giờ trở lên thì hết độc, tu sĩ thậm chí có thể trực tiếp luyện hóa như linh đơn, nếu là Đại hoang ngân long thảo hai trăm năm trở lên thì đủ ngâm cho chục viên bát cấp trung giai hỏa hệ yêu đơn!
Chục viên bát cấp trung giai hỏa hệ yêu đơn quả thật cực kỳ kinh nhân.
Không phải ai cùng đạt chân tiên cảnh giới như gã, còn là song chân tiên pháp thân, chục viên trăm viên cao giai yêu đơn cũng không là gì. Nên biết phổ thông lục cấp yêu đơn luyện chế thành linh đơn đã là đạo giai linh đơn rất hữu dụng với Kim đơn tu sĩ, còn luyện từ thất cấp trung giai yêu đơn trở lên thì là tiên giai linh đơn, rất hiếm công thức để luyện, tu đạo giới trước kia gần như không có.
Tuy các lão đầu luyện đơn đều ở lại Tây Hải thành nhưng Ngụy Tác đã đưa Hoang cổ bản thảo kinh cho bọn Cơ Nhã và Thủy Linh Nhi, Hàn Vi Vi xem, họ theo ánh mắt gã thấy Đại hoang ngân long thảo thì bắt đầu tìm xem, rồi liên tục kêu lên.
"Bích loa tiên quả!"
"Cửu tinh tiểu vụ thảo!"
"Huyết ngọc phục linh!"
"Hoang cổ ngọc trúc!"
"..."
"Không phải chứ?" Từ khi vào Phù đồ, lục bào lão đầu vốn luôn sợ hãi, chỉ mong đi ra, cũng ngẩn ngơ không định chạy nữa.
"Lão công, làm sao bây giờ?" Thông minh như Thủy Linh Nhi cũng ngẩn ra, nói ra câu mà bình thường chỉ có hai người, được gã dẫn dụ thì mới nói.
Chỉ tích tắc sau, trong trăm trượng có mười mấy loại Hoang cổ linh dược hiếm có mà bình thường tìm khắp man hoang hoang nguyên cũng chưa chắc thấy!
Rõ ràng là linh viên khi xưa của Hoang tộc!
Khác với linh viên thông thường, Hoang tộc linh viên này trồng toàn Hoang cổ thực chu mà bên ngoài không biết công dụng, đại năng vào đây trừ thấy cây cỏ đặc biệt ra thì cũng không biết công dụng, nhưng đối với bọn Ngụy Tác có Hoang cổ bản thảo kinh lại như đang vào trong rừn linh dược!
"Còn làm gì nữa, mau hái đi!" Ngụy Tác đang ngẩn ra cũng giật mình, chụp Đại hoang ngân long thảo cho vào bạch ngọc đơn bình, thủy linh nguyên khí ngưng thành nước đầy bình.
Đấy là địa bàn Hoang tộc sáu, bảy vạn năm trước, dù không còn Hoang tộc đại năng thì gã cũng không cần phải để lại cho hậu bối tu sĩ, đương nhiên dùng được thì để người cùng phe dùng đã. Lúc tại Thanh Thành khư cùng Lệ Nhược Hải, Kỳ Long Sơn và Thanh Bình có phát hiện một linh viên gần như còn nguyên nhưng rồi không gian tan vỡ, đến giờ gã vẫn tiếc nuối vì không lấy được bao nhiêu là linh dược. Hiện tại Hoang tộc có nơi như thế, gã đời nào bỏ qua, thu được bao nhiêu cứ thu. Ít nhất cũng được thoải mái.
"Các vị có cao giai hỏa hệ yêu đơn không?" Gom hết Đại hoang ngân long thảo, Ngụy Tác hỏi bọn Trưởng Tôn Cảnh.
"Hữu!" Bọn Trưởng Tôn Cảnh cũng hiểu ra, mừng đến phát cuồng, cao giai yêu đơn tuy không hẳn có công thức luyện chế linh đơn, nhưng đại đa số đơn dịch có thể dùng luyện chế pháp khí, nhất là thất cấp yêu đơn trở lên thì tu sĩ lấy được là thu giữ. Họ không có ý gom nhưng vài mươi viên cao giai hỏa hệ yêu đơn thì có.
"Ngâm đi!" Ngụy Tác lấy đơn bình đựng Đại hoang ngân long thảo đưa cho bọn Trưởng Tôn Cảnh, tuy Đại hoang ngân long thảo không đặc biệt xuất chúng so với Hoang cổ thực chu trong vòng trăm trượng quanh đó, nhưng lúc đó gã quá hưng phấn.
"A! Còn kinh nhân hơn cả long trủng, đúng là không phí công! Tiểu tử, chúng ta gom hết rồi chạy." Lục bào lão đầu triệt để điên cuồng. Nguồn: http://truyenfull.vn
Không chỉ quanh họ mà cả ngọn núi, và hoang nguyên gần nghìn dặm đều là Hoang cổ linh dược có trong Hoang cổ bản thảo kinh.
"Diệp đại ca, Tiểu Vi muội tử, không cần tìm, trực tiếp luyện hóa Hoang cổ linh dược!"
Hoang tộc linh viên chỉ có vết nứt dưới đất, như bị chấn động kịch liệt nhưng không hề tổn hủy gì lớn, chỉ sau mười mấy tích tắc, Ngụy Tác đưa một mớ Hoang cổ linh dược cho Diệp Tiêu Chính và Diệp Cố Vi. "Hàn Vi Vi, Linh nhi, luyện hóa linh dược đi." Chốc sau gã lại bảo Hàn Vi Vi và bọn Cơ Nhã.
Vì số lượng Hoang cổ linh dược ở đây quá kinh nhân!
Sáu, bảy phần Hoang cổ linh dược tuy phẩm giai tuy không quá kinh nhân, đối với Thần huyền tam, tứ trọng tu sĩ thì không ghê gớm lắm nhưng với tu sĩ dưới thần huyền thì cực kỳ hữu dụng, số lượng lại quá nhiều, đồng thời rất dễ luyện hóa!
Ban đầu, Ngụy Tác có là trong này có một ít linh dược có thẻ trực tiếp luyện hóa khiến những người tu vi tương đối thấp như Diệp Cố Vi tăng tiến nhưng rồi tìm kiếm thì như liên tục nhặt được đạo giai, tiên giai đơn dược, số lượng Hoang cổ linh dược khiến gã rợn tóc gáy.
Không chỉ Diệp gia huynh muội, bọn Cơ Nhã cũng sẽ được đề thăng tu vi!
Linh viên này không biết Hoang tộc tích lũy bao nhiêu năm, coi như kho từ năm xưa, không phải Hoang tộc nào cũng được sử dụng linh dược ở đây, bây giờ lại thành toàn cho bọn Ngụy Tác!
Những gì trong này còn cả linh khí linh mạch!
Ngụy Tác tuy chưa xem kỹ nhưng lượng linh khí tựa hồ hơn hẳn của Hải Tiên thành ngày trước.
Ngụy Tác hiện tại không định bỏ qua linh mạch, để bọn Cơ Nhã đột phá tu vi ở đây, có thêm thiên địa linh khí đẻ hút!
"Lưu manh đáng chết!"
Trong khi gã hưng phấn đến sởn gai ốc, vừa gom vừa bảo bọn Hàn Vi Vi và Thủy Linh Nhi luyện hóa Hoang cổ linh dược dễ sử dụng thì Hàn Vi Vi cuống lên.
"Sao hả?" Ngụy Tác nhất thời không hiểu.
"Tây tịnh lưu ly!" Cơ Nhã đỏ mặt truyền âm.
"À..." Ngụy Tác hiểu ra, Hàn Vi Vi tu luyện Tây tịnh lưu ly nên mỗi lần kim đơn đột phá thì sinh ra nhiều nguyên âm, cần song tu hóa giải.
"Cơ hội thế này tuyệt đối không được để lỡ, không thì có tội với trời." Thủy Linh Nhi cười khanh khách.
"Xa ra." Linh Lung Thiên nghiến tăng, nhìn ngọn núi nói, muốn song tu thì ra đó.
"Được, xa chút là được!" Ngụy Tác đưa hai nhánh Hoang cổ linh dược cho Hàn Vi Vi.

Chương 1208: Tu vi là quan trọng nhất

Không có gì khác thường, Ngụy Tác vừa đi vừa gom Hoang cổ linh dược đến nhũn tay, bù lại lần tiếc nuối ở Thanh Thành.
Siêu cấp bảo tàng trước mắt, mặc kệ bọn Thiên Cửu thần quân ở ngoài, cứ gom hết Hoang cổ thực chu đã.
"Dương Thanh, thanh loan, mấy nhánh Hoang cổ linh dược này hữu dụng, mau luyện hóa."
Mấy nhánh Hoang cổ linh dược được đưa cho Dương chi điểu và thanh loan, Hoang tộc linh viên này trông nhiều loại hữu dụng với cả tu sĩ và Hoang tộc, Linh tộc mà Hoang cổ bản thảo kinh có ghi, không ít loại hữu dụng với cả Dương chi điểu và thanh loan.
"Đa tạ lão đại!"
Không chỉ Dương chi điểu, cả thanh loan cũng thành tâm thực ý cảm tạ.
Vốn thanh loan vì bị bức bách nên coi Ngụy Tác là chủ, thật ra không thích thú gì nhưng theo gã thì thu được lợi hơn nhiều tự tu luyện, đến giờ thì nó thật sự thần phục, tâm cam tình nguyện theo gã.
"Phu quân, muội sắp đột phá!"
Thủy Linh Nhi kêu lên. Bọn Hoàng Đạo Quân và Trưởng Tôn Cảnh bố trí pháp trận cách tuyệt nguyên khí bất lợi ở chân núi, bọn Thủy Linh Nhi đều ở trong đó trực tiếp luyện Hoang cổ linh dược đề thăng tu vi, Thủy Linh Nhi là người đột phá đầu tiên.Hiện tại Thủy Linh Nhi cũng hào hứng đến đỏ mặt, chỉ là chỉ gọi phu quân chứ không gọi lão công.
"Trực tiếp đột phá!" Ngụy Tác cười ha hả vung tay.
Thiên địa linh khí ở đây còn hơn Hải Tiên thành khi xưa, không cần tụ lại để tăng độ hút, Thủy Linh Nhi đột phá ở Kim đơn kỳ không có gì nguy hiểm, quan trọng nhất là số lượng Hoang cổ linh dược đủ cho nàng đột phá không chỉ một lần.
"Được!"
Từng là tình nhân trong mộng của mọi tu sĩ trẻ tuổi Thiên Huyền đại lục nên tiếng kêu của nàng phong tình vạn chủng. "Oành!", nàng cố ý dồn nén nên vừa hô xong thì khí tức đại chấn, linh viên nổi gió, vô số linh khí tụ về phía nàng và bọn Hàn Vi Vi.
"Phù!"
Cơ hồ đồng thời, Ngụy Tác hưng phấn đến run lên. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Cây ở lưng núi có ba quả màu vàng kim được gã cẩn thận nhổ cả rễ và đất lên, rồi thủy linh nguyên khí cực độ ôn hòa thổi sạch, cả cọng rễ nhỏ nhất cũng không bị gãy.
Hoang cổ tề thiên quả!
Theo Hoang cổ bản thảo kinh, Thần huyền nhất trọng tu sĩ luyện hóa Hoang cổ thánh vương quả sẽ đề thăng nhất giai tu vi.
Hoang cổ tề thiên quả cứ hai vạn năm mới kết quả, lúc Hoang tộc trồng thì không có, giờ ba quả lại thành ra tiện nghi bọn Ngụy Tác!
"Hiên Viên lão tổ, Cực Âm thần quân, Vũ Hoàng chân nhân, ba Hoang cổ thánh vương quả này hữu dụng, mau luyện hóa, không thì linh khí sẽ tan!"
"Vù!" Ba làn thủy linh nguyên khí đưa ba trái Hoang cổ tề thiên quả cho ba người, trong số thần huyền đại năng thì tu vi của họ thấp, thọ nguyên không còn nhiều, luyện Hoang cổ tề thiên quả sẽ tốt nhất, còn lại cành lá như ngọc xanh và rễ trắng nõn thì gã nuốt.
Kỳ thực đại đa số linh dược, kể cả Hoang cổ linh dược mà bên ngoài không biết công dụng thì đều có cách hấp nạp và tụ linh khí riêng, linh khí bố trí trong linh viên chỉ là phụ trợ, để linh dược mọc nhanh hơn mà thôi. Ví như Hoang cổ tề thiên quả, theo Hoang cổ bản thảo kinh thì hút tinh thần nguyên khí xuống chuyển hóa thành linh khí. Quả và cành rễ đều chứa linh khí kinh nhân, chỉ là với quả thì linh khí cực kỳ tinh thuần, phổ thông tu sĩ cũng có thể luyện hóa, còn lại nhiều nguyên khí bất lợi, phổ thông tu sĩ luyện hóa là chết, nhưng với gã còn mạnh mẽ hơn cả thiên long thì điều đó không đáng gì.
"Oành!" Ngụy Tác nuốt hết cành lá Hoang cổ tề thiên quả thì khiếu vị há ra, phun nguyên khí bất lợi ra ngoài.
"Được!"
Ngụy Tác nuốt nước bọt.
Linh khí trong cành lá Hoang cổ tề thiên quả cực kỳ kinh nhân, như dòng song chảy vào chân nguyên, tựa hồ tương đương với hai viên bát cấp cao giai thủy hệ yêu đơn.
"Có thể kết giao với Ngụy đạo hữu đúng là may mắn." Hiên Viên lão tổ, Cực Âm thần quân và Vũ Hoàng chân nhân nuót Hoang cổ tề thiên quả, cùng thấy không tầm thường nên hành lễ, rồi xếp bằng.
"A! Lão đại, đệ sắp đột phá!"
"Lão đại, đệ cũng sắp đột phá!"
Cơ hồ đồng thời, hai tiếng kêu vang lên cuống quít.
"Nhĩ muội yêu!" Ngụy Tác trợn tròng trắng, mắng thầm.
Là hai kẻ đầu óc giản đơn!
Chân Sùng Minh và Chu Tiếu sắp đột phá kim đơn.
"Luyện hóa thêm một nhánh rồi đột phá! Đừng lắm lời, giữ vững bản tâm, chống lại tâm ma quâ nhiễu!" Ngụy Tác đưa hai nhánh hoàng sắc linh thảo điểm cho cả hai.
Là Thành đơn diệu thảo, theo Hoang cổ bản thảo kinh thì công dụng tương tự Tử hồ hoa, vốn Ngụy Tác phát hiện bốn nhánh, không đành cho hai kẻ này dùng nhưng cả ai dùng nhiều Bổ thiên đơn, lại đột phá kim đơn ở đây, nguyên khí bất lợi càng nhiều, không dùng thì tất mất mạng. Gã không nhẫn tâm, đành lấy ra hai nhánh.
"Biết rồi, lão đại!"
Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân lập tức làm theo, nuốt rồi nhắm mắt luyện hóa.
"Oành!"
"Oành!"
Không đầy một tuần trà, cả hai rực lên đơn quang chói lòa.
Bạch sắc vân vụ sôi trào, tuy nguyên khí chấn động và hút tới này không đủ phá hoại cấm chế trong linh viên nhưng thủy khí và linh khí cũng hình thành hai vũng xoáy trên đầu cả hai.
"Không phải là gà chó thăng thiên, cả lợn cũng thăng thiên." Lục bào lão đầu lẩm bẩm.
Có lẽ vì nghĩ ít nên ít âm ma, cả hai đột phá kim đơn gần như không gặp chướng ngại, đã đạt ngưng đơn mà không gặp vấn đề gì.
"Muội sắp đột phá!"
Đột nhiên, giọng nói mỏng tang do thanh loan phát ra.
"Chát!" Thanh sắc thần quang từ thanh loan bừng lên, hình thành một vòng lửa, linh áp dấy lên.
Từ khi quá nửa tu vi bị Dương chi điểu hút, thanh loan đến giờ mới triệt để khôi phục thực lực, quay lại cửu cấp!
"Muội sắp đột phá!" Cơ Nhã lên tiếng.
"Tại hạ sắp đột phá..." Kỳ Long Sơn nói.
"Ta..."
Thanh âm cùng chân nguyên, nguyên khí chấn động không ngừng.
Quả thật khiến người ta phát cuồng, ai nấy nối nhau đột phá.
"Bọn Diệp Cố Vi sắp đạt kim đơn..." Trưởng Tôn Cảnh và Trưởng Tôn Tiểu Như tắt tiếng.
Bọn Cơ Nhã nối nhau đột phá, mỗi người như một vũng xoáy hút thiên địa linh khí càng lúc càng kinh nhân, linh khí quanh họ không biết hơn mức trên núi trút xuống bao nhiêu lần. Không tính Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa còn đang tìm Hoang cổ linh dược, chỉ nồng độ linh khí này mà Chu thiên cảnh tu sĩ, Phân niệm cảnh tu sĩ tu luyện thì tốc độ thập phần kinh nhân.
"Lưu manh đáng chết!"
Có tiếng nói vừa khẽ vừa nghiến răng vang lên.
"Đi, chúng ta qua đó."
Ngụy Tác mặt dày, coi như không ai biết, ôm Hàn Vi Vi vừa đột phá nhất trọng tu vi, đang lạnh dần đi, lập tức khuất bóng.
Tâm Hữu Lan và Trưởng Tôn Tiểu Như đoán ra thì đỏ mặt.
"Oành!" "Oành!"
Bọn Cơ Nhã liên tục có người đột phá.
Ngụy Tác cũng cực nhanh, đáp xuống ,một vạt rừng xa, lão luyện đào động và tĩnh thất.
Từ khi bọn Hàn Vi Vi bị thu vào Đại chư thiên tạo hóa bình đến giờ, gã chưa có thời gian gần gũi, giờ thì có lý do quang minh chính đại là cứu người, là đề thăng tu vi thì gã triệt để phát huy bá khí của Bá Khí thần quân, lột trần Hàn Vi Vi.
"A!" Đoạn gã hành động.
"Ta sắp đột phá!" Thoáng sau, Ngụy Tác kêu lên cạnh Hàn Vi Vi còn đang run rẩy, Huyền sát âm khí tăng vọt.

Chương 1209: Linh khí phun trào

"Lưu manh đáng chết, không thể nhẹ hơn, ôn nhu hơn hả!"
"A, không phai chứ, thần thức và tu vi của ta khống chế mọi thứ đều tuyệt... Không nên chậm, không sợ bọn Thủy Linh Nhi cười sao?"
"Ngươi... thế mà còn chưa đã, chân ta nhũn rồi, định giết ta hả."
"Sao thế được, xem này, ra đã chuẩn bị rồi, Hoang cổ ngọc tâm lan sẽ khiến tinh thần nàng phấn chấn, luyện hóa là sẽ đột phá nhất trọng tu vi."
"Cái gì, còn một lần nữa hả?!"
"Đương nhiên, tu vi đột phá sao lại một lần là vừa lòng.""Ngươi!"
"Được rồi, Hàn đại tiểu thư, vợ ngoan, tu luyện đi, không thì ta cứ om nàng ra rồi lại ôm vào thì... ta xem tình hình của họ đã."
"Cút!"
"Ha ha!"
...
Ngụy Tác từ địa động tĩnh thất chui ra, đắc ý như vừa mới phất.
"Thiên cấp trung giai thuật pháp Huyền sát đại pháp mà ta cũng tu luyện đến tiên giai uy năng, đúng là kinh thiên địa khấp quỷ thần."
Bất quá khó trách gã đắc ý, thể chất đặc biệt của Hàn Vi Vi quả hợp với Tây tịnh lưu ly, lần song tu này khiến uy năng Huyền sát quỷ trảo trực tiếp đột phá tiên giai. Tu sĩ thông thường dù có Huyền sát đại pháp nhưng không có nhục thân, dương nguyên còn hơn cả viễn cổ thiên long như Ngụy Tác, lại càng không có nhiều kim đơn cấp, thần huyền cấp đạo lữ, một lần song tu thỉ thu được Huyền sát âm khí bằng một phần gã và Hàn Vi Vi, như thế dù ngày đêm khổ tu cũng không thể đề thăng Huyền sát quỷ trảo đến tiên giai uy năng, tới được đạo giai đã là tốt rồi.
"Không phải chứ?"
Ngụy Tác lướt ra, thấy bọn Cơ Nhã thì tròn mắt.
Việc này sẽ khiến các tu luyện cuồng chỉ biết dựa vào linh thạch và linh đơn bế quan khổ tu thế nào?
Hiện tại không chỉ bọn Cơ Nhã đột phá nhất trọng tu vi, cả Diệp gia huynh muội và Độc Cô Vũ Vân tu vi thấp nhất cũng đạt Phân niệm ngũ trọng, sắp xung kích kim đơn.
"Trước đây sao ta không phát hiện chỗ thế này! Không thì đừng nói chân tiên, đế thiên cũng được kia."
Gã lại gào lên.
Bất quá gã gào như thế nhưng hiểu rõ không có Hoang cổ bản thảo kinh thì đến đây cũng vô dụng. Còn hoa y thanh niên có Hoang cổ bản thảo kinh không may mắn như gã, không biết việc Hoang tộc và Linh tộc đại chiến, không thì đã phát hiện Lạc cúc hoang nguyên có vấn đề, đến Hoang tộc linh viên này thì tất đã quân lâm thiên hạ, xưng bá bát phương, chấn cổ thước kim.
Tuy gào lên mấy tiếng nhưng thân ảnh gã loáng lên, vào trong ngọn núi trong linh viên tra xét.
Gã lên đỉnh núi có linh viên tra xét, vì linh dược như Tử hồ hoa không nhiều, cho Diệp gia huynh muội và Độc Cô Vũ Vân sử dụng lúc đột phá kim đơn thì không hẳn trăm phần an toàn, chỗ chảy ra linh khí trên đỉnh núi ít nguyên khí bất lợi, nếu bố trí pháp trận thì họ đột phá kim đơn sẽ không còn nguy hiểm.
"Hừ... Hoang cổ lam toản thảo! Đúng là ở đâu cũng có kinh hỉ?"
Gã vừa lên đỉnh núi thì thấy một cái ao chừng năm trượng vuông, linh khí và nước suối tuôn trào, chưa kịp xem linh mạch còn lại bao nhiêu linh khí thì thấy ở đáy ao có ba nhánh cỏ như lam sắc tinh thạch cứng nhất, biến đáy ao thành màu lam thì gã kêu lên.
Hoang cổ lam toản thảo, theo Hoang cổ bản thảo kinh thì là linh dược chứa linh khí đến mức thần huyền luyện hóa cũng tu vi đại tiến mà còn công dụng tăng cường thần thức.
Trong số linh dược gã thấy, ba nhánh Hoang cổ lam toản thảo có giá trị nhất.
Đừng nói ba nhánh mà nước trong ao có ba nhánh này cũng nhiễm không ít dược lực, là linh dược bất phàm. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Xem ra là tiểu gian thương lãi to, ba năm không mở hàng, mở hàng là ăn đủ ba năm."
Vận chuyển Địa Mẫu cổ kinh, đồng thời thần thức toàn lực dồn xuống, Ngụy Tác lại kinh thán, hút ba nhánh Hoang cổ lam toản thảo vào đơn bình và cắt một tảng đá thành bình đài, đặt cạnh linh trì để bố trí pháp trận.
Địa mạch trong Hoang tộc linh viên do tự nhiên hình thành, tức là Phù đồ do Hoang tộc đại năng hút sao xuống luyện thành thì linh mạch vốn có sẵn rồi.
Chả trách viễn cổ đại năng thích hút sao như thế, trong vì sao không chỉ có tinh hạch và vẫn kim để luyện chế pháp bảo, có khi còn cí linh mạch, nên vì sao không khác gì một viên linh đơn lớn.
Tuy sao bị hút xuống không còn ở tinh không, thiên vị thay đổi, linh mạch không thể hút thêm để tạo ra linh khí mới, dùng phần nào là cạn phần ấy nhưng linh mạch này tuy khô úa nửa nhưng vẫn Hải Tiên thành không biết bao nhiêu lần.
Bọn Cơ Nhã đột phá tu vi hút linh khí nhưng nhất thời không thể cạn hết. Linh mạch linh khí phun trào thành như dòng sông đổ tới, gần linh trì đã cách tuyệt nguyên khí bất lợi nê linh khí tinh thuần cực điểm. Diệp gia huynh muội và Độc Cô Vũ Vân đột phá kim đơn thì không có Tử hồ hoa đẳng cũng chắc sáu, bảy phần.
Ngụy Tác được Đại Lệ Thiên truyền thừa, rất có thiên phú về trận pháp và pháp phù phương, hiện tại tương đương với nửa đại cấm sư, phổ thông cấm chế với gã chỉ là chuyện vặt, chỉ thoáng chỗ là bạch sắc linh quang quang tráo và thanh sắc linh quang quang hiện lên cạnh linh trì.
Diệp gia huynh muội và Độc Cô Vũ đã đạt Phân niệm ngũ trọng điên phong, Ngụy Tác cuốn nguyên khí đưa tất cả vào hai linh quang quang tráo cbố trí sắn, bóp nát Thành đơn diệu thảo, rải đều dược lực vào thể nội họ.
Chỉ mấy chục tích tắc sau, tiếng nổ vang liên hồi, Diệp Cố Vi, Diệp Tiêu Chính và Độc Cô Vũ Vân rực đơn quang quang trụ, trên đầu hình thành lốc xoáy.
Khác nhau là mốc xoáy hình thành thì nổ vang, mặt đất rung lên, linh trì linh dịch phun như suối, nhũ bạch sắc linh khí nhìn rõ bằng mắt thường như lợi kiếm trào ra.
Ai nấy ngẩn ra, họ liên tục đột phá nên hút quá nhiều, khiến linh mạch như vỡ đê, linh khí tiết ra rất nhanh.
"Cũng được! Dù Phù đồ còn Hoang tộc đại năng thì đến đây cũng không còn gì, chúng ta đã vét sạch sẽ."
Ngụy Tác quét thần thức thì càng trấn định.
Bạch sắc linh vụ giữ lại được linh mạch linh khí tiết ra, linh khí phun trào càng khiến nồng độ trong linh viên cao hơn, khiến tu vi đề thăng càng nhanh. Theo tốc độ này thì nửa tuần hương sau, linh mạch sẽ cạn hết linh khí, bị họ hút sạch.
Diệp gia huynh muội và Độc Cô Vũ Vân đã kết đơn thành công, tiếp theo các hảo hữu và đạo lữ đột phá tu vi không có gì nguy hiểm, Ngụy Tác không hề khách khí, nuốt Hoang cổ thủy kinh đằng chứa thủy linh nguyên khí kinh nhân, đồng thời hóa ra Thủy hoàng thần linh, hút thiên địa linh khí càng lúc càng nồng.
Ngần ấy người cùng tu luyện, tốc độ hấp nạp thiên địa linh khí quả thật đáng sợ, nhưng không kịp tóc độ linh mạch phun như vỡ đê, nhất thời cả linh viên dày đặc linh khí, thậm chí sắp ngưng thành giọt, như có mưa.
"Ta sắp đột phá..."
Đợt đột phá thứ hai lại tới.
Không phải Kim đơn tu sĩ đột phá, mà các thần huyền đại năng Cực Âm thần quân, Hiên Viên lão tổ và Vũ Hoàng chân nhân đột phá tu vi!

Chương 1210: Tao ngộ chiến

Mọi thứ xong xuôi.
Hoang cổ linh dược trong linh viên đều bị hái, linh mạch linh khí cũng bị hút gần hết, trừ Thủy hoàng phệ nhật quyết của Ngụy Tác còn hút thêm được linh khí thì tất cả đều thấy trong này nhạt linh khí.
"Ít quá, linh mạch linh khí còn không đủ." Ngụy Tác đứng giữa linh trì đã khô, tỏ vẻ chưa đã.
"..."
Tuy ai cũng coi Ngụy Tác là đầu lĩnh, là thần tượng, nhưng nghe gã nói vậy thì cũng thấy rằng gã lẽ ra nên bị trời phat.
Lần này họ thu lợi quá lớn từ Hoang tộc linh viên.
Hai kẻ đầu óc đơn giản và bọn Diệp Cố Vi đều đột phá Kim đơn lưỡng trọng sơ kỳ, Cơ Nhã và Thủy Linh Nhi, Thanh Bình đạt Kim đơn tứ trọng hậu kỳ, Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi đạt Kim đơn tứ trọng sơ kỳ, Kỳ Long Sơn đạt Kim đơn ngũ trọng hậu kỳ, Phong Tri Du, Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh đạt Kim đơn tứ trọng trung kỳ.
Không chỉ kim đơn tu vi đột phá.
Vũ Hoàng chân nhân đột phá đến Thần huyền lưỡng trọng, Hiên Viên lão tổ tòng Thần huyền lưỡng trọng hậu kỳ đột phá Thần huyền tam trọng, Cực Âm thần quân đột phá Thần huyền tứ trọng đích tu vi.Tâm Hữu Lan, Lệ Nhược Hải và Ngọc Thiên tông tông chủ, Nguyên Âm lão tổ đều sắp đạt mức đột phá, dù không có thêm linh dược nhưng chỉ cần tĩnh tu ít ngày là đột phá nhất trọng tu vi.
Không chỉ Dương chi điểu và thanh loan, cả Hỗn nguyên ngân oa cũng đột phá cửu cấp.
Đột phá như thế không dễ hơn thần huyền đột phá.
Hiện tại mấy đại minh hội như thượng cổ tu đạo quốc độ thì thần huyền đại năng chỉ bình quân tám, chín mười mỗi minh hội. Tổng thể mới là mấy chục thần huyền đại năng.
Bình thường thần huyền đột phá nhất trọng tu vi cần bao nhiêu năm khổ tu?
Nhưng ở đây mà đột phá kim đơn, thần huyền đột phá nhất trọng tu vi đều tùy tùy tiện tiện, không phải một hai người mà tất cả đều đột phá, hơn nữa còn cả trăm nhánh Hoang cổ linh dược chưa dùng đến!
Đối với mỗi người, tế ngộ ở đây quá lớn, có thể coi họ là những người may mắn nhất tu đạo giới mấy vạn năm nay.
Nếu có đại năng tu vi và thần thông hơn xa Ngụy Tác mà thấy gã như bây giờ tất sẽ đánh chết gã vì trông quá đáng ghét.
Lợi ích Ngụy Tác thu được từ Hoang cổ linh viên đủ khiến tuyệt đại đa số tu sĩ phát cuồng. Nếu từ Chân tiên nhất trọng đến Chân tiên lưỡng trọng chia thành mười bước thì luyện hóa mấy nhánh Hoang cổ linh dược và hấp nạp linh khí đủ cho gã qua được ba bước, Hàn Vi Vi liên tục đột phá ba lần, uy năng Huyền sát quỷ trảo cũng đạt tiên cấp trung giai.
Đổi lại là người khác, chỉ với Huyền sát quỷ trảo cũng đủ hoành hành nhất phương, khiến thần huyền đại năng e dè.
"Tiếc là không có Chính dương tiên thảo."
Bất quá Ngụy Tác không vênh vang được lâu, thấy mình không hút được nhiều linh khí thì truyền âm cho Âm Lệ Hoa, "Âm đại tông chủ, lần này thiệt cho nàng, nhưng tá lấy mạng bảo đảm, trừ phi ta chết, không thì sẽ giúp nàng tìm được Chính dương tiên thảo."
"Có gì mà tổn thất." Âm Lệ Hoa nghẹn ngào, truyền âm, "Phu quân nói gì ngốc thế, linh dược cho thiếp hay bọn Cơ Nhã cũng vậy, chỉ cần thiếp luôn ở bên phu quân, có Chính dương tiên thảo hay không cũng thế."
"Không phải, không có Chính dương tiên thảo thì khác đấy..." Ngụy Tác cười hắc hắc ngầm truyền âm.
"Gian thương, Thiên Cửu thần quân đang chờ!" Vốn Linh Lung Thiên không vội nhưng nghe gã nói thế thì nó nghiến răng nhắc.
"Đúng, mau tìm lối ra, vạn nhất Thiên Cửu thần quân và Thần Lan vương tìm được mấy Hoang tộc đại năng thì sao?" Lục bào lão đầu đang sáng mắt vì thu hoạch, ghe Linh Lung Thiên nói thì kêu lên.
Như thể ứng nghiệm, lục bào lão đầu vừa lên tiếng, Ngụy Tác chưa kịp nói gì thì tiếng như lụa xé vang lên.
"Cách!""Cách!""Cách!" Tiếng động như băng vỡ vang lên.
Cơ hồ đồng thời, ai nấy nhận ra linh viên chấn động.
"Đến cạnh mỗ!"Ngụy Tác vốn cười cợt nhưng biến sác quát vang, như lâm đại địch.
Gã quay mặt về phía bạch sắc linh vụ gợn lên như sóng ngoài xa.
"Có phải lục bào lão đầu độc miệng nên có Hoang tộc đại năng xuất hiện?" Bọn Hàn Vi Vi nhợt nhạt, đều nghe thấy tiếng băng vỡ từ bạch sắc linh vụ vọng ra, khí tức kinh nhân dấy lên, tựa hồ có thứ gì đó oanh kích linh viên cấm chế.
"A! Đừng! Ta không nói gở!" Lục bào lão đầu tưc thì xanh lét mặt mày run lên.
"Cách!"
Lục bào lão đầu không kêu còn đỡ, kêu xong là bạch sắc linh vụ nổ vang, sát cơ kinh nhân đột nhiên dấy lên.
Cả tu vi như Trưởng Tôn Cảnh và Trưởng Tôn Tiểu Như cũng lạnh buốt trong lòng.
"Ai?"
Ngụy Tác nhận ra đối phương không có ý tốt, liền nheo mắt quát vang, chân tiên khí tức hiện rõ, hắc sắc liên hoa biện cao cỡ năm, sáu thân người chập lại, thi triển Hắc đàm ma liên.
"Vù!"
Không ai đáp, nhưng hoàng sắc thần quang từ bạch sắc linh vụ bắn ra, linh vụ tan nhanh. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Ra rồi... Cấm chế cũng bị phá." Thủy Linh Nhi hơi nhợt nhạt, khí tức khiến nàng cũng rùng mình, lùi ra sau lưng Ngụy Tác, thủy linh khí tức của gã khiến nàng định thần hơn.
Một thân ảnh toát lên khí tức cổ xưa đi ra, sát khí như đao!
"Cái gì!" Trưởng Tôn Tiểu Như và Tâm Hữu Lan ngẩn người. Từ bạch sắc linh vụ đi ra không phải tu sĩ hoặc Hoang tộc đại năng, mà là cổ chiến thần mặc chiến y rách nát!
Cổ chiến thần lấp lóe hoàng sắc thần quang, thân thể và cả giáp y cùng cổ mâu đều do uy năng hình thành, nhưng y không có hơi hướm tình cảm, chỉ còn sát ý ngút trời, thậm chí không có cả thần huyền khí tức và chân tiên khí tức, không như pháp thân hoặc thần niệm phân thân của tu sĩ.
"Chát!"Cổ chiến thần đi ra, uy áp vô hình khiến khí huyết cùng chân nguyên bọn Hàn Vi Vi không chảy nổi, tâm thần tựa hồ ran rã.
Ngụy Tác bước lên, hư không sau lưng lấp lóe vô số hà quang, định một mình đấu với cổ chiến thần.
"Đại Ưởng Thiên!"
Tích tắc đó, nhìn rõ cổ chiến thần thì Linh Lung Thiên nhợt nhạt rống lên.
Cổ mâu của cổ chiến thần chỉ vào hư không định nhắm vào Ngụy Tác cũng đột nhiên sững lại.
"Cương nha muội, cái gì đây, ngươi biết hả? Là Linh tộc hay Hoang tộc?" Ngụy Tác dừng tay hỏi.
"Y là người Linh tộc!" Linh Lung Thiên run lên.
"Chát!"
Cổ chiến thần hơi dừng cổ mâu nhưng không ngừng mà một đạo hôi bạch sắc thần quang chém tới, hắc sắc liên hoa biện trước mặt Ngụy Tác tan đi.
"Sao lại thế được? Y như không biết ngươi!" Ngụy Tác rực tử quang, dẫn dư uy của hôi bạch sắc thần quang lên thinh không.
Gã hơi yên tâm vì uy năng thuật pháp của cổ chiến thần tuy hơn gã nhưng không nhiều, gã đủ ứng phó.
"Oành!"
Quanh cổ chiến thần rực hoàng sắc thần quang, hình thành mọt chiếc vòng ép vào gã.
"Mau lên! Đừng để y đến gần!"
Thấy thế, Linh Lung Thiên biến sắc kêu lên.
"Sao lại thế được!"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đã liên thủ đối địch không biết bao nhiêu lần, hình thành tâm thần cảm ứng đặc biệt, Linh Lung Thiên vừa nói là gã biết không tầm thường, phát động thuật pháp mạnh nhất Hư không thiên tiệm.
"Xoạt!" Khe nứt hư không như xẻ đôi xuất hiện trước mặt Ngụy Tác. Hoàng sắc quang hoa lóe lên, thân ảnh cổ chiến thần dừng lại trước khe nứt, vì đà lao quá kinh nhân, sững lại thì sức mạnh như xé nát y.
"Giết...!" Cổ chiến thần vung trường mâu, trực tiếp chém tới, khe nứt hư không tan vỡ như thủy tinh.
"Oành!"
Ngụy Tác không đổi sắc, hôi hắc sắc loan nguyệt ép tới cổ chiến thần.
"Cổ chiến thần cũng luyên Đại hoang vấn đạo kinh?" Nam Cung Vũ Tinh kinh hô.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau