THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1201 - Chương 1205

Chương 1201: Lao ra khỏi thiên địa

Vừa đột phá, Chân tiên cảnh đối với Ngụy Tác như món đồ chơi mới của trẻ con.
Thử ngưng luyện thần văn giản đơn của Trưởng Tôn Tiểu Như xong, Ngụy Tác không vội cảm ngộ Liệt khuyết tàn nguyệt đại đạo pháp vực mà hiển hóa chân tiên pháp thân.
Hai chân tiên pháp thân trên đỉnh đầu, ra ra vào vào như qua lại cửa thành.
"Hắc hắc."
Cảm tri này đích xác thập phần kỳ diệu, theo lý thì chân tiên pháp thân cũng là thứ gã luyện thành, ở trong thể nội, nhưng ngưng thành chân tiên pháp thân rồi thì gã thấy cảm tri hơi kém hơn, để chân tiên pháp thân triệt để tan ra thì như có hai con mắt nhìn thiên địa nguyên khí.
Điều khiển chân tiên pháp thân ra vào, Ngụy Tác chợt nhìn lên hư không.
"Nếu cứ phi độn lên thì thế nào?"
Ngụy Tác chợt có ý định lên chín tầng trời xem thế nào.
Xưa nay gã chưa từng có ý nghĩ đấy.Với tu vi trước kia, dù bay lên cũng không được bao nhiêu, nhưng giờ khống chế chân tiên pháp thân thì ý niệm đó lại dấy lên.
Lúc Thiên khung vẫn còn, mỗi tu sĩ đều muốn bay lên cao xem Thiên khung có điểm kết thúc hay không, bên trên là gì, chỉ là tu vi không thể nào.
Ngao du thái hư, triệt để rời khỏi thiên địa, vào tinh không bên ngoài để xem sao trời và thiên địa khác là những thứ các đại năng muốn làm.
Cũng như leo lên một ngọn núi khó tưởng tượng nổi xong thì lại muốn lên ngọn cao hơn.
Tích tắc đó, ý nghĩ này âm ỉ trong óc gã.
"Lên xem đã."
Ngụy Tác hào hứng, không cả nghĩ mà lao lên thinh không.
"Vù!" "Vù!" ...
Ngụy Tác thi triển linh quang độn pháp, thoáng sau đã rời khỏi mây trời.
Không biết bay lên bao lâu, chỉ thấy thân thể tựa hồ càng lúc càng trầm trọng, sức mạnh kinh nhân kéo xuống nhưng gã vân lao lên, đột nhiên, khí tức trở nên cực kỳ âm lạnh, từng lưỡi dao trong suốt đổ tới.
"Kim đơn tu sĩ đến đây tất không đủ."
Ngụy Tác biết là Cửu thiên cương phong, uy năng e sánh với đạo giai pháp bảo.
Bất quá đối với Ngụy Tác thì không là gì, gã thị diễn hóa Thái cổ hung hỏa, hỏa vực cháy lên quanh mình, chặn hết cửu thiên cương phong rồi lao lên.
Lên thêm hơn nghìn trượng, Ngụy Tác đột nhiên cảm giác thấy không khí đều là quang mang chói lòa.
Uy năng đặc biệt đang hình thành.
Là cửu thiên lôi cương!
"Mạnh thật! Phổ thông thần huyền đại năng chỉ đến được đây thôi."
Ngụy Tác vào trong quang mang chói lòa, có cảm giác sức mạnh lan tràn khắp đất trời, như một pháp vực từ bốn phương tám hướng ép tới.
Tích tắc đó, nhục thân gã cũng có cảm giác đau vào tận xương tủy.
Bất quá Ngụy Tác không dừng lại.
Lôi cương cực nhỏ này có thể xé tan thần huyền tu sĩ nhưng đối với Ngụy Tác thì như một đàn kiến cắn, không hề hấn gì.
Thiên địa nguyên khí hỗn loạn cực độ, lôi cương từ bốn phương tám hướng xô lại nhưng tạo cảm giác khác hẳn, nếu dừng ở đây sẽ qua lôi cương diễn hóa mà sáng tạo ra được lôi cương thuật pháp.
Điều đó càng khiến gã muốn lên thêm xem thế nào.
Liên tục lao lên không biết bao nhiêu trượng, Ngụy Tác đột nhiên thấy trước mắt tối đi, cơ hồ từ một cái chợ náo nhiệt vào bầu trời đêm cực kỳ yên tĩnh, hơi nóng khiến khí gã bốc hơi lan khắp toàn thân.
"Được! Tinh thần chân hỏa và vực ngoại thiên hỏa!"
Ngụy Tác nuốt ừng ực, bên dưới như có sương mờ bao lấy thiên địa. Trong màn sương là sấm sét và nguyên khí va nhau.
Bên dưới là lôi cương nhỏ xíu đang diễn hóa, nhưng ngoài xa còn lôi cương ngưng thành từng gốc thiểm điện cự thụ, bên dưới nữa có chỗ còn ngưng thành ngư hình, thú hình, thậm chí hình đạo tôn.
Sao trên đầu đều như cái chậu khảm vào trời đêm, có những ngồi sao bao bọc trong quầng sáng rực rỡ, vô số tiểu tinh quay quanh, trông như có thể hái được ngay, có điều thật ra cách rất xa.
Bề ngoài tầng lôi cương có ngọn lửa màu đỏ, vàng, lam bốc lên.
Gã hiểu tinh thần chân hỏa và vực ngoại thiên hỏa đều được cửu thiên địa lôi cương tằng và cương phong tằng ngăn lại. Không thì thiên địa bên dưới đã biến thành biển lửa.
"Tại đây tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật xem sao."
Tuy tinh thần chân hỏa và vực ngoại thiên hỏa không làm gì được gã nhưng gã dừng lại, uốn thành long hình, tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật. Gã nhận ra ở đây trừ chân hỏa ngưng thành thực chất thì tinh thần nguyên khí cùng nồng đượm như mưa.
"Lần tới tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật cần bỏ chút công sức lên đây." Mấy tích tắc sau, Ngụy Tác lại thấy hưng phấn.
Tuy tinh thần nguyên khí không được như cao thủ cỡ Phong Ngô Thương dẫn động nhưng hơn ở dưới không biết bao nhiêu lần. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Được kích thích, gã càng lên thêm.
"Lợi hại, nếu không đột phá chân tiên, dù Thần huyền ngũ trọng điên phong cũng chỉ đến được đây."
Lên thêm mấy nghìn trượng, Ngụy Tác nhận ra không gian biến thành như thần thiết, vô số tinh thần nguyên khí không khác nào pháp khí xung kích lên, nhục thân gã còn chống nổi nhưng chân nguyên cùng uy năng thuật pháp bị kéo tan.
Hỗn kim sắc tàn phiến sau thiên kiếp thì được bọn Hoàng Đạo Quân thu lại, giờ giao cho gã, tế xuất ra thì áp lực đại giảm nhưng gã muốn thử xem tu vi và nhục thân đến mức nào nên không lấy ra, mà nghiến răng chống đỡ.
"Gần rồi, cứ chống đỡ thì khác nào lão thọ tinh bị treo cổ, tự thiêu đốt thọ nguyên để chơi."
Nghiến răng thêm gần nghìn trượng, Ngụy Tác thấy phía trên thoáng có đường giới hạn, tựa hồ sắp thoát khỏi trói buộc, nhưng không rõ là bao nhiêu trượng, thần thức chỉ còn đủ vươn đi mấy trăm trượng, tinh thần chân hỏa và các loại tinh thần xạ tuyến khiến khí huyết gã nhanh chóng suy bại, dừng lại là như đùa với tính mạng.
Nhăn nhó chìm xuống nghìn trượng, Ngụy Tác mới thấy nhục thân chịu nổi, xem ra chỉ ở độ cao này tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật là phù hợp.
Thử Thiên long quần tinh tôi thể thuật, cảm giác đích xác tinh thần nguyên khí càng nồng, hiệu quả càng cao thì gã vung tay, lấy hỗn kim sắc tàn phiến ra thử xem mình lên được đến mức nào.
"Vù!"
Có hỗn kim sắc tàn phiến ở trên, cách tuyệt một phần áp lực của tinh thần nguyên khí, Ngụy Tác quả nhiên áp lực giảm hẳn, lướt đến dưới phân giới tự nhiên.
Thể nội khí huyết như bốc cháy, dừng thêm mỗi giây đều thương tổn không nhẹ, nhưng gã hiếu kỳ xem ra khỏi biên giới phía trên sẽ thế nào nên nghiến răng vận hết toàn thân nguyên khí lao lên.
Như chục thủng một quả cầu da.
Ngụy Tác cảm giác đại lực phía dưới tan đi, thân thể nặng đến khó tưởng tượng chợt nhẹ bẫng. "A..." Tích tắc đó, gã sợ đến nhợt nhạt mặt mày.
Mọi trói buộc tiêu tan, gã không bị khống chế, lướt lên hư không vô biên.
Thiên địa nguyên khí quen thuộc không còn, chỉ còn tinh thần nguyên khí tạp loạn.
Gã đã vượt khỏi giới hạn của bản thân thiên địa, nhưng với thần thông vốn có thì không thể khống chế được mình. Bay vào thái hư tinh không tất mất mạng.
"Phù!" Tích tắc đó, Ngụy Tác phun ra nguyên khí, mượn lực cản chìm xuống.
"Hừ..."
Ngụy Tác toát mồ hôi chìm xuốn.
Cảm giác hoàn toàn không thể khống chế đó khiến gã cực kỳ khó chịu.
"Ta đã thoát khỏi chướng ngại thiên địa?" Nhưng mấy tích tắc sau, gã lại tròn mắt, kinh hỉ xen lẫn không dám tin.
"Là thật!" Gã vỗ lên trán.
Tuy chưa so được với viễn cổ đại năng ngao du thái hư nhưng gã biết ở thời đại này mà thoát khỏi thiên địa đã là việc cực kỳ bất phàm, là bước đầu tiên để thông thiên.
"Vù!"
Ngụy Tác ở trên tầng không cực cao lao đi, tâm tình kích động chưa lặng lại, đột nhiên có tiếng nổ kỳ dị cùng dải sáng chói lòa lao tới. "Ầm", va vào lôi cương tằng rồi uy năng bùng lên thành trụ sét.
"Hả, cái gì kia?"
Ngụy Tác hiểu ra ngay, đang có vẫn thạch rơi xuống, gã thấy ngoài xa có quang hoa lạ lùng sáng lên.

Chương 1202: Bắt đầu nghĩ ra pháp của bản thân

Trong uy năng do vẫn thạch rơi xuống dẫn động, quang hoa bất động vững vàng, chỉ hơi lấp lóe.
Ngụy Tác run lên, phát động Động Hư bộ pháp, nhanh hơn cả vẫn thạch rơi xuống, chỉ cách tắc là cách quang hoa không đầy mấy dặm.
"Kia là... ?"
Ngụy Tác kinh ngạc, vì thấy quang hoa là một tấm ngân sắc ngọc phù!
Bình thường ở hoang nguyên thấy ngân sắc ngọc phù lơ lửng đã đành, còn đây là đỉnh cửu thiên lôi cương tằng, sắp sửa thoát khỏi rồi.
Ngân sắc ngọc phù lơ lửng ở đây quả thật lạ lùng.
Thân ảnh loáng lên, Ngụy Tác đến sát ngân sắc ngọc phù.
Chân tiên khí tức hùng hậu cuốn tới."Nhất Trần Tử đột phá chân tiên, muốn lên cửu thiên, đến đây thì dừng lại, trong mấy ngày cảm ngộ thiên hỏa lôi cương biến hóa, sáng tạo ra một đạo thuật pháp, để cho đạo hữu nào lên sau ấn chứng."
Thoáng nhìn là gã đọc được chữ trên ngân sắc ngọc phù.
"..."
Ngụy Tác tắt tiếng, ngân sắc ngọc phù cũng là một đột phá chân tiên như gã để lại.
"Ta lợi hại hơn, lên được cao hơn." Nhất thời, Ngụy Tác đắc ý.
Nhìn lên ngân sắc ngọc phù, gã lại thấy mất mặt, cười hắc hắc mà mặt mũi nóng bừng.
Xích sắc thần quang thoạt ẩn thoạt hiện quanh phiến ngân sắc ngọc, đại năng để lại đã dùng pháp vực uy năng cố định ngọc phù định ở đây, biến lôi cương khí tức thành uy năng bổ sung khiến pháp vực bất diệt, so ra Ngụy Tác kém xa.
So ra, gã mới lĩnh ngộ được Thái cổ hung hỏa pháp vực, chỉ biết trông vào nhục thân thì không khác nào một kẻ nhà quê, đầu óc ngu si tứ chi phát triển.
"Xem ra cần cố gắng, lĩnh ngộ thêm nguyên khí pháp tắc, thêm pháp vực lợi hại."
Ngụy Tác gào lên, tuy trước mắt chỉ có con đường nhục thân thành thánh mà Thanh Vũ đại đế chỉ dẫn thì mới chống nổi thiên kiếp về sau, nhưng với tu vi và cảm tri này mà không lĩnh ngộ thêm pháp vực uy năng thì quá phí của trời. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Huyền diệu khi vận dụng nguyên khí, diễn hóa uy năng, đích xác là vô thượng lợi khí mà nhục thân không làm nổi.
"Cảm ngộ thiên hỏa lôi cương biến hóa, không hiểu sẽ sáng tạo ra thuật pháp gì."
Ngụy Tác phá pháp vực uy năng quanh ngân sắc ngọc phù rồi cầm lấy. Nhất Trần Tử đột phá chân tiên xong thì cũng nóng lòng mà lao lên tận đây, để lại ngọc phù cũng vì đắc ý, gã cho rằng môn thuật pháp này không giản đơn.
"Trong các loại thiên địa nguyên khí, uy năng mạnh nhất là lôi, hỏa, tại hạ quan sát lôi hỏa giao tiếp, tương khắc tương sinh, thấy vẫn thạch thiên hỏa rơi xuống, nhờ cơ duyên xảo hợp ngộ ra môn thuật pháp này..."
"Lại là một môn thuật pháp như thế!"
Ngụy Tác chợt thấy hơi mất mặt, cùng là chân tiên mà cảm ngộ nguyên khí pháp vực của gã quá tệ, cần phải cố gắng. Qua khí tức ngân sắc ngọc phù thì phải ba, bốn vạn năm rồi, tức là Nhất Trần Tử là tu sĩ từ thời kỳ đó, giữ cho ngọc phù đến giờ, thuật pháp ghi trong đó là Nghiệp hỏa lôi cương kiếm, cũng kết hợp thiên hỏa và lôi cương, đồng thời chứa thiên hỏa và lôi cương chi uy.
Đặc biệt nhất, môn thuật pháp này chủ yếu không dựa vào chân nguyên diễn hóa uy năng, mà hút thiên hỏa hòa lôi cương.
Thi triển đạo thuật pháp này sẽ liên tục hút thiên hỏa và lôi cương, hình thành một thanh lôi hỏa thần kiếm, hút được càng nhiều, uy năng càng mạnh!
Chỉ cần chân nguyên đầy đủ, có thể liên tục hút thiên hỏa và lôi cương thì uy năng lôi hỏa thần kiếm càng mạnh, không bao giờ dứt!
Đạo thuật pháp này khá kinh nhân, bình thường mà ở dưới đất hay thinh không thì chỉ hút được lượng thiên hỏa và lôi cương hữu hạn, nhưng ở cửu thiên lôi cương tằng, nhất là trên đỉnh, lôi hỏa tương giao, thi triển đạo thuật pháp này thì uy lực chân khó tưởng tượng nổi.
Cũng như thần chi, lôi cương và thiên hỏa đều như pháp khí, có thể dễ dàng lấy ra được.
"Không phải càng hay sao?"
Nhất thời, Ngụy Tác lẩm bẩm. Đạo thuật pháp này mà như Nhất Trần Tử nói thì có khác gì thần tiên, đánh ai thì đành, đừng nói Chân tiên nhất lưỡng trọng mà dù tu vi Chân tiên tam trọng ở đây cũng không địch nổi.
"..."
Vừa từ cửu thiên lôi cương tằng đi về phía Lạc cúc hoang nguyên, Ngụy Tác vừa đọc thuật pháp trong ngọc phù, đọc được một nửa là tắt tiếng. Không thể giả được, vừa huyền ảo vừa có lý.
"Nhĩ muội yêu..."
Không đầy một tuần hương sau, Ngụy Tác lĩnh ngộ xong thiên thuật pháp này, điều động chân nguyên thi pháp, chát một tiếng, hư không chấn động, nguyên khí dao động kinh nhân dấy lên, tay gã có vô số lôi cương và thiên hỏa tụ lại với tốc độ kinh nhân, trong vòng mấy trăm trượng như bị rút thành chân không, một thanh hỏa hồng trường kiếm do thiên hỏa hòa lôi cương tôi luyện hình thành, dài hơn trượng. Gã tiếp thục thi pháp, như chân nguyên quấn lấy lôi hỏa, càng lúc càng nhiều lôi hỏa tụ lên hồng trường kiếm, cây kiếm càng lúc càng dài, uy năng càng lúc càng đáng sợ, thân kiếm bừng nở đóa đóa hỏa hồng sắc đạo liên, kim hoàng sắc lôi mang như kiếm khí bắn ra, quang mang chói lòa.
Nhất Trần Tử đích xác không quá lời về môn thuật pháp này, có thể dẫn tụ cửu thiên lôi hỏa, tu sĩ thi triển thuật pháp này tại cửu thiên lôi cương tằng thì cũng như thần tiên trên trời, uy năng đối địch khôn tả, bình thường mà gã lấy được thuật pháp cỡ này, không hiểu sẽ cao hứng cỡ nào nhưng giờ so sánh với Nhất Trần Tử thì gã không vui nổi.
"Người ta ở đây lĩnh ngộ được một môn cường pháp, cảm tri của ta giờ còn hơn Chân tiên tam trọng thì phải tham ngộ ra gì đó mới được." Vốn lúc lao lên, thấy lôi quang ảo hóa thành các loại hình dạng, hiển hiện thiên địa chi uy thì gã đã có cảm ngộ, được Nhất Trần Tử kích thích thì ý nghĩ tự cảm ngộ một môn thuật pháp càng không áp chế nổi.
"Lôi hỏa giao dung... Nguyên khí pháp tắc là lôi cương và thiên hỏa tương khắc tương sinh, Nhất Trần Tử vốn hiểu rất sâu về lôi hệ thuật pháp và hỏa hệ thuật pháp... Lôi hỏa... Lôi hỏa... Đúng! Nếu là Động Thiên thần hỏa có thêm lôi cương thần uy thì chẳng hơn sao!"
Từ cổ tu sĩ đại năng cảm ngộ thiên địa nguyên khí, lĩnh ngộ quyết pháp, đều nhờ vào tích lũy rồi đột nhiên đốn ngộ, óc gã chở sáng lên, mắt cũng sáng theo.
Lôi cương và chân hỏa là thứ có lực sát thương cực mạnh với thần niệm, ý thức, nhất lôi cương, có thể xuyên vào bất cứ đâu.
Động Thiên thần hỏa chỉ dấy lên chân hỏa, nếu có thêm lôi cương, lực sát thương với thần thức không chỉ gấp đôi!
"Lưỡng đạo hợp nhất..."
Thay đổi thuật pháp, nhất là thêm vào nguyên khí pháp tắc trái ngược cực kỳ khó, nhưng hiện tại Ngụy Tác có cảm giác đã tích tụ đủ.
"Vù!"
Thủy linh nguyên khí từ thể nội chảy ra, hình thành một quả cầu trong veo, bay về phía Lạc cúc hoang nguyên, Ngụy Tác xếp bằng trên cửu thiên lôi cương tằng, nhắm mắt tham ngộ.
"Oành!"
"Chát!"
Ngụy nhắm mắt bất động, nhưng quanh mình không ngừng gợn sóng vô hình, dấy lên thiên hỏa cuồng bạo.
Không biết bao lâu sau, đột nhiên cùng với sóng vô hình, lôi cương quanh gã thay đổi, hình thành từng tia sét.
Sét giáng ra, thiên hỏa cũng cháy lên.
Sau cùng cả hai cùng tan biến, nhưng xuất hiện khí tức càng đáng sợ, hồng kim lưỡng sắc giao nhau, như lôi hỏa thần kiếm!
"Chát!"
Ngụy Tác đột nhiên mở bừng mắt, quanh mình không gề biến hóa, nhưng tích tắc đó hư không ngoài xa ánh lên kim hồng lưỡng sắc thần quang.
"Thành! Sau rốt cũng không tệ lắm! Oa ha ha ha!"
Ngụy Tác ngẩn người, đoạn nhảy lên, cười vang, chống nạnh không theo phong phạm cao thủ tí nào.
Đông Như Lai để lại Động hư thần hỏa và Nhất Trần Tử để lại Nghiệp hỏa lôi cương kiếm, cảm ngộ đối với hư không, chân hỏa và lôi hỏa tương khắc tương sinh của cả hai được Ngụy Tác hoàn mỹ kết hợp lại, tạo thành pháp của riêng gã!
Hiện tại Như Lai thần mang và Động Thiên thần hỏa không chỉ dung hợp chân hỏa, còn có thêm lôi cương uy năng kinh nhân!
"Như Lai thần mang vẫn là Như Lai thần mang, Động Thiên thần hỏa không thể là thần hỏa mà là Động thiên lôi hỏa... Bất quá gọi là lôi hỏa có phần tục khí, gọi là gì nhỉ?" Nhất thời, Ngụy Tác hớn hở tìm tên.
Tuy cũng như đứng trên vai Đông Như Lai và Nhất Trần Tử mà tiến thêm bước này nhưng sáng tạo ra thuật pháp riêng là cảnh giới khác hẳn, cũng như thoát khỏi giới hạn thiên địa.

Chương 1203: Muốn thử hay không

"Con bà nó chứ, kém nhiều quá."
Trên cửu thiên lôi cương tằng, Ngụy Tác lắc đầu.
Từ thuật pháp Đông Như Lai và Nhất Trần Tử cảm ngộ ra, Ngụy Tác nảy ra ý nghĩ dùng Hư không cổ kinh và thuật pháp khác để tạo ra thuật pháp mới.
Chỉ cần Hư không chi đạo dung hợp được với Động Hư bộ pháp hoặc Duy ngã tâm kiếm, Liệt khuyết tàn nguyệt thì thần thông đề thăng không biết bao nhiêu.
Nhưng gã thử xong thì nhận ra cảnh giới quá thấp.
Cảnh giới cũng như mới biết đi, còn mức cần thiết là vừa chạy vừa nhảy, muốn thế cần cảm ngộ tất cả thuật pháp pháp vực đang có đã.
"Hắc hắc."
Ngụy Tác hiện tại nét mặt rất phong phú, lắc đầu rồi cười nhăn nhở đắc ý. Gã biết ngày có thể cảm ngộ mọi nguyên khí pháp tắc đã có, phát huy pháp vực uy năng mạnh nhất không còn xa.
"Thử Hư không thiên tiệm của Hư Không đạo nhân xem có điều khiển được không."Lại thử Như Lai thần mang mới và Động Thiên thần hỏa mới mà chưa kịp đặt tên đoạn gã cảm ngộ kỹ thuật pháp mạnh nhất lấy được của Trạm Đài Linh Lan.
"Chát!"
Thoáng sau, thần thức gã như bị kéo đến cực hạn, cơ hồ tan ra.
Đồng thời, chân nguyên từ thể nội rải lên hư không.
"Vù!"
Thiên địa trước mặt đột nhiên xuất hiện khe nứt trong suốt, bao nhiêu lôi cương, thiên hỏa chảy vào như vỡ đê.
"Nhĩ muội yêu!"
Ngụy Tác kêu vang.
"Hư không thiên tiệm" phải tu vi Chân tiên lưỡng trọng trở nên mới có thể thi triển mà gã cũng thi triển thành công.
Nhưng thể nội chân nguyên của gã hụt mất gần nửa, ban nãy thần thức đạt tới cực hạn, cơ hồ bị đạo thuật pháp này nuốt chửng.
Với chân nguyên và thần thức hiện nay chỉ vừa đủ thi triển môn thuật pháp này.
Xem ra Hư Không đạo nhân còn "khiêm hư", phổ thông Chân tiên lưỡng trọng không xong, chí ít Chân tiên tam trọng mới đủ.
"Tiếc không mang theo Dương chi điểu, tu luyện ở đây càng tiện."
Gã dừng lại trên cửu thiên lôi cương tằng, toàn lực tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật, đã hạ quyết tâm khi rỗi sẽ lên đây mở động phủ, không chỉ gã tu luyện, cảm ngộ lôi cương và tinh thần nguyên khí thuận lợi mà Dương chi điểu và thanh loan cũng vậy.
"Không rõ nhục thân hiện tại của ta thế nào rồi?"
Liên tục tu luyện gần một ngày đêm, biết độn tốc của mình thì sắp đến chỗ hẹn với bọn Linh Lung Thiên, gã dừng lại trên cửu thiên lôi cương tằng mà thi triển Động Hư bộ pháp và Yên không hàng ma xử của Hắc Bồ Đề thiên mẫu, thẳng tiến Lạc cúc hoang nguyên.
Đột phá chân tiên, khí huyết và chân nguyên tại thể nội như được thần dược tưới nhuần, nhục thân gã thay đổi nhiều, lần này lại liên tục tu luyện, mỗi hơi thở của gã như hít vào hương thơm, như hút linh khí của đỉnh cấp linh dược, thể nội chỗ nào cũng trơn láng, thân thể dị thường thuần tịnh, cơ hồ tỏa sáng tiên quang. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Ngụy Tác đã thử, quả nhiên, không thi triển thuật pháp ẩn giấu khí tức thì tiên quang và hà quang tỏa ra hình thành một vầng trăng trong vắt, bên trong là bảo thụ lắc lư, đúng là tiên nhân khí tượng.
"À?"
Lướt đi một chốc, cách chỗ hẹn Linh Lung Thiên, bọn Cơ Nhã không đầy vạn dặm thì gã ngẩn ra kinh ngạc.
Thiên địa nguyên khí lưu động hết về phía đó.
Rõ ràng có tu sĩ đột phá tu vi, hút thiên địa nguyên khí, hình thành dòng chảy như thế, lực hút này không chỉ kim đơn mà là đột phá đến thần huyền.
"Là họ, là Lý Tả Ý?"
Ngụy Tác hiện tại đột phá chân tiên, mỗi bước năm, sáu trăm dặm, thần thức vươn được ba nghìn mấy trăm dặm, chỉ nhấc chân là thần thức đã tới chỗ lam sắc thần thiết đại thuyền, còn người đột phá thần huyền là thỏ huynh đệ Lý Tả Ý.
"Ầm!"
Ngụy Tác như vì sao rơi, chỉ vài nhấp nhô đã cách thần thiết đại thuyền có bọn Linh Lung Thiên không đầy ba trăm dặm.
"Ngụy Tác, mau lên! Y sắp mộc hóa nhục thân!"
Cơ hồ gã vừa tới, bọn Cơ Nhã, Hàn Vi Vi cuống quít kêu lên.
"...!" Ngụy Tác thấy tất thảy trên thần thiết đại thuyền đều kinh hoảng thất thố thì biết thỏ huynh đệ đột nhiên đột phá, chưa ai kịp chuẩn bị.
Lý Tả Ý cuống lên, thấy Ngụy Tác đáp xuống, y tỏ ra không biết xử trí thế nào, tay tóm lấy nhau vặn vẹo kêu to, "Thỏ huynh đệ, sao lại thế được, linh khí này rõ ràng rất dễ chịu, sao lai không ổn nhỉ..."
"Sao bây giờ?" Ngụy Tác muốn khóc mà không có nước mắt.
Thỏ huynh đệ khi đột phá thần huyền cho là kim đơn phá bích chi khí rất hữu dụng nên cố hút, nhưng không biết rằng sẽ bị mộc hóa. Người khác cố không hút còn y lại cố hút.
"Chân tiên huyết và chân nguyên của mỗ không biết có tác dung không!" Bố trí Tạo hóa ngọc trì cần gom đủ nguyên liệu, thôi đành liều vậy, Ngụy Tác vung tay cắt nhẹ lên cổ tay, chân nguyên làm tan tinh huyết đẩy vào thể nội Lý Tả Ý.
"Hữu dụng!"
Mắt gã sáng lên vì khí huyết và chân nguyên như thần có tác dụng, tinh khí trong thể nội Lý Tả Ý tan ra, khí tức nhục thân mộc hóa bị áp chế.
Không rõ vì gàng trải qua nhục thân mộc hóa, bản thân chứa dược lực Tạo hóa ngọc trì hay nhờ chân tiên tinh huyết cùng chân nguyên mà chỉ mười mấy tích tắc sau, ai nấy thở phào, Lý Tả Ý đã ngừng nhục thân mộc hóa, phát ra thần huyền dị tượng đặc hữu, nhục thân bắt đầu huyền hóa.
"Thỏ huynh đệ, đa tạ, ta không sao! Tu vi tựa hồ đề thăng không ít a!" Lý Tả Ý thập phần hưng phấn, kéo tay gã.
"Cung hỉ Ngụy đạo hữu thành tựu chân tiên." Nguyên Âm lão tổ và bọn Trưởng Tôn Cảnh nhẹ người, lên tiếng chúc mừng, ai cũng nhận ra gã đã đạt chân tiên, nhất cử nhất động, cả quang hoa ánh xạ lên người cũng khác, chứa đầy tiên linh khí tức.
"Dừng tay! Diệp Tử Mị! Ngươi bị độ hóa thì kệ ngươi, sao lại còn độ hóa ta! Dừng tay, đồ ngu xuẩn!"
Trạm Đài Linh Lan kêu lên yếu ớt từ trong khoang thuyền.
"Ha ha!" Ngụy Tác quét thần thức, hiểu ra thì cười vang.
Hóa ra Diệp Tử Mị đã bị Phổ độ thần quang độ hóa, lại đang thi triển Phổ độ thần quang độ hóa Trạm Đài Linh Lan.
"Đã đạt chân tiên cơ đây, ghê gớm nhỉ." Hàn Vi Vi cực kỳ hiếu kỳ về Chân tiên cảnh nên liếc gã mấy lần nhưng vẫn tỏ vẻ ơ hờ như lúc cùng gã ở Linh Nhạc thành.
"Hắc hắc, muốn cùng chân tiên song tu, thử mùi vị chân tiên không?" Ngụy Tác nháy mắt với Hàn Vi Vi, truyền âm.
"Lưu manh đáng chết!" Hàn Vi Vi đỏ mặt.
"Gian thương! ..." Linh Lung Thiên trước mắt tối sầm, hận không thể đá bay đồ vô sỉ đó.
"Thỏ huynh đệ, sao rồi!"
Ngụy Tác và tất cả giật nảy mình vì Lý Tả Ý đột nhiên dấy lên nguyên khí dao động.
"A?" Lý Tả Ý dừng lại, nguyên khí dao động thu về, cười ngượng: "Thỏ huynh đệ, tại hạ thấy vầng trăng xám như có thay đổi, muốn thử xem, ở đây có tiện không?"
"Ánh trăng xám? Thay đổi?" Ngụy Tác ngẩn ra rồi tròn mắt, gật đầu, "Được, được, cứ nhắm hư không mà phát là được."
"Được, ta thử xem sao." Lý Tả Ý gật đầu.
"Oành!" Nguyên khí dao động kinh nhân dấy lên trên hư không. Hôi hắc sắc loan nguyệt cả trượng lóe sáng, tiếng rung chuyển ầm ầm khiến lam sắc thần thiết đại thuyền lắc lư.
"Hả..."
Ngụy Tác nhăn nhó.
Hôi hắc sắc loan nguyệt không khác gì Liệt khuyết tàn nguyệt bình thường nhưng gã nhìn rõ trong đó ẩn chứa đại đạo pháp văn, chấn động chi lực khó tưởng tượng nổi!
Uy năng thật sự của Liệt khuyết tàn nguyệt trong tích tắc đó chấn động không biết bao nhiêu lần hư không, phá hoại nguyên khí quy tắc từ thuật pháp cùng pháp bảo của đối phương.
Lý Tả Ý diễn hóa được Liệt khuyết tàn nguyệt đại đạo pháp vực!
Tuy Ngụy Tác sắp diễn hóa ra, thêm Lý Tả Ý diễn hóa thì càng không tốn thời gian nhưng dù gì gã cũng đạt Chân tiên tam trọng mà lại mất mặt thêm lần nữa, đi sau thỏ huynh đệ về thuật pháp.

Chương 1204: Phù đồ

Bị thỏ huynh đệ đi trước, Ngụy Tác hổ thẹn mà cố gắng cảm ngộ Liệt khuyết tàn nguyệt đại đạo pháp vực.
Thuật pháp thông thường chỉ thuần túy là đấu uy năng nhưng sâu xa nhất của Liệt khuyết tàn nguyệt là chấn động, trực tiếp hủy hoại pháp trận, phá hoại uy năng hạch tâm của đối phương.
Cũng như một người mặc bất hoại chiến giáp, trực tiếp hủy diệt nhục thân ở trong thì chiến giáp dày nữa cũng vô dụng.
"Nhanh thế hả?"
Thấy Lý Tả Ý thi triển đại đạo pháp vực, cảm tri được bản nguyên nguyên khí pháp tắc của Liệt khuyết tàn nguyệt, Ngụy Tác không tốn bao nhiêu thời gian, thần thiết đại thuyền đi chưa được bốn nghìn dặm, cách chỗ Diệp Tử Mị và Trạm Đài Linh Lan gần một nghìn dặm thì gã đã cảm ngộ xong khiến bọn Vu thần nữ cả kinh.
Liệt khuyết tàn nguyệt đại đạo pháp vực uy năng cực kỳ kinh nhân, bọn Vu thần nữ và Nguyên Âm lão tổ toàn lực cảm ngộ, nhưng đến giờ vẫn chưa được, tốc độ không thể so được với Ngụy Tác. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL"Nhục thân của ta có lẽ uy năng thuật pháp Chân tiên lưỡng trọng cũng chống nổi, Chân tiên tam trọng e là không."
Diễn hóa Liệt khuyết tàn nguyệt đại đạo pháp vực, Ngụy Tác sau rốt cũng biết nhục thân của mình cỡ nào.
Trước đó thuật pháp nào cũng không chạm được đến nhục thân gã, còn Liệt khuyết tàn nguyệt đại đạo pháp vực uy năng hơn hẳn Đăng tiên pháp vực, tương đương với toàn lực của Chân tiên lưỡng trọng. Nhục thân gã miễn cưỡng chịu nổi, hơn nữa thì không.
"Ở đâu?"
Đã đến Lạc cúc hoang nguyên theo địa đồ trước khi Thiên khung tan vỡ, là một bình nguyên bảy, tám nghìn dặm. Bọn Ngụy Tác thoáng nhìn là thấy chỗ mà Diệp Tử Mị và Trạm Đài Linh Lan nói: một khu rừng hoang chừng hơn mười dặm.
Khu rừng không có linh quang hay hơi sương bao phủ, cây cối thưa thớt, từ trên nhìn xuống thấy hết ngay, nhưng cả Ngụy Tác cũng không cảm tri thấy trong đó có gì lạ, không vì Diệp Tử Mị đã bị hoàn toàn độ hóa, thậm chí đang dốc sức độ hóa Trạm Đài Linh Lan, thì gã đã nghi ngờ cả hai nói dối.
Theo lời Diệp Tử Mị, Nghịch Hỏa minh tìm ở đây suốt mấy chục năm mà công cốc, rồi có một tu sĩ phát hiện khu rừng này vẫn như mấy chục năm trước thì mới biết là có điểm cổ quái. Nhưng cây cối ở đây đều là thật, dưới lòng đất cũng không có gì dị thường, rồi có tu sĩ vô tình nhận ra cây cối đó có hấp nạp chân nguyên, thử dồn chân nguyên vào thì hiện ra cổ truyền tống pháp trận.
Cả bọn Thiên Cửu thần quân cũng không biết cổ truyền tống pháp trận từ đâu hiện ra.
Thủ đoạn này cả lục bào lão đầu và Linh Lung Thiên cũng không nghe tới, khẳng định là độc môn thủ đoạn của Hoang tộc hoặc đại năng nào đó.
...
Không đầy một tuần trà sau, linh quang của truyền tống pháp trận lóe lên, bọn Ngụy Tác hiện ra trong cổ truyền tống pháp trận trông như tế đài hình vuông.
Cổ truyền tống pháp trận điêu khắc bằng một khối mặc lục sắc tinh thạch, bốn góc là bốn bạch sắc lăng hình tinh trụ, quang hoa ngưng thành quang phù huyền ảo nhỏ xíu, như có đom đóm bay lập lòe.
Khẽ nhìn, bọn Ngụy Tác đều cả kinh.
Tuy đã nghe Diệp Tử Mị và Trạm Đài Linh Lan nói trong đó cực rộng nhưng cảnh tượng vẫn khiến bọn gã cảm thấy kinh nhân hơn nhiều.
Tích tắc đó chỉ có một chữ "Lớn" xuất hiện trong óc.
Phía trước là bình nguyên đầy thanh sắc loạn thạch, cuối bình nguyên là dãy núi cao năm, sáu nghìn trượng.
Năm, sáu nghìn trượng không phải ghê gớm lắm trong man hoang hoang nguyên nhưng quang trọng là mục lực của Ngụy Tác cũng không thấy điểm cuối.
Độn quang của cả toán so với ngọn núi thật quá bé nhỏ.
Cao cỡ đó, lại dài như thế thật sự tạo thành cảm giác không thật.
"Lẽ nào là không gian đặc biệt?" Hàn Vi Vi và Thủy Linh Nhi nhìn nhau, nói.
Tu vi và cảm tri như họ cũng nhận ra thiên địa nguyên khí ở đây khác với man hoang hoang nguyên bên ngoài.
Đối với người tạo ra không vực, họ đều e dè. Vì Sa tịnh không gian nên họ luôn bám theo Ngụy Tác thì thì nhỡ may chia cách hơn hai trăm năm, có ai chịu nổi.
"Cương nha muội, Nguyên Âm tiền bối, các vị thấy sao?" Thần sắc Ngụy Tác thập phần cổ quái.
Thiên địa nguyên khí ở đó, dù là lôi cương, thiên hỏa hay tinh thần nguyên khí đều hơn hẳn ngoài man hoang hoang nguyên. Tuy thấy trên ngọn núi có không ít hào quang, nhận ra có nguyên khí dao động, nhưng gã khẳng định không phải do cấm chế vì bất kỳ cấm chế và uy năng nào cũng không thể rải nguyên khí đều ra trong khu vực rộng cỡ đó.
"Không phải không vực đặc biệt mà như một lục địa, được đại cấm đưa lên cao." Nguyên Âm lão tổ và Vu thần nữ nhìn Ngụy Tác cười khổ, "Thế nào?"
"Phù đồ, là Phù đồ của Hoang tộc!" Linh Lung Thiên hít sâu một hơi, mắt lóe kim quang nói.
"Phù đồ là gì?" Lục bào lão đầu và Hàn Vi Vi hỏi ngay.
"Là động phủ của Hoang tộc, đúng như Nguyên Âm lão tổ và Vu thần nữ vừa nói, dùng đại cấm đưa lục địa lên hư không cực cao. Trên nữa mà cửu thiên cương phong tằng." Linh Lung Thiên nhăn nhó giải thích: "Từ thời đại của ta, Hoang tộc lập ra ba Phù đồ, đều dùng sao trời tiểu hoặc đại lục bay lên không trung từ khi thiên địa tan vỡ."
"Trực tiếp dùng sao trời kiến lập động phủ?" Ngụy Tác như thấy trước mắt tối sầm, Hoang tộc quả đáng sợ. "Tức đây là một trong những sào huyệt của Hoang tộc?" Hàn Vi Vi hít hơi lạnh.
"Hoang tộc vốn ở Hắc Vu đại lục, Hắc Vu đại lục quanh năm không thấy dương quang, có Hoang tộc đại năng vì tu luyện và luyện chế mọi thứ mà khi kiến lập động phủ thì ở nơi rất cao. Hoang tộc thủy tổ tổng cộng lập ra ba Phù đồ." Linh Lung Thiên hít sâu một hơi, từ từ nói, " Phù đồ đích xác là sào huyệt của chúng, không chỉ là động phủ có nhiều đại cấm mà tương đương với một pháp khí, thành trì lơ lửng, có thể khống chế di động."
"Có thể khống chế di động, không phải tương đương với dùng cả thành trì ép người?" Ngụy Tác trợn tròng trắng, mắng thầm nhĩ muội yêu. Đang giao chiến mà đột nhiên vô số đại cấm giáng xuống thì có khác gì gặp thiên kiếp.
"Không sai, Phù đồ này từng bị bọn đá đánh tan một nơi trước khi Hoang tộc và bọn ta đấu nhau tại Bắc Mang đại chiến. Chúng có di động một Phù đồ đến gần Bắc Mang nhưng bị cấm chế đánh tan. Bọn ta qua Hoang tộc đại năng bị bắt mà biết chúng có ba Phù đồ, phát hiện cái nào là phá cái đấy. Chỉ có cái này bọn ta không biết." Linh Lung Thiên bảo.
"..." Ngụy Tác tắt tiếng, chợt thấy miệng khô rang, nuốt nước bọt.
Ý của Linh Lung Thiên đã rõ. Vân Linh đại lục và Thiên Huyền đại lục khi xưa là căn cứ địa sau cùng của Linh tộc và tu sĩ đại năng nhưng Phù đồ ở đây còn Linh tộc lại không thấy.
Cũng may năm xưa Linh tộc lợi dụng Bắc Mang, bức Hoang tộc hiện thân, xảy ra siêu cấp đại chiến, không thì để Hoang tộc có thêm thơi gian, Linh tộc e không địch nổi.
"Mãi rồi cũng đến sào huyệt Hoang tộc?" Lục bào lão đầu hiểu ra kêu lên, "A! Đáng sợ quá, đừng vào, chạy mau!"
"Chạy cái đầu ngươi." Ngụy Tác gật đầu, cùng Linh Lung Thiên dẫn đầu lướt về phía dãy núi.
Nếu Hoang tộc đại năng có đủ nguyên khí thì đã xuất thế, rõ ràng trong Phù đồ từng xảy ra đại chiến, khó biết ai thắng ai bại, cùng lắm là còn Hoang tộc đại năng vẫn sống. Không ai vào tất người đó vĩnh viễn không xuất thế. Quan trọng nhất là bọn Thiên Cửu thần quân không biết là nơi thế nào mà cứ lao vào tìm vao vật, nhất là Thần Lan vương đã được Hoang tộc truyền thừa, có khi Hoang tộc đại năng để lại truyền thừa còn sống thì một ý nghĩ là đủ biến y thành con rối, khi đó không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Chương 1205: Chiến thần mục nát

Theo Linh Lung Thiên, Hoang tộc Phù đồ đều dùng sao trời và đại lục vỡ, ít nhất cũng bằng một phần mười mấy Vân Linh đại lục và Thiên Huyền đại lục, lớn đén khó tưởng tượng nổi, Tiểu thiên giới không thể so được.
Lúc bọn Ngụy Tác quyết tâm ít nhất cũng ngăn được bọn Thiên Cửu thần quân, tiến tới dãy núi thì ở góc khác Lạc cúc hoang nguyên tụ tập trừ bọn Thiên Cửu thần quân còn một toán tu sĩ khác.
Toán tu sĩ phần lớn xếp bằng, dược khí cuồn cuộn trên đầu, dựa vào linh đơn hồi phục chân nguyên đã tiêu hao.
Tổng thể có hơn bốn mươi người, ba mươi mấy trong đó là Kim đơn tu sĩ mặc lam sắc pháp bào, năm người dẫn đầu đều là thần huyền tu sĩ.
Tu vi tối cao là một bạch bào tu sĩ ăn vận kiểu văn sĩ, Ngụy Tác có mặt tất cả kinh vì da y lấp lánh lam sắc phù văn, giống hệt đại năng từng bị Tứ tí hoang tộc đại năng đoạt xá.
Bạch bào đại năng này lạnh lùng nhìn tới.
Phía trước là dãy bậc thang bằng thâm lam sắc ngọc thạch.
Dãy bậc thang lớn kinh nhân, mỗi bậc đều cao như người thường, dài bốn, năm chục trượng, phía trên mười mấy bậc đều là sương trắng, không nhìn được rõ.Có cảm giác dãy bậc thang không để cho người đi mà cho thiên thần khổng lồ lên trời.
Không lâu sau, đột nhiên bạch sắc vụ khí sáng lên, lục sắc thần quang hiển hiện, nháy mắt là trước mặt bạch bào đại năng xuất hiện một thần huyền đại năng trẻ tuổi mặc thúy lục sắc pháp y, trông chỉ hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi.
"Sư tôn, ngọn núi này khó tưởng tượng nổi, còn đi hơn mười dặm mà bậc thang vẫn dẫn lên, chỉ có bạch sắc linh quang thụ lấp lánh như tấm gương ở đó, lại như khung cửa, nhưng đệ tử không dám thử " Thần huyền đại năng trẻ tuổi hành lễ.
"Được, chư vị trưởng lão điều tức xong, chúng ta cùng lên." Bạch bào đại năng nhíu mày nói.
Thần huyền đại năng trẻ tuổi gật đầu, định lùi sang thì đột nhiên bạch bào đại năng biến sắc ngoái nhìn.
"Sao hả?"
Bốn thần huyền đại năng sau lưng cả kinh, ngoài nhìn, cách nghìn trượng là màn sương tía, ngay khi cả bốn ngoái lại thì tiếng xé không khí vang lên.
"Cổ quái thế hả?" Một lão đạo mặc áo màu ngà mắt lóe hàn quang vung tay, tế xuất thanh sắc như ý, phát ra vô số thanh sắc thần văn, hình thành một quang tráo bao lấy tất cả.
Như thể có thứ gì đó bay tới nhưng lại trống rỗng, không phải tu sĩ hoặc pháp khí, cũng không phải yêu thú. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Các bạch bào đại năng khác đều sầm mặt, mắt ánh lên.
Chỉ hai tích tắc, toán tu sĩ thấy trong màn sương tím đỏ sáng lên, sát ý kinh thiên cuốn tới.
"Ai!"
Bạch bào đại năng sầm mặt vung tay, lam sắc thần quang lóe lên.
"Giết...!"
Từ tử hồng sắc vụ khí đột nhiên vọng ra giọng nói cực kỳ băng lãnh, như thần thiết mài vào nhau.
Cùng lúc lam sắc quang hoa vỡ nát từ tử hồng sắc nùng vụ tan ra, nhân ảnh loáng lên.
"Cái gì đấy?!"
Các bạch bào đại năng kinh hãi.
Nhân ảnh là cổ chiến thần mặc áo giáp rách nát, phát ra thần quang ảm đạm và Hoang cổ khí tức cực kỳ thương tang, trông như tượng chiến thần vùi dưới đất không biết bao lâu, giờ mới hiện thế.
Không có khí huyết khí tức, nhưng dù là chiến giáp, trường mâu cổ binh hay thân thể y đều ánh lên thần văn, theo lý thì là thần niệm hóa thân kiểu Kiếm vương lão tổ nhưng không hề có ý chí, tâm niệm, mà chỉ có sát ý lạnh lùng.
Khác hẳn thần niệm hóa thân và thần huyền pháp thân.
Qua khí tức của cổ chiến thần thì không phải thần huyền khí tức, mà là chân tiên khí tức. Giống như hung binh tự sống lại chứ không phải tu sĩ hóa ra.
"Giết...!"
Cổ chiến thần hiện ra, toán tu sĩ cả kinh, chưa kịp hiểu là gì thì giọng nói băng lãnh vang lên từ miệng cổ chiến thần, đồng thời trường mâu vung lên. "Vù!" Hai lam bào Kim đơn tu sĩ gẫn nhát không kịp kêu lên đã thành tro.
Mấy thần huyền đại năng đều tỏ ra kinh hãi, cùng thi pháp tấn công.
Bạch bào đại năng há miệng, bảy tia lam sắc thần quang tượng tỏa rộng, bao lấy mấy trăm trượng quanh cổ chiến thần.
Lão đạo vung tay, pháp vực như lá buồm màu lục dấy lên. Thần huyền đại năng sau lưng bạch bào đại năng tế xuất lam sắc châu tử cỡ nắm tay, huyền băng quang hoa hiện lên sau lưng cổ chiến thần.
Ba thần huyền đại năng kia phát ra kim hoàng sắc pháp vực, hắc sắc thần quang quang trụ, và mấy trăm ngân sắc ti quang.
Sáu thần huyền đại năng xuất thủ, bạch bào đại năng và lão đạo mặc áo màu ngà là Thần huyền ngũ trọng đại năng, uy thế phi phàm, hư không như bị đông cứng.
"Giết...!"
Nhưng cổ chiến thần như thể không bị ảnh hưởng, vẫn lạnh lùng cất tiếng, trường mâu vung lên.
Hư không rung lên như miếng vải rách, uy năng của các thần huyền đại năng bị quét sạch.
Bạch bào đại năng biến sắc, năm ngón tay bay ra, hóa thành huyết hồng sắc thần quang chém vào cổ chiến thần.
Cổ chiến thần lạnh lùng, cổ mâu rung lên, huyết hồng sắc thần quang tan hết.
Chỉ loáng lên là cổ chiến thần vượt gần trăm dặm, không kém gì Động Hư bộ pháp, vào trong thanh sắc quang tráo.
"Ầm ầm!"
Các thần huyền đại năng và Kim đơn tu sĩ đều không kém cỏi, vô số cường uy bạo phát, cổ chiến thần bị đánh bay đi.
Sắc mặt toán tu sĩ cùng nhợt nhạt.
Ngần ấy thần huyền đại năng và Kim đơn tu sĩ phát uy năng, hơn hẳn cổ chiến thần, hất đối phương văng đi nhưng hoang quang quanh cổ chiến thần cuốn ra thì như tinh thần xạ tuyến xuyên qua tất cả.
Năm Kim đơn tu sĩ mặc lam sắc pháp y cuống quít tế xuất pháp bảo phòng ngự hoặc kích phát thuật pháp phòng ngự nhưng vô dụng, chạm vào hoàng quang là cả năm già đi nhanh chóng, biến thành tro.
Không chỉ nhục thân năm Kim đơn tu sĩ như thế mà pháp y, pháp bảo rơi xuống cũng đều rã nát, khí tức cổ xưa như trải qua nghìn năm.
"Thứ quỷ quái gì nhỉ!"
Nhìn rõ cảnh tượng và cổ chiến thần, toán tu sĩ gần như hô lên thành tiếng.
Cổ chiến thần dừng lại trên không, không hề bị thương, còn ánh lên hoàng sắc quang mang đáng sợ.
"Oành!"
Cổ chiến thần trực tiếp xuất hiện trong thanh sắc quang tráo, lại bị hất đi.
Cũng như lần trước, bốn Kim đơn đại tu sĩ chạm vào hoàng quang đều hóa thành tro, kim đơn cũng không còn, pháp y và pháp khí đều mục nát.
"Minh chủ! Sao đây!" Thấy thế, mấy thần huyền đại năng đều toát mồ hôi cầu cứu bạch bào đại năng.
Mấy thần huyền đại năng đã nhận ra dải sáng vàng là nguyên khí cực kỳ cổ quái, tạo cảm giác như pháp vực uy năng và nguyên khí kết hợp lại, họ không chống nổi, bị cổ chiến thần áp sát tất không xong.
"Lui vào trong đã! Vào bạch sắc linh quang rồi tính!"
Nghĩ đến cảnh đường rút đã bị quái vật không rõ ở đâu mọc ra chặn, bạch bào đại năng xanh lét mặt mày, nghiến răng quát to, năm ngón tay bay ra hóa thành năm tia lam sắc thần quang, như năm ngọn roi quấn lấy cổ chiến thần.
Năm ngón tay bay ra, chỗ gãy lại mọc như cũ.
Đồng thời, bạch bào đại năng lao nhanh lên dãy bậc thang.
Hơn mười dặm với bọn bạch bào đại năng chỉ là thoáng qua, y và toán tu sĩ sau lưng vừa thấy bạch sắc linh quang thời thì hoàng sắc quang hoa đã hiện lên trước măt.
Y nghiến răng, lao vào bạch sắc linh quang quang tráo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau