THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1191 - Chương 1195

Chương 1191: Chân tiên bị bắt

"A! A! A! ..."
Không chỉ Ngân Chúc thần quân của Nghịch Hỏa minh mà tu sĩ Thiên Huyền minh trong Tây Hải thành cũng điên cuồng.
Chân tiên lại bị phân yêu thú chặn miệng?
Nếu việc này được ghi vào điển tịch, ai nhìn thấy cũng thấy hoang đường cực điểm, sẽ mắng mười tám đời tổ tông tu sĩ nào ghi lại, vì lừa gì thì lừa chứ không nên coi thường trí tuệ đời sau.
Chân tiên là gì?
Là cao thủ ở tu đạo giới thời đại nào cũng được ngưỡng vọng.
Dù có đại năng càng lợi hại có thể đánh cho chân tiên không thể trả đòn, thì họ đâu có rỗi hơi, đâu có không giữ phong phạm đại nhân vật mà dùng chiêu phân yêu thú.
Không phải tự giảm thân phận kiểu người lớn nghịch đất sao?"Ha ha!" Trưởng Tôn Tiểu Như cười ha hả, không còn phong phạm thục nữ, như thiếu nữ ngây thơ tết tóc năm xưa. Nếu so với đại năng trong truyền thuyết thì thần tượng đó không phải nàng ta.
Tâm Hữu Lan cũng bật cười. Đó mới là tác phong của Ngụy Tác, lúc nàng ta lần đầu thấy gã thì gã đang so sánh với một thiếu chủ không rõ mặt, còn giả đò lừa đối phương tăng phần cược. Ngụy Tác hiện tại đang thể hiện phong phạm của tiểu gian thương Linh Nhạc thành.
"Hả...!!!!"
Trạm Đài Linh Lan kinh hãi xen lẫn uất ức.
Y kinh hãi vì người vốn đã chết hai trăm mấy chục năm sao có thể đột nhiên xuất hiện như thế được? Sao gã vẫn chưa chết! Chết! Chết! Chết! Trạm Đài Linh Lan chỉ hi vọng Ngụy Tác chết, tích tắc đó óc y hình thành hồi âm.
Y thụ thương vì đòn đầu tiên của Ngụy Tác suýt lấy mạng y, quyền thứ hai khiến bụng y cũng thủng.
Thêm một quyền nữa thì dù tiên nguyên của y cũng không thể vận lên.
Y ấm ức vì có nên nhổ thứ trong miệng ra không. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Ngụy Tác ở cách y không xa, với gã thì đó không phải là cự ly, thần thức và tốc độ công kích cyar gã thật khiến người ta phải hỏi ông trời xem còn thiên lý nữa không. Y muốn thổ ra cũng cần thời gian, nên vừa lóe lên ý nghĩ này là y nhận ra không nên lãng phí thời gian và nguyên khí, cứ để vật đó trong mồm.
Phân yêu thú bị ép thành như đá, không phải kịch độc chi vật, cũng không phải Diệt tuyệt kim đơn.
"Chát!" Ai nấy thấy trên mình y lóe kim quang, miệng cắn thứ đó, Hư không kim hồ tưởng đã biến mất lại xuất hiện.
"Ngươi làm gì được ta?" Trạm Đài Linh Lan nhìn Ngụy Tác với ánh mắt đó, Hư không kim hồ lóe lên đưa y ẩn vào hư không.
"Phù!"
Điều khiển Hư không kim hồ ẩn vào hư không, Trạm Đài Linh Lan nhổ ra, liếm môi, "Mẹ nó chứ, định bắt ta ăn hả, ta nhổ ra này."
"A!" Nhưng y lập tức há miệng kinh hãi, suýt nữa nuốt lại thứ vừa nhổ ra vì y vừa ẩn vào hư không thì Ngụy Tác bật cười, "Thế nào, tưởng như trước đây, trốn đi là xong hả?" Đồng thời, Trạm Đài Linh Lan đột nhiên nhận ra hư không quanh Hư không kim hồ có sóng vô hình quét qua.
Tích tắc đó, Trạm Đài Linh Lan có cảm giác Ngụy Tác cách hư không nhìn rõ y và Hư không kim hồ.
"Chát!"
Y và Hư không kim hồ đột nhiên cháy rực bạch sắc thần hỏa!
Bao trùm cả hư không!
Bạch sắc thần hỏa có thể nung chảy cả thần thiết, hoàn toàn do thái dương chân hỏa ngưng kết.
"A!"
Trạm Đài Linh Lan dựng tóc gáy, nhũ bạch sắc quang hoa dấy lên chặn bạch sắc thần hỏa.
"Chân nguyên của ngươi vô cùng vô tận hả?" Trạm Đài Linh Lan không nghe thấy tiếng Ngụy Tác nhưng nhờ uy năng đặc biệt của Hư không kim hồ mà thấy được nhất cử nhất động của gã, qua khóe miệng mà nhận ra.
Trạm Đài Linh Lan suy sụp.
Thật ra y còn một ít đơn dược, chân nguyên có thể cầm cự một thời gian nhưng Ngụy Tác kích phát bạch sắc thần hỏa xuyên qua mọi thứ, sóng âm vô hình vạch qua là thấm vào quang hoa, thiêu đốt Hư không kim hồ. Chỉ một tích tắc là y thấy mình như thành vịt quay.
"A!" Cùng tiếng rú, Trạm Đài Linh Lan mang theo hỏa nhiệt khí tức từ hư không lao ra.
"Chát!"
Hư không kim hồ bị y ném vào Ngụy Tác, đồng thời y cắm cổ chạy.
Y định dùng Hư không kim hồ thu hút chú ý của Ngụy Tác.
"À? Như Lai thần mang vô dụng, người có bảo vật ngăn chặn thần thức?" Ngụy Tác quyết không tha cho Trạm Đài Linh Lan, từ Sa tịnh không gian ra, biết đã qua hơn hai trăm năm, Trạm Đài Linh Lan đã thoát khốn, gã trừ tu luyện Tịnh niệm tâm kiếm thì thời gian dòn hết vào tu luyện Động Thiên thần hỏa, từ mấy ngày trước đã tham ngộ xong, quyết không để y thoát. Hiện tại chiêu đó của Trạm Đài Linh Lan không uy hiếp được gã. Gã bỏ qua Hư không kim hồ, Như Lai thần mang giáng tới nhưng bực mình lẩm bẩm vì Như Lai thần mang không có tác dụng, như thể có uy năng vô hình ngăn chặn thần thức gã xung kích.
Lẩm bẩm thì lẩm bẩm, Ngụy Tác vẫn phát Hoàng thiên diệt thức nhãn rồi Động Hư bộ pháp, đến cạnh Trạm Đài Linh Lan.
Gã kích phát Hoàng thiên diệt thức nhãn để người ta không nhận ra Động Hư bộ pháp.
Dạo này gã thấy không để bị nhận ra rất có lợi, ít nhất đối phương không đến nỗi vừa nghe thấy gã là như lâm đại địch, chuẩn bị cả mớ đồ đối phó. Còn khi tưởng chắc thắng nhưng rồi nhận ra không phải đối thủ thì nét mặt đó khiến gã rất thích.
Như Trạm Đài Linh Lan.
Lúc này y nhìn Ngụy Tác với ba phần hoảng loạn, ba phần điên cuồng, bốn phần sợ hãi, nét mặt cực kỳ phức tạp.
Trong hơn hai trăm năm này, Trạm Đài Linh Lan lĩnh ngộ nhiều môn pháp vực, đột phá chân tiên rồi thì uy năng thuật pháp hơn xa Ngụy Tác, nếu biết rõ từ đầu, kéo giãn cự ly rồi dùng uy năng thuật pháp sẽ bức gã không lại gần được. Nhưng y lầm ở chỗ kéo gã về gần nên không thể thoát được.
"Chát!" Ngụy Tác không hề chần chừ, diễn hóa Đăng tiên pháp vực và Thái cổ hung hỏa pháp vực giảm bớt chân tiên uy năng của Trạm Đài Linh Lan, giáng quyền vào tâm mạch y.
Trạm Đài Linh Lan tuy đã đột phá đến chân tiên, nhưng trúng đòn như thế thì không chịu nổi, phun ra nghịch huyết và tinh khí, như quả cầu da bị đâm thủng, chân tiên thần quang rung lên rồi tắt đi.
"Hắc hắc", thấy Trạm Đài Linh Lan không còn sức chống cự, Ngụy Tác đương nhiên không khách khí, mấy đạo quang hoa bắn ra hạ cấm chế.
Hạ mấy đạo cấm chế đoạn Ngụy Tác thấy chân nguyên Trạm Đài Linh Lan hiện tại hơn mình một chút, vẫn chưa an toàn nên dùng lưỡng đạo Duy ngã tâm kiếm quay trong thể nội khiến kinh mạch chủ yếu của y tan hết, sinh cơ dần suy kiệt thì gã mới vỗ tay, đại công cáo thành, dùng hân nguyên hút y lên.
Với Ngụy Tác và Trạm Đài Linh Lan chỉ là vài tích tắc nhưnng với tu sĩ Thiên Huyền minh trong thành, kể cả Ngân Chúc thần quân thì chỉ thấy bạch quang lóe lên, Ngụy Tác đã xách Trạm Đài Linh Lan đứng trên không.
Ngụy Tác đã đổi sang phổ thông thanh sắc pháp y!
"Ngươi có ăn thịt cùng Thiên Huyền minh không?"
Xách Trạm Đài Linh Lan quay về, Ngụy Tác hỏi Ngân Chúc thần quân đang run rẩy trên không.
"Được! Được! Ta ăn thịt!" Ngân Chúc thần quân suy sụp, cảm thấy Ngụy Tác còn đáng sợ hơn vực ngoại thiên ma trong truyền thuyết.
"Đi." Ngụy Tác liếc Ngân Chúc thần quân rồi mỉm với hướng vào Tây Hải thành, "Chư vị đạo hữu, ngần ấy năm không gặp, vẫn thế chứ!"
Tu sĩ Tây Hải thành còn đang kinh hãi, còn Trưởng Tôn Cảnh, Trưởng Tôn Tiểu Như, Lệ Nhược Hải đã biết là Ngụy Tác thì không nén được, lao lên vây lấy gã.
"Ngụy đại ca, ngần ấy năm nay các vị đi đâu?"
Trưởng Tôn Tiểu Như đập tim thình thịch, mặt đỏ lên nhưng giọng đã nghẹn lại. Hơn hai trăm năm nay, nàng ta đã thấy vô số sinh tử, tu thành Thần huyền ngũ trọng đại năng, nhưng thấy Ngụy Tác sống nhăn xuất hiện trước mặt thì không nén được kích động.

Chương 1192: Trồng chân tiên

"Nói ra thì dài, mỗ sao biết chỉ qua mấy chục ngày, đi ra lại là hơn hai trăm năm. Tiểu nha đầu cũng lớn thế này." Ngụy Tác cười ha hả, thật ra rất cảm khái.
"Nguyên Âm tiền bối thế nào?"
"Họ đang trên đường, mỗ sợ đông quá sẽ bị đoán ra."
"Thật ra vì sao mà đại ca phải che giấu thân phận, e dè gì sao?"
"Không phải, mỗ chỉ thấy là người ta không biết mình thì dễ xử lý hơn.""..."
Đối với Ngụy Tác chỉ là mấy chục ngày mà tất cả bên ngoài đã đổi, còn với Trưởng Tôn Cảnh thì đúng là lâu ngày mới gặp. Một lúc sau bọn y nhận ra hàn huyên trên không không ổn, dẫn gã vào Tây Hải đại hội hội trường.
Tiếp đó, Tây Hải đại hội vẫn tiến hành, bọn Trưởng Tôn Cảnh nói Ngụy Tác là thế ngoại cao nhân, không thích lộ thân phận, không nói gã là Bá Khí thần quân trong truyền thuyết nên tu sĩ Thiên Huyền minh chỉ biết bản minh có trợ thủ đáng sợ, bắt sống lưỡng đại cự đầu và mấy thần huyền đại năng của đối phương, tương đương với cắt bớt quá nửa chiến lực của Nghịch Hỏa minh, ai cũng hưng phấn dị thường, Tây Hải đại hội náo nhiệt khôn cùng.
"Cái gì các vị vào Sa tịnh không gian của viễn cổ phật tông, ở trong đó mấy chục ngày mà trong ngoài đã hơn hai trăm năm?"
Ngụy Tác và bọn Trưởng Tôn Cảnh ngồi xuống đoạn kể lại những gì xảy ra, bọn Trưởng Tôn Cảnh đều tắt tiếng.
"Hoàng Đạo Quân tiền bối đâu, có còn không?" Ngụy Tác hỏi. Cũng như Nguyên Âm lão tổ, Hoàng Đạo Quân giúp gã không ít.
"Hoàng Đạo Quân tiền bối chưa chết nhưng tình hình không lạc quan lắm." Trưởng Tôn Cảnh hít sâu một hơi, "Trong trận chiến Quỳnh Quang thành, tiền bối bị Yến Bắc Quy trọng thương, bọn tại hạ không chữa được nên đành phong ấn."
"Tức là Hoàng Đạo Quân tiền bối hiện tại trọng thương, được các vị phong ấn?" Ngụy Tác nhớ đến lam sắc thần dược, nhưng không vội vàng, "trận chiến Quỳnh Quang thành là thế nào? Mỗ bắt một tu sĩ Nghịch Hỏa minh thì được biết. Những người khác mà mỗ biết còn sống không?"
"Đối với các hạ chỉ mấy chục ngày, ký ức Toái Ngọc cổ vực vẫn như mới?" Ngọc Thiên tông tông chủ hỏi ngược, nghe nói bọn Phong Ngô Thương không sao thì y không giấu được kích động.
"Toái Ngọc cổ vực? Trận chiến Quỳnh Quang thành có liên quan?" Ngụy Tác hiểu ý Ngọc Thiên tông tông chủ.
"Không sai." Ngọc Thiên tông tông chủ giải thích: "Không phải chúng ta khống chế nơi đó rồi sao, sau đó lấy được một tấm địa đồ rách, qua đó mà ở man hoang hoang nguyên vốn nằm ngoài Ngọc Hành đại lục trước kia, phát hiện viễn cổ tu sĩ di tích, được gọi là Quỳnh Quang thành. Bọn tại hạ vào thì tìm được mấy nhà kho đổ nát, có nguyên liệu luyện khí và linh dược từ viễn cổ, nhưng quan trọng nhất là có cổ cấm đã bị phá, tựa hồ bố trí Cửu chuyển linh dịch trì!"
"Cửu chuyển linh dịch trì?!" Ngụy Tác tròn mắt. Ngọc Thiên tông tông chủ nói hơi khác Kim đơn tu sĩ Nghịch Hỏa minh nhưng gã biết họ không thể biết nhiều, Ngọc Thiên tông tông chủ nói đúng hơn.
Cửu chuyển linh dịch trì cực kỳ lợi hại. Trước kia lục bào lão đầu bố trí Tụ linh trận tại Hải Tiên thành có nhắc tới, từ khi thiên địa tan vỡt, linh mạch đoạn tuyệt, linh khí của tu đạo giới phân tán khắp nơi, đến độ bình thường tu luyện không hút nổi, chỉ khi kim đơn đột phá và thần huyền đột phá mới hút được nhiều thiên địa nguyên khí, nhưng pháp trận này lợi hại vô cùng, như mấy vạn tu sĩ đả tọa, hấp nạp thiên địa linh khí rồi chuyển hóa thành linh dịch, dự trữ lại.
Cửu chuyển linh dịch trì cũng như linh điền có thể mọc ra linh dược.
Thiên địa linh dược có thể hấp nạp linh khí mà tu sĩ không thể, tích lũy lâu dài tành dược lực. Cửu chuyển linh dịch trì cũng vậy, tích lũy nhiều năm thì ngưng tụ linh khí thành linh dịch.
Cửu chuyển linh dịch trì tích lũy linh dịch rất chậm, mấy chục năm mới được vài giọt, mỗi giọt tương đương với tiên thảo cực kỳ tinh thuần, tác dụng đối với tu sĩ đương nhiên cực kỳ kinh nhân, lúc tu vi đột phá sẽ cực kỳ hữu dụng.
Đại đa số thiên địa linh dược hái xong là không mọc lại, cứ thế ít đi, còn vật này thì lấy xong là sau thời gian dài sẽ lại hình thành.
"Pháp trận này thì điển tịch ghi lại rằng cần nhiều tinh thạch gần như tuyệt tích tu đạo giới, nên không tầm thường." Ngọc Thiên tông tông chủ biết Ngụy Tác hiểu về Cửu chuyển linh dịch trì nên không giải thích nhiều, "Nghịch Hỏa minh khi đó biết tin, vì muốn cướp đoạt nên xảy ra đại chiến."
"Vốn bọ tại hạ không sợ gì phe Trạm Đài Linh Lan, nhưng không biết Thần Lan vương Yến Bắc Quy mọc ở đâu ra, không chỉ công pháp cùng thuật pháp thập phần quỷ dị, lại có tiên binh đặc biệt có thể chấn tan uy năng của đối phương đã đành, mà còn dùng uy năng đó phản kích. Y đánh lén nên Hoàng Đạo Quân trọng thương, bọn tại hạ không địch nổi, không có Thánh Vương tông tông chủ liều mạng thì không ai thoát được." Hít sâu một hơi, Ngọc Thiên tông tông chủ bảo Ngụy Tác: "Trong những người đạo hữu quen, những nhân vật lớp trước của Đại Hỉ tông và Thánh Vương tông chết trong Diệt thế thú triều. Tô Thần Huyết và Ngọc Lý thần quân sau này khi Nghịch Hỏa minh hình thành hậu, bị Thiên Cửu thần quân và Trạm Đài Linh Lan giết trong một lần đột kích tu sĩ tụ tập điểm. Thánh Vương tông tông chủ chết trong trận chiến Quỳnh Quang thành, hiện tại chỉ còn Vương Vô Nhất đang trấn thủ một tu sĩ tụ tập điểm trồng nhiều linh dược."
"Tô Thần Huyết và Ngọc Lý thần quân chết rồi... chỉ còn Vương Vô Nhất?" Ngụy Tác bực mình.
Tuy bọn Tô Thần Huyết bị Phổ độ thần quang biến thành người phe gã nhưng cũng như tiểu đệ gã thu, nhất là bọn Thánh Vương tông tông chủ thì qua thần sắc Ngọc Thiên tông tông chủ là biết họ là chiến hữu, khẳng định từ khi Thiên khung tan vỡ cho tới trận chiến Quỳnh Quang thì nhiều lần kề vai chống địch.
Không ngờ họ lại bị loại mạt hạng như Thiên Cửu thần quân và Trạm Đài Linh Lan lấy mạng.
"Con nhặng dùng hồ lô kia, không ngờ nhiều năm ta không có mặt thì ngươi và Thiên Cửu thần quân gây ra lắm chuyện thế." Ngụy Tác bực mình đá Trạm Đài Linh Lan, giải khai mấy đạo cấm chế, để y nói được, "Đừng nói lắm, không thì ngươi biết hậu quả rồi. Hiện tại Thiên Cửu thần quân và Thần Lan vương ở đâu? Thần Lan vương đó lai lịch thế nào, Quỳnh Quang thành ra sao?"
"Ngươi..." Trạm Đài Linh Lan từ thiên đường xuống địa ngục, há miệng kêu, "Thả ta thì ta cho ngươi biết một bí mật!"
"Hừ..." Ngụy Tác trợn tròng trắng, "Con nhặng chơi hồ lô kia, đến giờ còn không hiểu hả? Ngươi có tư cách bàn điều kiện với ta?"
"Ta biết ngươi có Phổ độ thần quang nhưng muốn độ hóa ta phải mất mấy ngày, lúc đó sẽ không kịp nữa." Trạm Đài Linh Lan run lên, "Bí mật của ta khẳng định cực kỳ trọng yếu với các ngươi."
"Ta mặc kệ là bí mật gì, mau cho ta biết, không thì hậu quả của ngươi sẽ khó coi lắm." Ngụy Tác ra vẻ đại gian đại tà. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Ta không nói gì hết, trừ phi ngươi thả ta, không thì dù dùng Phổ độ thần quang đối phó thì ta cũng không nói." Trạm Đài Linh Lan kêu lên, không có tí khí khái chân tiên nào.
"Ngươi không nói là xong." Ngụy Tác cười hắc hắc đoạn hỏi Trưởng Tôn Cảnh và Trưởng Tôn Tiểu Như, "Chuồng thú lớn nhất ở đây là chỗ nào? Một ngày có bao nhiêu phân?"
"Phù!"
Trưởng Tôn Tiểu Như bật cười. Xưa nay mà tu sĩ đạt tới tu vi như thế mà mở mồm là phân này phân kia, dù thần thông đạt chân tiên mà vẫn là tiểu gian thương thì chỉ có thần tượng Ngụy Tác của nàng ta mà thôi.
"Ngươi định làm cái gì!" Trưởng Tôn Tiểu Như cười rũ rượi còn Trạm Đài Linh Lan biến sắc kêu lên.
"Làm gì? Trồng chân tiên." Ngụy Tác thản nhiên, "Xuân trồng một chân tiên, thu sẽ thu hoạch được nhiều... Vùi ngươi vào phân yêu thú, mỗi ngày dùng phân yêu thú cho ngươi, ngần này chắc đủ chất bón, phát triển không tệ đâu."
"Phù!" Tâm Hữu Lan cũng phì cười.

Chương 1193: Cao giai yêu đơn

Ngụy Tác không nói là không luyện, Tây Hải đại hội vẫn tiến hành, gã nhờ Lệ Nhược Hải và Tâm Hữu Lan dẫn đường, đem Trạm Đài Linh Lan đến trước một chuồng thú để "Trồng chân tiên" .
"A!"
Nhìn thấy mấy chuồng thú, Trạm Đài Linh Lan kêu lên thê thảm chưa từng có.
Thường thì đạt thành kim đơn rồi, khí tức của tu sĩ tự chấn động, tan hết cát bụi. Đến những chỗ bẩn thỉu hơn, Kim đơn tu sĩ có chui vào lăn lọn nghìn lần thì lúc ra vẫn sạch bong. Kim đơn tu sĩ trở lên đều quen sạch sẽ, chịu bẩn còn kém hơn tu sĩ thường. Tâm Hữu Lan hiểu ý Ngụy Tác, đưa đến chỗ nuôi "Thi nhục thiết thứu". Tứ cấp trung giai mãnh cầm này cực lớn, phi độn được lâu, có thể bay nhanh trong liên tục mấy vạn dặm, đồng thời nổi danh ăn nhiều bài tiết lắm, ăn toàn thịt tiểu hình yêu thú thối chs không ăn thịt tươi.
Vốn các lồng đều có tu sĩ trông coi, phân đều được hỏa hệ thuật pháp thiêu cháy nhưng bọn Ngụy Tác đến thì các tu sĩ đều lui đi, trong tích tắc mấy trăm con Thi nhục thiết thứu bài tiết đủ chôn vùi năm bảy Trạm Đài Linh Lan.
Phân Thi nhục thiết thứu vừa bẩn vừa thối, Trạm Đài Linh Lan sao có thể chịu được.
"Nhiều quá!"Nghĩ đến cảnh phải lăn lộn trong đống đó, Trạm Đài Linh Lan sụp đổ.
"Ta nói! Ta nói hết!"
Không đợi Ngụy Tác bức hỏi tiếp, nói là trồng chân tiên gì đó, Trạm Đài Linh Lan đã kêu lên, "Đừng đem ta trồng chân tiên thì ta nói hết!"
"Mới xem đã không chịu nổi? Ngươi cứ coi như ăn linh dược, nhắm mắt nuốt là xong?" Trạm Đài Linh Lan cầu xin, Ngụy Tác như thể không vừa ý, còn nói.
"Ăn linh dược phải từ từ, ngươi định trồng chân tiên cơ mà, ta ăn bao nhiêu năm mới xong! Ngần ấy Thi nhục thiết thứu thì ta sao ăn kịp..." Trạm Đài Linh Lan cơ hồ phát điên, thần trí gần như tán loạn, cho rằng mình chỉ là Thần hải tu sĩ, không phải chân tiên, tất cả chỉ là mơ.
"Được, nể tình ngươi ăn ăn, không trồng chân tiên nữa. Nói bí mật cực kỳ trọng yếu ra đi." Ngụy Tác ra vẻ ơ hờ nhưng thật ra hơi kinh ngạc, biết bí mật đó bất phàm. Không thì gã không đem Trạm Đài Linh Lan ra lồng thú bức hỏi.
"Nghịch Hỏa minh phát hiện tại Lạc cúc hoang nguyên có thượng cổ di tích, có lẽ liên quan đến nhiều truyền thừa." Trạm Đài Linh Lan nói ngay.
"Cái gì! Lạc cúc hoang nguyên?!"
Ngụy Tác giật nảy mình, suýt nghẹn nước miếng.
"Thật ra là sao!" Ngụy Tác suýt khóc, thật không sống được, mới rời Sa tịnh không gianchưa bao lâu kết quả lại có việc ở Lạc cúc hoang nguyên, người khác không rõ nơi đó chứ gã thì quá hiểu.
"Ta nói rồi, nhận được truyền thừa từ lam sắc thủ tí và Hư không kim hồ xuất hiện cùng cơ mà? Sau này trò chuyện với Thần Lan vương Yến Bắc Quy mà biết công pháp cùng pháp bảo của y có được khi y còn ở mức kim đơn giết một tu sĩ họ Tống, y còn tu lại kim đơn." Trạm Đài Linh Lan hiện tại chỉ cần không bị trồng chân tiên là khai hết, "y bắt tu sĩ họ Tống bức hỏi thì biết đối phương lấy được lam sắc đoạn tí và pháp bảo tại Lạc cúc hoang nguyên. Y cho là Lạc cúc hoang nguyên có chuyện cổ quái, mấy chục năm nay Nghịch Hỏa minh tìm kiếm ở đó, tìm được chỗ tương tự Tiểu thiên giới."
"Hừ..." Ngụy Tác nuốt nước bọt, Thần Lan vương Yến Bắc Quy cũng như gã, diệt Hoang tộc truyền thừa giả mà lấy được công pháp cùng pháp bảo? So ra gã còn kém hơn, không lấy được Thủy lân vương ấn và thuật pháp khác của Tam Hoàng tông.
"Lẽ nào công pháp cùng thuật pháp của ngươi cũng lấy được từ lam sắc đoạn tí phi độn trên không trung, ở gần Lạc cúc hoang nguyên?" Trạm Đài Linh Lan nhìn Ngụy Tác, như đột hiểu ra, kêu lên, "Chả trách ngươi theo dõi ta, hỏi mãi về lam sắc thủ tí và công pháp truyền thừa."
"Thật ra ta hỏi ngưoi hay ngươi hỏi ta, muốn trồng chân tiên hả?" Ngụy Tác đương nhiên không cho y cơ hội, chỉ vào lồng thú hầm hừ.
"Là ngươi hỏi ta." Trạm Đài Linh Lan run lên, không dám nói thêm.
"Ngụy đạo hữu, có chuyện gì thế?" Lệ Nhược Hải và Tâm Hữu Lan truyền âm vì thấy thần sắc gã hơi khác.
"Có lẽ liên quan đến vực ngoại thiên ma lợi hại hơn." Hiện tại không có thời gian giải thích với Lệ Nhược Hải và Tâm Hữu Lan nên truyền âm thật nhanh rồi gã hỏi tiếp, "Hiện tại các vị tra xét di tích đó thế nào?"
"Chúng ta đã vào ngoại vi cấm chế, bên trong còn lớn hơn Tiểu thiên giới, trước khi ta đến thì không phát hiện gì." Lệ Nhược Hải và Tâm Hữu Lan cả kinh thất sắc, Trạm Đài Linh Lan khai hết. "Thiên Cửu thần quân và Thần Lan vương đang ở đó."
"Mẹ nó chứ!" Ngụy Tác suýt khóc.
Vốn gã tưởng có thể thư thái một thời gian, nhưng xem ra không được nữa rồi. Tuy chỉ là cấm chế ở ngoại vi, chưa phát hiện gì nhưng nơi đó có thể liên quan đến Hoang tộc, nếu mọc ra vài Hoang tộc đại năng thì phiền hà to.
"Lệ cung chủ, bọn Nguyên Âm tiền bối chắc đang ở phía bắc Tây Hải thành năm vạn dặm, các vị có cách nào nhanh chóng cho họ biết để nhanh chóng đến đây không?" Ngụy Tác muốn khóc mà không có nước mắt, hỏi Lệ Nhược Hải và Tâm Hữu Lan.
"Tại hạ sẽ dặn ngay." Lệ Nhược Hải gật đầu.
"Hoàng Đạo Quân tiền bối hiện ở đâu, trong Tây Hải thành hả?" Ngụy Tác hỏi tiếp.
"Ở Tây Hải thành, các hạ định qua xem?" Tâm Hữu Lan biết gã có thể cứu được Hoàng Đạo Quân nên đáp.
"Được, giúp mỗ tìm linh dược có dược lực ôn hòa, tăng cường khí huyết và đề thăng thọ nguyên." Ngụy Tác hút Trạm Đài Linh Lan đến rồi bảo Tâm Hữu Lan đoạn theo nàng ta vào một điện vũ, Lệ Nhược Hải quay lại Tây Hải đại hội hội trường.
"Đa tạ!" Trạm Đài Linh Lan quay cuồng, thấy Ngụy Tác đưa mình rời khỏi chuồng thú thì nói.
"Y..." Ngụy Tác và Tâm Hữu Lan suýt ngất.
Dùng chiêu này bức cung không tệ, sau này nên dùng nhiều hơn.
...
"Bị thương nặng thế hả?" Thấy Hoàng Đạo Quân, Ngụy Tác liều hít một hơi lạnh.
Cấm chế phong ấn Hoàng Đạo Quân ở trong một ngọn núi Tây Hải, một huyết hồng sắc quang tráo bao lấy ông ta đang ngủ say.
Dị hương lạ lùng từ huyết hồng sắc quang bay ra khiến ai nấy phấn chấn tinh thần.
Mùi thơm đặc biệt này thì Ngụy Tác nhận ra là khí tức của linh dược hoặc linh đơn cực kỳ kinh nhân, hiển nhiên chỉ cấm chế phong ấn khó ngăn được thương thế của Hoàng Đạo Quân ác hóa, bọn Trưởng Tôn Cảnh đã động dụng linh dược nào đó phối hợp.
Nhục thân Hoàng Đạo Quân quả đáng sợ.
Ngực bị xuyên thủng, cơ hồ chẻ đôi thân thể, vết thương còn nhiều vết nát, rõ ràng nguyên khí uy năng đặc biệt men theo mà xung kích vào thể nội.
Da Hoàng Đạo Quân xám như tro tàn, tạo cảm giác chạm vào là biến thành tro ngay.
"Ngụy đại ca, linh dược và đơn dược đã tới."
Trưởng Tôn Cảnh và Trưởng Tôn Tiểu Như vào mật thất đưa mấy nạp bảo nang cho Ngụy Tác.
"Sao có ngần ấy cao giai thủy hệ yêu đơn?!" Ngụy Tác đón lấy mấy nạp bảo nang, thần thức quét vào thì ngẩn ra. Trừ một cái đựng linh dược bổ sung khí huyết và đề thăng thọ nguyên thì còn lại toàn thủy hệ yêu đơn, lại là cao giai thủy hệ yêu đơn, tệ nhất cũng lục cấp đê giai!
Đến gần hai vạn viên cao giai thủy hệ yêu đơn!
"Trưởng Tôn Tiểu Như vẫn nghĩ là các hạ chưa chết nên trong khi các hạ vào Sa tịnh không gian, đến khi Thiên khung tan vỡ, rồi Diệt thế thú triều, co bao nhiêu cao giai thủy hệ yêu đơn là muội ấy giữ lại. Hiện tại tu đạo giới có không ít cao giai yêu thú số lượng, không thì cũng không tích lũy được ngần ấy." Tâm Hữu Lan khán giải thích. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Có ngần ấy cao giai thủy hệ yêu đơn, chuẩn bị thêm chút nữa xem trước khi tới Lạc cúc hoang nguyên có thể xung kích chân tiên không." Ngụy Tác cảm động đoạn dấy lên ý nghĩ này.

Chương 1194: Có thịt béo trong tay mà

Ngụy Tác hiện tại đột phá chân tiên không thành vấn đề, chỉ thiếu linh khí.
Hiện tại số lượng yêu thú ở tu đạo giới cực kỳ kinh nhân, tìm tu sĩ khó chứ tìm yêu thú rất dễ.
Có gần hai vạn viên cao giai thủy hệ yêu đơn, tìm chỗ có nhiều thủy hệ yêu thú tụ tập thì sẽ gom đủ nguồn để xung kích chân tiên.
"Đại ca định đến Lạc cúc hoang nguyên hay ở lại đây đã? Mấy ngừa nữa sẽ gom được không ít thủy hệ yêu đơn." Trưởng Tôn Tiểu Như thấy thế thì còn vui hơn mình được lợi, đỏ mặt hỏi.
"Đợi bọn Linh Lung Thiên đến thì thương nghị xem đi đâu. Bất quá có thủy hệ yêu đơn thì gom giúp mỗ." Với bọn Trưởng Tôn Tiểu Như, Ngụy Tác không khách khí, nói đoạn chỉ vào huyết hồng sắc quang mang bao lấy Hoàng Đạo Quân hỏi: "Cấm chế này có giải khai được ngay không?"
"Lúc nào cũng được." Trưởng Tôn Cảnh gật đầu, thần sắc có phần khẩn trương.
"Mỗ không dám chắc nhưng thứ này không xong thì đành bó tay." Ngụy Tác lấy lam sắc thần dược ra."Vật này hả?!" Thấy lam sắc thần dược, Trưởng Tôn Cảnh và Trưởng Tôn Tiểu Như sáng mắt, năm xưa Ngụy Tác phát động thiên kiếp đối Hoang tộc đại năng thì cả hai có thấy, qua pháp khí biết được Tứ tí hoang tộc đại năng dùng thứ này cứu các Hoang tộc đại năng trọng thương, thoạt nhìn là cả hai nhận ra thần dược trong thể nội cổ đế thi.
"Hiện tại bỏ cấm chế hả?" Trưởng Tôn Cảnh hít sâu một hơi.
"Được!" Ngụy Tác biết có thành hay không cũng phải thử nên không do dự gật đầu.
Tính gã là thế, gặp việc sinh tử thì còn quyết đoán và lãnh tĩnh hơn bình thường.
"Phù!" Ngụy Tác gật đầu, Trưởng Tôn Cảnh hít sâu một hơi đoạn nghiến răng dồn sáu đạo quang hoa vào pháp trận dưới huyết hồng sắc quang tráo.
Sáu đạo quang hoa bắn vào, huyết hồng sắc quang tráo rung lên rồi tan.
Không hề dừng lại, Ngụy Tác vung tay, chân nguyên nhu hòa cực độ bao lấy Hoàng Đạo Quân, thủy linh nguyên khí rút từ lam sắc thần dược ra mấy chục tia dược khí, dồn vào thể nội ông ta.
Gã đã thử dược lực lam sắc thần dược, chỗ này là cực hạn Hoàng Đạo Quân có thể chịu được.
Mấy chục tia lam sắc dược khí thấm vào thể nội, thân thể Hoàng Đạo Quân rung lên, có cảm giác như cành cây khô lâu ngày gặp mùa xuân mà ràn rạt sinh cơ.
Nhận ra khí tức biến hóa, Ngụy Tác và Trưởng Tôn Cảnh, Trưởng Tôn Tiểu Như, Tâm Hữu Lan đều vui mừng, Ngụy Tác lại chấn tan một viên linh đơn ôn dưỡng khí huyết dồn vào.
Hoàng Đạo Quân nồng hẳn sinh cơ.
Ngụy Tác liên tục hòa tan linh đơn và linh dược, dùng cách ôn hòa dồn vào thể nội Hoàng Đạo Quân.
Chừng nửa tuần hương sau, Hoàng Đạo Quân đột nhiên chấn động khí tức, nguyên khí dao động rung lên, chân nguyên bắt đầu lưu động.
"Đây là?"
Chân nguyên lưu động, Hoàng Đạo Quân mở mắt, thấy Ngụy Tác và Trạm Đài Linh Lan thì chấn kinh thấy rõ.
Ngụy Tác vẫn ăn vận theo lối tu sĩ, Hoàng Đạo Quân không ngờ đó là Ngụy Tác nhưng nhận ra gã tu vi cực kỳ kinh nhân, Trạm Đài Linh Lan đã hoàn toàn bị chế trụ.
"Tình huống cụ thể thế nào tính sau, Hoàng tiền bối, thế nào rồi?" Trưởng Tôn Tiểu Như hỏi. Muốn giải thích không dễ, nàng ta sợ tâm thần Hoàng Đạo Quân chấn đọn quá mà thương thế ác hóa thì không thể tệ hơn.
"Không chết được đâu, vị đạo hữu này dồn và thể nội lão phu một phần dược lực rất đặc biệt, kích thích sinh cơ. Hiện tại thương thế đã khá lên nhiều." Hoàng Đạo Quân hỏi Ngụy Tác, "Vị đạo hữu này danh hiệu thế nào mà lão phu chưa thấy, thần thông lại như thế."
"Hoàng tiền bối, chúng ta là người quen cũ, đừng kích động." Ngụy Tác nhận ra sinh cơ của Hoàng Đạo Quân đã vững vàng, khí huyết và chân nguyên đã chảy, không thể ác hóa nữa nên vui vẻ hẳn.
"Bạn cũ?" Hoàng Đạo Quân nghi hoặc nhìn Ngụy Tác, không sao nhớ ra.
"Không nhớ mỗ thì chắc nhớ thé này." Ngụy Tác cười ha ha lấy ra phi kiếm cánh cửa.
"Các..." Hoàng Đạo Quân tròn mắt, đưa tay bịt ngực. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Tiền bối không sao chứ?" Ngụy Tác giật nảy mình, mặt nhợt đi.
"Các... các... Ngụy đạo hữu còn sống? Ngần ấy năm nay các hạ đi đâu!" Hoàng Đạo Quân khó khăn lắm mới bình tĩnh lại để hỏi.
"Được, được rồi, đừng kích động. Mỗ sẽ từ từ nói sau." Ngụy Tác thấy Hoàng Đạo Quân không sau thì lau mồ hôi, thu phi kiếm cánh cửa, kể lại việc bị đẩy vào Sa tịnh không gian rồi bắt Trạm Đài Linh Lan.
"Hóa ra thế... các hạ hơn hẳn tu sĩ cùng thời đại không chỉ hai trăm năm." Hoàng Đạo Quân cảm thán.
"..." Trạm Đài Linh Lan thật muốn khóc. Đúng thế, y tuy lỡ mất ba mươi năm thần diệu, nhưng hai trăm năm này găp không ít may mắn mà vẫn bị Ngụy Tác bắt, đúng là gã nhường hơn hai trăm năm mà y vẫn không phải đối thủ.
"Đúng rồi, Quỳnh Quang thành hiện tại thế nào, có Cửu chuyển linh dịch trì không?" Ngụy Tác mặc kệ, lại tung cước hỏi. Hiện tại có gần hai vạn viên cao giai thủy hệ yêu đơn, sắp đạt thành chân tiên nên gã nhắm tới Quỳnh Quang thành. Nếu có Cửu chuyển linh dịch trì, tích tụ không ít linh dịch thì đỡ cho gã.
"Quỳnh Quang thành đích xác có Cửu chuyển linh dịch trì nhưng..." Trạm Đài Linh Lan nhợt nhạt ấp úng.
"Nói mau! Lẽ nào lại muốn trồng chân tiên?" Ngụy Tác sầm mặt uy hiếp.
"Linh dịch trong đó đã bị bọn ta chia nhau, bốn người chia năm giọt." Trạm Đài Linh Lan suýt khóc.
"Hừ..." Ngụy Tác trợn tròng trắng, chả trách y dám nói đã chia chác xong rồi. "Đừng nói với ta là vì luyện hóa linh dịch nên mới đột phá đến chân tiên."
"Đừng trồng chân tiên!" Trạm Đài Linh Lan vội kêu lên, "Ta còn một giọt."
"Ở đâu?" Ngụy Tác ngẩn ra.
"Trong nạp bảo nang bị ngươi lấy." Trạm Đài Linh Lan thật sự sắp khóc.
"Lẽ nào là cái này?" Ngụy Tác trừng mắt, lấy một ngân bạch sắc đơn bình ra.
"Đúng vậy." Trạm Đài Linh Lan gật đầu.
"Ta..." Không ai hiểu sao gã lại thế, gã nuốt nước bọt lấy từ một nạp bảo nang ra một ngân bạch sắc đơn bình tương tự.
"Kia là?" Trạm Đài Linh Lan ngẩn người rồi hiểu ra, "là của Diệp Tử Mị."
"Thứ này do linh dịch của Cửu chuyển linh dịch trì ngưng thành?" Ngụy Tác đổ hai ngân bạch sắc đơn bình lý, sáu đơn châu cỡ trứng chim châu chui ra, bề ngoài là vỏ trắng xám, trong là dịch thể.
"Chính nó." Trạm Đài Linh Lan vội gật đầu.
"Đây là tự nhiên hình thành? Linh dịch linh khí kinh nhân lắm hả?" Ngụy Tác trông như bị ai đấm một quyền.
"Đúng, Cửu chuyển linh dịch trì bố trí từ quá lâu nên linh dịch dã kết tinh, linh khí tan đi quá nửa, nhưng linh dịch ở trong được bao lại, linh khí cực kỳ kinh nhân, ít nhất tương đương với mười mấy viên tiên giai đơn dược." Trạm Đài Linh Lan nói.
"..." Ngụy Tác tắt tiếng. Vốn vỏ mấy viên linh dịch này có chút linh khí, khiến gã tưởng chỉ là cao giai linh đơn bổ sung chân nguyên. Lúc vơ vét Diệp Tử Mị thì gã còn nghĩ y kiết xác, suýt nữa cho tu sĩ Thiên Huyền minh mấy thứ này. Không ngờ vỏ ngoài này cũng như khi gã còn là tiểu tán tu Linh Nhạc thành đã phát hiện nơi có thạch linh nhũ, được đựng trong vỏ đá.
Thứ này mà bị gã tùy tiện cho người ta, coi như cao giai Hồi khí đơn có thể dĩ bổ sung chân nguyên mà uống vào thì...
"Cửu chuyển linh dịch trì đó đã phá tổn, linh dịch qua nhiều năm tháng mà hấp nạp không ít nguyên khí không thuần, cần linh dược như Tử hồ hoa mới có thể luyện hóa. Bọn Bắc Minh thần quân cha tìm được linh dược kiểu đó nên vẫn giữ lại." Thấy Ngụy Tác tắt tiếng, Trạm Đài Linh Lan sợ không nói hết, gã nổi giận sẽ đem y ra trồng chân tiên, liền kêu lên, "Có thể Thiên Cửu thần quân và Thần Lan vương cũng chưa luyện hóa!"
"Đúng là trong tay có thịt béo mà không biết ăn." Ngụy Tác liếc Trạm Đài Linh Lan, thủy linh nguyên khí cuốn một giọt linh dịch lên. Người khác sợ nguyên khí tạp gây bất lợi, Thủy hoàng phệ nhật quyết của gã thì không.

Chương 1195: Chân tiên chiến y

"Ầm!"
Với Trưởng Tôn Cảnh, Trưởng Tôn Tiểu Như và Hoàng Đạo Quân, Ngụy Tác không cần che giấu, Thủy hoàng thần linh hoàn toàn ngưng thành thực chất trên đỉnh đầu, vô số thủy linh nguyên khí ngưng thành dòng nước lấp lánh dồn lên "Cửu chuyển linh dịch".
Lớp vỏ sau cùng của Cửu chuyển linh dịch được gột sạch.
Lớp vỏ trắng xám đúng như Ngụy Tác đã liệu, linh khí tương đương với một viên cao giai Hồi khí đơn, bất quá nguyên khí không thuần ngưng kết thành tinh chất, linh khí còn lại thập phần tinh thuần, luyện hóa xong thì lớp bột đúng như cao giai Hồi khí đơn.
Bất quá vì thế mới khiến Ngụy Tác có cảm tri thậm chí trên Trạm Đài Linh Lan cũng tưởng chỉ là vật tầm thường.
Lớp vỏ bị Ngụy Tác gột sạch, "Cửu chuyển linh dịch" chỉ cỡ ngón tay nhỏ xíu, cũng màu trắng xám. "Phù!" Ngụy Tác hít sâu một hơi, cảm giác đuọc linh khí bừng lên trong thủy linh nguyên khí.
"Ầm!"Ngụy Tác dồn năm thành thủy linh nguyên khí bao lấy linh dịch, năm thành gột rửa.
"Xoạt!"
Cơ hồ chỉ một tích tắc, khiếu vị trên mình Ngụy Tác mở ra, cả mật quật nổi gió, nguyên khí bất lợi phun ra ào ào.
"Nguyên khí phun ra cỡ này! Một tích tắc ngang với phổ thông thần huyền khổ tu mấy tháng!" Trưởng Tôn Cảnh và Trưởng Tôn Tiểu Như lần đầu tiên thấy Ngụy Tác toàn lực tu luyện, đều há hốc miệng.
"Một giọt cũng không kém gì Hỗn độn thanh ngưu bảo giác, chả trách Trạm Đài Linh Lan đột phá đến chân tiên."
Ngụy Tác cơ hồ hơi tê người, nhục thân gã cực mạnh, có thể chịu được, không thì luyện Cửu chuyển linh dịch cũng sẽ như luyện hóa Hỗn độn thanh ngưu bảo giác trước kia.
"Xem ra không thể đợi Thiên Cửu thần quân và Thần Lan vương được." Ngụy Tác dám chắc lấy được thêm tám, chín viên thế này, chỉ bằng yêu đơn và Cửu chuyển linh dịch cũng sẽ thuận lợi chân nguyên hóa tiên.
Hiện tại chiến lực của gã cao hơn chân tiên thông thường nhưng đạt tới chân tiên thì thần thức sẽ đề thăng, lợi ích vô cùng.
"Có thứ tốt thế này mà không chủ động nói với ta, thích trồng chân tiên hả?" Cảm nhận được dược lực Cửu chuyển linh dịch, Ngụy Tác đắc ý, vừa luyện hóa vừa ra vẻ hung hăng mắng Trạm Đài Linh Lan, "Còn giấu thứ gì tốt thì mau khai ra!"
"Hư không kim hồ đã lọt vào tay ngươi, ta không còn giấu thứ gì tốt nữa." Trạm Đài Linh Lan suýt khóc, "Chỉ còn công pháp cùng thuật pháp của ta... Cả trong kho của Nghịch Hỏa minh tại Thiên Đạo thành có pháp bảo và pháp khí chống lại thiên kiếp... cả cao giai yêu đơn."
"Được, ghi lại công pháp cùng thuật pháp." Ngụy Tác nanh hơn ai hết, lấy ra mấy ký sự ngọc phù đưa cho Trưởng Tôn Tiểu Như, "Tiểu Như, ghi giúp y công pháp cùng thuật pháp, bảo y đọc thôi, dù gì y cũng là chân tiên, để một chút chân nguyên của y lưu động thì nguy hiểm."
"Ha ha!" Trưởng Tôn Tiểu Như bật cười, Trạm Đài Linh Lan bị gã đày đọa đến không bằng cả thần hải tu sĩ, chân tiên ở điểm nào.
Cười thì cười nhưng gã vẫn chỉ vào Trạm Đài Linh Lan, "Nói mau không thì đem ngươi trồng chân tiên."
"Ngụy đạo hữu, còn gì cần giúp chăng?" Trưởng Tôn Cảnh truyền âm. Y biết Ngụy Tác trông thì thoải mái nhưng thật ra có việc đang vội, không thì gã không bảo bọn Linh Lung đến ngay.
"Cứu Âm Lệ Hoa cần Chính dương tiên thảo, nhân Tây Hải đại hội có khi cơ hội tìm được lớn hơn, mỗ còn cần Kim ô quả để giúp khí linh ngưng hình." Ngụy Tác không khách khí, biết Tây Hải đại hội là giao dịch hội lón nhất tu đạo giới hiện tại nên đưa tin mà không tìm được thì mượn sức Thiên Huyền minh cũng không tìm được ngay.
"Được." Trưởng Tôn Cảnh gật đầu lướt đi.
Không đầy một tuần trà, giọt Cửu chuyển linh dịch được luyện hóa xong, Ngụy Tác xếp bằng, tĩnh tâm tham ngộ thần văn.
Được Thanh Vũ đại đế điểm hóa, gã sẽ đi theo con đường nhục thân thành thánh.
Trong mật quật tuyệt đối an tĩnh tham ngộ và ngưng luyện thần văn thì hơn nhiều đi bên ngoài, luyện hóa thủy hệ yêu đơn và Cửu chuyển linh dịch thì như nhau, gã không cần vội bức hỏi Trạm Đài Linh Lan mà đợi bọn Linh Lung Thiên đến đã.
Tây Hải đại hội vẫn tiến hành, trong khi Ngụy Tác và Hoàng Đạo Quân một tham ngộ ngưng luyện thần văn, một toàn lực tinh tu, điều dưỡng nguyên khí thì tại man hoang hoang nguyên cách không biết bao nhiêu vạn dặm, mấy chục tu sĩ đang tấn công một kim sắc quang tráo.
Cả toán ở trong một phế khư mênh mông.
Bất kỳ tu sĩ nào đến đây, nhìn thấy tất kinh hãi.
Vì phế khư chỉ có thể hình dung bằng một chữ "Lớn".
Liên miên như không thấy ranh giới, thành trì phế khư cỡ Hải Tiên thành không bằng một phần trăm.
Như trăm ngàn thành trì tụ tập lại, rồi bị biến thành phế khư.
Phế khư này trừ rộng kinh nhân thì mỗi tàn tích đều cực lớn, chỉ qua nhà cửa là thấy lúc điện vũ còn nguyên tất rộng khó tưởng tượng nổi.
Trong phế khư này, tu sĩ nào cũng trở lên nhỏ bé.
Kim sắc quang tráo mà mấy chục tu sĩ đang tấn công chỉ là một góc phế khư, từ trên cao nhìn xuống thì chỉ là một điểm vàng như hạt đỗ trong phế khư.
Nhưng so với thân ảnh của mấy chục tu sĩ thì cực lớn, bao trùm mấy trăm trượng, bên trong là kim sắc cổ điện còn nguyên.
Mấy chục tu sĩ này tệ nhất cũng Kim đơn lưỡng trọng, hai người dẫn đầu thì thần huyền khí tức cực kỳ kinh nhân, thoáng có xu thế đột phá, một người mặc hoàng sắc pháp y, đầu cài cổ thạch trâm, là Thiên Cửu thần quân năm xưa sợ đến không dám gặp Ngụy Tác.
Y hơi gầy hơn, da lấp lánh cổ đồng sắc kỳ dị, tạo cảm giác nặng như ngọn núi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Thần huyền đại năng khí thế không kém gì cạnh đó là một thanh niên mặc đạm lam sắc pháp y, một trong tứ cự đầu của Nghịch Hỏa minh, cũng như Ngụy Tác đoạt được Hoang tộc truyền thừa: Thần Lan vương Yến Bắc Quy.
Thần Lan vương Yến Bắc Quy trán rộng, mặt mũi tuy không quá sáng sủa nhưng cũng mày kiếm mắt sao, khí độ tương tự Huyền Phong môn đại sư huynh Lâm Thái Hư khi xưa. Lam sắc pháp y của y rất đặc biệt, trông như chất liệu nhuyễn ngọc, linh quang trên áo ngưng thành đạm hồng sắc liên hoa, không khác nào hoa sen đua nở.
Có vẻ Thiên Cửu thần quân và Thần Lan vương oanh kích kim sắc quang tráo lâu rồi, cả hai không có vẻ gì quá mệt, còn mấy chục tu sĩ Nghịch Hỏa minh đều nhợt nhạt vì liên tục thi pháp quá lâu.
Kể cả Thiên Cửu thần quân và Thần Lan vương đều không ngừng thi pháp oanh kích kim sắc quang tráo.
Trong kim sắc quang tráo có thể thấy từng dải ngân sắc thần văn liên tục hình thành phù văn cỡ bàn tay, thoạt ẩn thoạt hiện, tạo cảm giác bảo tướng dị thường trang nghiêm.
Trong tiếng xung kích kịch liệt và tiếng nổ ầm ầm, không biết bao lâu sau, đột nhiên cạch một tiếng, ngân sắc phù văn trong kim sắc quang tráo tan hết. "Mất đúng ba ngày mới phá được Tu di tịnh không bích!" Thiên Cửu thần quân kêu lên vô cùng kinh hỉ.
"Ha ha!" Thần Lan vương Yến Bắc Quy cười vang, những tu sĩ Nghịch Hỏa minh khác đều bất động, y và Thiên Cửu thần quân, lướt đến cửa kim sắc cổ điện trông như tòa miếu.
Kim sắc cổ điện vốn nguyên lành nhưng khi kim sắc quang tráo phá tổn thì sập gần nửa.
Khe hở đủ cho mấy người vào, Thiên Cửu thần quân và Thần Lan vương cùng thấy trong điện sừng sững mười mấy cổ chiến giáp đủ màu, khí tức lạnh lùng!
Nguyên khí dao động thoạt có thoạt không nhưng khiến tất cả rùng mình từ cổ chiến giáp dấy lên.
"Chuyện này..." Cả hai đều thấy nguyên khí dao động kinh nhân, mắt đều ánh lên kinh hỉ dị thường, nhưng rồi kinh ngạc khôn tả.
Hơn mười cổ chiến đều thích hợp cho chân tiên, là chân tiên chiến y, nhưng đều rất lớn, có bốn tay, như thần phật đứng đó, lại đúc bằng thần thiết kinh nhân nên không thể thay đổi kích cỡ, tức là bọn y không thể mặc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau