THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1171 - Chương 1175

Chương 1171: Đại đế thực sự

"Không đúng!"
Nguyên khí dao động vừa rung lên, Linh Lung Thiên đã giật giật chân mày.
"Sao lại thế?"
Ngụy Tác cũng ngẩn ra.
Gã phát lưỡng đạo Duy ngã tâm kiếm, không chỉ triệt để ngưng thành thực chất mà như hai cây thanh sắc thần ngọc phi kiếm, có vô số tinh quang thiểm động, uy năng không chỉ gấp đôi bình thường!
Gã từng đấu với Hắc Bồ Đề thiên mẫu nên biết dù lúc nào ả toàn lực phátch pháp vực uy năng cũng chỉ như lưỡng đạo Duy ngã tâm kiếm này.
Tuy Duy ngã tâm kiếm cũng là thiên cấp thuật pháp nhưng gã chưa diễn hóa được pháp vực nên về lý thì không thể so với pháp vực cường uy của Hắc Bồ Đề thiên mẫu.
Thiên kiếp qua rồi, chân nguyên của gã tuy mạnh hơn nhưng chưa tới mức đó."Chát!"
Ngụy Tác thử toàn lực kích phát lưỡng đạo Duy ngã tâm kiếm.
"Đại đế thánh tuyền thủy!" Ngụy Tác hiểu ra. Nguồn: http://truyenfull.vn
Chân nguyên của gã tuy chưa đến mức siêu việt thần huyền nhưng gã nhận ra dù là lượng chân nguyên như trước thì hiện tại lưu động cũng tạo thành uy năng khác hẳn. Nhục thân gã đã khác, kích phát thuật pháp thì tựa hồ có đế tức lưu chuyển.
Đại đế thánh tuyền thủy khiến nhục thân gã biến hóa huyền ảo.
"Lẽ nào nhục thân của ta được Đại đế thánh tuyền thủy tưới nhuần thì cũng có nét giống của đại đế?" Ngụy Tác hơi ngẩn ra.
"Đại đế thánh tuyền thủy lại thần diệu đến thế?" Linh Lung Thiên và bọn Nguyên Âm lão tổ nghe xong thì đều không dám tin, họ chỉ nghe đến Đại đế thánh tuyền thủy chứ không biết công dụng cụ thể.
"Chả trách dẫn phát Tiên vương phá hư." Linh Lung Thiên hiểu ra, hiện tại Ngụy Tác kích phát thuật pháp tương đương với bán chân tiên, nhục thân gã như vậy thì khi thật sự thành chân tiên tất uy năng thuật pháp có khi không kém gì Chân tiên lưỡng trọng? Lại là song thần huyền!
Dù hiện tại Tứ tí hoang tộc đại năng nguyên lành cũng không phải đối thủ của gã.
"Xem thần dược này thế nào, có thần kỳ như Đại đế thánh tuyền thủy không." Thử xong thu hoạch, Ngụy Tác toét miệng, thủy linh nguyên khí cuốn một chút dược lực từ lam sắc thần dược ra.
Cực kỳ cẩn thận, Ngụy Tác đưa lượng dược lực có thể cảm nhận rõ biến hóa vào thể nội.
"À?"
Dược lực tan vào thể nội, Ngụy Tác nhận ra có thứ gì đó từ trong ra ngoài thay đổi cực nhanh, khí huyết dâng lên, huyết nhục ở vết thương mọc ra, thậm chí tóc và móng tay cũng mọc nhanh hơn.
Tinh lực bừng bừng hóa sinh.
"Hóa ra là thần dược này, xem ra cổ đế thi bất diệt không liên quan gì, thần dược này chỉ có hiệu lực hơn Huyết tinh thạch nhiều mà thôi." Cảm nhận rõ thay đôi, Ngụy Tác lắc đầu thất vọng.
"Gì hả?" Thấy gã tỏ ra thất vọng, chúng nhân đều hỏi.
"Vật này sẽ khiến mọi thứ trong thể nội được thay mới với tốc độ gấp nhiều lần, ví như mất máu quá nhiều thì sẽ có thêm máu mới rất nhanh, bổ sung kịp thời." Ngụy Tác nhìn Linh Lung Thiên và bọn Cơ Nhã, giải thích: "Chỉ là như thế thì cũng già nhanh, thần dược này kích thích sinh cơ nhưng dùng tính mạng của mấy chục năm, thậm chí hơn trăm năm sau bù vào thương thế hiện tại."
"Hóa ra là thần dược này. Có lẽ cổ đế thi trọng thương trí mệnh nên sử dụng nó nhưng chưa kịp thì thọ mệnh đã hết." Linh Lung Thiên và bọn Cơ Nhã tỉnh ngộ.
Hoang tộc đều nhục thân siêu phàm, thọ nguyên cực lâu, dù bị trọng thương trí mệnh cũng có thể dùng thần dược đó thúc đẩy sinh cơ, chữa trị thương thế, khó trách mỗi người cần một chút dược lực là đủ.
"Đi thôi."
Lại nói một lúc, thu gom hết mọi thứ, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên lao về một hướng.
"Đây là?"
"Nơi này khẳng định từng có Linh tộc đại năng đến!"
Lướt đi không đầy vạn dặm, đột nhiên bọn Ngụy Tác dừng lại, Linh Lung Thiên thập phần kích động.
Mặt đất có một mũi tên chỉ vào một phương vị.
Theo hiểu biết của Linh Lung Thiên, Sa tịnh không gian dù là trên trời hay nền cát thì đều do pháp lực ngưng thành, bản thân là uy năng thuật pháp nên dù bị đánh thành hố sâu cũng nhanh chóng khôi phục, trừ phi đánh tan không gian này, cũng như viễn cổ phật tông lập sơn môn trên một tảng đá không bao giờ vỡ.
Trước đó Ngụy Tác đã thử, dấu vết dưới mặt đất chỉ một tích tắc đã tan biến, cát không khác gì cát thường, vì là thần thông của viễn cổ phật tông mạc đại.
Để lại mũi tên dưới đất cần có thủ đoạn riêng, cũng như ngưng tụ quang phù trên không trung để chỉ hướng.
"Có quang hoa!"
"Lẽ nào có Linh tộc đại năng tồn tại!"
Thuận theo mũi tên lao đi thêm hai vạn dặm, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên thấy từ xa có quang hoa lấp lóe.
"Thật sự có người!"
Cả toán kích động cất bước, đi thêm một nghìn mấy trăm dặm, ai nấy nhìn rõ một thân ảnh xếp bằng dưới đât, cùng năm, sáu tia quang hoa chói lòa lấp lóe chung quanh.
"Sao quanh người đó lại là màu lam! Đừng là Hoang tộc đại năng!"
Nhưng đi tiếp không bao lâu, Ngụy Tác giật nảy mình, nhận ra trong vòng nghìn dặm đều là màu lam quỷ dị, lấp lánh thần thiết quang hoa.
"Thanh Vũ đại đế!"
Linh Lung Thiên nhanh chóng kêu lên, toàn lực lao tới.
"Thanh Vũ đại đế? Là nhân vật đại đế cấp của Linh tộc?" Ngụy Tác và Nguyên Âm lão tổ đều ngẩn ra trước lời Linh Lung Thiên.
"Linh Lung Thiên... Là ngươi... Tiếc là ngươi đến muộn. Đừng đến gần..." Một giọng nói mỏng tang đột ngột cất lên, như từ ngoại vực không gian truyền về, vang lên trong óc khiến tất cả sững ra.
"Đại đế mà vẫn chưa chết, vẫn còn sống?" Ý nghĩ này lóe lên trong óc Ngụy Tác đang ngơ ngẩn.
Linh Lung Thiên run lên, suốt sáu, bảy vạn năm nay, lần đầu tiên nó thấy người thuộc phe Linh tộc.
"Thân thể, thậm chí ý thức của ta đã nát, chỉ nhờ Thanh Vũ đế liên mà cố định nhất phương thiên địa... Lâu quá rồi, Thanh Vũ đế liên không còn uy năng, một chút nguyên khí chấn động ta ta thành cát bụi." Giọng nói vang tiếp.
"Cái gì, y lại đến mức đó, chúng ta lại gần, nguyên khí dao động cũng khiến y hóa thành cát bụi? y gặp chuyện gì?" Ngụy Tác và bọn Nguyên Âm lão tổ hít sâu một hơi, khó tưởng tượng nổi.
"Linh Lung Thiên... Sao ngươi lại ở đây... Trận đó thắng bại thế nào?" Giọng nói mong manh vọng vào tai tất cả.
"Ngươi cũng không biết thắng hay bại?" Linh Lung Thiên ngẩn ra, vốn cho là Thanh Vũ đại đế có câu trả lời, không ngờ y đến mức này mà còn nói thế. Khi đại chiến Bắc Mang bạo phát thì Linh tộc chỉ còn hai nhân vật đế cấp, một là người dưỡng thương tại Bắc Mang và Thanh Vũ đại đế.
"Ta đấu với một thủy tổ của chúng, chiến cục chưa kết thúc... thì bị đẩy vào đây... Trong này có mấy Hoang tộc đại năng đế thiên cấp, ta tuy diệt hết nhưng cộng với thương thế từ trước thì không thoát được... đến khi thọ nguyên hao tận, nhục thân suy bại, bị tự thân nguyên khí biến thành bột... ngươi đến sớm vạn năm thì chúng ta cùng thoát..."
"Ta..." Linh Lung Thiên không nói thành lời, suốt sáu, bảy vạn năm nay, lần đầu tiên gặp người cùng sánh vai năm xưa nhưng không ngờ lại muộn mất vạn năm.
"Mau ra đi... Ta không nhìn thấu huyền diệu của Sa tịnh không gian... không gian nào ảo diệu như thời không pháp vực, ta thi pháp cố định nó nhưng ngươi đến thì ý chí của ta lỏng đi, không thể duy trì uy năng Thanh Vũ đế liên... thời gian của ta không nhiều... mau cho ta biết tình hình bên ngoài."
"Cái gì, thời không pháp vực là sao! Đại đế này chỉ còn một hơi thở?" Ngụy Tác suýt bật khóc, lần trước Đại Lệ Thiên cũng thế, Linh tộc còn vài ngươi có thể cứu trị như các Hoang tộc đại năng thì tốt, nhưng Linh tộc dù có thần dược cũng không cứu được.
"Thắng bại thì ta không biết nhưng còn Hoang tộc tồn tại..." Linh Lung Thiên cố nén tâm thần chấn động, kể lại nhanh việc Ngụy Tác gặp Hoang tộc đại năng và những hoài nghi.

Chương 1172: Thanh Vũ đế liên

"Hoang tộc truyền nhân liên tục xuất hiện? E là vẫn còn Hoang tộc đại năng sống sót... không ngờ tu đạo giới sa sút thế này, vạn năm đô không có chân tiên xuất hiện... Bất quá tiểu hữu với tuổi này mà có tu vi đó thì ở thời đại của ta cũng thuộc hàng nghịch thiên..." Thanh Vũ đại đế cất giọng yếu ớt, nghe Linh Lung Thiên nói qua tình hình và Ngụy Tác thì nhắc đến gã.
"Đợi khi uy năng tàn dư ngưng kết vào Thanh Vũ đế liên... thì có thể kích phát một lần uy năng của ta... Nếu sau này ở Lạc cúc hoang nguyên gặp Hoang tộc đại năng tu vi kinh nhân, có lẽ giữ được mạng cho các ngươi..." Thanh Vũ đại đế nói với Ngụy Tác vì biết Linh Lung Thiên không thể động dụng pháp bảo.
"Có lợi!" Lục bào lão đầu mắt rực kim quang! Thứ của đại đế đương nhiên kinh nhân.
"Thời gian của ta không còn nữa... Muốn hỏi gì thì... nhanh lên!" Giọng Thanh Vũ đại năng đang mỏng biến thành giục giã.
"Đừng! Cố thêm chút nữa, để lại vài thiên kinh văn!" Lục bào lão đầu kêu lên, chỉ muốn thu lợi khiến Linh Lung Thiên suýt ra tay.
"Công pháp của ta vì sợ lọt vào tay Hoang tộc... nên không ghi lại... Hiện tại không kịp rồi...""Thời không pháp vực là sao? Ta đạt chân tiên rồi sẽ gặp thiên kiếp kiểu nào?! Làm cách nào chống đỡ! Vật này liên quan đến truyền thừa của Thông Thiên đại đế hả! Vu thần nữ, lấy hỗn kim sắc tàn phiến ra đi!" Ngụy Tác biết cơ hội hiếm có, sợ bị lục bào lão đầu lãng phí thời gian, nên hỏi liên tục, cầm cổ hương của Thông Thiên đại đế ra rồi bảo Vu thần nữ nãy giờ im lặng nhìn gã tế xuất hỗn kim sắc tàn phiến đã dùng để chống lại thiên kiếp đích đồng.
"Có thể thay đổi tốc độ thời gian trôi qua, còn uy năng cụ thể thì ta cũng không biết, ta vào đây là nhận ra không ổn nên cố định uy năng này... Chân tiên thiên kiếp có cửu trọng, từ Kim phong hỏa tuyến trờ đi đều là đại lôi kiếp, đồng thời có thiên địa ý chí xung kích thần thức... Không chỉ chuẩn bị chống lại các loại thiên lôi cuồng bạo mà còn phải giữ vững thần thức, bằng không không thể thi pháp... Có lẽ ngươi... có khả năng đi theo con đường nhục thân thành thánh... Tu luyện nhục thân đến mức khó tưởng tượng nổi thì có thể dùng nhục thân chống lại thiên kiếp... chân nguyên chỉ là phụ. Quả nhiên là cổ hương của Thông Thiên đại đế, gom đủ mười khúc là đốt được, nhưng đốt cách nào và có thần diệu gì thì không ai biết... Đấy là thứ liên quan đến truyền thừa chi vật của Bất Hủ đại đế, là thượng cổ chí bảo để xuyên qua hư không, đem chống lại thiên kiếp thì quá tốt... Bất quá chân tiên thiên kiếp sẽ lôi đình tràn ngập, thứ này chỉ chặn được một phần..."
Giọng Thanh Vũ đại đế càng lúc càng nhẹ, càng lúc càng gấp rồi tắt hẳn, nhân ảnh xếp bằng cũng tan theo, nhưng bích lục sắc quang hoa càng sáng.
Đại đế này kỳ thực đã chết cả vạn năm, nhờ vào ý chí duy trì uy năng vận chuyển, thần thông quả khó tưởng tượng nổi, nhưng đến lúc bọn gã đến thì ý chí đó lơi đi, y hóa thành cát bụi.
"Có phải chúng ta cũng sẽ mất nhanh thọ nguyên mà tọa hóa?!"
Thanh Vũ đại đế hóa thành bụi, trừ chấn động thì bọn Ngụy Tác thập phần khẩn trương, biết Hoang tộc đại năng bố trí nơi này để giam các Linh tộc đại năng không thể đối phó nổi, nếu có cấm chế đặc biệt thì thật không thể tệ hơn.
"Sao lại không thay đổi? Lẽ nào uy năng của Thanh Vũ đại đế chưa tan?" Bọn Ngụy Tác, kể cả Linh Lung Thiên không thấy gì thay đổi.
Đợi thêm chốc nữa cũng không thấy, Linh Lung Thiên nén lòng, cùng bọn Ngụy Tác đến chỗ Thanh Vũ đại đế tọa hóa.
"Đây toàn là dấu tích Hoang tộc đại năng bị đánh thành tro, chả trách đều màu lam!"
"Hoang tộc sợ Thanh Vũ đại đế xông ra nên bố trí không ít cường giả, đổi mạng Thanh Vũ đại đế."
Đến gần mới nhìn rõ, màu lam trên mặt đất là do Hoang tộc đại năng bị đánh thành tro rải ra. Trận chiến sáu, bảy vạn năm trước, tính toán lừa lọc cùng các loại thần thông, vô số đại năng mất mạng, thật khiến người ta khó tưởng tượng nổi.
Bích lục sắc quang hoa là một đóa sen như làm bằng băng, tổng cộng sáu cánh, bên trên là nhánh hoa cỡ nắm tay, không hề có phù văn, thuần túy tinh là khí tức khôn tả khiến người ta muốn quỳ lạy.
Thanh Vũ đại đế đã thành tro bụi, trừ Thanh Vũ đế liên để lại cho Ngụy Tác thì không còn gì.
"Đây là pháp bảo Thanh Vũ đại đế tự luyện chế, để cho ngươi thì tất ngươi có thể điều khiển." Linh Lung Thiên nhìn Thanh Vũ đế liên, hít sâu một hơi bảo Ngụy Tác.
"..." Ngụy Tác gật đầu, hút Thanh Vũ đế liên lên thì toát mồ hôi lạnh.
Tích tắc đó gã cảm giác như chụp một cự nhân, sức mạnh kinh nhân ép xuống như muốn đè bẹp gã.
"Chắc không còn Linh tộc đại năng khác nữa." Định thần, thu nhanh Thanh Vũ đế liên đoạn Ngụy Tác bảo Linh Lung Thiên.
"Ta biết... Ngươi cứ đưa ta đi, ta sẽ toàn lực tu luyện." Linh Lung Thiên gật đầu, vẫn cắn tinh kim.
"Được!" Ngụy Tác hiểu ý, tuy không cảm giác thấy có gì cổ quái nhưng nó tất sẽ nghe theo Thanh Vũ đại đế mà toàn lực tu luyện, tìm cách nhanh chóng rời đi. Thanh Vũ đại đế không nhắc đến Linh tộc đại năng khác chứng tỏ nơi này chỉ còn mình ông ta, gã hiểu Linh Lung Thiên nên sợ có gì không hay, khó lăm mới gặp bằng hữu dùng thời đại từng sánh vai giao chiến nhưng rồi lại chia tay ngay thì không dễ chịu gì.
"Theo con đường nhục thân thành thánh, dồn tu vi lên nhục thân?"
Vừa đưa bọn Linh Lung Thiên và Nguyên Âm lão tổ tìm khắp Sa tịnh không gian, Ngụy Tác ngẫm nghĩ câu sau cùng của Thanh Vũ đại đế.
Câu nói đó ý nghĩa phi phàm, chỉ rõ cách chống lại lần thiên kiếp tới, vén mây mù cho gã, không khác gì chỉ cho gã con đường tiến lên đại đế.
"Thỏ huynh đệ, ở trong này tạm thời đừng động đến cái gì, có gì cổ quái không." Tìm kiếm một hồi mà không thấy tung tích Linh tộc đại năng chứng tỏ không gian này chỉ có Thanh Vũ đại đế, Ngụy Tác nhìn Lý Tả Ý, sợ y đột nhiên đột phá thần huyền, gây ra biến hóa, nên dặn y đừng ăn linh dược nữa. Gã dừng lại chọn Tịnh niệm tâm kiếm để đề thăng thần thức.
"Tịnh niệm tâm kiếm quả nhiên là vô thượng cường pháp!"
"Xem ra ta nên chủ tu đạo thuật pháp này nhằm chống lại thiên địa ý chí xung kích lên thần thức rồi chủ tu nhục thân, sau đó sẽ dễ dàng chống lại lần thiên kiếp tới!"
Ngụy Tác tu luyện Tịnh niệm tâm kiếm thì thập phần chấn kinh.
Tịnh niệm tâm kiếm có tác dụng đề thăng thần thức với người vừa tu luyện như gã thì càng kinh nhân, cường độ thần thức tăng tiến với tốc độ mỗi ngày mười dặm, hơn mười ngày sau mới chậm lại.
"Các ngươi mà ra ngoài thì đều là chuyên cường binh sát phạt thần thức! Đầu tiên là Như Lai thần mang rồi Liệt khuyết tàn nguyệt thì ai chống nổi." Lục bào lão đầu tắt tiếng, vì Như Lai thần mang và Tịnh niệm tâm kiếm mà Ngụy Tác không giấu, truyền cho bọn Vu thần nữ và Cơ Nhã. Cường giả như Vu thần nữ và Nguyên Âm lão tổ đã đành, như toán Hàn Vi Vi thì cùng dùng Như Lai thần mang đối phó một người thì thần huyền đại năng cũng xong đời.
"Chắc được!"
Ba mươi ngày qua đi, Linh Lung Thiên ăn các loại vẫn kim, toàn lực tu luyện cũng dừng lại.
Thân thể nó tựa hồ hơi cao lên, chỉ thấp hơn Hàn Vi Vi nửa cái đầu. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Ai nấy tụ về quanh Linh Lung Thiên, thần sắc thập phần ngưng trọng, hiểu rõ hậu quả đột phá không gian cấm chế rất khó đoán, nếu sơ sảy gì thì sẽ bị không gian chi lực lấy mạng.
"Cương nha muội có thể khiến uy năng hôi sắc thủ trạc bao trùm mười trượng!"
Linh Lung Thiên kích phát hôi sắc thủ trạc, Ngụy Tác cả kinh, hôi sắc thần quang bao trùm hơn mười dặm nhưng lập tức thu lại, bao lấy tất cả, càng sáng hơn.
"Vù!"
Hôi sắc thần quang thu lại, bọn Ngụy Tác thấy cát vàng dưới chân như tan đi rồi tất cả chìm xuống.
Sau tích tắc như có vô số lưu quang lướt qua, bốn phương tám hướng đều là kình lực vô cùng như những tòa thần sơn đồng thời ép xuống, Ngụy Tác chỉ nghe Linh Lung Thiên hộc lên một tiếng là trước mắt sáng bừng.
"Cương nha muội, sao thế?"
Nhìn rõ mọi thứ, Ngụy Tác thấy sắc mặt Linh Lung Thiên nhợt nhạt, như không thể đứng vững, tất cả đang ở trên một thủy vực.

Chương 1173: Xoay người đã trăm năm

"Miễn cường chưa chết." Linh Lung Thiên lắc lư mấy cái, giữ vững thân ảnh, nói. Uy năng Sa tịnh sa không gian khiến nó rùng mình, hơn xa cấm chế ở Bắc Mang nơi đại đế đó dưỡng thương, tu vi của nó mà vẫn như thế tất hao tận nguyên khí, bị ép thành bột.
Ngụy Tác yên tâm hẳn, cùng mọi người nhìn quanh.
"Hải vực nào nhỉ, có phải Tịch Diệt hải ở Vân Linh đại lục?" Thủy vực bên dưới lam nhạt, gió thoảng mùi tanh mơn qua, Hàn Vi Vi lầm bẩm.
"Không phải chứ?" Ngụy Tác và Cơ Nhã nhìn nhau, hải vực nào tạo cho cả hai cảm giác quen thuộc. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Nếu là Tịch Diệt hải, Vân Linh đại lục ở phía nam, chúng ta cứ đi về hướng đó là được, đến Lạc cúc hoang nguyên không tốn bao nhiêu thời gian."
Đang giữa trưa, bọn Ngụy Tác thương nghị một lúc rồi đi về phía nam.
"Hình như không phải?"
Động Hư bộ pháp không thể mang theo ngần ấy người, cũng không cần thiết tranh thủ thời gian nên bọn Ngụy Tác tế xuất một phi độn pháp bảo hình cái thuyền, lướt cách mặt biển mấy trăm trượng. Nhưng không đầy hai canh giờ thì phi độn pháp bảo này dừng lại trên tầng không một hòn đảo nhỏ xanh biếc, Ngụy Tác và Cơ Nhã đều nghi ngờ.Hòn đảo do vách san hô hình thành, từ trên không nhìn xuống rất giống một con gà, ở "mỏ" còn có đá ngầm đủ màu trông như tiểu trùng, không khác gì gà con đang ăn trùnh.
"Thế nào, phu quân, có gì cổ quái sao?" Ngụy Tác và Cơ Nhã tỏ ra kinh ngạc, Vu thần nữ liền hỏi.
"Đảo này giống hệt một đảo ở Chập Khí hải trung, chỉ là cây cối khác nhau." Ngụy Tác chỉ vào đá ngầm trước "mỏ gà" giải thích: "Ta và Cơ Nhã trước đây ẩn thân ở Chập Khí hải từng đi qua một đảo thế này, lúc đó ta còn nói trông như tranh gà ăn trùng, ấn tượng rất sâu."
"Giống thế hả? Bất quá hải vực nhiều đảo, xảo hợp cũng là bình thường." Vu thần nữ biết cả hai chỉ hơi kinh ngạc thì cùng những người khác thở phào mỉm cười.
"Lưu manh đáng chết, xem ra ngươi rất nhớ những ngày đó." Hàn Vi Vi thậm chí truyền âm.
"Hắc hắc." Ngụy Tác không đáp mà đi tiếp.
"Hình như không phải?"
Không đầy một canh giờ nữa, Ngụy Tác và Cơ Nhã lại nhìn nhau với vẻ kinh ngạc.
"Lẽ nào hai người đã thấy hòn đảo trước mặt? Cũng giống trong Chập Khí hải?" Vu thần nữ không nén được hiếu kỳ.
"Không sai, ta còn nhớ sau hòn đảo gà ăn trùng thì ở chỗ đó có một hòn đảo, hình dáng cũng thế này." Ngụy Tác sờ mũi đáp.
"Muội cũng nhớ như thế." Cơ Nhã bảo bọn Vu thần nữ.
"Không thể nào? Không thể nào trùng hợp đến thế?" Thủy Linh Nhi và bọn Hàn Vi Vi cũng kinh ngạc, một hòn đảo giống đã đành, nhưng hai hòn cạnh đó cũng thế thì quá lạ.
"Ta nhớ là đi theo mé đó còn một hìn đảo toàn hồng sắc san hô, chúng ta qua xem đã." Ngụy Tác ngẫm nghĩ rồi chỉ vào mé trái, bảo Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân điều khiển phi độn pháp bảo theo.
"Ngươi nghĩ đây là Chập Khí hải?" Hàn Vi Vi tròn mắt.
"Ta không nghĩ thế nhưng hơi cổ quái." Ngụy Tác thấy hơi lại nhưng lòng nhẹ đi.
"Sao có thể thế được!"
Liên tục lướt đi chừng hai tuần hương, cả toán tròn mắt không dám tin.
Hồng sắc hải đảo xuất hiện trong tầm mắt.
"Lẽ nào đây là Chập Khí hải? Sao có thể thế được, chập khí sao có thể tan đi được!"
Đến gần hơn, Hàn Vi Vi kêu lên như gặp ma, cũng như Ngụy Tác nói, hồng sắc hải đảo đích do hồng san hô tổ thành.
"Đi sang phía kia."
Ngụy Tác tắt tiếng, chỉ sang một phương vị.
"Đúng là Chập Khí hải? Hơi sương đã tan?" Đi về phía Ngụy Tác chỉ không lâu lại xuất hiện một hòn đảo mấy trăm dặm, địa hình hơi hẹp, sắc mặt gã khiến chúng nhân hít một hơi lạnh, biết hòn đảo y như gã biết.
"Chập Khí hải phủ mê vụ dày như thế, sao có thể đột nhiên tan đi, đâu có nghe tin gì đâu."
"Lẽ nào chúng ta chưa thoát hẳn khỏi Sa tịnh không gian? Sa vào đại trận gì đó?" Vu thần nữ nghĩ đến một khả năng, mặt nhợt đi, thời thượng cổ có Phong thần mê trận, khiến người ta mê man trong chính thần thức, đi mãi cho đến khi thọ nguyên hao tận, vĩnh viễn không thoát khỏi thế giới từng biết trong ý thức.
"Không thể nào." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên lắc đầu, cảm tri của cả hai hơn xa đại năng thông thường, cảm tri của Ngụy Tác hiện tại còn hơn chân tiên, nếu gã còn không nhận ra đây là pháp trận thì pháp trận đó quá nghịch thiên, đại đế không thể bố trí nổi.
"Lẽ nào trong mấy chục ngày qua có biến cố gì khiến Chập Khí hải tan hết chập khí?"
Ngụy Tác gần như khẳng định đây là Chập Khí hải, nhưng nghĩ mãi không ra nguyên nhân chập khí tiêu tan, nên không dừng mà nhắm hướng Hải Tiên thành tìm gặp tu sĩ nào đó dọc đường mà hỏi han.
"Sao lại thế... Thiên khung..."
Dọc đường, chúng nhân đã khẳng định là Chập Khí hải, vì rời khỏi là nhiều hòn đảo quen thuộc xuất hiện, phổ thông địa đồ của Vân Linh đại lục đều ghi lại, lúc lờ mờ thấy đường bờ biển và Hải Tiên thành thì cả toán triệt để biến sắc.
Từ khoảng cách này sẽ nhìn rõ Thiên khung thông thiên tiếp địa nhưng hiện tại, không ai thấy Thiên khung!
"Thiên khung Vân Linh đại lục đã vỡ?"
Đến gần, ai nấy đều nín thở, Thiên khung đã hoàn toàn biến mất như chưa từng tồn tại. Hải Tiên thành tựa hồ cũng khác, im ắng khác thường, không có thuyền của các thương đội và tu sĩ ra vào.
Tuy sơn môn Hải Tiên tông đã bị hủy, nhưng Hải Tiên thành vẫn là nơi các thương hành giao dịch, bình thường nhiệt nháo phi phàm ư.
"Sao lại thế này?"
Đi thêm một lúc, nhìn rõ cả Hải Tiên thành, Ngụy Tác chấn kinh cực độ
Bến thuyền dọc bờ biển của Hải Tiên thành không còn, mọi công trình cũng biến mất, chỉ còn lại cỏ dại và cây cối um tùm, không khác gì một hoang đảo vô danh.
Nhiều cây cối mọc cao mười mấy trượng, không có dấu hiệu tu sĩ hoạt động, khắp nơi toàn dây leo và lá rụng, thỉnh thoảng lắm mới có thể thấy được vài ba dấu tích công trình từng của Hải Tiên thành.
Nhưng cũng đều bị mưa gió xâm thực tơi bời.
"Thiên khung Vân Linh đại lục đã tan vỡ, bị thú triều quét qua?"
"Cây cối sao có thể mọc nhanh thế được, như đã trăm năm rồi?!"
Bọn Hàn Vi Vi không nói thành lời, đáp xuống Hải Tiên thành thì thấy nhiều dấu vết đấu pháp, lưng núi lỗ chỗ, những dấu vết này đều từ rất lâu, cây cối và dây leo đều rất già, mặt dất phủ dày cành cânh và lá khô, không khác gì Hoang cổ hoang nguyên.
"Có độn quang của tu sĩ!"
Bọn Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, Vu thần nữ cùng phát hiện có sáu, bảy dải độn quang từ xa đáp xuống, lao đến Hải Tiên thành, tựa hồ nhắm chỗ bọn gã.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn rõ đi đâu là một lão giả thấp lùn, chừng hơn sáu mươi tuổi, mặc hôi sắc pháp y, sau lưng là đệ tử mặc áo màu lam pha trắng, thêu hình trăng khuyết vào sao trời.
Tu vi đều không thấp, lão giả tu vi Kim đơn nhất trọng, thân còn các tu sĩ trẻ tuổi đều Phân niệm cảnh nhất trọng lưỡng trọng.
"Các vị là ai!"
Cách bọn Ngụy Tác trăm dặm thì lão giả quát khẽ, thập phần âm trầm uy nghiêm.
"... Chư vị... Chư vị tiền bối, xin hỏi..." Đến gần, nhìn rõ và cảm nhận rõ khí tức của bọn Ngụy Tác thì cả toán biến sắc.
Cả Ngụy Tác mà cũng không biết? Tích tắc đó, bọn Hàn Vi Vi đều thấy không tin nổi. Ngụy Tác không hề che giấu diện mục, trước đó gã bức cho các đại tông môn cúi đầu, chấn nhiếp cả tu đạo giới, hơn nữa còn độ kiếp thành công, đệ nhất nhân của vạn năm nay, theo lý thì tu đạo giới đều nhận ra gã nhưng Kim đơn lão giả và các tu sĩ sau lưng lại không nhận ra gã và bất kỳ ai.
"Thiên khung tan vỡ khi nào, Hải Tiên thành bị hủy khi nào?" Ngụy Tác run giọng hỏi.
"Chuyện này..." Ngụy Tác khiến Kim đơn lão giả và các tu sĩ trẻ tuổi không dám tin, nhận ra bọn gã không cùng đẳng cấp, "Tiền bối. . Thiên khung tan vỡ đã hai trăm năm, Hải Tiên thành bị hủy khi đó." Kim đơn lão giả hít sâu một hơi rồi nghiến răng đáp.
"Cái gì!" Tích tắc đó, bọn Ngụy Tác đều ngẩn ra.

Chương 1174: Diệt thế thú triều dâng lên

Hai trăm năm!
Thiên khung tan vỡ đã hai trăm năm!
Với bọn Ngụy Tác không khác nào sấm nổ giữa trời quang, ai nấy tê dại đầu óc.
"Lẽ nào na Sa tịnh không gian..." Ai nấy lạnh buốt người, như sa vào làn nước băng.
"Lẽ nào họ đều bế tử quan, hai trăm năm chưa từng xuất quan, không biết cả việc Thiên khung tan vỡ?"
Vẻ mặt bọn gã khiến hôi y lão giả và toán tu sĩ nhìn nhau."Các vị biết Bá Khí chân nhân Ngụy Tác không?" Ngụy Tác cố nén tâm tình, hít sâu một hơi, hỏi.
"Bá Khí chân nhân Ngụy Tác đột phá chân tiên, tiêu diệt vực ngoại thiên ma, tu đạo giới tất nhiên không ai không biết."
Hôi y lão giả càng tỏ vẻ kinh nghi bất định, thấy bọn Ngụy Tác tựa hồ không có ác ý thì gật đầu đáp.
"Khi đó cách đây bao lâu?" Ngụy Tác nhợt nhạt hỏi tiếp.
"Hai trăm ba mươi mốt năm? ... Không, hai trăm ba mươi hai năm." Hôi y lão giả ngẫm nghĩ rồi đáp.
"A!" Cả lục bào lão đầu cũng suýt ngất.
"Chập Khí hải sao lại tan hết chập khí?" Nguyên Âm lão tổ dù gì cũng từng trải sóng gió nên hỏi.
"Nguyên nhân cụ thể thì vãn bối không biết, theo điển tịch thì liên quan đến việc hơn bảy mươi năm trước Chập Khí hải có địa mạch biến động, tạo thành sóng thần, hơn mười năm sau, chập khí từ từ tan dần." Hôi y lão giả bảo Nguyên Âm lão tổ: "Có tu sĩ hoài nghi chập khí trong Chập Khí hải trung liên quan đến cự chập, vì sao lần sóng thần đó, Hóa Thần tông để luyện chế Thiên thủy đơn mà săn hết cự chập."
Hiện tại trong mắt hôi y lão giả và các tu sĩ trẻ tuổi, bọn Ngụy Tác là tu luyện cuồng nhân đã bế quan ít nhất hai trăm năm.
Càng nghĩ thế, hôi y lão giả càng kích động.
"Chúng ta chỉ ở trong Sa tịnh không gian hơn ba mươi ngày mà bên ngoài đã hai trăm ba mươi năm!" Bọn Ngụy Tác đều không hiểu cảm giác thế nào nữa.
Ngụy Tác nhìn Hải Tiên thành hồi lâu không nói thành lời.
Hiện tại gã hiểu thời không pháp vực mà Thanh Vũ đại đế nói là gì!
Những tông môn có thủ đoạn thông thiên có thể bố trí xuất thời không không vực hóa ra là thật! Trong truyền thuyết, có những tông môn để đấu với tông môn khác hoặc giữ cho tông môn mình vĩnh viễn hơn hẳn, hoặc vì ngao du thái hư mà tạo ra không vực kinh nhân, tu luyện mấy năm trong đó mà bên ngoài mới là mấy ngày, có những không vực thì bên ngoài đã mấy năm nhưng trong đó chỉ mấy ngày. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Sa tịnh không gian là không vực có uy năng đặc biệt!
Uy năng đó cả Thanh Vũ đại đế cũng không ngộ ra ảo diệu cụ thể, không tham ngộ được, chỉ còn cách dùng thần thông cố định nguyên khí pháp tắc, không cho vận chuyển. Thời không lĩnh vực này với thủ đoạn của Hoang tộc khẳng định không thể bố trí nổi, mà chúng phát hiện di tích do viễn cổ tông môn để lại!
Vạn nhất Hoang tộc đại năng mai phục tại đó không giết được Thanh Vũ đại đế nhưng chỉ cần cầm chân mấy ngày là bên ngoài đã mấy năm, Hoang tộc và Linh tộc đại chiến e đã xong rồi.
Quả là tính trước mọi bề, thủ đoạn độc địa vô cùng!
Uy năng Thanh Vũ đại đế cố định hư không đó tan đi, bọn gã không nhận ra thay đổi nhưng Sa tịnh không gian khôi phục uy năng vốn có, thọ nguyên cả nhóm không hề tiêu hao nhưng trải qua hơn hai trăm năm bên ngoài.
Hai trăm năm với khổ tu sĩ thời thượng cổ và viễn cổ đại năng không nhiều nhưng với thời đại này thì đã lỡ mất bao nhiêu thứ, bao nhiêu người quen không còn, thay đổi đến thế nào?
Tích tắc đó, Linh Lung Thiên còn đỡ, bọn Ngụy Tác đều hiểu được tâm cảnh của nó, tỉnh lại sau sáu, bảy vạn năm, thế giới mình từng biết không còn nữa.
"Hiện tại Thiên khung của mọi đại lục đều tan hết rồi sao?" Linh Lung Thiên im lặng nhìn bọn Ngụy Tác, rồi hỏi hôi y lão giả.
"Thiên khung tan hết trong vòng sáu năm, đầu tiên là Vân Linh đại lục, rồi đến Ngọc Hành đại lục, Tịch Hàn đại lục, tiếp đó là Lưu Hỏa đại lục, Thiên Trụy đại lục và Hắc Vu đại lục." Hôi y lão xác định bọn Ngụy Tác không biết gì trong hai trăm năm nay nên đáp kỹ.
"Tây Tiên nguyên tông chủ Hoàng Đạo Quân và Ngọc Thiên tông tông chủ xưa kia còn sống không?" Phong Ngô Thương run giọng.
"Hai đại năng của Thiên Huyền minh?" Hôi y lão giả giật giật chân mày, nhìn Phong Ngô Thương, do dự đáp, "Ngọc Thiên tông tông chủ vẫn còn, Tây Tiên nguyên tông chủ Hoàng Đạo Quân mấy chục năm trước bị Nghịch Hỏa minh trọng thương đến giờ không xuất hiện, không hiểu có còn sống không."
"Thiên Huyền minh là sao?" Nam Cung Vũ Tinh trấn định lại, thập phần khách khí hỏi hôi y lão giả, "Vị đạo hữu này, nói thật hơn hai trăm năm bọn tại hạ chưa xuất thế, sau khi Ngụy Tác độ kiếp thì tu đạo giới thế nào, bọn tại hạ đều không biết, không rõ có thể nói qua chăng?"
"Quả nhiên là một toán lão quái vật bế quan khổ tu hai trăm năm! Xem ra có quan hệ với các đại năng Thiên Huyền minh, có thể kết giao được!" Mắt hôi y lão giả ánh lên, có ý nghĩ đó nên càng khách khí nhiệt tình: "Hóa ra chư vị tiền bối bế quan khổ lâu như thế, chư vị tiền bối hỏi, tại hạ tự nhiên biết gì nói nấy."
"Thay đổi hơn hai trăm năm trước phải nói là động trời." Hắng giọng rồi lão giả nói theo giọng kể chuyện, đồng thời để lấy lòng: "Khi xưa Bá Khí thần quân dẫn động thiên kiếp, diệt hết vực ngoại thiên ma thì bị chiêu đồng quy vu tận của một vực ngoại thiên ma lợi hại còn sống đẩy vào hư không. Mọi tu sĩ đều cho rằng với thần thông của Bá Khí thần quân thì sẽ quay lại, mang theo thân hữu và đạo lữ. Nhưng hơn ba mươi năm sau, Bá Khí thần quân không hề xuất hiện, Thiên khung lại tan trước."
"Tuy Bá Khí thần quân đã cho biết, ai nấy đều phòng bị, nhưng mọi Thiên khung tan vỡ trong vài năm nên vẫn có vô số tu sĩ mất mạng, theo các tông môn ước tính, có tới một phần ba số tu sĩ chết trong thú triều."
"Ngần ấy tu sĩ mất mạng, thú triều cũng tan dần, nhiều tông môn lập lại tu sĩ tụ tập điểm, tương đương với xây dựng thành trì. Những vì số lượng tu sĩ ít đi hẳn, số lượng yêu thú bình thường vẫn bị săn để tu luyện cũng ít đi, khu vực yêu thú chiếm cứ càng rộng, trong thú triều có không ít đàn yêu thú và cao giai yêu thú được lợi lớn." Hôi y lão giả nhăn nhó, "Chỉ ba mươi năm sau lại đột nhiên bạo phát một thú triều quy mô lớn hơn! Thú triều lần này gần như quét qua mọi tu sĩ tụ tập điểm, trong lịch sử ghi lại đó là thú triều quy mô kinh nhân nhất, triệt để cải biến tình thế của tu đạo giới."
"Chư vị tiền bối xem ra ở trong động phủ được triệt để phong bế nên không biết sau lần thú triều đó, điển tịch của tu đạo giới đều ghi là diệt thế thú triều, quá nửa tông môn và gần nửa tu sĩ mất mạng. Tu sĩ thành trì và tu sĩ tụ tập điểm đều bị quét sạch."
"Xảy ra thú triều như thế, quá nửa tông môn và tu sĩ mất mạng..." Kể cả Ngụy Tác cũng chấn động khôn tả, có cảm giác không thật.
"Sau diệt thế thú triều, thực lực mọi tông môn tiêu hao gần hết, số lượng tu sĩ giảm hẳn, một dạo vạn dặm không bóng người." Thấy bọn Ngụy Tác thập phần chấn động, lão giả cười khổ: "Chư vị tiền bối e nên chuẩn bị tâm lý, trong hai trăm năm này xảy ra những thay đổi lớn nhất trong tu đạo giới vạn năm nay, hiện tại địa vị giữa yêu thú và tu sĩ đã thay đổi hẳn. Tu đạo giới không còn khái niệm trong và ngoài Thiên khung, yêu thú và tu sĩ so với khi Thiên khung chưa tan thì một trời một vực, chỉ còn vài thành trì quy mô một chút, các tu sĩ tụ tập điểm đều rất nhỏ, ẩn kín vì vạn nhất bị yêu thú linh trí cao phát hiện sẽ dễ dàng xảy ra thú triều."
"Tu đạo giới sa sút đến mức đấy hả?" Bọn Hàn Vi Vi như muốn ngất xỉu.
"Tại hạ biết chư vị tiền bối nhất thời khó chấp nhận nhưng đó là sự thật không thể thay đổi. Hiện tại tu sĩ chúng ta về cả số lượng và thực lực đều kém quá xa yêu thú, chỉ biết trốn tránh sinh tồn, nhiều tông môn và thế gia, thậm chí tán tu đều có ý thức sinh thêm con cái nhưng tốc độ tăng tưởng quá chậm so với yêu thú. Để khôi phục số lượng tu sĩ trước kia, ít nhất cũng vài trăm năm." Hôi y lão giả nói đến đây thì như nhớ ra, vỗ trán lấy ra hơn mười tấm thanh hoàng sắc pháp phù: "Chư vị tiền bối e chưa có Tị thú phù? Tị thú phù có thể phát ra khí tức đặc hữu của yêu thú, khiến tuyệt đại đa số cao giai yêu thú cho rằng chúng ta là yêu thú, tuy chư vị tiền bối tu vi cao tuyệt, bọn tại hạ không so được nhưng có thứ này cũng đỡ phiền hà hơn. Hiện tại nhiều tu sĩ tụ tập điểm không dám mở cấm chế cho tu sĩ không có Tị thú phù vào, vì sợ bị yêu thú bám theo."

Chương 1175: Bốn tu đạo quốc

Tu sĩ vốn săn yêu thú để tu luyện, sau khi Thiên khung tan vỡ thì lại phải lẩn trốn để sinh tồn... Nhất thời cả Nam Cung Vũ Tinh cũng ngẩn ra, đón lấy thanh hoàng sắc pháp phù của hôi y lão giả.
"Tại hạ không mang nhiều Tị thú phù, chốc nữa mà chư vị tiền bối thích thì tại hạ sẽ dẫn đường, một tu sĩ tụ tập điểm của bọn tại hạ cách đây không xa, sẽ cung cấp đủ Tị thú phù. Còn một điểm mà chư vị tiền bối e khó chấp nhận là tu đạo giới hiện tại sau khi Thiên khung tan vỡ thì không còn giới hạn trong ngoài Thiên khung hay đại lục gì hết." Hôi y lão giả nói lấy lòng, ngữ khí càng cẩn thận, "Hiện tại tu đạo giới gặp vấn đề lớn nhất, trừ tranh đấu giữa yêu thú và tu sĩ thì còn là giữa tu sĩ với nhau."
"Tranh đấu giữa các tu sĩ?" Ngụy Tác đã bình tĩnh lại, lắc đầu, thuyết phục mình chấp nhận sự thực, nhìn hôi y lão giả, "Còn cả các đại tông môn cũng tranh đấu?""Có thể nói là vậy..."
"Hiện tại, trong tu đạo giới thì tu vi tối cao là cấp nào, từ khi Ngụy Tác dẫn động thiên kiếp đến giờ có vực ngoại thiên ma xuất thế nữa không?"
"Chuyện này..." Hôi y lão giả nói theo tiết tấu, Ngụy Tác cắt lời đột ngột khiến y hơi ngẩn ra: "Hiện tại trong tu đạo giới thì tu vi tối cao là mấy đại năng của Nghịch Hỏa minh và Hoang cổ minh. Thần huyền ngũ trọng điên phong. Bất quá theo minh chủ bản minh suy đoán là có hai người từ ba mươi năm trước đã đạt Thần huyền ngũ trọng điên phong, hiện tại có thể đột phá chân tiên cũng nên. Vực ngoại thiên ma thì từ khi Ngụy thần quân diệt hơn trăm thì không còn vực ngoại thiên ma nào xuất thế."
"Chẳng qua Chân tiên nhất trọng?" Ngụy Tác thở phào. Chân tiên nhất trọng thì với thần thông hiện tại của gã, đối phó không thành vấn đề.
"Bất quá Chân tiên nhất trọng?" Ngụy Tác thở phào, nhưng ngữ khí khiến hôi y lão giả và mấy tu sĩ trẻ tuổi giậ mạnh cả chân mày và thái dương huyệt, kinh hãi khôn tả: "Lẽ nào tu vi người này không sợ cả Chân tiên nhất trọng?"
Họ không sao ngờ Ngụy Tác trước mặt là Bá Khí thần quân được ghi vào điển tịch từ hơn hai trăm năm trước, được coi như thần thoại!
"Số lượng tu sĩ chỉ còn một phần mấy thì lẽ ra nguồn lực tu luyện tăng, sao trong hơn hai trăm năm không có nhân vật tu vi kinh nhân hơn? Lẽ ra tu đạo giới hiện tại thì đại năng đỉnh nhọn không thể chỉ tu vi đó? Theo mỗ biết thì khi xưa đã có không ít tu sĩ đạt tu vi Thần huyền tứ trọng ngũ trọng." Ngụy Tác trầm ngâm rồi hỏi.
"Tiền bối nói có lý, trong ba mươi năm lúc Thiên khung mới tan vỡ, tốc độ tu luyện của tu sĩ nhanh hơn nhiều trước đó, số lượng Kim đơn đại tu sĩ gấp mấy lần, thậm chí xuất hiện cả những chỗ ứ đọng linh khí. Nhưng rồi xảy ra Diệt thế thú triều." Hôi y lão giả nhăn nhó: "Diệt thế thú triều không chỉ khiến tu sĩ chết mất gần nửa mà tích lũy của nhiều tông môn cũng hết, bị yêu thú hủy hoại, tu sĩ còn lại tuy có thêm nguồn lực nhưng số lượng tu sĩ quá ít, tu sĩ tụ tập điểm cũng ít, nhiều công thưc vì không đủ linh dược nên không thể luyện chế, cũng vì tu sĩ giao dịch bất tiện, cộng thêm luyện đơn, luyện khí sư chết nhiều nên linh đơn và pháp khí ít hẳn. Diệt thế thú triều có không ít yêu thú linh trí rất cao, thậm chí biết hủy hoại linh thạch khoáng mạch và chốn mọc linh dược vốn của đại tông môn chiếm cứ, hiện linh thạch và phổ thông linh dược cũng khó kiếm. Dù số lượng yêu đơn kiếm được không ít cũng vô dụng. Nếu không có ba mươi năm đó, tu đạo giới e không được như bây giờ, sinh tồn sẽ càng khó khăn. Hiện tại tu sĩ đạo lữ có nhiều con cái hơn, nhưng vì không đủ nguồn lực tu luyện, nhất là những đứa bé sinh ra trong ha, ba mươi năm nay, tu vi bình quân rất thấp, tư chất không cao là không được tu luyện. Thành ra mỗi tu sĩ tụ tập điểm có không ít phổ thông phàm nhân không hề tu luyện, chỉ làm việc vặt cho tu sĩ."
"Hóa ra thế." Ngụy Tác hiểu ra, người ít đồ nhiều cũng là một đạo lý, nhưng ít người quá thì điều kiện sinh tồn và tu luyện càng khó khăn. Trong tình huống thần huyền đại năng muốn lấy thứ gì cũng phải tự đi, tốn không ít thời gian đến vô số tu sĩ tụ tập điểm thì các đại năng tu luyện đích xác không dễ.
"Hiện tại đại tông môn vẫn tranh đấu, sao lại thế được?" Mục quang lóe lên, Ngụy Tác hỏi tiếp. Đành phải lạc quan, hai trăm năm nay không có Hoang tộc xuất thế, an toàn của bọn gã không thành vấn đề.
"Trong ba mươi năm Thiên khung tan vỡ, mọi tông môn thế lực vì sợ Bá Khí thần quân đột nhiên quay về nên chỉ ẩn thế, không dám vọng động, tuân theo quy củ của Bá Khí thần quân, ai nấy đều công bình giao dịch, thậm chí những nơi tích đọng linh khí cũng là của chung, ai hút được bao nhiêu là do mình. Hiện tại ba mươi năm đó được điển tịch gọi là ba mươi năm thần diệu, là khoảng thời gian tu đạo giới huy hoàng nhất, tu sĩ tu luyện nhanh nhất, xuất hiện không ít nhân vật kinh tài tuyệt diễm. Nhưng sau Diệt thế thú triều, tu đạo giới tan tác, ai nấy cơ hồ đều thành tán tu, Bá Khí thần quân vẫn không xuất hiện, ai nấy mới chấp nhận Bá Khí thần quân đã chết, bị đòn cuối cùng của vực ngoại thiên ma giết, đồng quy vu tận." Hôi y lão giả thở dài, tựa hồ thập phần kính phục, "Không có nhân vật trấn áp được cả thời đại đó, tu đạo giới vốn đã tan tác liền hỗn loạn. Nhiều thế lực còn hùng mạnh sau Diệt thế thú triều bắt đầu cướp đoạt, hình thành tranh đấu giữa tu sĩ với nhau."
"Sau thú triều, đâu đâu cũng là man hoang của yêu thú, nhiều tu sĩ và tông môn đã thụ trọng thương không còn sức giữ mình, nên các tụ tập điểm tụ tập mọi tu sĩ, tự phát chống lại các thế lực đó. Qua hơn trăm năm tranh đấu, hiện tại tu đạo giới cơ bản hình thành bốn tu đạo quốc độ như thời thượng cổ." Hôi y lão giả nhìn bọn Ngụy Tác với vẻ thân thiết, "Tại hạ biết chư vị tiền bối hơn hai trăm năm không xuất thế, không ngờ tình hình như thế. Hiện tại minh hội như bốn thượng cổ tu đạo quốc độ là Nghịch Hỏa minh, Thiên Huyền minh, Tinh Nguyệt minh và Hoang cổ minh, mỗi minh hội khống chế khu vực rất rộng, cố gắng giữ cho tu sĩ của mình an toàn."
Ngừng lại, hôi y lão giả bổ sung: "Hiện tại tu sĩ trong tu đạo giới đồng lòng hơn trước khi Thiên khung tan vỡ nhiều, tu sĩ trong một minh hội thường toàn lực giúp nhau, không thì khó mà sinh tồn nổi."
Ngụy Tác tắt tiếng, đúng là thương hải tang điền, địa mạo không hề biến hóa gì nhiều nhưng tu đạo giới đã hoàn toàn khác.
"Không biết chư vị đạo hữu ở minh hội nào?" Ngầm lắc đầu, Ngụy Tác hỏi lão giả và mấy tu sĩ trẻ tuổi, "Như lời các hạ, mấy đạo hữu này đều rất trẻ, ở tu sĩ tụ tập điểm chắc thân phận không tệ."
"Thực không dám giấu, bọn tại hạ là tu sĩ Tinh Nguyệt minh. Tại hạ là trưởng lão, còn lại là nhất cấp đệ tử, tại hạ và mấy trưởng lão khác cùng các thanh niên này bảo vệ một tu sĩ tụ tập điểm gần đây của bản minh." Hôi y lão giả cung kính đáp. Y không ngốc, nhận ra toán người này hiểu lý lẽ nên càng cung kính càng có lợi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Mấy minh hội quan hệ thế nào? Hình như thập phần khẩn trương? Trong mấy minh hội đều có các đại năng từ trước khi Thiên khung tan vỡ?" Ngụy Tác hỏi hôi y lão giả, hiện tại đã hiểu sơ qua tình hình tu đạo giới thì gã càng muốn biết người quen thế nào.
"Hiện tại thế lực lớn nhất là Nghịch Hỏa minh, Nghịch Hỏa minh và Thiên Huyền minh hoàn toàn kình chống nhau, còn Tinh Nguyệt minh và Hoang cổ minh cũng như với hai minh hội kia là nước sông không phạm nước giếng. Nhưng thế lực Nghịch Hỏa minh quá mạnh, sẽ nhanh chóng gây với bất lợi Tinh Nguyệt minh, họ đã cử tu sĩ vào địa bàn bản minh khống chế để gây hấn. Hoang cổ minh gần đâu cũng đang khuếch trương về phía này. Tuy ai cũng tránh yêu thú, bất quá địa bàn của Nghịch Hỏa minh là Thiên Trụy đại lục và Ngọc Hành đại lục, cùng một phần Thiên Huyền đại lục, vào đó bị phát hiện là bị cho là địch nhân. Thiên Huyền minh chỉ còn hơn nửa Thiên Huyền đại lục, Tinh Nguyệt minh có hơn nửa Vân Linh đại lục và một phần Tịch Hàn đại lục, phần còn lại Tịch Hàn đại lục cùng Lưu Hỏa đại lục, và Hắc Vu đại lục là địa bàn của Hoang cổ minh..." Hôi y lão giả kể tường tận.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau