THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1161 - Chương 1165

Chương 1161: Sơn cùng thủy tận

"Cửu thiên âm phong sau cùng cũng sắp kết thúc, nếu dài thêm một chút, lớp tới ngắn hơn một chút thì tốt."
Nhăn nhở thi triển Đại thành khi thiên kinh đoạn Ngụy Tác thấy kiếp vân lại đổi màu, từng tia Cửu thiên âm phong sáng rực như lưỡi dao cùng nhân hình thiểm điện, thú hình thiểm điện thưa dần, xem ra đợt thiên uy đặc biệt này sắp kết thúc.
Nhờ Đại thành khi thiên kinh mà giai đoạn cực kỳ nguy hiểm này lại còn nhẹ nhàng hơn giai đoạn trước, hai mươi pháp bảo và pháp khí vốn chuẩn bị sẵn còn lại tới năm, tử đồng cổ điện trong linh quang quang tráo của Ngụy Tác vẫn nguyên, độ kiếp kiểu này thật khó hình dung.
Bất quá thấy Cửu thiên âm phong và âm lôi sắp biến hóa, Ngụy Tác khẩn trương hẳn, vì biết sắp đối diện với khảo nghiệm nghiêm khắc nhất.
Những ghi chép về thiên kiếp của gã chỉ đến Kim phong hỏa tuyến là hết, ngay cả Kim phong hỏa tuyến thì cũng không biết nhiều, chỉ biết là tinh thần xạ tuyến tụ tập tinh thần chân hỏa và vẫn thiết xạ lưu, uy năng càng đáng sợ. Cụ thể uy năng đến mức nào thì không ghi rõ, tuy đã chuẩn bị bốn mươi tư pháp bảo và pháp khí, nhưng gã không chắc có bao nhiêu món thích hợp.
Cũng không biết sau Kim phong hỏa tuyến còn uy năng gì."Chuẩn bị sẵn thi thể của chúng, Kim phong hỏa tuyến tới đây thì lực xuyên thấu càng kinh nhân, phổ thông thần thiết cũng sẽ bị nung chảy! Thi thể chúng còn hữu dụng hơn pháp bảo." Trong khi Ngụy Tác cờ đợi xem uy năng cụ thể của Kim phong hỏa tuyến thì ở chỗ các Hoang tộc đại năng đã tan tác, Bát tí Hoang tộc đại năng rung rung tám cánh tay, bảo những ai còn sống gom thi thể các Hoang tộc đại năng lại để ngăn đỡ.
Trước khi thiên kiếp phát động, có tới hơn bảy mươi Hoang tộc đại năng khôi phục hoạt động và tạm thời có thể thi pháp nhưng hiện tại chỉ còn năm mươi mấy. Những Hoang tộc đại năng được cứu trị về sau, chưa kịp khôi phục nguyên khí đều chết.
Hiện tại năm mươi mấy Hoang tộc đại năng đều sắp tuyệt vọng, không chỉ gom những đồng bạn vừa chết về, mà cả thi thể những đồng bạn sẵn có ở cổ điện cũng được gom lại. Nhục thân các Hoang tộc đại năng này không kém gì thai thể pháp bảo, có thể đem chặn đỡ.
"Thiên kiếp, là thiên kiếp..."
"Thiên kiếp lại thế này, đáng sợ như thế."
"Tu đạo giới hiện tại còn có người có thể dẫn động thiên kiếp!"
Càng lúc càng nhiều tu sĩ nhìn thấy thiên kiếp, đó không phải là chấn động bình thường, nhiều người tắt tiếng trước uy năng như thủy ngân trút xuống đất cùng kiếp vân đô như địa lục đè lên. Càng lúc càng nhiều tông môn tu sĩ đến, tin tức có người độ kiếp tại man hoang hoang nguyên lan đi cực nhanh, càng nhiều tu sĩ đổ về nơi nguy hiểm này mà không biết là trong thiên kiếp tù cấm số lượng kinh nhân các lão ma.
Nhiều người kích động phi phàm, đúng là may mănb, vạn năm không ai được thấy thiên kiếp mà mình lại thấy. Có người không biết người phát động thiên kiếp là Ngụy Tác nên nói cao nhân chân chính thì không nổi danh, độ kiếp kiểu này mới là bá khí, so ra thì Bá Khí chân nhân Ngụy Tác không là gì.
Lấy Ngụy Tác làm trung tâm, trong vòng vạn mấy dặm đã bị thiên uy gọt mất một tầng đất, địa mạo hình thành một lòng cốc khổng lồ, chỗ gã và các Hoang tộc đại năng có mặt vốn là sơn cốc, vì có cấm chế nên không bị gọt, thành ra lại trở thành một đỉnh núi.
Từ vị trí bọn Trưởng Tôn Cảnh và Trưởng Tôn Tiểu Như, dùng pháp khí tăng cường mục lực là có thể nhìn thấy những công trình đổ nát trên đỉnh núi có vô số quang hoa đáng sợ bắn ra.
"Ngụy đại ca đúng là Ngụy đại ca, như thế mà cũng qua được."
Vốn khi Cửu thiên âm phong và âm lôi giáng xuống, Trưởng Tôn Tiểu Như cơ hồ suy sụp nhưng thấy Ngụy Tác vẫn còn sống thì nàng ta gần như sùng bái gã đến mù quáng.
...
Kiếp vân triệt để biến thành màu vàng kim kỳ dị, đột nhiên từng đạo kim quang nhỏ xíu trút xuống.
"Đến rồi!"
Ngụy Tác đang chờ đợi chợt nheo mắt, kim quang quá nhỏ, chỉ như sợi tóc, trong thinh không vàng rực thì rất khó nhìn ra.
"Keng!", ngân quang từ sau lưng Ngụy Tác bừng lên, phân thành mấy phân thân lao đi.
"Vô dụng!" Gã định xem Đại thành khi thiên kinh có thu hút được Kim phong hỏa tuyến chút nào không, nhưng phân thân vừa bay ra là Kim phong hỏa tuyến dày đặc trút xuống, không hề thay đổi quỹ tích vận hành, hiển nhiên cũng như vẫn tinh, cứ the quỹ tích bắn xuống.
Nhìn rõ Kim phong hỏa tuyến, Ngụy Tác vung tay lấy ra một bình trà cổ đồng sắc.
Bình trà do vẫn thiết luyện chế thành, khắc không ít pháp trận không bị tinh thần nguyên khí quấy nhiễu, trước đây lục bào lão đầu và Linh Lung Thiên chọn ra là thứ thích hợp để chống lại thiên kiếp.
"Chát!" "Chát!" "Chát!"!
Kim phong hỏa tuyến giáng lên pháp bảo này thì bốc khói, đồng thời màu vàng lan khắp thai thể.
"Kim phong hỏa tuyến u xâm thực nguyên khí uy năng đến mức này hả!" Cổ đồng sắc trà hồ nhất thời chưa bị xuyên thấu, nhưng Ngụy Tác biến sắc.
Vốn trong linh quang quang tráo của gã có ba tử đồng sắc cổ điện hóa thành lam sắc thần nguyệt, lục sắc thần quang hình tàu lá chuối, và một dải xích hồng sắc thần quang trông như con rết, ba thần uy này thập phần uy vũ, mấy lần trước đều giúp gã đón đỡ không ít thiên uy, uy lực ít nhất cũng Thần huyền ngũ trọng.
Trừ lục sắc thần quang hình tàu lá chuối còn chống đỡ được, hai uy năng kia sắp bị xuyên thủng.
Sự thực hoàn toàn chứng minh trực giác của gã. "Oành!" Hai tử đồng cổ điện không chịu nổi uy năng mà sụp xuống, lam sắc thần nguyệt và xích hồng sắc thần quang tan hết!
Tích tắc tan vỡ đó, Ngụy Tác hiểu rõ Kim phong hỏa tuyến hoàn toàn như thần thiết vẫn tinh chảy ra ngưng tụ thành tia, lực xuyên phá và phá hoại gấp đôi vẫn tinh lúc trước trở lên!
"Vù!"
Chỉ chịu mấy tia Kim phong hỏa tuyến, bình trà mềm đi, bị thiêu chảy. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Không được, cứ thế này, chỉ trông vào pháp bảo và pháp khí e chỉ chịu nổi nửa thời gian, cấm chế sẽ bị hủy hết!"
Ngụy Tác biết đã đến lúc liều mạng nên nghiến răng, kiếm quang như dòng thác chảy ra, thi triển Thiên kiếm tru tà kiếm trận.
Không dám phát ra hết, Ngụy Tác vạch kiếm quyết liên tục, từng thanh phi kiếm bắn ra nghênh đón Kim phong hỏa tuyến.
"Choang!" "Choang!" "Choang!" "Choang!" Thai thể phi kiếm đều được rèn giũa, mỗi thanh có thể chịu nổi hai, ba làn Kim phong hỏa tuyến.
Không biết bao lâu sau, hơn nghìn phi kiếm biến thành mưa ánh sáng khắp trời, bị đánh tan tành, có nhiều thanh cháy lên.
Hiện tại không còn cách nào khác, đành nghiến răng đua theo. Thấy nghìn thanh phi kiếm đều bị hủy, Ngụy Tác nghiến răng lấy Bất diệt tịnh bình ra.
"Choang! Choang! Choang!" Không lâu sau, Bất diệt tịnh bình rên lên, băng tử sắc linh quang tan hết, Hoang cổ cự ngao giáp xác tan trước rồi thành tro, cái bình trở thành một cục tinh kim xù xì, Đại chư thiên tạo hóa bình như cột chống trời, bao nhiêu Kim phong hỏa tuyến xung kích lên cũng vô dụng, bọn Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết, Bích Tỳ tông tông chủ khống chế cái bình quay tít, chặn được không biết bao nhiêu Kim phong hỏa tuyến, hóa ra đây lại là pháp bảo hữu dụng nhất.
Bất diệt tịnh bình cũng bị thiêu chảy, Ngụy Tác đánh lôi hết pháp bảo và pháp khí chống lại thiên kiếp ra.
"Mẹ nó chứ! Còn chưa kết thúc!"
Như gã phán đoán, dù thậm chí tiêu hao hơn nghìn phi kiếm và Bất diệt tịnh bình, chưa đến lúc kiếp vân đổi màu thì gã đã dùng hết pháp khí cùng pháp bảo chống lại thiên kiếp mà Kim phong hỏa tuyến vẫn trút xuống.
"Liều thôi!" Ngụy Tác nghiến răng, đỉnh đầu lóe linh quang, đưa mệnh pháp bảo Bất hủ đế mộc ra.

Chương 1162: Món thập cẩm siêu cấp

Bất hủ đế mộc giơ lên, Kim phong hỏa tuyến không thể hủy nổi, từng tia nổ vang khiến Bất hủ đế mộc như được bọc một lớp vàng nhưng mảnh gỗ trơ ra.
Thần thông của đại đế đích xác khó tưởng tượng nổi.
Bất hủ đế mộc chỉ là mảnh rất nhỏ, dù không bị hủy, được gã múa tít như phi kiếm nhưng Kim phong hỏa tuyến quá dày nên gã không thể ngăn được hết.
"Oành!"
Thoáng sau, cổ điện ánh lên thanh lục sắc thần quang như từng tàu lá chuối cũng không chịu nổi mà sụp đổ.
Cổ điện vốn là nơi uy năng phản kích mạnh nhất trong linh quang quang tráo Ngụy Tác có mặt, tương đương với cánh tay mặt của gã, giờ sụp đổ thì gã biết không xong. Quả nhiên, "oành!" "oành!" "oành!" mấy tiếng, mấy tử đồng sắc cổ điện khác cũng sụp xuống.
"Chát!"Quét tan cổ điện, nhiều tia Kim phong hỏa tuyến trực tiếp giáng lên đại linh quang quang tráo ở ngoài cùng khiến quang tráo hơi trầm xuống rồi nổ tung, tử đồng sắc cổ điện duy nhất còn nguyên cạnh gã cũng sụp đổ.
Lúc đó pháp trận và đại cấm của Hoang tộc đại năng để lại đều tan, tiếp theo chỉ còn biết dựa vào gã đối diện thiên kiếp chi uy.
"Chát!" "Chát!" Vốn Ngụy Tác bố trí ba linh quang quang tráo, cộng thêm của tử đồng cổ điện là bốn tầng, có điều linh quang quang tráo của tử đồng cổ điện đạt uy năng hơn xa của gã, nên bị phá là hai tầng của gã bị phá dễ dàng.
Gã không nghĩ gì, liều mạng điều khiển Bất hủ đế mộc che phía trên mình và bọn Vương Vô, vòng phòng ngự co lại còn vài trượng.
Chỉ mười mấy tích tắc, không kịp chặn là tầng linh quang quang tráo sau cùng bị Kim phong hỏa tuyến kích phá, khí tức như lò lửa bao lấy bọn gã, nếu không phải cả bốn đều là thần huyền đại năng mà là tu sĩ thông thường thì nhiệt khí này đủ biến tất cả thành than.
"Đúng là mảnh vỡ vô thượng pháp bảo ngao du thái hư." Thứ duy nhất khiến gã may mắn là Kim phong hỏa tuyến mà Bất hủ đế mộc và Đại chư thiên tạo hóa bình không đủ che chắn xung kích lên hỗn kim sắc tàn phiến trên đầu thì không hề tạo thành tổn hại.
Tuy hỗn kim sắc tàn phiến cực kỳ dẻo dai nhưng Ngụy Tác cũng không dám buông lơi Bất hủ đế mộc. Dù gì nó cũng chỉ là mảnh vỡ, ai biết sẽ chống được bao lâu, tác dụng lớn nhất của nó là chặn tinh thần xạ tuyến, hiện tại tinh thần xạ tuyến đi theo Kim phong hỏa tuyến nhiều hơn trước mấy lần, không có hỗn kim sắc tàn phiến thì nhục thân của bọn gã sẽ bị thương cực nặng, dùng h linh dược cũng không kịp bù lại.
"A! A! A!"
Khi bọn Ngụy Tác tan nát toàn bộ cấm chế, chỉ còn vài thứ để chống đỡ thì phía Hoang tộc cũng cực kỳ thê thảm.
Thi thể mọi Hoang tộc đại năng đều được đem ra che nhưng đều bị Kim phong hỏa tuyến thiêu thành tro.
Hiện tại chỉ còn chừng bốn mươi Hoang tộc đại năng còn sống, trừ Bát tí Hoang tộc đại năng và vài ba đồng bạn thì còn lại đều bị tinh thần xạ tuyến chích vào, mọc lên bong bóng máu như mắt cá vàng, máu màu vàng pha lam chảy ra.
Ba Hoang tộc đại năng liều mạng thi pháp, hai mươi đạo hắc sắc trường nhận quay tít trên không, hình thành một vũng xoáy, bên dưới là đạo đạo lam sắc thần quang tạo thành dây leo như như cự trụ.
Kinh nhân nhất là một đạo sĩ mặc lam sắc pháp y, hóa ra nữ đạo tôn tựa vào huyết hồng sắc viên nguyệt, xếp bằng trên ngũ sắc liên đài, chân tay đều đeo pháp hoàn sáng rực, mi tâm có nốt ruồi đỏ, mắt liên tục nhỏ lệ và cánh hoa rợp trời.
Đại năng theo phe Hoang tộc này là chân tiên, chân tiên khí tức kinh nhân dấy lên như nước triều, vượt xa Tứ tí hoang tộc đại năng, tức là tu vi của y ít nhất cũng Chân tiên lưỡng trọng.
Y diễn hóa chân tiên chi uy cực kỳ bàng bạc, kinh diễm cực độ, nước mắt và cánh hoa chấn tan từng tia Kim phong hỏa tuyến, uy thế quả không thể dùng ngôn ngữ hình dung, so với chân tiên chi uy của y thì truyền thừa pháp khí của nhiều tông môn hiện nay chỉ là thứ vứt đi.
Dù thế tu sĩ đại năng này không chịu được lâu, nữ đạo tôn kinh nhân từ từ biến thành hư vô, rồi tan thành hào quang.
"A!" Lại một Hoang tộc đại năng không chịu nổi, gào lên không cam lòng, bị tinh thần xạ tuyến lấy mạng, tích tắc sau là đồng bạn biến thân thể y thành pháp thuẫn giơ lên.
Nhục thân Hoang tộc đại năng này còn kêu leng keng, bị đốt thành như tổ ong rồi tan thành tro.
"Đã một tuần hương rồi. Kim phong hỏa tuyến sao còn chưa tan?"
Bọn Trưởng Tôn Cảnh và Trưởng Tôn Tiểu Như, Hoàng Đạo Quân đều nhìn nhau.
Kim phong hỏa tuyến đã trút xuống một tuần hương, họ đều thấy ngoài xa có độn quang của tu sĩ sáng lên, nhiều tu sĩ đang tới, thời gian một tuần hương như mấy đợt trước sắp hết, nhưng Kim phong hỏa tuyến không hề thưa đi.
"Sao thế?"
Ngụy Tác ở trong thiên kiếp cũng kinh ngạc nhìn lên, Vương Vô Nhất vừa bảo đã một tuần hương nhưng Kim phong hỏa tuyến không có vẻ gì giảm đi.
"Không xong!"
Chống chọi thêm một chốc, Ngụy Tác đột nhiên biến sắc vì nhận ra Bất hủ đế mộc tựa hồ không chống nổi nữa, chất liệu và nguyên khí quy tắc ở trong không đổi nhưng toàn thể lại có vẻ sắp tan.
Bản mệnh pháp bảo vốn đã vỡ, nguyên khí cũng thụ thương, nên Ngụy Tác gần như lập tức thi Bất hủ đế mộc vào.
"Kia..." Gã hít một hơi lạnh vì thinh không lại có khí tức kinh nhân ép xuống, kiếp vân đổi màu, từ màu vàng kim thuần túy thành đủ màu, đồng thời Kim phong hỏa tuyến không hề giảm.
"Đại thiên uy sau cùng đến rồi! Qua được thì chúng ta sống, không thì sẽ chết hết!" Gã không biết rằng lúc đó trán Bát tí Hoang tộc đại năng nổi gân xanh, gầm vang.
Nếu lúc này phẫn nộ của Bát tí Hoang tộc đại năng có thể hóa thành lửa thì Ngụy Tác bị đốt tan lâu rồi.
Thiên kiếp là thứ tuyệt đối ai qua một lần sẽ không muốn qua thêm lần nữa, nghĩ thôi cũng rùng mình, Bát tí Hoang tộc đại năng đã qua một lần nhưng bị Ngụy Tác bức phải trải thêm một lần nữa.
"Ầm!"
Ngụy Tác hít hơi lạnh nhìn kiếp vân biến hóa, đột nhiên như có đại lục ép xuống khiến kiếp vân tan sạch.
"Ngã..."
Ngụy Tác tròn mắt đến cực hạn, cơ hồ rớt tròng. Tầm mắt gã thấy rõ trên không trừ Kim phong hỏa tuyến vẫn rơi thì còn vô số thiên hỏa, thiểm điện, vẫn tinh, Cửu thiên âm phong... loạn xạ khôn tả.
Chỉ thế đã không chống nổi, còn có thêm thứ siêu cấp này?!
"Kim phong hỏa tuyến kết thúc thì đến cái này?" Trưởng Tôn Cảnh, Trưởng Tôn Tiểu Như và Hoàng Đạo Quân cứng đờ ánh mắt, không hiểu nét mặt thế nào nữa.
"Hết cách rồi!"
"Hỗn kim sắc tàn phiến huynh đệ, chống chọi lâu một chút." Ngụy Tác nghiến răng, bảo bọn Vương Vô Nhất dù sao cũng phải để ý đến Đại chư thiên tạo hóa bình và hỗn kim sắc tàn phiến rồi gã xòe tay, tạo thành hình rồng, vận dụng Thiên long quần tinh tôi thể thuật tu luyện.
Hiện tại trừ chút linh đơn linh dược thì gã chỉ còn lại Đại chư thiên tạo hóa bình và hỗn kim sắc tàn phiến, không thể làm được gì thì đành xem chống chọi được bao lâu, có thể khiến nhục thân mạnh thêm chút nào không.
"Ầm!" "Chát!" "Choang!" ... Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Các loại uy năng xung kích xuống, khu vực quanh Ngụy Tác bị quang diễm bao trùm.
"Tinh thần nguyên khí đáng sợ thật!" Thiên long quần tinh tôi thể thuật vừa thi triển là gã nhận ra thân thể cháy lên từ trong ra ngoài, tinh thần nguyên khí quá nồng đối với nhục thân của gã.
"Thuốc đắng giã tật!" Ngụy Tác cũng quyết tâm, trừ lại bổ sung thủy hệ yêu đơn thì nuốt luôn mấy viên tiên giai linh dược, cả Đại đế thánh tuyền thủy của Vạn Hoàng cung cũng lấy ra, chịu đựng tinh thần nguyên khí mà dùng thủ đoạn mãnh liệt nhất tôi luyện nhục thân.

Chương 1163: Thân thể như thần

Hơn trăm tu sĩ trên đỉnh núi cơ hồ ngất đi.
Toán tu sĩ này khi thiên kiếp phát động thì đang tìm kiếm trong man hoang hoang nguyên nên đến kịp.
Cách rìa thiên kiếp hơn bốn trăm dặm, họ cùng thấy độn quang, vì thấy không an toàn nên tuy không quen nhau nhưng cùng tụ lại, cùng thấy vẫn thạch mãnh liệt nhất, vô số uy năng xung kích loạn xạ nên họ không dám lại gần mà đáp xuống đỉnh núi.
Đáp xuống đỉnh núi, có một tu sĩ không nén được mà tế xuất pháp khí.
Đấy là sưu ảnh pháp khí, trông như một vỏ sò màu vàng há ra, ở giữa là một viên bạch sắc tinh thạch tròn xoe. Pháp khí này rất đặc biệt, không như phần lớn sưu ảnh pháp khí đều lợi dụng vân khí trên cao chiết xạ, truyền hình ảnh về, mà nó chưa đặc tính của không gian pháp khí, theo điều khiển của người sử dụng mà quan sát hình ảnh trong phạm vi nhất định.
Cũng như muốn xem cảnh tượng cách một nghìn dặm thì trực tiếp tại khoảng cách đó mở một khung cửa nối thông hư không rồi truyền tống cảnh tượng về, phạm vi của nó là hai nghìn dặm, hơn hẳn sưu ảnh pháp khí của Trưởng Tôn thế gia, đưa ra đại hình phách mại hội tất bán được với giá cao.
Hiện tại đã xác định cảnh tượng đó là thiên kiếp, tu sĩ điều khiển pháp khí liền hướng vào khu vực trung tâm.
Liên tục điều chỉnh một lúc, các tu sĩ cũng thấy Ngụy Tác.Với tình hình thiên kiếp nguyên khí giằng xé, uy năng của pháp khí đó cũng không ngừng bị xé đi, như một hư không môn cạnh Ngụy Tác không ngừng lóe lên, thành ra hình ảnh trên viên tinh thạch tròn xoe của pháp khí cũng lấp lóe quang hoa, hình ảnh không rõ hẳn, nhưng ảnh hưởng đến việc các tu sĩ nhìn rõ cảnh tượng quanh Ngụy Tác.
"Ai nhỉ! Phát động thiên kiếp mà còn có thể tu luyện? Thiên kiếp đến mức này mà y vẫn chống nổi?" Toán tu sĩ cơ hồ ngất xỉu.
Cảnh tượng thật không dám tin.
Họ chỉ thấy Ngụy Tác và bọn Vương Vô Nhất, phía trên có hai dải sáng như hai cánh cửa nhưng không nhìn rõ là Đại chư thiên tạo hóa bình và hỗn kim sắc tàn phiến.
Họ không nhìn rõ mặt Ngụy Tác và bọn Vương Vô Nhất nên đoán là Ngụy Tác tu luyện.
Mỗi lỗ chân lông, mỗi khiếu vị của gã đều sáng chói, triệt để biến thành quang nhân.
Chỉ thấy cảnh Ngụy Tác toàn thân phát quang như cháy lên, các tu sĩ này đều coi gã không phải người còn sống, phía dưới là bọn Vương Vô Nhất phát ra uy năng gì đó, gã trừ phát quang thì còn không ít thứ như linh đơn liên tục vỡ vụn, hóa thành nguyên khí cùng với nguyên khí cuồn cuộn quanh đó dồn vào thể nội gã. Nếu thiên kiếp là vũng xoáy thì gã là trung tâm vũng xoáy.
Mỗi tu sĩ tại trường đều khẳng định, thiên kiếp do Ngụy Tác phát động.
Rõ ràng Ngụy Tác đang tu luyện gì đó nên khí thế càng lúc càng mạnh.
Thiên kiếp đã đến mức này còn còn vừa tu luyện vừa chống lại thiên kiếp, thật ra là ai?
"Còn có người đang chống lại thiên kiếp?" Các tu sĩ cơ hồ ngất xỉu vì thấy thế thì đột nhiên lại thấy phía trên Ngụy Tác có quang hoa khác lạ, tựa hồ còn người khác kích phát uy năng chống lại thiên kiếp.
Tu sĩ điều khiển pháp khí liền hướng sang khu vực khác.
"Cái gì kia!"
Đột nhiên toán tu sĩ nín thở, nhìn thấy cảnh tượng không dám tin.
Trong phạm vi thiên kiếp, đích xác còn một toán khác, một pháp bảo như sừng trâu lơ lửng trên không chống đỡ một lam sắc quang tráo, bên trên là hơn trăm viên hồng sắc pháp châu, mỗi viên dấy lên hồng sắc liên hoa, trừ ra còn một cây hắc sắc cự phủ cả trăm trượng quét mạnh bên trên, chống lại thiên kiếp uy năng.
Trong lam sắc quang tráo, đại đa số là thân thể như ma thần, tuy gầy khô nhưng phát ra ma khí đáng sợ, nguyên khí dao động khiến ánh sáng ở ngoài cũng cong đi.
Da như thần thiết, có kẻ có mấy tay, có kẻ trán mọc sừng, lưng mọc cánh, trảo nhọn hoắt, phần lớn chảy ra dòng máu làm lam pha vàng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Thoáng nhìn là họ sợ hãi rùng mình.
Vực ngoại thiên ma! Ngần ấy vực ngoại thiên ma ở trong thiên kiếp!
"Sao lại có ngần ấy vực ngoại thiên ma!" Có tu sĩ ré lên.
"Có thần huyền đại năng..."
Khi tất tu sĩ chìm trong kinh hoàng thì lại thấy đạo đạo độn quang bắn tới, khí tức đặc hữu của thần huyền đại năng cuồn cuộn.
"Là Tây Tiên nguyên tông chủ Hoàng Đạo Quân, cả Thánh Vương tông tông chủ, Ngọc Thiên tông tông chủ... Họ đã ở đây, sao lại có ngần ấy thần huyền đại năng, nơi này xảy ra chuyện gì?" Nhiều người nhận ra bọn Hoàng Đạo Quân, vừa có thiên kiếp và ngần ấy "vực ngoại thiên ma" cùng ngần ấy thần huyền đại năng đột nhiên xuất hiện thì họ như phát cuồng.
"Các vị có pháp khí thấy được tình hình trong thiên kiếp? Ngụy đại ca hiện tại sao rồi?" Trưởng Tôn Cảnh và Trưởng Tôn Tiểu Như cùng Hoàng Đạo Quân cách không xa, phát hiện toán tu sĩ này tựa hồ có pháp khí thấy được tình hình trong thiên kiếp nội lí nên đến nơi, thấy cảnh tượng của các Hoang tộc đại năng thì Trưởng Tôn Tiểu Như hỏi ngay.
Tu sĩ điều khiển pháp khí ngẩn ra, nghe Trưởng Tôn Tiểu Như hỏi thì sững sờ. "Ngụy đại ca?" Thấy ánh mắt bọn nàng ta thì định điều khiển pháp khí cho họ xem tình hình Ngụy Tác, mấy tu sĩ hiểu ra, "Các vị tiền bối, lẽ nào người dẫn động thiên kiếp là Bá Khí thần quân Ngụy thần quân?!"
"Không sai, là Ngụy đại ca!" Trưởng Tôn Tiểu Như lòng như lửa đốt, "Mau xem thế nào rồi, vì muốn đối phó ngần ấy vực ngoại thiên ma, nên đại ca mới dẫn động thiên kiếp!"
"Cái gì, đấy là Bá Khí thần quân Ngụy Tác, y dẫn động thiên kiếp! Kia là vực ngoại thiên ma!" Nhất thời, mọi tu sĩ không nói thành lời, tất cả vượt ngoài phạm vi tưởng tượng của họ.
"Ngụy đại ca không sao đâu!" Trưởng Tôn Tiểu Như hoan hô.
Hình ảnh chuyển đến chỗ Ngụy Tác, dưới thiên uy vô cùng vô tận, Ngụy Tác vẫn phát quang, hút lấy thiên địa nguyên khí kinh nhân.
"Thần huyền của y chưa dừng tiến giai, tình hình này mà còn có thể tu luyện thuật pháp?" Nhất thời, bọn Hoàng Đạo Quân cũng ngẩn ra.
Nhìn một chốc, thấy Ngụy Tác không sao, thiên kiếp không đả thương được thì bọn Hoàng Đạo Quân và các tu sĩ mới định thần, bảo tu sĩ đó chuyển pháp khí sang phía Hoang tộc đại năng, tức thì ai cũng thấy như tu đạo giới đã tan nát cũng thế mà thôi.
Các Hoang tộc đại năng chỉ còn lại không đầy ba mươi người, vừa xoay chuyển pháp khí quan sát Ngụy Tác thì tích tắc đó có thêm sáu, bảy Hoang tộc đại năng mất mạng.
Pháp khí hướng sang phía Hoang tộc, ai nầy nhìn thấy một Hoang tộc đại năng tế xuất bản mệnh pháp bảo hình quan tài đen ngòm bị nổ tung, đồng thời một Lục tí hoang tộc đại năng trán có vết thủng không chịu nổi tinh thần xạ tuyến, khí huyết đều hóa thành màu đặc, từ trán và vết thương tràn ra, thân thể như nến sáp tan chảy, phủ đầy màu lam pha vàng, trán còn ồng ộc chảy máu.
"Chát!"
Thiên địa như có cây dùi vô hình gõ xuống, tu sĩ cách xa trung tâm thiên kiếp cũng nhận ra nguyên khí dao động kịch liệt, quang diễm như cây nấm bay lên.
Một Hoang tộc đại năng sáu tay điên cuồng gào lên, thiên linh bay ra cổ chung.
Khí diễm và uy thế của cái chuông khó tưởng tượng nổi, tế xuất ra là vô vàn thần văn phun trào, trong vòng nghìn trượng là các loại thiên hỏa, âm phong, vẫn tinh, Kim phong hỏa tuyến nổ thành quang diễm.
Đó là pháp bảo chỉ chân tiên mới điều khiển được.
Ai cũng thấy chỉ chống chọi mười mấy tích tắc, Lục tí hoang tộc đại năng đang gào thét tỏ ra tuyệt vọng, làn da như thần thiết đột nhiên nứt nẻ, mỗi vết nứt đổ máu, điên cuồng mọc ra dây leo xanh biếc.
Dây leo mọc ra, Lục tí hoang tộc đại năng đoạn khí, ô kim sắc cổ chung tạo cảm giác còn nặng hơn vì sao rơi xuống.
Tích tắc Lục tí hoang tộc đại năng đoạn khí là thi thể bị một Tứ tí hoang tộc đại năng biến thành pháp thuẫn giơ lên, đồng thời cổ chung lại được Hoang tộc đại năng khác thi pháp đẩy lên.
Cảnh tượng này thê thảm vô cùng, hoàn toàn là đường cùng của luyện ngục, chỉ có thể dùng hai chữ điên cuồng hình dung.
Ai cũng nhận ra tu vi của "Vực ngoại thiên ma" tệ nhất cũng tương đương với bán chân tiên, nhưng giờ cũng thê thảm như thế, bị thiên kiếp tàn sát, mà Ngụy Tác chỉ có thần huyền tu vi lại an toàn.
Sao có thể thế được!
"Đến mức này cơ à?!" Ngụy Tác ở giữa thiên kiếp cũng không dám tin. Tuy toàn lực tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật nhưng cách một chút phải dừng lại lấy thủy hệ yêu đơn cho thần huyền pháp thân nuốt chửng, đồng thời quan sát Đại chư thiên tạo hóa bình và hỗn kim sắc tàn phiến, cả hai không có vẻ gì sẽ nát.
Đại chư thiên tạo hóa bình là đế khí, y định giữ tới khi thiên kiếp kết thúc thì phát động toàn lực xem có phá được không. Còn hỗn kim sắc tàn phiến chỉ là mảnh vỡ thế nhưng chỉ với chất liệu và nguyên khí pháp tắc đã không kém đế khí thì là khái niệm gì?
Nên biết Bất hủ đế mộc cũng là vật của đại đế nhưng ban nãy cũng không chịu nổi!
Được hỗn kim sắc tàn phiến che chắn, nhục thân gã thu lợi vô cùng, những linh dược để bồi bổ nhục thân tổn thương gần như dùng hết, chỉ còn lại Đại đế thánh tuyền thủy không hiểu diệu dụng thế nào nhưng thì nội thị nhục thân hiện tại như một khối thần thiết phẩm chất kinh nhân, được lôi hỏa vô tận tôi luyện nên trong suốt, thậm chí dệt thành tự nhiên pháp tắc.
Nhục thân của gã hiện tại thậm chí không cần linh dược cũng chịu nổi tinh thần nguyên khí kinh nhân mà Thiên long quần tinh tôi thể thuật hút vào!

Chương 1164: Thảm

Nhục thân Ngụy Tác lúc này như thủy tinh không còn tạp chất, thần văn khắc vào cũng bị thiên hỏa nung chảy, hòa làm một với nhục thân.
"Ầm!" "Ầm!" ...
Nhục thân tăng cường, Ngụy Tác nhận ra mình như cái động không đáy, hút nguyên khí càng nhiều, thiên địa nguyên khí bị hút tới thậm chí vang lên như tiếng sóng khiến bọn Vương Vô Nhất đứng cũng không vững.
"Y hút thiên địa nguyên khí và thủy hệ yêu đơn, thủy hệ linh, sao lại càng lúc càng mạnh!"
Bên ngoài càng lúc càng tụ tập đông tu sĩ, tu sĩ đó liên tục điều khiển pháp khí quan sát Ngụy Tác và Hoang tộc nên bọn Trưởng Tôn Cảnh và Trưởng Tôn Tiểu Như, Hoàng Đạo Quân đều nhìn rõ.
Rõ ràng nhất là ban đầu gió từ khu vực thiên kiếp thổi đi bốn phương tám hướng, thiên kiếp uy năng xung kích không khí nên hình thành cuồng phong, nhưng hiện tại gió lại từ bốn phương tám hướng thổi vào khu vực thiên kiếp.
Ngụy Tác hút thiên địa nguyên khí kiểu này thật quá lợi hại.Thiên uy tiếp tục tàn sát các Hoang tộc đại năng, liên tục có những thân thể cao lớn đổ xuống, uy năng vô tận và máu đặc tựa hồ vĩnh viễn không cạn chảy tràn dưới đất.
Từ hơn trăm Hoang tộc đại năng còn sống, giờ còn hại hai mươi mấy.
"Kiên trì! Tối đa nửa tuần hương nữa là thiên kiếp kết thúc!" Đột nhiên, Bát tí Hoang tộc đại vung cả tám cánh tay lên không, kích động kêu to.
"A!"
Các Hoang tộc đại năng sau cùng cũng thấy ánh sáng thắng lợi, khổ tận cam lai liễu, nên cùng gào to.
"Chát!"
Lúc đó vô tận hư không đột nhiên rung lên, tất cả biến thành trắng ngần.
"Chuyện gì thế nhỉ?" Các Hoang tộc đại năng đang kích động đều nhìn Bát tí Hoang tộc đại năng.
Vì trong số này, chỉ còn lão qua được thiên kiếp.
Trong đó hai tu sĩ đại năng tu vi cực kỳ cường cao siêu, đã từng độ thiên kiếp, chết oan uổng. Là một lão đạo sĩ mặc huyền thiết sắc pháp y, toàn thân như huyền thiết, và một tĩ sĩ tóc xõa mặc hắc bào, đều tu vi Chân tiên tứ trọng nhưng nhục thân không so được với tuyệt đại đa số Hoang tộc đại năng, nên dù thần thông nghịch thiên thì vì khí huyết và chân nguyên hao hụt nên bị tinh thần xạ tuyến lấy mạng.
"Sao lại như thế?" Bát tí Hoang tộc đại năng không còn kích động nổi mà trở nên hoang mang.
Rõ ràng thiên kiếp chỉ thế là hết, nhưng sao lại biến hóa!
"Chát!"
Hư không lại rung lên, tuyết bạch sắc thần quang trút xuống.
"A!" Tu sĩ ở ngoài thiên kiếp càng nhìn rõ, tuyết bạch sắc thần quang là hình ảnh đạo tôn đội châu liêm hoàng quan tay cầm trường mâu cổ qua!
Đạo tôn như tiên vương lao đến, nguyên khí pháp tắc dao động đến cực độ, chân tiên khí tức thấp thoáng!
Nhi thả giá nhất điều tuyết bạch sắc thần quang chích thị khai thủy!
Từng dải tuyết bạch sắc thần quang áp xuống, đều là hình đạo tôn cầm cổ binh!
"Tiên vương phá hư!"
Bát tí Hoang tộc đại năng co cả tám cánh tay. "Tiên vương phá hư... trời cũng không dung... vì nguyên nhân gì mà y lại dẫn phát Tiên vương phá hư mà trăm người độ kiếp cũng khó xuất hiện một lần!"
"Gì cơ!"
Mọi Hoang tộc đại năng đều đỏ mắt, lưỡi run run, vì hiểu rõ cái gì là Tiên vương phá hư, nhưng mỗi người ít nhất đều đạt chân tiên cảnh giới nên nhận ra tuyết bạch sắc thần quang hình đạo tôn còn đáng sợ hơn thiên uy vẫn thạch!
"Không phải ngươi bảo thiên kiếp sắp xong rồi hả!" Mấy Hoang tộc đại năng thậm chí muốn đập chết Bát tí Hoang tộc đại năng. Chỉ là ai cũng biết có giết Bát tí Hoang tộc đại năng cũng không thay đổi được kết quả, hơn nữa cũng không làm gì được đối phương.
"Chuyện gì thế nhỉ?" Ngụy Tác hoàn toàn không biết mình chạm vào thứ gì, cũng không biết Tiên vương phá hư là gì, chỉ thấy trên không có khí tức đáng sợ nên dừng tu luyện, mới nháy mắt là thấy một tuyết bạch sắc đạo tôn xé tan thiên kiếp uy năng, cầm cổ binh bổ vào mình.
"Choang!" Tuyết bạch sắc đạo tôn đạt tốc độ thậm chí trên cả Kim phong hỏa tuyến, Ngụy Tác chưa kịp phản ứng thì đạo đã xung kích vào Đại chư thiên tạo hóa bình, hất cái bình văng đi như vẫn tinh, va lên hỗn kim sắc tàn phiến.
"Thiên kiếp có uy năng cỡ này? Ai nói tu vi càng thấp, dẫn động thiên kiếp uy năng càng thấp, ít nhất cũng không biến thái quá, ta chỉ thần huyền tu vi, uy năng này thì thần huyền tu sĩ sao chống nổi."
Tuyết bạch sắc đạo tôn đầu tiên chém xuống, Ngụy Tác vừa mới tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật, lơ lửng bên dưới hỗn kim sắc tàn phiến, Đại chư thiên tạo hóa bình văng lên, hỗn kim sắc tàn phiến ép xuống, nhục thân Ngụy Tác được lợi vô cùng, sức mạnh như không thể phát tiết, không nghĩ ngợi gì mà giơ tay lên đỡ, tức thì tiếng cách cách vang vọng, xương tay hơi nứt ra, lúc đó gã mới nhận ra tuyết bạch sắc đạo tôn có uy năng ít nhất cũng tương đương với Tứ tí hoang tộc đại năng dốc toàn lực.
Theo ghi chép, thiên kiếp tuyệt đối thị không thể xuất hiện uy năng như thế nhưng tích tắc đó, Ngụy Tác đã thấy liên tục có tuyết bạch sắc đạo tôn lao xuống.
"Keng!" "Keng!" "Keng!"...
Ngụy Tác không kịp nghĩ nhiều, từng tuyết bạch sắc thần quang đều hình đạo tôn nên gã lại như lúc trước, không ngừng thi triển Đại thành khi thiên kinh, xem có thu hút được thứ đáng sợ này về phía các Hoang tộc đại năng không.
"Hừ!..." Mục quang gã cứng lại, phân thân lao ra đều bị uy năng giữ cứng rồi nghiền nát. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Tuyết bạch sắc đạo tôn đổ xuống, như vô số cổ đế thi ra tay, uy năng ép cho gã bất động trên không trung.
"Không xong!"
Tuyết bạch sắc đạo tôn thứ hai chém mạnh lên hỗn kim sắc tàn phiến.
Hỗn kim sắc tàn phiến còn chống nổi chứ Đại chư thiên tạo hóa bình ở trên văng đi.
Ngụy Tác hồn phi phách tán,liều mạng lao lên, nắm Đại chư thiên tạo hóa bình. Đấy là tính mạng gã, hiện giờ hứng chịu ngần ấy thiên uy lôi hỏa xung kích, có khi đã thay đổi chất liệu, giờ mà văng đi đâu không tìm được, rồi không thể phá vỡ thì dù qua được thiên kiếp thì gã vẫn triệt để thất bại.
"Vù!" Đại chư thiên tạo hóa bình trông không khác gì, vẫn toát lên ánh trắng pha lam nhưng Ngụy Tác nắm vào thì nhiệt lực cao đến khó tưởng tượng nổi, nhục thân như gã cũng xém da, như chạm vào tinh hạch đang cháy.
Tích tắc đó, tiếng động như thần thiết vang lên, một tuyết bạch sắc đạo tôn giáng xuống.
"A!" Trên đỉnh núi ngoài phạm vi thiên kiếp tụ tập bốn, năm trăm tu sĩ, tuyết bạch sắc đạo tôn giáng xuống thì mọi người quan sát Ngụy Tác đều như bị chém trúng, run rẩy rống lên.
Chỗ Ngụy Tác bị cổ mâu chém trúng hơi lõm lại, không hề có vết thương, nhưng gã văng khỏi hỗn kim sắc tàn phiến!
"Nhục thân của ta hiện tại có thể chịu nổi đòn toàn lực của Tứ tí hoang tộc đại năng!"
Tích tắc bị tuyết bạch sắc đạo tôn chém trúng, óc gã lập tức lóe lên ý nghĩ này, dù bị trúng eo nhưng chỉ xương cốt hơi nứt, khí huyết chấn động liên tục, thương thế không đáng kể gì.
"Thảm rồi!" Ý nghĩ thứ hai của gã là thế.
"Keng!" "Keng!" "Keng!" ...
Bị văng đi, gã lao vào trung tâm cơn bão, tuyết bạch sắc đạo tôn đều bị hút tới. Tuyết bạch sắc đạo tôn và các loại thiên uy uy năng liên tục xung kích lên mình gã.

Chương 1165: Đa tạ huynh đệ tốt

Đấy là thiên kiếp chân chính giáng lên mình.
Chỉ trong tích tắc, chân nguyên và khí huyết Ngụy Tác bị xung kích sôi trào, không thể khống chế nổi, cả mắt cũng không mở ra nổi, thân thể xuất hiện vô số vết nứt nhỏ từ trong ra ngoài.
"Không được, cứ thế này, dù Nguyên thủy thần mộc thần căn không trụ được bao lâu mà Đại chư thiên tạo hóa bình và Đại đế thánh tuyền thủy cũng mất!"
Ngụy Tác quả muốn khóc mà không có nước mắt, hoàn toàn dựa vào nhục thân chống lại thiên kiếp, không nhờ Nguyên thủy thần căn không ngừng phát tinh khí bổ sung cho nhục thân thì chỉ mấy tích tắc là gã đã tan như một mảnh tinh thạch, bất quá nhưng tốc độ tiêu hao cỡ này thì Nguyên thủy thần mộc thần căn cũng không chống chọi được lâu.
"Uống đã rồi tính!"
Nhân lúc tay chân còn hoạt động được, gã như người sắp chết đuối uống nước, tống cả đơn bình đựng Đại đế thánh tuyền thủy vào miệng, cắn vỡ rồi nuốt.
"Chát!"
Khí tức kinh nhân khí đột nhiên từ thể nội gã bừng lên."Chuyện này..." Ngụy Tác cứng người, không phải lúc đó thiên kiếp sắp biến gã thành vịt nướng, mắt cũng không mở nổi thì gã tất tròn xoe mắt.
Gã nhận ra bình Đại đế thánh tuyền thủy trong bụng hóa thành thất sắc hà quang vô cùng vô tận.
Trừ từng tia dược lực lạnh như băng, còn tinh thuần hơn thủy linh nguyên khí thì là vô số thần văn tan ra.
Thất sắc hà quang là do các loại đại đạo thần văn phát ra.
Đại đế thánh tuyền thủy là của nguyên khí đại đế khi chết tụ vào linh tuyền, Vạn Hoàng công tử bị gã đánh cho chỉ còn đầu mà vẫn sống, Ngụy Tác biết tác dụng tưới nhuần của với nhục thân sinh cơ còn kinh nhân hơn Nguyên thủy thần mộc thần căn. Không cần nghĩ cũng biết một đại đế trong đời hút được bao nhiêu thiên địa linh dược. Ngay cả Ngụy Tác hiện giờ cũng đã sử dụng không biết bao nhiêu thiên địa linh dược kinh nhân, bất cứ thần huyền đại năng này cũng là dùng các loại thiên tài địa bảo chất thành, không có những nhân vật biến thái như thế tu đạo giới đã không mất nhiều linh dược kinh nhân.
Ngụy Tác không ngờ, trong Đại đế thánh tuyền thủy có ngần ấy nguyên khí pháp tắc, đại đạo thần văn kinh nhân!
Cũng như nguyên khí pháp tắc, đại đạo thần văn trong thể nội đại đế hòa tan một phần vào Đại đế thánh tuyền thủy, vì tinh khí của đại đế quá kinh nhân nên dược lực thánh tuyền thủy cũng tự hình thành đại đạo pháp tắc, Ngụy Tác hiện tại không hiểu được nhưng nhận ra vô số thần văn trong đó tỏa ra là tan vào thể nội mình. Nguồn: http://truyenfull.vn
Cảm giác như đột nhiên dùng Vạn cổ thánh vương kinh khắc vào thật nhiều thần văn.
Được các loại uy năng và tinh thần nguyên khí của thiên kiếp tôi luyện, thần văn dung hợp với nhục thân, thể nội nội gã trong veo như thủy tinh tinh thạch.
"Chát!" "Chát!" "Chát!"... Dược lực như băng thủy không ngừng gột rửa thân thể gã, không chỉ nhanh chóng chữa lành thể nội mà còn cuốn đi cả những tạp chất mà gã không nhận ra, đồng thời khiến thần thức gã trong trẻo không ngờ, các loại nguyên khí xung kích vào óc hình thành thiên ma ảo tượng cũng quét sạch vô ảnh vô tung.
"Lẽ nào ta qua được?"
Ngụy Tác vừa kinh ngạc vừa mừng, vốn mỗi đạo uy năng thiên kiếp xung kích lên mình như bị búa bổ thì hiện tại như bị con dao tí hon chọc khẽ.
"Thiên kiếp như thế không hạ được y, nhục thân đã tới mức nào?"
Các tu sĩ trên đỉnh núi quan sát Ngụy Tác độ kiếp, diệt quần ma đã tới năm, sáu trăm người, đều ngẩn ngơ.
Trong hình ảnh liên tục lấp lóe, Ngụy Tác bị đánh tới tả như mảnh vải rách, ai cũng nhìn thấy gã thập phần thê thảm nhưng trên mình không mảy may sứt sở. Ban nãy còn bị đánh đến tay chân không thể động đậy mà vẫn đỡ Đại chư thiên tạo hóa bình, thấy ở đâu uy năng lợi hại là dùng Đại chư thiên tạo hóa bình đỡ.
"Đó là người hả?"
Mọi tu sĩ, kể cả Trưởng Tôn Tiểu Như đều thấy thần tượng quá uy mãnh, trong các tu sĩ độ kiếp chưa có ai như thế, bị thiên kiếp đánh trúng mà không sao.
"À! Không xong! Y sắp chạm mặt toán vực ngoại thiên ma!"
Đột nhiên tu sĩ điều khiển pháp khí rống lên.
"Phù!" Ai nấy hít một hơi lạnh.
Ngụy Tác hiện tại tuy còn động đậy chân tay được trong thiên kiếp nhưng không thể ngự không, hoàn toàn mất phương hướng, không thể quay về cạnh bọn Vương Vô Nhất, bị thiên kiếp đưa đẩy, lúc đó các tu sĩ mới phát hiện Ngụy Tác càng lúc càng gần toán vực ngoại thiên ma, hình ảnh từ pháp khí truyền về cho thấy đã đến sát quang hoa mà các vực ngoại thiên ma đang phát ra.
Nhi thả hiện tại Ngụy Tác hoàn tại vãng na cá địa phương khứ, khủng phạ song phương nan miễn yếu đả cá chiếu diện.
...
"A! Thiên kiếp uy năng sao mà càng lúc càng lợi hại!"
Lúc đó, phe Hoang tộc đại năng sắp đến lúc kiệt quệ, chỉ còn không đầy hai mươi đại năng tụ lại, trong đó năm, sáu người đã ngã gục. Bát tí Hoang tộc đại năng vẫn sống, tựa hồ là đại năng duy nhất chống được tinh thần xạ tuyến mà không bị ảnh hưởng, nhưng lúc này cũng sắp suy sụp, ôm đầu bằng cả tám cánh tay.
Toán Hoang tộc đại năng đột nhiên phát hiện, thiên kiếp uy năng đột nhiên tăng cường!
Tuyết bạch sắc thần quang càng lúc càng nhiều, nhân hình, thú hình thiểm điện hình thành một dòng thác.
"Chuyện này...?" Một Hoang tộc đại năng lưng có cánh, mi tâm có thụ nhãn, tựa hồ thần thức và mục lực còn hơn Bát tí Hoang tộc đại năng nên nhận ra hình như đang đương đầu với một bóng người trong thiên uy?
"Hả? Sao thiên kiếp lại sắp kết thúc, uy năng hình như bớt đi?" Ngụy Tác lấy làm lạ.
Vốn thiên kiếp uy năng từ bốn phương tám hướng oanh kích tới, khắp nơi như có người cầm dao đâm, nhưng lúc này thì lại khác.
Gã cố ngoái lại mở mắt.
Mở mắt, Ngụy Tác trừ đau nhói như bị kim nung đỏ chọc vào thì thấy hồng sắc thần quang yêu dị lập lòe cạnh đó như hồng sắc kim cương quyển đang chống lại các loại thiên kiếp uy năng.
Phía trên hồng sắc kim cương quyển thần quang là lam sắc thần quang đáng sợ hơn, hình thành một cây cổ thụ, nguyên khí dao động kinh nhân, hình dáng phi thường quỷ dị, như cây tùng kết nhiều quả nhưng quả nào trông cũng giống con dơi.
Hồng sắc kim cương thần quang và lam sắc thần quang ngưng thành cổ thụ tựa hồ chứa những thân thể khổng lồ đang gầm gào?
"Nhĩ muội yêu!" Ngụy Tác đột nhiên hiểu ra, run lên giữa thiên kiếp.
"Tiểu tử đó, là y, thiên uy như thế mà y không chết?!"
Tích tắc đó, mọi Hoang tộc đại năngcòn sống đều trợn tròn con mắt to như chuông đồng, người bị thiên kiếp đánh đến lại là Ngụy Tác!
Các Hoang tộc đại năng, kể cả Bát tí Hoang tộc đại năng đều không dám tin vào mắt mình.
"A! Ta giết ngươi!"
Hai Hoang tộc đại năng vốn bị đánh đến không còn lực khí chợt quát to nhảy lên, lưỡng đạo thần quang một đen một lam quét tới.
"Ta..."
Thấy thế, phản ứng đầu tiên của Ngụy Tác là lần này thảm rồi, vì Hoang tộc đại năng phát ra uy năng ma khí ngút trời, tựa hồ dốc toàn lực, ít nhất cũng ngang với chân tiên. Tiếp đó gã định bật cười, nhưng bị thiên kiếp uy năng khiến cho khóe môi giật giật.
Trong thiên kiếp, thần thức hoàn toàn uốn khúc, hai Hoang tộc đại năng thì một người phát hắc sắc thần quang không biết bắn đi đâu đó, lam sắc thần quang như cái ô bao phủ rất rộng, ít gì cũng trùm lên Ngụy Tác nhưng bị thiên kiếp uy năng làm đi quá nửa, giáng lên gã như có người dùng một con dao cực cùn đâm vào, đâm không thể ngập.
Trong óc Ngụy Tác hiện lên cảnh Hoang tộc đại năng vừa bị gã khiến cho điên cuồng, vừa gào to ta đâm chết ngươi nhưng cầm một con dao cùn, đâm mãi cũng không vào.
Bị Hoang tộc đại năng đó quấy nhiễu, gã đổi phương vị, bị thiên kiếp đẩy sang phía khác, càng cách xa toán Hoang tộc đại năng nên không nguy hiểm.
"Các vị hảo huynh đệ, đa tạ các vị giúp đỡ chống lại thiên kiếp!" Bị văng đi, biến mất khỏi cảm quan của toán Hoang tộc đại năng, Ngụy Tác dốc toàn lực gào lên.
"Phù!" "Phù!"
Hai Hoang tộc đại năng dốc toàn lực mà không giết được gã thì không thở nổi nữa, cùng mất mạng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau