THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Đệ tử tinh anh của đại tông môn

"Chuyện gì hả?" Tuy không rõ là việc gì nhưng thấy ngọc phù xanh biếc tự động nhảy ra rồi vỡ vụn, cùng với dáng vẻ của tu sĩ lùn mập Trương Châu Dự giá dạng tử, cẩm y tu sĩ họ Chu cũng nhận ra không ổn.
"Tuy mỗ không nhận ra y thuộc tông môn nào, nhưng khẳng định là đệ tử tinh anh của đại tông môn nào đó." Trương Châu Dự muốn khóc mà không có nước mắt lật hắc sắc linh giai pháp thuẫn có phù văn đầu hổ.
Tất cả đều nhìn rõ rìa tấm hắc sắc pháp thuẫn nặng trịch này có lục sắc quang hoa lưu động.
Trương Châu Dự lại lấy ra phi độn pháp khí đỏ rực dài hơn thước, bên rìa cũng có lục sắc quang hoa loáng thoáng lưu động.
"Đây là truy tung phù văn của đại tông môn chí ít cũng cỡ Thiên Nhất môn trở lên. Cũng để đề phòng đệ tử tinh anh bị người ta giết chết và cũng để báo thù cho đệ tử, cầm pháp bảo của đệ tử này thì dù đến đâu cũng bị đối phương tìm được, trừ phi biết cách trừ được phù văn, đằng nào thì mỗ cũng bó tay." Trương Châu Dự ném vật đó xuống đất, muốn khóc mà không có nước mắt vòng tay, "Các vị có ai có thể phá trừ phù văn này thì muốn lấy gì cứ lấy, lấy linh thạch của đệ tử tinh anh đại tông môn đâu có an toàn, ai muốn lấy cứ việc, tại hạ chạy đây."
"Đợi đã, ta còn chưa rõ." Cẩm y đại hán họ Chu nhướng đôi mày rậm, kéo Trương Châu Dự lại hỏi, "Ngọc phù xanh biếc đó là sao? Sao lại tự vỡ nát.""Nếu mỗ đoán không sau, thứ đó cũng giống như bản mệnh nguyên thần đăng của Huyền Phong môn, có điều không cao cấp như thế." Trương Châu Dự hỏi, "Huyền Phong môn, biết không, một trong thập đại tông môn của Thiên Huyền đại lục, môn phái của Thủy Linh Nhi."
"Biết rồi, biết rồi." Cẩm y đại hán họ Chu gật gù.
"Biết rồi mà còn không bỏ chạy?"
"À." Cẩm y đại hán họ Chu buông tay, nhưng thấy không ổn, keo theo tu sĩ lùn mập Trương Châu Dự.
"Ngươi định làm gì?" Trương Châu Dự buột miệng, "Ta gọi ngươi là đại ca rồi mà."
Cẩm y tu sĩ họ Chu ngượng ngập, "Không cần gọi mỗ là đại ca, mỗ cũng không rõ bản mệnh nguyên thần đăng là cái gì."
"Ngu xuẩn quá!" Trương Châu Dự kêu lên: "Việc đó mà ngươi không rõ, lại lại tu luyện được đến Thần hải cảnh ngũ trọng nhỉ?"
Trương Châu Dự trước mắt tối sầm vì cẩm y tu sĩ lại gật đầu, "Đúng, tiểu đệ họ Chu, sao các hạ lại quên? Tiểu đệ họ Chu tên Tiếu Xuân."
Càng khiến y mặt mũi tối sầm là tráng hán tứ chi phát triển, đầu óc giản cũng vò đầu, "Tại hạ cũng Thần hải cảnh ngũ trọng, tại hạ không rõ việc đó, Còn nữa Trương đại, tại hạ nên gọi là Trương đại như trước hay gọi là tiền bối?"
"Ngươi muốn gọi thế nào cũng được." Tu sĩ lùn mập rất được Ngụy Tác vừa ý này cũng không chịu nổi hai kẻ đầu óc đơn giản này, phát cuồng nói, "Nói đơn giả là mỗi đệ tử tinh anh của Huyền Phong môn đều có một đĩa bản mệnh nguyên thần đăng trong môn phái. Chỉ cần đệ tử tinh anh đó mất mạng ở bên ngoài thì bản mệnh nguyên thần đăng sẽ tắt, bản mệnh nguyên thần đăng còn cảm ứng được địa điểm cụ thể, sau đó cao thủ Huyền Phong môn sẽ đến ngay. Theo lời đồn, có trường hợp một tán tu không biết trời cao đất dày giết một đệ tử tinh anh của Huyền Phong môn, chưa kịp lục đồ thì cao thủ Huyền Phong môn đã tới. Khối ngọc bội ban nãy cũng thế, chỉ là không thể tự động kích phát, nằm trong nạp bảo nang, có chân nguyên khác với tu sĩ trẻ tuổi dồn vào thì mới bị kích phát. Chắc rằng giờ này cao thủ của tông môn đó đang đến, chạy cho mau vì đại tông môn kiểu này thường trực tiếp phong tỏa phạm vi ngàn dặm, lúc đó thì đừng tưởng không thấy ai đến, kỳ thực đã có người khác đợi sẵn để ra tay."
"Đại ca, chạy mau, chạy đi đâu thì tiểu đệ theo đó." Nhắc đến bỏ chạy, phản ứng của Chu Tiếu Xuân rất nhanh, kéo tay Ngụy Tác bảo.
"Ngươi theo ta làm gì?" Ngụy Tác cũng muốn khóc mà không có nước mắt, nhưng vẫn vòng tay với Trương Châu Dự, "Trương huynh nói đúng lắm, lúc đó biết đâu đối phương đã có cao thủ đến rồi. Bất quá Trương huynh có vẻ tự tin sẽ chạy thoát, mong huynh chỉ dẫn đôi chút. Ở đây có ngần này người, vạn nhất bị bắt một người, chưa biết chừng đối phương sẽ tìm ra chúng ta."
Gã nói vậy vì quan sát tu sĩ lùn mập rất lâu, phát hiện tuy y thét lên thê thảm rất to, thập phần thất vọng trước việc mọi thứ không làm gì được tu sĩ trẻ tuổi nhưng thần sắc không hề hoảng hốt.
"Thôi vậy, coi như mỗ xui xẻo, hôm nay đành nghiến răng." Nghe Ngụy Tác nói vậy, Trương Châu Dự quả nhiên thở dài: "Tại hạ có một môn thuật pháp, không chỉ giấu được tu vi chân thực, còn có thể giảm linh khí bên ngoài thân thể xuống mức thấp nhất như tử thi, khi toàn thân bất động, cũng không sử dụng chân nguyên. Ngay cả tìm kiếm bằng thần thức cũng không tìm ra, chúng ta tìm chỗ trốn, chỉ cần đối phương không phải tu sĩ Phân niệm cảnh trở lên thì chắc không tìm được. Bất quá hôm nay mỗ cho các vị biết môn thuật pháp này, các vị phải thề độc không được truyền ra, mỗ không muốn sau này đi tìm bảo vật hoặc giết yêu thú, đột nhiên bị một tử thi bất động cạnh mình đánh lén."
"Được, được, được chứ, tiểu đệ mà nói ra thì sẽ chân tay rữa nát, chết không yên lành." Chu Tiếu Xuân lập tức thề thốt.
Phong Tri Du và hắc giáp tu sĩ đều tỏ vẻ ngưng trọng và cảm kích, đều biết tu sĩ thông thường không đời nào người khác biết thuật pháp đặc biệt của mình.
"Y cũng không đến nỗi nào." Ngụy Tác có hảo cảm hơn hẳn với tên mập này, nếu y nói là không có cách gì rồi bỏ đi thì Ngụy Tác cũng bó tay. Tu sĩ Chu thiên cảnh như y và gã nếu bỏ chạy một mình thì tỷ lệ thoát thân cao hơn.
"Đi thôi, vừa chạy vừa nói. Không thể đến truyền tống pháp trận gần đây nhất.Trốn cho kỹ đã rồi vòng sang truyền tống pháp trận khác." Trương Châu Dự xua tay, bảo nam tử cơ bắp cõng Phong Tri Du không thể động dụng chân nguyên lên, hắc giáp tu sĩ cũng lấy nạp bảo nang thu hết thi thể đồng bạn lại. Cả toán không dám sử dụng phi độn pháp bảo và phi độn thuật pháp, đi theo Trương Châu Dự vào rừng.
Ngay lúc bọn Ngụy Tác khuất bóng vào rừng chừng nửa tuần hương, một đạo hắc quang lướt đến chỗ tu sĩ trẻ tuổi bị giết với tốc độ kinh nhân, thần thức hùng hậu kinh nộ dị thường quét qua, đoạn bỏ mặc thi thể tu sĩ trẻ tuổi, đuổi theo hướng bọn Ngụy Tác vừa chạy.
...
"Ngươi hiểu chưa!"
Trong sơn cốc cách chỗ bọn Ngụy Tác giết Song đầu khuyển và tu sĩ trẻ tuổi chỉ mười mấy dặm, gã và tu sĩ lùn mập Trương Châu Dự chỉ muốn bóp chết nam tử cơ bắp đầu óc giản đơn đó.
Trương Châu Dự nghiến răng tiết lộ môn thuật pháp này có tên Tiềm Ẩn quyết, tuy triển không dễ dàng như Thanh phong nhận nhưng tuyệt đối không đến mức phức tạp.
Nhưng trên đường đến đây Trương Châu Dự liên tục giải thích ba lần, ai nghe cũng hiểu nhưng tên ngu xuẩn này vẫn chưa hiểu gì, không biết cách thi triển, hiện tại Trương Châu Dự mặt mũi tối sầm giảng lại lần thứ tư.
Lúc đó bọn Ngụy Tác đều thấy ngoài xa xuất hiện hắc sắc quang hoa với tốc độ kinh nhân. Nguồn: http://truyenfull.vn
Có phi độn pháp khí cỡ này, lại đến báo thù cho tu sĩ trẻ tuổi thì khẳng định thực lực còn cao hơn y.
Tu sĩ cỡ này, Ngụy Tác và bọn Trương Châu Dự dù liều mạng cũng không phải là đối thủ.
Với tốc độ của hắc quang, e rằng chỉ chốc nữa là tìm được đến sơn cốc họ ẩn thân, nam tử cơ bắp mà không thể thi triển thuật pháp này thì rất có khả năng không thoát được thần thức của tu sĩ đó tìm kiếm!
Càng khiến Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi muốn khóc mà không có nước mắt là Chu Tiếu Xuân còn tức giận chen vào mắng nam tử to xác một câu, "Đúng thế, ngươi ngu xuẩn quá! Không thể hiểu nổi sao ngươi lại luyện đến được Thần hải cảnh đệ ngũ trọng, ta cũng chỉ nghe hai lần là hiểu mà ngươi ba lần vẫn chưa thông?"
Bọn Trương Châu Dự và Ngụy Tác như trút được gánh nặng là nghe xong lần thứ tư, đại hán đầu đất cũng toét miệng cười, "Tiểu đệ hiểu rồi."
"Tạ ơn trời đất! Hôm nay không đến nỗi xui xẻo quá."
Trương Châu Dự mới kịp lẩm bẩm một câu, tức thì biến sắc vì chúng nhân đều thi triển đạo pháp quyết này, ngay cả Phong Tri Du trọng thương cũng miễn cưỡng thi triển được nhưng đạo hắc quang đó tựa hồ lao thẳng đến chỗ họ.
Rõ ràng trong chốn u minh có ánh mắt nào đó nhìn họ chăm chăm.
Y đột nhiên nghĩ ra, cởi ngay tấm pháp y xám xịt như của Ngụy Tác ra. Mắt y ánh lên nét sợ hãi thật sự vì ở sau tấm pháp y có lục quang ẩn hiện.
"Chà!"
Lần này Ngụy Tác cũng phải phản ứng, nắm tay Hàn Vi Vi, chuẩn bị bỏ chạy đã rồi tính.
Tu sĩ trẻ tuổi đó phát ra thuật pháp rực lục quang!
Trương Châu Dự bị lục sắc quang bắn trúng xong mới giả chết, tuy pháp y của y chặn được hết uy lực của lục sắc quang điểm nhưng thuật pháp của tu sĩ trẻ là để truy tung đối thủ!
Tu sĩ trẻ tuổi đó vốn không định để ai thoát!

Chương 117: Hợp hư đơn, Đại na di

"Lão Phong, có thể tiếp tục dồn chân nguyên không?"
Tu sĩ lùn mập Trương Châu Dự thấy hắc sắc độn quang càng lúc càng đến gần, mặt mũi xám xịt hỏi Phong Tri Du đứng gần đó, "Nếu không có cách liên tục dồn chân nguyên, lần này chúng ta thảm rồi."
Phong Tri Du xua tay, sắc mặt cực kỳ khó coi. Ban nãy gắng gượng dồn chân nguyên thi triển thuật pháp ẩn giấu khí tức, đã là cực hạn của y vốn đang trọng thương, muốn liên tục phải dốc chân nguyên thì không thể nào.
"Thật ra là chuyện gì?" Chu Tiếu Xuân đầm đìa mồ hôi, kéo Trương Châu Dự lại hỏi, "Vì sao phải tiếp tục dồn chân nguyên cho y?"
"Mỗ có một tấm Đại na di phù, đủ đưa tất cả chúng ta đi hai ngàn dặm, dù kẻ đó là tu sĩ Chu thiên cảnh ngũ trọng cũng không thể đuổi kịp." Trương Châu Dự mặt mày xám ngoét nói, "tấm Đại na di phù của mỗ là lục giai cổ phù, ít nhất cần ba tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng đồng thời liên thủ mới có thể kích phát, vốn lão Phong không sao thì dù mỗ tổn thất nhiều một chút, còn có thể kích phát cổ phù để trốn chạy, dù gì tính mạng cũng quan trọng hơn, hiện tại lão Phong không xong, muốn chạy cũng không được."
"A? Đại ca, làm sao đây?" Chu Tiếu Xuân há miệng, cầu cứu Ngụy Tác.
Vù một tiếng, hắc giáp tu sĩ lúc trước tế xuất hai tấm Huyền thiết thuẫn nhảy vọt đi, nhô lên hụp xuống vài cái là khuất bóng.
"Con bà nó chứ, hắn đúng là không có nghĩa khí." Ngụy Tác không cần nghĩ cũng biết hắc giáp tu sĩ định chạy đi nơi khác, che giấu khí tức, hoặc có pháp khí đặc biệt nào đó nên giờ bỏ mặc tất cả."Chỉ cần ba tu sĩ Chu thiên cảnh là được hả?" Hàn Vi Vi chợt nghiến răng hỏi Trương Châu Dự.
"Lúc này ngươi đừng ngốc nữa có được không?" Trương Châu Dự muốn khóc mà không có nước mắt nói, "Hay là ta chưa nói rõ? Cổ phù của ta khá đặc biệt, trừ phi là tu sĩ Phân niệm cảnh, bằng không dù một hay hai tu sĩ Chu thiên cảnh ngũ trọng đều không thể kích phát, chỉ có ba tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng mới xong."
"Ngươi mau lấy tấm cổ phù đó ra đi." Hàn Vi Vi bảo.
"Cái gì?"
Hàn Vi Vi nói xong, không kể Trương Châu Dự, ngay cả Ngụy Tác đang ngửa mặt quan sát hắc sắc độn quang, cho rằng không còn cách gì nữa, cũng thấy ngạc nhiên.
"Hợp hư đơn?" Hàn Vi Vi không nói gì nữa, móc từ nạp bảo nang một viên đơn dược huyết hồng sắc. Nhìn thấy viên đơn dược, Ngụy Tác vỗ vỗ vào nạp bảo nang của mình, trong đó cũng có một viên, rõ ràng Hàn Vi Vi mang theo riêng một viên.
Thấy viên đơn dược trên tay, mắt Trương Châu Dự cánh lên nét tìm được sự sống trong cái chết, cơ hồ cuống quít lấy ra một tấm ngọc phù đáy xanh, mặt trên lấp lánh ngân sắc quang điểm.
Không để gã nói gì, Hàn Vi Vi nuốt luôn Hợp hư đơn.
Hợp hư đơn được tu sĩ coi là bảo mệnh đơn khi lâm tuyệt cảnh vì dược lực khuếch tán cực kỳ kinh nhân, bựt một tiếng, thân hình đỏ lên vì dược lực, hình thành đóa bách hợp bên ngoài nàng ta.
Năm thần hải trên mình Hàn Vi Vi rực quang hoa, nhiệt độ tăng cao nhanh chóng tạo cho người ta cảm giác khí huyết lưu chuyển quá nhanh, nội hỏa đốt mình. Trong tích tắc đó, trên mình Hàn Vi Vi xuất hiện thần hải thứ sáu, nối thành một chu thiên, chân nguyên vừa lưu động, nhiệt độ trên mình nàng ta giảm nhanh.
Nàng ta rên lên, mặt tỏ rõ nét thống khổ.
Hợp hư đơn cả Linh Nhạc thành chỉ có Cơ Nhã luyện chế được tuy danh bất hư truyền, có thể khiến tu sĩ dưới Phân niệm cảnh đề thăng nhất giai tu vi, nhưng mùi vị toàn thân bị lửa thiêu lúc đột phá không dễ chịu tí nào. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Nhanh lên, cả ba cùng dồn chân nguyên!" Thời gian khẩn bách, tu sĩ lùn mập Trương Châu Dự không hề thương hương tiếc ngọc, đưa ngọc phù cho Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi.
"Thế nào?" Ngụy Tác hỏi.
"Không có gì." Tiểu mỹ nữ mông cong quật cường gật đầu, dồn chân nguyên vào ngọc phù.
Ba người liên tục dồn chân nguyên vào cổ phù, ngân sắc quang hoa cơ hồ chảy ra, hình thành quang tráo bao quanh phạm vi ba, bốn trượng.
Nam tử cơ bắp đứng ngay rìa quang tráo, y vốn không ngốc, thấy vậy thì chui ngay vào giữa.
Tu sĩ đó tựa hồ cũng cảm giác được, tốc độ độn quang tăng thêm mấy phần trong tích tắc.
"Mau lên mau lên!"
Tu sĩ lùn mập Trương Châu Dự mặt như tro tàn, trán và sống mũi toát mồ hôi, họ đã nhìn rõ phi độn pháp bảo đang bay tới là hắc sắc tinh kim ngô công nhe nanh múa vuốt cực kỳ đáng sợ.
"Được rồi hả?"
Uy áp kinh hồn từ trên không như thực chất quét xuống, khóa chặt vị trí bọn Ngụy Tác đứng, ngân sắc quang tráo hợp lại, thanh sắc ngân quang cổ phù trong tay Trương Châu Dự vỡ vụn.
Mọi mảnh vỡ cháy rực, hóa thành quang phù huyền ảo khôn tả, bao trùm ngân sắc quang tráo.
Quang tráo tức thì chói lòa tinh quang, khiến kẻ ở phía đối diện bọn Ngụy Tác không nhìn thấy gì.
Tích tắc sau, tinh quang và toàn ngân sắc quang tráo tan biến, Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi đều mất bóng.
Ầm!
Cơ hồ cùng lúc ngân sắc quang tráo tan biến, một luồng hắc khí như thùng nước từ trên không giáng xuống chỗ bọn gã đứng, hắc sắc khí diễm nổ tung, hất văng cát bụi và đá vỡ, hình thành một đóa hoa sẽ đen kịt.
Trên lưng hắc sắc ngô công dài chừng hai trượng như đúc bằng tinh kim có một lão giả.
Lại là lão giả họ Đổng dáng vẻ như quản gia, trước đó đến Trân Bảo các, đại biểu cho thiếu chủ Đông Dao thắng địa gì đó đề thân với Cơ Nhã.
Lão đang lúc giận nên trên mình rực sáng chín dải thần hải quang hoa.
Tu sĩ Chu thiên cảnh tứ trọng!
Lão giả họ Đổng khi trước cực kỳ khiêm tốn cung kính trước mặt Cơ Nhã lại là cường giả tu vi đạt đến Chu thiên cảnh tứ trọng.
Thoáng sau lại có một dải độn quang từ hướng khác lướt đến, dừng trước mặt lão.
Là một tu sĩ trẻ tuổi. mặt mày nhẵn nhụi, mặc tử hồng sắc pháp bào, tuổi tác suýt soát Ngụy Tác.
Tu vi của hắn lại là Chu thiên cảnh tam trọng, cao hơn kẻ bị bọn Ngụy Tác giết lúc trước.
Bắt mắt nhất là phi độn pháp bảo của hắn: hai khô lâu đầu liên tục tràn ra hắc khí.
Trong mắt đôi khô lâu đầu lấp lánh hắc sắc quang hoa như hỏa diễm đang lập lòe.
Sắc mặt hắn cực kỳ khó coi, đầy sát khí.
"Đổng trưởng lão, làm sao bây giờ? Sư tôn mà biết Chu sư đệ mất mạng chắc sẽ giận lắm." Tu sĩ trẻ tuổi hỏi lão giả họ Đổng.
"Là Đại na di cổ phù, hiện tại không thể đuổi kịp." Lão giả họ Đổng mặt lạnh như nước nói, "Chu Thanh Kiểu quá kiêu ngạo, chúng ta có việc khác còn y ở đây tranh đấu với người ta, tự làm tự chịu, tính cách kiêu ngạo như y thì dù không có việc hôm nay, ngày sau cũng sẽ nếm mùi."
"Bất quá kẻ giết người của Đông Dao thắng cảnh chúng ta đừng mơ tiêu dao tự tại." Lão giả họ Đổng rõ ràng kiến thức cực rộng, âm trầm nói tiếp, "Tinh quang đại na di cổ phù này cần có ba tu sĩ Chu thiên cảnh trở lên mới có thể kích phát. Ta sẽ về Thất Tinh thành phục mệnh đã, ngươi ở lại đây điều tra, chỉ cần điều tra các tu sĩ Chu thiên cảnh trong phạm vi bốn ngàn dặm quanh Linh Nhạc thành hôm nay ra vào truyền tống pháp trận, rất có khả năng tìm được manh mối. Còn nữa, lúc nãy ta dùng thần thức tra xét, nơi Chu Thanh Kiểu mất mạng có khí tức đơn hỏa của Song đầu khuyển lưu lại, chắc y tranh đoạt Song đầu khuyển với người khác. Nên nhớ cố gắng tra xét cả mọi giao dịch liên quan đến Song đầu khuyển, biết đâu có thêm manh mối. Chu Thanh Kiểu tư chất không tệ, môn chủ tốn cho y không ít tâm huyết, nếu ngươi không tra ra tu sĩ giết y thì dù ta nói hay đến đâu cũng không tiêu được mối hận của môn chủ, chưa biết chừng chúng ta đều bị trách phạt."
"Việc này tiểu điệt sẽ điều tra kỹ càng." Tu sĩ trẻ tuổi mặt trắng gật đầu, "Người Thiên Nhất môn chắc biết Chu sư đệ, không phải là người Thiên Nhất môn thì cũng lắm tiểu điệt bắt mọi tu sĩ Chu thiên cảnh trong Linh Nhạc thành bồi táng Chu sư đệ."

"Thần thức và uy áp đáng sợ thật, tu vi của lão tuyệt đối cao hơn Chu thiên cảnh tam trọng."
Thành công đào thoát, từ trong ngân sắc quang hoa hiện ra thân ảnh tu sĩ lùn mập Trương Châu Dự đầm đìa mồ hôi ngồi phệt xuống.
Cẩm y tu sĩ và nam tử cơ bắp gật đầu, uy áp ban nãy cơ hồ khiến họ không thở nổi.
"Núi xanh không đổi, sông lớn chảy hoài. Chúng ta chia tay rồi tách ra đào tẩu, như thế sẽ khó bị đối phương tìm ra, nhớ dùng Tiềm Ẩn quyết áp chế một tầng tu vi, càng an toàn hơn." Thở hồng hộc mấy hơi xong, Trương Châu Dự vẫn còn bàng hoàng đứng dậy, vòng tay nói với bọn Ngụy Tác, "Lão Phong trọng thương, mỗ đưa đi trước. Vòng đến truyền tống pháp trận nào càng xa càng tốt."
"Bảo trọng, hậu hội hữu kỳ." Ngụy Tác gật đầu. Tu sĩ lùn mập này tuy nhăn nhở nhưng còn trượng nghĩa, đáng để kết giao bằng hữu.
"Đúng rồi." Tu sĩ lùn mập cõng Phong Tri Du lên lưng, thi triển độn pháp lướt đi trượng, đột nhiên dừng lại, quay sang nói với Hàn Vi Vi, "Ngụy cô nương xinh đẹp đã đành, lại thêm nghĩa khí, hôm nay không có cô nương thì cái mạng tại hạ cũng xong rồi. Để cô nương dùng Hợp hư đơn cứu mệnh, tại hạ cũng thấy áy náy, bất quá tại hạ biết một loại linh dược là Tử hồ hoa có thể giải trừ tác dụng phụ của Hợp hư đơn. Các vị nên thử tìm xem."
"Tử hồ hoa có tác dụng đó hả, cả ta cũng không rõ." Hàn Vi Vi sáng mắt, bất quá lại cực kỳ ủ dột.
Thân là Trân Bảo các đại tiểu thư, ít nhất cũng là luyện đơn sư cấp thấp, Hàn Vi Vi đương nhiên biết rõ linh dược như Tử hồ hoa, tại bên ngoài Thiên khung cũng khó gặp

Chương 118: Di Thiên cốc, góc đông nam

"Hai ngươi đừng có bám theo ta, tách ra an toàn hơn."
Ngụy Tác bực bội nhìn Chu Tiếu Xuân và nam tử cơ bắp. Trương Châu Dự đưa Phong Tri Du đi rồi, cả hai liền mặt dày đi theo gã cùng Hàn Vi Vi, họ đi đâu cũng bị cả hai bám theo.
"Đại ca, chuyện này..." Chu Tiếu Xuân vò đầu bứt tai, "Tiểu đệ phải đi theo, đại ca còn chưa trả bảy mươi viên hạ phẩm linh thạch."
"Chà!" Ngụy Tác thiếu chút nữa ngất xỉu, lấy ra bảy viên trung phẩm linh thạch đưa cho Chu Tiếu Xuân, "Xong chưa? Đi được bao xa cứ đi, đừng theo mỗ nữa."
"Đại ca và tẩu tử một người anh minh thần vũ, một người xinh đẹp trượng nghĩa." Chu Tiếu nhận linh thạch chi xong thì mặt dày nói: "Chi bằng để tiểu đệ theo, hai hay ba người cũng đâu khác gì nhau. Như tiểu đệ đi một mình, chưa biết chừng sẽ bị người ta ăn chặn."
"Bốn người!" Nam tử cơ bắp vội lớn tiếng cải chính.
"Tẩu cái đầu ngươi." Hàn Vi Vi ré lên, "ta và y chỉ có quan hệ hợp tác, ngươi mà gọi lung tung ta sẽ gàng mồm ngươi ra."
"Được được được, không phải tẩu tử, không phải tẩu tử, bất quá xinh đẹp trượng nghĩa thì đúng.""Y cũng khá khải ái, tạm coi là nhanh trí." Hàn Vi Vi hơi phổng mũi, không phản đối Chu Tiếu Xuân đi theo nữa.
"Đại ca, đưa tiểu đệ theo đi." Thấy Ngụy Tác không gật đầu đồng ý, Chu Tiếu Xuân tiếp lời, "Sau này có việc gì cứ gọi tiểu đệ, cho bảy tám mươi hạ phẩm linh thạch là được. Bây giờ tu sĩ trượng nghĩa như Lý đại ca và Ngụy cô nương không còn nhiều."
Nghe Chu Tiếu Xuân nói vậy, Ngụy Tác hơi nhíu mày.
Tuy y không khôn lanh lắm, lại nhát gan nhưng cũng có phần nghĩa khí, lúc quan trọng thì vẫn tin tưởng được.
Ngụy Tác thà đi cùng một người ngu xuẩn chứ không thích bên mình có kẻ thông minh như Lâm đ*o Nhất. Muốn đối phó lục cấp trung giai yêu thú Hắc huyết giao mà lục bào lão đầu cho rằng rất có khả năng tồn tại thì pháp khí kịch độc của y có thể dùng được.
"Đại ca, chi bằng cho tiểu đệ theo. Tiểu đệ đến Linh Nhạc thành trốn tránh một thời gian, đại ca có việc gì, gọi là tiểu đệ đến ngay." Nam tử cơ bắp cũng nói.
"Được thôi." Ngụy Tác gật đầu với vẻ khó khăn: "Về Linh Nhạc thành, ta muốn tìm các ngươi sẽ để lại tin ở tấm công cáo bài lớn nhất tại thành bắc tập thị. Ta sẽ sai người giơ cao chữ 'Lý', các ngươi thấy thế thì đến Cửu Đỉnh trai ở thành bắc tập thị gặp nhau. Nhớ là không cho ai biết cách gặp gỡ."
"Đại ca, tiểu đệ biết rồi, nếu cho người khác biết thì sẽ rữa nát chân tay." Chu Tiếu Xuân lập tức vui mừng hớn hở.
"Đi thôi, ngươi tên gì hả?" Ngụy Tác vừa đi vừa trò chuyện với nam tử cơ bắp và Chu Tiếu Xuân.
"Tiểu đệ tên Chân Thông Minh." Nam tử cơ bắp đáp.
"Cái gì? Chân Thông Minh?" Ngụy Tác thiếu chút nữa bổ chửng. Như thế mà thông minh?
"Không phải, đại ca, họ Chân, Sùng trong sáng sủa, Minh trong thông minh."
"..." Giải thích này khiến Hàn Vi Vi phì cười, Ngụy Tác cũng tắt tiếng, bất quá nghe ra được tên y là Chân Sùng Minh.
"Như các ngươi sao lại nhanh chóng tu luyện đến Thần hải cảnh đệ ngũ trọng nhỉ?" Chạy được một lúc, Ngụy Tác không nén được, buột ra câu hỏi.
Chân, Chu rõ ràng còn nhiều hơn gã mấy tuổi, hơn nữa cả hai cũng là tán tu không có bối cảnh gì, trí tuệ như thế mà lại tu luyện đến Thần hải cảnh đệ ngũ trọng, việc đó khiến Ngụy Tác vài tháng trước mới là Thần hải cảnh lưỡng tam trọng thậm chí hoài nghi trí tuệ của mình, hoài nghi cả bản thân mình.
"Trước đây tiểu đệ đi theo Phong đại ca. Đại ca cũng là tu sĩ Chu thiên cảnh, tiểu đệ đi theo nên được lợi không ít, nhưng giờ đại ca trọng thương, không rõ có sống nổi không." Đầu đất Chân Sùng Minh nói.
"Trước đây tiểu đệ theo một tu sĩ Chu thiên cảnh họ Hầu, kiếm được cũng khá, tu luyện nhanh hơn. Bất quá tháng trước Hầu đại ca bất ngờ mất mạng bên ngoài Thiên khung. Nên tiểu đệ đành theo Lý đại ca." Chu Tiếu Xuân cũng nhướng đôi mày rậm lên.
"Xem chừng các ngươi là sao quả tạ, theo ai thì kẻ đó không trọng thương cũng chết?" Ngụy Tác tức thì trước mắt tối sầm.
...
Đêm mới buông xuống, một tu sĩ đội nón rộng vành đi vào Kim Ngọc các.
"Ngụy tiền bối, lần này đến Kim Ngọc các có việc gì chăng?" Nhìn rõ diện mục tu sĩ sau khi bỏ nón xuống, Lâm Phong đứng trong đại sảnh Kim Ngọc các thập phần cung kính hỏi.
Ngụy Tác mặt mũi âm trầm gật đầu, nói ngay, "Mỗ muốn gặp Điền chưởng quỹ."
Vẻ âm trầm của gã không phải cố ý ra vẻ.
Theo lý hôm nay gã được một con Song đầu khuyển, lúc Phong Tri Du bảo mỗi người một con, gã còn mặt dày chọn con không trúng độc, rồi có được một môn Tiềm Ẩn quyết cực kỳ hữu dụng, nhưng bị lấy mất một con Song đầu khuyển đã đành, giết một đệ tử tinh anh không rõ thuộc về đại tông môn nào mà không được một viên linh thạch cũng bỏ qua, sau đó còn bị truy sát, suýt nữa mất mạng.
Quan trọng nhất, Hàn Vi Vi vì kích phát Đại na di phù nên đã uống một viên Hợp hư đơn.
Giá trị một viên Hợp hư đơn ngang với nửa con Song đầu khuyển, lại có tác dụng phụ nên quả thật lần này lỗ vốn quá mức.
Tuy không phải gã sử dụng Hợp hư đơn, nhưng chủ ý săn Song đầu khuyển là do gã, trên đường về Linh Nhạc thành thấy Hàn Vi Vi không nói gì, gã biết tiểu mỹ nữ mông cong bình thường hay nhe nanh múa vuốt này thật ra rất buồn bã.
Dáng vẻ đáng thương của Hàn Vi Vi lúc chia tay có nói tạm thời không thể về Trân Bảo các, cần nghe ngóng tin tức về Tử hồ hoa, để sư thư biết nàng ta dùng Hợp hư đơn khẳng định đau lòng chết mất, Ngụy Tác càng không chịu nổi.
Còn cả hắc giáp tu sĩ đã bỏ chạy, Ngụy Tác biết y chạy rồi, sau này sẽ không liên lạc với bọn Phong Tri Du nữa.
Những thứ của mấy người trong bọn Phong Tri Du đã chết đều nằm trong tay y, bị y nuốt hết.
Sau này mà gặp y, Ngụy Tác tất sẽ giáo huấn đến nơi đến chốn.
"Ngụy tiền bối, mời." Lâm Phong thấy gã mặt mũi âm trầm thì giật mình, đi trước dẫn đường.
"Ngụy huynh đến chuyến này, liệu có sinh ý gì cho Kim Ngọc các chăng?" Thoáng sau, Điền chưởng quỹ cười cười trước mặt Ngụy Tác đang ngồi trong quý tân thất.
"Lão bản có thể đấu giá cái nạp bảo nang này hộ tại hạ chăng?" Ngụy Tác lấy ra một cái hắc sắc nạp bảo nang, đưa cho Điền chưởng quỹ.
"Nạp bảo nang này tham gia phách mại hội đương nhiên không có vấn đề gì." Điền chưởng quỹ thoáng nhìn rồi hỏi: "Giá khởi điểm tám trăm hạ phẩm linh thạch, thế nào?"
"Khả dĩ." Ngụy Tác gật đầu: "Tại hạ đến đây để hỏi Điền chưởng quỹ, Trân Bảo các có bán linh dược Tử hồ hoa không."
"Tử hồ hoa?" Điền chưởng quỹ ngẩn ra rồi cười khổ, "Trân Bảo các và bản các tuy nổi tiếng vì các loại nguyên liệu luyện khí, luyện đơn nhưng linh dược như Tử hồ hoa có thể trừ được kháng dược tính, và dược lực bất lợi, tác dụng cực lớn đối với tu sĩ này thật quá hiếm, lão phu cũng chưa từng thấy loại linh dược này, chỉ nghe nói mười năm trước ở phách mại hội Lạc Nguyệt thành xuất hiện một cọng."
Ngụy Tác tỏ ra thất vọng: "Linh dược này nếu bỏ ra nhiều tiền để mua liệu có hi vọng được không?"
"Hi vọng không nhiều." Điền chưởng quỹ lắc đầu, "Linh dược này quá hiếm, toàn Linh Nhạc thành, cả Trân Bảo các và Thiên Nhất môn đều không có. Linh dược này có công hiệu bài trừ tạp chất chân nguyên, đề cao xác suất ngưng luyện kim đơn thành công đối với tu sĩ Phân niệm kỳ đột phá đến Kim đơn kỳ, dù có thì cao thủ Phân niệm kỳ ngũ trọng cũng sẽ đến ngay, không từ thủ đoạn nào giành lấy. Nhánh ở Lạc Nguyệt thành trước đây được một Kim đơn kỳ trưởng lão của Lăng Tiêu tông mua mất, chuẩn bị cho đệ tử đã đạt đến tu vi Phân niệm kỳ."
Sắc mặt Ngụy Tác nhăn nhó, vốn không hiểu gì về Tử hồ hoa nhưng giờ gã đã biết Tử hồ hoa cũng như Băng vụ quả, Dưỡng thần thảo, đều là linh dược hữu ích đối với tu sĩ khi đột phá tu vi. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Với thực lực hiện thời của gã chưa thể chạm đến tu sĩ Phân niệm cảnh. Tử hồ hoa hữu dụng cả trong lúc từ Phân niệm kỳ tiến giai đến Kim đơn kỳ thì giá trị tất nhiên càng cao. Dù gã không ngại đắc tội với tu sĩ Phân niệm kỳ thì gia tài hiện tại cũng không mua nổi.
Trước đây Hàn Vi Vi sợ Cơ Nhã thương tâm, không dám để Trân Bảo các đi tìm linh dược đó, nhưng xem ra dù nàng muốn thì Cơ Nhã cũng chưa chắc tìm được.
Điền chưởng quỹ nói thế, Ngụy Tác hiểu rằng loại linh dược cực hiếm này là bảo bối, dù sĩ Phân niệm cảnh của các đại tông môn, không cần lo lắng đến linh thạch cũng phải có cơ duyên mới lấy được.
"Bất quá lão phu biết đôi chút tin tức, một nơi này có lẽ có Tử hồ hoa sinh trưởng." Thấy Ngụy Tác nhăn nhó, Điền chưởng quỹ tỏ vẻ do dự tiết lộ.
"Hả?" Ngụy Tác sáng mắt lên, "Không rõ Điền chưởng quỹ có thể cho biết nơi đó chăng? Tại hạ có thể trả chút phí dụng."
"Không phải là linh thạch. Chỗ đó không xa lạ gì nhưng phi thường hung hiểm." Điền chưởng quỹ bảo: "Không rõ Ngụy huynh đệ đã nghe đến Di Thiên cốc chưa?"
"Di Thiên cốc?" Ngụy Tác ngẩn người, "Điền chưởng quỹ nói đến Di Thiên cốc bên ngoài Thiên khung có ngũ sắc độc chướng bao phủ?"
"Không sai, là chỗ đó." Điền chưởng quỹ gật đầu: "Hiện tại Di Thiên cốc sắp vào được, trước đây không lâu lão phu được một tu sĩ từng vào Di Thiên cốc cho biết, mười năm trước y thấy Tử hồ hoa ở góc đông nam Di Thiên cốc, chỉ vì lúc đó có yêu thú lợi hại đi qua, y không kịp hái đã phải bỏ chạy. Có điều Di Thiên cốc quá hung hiểm, lão phu cho rằng Ngụy huynh đệ không nên vào, Tử hồ hoa quan trọng đến đâu cũng không thể so với tính mạng.

Chương 119: Tử hồ hoa và Phệ tâm trùng

Tử hồ hoa, Ngụy Tác không tỏ vẻ gì, hòa cáo từ Điền chưởng quỹ tại Kim Ngọc các xong thì ra về, đi nghe ngóng về tác dụng của loại linh dược này.
Vốn lấy được Đào thần ngọc từ tay điếm viên tai dài của Cửu Đỉnh trai, Ngụy Tác tuy động lòng nhưng không quyết định được có đến Di Thiên thử vận khí hay không.
Di Thiên cốc tuy có nhiều lợi lộc, trừ nhiều loại linh dược hi hữu chỉ có trong truyền thuyết thì còn có thể có được đồ của các tu sĩ đã chết. Những cũng như Điền chưởng quỹ cảnh báo, Di Thiên cốc đối với bất kỳ tu sĩ nào cũng đều thập phần hung hiểm.
Di Thiên cốc rất rộng, tới hơn ngàn dặm vuông, trong cốc có mấy ngọn núi lớn, thậm chí có cả sơn cốc.
Nhiều nơi trong đó có Hủ thần cực quang gần như trong suốt, quang tráo kiểu linh quang cũng không găn được, bị chiếu trúng là nhục rữa nát, tử trạng thập phần thê thảm.
Bình thường không thể tiến vào, mỗi mười năm ngũ sắc độc chướng tan đi, nhiều yêu thú quanh đó cũng cảm nhận được khí tức của linh dược, nên lúc đó mật độ yêu thú sẽ ccao gấp mấy lần bên ngoài Thiên khung. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Một vài loại cao giai yêu thú linh thức cực cao, thậm chí cũng đợi ở ngoài như tu sĩ đến khi ngũ sắc độc chướng tan biến mỗi mười năm một lần, Di Thiên cốc lại được thấy ánh mặt trời.
Mỗi lần đều có mấy trăm tu sĩ mất mạng vì đấu với các loại yêu thú.
Bất quá đối với tu sĩ vào Di Thiên cốc, tối nguy hiểm không phải là các loại cao giai yêu thú.Mục tiêu chân chính của cao giai yêu thú đều là linh dược, không bất đắc dĩ thì chúng cũng không muốn tử chiến với tu sĩ. Dù là tu sĩ Chu thiên cảnh, Phân niệm cảnh, bị chúng giết rồi thì mọi thứ trên thi thể cũng không có giá trị bằng phổ thông dã thú, thậm chí không bằng thịt dã thú chúng vẫn hay ăn. Vạn nhất gặp cao giai yêu thú, chỉ cần bỏ chạy là chúng sẽ không đuổi theo.
Với nhưng tu sĩ chỉ nhăm nhăm giết người cướp của thì khác.
Bên ngoài Thiên khung, việc giết người cướp của rất phổ biến, như tu sĩ trẻ tuổi mới bị bọn gã giết chết, dù cao thủ trong tông môn biết cũng không thể nhanh chóng đến được chỗ ra bên ngoài Thiên khung.
Đại tông môn chỉ có sức chấn nhiếp với những tu sĩ thường hoạt động trong phạm vi mấy ngàn dặm.
Nơi có nhiều tu sĩ và yêu thú tràn vào như Di Thiên cốc, dù giết một đệ tử tinh anh của danh môn, ném vào chỗ có Hủ cực thần quang để hủy thi diệt tích, đại tông môn cũng khó tìm ra.
Đối với tu sĩ, tối nguy hiểm là rất nhiều những tu sĩ khác đến đây vì muốn giết người cướp của để phát tài.
Nếu Tử hồ hoa chỉ có công hiệu giải trừ tác dụng phụ của Hợp hư đơn, Ngụy Tác vị tất quyết định đến Di Thiên cốc thử vận may.
Nhưng đã biết rõ rồi, gã càng động lòng, định về thương lượng với lục bào lão đầu chuẩn bị như thế nào để giúp gã vào Di Thiên cốc được an toàn hơn.
Công hiệu lớn nhất của Tử hồ hoa là trừ đi các loại dược lực tạp nham trong thể nội tu sĩ.
Tu sĩ đạt đến Chu thiên cảnh trở lên thường dựa vào các loại đơn luyện chế từ yêu đơn và linh dược để tu luyện.
Trong quá trình luyện chế yêu đơn thành đơn dược, tuy luyện đơn sư dốc hết khả năng loại trừ thành phần không có lơi cho tu sĩ, nhưng vẫn có một phần rất nhỏ lưu lại.
Phần rất nhỏ đó, trong quá trình tu luyện, tu sĩ lại loại trừ được một phần trong lúc tu luyện, nhưng có một phần này hòa tan vài máu thịt, rất khó rút ra được.
Thành phần bất lợi càng nhiều càng có hại cho thọ nguyên và tu vi của tu sĩ.
Nhất là khi đột phá đến Kim đơn cảnh, chân nguyên ngưng luyện kim đơn, chân nguyên càng thuần tịnh, xác suất thành công càng cao.
Tử hồ hoa có thể tiêu hóa hết dược lực không có lợi tàn tích lại trong cơ thể tu sĩ.
Tu sĩ Phân niệm kỳ, có Tử hồ hoa thì dù ngưng luyện kim đơn không thành công, thì tác dụng của Tử hồ hoa là tăng thêm hơn hai mươi năm cho tu sĩ Phân niệm cảnh.
Tử hồ hoa còn có công hiệu trừ đi tính chất kháng dược.
Thường dùng một loại đơn dược tu luyện, ví như hiện tại gã sử dụng Kim linh đơn thì về lâu dài tốc độ luyện hóa sẽ càng ngày càng kéo dài. Đó là kháng dược mà các tu sĩ đều gặp phải.
Đối với vấn đề này có thể dùng yêu đơn khác luyện chếđơn dược. Khác với luyện hóa đơn dược ở chỗ, càng luyện hóa nhiều, dược lực không tốt tồn lại trong cơ thể càng lớn.
Với Ngụy Tác, quan trọng là gã phải nhờ vào Bổ thiên đơn để đề thăng đẳng cấp công pháp.
Gã không muốn vì kháng dược mà vốn chỉ mất một trăm viên Bổ thiên đơn là có thể giải quyết vấn đề, thì lại biến thành hai trăm viên, ba trăm viên, thậm chí nhiều hơn.
Có lục bào lão đầu, việc gã thành tựu kim đơn gần như chắc chắn nên càng quyết tâm lấy bằng được Tử hồ hoa.
Dù chỉ có một bông Tử hồ hoa, chi đôi với Hàn Vi Vi thì cả hai khẳng định đều có lợi.
...
Linh thạch!
Cả linh thạch nữa!
Hiện tại Ngụy Tác định bán đi một cái nạp bảo nang, linh thạch còn lại dùng đủ cho mấy ngày, đến Di Thiên cốc thử vận may, chưa biết chừng còn kiếm được linh thạch.
Gã quay về chỗ ở thiên cấp trong tình trạng nghèo mạt như trước.
Nhưng vừa vào tĩnh thất, nhìn rõ cảnh tượng, vốn đang cực kỳ bức bối thì gã cũng lập tức kinh hỉ vô vàn.
Phệ tâm trùng.
Gã quên mất mình vẫn để Phệ tâm trùng ngâm trong Hoàng nguyên tinh dược dịch.
Gã nhận ngay ra Hoàng nguyên tinh dược dịch trong chậu ngọc vơi đi một nấc, còn Phệ tâm trùng tiên thiên yếu ớt ngâm trong đó thì lớn hơn hẳn.
Gã dùng tâm niệm điều khiến, Phệ tâm trùng ấu trùng vốn đang uể oải đột nhiên hùng dũng từ trong chậu Hoàng nguyên tinh dược dịch bò ra.
Hình như lớn quá nhanh thì phải?
Đích xác gã không nhầm, con Phệ tâm ấu trùng này hiện chỉ kém hơn con của Hàn Vi Vi một chút.
Tốc độ sinh trưởng nhanh thế này Ngụy Tác nở hoa trong lòng, lại sai Phệ tâm trùng quay về ngâm trong Hoàng nguyên tinh dược dịch.
Phệ tâm trùng thoải mái ngâm mình, gã lại lấy Dưỡng quỷ quán ra kể lại tường tận với lục bào lão đầu những việc xảy ra trong ngày hôm nay.
Tông môn hiện giờ khác hẳn với một hai vạn năm trước, nên lục bào lão đầu cũng không thể qua thuật pháp cùng pháp khí, cả cấm chế cùng truy tung thuật pháp độc đáo của tu sĩ trẻ tuổi mà đoán xem y là đệ tử tinh anh của tông môn nào.
Nghe đến Tử hồ hoa, lục bào lão đầu cũng động dung.
Từ hai vạn năm trước, Tử hồ hoa cũng cực hiếm, còn có tên khác là Tẩy tủy ngưng chân hoa, giá trị cực kỳ kinh nhân, có thể nâng tu sĩ xác suất ngưng đơn thành công của tu sĩ thêm năm phần, thậm chí còn là nguyên liệu chủ yếu của Hỗn nguyên tăng thọ đơn có thể trực tiếp gia tăng trăm năm thọ nguyên, nổi danh khi đó.
Thật xảo diệu, trước đây lục bào lão đầu từng có một chủ nhân khá lợi hại, tu luyện đến Phân niệm kỳ ngũ trọng, vì tranh chấp một cọng Tử hồ hoa, đấu không lại đối phương mà trọng thương mất mạng.
Vì có Đào thần ngọc, để lấy được linh dược, lục bào lão đầu cũng thập phần tán đồng Ngụy Tác đến Di Thiên cốc thử vận khí.
Theo lời điếm viên tai dài, từ giờ còn nửa tháng nữa là, ngũ sắc độc chướng ở Di Thiên cốc sẽ tiêu tan.
Nhưng Ngụy Tác được Điền chưởng quỹ cho biết, phán đoán chuẩn xác của nhiều thế lực là ngũ sắc độc chướng hoàn toàn tan biến sau hai mươi ba ngày nữa.
Vào nửa tháng nữa chỉ có lớp ngũ sắc độc chướng ở ngoài cùng tan đi, nhiều nơi trong cốc vẫn còn loại chướng khí kịch độc vô cùng này.
Ngụy Tác hoài nghi có phải điếm viên tai dài nói sớm lên mấy ngày chăng, vạn nhất gã không điều tra mà đi vào thì có thể không ra được.
Di Thiên cốc sẽ hiển hiện trước mắt mọi người vào hai mươi ba ngày sau, Ngụy Tác đang nhờ Mộ Dung Thần và Âu Dương sư thúc của Điền chưởng quỹ luyện chế ẩn hình pháp y cùng linh giai hộ thuẫn, chắc cũng đã luyện chế xong.
Có hai vật này, hệ số an toàn khi vào Di Thiên cốc tăng hơn nhiều.
Đương nhiên không thể có chuyện an toàn trăm phần trăm, lần trước gã vào Vạn Xà sơn cốc còn gặp Độc giác lôi khuê, lần này đi giết Song đầu khuyển, những tưởng vạn vô nhất thất mà thiếu chút nữa bị tu sĩ cao cấp đuổi theo giết chết.
Mấy ngày tiếp theo, trừ tiếp tục luyện hóa Kim linh đơn thì gã bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu để chưng "thị chó".
Thịt Song đầu khuyển tuy có thể nâng cao rất nhiều thể chất của tu sĩ, tương đương với đề thăng thiên tư tu luyện, nhưng trong đó cũng có không ít thành phần bất lợi, cần phải cho thêm phụ liệu nấu cùng.
Ba ngày sau, Ngụy Tác chuẩn bị toàn bộ mọi phụ liệu, Phệ tâm trùng ấu trùng cũng hút sạch Hoàng nguyên tinh dược dịch trong chậu ngọc.
Khiến gã kinh ngạc là Phệ tâm trùng ấu trùng lớn rất nhanh, qua ba ngày đã gần như gấp đôi, so với con của Hàn Vi Vi còn to hơn.
Ngụy Tác lấy Song đầu khuyển và Bồi yêu dịch chuẩn bị sẵn ra, định nhân lúc quan sát công hiệu của Bồi yêu dịch đối Phệ tâm trùng sẽ nấu thịt Song đầu khuyển. Đột nhiên gã cảm giác được Phệ tâm trùng thèm muốn ghê gớm.
Gã mang Bồi yêu dịch vào phòng thử uy lực thuật pháp, thả Phệ tâm trùng vào dược dịch.
Đùa à, tuy gã biết ngũ cấp cao giai yêu thú như Song đầu khuyển có diệu dụng với trưởng thành của Phệ tâm trùng, nhưng gã còn muốn ăn thịt nó, để Phệ tâm ăn não tủy trước thì gã thấy tởm chết mất.
Ăn hết thịt rồi để Phệ tâm trùng hút não tủy, Ngụy Tác cũng thấy ghê ghê.
Nuôi Phệ tâm trùng khá phiền hà, bất quá nghĩ đến sau này nó là trợ thủ cho gã giết người cướp của thì Ngụy Tác không chê nữa, chỉ có thịt của vài loại yêu thú như Song đầu khuyển hữu dụng với gã, sau này chắc không cần nấu "thịt chó hầm" nữa, cứ có yêu thú thì cho nó ăn não tủy là được.

Chương 120: Bước chuẩn bị sau cùng

Mùi thơm điếc mũi lan khắp chỗ ở thiên cấp của Ngụy Tác.
Trong cái nồi đồng lớn đun bằng Hỏa tiêu thạch, chất nước vàng ruộm thơm nức mũi sôi lục bục, từng miếng "thịt chó" nhừ tơi, chỉ nhìn cũng đủ rỏ rãi.
Ba ngày nấu liên tục, mùi vị nồi thịt chó này cực ngon. Vốn thịt Song đầu khuyển cũng đã ngon sẵn.
Bình thường mà có một nồi nhỏ "thịt chó" thế này cùng hai hồ rượu thì thật sự không còn gì bằng.
Nhưng hiện tại Ngụy Tác nuốt vào mà mồm miệng đắng nghét.
Gã cũng bó tay, thứ ngon đến đâu thì ăn liền ba ngày cũng không thể chịu nổi, hà huống tu sĩ tuy đến Thần hải cảnh đệ nhị trọng thì mười bữa nửa tháng không ăn cũng không sao nhưng đã ăn thì năng lực tiêu hóa cũng tuyệt đối hơn xa người thường. Người thường ăn một cân thịt chó thì cả ngày không tiêu hóa được, nhưng với tu sĩ Chu thiên cảnh như Ngụy Tác thì chỉ một, hai tuần hương là xong.
Ba ngày nay, Ngụy Tác cơ hồ ăn uống luôn mồm.
May mà linh quả viên còn mấy cây chưa bị Hàn Vi Vi làm gãy vẫn ra quả, mỗi khi gã ăn không vào nữa lại ra lấy quả vào lừa miệng, bằng không gã tất vừa ăn vừa thổ ra.Song đầu khuyển to như con trâu, Ngụy Tác ăn liền ba ngày mà vẫn còn một nồi.
Bảo sao gã chẳng muốn khóc mà không có nước mắt.
Bất quá công hiệu "thịt chó hầm" này rất được, ba ngày nay Ngụy Tác cảm nhận rõ khí huyết của mình thịnh hơn bình thường không ít, thể chất cũng được tăng cường, hấp thu luyện hóa linh khí cũng nhanh hơn.
Tốc độ luyện hóa linh khí tăng thì tu luyện cũng nhanh hơn, tương đương với tăng trưởng thiên tư.
Mọi tu sĩ, thiên tư đều khác nhau. Trong tu đạo giới, có nhiều tu sĩ có "Linh căn", như tu sĩ "Hỏa linh căn" khi tu luyện hỏa hệ thuật pháp thì nhanh hơn tu sĩ bình thường, tu thành rồi thì thi triển ra sẽ có uy lực cao hơn. Tương tự, tu sĩ "Thủy linh căn", "Phong linh căn" tu luyện thủy hệ và phong hệ thuật pháp cũng nhanh nhất. Tu sĩ "Thiên linh căn" có thiên tư cao nhất, với các hệ thuật pháp đều có thiên phú kinh nhân, tốc độ hấp thu luyện hóa linh khí cũng nhanh hơn cả. Nhưng tu sĩ có thiên phú linh căn đó đều là đối tượng được các đại tông môn tìm kiếm, coi là đệ tử tinh anh để trọng điểm bồi dưỡng.
Ngay cả Thiên Huyền đại lục đệ nhất mỹ nữ Thủy Linh Nhi, cũng là tu sĩ thủy linh căn.
Thiên tư của Ngụy Tác không tệ, nhưng so với các tu sĩ có thiên phú linh căn đó thì kém xa. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
...
Ngụy Tác tuy ăn đến độ muốn thổ ra nhưng không dừng lại, gã sợ nếu ngừng là không thể ăn nổi "thịt chó" này nữa.
Sau cùng, suốt cả canh giờ, gã mới tiêu diệt xong nồi "thịt chó" sau chót.
Ăn liền mấy quả mới rũ bỏ được cảm giác muốn thổ ra, gã ngâm người trong linh tuyền trì, cảm thán mình đã hoàn thành một việc vĩ đại, đoạn quay lại gian phòng để thử uy lực thuật pháp.
Vào trong, gã lại thấy Phệ tâm trùng ngâm trong Bồi yêu dịch màu lục nhạt đã lớn hơn.
Hiện tại nó đã uy mãnh hơn, trông còn to hơn con của Hàn Vi Vi.
Quan sát kỹ càng một lúc, Ngụy Tác chợt tỏ ra hớn hở.
Trừ to hơn, hiện tại con Phệ tâm trùng này có phần hơi trong.
Tức là năng lực ẩn hình có vai trò quan trọng nhất của nó dần dần được thể hiện ra.
Nếu sau mười mấy ngày nữa, con Phệ tâm trùng này có thể triệt để ẩn hình, đủ đạt mức bôi dược dịch của Mộ Dung Thần vào là ra được ngoài nắng thì chưa biết chừng gã mang nó vào Di Thiên cốc sẽ có tác dụng quan trọng.
Lại quan sát thật kỹ Phệ tâm trùng và Bồi yêu dịch, gã đâm ra nửa mừng nửa lo.
Bồi yêu dịch xanh nhạt không cạn đi bao nhiêu, dược lực của công thức được ghi trong nô thú tàn thiên có thể khiến Phệ tâm trùng trưởng thành nhanh chóng này sẽ từ từ thẩm thấu vào thể nội Phệ tâm trùng, nó không hút như hút Hoàng nguyên tinh dược dịch. Nhưng ba ngày nay, màu Bồi yêu dịch nhạt đi nhiều, dược lực e rằng không còn nhiều.
Bồi yêu dịch luyện chế từ Cửu diệp chu quả, Đống đỉnh hoa, Hồng trùng thảo và một viên tam cấp thủy hệ yêu đơn có giá trị một trăm viên hạ phẩm linh thạch, dùng được năm ngày.
Hiện tại Bồi yêu dịch đã nhạt màu đi nhiều nhưng dược lực đủ cho Phệ tâm trùng ngâm thêm hai ngày, nhưng vì nhạt rồi nên tốc độ trưởng thành của Phệ tâm trùng cũng chậm hơn.
Trầm ngâm một chốc, Ngụy Tác lệnh cho Phệ tâm trùng bò ra đoạn đổ Bồi yêu dịch vào mấy cái lọ ngọc. Gã thay mới Bồi yêu dịch.
Lần này gã chuẩn bị sáu liều Bồi yêu dịch, gã làm vậy vì muốn Phệ tâm trùng nhanh chóng trưởng thành đến mức nhất định trước khi vào Di Thiên cốc, đằng nào dược dịch chưa bị tiêu hao hết dược lực, sau này lúc không cần gấp cứ để Phệ tâm trùng ngâm vào cũng không thể coi là lãng phí.
Đổi sang Bồi yêu dịch mới, Ngụy Tác lại ném hai cái đầu của Song đầu khuyển cạnh chậu ngọc, để Phệ tâm trùng tự tiện, đoạn gã ra khỏi phòng về tĩnh thất, chuyên tâm lĩnh ngộ tầng cuối cùng Kim xà loạn vũ của Kim Xà lôi quyết có uy lực không tệ, phạm vi bao trùm rất rộng.
Gã không có hứng xem Phệ tâm trùng ăn, ba ngày sau vào xem nó có biến hóa gì không là được.
...
Ba ngày say, đã phi thường thuần thục Kim xà loạn vũ, Ngụy Tác lại vào gian phòng có Phệ tâm trùng.
Hai cái đầu của Song đầu khuyển bị Phệ tâm trùng biến thành lương khô, hút sạch trơn. Thể hình con Phệ tâm trùng đang ngủ trong Bồi yêu dịch tuy chỉ hơi dài hơn nhưng càng trở nên trong suốt.
Cứ cách ba ngày một lần, Ngụy Tác lại vào đổi Bồi yêu dịch.
Chín ngày qua đi, dùng đến phần Bồi yêu dịch thứ năm, thân hình Phệ tâm trùng tuy không dài ra thêm bao nhiêu nhưng lại lột xác một lần nữa, trừ một chút ngân sắc huỳnh quang mờ mờ thì cơ hồ hoàn toàn ẩn hình.
Ngụy Tác được cổ vũ, đổi Bồi yêu dịch lần thứ sáu xong thì rời chỗ ở.
Quay về, gã lại vào địa hỏa lô phòng luyện chế.
Mấy canh giờ sau, Ngụy Tác bưng một bình dược dịch to màu vàng đậm vào nơi nuôi dưỡng Phệ tâm trùng, đổ vào thay cho Bồi yêu dịch đã nhạt màu.
Phệ tâm trùng như một cái bóng ánh lên ngân quang mờ mờ nhảy vào dược dịch màu vang sậm, hút xoàn xoạt ngon lành.
Qua Khống linh thuật cảm giác được niềm hưng phấn của nó, Ngụy Tác tuy hân hoan nhưng khóe môi chợt hiện nụ cười nhăn nhó.
Dược dịch này là Bồi yêu dịch cao cấp hơn được ghi trong nô thú tàn thiên.
Xem ra công thức ghi trên nô thú tàn thiên đích xác hữu hiệu, dược dịch này khiến Phệ tâm trùng trưởng thành nhanh hơn.
Nhưng nguyên liệu luyện chế cũng cao gấp ba lần Bồi yêu dịch lúc trước, tiêu phí của Ngụy Tác ba trăm viên hạ phẩm linh thạch.
Còn lại năm ngày trước khi ngũ sắc độc chướng ở Di Thiên cốc hoàn toàn tiêu tan.
Ngụy Tác chuẩn bị liền ba mẻ dược dịch, trực tiếp mỗi ngày đổi một lần, đến lần thay thứ ba thì Phệ tâm trùng lột xác lần đầu!
Gã khẩn trương chứng kiến quán trình Phệ tâm trùng lột xác.
Đợi cho Phệ tâm trù chui ra khỏi lớp vỏ cũ, gã mới bật lên tiếng kêu, "Con bà nó là con gấu, cuối cùng cũng xong!"
Phệ tâm trùng chui ra triệt để ẩn hình, cả gã cũng chỉ cảm nhận được nó ở đâu chứ không nhìn rõ!
"Đinh!"
Được gã sau khiến, Phệ tâm trùng được gã nuôi dưỡng đến mức hoàn toàn ẩn hình đâm mạnh vào Thiên luyện ngân trong phòng. Chát một tiếng thật khẽ, Thiên luyện ngân đột nhiên lõm vào một vết nhỏ.
Uy lực này quả thật bất ngờ, ngay cả khi gã có tu vi Thần hải cảnh lưỡng trọng phát ra Thanh thủy nhận cũng không được thế, ngay cả pháp khí phòng ngự chưa đến mức bán linh giai tất không phá được.
Hiện tại con Phệ tâm trùng này chưa biết thần thức xung kích, còn rất nhược tiểu. Nhưng Ngụy Tác không hề thất vọng, nó mới chỉ sinh ra được một tháng, có thể triệt để ẩn hình đã khiến gã rất vừa ý. Uy lực đó đủ để đâm thủng xương, trong lúc quan trọng có thể dùng để đánh lén.
Thử xong uy lực cái vòi của Phệ tâm trùng, Ngụy Tác để nó tiếp tục ngâm mình trong Bồi yêu dịch vàng sậm, đoạn gã quay về tĩnh thất, dùng ngân sắc phù dịch đặc biệt viết lên hai tấm thanh sắc phù chỉ lớn cỡ bàn tay.
Phù lục này là Ký sự phù, chuyên dụng cho việc ghi lại những thứ bí ẩn, chữ viết bằng ngân sắc phù dịch sẽ tự động ẩn đi nửa tháng nhưng sau đó sẽ tự hiện ra.
Ngụy Tác viết một loạt thứ lên hai tấm phù rồi nhét vào nạp bảo nang, đến chỗ ở thiên cấp của Hàn Vi Vi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau