THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1156 - Chương 1160

Chương 1156: Thiên kiếp lần đầu tiên sau vạn năm

"Oành!"
Thiên nguyên thần đơn đổ nguyên khí vào chân nguyên của Ngụy Tác, hai thần huyền hóa thân kịch liệt chấn động.
Đấy là cảm giác dị thường huyền diệu, khi Ngụy Tác cảm giác được nguyên khí của hai thần huyền hóa thân kịch liệt chấn động, phát sinh biến hóa thì thiên địa cũng chấn động.
Như có một ngọn núi đổ xuống một ngọn khác, rồi lại thêm từng ngọn nối nhau, vô số vô hình đại sơn đổ xuống theo phản ứng dây chuyền.
Bên ngoài hắc sắc quang khung, bọn Trưởng Tôn Cảnh, Trưởng Tôn Tiểu Như, Hoàng Đạo Quân đều thấy trên vô tận cao không biến thành hồng sắc, từng làn song không nhìn rõ nhưng cảm nhận được với tốc độ kinh nhân lan đi.
"Không xong! Đi mau, không thì sẽ bị ảnh hưởng!"
"Không kịp rồi, chúng ta còn một pháp khí!"
Tích tắc đó, ai nấy triệt để biến sắc, hai lão nhân Trưởng Tôn thế gia tế xuất pháp khí như Đăng tiên đài, quang hoa lóe lên, ai nấy biến mất, xuất hiện cách đó hơn vạn dặm.
Hắc sắc quang khung bao trùm hơn ba nghìn mấy trăm dặm, vị trí của họ cách gần bốn nghìn dặm nhưng tích tắc đó, ai cũng nhận ra khí tức hủy diệt.
"Định lui hả!"Dù thế, bọn Hoàng Đạo Quân vẫn thấy chưa đủ, lại toàn lực phát động độn quang, cuốn bọn Trưởng Tôn Tiểu Như lui đi.
"Thiên kiếp phát động!"
"Ngụy đại ca đã phát động thiên kiếp!"
"Vạn năm nay không ai dẫn động thiên kiếp, giờ Ngụy Tác dẫn động!"
Tích tắc đó, ai nấy nín thở, tâm thần chấn động đến mức không thể dùng ngôn ngữ hình dung, từ trung tâm là sơn cốc trong hắc sắc quang khung, vạn dặm cao không chợt biến thành màu hồng ngọc đỏ rực!
Vô tận cao không như có mấy vạn viễn cổ thiên long phun lửa, tiếng nổ ầm ầm vang vọng.
Từng dải hồng sắc thiên hỏa dày đặc như cánh cửa, vạch lên vô số quỹ tích chói lòa trên không, trút như mưa rào.
Tình cảnh không thể tưởng tượng nổi!
"Sao thế, lẽ nào có tiên binh xuất thế?"
"Thiên địa nguyên khí sao lại chấn động lợi hại thế, bí địa nào đó mở ra hả?"
"Lẽ nào có sao rơi?!"
Tích tắc đó, đừng nói bọn Hoàng Đạo Quân mà cả gần Thiên khung Vân Linh đại lục cách mấy vạn dặm cũng có tu sĩ nhận ra biến hóa kinh nhân.
Nhất thời, vô số tu sĩ đều bị hấp dẫn, thập phần chấn kinh đổ về xem chuyện gì.
"Kích phát pháp trận!"
Tích tắc đó, Ngụy Tác hít sâu một hơi, quát to với bọn Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết rồi kích phát "Tứ phương vân giới cấm" cùng hơn nghìn viên thủy hệ yêu đơn và linh dược như vô số minh châu lơ lửng dày đặc quanh mình.
"Oành!"
Định đỉnh tứ phương đại cấm được bọn Vương Vô Nhất phát động, bốn quang mang theo vô số quang phù cỡ bàn tay quay tít dâng lên trong hắc sắc quang khung, quang phù phun lên như suối.
Tứ phương vân giới cấm mà Trưởng Tôn thế gia lão tổ hoàn thành trước khi chết phát động, vô số quang văn bay múa trên hư không.
"Cách!" Ngụy Tác lấy ra hơn nghìn viên thủy hệ yêu đơn và linh dược, cơ hồ chỉ tích tắc là tan, thiên kiếp đã bị gã triệt để dẫn động, từ Thần huyền tứ trọng đột phá Thần huyền ngũ trọng thì hai thần huyền hóa thân cũng biến thành hai tổ ong lớn, vô số khiếu vị há ra hút nguyên khí.
"Chuyện gì thế nhỉ?"
"Sao nguyên khí dao động có thể kinh nhân thế được!"
Trong cổ điện, Hoang tộc đại năng vốn hào hứng, chuẩn bị mở ra một thời đại mới đều như rơi xuống vực sâu.
Ai nấy kích động gầm lên, Hoang tộc đại năng chuẩn bị thiên hạ vô địch đều rùng mình ngẩng nhìn.
Lam sắc thần văn quanh cổ điện còn chưa tan, từ trong nhìn lên chỉ thấy đỉnh điện nhưng ai nấy đều ngẩng đầu.
Ai cũng nhận ra khí tức đáng sợ cực độ.
"Oành!" "Oành!" "Oành!" "Oành!" "Oành!" ...
Tích tắc đó, vô số vẫn tinh thiên hỏa đốt cháy tất ở ngoài, xô lên hắc sắc quang khung.
Mỗi dải thiên hỏa đều có tốc độ khó tưởng tượng nổi, nổ vang chói tai, trông như màu đỏ rất thuần túy nhưng xung kích lên hắc sắc quang khung thì mang theo vô số kim sắc hỏa diễm.
Kim sắc hỏa diễm là tinh thần chân hỏa và thái dương chân hỏa!
Nhất thời, hắc sắc quang khung bừng lên ánh lửa, như vô số hỏa liên bừng nở!
"Đáng chết, không phải đại cấm do tiểu tử đó bố trí! Là thiên kiếp!"
"Tiểu tử đó dẫn động thiên kiếp!"
Tích tắc đó, Bát tí Hoang tộc đại năng kêu lên.
"Cái gì, thiên kiếp!" Gần như mọi Hoang tộc đại năng đều toát mồ hôi, ai nấy tuy đều có tu vi chân tiên, có vài người từng trải thiên kiếp nhưng càng từng trải rồi càng hiểu thiên kiếp đáng sợ. Nhưng đó là điên phong tu vi của họ!
Bị trọng thương trí mệnh, rồi sáu, bảy vạn năm chìm trong phong ấn, các Hoang tộc đại năng không ai dám nói mình còn nổi năm thành thần thông so với lúc đỉnh cao?
Dù còn thành chiến lực, toán Hoang tộc đại năng này cũng không chống được lâu, như ngọn nến sắp hết, từ từ cháy còn được một lúc, còn cơ hội tìm sáp nhỏ thêm vào, nếu đốt to lên thì cạn hết ngay.
"Đừng giải khai cấm chế! Mau kích phát cấm chế!" Không rõ Hoang tộc đại năng nào đột nhiên ré lên.
"Không được, chỉ còn cách xông ra giết tiểu tử đó, không thì cấm chế ở đây và chúng ta lúc này vị tất ngăn được!"
"Thiên kiếp sẽ khiến nguyên khí rối loạn, thần thức bị ảnh hưởng, ai biết được y ở đâu?" Đồng thời, Hoang tộc đại năng khác kinh hoảng thất thố.
Ngần ấy Hoang tộc đại năng đều hoảng loạn, không biết nên nghe ai.
Trong hắc sắc quang khung, Ngụy Tác đột nhiên ngẩng nhìn.
Hắc sắc quang khung sáng rực vô số hồng sắc quang điểm.
"Chát!" "Chát!" "Chát!" ...
Hắc sắc quang khung bị vô số hỏa quang đâm thủng, một dòng chảy hơi nóng khó tưởng tượng nổi dồn lên.
"Ghi chép quả nhiên không sai, ban đầu là Hỏa vân thiên kiếp!"
"Thiên địa nguyên khí hỗn loạn đến mức này. Được lắm, chúng càng không thể đến giết ta!"
Dòng chảy khó tưởng tượng nổi đổ xuống, Ngụy Tác hít sâu một hơi, tỏ vẻ kinh hỉ.
Thiên địa đang nổi giận!
Thần thức gã chỉ bao trùm được gần trăm dặm, ngoài tầm đó đều uốn cong.
Giờ mà các Hoang tộc đại năng lao ra cũng không thể nhanh chóng phát hiện được gã.
Đấy mới chỉ là bắt đầu!
Trong vòng vạn toàn là các loại uy năng!
"Hoang tộc đại năng xây lên chỗ này và các Hoang tộc đại năng hiện tại đừng để mỗ thất vọng!"
Ngụy Tác lẩm bẩm, vung tay lấy một thứ như thạch cầu ra.
Là Thần hoàng thạch đơn chuyên môn ngăn chặn thiên hỏa.
Thiên hỏa tụ cả tinh thần chân hỏa và thái dương chân hỏa từ trên cao giáng xuống, nhiệt lượng kinh nhân thì tinh kim phẩm giai cực caocũng tan chảy, thuật pháp nguyên khí phát ra sẽ tan ngay, chỉ bằng tu vi chống lại là không thể nào, hiện tại hi vọng duy nhất của gã là cấm chế được Hoang tộc đại năng để lại uy mãnh một chút.
"Chát!"
Cơ hồ hắc sắc quang khung vừa bị phá, Ngụy Tác mới thoáng có ý nghĩ thì mọi tử đồng sắc cổ điện sáng lên như sống lại.
Đạo đạo thần quang xung thiên như vô số thần thổ hóa sinh, nghênh đón thiên hỏa vô cùng vô tận khuynh.
"Ta... không phải chứ?"
Ngụy Tác giật nảy mình, vì trong tử đồng sắc cổ điện gần gã nhất dấy lên chân tiên khí tức đáng sợ, phượng hoàng thần quang suýt nữa quét trúng gã. Hai cổ điện gần gã nữa, một phát ra mặc lục sắc quang hoa, hình thành quang trụ xung thiên như cây cột chống trời, một phát ra lam sắc quang hoa, hình thành một quang tráo, bao trùm gần trăm dặm, kể cả Ngụy Tác và pháp trận gã bố trí. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Chỗ Ngụy Tác đứng bố trí ba phòng ngự pháp trận, có ba tầng linh quang quang tráo bao lấy. Tử đồng sắc cổ điện phát ra lam sắc quang tráo thì không ảnh hưởng đến Ngụy Tác và cấm chế của gã, coi như tự thêm một quang tráo khổng lồ.
Nhất thời, Ngụy Tác chỉ thấy đáo vô số đạo thần quang từ sơn cốc bay lên va vào thiên hỏa.
Thiên hỏa ngút trời nhưng hiếm tia nào lọt xuống, sơn cốc dâng lên không biết bao nhiêu linh quang quang tráo, thiểu số thiên hỏa xung kích lên không thể uy hiếp nổi.
Gã tế xuất Thần hoàng thạch đơn, đồng thời hơn mười pháp khí cùng pháp bảo chuyên chặn thiên hỏa cũng được lấy ra, nhưng hình như không cần tới, dẫn động thiên kiếp xong thì như xem kịch vậy.
"Các vị lão bà, các vị lão hữu, mau ra xem kịch hay."
Ngẩn ra rồi Ngụy Tác như tỉnh mộng, tế xuất Đại chư thiên tạo hóa bình.

Chương 1157: Tiêu hao chiến một cách gian khổ

"Sao thế, gió sao lại lớn thế, còn cả hào quang sáng rực?"
Ngụy Tác dẫn động thiên kiếp, không chỉ cách tám, chín vạn dặm cũng thấy nguyên khí dao động kinh nhân, cả tu sĩ trong Thiên khung cũng thấy thiên địa dị tượng.
Nguyên khí lưu động hình thành cơn bão, vân khí trên không sáng lên lạ lùng.
"Lẽ nào Thiên khung có vấn đề?" Liên tưởng đến lời Ngụy Tác nói là Thiên khung sẽ sụp, nhiều tu sĩ đều quan sát Thiên khung nhưng rời khỏi Thiên khung thì nhận ngay ra vấn đề, càng lúc càng nhiều tông môn và tán tu đổ về nơi Ngụy Tác dẫn động thiên kiếp.
Đồng thời, Ngụy Tác cực kỳ chuyên tâm phát ra uy năng đỡ Đại chư thiên tạo hóa bình lên đầu, đón đỡ thiên hỏa h xung kích.
"Chát!" Mỗi làn thiên hỏa xung kích lên đều nổ vang nhưng Đại chư thiên tạo hóa bình vẫn trơ ra.
Hiện tại trong sơn cốc, nhiều tử đồng cổ điện bừng lên uy năng, cấp chân tiên trở lên cũng không ít, bất quá Ngụy Tác chỉ dám ngoan ngoãn để thiên hỏa xung kích lên Đại chư thiên tạo hóa bình, không dám để cái bình ngạnh tiếp uy năng, khó phá được đã đành, quan trọng là dùng Đại chư thiên tạo hóa bình đón đỡ thì khó khống chế được, không cẩn thận là bị đánh văng đi xa lắc.Khi bên ngoài toàn là thiên hỏa, thần thức cũng bị uốn cong, không rõ, phương vị thì bị văng đi là không thể tìm được.
"Xem ra ngần ấy đại năng độ kiếp, không ai qua được Hỏa vân thiên kiếp đơn giản như ta."
Ngụy Tác ngẩn đầu nhìn thiên tượng, từ lúc dẫn động thiên kiếp đến giờ chỉ mấy chục tích tắc nhưng ông trời cũng như cháy lên ép xuống, trừ thiên hỏa vô cùng vô tận trút xuống, thinh không dày đặc mây màu, cách đỉnh đầu không đầy nghìn trượng, đặc đến như đất nhão, mà toàn là hỏa vân, nhiệt lực kinh nhân khiến gã và bọn Vương Vô Nhất như ở trong lò lửa. Bất quá mỗi tử đồng cổ điện trong sơn cốc đều như đại năng Thần huyền tứ ngũ trọng, thậm chí chân tiên xuất thủ chống lại thiên kiếp, dù là thiên hỏa cũng có thể chống nổi, xem ra Hỏa vân thiên kiếp này thì gã không tốn công lắm cũng qua được.
Quả nhiên, nửa tuần hương qua đi, không có tia thiên hỏa nào uy hiếp được Ngụy Tác, hỏa vân trên không biến hóa, trừ từ từ chuyển thành màu vàng kim thì tiếng sấm nổ ầm ầm không ngớt, đột nhiên kim sắc quang mang đổ xuống.
Vô số kim sắc quang mang và bạch sắc quang mang nhưu cự mãng, cự long xung kích xuống.
"Bắt đầu trút xuống rồi!"
Ngụy Tác không còn ơ hờ nữa, theo những ghe chép gom được, uy lực Cửu thiên cuồng lôi vượt xa thiên hỏa, lại kéo dài một tuần hương.
"Xoạt!" "Oành!"
Mới chạm vào Cửu thiên cuồng lôi, Ngụy Tác thấy hắc sắc thần quang vốn như ma đao quét trên không trung bị lôi quang đánh tan.
Một chốc sau, lục sắc thần quang tơi tả như lá chuối bị lôi quang đánh tan.
"Cách!"
Tử đồng sắc cổ điện cách gã không xa, toát lên mặc lục sắc quang hoa, hình thành quang trụ xung thiên có vẻ không chống nổi lên có tiếng nứt vỡ.
Sơn cốc vốn yên bình tiếng sấm và lôi cương khí tức chấn động.
"Lợi hại thế hả?"
Lần này Ngụy Tác không ngồi yên được, để giảm bớt khẩn trương trong lòng nên kêu to, tế xuất một ảnh gỗ đào và kim ngân lưỡng sắc tàn bố, che lên đỡ mặc lục sắc quang trụ. "Cả ba không cần làm gì, cứ giữ Đại chư thiên tạo hóa bình để đừng văng đi!" Đồng thời, Ngụy Tác bảo Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết, Bích Tỳ tông tông chủ.
Tình hình này thì giai đoạn này khó mà giữ được tất cả cấm chế, nơi khác thì gã kệ chứ mấy chục dặm quanh mình thì phải tìm cách giữ được, không thì chỉ Cửu thiên cuồng lôi mà đã bị đánh tơi tả, tất gã không tiếp tục chống chọi được.
Đại chư thiên tạo hóa bình thì gã khẳng định phải phân tâm quản lý, sợ một mình không lo xong nên mới để bọn Vương Vô Nhất trông nom hộ.
Miếng gỗ đào của Ngụy Tác và kim ngân lưỡng sắc tàn bố được tế xuất che trước mặc lục sắc quang trụ thì bị lôi quang cỡ thùng nước xung kích lên, có điều không phá được mảnh gỗ đào còn kim ngân lưỡng sắc tàn bố lóe quang hoa, hút hết lôi quang trong mấy trăm trượng vào rồi bừng lên lôi quang thái cực đồ, chống lại cuồng lôi trên không.
Có hai pháp khí tương trợ, cổ điện phát ra mặc lục sắc quang hoa giản hẳn áp lực, không đến nỗi sụp đổ.
"Phù!" Ngụy Tác chưa kịp đắc ý, không đầy một tuần trà là mảnh gỗ đào rung lên, bốc lửa, hai ba tích tắc sau thì kim ngân lưỡng sắc tàn bố cũng vang lên tiếng xé.
Ngụy Tác tế xuất pháp khí cùng pháp bảo tuy đều chuyên để chống lại thiên nhưng thiên kiếp được gọi là thiên kiếp vì uy lực quá kinh nhân.
"Hai pháp bảo này chỉ được một chốc? Tiến nào!"
Ngụy Tác lúc này đã hiểu thiên kiếp đáng sợ thế nào, nhưng trừ nghiến răng chống chọi thì gã cũng hết cách, duy nhất có thể an ủi mình là Cửu thiên cuồng lôi lợi hại như thế, Hoang tộc đại năng không xuất hiện chứng tỏ đang sợ hãi, rụt cổ trong cổ điện. Hú vang đoạn gã lấy ra một pháp khí hình viên ngói vàng óng, đỡ trên mặc lục sắc quang trụ.
"Trời cũng thủng hả?"
Cách gã ít nhất một vạn sáu, bảy nghìn dặm, bọn Trưởng Tôn Tiểu Như và Trưởng Tôn Cảnh cứng người, lôi quang chói lòa chiếu họ sáng rực, có lúc lại chiếu thành màu vàng.
Trước mặt họ là biển sét mênh mông, như những cây trụ từ trên trời trút xuống. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Đừng nói chống đỡ, dù từ xa nhìn thì họ cũng rùng mình.
...
"Mẹ nó chứ, vẫn là Độ ách kim ngõa hữu dụng!"
Trong vô tận lôi hải, Ngụy Tác rống lên, vừa kích phát kim hoàng sắc viên kính đã bị đánh vỡ.
Lôi quang vô cùng vô tận trút xuống tạo áp lực tâm lý quá lớn, gã cũng không phân rõ thời gian, không biết đã được bao lâu, liên tục tế xuất mười pháp khí đều bị hủy.
"Đừng thế! Mới khen thì đã không chịu nổi?"
Cơ hồ Ngụy Tác vừa tắt tiếng kêu, mảnh ngói vàng chống chọi được khá lâu, chặn không biết bao nhiêu lôi quang cũng nổ tung, hóa thành vô số kim sắc lưu quang.
"Vương Vô Nhất, từ lúc lôi quang trút xuống đến giờ là bao lâu?"
Bất quá đến giờ Ngụy Tác không còn sợ, vừa lấy ra bảo tán pháp khí, vừa hỏi bọn Vương Vô Nhất.
"Chừng nửa tuần hương." Vương Vô Nhất không có khái niệm sợ hãi, nhanh chóng đáp lời.
"Cửu thiên cuồng lôi mới qua một nửa? Không được, xem ra chỉ bảo vệ được quanh quang tráo này."
Ngụy Tác nhanh chóng tính toán, tổng cộng gã gom được một trăm sáu mươi bảy chuyên pháp bảo và pháp khí chống lại thiên kiếp, hai mươi món để chống lại thiên hỏa ở đợt đầu, với Cửu thiên cuồng lôi là hai mươi lăm món thì đã hao mất mười. Tuy Cửu thiên cuồng lôi diễn ra được quá nửa thời gian nhưng còn mấy đợt lôi cương oanh kích, giữ được càng nhiều, tỷ lệ thành công càng cao.
Ngụy Tác vừa toàn lực kích phát Liệt khuyết tàn nguyệt và Đăng tiên pháp vực, trong tình huống nguyên khí cực kỳ hỗn loạn, các loại cửu thiên lôi hỏa giằng xé, nguyên khí uy năng yếu ớt thì Liệt khuyết tàn nguyệt và Đăng tiên pháp vực chưa tới chỗ lôi quang tiền đã tan tành.
Với thiên kiếp, thuật pháp tựa hồ không hữu dụng bằng pháp thuẫn hoặc thai thể pháp bảo.
"Choang!"
Mắt Ngụy Tác ánh lên, vung tay lấy ra một kim sắc liên đài đại pháp tọa đáy khắc tứ diện thiên tôn ném lên không.
"Oành!" "Oành!" "Oành!" ...
Ba, bốn dải lôi quang giáng xuống, kim sắc liên đài pháp tọa bị Ngụy Tác dùng để chặn mặc lục sắc quang trụ bị đánh thành kim sắc dịch thể, không chỉ nát ra mà tan chảy.
"Được, dù gì cũng hữu dụng!"
Ngụy Tác không sợ mà mừng, tế xuất kim sắc bình đài.
Lim sắc liên đài pháp tọa là Tứ thần vương pháp tọa, vật của Hoàng Thiên đạo. Gã thử coi nó thành pháp thuẫn, tuy chỉ một chốc nhưng cũng coi là hữu dụng.
Hiện tại gã đã biết thiên kiếp đáng sợ thế nào, là trận chiến tiêu hao dị thường gian khổ, nên thà rằng hao hết pháp bảo và pháp khí cũng phải giữ lại những thứ chuyên môn chống lại thiên kiếp để dùng về sau.

Chương 1158: Huyền diệu trong thiên kiếp

Như hai người dùng đồ ném nhau xem ai có nhiều hơn.
Thắng thì giữ được mạng, thua thì mất mạng, biết rõ pháp bảo và pháp khí dù phẩm giai bất phàm cũng chỉ chống được một chút nhưng không thể tiếc.
Hiện tại Ngụy Tác tế xuất kim sắc bình đài là thứ Vạn Hoàng công tử thường dùng, do yêu thú kéo, lúc tại sơn môn Hoàng Thiên đạo thì y không sử dụng mà để trong nô thú nang, mọi thứ trong đó đều thành tro, chỉ còn thứ này.
Pháp bảo này uy năng bán tiên giai nhưng Ngụy Tác tế xuất lai thì bị hơn mười đạo lôi quang oanh kích liền không chịu nổi, nát thành mấy mảnh văng đi.
"Hỏa giao xích, Thanh long phiên! Vương Vô Nhất, có thứ gì cứng thì đưa cho mỗ!"
Ngụy Tác gầm lên ấm ức, đưa một cái thước bẹt lóe hồng quang mà lá phan do thanh sắc tinh kim ti tuyến chế thành lên.Đại đa số pháp bảo và pháp khí của gã đều để chỗ bọn Cơ Nhã, may mà lần tấn công Hoàng Thiên đạo thì pháp bảo và pháp khí gom được đều giữ lại, từ Hoàng Đình tông cũng gom được thêm không ít pháp bảo và pháp khí, nên hiện giờ mới có thể thiêu đốt như đốt củi. Bất quá tình huống hiện tại thì càng nhiều thứ để xài càng tốt.
Hỏa giao xích hòa Thanh long phiên là huyền giai trung phẩm pháp bảo lấy được từ sơn môn Hoàng Thiên đạo, bất quá kích phát là hỏa nguyên vừa hóa thành hỏa giao trên sợi xích, chưa kịp chui ra là bị lôi hỏa xé tan, Thanh long phiên cũng vậy, thanh quang không thể ngưng kết thành hình.
"Chát, chát, chát!" Như mưa trút lên tàu lá chuối, chỉ sau năm, sáu tích tắc là Hỏa giao xích và Thanh long phiên thành tro.
Hỏa giao xích và Thanh long phiên bị phá, Ngụy Tác đã chuẩn bị trước lại ném thêm Ngũ lôi quyển và Kim cương di lặc – hai thứ lấy được trong sơn môn Hoàng Thiên đạo, còn Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết, Bích Tỳ tông tông chủ được gã bảo thì đưa ra năm pháp bảo. Xem ra bọn Hoàng Đạo Quân tuy độ hóa ba người nhưng vẫn để lại pháp khí cùng pháp bảo.
"À?" Lấy Ngũ lôi quyển và Kim cương di lặc vốn có thai thể không tệ ra, chân mày gã giật giật.
Gã nhận ra cùng với cuồng lôi là không ít tinh thần nguyên khí.
"Vương Vô Nhất, Bích Tỳ tông tông chủ, giúp mỗ trông Đại chư thiên tạo hóa bình! Tô Thần Huyết, các hạ phụ trách kích phát pháp bảo chống lại, chú ý giống mỗ, đừng lãng phí!"
Tích tắc đó, Ngụy Tác hạ quyết định, lấy mấy trăm pháp bảo giao cho liễu Tô Thần Huyết, đồng thời thi triển Thiên long quần tinh tôi thể thuật.
Không nhìn lôi hải kinh nhân bên ngoài, ai mà thấy Ngụy Tác lúc này tất bật cười.
Vì gã đang tất bật, đang lúc thần huyền đột phá, thần huyền hóa thân hút nhiều nguyên, đồng thời gã muốn khiến nhục thân mạnh hơn nên cũng thi triển Thiên long quần tinh tôi thể thuật hút thiên địa nguyên khí, lại không yên tâm về tâm Tô Thần Huyết, sợ y không chú ý đến các cổ điện quanh đó, nên gã lấy ra hơn nghìn viên thủy hệ yêu đơn và linh dược rồi lại uốn theo long hình tu luyện, chốc sau lại nhìn Tô Thần Huyết, chỉ dẫn mọi thứ.
"Cửu thiên cuồng lôi sắp hết rồi!"
Đột nhiên, Vương Vô Nhất bảo, Ngụy Tác lạnh mình, dừng tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật.
Vì gã không thể tính chuẩn xác thời gian, nên dặn bọn Vương Vô Nhất tính hộ.
Quả nhiên, Vương Vô Nhất vừa tắt tiếng chưa lâu, sấm sét như thùng nước thừa dần nhưng tiếng sấm trong kiếp vân dày hơn, không biết có bao nhiêu thần vương đang gõ trống, mặt đất rung không ngớt.
Ngụy Tác biết sẽ là thiên lôi địa hỏa càng mãnh liệt, liếc qua thì thoáng kinh hỉ, Tô Thần Huyết còn bốn mươi mấy pháp bảo và pháp khí.
Tuy pháp bảo và pháp khí đốt như đốt củi nhưng cấm chế quanh mình còn giữ được hai mươi lăm pháp bảo và pháp khí để chống lại đợt thứ này này trừ mười một món đã dùng thì vẫn còn tới mười bốn.
"Ầm!"
Mười mấy tích tắc sau, ngọn lửa chói mắt đến mức khó tưởng tượng nổi từ trên không giáng xuống, dải sáng khiến tất cả nhức mắt này lớn cỡ mặt bàn, do Cửu thiên lôi cương và thiên hỏa tụ lại.
"Được lắm, các vị Hoang tộc đại ca, đa tạ các vị!"
Ngụy Tác lại hú vang, mặt đất rung lên, phía ngoài sơn cốc sập xuống, rừng rực vô số hắc hỏa, ngưng thành đủ hình dạng quỷ quáit nổ tung nhưng trong sơn cốc trừ không ngừng chấn động thì không hề sụp xuống. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Qua ghi chép lấy được, gã biết lần này là Thiên lôi địa hỏa, không chỉ thinh không trút xuống lôi cầu, hỏa mạch cũng bị dẫn động, phun ra vô số hắc sát hỏa khí, thượng hạ giáp công, khiến tu sĩ như đứng trên miệng hỏa sơn chống lại thiên uy, lúc trước gã đã bày ra trấn địa cấm chế nhưng xem ra phe Hoang tộc còn bố trí đại cấm trấn áp địa khí cao minh hơn nhiều, địa mạch thành như tấm thép!
"Tô Thần Huyết, dừng tay!"
Chưa kịp mừng, Ngụy Tác tròn mắt.
Tô Thần Huyết liên tiếp tế xuất hai pháp bảo, bị một thổi vào là tan như tuyết băng.
Hắc sát hỏa khí tỏa đi, nhiệt lực khiến thai thể pháp bảo thông thường khó chống nổ, thêm nhiệt lực của lôi cầu thiên hỏa thì pháp bảo vừa còn chống nổi lại thành dụng.
"Biến thái cỡ này thì thật không để người ta sống nữa!"
Ngụy Tác cũng hết cách, đành đem mười bốn món vừa tiết kiệm được và hai mươi món tiết kiệm được từ đầu ra dùng. Lúc đó gã chỉ có thể cảm tri tối đa được trăm dặm, nhưng tiếng thần thiết nổ vang và tiếng sụp đổ liên hồi cho thấy trong sơn cốc có nhiều tử đồng cổ điện sập xuống.
"Lần này hết cách rồi, đành tiêu hao pháp khí cùng pháp bảo chuyên môn chống lại thiên hỏa, thiên lôi vậy. Tiếp theo là Vẫn tinh thiên hàng, vẫn thạch trong hư không loạn lưu bị nguyên khí kéo xuống, Vẫn tinh thiên hàng có lực xuyên rất lớn, mỗi đạo đều như trường mâu của thần ma, pháp bảo và pháp khí thông thường cũng có tác dụng, cứ đem ra chống lại."
Ngụy Tác thoáng nghĩ rồi bỏ luôn ý định tiết kiệm pháp khí cùng pháp bảo chống lại thiên kiếp, ba mươi lăm món tiết kiệm được và ba mươi mốt món được tính sẵn cho đợt này đều giao cho Tô Thần Huyết để chú ý sử dụng như trước. Gã toàn lực bổ sung nguyên khí mà thần huyền pháp tướng cần, đồng thời Thiên long quần tinh tôi thể thuật hút tinh thần nguyên khí tu luyện.
"Tinh thần nguyên khí kinh nhân thế này, thần huyền biến hóa thật quá huyền diệu!"
Ngụy Tác cảm giác rõ tinh thần nguyên khí trong vạn dặm còn hơn Phong Ngô Thương toàn lực phát động thuật pháp, nồng độ còn tăng với tốc độ kinh nhân. Cảm giác này như nối thông mặt đất với chín tầng trời, không cần cả quá trình thiên kiếp, chỉ cần hai, ba lần tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật như thế này thì nhục thân tu vi tất tăng cao.
Huyền diệu nhất thì chỉ Ngụy Tác hiểu được, những ghi chép về thiên kiếp đều không nhắc tới, thần huyền pháp thân của gã hút nhiều nguyên khí, đồng thời hút cả tinh thần nguyên khí, tinh thần nguyên khí vừa tăng cường thần huyền pháp thân thì tựa hồ khiến quá trình thần huyền pháp hút nguyên khí chậm lại.
Ngụy Tác trước kia dù là lúc kim đơn đột phá hay thần huyền đột phá, tuy hút nguyên khí kinh nhân, hình thành thiên địa dị tượng nhưng chỉ trong tích tắc, có điều hiện giờ gã nhận ra thần huyền đột phá thì lại kéo dài như thiên kiếp, thiên kiếp kết thúc thì thần huyền mới hoàn thành đột phá.
Chống lại thiên kiếp, tức là chống lại thiên địa ý chí, so kè tiêu hao, nhưng vô hình trung thì đột phá và thiên kiếp lại là một, khiến Ngụy Tác hoài nghi thiên địa phải chăng cũng có nhân tính, cố ý áp chế gã, đề phòng gã đột phá xong thì thần thông tăng cao, tỷ lệ thành công chống lại thiên kiếp cao hơn.
"Thiên lôi địa hỏa sắp tan rồi." Ngụy Tác không rõ đã bao lâu, đột nhiên giọng Vương Vô Nhất vang lên.
"Chỉ còn ngần ấy?" Ngụy Tác liếc Tô Thần Huyết là chật chật nuốt nước bọt, gã giao thêm cho Tô Thần Huyết ba mươi lăm món, cộng lại là sáu mươi sáu pháp khí, hiện tại chỉ còn chín món.

Chương 1159: Đại năng Hoang tộc thét lên

Ngụy Tác thấy kiểu tiêu hao này quá đáng sợ, nhưng nếu các đại năng từng độ kiếp hoặc đã độ kiếp xong thấy thế, tất sẽ tắt tiếng.
Tuyệt đại đa số đại năng độ kiếp đến giai đoạn thiên lôi địa hỏa đều cực kỳ gian khổ, thậm chí phải dựa vào nhục thân và linh dược mà cũng khó tránh bị thương, Ngụy Tác hiện tại không chỉ giữ lại được pháp bảo và pháp khí ở giai đoạn này mà còn giữ được cả cấm chế ở mấy cổ điện, chỉ mới bị tiêu hao, chưa đến độ phải liều mạng.
Bất quá khó trách, Hoang tộc bố trí nơi này, cấm chế còn hơn đại năng chuẩn bị cho độ kiếp.
Tu đạo giới đã vạn năm không ai dẫn động thiên kiếp, tương đương với những thứ để độ kiếp trong cả vạn năm đều tụ vào tay gã.
Đại năng độ kiếp xưa nay không thể gom được ngần ấy pháp bảo và pháp khí thích hợp chống lại thiên kiếp!
Hiện tại nhược điểm duy nhất của Ngụy Tác là thiếu kinh nghiệm, không hiểu thấu thiên kiếp như thượng cổ đại năng, cũng không tìm được nhiều ghi chép liên quan, không thì gã sẽ chuẩn bị nhiều pháp bảo có thai thể rắn chắc hơn.
"Oành!"
Tích tắc sau, tiểu thuyền pháp bảo nổ tung, Tô Thần Huyết bớt đi một pháp bảo và pháp khí.Kiếp vân như đại lục ép xuống lại biến hóa, lôi hỏa và hắc sát địa hỏa bay tứ tung chợt thưa đi, màu của kiếp vân từ đỏ đậm thành rực rỡ đủ màu, yêu dị khôn tả.
Ngụy Tác biết là Vẫn tinh thiên hàng còn đáng sợ hơn, thừa cơ lôi hỏa thưa thớt thì gã nhìn quang trong tầm mắt, quang hoa từ dưới đất bớt đi một nửa, chửng tỏ tử đồng sắc cổ điện trong sơn cốc bị hủy hoại một nửa.
"Nhục thân của ta e là đứng im cho Hắc Bồ Đề thiên mẫu na dùng mọi cách cũng không thể lay động."
Đồng thời Ngụy Tác thử phát một đạo Duy ngã tâm kiếm, chém lên tay.
Từ lúc Trưởng Tôn thế gia lão tổ bố trí xong Tứ phương vân giới cấm rồi chết, đến khi thiên kiếp bắt đầu là gã dùng Vạn cổ thánh vương kinh được tám thần văn, diễn ra Thiên lôi địa hỏa là gã toàn lực thi triển Thiên long quần tinh tôi thể thuật hút tinh thần nguyên khí tu luyện, thu lợi vô cùng, nhận ra nhục thân như được rèn giữa, tăng thêm một cấp, trừ phi tự dùng nhục thân đánh mình chứ chỉ uy năng thuật pháp không thể gây ra thương tổn.
"Đến rồi! Tô Thần Huyết, dừng tay!"
Đột nhiên, kiếp vân vang lên tiếng rít chói lói, như có thứ gì từ thinh không cực xa kéo tới, Ngụy Tác cũng hơi đau, bọn Vương Vô Nhất thậm chí kêu lên thê thảm, dùng chân nguyên che kín tai.
"Xoạt!"
Kiếp vân đột nhiên xuất hiện một lỗ thủng, lóe lên quang trụ.
Quang trụ hoàn toàn do không khí bị ép lại hình thành.
Tích tắc đó, một đạo diễm quang với tốc độ khó tưởng tượng nổi bắn xuống.
Diễm quang là một viên vẫn thạch rực cháy, trông như cái dùi!
"Toàn lực giữ mỗ giữ Đại chư thiên tạo hóa bình!" Thấy đạo diễm quang, Ngụy Tác trước mắt tối sầm, nghiến răng kêu ro.
Gã vừa thử nhục thân, cảm thấy hơi đắc ý, thầm nhủ nếu nhẹ nhàng qua được lớp này, tôi luyện nhục thân thì sẽ tương đương với một món thần binh, đủ chống lại uy năng bán chân tiên của Tứ tí hoang tộc đại năng. Nhưng gã đành bỏ ngay ý đinh, tốc độ của vẫn thạch khó tưởng tượng nổi, thần thức của gã còn tạm bắt kịp chứ bọn Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết không thể, bảo họ dùng pháp bảo và pháp khí đáng che chắn hộ là bất khả thi.
Cũng như trước, đạo diễm quang thứ nhất giáng xuống, kiếp vân biến thành tổ ong, vô số vẫn thạch đủ kích cỡ, tốc độ hơn hẳn cực hạn phản ứng của thần huyền đại năng, cùng lôi hỏa kinh nhân xung kích xuống. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Không xong!"
Ngụy Tác quét thần thức, chuẩn bị kích phát pháp bảo chặn thần kiếm vẫn thạch, tức thì biến sắc.
Nhiều tinh quang thấp thoáng, tốc độ còn hơn vẫn thạch, như những mũi kim nhỏ chọc tới, Ngụy Tác còn đỡ, tuy tê dại, chân nguyên và khí huyết lưu động hơi bị ảnh hưởng, nhưng Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết, Bích Tỳ tông tông chủ thì ré lên, thậm chí trên mình bốc khói.
Cùng vẫn tinh giáng xuống là không chỉ vẫn thạch tốc độ cực kỳ kinh nhân, còn vô số tinh thần nguyên khí, tinh thần xạ tuyến, đủ sát thương thần huyền đại năng!
"Vu thần nữ nói thứ này có thể hữu dụng!" Ngụy Tác vung tay lấy hỗn kim sắc tàn phiến cỡ gian phòng ra che phía trên gã và bọn Vương Vô Nhất.
Hỗn kim sắc tàn phiến lấy được từ tay Lâm Phong Hoa, Vu thần nữ cũng có một mảnh, nàng ta cho biết đây có thể là mảnh vỡ của của vô thượng pháp bảo từ viễn cổ tu đạo giới thường dùng để ngao du thái hư, xuyên qua tinh không nên có thể ngăn được tuyệt đại đa số tinh thần nguyên khí.
"Quả nhiên khả dĩ!" Tế xuất hỗn kim sắc tàn phiến, Ngụy Tác nhận ra tinh thần xạ tuyến đều bị ngăn lại, không hề chiếu xuống chỗ bọn Vương Vô Nhất. "Hả!" Nhưng rồi gã suýt thổ huyết mắng to vì tử đồng sắc cổ điện kích phát mặc lục sắc quang trụ đã không chống nổi, quang trụ tan đi thì cổ điện cũng tắt quang hoa, xuất hiện vết nứt.
Mắng thì mắng, Ngụy Tác không dám dừng, nếu uy năng phản kích của các đại cấm tổn hủy thêm thì cổ điện có kích phát linh quang quang tráo nhưng không chịu nổi, lúc đó sẽ phải dựa vào chính mình, nên vừa buột miệng mắng là gã tế xuất một cái lò hương che cho một tử đồng sắc cổ điện đang nguy ngập.
"Lực xuyên thấu đáng sợ thế này! Mỗi đạo vẫn tinh tương đương với ra thần quang do thần huyền đại năng phát!" Ngụy Tác tế xuất pháp bảo hình lò hương lấy được từ Hoàng Đình tông ra, uy năng huyền giai trung phẩm, thai thể là đỉnh cấp tinh kim Yên chi kim hiếm có nhưng với chặn bốn đạo vẫn thạch thì đã bị xuyên qua.
Bọn Trưởng Tôn Cảnh, Trưởng Tôn Tiểu Như và Hoàng Đạo Quân Giá cách thiên kiếp mấy trăm dặm quan sát cũng chấn động không nói thành lời.
Thinh không như nát vụn, chỉ thấy vô số lưu quang bắn xuống liên hồi, cơ hồ hình thành một màn sáng, mặt đất bị cắt phảng từng lớp, hóa thành phù thổ, phù thổ lại bị thổi tan không còn gì.
"Sao thế?"
Từ lúc Ngụy Tác dẫn động thiên kiếp đến giờ đã gần ba tuần hương, phạm vi thiên kiếp bao trùm quá rộng nên các tu sĩ ở gần có thể thoáng thấy chỗ thiên kiếp và đều ngẩn ra vì sợ.
...
"Đừng có biến thái như thế!" Trong thiên kiếp, Ngụy Tác muốn khóc mà không có nước mắt.
Trong kiếp vân có vẫn thạch như thần kiếm đâm xuống, không cần bọn Vương Vô Nhất tính thời gian, gã cũng biết Vẫn tinh thiên hàng sắp kết thúc.
Gã đã tiêu hao hết những pháp bảo có thai thể tạm được, gom từ Hoàng Thiên đạo, Hoàng Đình tông, pháp bảo và pháp khí chống lại thiên kiếp và hai mươi sáu món chuẩn bị sẵn cho đợt này cũng hết, vì pháp khí cùng pháp bảo để ngăn chặn Cửu thiên âm phong và âm lôi nguyên khí khác hẳn nên gã thậm chí đem ra dùng trước mấy món để chặn Kim phong hỏa tuyến thì mới qua được, giữ cho mấy Hoang tộc đại cấm không tan.
Kiếp vân lại biến hóa.
Kiếp vân rực rỡ biến thành xám xịt, như một vùng đất ép lên sơn cốc.
Thinh không mờ đi, biến thành màu lam thẫm.
"Ô ô ô ô..." Tiếng gió như từ tinh không vọng về.
"Chát!" "Chát!" "Chát!" Từng tia sét lóe hôi quang và bạch quang từ trên không như dây leo lan đi, không rơi xuống ngay mà tụ lại trên không, hình thành các loại hình dạng, có tia hình thần thú nhưng đại đa số là quang nhân.
"Thần thú hình thiểm điện, nhân hình thiểm điện, âm phong này... Độ kiếp! Có người độ thiên kiếp! Trời ạ, vạn năm nay, sau cùng cũng có tu sĩ dẫn động thiên kiếp!"
Trong các tu sĩ ở ngoài cũng có tiền bối kiến thức bất phàm hiểu ra, không nén được mà ré lên như phát cuồng.
"Sao mà ngăn được?!" Ngụy Tác cũng nhợt nhạt mặt mày.
Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết, Bích Tỳ tông tông chủ cũng run lên, không phải vì sợ và vì lạnh.
Cả sơn cốc là một cơn mưa u lam sắc quang nhận.
Nhiệt độ trong sơn cốc giảm đến mức ngang với băng hàn pháp vực, Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết cơ hồ không lưu chuyển nổi chân nguyên và khí huyết.
Ngụy Tác vừa kích phát một pháp khí chuyên môn chống lại Cửu thiên âm phong nhưng chỉ mấy chục tích tắc là bị hủy.
Trừ Cửu thiên âm phong còn nhân hình và thú hình thiểm từ kiếp vân chui ra.
Số pháp bảo và pháp khí Ngụy Tác chuẩn bị chỉ còn hai mươi món, theo tình huống thông thường thì cấm chế quanh đó khó còn.
"A!"
Sơn cốc đột nhiên có vô số tiếng kêu hãi hùng.
"Cấm chế đó không chống nổi nữa!" Ngụy Tác biết tử đồng cổ điện của Hoang tộc đại năng sắp sập.

Chương 1160: Lò sát sinh mang tên thiên kiếp

Ngụy Tác đoán không hề sai.
Tử đồng cổ điện có các Hoang tộc đại năng là nơi có uy năng phòng ngự mạnh nhất.
Nhưng chống lại liền bốn đợt, lam sắc thần văn bao quanh tử đồng cổ điện bắt đầu tan đi, mọi Hoang tộc đại năng chìm vào hoảng sợ.
"A!"
Một Hoang tộc đại năng chỉ có hai tay nhưng mọc cánh đen chợt suy sụp tâm lý, rực tử hắc sắc thần quang, hình thành một quang cầu, từ trong tử đồng cổ điện sắp sụp lao ra, định chạy khỏi phạm vi thiên kiếp.
Nhưng không đầy năm trăm trượng, tử hắc sắc quang cầu bị Cửu thiên âm phong chém tan, Hoang tộc đại năng đó bị đông cứng rồi tan thành tro."Ngu xuẩn!"
Bát tí Hoang tộc đại năng vỗ tám cánh tay lên không khí, thần quang lấp lánh, tựa hồ Hoang tộc đại năng kia không bị Cửu thiên âm phong đánh chết thì lão cũng lấy mạng y, "Trong thiên kiếp, thần thức đều bị uốn cong, dù lao thẳng thì cũng thành vòng, một vạn dặm tương đương với mấy vạn dặm lúc bình thường, ngươi lao như thế mà thoát thì còn là thiên kiếp hả?"
"Làm sao bây giờ?" Mấy Hoang tộc đại năng ré lên.
"Còn gì nữa, thay nhau dốc sức chống lại!" Bát tí Hoang tộc đại năng dùng ánh mắt sát nhân nhìn mấy đại năng kêu gào, cùng lúc tử đồng cổ điện sập xuống.
"Ngươi! Ngươi! Cả ngươi! Mau toàn lực xuất! Còn lại nghe theo hiệu lệnh của ta!" Tử đồng cổ điện sập xuống, Bát tí Hoang tộc đại năng gầm lên, chỉ vào ba Hoang tộc đại năng.
"A!"
Ba Hoang tộc đại năng đó không sung sướng gì, một người nát ngực, hai người không còn tí huyết nhục nào, dù qua được thiên kiếp thì cũng không hiểu có chống nổi thương thế và đủ nguyên khí sống tiếp không, nên cả ba rống lên, hai người phát ra màn sáng, đỉnh đầu một người lóe quang, bản mệnh pháp bảo như cái đĩa bằng huyền thiết bay lên.
"Âm lôi này có thể truy tung khí tức tu sĩ! Sao mà chặn được!"
Đồng thời, Ngụy Tác càng nhợt nhạt, Cửu thiên âm phong có vẻ thưa hơn lôi hỏa, tinh thần xạ tuyến cũng bị hỗn kim sắc tàn phiến chặn lại, xem ra thứ lợi hại hơn thì nó cũng chặn được. Nhưng quan trọng là Cửu thiên âm phong giáng xuống nhân hình thiểm điện và thú hình thiểm điện lại như vật sống, chia làm hai, một lao vào phía gã, một đổ về xa hơn.
Ngụy Tác biết nguyên khí dao động của thị tu sĩ và pháp có sức hấp dẫn nhân hình thiểm điện và thú hình thiểm điện như nam châm hút sắt. Làn còn lại khẳng định là phe Hoang tộc đại năng đang chống cự, không phải sấm sét kiểu này có sinh mệnh, biết truy tung địch thủ.
Nhưng lúc đó uy lực mỗi nhân hình thiểm điện và thú hành thiểm điện thậm chí còn hơn lôi cầu, tích tắc là mấy chục dải hoặc cả trăm dải lóe qua, sao có thể ngăn nổi.
Cứ thế này đừng nói hai mươi pháp khí cùng pháp bảo chuẩn bị sẵn, dù sáu mươn món cũng không chống nổi!
"Không biết Đại thành khi thiên kinh có thể thu hút luồng sét biến thái này không!"
Ngụy Tác cũng hết cách, hai tia ngân sắc thần quang từ sau lưng bay ra, hóa thành hai phân thân bắn đi.
Hai phân thân lao ra, nhân hình thiểm điện và thú hình thiểm điện bị hút tới quá nửa!
"Được rồi!"
Ngụy Tác sáng mắt.
"Keng!" "Keng!" "Keng!"
Tốc độ thi pháp của gã vượt cực hạn bình thường, phân thân bay ra liên tục.
Tuy thi triển Đại thành khi thiên kinh sẽ không ngừng tiêu hao chân nguyên và khí huyết, như cắt một chút sợt thịt ra, với tình huống hiện tại thì không đáng gì.
"Ha ha! Sấm sét này dù gì cũng không phải vật sống, bị nguyên khí dao động kịch liệt hấp dẫn!"
Ngụy Tác cũng há miệng vì phân thân lao ra thì nhân hình thiểm điện và thú hình thiểm điện đang xô đến quang tráo chỗ gã lại tản đi, có khi va vào nhau hoặc va vào Cửu thiên âm phong mà tan thành lôi cương khí tức.
Cửu thiên âm phong uy lực đại giảm, đối với Ngụy Tác thì qua được lớp này. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Các vị có nhiều sét như thế chứng tỏ còn chống nổi, vậy thì nên giúp tiểu đệ thêm chút nữa, hắc hắc." Thấy chống chọi được, Ngụy Tác trở nên nhăn nhở, đảo mắt thi triển Đại thành khi thiên kinh, tách phân thên lao về phía các Hoang tộc đại năng.
Trong thiên kiếp, thần thức và uy năng đều bị uốn cong, Ngụy Tác hiện tại muốn phát uy năng đánh tới cũng không trúng, nhưng quan trọng là nhân hình thiểm điện và thú hình thiểm điện bị nguyên khí dao động thu hút, phân thân lao ra thì dọc đường đã bị đánh tan nhưng sấm sét bị dẫn đến gần chỗ các Hoang tộc đại năng, ùa tới như ong vỡ tổ.
"A! A! A!"
Ngụy Tác nhẹ nhàng hẳn, lại nhân thể thừa gió bẻ măng, coi như nhà mình nhiều chuột thì đào lỗ trên tường nhà hàng xòm rồi dùng bánh thị dẫn sang, phe Hoang tộc đại năng triệt để điên cuồng. Vốn nhân hình thiểm điện và thú hình thiểm điện đều là âm lôi mang theo tinh thần chân hỏa, hai loại uy năng cực lãnh cực nhiệt cùng với sấm sét nổ vang, chống đỡ không dễ tí nào, giờ đột nhiên nhiều hẳn lên thì ai cũng xanh lét mặt mày.
"A!" Một Tứ tí hoang tộc đại năng tế xuất bản mệnh pháp bảo hình kim sắc bài ra bị đánh nát, thân thể nổ tung như gỗ mục, sinh cơ tắt ngóm, hao tổn quá mức mà chết.
"Sao lại thế!" Bát tí Hoang tộc đại năng kêu lên không dám tin, cách một tiếng, làm nát nền đất. Chỉ một thoáng, đã đổi đến toán thứ ba mà Cửu thiên âm lôi còn nhiều hơn khiến người từng trải thiên kiếp như lão không thể hiểu nổi.
Toán Hoang tộc đại năng này tu vi với tu đạo giới hiện tại thì đều nghịch thiên nhưng chiến lực tối đa khôi phục được ba bốn phần mười, so với Ngụy Tác còn một điểm kém hẳn là không có pháp bảo, trước khi bị phong ấn thì các Hoang tộc đại năng khác đã lấy hết ra đại chiến cùng Linh tộc, để chống lại thiên kiếp thì đành dựa vào tu vi và bản mệnh pháp bảo.
"Ngươi! Ngươi! Cả ngươi! Xông lên!" Bát tí Hoang tộc đại năng hết cách, gọi ba Hoang tộc đại năng khác bù vào, xem ra không chỉ thuần túy và Ngụy Tác và thiên kiếp đua tiêu hao mà có tới ba phe cùng đua tranh.
"A!" Một Hoang tộc đại năng toàn lực thi pháp chợt nứt mi tâm, thương thế vỡ ra, bạch sắc thần quang tỏa khắp toàn thân, y tan thành từng mảnh màu lam.
"Phù!" Một Hoang tộc đại năng đang điều tức vì quá hư nhược, không chịu nổi uy năng chấn động và tinh thần nguyên khí nên gục ngã.
...
Thiên kiếp đối với các Hoang tộc đại năng đã biến thành một lò sát sinh tập trung, mỗi tích tắc qua đi là có một Hoang tộc đại năng xuất thế đủ dọa chết không biết bao nhiêu tu sĩ lại mất mạng, khó khăn lắm mới qua được sáu, bảy vạn năm, chưa kịp oai hùng thì đã chết ở đây.
"Tiểu tử, ta phải xé xác ngươi!" Tứ tí hoang tộc đại năng cầm lam sắc thần dược gần như nát lòng, không sao ngờ nổi một tiểu nhân vật trong mắt y lại dồn tất cả vào cảnh này!
"Ha ha ha... Phân, phân, phân thêm này, bay đi, bay đi, bay vào bụi hoa nào. Cửu thiên âm phong đừng đến, nhân hình thiểm điện a, thú hình thiểm điện ađến thêm đi."
Lúc đó mà các Hoang tộc đại năng thấy dáng vẻ Ngụy Tác thì e giận đến chết mất quá nửa, vì gã vừa thi triển Đại thành khi thiên kinh vừa hầm hừ.
Trong thiên kiếp mà còn như thế, Ngụy Tác là đầu tiên trong mấy vạn năm nay, dù Linh Lung Thiên thấy cũng sẽ muốn cho gã một cước.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau