THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1151 - Chương 1155

Chương 1151: Đối mặt Hoang tộc đại năng

"Cổ ngữ quả không lừa lão phu, đúng là đại loạn xuất đại năng, anh hùng xuất thiếu niên."
"Tiền bối, cảnh giới cao hơn tại hạ nhiều, tại hạ không nhận ra." Ngụy Tác vỗ mông ngựa rồi hỏi, "Tiền bối thấy có thể đối phó được tứ tí vực ngoại thiên ma không?"
"Cùng lắm lão phu chỉ gần đạt thực lực Thần huyền ngũ trọng điên phong, đơn đấu thì không phải đối thủ của vực ngoại thiên mà chỉ cầm chân được." Trưởng Tôn thế gia lão tổ bảo Ngụy Tác.
"Uy năng này duy trì được bao lâu?" Ngụy Tác hỏi thẳng, vô hình trung hỏi lão tổ đó còn sống được bao lâu.
"Tối đa mười ngày, sau đó tuy còn thêm được mấy ngày nhưng uy năng tan dần, sẽ không giúp được gì cho các hạ nữa." Trưởng Tôn thế gia lão tổ đã rũ bỏ tất cả, dù diệt được Hoang tộc đại năng cũng không mong sống sót, giờ cùng Ngụy Tác liên thủ nên không giấu.
"Công pháp của các hạ đích xác nghịch thiên, nửa canh giờ nữa sẽ đạt Thần huyền tứ trọng điên phong." Ngừng lại đoạn Trưởng Tôn thế gia lão tổ lại nói."Nửa canh giờ sau, tiền bối cùng mỗ vào trong liều mạng, thế nào?" Ngụy Tác hỏi Trưởng Tôn thế gia lão tổ.
"Nửa canh giờ sau sẽ vào? Ngụy đại ca định làm gì?" Trưởng Tôn Tiểu Như giật nảy mình.
Trưởng Tôn thế gia lão tổ mắt bắn thần quang, hiểu ý ngay, "Các hạ định thử xem chúng ta có diệt được vực ngoại thiên ma, xem các vực ngoại thiên ma đang khôi phục nguyên khí và liệu thương có còn chiến lực không?"
"Mẹ nó chứ, đáng sợ thật." Ngụy Tác rùng mình nhìn các Hoang tộc đại năng nhưng vẫn gật đầu. Gã phải thử, nếu các Hoang tộc đại năng còn chiến lực thì vào là phải phát động thiên kiếp ngay, càng vào chậm càng dễ bị giết, hiện tại dù gì cũng còn một lão tổ giúp sức.
Nếu như có thể giết được Tứ tí hoang tộc đại năng và có chỗ trong đó, gã thậm chí có thể bố trí đại cấm, tỷ lệ thành công ngăn được thiên kiếp sẽ cao hơn. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Được, nửa canh giờ nữa lão phu sẽ cùng vào liều mạng." Trưởng Tôn thế gia lão tổ càng nhìn Ngụy Tác càng thuận mắt, thậm chí mỉm cười, "Thừa cơ lúc lão phu toàn thịnh còn có thể giúp các hạ chặn thần thức tra xét khiến chúng không biết mối liên hệ giữa các hạ và thiên kiếp."
Trưởng Tôn thế gia lão tổ dù thành công hay không cũng sẽ chết, vốn đã sống không biết bao nhiêu năm, việc gì cũng từng trải qua nên vẫn cười được, còn Ngụy Tác thì không thể.
Gã biết tuy chỉ thăm dò nhưng thành bại đều là đây, vào đó mà bị đối phương diệt gọn thì đúng là không còn gì.
"Được." Trưởng Tôn thế gia lão tổ quan sát không sai, không đầy nửa canh giờ, Ngụy Tác dừng Thủy hoàng phệ nhật quyết, đã đạt Thần huyền tứ trọng điên phong, khí thế như sắp bạo phát, tựa hồ có thứ gì đó khổng lồ sắp từ thể nội dâng lên, khí tức sôi trào, dù gã dùng thuật pháp, cộng thêm Trưởng Tôn thế gia bày cấm chế cũng không ngăn nổi, khiến vân khí trên không biến ảo, Tứ tí hoang tộc đại năng đang bận bịu trong hắc sắc quang khung chứ ở ngoài tất phát hiện có người ẩn thân.
Dược lực Thiên nguyên thần đơn đúng như Ngụy Tác dự tính, còn lại cỡ nửa quả trứng chim câu, gã không thu lại mà nắm trong tay. Gã đếm kỹ pháp khí cùng pháp bảo chống lại thiên, cộng thêm số Trưởng Tôn thế gia dốc lực tìm về, tổng số một trăm sáu mươi mấy món, theo đặc tính mà phân thành sáu nạp bảo nang.
Tất cả pháp khí cùng pháp bảo, cộng số lượng kinh nhân thủy hệ yêu đơn và linh dược bọn Hoàng Đạo Quân mới đưa tới và của cả Trưởng Tôn thế gia, Ngụy Tác đều mang theo.
Nếu vào mà thấy không ổn thì gã sẽ liều mạng, luyện hóa nốt Thiên nguyên thần đơn, trực tiếp dẫn động thiên kiếp. Lúc đó thần huyền đột phá, cần bổ sung lượng nguyên khí kinh nhân.
"Liều thôi!"
Chuẩn bị xong xuôi, Ngụy Tác lại nhìn vào pháp kính, kết quả càng nhìn càng mất dũng khí, trong tử đồng sắc đại điện đã có ba mươi mấy Hoang tộc đại năng rời quan tài, ai nấy xếp bằng, quả thật quần ma loạn vũ, nhìn cũng đủ rùng mình, gã nghiến răng gật đầu với Trưởng Tôn thế gia lão tổ rồi lao về hắc sắc quang khung.
Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết, Bích Tỳ tông tông chủ theo sau Ngụy Tác, bọn Hoàng Đạo Quân không vào, với Hoang tộc đại năng thì thêm một thần huyền đại năng coi như thêm một cái thuẫn thịt, không nên cho bằng hữu vào tìm cái chết.
"Ngụy đại ca, nhất định phải quay về!" Trưởng Tôn Tiểu Như thấy Ngụy Tác lướt đi đỏ mắt lên nói.
Ngụy Tác ngoái lại cười kiểu cao thủ nhưng mặt cứng đơ, gã cũng thấy mình cười không có tí phong phạm cao thủ nào, khó coi hơn khóc.
"Thế nào, Ngụy tiểu hữu có vẻ rất sợ hãi nhỉ." Trưởng Tôn thế gia lão tổ đi trước chợt nói.
"Thật ra mỗ sợ chết được." Ngụy Tác thấy có diễn kịch giỏi đến đâu lúc này cũng không giống nên nhăn nhó.
"Sợ mà còn đi, Ngụy tiểu hữu, lão phu bội phục dũng khí của tiểu hữu."
"... Tiền bối nói có hàm ý quá."
Lao đi như điên một lúc, Ngụy Tác dẫn bọn Vương Vô Nhất và người Trưởng Tôn thế gia đến phía trên hắc sắc quang khung.
Giờ đã nhìn rõ bên dưới là một sơn cốc, hắc sắc quang khung khổng lồ tựa cái bát úp ngược kinh rợn. Theo tin của Trưởng Tôn thế gia, hắc sắc quang khung vốn ẩn đi nhưng Tứ tí hoang tộc đại năng đến thì không hiểu dùng cách gì mà nó nổi lên.
"Chuẩn bị xong chưa?" Đến một góc hắc sắc quang khung, Trưởng Tôn thế gia lão tổ thay đổi thần thái, trở nên dị thường trang nghiêm hỏi Ngụy Tác. Giờ không chỉ liên quan đến sinh tử của lão và Ngụy Tác mà của không biết bao nhiêu tu sĩ. Kỳ thực Trưởng Tôn thế gia lão tổ cũng có lòng riêng tư, mạc kệ sống chết của nhưng tu sĩ không quen nhưng vực ngoại thiên ma xuất thế, Trưởng Tôn thế gia sẽ chết không ít người, chưa biết chừng còn bị diệt.
"Được!" Ngụy Tác hít liền mười mấy hơi mói có thể thần, gật đầu với Trưởng Tôn thế gia lão tổ, gọi Vương Vô Nhất, Tô Thần Huyết và Bích Tỳ tông tông chủ đến.
Hắc sắc quang khung trông mịn màng như sứ nhưng Trưởng Tôn thế gia có cổ phù vào đươc thì gã không cần lãng phí lực khí thử uy năng nữa.
Trưởng Tôn thế gia lão tổ vung tay, cổ phù màu lam pha lục được kích phát, hóa thành hồng quang xung kích lên hắc sắc quang khung.
"Xẹt..." Hắc sắc quang khung vang lên tiếng như dầu nóng rơi trên sắt nung đỏ, rồi một lỗ thủng đủ cho hai, ba người đi vào xuất hiện.
Ngụy Tác không hề do dự, ra hiệu cho bọn Vương Vô Nhất rồi cùng Trưởng Tôn thế gia lão tổ lướt vào theo.
"Oành!" Ngụy Tác chưa kịp nhìn rõ cảnh tượng, nguyên khí dao động dấy lên, ma uy ngút trời cuốn tới.
Bọn Ngụy Tác đi vào, khó trạnh bị Hoang tộc đại năng phát hiện!
Đồng thời, cảm giác mát lanh bao lấy toàn thân gã.
Đấy là Trưởng Tôn thế gia lão tổ phát ra bí thuật, thần hồn chi lực kỳ dị bao lấy Ngụy Tác và lão, cách tuyệt thần thức uy áp.
"Là ngươi, không ngờ ngươi tự tìm đến!"
Giọng nói kinh hỉ vang lên từ xa, Ngụy Tác đã nhìn rõ cảnh tượng.
Trông còn kinh hãi hơn từ bên ngoài, từng tòa tử đồng sắc cổ điện đều khổng lồ, diện tích năm, sáu trăm trượng như những hòn núi nhỏ dày đặc, toát lên khí thế khắc hẳn phổ thông tu sĩ, không khác nào ma vật nằm dưới đất.
Lam sắc quang hoa từ một tử đồng sắc cổ bắn ra, là Tứ tí hoang tộc đại năng!
Bên ngoài hắc sắc quang khung, bọn Trưởng Tôn Cảnh đều nín thở, nhìn rõ Tứ tí hoang tộc đại năng để thần dược lại cổ điện, lao ra đối diện bọn Ngụy Tác.
"Lần trước ngươi thoát, lần này đừng mong." Ngụy Tác xưa nay chỉ sợ khi chưa vào cuộc, còn vào cuộc thì lãnh tĩnh hơn bất cứ ai, lần trước cắm cổ chạy nhưng lần này thập phần vô sỉ, kêu to với Tứ tí hoang tộc đại năng.
"Ha ha, tiểu tặc dẻo miệng, ta bắt ngươi để xem nhất thân tu vi có được từ đâu." Tứ tí hoang tộc đại năng ngẩn ra rồi cười vang, độn quang lóe lên mấy lần. "Chát!" Như có vô hình lãnh điện chém vào thức hải Ngụy Tác.

Chương 1152: Đạp vào mặt ngươi

Ngụy Tác và Tứ tí hoang tộc đại năng đã giao thủ một lần, biết cự ly thi pháp của y ít nhất gấp đôi mình, nên thấy y lao ra thì thi triển "Bất động minh tâm" được nữ tử rực rỡ truyền cho, chuyên môn chống lại thần thức sát phạt. Như Lai thần mang của Tứ tí hoang tộc đại năng xung kích vào ý thức thì gã thấy uy lực tựa hồ giảm đi gần nửa, xem ra Trưởng Tôn thế gia lão tổ thi triển bí thuật thì không chỉ ngăn được thần thức của đối phương tra xét mà còn chặn được thần thức sát phạt.
Như Lai thần mang uy đại giảm năng, giáng vào ý thức gã thì như tấm kính đập lên tinh thạch, bị chặn đứng lại.
Ngụy Tác đừng nói đau đớn, dù buồn nôn cũng không.
"Oa ha ha ha" , Ngụy Tác hớn hở. "Mỗ không sao, để dụ y ra." Y nhanh chóng truyền âm cho Trưởng Tôn thế gia lão tổ rồi kêu lên thê thảm, ôm đầu lăn lộn.
"Khẩu khí không nhỏ, nhưng không chịu nổi một đòn, lẽ nào ngươi tưởng mang theo mấy tên tôm tép đến thì là đối thủ của ta?" Thấy Ngụy Tác "thống khổ vô cũng", Tứ tí hoang tộc đại năng cười vang, sợ gã chạy nên Như Lai thần mang lại giáng xuống, đồng thời liên tục vượt hư không.
"A!"Ngụy Tác kêu càng thê thảm nhưng thật ra thập phần kích động, tim đập ầm ầm.
Tứ tí hoang tộc đại năng lao đi cách mặt đất chừng mười trượng, xem ra bị cấm chế của hắc sắc quang khung hạn chế, cũng không kích phát cấm chế đối phó họ. Chứng tỏ Ngụy Tác suy đoán chính xác. Vị trí của Tứ tí hoang tộc đại năng tại Hoang tộc không cao, không biết cách phát động cấm chế của tử đồng cổ điện.
Nơi này năm xưa Hoang tộc và Linh tộc đại chiến, những Hoang tộc đại năng sống sót sợ Linh tộc đánh tới nên mới bày ra ngần ấy bố trí. Dù thế nào, hiện tại trừ Tứ tí hoang tộc đại năng thì trong đại điện không ai lộ diện, ít nhất Ngụy Tác không cần lo chưa dẫn động thiên kiếp đã bị đối phương lấy mạng.
"Tiểu tử, thế nào?" Ngụy Tác kêu càng thê thảm, Tứ tí hoang tộc đại năng càng đắc ý, lại cười ha ha, Như Lai thần mang giáng vào ý thức gã.
Ngụy Tác liên quan đến Linh tộc, Tứ tí hoang tộc đại năng chỉ quan tâm đến gã, những người khác không hề trọng yếu.
"Không tệ." Nhưng y tròn mắt vì đạo Như Lai thần mang thứ ba trúng Ngụy Tác mà gã không hề kêu gào càng thê thảm, mà nhe răng cười.
"A!" Y chưa kịp phản ứng thì trong óc như có sắt nung đỏ chảy vào rồi hóa thành vô số thiết thủy bắn tung.
"Ngươi!" Tứ tí hoang tộc đại năng biết là uy năng Như Lai thần mang nhưng không hiểu sao ba đòn của mình thì lẽ ra gã phải không thi triển nổi thuật pháp, sao có thể thản nhiên thế được, còn trả lại một đạo Như Lai thần mang?
"Trưởng Tôn tiền bối, đừng để y thoát!"
Ngụy Tác như uống đơn dược đại bổ, hưng phấn suýt kêu thành tiếng, Như Lai thần mang giáng trúng thì gã kêu to với Trưởng Tôn thế gia lão tổ, đồng thời Đại thừa pháp âm và Như Lai thần mang cùng ép vào Tứ tí hoang tộc đại năng.
"A!" Tứ tí hoang tộc đại năng nhăm nhúm mặt mày, kêu lên thê thảm. Đồng thời phẫn nộ vô cùng gào lên, "Ngươi tưởng uy năng Như Lai thần mang của ngươi hơn ta hả!"
Phẫn nộ gào lên đoạn Tứ tí hoang tộc đại năng lại phát Như Lai thần mang vào Ngụy Tác. "A!" Y lập tức nhận ra gã không hề hấn gì, mà bị Như Lai thần mang của gã trả lại một đòn. Nguồn: http://truyenfull.vn
Tứ tí hoang tộc đại năng dù ngốc hơn nữa thì cũng nhận ra gã có bí pháp chuyên môn khắc chế thần thức sát phạt.
"Cả ba đừng động thủ!" Ngụy Tác biến sắc bảo Vương Vô Nhất, Tô Thần Huyết và Bích Tỳ tông tông chủ đang liều mạng lao lên.
Pháp vực uy năng của Tứ tí hoang tộc đại năng còn trên cổ đế thi nhưng dù dính đòn mà chỉ động dụng Như Lai thần mang chứ không dám phát cường uy khác chứng tỏ y sợ cấm chế ở đây!
Tùy tiện một đạo đại cấm trong đó cũng tương đương với Thần huyền ngũ trọng cường uy, thậm chí chân tiên uy năng!
Trưởng Tôn thế gia lão tổ không biết đã sống bao nhiêu năm, kinh nghiệm đối địch tất nhiên không kém hơn Ngụy Tác, nhận ra nên khí tức kinh nhân nhanh chóng tan đi.
"Tiểu tử, ta sẽ khiến ngươi hối hận vì sinh ra trên đời!"
Trong mắt Tứ tí hoang tộc đại năng, Ngụy Tác chỉ là sâu kiến, giờ bị gã chơi một vố, đầu óc đau như nứt ra triệt để cuồng nộ, không phát Như Lai thần mang, mà phát động Động Hư bộ phạt, áp sát gã.
"Y định dùng nhục thân đối phó các hạ." Trưởng Tôn thế gia lão tổ nhận ra dụng ý của Tứ tí hoang tộc đại năng, nên hơi ngập ngừng. Nếu không toàn lực dốc uy năng e không ngăn được y áp sát, nhưng còn dốc toàn lực sẽ dẫn động cấm chế, hậu quả không ai có thể dự liệu. Đại cấm ở đây không cần người trấn thủ, chỉ để bảo vệ Hoang tộc đại năng trọng thương ở đây, tuyệt đại đa số gặp uy năng xung kích sẽ tự động phản kích. Đại cấm kiểu này yên lành không sao nhưng giáng vào thì sẽ phát lại uy năng ngăn chặn hoặc công kích ngược, Ngụy Tác định liều mạng dẫn động thiên kiếp vì nhắm vào điểm này, vấn gã không dám thập phần xác định, thừa cơ Trưởng Tôn lão tổ còn uy năng toàn thịnh để thử nhưng thấy Tứ tí hoang tộc đại năng cũng cẩn thận thì gã dám chắc.
"Không sao." Trưởng Tôn lão tổ khó xử nhưng Ngụy Tác đáp xong thì lại thong thả nhắm Tứ tí hoang tộc đại năng phát Như Lai thần mang.
Tốc độ thi pháp của Tứ tí hoang tộc đại năng hơn xa gã, Như Lai thần mang của gã giáng trúng thì y gào lên điên cuồng, liên tục thi triển hai lần Động Hư bộ pháp, cách gã chỉ mấy chục dặm, khí huyết dâng lên nhiệt khí và ma khí xô vào nhau, như sóng cuộn.
Tích tắc sau, Tứ tí hoang tộc đại năng xuất hiện cạnh Ngụy Tác.
Trưởng Tôn thế gia lão tổ giật giật chân mày, Ngụy Tácthong thả bước lên chặn trước mặt lão và Vương Vô Nhất, Tô Thần Huyết, Bích Tỳ tông tông chủ. Đồng thời mi tâm gã xuất hiện hồng quang, huyết khí dâng lên với tốc độ kinh nhân.
"Gừ!"
Tứ tí hoang tộc đại năng loáng lên, đến cạnh Ngụy Tác, bốn cánh tay cùng vung tới như định bóp cỏ gã, cầm lên như cầm tôm.
Ngụy Tác không hề ngần ngại vung tay, va vào một cánh tay của y.
"Choang!"
Hắc sắc quang khung vang lên tiếng chuông gõ, huyết sắc hà quang và ngân sắc thần quang chói lòa từ mình Ngụy Tác bừng lên, như có Hoang cổ cự thú bay lên.
"A!"
Bên ngoài hắc sắc quang khung, bọn Trưởng Tôn Cảnh nhìn rõ cảnh tượng, Trưởng Tôn Tiểu Như kêu lên kinh hãi.
"Ngụy đại ca quá lợi hại! Nhục thân vực ngoại thiên ma cũng không bằng! Ha ha, vực ngoại thiên ma ngốc thật, giơ lưng cho Ngụy đại ca đánh!" Trưởng Tôn Tiểu Như lại hoan hô, nhãn mắt sáng lên.
"Sao có thể thế được!"
Tứ tí hoang tộc đại năng tỏ rõ thần sắc không dám tin, tay y và Ngụy Tác va nhau, y bị đánh bay lên không, liên tục run rẩy, tay y hơi nét ra, lam sắc khí huyết rải xuống.
Lần trước đấu với gã, gã chỉ là hạng bị thịt, nhục thân kém xa y nhưng hiện tại, không chỉ Như Lai thần mang của y không địch nổi mà nhục thân cũng kém hơn, làm sao y chịu nổi.
"Oa ha ha ha!" Ngụy Tác hưng phấn đến điên cuồng.
Lúc trước gã còn lo lắng, không biết với bí pháp tăng cường khí huyết của Hắc Bồ Đề thiên mẫu và nhục thân hiện thì có đấu nổi nhục thân Tứ tí hoang tộc đại năng không nhưng giờ gã chỉ hơi sôi trào khí huyết, nửa người hơi tê, nhục thân đã vượt Tứ tí hoang tộc đại năng.
Cũng như lúc đấu với Linh Lung Thiên, thừa cơ Tứ tí hoang tộc đại năng không kịp định thần. Choang! Gã lại đạp lên mặt y.
"A!" Tứ tí hoang tộc đại năng không thể không tin, ngọn cước suýt khiến tròng mắt y lồi ra, thân người văng xa tít.
"Quá lợi hại, đúng là thần tượng của muội, các vị cũng thấy rồi, Ngụy đại ca lại đá lên mặt vực ngoại thiên ma. Ha ha, hai mắt y lồi ra kìa, mau xem, vẻ mặt vực ngoại thiên ma và mũi y..." Trưởng Tôn Tiểu Như cơ hồ nhảy lên, liên tục vỗ tay reo hò như chim sẻ vô tư.

Chương 1153: Đe dọa ngược lại

"Ngươi... người dám..." Tứ tí hoang tộc đại năng kêu lên không dám tin, định bảo ngươi dám đá lên mặ ta nhưng chưa kịp thì một đạo Như Lai thần mang đã găm vào óc. "A!" Thần thức y tuy hơn Ngụy Tác không biết bao nhiêu nhưng liên tục bị Như Lai thần mang xung kích thì cũng kêu lên thê thảm.
"Choang," lại một cước đá lên mặt y.
"Phù!"
Lại đá lên mặt Tứ tí hoang tộc đại năng, Ngụy Tác vung tay kích phát hắc sắc thần văn tàn ngọc của Vũ Hoàng chân nhân, hắc sắc thần văn quang tráo tức thì vây khốn y.
Hắc sắc thần văn quang tráo hóa ra, mắt Tứ tí hoang tộc đại năng tỏ vẻ hoảng sợ, nhưng rồi lại biens thành cực kỳ hung ác.
"Không xong! Y định chạm vào cấm chế! Cả ba mau toàn lực phòng ngự!"
Ngụy Tác giật nảy mình, dừng lại, Đăng tiên pháp vực và Hắc đàm ma liên cùng xuất hiện, đồng thời rống lên với bọn Vương Vô Nhất.Hoang tộc vẫn là Hoang tộc, từ Linh Lung Thiên mà gã biết đối phương trời sinh đã là thượng cổ chiến thần, giờ y kinh triệt để bị kích phát hung diễm, mắt rực lên rợn người, cực kỳ điên cuồng, tựa hồ sẵn sàng giết bất cứ ai, kể cả thần linh.
"Chát!"
Ngụy Tác vừa lên tiếng, lam sắc thần quang nghẹt thở từ Tứ tí hoang tộc đại năng quét tới. "Oành!" Bọn Vương Vô Nhất chưa kịp xuất thủ, Đăng tiên pháp vực và Hắc đàm ma liên của gã tan đi.
"Keng!"
Lại có tiếng nổ vang, Trưởng Tôn thế gia lão tổ xuất thủ, thanh sắc thần quang như thanh ngọc cổ kiếm, chém lên lam sắc thần quang.
"Cách!"
Thanh ngọc cổ kiếm tan đi, nhưng Ngụy Tác kịp phát động Động Hư bộ pháp, đưa Trưởng Tôn thế gia lão tổ và bọn Vương Vô Nhất tránh khỏi lam sắc thần quang.
Ma uy ngút trời khiến ai nấy rợn tóc gáy, đòn này của Tứ tí hoang tộc đại năng còn đáng sợ hơn lúc đối phó cổ đế thi, Ngụy Tác và Trưởng Tôn thế gia lão tổ liên thủ cũng không ngăn được.
"Xoạt!" Lam sắc thần quang như dòng sống xung kích lên hắc sắc thần văn thượng, hắc sắc thần văn an đi như mảnh vải bố.
"Không xong!" Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết, Bích Tỳ tông tông chủ mới kịp xuất thủ, thần quang hiện lên quanh Ngụy Tác và Trưởng Tôn thế gia lão tổ nhưng cả hai biến sắc.
Lam sắc thần quang không tan dư uy, quét vào ba tử đồng sắc cổ điện.
Cả ba cháy lên như ba ngọn nến, ma uy kinh nhân tỉnh lại.
Ngân bạch sắc thần văn chói lòa, huyết hồng sắc quang trụ, tử sắc và lục sắc thần quang từ ba tử đồng sắc cổ điện bừng lên. Khác nhau là tử sắc và lục sắc thần quang hóa thành màn sáng bao lấy mấy chục tử đồng sắc cổ điện, ngân bạch sắc thần văn và huyết hồng sắc quang trụ quét về phía Ngụy Tác và Tứ tí hoang tộc đại năng!
"A!"
Ngụy Tác biến sắc, ngân bạch sắc thần văn như nước triều đã đành, chỉ tương đương với Hắc Bồ Đề thiên mẫu dốc toàn lực nhưng điều huyết hồng sắc quang trụ thì gã nhận ra uy năng hơn hẳn thần huyền, khiến gã dựng tóc gáy. Quang trụ trông bình thường nhưng tạo cảm giác do vô số cá đại đạo pháp vực chồng lại, hoàn toàn là chân tiên chi uy.
"Chát!" Gã rùng mình vì một đạo quang hoa từ tử đồng sắc cổ điện đầy thạch quan lao ra, như đột phá cực hạn thời gian và không gian, là thổ hoàng sắc ma trảo do vô số thần văn ngưng thành tóm lấy Tứ tí hoang tộc đại năng kéo về.
Tử đồng sắc cổ điện có Hoang tộc đại năng lợi hại hơn xuất thủ!
Đòn xuất thủ khó tưởng tượng nổi, huyết hồng sắc quang trụ phát ra nhưng chưa quét tới thì Tứ tí hoang tộc đại năng đã được hút về cổ điện.
Đây là thần thông gì? Hoang tộc đại năng này khẳng định đáng sợ hơn Tứ tí hoang tộc đại năng không biết bao nhiêu lần.
"Phù!" Bên ngoài hắc sắc quang khung, Trưởng Tôn Cảnh và Trưởng Tôn Tiểu Như hít hơi lạnh.
Họ nhìn rõ người xuất thủ là Hoang tộc đại năng có tám tay và một đôi cánh thịt. Hoang tộc đại năng này xếp bằng dưới đất, đỉnh đầu có một lỗ thủng lấp lánh bạch quang. Lão toát lên khí tức già nua, vì thương thế và nguyên khí hao kiệt nên chỉ còn da bọc xương.
Hiện tại Hoang tộc đại năng hơi ngẩng đầu, mắt ánh lên bạch quang đáng sợ, xuất thủ là tóm Tứ tí hoang tộc đại năng vào cổ điện, Ngụy Tác và Trưởng Tôn thế gia lão tổ chật vật chống lại ngân bạch sắc thần văn và huyết hồng sắc quang trụ.
"Đừng xuất thủ, tránh gặp uy năng phản kích mạnh hơn!" Giọng Trưởng Tôn thế gia lão tổ lọt vào tai bọn Ngụy Tác, mắt lão ánh lên thanh bạch sắc thần ngọc quang mang.
Lão vung tay, như tuyệt thế thần đao chém lên hư không.
"Chát!"
Hư không ảo diệt, Ngụy Tác cảm thấy thân thể trầm xuống, huyết hồng sắc quang trụ và ngân bạch sắc thần văn nhãn quét qua gã cùng bọn Trưởng Tôn thế gia lão tổ nhưng không trúng.
"Là thủ đoạn của Hư Không đạo! Đòn này xé một khe nứt hư không đưa chúng ta vào tránh né!"
Sau một thoáng thất thần, Ngụy Tác liền phản ứng.
Xé hư không, đấy là thủ đoạn nghịch thiên, Ngụy Tác hiểu ra thì ngoái nhìn, vừa thấy Trưởng Tôn thế gia h lão tổ liền kinh hãi, há miệng không nói thành lời.
Lúc trước thân thể Trưởng Tôn thế gia lão tổnhư thanh sắc thần ngọc lấp lánh nhưng giờ không khác nào ánh nước, cơ hồ sắp tan.
"Uy năng phản kích của cấm chế quá mạnh, lão phu chỉ đành thế thôi." Trưởng Tôn thế gia lão tổ truyền âm cho Ngụy Tác.
"Lão tổ!" Bên ngoài hắc sắc quang khung, người Trưởng Tôn thế gia kêu lên, nhận ra để chặn đòn đó, lão đã vượt cực hạn, uy năng bí thuật tan dần.
"Chát!"
Bọn Hoàng Đạo Quân thấy trong tử đồng sắc cổ điện, Bát tí Hoang tộc đại năng xếp bằng dưới đât mắt lóe bạch quang. Trong óc Ngụy Tác như có vô hình thủ chưởng, địn bóp nát ý thức gã.
Ngụy Tác hãi hùng, phát động"Bất động minh tâm", trong óc vang lên tiếng cách, viên thủy tinh và vô hình thủ chưởng đồng thời tan đi.
"Phù..." Ngụy Tác thở hồng hộc, như bị một cánh tay bóp cổ, giờ mới lỏng ra.
"Bất động minh tâm! Chả trách ngươi chặn được Như Lai thần mang, ngươi được Chân linh nhất mạch truyền thừa!"
Đồng thời, một giọng nói già nua, cùng ma uy ngút trời vang lên từ hắc sắc quang khung. Bát tí Hoang tộc đại năng xếp bằng lên tiếng nói với Ngụy Tác: "Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn cho ta biết vì sao có truyền thừa như thế, rồi theo về bọn ta thì sẽ được chừa đường sống."
"Đánh rắm!" Ngụy Tác mặt cắt không còn hột máu, nhưng lại mắng to, "Ngươi mà có thể xuất thủ thì đã ra tay lâu rồi, còn lắm lời làm gì, e là ngươi không đủ sức dùng thần dược cứu trị kẻ khác, không thì kéo y về làm gì cho mất công, chứng tỏ dù giết được bọn ta mà y chết thì các ngươi cũng không cứu thêm được. Định dọa ta hả? Có bản lĩnh thì động thủ cho ta xem, e là ngươi không đủ lực khí cất tay lên mà dám nói chừa đường sống cho ta?"
"Cho các ngươi biết!" Ngụy Tác càng kêu càng to, càng huênh hoang, chống nạnh chỉ vào cổ điện của Bát tí Hoang tộc đại năng, "Mau đi ra đầu hàng, ta sẽ chừa đường sống!"
Ngụy Tác khiến tất cả sững lại, tuy bọn Trưởng Tôn Cảnh không nghe rõ nhng dáng vẻ gã cho thấy đang uy hiếp ngược toán Hoang tộc đại năng.
Hiện tại trong cổ điện lí thì Bát tí Hoang tộc đại năng đủ dọa chết người, trừ ra còn ba mươi mấy Hoang tộc đại năng xếp bằng chung quanh, nhưng Ngụy Tác lại chỉ trỏ, uy hiếp và mắng các đại năng.
Nhất thời ai nấy không hiểu nổi.
"..." Ngụy Tác buông lời huênh hoang, cổ điện chợt trầm mặc. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Được lắm, ngươi rất gan dạ, nhưng tấn công vào được sao? Bọn ta khôi phục thì ngươi thoát nổi sao?" tắt tiếng một lúc rồi giọng nói già nua lại vang lên.
"Dọa chết ta mất!" Ngụy Tác toát mồ hôi lạnh, sống lưng ướt đẫm, gã đã liều đúng chỗ.

Chương 1154: Một mình ra tay

"Định dọa mỗ?" Ngụy Tác tuy toát mồ hôi lạnh nhưng càng khoa trương, "Các ngươi không ra đầu hàng, ta quả thật không thể xông vào giết hết các ngươi, bất quá ta thấy các ngươi chỉ là hạng cắc ké tại Hoang tộc nên không thể khống chế các đại cấm này, hiện tại ta kích phát pháp khí thì có khi sẽ chạm vào uy năng cấm chế, đủ cho các ngươi lãnh đòn, tốt nhất nên ngoan ngoãn đầu hàng đi."
Hiện tại Ngụy Tác khẳng định toán Hoang tộc đại năng còn nguy ngập, không thể xuất thủ, nên chuyển thành huênh hoang thử xem còn ai khống chế được cấm chế.
"..." Tử đồng sắc cổ điện lại trầm mặc.
"Ngươi cứ thử xem!" Giọng nói già nua lại từ tử đồng sắc cổ điện vọng ra.
"Chát!"
Tử đồng sắc cổ điện đột nhiên bừng lên vô số lam sắc thần văn sáng chói, hình thành một quả cầu lớn, bao lấy toàn điện.
"Y nói gì mà khiến vực ngoại thiên ma tức run lên, kích phát tử đồng sắc cổ điện, sợ y tấn công vào?" Bên ngoài hắc sắc quang khung, bọn Trưởng Tôn Cảnh, Trưởng Tôn Tiểu Như và Hoàng Đạo Quân cũng thấy khó tin, nhận ra trong tử đồng sắc cổ điện, mọi Hoang tộc đại năng xếp bằng, cả Tứ tí hoang tộc đại năng đều run lên, ma vụ như sóng biển sôi trào, nhưng ai lao ra cũng bị quát ngăn lại, trong đó một Hoang tộc đại năng không rõ mặt kích phát cấm chế, hình thành lam sắc cự cầu che chắn cổ điện.Họ cũng không thấy cảnh tượng trong tử đồng sắc cổ điện nữa. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Định dựng mai rùa lên trốn?" Ngụy Tác giật nảy mình, thấy thế thì tròn mắt nhưng kinh hỉ vạn phần.
Gã gào hét thử ra được hai kết quả, một là các Hoang tộc đại năng ở trong vị tất đều cấp thấp, có người biết về cấm chế tử đồng cổ điện nhưng không thể phát động cấm chế khác, ngay cả phát động cấm chế tử đồng sắc cổ điện cũng miễn cưỡng.
Uy năng cấm chế của tử đồng sắc cổ điện quá mạnh, không thể không ảnh hưởng lẫn nhau, toán Hoang tộc đại năng thập phần hư nhược, sợ Ngụy Tác động đến uy năng cấm chế rồi mình vạ lây.
Chỉ là uy năng đại cấm này có loại thiên về phòng ngự, có loại thuần túy là uy năng phản kích. Như cấm chế dẫn động từ ba tử đồng sắc cổ điện thì có một tòa phát uy năng che chắn. Toàn điện có các Hoang tộc đại năng là quan trọng nhất, những tử đồng sắc cổ điện nên uy năng phòng ngự ở đó mạnh nhất. Lam sắc thần văn trông sâu thẳm như tinh hải. Với thần thông hiện tại của Ngụy Tác thì không thể chống nổi.
Nhưng quan trọng là Ngụy Tác hư trương thanh thế, không thể lao vào.
Gã chỉ muốn dẫn động thiên kiếp đối phó toán Hoang tộc đại năng, đồng thời phá Đại chư thiên tạo hóa bình!
Hiện tại các Hoang tộc đại năng bị gã dọa mà co lại, với gã đương nhiên như thế hay nhất, có thể thẳng tay, bố trí thêm mấy đạo đại cấm, tăng thêm tỷ lệ thành công chống lại thiên kiếp.
"Các ngươi tưởng thế là hữu dụng hả, ta không tin không đối phó được các ngươi, xem ta bố trí mấy đại cấm!"
Lại gào lên huênh hoang rồi Ngụy Tác nhanh chóng quan sát từng tòa tử đồng sắc cổ điện như những hòn núi nhỏ và mặt đất.
"Tiểu tử này quá huênh hoang... Sâu kiến mà dám lớn lối... Ha ha! Không thể róc xương rút gân y, ta chết không nhắm mắt!"
"Nhất định phải lột da rút xương y!"
"Nhẫn nại, nhẫn nại, đợi khi khôi phục đã rồi lúc đó muốn thế nào cũng được!"
"Nhất định phải nhịn! Một con kiến Thần huyền kỳ thì bố trí được cái gì, trừ phi là Chân tiên tam, tứ trọng mới có thể tạo thành uy hiếp đến cấm chế."
Tử đồng sắc cổ điện hiện rõ từng ma ảnh tức xì khói, gào lên bảo nhau, quả thật quần ma loạn vũ.
Ngụy Tác đã có kết quả thăm dò sơ sơ.
Trừ cổ điện có Hoang tộc đại năng được lam sắc thần văn bao trùm thì những tòa điện khác đều trống trơn, tương đương với từng pháp trận đại cấm đặc biệt. Các cổ điện tuy chất liệu giống nhau nhưng được khắc vào không biết bao nhiêu phù văn và thần văn nên gã không thể làm gì được.
Bất quá mặt đất khá phẳng, như dùng vẫn thiết tinh kim chế thành, không thấy có nguyên khí dao động.
"Đại loạn xuất đại năng, các hạ đúng là nhân vật đỉnh nhọn nhất thời đại này, không ngờ lớn mật như thế, các vực ngoại thiên ma đều sợ." Thấy Ngụy Tác dừng lại quan sát mặt đất, Trưởng Tôn thế gia lão tổ vốn tan dần uy năng, còn muốn đi vào chợt cảm thán, "Thanh niên, thời gian của lão phu không còn nhiều, có thể giúp được gì chăng?"
"Trưởng Tôn tiền bối, có thể giúp tại hạ bày cấm chế này không?" Ngụy Tác thấy thân thể Trưởng Tôn thế gia lão tổ như biến thành nước, ngũ quan cũng mờ đi thì biết không phải lúc cảm thương mà hành lễ rồi đưa cách bố trí "Tứ phương vân giới cấm" trong Chân linh cấm kinh của nữ tử rực rỡ cho lão.
"Tứ phương vân giới cấm" để ổn định nguyên khí trong một khu vực, để khi thiên kiếp phát động thì khu vực đó không bị nguyên khí dao động loạn xạ ảnh hưởng tới. Đạo đại cấm này cần thời gian khắc thần văn và phù văn rát lâu mới xong, không như "Định đỉnh tứ phương" đại cấm, đem tới như trận kỳ.
Trưởng Tôn thế gia lão tổ đi sớm hơn gã dự tính nên gã cần nhanh chóng bố trí cấm chế ngăn cản thần thức tra xét, tránh bị các Hoang tộc đại năng phát hiện động cơ thật sự mà liều mạng. Gã thậm chí định bố trí pháp trận cách tuyệt thị tuyến và cảm quan của chúng thì sẽ càng phóng tay. Trưởng Tôn thế gia lão tổ bố trí giúp "Tứ phương vân giới cấm" thì càng cho gã có thêm thời gian.
"Chắc được. Lão phu sẽ liều mạng giúp các hạ bố trí đại cấm này." Trưởng Tôn thế gia lão tổ nhìn kỹ cách bố trí "Tứ phương vân giới cấm" rồi cười, "Không ngờ trước khi chết, lão phu còn được cùng các hạ làm một việc điên cuồng thế này, ở đây dẫn động thiên kiếp, đối phó ngần ấy vực ngoại thiên ma!"
"Tiền bối làm những gì hôm nay, ngày sau sẽ được tu đạo giới truyền tụng." Ngụy Tác bảo Trưởng Tôn thế gia lão tổ rồi đưa cách bố trí mấy đạo cấm chế cho Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết, Bích Tỳ tông tông chủ, "Giúp mỗ bố trí mấy cấm chế này."
Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết, Bích Tỳ tông tông chủ tuy bị Phổ độ thần quang độ hóa, là người hầu trung thành nhất nhưng cảnh giới và tu vi còn nguyên, bố trí cấm chế không thành vấn đề.
"Hoang tộc không bố trí cấm chế dưới đất, quả nhiên có thể lợi dụng!"
Ngụy Tác thử khắc phù văn pháp trận đơn giản nhưng mắt chợt ánh lên vì phù văn pháp trận nhanh chóng thành công mà không gây ra thay đổi.
Xác định xong, Ngụy Tác cẩn thận bố trí đại trận cách tuyệt thần thức tra xét, có ghi trong Chân linh cấm kinh và ảo quang cấm chế cách tuyệt thị tuyến.
"Y nói gì, vực ngoại thiên ma lại co về còn y bố trận?"
"Ngụy đại ca thật quá lợi hại!"
Ngoài hắc sắc quang khung, bọn Trưởng Tôn Cảnh càng lúc càng bội phục Ngụy Tác.
Ngụy Tác đã chuẩn bị, tại Đại Hỉ tông đã tham ngộ mấy cấm chế rất có khả năng bố trí được, nên nguyên liệu và tinh thạch đã gom xong, thậm chí đã thử khắc phù văn, chỉ là đại cấm như "Tứ phương vân giới cấm" cần ngưng luyện thần văn, mình gã không thể vừa bố trí vừa ngưng luyện thần văn, những cấm chế khác không có gì khó.
Chỉ không đầy một canh giờ, đại trận cách tuyệt thần thức đã bố trí xong, từng làn quang hoa kỳ dị khuếch tán trên nghìn dặm.
Tiếp đó, lại là ảo quang đại cấm, không đầy một canh giờ là màn sáng mênh mông bao trùm hắc sắc quang khung, cả bọn Trưởng Tôn Cảnh ở ngoài cũng không thấy tung tích Ngụy Tác.
Bọn Ngụy Tác không ngồi yên, ba người Vương Vô Nhất liên tục bố trí mấy cấm chế chặn thiên kiếp và mê hoặc thần thức Hoang tộc đại năng, quang diễm và vân khí bao trùm hắc sắc quang khung.
Ngụy Tác và Trưởng Tôn thế gia lão tổ được cấm chế yểm hộ đi vào tử đồng sắc điện vũ. Tới ba nghìn mấy trăm dặm, quy mô khó tưởng tượng nổi.
Cách cổ điện có Tứ tí hoang tộc đại năng bảy, tám trăm dặm, Trưởng Tôn thế gia lão tổ bố trí Tứ phương vân giới cấm, Ngụy Tác cùng bố trí cấm chế khác.
Hai ngày sau, Hoang tộc đại năng trong tử đồng cổ điện chưa có động tĩnh gì, Trưởng Tôn thế gia lão tổ đã khắc xong thần văn cuối cùng của Tứ phương vân giới cấm.
"Lão phu sắp chết rồi, không thể cùng các hạ sánh vai đối địch, tới đây trông vào mình các hạ." Bố trí xong Tứ phương vân giới cấm chi hậu, Trưởng Tôn thế gia lão tổ tắt quang hoa, thân thể tan như hơi nước.
" Trưởng Tôn Tiểu Như nha đầu bội phục các hạ sát đất, chúng ta cùng đối địch, coi như có duyên, nếu các hạ qua được lần này, sau này Trưởng Tôn thế gia gặp nạn, mong các hạ giúp cho." Trưởng Tôn thế gia lão tổ không hề khách khí.
"Nhất định!" Ngụy Tác hành lễ với Trưởng Tôn thế gia lão tổ.
Trưởng Tôn thế gia lão tổ gật đầu, hóa thành từng quang tinh, tan đi.
Bọn Vương Vô Nhất còn bận rộn ngoài rìa, Ngụy Tác đứng cạnh Trưởng Tôn thế gia lão tổ đang tiêu tan, cả hắc sắc quang khung như chỉ còn mình gã.

Chương 1155: Kịch hay bắt đầu rồi

"Vương Vô Nhất, các hạ kích phát cổ phù này ra tìm bọn Trưởng Tôn Cảnh xem đã đưa pháp khí bố trí "Định đỉnh tứ phương" đến chưa, nếu rồi thì mang vào. Bảo họ là Trưởng Tôn tiền bối không còn, nhưng tình huống không sao, không cần vào."
Trưởng Tôn thế gia lão tổ không còn, Ngụy Tác đứng lặng một lúc rồi đưa hai cổ phù cho Vương Vô Nhất.
Cổ phù có thể rạch hắc sắc quang khung này thì lúc gã và Trưởng Tôn thế gia lão tổ vào đã chỉ còn ba tấm, dùng mất một rồi thì chỉ còn lại hai cho Vương Vô Nhất ra vào.
Coi như gã không thể ra vào nữa, trừ phi phát động thiên kiếp phá tan hắc sắc quang khung.
Gã không ra vì không ai dám chắc các Hoang tộc đại năng lúc nào xông ra, vạn nhất lúc gã đi mà chúng xông ra thì tình thế rất phức tạp.
Vương Vô Nhất vừa đi, Ngụy Tác lại bố trí cấm chế.
Thoáng sau, hắc sắc quang khung vang khẽ, Vương Vô Nhất lại đi vào.
"Ngụy đạo hữu, pháp khí Định đỉnh tứ phương đã đưa tới, trừ ra còn không ít thủy hệ yêu đơn và linh đơn." Vương Vô Nhất đưa mấy nạp bảo nang cho gã.
"Được!"Ngụy Tác mục quang hơi lóe lên, mở một nạp bảo nang ra, bảo đỉnh bằng năm, sáu người bay lên.
Bảo đỉnh khắc đầy phù điêu phù văn, cùng tinh thạch các màu.
Trừ ra còn năm mươi tinh trụ cỡ một thước bay lên.
"Cả ba theo cách này mà bố trí đại cấm." Liếc qua các pháp khí, Ngụy Tác đưa phương pháp bố trí "Định đỉnh tứ phương" đại cấm cho bọn Vương Vô Nhất.
Tất cả gật đầu, nhanh chóng vào việc.
"Định đỉnh tứ phương" đại cấm khó ở chỗ luyện chế pháp khí, xong rồi thì tương đương với trận kỳ, cứ theo phương vị và cự ly xác định mà bố trí thì sẽ xong. Với Vương Vô Nhất thì rất dễ, không đầy nửa canh giờ là xong xuôi.
...
"Tiểu tử này giở trò gì!"
"Còn có người ra vào, lẽ nào y định dùng cấm chế đối phó chúng ta?"
"Không cần lo, tu đạo giới hiện tại không có cả chân tiên, cấm chế của y tối đa sẽ bị uy năng cấm chế của chúng ta phản kích, không thể động đến uy năng tòa điện này."
Trong khi bọn Ngụy Tác liên tục bố trí cấm chế, Hoang tộc đại năng trong tử đồng cổ bàn luận.
Nếu bọn Trưởng Tôn Cảnh và Ngụy Tác nhìn thấy tình hình trong điện thì càng giật mình.
Giống như trong khoang thuyền, thạch quan được khảm trên vách, gồm tới hai tầng, nhiều hơn bọn Ngụy Tác dự tính, tới hơn hai trăm cái.
Trừ Hoang tộc còn sinh cơ thì trong quan tài đá còn không ít thi thể Hoang tộc đại năng, tỷ lệ chừng ngang nhau.
Tuyệt đại đa số thi thể Hoang tộc đại năng đều tan nát, toàn thân như thần thiết nhưng đầy vết thương đáng sợ, có những thi thể nát đầu, trên mình là vô số vết thủng, thậm chí chỉ còn một phần ba thân người.
Trong số khoảng một trăm Hoang tộc đại năng còn sinh cơ, có tới hơn bảy mươi rời thạch quan, xếp bằng dưới đất.
Tứ tí hoang tộc đại năng đang thi pháp, lam sắc thần dược còn cỡ nửa nắm tay.
Thương thế của gần trăm Hoang tộc đại năng có khả năng sống lại cũng cực kỳ đáng sợ, có người bị nát thành mấy mảnh, có người bị xuyên tâm mạch, có người nát đầu. Có người còn có nguyên khí lấp lóe, uy năng bị đối phương giáng vào đến giờ chưa tan.
Những Hoang tộc đại năng còn sống và số thi thể thể hiện trận chiến khi xưa thảm liệt cỡ nào, đồng thời thể hiện rõ sinh cơ và thần thông của Hoang tộc cỡ nào.
Ngụy Tác không hề biết gì, nếu thấy cảnh tượng trong điện thì điều may mắn nhất là các đại năng trong đó không quá cao cấp, tu vi tối cao là Bát tí Hoang tộc đại năng, trừ ra chỉ còn Lục tí hoang tộc đại năng, hơn nữa Bát tí Hoang tộc đại năng xuất thủ thì có vẻ không xong, thân thể đã khô tựa hồ bé hơn một chút.
Định đỉnh tứ phương đại cấm bố trí xong, Ngụy Tác lại bỏ nửa ngày bố trí một pháp trận phòng ngự, rồi xếp bằng sau cổ điện.
Đã bố trí hết những pháp trận hữu dụng trong Chân linh cấm kinh, số còn lại hoặc không đủ uy năng hoặc cần ít nhất chân tiên tu vi mới bố trí được.
Hiện tại coi như mọi thứ chuẩn bị xong, tiếp theo cần lợi dụng Vạn cổ thánh vương kinh khắc thần văn, đề thăng nhục thân tu vi, rồi đợi thời cơ dẫn động thiên kiếp.
Cộng thêm sáu dải Trưởng Tôn thế gia tìm được, tám dải mà Vương Vô Nhất, Tô Thần Huyết, Bích Tỳ tông tông chủ hiến lên, Ngụy Tác hiện có đến ba mươi mốt đại đạo thần. Khắc được càng nhiều, tỷ lệ chống lại thiên kiếp càng lớn.
"Ngụy đại ca thế nào rồi?" Trưởng Tôn Tiểu Như hỏi.
Từ lúc Vương Vô Nhất ra rồi vào, thiếu nữ coi Ngụy Tác là thần tượng này cứ mỗi canh giờ lại hỏi thế.
Hắc sắc quang khung trầm mặc, pháp kính của Trưởng Tôn thế gia toàn là ánh sáng mờ ảo, không thấy được cảnh tượng.
Bọn Hoàng Đạo Quân mỗi lần nghe thấy thế lại cười khổ.
Ai cũng khẩn trương, nhưng ai cũng biết lúc này chỉ mình Ngụy Tác có thể xử lý.
Ai cũng biết Ngụy Tác hiện đang đùa với lửa trong thùng dầu, cách nghĩ của gã rất rõ là kéo dài thời gian, không chỉ có thể dùng Vạn cổ thánh vương kinh khắc thêm thần văn mà còn khiến các Hoang tộc đại năng khôi phục thêm thực lực, có thêm sức chống lại thiên kiếp. Nhưng làm thế cực kỳ nguy hiểm, vạn nhất các Hoang tộc đại năng có ai đó triệt để khôi phục thì thần thông sẽ không thể tưởng tượng nổi, ít nhất Bát tí Hoang tộc đại năng là không ai địch được.
Hiện tại Ngụy Tác đang đánh cược, xem các Hoang tộc đại năng có dễ dàng khôi phục không, xem họ có hiếu kỳ với truyền thừa của gã, muốn qua gã mà biết về Linh tộc nên dù khôi phục thì động thủ cũng không giết gã mà sẽ bắt sống.
Trong vụ đánh cược lạnh sống lưng này, Ngụy Tác còn có thể lợi dụng Vạn cổ thánh vương kinh nhập thần văn, quả khiến bọn Hoàng Đạo Quân thập phần thán phục.
Thì gian cứ trôi đi...
"Ta được rồi, ra tóm tiểu tử đó!" Trong cổ điện vang lên giọng nói giận dữ, một Hoang tộc đại năng ngự bị nứt đứng lên, nghiến răng.
Hoang tộc đại năng này cao năm trượng, huyết nhục như đã trọng sinh tựa lam sắc tinh thiết, y có bốn tay, lưng có hai bọc nhô lên, như thể là đôi cánh hoặc hai tay sắp mọc. Y rực hắc quang, khí tức hơn hẳn Tứ tí hoang tộc đại năng.
Tứ tí hoang tộc đại năng cũng đang xếp bằng điều tức, mọi Hoang tộc đại năng còn sống đều rời thạch quan, hơn trăm người xếp bằng dưới đất. Tứ tí hoang tộc đại năng tựa hồ hao tổn quá độ nên không thể thi pháp, lam sắc thần dược chưa hao hết, còn chừng cỡ trứng chim câu.
"Ta cũng có thể xuất thủ, chúng ta cùng ra, tiểu tử đó không thể chạy thoát." Một giọng the thé vang lên, là một tu sĩ đại năng nhỏ thó, mặc hoàng sắc pháp y kiểu văn sĩ, đầu tóc trắng ngần, mặt như khô lâu, huyết nhục tan hết, trông không khác nào lão quỷ. Đại năng này hiện rõ chân tiên khí tức, thời đỉnh cao ít nhất cũng là chân tiên.
"Đừng vội..." Bát tí Hoang tộc đại năng quát ngăn, "Hiện tại còn hơn nửa tộc nhân cực kỳ hư nhược, nếu triệt đi cấm chế, bị uy năng chấn động thì ít nhất một phần ba chúng ta mất mạng, đợi thêm chút nữa đi, khi chúng ta xuất thế, dù y chạy đến chân trời góc biển cũng không thoát được."
"Được!" Hoang tộc đại năng cao lớn là văn sĩ lão quỷ hung hãn nhìn ra ngoài rồi xếp bằng tiếp.
"Được rồi..."
Không biết bao lâu sau, Bát tí Hoang tộc đại năng lên tiếng. "Oành!" Cổ điện như nổ tung, hơn bảy mươi Hoang tộc đại năng đứng dậy.
Ma uy vô cùng vô tận cùng ma khí như nước triều chấn động. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Từng thân ảnh cao lớn đứng đó như viễn cổ ma thần trở về.
Gần ba mươi Hoang tộc đại năng khác vẫn chưa thể hành động nhưng mắt rực ma quang, khác nào sét nổ trên không, tiếng gầm trầm trầm vang vọng.
"Sáu, bảy vạn năm sau, chúng ta lại sống lại."
"Hiện tại thiên địa đã khác, không ai ngăn được Hoang tộc, thời đại của chúng ta bắt đầu."
Bát tí Hoang tộc đại năng cất giọng già nua, Lục tí hoang tộc đại năng vung tay, hồng quang dồn vào một pháp trận trong điện.
Lam sắc thần văn tan đi, các Hoang tộc đại năng kích động gào lên.
"Chát!"
Đồng thời, Ngụy Tác xếp bằng trong điện cũng mở bừng mắt đứng dậy, mắt như có lãnh điện găm vào hư không.
So với trước, gã như có thêm vô số đạo khí tức huyền diệu, đứng dậy là khí tức kiên nghị và quả quyết như lợi kiếm bắn ra.
"Các vị lão quái, đa tạ các vị đợi sáu, bảy vạn năm nay, kịch hay bắt đầu rồi!"
Nói với cổ điện đoạn tiếng nổ vang lên, thủy linh nguyên khí chấn tan Thiên nguyên thần đơn, chảy vào thể nội gã.
"Kia là..."
Ở ngoài hắc sắc thương khung, bọn Trưởng Tôn Cảnh cả kinh!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau