THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1146 - Chương 1150

Chương 1146: Chỉ có thể dựa vào chính mình để gánh vác

"Trưởng Tôn thế gia cầu kiến mỗ?"
Không lâu sau, lại có tin đưa về, Trưởng Tôn thế gia có việc cầu kiến Ngụy Tác, đang tới Thiên Trụy đại lục. Ngụy Tác cũng kinh ngạc, Trưởng Tôn thế gia là siêu cấp thế lực của Tịch Hàn đại lục, hiện tại Vũ Hóa thế gia bị gã san bằng, Hoàng Phủ thế gia, Đại Hàn cung, Tiểu Cực giới tổn thất không nhỏ thì họ là Tịch Hàn đại lục đệ nhất tông môn, không biết có việc gấp tìm gã làm gì.
"Đến nhanh thế hả?"
Ngụy Tác càng kinh ngạc vì tin truyền ra không đầy nửa ngày, Trưởng Tôn thế gia đã đến Đại Hỉ tông.
"Lại là họ." Người Đại Hỉ tông đưa người Trưởng Tôn thế gia đến thì gã biết có đại sự phát sinh, gã biết cả hai người, nam tu có xương gò má rất cao, mày dài, diện mạo lạnh lùng uy nghiêm, thần quang hình thành một nghìn cánh tay trắng bắt các loại pháp ấn.
Là Trưởng Tôn Cảnh năm xưa tại Băng tuyết thần nguyên đã đại chiến với Vũ Hóa Ứng Thiên.Còn lại là một thiếu nữ mỹ lệ chỉ mười bảy, mười tám tuổi, tết tóc vểnh lên, trông rất tinh nghịch, là muội muội Trưởng Tôn Tiểu Như của y.
Cả hai là những nhân vật quan trọng của Trưởng Tôn thế gia, bình thường khẳng định không đến nơi cách xa Tịch Hàn đại lục, nhưng lúc này mệt mỏi vì đi đường xa, hơn nữa con dùng truyền thừa pháp khí, không thì không thể đến Đại Hỉ tông trước cả bọn Hoàng Đạo Quân đẳng nhân đích tiền diện.
Trưởng Tôn Cảnh thấy gã thì vẫn như thường, nhưng trong mắt có phần kính nể, còn Trưởng Tôn Tiểu Như liên tục quan sát, có phần hưng phấn.
"Lưỡng vị đạo hữu vội tìm mỗ có việc gì?" Ngụy Tác thời gian khẩn trương, hỏi ngay Trưởng Tôn Cảnh và Trưởng Tôn Tiểu Như.
"Không dám giấu, bọn tại vội cầu kiến Ngụy thần quân, là vì vực ngoại thiên ma." Trưởng Tôn Cảnh ngưng trọng nói.
"Nói mau." Ngụy Tác mục quang lóe lên kịch liệt, Trưởng Tôn Cảnh hiểu ý nên nói ngay, "Sự thực thì lần trước vực ngoại thiên ma xuất hiện gần Vũ Hóa thế gia, Trưởng Tôn thế gia đã chú ý đến, vực ngoại thiên ma là thiên địch của tu sĩ, thành ra Trưởng Tôn thế giới vẫn theo dõi. Sau này phát hiện ma ảnh vượt Tịch Hàn đại lục vào Hắc Vu đại lục, đến Hoang thần cấm địa."
"Hoang thần cấm địa là nơi nào?" Ngụy Tác hỏi.
"Nơi đó thập phần thần bí, tại hoang nguyên ở cực bắc Hắc Vu đại lục, mấy vạn năm nay bị một toán tu sĩ thần bí trông coi, không cho ai vào. Mấy siêu cấp tông môn từng vào nhưng đều có đi không về, tu sĩ trong đó bình thường cũng không ra ngoài nên dần dần nơi đó được coi là cấm địa, không ai ra vào." Trưởng Tôn Cảnh giải thích.
"Được, các hạ cứ nói tiếp." Ngụy Tác nhíu mày, bảo Trưởng Tôn Cảnh.
"Vực ngoại thiên ma đó vào Hoang thần cấm địa xong thì đi ngay, quay lại Tịch Hàn đại lục, nhắm hướng Vân Linh đại lục." Trưởng Tôn Cảnh hít sâu một hơi: "Bọn tại hạ phát hiện y không đến Vân Linh đại lục, mà vào một cấm địa trong man hoang hoang nguyên giữa Tịch Hàn đại lục và Vân Linh đại lục!"
"Trong một cấm địa?" Ngụy Tác cả kinh.
"Không sai, nơi đó do vực ngoại thiên ma kiến lập, phong ấn không ít vực ngoại thiên ma, y có lẽ lấy được thứ gì đó ở Hoang thần cấm địa nên đến đó định thả tất cả ra!" Trưởng Tôn Cảnh hít sâu một hơi, ngữ khí cũng run lên.
"Đây là hình ảnh Trưởng Tôn thế gia tốn mười mấy tu sĩ mới lấy được." Hựu hít sâu một hơi, trấn định tâm thần rồi Trưởng Tôn Cảnh lấy mấy viên bạch sắc trân châu ra dồn chân nguyên vào, đạo đạo quang hoa từ pháp châu bừng lên, hình thành hình ảnh.
"Vực ngoại thiên ma kiến lập nơi đó?!" Ngụy Tác biến hẳn sắc mặt.
"Là nơi nào trong man hoang hoang nguyên giữa Tịch Hàn đại lục và Vân Linh đại lục?" Gã hỏi, giọng hơi biến đổi.
Trưởng Tôn Cảnh kích phát pháp khí thì có ba hình ảnh, đầu tiên là trong một man hoang hoang nguyên dày đặc cổ thụ, Tứ tí hoang tộc đại năng đứng trước một khung cửa ánh sáng đen xì. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hình ảnh thứ hai là Tứ tí hoang tộc đại năng đi vào một khung cửa đen, bên trong sừng sững hơn vạn tòa tử đồng sắc cổ điện!
Dãy tử đồng sắc cổ điện y hệt nhau, tổ thành một mê cung lớn, khung cửa đen bao lấy tất cả, rõ ràng có uy năng kinh nhân trấn áp nên chỉ có thể bay cách mặt đất hơn mười trượng.
Dãy tử đồng sắc cổ điện lấp lánh ánh thần thiết không hề tầm thường, bên trong đều có thần văn lấp lóe, phát ra ánh sáng mê ly, nhi có vẻ nguyên khí khác nhau, mỗi tòa bố trí một đại cấm kinh nhân.
Hình ảnh thứ ba là Tứ tí hoang tộc đại năng đứng trước một tử đồng sắc cổ điện.
Tử đồng sắc cổ điện càng được nhìn rõ.
Tử đồng sắc thần thiết vốn có quang mang chấn nhiếp lòng người, đầy không phải một loại thần thiết mà đã qua nhiều trui rèn, có thể đem luyện chế thai thể tiên giai pháp bảo. Thần thiết có quang văn lấp lóe như bất hủ ma khí.
Nhìn từ cửa cổ điện thì bên trong dày đặc quan tài đá.
Quan tài đều rất lớn, ẩn ẩn ước ước thấy được khắc toàn cổ văn tự khác với tu đạo giới, bên trong toàn là ma ảnh khổng lồ, trong đó có kẻ còn lấp lánh quang hoa, như đang hô hấp.
Đúng là tình cảnh kinh hãi, khó mà giữ bình tĩnh, nhất là gã đã biết lai lịch Hoang tộc.
"Đây là Cổ Sơ sơn mạch, cách Thiên khung Vân Linh đại lục mười hai vạn dặm." Trưởng Tôn Cảnh nghiến răng nói.
"Không phải ở gần Lạc cúc hoang nguyên?!" Ngụy Tác chấn động không nói thành lời.
Cổ Sơ sơn mạch tuy gã chưa nghe tới nhưng qua Trác Thanh Ngưng và Trạm Đài Linh Lan thì đều lấy được cánh tay cụt ở Lạc cúc hoang nguyên, gã hiểu sơ qua về nơi đó, chí ít Cổ Sơ sơn mạch cũng cách Lạc cúc hoang nguyên rất xa.
"Các vị lấy được hình ảnh bằng cách nào." Ngụy Tác quá chấn động, cần phải lỏng ra để tỉnh táo bớt, nên hỏi.
"Bọn tại hạ động dụng truyền thừa pháp khí, bám theo vực ngoại thiên ma đó, y vào khung cửa màu đen xong thì pháp khí của bọn tại hạ không thể nhìn được, có hai trưởng lão bất chấp nguy hiểm đến gần, cho mấy pháp khí vào nên mới có hình ảnh, nhưng họ bị vực ngoại thiên ma phát hiện, mười mấy người bọn tại hạ chỉ hai người may mắn sống sót." Trưởng Tôn Cảnh hít sâu một hơi, bảo Ngụy Tác.
"Lúc bọn tại hạ đến gặp Ngụy thần quân thì hai người may mắn đó đưa tin về rằng vực ngoại thiên ma đã vào tử đồng sắc cổ điện, tựa hồ tìm cách giải trừ phong ấn." Dừng lại đoạn Trưởng Tôn Cảnh nghiến răng, nói nhanh với Ngụy Tác, "Vực ngoại thiên ma là đại địch chung, bọn tại dến tìm Ngụy thần quân, vì ngài từng đưa tin Thiên khung sắp sập và thiên ma xuất thế, tất ngài không muốn yên thân một mình, nên bọn tại muốn mời Ngụy thần quân đối phó vực ngoại thiên ma. Không thì chỉ cần trong đó có vài chục vực ngoại thiên ma xuất thế, tu đạo giới e sẽ không còn gì. Một lão tổ tông của Trưởng Tôn thế gia đã động dụng bí pháp, bỏ nhục thân để đề thăng tu vi, kích phát tiềm lực, chuẩn bị cùng Ngụy thần quân liên thủ. Nhìn khắp tu đạo giới, e chỉ còn Ngụy thần quân có năng lực áp chế được vực ngoại thiên ma."
"..." Ngụy Tác suýt khóc. Trưởng Tôn Cảnh Thuyết nói chỉ gã mới xong thì thật đề cao quá. Đừng nói một vực ngoại thiên ma cũng không chắc đấu nổi, có mấy tên thì gã đừng mong thoát. Quan trọng nhất là gã muốn yên thân cũng không xong, Tứ tí hoang tộc đại năng biết gã liên quan đến Linh tộc nên sẽ đối phó gã đầu tiên, nếu có mấy chục thậm chí cả trăm Hoang tộc đại năng xuất thế, gã trốn đi đâu cũng không thoát.
Lẽ nào trận chiến sáu, bảy vạn năm trước, Linh tộc thảm bại, Hoang tộc sao lại còn truyền thừa như thế và một nơi quỷ quái thế này. Phe gã không còn ai thuộc Linh tộc để sánh vai tác chiến mà phải một mình gã đứng ra gánh vác.
"Ngụy thần quân, mau lên, không thì không kịp." Thấy gã im lặng, Trưởng Tôn Cảnh cực kỳ nóng lòng.
"Các hạ xác định vực ngoại thiên ma đó không thể nhanh chóng thả những thiên ma khác? Cấm chế ở đó lợi hại hay không? Trưởng Tôn thế gia có thứ gì giúp đề thăng tu vi nhanh chóng và thứ gì chống lại thiên kiếp không?" Ngụy Tác suýt khóc, liên tục hỏi Trưởng Tôn Cảnh.

Chương 1147: Thật sự tuyệt vời

"Trưởng Tôn thế gia tuy tốn mười mấy danth trưởng lão nhưng pháp khí vào được trong đó thì có thể cho chúng ta biết tình hình, theo hai trưởng lão sóng sót đưa tin về thì vực ngoại thiên ma chưa thể thả ngay những thiên ma khác. Chúng ta tới nhanh thì kịp ngăn cản xuất hiện thêm vực ngoại thiên ma." Trưởng Tôn Cảnh coi Ngụy Tác là nhân tuyển duy nhất cứu tu đạo giới nên đáp nhanh, "Nơi đó có nhiều cấm chế đạt tới uy năng Thần huyền ngũ trọng trở lên, thậm chí có cả chân tiên uy năng, nên muốn đối phó vực ngoại thiên ma đó thì phải tìm cách dụ ra ngoài. May mà y ham giết chóc, phát hiện gì là sẽ lao ra. Trưởng Tôn thế gia có một viên Thiên nguyên thần đơn, Ngụy thần quân muốn đề thăng ta tu vi để đấu với vực ngoại thiên ma đó thì tại hạ sẽ đưa tin để họ mang tới. Pháp khí cùng pháp bảo chống lại thiên kiếp thì có mấy món."
"Khung cửa đen đó có vào được không?"
"Vào?" Trưởng Tôn Cảnh nói văng bọt mép nhưng chỉ một câu của Ngụy Tác là đầu óc y đơ ra, đã nói là cấm chế trong đó lợi hại, có những cấm chế đạt uy năng chân tiên, có đấu với vực ngoại thiên ma cũng nên ở ngoài mà gã còn hỏi có vào được không là sao, chả lẽ thấy vực ngoại thiên ma chưa đủ lợi hại, cần thêm độ khó?
"Có vào được không." Ngụy Tác hỏi. Một chủ ý thiên tài đến điên cuồng đang hình thành trong óc gã, thành hay không phải trông vào câu trả lời của Trưởng Tôn Cảnh.
"Vào thì vào được, hai trưởng lão dùng Phá thiên cổ phù của Trưởng Tôn thế gia mở khung cửa, ném mấy pháp khí vào, Phá thiên cổ phù thì bọn tại hạ còn..." Trưởng Tôn Cảnh nhìn Ngụy Tác, có vẻ nghi ngại: vào thì vào được nhưng sao các hạ định vào?"Đưa Phá thiên cổ phù và pháp khí cùng pháp bảo chống lại thiên kiếp cho mỗ. Pháp khí cùng pháp bảo loại này, Trưởng Tôn thế gia gom được thì cứ go, giao cùng Thiên nguyên thần đơn cho mỗ!" Ngụy Tác nói ngay, "Các vị có pháp khí lợi hại đưa chúng ta tới đó nhanh không?"
"Muội biết là đại ca sẽ đồng ý!" Trưởng Tôn Cảnh chưa bảo gì, Trưởng Tôn Tiểu Như đã hoan hô, mắt sáng lên, "Đại ca không hổ là tượng của muội."
"..." Trưởng Tôn Tiểu Như khiến Ngụy Tác tròn mắt.
"Ngụy đại ca, có thể cho muội thứ gì bình thường nhưng có khắc tên, hoặc khắc tên lên đồ của muội tự." Trưởng Tôn Tiểu Như hoan hô bảo Ngụy Tác.
"..." Trưởng Tôn Cảnh trợn tròng trắng, tỏ vẻ bất lực, bảo Ngụy Tác: "Ngụy thần quân thông cảm, tiểu muội của tại hạ vốn phi thường sùng bái thần quân, coi thần quân là thần tượng. Lần này cứ đòi đi cùng."
"Không phải mình muội... không biết bao người coi Ngụy đại ca là thần tượng kia." Thấy Trưởng Tôn Cảnh nhìn mình, Trưởng Tôn Tiểu Như bĩu môi lẩm bẩm.
"Ngụy thần quân..." Trưởng Tôn Cảnh tắt tiếng, định nói là xin lồi vì lúc này mà tiểu muội của tại hạ còn không biết phân nặng nhẹ, gây thêm loạn cho ngài, nhưng chưa kịp nói gì thì Ngụy Tác kích phát một đạo phù lục.
Một trưởng lão Đại Hỉ tông đi vào.
"Mau thông tri cho Vân Ảnh thần quân và Hoàng tông chủ để họ liên lạc với Trưởng Tôn thế gia, bảo họ mang những thứ chuẩn bị cho ta đến đây cùng Trưởng Tôn thế gia. Cho các đại tông môn biết cùng giuap Hoàng Đình tông chuẩn bị "Định đỉnh tứ phương" đại cấm, nhất định trong hai ngày phải xong, đưa đến đâu thì ta sẽ truyền tin." Đại Hỉ tông trưởng lão vừa vào, Ngụy Tác đã dặn nhanh.
"Đi thôi. Chúng ta xem tình huống thế nào đã." Trưởng Tôn Cảnh chưa định thần, Ngụy Tác đã nói.
"..." Trưởng Tôn Cảnh cũng sững sờ, y biết Ngụy Tác hiểu rõ vực ngoại thiên ma đáng sợ thế nào những gã nói đi nhẹ tênh như thế thì y cũng không hiểu nổi.
"Đi mau, ca ca, ngẩn ra làm gì." Trưởng Tôn Tiểu Như trợn tròng trắng, nhìn Ngụy Tác với ánh mắt sùng bái: "Ngụy đại ca, có nạp bảo nang mà ngại mang thì để muội giúp."
"Lẽ nào y nắm chắc? Còn thủ đoạn chúng ta không biết?" Trưởng Tôn Cảnh nhìn Ngụy Tác, bất quá y đến mời gã xuất thủ, hiện tại gã đồng ý thì y do dự cái gì. Tức thì y điểm tay, lấy ra mấy pháp khí.
"Đăng tiên đài?" Ngụy Tác hơi ngẩn ra, rõ ràng là không gian truyền tống pháp khí, có ba món là Đăng tiên đài của Đăng Tiên tông. Cách luyện chế thì Đăng Tiên tông cũng không biết mà Trưởng Tôn thế gia lại có mấy món.
"Bọn tại hạ và Đăng Tiên tông từng hợp tác và giao dịch nên có một ít Đăng tiên đài, đương nhiên họ cũng đổi được đồ tốt." Trưởng Tôn Cảnh hiểu ý nên giải thích: "Chốc nữa bọn tại hạ rời Đại Hỉ tông sẽ truyền tin, trung chuyển qua pháp trận, đến Thiên Huyền đại lục mới động dụng pháp khí, không thì cự ly truyền tống của pháp khí không thể đưa chúng ta đến đó."
"Đi thôi, ca ca, đừng lãng phí thời gian. Chúng ta cứ đưa Ngụy đại ca đến đó là được." Trưởng Tôn Tiểu Như thấy Trưởng Tôn Cảnh lắm lời nên liếc y đoạn lướt ra.
"Ngụy đại ca, ban nãy tiểu muội đã nói rồi, đại ca nên cân nhắc xem cho muội thứ gì đó. Lần này đại ca đối phó vực ngoại thiên ma, vạn nhất không còn thì sau này muội không còn thấy tên đại ca nữa. Phì phì phì, muội sai rồi, Ngụy đại ca lợi hại như thế, vực ngoại thiên ma sao có thể là đối thủ... Ngụy đại ca, tốt nhất cho muội thứ gì có ý nghĩa đặc biệt, thứ đại ca tự luyện chế ấy." Ngụy Tác và Trưởng Tôn Cảnh rời sơn môn Đại Hỉ tông, Trưởng Tôn Tiểu Như bảo.
"..." Trưởng Tôn Cảnh suýt thổ huyết. Muội muội bình thường băng tuyết thông minh, gặp Ngụy Tác thì như ngớ ngẩn, hỏi nạp bảo nang mang theo có ngại không thì nàng ta tưởng nạp bảo nang lớn lắm sao, đeo vàng là phiền hà chắc? Người ta có khi tưởng nàng ta định cướp nạp bảo nang cũng nên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Được." Gặp người sùng bái mình, Ngụy Tác cũng ngượng nên lấy Hỏa cầu phù, ngưng tụ một đạo thủy linh nguyên khí để lại ấn ký trên Hỏa cầu phù rồi đưa cho Trưởng Tôn Tiểu Như, "Lúc ở Linh Nhạc thành thì mỗ tự luyện chế thứ này."
"Oa, là khi đại ca làm lúc là tiểu tán tu tại Linh Nhạc thành! Lúc đó đã biết luyện phù lục! Tấm phù này đẹp quá, muội thích lắm!" Thấy Ngụy Tác cho mình thật, lại là thứ gã tự luyện chế, Trưởng Tôn Tiểu Như tít mắt vì vui mừng, "Ngụy đại ca, kể tiếp đi? Đúng rồi còn Cực Âm thần quân đúng là do đại ca giả dạng thành?"
"Tiểu muội!" Trưởng Tôn Cảnh không nén được, nghiến răng trừng mắt với Trưởng Tôn Tiểu Như, "Đừng quấy rầy Ngụy thần quân, Ngụy thần quân còn phải chuẩn bị!"
"Cũng đúng." Trưởng Tôn Tiểu Như thấy huynh trưởng không sai, thè lưỡi nhìn kỹ Hỏa cầu phù như chí bảo.
"Ngụy thần quân, ban này tại hạ nghe nói tới Định đỉnh tứ phương đại cấm, có nên đưa tin mới hết bố cấm sư đến đây, hiện giờ nguy cấp lắm rồi, mọi tông môn biết tất toàn lực tương trợ." Trưởng Tôn Cảnh bảo Trưởng Tôn Tiểu Như im lặng nhưng mình lại hỏi, tuy mời được Ngụy Tác, nhưng y vẫn không yên tâm.
"Không cần, bố cấm sư hiện tại lợi hại đến đâu cũng không thể bằng cấm chế của vực ngoại thiên ma?" Ngụy Tác lác đầu: "Chi bằng giúp mỗ tìm pháp khí cùng pháp bảo chống lại thiên kiếp."
"Ngụy thần quân, thật ra là ý gì, tại hạ đâm mù mờ rồi. Ngụy thần quân vội tìm thứ chống lại thiên kiếp là sao?" Trưởng Tôn Cảnh ngẩn ra, không hiểu ý Ngụy Tác. Y định hạ cấm chế ngoài khung cửa đen, dụ vực ngoại thiên ma ra sẽ gây khó khăn cho đối phương nhưng Ngụy Tác có vẻ lạc đề.
"Không sao, mỗ vào đó, không địch nổi thì dẫn động thiên kiếp. Lợi dụng thiên kiếp đối phó vực ngoại thiên ma." Ngụy Tác bảo Trưởng Tôn Cảnh.
"Cái gì! Dẫn động thiên kiếp?" Trưởng Tôn Cảnh và Trưởng Tôn Tiểu Như giật mình rớt xuống.
"Ngụy đại ca, đúng là tuyệt vời, như thế cũng dám thì tiểu muội thật sùng bái đại ca." Trưởng Tôn Tiểu Như ngẩn ra rồi sáng mắt, nhìn Ngụy Tác càng thêm sùng bái.

Chương 1148: Lại thêm trợ lực

"Dẫn động thiên kiếp..." Trưởng Tôn Cảnh sánh với Vũ Hóa Ứng Thiên thì cũng là nhân vật hàng đầu trong lứa tu sĩ này nhưng bị Ngụy Tác quay mòng mòng. Thiên kiếp là gì? Vạn năm nay không có tu sĩ dám chạm tới.
Tu đạo giới thì cái gì to nhất?
Không phải quyền đầu lớn, cha mẹ lớn, ngực lớn mà là thiên địa.
Thiên địa không dùng thì mới gọi là thiên kiếp.
Đấu với người có tu vi và thần thông không bằng mình thì cực kỳ vui, còn đấu với ông trời thì khổ vô cùng.Từ cổ chí kim, nhưng nhân vật tung hoành một thủa thì chục người độ kiếp đến tám chín người chết, mà Ngụy Tác nhắc đến thiên kiếp lại nhẹ như uống nước.
"Ngụy thần quân, với tu vi hiện tại của ngài có thể dẫn động thiên kiếp sao?" Một lúc sau, Trưởng Tôn Cảnh mới tạm bình tĩnh, hỏi Ngụy Tác.
"Mỗ có song thần huyền, nhục thân khác đại năng thông thường nên từ Thần huyền tứ trọng điên phong đột phá đến Thần huyền ngũ trọng sẽ dẫn động thiên kiếp." Ngụy Tác bảo Trưởng Tôn Cảnh, Trưởng Tôn thế gia cùng chiến tuyến nên gã không giấu, nói ra biết đâu lại có thêm pháp bảo và pháp khí chống lại thiên kiếp.
"Oa, tuyệt thật! Hơn vạn năm nay không ai có thể dẫn động thiên kiếp!" Trưởng Tôn Tiểu Như sùng bái sát đất, "Ngụy đại ca còn dùng thiên kiếp đối địch, xưa nay không mấy tu sĩ đô có khí phách như thế."
"Thần huyền tứ trọng đến Thần huyền ngũ trọng sẽ dẫn động thiên kiếp. Chả trách Ngụy thần quân hỏi linh dược đề thăng tu vi và có vào được cấm chế đó không." Trưởng Tôn Cảnh định thần, nhưng vẫn run lên, "Có cách nào khác không? Dẫn động thiên kiếp quá nguy hiểm."
"Các hạ nghĩ cho mỗ nhưng mỗ có cách thì sẽ dùng để dẫn động thiên kiếp. Vực ngoại thiên ma ít nhất cũng thực lực bán chân tiên, ai biết được các vực ngoại thiên ma mà y thả ra còn lợi hại hơn. Một chân tiên đủ san bằng mấy đại lục." Ngụy Tác ấm ức. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Sự thực thì nếu không vội cứu bọn Linh Lung Thiên và Cơ Nhã, có độ kiếp thì gã cũng phải chuẩn bị vài năm đã, với tính gã thì nếu không bị uy hiếp trí mệnh có khi cả đời không độ kiếp cũng nên. Hiện tại Tứ tí hoang tộc đại năng làm lạc kế hoạch, ít nhất nhiều thần văn còn chưa kịp khắc vào thể nội. Nhưng gã hết cách, nếu có nhiều Hoang tộc đại năng xuất thế, dù chỉ cùng cấp Tứ tí hoang tộc đại năng thì dù gã độ kiếp thành công ở nơi khác, phá được Đại chư thiên tạo hóa bình cứu bọn Linh Lung Thiên thì tất cả rồi cũng không thoát chết.
Hiện tại nơi đó có nhiều đại cấm, thiên kiếp trùm lên thì Tứ tí hoang tộc đại năng cũng phải pháp kích phát cấm chế giữ mạng. Cấm chế đó đều ngăn ngừa phá hoại, có uy năng oanh kích thì đều tự động kích phát phản kích, để chống lại thiên kiếp thì quá hữu dụng. Nếu tính không sai, tỷ lệ độ kiếp thành công hơn nhiều tại Hoàng Đình tông.
"Ngụy thần quân đúng là hình tượng của các tu sĩ, đại nghĩa như thế đáng nhận một vái." Ngụy Tác đương nhiên giữ nguyên tâm thức tiểu gian thương, chỉ để sóng sót và cứu bọn Linh Lung Thiên cùng Cơ Nhã, nhưng với Trưởng Tôn Cảnh và Trưởng Tôn Tiểu Như thì khác. Cả hai cho rằng gã vì cứu tu sĩ thiên hạ mà định cùng vực ngoại thiên ma đồng quy vu tận, theo ghi chép, các đại năng độ kiếp đều chuẩn bị vô số năm, kết quả vẫn chết trong thiên kiếp, độ kiếp vội vàng như gã có khác gì tự tử. Trưởng Tôn Cảnh tức thì nghiêm túc vái, cho rằng gã là anh hùng mình không so được.
"Ô. . Ngụy đại ca không chết đâu." Trưởng Tôn Tiểu Như rơi lệ, Ngụy Tác trợn tròng trắng, có gì đâu, nếu tính toán đúng thì độ kiếp phản ở đó còn thành công cao hơn ở Hoàng Đình tông, sao lại như thể gã chết chắc không bằng.
"Hiện tại các vị đã hiểu ý mỗ, phiền đưa mỗ tới đó, dọc đường mỗ cần chuẩn bị một chút. Nếu giúp mỗ gom được những gì liên quan đến thiên kiếp thì tốt quá." Ngụy Tác trợn tròng trắng rồi lấy ngọc phù ghi thần văn ra xem có thể tranh thủ khắc được dải nào không.
"Ngụy thần quân đại nghĩa như thế, Trưởng Tôn thế gia sẽ toàn lực trợ giúp!" Trưởng Tôn Cảnh nghiêm túc gật đầu, liên tục phát mười mấy đạo diễm quang truyền tin.
"Đúng rồi, đại đạo thần văn thập phần hữu dụng với việc mỗ đề thăng thần thông và bố trí cấm chế, các vị nếu gom được vài thần văn thì khả năng độ kiếp thành công của mỗ sẽ cao hơn." Ngụy Tác nham nhở nói, cộng thêm thần văn trong Chân linh cấm kinh thì gã có mười bảy thần văn dải có thể khắc vào thể nội, trong thời gian còn lại không đủ khắc thêm nhiều, nhưng các đại tông môn hiện tại toàn lực ủng hộ, không thừa cơ xin thêm thì không phải xuất thân tiểu gian thương Linh Nhạc thành nữa.
"Được!" Trưởng Tôn Cảnh hiện tại càng kính phục Ngụy Tác nên ghi lại hai thần văn cho gã, đồng thời phát tin cho Trưởng Tôn thế gia dùng hết mọi cách giúp gã gom đại đạo thần văn.
"Trưởng Tôn thế gia cũng khá." Ngụy Tác càng lúc càng thấy Trưởng Tôn Cảnh và Trưởng Tôn Tiểu Như thuận mắt, đoạn toàn tâm cảm ngộ thần văn. Bất quá gã không biết là tiền bối Trưởng Tôn thế gia được một đại năng từng vây giết vực ngoại thiên ma truyền thừa, biết rõ vực ngoại thiên ma hung tàn cỡ nào, tu vi càng cao, tông môn càng có thế lực đại thì càng dễ thành con mồi.
Phân biệt vực ngoại thiên ma và Hoang tộc thì e tu đạo giới hiện tại không có mấy ai, có lẽ vực ngoại thiên ma trong điển tịch cũng là Hoang tộc đại năng xuất thế.
Hung tàn hay không thì ai biết được, có khi trong mắt vực ngoại thiên ma thì phổ thông tu sĩ trông khó coi, không hề thuận mắt, từ cổ đã là tử địch.
Đi qua Thiên Huyền đại lục đều dùng không gian truyền tống pháp khí của Trưởng Tôn Cảnh nên chỉ nửa canh giờ là Ngụy Tác cùng bọn Trưởng Tôn Cảnh đã đến sát Vân Linh đại lục.
Vào Thiên khung Vân Linh đại lục, khí tức hùng hậu và độn quang chói lòa như lưu hỏa vẫn tinh nghênh đón Ngụy Tác và Trưởng Tôn Cảnh, Trưởng Tôn Tiểu Như.
"Hoàng tông chủ, các vị độ hóa xong rồi?"
Ngụy Tác biết sẽ gặp bọn Hoàng Đạo Quân ở dây nên độn quang dấy động thần huyền khí tức thì không kinh ngạc, đén gần thì gã lại ngẩn ra. Vì không chỉ có Hoàng Đạo Quân, Ngọc Thiên tông tông chủ và Thánh Vương tông tông chủ, Vân Ảnh thần quân mà còn Vương Vô Nhất, Tô Thần Huyết cùng Bích Tỳ tông tông chủ.
Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết, Bích Tỳ tông tông chủ đều hiền hòa, không còn lệ khí, như mấy lão nhân tu sinh dưỡng tính dưỡng vô số năm.
So với ba người trước lúc bị bắt đầy hung hãn thì Ngụy Tác đâm không quen, hơi rùng mình.
"Không sai, cả ba đã bị bọn tại hạ độ hóa. Đây là thuật pháp và thần văn họ giao ra." Bọn Hoàng Đạo Quân đáp xuống chỗ bọn Ngụy Tác và Trưởng Tôn Cảnh, Trưởng Tôn Tiểu Như rồi đưa mười mấy ký sự thanh phù điểm cho Ngụy Tác rồi gật đầu với bọn Vương Vô Nhất, "Nghe lệnh Ngụy thần quân."
"Được!" Bọn Vương Vô Nhất gật đầu, như trẻ ngoan đến cạnh Ngụy Tác.
"Đây là những thứ bọn tại hạ gom giúp được." Hoàng Đạo Quân đưa mười mấy nạp bảo nang cho Ngụy Tác: "Vạn Hoàng công tử thì bọn tại hạ chưa luyện hóa, vì Vạn Hoàng cung muốn cùng một bình Đại đế thánh tuyền chuộc."
"Đại đế thánh tuyền?"
Hoàng Đạo Quân dứt lời, Ngụy Tác và Trưởng Tôn Cảnh, Trưởng Tôn Tiểu Như hít một hơi lạnh, tròn mắt. Đại đế thánh tuyền quá nổi danh, nhiều điển tịch có ghi lại. Đại đế thánh tuyền là tuyền nhãn sinh ra ở nơi thượng cổ đại đế ngã xuống, ngưng tụ tinh khí kinh nhân có lợi cho tu sĩ, không chỉ có thể bổ sung chân nguyên trong tích tắc mà chữa lành nhục thân rất nhanh, bị đánh nát nửa người vẫn có thể duy trì sinh cơ.
"Lẽ nào Vạn Hoàng công tử chỉ còn lại đầu mà không chết là vì thế?" Ngụy Tác cả kinh rồi hỏi Hoàng Đạo Quân và Ngọc Thiên tông tông chủ.
"Không sai, Vạn Hoàng công tử không chết vì thể nội có thần phù do Đại đế thánh tuyền thủy luyện chế thành. Vạn Hoàng cung bảo lấy được hai bình Đại đế thánh tuyền, một bình đã dùng hết sau mấy nghìn năm, chỉ còn lại một bình này." Hoàng Đạo Quân lấy ra một cái tinh thạch bình cỡ ngón tay màu vàng rực, cẩn thận đưa cho Ngụy Tác, "Hiện tại bình Đại đế thánh tuyền được họ giao tới, đầu Vạn Hoàng công tử đã giao cho họ bảo quản, tha hay không là do đạo hữu."
"Thế thì tha cho y." Ngụy Tác hít sâu một hơi, thu nhanh cái bình, Đại đế thánh tuyền thậm chí còn kinh nhân hơn Nguyên thủy thần mộc, sẽ có tác dụng với độ kiếp, còn Vạn Hoàng công tử thì nếu gã độ kiếp xong, đối phó được Hoang tộc đại năng thì y và Vạn Hoàng cung không đáng gì.

Chương 1149: Dọa chết người

Trên một man hoang hoang nguyên, đột nhiên nổ khẽ, bạch sắc quang hoa lóe lên.
Bạch sắc quang hoa là Ngụy Tác, Trưởng Tôn Cảnh, Trưởng Tôn Tiểu Như và Hoàng Đạo Quân, Ngọc Thiên tông tông chủ, Vương Vô Nhất, Tô Thần Huyết cùng Bích Tỳ tông tông chủ.
"Ngụy thần quân, đại thiếu, tiểu thư... xin chào chư vị tiền bối." Bọn Ngụy Tác vừa xuất hiện, bên dưới đã có lưỡng đạo quang hoa nghênh đón, là hai lão nhân già nua, thấy Ngụy Tác thì tỏ rõ nét tôn kính.
"Hoa trưởng lão, Anh trưởng lão, khung cửa đen đó ở đâu, sao lại không thấy?" Trưởng Tôn Cảnh đáp lễ hai lão nhân.
"Trong sơn cốc ở dãy núi phía trước, được cổ thụ che kín, từ trên không không thể nhìn được. Bất quá dùng pháp khí còn thấy được lờ mờ." Hai lão nhân chỉ vào dãy núi cơ hồ không trông rõ."Hiện tại tình hình trong đó thế nào?" Trưởng Tôn Cảnh gật đầu.
"Vực ngoại thiên ma đó tựa hồ cứu trị đồng bạn, chư vị đi theo bọn tại hạ." Hai lão nhân biết cục thế khẩn trương, nên đáp xuống ngay.
"Hoang tộc lại xây dựng một nơi thế này, Cương nha muội mà thấy chắc mặt cắt không còn hột máu."
Cùng hai lão nhân Trưởng Tôn thế gia đáp xuống, Ngụy Tác hít một hơi lạnh.
Trong sơn cốc sừng sững một tinh phiến hình bầu dục cao bằng nửa thân người, như nối với khung cửa màu đen, tử đồng sắc điện vũ dày đặc, tử khí trầm trầm tọa lạc trên nền đất bằng.
Dãy tử đồng sắc điện vũ tạo cảm giác lạnh lùng nghẹt thở, sức mạnh lan tràn.
Bọn Hoàng Đạo Quân biến sắc, Trưởng Tôn Tiểu Như vốn rất tin Ngụy Tác cũng nhợt nhạt mặt mày. Tử đồng sắc điện vũ tạo ra sức ép quá lớn, dù mọi đại tông môn bỏ trăm năm cũng không thể xây được một nơi có quy mô và uy năng như thế.
"Vực ngoại thiên ma ở trong một điện vũ." Hai lão nhân nhìn Ngụy Tác rồi chỉ. Nguồn: http://truyenfull.vn
"..." Nhìn đến chỗ hai lão nhân chỉ, ai nấy rùng mình, Ngụy Tác trợ tròng trắng thầm kêu "Nhĩ muội yêu!"
Tử đồng sắc điện vũ hiện lên trong pháp kính lớn cỡ khung cửa thì chỉ như bàn tay. Nhưng vẫn nhìn rõ Tứ tí hoang tộc đại năng đứng trong đại điện âm u, tứ bề khảm toàn quan tài đá như bích họa, khí thế đều kinh nhân. Mỗi thạch quan mở ra, mục lực Ngụy Tác hơn hẳn bọn Hoàng Đạo Quân nên càng nhìn rõ, trong đó đều có thân ảnh cao lớn, nhiều thân ảnh còn sáng quang hoa, sinh cơ chưa tan hết, gã thấy rõ có những thân ảnh tuy đã khô cong nhưng có tới bốn tay, sáu tay, thậm chí là tám tay!
Theo Linh Lung Thiên, Hoang tộc tiến giai thì hình thể biến dị, bát tí thì không chỉ thực lực thuần túy hơn Tứ tí hoang tộc đại năng gấp đôi mà hơn xa, ít nhất cũng Chân tiên lưỡng trọng!
Hiện tại nhìn bốn mươi mấy quan tài đá, tổng cộng lại thì phải đến hơn trăm cỗ!
"Chát!"
Pháp kính của Trưởng Tôn thế gia là qua pháp khí đưa vào khung cửa đen mà truyền về cảnh tượng, không thể truyền thanh âm, nhưng như nghe thấy tiếng xé không khí thì tất cả cả kinh. "Hả..." Ngụy Tác suýt dựng tóc gáy, trong một thạch quan lại có hai tia sáng ánh lên, là một Hoang tộc đại năng mở bừng mắt.
Hoang tộc đại năng đó cũng màu lam, da dẻ nhăn nhúm, nhưng mục quang sáng rực, ai cũng thấy y có sáu tay, đầu có hai sừng, khí thế khôn tả. "Cách cách cách..." Cạnh bọn Ngụy Tác chợt có tiếng động, hóa ra Trưởng Tôn Tiểu Như sợ đến va răng vào nhau. Vốn nàng ta coi gã là thần tượng nên rất tin tưởng nhưng thấy những thứ đáng sợ như thế thì cũng không nén được cơn hãi hùng, thấy gã ngoái lại thì nàng ta kéo tay pháp y, "Ngụy đại ca, đáng sợ quá, chỉ bằng chúng ta tìm nơi trốn đã, tính toán sau."
"Không cần sợ, tốt nhất là chúng đều sống, giúp mỗ có thêm một hai trăm trợ thủ chống lại thiên kiếp." Ngụy Tác hất đầu tự tin, ra vẻ không sợ gì, khiến Trưởng Tôn Tiểu Như sáng mắt, bội phục khôn tả. Ngụy Tác nói không sai, Hoang tộc đại năng càng nhiều thì khi dẫn động thiên kiếp sẽ càng có thêm đại năng chống lại, nhưng thật ra gã cũng hết cách, khi khác thì các Hoang tộc đại năng có những cao thủ lợi hại kinh nhân, gã chưa kịp phát động thiên kiếp có khi đã xong đời.
"Cái gì kia?" Hai lão nhân Trưởng Tôn thế gia không sùng bái mù quáng như Trưởng Tôn Tiểu Như nên nhận ra lời Ngụy Tác tuy hoành tráng nhưng cả hai càng kính phục, dù sợ nhưng vẫn vì tu sĩ thiên hạ mà đấu với vực ngoại thiên ma thì là cảnh giới gì, đấy là hoạt phật trong điển tịch. Họ không hiểu rõ như bọn Hoàng Đạo Quân, Ngụy Tác vì muốn phá Đại chư thiên tạo hóa bình mà phải liều. Lúc đó, hai lão nhân vẫn quan sát Tứ tí hoang tộc đại năng chợt hô khẽ, pháp kính đưa lại hình ảnh từ tay y có băng lam sắc quang diễm bay lên.
"Là viên thần dược đó! Cổ đế thi quả nhiên chết trong tay Tứ tí hoang tộc đại năng!" Ngụy Tác tròn mắt. Người khác không biết à gì chứ gã hiểu rõ, Tứ tí hoang tộc đại năng đang lấy ra thần dược trong thể nội cổ đế thi! Thần dược lọt vào tay y thì cổ đế thi đã không còn, với gã thì cổ đế thi tuy suýt dọa chết gã nhưng dù gì cũng giải nguy hộ một lần, còn giúp gã đối phó bọn Vũ Hóa Ứng Thiên tại Luân hồi tháp để cướp cái bình màu. Ngụy Tác tạm coi cổ đế thi cũng phe, giờ bị Tứ tí hoang tộc đại năng diệt thì gã cũng khó chịu.
"Ngụy đạo hữu biết thứ đó?" Thấy thần sắc gã biến hóa, bọn Hoàng Đạo Quân hỏi ngay.
"Không sai, các vị biết cổ đế thi bị Vũ Hóa thế gia khống chế đối phó mỗ, thứ đó là thần dược trong thể nội cổ đế thi, cổ đế thi sống được đến giờ là nhờ nó." Ngụy Tác gật đầu, giải thích.
"Nói vậy, vực ngoại thiên ma định dùng thứ đó cứu trị đồng bạn?" Sắc mặt Hoàng Đạo Quân và Trưởng Tôn Cảnh cực kỳ khó coi. Tứ tí hoang tộc đại năng tức thì chứng minh suy đoán này, không hiểu dùng cách gì mà thần dược lam quang lấp lóe bay ra dược khí, dồn vào một thạch quan.
Hoang tộc đại năng trong đó cũng bốn tay, có vẻ là hảo hữu của Tứ tí hoang tộc đại năng từ sáu, bảy vạn năm trước, y vẫn thập phần kích động, cứu trị Hoang tộc đó trước. "Y cứ từng người chứng tỏ có vấn đề." Ngụy Tác nghĩ đến một khả năng nên nhợt nhạt mặt mày.
"Không sai!" Bọn Hoàng Đạo Quân cũng run lên, nếu Tứ tí hoang tộc đại năng cứu được một, hai đại năng rồi tiếp tục cứu còn những người kia đi tìm thì họ sẽ nguy hiểm. Ngụy Tác không thể vào được.
"Đành mạo hiểm vậy, tại hạ sẽ dụ Tứ tí hoang tộc đại năng ra. Xem các vị có thể thừa cơ vào hủy hết các Hoang tộc đại năng đi không." Ngụy Tác nghiến răng, bảo Trưởng Tôn Cảnh, "Đơn dược của các vị và cổ phù vào được trong đó, bao lâu nữa sẽ tới?"
"Chừng nửa tuần hương." Trưởng Tôn Cảnh mặt cắt không còn hột máu thuyết đạo.
"Không kịp rồi." Trưởng Tôn Tiểu Như đột nhiên kinh hô, răng va vào nhau canh cách.
"Còn may!" Hoàng Đạo Quân và hai lão nhân Trưởng Tôn thế gia đồng thời kêu lên hớn hở.
"... Dọa chết ta mất." Ngụy Tác lập tức thở phào, hớn hở hẳn. Vì Tứ tí hoang tộc đại năng dồn dược lực vào một quan tài khác nhưng Hoang tộc đại năng được cứu lại xếp bằng, quang hoa lóe liên tục. Lam sắc thần dược đích xác cực kỳ kinh nhân, nhưng các Hoang tộc đại năng tựa hồ không thể chỉ dựa vào dược lực, mọi thứ trên mình đều gần như khô kiệt, cần liên tục tịnh dưỡng điều tức khá lâu.

Chương 1150: Không phải một mình chiến đấu

Cuồng hỉ thì cuồng hỉ, tình hình y vẫn rất nguy cấp.
Một Hoang tộc đại năng năm, sáu trượng như xác khô xếp bằng trước quan tài đá, làn da màu lam ánh lên như đang cháy.
Không khí trong tử đồng sắc điện vũ rung lên, một Hoang tộc đại năng được dược lực lam sắc thần dược cứu trị mà từ thạch quan đi ra, xếp bằng dưới đất.
Hoang tộc đại năng này càng đáng sợ, có tới tám cánh tay, có vẻ là chi khác với Tứ tí hoang tộc đại năng, đầu không mọc tóc mà là một cái sừng ngắn choèn. Bát tí Hoang tộc đại năng cũng màu lam, nhưng da nứt nẻ, thấy vào xương cốt, đỉnh đầu thủng một lỗ.
Y xếp bằng dưới đất, lỗ thủng trên đầu và trên mình ánh lên vô số thần văn, như có bão chớp trong mình.
"Chát!"Quanh bọn Ngụy Tác như có tiếng vang, Tứ tí hoang tộc đại năng không có ai thân cận nên cứu cứu lần lượt, để dược lực chảy vào một quan tài đá cạnh Bát tí Hoang tộc đại năng, một đạo nhân mặc thiết y bước ra.
"Còn có đại năng ở cùng vực ngoại thiên ma!" Trưởng Tôn Tiểu Như vừa sợ vừa giận.
Đạo nhân tuy không thấy rõ diện mục, mặc huyền thiết sắc thần thiết pháp y nhưng hiển nhiên không phải Hoang tộc, mà là tu sĩ đại năng, khí thế thập phần hùng hậu, đi khỏi thạch quan như có vô hình cự chùy gõ lên hư không.
Đạo nhân này là đại năng sáu, bảy vạn năm trước, ở phe Hoang tộc trong Linh Hoang đại chiến.
Đạo như đúc bằng sắt, không trong rõ mặt mũi đó cũng xếp bằng, lại một cao thủ bị xuyên ngực được Hoang tộc đại năng cứu trị, từ một thạch quan đi ra.
Tiếp đó, lại một Hoang tộc đại năng chỉ có hai tay nhưng lưng có đôi cánh thịt bò ra khỏi quan tài, không hiểu y thuộc "Phẩm chủng" nào, Linh Lung Thiên cho Ngụy Tác biết mấy chi của Hoang tộc nhưng chủ đạo vẫn là thiên sinh khí huyết và nhục thân cực kỳ đáng sợ như Tứ tí hoang tộc đại năng, có thể liên tục tiến mọc thêm tay hoặc đầu.
Nhưng Hoang tộc đại năng có cánh này khẳng định không dễ đối phó, vì y xếp bằng là trên đỉnh đầu lơ lửng một cái đĩa đen như vầng hắc sắc thái dương, rũ xuống vô số thần văn như thác đổ, cơ hồ ẩn vào hư không hút nguyên khí xuống thể nội.
...
"Họ đến rồi!"
Từng đạo quang hoa trong veo nép sát dãy núi lao ra,nhắm vào chỗ bọn Ngụy Tác. Thấy độn quang, Trưởng Tôn Cảnh Thuyết nói đoạn như được giải thoát í.
Trưởng Tôn thế gia sau cùng cũng mang thứ Ngụy Tác cần đến, bọn Trưởng Tôn Cảnh cũng thấy thật may mắn, không thì tất cả sẽ nghẹt thở với áp lực vô hình.
Từng Hoang tộc đại năng từ thạch quan đi ra, cảnh tượng tạo ra xung kích tâm thần quá lớn, hiện tại tử đồng sắc đại điện có tới mười sáu Hoang tộc đại năng khiến người ta rùng mình. Nếu có ai xuất thế, đủ hủy diệt tu đạo giới một vài đại lục, chưa tính còn có thêm Hoang tộc đại năng nữa đi ra.
"Còn may." Ngụy Tác lau mồ hôi lạnh nhưng thở phào.
Nhìn một lúc, ít nhất gã cũng chứng thực được hai suy đoán, một là lam sắc thần dược trong thể nội cổ đế thi tuy cứu được các Hoang tộc đại năng nhưng không thể trực tiếp bổ sung nguyên khí và khí huyết đã triệt để khô kiệt. Các Hoang tộc đại năng từ đại chiến sáu, bảy vạn năm trước đều thụ thương cực nặng. Không phải tự phong ấn như Tứ tí hoang tộc đại năng tại động phủ Đại Thí Thiên mà khi xưa có Hoang tộc đại năng giúp đỡ.
Nơi này cũng là chỗ Hoang tộc tồn để những đại năng thương thế cực nặng lại, đã sáu, bảy vạn năm không có Hoang tộc đại năng khác đến cứu, chứng tỏ Hoang tộc dù thắng Linh tộc thì cũng gần như chết hết.
Hiện tại nhưng nhân vật được Tứ tí hoang tộc đại năng cứu sẽ tìm cách bổ sung nguyên khí, rồi chữa lành vết thương, mười bữa nửa tháng chưa thể động thủ. Vô hình trung cho gã nhiều thời gian.
"Hoàng tông chủ, trong này là pháp bảo và pháp khí chống lại thiên kiếp, Linh Lung Thiên và Nguyên Âm tiền bối đã đưa danh sách cụ thể, trong ký sự thanh phù này là những gì mỗ biết về thiên kiếp, thời gian khẩn bách, phiền các vị đếm giúp trong các pháp khí cùng pháp bảo chống lại thiên kiếp thì món nào sử dụng vào lúc nào." Thấy Trưởng Tôn thế gia đưa đồ tới, Ngụy Tác lấy nạp bảo cổ giới tra đưa cho bọn Hoàng Đạo Quân, còn gã lấy Thiên nguyên thần đơn và ngọc phù ghi thần văn.
Trưởng Tôn thế gia lần này dốc toàn lực, tuy Ngụy Tác chưa từng nghe nói đến Thiên nguyên thần đơn nhưng qua lời Trưởng Tôn Cảnh và Trưởng Tôn Tiểu Như thì là tiên cấp đỉnh giai đơn dược mà Thần huyền nhất trọng h tu sĩ luyện hóa xong có thể đạt Thần huyền lưỡng trọng, là truyền thừa chí bảo mấy nghìn năm của Trưởng Tôn thế gia. Trừ ra, Trưởng Tôn thế gia gom được mười sáu đại đạo thần văn.
"Ngần ấy pháp bảo và pháp khí chống lại thiên kiếp?!" Hoàng Đạo Quân cả kinh. Trong nạp bảo cổ giới có đếm một trăm mười mấy pháp bảo và pháp khí như thế. Đó còn là độ kiếp vội vàng, e rằng một đại năng chuẩn bị vài trăm năm cũng không chắc gom được như Ngụy Tác. Quan trọng nhất là gần nửa trong số đó, nếu không đọc ngọc phù, Hoàng Đạo Quân cũng không biết, tức là dù đại năng khác có thần thông như gã, được ngần ấy tông môn gom giúp cũng chỉ được một nửa, còn lại sẽ vì không biết công dụng mà bị bỏ qua. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Nơi này được Trưởng Tôn thế gia bày cấm chế cách tuyệt khí tức, nhất cử nhất động của Tứ tí hoang tộc đại năng thì bọn Ngụy Tác đều nhìn rõ, nên gã không hề do dự, trực tiếp dồn thủy linh nguyên khí lên Thiên nguyên thần đơn thử rút dược lực ra.
Thiên nguyên thần đơn cực kỳ đặc biệt, màu vàng cam, tròn xoe như bảo thạch, nhưng quang hoa ở trong lại ngưng thành hai chữ Thiên nguyên. Ngụy Tác thử rút ra một chút dược lực để luyện hóa, nguyên khí tinh thuần cực độ như dòng sông chảy vào chân nguyên.
"Quả nhiên là tiên giai đỉnh cấp linh đơn!"
Ngụy Tác hít sâu một hơi, biết tỷ lệ thành công tăng thêm mấy phần. Dược lực tương đương với không biết bao nhiêu viên tứ ngũ cấp thủy hệ yêu đơn, tu vi và nhục thân của gã thì tích tắc là có thể luyện hóa, gã dám khẳng định tối đa hai canh giờ là với viên linh đơn này đủ để thành công xung kích đến Thần huyền tứ trọng điên phong. Gã còn phải khống chế không luyện hóa hết, nhỡ may thêm một tí sẽ trực tiếp dẫn động liễu thiên kiếp thì muốn khóc cũng không được.
"Hoàng tông chủ, Ngụy thần quân..." Hơn nửa canh giờ sau, lại có độn quang đã cố ý áp chế khí tức lao tới chỗ bọn Hoàng Đạo Quân và Ngụy Tác, là Ngọc Thiên tông tông chủ cùng Thánh Vương tông tông chủ, Vân Ảnh thần quân. Thấy Ngụy Tác liên tục luyện hóa linh đơn, họ ngầm truyền âm giao lưu, nhìn thấy cảnh tượng trong pháp kính thì họ đều nín thở.
"Oành!"
Không đầy nửa canh giờ, hư không không xa sau lưng chúng nhân hơi rung lên, thanh sắc quang hoa hiện ra.
Ngụy Tác và Hoàng Đạo Quân cả kinh, thanh sắc quang hoa toát lên khí tức đáng sợ, như thần sơn từ hư không ép xuống, uy áp thậm chí hơn xa Hắc Bồ Đề thiên mẫu.
"Lão tổ tông."
Trưởng Tôn Cảnh và Trưởng Tôn Tiểu Như cùng người Trưởng Tôn thế gia đều hành đại lễ.
Bọn Ngụy Tác hiểu ra, là lão tổ mà Trưởng Tôn Cảnh nói đến, tích lũy lớn nhất của Trưởng Tôn thế gia, vì đề thăng tu vi mà động dụng bí pháp, hi sinh cả nhục thân.
Thanh sắc quang hoa là một lão giả.
Lão giả là một khối thanh sắc ngọc thạch, quang hoa như nước triều dâng.
Đấy không phải thân thể mà là thần hồn chi lực vàuy năng ngưng tụ lại.
"Chào tiền bối." Thấy lão giả không còn khí huyết khí tức đến, Ngụy Tác hành lễ, Trưởng Tôn thế gia lão tổ thuần túy vì đối phó vực ngoại thiên ma mà hi sinh, cao thượng hơn gã nhiều, lại là chiến hữu, đáng được tôn kính.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau