THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1141 - Chương 1145

Chương 1141: Nữ tử thần thánh

Tòa cổ cung chỉ mấy chục trượng, không khác gì phổ thông điện vũ, không có linh quang, như thể chỉ dùng đá thường chất thành.
Tích tắc Ngụy Tác thấy cung điện thì giật nảy mình.
Cung điện không hề xuất hiện trong thần thức, tức là gã không thấy nó, nếu không chính mắt thấy, chỉ dựa vào thần thức thì gã sẽ coi nó là hư vô, không chỉ không có khí tức mà tự thân không hề tồn tại.
Ẩn giấu khí tức đến mức thần thức như Ngụy Tác mà ở ngay trước mắt cũng không phát hiện thì không tông môn và tu sĩ nghiên cứu cấm chế nào làm được.
Kiểu chấn động vô hình đó đủ chấn nhiếp mọi cường giả trong tu đạo giới hiện thời.
"Khi xưa ngoài cổ cung còn bao trùm ba mươi hai tầng quang tráo, thánh lực lưu chuyển, nhưng quang hoa không sáng lắm, cũng không thấy nguyên khí dao động, đến gần mới có thể phát giác. Sau này địa mạch biến động tự nhiên nên các tầng quang tráo mới tan biến, nhưng bọn tại hạ không phát hiện, không hiểu là cấm chế gì." Hai lão nhân đi trước dẫn đường cũng nhận ra Ngụy Tác chấn động nên nói.
"Đưa mỗ vào." Ngụy Tác hít sâu một hơi, gật đầu với hai lão nhân.Cổ cung không còn cấm chế, hai lão nhân dẫn gã và nữ tu diễm lệ vào trong.
"A!"
Tuy đã nghe trước về tình hình bên trong nhưng vào rồi thì nữ tu diễm lệ họ Đỗ vẫn kinh hô.
Trong một khối tinh thạch trong suốt như do mỡ đông thành có một nữ tử tỏa linh quang như ngủ say.
Da nàng ta như do tinh thạch trắng ngần điêu khắc thành, như mộng ảo tiên linh, ngũ quan mi mục như vẽ, toát lên tiên vận khôn tả.
Mái tóc nàng ta như suối chảy, ở trong tinh thạch như có thủy quang, thanh linh như mới tắm gội xong.
Pháp y của nàng ta khác xa hiện tại, trông như vân hà, có từng dải dây buông xuống, không thấy phù văn, nhưng lấp lánh thần quang tại lưu động.
Đúng như bạch bào lão nhân nói, nữ tử như mộng ảo lưng mọc kim sắc trường dực, tỏa ánh thái dương, mu bàn tay có vảy như hồng bảo thạch hình lăng trụ nhỏ. Cả cánh và vảy đều từ thể nội nàng ta mọc ra,, đích xác không phải tu sĩ.
Nữ tu diễm lệ kinh hô vì nữ tử tại được lục sắc tinh thạch bọc kín, không có khí tức toát ra, trông như đang ngủ nhưng tạo thành uy áp khó tưởng tượng nổi, khiến nàng ta như đứng không vững, chỉ muốn vái lạy.
Chỉ có thể khắng định thành tựu của nữ tử khó tưởng tượng nổi!
"Tuyệt đối không phải như Tứ tí hoang tộc đại năng." Ngụy Tác có cùng cảm giác. Hiện tại gã hiểu vì sao Linh Lung Thiên nói Tứ tí hoang tộc đại năng là hạng tầm thường, lúc trước gã thấy khí tức của Tứ tí hoang tộc đại năng đã quá đáng sợ nhưng giờ chỉ trực giác cũng thấy nữ tử phong ấn trong tinh thạch lợi hại hơn nhiều.
Không có khí tức và thần thức lộ ra, chỉ là vô hình thần vận mà đã tạo thành uy áp như thế, chả trách Hoàng Đình tông vào đây nghìn năm nhưng không dám vọng động, thực lực như Ngụy Tác hiện tại mà còn thấy nữ tử trong tinh thạch cũng không thể khinh nhờn hay nhìn thẳng.
"Phù!" Ngụy Tác hít sâu một hơi rồi trấn định tâm thần, chăm chú quan sát Linh tộc đại năng.
"Chát!"
Tâm tạng gã đập mạnh, thân thể như bị vô hình đại chùy gõ mạnh.
Nữ tử không có trang sức gì nhưng tâm mạch bị mộ sợi dây leo kỳ dị xuyên qua.
Nhánh dây leo đủ màu, vỏ như vỏ sò rực rỡ, thân không khác gì dây leo thường, chỉ cỡ ngón tay mà
Hoang cổ bản thảo kinh cũng không ghi lại. Càng kinh nhân là nhánh dây leo có tinh quang vô tận lấp lánh, Ngụy Tác chỉ nhìn là thấy sát ý kinh thiên lan khắp thức hải.
"Đây là pháp bảo mà Hoang tộc đại năng luyện chế?"
Ngụy Tác mới bình phục tâm thần lại không nén được chấn động, sợi dây xuyên qua pháp y của nàng ta, thấu qua ngực, trong sợi dây còn hung uy đáng sợ, chỉ vô hình thần vận tạo cho gã tâm thần uy áp khó tưởng tượng nổi. Hoang tộc đại năng hiểu nhiều về Hoang tộc thực chu nên rất có khả năng là kinh thiên đại năng, nào đó dùng vô thượng thần thông luyện sợi dây leo thành cổ binh, giáng cho nữ tử đòn trí mệnh!
Đại chiến cỡ nào mà Linh tộc nữ tử cũng bị xuyên qua, sao lại ở giữa một khối tinh thạch?
Bên nhánh dây leo ràn rạt linh quang quỷ dị, Ngụy Tác thậm chí có cảm giác khó mà suy nghĩ.
"Sao các vị biết nàng ta còn sinh cơ?" Sau mười mấy tích tắc, Ngụy Tác chật vật ngoái lại, hỏi hai lão bất tử đang không thở nổi. Cổ cung trống trơn, khối lục sắc tinh thạch không vuông vắn, đứng trên một tảng đá, như mọc ra từ đó. Lục sắc tinh thạch cách tuyệt mọi khí tức, tuy nữ tử trông không có tử khí, như đang ngủ say nhưng Ngụy Tác không thể cảm tri được nàng ta còn sống hay không.
"Bọn tại hạ không cảm giác được nhưng tông chủ đời trước nói là chạm vào khối tinh thạch sẽ thấy bên trong như có khí tức huyết mạch lưu động, cảm tri được sinh khí." Bạch bào lão nhân bảo Ngụy Tác.
"Chạm vào khối tinh thạch?" Ngụy Tác nhìn lên lục sắc tinh thạch.
"Ngụy thần quân, cứ thử xem." Nữ tu diễm lệ nghiến răng, bước lên.
"Sao cô nương làm thế?" Ngụy Tác hơi kinh ngạc, truyền âm hỏi, vô hình uy áp của nữ tử và cổ binh trong lục sắc tinh thạch thì thần sắc biến hóa đều bị phóng đại, gã nhận ra nữ tu diễm lệ sợ gã hiểu là có bẫy rập nên mới chủ động đề xuất mình tự thử, gã nhận ra ánh mắt nàng ta nhìn mình thật sự lo lắng cho an nguy. Thật ra gã không lo rằng lục sắc tinh thạch là bẫy rập của Hoàng Đình tông, vì gã nhận rõ khí tức hai lão nhân biến hóa, không có gì khác thường.
Nếu đối phó gã thì sẽ thập phần khẩn trương, khí huyết lưu động sẽ càng khác.
"Thiếp... Thiếp thân là người của thần quân nên…" Nữ tu diễm lệ đỏ mặt, truyền âm cho Ngụy Tác.
"A?" Ngụy Tác tròn mắt, bớt hẳn khẩn trương, hóa ra Thiên Cửu thần quân có tặng gã cả nữ tu này, lúc đó vì quá quan tâm đến bí ẩn nên gã không để ý. Gã và nàng ta không có gì nhi nữ tư tình, tất nhiên không cần nàng ta làm đạo lữ hoặc thị thiếp, nhất là khi bọn Cơ Nhã còn chưa thoát khốn thì gã lại càng không có ý định. Bất quá nữ tu nói thế, lại thật lòng giúp thì gã sẽ cân nhắc coi nàng ta là bằng hữu, sẽ cho không ít lợi lộc. Sau việc của Thủy Linh Nhi, gã rất thông cảm với đệ tử đại tông môn như nàng ta, vì lợi ích của tông môn sẽ coi mình như pháp bảo hay hàng hóa. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Bất quá Ngụy Tác không muốn nói nhiều, thấy không nguy hiểm thì mặc nữ tu diễm lệ chạm vào lục sắc tinh thạch.
"Thần quân, tại hạ không cảm giác được." Nữ tu diễm lệ chạm một lúc mà không có gì phản ứng, tỏ vẻ khó xử.
Ngụy Tác gật đầu, từ tư đặt tay lên lục sắc tinh thạch.
Tức thì hơi thở gã ngưng trệ!
Khí tức do khí huyết dâng lên trong lục sắc tinh thạch tạo cảm giác Linh tộc nữ tử trong đó như đang ngủ!
Tu sĩ thông thường không cảm giác thấy nhưng cảm tri của gã lại cảm nhận được rõ!
Linh tộc nữ tử còn sống! Lẽ nào nàng ta còn sống vì có Linh tộc đại năng khác trị liệu thương thế cho nàng ta bằng cách phong ấn tại đây?!
Nhất thời, Ngụy Tác cực kỳ chấn động!
"Chát!"
Thân thể gã cứng lại, khí tức thần thánh đột nhiên từ lục sắc tinh thạch bắn ra, tinh thạch như sống lại mà sáng lên.
Lưỡng đạo tiên quang giữ cứng tất cả, hai lão bất tử và nữ tu diễm lệ sợ hãi cực độ, còn nữ tử rực rỡ trong tinh thạch mở bừng mắt!
Như có thần nguyệt dâng lên trong gian cổ điện, không gian trở nên thần thánh.
Kể cả Ngụy Tác cũng muốn đi ra nhưng tích tắc đó khí tức ép cho họ bất động.
Ít nhất cũng phải thần thức chân tiên mới có uy áp này!
"Chát!"
Ngụy Tác cảm giác được như nước lan khắp thân thể.

Chương 1142: Mây mù sáu bảy vạn năm trước

"Không phải chứ? Đại tỷ thật ra là Linh tộc hay Hoang tộc?"
Tuyệt thế khí tức như nước triều bao trùm đại điện. Ngụy Tác như bị biến thành tiểu tán tu Linh Nhạc thành, thầm kêu lên.
Tuyệt thế khí tức hơn gã quá xa, như mặt trăng so với đom đóm.
Hoàng Đình tông hơn một nghìn năm không nghiên cứu được lục sắc tinh thạch thì lúc này tinh thạch hóa thành từng vòng huỳnh quang kỳ dị bao quanh nữ tử.
Khí tức mênh mang bao lấy Ngụy Tác, sát na đó thứ nhiều nhất là sát ý và địch ý kinh thiên động địa, diệt được tất cả.
Sát na đó, nữ tử rực rỡ sau lưng có cánh như mặt trời tỏa tiên quang, nhìn Ngụy Tác nhưng khí tức như muốn giết gã.Kêu lên như thế đoạn Ngụy Tác đương nhiên không bó tay mà định liều mạng.
Đột nhiên, Ngụy Tác có cảm giác đối phương hơn mình không biết bao nhiêu, ý thức bàng bạc tựa hồ đọc hết mỗi ý thức trong óc. Từ nữ tử rực rỡ toát lên khí tức hoảng sợ mênh mông bao quanh gã, cùng sát ý thay đổi, thiên địa nhu hòa hẳn.
"Ngươi thú vị lắm... không ngờ Linh Lung Thiên còn sống, tiếc là ta không còn thời gian nữa..." Giọng nữ tử như tiên âm đột nhiên vang trong óc Ngụy Tác.
"Y còn sống, nhân vật chân tiên cấp còn sống?! Lại còn mỉm cười?" Tuyệt thế khí tức tan biến, không còn trấn áp lên nữ tu diễm lệ và hai lão nhân Hoàng Đình tông, cả ba tỉnh lại thì càng chấn động.
Từng dải tiên quang vây quanh, nữ tử rực rỡ đã sống lại, siêu phàm thoát tục, không còn khí tức phàm trần, hòa làm một với thiên địa, lưu động tiên vận khó tưởng tượng nổi, khiến nữ tu diễm lệ và hai lão nhân Hoàng Đình tông bất giác quỳ xuống. Đó là niềm kính sợ của tu đạo giới với thành tựu khó tưởng tượng nổi, nhưng họ đều thấy nữ tử rực rỡ nhìn Ngụy Tác, tựa hồ nhếch môi cười.
Nữ tử rực rỡ trở nên trang nghiêm cực độ, tiên uy không thể khinh nhờn.
"Cô nương quen Linh Lung Thiên? Nói vậy là người mình?" Tích tắc đó thời gian tựa hồ do nữ tử rực rỡ chủ đạo, trở nên rất chậm, giọng nói tựa tiên âm khiến Ngụy Tác tan hết địch ý, gã rống lên, đầu óc như bị sóng xô vào.
Sát na đó phát sinh cái gì thì Ngụy Tác hoàn toàn không biết.
"Sao ta lại khóc?"
Giật mình tỉnh lại thì Ngụy Tác phát hiện mắt ầng ậng nước. Nguồn: http://truyenfull.vn
Cảnh tượng trước mắt khiến gã không nói thành lời.
Lục sắc tiên quang từ chín tầng trời bắn xuống.
Cung điện ở sâu trong bụng núi nhưng lục sắc tiên quang dễ dàng thấu vàng.
Nữ tử rực rỡ lấp lánh quang hoa thánh khiết, pháp y và thân thể, cả nhánh dây leo đều biến thành quang hoa bay lên, lục sắc tiên quang cũng tan theo thị tuyến.
"Oành!"
Thứ như nước triều đổ vào óc gã lúc này lại dấy lên.
"Kết quả sau cùng là chiến bại?" Ngụy Tác vốn trầm ổn lãnh tĩnhđích, Nguyên Âm lão tổ vì thế mà cho gã là thiên tài nhưng lúc này gã cũng hơi loạn lên. Thứ đó dấy lên trong óc gã, gã hiểu vì sao nữ tử rực rỡ lại ở đây, vì sao lúc sống lại thì khí tức đó vây quanh mình, vì sao gã lại rơi lệ.
Trong óc gã là những hình ảnh vỡ nát và ba thiên cổ kinh.
Những hình ảnh là đại chiến kinh thiên.
Vô số cổ điện trùm trong cấm chế khó tưởng tượng nổi bị đánh tan, cả thiên địa run rẩy, hư không bừng lên vô số trận chiến, liên tục tan vỡ, vô số pháp tắc xuất hiện, nhiều thân thể và pháp khí khổng lồ đứng sừng sững, từng đại năng mà thần thông hiện tại không tưởng tượng được mất mạng. Những hình ảnh vụn vỡ và nơi đó là trận chiến Bắc Mang sáu, bảy vạn năm trước.
Tiếp đó vòng chiến chia ra, nhiều người truy kích, nhiều người bỏ chạy. Trên một hoang nguyên Ngụy Tác chưa từng thấy xảy ra đại chiến kinh thiên. Số người tham gia ít hơn nhưng cực kỳ thảm liệt, còn sống không đầy một chục.
Sau cùng chỉ còn mấy đạo thần quang đối quyết, thần quang tắt hết thì hình ảnh xuất hiện Vạn Tiên sơn, sau cùng là tăm tối vô biên.
Những hình ảnh tuy vỡ nát nhưng ý tứ cần diễn đạt thì Ngụy Tác hiểu rõ.
Nữ tử rực rỡ là một thành viên của đại chiến kinh thiên sáu, bảy vạn năm trước tại Bắc Mang, vượt tầm tu đạo giới hiện tại nhưng không được ghi lại.
Đấy là đại chiến giữa thần vương và đại đế, song phương tổn thất thảm trọng, tựa hồ hai bên đều ó một nhóm cường giả mạnh nhất, càng đánh càng xa, tách khỏi vòng chiến.
Nữ tử rực rỡ ở trong vòng chiến đông nhất, tuy song phương gần như chết hết nhưng kết quả sau cùng đại năng Hoang tộc và Linh tộc đấu đến mức chỉ còn nàng ta và một Hoang tộc đại năng liên tục phát ra vô số diễm quang như con nhím, không thể nhìn rõ mặt mũi. Hoang tộc đại năng sau cùng cũng bị nữ tử rực rỡ diệt nhưng nàng ta bị đòn sau cùng của y trọng thương, chạy đến Vạn Tiên sơn bèn tự ngã phong ấn.
Những hình đó là nữ tử rực rỡ tự thân trải qua!
Ngụy Tác hiểu rõ vì nữ tử rực rỡ dùng cách nào đó để gã vào bản tâm nàng ta, qua đôi mắt của nàng ta mà thấy rõ cảnh tượng!
Hoàn toàn là giao lưu giữa bản tâm song phương.
Ngụy Tác hiện tại đột nhiên đau thương, mắt ướt nhòe, tuy gã và nữ tử rực rỡ không quen nhau, chỉ nhìn mấy lần nhưng sát na vừa rồi, gã và nàng ta đều vào thế giới nội tâm của đối phương, không còn giả dối nào mà là cảm tri chân thành nhất. Tuy chỉ tích tắc ngắn ngủi nhưng cảm tri và giao lưu đó lại là chí giao thật nhất. Đau thương này thì gã biết không thể vãn hồi, nữ tử rực rỡ đợi mấy vạn năm, nhưng không có Linh tộc đại năng nào đến, vì thế mà hoảng sợ và hoang mang, cảm tri được Ngụy Tác có công pháp Hoang tộc thì tưởng Hoang tộc tìm tới nhưng thương thế của nàng ta đã không thể chữa được nên hóa thành tiên quang, tan trước mắt gã.
Cũng như khi song phương gần như trong tâm trạng chí giao hảo hữu mất mạng. "Dù gì cô nương cũng cho mỗ cơ hội cứu mình." Trước mặt nữ tử rực rỡ, Ngụy Tác như quay lại khi xưa, càng tiếp cận bản nguyên, không cần như lúc đối diện tu sĩ khác thì tâm cảnh gã không thể bình tĩnh, mà đầy bi thương, xếp bằng lại.
"Thật ra có chuyện gì?" Nữ tu diễm lệ và hai lão nhân không biết chuyện gì xảy ra, chỉ thấy nữ tử rực rỡ và lục sắc tinh thạch tan theo tiên quang như mộng ảo, khiến người ta không dám tin vào mắt mình. Thấy Ngụy Tác xếp bằng thì cả ba không nói gì mà kinh hãi chờ đợi.
Xếp bằng hồi lâu, Ngụy Tác mới dứt khỏi tâm cảnh bi thương đó, xem xét những thứ nữ tử rực rỡ để lại.
Nữ tử rực rỡ đã đến lúc đèn khô dầu cạn, chỉ để lại được ngần ấy thứ chứ không thể nói rõ.
Hiện tại Ngụy Tác cảm nhận những hình ảnh về đại chiến xung kích lớn nhất đến gã, trận chiến Bắc Mang kinh thiên đó, khi Bắc Mang hủy diệt thì nữ tu rực rỡ cũng không biết ai thắng ai bại. Mấy vòng chiến đó tách ra, những đại năng mạnh nhất đối quyết thì người khác không chen vào được. Vòng chiến của nàng ta đông nhất, rời Bắc Mang thì song phương đều có đại năng gia nhập, sau cùng cũng chỉ còn lại mình nàng ta.
Trong các tin tức để lại thì trong lần đối quyết thảm liệt sau cùng, họ nhận được tin có một vòng chiến, Linh tộc đã bại. Trong vòng chiến đó, Hoang tộc có mấy đại năng bị trọng thương thì trốn mất, không chắc đã chết.
Nữ tử rực rỡ cũng không biết kết quả trận chiến sáu, bảy vạn năm trước nhưng tựa hồ Linh tộc khi đó lép vế hoàn toàn!

Chương 1143: Phát hiện đáng sợ

Ngụy Tác biết sáu, bảy vạn năm trước, Linh tộc và Hoang tộc đấu tranh thì nhiều đại năng siêu nhiên vật ngoại, siêu việt tu đạo giới cũng bị cuốn vào, Linh tộc lép vế hẳn trong trận chiến Bắc Mang, thậm chí cả nhân vật đại đế cấp cũng trọng thương.
Cũng vì lép vế nên trận Bắc Mang mói kịch liệt, kết quả sau cùng cả nữ tử rực rỡ cũng không biết, chỉ là lúc nàng ta tự phong ấn thì Linh tộc vẫn lép vế.
Tuy nữ tử rực rỡ sau cùng vì nguyên khí và thần thông không còn nhiều nên không thể khiến Ngụy Tác cảm tri được nhiều tin tức hơn, thậm chí tên tuổi cũng không để lại nhưng qua những hình ảnh vỡ nát thì gã khẳng định nàng ta không phải phổ thông chân tiên.
Hoang tộc mà nàng ta đối diện toàn Bát tí Hoang tộc! Tu sĩ cùng phe Hoang tộc đều xuất thủ là tiêu diệt hư không, không phải Chân tiên nhất lưỡng trọng, thực lực hơn xa Tứ tí hoang tộc đại năng!
Dù thế nữ tử rực rỡ vẫn thể hiện thực lực siêu quần trong trận chiến.
Trong một hình ảnh, gã thấy nàng ta đốt chảy cả mấy nghìn dặm hoang nguyên, từ trên trời xuống đất đều là lục sắc tiên quang, đánh ba Bát tí Hoang tộc đại năng thành tro.Nhưng nhân vật như thế vẫn không biết được kết quả sau cùng.
Tứ tí hoang tộc trong động phủ Đại Thí Thiên, đại năng thần bí bị Tứ tí hoang tộc đoạt xá, một cánh tay cụt bay trên không... lẽ nào Hoang tộc vẫn còn sống, Linh tộc vì chiến bại nên bị giết hết?
"Đành đến đâu hay đến đấy, cứu Cương nha muội ra là biết nàng ta là ai."
Ngụy Tác nhăn nhó, nữ tử rực rỡ tựa hồ cảm tri được tất cả nội tâm gã, còn gã không biết cả tên nàng ta, cũng như người bạn từng cùng sống chết mất đi mà mình không biết tên, cảm giác đó khiến gã trống rỗng, nữ tử rực rỡ cảm tri được hoàn cảnh của gã và bọn Linh Lung Thiên nên để lại tin tức trong óc cho biết Linh Lung Thiên không nói khoác, trong vài chục ngày thì nó có thể giữ cho tất cả an toàn, gã thoáng an tâm, đồng thời nữ tử rực rỡ cho gã biết với tình hình hiện tại muốn phá Đại chư thiên tạo hóa bình chỉ còn cách dẫn động thiên kiếp.
Tức là tính toán của gã không lầm, có thể dùng thiên kiếp phá Đại chư thiên tạo hóa bình, đấy là biện pháp duy nhất trước mắt.
"Không cứu được bọn Cương nha muội thì không chi là ta không qua được thiên kiếp mà cả tên nàng ta cũng không biết luôn."
Ngụy Tác lại nói thầm, nữ tử rực rỡ không chỉ thấy bản tâm gã, tựa hồ khiến gã thấy được bản tâm... Dọc này bị gã mãi truy sát và bị truy sát, đối địch với đại năng các đại thế lực hòa nên vô hình trung gã như đeo mặt nạ, thậm chí vô tình trở nên hung hãn, nếu không có nữ tử rực rỡ, chưa biết chừng gã sẽ bị ảnh hưởng.
Nữ tử rực rỡ có ý nghĩa phi thường với gã.
"Kia là... nàng ta là đại cấm sư?"
Ngụy Tác đọc ba thiên cổ kinh, hiểu nàng ta không thể để lại thêm nhiều nên ba thứ này phi thường trọng yếu,gã không còn thời gian để lãng phí, nhưng vừa đọc cổ kinh thứ nhất, thân thể gã hơi run lên cả kinh.
Cổ kinh đó là "Chân linh cấm kinh", ghi cách bố trí các loại đại cấm!
Trong thiên cổ kinh còn nhiều chú giải của nữ tử rực rỡ, có được cổ kinh và để lại chú giải thì chứng tỏ nàng ta trừ bản thân tu vi kinh nhân thì còn là đại cấm sư của Linh tộc!
Chả trách trong nhiều hình ảnh, nữ tử rực rỡ dẫn phát nguyên khí tựa hồ khác hẳn, vì không chỉ phát động thuật pháp và còn phát động cả đại cấm chi lực!
Trận chiến giữa Hoang tộc và Linh tộc khi xưa, nhiều đại cấm do nữ tử rực rỡ bố trí!
Giữa các đại năng tầm thường, đơn đối đơn thì không là gì nhưng trong đại chiến quy mô đó thì một đại cấm sư có tác dụng, không kém một đại đế!
"Nàng ta để cổ kinh bố trí các loại pháp trận và đại cấm cho ta là để chống lại thiên kiếp, gia tăng tỷ lệ thành công!" Tích tắc đó, Ngụy Tác hiểu ngay ý nữ tử rực rỡ. Nguồn: http://truyenfull.vn
Pháp trận và cấm chế tầm thường không thể chống lại thiên kiếp chi uy, khi thiên kiếp đến thì nguyên khí dao động quá lợi hại, pháp trận và cấm chế sẽ mất hiệu nghiệm, dù sơn môn Hoàng Đình tông có mấy vạn năm tích lũyđích, cấm chế tuy nhiều nhưng có thể chống lại thiên kiếp không có bao nhiêu. Nhưng trong Chân linh cấm kinh lại có không ít cấm chế như thế!
Ngụy Tác đến Vạn Tiên sơn vì độ kiếp và phá Đại chư thiên tạo hóa bình, xem ở đây có phải Linh tộc đại năng hay không để xin giúp đỡ nhưng hiện giờ nữ tử rực rỡ tuy đã chết xong cũng giúp gã không ít.
Bố trí được thì một đại cấm có tác dụng tương đương với mấy pháp khí cùng pháp bảo chuyên môn nghênh đón thiên kiếp!
"Định đỉnh tứ phương", "Tứ phương vân giới cấm", Ngụy Tác tìm được trong số cấm chế nữ tử rực rỡ để lại có hai môn được nói kỹ, một môn để ổn định thiên địa nguyên khí, khiến một số cấm chế và pháp trận vốn vô dụng trong thiên kiếp cũng duy trì được với thời gian nhất định!
"Đây là thuật pháp ngăn thần thức xung kích?!" Ngụy Tác hít sâu một hơi, xem cổ kinh kế tiếp thì càng chấn động, suýt kinh hô thành tiếng.
Nữ tử rực rỡ để lại cho gã "Bất động minh tâm", thuật pháp chuyên môn để ngăn đỡ thần thức sát phạt!
Như Lai thần mang là đỉnh cấp cường pháp trong các thần thức sát phạt thuật pháp, Tịnh niệm tâm kiếm cũng có bí pháp tăng cường thần thức, nhưng Ngụy Tác không có cường pháp chống lại thần thức sát phạt của đối phương, còn thuật pháp ở mức ý thức, tinh thần này thì cực hiếm, thậm chí chỉ có trog ghi chép, tu đạo giới hiện tại chỉ còn cách dùng tu vi và thần thức để ép lại!
Nữ tử rực rỡ hiển nhiên cảm tri được Như Lai thần mang rơi vào tay Tứ tí hoang tộc đại năng nên để lại cho Ngụy Tác môn thuật pháp thế này!
Những thứ này đều phù hợp cho Ngụy Tác hiện tại nên đúng là chí bảo.
"Bổ Thiên kinh? Thủy hoàng phệ nhật quyết có vấn đề?"
Hai cổ kinh trước quan trọng như thế, Ngụy Tác tất nhiên muốn xem thiên thứ ba, vừa xem là gã cả kinh biến sắc.
Cổ kinh thứ ba là Bổ Thiên kinh, đọc xong là gã nhớ đến Bổ thiên đơn của lục bào lão đầu, nhưng kinh văn lại không hề liên quan, hơn nữa chú giải của nữ tử rực rỡ càng khiến gã kinh hãi, nàng ta bảo Thủy hoàng phệ nhật quyết tuy là vô thượng cường pháp của Hoang tộc, sánh với bất kỳ đế kinh nào nhưng không như Thủy hoàng phệ nhật quyết màHoang tộc thủy tổ tu luyện, khi gã tu luyện tựa hồ tự dệt lên cấm chế chi lực cực kỳ cổ quái.
"Lẽ nào Hoang tộc đại năng truyền lại Thủy hoàng phệ nhật quyết vốn không có ý tốt? Như thần huyền đại năng bị đoạt xá và cánh tay cụt phi độn trên không trung, vốn là cái bẫy?"
Nữ tử rực rỡ tuy sau cùng không thể để lại thêm, giải thích rất đơn giản nhưng Ngụy Tác hiểu rõ ý.
Trong lúc tu luyện đã vô tình tự hạ cấm chế, gặp Hoang tộc đại năng truyền lại thuật pháp này thì một chiêu là bị chế trụ!
Gã nhớ rõ tình cảnh thần huyền đại năng bị đoạt xá đó, uy thế thậm chí hơn xa Hỏa Vực thần vương nhưng đối diện Tứ tí hoang tộc đại năng thì không có cả cơ hội giãy giụa. Vạn nhất gã gặp Hoang tộc đại năng để lại Thủy hoàng phệ nhật quyết thì cũng thế?
Không tính việc Hoang tộc đại năng chỉ cần một ít thủ hại lợi hại để đoạt xá chuyển sinh, nhưng với Ngụy Tác tu luyện Thủy hoàng phệ nhật quyết thì quá đáng sợ.
Từ bọn Trạm Đài Linh Lan thì thấy họ cũng như gã trước kia, đều không biết gì!
Bổ Thiên kinh để hóa giải cấm chế chi lực cổ quái trong Thủy hoàng phệ nhật quyết!
"May mà đẳng cấp của Tứ tí hoang tộc đại năng đó quá thấp, không phải đại năng để lại Thủy hoàng phệ nhật quyết." Ngụy Tác hít sâu một hơi, lưng toát mồ hôi lạnh, nếu Tứ tí hoang tộc đại năng biết cấm chế chi pháp khống chế Thủy hoàng phệ nhật quyết thì hôm đó gã chết chắc.

Chương 1144: Tin tức về Tứ tí Hoang tộc

Trận chiến kinh thiên sáu, bảy vạn năm trước lại trùng hiện.
Thủy hoàng phệ nhật quyết vốn cổ quái, Tứ tí hoang tộc đại năng lại mất tích, Ngụy Tác càng lúc càng thấy Hoang tộc không đơn giản là hoàn toàn diệt tuyệt như bề ngoài.
Dù gã trầm ổn lãnh tĩnh cũng toát mồ hôi lạnh, một lúc sau mới bình tĩnh nổi, cảm nhận kỹ Thủy hoàng phệ nhật quyết.
Gã không nhận ra Thủy hoàng phệ nhật quyết có gì lạ, vì bản thân chân nguyên của nó là cấm chế.
Định thần lại, Ngụy Tác tham ngộ ba cổ kinh cực kỳ trọng yếu với mình. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.Ngụy Tác xếp bằng dưới đất, tâm tình dao động dữ dội, nữ tu diễm lệ và hai lão bất tử cũng nhận ra nhưng không biết chuyện gì nên cứ run rẩy chờ đợi.
"Nguyên liệu và pháp khí mà đạo đại cấm này cần thì với thực lực Hoàng Đình tông chắc chuẩn bị được?"
Sau một tuần hương, Ngụy Tác lấy ra một ký sự thanh phù, ghi vào rồi đưa cho ba người.
"Định đỉnh tứ phương đại cấm?" Hai lão bất tử Hoàng Đình tông vội quét thần thức rồi hít sâu một hơi, hiểu ý nhưng gật đầu, "Chắc chuẩn bị được."
"Trong mười ngày là mỗ cần, Hoàng Đình tông chuẩn bị giúp những thứ dể bố trí đạo đại cấm này, trừ phi Thiên Cửu thần quân và Hoàng Đình tông lại gây sự, không thì mỗ không khó dễ, cũng không lấy gì nữa." Ngụy Tác bảo hai lão bất tử. Sự thực sau khi vơ vét thì Hoàng Đình tông không còn mấy thứ có giá trị nữa, Chân linh cấm kinh có mấy đại cấm đối phó thiên kiếp thì đều cần thần huyền đại năng khắc thần văn bố trí, chỉ đạo thuật pháp này là dùng nhiều nguyên liệu luyện chế bốn đại đỉnh pháp khí, bố trí pháp trận, Hoàng Đình tông có thể chuẩn bị được.
"Mười ngày? Được, không thành vấn đề." Hai lão bất tử Hoàng Đình tông nhìn nhau, ra vẻ hớn hởn, khi lép vế tuyệt đối thế này thì sợ nhất là bị hạch sách quá mức, Ngụy Tác nói thế thì họ dĩ nhiên vui sướng.
"Những thứ mỗ cần trước đây thì Hoàng Đình tông mau đưa tới." Ngụy Tác gật đầu, nói đoạn nhắm mắt, thử luyện Bổ Thiên kinh.
Tích tắc đó, gã vào nội tâm của nữ tử rực rỡ, có được cảm ngộ của nàng ta về ba cổ kinh, nên cả ba tuy phức tạp nhưng trong một tuần hương thì gã cảm ngộ rõ. Nàng ta không có đủ thời gian để lại thần văn lĩnh ngộ được nhưng Chân linh cấm kinh có bảy thần văn phối hợp với mấy đại cấm, dùng Vạn cổ thánh vương kinh khắc bảy thần văn vào nhục thân e mang lại không ít lợi lộc.
"So với họ, ta còn con đường dài cần đi." Vận Bổ Thiên kinh, Ngụy Tác chợt có ý nghĩ này.
Vận chuyển Bổ Thiên kinh, gã cảm giác được thiên địa nguyên khí bị hấp nạp vào chân nguyên như lấp đầy chỗ trống, nhưng chân nguyên thay đổi cụ thể thế nào thì gã không nhận ra.
Gã biết với cảnh giới hiện tại không thể hiểu được bản nguyên Thủy hoàng phệ nhật quyết và Bổ Thiên kinh, chưa nói đến cải tiến công pháp đã lĩnh ngộ.
Chỉ khi mạnh đến mức như nữ tử rực rỡ, thuộc hàng đỉnh cao trong số chân tiên, lại là đại cấm sư quá hiểu các loại cấm chế thì mới trong thời gian ngắn đã phát hiện vấn đề, đồng thời phá giải.
Hiện tại Ngụy Tác không biết liên tục thi triển Bổ Thiên kinh bao lâu mới có thể phá giải Thủy hoàng phệ nhật quyết, cứ theo chú giải của nữ tử rực rỡ Bổ Thiên kinh thì ít nhất mấy đêm liền, Hoang tộc đại năng để lại Thủy hoàng phệ nhật quyết mới không thể khống chế được gã.
"Hoàng Đình tông lấy lòng như thế thì cũng không đành, chọn chỗ nào nhỉ?"
Gã lại tính toán tiếp. Vốn gã định tại Hoàng Đình tông độ thiên kiếp nhưng họ thế này, lại cùng cấp bí ẩn hữu dụng nên gã không đành. Cân nhắc rồi gã định đến chỗ Hỏa Vực thần vương xem sao vì đến giờ vẫn chưa có tin gì, động phủ của y có lẽ có thứ gì đó hữu dụng. Nếu nơi đó không thích hợp độ kiếp thì mặc kệ, đến từng siêu cấp tông môn xem cấm chế ở đâu mạnh nhất thì chọn, không thì bảo họ dọn đi rồi bồi thường.
"Đại Hỉ tông cầu kiến Ngụy thần quân."
Hoàng Đình tông chưa đưa đồ đến nên gã định ở lại đây vừa tu luyện vừa đợi, chưa đầy một tuần trà thì có tiếng xé không khí, giọng nói từ Vạn Tiên sơn vang lên, Đại Hỉ tông có người cầu kiến.
"Đón vào." Nữ tử rực rỡ đã chết, chỉ còn lại cổ cung cấm chế, không còn thêm bí mật gì nên Ngụy Tác để hai lão nhân Hoàng Đình tông đưa người của Đại Hỉ tông vào.
"Tham kiến Ngụy thần quân, tại hạ phụng mệnh Vân Ảnh thần quân và Tây Tiên nguyên Hoàng tông chủ đến báo hai tin tức." Người đến là Kim đơn trưởng lão của Đại Hỉ tông, chừng hơn năm mươi tuổi, thấy Ngụy Tác thì hành lễ rồi truyền âm.
"Tin gì?" Ngụy Tác hỏi, biết không phải tin quan trọng thì Hoàng Đạo Quân không đưa tin đến.
"Tin liên quan đến vực ngoại thiên ma." Đại Hỉ tông Kim đơn trưởng lão truyền âm: "Có tu sĩ tại rìa Lưu Hỏa đại lục và Hắc Vu đại lục thấy độn quang kinh nhân, chắc là Động Hư bộ pháp, mỗi bước mấy trăm dặm, bọn Hoàng tông chủ tha cho là vực ngoại thiên ma đã vào Hắc Vu đại lục."
"Hắc Vu đại lục?" Ngụy Tác giật giật chân mày.
"Đúng, thần huyền đại năng thần bí mà Ngụy thần quân sở nói đến, Hoàng tông chủ đã lần ra manh mối, có tu sĩ Tịch Hàn đại lục từng thấy độn quang của đại năng thần bí đó, tựa hồ từ Hắc Vu đại lục đến." Đại Hỉ tông Kim đơn trưởng lão gật đầu, truyền âm nhanh.
"Cái gì!" Ngụy Tác hít một hơi lạnh.
Không ngờ nhanh chóng có tin về Tứ tí hoang tộc đại năng và thần huyền đại năng thần bí bị đoạt xá, quét hết mọi đối thủ, ngần ấy siêu cấp đại tông môn liên hợp lại thì năng lực nghe ngóng tin tức quả nhiên cực kỳ kinh nhân. Gã lo lắng vì Linh Lung Thiên có nói Hắc Vu đại lục là quê của Hoang tộc nên tất có nhiều thứ liên quan đến Hoang tộc.
Ít nhất một Hoang tộc đại năng sau trận chiến Bắc Mang nhất chiến đã dến Hắc Vu đại lục, để lại truyền thừa cho phái của thần huyền đại năng bị đoạt xá.
Nhất thời Ngụy Tác cứ giằng co nội tâm, tiềm thức bảo nên ngăn cản Hoang tộc đại năng đến Hắc Vu đại lục hoạt động, vì y đến đó tất có dụng ý, chưa biết chừng sẽ thu lợi lớn hoặc sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng. Giờ Tứ tí hoang tộc đến Hắc Vu đại lục, rất có khả năng cổ đế thi đã bị diệt, vốn thần thức Ngụy Tác đại tiến, có Như Lai thần mang rồi ba cổ kinh của nữ tử rực rỡ thì có thể đấu với y, dùng chính Như Lai thần mang đối phó ngược lại. Nhưng giờ gã không biết Tứ tí hoang tộc đại năng có lấy được tiên dược trong thể nội cổ đế thi hay không, nên gã không dám tới.
"Không được, quá nguy hiểm, cứu bọn Cương nha muội và Cơ Nhã đã."
Do dự đoạn Ngụy Tác nghiến răng, ngăn cản ý nghĩ đến Hắc Vu đại lục. Tứ tí hoang tộc đại năng có gây ra hậu quả nghiêm trọng gì thì Thủy hoàng phệ nhật quyết không còn vấn đề, thì coi như gã liên tục được mấy đại năng đỉnh nhọn của Hoang tộc và Linh tộc truyền thừa, coi như không kém gì y, cơ hội còn đối phó Hoang tộc thì hiện tại quá nguy hiểm.
"Mau giúp mỗ liên lạc với bọn Vân Ảnh thần quân và Hoàng tông chủ, bảo họ tận lực tìm vực ngoại thiên ma đó! Để mọi siêu cấp tông môn của Lưu Hỏa đại lục và Tịch Hàn đại lục biết." Ngụy Tác truyền âm cho Kim đơn trưởng lão.
"Tại hạ sẽ làm ngay. Vân Ảnh thần quân và Hoàng tông chủ có tin tức cần cho thần quân biết, nếu thần quân trong ba ngày tới không rời Thiên Trụy đại lục thì những thứ họ tìm giúp sẽ được đưa tới, nếu thần quân đi thì họ sẽ tìm cách liên lạc, giao tới trên đường." Kim đơn trưởng lão truyền âm.
"Được, bảo họ đưa tới Thiên Trụy đại lục. Trong ba ngày mỗ sẽ không đi, có lẽ sẽ tới Hoàng Đình tông rồi tới Đại Hỉ tông." Ngụy Tác truyền âm.
"Được." Kim đơn trưởng lão hành lên rồi đi ngay.
"Đưa mỗ đến Hoàng Đình tông tĩnh tu mấy ngày." Ngụy Tác quyết định đột phá tu vi đến Thần huyền tứ trọng điên phong, khắc hết thần văn, đồng thời xem xem cấm chế sơn môn của Hoàng Đình tông và Đại Hỉ tông, nên gã đứng dậy, không đợi Hoàng Đình tông đưa đồ đến mà bảo nữ tu diễm lệ và hai lão nhân.

Chương 1145: Ma tung lại xuất hiện

Tại Hắc Vu đại lục chìm trong bóng tối, trên những đỉnh núi là ma ảnh sừng sững giữa thiên địa.
Đỉnh một ngọn núi cao nhìn từ xa có một công trình kỳ hình quái trạng nhưng đến gầ thì thấy là một khúc của cổ thuyền đã gãy làm đôi găm lên núi.
Cổ thuyền không biết đã có từ bao lâu nhưng khí tức cực kỳ thương tang, vô số vết thủng khiến không nhận rõ hình dáng ban đầu, chỉ còn lại hình con thuyền, như thể trải qua đại chiến kinh tâm động phách, nhưng vẫn toát lên ánh sáng lạnh lẽo, không hề rỉ sét.
Cổ thuyền do đỉnh cấp tinh kim thần thiết luyện chế thành, vị trước khi bị hủy thì phẩm giai phi phàm.
Đỉnh núi quanh cổ thuyền đều lấp lánh quang hoa, là những công trình xây bằng xương thú và da thú, trông như vu miếu, khí tức đầy man hoang và dã man.
Thường có mấy đạo độn quang vây quanh đỉnh núi, toát lên khí tức Kim đơn đại tu sĩ.
Kim đơn đại tu sĩ biến thành tuần sơn đệ tử thì nơi này phi thường.Đột nhiên ánh sáng chói lòa dấy lên, từ trên không trung lao xuống, đáp lên đỉnh núi.
Như chọc vào tổ ong, các đỉnh núi im ắng trong bóng tối sáng lên như đốt nến, quang hoa chói lòa lao ra.
Vô số tu sĩ để trần lao lên không, họ đều chỉ mặc quần ngắn bằng da thú, đeo trang sức bằng xương có pháp lực dao động, da mỗi người đều ánh lam, như vẽ đồ đằng.
"Ai dám xông vào Hoang thần cấm địa!"
Nhiều lão giả cũng ăn vận như thế, trông đầy man hoang khí tức cũng hú vang, khí tức của họ đều rất mạnh, có hơn mười người là tu sĩ Kim đơn tam trọng, tứ trọng, thậm chí có một lão giả dấy lên thần huyền khí tức!
Nhìn rõ độn quang thì tất cả ngẩn ra, kích động đến run rẩy quỳ xuống, vái lạy độn quang cùng hô vang những tiếng kỳ lạ.
Thân ảnh trong độn quang lam sẫm, dấy lên ma uy, có bốn tay, răng nanh nhọn hoắt, là Tứ tí hoang tộc đại năng trong động phủ Đại Thí Thiên!
"Là Minh cổ chiến thuyền của "Vưu Hoang", không ngờ lại thành thế này, biến thành chỗ ở, Hình, đây là thứ khi xưa chúng ta ngưỡng vọng, Vưu Hoang bình thường ngênh ngang, coi thường chúng ta, chúng ta chỉ mong y chết, nhưng rồi y cũng không thoát trong trận đó."
Tứ tí hoang tộc đại năng đáp xuống thì mặc kệ các tu sĩ đang quỳ sup, coi y như thần linh mà ngẩn ngơ trước cổ thuyền đổ nát không biết bao nhiêu vạn năm ở đây. Nguồn: http://truyenfull.vn
Y đang cảm thán vật thị nhân phi, cảm thán mình ở sáu, bảy vạn năm trước chỉ là hạng cắc ké, chỉ muốn giẫm nát mọi Hoang tộc đại năng hơn mình nhưng giờ chỉ mong họ sống lại.
Người cùng tộc đều chết, chỉ còn lại một mình, dù người năm xưa đáng ghét thì nay cũng không còn đáng ghét nữa.
"Các ngươi lui đi, giúp ta tìm tung tích một thần huyền tu sĩ tên Ngụy Tác." Lẩm bẩm đoạn Tứ tí hoang tộc đại năng bảo vô số tu sĩ đang vái lạy.
"Tuân mệnh! Hoang thần tổ tông!" Tu sĩ đứng đầu đáp rồi kêu vang lui đi.
Tứ tí hoang tộc đại năng lắc người lướt vào cổ chiến thuyền đổ nát, được coi như phòng ở.
Cổ chiến thuyền toàn là dấu vết các loại uy năng thuật pháp xung kích, như động quật lởm chởm đá, không còn pháp khí đơn dược gì, ở giữa sừng sững một khối thanh sắc tinh thạch, khác nhưng chữ cực kỳ cổ quái.
Thấy hàng chữ cổ, Tứ tí hoang tộc đại năng run lên, gầm lên trầm trầm, lam sắc thần quang bao trùm cổ chiến thuyền, rõ ràng tâm thần chấn động cực kỳ lợi hại.
"Hình, ngươi cũng như ta, trọng thương rút đi, đến đây nên cũng không biết kết quả sau cùng của trận đó?! Ngươi còn đen đủi hơn, bị uy năng đế thiên vũ khí quét trúng mà chết."
Thấy mấy chữ đầu, Tứ tí hoang tộc đại năng đích tỏ vẻ cực kỳ thất vọng, lẩm bẩm.
"Chập, Qua, Tê quả nhiên đã chết... Linh tộc và tu sĩ liều mạng mà còn chiến lực đó. Cái gì! Toàn bộ thất tung! Vì sao lại thế, vốn chúng ta thắng chắc cơ mà!"
Đoạn y tỏ vẻ thương cảm và cực kỳ kinh nghi, thậm chí không dám tin.
"Cái gì! Hoang tộc còn một số người trọng thương... và thi thể phải để lại? Ngươi nhận lệnh của trưởng lão rút về đây?"
Đột nhiên, mục quang nhìn lên hàng chữ cuối, mắt Tứ tí hoang tộc đại năng bắn ra ánh sáng như thực chất, tỏ vẻ cuồng hỉ.
"Gừ!" Tứ tí hoang tộc đại năng kích động gào lên như phát cuồng.
"Ầm!" Thanh sắc tinh thạch trong cổ chiến thuyền bị uy năng chấn thành tro, chiến thuyền và lòng núi rung rinh, trên không phong vân biến ảo, trong mấy nghìn dặm thì mọi tu sĩ run rẩu, như có vật gì trên đỉnh núi đang lớn thêm, định nuốt chửng tất cả.
"Hoang thần tổ tông!"
"Hoang thần tổ tông sao lại đi!"
Những tu sĩ ăn vận cực kỳ man hoang nhìn lên đỉnh núi thì Tứ tí hoang tộc đại năng đã lao lên lướt đi.
"Xoạt!"
Mây đen và chớp lóe khắp tầng không.
...
"Cái gì! Tứ tí hoang tộc đại năng lại xuất hiện, đã đến Tịch Hàn đại lục, tựa hồ nhắm hướng Vân Linh đại lục?!"
Trong một tử hắc sắc đại điện, Ngụy Tác nhắm mát xếp bằng trên thanh sắc bồ đoàn, đột nhiên một đạo hắc sắc linh phù bắn vào, gã chụp lấy xem thì biến sắc.
Gã đang ở Đại Hỉ tông.
Rời Vạn Tiên sơn, Ngụy Tác đến Hoàng Đình tông, Thiên Cửu thần quân không dám giở trò gì, chuẩn bị hết những thứ gã cần, còn để gã thăm khắp Hoàng Đình tông. Sau đó gã đến Đại Hỉ tông.
Như gã dự tính, Hoàng Đình tông mấy vạn năm truyền thừa, cấm chế quả nhiên hơn hẳn Đại Hỉ tông và Hoàng Thiên đạo. Hoàng Đình tông xây dựng trên một sơn cốc mấy nghìn dặm nhưng trong khu vực này bố trí không biết bao nhiêu cấm chế, tới bốn mươi mấy cái sánh với thần huyền uy năng! Có những đại cấm đạt uy năng mà Ngụy Tác hiện thời cũng không chắc đỡ được.
Gã định tĩnh tu tại Hoàng Đình tông thăng tu vi đề đến Thần huyền tứ trọng điên phong, giải quyết vấn đề của Thủy hoàng phệ nhật quyết xong mới đến Đại Hỉ tông. Nhưng thấy số lượng đại cấm thì gã quyết định đến Đại Hỉ tông trước, vạn nhất tình thế thay đổi mà ngần ấy đại cấm phát động vào gã thì không xong.
Được truyền thừa của nữ tử rực rỡ đã năm ngày, vấn đề Thủy hoàng phệ nhật quyết đã được giải quyết, thủy hệ yêu đơn không còn bao nhiêu, chỉ đành đợi bọn Hoàng Đạo Quân dưa thủy hệ yêu đơn tới tiếp thì gã có thể xung kích Thần huyền tứ trọng điên phong, rồi toàn lực lĩnh thần văn, khí cấm chế và pháp khí pháp bảo chuẩn bị xong sẽ xung kích thiên kiếp.
Bọn Hoàng Đạo Quân chuẩn bị thủy hệ yêu đơn, pháp khí cùng pháp bảo chống lại thiên kiếp thì hai ngày nữa sẽ đưa tới nhưng không ngờ Tứ tí hoang tộc đại năng lại xuất hiện.
Hoàng Đạo Quân và Ngọc Thiên tông tông chủ, Cực Âm thần quân đều rời sơn môn Hoàng Thiên đạo, ở chỗ Trạm Đài Linh Lan ẩn thân thì bố trí mười bảy, mười tám cấm chế, y thò ra thì có khi mất mạng.
Đối với Ngụy Tác lai thuyết, tuyệt đối thì đúng là tin lành.
Nếu Tứ tí hoang tộc đại năng nhắm vào gã thì gã vừa phải chuẩn bị độ kiếp vừa chuẩn bị nghênh chiến!
"Tứ tí hoang tộc đại năng đã xuyên qua Tịch Hàn đại lục, đang đến Vân Linh đại lục!"
"Chúng ta đến Thiên Trụy đại lục..."
Chỉ mấy canh giờ, liên tục có tin đưa về, bọn Hoàng Đạo Quân sợ Tứ tí hoang tộc đại năng nhắm vào Ngụy Tác nên đang đến Đại Hỉ tông gặp gã.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau