THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1136 - Chương 1140

Chương 1136: Oanh kích đế khí

"Không ngờ thần thông của Ngụy đạo hữu đến mức đó."
Lại thêm hai làn thần huyền khí tức đến, là sư tôn của Phong Ngô Thương: Ngọc Thiên tông tông chủ và Tây Tiên nguyên tông chủ Hoàng Đạo Quân.
Hai người quen của Ngụy Tác cũng thập phần cảm khái, không ngờ hậu bối thiên tài lại trưởng thành thế này.
"Nếu không có tiền bối trợ giúp, mỗ không có hôm nay." Ngụy Tác thập phần tôn kính Ngọc Thiên tông tông chủ và Hoàng Đạo Quân, hai đại năng này cũng như Nguyên Âm lão tổ, Cực Âm thần quân đều là chiến hữu.
"Đông Lai bí cảnh cầu kiến Ngụy thần quân!"
"Đại Hỉ tông cầu kiến Ngụy thần quân!"Ngọc Thiên tông tông chủ và Hoàng Đạo Quân đến chưa lâu, Ngụy Tác còn đang hàn huyên thì lại có hai làn thần huyền khí tức cũng đến, là một lão giả vận bạch y như văn sĩ và một trung niên nhân mặc tử hồng sắc cẩm bào, da cổ đồng sắc.
Hai thần huyền đại năng này đến, cũng như các tông môn tham kiến Ngụy Tác mà chờ đợi ngoài sơn môn Hoàng Thiên đạo.
Hoàng Thiên đạo gần như đã thành phế khư, hộ sơn cấm chế tổn hủy hết, nhưng trừ người quen như Cực Âm thần quân, Ngọc Thiên tông tông chủ và Hoàng Đạo Quân mói dám vào sơn môn Hoàng Thiên đạo hội diện, còn lại chưa được Ngụy Tác triệu kiến thì không ai dám bước thêm nửa bước.
Ngụy Tác một mình đại bại mười thần huyền đại năng, khiến tất cả sợ hãi.
"Các hạ là Sở trưởng lão?" Ngụy Tác hỏi bạch y lão nhân, bảo lão nhân bất tất câu lễ. Gã đã nghe Vu thần nữ nói Đông Lai bí cảnh còn một lão bất tử chưa xuất thế là thần huyền đại năng, tọa trấn sơn môn, tên Sở Lưu Vân.
"Tại hạ chính thị Sở Lưu Vân, xin chào Ngụy thần quân." Bạch y lão giả cổ lâu rồi không gặp ai nên có vẻ ngượng ngập, gặp Ngụy Tác thì rất kính sợ xen lẫn khẩn trương, do dự đoạn hỏi, "Nghe nói Ngụy thần quân hòa và Đông Lai bí cảnh vu tông chủ kết thành đạo lữ, có phải chăng?"
"Không sai, mỗ và Vu tông chủ đã chính thức kết làm đạo lữ, hiệ tại tông chủ bị khốn trong Đại chư thiên tạo hóa bình, mỗ sẽ toàn lực giải cứu." Ngụy Tác biết y hỏi công khai là muốn chính danh cho Vu thần nữ. Trước ki gã bỏ chạy, nhiều người cho là Vu thần nữ chỉ bị gã bắt sống, tin đó đơn phương truyền ra để ứng phó. Hiện tại Ngụy Tác công khai nói ra thì cũng là chính danh cho Vu thần nữ.
"Vậy thì trước khi tông chủ thoát khốn, Đông Lai bí cảnh toàn tâm phụng Ngụy thần quân làm chủ." Lão nhân tỏ vẻ cảm kích, công khai nói đoạn lấy ra một nạp bảo nang đưa cho Ngụy Tác rồi truyền âm, "Bọn tại hạ được tông chủ truyền tin từ trước, dốc sức giúp Ngụy thần quân thu gom thủy hệ yêu đơn cùng pháp bảo và pháp khí chống lại thiên kiếp, hi vọng Ngụy thần quân có thể dùng được."
"Đa tạ Sở trưởng lão. Tại hạ cùng A Vu kết thành đạo lữ, cũng coi là người Đông Lai bí cảnh, Sở trưởng lão bất tất khách khí." Ngụy Tác thu nạp bảo nang, truyền âm đáp rồi gật đầu với thần huyền đại năng Đại Hỉ tông, "Không biết các hạ xưng hô thế nào, có gì cần nói chăng?"
"Tại hạ Vân Ảnh, thái thượng trưởng lão Đại Hỉ tông. Đến tham kiến Ngụy thần quân vì muốn hỏi rõ việc bản môn tông môn và Ngụy thần quân ước định kết minh là thật?" Thần huyền đại năng này mắt ánh lên, rõ ràng thập phần khẩn trương.
"Không sai." Ngụy Tác gật đầu, bảo thần huyền đại năng đó, "Đúng thế."
"Vậy... tông môn hiện tại ở đây?" Thần huyền đại năng này sững lại rồi lấy dũng khí hỏi.
"Hắc Bồ Đề thiên mẫu cùng các đại năng vây giết mỗ, không địch nổi thì cầu xin mỗ kết minh, mỗ đồng ý nhưng bà ta trọng thương mà chết rồi." Ngụy Tác không giấu.
"Hóa ra Hắc Bồ Đề thiên mẫu đã chết nên không xuất hiện."
Tu sĩ tụ tập quanh Hoàng Thiên thành đều nhìn nhau, Hắc Bồ Đề thiên mẫu là nhân vật đỉnh nhọn nhất tại Thiên Trụy đại lục nên nếu ả chết thì là tin chấn động.
Thần huyền đại năng Đại Hỉ tông run lên, biến sắc trầm mặc một lúc rồi lại lấy dũng khí, truyền âm cho Ngụy Tác, "Tông chủ sinh tiền đã ước định với thần quân, Đại Hỉ tông tự nhiên tuân thủ, không biết tông chủ có truyền mấy môn bất truyền chi bí lại không. Đại Hỉ tông khác với đại đa số tông môn là có những môn chỉ tông chủ mới biết, các đời truyền miệng lại cho nhau, chứ không có."
"Mỗ sẽ truyền mấy bí pháp đó cho các hạ, các hạ cứ tiếp nhiệm chức tông chủ, không nên để Đại Hỉ tông đứt đoạn truyền thừa." Ngụy Tác không hề do dự, truyền âm cho thần huyền đại năng đó.
"Đa tạ Ngụy thần quân!" Y run lên, không ngờ gã đáp nhanh thế, đối với tu sĩ từ bé đã chịu ơn tông môn thì trong đầu óc, lợi ích của tông môn thậm chí còn hơn của mình, nghe Ngụy Tác nói thế thì y từ chỗ kính sợ đã biến thành kính phục.
"Tông chủ đã cùng Ngụy thần quân ước định, Đại Hỉ tông sau này cũng coi Ngụy thần quân là chủ." Y không nói thêm gì, dồn chân nguyên nói đoạn lui đi.
"Vạn năm nay, điển tịch tu đạo giới có ghi lại, dù siêu cấp tông môn vượt đại lục sát phạt cũng đều thảm bại, không ngờ hôm nay ngần ấy dị vực đại tông môn lại bị một tán tu đại năng khuất phục." Nhiều người cảm thán.
"Tại hạ có việc phiền chư vị." Nhất thời không có thêm thần huyền đại năng xuất hiện, Ngụy Tác bảo Cực Âm thần quân và bọn Ngọc Thiên tông tông chủ. Với điều kiện gã đưa ra có không ít tông môn đưa tới thủy hệ yêu đơn và pháp bảo pháp khí chống lại thiên kiếp, đối với cá nhân gã tu luyện thì lần này hạ được Hoàng Thiên đạo, tương đương với triệt để vét sạch của đối thủ, thu hoạch nhiều hơn bao giờ hết. Nhưng Đại chư thiên tạo hóa bình vốn trên tầm tu đạo giới hiện tại, e là không ai biết pháp bảo này lai lịch thế nào, dĩ nhiên cũng không có phương pháp phá được. Ngụy Tác đã thử nhưng một mình không thể phá nổi, giờ gã có thêm ngần ấy thần huyền đại năng nên muốn thử xem tất cả toàn lực xuất thủ liệu có phá được Đại chư thiên tạo hóa bình!
"Hả? Ngụy đạo hữu có việc gì cần giúp?" Ngọc Thiên tông tông chủ và Hoàng Đạo Quân hỏi.
"Nguyên Âm lão tổ, Phong Ngô Thương và bọn Cơ Nhã đều bị khốn trong Đại chư thiên tạo hóa bình. Hiện tại phương pháp duy nhất mỗ biết là phá Đại chư thiên tạo hóa bình mới thả được họ ra. Nhưng cái bình này này là đế khí, mình mỗ không phá được, nên muốn nhờ chư vị đạo hữu cùng toàn lực xuất thủ, xem có phá được không." Ngụy Tác lấy Đại chư thiên tạo hóa bình ra nói với bọn Ngọc Thiên tông tông chủ.
"Trung thiên tử lôi tông có đế khí?" Bọn Ngọc Thiên tông tông chủ thập phần chấn kinh, "Được, chúng ta thử dốc toàn lực." Họ biết việc này cực kỳ trọng yếu, nhất là với Cực Âm thần quân, Ngọc Thiên tông tông chủ cùng Sở Lưu Vân, nên cùng gật đầu.
"Chú ý tốc độ thi pháp, lấy Sở trưởng lão làm chuẩn, phát đòn mạnh nhất. Sở trưởng lão, mời thi triển một đạo thuật pháp." Ngụy Tác bảo lão nhân Đông Lai bí cảnh. Nguồn truyện: Truyện FULL
Gã nói thế vì lão nhân Đông Lai bí cảnh có thần thức kém nhất, tốc độ thi pháp chậm hơn cả.
"Được!" Sở Lưu Vân biết liên quan đến tính mạng Vu thần nữ nên gật đầu xong là phát ra một đạo tử sắc thần quang.
"Chư vị rõ chưa." Ngụy Tác thấy các đại năng đều gật đầu thì thần sắc ngưng trọng ném Đại chư thiên tạo hóa bình lên không.
"Được!"
Đối với các thần huyền đại năng, cảm ngộ nguyên khí dao động khi người khác thi pháp không khó, Sở Lưu Vân cũng hiểu nên thấy gã ném bình thì phát ra tử sắc hồng lưu và hỏa hồng bảo đỉnh, phát ra thần quang ràn rạt.
Những người khác cũng chú ý, cảm ứng rõ nguyên khí dao động của Sở Lưu Vân. "Oành!" "Oành!" "Oành!" ... Hư không rung lên, từng ngọn núi lửa phun trào, tu sĩ quanh Hoàng Thiên thành nín thở.
Ngụy Tác, Thánh Vương tông tông chủ, Ngọc Lý thần quân, Cực Âm thần quân, Ngọc Thiên tông tông chủ, Hoàng Đạo Quân, Sở Lưu Vân, Vân Ảnh chân nhân đều tung ra đòn mạnh nhất, từng tiểu thiên địa diễn hóa tại hư không, đồng thời từ bốn phương tám hướng ép lên Đại chư thiên tạo hóa bình.
"Choang!"
Đại chư thiên tạo hóa bình rung lên, kêu vang chói lói.

Chương 1137: Mọi người đều có duyên phận như vậy

Ngần ấy thần huyền đại năng đồng thời phát ra uy năng mạnh nhất, ngay cả mười thần huyền đại năng đấu với Ngụy Tác lúc trước cũng thế.
Bình thường không thể có chuyện ngần ấy thần huyền đại năng cùng dồn uy năng lên một điểm.
Ngần ấy thần huyền đại năng cùng dồn uy lực lên một điểm, như nhiều vì sao cùng va nhau, khắp nơi là quang diễm hủy diệt, uy năng khiến mây trời tan hết, hư không uốn cong toàn diện, tu sĩ Hoàng Thiên thành nín thở.
"Không bị phá!"
"Uy năng xung kích hạ như thế mà vẫn nguyên lành?!"
"Thai thể Đại chư thiên tạo hóa bình quá kinh nhân!"
Quang diễm tan đi, tinh quang hình thành khi hư không uốn cong tan mất, Đại chư thiên tạo hóa bình vẫn an lành, lấp lóe lam bạch lưỡng sắc linh quang.
"Lại đến mức này? Thai thể đế khí quả không thể tưởng tượng nổi!"Bọn Hoàng Đạo Quân rúng động, Đại chư thiên tạo hóa bình không có ai điều khiển, không kích phát ra nguyên khí uy năng, hoàn toàn do thai thể ngạnh tiếp, nhưng chỉ thể mà chịu đựng được tất cả tung đòn.
"Làm sao đây?"
Ngụy Tác lanh buốt cõi lòng, cảm tri của gã hơn cả đại năng khác không biết bao nhiêu, ngần ấy người phát cường uy vào Đại chư thiên tạo hóa bình mà như trứng gã đập sắt, rõ ràng thứ do đại đế luyện chế không cùng cấp với họ.
Cương nha muội bảo chỉ còn cách phá đi, hơn nữa Ngụy Tác cảm giác được ở ngoài dù đánh thế nào vào Đại chư thiên tạo hóa bình, người ở trong vẫn không sao. Cái bình nhỏ có thể thu họ vào thì tất có không gian đặc biệt ở trong. Nhưng không phá được thì sao?
Rõ ràng cường độ uy năng này đánh thêm cũng vô dụng.
Như đặt một khối sắt xuống, ném bao nhiêu trứng gã cũng thế mà thôi.
"À?"
Bọn Ngụy Tác và Hoàng Đạo Quân sáng mắt vì kim quang đột nhiên từ hư không bắn xuống, Trạm Đài Linh Lan nhân lúc bọn Ngụy Tác xuất thủ oanh kích Đại chư thiên tạo hóa bình mà điều khiển Hư không kim hồ lao ra.
"Đừng giết ta! Ta có lời muốn nói!"
Nhưng y không chạy mà sợ hãi kêu to với Ngụy Tác.
"Ngươi định nói gì?" Trạm Đài Linh Lan làm thế vượt ngoài ý liệu của Ngụy Tác, thấy y hoảng hốt thì Ngụy Tác không hề động thủ, hỏi ngay. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Đại chư thiên tạo hóa bình là đế khí, với thần huyền chi lực thì không thể phá được, nếu ta có thông tin có lợi cho việc phá nó thì ngươi tha cho ta?" Trạm Đài Linh Lan nhìn Ngụy Tác, thập phần khẩn trương như sắp chạy vào hư không.
"Ngươi biết thế phá được Đại chư thiên tạo hóa bình?" Ngụy Tác hơi run lên.
"Không sai, ta biết đôi chút." Trạm Đài Linh Lan thấy có thể bàn thảo thì sắc mặt hơi hồng lại.
"Ngươi để ta hạ cấm chế, ngoan ngoãn đáp lời thì ta sẽ tha cho đường sống." Ngụy Tác nói ngay.
"Bất hành, giá dạng hữu ta thái quá liễu." Trạm Đài Linh Lan thấy Ngụy Tác cũng khẩn trương thì vững lòng hẳn mà lắc đầu, "Ta biết ngươi không thả thì ta cũng không thoát được nhưng cứ giằng co thế này thì có lẽ không cứu được họ."
"Ta có pháp khí chống lại thần thức xung kích, tuy không chạy được nhưng có thể trốn vào hư không." Ngụy Tác còn do dự, Trạm Đài Linh Lan vội bổ sung.
"Được, ta có thể thả ngươi nhưng nửa câu sai thôi thì đừng mong nữa." Ngụy Tác bảo.
"Vẫn không được, uy hiếp một tí mà tâm đã loạn, ngươi không có nhược điểm này, thì ta có khi vì giữu mạng mà để ngươi hạ cấm chế." Trạm Đài Linh Lan đắc ý hăn, tự thấy là y sẽ không đời nào thả hổi về núi. Chỉ cần lần này thoát được sẽ lẩn trốn, chưa biết chừng sau này còn cơ hội lật ngược thế cờ. Trạm Đài Linh Lan càng nghĩ càng đắc ý, nhưng ngoài mặt vẫn thản nhiên, lớn tiếng: "Ta đảm bảo không nói sai."
"Ta đã đồng ý thì đừng lắm lời. Nói mau, làm cách nào phá được Đại chư thiên tạo hóa bình!" Ngụy Tác ra vẻ cuống lên.
"Được." Trạm Đài Linh Lan bảo, "Ta phát hiện Đại chư thiên tạo hóa bình có Lục tinh hạch kim."
"Lục tinh hạch kim?" Ngụy Tác nhìn Đại chư thiên tạo hóa bình.
"Không sai, lúc các ngươi oanh kích giá Đại chư thiên tạo hóa bình ta thấy trên thân bình có lục sắc quang hoa, mỗi điểm quang hoa đều là thần văn hình vũng xoáy, chứng tỏ thai thể có không ít Lục tinh hạch kim." Trạm Đài Linh Lan nói.
"Y nói không sai." Hoàng Đạo Quân hơi ngẩn ra, nhìn Ngụy Tác, y đích xác thấy Đại chư thiên tạo hóa bình có lục sắc quang hoa, chỉ không biết Lục tinh hạch kim là gì.
"Lục tinh hạch kim là lục sắc vẫn thiết tinh hoa, chỉ có trong tinh hạch. Vẫn thiết tinh hoa này cực kỳ kinh nhân, cho thêm một chút là thai thể sẽ đạt mức siêu phàm. Đại chư thiên tạo hóa bình cho thêm ngần ấy Lục tinh hạch kim, dù Chân tiên ngũ trọng đại năng cũng chác gì phá được. Chỉ khi bị vực ngoại lôi hỏa xung kích lâu dài thì phẩm chất vẫn thiết mới mềm đi." Thấy Ngụy Tác và Hoàng Đạo Quân đều không biết gì về Lục tinh hạch kim, Trạm Đài Linh Lan giải thích đoạn nói: "Hiện tại ngần ấy đạo hữu tại trường, tin là có người từng đọc về tinh kim này, các hạ cứ hỏi là biết."
"Không sai, tại hạ là tán tu Thiên Trụy đại lục, Ngụy thần quân, bọn tại hạ từng đọc được về tinh kim này." Ngụy Tác không hề khách khí, vừa hỏi là có tán tu chứng thực lời Trạm Đài Linh Lan.
"Chỉ thế hả?" Hoàng Đạo Quân và Ngọc Thiên tông tông chủ, Cực Âm thần quân nghiến răng, cho rằng Trạm Đài Linh Lan quả gian trá, dù biết cách vực ngoại lôi hỏa xung kích thì sao, không phải chân tiên thì ai có thể đưa Đại chư thiên tạo hóa bình ra vực ngoại?
Ngụy Tác không bực mà nhìn Trạm Đài Linh Lan rồi truyền âm đáo, "lam sắc đoạn tí của ngươi lấy được từ đâu?"
"Sao ngươi biết ta có... ?" Trạm Đài Linh Lan giật mình, to ra không dám tin nhìn Ngụy Tác, kinh hô.
"Y quả nhiên có cánh tay cụt của Hoang tộc đại năng!" Ngụy Tác cố ý nói thế để thăm dò, Trạm Đài Linh Lan phản ứng như vậy thì gã biết mình đoán không sai, y cũng có một cánh tay cụt của Hoang tộc đại năng!
Lâm Phong Hoa, Trác Thanh Ngưng, Trạm Đài Linh Lan, ba người được Hoang tộc truyền thừa đều có cánh tay cụt khiến gã thấy không ổn.
"Không cần biết vì sao ta biết, mau cho ta biết lấy được lam sắc đoạn tí từ đâu, công pháp và truyền thừa của ngươi có phải từ cánh tay đó mà có!" Ngụy Tác nhìn Trạm Đài Linh Lan: "Có phải lúc ngươi thấy thì cánh tay bay tới?"
"Ngươi..." Trạm Đài Linh Lan không dám tin, hít một hơi lạnh đoạn truyền âm cho Ngụy Tác, "Hóa ra ngươi cũng như ta, từ cánh tay mà được truyền thừa?!"
"Đúng như thế?" Ngụy Tác tức thì hiểu ra, nhướng mày truyền âm: "Ta hỏi ngươi mà ngươi lại hỏi ta?"
"Không trách khi ngươi thấy ta lại như thế! Xem ra ngươi biết nhiều hơn ta." Trạm Đài Linh Lan hiểu lầm, tưởng Ngụy Tác cũng như mình, kinh ngạc truyền âm mấy câu xong thì trấn định tâm thần, nhìn đối phương với ánh mắt cổ quái: "Không sai, đích xác ta nhờ thế mà được truyền thừa, lúc ta thấy thì cánh tay lao tới như sao băng, bất quá không phải nhờ cánh tay mà ta có truyền thừa, lúc đó cánh tay cầm Hư không kim hồ, ta từ Hư không kim hồ có được mấy cuốn sách và truyền thừa."
"Lúc đó cánh tay bay đến trước mặt ta như nhận chủ. Còn ngươi? Cũng thế hả?" Nói đoạn, Trạm Đài Linh Lan như tìm thấy tri âm, hỏi Ngụy Tác.
"Không sai, ta cũng thế." Ngụy Tác cười nhạt gật đầu: "Ngươi thấy cánh tay ở đâu, lúc thấy nó thì ngươi thế nào?"
"Ta ở gần Lạc cúc hoang nguyên, còn ngươi? Trước đó, ta cũng như ngươi, chỉ là tiểu tán tu, ta cùng một thương đội đi qua đó." Trạm Đài Linh Lan hưng phấn hẳn, "Ngụy đạo hữu, chúng ta có duyên phận như vậy thì e cùng được truyền thừa, nên thả hco ta."
"Lạc cúc hoang nguyên?!" Ngụy Tác tròn mắt, Trác Thanh Ngưng cho gã biết ở đó y thấy Hoang tộc đại năng đoạn tí, xem ra nơi đó có cổ quái!
Ngụy Tác thầm cả kinh, bất quá ngoài mặt vẫn cười, "Nói sớm có hơn không, vậy thì ghi lại bộ sách đó cho ta rồi ngươi cứ đi."
"Việc đó... Ngụy đạo hữu, công pháp cùng thuật pháp của đạo hữu đã vô địch rồi. Cần gì của ta nữa?" Trạm Đài Linh Lan như thể là hảo bằng hữu của Ngụy Tác.
"Được, cùng có duyên phận thì sau này ngươi không chống đối ta là được, đi đi." Ngụy Tác bảo Trạm Đài Linh Lan, gã nói công khai nên ai cũng nghe rõ.
"Thật chứ?!" Trạm Đài Linh Lan không dám tin vào tai mình, ngẩn ra rồi cuống lên cảm ơn mấy lần, cưỡi Hư không kim hồ định đi.
"Thế là tha cho y?" Tu sĩ Hoàng Thiên thành đều thấy khó tin.
"Đợi đã!"
Đột nhiênThánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân ngăn lại, "Trạm Đài Linh Lan, việc ngươi đáp ứng còn chưa xong mà định đi?"
"Việc gì?" Trạm Đài Linh Lan hơi ngẩn ra.
"Ngươi bao là dùng Hư không kim hồ đổi mấy nữ đệ tử trong bản tông môn làm đạo lữ, hiện tại nữ đệ tử của bọn ta đã là đạo lữ của ngươi thì ngươi nên giữ lời, giao Hư không kim hồ ra. Sao lại định bỏ chạy?"
"Ta..." Trạm Đài Linh Lan định hỏi ta nói thế lúc nào, nhưng tích tắc đó lại hiểu ra, cuống cuồng mắng Ngụy Tác, "Ngụy Tác, ngươi quá vô sỉ, nói tha cho ta mà lại dùng thủ đoạn này!"
Ai cũng biết ngay là do Ngụy Tác giở trò, ai lại chịu dùng Hư không kim hồ đổi lấy mấy nữ đệ tử. Nhưng Ngụy Tác xòe tay ra vẻ vô tội, "Việc này của các ngươi, Trạm Đài Linh Lan, không phải do ta."
"Lưỡng vị tông chủ, tuy y không chịu giữ lời nhưng nên nể mặt mỗ, các vị đừng giết y mà hạ chút cấm chế, bắt y giao Hư không kim hồ gì đó là được." Ngụy Tác còn bảo Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân.
"Ngụy Tác, ngươi quá ti bỉ!" Trạm Đài Linh Lan suýt vừa chảy máu vừa chảy nước mắt.
"Ta nói không là không." Tu sĩ Hoàng Thiên thành lại gật gù, họ cho rằng Trạm Đài Linh Lan chhỉ dăm câu ba điều mà muốn thoát thân, Ngụy Tác thả cho y đi mới là vô lý.

Chương 1138: Bí ẩn của Hoàng Đình tông

Trạm Đài Linh Lan tuy muốn lao lên cắn Ngụy Tác nhưng bó tay, dù gã đứng im thì y cũng không cắn được, có khi còn gãy răng. Gào lên gần như thổ huyết đoạn y phát động Hư không kim hồ, ẩn thân vào hư không.
"Sao lại chạy vào hư không, lưỡng vị tông chủ không nên trút giận vào y, bày ra mười bảy, mười tám cấm chế là được." Câu tiếp theo của Ngụy Tác khiến y trước mắt tối sầm, không khống chế nổi Hư không kim hồ.
"Ngụy đạo hữu, có cách đối phó y và Đại chư thiên tạo hóa bình?" Thần sắc Ngụy Tác khiến Hoàng Đạo Quân và Ngọc Thiên tông tông chủ lấy làm lạ.
"Có nhưng không chắc hoàn toàn thành công." Ngụy Tác không giấu: "Nếu dẫn động thiên kiếp thì có thể phá Đại chư thiên tạo hóa bình."
"Dẫn động thiên kiếp?"Hoàng Đạo Quân và Ngọc Thiên tông tông chủ sững người, một lúc sau Hoàng Đạo Quân cười khổ truyền âm, "Theo lý thì được nhưng thiên kiếp sẽ có không biết bao nhiêu vực ngoại lôi hỏa trút xuống, có thể phá được Đại chư thiên tạo hóa bình, nhưng có kịp không?"
Bọn Hoàng Đạo Quân hiểu về thiên kiếp còn không được như Ngụy Tác đọc điển tịch các tông môn nên cho là không đủ thời gian.
Tuy Ngụy Tác ngầm bàn tán với họ, bọn Linh Lung Thiên còn mấy chục ngày nhưng họ cho là phải tới chân tiên mới có thể dẫn động thiên kiếp. Ngụy Tác dù tốc độ tu luyện nhanh hơn cũng không kịp.
"Mỗ khác với các đại năng, Thần huyền tứ trọng đột phá đến Thần huyền ngũ trọng sẽ dẫn động thiên kiếp." Ngụy Tác truyền âm cho bọn Hoàng Đạo Quân.
Lúc trước gã lạnh buốt cõi lòng, hiện tại còn trấn định được vì định lợi dụng thiên kiếp kích phá Đại chư thiên tạo hóa bình.
Qua ghi chép được đọc, giai đoạn thứ ba của thiên kiếp là Thiên lôi địa hỏa, có vô số vực ngoại lôi hỏa đến, giai đoạn thứ sáu Kim phong hỏa tuyến ngưng tụ vô số vực ngoại lôi hỏa, dùng vực ngoại lôi hỏa phá hoại Lục tinh hạch kim thì có thể phá được Đại chư thiên tạo hóa bình. Cái bình mạnh như thế, chưa biết chừng sẽ ngăn được phần nào thiên kiếp chi uy.
Trạm Đài Linh Lan thì chỉ cần gã qua được thiên kiếp, tu luyện Động Thiên thần hỏa là có thể đối phó.
Quan trọng là khi dẫn động thiên kiếp thì phải chống nổi. Không chống nổi thì tất cả xong đời.
"Cái gì, Thần huyền tứ trọng đột phá đến Thần huyền ngũ trọng sẽ dẫn động thiên kiếp?" Thiên kiếp là thứ Ngụy Tác sớm chuẩn bị nên nhắc tới không có gì đặc biệt, có điều Hoàng Đạo Quân và Ngọc Thiên tông tông chủ rúng động biến sắc. Ghi chép của tu đạo giới thì đã vạn năm không có ai dẫn động thiên kiếp. Ngụy Tác dọc đường tu luyện Vạn cổ thánh vương kinh khắc thần văn, liên tục tạm dừng tu luyện, tu vi chỉ gần đạt Thần huyền tứ trọng hậu kỳ, không như dự tính. Nhưng cả hai hiểu với Thủy hoàng phệ nhật quyết của gã thì đạt Thần huyền tứ trọng điên phong không mất bao nhiêu thời gian.
"Chả trách các hạ mau chóng tìm pháp bảo và pháp khí chống lại thiên kiếp đ." Hoàng Đạo Quân và Ngọc Thiên tông tông chủ đều hiểu.
"Ngụy đạo hữu, định thế nào? Nếu không có gì đặc biệt thì bọn tại hạ sẽ toàn lực giúp đạo hữu tìm pháp bảo và pháp khí chống lại thiên kiếp." Hoàng Đạo Quân và Ngọc Thiên tông tông chủ nhìn nhau, truyền âm cho Ngụy Tác.
"Trừ phiền lưỡng vị tiền bối tìm giúp pháp bảo và pháp khí chống lại thiên kiếp thì còn việc quan trọng khác." Ngụy Tác truyền âm cho Hoàng Đạo Quân và Ngọc Thiên tông tông chủ, Cực Âm thần quân: "Hiện tại Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết bị tại hạ bắt sống, tại hạ có Phổ độ thần quang buộc chúng nói ra mọi bí ẩn, mong chư vị đạo giúp đỡ thi pháp."
Theo tình hình hiện tại, gã biết thiên kiếp của mình không phải cứ muốn là qua được, đương nhiên phải rũ hết mọi thứ để toàn lực chuẩn bị độ kiếp. Không chỉ đề thăng chân nguyên tu vi đến Thần huyền tứ trọng điên phong, Vạn cổ thánh vương kinh khắc thần văn và lĩnh ngộ đại đạo pháp vực cũng cần liên tiếp, nhục thân và thần thông mạn thêm tí nào là thêm phần sống sót tí ấy.
Thần văn của bọn Vương Vô Nhất hòa Tô Thần Huyết khẳng định hữu dụng, khống chế mấy người này để khi cần sẽ đem chống lại thiên kiếp, bằng hữu giúp gã mà chết thì gã không đành chứ mấy kẻ cùng hung cực ác này thì gã không cần đắn đo.
"Dùng Phổ độ thần quang độ hóa mấy kẻ này? Chuyện nhỏ thôi." Bọn Hoàng Đạo Quân hiểu ý gật đầu.
Ngụy Tác không hề lãng phí thời gian, đưa thuật pháp Phổ độ thần quang cho bọn Hoàng Đạo Quân.
Hiện tại Hoàng Đạo Quân và Ngọc Thiên tông tông chủ, Thánh Vương tông tông chủ liên thủ thi pháp, độ hóa Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết cũng chỉ mất chừng mười ngày.
"Hoàng Đình tông cầu kiến Ngụy thần quân."
Đột nhiên có hồng quang từ xa bắn tới, đáp xuống sơn môn Hoàng Thiên đạo khiến Hoàng Thiên thành sôi lên.
Hoàng Đình tông tông chủ Thiên Cửu thần quân là kẻ chủ mưu trận này, lại mới thoát thân mà cử người đến tham kiến Ngụy Tác, không ai biết y giở trò gì. Ngụy Tác hơi ngẩn ra, người đến là một nữ tu diễm lệ, mặc bạch sắc pháp y, tu vi Kim đơn ngũ trọng, khẳng định là cao thủ trong các chân truyền đệ tử Hoàng Đình tông.
"Thiên Cửu thần quân bảo các hạ đến làm gì?" Ngụy Tác quan sát nữ tu, hỏi luôn.
"Tiểu nữ Đỗ Xuân Lan, sư tôn bảo tiểu nữ đến mong thần quân khoan thứ và hòa đàm." Nữ tu này tư sắc xuất chúng, giọng nói ngọt ngào, nhưng cái tên thập phần phổ thông, hành đại lễ với Ngụy Tác rồi nói.
"Hòa đàm? Thiên Cửu thần quân nhanh thật, biết Ngụy Tác khẳng định sẽ diệt Hoàng Đình tông đầu tiên nhưng sợ chết nên phái nữ đệ tử đến hòng khiến Ngụy Tác mềm lòng?"
"Hoàng Đình tông định cùng Ngụy Tác hòa đàm, với thần thông của y thì dễ dàng quét sạch Hoàng Đình tông."
Tu sĩ Hoàng Thiên thành nhao nhao bàn luận.
"Điều kiện gì?" Ngụy Tác không muốn lãng phí thời gian, hỏi ngay. Trong các tông môn vây giết gã, chỉ Hóa Thiên giáo và Hoàng Đình tông không đến, Hóa Thiên giáo đã bị gã trọng thương, Tô Thần Huyết chết lần này thì quần long vô thủ, đã loạn lên, bọn Hoàng Đạo Quân đã tiếp quản Hóa Thiên giáo. Gã định đến Hoàng Đình tông vì đây là tông môn truyền thừa lâu nhất trong mấy đại lục, pháp bảo và pháp khí khẳng định nhiều hơn tông môn khác. Gã thậm chí định dẫn động thiên kiếp tại sơn môn Hoàng Đình tông, Thiên Cửu thần quân lúc đó còn bao nhiêu truyền thừa pháp khí, bao nhiêu đại cấm cũng bị bức phải lấy chống lại thiên kiếp, tương đương với giúp đỡ gã.
"Sư tôn nói Hoàng Đình tông cũng như tông môn khác, liệt kê danh sách cho Ngụy thần quân chọn, chỉ hi vọng Ngụy thần quân đại nhân đại lượng, bỏ qua việc trước kia. Sư tôn còn nói để biểu đạt thành ý thì sẽ cho thần quân biết một việc rất bí ẩn nhưng hữu dụng. Trừ ra, sư tôn còn nói chỉ cần thần quân không chê, tiểu nữ sẽ cả đời hầu hạ thần quân, làm thị thiếp cũng được." Nữ tu diễm lệ truyền âm, đỏ mặt lên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Thiên Cửu thần quân còn chiêu này." Ngụy Tác thầm rủa, y tưởng gã có nhiều đạo lữ thì là hạng tham đồ nữ sắc nên cử nữ đệ tử đến nhưng gã đã có bọn Cơ Nhã rồi thì cần gì nữa.
"Bí ẩn gì?" Đối với bí ẩn của Hoàng Đình tông, gã cũng kinh ngạc, lời Thiên Cửu thần quân bảo nữ tu chuyển tới hình như không đơn giản.
"Thần quân đồng ý?" Nữ tu cũng băng tuyết thông minh, lập tức dùng câu này buộc lấy Ngụy Tác đoạn truyền âm nhanh: "Bí ẩn mà sư tôn nói là nơi có hóa hình đại yêu, thần quân không phải có một vị đồng bạn cũn là đời sau của hóa hình đại yêu hả? Nơi đó còn phong ấn một thượng cổ hóa hình đại yêu."
"Cái gì!" Nữ tu diễm lệ nói thế khiến Ngụy Tác biến sắc, "Ở đâu?!"
"Thần quân đồng ý?" Nữ tu diễm lệ lại hỏi.
"Mỗ tạm đồng ý điều kiện đó." Ngụy Tác nào còn lòng dạ lắm lời, nói luôn. Tin này với gã quá chấn động, cũng hiểu có đánh tới Hoàng Đình tông, Thiên Cửu thần quân chác cũng chạy rồi, có khi theo hết đồ.

Chương 1139: Vạn Tiên sơn

"Đa tạ thần quân!" Nữ tu diễm lệ xuất hiện thần sắc kích động, Ngụy Tác đáp ứng như thế thì ít nhất cũng không san bằng sơn môn Hoàng Đình tông.
"Chỗ phong ấn thượng cổ hóa hình đại ở đâu?! Thượng cổ hóa hình đại yêu còn sống hay chết?" Ngụy Tác chấn động, muốn đến nơi đó ngay xem hóa hình đại yêu mà Hoàng Đình tông nói là Linh tộc hay Hoang tộc. Không chỉ liên quan đến trận chiến kinh thiên đó, nếu còn Linh tộc đại năng thì sẽ giúp nhiều cho gã, chưa biết chừng sẽ giúp gã đối phó Đại chư thiên tạo hóa bình.
"Tiểu nữ chỉ biết là ở trong Vạn Tiên sơn, tình hình cụ thể thì không rõ, bất quá thần quân đến là thái thượng trưởng lão Hoàng Đình tông sẽ dẫn vào." Nữ tu diễm lệ đáp. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Vân Ảnh thần quân, các hạ có nghe đến Vạn Tiên sơn?" Ngụy Tác mắt lóe lên, truyền âm cho Vân Ảnh thần quân của Đại Hỉ tông.
"Vạn Tiên sơn là hoang nguyên ở ngoài Thiên khung Thiên Trụy đại lục bắc bộ." Vân Ảnh thần quân biết gã hỏi đến Vạn Tiên sơn vì có liên quan đến chuyện bàn với nữ tu Hoàng Đình tông nên đáp rất kỹ, "Nơi đó là nơi vẫn tinh rơi xuống từ viễn cổ, núi non đủ hình dạng lạ lùng, như từng tiên nhân, liên miên bất đoạn, nơi đó cách Thiên khung ba vạn dặm, cách Hoàng Đình tông đại khái bảy vạn dặm.""Chư vị, Vạn Tiên sơn có quan hệ lớn đến đồng bạn của mỗ, hình như có bí ẩn, mỗ phải đến đó." Ngụy Tác truyền âm cho bọn Hoàng Đạo Quân, "Việc này nhờ chư vị, về tứ tí thiên ma thì mong chư vị cẩn thận, phát hiện gì thì mau đi khỏi. Tứ tí thiên ma đó ít nhất có thực lực bán chân tiên, cộng với Như Lai thần mang và Động Hư bộ pháp thì dù chúng ta cùng liên thủ cũng vị tất là đối thủ."
"Được, bọn tại hạ sẽ phái người liên lạc, liên tục đưa tới những thứ gom được." Bọn Hoàng Đạo Quân tuy không hiểu rõ bí ẩn về Linh tộc và Hoang tộc đại chiến nhưng thần sắc Ngụy Tác cho thấy việc này không hề tầm thường, cộng thêm trước đó gã nhắc tới thiên kiếp, họ hiểu gã rất trân trọng thời gian. Họ không hề lo lắng đến an nguy của gã, với thần thông của gã thì Hoàng Đình tông có thứ gì kinh nhân cũng không dám phát động, hơn nữa dù giết được Ngụy Tác, Hoàng Đình tông cũng sẽ bị diệt môn. Ngụy Tác hiện tại gần như quét sạch mọi đối thủ, họ màm uốn báo thù cho gã thì ngần ấy tông môn và thế lực cộng lại, Hoàng Đình tông không thể chống nổi. Hà huống Ngụy Tác hơn hẳn các đại năng về tâm cơ và kinh nghiệm đối địch, định đối phó gã thì tất gã nhận ra.
Hiện tại ngần ấy tông môn liên thủ, dọc đường thì Ngọc Hành đại lục có Đông Lai bí cảnh, Thiên Trụy đại lục có Đại Hỉ tông là địa đầu xà, hành tung của Ngụy Tác khó bị ai biết, nhưng họ luôn giữ liên lạc với gã, đưa những thứ gã cần đến tất không thành vấn đề.
"Đây là mấy môn bí pháp của Đại Hỉ tông. Ngọc Hành thần quân, Đơn khí thần kiếm độn tốc kinh nhân hiện tại còn hữu dụng với mỗ, thuật pháp này của Hoàng Thiên đạo để các vị tham ngộ, coi như bồi thường." Ngụy Tác đưa mấy ký sự thanh phù cho Vân Ảnh thần quân và Ngọc Hành thần quân. Cả hai tỏ ra hớn hở.
Đấy là thủ đoạn Ngụy Tác thường dùng lúc là gian thương, cho người đi theo lợi lộc thì họ mới thật sự ra sức.
Pháp ngoại kim cương là bất truyền chi bí nên ý nghĩa truyền thừa với Đại Hỉ tông càng không cần nói, với Ngọc Hành thần quân thì một môn thuật pháp giá trị hơn nhiều một phi độn pháp bảo.
"Tà vương bảo quan cũng hiếm có, Hoàng tông chủ, vật này để lại cho các vị, vạn nhất gặp đại địch thì thập phần hữu dụng."
"Đỗ đạo hữu điều khiển Đơn khí thần kiếm, đưa mỗ đến Vạn Tiên sơn." Để Tà vương bảo quan cho bọn Hoàng Đạo Quân và Ngọc Thiên tông tông chủ đoạn gã dùng phi độn pháp bảo nhanh nhất hiện có đưa cho nữ tu diễm lệ điều khiển, rời sơn môn Hoàng Thiên đạo, nhắm hướng Thiên Trụy đại lục.
"Ngụy Tác rời sơn môn Hoàng Thiên đạo cùng nữ tu ly đó, Hoàng Đình tông có ý gì?"
"Có việc gì mà Ngụy Tác đi vội thế?"
Tu sĩ quanh Hoàng Thiên thành xôn xào bàn tán nội tình.
Chuẩn bị đối diện thiên kiếp, chân nguyên tu vi và đề thăng thần thông lại càng trọng yếu, Ngụy Tác rời sơn môn Hoàng Thiên đạo là lấy thủy hệ yêu đơn ra dùng Thủy hoàng phệ nhật quyết luyện hóa, đồng thời tham ngộ thần văn.
Từ bọn Hắc Bồ Đề thiên mẫu và Thánh Vương tông tông chủ, tha thị gã tổng cộng gom được mười chín thần văn, trên đường đến sơn môn Hoàng Thiên đạo thì gã đã khắc được bảy thần văn, còn lại mười hai dải khá phức tạp, lần này Vân Ảnh thần quân giao ra một thần văn, Đông Lai bí cảnh Sở trưởng lão tự kỷ tuy chưa lĩnh ngộ được đại đạo pháp vực nhưng Vu thần nữ đã ngầm truyền tin nhờ giúp Ngụy Tác thu gom thần văn hoàn chỉnh nên lần này cũng có hai dải.
Ngụy Tác đã có mười lăm cách ngưng luyện và đại đạo thần văn hoàn chỉnh.
Còn những pháp bảo và pháp khí chứa thần văn thì khi chưa hiểu rõ tính chất nguyên khí của thần văn và không có ghi chép gì thì muốn tham ngộ ngưng luyện e không kịp, nhưng nếu hoàn thành mười lăm thần văn đang có và khắc vào thể nội thì nhục thân sẽ tăng thêm một cấp.
Vạn cổ thánh vương kinh tuy truyền thừa tại Thánh Vương tông đã lâu nhưng không đại năng nào lấy được số lượng thần văn kinh nhân như thế. Thánh Vương tông cũng chưa xuất hiện đại năng vượt khỏi thời đại như gã. Chỉ như Đông Như Lai và Ngụy Tác nhân vật mấy nghìn năm thậm chí vạn năm khó gặp mới có thể trấn áp tất cả, khiến các siêu cấp đại thế lực khuất phục, tuân theo quy tắc.
Cảm ngộ đại đạo pháp vực của mình thì Ngụy Tác xếp sau cùng, vì mỗi lần ngưng luyện một đại đạo thần văn thì cần cảm thụ mới về các loại thiên địa nguyên khí, khiến gã lĩnh ngộ càng rõ, đi càng xa trên đại đạo chi lộ.
Ngụy Tác vận chuyển Thủy hoàng phệ nhật quyết, để chân nguyên và thủy linh nguyên khí tự nhiên lưu chuyển, tốc độ so với khi toàn lực gột rửa yêu đơn tu luyện chỉ bằng một phần ba nhưng lượng nguyên khí phun ra khiến nữ tu diễm lệ của Hoàng Đình tông cũng tê dại như Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân trước kia.
"Tốc độ tu luyện cỡ này, chỉ cần chân nguyên và thủy linh nguyên khí lưu chuyển đểtu luyện. Chả trách y có thể vừa đối địch vừan luyện hóa thủy hệ yêu đơn và linh dược đề thăng chân nguyên. Chả trách y hơn hẳn các đại năng cùng thời đại, các nhân vật tiền bối cũng không so được!"
Càng kinh hãi là Ngụy Tác còn dốc tâm thần vào ngưng luyện thần văn, chỉ hơn một canh giờ là thành công ngưng luyện được một dải!
"Keng!" "Keng!" "Keng!" ...
Ngụy Tác mặc kệ nàng ta, tạm dừng tu luyện Thủy hoàng phệ nhật quyết mà khắc thần văn mới ngưng luyện được vào thể nội.
Đây là một trong hai thần văn của Sở trưởng lão, Đông Lai bí cảnh tốn không ít công đổi được từ một tông môn Ngọc Hành đại lục, vốn có tên "Anh lạc bảo tán", là một môn thuật pháp phòng ngự, trong mười lăm thần văn Ngụy Tác có thì đơn giản nhất, có thể nhanh chóng ngưng luyện được.
Thuật pháp nào cũng có bản nguyên, nhưng nhiều địa giai thuật pháp trở xuống đều thập phần giản đơn, nguyên khí pháp tắc đơn nhất tương đương với bản thân thuật pháp là bản nguyên chi lực giản đơn, dĩ nhiên không cần tìm kiếm thêm bản nguyên, kích phát uy năng mạnh hơn nữa. Nhiều thuật pháp địa cấp trở lên thì uy lực không tệ, là tổng hòa của nhiều nguyên khí pháp tắc, triệt để truy cứu được bản nguyên, kích phát uy năng mạnh nhất của các loại nguyên khí pháp tắc, đấy là đại đạo pháp vực mà tu đạo giới nói, ngưng luyện được thần văn thì cứ dùng Vạn cổ thánh vương kinh là có thể khắc vào thể nội, có điều Ngụy Tác khắc "Anh lạc bảo tán" thần văn rồi thì nhục thân không thấy được ảnh hưởng nhiều.
Nhục thân gã đã mạnh đến độ nhất định, nếu dùng Vạn cổ thánh vương kinh khắc thần văn, theo cách nói đơn giản nhất thì như liên tục cho thêm lớp bảo vệ vào một khối thần thiết. Dù là lớp bảo vệ kiểu gì thì ít nhiều cũng có tác dụng, thần văn diễn hóa được uy năng không đặc biệt mạnh mẽ thì tương đương với lớp bảo vệ rất mỏng, lúc đối địch không có mấy tác dụng, dễ bị đâm xuyên.
Càng cảm tri rõ, Ngụy Tác không vội mà theo nguyên tắc đi lên từ đơn giản, thần văn không dễ mà có nên chắc chắn phải khắc vào thể nội.
Dọc đường, nữ tu diễm lệ dẫn Ngụy Tác, liên tục trung chuyển qua truyền tống pháp trận, giữa các truyền tống pháp trận thì toàn lực dùng Đơn khí thần kiếm di chuyển, chỉ hơn nửa ngày là vào Thiên Huyền đại lục.
Thiên khung Thiên Huyền đại lục hoàn toàn sụp đổ, không khác gì man hoang hoang nguyên, hiếm có truyền tống pháp trận, để tiết kiệm thời gian, Ngụy Tác không liên hệ với bọn Lệ Nhược Hải và Hiên Viên lão tổ mà vượt qua.
Mấy hôm sau, Ngụy Tác và nữ tu diễm lệ vào Ngọc Hành đại lục.
Mấy siêu cấp đại thế lực của Ngọc Hành đại lục đều đến gặp Ngụy Tác hòa đàm, đã biết tức. Ngụy Tác vào Ngọc Hành đại lục không lâu là có đại tu sĩ Đông Lai bí cảnh, Vạn Hoàng cung, Minh Thổ tông, Bích Tỳ tông nghênh đón, đưa thủy hệ yêu đơn đẳng đến, giúp gã và nữ tu diễm lệ tìm quãng đường ngắn nhất.
Chỉ hơn nửa ngày, Ngụy Tác và nữ tu diễm lệ đã vượt Ngọc Hành đại lục, qua một cổ truyền tống pháp trận đến rìa Thiên Trụy đại lục.
Chân nguyên tu vi của gã đã đạt Thần huyền tứ trọng hậu kỳ, trong mười lăm thần văn thì tính cả "Anh lạc bảo tán" đã khắc vào năm dải!

Chương 1140: Cung điện cổ

Từng ngọn núi màu đen, màu đỏ đậm, màu vàng và màu huyền thiết sừng sững tạo cảm giác nặng nề, mỗi ngọn núi trông như viễn cổ tiên nhân đang tới.
Cánh hoa màu đen pha vàng từ trên không trút xuống, vang lên tiếng kim loại chạm đất.
Cảnh tượng thật khó hình dung, trên vách đá mấy nghìn trượng mọc toàn những đóa hoa hai màu, đến mùa hoa khô héo nên từng vạt cánh hoa rơi xuống, tỏa quang mang yêu dị.
Vào Thiên Trụy đại lục, có tu sĩ Đại Hỉ tông và Hoàng Đình tông nghênh đón, gã và nữ tu họ Đỗ chọn đường gần nhất đến Vạn Tiên sơn.
Gã chưa từng đến Ngọc Hành đại lục và Thiên Trụy đại lục, cảnh vật phong mạo Ngọc Hành đại lục không khác xa Thiên Huyền đại lục nhưng Thiên Trụy đại lục thì khác, chỗ nào cũng là khoáng sơn, thậm chí đâu đâu cũng thấy núi rừng và đống đá do vực ngoại loạn thạch và vực ngoại tinh thần rơi xuống.Vạn Tiên sơn như một ma vực, cảnh sắc gã chưa bao giờ thấy.
Dù Vân Ảnh thần quân không cho biết, gã cũng nhận ra những đỉnh núi như tiên nhân đứng kia đều do vực ngoại vẫn thạch va vào đỉnh núi vốn có mà hình thành. Nên kim thiết khí tức trong núi rất nồng hậu, chả trách Thiên Trụy đại lục nổi tiếng vì các loại vẫn thiết tinh kim và thượng giai tinh thạch.
Ngụy Tác hút hai cánh hoa vừa vàng vừa đen lên.
Cánh hoa đã khô quắt lại nhưng vẫn lớn cỡ bàn tay, lạnh băng trong lòng tay, đường vân như cương ti, rõ ràng có hút không ít tinh kim.
"Đấy là Uẩn kim hoa, hái hoa có thể luyện được tinh kim cho vài loại pháp khí chỉ là phẩm giai không cao, một trăm đóa Uẩn kim hoa giá nửa viên hạ phẩm linh thạch." Thấy Ngụy Tác tựa hồ thích cánh hoa, nữ tu diễm lệ giải thích lấy lòng.
"Quả nhiên là thế." Ngụy Tác co tay búng cánh hoa lên không.
Kỳ thực gã không thích gì Uẩn kim hoa, chỉ là xuất thân tiểu gian thương Linh Nhạc thành nên thấy hoa là gã nghĩ ngay tới trong hoa có không ít tinh kim hữu dụng, có thể đem đổi linh thạch.
Hiện tại nữ tu diễm lệ giải thích đúng với những gì gã nghĩ. Trăm đóa hoa nửa viên linh thạch cũng không thấp, trong cốc rơi đầy hoa thì hái trăm đóa không khó, lúc gã ở tại Linh Nhạc thành thì thường một ngày không kiếm nổi một viên hạ phẩm linh thạch, vì đê giai yêu thú đáng giá vài viên mà mai phục cả ngày, có khi còn không được gì.
Nơi này cách Thiên khung Thiên Trụy đại lục mấy vạn dặm, đê giai tán tu không dám đi xa đến thế, còn tu sĩ đủ khả năng thì cần những thứ có giá trị hơn.
Biết rõ trong sâu man hoang có nhiều thứ quý, dễ dàng đổi được nhiều linh thạch nhưng không thể lấy, chỉ còn cách ở trong Thiên khung tìm những thứ giá trị không cao để mỗi năm kiếm được không bao nhiêu linh thạch, đấy là hiện trạng của đê giai tán tu như gã trước kia.
"Vù!" "Vù!" "Vù!" Ba đạo hồng quang xung thiên, lao về phía Ngụy Tác và nữ tu diễm lệ.
"Tham kiến Ngụy thần quân!"
Ba người từ Vạn Tiên sơn đều rất già, là lão bất tử của Hoàng Đình tông.
"Thiên Cửu thần quân đâu?" Ngụy Tác nhìn lão bất tử, gật đầu hỏi.
"Bản tông chủ lo lắng thần quân chưa tan giận nên không dám đến, hi vọng thần quân đại nhân đại lượng tha cho." Trong ba lão nhân, một người mặc áo trắng râu bạc, mặt nhăn nhúm cười khổ với Ngụy Tác. Lão biết gã hiểu rõ Thiên Cửu thần quân không dám đến, nói dối chỉ tổ khiến gã nổi giận.
"Đưa hết những thứ trong này đến đây." Ngụy Tác tạm thời bỏ qua Thiên Cửu thần quân, đưa ký sự ngọc phù cho lão nhân.
Trên đường đến Hoàng Đình tông, nữ tu diễm lệ đã đưa danh sách cho gã, Hoàng Đình tông truyền thừa lâu nhất trong mấy đại lục tông, tới ba, bốn vạn năm truyền thừa, tích lũy đích xác bất phàm, pháp bảo và pháp khí chống lại thiên kiếp có tới chín món, quan trọng nhất là có một môn vô thượng cổ kinh Hoàng đình ngũ hoàng kinh dùng để tu luyện ngũ tạng, đề thăng năng lực điều động nguyên khí và uy năng thuật pháp. Cổ kinh này cũng cực kỳ kinh nhân, hoàn toàn không kém Tiên căn ngũ mật nên gã phải lấy cho được.
Về tiên giai linh dược và nguyên liệu luyện khí tốt của Hoàng Đình tông thì mặc kệ dùng được hay không, gã cứ ghi lại đã. Nguồn: http://truyenfull.vn
Ngụy Tác đưa ký sự ngọc phù cho ba lão bất tử, cả ba đều nhăn nhó, hiểu rõ Thiên Cửu thần quân và Hoàng Đình tông lần này tuy thoát tội chết nhưng phải trả giá không nhỏ, ngọc phù tất đòi hỏi khoon cùng.
"Thần quân yên tâm, tại hạ sẽ làm ngay." Thanh sắc ma y lão bất tử vội hành lễ với Ngụy Tác, cầm ngọc phù đi ngay.
"Cho ta biết tình hình ở đó thế nào?" Ngụy Tác hỏi hai lão nhân.
"Việc này nói ra rất dài. Hoàng Đình tông và hai vạn năm đến đây khai thác khoáng mạch tinh kim thì phát hiện có cung điện của thượng cổ tu sĩ để lại, hai vạn năm này bản tông tìm mọi cách đi vào nhưng cấm chế quá mạnh, mãi hơn một nghìn năm trước, địa mạch biến động, cổ cung mới tổn hủy một số cấm chế thì mới vào được. Vào trong, bản tông lại phát hiện cổ cung trống trơn, chỉ phong ấn một thượng cổ hóa hình đại yêu." Bạch bào lão nhân giải thích, càng tỏ vẻ nhăn nhó khôn tả, rõ ràng để vào được đây, Hoàng Đình tông trả giá không ít, nhưng sau cùng không được gì mà còn phải cho gã biết.
"Phong ấn cách nào? Hóa hình đại yêu trong đó thế nào?" Ngụy Tác hít sâu một hơi, trong lòng không còn bình tĩnh.
"Phong ấn hóa hình đại yêu là một khối lục sắc tinh thạch đặc biệt, không có phù văn hay pháp trận, Hoàng Đình tông trong nghìn năm nay đã đọc hết điển tịch, cũng không biết là tinh thạch gì." Bạch bào lão nhân bảo Ngụy Tác, "Hóa hình đại yêu là một nữ tu diễm lệ trông chỉ trên ba mươi, mu bàn tay có vảy như hồng bảo thạch, lưng mọc kim sắc song dực, tuyệt đối không phải tu sĩ, trừ ra thì mi tâm có phù văn hoa trắng phát quang. Ngực hóa hình đại yêu bị kỳ hình hung binh đâm xuyên..."
"Cái gì! Hóa hình đại yêu đó chết rồi à!" Ngụy Tác vốn đã kích động, đã nghe Linh Lung Thiên tả kỹ ngoại hình Hoang tộc, hiện tại nghe lão nhân miêu tả, tuy không biết là chi nào của Linh tộc nhưng rõ ràng đó không phải là Hoang tộc! Thấy Linh tộc bị kỳ hình hung binh đâm xuyên thì gã run lên biến sắc, quát to cắt lời lão nhân.
"Ngụy thần quân... hóa hình đại yêu đó có khi chưa chết." Thấy Ngụy Tác biến sắc, nữ tu và hai lão nhân nhợt nhạt mặt mày, thập phần kinh hãi, bạch bào lão nhân run run nói.
"Còn chưa chết? Là ý gì hả?" Ngụy Tác không nén được, muốn lên xem.
"Hình như còn sinh cơ. Chỉ là bọn tại hạ không biết hóa hình đại yêu đấy là gì hay làm cách nào phá được tinh thạch, hoặc phá rồi thì có hậu quả gì, nên bọn tại hạ mới không dám động tới, nghiên cứu cả nghìn năm." Lão bất tử Hoàng Đình tông nói nhanh.
"Còn sinh cơ?" Ngụy Tác bảo hai lão nhân, "Mau đưa mỗ đến!"
"Thần quân mau đi theo bọn tại hạ." Hai lão bất tử đi trước dẫn đường, đến một ngọn núi lớn trong Vạn Tiên sơn.
Ngọn núi nhìn từ xa như thượng cổ man hoang chiến thần xõa tóc.
Bề ngoài ngọn núi như một nam tử cao lón cầm đại chùy và chiến phủ, đỉnh núi mọc toàn dây leo đen ngòm, leo xuống tận lưng núi.
Kinh nhân nhất là đến cách không xa, Ngụy Tác thấy đỉnh núi có bảy sơn động, như thất khiếu cả người.
"Phù!" Hai lão nhân tiếp tục đi trong khe núi, quang hoa lóe lên, đóng lại một cấm chế, âm phong từ trong núi thổi ra. Thông đạo mở theo lòng núi chếch xuống hơn vạn trượng thì một cổ cung điện xuất hiện tại trong tầm mắt Ngụy Tác!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau