THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1131 - Chương 1135

Chương 1131: Đường lui cũng bị chặt đứt

Đại chư thiên tạo hóa bình lọt vào tay, Ngụy Tác yên lòng hẳn.
Bọn Thiên Cửu thần quân, Vương Vô Nhất đã tính trước gã sẽ thần thông đại tiến nên không tiếc truyền thừa pháp khí nhưng người tính không bằng trời tính, không ngờ gã lại thành người đầu tiên sau mấy nghìn năm lợi hại không kém gì Đông Như Lai, càng không ngờ gã xông vào sơn môn cướp Đại chư thiên tạo hóa bình.
Đại chư thiên tạo hóa bình dấy lên khí tức còn hơn chân tiên, đích đích xác xác là đồ thật.
Ngụy Tác định thử độ cứng của Đại chư thiên tạo hóa bình, Huyền sát quỷ trảo trảo cầm cái bình lên che như pháp thuẫn.
"Choang!", Thiên địa chiến hồn diễn hóa hoàng sắc tinh thần ép xuống, Huyền sát quỷ trảo không chịu nổi nên co lại, song thủ đẩy lên.
Hiện tại uy năng Huyền sát quỷ trảo gần đạt tiên giai, giơ lên đỡ thì vì sao màu vàng không mấy gây ra thương tổn cho gã, thân thể gã chỉ hơi run lên, vì sao khổng lồ nổ tung trên đầu.
Vì sao cũng là một môn đại đạo pháp vực, do uy năng ngưng thành thực chất, trông như Ngụy Tác vung tay đánh vỡ sao.
"Trận này Ngụy Tác thắng?!"Thấy Ngụy Tác thu Đại chư thiên tạo hóa bình và đánh tan vì sao, đầu óc tu sĩ quanh Hoàng Thiên thành đều có ý nghĩ đó.
Sự thực nhiều tu sĩ đã nhận ra nhục thân của gã e các đại năng tại trường không ai đủ uy năng thuật pháp đả thương, muốn giết gã thì phải dồn gã vào một nơi, rồi dùng truyền thừa pháp khí và uy năng đại cấm.
Hiện tại Đại chư thiên tạo hóa bình đến tay, Ngụy Tác không còn cố kị, Động Hư bộ pháp cộng với Yên không hàng ma xử, ai ngăn được?
Đến giờ họ mới hiểu là gã không phải đến tìm cái chết mà đến để giết người!
Không cần nhìn, Ngụy Tác cũng biết Đại chư thiên tạo hóa bình không hề hấn gì.
Mục quang hơi lạnh lại, gã cầm Đại chư thiên tạo hóa bình bước đi, cách bọn Thiên Cửu thần quân, Vương Vô Nhất trăm dặm.
Bọn Vương Vô Nhất, Thiên Cửu thần quân ở gần tế đài, cách Ngụy Tác một nghìn năm trăm dặm, hoàn toàn vượt tầm thi pháp nên không thể uy hiếp được gã. Thấy thế, tất cả hãi hùng kêu lên.
Gã đến gần Thiên địa chiến hồn, ai cũng nhận ra gã định giải quyết đối thủ khó chơi nhất này đã.
"Ngao!"
Thiên địa chiến hồn thấy Ngụy Tác áp sát thì càng hung tính đại phát, cổ qua vung lên, thinh không lại hiện ra hoàng sắc tinh thần.
"Tử vật vẫn là tử vật!"
Như Lai thần mang được kích phát, tiếp đó phát động Đại thừa pháp âm dồn lên Thiên địa chiến hồn.
"Oành!"
Huyền sát quỷ trảo chụp Đại chư thiên tạo hóa bình kéo về đoạn đánh tan vì sao màu vàng.
Vài chiêu là Ngụy Tác nhận ra Thiên địa chiến hồn phát ra uy năng tuy hơn xa Kiếm vương lão tổ nhưng rất gượng gạo, chỉ biết vài đòn. Đối với Thần huyền tứ trọng đại năng thông thường thì chiến hồn này cực kỳ đáng sợ, nhưng với gã thì không khác nào tử vật.
Thiên địa chiến hồn tuy tu bị rút hết ý thức, căn bản không ngại thần thức tổn thương, nhưng không phải thật sự chịu được.
Ngụy Tác lại sử dụng Như Lai thần mang và Đại thừa pháp âm, Thiên địa chiến hồn không chịu nổi nữa. "Ngao!", nó gầm lên rồi cầm cổ qua đứng im, đỉnh đầu như bị xuyên thấu, quang diễm thấu qua.
Hiện tại nếu là Thần huyền ngũ trọng trung kỳ đại năng thật sự thì còn đấu được với Ngụy Tác nhưng chỉ là thần hồn thì không phải đối thủ.
"Chát!", Ngụy Tác phát động Yên không hàng ma xử, Động Hư bộ pháp đến trước mặt Thiên địa chiến hồn.
"Ngao!"
Thiên địa chiến hồn gào lên, nhưng không kịp làm thì Như Lai thần mang lại giáng lên.
Đầu Thiên địa chiến hồn sáng lên, thân thể cứng đơ.
"Chết!"
Ngụy Tác quát vang, Thiên địa chiến hồn bị đánh nát.
"A!"
Bọn Thiên Cửu thần quân và Vương Vô Nhất đang đổ đến chỗ Ngụy Tác và Thiên địa chiến hồn, nhưng mới được mấy chục dặm thì Thiên địa chiến hồn đã bị Ngụy Tác đánh tan, ai nấy tỏ vẻ chấn kinh cực điểm.
"Thiên Cửu thần quân, pháp khí này duy trì được bao lâu?" Đánh tan Thiên địa chiến hồn, Ngụy Tác bước xuyên qua Thiên địa chiến hồn, bình thản như vừa làm một việc không đáng gì, ngoái hỏi Thiên Cửu thần quân.
Ngụy Tác nói rất bình tĩnh nhưng ai nấy lạnh buốt trong lòng, coi gã như sát thần.
"Vù!" "Vù!" "Vù!" "Vù!" ...
Ngụy Tác liên tục thi triển Động Hư bộ pháp, vòng quanh sơn môn Hoàng Thiên đạo, giữ cự ly với các thần huyền đại năng rồi kích phát Duy ngã tâm kiếm.
Đạo đạo thanh sắc thần quang tung hoành trong sơn môn Hoàng Thiên đạo, điện vũ sụp đổ, một cấm chế bị phá. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Vương Vô Nhất, hai thân truyền đệ tử của ngươi khi xưa cậy thế bắt nạt ta, ta không làm gì Hoàng Thiên đạo các ngươi, sau này dù Hỏa Vực thần vương đánh tới Đăng Tiên tông thì ta vẫn cho ngươi cơ hội, ngươi lại làm quá hơn. Ngươi tưởng Hoàng Thiên đạo có cấm chế lợi hại, hôm nay sẽ giết được ta? Hiện tại sơn môn Hoàng Thiên đạo hủy trong tay ngươi, cảm giác thế nào?"
Ngụy Tác vòng qua bọn Thiên Cửu thần quân và Vương Vô Nhất, tiến vào sơn môn Hoàng Thiên đạo, sau lưng vô số hà quang lóe lên, phát động Thiên vẫn phàm tâm. Tiếng rơi rụng vang không ngớt, trong vòng nghìn dặm thì gần như đệ tử Hoàng Thiên đạo đều rơi xuống, máu bắn tung tóe.
Đó không là thuần túy giết địch, mà là sát khí đến đâu thì không còn ngọn cỏ.
Vốn còn không ít đệ tử Hoàng Thiên đạo định lấy số đông ép Ngụy Tác, nhưng cảnh tượng đó khiến tất cả lạnh mình, dù trung thành với tông môn đến đâu cũng mất hết chiến ý.
Vương Vô Nhất tận mắt thấy Hoàng Thiên đạo tan tành dưới chân Ngụy Tác thì đầu óc trống rỗng. Dù thế nào y cũng không ngờ Ngụy Tác trong thời gian ngắn lại có chiến lực kinh nhân đến thế. Trước đó gã còn bị bọn y đuổi chạy tứ tán, nhưng giờ đã thành một thần ma.
Hối hận vô biên dâng lên trong lòng Vân Linh đại lục đệ nhất nhân, nếu biết Ngụy Tác có chiến lực này thì bọn y khẳng định không bố trí thế này, kết quả cũng không thê thảm đến thế, nhưng tu đạo giới có đủ loại linh dược, loại duy nhất không có là thuốc hối hận.
"Đi! Chúng ta đi mau!"
Thiên Cửu thần quân rống lên.
Kế sách bức Ngụy Tác hiện thân là do y nghĩ ra, Hoàng Đình tông tông chủ âm mưu đầy mình, tạo cảm giác đã chắc chắn nhưng lúc này Thiên Cửu thần quân nhợt nhạt mặt mày, run lên cầm cập.
"Đi?! Không được! Thiên Cửu thần quân, mưu kế này do ngươi nghia ra. Hiện tại chúng ta, Hoàng Thiên đạo sẽ tan tành, các ngươi muốn đi cũng phải liều đã!" Vương Vô Nhất đầu óc trống rỗng, nghe Thiên Cửu thần quân nói thì gào lên.
"Vương tông chủ, tại hạ cũng vì Hoàng Thiên đạo mà thôi, nếu bây giờ chúng ta rời sơn môn Hoàng Thiên đạo, y đuổi theo thì tu sĩ của quý tông còn có thể chuyển đồ đi, chúng ta không đi thì chỉ còn cách nhìn y đánh cho Hoàng Thiên đạo thành phế khư!" Thiên Cửu thần quân cũng gầm lên, "uy năng Thiên xá cổ lệnh tối đa chỉ giữ được nửa canh giờ! Sau nửa canh giờ mà không kéo giãn cự ly với y thì không ai thoát được!"
"Trạm Đài Linh Lan! Ngươi!"
A Tỳ thần quân đột nhiên gầm vang cuống cuồng.
Trạm Đài Linh Lan điều khiển Hư không kim hồ, trực tiếp ẩn vào hư không.
Trạm Đài Linh Lan phản ứng nhanh nhẹn, Hư không kim hồ không mang được ngần ấy người nên các đại năng khác có thể sẽ cướp Hư không kim hồ để bỏ chạy, tu vi của y lại thấp nhất nên thấy không ổn là chạy luôn.
Coi như gã cắt hết đường lui của tất cả, đành liều mạng với gã.
Bọn A Tỳ thần quân bị gã chấn nhiếp, hiện tại muốn động thủ cũng chậm một bước.

Chương 1132: Chém đầu

Toán đại năng này vì tính thế mà tụ lại, nếu giết được Ngụy Tác thì tiếp theo sẽ tranh đấu phân chia thế lực các đại lục, không ai biết sẽ đấu thành thế nào.
Đại nạn lâm đầu, minh triết bảo thân là việc quá bình thường.
"Đành thế thôi!"
Thấy Trạm Đài Linh Lan một mình trốn đi, Thiên Cửu thần quân nghiến răng.
"Xem ra đành dùng pháp khí đó đối phó y!" Thiên Cửu thần quân lấy ra một cái chén ngọc trắng.
"Cái gì, tình huống này mà còn giấu bài, có pháp khí lợi hại mà còn không động dụng?" Bọn Vương Vô Nhất suýt nhảy lên. "A! Lão thất phu!" Nhưng họ gầm lên với vẻ càng không dám tin vì Thiên Cửu thần quân tế xuất pháp khí, cái chén bạch ngọc có từng đóa bạch liên nhỏ xíu bay lên, quang hoa lóe sáng, thân ảnh y tan đi vô ảnh vô tung.
"Đấy là..."Tu sĩ quanh Hoàng Thiên thấy thế đều tròn mắt, ai cũng tưởng Thiên Cửu thần quân tế xuất pháp khí lợi hại nhưng rõ ràng y không sử dụng truyền thừa pháp khí lực sát thương kinh nhân, mà là không gian pháp khí để bỏ chạy.
Thiên Cửu thần quân cũng bỏ mặc tất cả mà chạy.
Đại năng khác chạy không sao nhưng Thiên Cửu thần quân vừa chạy thì bảo lam sắc quang diễm quang tráo bao quanh tất cả tan thành vô hình.
"Tự loạn trận cước, đỡ phiền cho ta!"
Ngụy Tác định đánh lui tất cả tu sĩ trong sơn môn Hoàng Thiên đạo đã nhưng Trạm Đài Linh Lan và Thiên Cửu thần quân liên tục bỏ chạy, uy năng Thiên xá cổ phù cũng tan đi thì gã cười lạnh, lao về phía bọn Vương Vô Nhất.
Ngụy Tác tuy cách các đại năng một nghìn sáu, bảy trăm dặm, Như Lai thần mang chưa đánh tới được nhưng cười lạnh rồi mắt ánh lên thì tạo cảm giác như có lãnh điện quét qua, đoạt hồn nhiếp phách. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Ngươi tưởng bọn ta là tượng hả!"
Vương Vô Nhất, Tô Thần Huyết, Bích Tỳ tông tông chủ, Trung thiên tử lôi tông tông chủ, A Tỳ thần quân, Thiên Hỏa thần quân, Vạn Hoàng công tử cũng như Thiên địa chiến hồn ban nãy, triệt để kích phát hung tính, nhìn nhau đoạn gầm lên hóa thành bảy tia thần quang, khí tức điên cuồng xô vào Ngụy Tác.
Tuy biết đơn đấu không địch nổi nhưng trừ Thiên Hỏa thần quân thì đều là nhất phương hùng chủ, bình thường ai cũng độc ác khôn tả, không dễ cúi đầu, để từ một phổ thông đệ tử trở thành siêu cấp tông môn tông chủ thì dĩ nhiên phải từ biển máu đi lên.
Ai cũng biết nếu chạy thì với độn tốc của Ngụy Tác cũng không ai thoát được.
Họ sợ mình chết nhưng giờ quyết tâm gì thì bỏ mặc tất cả.
Đối thủ như Ngụy Tác thì trong phe họ sẽ chết không ít nhưng dù gì đều là đại năng Thần huyền ba, bốn trọng nên lấy mạng ra đổi cũng đủ giết Ngụy Tác!
"Được! Các ngươi không chạy, đỡ cho ta truy sát!"
Bảy thần huyền đại năng đều liều mạng, Ngụy Tác dâng lên khoái ý, cười ha hả rồi Động Hư bộ pháp phát động, cách họ không đầy một nghìn sáu trăm dặm thì vung tay, lưỡng đạo Duy ngã tâm kiếm chém vào Thiên Hỏa thần quân và Bích Tỳ tông tông chủ.
"Oành!" "Oành!" Thiên Hỏa thần quân và Bích Tỳ tông tông chủ chặn hai đạo Duy ngã tâm kiếm, nhưng cả hai cũng lùi lại cách năm đại năng kia không ít.
"Vù vù vù!" Tô Thần Huyết rải mấy chục bạch sắc cổ phù chỉ cỡ móng tay ra, hóa thành bạch sắc thần quang vô cùng vô tận bao trùm mấy nghìn dặm, nửa sơn môn Hoàng Thiên đạo trắng xóa.
"A!" Mọi tu sĩ quan chiến kinh hô, Tô Thần Huyết tế xuất pháp khí này như phóng đại uy năng Hoàng thiên diệt thức nhãn gấp mấy chục lần, không ai ở ngoài pháp khí này thấy được cảnh tượng trong bạch sắc thần quang.
Tô Thần Huyết tế xuất bạch sắc cổ phù, bạch sắc thần quang bao trùm thiên địa, Ngụy Tác trắng lóe trước mắt, không thấy gì nên thu liễm khí tức, đại đạo tiên âm lưu chuyển rải thần thức, phát hiện bị pháp khí ảnh hưởng thì thần thức vốn bao trùm nghìn dặm nay chỉ còn không đầy trăm dặm, uy năng bạch sắc thần quang tương tự như "Thiên la địa võng" của Nguyên Âm lão tổ, bị trói buộc như sa vào bùn lầy, không thể triệt để thoát thân.
"À?"
Tích tắc đó, Ngụy Tác sử dụng Thiên ngưỡng dao cảm kinh của Hắc Bồ Đề thiên mẫu, nhận ra bạch sắc thần quang gần như không trở ngại gì đến bảy người đối phương, bảy làn khí tức chuẩn xác lao đến chỗ gã, ba làn đi đầu là Tô Thần Huyết, Vương Vô Nhất và A Tỳ thần quân.
Cả ba không biết sử dụng pháp khí gì, độn tốc thậm chí còn hơn Động Hư bộ pháp, Thiên ngưỡng dao cảm kinh như cảm ứng thấy ba dải thiên kiếp lôi hỏa lao xuống, không khí cũng cháy lên.
Tích tắc đó, Ngụy Tác biết ngay dụng ý của bọn Tô Thần Huyết.
Tô Thần Huyết có Tà vương bảo quan, chỉ cần xông đến cự ly thi pháp hợp lý sẽ khống chế lại Ngụy Tác.
Thiên ngưỡng dao cảm kinh cảm ứng được khí tức tu sĩ trong bốn nghìn dặm nhưng không thể khóa chặt để thi pháp, bất quá đoán được dụng ý của bọn Tô Thần Huyết và cảm ứng rõ vị trí bảy thần huyền đại năng thì Ngụy Tác thong thả phát Duy ngã tâm kiếm chém về phía Tô Thần Huyết.
"Hóa thiên yêm thiên phù vô dụng với y?"
Pháp khí này là truyền thừa pháp khí của Hóa Thiên giáo, người khác đứng trong thần quang thì không nhìn thấy gì, thần thức bị hạn chế, nhưng y còn "Tử phù" để nhờ vào uy năng đặc biệt mà cảm tri hoàn toàn như bình thường, những người khác được y truyền âm nên Ngụy Tác phát Duy ngã tâm kiếm thì y nhận ra, biến sắc.
"Không xong!"
Tô Thần Huyết chợt phát hiện đạo Duy ngã tâm kiếm chém cách y cả trăm dặm, tức thì hiểu ra, Ngụy Tác không hẳn hoàn toàn chịu được đòn từ truyền thừa pháp khí nên dùng Duy ngã tâm kiếm khóa chặt phương vị của y.
"Định dùng Tà vương bảo quan đối phó ta hả, nếm Như Lai thần mang đã!"
Ngụy Tác khóa chặt phương vị Tô Thần Huyết, y vừa hiểu ra thì Như Lai thần mang đã xô tới.
"A!"
Tô Thần Huyết bị Như Lai thần mang giáng trúng, óc như nứt ra, vô số hỏa đinh găm vào thần hồn, Hóa thiên yêm thiên phù cũng vuột tay.
Hóa thiên yêm thiên phù cực kỳ đặc biệt, tử phù không có chân nguyên dồn vào thì bạch sắc thần quang khắp trời thu lại, tan đi vô ảnh vô tung.
Bạch sắc thần quang tan đi, ai nấy nhìn rõ Ngụy Tác đứng im trên không, Tô Thần Huyết ôm đầu kêu gào, Tà vương nhãn trên đầu cũng xiêu đi.
"A!"
Trung thiên tử lôi tông tông chủ mặt không còn hột máu, bạch sắc thần quang tan đi là y và Ngụy Tác cách nhau không đầy một nghìn dặm, y nằm trong phạm vi thuật pháp và pháp khí của gã công kích.
"Lần trước đánh nát nửa đầu mà ngươi không chết, còn truy sát ta. Lần này ta cắt cả đầu xem ngươi sống được nữa không!"
Ngụy Tác lạnh lùng nhìn Trung thiên tử lôi tông tông chủ, thanh sắc thần quang chém xuống.
"A!" Bị Ngụy Tác liếc, Trung thiên tử lôi tông tông chủ ôm đầu gào lên, nhưng mới kịp kêu thì Duy ngã tâm kiếm của gã nhân tích tắc thần quang của y tán loạn mà chém vào, tiếng kêu đứt đoạn, đầu y văng lên không.
Mọi tu sĩ quan chiến run lên.
Thần huyền tứ trọng đại năng mà không chống nổi đã trực tiếp bị Ngụy Tác giết!
"Oành!"
Giết Trung thiên tử lôi tông tông chủ đoạn Ngụy Tác lại bước tới.
"A!" Vạn Hoàng công tử nhợt nhạt, Ngụy Tác bước tới là y trở thành người gần gã nhất, không đầy nghìn dặm!

Chương 1133: Bắt đầu một thời đại

Ngụy Tác nhìn Vạn Hoàng công tử, kích phát Như Lai thần mang.
Thời đại của Đông Như Lai thì số lượng thần huyền đại năng hơn xa tu đạo giới hiện giờ, thần thông của nhiều người cũng cao siêu hơn nhưng Đông Như Lai vẫn vô địch vì có Như Lai thần mang.
Đại thừa pháp âm chỉ là pháp âm cường pháp đến trong tích tắc, uy năng hộ thân pháp vực có thể ngăn được, chứ Như Lai thần mang trực tiếp tấn công ý thức, trừ phi có pháp khí cùng thuật pháp đặc biệt, không thì không ngăn được.
Ngụy Tác dám quang minh chính đại xuất hiện, vì thần thức đại tăng và có Như Lai thần mang.
Gã không đến tìm cái chết mà để giết người!
"A!" Bị Như Lai thần mang giáng trúng, Vạn Hoàng công tử rú lên, thần quang triệt để tán loạn.
"Phù!"
Cũng như chém Trung thiên tử lôi tông tông chủ, Ngụy Tác như đi vào chỗ không người, thanh sắc thần quang lóe lên, huyết quang tung tóe, đầu Vạn Hoàng công tử văng lên.
"Đấy mới là tuyệt đại phong thái!"Mọi tu sĩ quan chiến tắt tiếng, bảy thần huyền đại năng liều mạng mà trong tích tắc bị chặt đầu hai người, Ngụy Tác quá mạnh, hơn hẳn mọi thần huyền đại năng cùng thời.
"À?"
Ngụy Tác phát Duy ngã tâm kiếm chém đầu Vạn Hoàng công tử nhưng chân mày cũng giật giật. Vạn Hoàng công tử không chết, mi tâm bắn ra huyết sắc phượng hoàng thần quang, huyết hồng sắc thần văn nối đầu và thân thể, rõ ràng là pháp khí hoặc bí thuật đang khôi phục nhục thân.
Đồng thời, trong óc xuất hiện quỹ tích rất rõ.
Không hề hoảng loạn, gã phát động Động Hư bộ pháp, kim sắc thánh quang chỉ thiếu vài chục trượng là đánh trúng.
Vương Vô Nhất, A Tỳ thần quân và Tô Thần Huyết lao tới.
Kim sắc thánh quang là do Vương Vô Nhất phát ra, Tà vương bảo quan của Tô Thần Huyết lại lao đến đỉnh đầu A Tỳ thần quân.
Ngụy Tác tránh khỏi đòn của Vương Vô Nhất thì nhìn thẳng vào A Tỳ thần quân, phát động thần thức sát phạt.
"Chát!" "Chát!"
Hai làn uy năng vô hình chém vào thần thức.
"Thứ còn mạnh hơn Như Lai thần mang mà cta còn thử rồi, ngươi cả Như Lai thần mang cũng không chống nổi, có Tà vương bảo quan cũng vô dụng!" Ngụy Tác bị Tà vương bảo quan giáng trúng, đầu óc đau nhói nhưng cố nén, lại nhắm A Tỳ thần quân mà phát Như Lai thần mang, đồng thời dùng Động Hư bộ pháp lùi lại.
A Tỳ thần quân gào lên thê thảm, co rút người.
Vương Vô Nhất, A Tỳ thần quân đều là nhất phương hùng chủ, đã liều mạng là không tiếc truyền thừa pháp khí đô, đấu với Ngụy Tác cũng không hẳn không có cơ hội.
Vương Vô Nhất và A Tỳ thần quân, Tô Thần Huyết cùng đến gần Ngụy Tác, tựu cho là cơ hội.
Đại năng như họ đấu pháp, thắng bại chỉ trong tích tắc. Tích tắc đó, Ngụy Tác chịu được đau đớn vì bị Tà vương bảo quan đánh trúng nhưng A Tỳ thần quân bị Như Lai thần mang giáng trúng thì sững lại.
Tương đương với cơ hội qua mất, Ngụy Tác lại triệt để nắm trong tay tiết tấu đại chiến.
"A!"
Bị trúng hai đòn Như Lai thần mang liên tục, A Tỳ thần quân không khống chế nổi chân nguyên, thần quang tan đi, mất chiến lực.
"Oành!"
Đồng thời, Ngụy Tác bước tới, giãn khoảng cách với bọn Vương Vô Nhất, Liệt khuyết tàn nguyệt được kích phát giáng lên Vạn Hoàng công tử.
"A!"
Nhiều tu sĩ quan chiến kêu vang, cảm giác như đòn đó giáng vào mình. Vạn Hoàng công tử tan thành tro, tình cảnh thập phần hoạt kê, đầu y cố gắng nối với thân thể nhưng hiện tại thân thể không còn nên mắt y cứ nháy nháy mãi. Có điều không ai cười nổi.
Tình cảnh tiếp đó gần như hoạt kê, nhưng không ai cười được.
Vương Vô Nhất Tích chụp lên Tà vương bảo quan trên đầu A Tỳ thần quân đầu. Tô Thần Huyết hơi hồi phục cũng vung tay chụp vào.
Cả hai định dùng Tà vương bảo quan đối phó Ngụy Tác nhưng thương lượng kỹ nên cùng kéo, giằng co trên đầu A Tỳ thần quân. Cả hai cuốn lên, trán nổi gân xanh.
"Vù!"
Ngụy Tác mắt lóe lên, đầu Vạn Hoàng công tử bị phong ấn. Đồng thời phát động Yên không hàng ma xử và Động Hư bộ pháp lao về phía Bích Tỳ tông tông chủ.
Uy năng trong thể nội Vạn Hoàng công tử rất đặc biệt, thân thể thành tro, chỉ còn lại đầu nhưng không chết ngay được.
Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết tranh nhau, Tô Thần Huyết buông tay để Vương Vô Nhất đội Tà vương bảo quan lên đầu.
Vương Vô Nhất chật vật lắm mới có thể đội "mũ", Ngụy Tác chỉ còn cách y và Tô Thần Huyết, A Tỳ thần quân một nghìn ba, bốn trăm dặm, Vương Vô Nhất cơ hồ tức xì khói.
Ngụy Tác đến chỗ Bích Tỳ tông tông chủ, y hoàn toàn suy sụp, quỳ trên không vái lạy, không khí nổ liên hồi, "Ngụy thần quân, tại hạ không dám chống lại thần quân nữa!"
Bích Tỳ tông tông chủ là siêu cấp tông môn tông chủ, quỳ trước mặt tán tu như Ngụy Tác coi như cả tông môn quỳ lạy, thật khó tưởng tượng nổi.
"Ta đã cho kỳ hạn ba ngày là đã cho cơ hội, bất kỳ ai chống lại ta mà ta đều tha thì không phải quá dễ hả, ai cũng cứ đối phó ta hay sao?"
Ngụy Tác đã hạ quyết tâm khi đến, toán đại năng này dùng thủ đoạn đó bức gã ra thì quá âm độc, gã không nương tay để triệt để lập uy. Cười lạnh đoạn Như Lai thần mang giáng vào Bích Tỳ tông tông chủ.
"A!" Bích Tỳ tông tông chủ co cười kêu vang.
"Chát!" Quang tự hiện lên trước Ngụy Tác, hất Bích Tỳ tông tông chủ văng đi.
Ngụy Tác toàn lực kích phát Sinh tử thư, Bích Tỳ tông tông chủ tuy bị Như Lai thần mang áp chế nhưng còn chiến lực, thần quang chưa tan, đòn này chỉ khiến y trọng thương, chưa đến mức lấy mạng.
Các thần huyền đại năng đều đạt tới đại đạo pháp vực, với gã thì đều có thể cống hiến thần văn, bắt sống được thì bắt sống.
"..." Thấy Ngụy Tác không tha cho Bích Tỳ tông tông chủ đã quỳ xuống, tu sĩ quanh Hoàng Thiên thành đều lạnh mình, nhưng ai cũng thấy gã nói có lý, nếu cứ chịu hàng là gã nương tay thì sau này ai cũng sẽ đối phó gã, không được thì mới cầu xin.
Trận này coi như đã xong, thập đại thần quân thất bại triệt để. Ngụy Tác đánh bay Bích Tỳ tông tông chủ thì Thiên Hỏa thần quân cũng mất mật, cắm cổ bỏ chạy.
"A!"
Vương Vô Nhất gầm lên như dã thú thụ thương, kim sắc thần văn và kim sắc huyết dịch từ khiếu vị phun trào.
Liên tục ba thần văn pháp thân rực vạn trượng kim quang định ngăn Ngụy Tác. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Nhưng gã chỉ cười lạnh, liên tục phát động Yên không hàng ma xử và Động Hư bộ pháp, đuổi theo Thiên Hỏa thần quân.
Gã chỉ nhìn ba thần văn pháp thân của Vương Vô Nhất.
Cảnh tượng chấn động kinh nhân.
Ngụy Tác liếc là một thần văn pháp thân hóa thành vô số kim sắc lưu quang, nhìn ba lần là phán thân như kim sắc thiên thần của Vương Vô Nhất tan hết!
Thần văn pháp thân của y là cắt thần niệm, dùng đại đạo pháp vực để hình thành, nhưng không so được với Thiên địa chiến hồn, không chịu nổi Như Lai thần mang.
"Như Lai thần mang! Đấy là Như Lai thần mang! Như Lai thần mang của Đông Như Lai xuất thế! Trời ạ, y trừ Động Hư bộ pháp rồi còn lấy được vô thượng cường pháp Như Lai thần mang của Đông Như Lai!"
Tận lúc đó, tu sĩ quanh Hoàng Thiên thành mới đoán là thuật pháp gã dùng, kinh hô không dám tin.
"A!"
Thiên Hỏa thần quân kêu lên tuyệt vọng.
"Oành!", thân thể y cháy lên, bắn ra hơn trăm hỏa nhân, nhắm bốn phương tám hướng phi độn.
"Muốn chạy hả, không dễ thế đâu."
Ngụy Tác cười lạnh, Đại thừa pháp âm ép lên, khiến hơn trăm hỏa nhân đồng thời nhảy lên. Đăng tiên pháp vực đuọc diễn hóa, như nhất phương thiên địa ép xuống, tất cả kêu thảm rồi hóa thành tro.
Ngụy Tác thể hiện rõ mục đích, đại năng có thể bắt sống thì bắt sống, không thì giết sạch!
Lại thêm một đại năng bị diệt, tu sĩ quanh Hoàng Thiên thành lặng ngắt. Mười đại năng liên thủ cũng không địch nổi Ngụy Tác, Như Lai thần mang xuất thế, coi như một thời đại mới bắt đầu, sẽ được ghi vào điển tịch.

Chương 1134: Nhất đế công thành vạn thần khấp

Phong ấn đầu Vạn Hoàng công tử rồi trọng thương Bích Tỳ tông tông chủ, giết Thiên Hỏa thần quân đoạn Ngụy Tác xoay người đối diện bọn Vương Vô Nhất, Tô Thần Huyết và A Tỳ thần quân.
"Ngụy Tác, khinh người quá đáng, ta liều với ngươi!"
Thấy Ngụy Tác nhìn cả ba, A Tỳ thần quân biết không thoát nên gào to. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Tiếng lốp bốp vang lên như mưa trút xuống lá khô, A Tỳ thần quân đột nhiên phun ra thanh hồng sắc tinh quang.
Thanh hồng sắc tinh quang phun ra, A Tỳ thần quân như khô hết người rồi hóa thành tro, bị rút hết chân nguyên và tinh huyết.
A Tỳ thần quân tan thành tro, thanh hồng sắc tinh quang rực lên khí tức, thanh hồng sắc thần văn hình thành hư ảnh ma thần đầu người mình bạch tuộc.
"Là Vực ngoại thiên ma nhận! A Tỳ thần quân có hung vật này hả!"
Nhiều tu sĩ quanh Hoàng Thiên thành dùng pháp khí quan chiến, nhìn còn rõ hơn Ngụy Tác, nhận ra thanh hồng sắc tinh quang là một cây chủy thủ mỏng tang, hình bán nguyệt, khắc phù văn tương tự, họ nhận ra nên kêu to.Hiện tại dù bọn Hắc Bồ Đề thiên mẫu cũng coi Tứ tí hoang tộc đại năng là vực ngoại thiên ma, chỉ bọn Ngụy Tác biết Hoang tộc và vực ngoại thiên ma khác nhau.
Hoang tộc là đời sau của viễn cổ hóa hình đại yêu còn vực ngoại thiên ma là sinh linh ở vực ngoại tinh vực, cơ duyên xảo hợp bị khe nứt thời không cuốn vào.
Nhưng Vực ngoại thiên ma nhận, theo điển tịch thì mấy vạn năm trước là pháp khí của vực ngoại thiên ma.
Pháp khí này là sau khi vực ngoại thiên ma bị đại năng của tu đạo giới liên hợp giết chết, một người lấy được, biết điều khiển là sẽ bị rút hết chân nguyên và tinh huyết, thành ra không thể động dụng, sau đó pháp khí này thất tung, không ngờ lại lọt vào tay A Tỳ thần quân.
Nói vậy, A Tỳ thần quân là phái truyền thừa của đại năng mấy vạn năm trước liên thủ giết vực ngoại thiên ma.
Vốn y cách Ngụy Tác nghìn ba, bốn trăm dặm, ngoài tầm thi pháp của y nhưng lúc này y hóa thành tro thì pháp khí không thuộc về tu đạo giới được tế xuất, như có ý chí riêng, khí tức kinh nhân khóa chặt Ngụy Tác. "Ầm ầm..." Như có thanh hồng sắc lôi hỏa từ vực ngoại không gian xuyên về, thong thả áp sát gã.
"Giết!"
Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết cho là cơ hội sau cùng nên gào to, lao vào Ngụy Tác.
"Khinh người quá đáng? Các ngươi cũng biết khinh người quá đáng?"
A Tỳ thần quân kích phát pháp khí, Ngụy Tác co rút trong mắt, khí tức hùng hậu khiến da gã nhói lên, nhưng cười lạnh, không lùi mà tiến, bỏ qua Vực ngoại thiên ma nhận, Như Lai thần mang giáng vào Vương Vô Nhất.
"A!"
Vương Vô Nhất liên tục phát thần văn pháp thân, hiện tại chiến lực e không bằng Tô Thần Huyết, bị Ngụy Tác dùng Như Lai thần mang giáng tới thì rú vang, chân nguyên mất khống chế mà rơi xuống.
"Tạm để các ngươi sống thêm một chút!"
Ngụy Tác đánh rớt Vương Vô Nhất kđoạn bật cười, Như Lai thần mang lại nhằm vào Tô Thần Huyết, đồng thời vung tay, lưỡng đạo Duy ngã tâm kiếm chém tới.
Tô Thần Huyết đã lãnh một đòn Như Lai thần mang, giờ thêm đòn nữa thì rơi xuống.
"Phù!" "Phù!"
Lưỡng đạo Duy ngã tâm kiếm chuẩn xác chém vào tâm mạch Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết khiến hai tông chủ uy chấn mộất thời bị đóng đinh trên đỉnh một đại điện ộ!
"A... A..."
Vương Vô Nhất vàTô Thần Huyết bị xuyên tâm mạch, không thể trả đòn, nhưng Ngụy Tác nắm bắt thời cơ cực chuẩn, với sinh cơ của cả hai thì chưa chết được, chỉ hộc máu trơ mắt nhìn.
"A!" Ngụy Tác treo Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết lên như treo tranh, ngoài Hoàng Thiên thành vang lên tiếng kinh hô chấn thiên.
Ngụy Tác mặc kệ Vực ngoại thiên ma nhận mà A Tỳ thần quân kích phát, lúc này lưỡi dao đã áp sát, gã không thể tránh được.
"Oành!"
Ngụy Tác không tránh, rực lên vô số bạch sắc hà quang, diễn hóa Đăng tiên pháp vực. Đồng thời, giữa gã và Vực ngoại thiên ma nhận hiện lên bảy mươi hai làn hắc sắc thần quang.
"Cách cách cách cách..."
Vực ngoại thiên ma nhận lao tới, Ngụy Tác kích phát bảy mươi hai đạo hắc sắc thần quang và Đăng tiên pháp vực đều tan.
"Choang!" Ngụy Tác vỗ mạnh vào Vvực ngoại thiên ma nhận, như tiếng thần chung ngân vang.
Tất cả, cả Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết đầu thấy Ngụy Tác cầm Đại chư thiên tạo hóa bình, Vực ngoại thiên ma nhận chém lên cái bình, tay gã rực vô số quang tinh, như có vô số huyết mạch tan nát.
Vực ngoại thiên ma nhận bị ép cứng uy năng, mỏng manh như miếng băng cơ hồ hoàn thành sứ mệnh nên vỡ thành từng mảnh.
"Hắc đàm ma liên!"
"Là một trong thượng cổ thập đại thuật pháp phòng ngự! Trời ạ, y vốn có Liệt khuyết tàn nguyệt trong thượng cổ thập đại công phạt thuật pháp, hiện tại có Hắc đàm ma liên! Tu đạo giới còn ai có thể tranh phong!"
Quanh Hoàng Thiên thành tụ tập không biết bao nhiêu tu sĩ, nếu riêng lẻ chắc không ai so kiến thức được với Ngụy Tác, nhưng trong đó có không ít tu sĩ đọc nhiều nên tổng hợp lại thì hơn xa gã, hiện tại Ngụy Tác trực tiếp nghênh đón Vực ngoại thiên ma nhận, tu sĩ tại trường có không ít người nhận ra gã trừ Đăng tiên pháp vực còn dùng thuật pháp phòng ngự Hắc đàm ma liên.
Tuy Ngụy Tác chưa thể diễn hóa đại đạo pháp vực uy năng của Hắc đàm ma liên như Hắc Bồ Đề thiên mẫu nhưng uy năng phòng ngự đã vượt Nguyên thủy kiếm kinh.
Thượng cổ tu đạo giới tuy xếp hạng mười loại thuật pháp công phạt và thuật pháp phòng ngự mạnh nhất nhưng ai cũng biết không ai luyện tập được đủ, đại năng nào tập được một hai môn là đủ xưng bá nhất phương, thuật pháp cùng cấp cũng không thể đồng thời động dụng, có thuật pháp công phạt và phòng ngự thuật pháp như Ngụy Tác đã là tuyệt phối. Theo điển tịch thì mười mấy vạn năm nay chỉ có vài người như thế. Hà huống gã còn có Như Lai thần mang gần như yêu nghiệt.
Mười thần huyền đại năng liên thủ cũng thảm bại, tu đạo giới còn ai là địch thủ của gã?
"Nhất đế công thành vạn thần khấp." Bên ngoài Hoàng Thiên thành, một lão giả nói lên câu đó khiến tất cả lặng như tờ.
Nhiều người cho là Ngụy Tác rất có khả năng đứng trên xương cốt các thần huyền đại năng này tiến quân chân tiên chi lộ.
Chặn đứng Vực ngoại thiên ma nhận, Ngụy Tác hơi ngẩn ra.
Xương tay gã gần như nát hết nhưng đó đã nằm trong dự liệu, cảm tri của gã hơn xa thần huyền đại năng bình thường nên so với Vương Vô Nhất thì càng đoán được uy năng cỡ nào, mình chống nổi hay không. Cảm tri này khi đối địch sẽ càng lợi hại. Tay gã nát nhưng không mấy bao nhiêu thời gian sẽ khôi phục.
Vực ngoại thiên ma nhận tạo cảm giác hoàn toàn không kém gì tiên binh, thai thể căn không thể kém thế.
Hơi ngẩn ra là gã nhận ra uy năng khí tức trong Vực ngoại thiên ma nhận cực mạnh, hiển nhiên khi các đại năng liên thủ diệt vực ngoại thiên ma thì nó đã trọng thương.
Tay cầm Đại chư thiên tạo hóa bình tạm thời không thể động đậy nên chân nguyên cuốn cái bình về.
Gã nín thở vì Đại chư thiên tạo hóa bình không hề xát xước.
"Oành!"
Mục quang lóe lên đoạn hít sâu một hơi, Ngụy Tác vung tay, thanh sắc thân ảnh thoi thóp bị kéo đến, là Bích Tỳ tông tông chủ.
Mấy quang hoa bắn vào thể nội Bích Tỳ tông tông chủ đoạn Ngụy Tác đi đến chỗ Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết.
Đại chiến hạ màn, thân ảnh gã cực kỳ nhỏ nhoi so với thiên địa, sơn môn Hoàng Thiên tông nhưng lọt vào mắt mọi tu sĩ thì lại che kín đất trời.
"Vù!"
Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết bị Huyền sát quỷ trảo tóm lấy!

Chương 1135: Xác định trật tự tu đạo giới

"Ngụy Tác, giết ta đi! Đừng mong lấy dược gì từ ta!"
Ngụy Tác tóm lấy Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết, cả hai gào lên.
Bình thường mà trọng thương trí mệnh thì ít nhất còn có thể tự tận, nhưng cả hai không chỉ bị Ngụy Tác cắt đứt tâm mạch, thần thức cũng bị Như Lai thần mang trọng thương, không thể khống chế chân nguyên nên thành con mồi cho gã.
Ngụy Tác không thừa lời, hạ liền mấy cấm chế, cả hai thậm chí không nói được, gã lại lấy Huyết tinh thạch ra nhỏ cho hai người không chết.
Gã có Phổ độ thần quang nên muốn giết gì, không lo Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất không khai, tiếp đó gã sẽ độ hóa cả Bích Tỳ tông tông chủ, Vạn Hoàng công tử.
Bắt Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết đoạn Ngụy Tác đứng trên hư không nói với các tu sĩ quanh Hoàng Thiên thành, "Những tông môn hòa đàm mau đến đây!"
Ngụy Tác không đưa ra thời hạn cụ thể như ngcác tu sĩ nghe thấy đều biết thời đại mới đã bắt đầu. Theo điển tịch thì từ khi Đông Như Lai biến mất, tu đạo giới có vô số đại năng tranh phong, không ai dùng nổi sức một người trấn áp được hết nhưng giờ đã có. Những tông môn từng hòa đàm với gã không dám chậm chễ, sẽ dùng tốc độ nhanh nhất đến tham kiến Ngụy Tác.
"Y tạm dừng ở sơn môn Hoàng Thiên đạo.""Y triệu tập mọi tông môn từng hòa đàm đến để làm gì?"
Nhất thời, Hoàng Thiên thành liên tục có người ra vào, vô số quang diễm xung thiên, tin dưa đi khắp bốn phương tám hướng, Vân Linh đại lục và Thiên Huyền đại lục chấn động, Tịch Hàn đại lục cùng Ngọc Hành đại lục, Lưu Hỏa đại lục cũng chấn động, thiên hạ đều cả kinh.
Ngụy Tác lên tiếng xong thì đi vào sơn môn Hoàng Thiên đạo.
Dọc đường, mọi cấm chế bị gã phá tan, từng nhà kho bị mở ra, mọi thứ bị vét sạch. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Thánh Vương tông tông chủ cầu kiến Ngụy thần quân!"
"Đơn Nguyên tông tông chủ cầu kiến Ngụy thần quân!"
Hai làn thần huyền khí tức xuất hiện, Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân hiển nhiên không rời Vân Linh đại lục, ở cách sơn môn Hoàng Thiên đạo không xa nên đến ngay.
Tuy dọc đường cả hai bị thần thông của Ngụy Tác chấn kinh nhưng trận này gã không thương tổn gì mà mười thần huyền đại năng bại thêm thảm, cả hai vẫn không dám tin.
"Giúp mỗ giữ vị trí đó, Hư không kim hồ của Trạm Đài Linh Lan tuy khiến y trốn vào hư không, nhưng trong hư không thì không thể chạy, y vẫn ở đó."
Ngụy Tác vào tàng kinh mật địa của Hoàng Thiên đạo, không hiện thân mà phát Duy ngã tâm kiếm, giáng vào chỗ Hư không kim hồ tan biến, chỉ hướng cho Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân.
"A! A! A! ..." Trạm Đài Linh Lan tuy ẩn trong hư không nhưng với Hư không kim hồ thì vẫn hiểu rõ tình hình, thấy Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân trấn giữ chỗ đó thì vừa cuống vừa sợ, nhưng không biết làm sao.
"Quảng Pháp thiên cung cầu kiến Ngụy thần quân!"
"Công Đức tông cầu kiến Ngụy thần quân!"
"Đăng Tiên tông cầu kiến Ngụy thần quân!"
"..."
Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân hiện thân không lâu thì đạo đạo độn quang với tốc độ kinh nhân lao tới, các tông môn đến liên tục, phần lớn là tông chủ và thái thượng trưởng lão.
"Kim Thạch tông cầu kiến Ngụy thần quân!"
"Lưu Ly cung cầu kiến Ngụy thần quân!"
"Thiên Dục tông cầu kiến Ngụy thần quân!"
"..."
Chỉ không đầy nửa canh giờ đã có năm, sáu chục tông môn đến sơn môn Hoàng Thiên đạo, cung kính chờ đợi, không ít tông môn trước kia thậm chí không chống lại hay hòa đàm với gã.
Ngụy Tác từ sơn môn Hoàng Thiên đạo hiện thân nói, "ai có thủ đoạn đối phó Hư không kim hồ, bức Trạm Đài Linh Lan ra hoặc có cấm chế, y cứ ra là trọng thương thì mỗ sẽ trả giá vừa ý."
"A..." Trạm Đài Linh Lan suýt phát khùng trong hư không, y và mọi tu sĩ nghe rõ, Ngụy Tác hiện tại không giết được y nhưng muốn giam y đến chết ở đó.
"Giúp mỗ tìm tung tích ma vật này, có tin là truyền đi. Vực ngoại thiên ma này có thể nuốt kim đơn của tu sĩ để tu luyện, nguy hại lớn đến tu đạo giới." Ngụy Tác lại nói, đoạn dùng chân nguyên ngưng hình thành hình Tứ tí hoang tộc đại năng.
Hiện tại trừ gã và Linh Lung Thiên thì không ai biết Hoang tộc và vực ngoại thiên ma khác nhau, nói là vực ngoại thiên ma sẽ khiến các tông môn hoảng sợ, càng dốc sức truy tìm Tứ tí hoang tộc đại năng.
"Cái gì, vực ngoại thiên ma?"
"Lại có vực ngoại thiên ma?"
"Trời ạ, mỗi lần vực ngoại thiên ma đến, đều dấy lên mưa máu gió tanh."
Quả nhiên, Ngụy Tác nói xong thì tất cả xôn xao sợ hãi.
"Ai có cách phá Đại chư thiên tạo hóa bình, mỗ sẽ trả công xứng đáng!" Không ngớt có các tông môn đến tham kiến nhưng gã lại nói.
"Ai có Chính dương tiên thảo hoặc thứ tương tự khiến bất tử minh thân hoàn dương..."
Ngụy Tác lại nhắc đến nhưng thứ để cứu Âm Lệ Hoa và giúp lục bào lão đầu ngưng hình, bảo các tông môn mua giúp thủy hệ yêu đơn.
Hoàng Thiên đạo thực lực hơn Hóa Thiên giáo, Ngụy Tác lấy được không biết bao nhiêu linh thạch, để mua thủy hệ yêu đơn và thủy hệ linh dược không thành vấn đề.
Đắc đạo được trợ giúp, ai cũng có lợi, Ngụy Tác xuất thân tiểu gian thương Linh Nhạc thành nên hiểu rõ, nên với những tông môn hòa đàm thì gã không chiếm tiện nghi, mà cho họ lợi lộc.
"Ngụy đạo hữu, tại hạ đến rồi! Không biết không có trận này thì tại hạ phải trốn đến bao giờ."
Thần huyền khí tức đột nhiên ập tới, Cực Âm thần quân và người Tiểu Cực giới đến sơn môn Hoàng Thiên đạo.
"Cực âm đ*o hữu, liên lụu Tiểu Cực giới bị hủy sơn môn!" Ngụy Tác ra đón. Không có Nguyên Âm lão tổ, Cực Âm thần quân và Tiểu Cực giới thì e gã không chịu được đến giờ.
"Minh Thổ tông cầu kiến Ngụy thần quân!"
"Vạn Hoàng cung cầu kiến Ngụy thần quân!"
"Bích Tỳ tông cầu kiến Ngụy thần quân!"
"..."
Càng có nhiều tông môn ở xa đến, cả Minh Thổ tông cũng xuất hiện, không ít lão bất tử thoát chết trong trận chiến vừa rồi lại đến, quỹ sụp xin Ngụy Tác tha cho.
"Ta đã cho các ngươi cơ hội, niệm tình các ngươi bị tông chủ bức bách nên ta tha mạng, nhưng tội sống khó thoát." Đối với các tông môn, Ngụy Tác không hề khách khí, bảo Cực Âm thần quân phái đệ tử Tiểu Cực giới đến các tông môn đó, lập danh sách đồ đạc để gã chọn.
"Các tông môn nếu có pháp khí chống lại thiên kiếp thì giao dịch với mỗ, mỗ sẽ khiến các vị mãn ý." Ngụy Tác lại nói.
Hiện tại Ngụy Tác tìm pháp khí chống lại thiên kiếp cũng không khiến ai bất ngờ, tuyệt đại đa số thần huyền đại năng đạt tu vi tam, tứ trọng, thấy có hi vọng đột phá chân tiên thì đều chuẩn bị sẵn pháp bảo và pháp khí, nhân vật hơn hẳn thần huyền đại năng cùng thời đại như gã mà không chuẩn bị mới là bất thường. Chỉ không ai ngờ, Ngụy Tác từ Thần huyền tứ trọng đột phá đến Thần huyền ngũ trọng sẽ nghênh đón thiên kiếp, chứ không cần tới khi đột phá chân tiên.
Hiện tại Ngụy Tác đối diện với tông môn và thế lực của mấy đại lục.
"Thiên khung sắp cạn thọ nguyên, không chỉ của Thiên Huyền đại lục mà của mọi đại lục đều sẽ tan." Nói xong mọi thứ, Ngụy Tác hơi do dự rồi nói ra điều khiến cả Hoàng Thiên thành hít hơi lạnh, ai nấy chấn kinh còn hơn trận chiến vừa rồi.
"Cái gì, Thiên khung sắp sập?" Ai nấy tê dại, biết câu này có nghĩa là gì.
"Ngụy thần quân, tin này thật chứ?" Thậm chí có người không biết hỏi thế là xúc phạm uy nghiêm của Ngụy Tác.
"Tin này không nhầm được. Mọi tông môn nên chuẩn bị nhưng giao dịch phải bình đẳng, nếu cậy thế hiếp người thì là địch nhân của mỗ!" Ngụy Tác lại quát to, ai nấy run lên. Ban nãy gã do dự có nên nói không nhưng rồi quyết định nói ra, có chuẩn bị thì ít ra cũng cứu được tính mệnh nhiều tu sĩ. Hiện tại, gã có thực lực định lại trật tự tu đạo giới, không sợ các đại tông môn sẽ cướp đoạt tàn tệ hơn của đê giai tu sĩ.
"Y định lại trật tự tu đạo giới, uy nhiếp mọi đại tông môn hành sự theo quy củ!" Nhiều người sau cơn kinh hãi thì hiểu ý gã, các đê giai tu sĩ đều cảm kích, biết gã làm thế khác nào cứu mạng họ.
------------o0o-----------

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau