THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1126 - Chương 1130

Chương 1126: Xuất hiện một cách quang minh chính đại

Đủ tám thần văn!
Tuy có ba thần văn khá giản đơn, nhưng tới tám thần văn thì vượt xa tính toán của Ngụy Tác. "Keng", mục quang gã lóe lên, thanh sắc thần quang rực lên, Duy ngã tâm kiếm chém vào tay nhưng tay gã chỉ hơi run lên còn Duy ngã tâm kiếm tan vỡ, không mảy may để lại dấu vết ngoài huyền quang nhấp nháy.
"Không biết nhục thân của ta so với Tứ tí hoang tộc đại năng thì sao?"
Lần này Ngụy Tác nhận ra nhục thân của mình còn hơn Hắc Bồ Đề thiên mẫu, chặn pháp vực uy năng của Thần huyền ngũ trọng không thành vấn đề, chỉ là so với Tứ tí hoang tộc đại năng thì không biết ai hơn.
"Hỏi giúp mỗ xem tình hình cụ thể của sơn môn Hoàng Thiên đạo."
Nắm rõ nhục thân biến hóa đoạn Ngụy Tác bảo Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân. Cả hai được gã ra hiệu ngừng lại, phía trước không đầy hai nghìn dặm là Hư Hoàng thành, cách sơn môn Hoàng Thiên đạo chỉ một thành trì, thành trì ở Vân Linh đại lục không xa nhau như ở Tịch Hàn đại lục. Hiện tại còn cách sơn môn Hoàng Thiên đạo không đầy năm vạn dặm, thần văn còn lại đều phức tạp, gã không đủ thời gian để ngưng luyện và khắc vào nhưng có Như Lai thần mang thì lòng tin và chiến ý của gã đạt đỉnh.
Hoàng Thiên đạo là trung tâm cơn bão, có không biết bao nhiêu tông môn và tu sĩ tụ tập ở đó, dù bình thường không có người Thánh Vương tông và Đơn Nguyên tông thì, hiện tại có.
Cũng như ở Tịch Hàn đại lục, Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân phát tin chỉ mười mấy tích tắc sau, đạo đạo diễm quang đã đưa tin về Hoàng Thiên đạo ra."Hoàng Thiên đạo bày pháp khí cho ngoại giới tu sĩ nhìn thấy Đại chư thiên tạo hóa bình?"
Tin đưa về càng khiến Ngụy Tác có cảm giác sôi trào máu nóng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Trong sơn môn Hoàng Thiên đạo bày ra một địa hỏa lô, làm một tế đài, địa hỏa xung thiên, cấm cố Đại chư thiên tạo hóa bình.
Hoàng Thiên đạo còn bố trí mấy Tinh phàm pháp khí như ở Hải liệp đại hội để tu sĩ ở ngoài sơn môn có thể thấy cảnh tượng quanh tế đài.
Hoàng Thiên đạo đưa tin là nếu Ngụy Tác không đến sẽ ném Đại chư thiên tạo hóa bình xuống hỏa mạch dưới đất.
Gã biết Hoàng Thiên đạo tốn công như thế chỉ để cho gã xem biết Đại chư thiên tạo hóa bình ở đó những gã không dám tới.
"Cương nha muội nói ở thời đại đó là "Nhất đế thành nhi vạn cốt khô", đứng trên xương cốt các thần huyền mà tiến bước, họ gọi chân tiên là đế quân, thì hôm nay hoặc các ngươi hoặc ta sẽ đứng lên xương cốt nhau mà bước lên đế quân chi lộ!"
Ngụy Tác bình thường hành sự không lấy gì làm độc ác, cả Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân mà cũng không giết nhưng lần này đối diện ngần ấy thần huyền đại năng, gã không thể nương tay nữa.
"Không có gì thì hai vị đi đi." Ngẩng nhìn sơn môn Hoàng Thiên đạo, Ngụy Tác bình tĩnh nói với Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân. Gã biết cả hai đã triệt để bị chấn nhiếp tâm thần, e là không bị hạ cấm chế cũng không dám chống lại gã.
"Để bọn tại hạ đi?" Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân ngẩn ra, tuy gã nói sẽ thả nhưng giờ gã chính miệng nói ra thì cả hai vẫn thấy có phần không thật.
Gã không dừng, bình tĩnh nói xong là phát động Động Hư bộ pháp, như mặt trời cháy trên hư không lao về sơn môn Hoàng Thiên đạo.
...
Hoàng Thiên đạo.
Sơn môn Hoàng Thiên đạo thập phần thần bí, chìm trong kim quang cấm chế, gồm mười ngọn núi kéo dài hơn vạn dặm.
Phía chính nam có một đại thành xây trên đồng bằng, là thành trì được Hoàng Thiên đạo kiến lập: Hoàng Thiên thành.
Ngày sau chót, quanh Hoàng Thiên thành tụ tập không biết bao nhiêu tu sĩ. Ai nấy đều chờ đợi.
Thinh không lơ lửng tinh phàm pháp khí, chiếu rõ cảnh tượng trong sơn môn Hoàng Thiên đạo.
Bên trên hắc thạch tế đài phun trào mấy lưỡi lửa dài mấy trăm trượng. Trên lưỡi lửa là một cái bình cổ dài màu lam pha trắng.
Ngụy Tác sẽ đến?
Sao đến giờ chưa xuất hiện?
Nhiều người hoài nghi, không còn bao nhiêu thời gian, theo lý thì phải xuất hiện rồi.
"Xem ra là sợ, không dám tới."
Trong toán tu sĩ có người bật cười, không biết là tông môn nào có thù với Ngụy Tác.
"Xem ra chỉ biết nói miệng, đến cũng chết, cứ ngoan ngoãn co đầu rút cổ cũng không tệ."
"Bá Khí thần quân, hai chữ bá khí nên xóa đi."
"Oành!"
Đột nhiên, chân trời rung lên, khí tức kinh nhân dấy lên, tựa hồ thiên địa cung rung chuyển.
Ai nấy sững lại, nhìn về độn quang, khí tức đã chấn nhiếp nhân tâm, những tu sĩ vừa lớn tiếng đều nhợt nhạt.
"Sắp đến lúc rồi. Yquỷ kế đa đoan, để an toàn thì trong vạn dặm quanh sơn môn Hoàng Thiên đạo không cho tu sĩ nào có mặt. Cả tu sĩ Hoàng Thiên đạo cũng thế." Trong một đại điện ở Hoàng Thiên đạo, Thiên Cửu thần quân nheo mắt bảo Vương Vô Nhất.
Trừ Thiên Cửu thần quân, Vương Vô Nhất thì trong đại điện cònBích Tỳ tông tông chủ, Vạn Hoàng công tử, Trạm Đài Linh Lan, Tô Thần Huyết, Trung thiên tử lôi tông tông chủ.
Ngoài ra còn hơn hai mươi Kim đơn lão bất tử khí tức già nua, và một thần huyền đại năng trẻ tuổi, sắc mặt thập phần âm trầm, mặc bạch cốt bào.
Đấy làn Minh Thổ tông tông chủ hiện tại, là mà thần huyền tu sĩ Minh Thổ tông sau khi mất tông chủ thì dùng tích lũy tạo thành.
Tu vi của y chỉ Thần huyền lưỡng trọng, nhưng là đại biểu cho một thực lực, đại biểu cho một hoặc vài truyền thừa pháp khí đáng sợ.
"Thiên Cửu thần quân nói không sai, y quỷ kế đa đoan, chúng ta nên quét sạch vạn dặm..." Vương Vô Nhất chưa kịp nói gì, Bích Tỳ tông tông chủ đã gật đầu.
Ngọc phù đột nhiên từ bên ngoài bắn vào, bắt lấy rồi quét thần thức là Vương Vô Nhất biến sắc.
"Vương tông chủ, sao vậy?" Cả đại điện cả kinh.
"Y đã xuất hiện, đơng dùng Động Hư bộ pháp đến sơn môn! Cách Hoàng Thiên đạo không đầy hai vạn dặm l." Vương Vô Nhất hít sâu một hơi, đứng lên khỏi bảo tọa.
"Cái gì!"
"Y quang minh chính đại xuất hiện?"
Im lặng tạm thời rồi các đại năng, kể cả Thiên Cửu thần quân đều nhìn ra ngoài với vẻ không dám tin.
Cơ hồ mọi đại năng đều cho là Ngụy Tác khẳng định sẽ tới nhưng sẽ dùng âm mưu quỷ kế đột nhập vào, nên mới tụ tập lại, tránh bị gã đánh lén, nhưng không sao ngờ rằng gã quang minh chính đại hiện thân, thẳng tiến sơn môn Hoàng Thiên đạo.
"Y đã xuất hiện!"
"Tuyệt đối là chân thân đến, hóa thân không thể thi triển Động Hư bộ pháp mà nguyên khí dao động như thế!"
Quanh Hoàng Thiên thành sôi trào, kim quang cùng khí tức bất khả nhất thế lao trên hư không, càng lúc càng sáng, càng lúc càng kinh nhân.
"Y xuất hiện thế này? Dựa vào đâu?"
"Lẽ nào tu vi của y đột phá?"
Bọn Vương Vô Nhất cũng bị triệt để chấn trụ, rõ hơn ai hết là chân thân Ngụy Tác thi triển Động Hư bộ pháp tới.
"Ngẩn ra làm gì! Chuẩn bị nghênh địch!"
Đột nhiên, một lão bất tử Hoàng Thiên đạo quát to, khiến nhiều đệ tử như tỉnh mộng.
Vô số quang hoa từ Sơn môn Hoàng Thiên đạo bay lên, vô số cấm chế bị kích phát, pháp khí tra xét được tế xuất.
"Tu vi của y vẫnThần huyền tứ trọng, nhục thân khí huyết tựa hồ không bình ổn, nội phủ suy bại, vẫn chưa khôi phục!"
Sơn môn Hoàng Thiên đạo lúc này không chỉ có pháp bảo, pháp khí của một tông môn mà tụ tập của mọi đại thế lực, qua những vọng khí pháp khí đặc biệt là họ thấy ngay tình hình hiện tại của Ngụy Tác.
"Y đấu với bọn Hắc Bồ Đề thiên mẫu nên đã bị trọng thương, hiện tại còn chưa khôi phục! Như thế không thể phát huy thực lực, tu vi cũng chưa đạt Thần huyền ngũ trọng, mà dám đến đây?"
Thấy thế, các thần huyền đại năng thở phào.

Chương 1127: Một địch mười

Sơn môn Hoàng Thiên đạo được bình nguyên bao quanh, trong mấy nghìn dặm bố trí không ít cấm chế đề phòng thổ độn và đột nhập, thiên địa sáng rực.
"Ầm!" "Ầm!" ...
Ngụy Tác vượt hư không, thần quang chói lọi, mỗi bước như giẫm lên lòng người.
"Ta đến san bằng sơn môn Hoàng Thiên đạo, ai không định chống lại thì đi cho mau!" Đột nhiên, Ngụy Tác cất giọng đầy sát ý, thiên địa xôn xao.
"..." Mọi tu sĩ đến Hoàng Thiên thành quan chiến đều tắt tiếng, không ai ngờ gã lại thản nhiên nói thế.
"Tiểu tử cuồng vọng, chết đến nơi rồi còn không biết!" Tiếng hú vang vọng từ sơn môn Hoàng Thiên đạo vang lên, chính thị Hoàng Thiên đạo tông chủ Vương Vô Nhất.
Ngụy Tác quang minh chính đại xuất hiện, Vương Vô Nhất rùng mình nhưng thấy tu vi gã không có đột phá kinh nhân, nhục thân còn dấu hiệu suy bại thì y vững lòng hẳn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Vương Vô Nhất vốn là Vân Linh đại lục đệ nhất nhân, trước kia chỉ thần quang pháp thân cũng đủ chấn nhiếp nhất phương, uy thế khó tưởng tượng nổi, khí độ như đế vương nổi giận."Không phải các ngươi dùng Đại chư thiên tạo hóa bình bức ta ra sao? Ta đến rồi, nếu không dám đơn đấu thì cũng không cần co đầu rút cổ như rùa đen thế này?" Ngụy Tác cười lạnh.
"Y quá cuồng vọng, giờ mà dám nói thế." Minh Thổ tông thần huyền đại năng giận xanh mặt.
"Đừng trúng kế, y đang dùng cách khích tướng, để chúng ta không chịu nổi mà một mình lao ra, dễ bị y giết. Bất quá Vương tông chủ, để xem y thấy thực lực của chúng ta thì còn huênh hoang được nữa không." Thiên Cửu thần quân cười lạnh bảo Vương Vô Nhất.
"Được." Vương Vô Nhất gật đầu, một lão bất tử sau lưng phát đạo quang hoa, kim sắc linh quang quang tráo bao trùm phía ngoài Hoàng Thiên đạo tan đi.
"Ầm ầm!" Từng cự thú kéo kim sắc bình đài đi trên không, phát ra vạn đạo kim quang, bên trên có kim sắc thân ảnh, thần quang hiển hóa vô số lông đuôi vàng chói.
Kim sắc thân ảnh như thiên đến đi trước, kim quang sau lưng hình thành từng cây thánh kiếm.
Thanh hồng sắc diễm quang dấy lên, ngưng thành thần linh cầm cổ qua.
...
Từng thần huyền đại năng vốn được Kim đơn tu sĩ coi là thần vương chân chính đều rực thần quang, xuất hiện.
"Trời ạ, ngần ấy thần huyền đại năng, một mình đấu với ngần ấy thần huyền đại năng!"
"Ngần ấy thần huyền đại năng tề tụ! Còn mấy thần huyền đại năng kia là ai?"
Tình cảnh quá chấn động, tuyệt đại đa số tu sĩ quanh Hoàng Thiên thành kinh hô.
Vương Vô Nhất, Thiên Cửu thần quân, Tô Thần Huyết, Bích Tỳ tông tông chủ, Minh Thổ tông hiện nhiệm tông chủ, Trạm Đài Linh Lan, Trung thiên tử lôi tông tông chủ, A Tỳ thần quân, Thiên Hỏa thần quân, Vạn Hoàng công tử, tổng cộng bảy thần huyền đại năng xuất hiện, ai nấy toát lên khí tức kinh thiên động địa.
Mỗi thần huyền đại năng đều như thần linh, Ngụy Tác tuy uy thế kinh nhân nhưng họ vừa xuất hiện là tạo cảm giác, một thần linh đấu với ngần ấy thần linh, không còn công bình mà gần như vô sỉ.
Mười thần huyền đại năng, dựa vào sơn môn đấu với chân tiên dã đành nhưng giờ tụ lại chỉ để đấu với một Thần huyền tu sĩ!
"Y vẫn tiến bước! Vẫn định tấn công Sơn môn Hoàng Thiên đạo?"
"Lẽ nào y không biết càng đến gần sơn môn Hoàng Thiên đạo càng nguy hiểm, càng dễ lọt vào phạm vi đại cấm công kích?"
Tuyệt đại đa số tu sĩ tu sĩ càng chấn kinh vì ngoài mười thần huyền đại năng thì còn hai, ba chục Kim đơn lão bất tử ở trong sơn môn Hoàng Thiên đạo, Ngụy Tác vẫn không dừng bước, phát động Động Hư bộ pháp, như mặt trời tiến bước. Gã đang đi trên Hoàng Thiên thành, cách sơn môn Hoàng Thiên đạo chỉ mấy nghìn dặm.
Hoàng Thiên đạo triệt đi chướng nhãn kim quang, ai nấy nhìn thấy trong sơn môn là điện vũ liên miên, trông như kinh đô một nước, trên một đỉnh núi còn có mấy tòa điện hùng vĩ, không kém gì một đỉnh núi, Ngụy Tác một mình đi tới chỗ mười thần huyền đại năng và đại điện như thế thì trong càng nhỏ nhoi.
"Y buộc phải đến?"
"Y dù chết cũng đến." Nhiều tu sĩ thấy lồng ngực nóng lên, có nữ tu thậm chí nhỏ lệ, cho rằng Ngụy Tác đi trên con đường chết chắc.
Từ Bá Khí chân nhân đến Bá Khí thần quân, Ngụy Tác tuyệt đối là thần tượng của tuyệt đại đa số đê giai tu sĩ và tán tu trong thời đại này nhưng lúc này thần tượng đó đi trên con đường không lối về.
"Đối diện ngần ấy người mà y dám huênh hoang như thê, dám lại gần sao!" Minh Thổ tông tân nhiệm tông chủ mặc bạch sắc cốt bào thấy Ngụy Tác vẫn đi tới thì giận xì khói.
Hứa Thiên Ảo và Lâm Thái Hư, những nhân vật càng trẻ, càng thiên tài, thấy người khác hơn mình thì càng không chịu nổi.
"Ngụy Tác, nếu ngươi ngoan ngoãn quy hàng thì bọn ta có lẽ sẽ tha chết cho!" Thần huyền đại năng của Minh Thổ tông định làm nhục Ngụy Tác, gầm lên cùng bạch sắc thần quang, thinh không sôi lên như có vô số bạch cốt khô lâu đang lao tói.
Ngụy Tác liếc Minh Thổ tông thần huyền đại năng, "ngươi là cái thá gì!"
"Lớn mật!" Minh Thổ tông thần huyền đại năng giận run lên, "Bản tông chủ Lam Dận, Minh Thổ tông tông chủ!"
"Y là Minh Thổ tông tông chủ! Quả nhiên thần uy phi phàm..."
"Minh Thổ tông, là siêu cấp tông môn của Ngọc Hành đại lục, thực lực vị tất kém hơn Hoàng Thiên đạo."
"Minh Thổ tông tông chủ? Ta đã giết một kẻ." Nhiều người kinh hãi vì thân phận thần huyền đại năng này nhưng câu tiếp theo của Ngụy Tác khiến tất cả nghẹn họng. Ngữ khí của gã hiện rõ ý nghĩa Minh Thổ tông tông chủ trước kia bị gã giết, ngươi so ra còn không đáng gì.
"Ngươi..." Thần huyền đại năng của Minh Thổ tông xanh lét mặt mày, không nói thành lời, Ngụy Tác đến cách sơn môn Hoàng Thiên đạo nghìn dặm mới dừng, đối diện mười thần huyền đại năng. Thấy thế, y như tìm được cớ lên tiếng, cười lạnh, "Còn tưởng bất khả nhất thế, định đánh vào sơn môn, hóa ra chỉ hư trương thanh thế..."
Ngụy Tác không nói gì, chỉ nhìn y.
"A!"
Đột nhiên, thần huyền đại năng trẻ tuổi đang cười lạnh gào lên thống khổ, bạch sắc thần quang quanh mình tan đi.
"A!" ... tiếng gào thảm thiết vang lên, y thậm chí không thể ngự không, rơi phịch xuống.
Ngụy Tác chỉ nhìn là thần huyền đại năng trẻ tuổi đó mất chiến lực rơi xuống.
"Cái gì?!"
"Sao có thể?!"
"Chuyện gì hả?!"
Ai nấy co rút tròng mắt, hàn ý kinh nhân bao trùm thể nội.
"Sao vậy?!" Bọn Thiên Cửu thần quân, Vương Vô Nhất nhợt nhạt, Thiên Cửu thần quân dồn chân nguyên cuốn lấy thần huyền đại năng của Minh Thổ tông lên định hỏi han.
"Hà... Hà..." Nhưng thần huyền đại năng này được cứu thì cứ co người thổ máu, mắt trợn ngược, không nói thành lời.
Đổi lại người khác e không chỉ thế, thần huyền đại năng này chỉ tu vi Thần huyền lưỡng trọng mà lại lên tiếng đầu tiên, thần thức kém Ngụy Tác quá xa, Như Lai thần mang giáng xuống thì nếu y không có linh dược đại bổ thần thức, dù trận này không chết, tương lai thần thức cũng tổn thương nặng.
"A!"
Trạm Đài Linh Lan cũng đột nhiên rú lên, trên mình như có làn sóng vô hình dấy động, sợ hồn phi phách tán phát động liễu Hư không kim hồ, biến mất.
"Không xong! Lùi mau! Y có thần thức sát phạt chi pháp!"
Mọi đại năng rống lên, điên cuồng lui lại, tạo cảm giác không phải một toán thần linh mà là một đàn chim sẻ táo tác.
"Y có thứ chống lại thần thức xung kích!" Tích tắc đó, Ngụy Tác hiểu ra, định nhân lúc này hạ gục Trạm Đài Linh Lan nhưng không ngờ Như Lai thần mang lại bị pháp khí chặn được.
"Thế nào, định chạy?" Ngụy Tác lại liếc toán đại năng.
"A!"
Hư không như có vô hình lãnh điện vạch qua, Thiên Cửu thần quân gào lên, mặt mũi méo mó, thần quang tan đi.
Ai nấy rùng mình!

Chương 1128: Từng bước kinh người

Đấy là phong thái cỡ nào!
Thần huyền đại năng trẻ tuổi của Minh Thổ tông dù gì cũng tu vi Thần huyền lưỡng trọng, với các Kim đơn đại tu sĩ thì là thần linh chân chính, là siêu cấp tông môn tông chủ, cao cao tại thượng.
Nhưng Ngụy Tác chỉ liếc là thần quang tan đi, rơi xuống mất hết chiến lực.
Trạm Đài Linh Lan bị Ngụy Tác liếc là chạy biến vào hư không.
Tiếp đó gã bước tới, nhân vật đứng đầu phe đối phương là Thiên Cửu thần quân cũng thét lên thê thảm.
Một địch mười nhưng mới giao phong đã đánh cho đối phương kinh hãi liêu xiêu, tu sĩ quanh Hoàng Thiên thành đều không dám tin vào mắt mình.
"Oành!"
Đột nhiên khí tức kinh nhân chấn động.
Sơn môn Hoàng Thiên đạo hé ra một khe, xuất hiện kim sắc cự nhãn.
"Chát!"
Một đạo kim sắc hỏa diễm từ kim sắc cự nhãn bắn vào Ngụy Tác.Đấy là đại cấm của Hoàng Thiên đạo, uy năng phát ra là tu sĩ trong mấy nghìn dặm ngoài Hoàng Thiên thành bị khí tức ép cho ngã nhào.
"Đừng phát động đại cấm! Y biết bí thuật! Một hai đại cấm không làm gì được!"
Nhưng tích tắc kim sắc cự nhãn hóa ra thì Thiên Cửu thần quân bị Ngụy Tác dùng Như Lai thần mang giáng trúng lại rú vang.
"Vù!" Thủy lục sắc đạo tôn cỡ ba tấc hiện ta trước mặt y hóa thành tro, quang tráo bao lấy y và các đại năng.
Đồng thời, Ngụy Tác chỉ bước tới là kim sắc hỏa diễm bị bỏ lại sau lưng, giáng xuống đất thành vực sâu không đáy.
"Trời ạ, đại cấm ngang với Thần huyền ngũ trọng tu sĩ mà không đánh trúng, sao y phản ứng được đến mức đó!"
"Y định làm cái gì, sao còn xông vào sơn môn Hoàng Thiên đạo! Đối phương không phát động đại cấm, rõ ràng biết một, hai đạo không đánh trúng được y, đợi y sa vào vòng vây của tuyệt đại đa số cấm chế và pháp khí thì mới nhất tề công kích, y làm thế là tự dâng mình lên!"
Ai nấy càng chấn động.
Tình cảnh này không thể dùng ngôn ngữ hình dung. Một người cực kỳ nhỏ nhoi so với cả sơn môn Hoàng Thiên đạo cùng thần hỏa sau lưng mà đi giữa thiên địa. Thiên địa sau lưng bị kim sắc thần hỏa xuyên qua, ngọn lửa nhuộm vào thân thể gã. Phía trước, vô số tu sĩ tụ tập trong sơn môn, vô số quang hoa bay múa thành một vũng xoáy.
Thiên Cửu thần quân cũng là đại năng mà Ngụy Tác e dè nhất, tuy tu vi Thần huyền tứ trọng nhưng có nhiều truyền thừa pháp khí, ai biết sẽ phát ra được uy năng gì, nên gã đối phó đầu tiên, Như Lai thần mang đánh cho y gào lên liên tục, tiếp đó lại là Như Lai thần mang giáng tới.
Thiên Cửu thần quân kích phát thủy lục sắc đạo tôn chuyên để chống lại thần thức xung kích, Như Lai thần mang bị y ngăn lại.
"Giết!"
"Giết y!"
Bọn Vương Vô Nhất nhờ vào pháp khí Thiên Cửu thần quân kích phát mà tạm thời giữ được trận cước thì bốn lão bất tử rực quang diễm, không lùi mà lao nhanh vào Ngụy Tác.
Khí tức đáng sợ từ bốn người dấy lên.
"Bốn lão bất tử này có pháp khí lợi hại!"
Tích tắc đó, không ít người hiểu ra, bọn Thiên Cửu thần quân tính toán âm hiểm, như thế này thì Ngụy Tác sẽ chú ý đến các thần huyền đại năng nhưng pháp khí lợi hại của họ lạ dồn cho các lão bất tử.
Pháp khí của các lão bất tử này đều bao phủ phạm vi rộng, dù không giết được nhưng có thể đả thương, thậm chí ảnh hưởng đến chiến lực của Ngụy Tác.
Hiện tại bốn lão bất tử chia bốn hướng lao tới, Ngụy Tác ứng phó bằng cách nào.
"Chết!"
Nhưng ai nấy rùng mình vì Ngụy Tác không dừng, bước tới quát vang băng lãnh, hư không sau lưng lấp lóe vô số quang hà, trong vòng nghìn dặm như có vận luật của đại đạo khiến nhiều tu sĩ quan chiến cảm giác như tâm tạng sắp nhảy ra.
"A!"
Bốn lão bất tử đột nhiên rống lên, phun máu ồng ộc, không khống chế nổi chân nguyên, rớt phịch xuống.
Một lão lão bất tử sắp kích phát pháp khí thì mất khống chế, nổ tung thàn ngọn lả màu lục đốt lão thành tro.
Chỉ một bước là triệt để phá đòn âm hiểm đó khiến ai nấy rùng mình.
"Thiên vẫn phàm tâm của Vu thần nữ!"
Vạn Hoàng công tử nhận ra thuật pháp Ngụy Tác thi triển thì càng kinh hãi.
Kinh nghiệm đối địch và lãnh tĩnh của Ngụy Tác khiến tất cả rùng mình, Thiên vẫn phàm tâm đối phó Kim đơn ngũ trọng đại tu sĩ không mấy hiệu quả, chỉ khiến thi pháp đình đốn, nhưng bốn lão bất tử này vốn nhục thân và kim đơn đã suy bại, chỉ định tỏa sáng lần cuối thì bị đòn này của gã cát đứt hết sinh cơ.
Trừ lão bất tử bị chính pháp khí trực tiếp thiêu thành tro thì ba lão còn lại cũng rơi xuống, sinh cơ đoạn tuyệt.
"Oành!"
Ngụy Tác lại áp sát sơn môn Hoàng Thiên đạo, như bước lên tim tất cả.
"A!"
Hơn hai mươi lão bất tử đứng trước các thần huyền đại năng đều kêu lên, tóc bạc tung bay, lùi lại. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hơn mười lão cảm thấy tâm tạng sắp nổ, khó chịu nổi áp lực từ uy thế cùng thuật pháp của Ngụy Tác, còn lại bị gã chấn nhiếp tâm thần, lùi lại liên tục.
Ngụy Tác vô hỉ vô ưu, chỉ còn chiến ý và sát ý lạnh ngắt, như được thần thánh quang hoa bao trùm, cất tay cất chân là không ai ngăn được.
"Đừng hoảng! Đến sau lưng ta, vẫn giết được y!" Thiên Cửu thần quân và Vương Vô Nhất cùng quát.
Các đại năng đã giữ vững trận cước, định tung đòn kinh thiên. Cả Trạm Đài Linh Lan bị Ngụy Tác dọa cho trốn vào hư không cũng lại điều khiển Hư không kim hồ thò ra.
"Y định làm gì?"
"Y định xông vào sơn môn Hoàng Thiên đạo?!"
Ngụy Tác vẫn cất bước, mỗi bước là trong sơn môn Hoàng Thiên đạo có nhiều người không chịu nổi, lùi nanh như nước triều, chỉ còn các thần huyền đại năng đứng lại.
"Không xong! Y công phá hộ sơn pháp trận!"
Trong sơn môn Hoàng Thiên đạo, vô số lão nhân kêu lên hãi hùng, Ngụy Tác một bước là cách cấm chế không đầy trăm dặm, Đăng tiên pháp vực và Sinh tử thư đồng thời áp ép lên tinh quang.
"Được! Phát động đại cấm!"
"Giết!"
Bọn Vương Vô Nhất gầm vang, thần quang ngút trời lao tới.
Ngụy Tác đứng trong phạm vi công kích của mọi Hoàng Thiên đạo đại cấm, lại còn chủ động xuất thủ, công kích sơn môn Hoàng Thiên đạo, đây là thời cơ giết gã tốt nhất!
"Oành!" "Oành!" "Oành!" ...
Hư không như mảnh sứ bị gõ vào. Mảnh vỡ nửa đỏ nửa vàng từ tay Vạn Hoàng công tử bắn lên kêu vang chín tầng trời, hóa thành xích kim sắc thần hoàng bổ vào Ngụy Tác.
Vô số hắc quang từ một đỉnh núi trong Hoàng Thiên đạo bắn lên, ngưng thành dòng thác đen mấy trăm dặm ép tới Ngụy Tác.
Chỉ hai làn uy năng này cũng khiến hư không quanh Ngụy Tác rực tinh quang, giữ cứng gã.
"Cách!"
Ngụy Tác lại bước thêm một bước, tránh thoát uy năng, đến rìa cấm chế sơn môn Hoàng Thiên đạo. Cấm chế này cực kỳ kinh nhân, đòn của gã không đủ đánh tan.
Đòn của Vạn Hoàng công tử và Hoàng Thiên đạo đại cấm đều bị gã tránh được.
"Chết!"
Bọn Vương Vô Nhất quát to.
Hư không còn ba khí tức rùng rợn lan tràn.
Vô số lam sắc thần văn hình thành lam sắc lãnh điện, ngân quang chói lòa hình thành ngân sắc cự lô, liên hoa đạo liên bảy màu bảy mươi hai cánh ép tới khi Ngụy Tác vừa hiện rõ thân ảnh.
"A!"
Vô số người kêu thành tiếng với uy áp nghẹt thở này.
Ba đạo uy năng đều do truyền thừa pháp khí và đại cấm diễn hóa, uy năng quá đáng sợ, họ cho là Ngụy Tác không thể nào tránh được.
Nhưng tiếng kêu của họ đổi ý nghĩa.
"Chát!"
Tiếng kêu chưa vang lên thì tử quang đã hóa ra trên đầu Ngụy Tác, lam sắc lãnh điện và ngân sắc cự lô lại lướt cạnh gã.
"Choang!" Thất sắc liên quang lóe lên, đạo liên ép lên Ngụy Tác nhưng dù vô số quang hoa tan đi thì gã vẫn trơ trơ.
"Oành!"
Lam sắc lãnh điện và ngân sắc cự lô va vào uy năng hộ sơn pháp trận của Hoàng Thiên đạo khiến hộ sơn pháp trận tan vỡ, tinh quang rải trên không!
Ngụy Tác đi tiếp, hướng vào sơn môn Hoàng Thiên đạo!
Nhiều người kinh hô, tưởng gã chết nhưng lại trở thành hô vang vì gã vào được sơn môn Hoàng Thiên đạo!
"Nhục thân của y sao đến mức đó!"
"Lúc trước tại Đăng Tiên tông, y chỉ chống nổi pháp vực uy năng Thần huyền tứ trọng, hiện tại pháp vực uy năng gần như Thần huyền ngũ trọng mà y ngăn được?"
Thiên Cửu thần quân và Vương Vô Nhất nín thở.

Chương 1129: Thiên địa chiến hồn

Không hẳn bọn Thiên Cửu thần quân không tính đến Vạn cổ thánh vương kinh.
Trận Ngụy Tác giao đấu tại Đăng Tiên tông chấn kinh thiên hạ, Vạn Hoàng công tử và A Tỳ thần quân được thấy nên biết gã có Vạn cổ thánh vương kinh.
Nhưng từ lúc gã bắt được Hắc Bồ Đề thiên mẫu đến giờ là mấy ngày?
Dù gã lấy được thần văn cũng khắc được bao nhiêu?
Các thần huyền đại năng không ngờ gã được Đông Như Lai truyền thừa, lại thu lợi lớn từ Trác Thanh Ngưng.
Đó mới là người tính không bằng trời tính!
"A!"
Ngụy Tác tiến vào sơn môn Hoàng Thiên đạo, cả toán tu sĩ hộc máu rơi xuống.Thiên vẫn phàm tâm của Vu thần nữ là vô thượng cường pháp của Đông Lai bí cảnh, tuy càng đến gần, uy năng chấn động càng kinh nhân, nhưng chân nguyên và thần thức của Ngụy Tác thi triển thì được trong vòng nghìn dặm, tuy bọn Thiên Cửu thần quân và một số Kim đơn đại tu sĩ còn chống nổi, nhưng một số bản thân đã suy kiệt khí huyết và đệ tử Hoàng Thiên đạo chưa đạt kim đơn thì không.
"Tu đạo giới thật sự có vạn nhân địch!"
Cảnh tượng thật rợn tóc gáy, với tu sĩ thì thật khó tưởng tượng nổi. Một người bước một bước là tu sĩ trong nghìn dặm kêu thảm, linh quang tắt hết rơi xuống.
Tình cảnh này lật ngược toàn bộ nhận thức của đê giai tu sĩ.
Nhiều đê giai tu sĩ tuy đọc qua điển tịch là một đại năng có thể ung dung đi giữa vạn nhân trận nhưng họ không tin, cho rằng vạn người kích phát pháp khí, uy năng đủ lấy mạng một đại năng.
Nhưng giờ các đê giai tu sĩ đều biết, trước mặt đại năng thì phổ thông tu sĩ quả thật như sâu kiến.
Uy năng thuật pháp của Ngụy Tác hiện một đòn nghìn dặm, như quét sạch nghìn dặm, chỉ có đại tu sĩ và đại năng cùng chấp mới chống nổi.
Một đòn nghìn dặm là khái niệm gì? Phổ thông tu sĩ chỉ phát đòn được mấy chục, mấy trăm trượng là cùng!
Ngụy Tác lúc đó tâm vô ngoại vật, thần thức rải ra, trong mắt không còn ai, như đứng trong một vùng mênh mông, trong óc chỉ còn nguyên khí dao động.
Thiên vẫn phàm tâm, Đại thừa pháp âm, Như Lai thần mang... Ngụy Tác có số lượng kinh nhân vô thượng cường pháp nhưng hiện tại mỗi bước đều liên quan đến sinh tử, mỗi tích tắc đều cần tùy cơ ứng phó, thậm chí cần để lại dư lực, nhiều thuật pháp không kịp thi triển.
"Chát!"
Bọn Thiên Cửu thần quân và Vương Vô Nhất thất thần, một đạo thanh sắc thần quang lại từ trước mặt Ngụy Tác bừng lên, xé không gian lao vào một đại điện.
"Tốc độ thi pháp của y nhanh thế! Thần thức sao có thể kinh nhân đến thế!"
A Tỳ thần quân run lên, phát thanh hồng sắc diễm quang, định ngăn đạo thanh sắc thần quang truy kích Ngụy Tác lại. Thanh sắc thần quang hám vào đại cấm pháp trận của Hoàng Thiên đạo hòng phá hoại.
Họ cha kịp phát ra đạo thuật pháp nào thì gã đã phát ra đạo thứ hai, tốc độ thi pháp vượt xa bất kỳ ai!
"Là Duy ngã tâm kiếm của Thiên Kiếm tông!"
Đạo thanh sắc thần quang của Ngụy Tác sắp bị A Tỳ thần quân chặn lại nhưng ánh mắt nhiều người cứng đơ vì thần quang đột nhiên như vật sống, tựa du long lướt trên không, tránh đi liên tục, nên đòn của A Tỳ thần quân vô dùng, thanh sắc thần quang vượt một nghìn năm trăm dặm, chẻ kim sắc đại điện làm đôi.
"Oành!" Chu hồng sắc diễm quang từ đó bay lên, nổ tung rồi trong mấy chục dặm như có mấy chục viên Diệt tuyệt kim đơn nổ tung, toàn bộ hóa thành tro.
Vương Vô Nhất xanh lét mặt mày, đó là một trong tứ đạo đại cấm mà các đời Hoàng Thiên đạo tổ sư để lại, bị Ngụy Tác hủy mất.
"Không xong! Y định áp sát chúng ta, đại cấm không thể phát động, cẩn thận không thì chúng ta bị chính uy năng xung kích!" Trạm Đài Linh Lan tỉnh ngộ lại kêu to.
Ngụy Tác lao tới, với nhục thân và thần thức sát phạt chi pháp của gã mà lao vào họ thì khác nào hổ vào đàn dê, tất cả sẽ thành thuẫn bài của gã.
"Thiên Cửu thần quân, nếu còn không dùng truyền thừa pháp khí thì chúng ta chết sạch!" Bích Tỳ tông tông chủ nhợt nhạt mặt mày rống lên.
Trước đó ai cũng cho là Ngụy Tác dù lộ diện cũng sẽ chết, không ai ngờ gã đáng sợ tới mức này.
Thiên Cửu thần quân đành vung tay. "Vù", bảo lam sắc diễm quang bay lên.
Bảo lam sắc cổ phù ràn rạt chân tiên khí tức, diễm quang dệt thành một quang tráo, bao lấy bọn Thiên Cửu thần quân và Vương Vô Nhất.
"Không xong!"
Thiên Cửu thần quân kích phát h bảo lam sắc diễm quang quang tráo, ai nấy run lên.
Tích tắc đó, Ngụy Tác đổi vị trí, các đại năng phát ra năm, sáu đạo uy năng đại đạo pháp vực, nhắm vào sơn cốc có Đại chư thiên tạo hóa bình.
Đồng thời, tóc Ngụy Tác sáng chói ngân sắc thần quang.
"Keng keng keng keng..." Tiếng thần thiết gãy vỡ liên tục, những sợi tóc lấp lóe ngân sắc thần quang rơi xuống, mỗi sợi hóa thành một Ngụy Tác, lao vào thiên địa.
Dù tận mắt thấy gã diễn hóa cường pháp, thì tích tắc đó, không ai nhận ra đâu là chân thân, đâu là hóa thân.
"Chư vị, hiện tại không liều mạng thì không chỉ hôm nay không đẩy lui được y mà dù chúng ta thoát tất tương lai cũng chết trong tay y!" Trung thiên tử lôi tông tông chủ kêu lên vớ Thiên Cửu thần quân và Vương Vô Nhất.
Nơi đặt Đại chư thiên tạo hóa bình bố trí cấm chế uy năng kinh nhân, đủ giết Thần huyền tứ trọng đại năng.
Cấm chế đó kích phát bằng khí tức, mọi thần huyền đại năng tiến vào đều sẽ khiến nó kích phát, vốn để phòng vạn nhất mà dồn Ngụy Tác. Nhưng giờ gã có ngần ấy hóa thân, rất có thể là cấm chế bị hóa thân kích phát, hơn nữa dù là chân thân thì với nhục thân của gã, cấm chế e không thể tạo thành thương tổn, không ngăn được gã lấy Đại chư thiên tạo hóa bình.
Trong các đại năng, dù Trung thiên tử lôi tông tông chủ cũng không biết Linh Lung Thiên hiểu Đại chư thiên tạo hóa bình hơn bất kỳ ai, những tưởng đạo lữ và thân hữu của gã đã bị Đại chư thiên tạo hóa bình giết rồi nhưng ai cũng biết gã đến vì cái bình. Cái bình lọt vào tay gã thì gã sẽ tùy ý đi lại, sau đó sẽ quét sạch từng tông môn!
"Chư vị, còn muốn sống thì mau dốc hết thủ đoạn!"
Trán Thiên Cửu thần quân nổi gân xanh, Hoàng Đình tông tuy là tông môn truyền thừa lâu nhất trong mấy đại lục, số lượng truyền thừa pháp khí nhiều nhất nhưng đó là từ tổ sư các đời truyền lại, y dùng món nào cũng là tội nghiệt, có điều giờ đã hết cách, Ngụy Tác hiện tại như Đông Như Lai của mấy nghìn năm trước, y không dám nương tay.
"Oành!"
Tiếng gầm đau xót và kinh nộ đến cực điểm vang lên, hư không nổ vang, Thiên Cửu thần quân bắn lên một cái hộp đầy châu quang bảo khí.
Cái hộp trông như cổ điện, chia thành bảy tầng, khảm các loại tinh thạch, y hệt xá lợi tháp.
Khí tức từ pháp khí của Thiên Cửu thần quân dấy lên, thân ảnh khổng lồ đứng dậy.
Hoàng sắc thần linh cao năm trượng, hiển hóa hoàng sắc khải giáp, cầm trường mâu cổ qua, hào quang vạn trượng, chỉ có sát khí băng lãnh và chiến ý ngút trời trên hư không.
"Thiên địa chiến hồn!"
Ngụy Tác đứng trong mấy chục hóa thân, thần thức quét qua thì cả kinh.
Gã nghe Hắc Bồ Đề thiên mẫu nói pháp khí này của Thiên Cửu thần quân là "Thiên địa chiến hồn", do Hoàng Đình tông tổ sư dùng thần hồn Thần huyền ngũ trọng đại năng luyện chế, cũng như thần niệm của Kiếm vương lão tổ, đối với tu sĩ thì đúng là thần chi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Chát!"
"Thiên địa chiến hồn" hiển hóa, rời bảo lam sắc diễm quang quang tráo, hoàng sắc trường mâu vạch lên, hư không tan biến, tức thì năm, sáu hóa thân của Ngụy Tác tan biến.
"Choang!"
"Thiên địa chiến hồn" vung cổ qua, thinh không đột nhiên rải xuống vô số hoàng sắc quang tinh, lao vào Ngụy Tác, không phân biệt chân thân hay hóa thân.
Ngụy Tác không thể che giấu nữa, tử sắc quang hoa diễn hóa trên đầu, nhìn về Thiên địa chiến hồn, Như Lai thần mang giáng tới!

Chương 1130: Sáng hơn hết thảy

Bị Như Lai thần mang của Ngụy Tác giáng trúng, đầu Thiên địa chiến hồn sang hơn hẳn thân thể.
Thái dương chân hỏa vốn là khắc tinh của âm nguyên, thần niệm chi thể, đổi lại là Kiếm vương lão tổ, bị Ngụy Tác giáng cho đòn này tất mất hết chiến lực, nhưngThiên địa chiến hồn thì khác, đã bị Hoàng Đình tông tổ sư cắt đứt ý thức, không màng đến tổn thương.
"Ngao!"
Thiên địa chiến hung tính đại phát, cổ qua lại vung lên, thinh không trên đầu Ngụy Tác hóa thành hoàng sắc.
"À?"
Ngụy Tác thấy Thiên địa chiến hồn vô sự thì hiểu ngay.
Không phải Như Lai thần mang không có lực sát thương, mà Thiên địa chiến hồn liều mạng, cứ thế chỉ vài đòn là thần hồn nó sẽ bị Như Lai thần mang đánh tan.
"Cái gì? Hút cả vì sao?!"Các tu sĩ quan chiến quanh Hoàng Thiên thành rùng mình, trên đầu Ngụy Tác là vì sao màu vàng ép xuống. Vì sao có tinh vân hình dây lưng quấn quanh, hằn sâu vô số vết vẫn thạch va vào, che kín thinh không.
"Pháp vực uy năng mạnh thật, tiếc là không thể phát huy hết uy năng, không thì với thực lực Thần huyền ngũ trọng trung kỳ điên phong diễn hóa pháp vực này, ta vị tất là đối thủ! Không biết Hoàng Đình tông tổ sư moi đâu ra thần hồn cỡ này."
Bất quá Ngụy Tác thập phần bình tĩnh, thực lực Thiên địa chiến hồn không đủ hút sao xuống mà đó là đại đạo pháp vực, tuy môn đại đạo pháp vực này siêu phàm nhưng Thiên địa chiến hồn chỉ kích phát được uy năng tương đương Hắc Bồ Đề thiên mẫu.
"Oành!"
Ngụy Tác diễn hóa Đăng tiên pháp vực, đồng thời liếc Thiên địa chiến hồn, định dùng Đăng tiên pháp vực ngăn trở vì sao màu vàng và dùng Như Lai thần mang tung tiếp đòn nữa.
Tích tắc đó, lòng gã chợt lạnh buốt, mi tâm xuất hiện quỹ tích. "Không xong!" Gã biết là uy năng có thể uy hiếp trí mệnh đang bắn tới.
Không kịp phát động Như Lai thần mang, Ngụy Tác bước thêm, toàn thân bọc trong quang hoa, phía ngoài đột nhiên rực hắc quang.
Sát na tiếp theo, quả nhiên hư không rung lên, Thiên địa chiến hồn nảy lên, bạch sắc thần quang đan nha như mấy vạn, mấy chục vạn thần thiết trường kiếm bao trùm trăm dặm.
"Xem ngươi có chết không!" Vương Vô Nhất méo mó mặt mày. Y đã động dụng truyền thừa pháp khí Hóa đạo tam nguyên kiếm, uy năng hơn hẳn bạch sắc tinh thần, hoàn toàn tương đương với pháp vực uy năng của Thần huyền ngũ trọng điên phong đại năng!
"Kia là..." Thiên Cửu thần quân, Tô Thần Huyết, Bích Tỳ tông tông chủ, A Tỳ thần quân... mọi đại năng đều hỉ hả, nhưng rồi tất cả tắt cười.
Thân ảnh Ngụy Tác từ hư không lóe lên, bỏ bạch sắc thần quang lại sau lưng.
"Hừ!"
Vì sao của Thiên địa chiến hồn hóa ra bị Hóa đạo tam nguyên kiếm của Vương Vô Nhất chấn tan uy năng, Ngụy Tác hừ lạnh, Đại đạo pháp âm chấn tan dư uy, đồng thời Như Lai thần mang lại giáng vào Thiên địa chiến hồn.
Chỉ với Động Hư bộ pháp, y không tránh được đòn vừa rồi của Vương Vô Nhất nhưng từ Hắc Bồ Đề thiên mẫu lấy được "Yên không hàng ma xử", lúc trước cố ý ẩn tàng, tuy pháp vực không được như ả nhưng phối hợp với Động Hư bộ pháp thì vượt liền một trăm ba mươi dặm, Vương Vô Nhất đánh hụt.
Ngụy Tác chưa hồi phục khỏi nhục thân suy bại, nếu tu vi toàn thịnh thì bước này đã vượt một trăm rưỡi dặm!
Như Lai thần mang giáng vào Thiên địa chiến hồn thìích đồng thời, sau lưng Ngụy Tác lấp lóe ngân quang, lại thi triển Đại thành khi thiên kinh, hóa ra mấy chục phân thân.
"Oành!"
Hư không lại chấn động, Thiên địa chiến hồn vung cổ qua, thinh không rực vô số hoàng sắc quang tinh.
Ngụy Tác cười lạnh.
Tử vật vẫn là tử vật, đối địch theo đúng bài bản, gã làm thế là biết Thiên địa chiến hồn sẽ tung đòn.
Thiên địa chiến hồn diễn hóa hoàng sắc tinh thần đường kính nghìn dặm, trấn áp toàn trường, đạo thuật pháp đó tuy phá được Đại thành khi thiên kinh nhưng uy năng lại không mảy may uy hiếp.
"Choang!" Ngụy Tác vỗ tan hoàng sắc quang tinh. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Oành!"
Đồng thời, Ngụy Tác lại phát động Yên không hàng ma xử, biến phía trước thành chân không, Động Hư bộ pháp lao đến chỗ Đại chư thiên tạo hóa bình.
Tế đài đó ở giữa sơn môn Hoàng Thiên đạo, cách cổng chừng bốn nghìn dặm, nhưng lúc này Ngụy Tác không đầy một nghìn sáu trăm dặm!
Vốn các thần huyền đại năng còn gì thì đều tính toán xem sẽ sử dụng trong tình hình nào, nhưng ai ngờ Ngụy Tác lại mạnh đến mức đó, thế như chẻ tre xông vào sơn môn Hoàng Thiên đạo. Ngần ấy đại cấm, truyền thừa pháp khí cũng vô dụng. Pháp trận quanh tế đài mà gã dùng nhục thân xông qua cũng không hề thương tổn.
Tế đài được các đại năng dùng để là Ngụy Tác nhưng hiện tại Đại chư thiên tạo hóa bình không ở trong tay họ, thành ra lại là điểm yếu!
Cũng như đào vô số bẫy đợi yêu thú chui vào nhưng yêu thú đến, vì to quá nên bẫy không bàng đùi nó, bẫy thành vô dụng!
Chỉ cần Đại chư thiên tạo hóa bình lọt vào tay thì trận này thắng chắc!
"Trạm Đài Linh Lan!" Bọn Thiên Cửu thần quân, Vương Vô Nhất sợ hãi kêu lên với Trạm Đài Linh Lan!
Trạm Đài Linh Lan run lên, suýt nữa chạy vào hư không, thấy bọn Thiên Cửu thần quân nhìn như muốn ăn tươi thì y đành điểm ra quang hoa.
Quang hoa trông như hồ lô.
Quang hoa tan đi vô thanh, cùng lúc Trạm Đài Linh Lan trở nên uể oải, như thể đại đa số chân nguyên bị rút hết, vô số tinh quang văn từ chỗ bọn Thiên Cửu thần quân và Vương Vô Nhất diễn hóa thành hư không thông đạo tới tế đài.
"Hiện tại mới phát hiện, định cướp Đại chư thiên tạo hóa bình? Muộn quá rồi?"
Trong lúc sinh tử đại chiến, chân nguyên và khí huyết Ngụy Tác đạt cực trí, tâm thần tập trung chưa từng có, cảm tri và phản ứng hơn hẳn bình thường, đoán được, đối phương dùng hư không pháp khí để thu Đại chư thiên tạo hóa bình.
Có Đại chư thiên tạo hóa bình, đối phương dù không địch nổi cũng có thể hòa đàm.
Nhưng trước kia thì gã bó tay, còn giờ không vội.
Cười lạnh đoạn gã phát hai làn Duy ngã tâm kiếm, như thần long lao ra.
Choang! Hư không thông đạo vừa hình thành, Ngụy Tác đã phát một đạo Duy ngã tâm kiếm chém vào Đại chư thiên tạo hóa bình.
Duy ngã tâm kiếm vòng ra sao, chém vào Đại chư thiên tạo hóa bình.
Duy ngã tâm kiếm dù gì cũng là thiên cấp đỉnh giai thuật pháp, Ngụy Tác với tu vi Thần huyền tứ trọng tung đòn thì dù không so được với đại đạo pháp vực nhưng Đại chư thiên tạo hóa bình cũng như lưu tinh lao về phía gã!
"A!"
Tích tắc đó, thời gian như triệt để ngưng cố, khắp sơn môn Hoàng Thiên đạo, ai nhìn thấy cũng như bị Phệ Tâm trùng chíc phải mà hô ên.
Đòn này của Ngụy Tác vượt một nghìn năm trăm dặm!
Thiên Cửu thần quân và Vương Vô Nhất từ trong thần quang xuất hiện trên tế đài.
Nhưng lúc đó Đại chư thiên tạo hóa bình đã văng đi không biết bao nhiêu dặm.
Đại chư thiên tạo hóa bình không ai điều khiển, bị Duy ngã tâm kiếm đánh trúng thì lao đi.
"Choang!"
Các đại năng chưa kịp thi pháp thì lại một đạo Duy ngã tâm kiếm chém lên Đại chư thiên tạo hóa bình.
Đại chư thiên tạo hóa bình vạch lên lam bạch lưỡng sắc quỹ tích.
"A!"
Vương Vô Nhất, Thiên Cửu thần quân, Bích Tỳ tông tông chủ, A Tỳ thần quân, Vạn Hoàng công tử, Trung thiên tử lôi tông tông chủ phản ứng nhanh nhất, nhưng đều như nhảy lên, đạo đạo quang hoa từ không trung trút xuống, dốc sức thi pháp hút Đại chư thiên tạo hóa bình. Nhưng Ngụy Tác những tưởng không thể thi pháp lại đột nhiên phun trào lam hắc sắc quang hoa, còn nhanh hơn tất cả, Đại chư thiên tạo hóa bình trượt khỏi phạm vi thi pháp của tất cả, về phía gã.
"Ầm!" Vì sao màu vàng giáng vào Ngụy Tác.
"A a a..." Tiếng hô chấn động vang lên, che kín cả tiếng sao rơi.
Bên dưới vì sao, Ngụy Tác đứng ngạo nghễ, che hết hào quang, cầm Đại chư thiên tạo hóa bình!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau