THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1116 - Chương 1120

Chương 1116: Chuộc mạng

"Đều là ta sai, Ngụy Tác, để ta nhận lỗi, Thánh Vương tông từ rày không dám chống lại ngươi nữa!"
Thấy Ngọc Lý thần quân và hoa y thanh niên bị Ngụy Tác bắt sống, Thánh Vương tông tông chủ đang co rút liền gào vang.
"Ngươi đến đối phó ta mà lại bàn điều kiện kiểu này? Ngây thơ thật?" Ngụy Tác cười lạnh đứng im, liếc Thánh Vương tông tông chủ.
Y lại gào lên, không thể khống chế chân nguyên, rớt phịch xuống.
"Vù!" Huyền sát quỷ trảo hút Thánh Vương tông tông chủ về nhưng không thể bóp nát nhục thân y. "Cách cách cách cách" liên hồi, Ngụy Tác vỗ mạnh như gõ lên sứ, đánh nát xương cốt Thánh Vương tông tông chủ.
"Phù!"Bắt Thánh Vương tông tông chủ đoạn Ngụy Tác hít sâu một hơi, như thiên long trên hư không hút mây gió khiến nhiều băng xuyên cũng rải tuyết.
Có được vô thượng cường pháp Như Lai thần mang, bắt sống ba đại năng trước đó đuổi gã chạy cắm cổ thì thật sự khoái ý.
Hú vang đoạn Ngụy Tác dồn chân nguyên hóa ra một đóa Thái cổ hung hỏa, thế như chẻ tre, lao vào sơn động có Man thiên cổ phù và Hắc Bồ Đề thiên mẫu.
Hắc Bồ Đề thiên mẫu nằm trong đống tro của căn phòng bị Ngụy Tác thiêu rụi, thấy gã hút Thánh Vương tông tông chủ, hoa y thanh niên và Ngọc Lý thần quân vào thì há miệng, nhưng không nói gì mà cười thảm.
Ả tận mắt thấy kinh văn Như Lai thần mang nên hiểu với tu vi và kinh nghiệm đối địch của gã, thêm môn vô thượng cường pháp này thì đến thêm hai đại năng thì cũng như bọn Thánh Vương tông tông chủ mà thôi.
Nếu biết gã có cường pháp như Như Lai thần mang thì ả đời nào nhúng vào vũng nước đục này, có điều ả không ngờ gã không có Như Lai thần mang, đến đây vì môn này.
"Chát!"
Ngụy Tác ném bọn Thánh Vương tông tông chủ như ném đã xuống cạnh Hắc Bồ Đề thiên mẫu rồi cầm nạp bảo nang của thần bí hoa y thanh niên lên mở.
Trong nạp bảo nang của thanh niên thần bí được Hoang tộc truyền thừa có khá nhiều, quang hoa phun ra đủ màu khiến cả động quật sáng lên. Vù, quang hoa xanh biếc lao nhanh ra ngoài.
"A!" Hắc Bồ Đề thiên mẫu há miệng, không nói thành lời, thấy lục quang thì kinh hô.
Quang hoa là một nhánh cây, lá như cỏ thường nhưng trên ngọn có một quả màu lục chỉ cỡ hạt đậu lấp lánh, bảo quang lưu chuyển.
Nhánh cây lao đi đầy hoảng sợ là tiên cấp đỉnh giai linh dược, niên đại kinh nhân nên có linh tính.
"À?"
Ngụy Tác giật giật chân mày, nhưng mắt chỉ lóe lên, hoàng quang lóe sáng, nhánh cây bị đạm hoàng sắc thủy tinh liên hoa phong ấn.
"A!" Ngụy Tác phong ấn được, Hắc Bồ Đề thiên mẫu lại kinh hô.
Lam sắc đoạn tí lơ lửng trên không, thu hút mọi ánh mắt sau nhánh cây.
Ngụy Tác nhìn lam sắc đoạn tí và mọi thứ trong nạp bảo nang của hoa y thanh niên.
Gã và y xung đột cũng từ Hoang tộc đoạn tí nên thấy thế gã không lạ.
Trong nạp bảo nang của hoa y thanh niên gần như không có pháp khí, chỉ có các đơn bình và hai ba chục Hoang cổ thực chu mà Ngụy Tác chưa thấy. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Vù vù vù..." Ngụy Tác điểm ra mấy đạo quang hoa, khiến Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân, hoa y thanh niên có thể nói năng.
"Nếu không muốn chết quá khó coi thì đừng lắm lời, hỏi hẵng nói." Cả ba kinh hãi cực độ, Ngụy Tác hỏi hoa y thanh niên vốn tâm cơ thập phần mẫn duệ, thậm chí còn hơn Thánh Vương tông tông chủ, thiên tư thập phần bất phàm, nhưng giờ đang nhũn ra, "Ngươi lấy được cánh tay cụt ở đâu, qua đâu có được truyền thừa?"
"Tuy ngươi bảo ta không nên lắm lời nhưng bọn ta thế này rồi thì nói thêm vài câu vậy, nếu ta cho ngươi biết tất cả thì ngươi xử trí thế nào?" Hoa y thanh niên biến sắc mất lần nhưng rồi thở dài hỏi.
"Ngươi tưởng mình còn đất thương lượng với ta?" Ngụy Tác mắt lóe hàn quang.
"Không cần dọa ta, ta nói thế là có thể mặc cả." Hoa y thanh niên triệt để trấn định, lãnh tĩnh nhìn Ngụy Tác, "Ngươi kết oán với ta vì cánh tay cụt, hiện tại bỏ qua những thứ khác thì hỏi về lai lịch của nó, tất rất có ý nghĩa với ngươi. Lẽ nào ngươi không động lòng với công pháp cùng thuật pháp, cả Hoang cổ thực chu của ta? Ta chết thì ngươi cũng không thể biết sử dụng."
"Cho ngươi biết, thần thức sát phạt thuật pháp của ngươi tuy uy lực đối địch hơn của ta nhưng đạo thần thức thuật pháp của ta có một pháp môn là Quy tịch, để phòng khi bị đối thủ bức cung, ngươi có dùng thần thức sát phạt thuật pháp với ta cũng vô dụng, vì ta chỉ cần còn chút tỉnh táo là thi triển được, dù Phổ độ thần quang cũng... A..." Hoa y thanh niên càng nói càng đắc ý, thậm chí nhếch môi cười nhạo nhưng chưa dứt lời thì óc như bị hỏa tiễn lao vào, bừng lên vô số hỏa diễm, đâm xuyên thần thức khiến y gào lên co rút người.
"Ngươi...!" Hoa y thanh niên đầu óc như nứt ra kêu gào, tỏ vẻ không dám tin, Ngụy Tác không sợ y tự tận?
"Đừng quên ta cũng có một cánh tay cụt, ta chỉ hiếu kỳ ngươi lấy được từ đâu, còn công pháp cùng thuật pháp của ngươi hơn cường pháp hiện tại của ta hả? Ta có Liệt khuyết tàn nguyệt trong thượng cổ thập đại công phạt chi pháp, cả Ưu đàm ma liên của Hắc Bồ Đề thiên mẫu tđược liệt vào thượng cổ thập đại thuật pháp phòng ngự, cả vô thượng cường pháp như Đại thừa pháp âm và Như Lai thần mang, ngươi có tư cách nào bàn điều kiện với ta?" Ngụy Tác cười lạnh như hàn châm găm vào tai hoa y thanh niên.
Sự thực Ngụy Tác muốn biết bí ẩn về hoa y thanh niên, y muốn giữ mạng nhưng không thoát khỏi mắt gã được, từ bé đến lớn gã làm gian thương, nên đang lúc tuyệt đối thượng phong này thì gã biết cách ứng đối.
"Ngụy Tác, được lắm!" Hoa y thanh niên gào lên, lời Ngụy Tác đánh tan tâm thái của y, "Vậy thì không còn gì để nói, trừ phi ngươi đáp ứng tha cho ta, không thì ta không nói gì, chỉ cần ngươi dùng Như Lai thần mang đối phó ta thì ta sẽ phát động Quy tịch!"
"Dù ngươi thích công pháp hay thuật pháp thì ta cũng cho ngươi biết, trong số Hoang cổ thực chu của ta có hai nhánh đại bổ thần thức, nhưng ta không cho ngươi biết thì ngươi không thể luyện hóa! Ta không tin với thần thức của ngươi hiện tại mà không động lòng!" Tiếp đó hoa y thanh niên lại gào lên.
"Được, chỉ cần ngươi cho ta biết hết, ta sẽ tha ngươi." Hoa y thanh niên vốn định gào nữa nhưng câu nói nhạt nhẽo của Ngụy Tác khiến y ngẩn ra.
Y không sao ngờ gã lại nói như thế nên nhất thời không định thần được.
"Các ngươi có gì để chuộc mạng?" Ngụy Tác không nhìn hoa y thanh niên mà bảo Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân.
"Ngươi tha cho bọn ta?" Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân ngẩn ra.
"Để xem ngươi đưa ra điều kiện gì đã. Nếu hơn hẳn việc ta giết các ngươi thì tha cũng được." Ngụy Tác cười lạnh nhìn cả ba, Linh Lung Thiên mà có mặt, thấy gã như thế tất mắng gian thương đáng chết, đồng thời bội phục sát đất. Vì kiểu đột nhiên ném phao cứu mạng này cho đối thủ nắm, tuyệt đối sẽ thu lợi hơn cứ mặc cả. Để được sống, đối phương không đời nào dám keo kiệt, Ngụy Tác nói có thể tha cho hoa y thanh niên thì đã có tính toán sâu xa hơn.

Chương 1117: Cánh tay cụt bay tới như sao băng

Nhất thời cả động quật chỉ còn tiếng thở hồng hộc.
Ngụy Tác im lặng nhìn bọn Thánh Vương tông tông chủ.
"Thánh Vương tông sẽ công khai kết minh cùng ngươi, đồng thời lập danh sách, ngươi chọn gì cũng được, chỉ cần được như Đăng Tiên tông nhất dạng, không bị hủy hoại truyền thừa." Thánh Vương tông tông chủ lên tiếng đầu tiên. Sau khi tụ lại nhục thân thì trông y thô thiển nhất nhưng không ngốc, biết là lúc mặc cả điều kiện, không phải lúc hoài nghi Ngụy Tác có giữ chữ tín hay không.
Quan trọng nhất là y và Ngụy Tác có cừu oán lớn nhất, Vạn cổ thánh vương kinh thì đối phương đã có y ít có thứ gì hấp dẫn nhất, nếu không thể hiện thái độ đầu tiên thì e sẽ chết trước.
"Thánh Vương tông đưa ra điều kiện gì, Đơn Nguyên tông cũng thế." Ngọc Lý thần thoáng do dự nhưng thở dài nói. Y hiểu với thần thông của Ngụy Tác thì có thêm đại năng đến tất kết quả cũng như họ.Trừ phi tin Ngụy Tác lấy được Như Lai thần mang truyền ra, trong các đại năng có thứ khắc chế thì còn có thể đối phó Ngụy Tác nhưng nếu tin đồn ra thì còn ai dám đến, lần vây giết này coi như thất bại.
Hiện tại Ngọc Lý thần quân thậm chí hoài nghi, rời khỏi Minh vĩnh băng xuyên rồi thì ai khắc chế được gã?
E là gã một mình đấu với các siêu cấp đại thế lực, họ buộc phải thần phục hoặc bị gã đánh bại.
Hiện tại gã có Động Hư bộ pháp và Như Lai thần mang, tương đương với Đông Như Lai vô địch tu đạo giới mấy nghìn năm trước.
"Ta giết các vị rồi đến Thánh Vương tông và Đơn Nguyên tông thì khác gì?" Ngụy Tác lạnh lùng nhìn hoa y thanh niên, "Xem ra cần bàn bạc với ngươi."
"Ta..." Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân nhất vốn mặt cắt không còn hột máu lại càng nhợt nhạt. "Ngươi không cần giải một số cấm chế, từ rày ta tôn ngươi làm chủ, cùng đối phó bọn Vương Vô Nhất!" Sững lại đoạn Thánh Vương tông tông chủ toát mồ hôi lạnh.
"Ta... Ta cũng như thế." Ngọc Lý thần quân nghiến răng.
"Ta sẽ cho ngươi biết hết nhưng ngươi phải thả ta, ta không muốn bị hạ cấm chế, phải nghe lệnh ngươi thì có khác gì." Mắt hoa y thanh niên lóe lên, nói thế.
"Được, ta nhận hết." Ngụy Tác gật đầu, gã tự có tính toán, đại năng tu vi càng cao, càng không đành rũ bỏ nhất thân tu vi, nhất là những người có tông môn bối cảnh thì càng coi trọng tông môn, thành ra Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân rất dễ khuất phục, còn hoa y thanh niên không dễ đối phó.
"Ghi lại hết thuật pháp và thần văn." Không cho cả hai cơ hội biện bác, Ngụy Tác lấy ra không ít ký sự thanh phù, đưa cho Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân, giải khai một đạo cấm chế.
Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân toàn thân nát hết xương cốt, pháp khí và nạp bảo nang bị Ngụy Tác lột sạch, lại bị gã hạ mấy đạo cấm chế, không thể đấu nổi, nhưng cả hai vẫn còn tu vi nên ghi chép thuật pháp đơn giản hơn Hắc Bồ Đề thiên mẫu nhiều.
Bảo cả hai ghi lại hết công pháp, thuật pháp và thần văn, Ngụy Tác nhìn hoa y thanh niên thì biết y không dễ chịu lép.
"Ta không tin lời ngươi hứa, ta sẽ cho ngươi biết một phần, lúc thả hẳn thì ta sẽ nói nốt." Quả nhiên, hoa y thanh niên nói.
"Thế nào mới là thả thật sự?" Ngụy Tác tỏ vẻ chế nhạo.
"Chí ít trăm phần trăm xác định ta có thể an toàn, như ta vào truyền tống pháp trận, nằm ngoài phạm vi thần thức xung kích của ngươi. Cho ngươi biết những gì còn lại xong là ta phát động truyền tống pháp trận." Hoa y thanh niên nói.
"Xem ra ngươi đã động não, định vào truyền tống pháp trận rồi thì phá một đầu đi, ta sẽ không thể đuổi kịp." Ngụy Tác nhìn hoa y thanh niên, cười lạnh, "Ngoài phạm vi công kích thì ta sao biết ngươi cho ta biết những thứ còn lại, mà sẽ phát động truyền tống pháp trận đi mất? Ngươi chắc chọn truyền tống pháp trận cự ly xa hả?"
"Ta sẽ nhấn mạnh lần cuối." Hoa y thanh niên nhãn quang lóe lên: "Ta không nhầm thì nếu ngươi không có linh dược đại bổ thần thức thì thần thức khẳng định sẽ tổn thương vĩnh cửu, tu vi cũng đã chạm đến đại đạo pháp vực, thần thức tổn thương đủ khiến ngươi gặp khó khăn khi lĩnh ngộ nguyên khí pháp tắc, thậm chí vĩnh viễn không thể lĩnh ngộ được đại đạo pháp vực."
Y tiếp lời, "Cho ngươi biết, trong số Hoang cổ thực chu của ta có hai nhánh có thể đại bổ thần thức, đạo thần thức sát phạt chi của ta cũng có cách tu luyện và tăng cường thần thức. Ta chỉ cần giữ hai nhánh Hoang cổ thực chu và cách luyện hóa cùng pháp môn đó. Như Lai thần mang tuy lợi hại nhưng thần thức của ta không bị thương nặng như ngươi nên hai nhánh Hoang cổ thực chu đó vô dụng với ta, công pháp cùng thuật pháp khác thì đã cho ngươi biết, chỉ giữ lại một môn pháp môn bảo mệnh, ngươi yên tâm chưa."
"Không được, ta cùng lắm chỉ cho ngươi hai nhánh Hoang cổ thực chu và cách luyện hóa, đạo thần thức sát phạt chi pháp của ngươi phải giao ra hoàn chỉnh." Ngụy Tác quả quyết bảo hoa y thanh niên. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Ngươi cẩn thận thế cũng dược." Hoa y thanh niên cũng cười lạnh, "Thần thức ngươi chỉ cần trong ba ngày không luyện hóa hai nhánh linh dược đó thì tổn thương vĩnh cửu. Nên chỉ cần ngươi đưa ta tới truyền tống pháp trận để thả ta thì ta sẽ đáp ứng điều kiện, để lại hai nhánh Hoang cổ thực chu và cách luyện hóa."
Ngụy Tác mắt ánh lên liên tục.
Hoa y thanh niên nói không sai, liên tục động dụng Như Lai thần mang thì gã nhận ra không có cực phẩm linh dược để luyện hóa thì thần thức sẽ tổn thương vĩnh cửu.
Nhưng thả hoa y thanh niên thì nằm ngoài tính toàn của gã nên cần tính đối sách tiếp theo.
Mục quang lóe lên mấy lần, Ngụy Tác tính toán lại, nhìn hoa y thanh niên, lấy ra hơn mười tấm ký sự thanh phù rồi giải khai một đạo cấm chế, "Được, ta đáp ứng điều kiện."
"Kỳ thực ta đã đoán ra, ngươi cũng như ta, được một cánh tay cụt. Ta muốn biết ngươi lấy được trong trường hợp nào, còn nữa trước kia ngươi không biết Như Lai thần mang, đột nhiên sao lại biết?" Hoa y thanh niên phát chân nguyên, ghi lên ký sự thanh phù đồng thời hỏi Ngụy Tác.
Hắc Bồ Đề thiên mẫu cũng sáng mắt.
Ả cũng không nghĩ thông nơi này vì sao có Như Lai thần mang, ả đã đọc kinh văn, biết kinh văn này không khó lý giải với tu sĩ như Ngụy Tác, lại càng không hiểu vì sao tận giờ gã mới đến tu luyện.
"Công pháp của ta, cả cánh tay cụt là lấy từ một tu sĩ như ngươi. Nên ta muốn biết ngươi lấy được bằng cách nào. Như Lai thần mang thì trong khi bị truy sát, ta phát hiện manh mối Đông Như Lai mà đến đây luyện thành." Ngụy Tác bảo hoa y thanh niên.
"Trong lúc bị truy sát mà tìm được manh mối... Người tính không bằng trời tính." Hắc Bồ Đề thiên mẫu nhợt nhạt. Nhiều việc, chỉ thiếu một bước là có kết quả khác nhau, nhưng hiện tại phe ả thất bại không phải vì giao chiến mà vì thiên ý lộng nhân, thời vận không đủ.
"Ngươi không biết?" Hoa y thanh niên ngẩn ra, "Kỳ thực ta cũng không biết cánh tay tới thế nào, lúc lấy được thì cùng hai bằng hữu thu hái tại man hoang hoang nguyên, kết quả thấy nó lao tới như vẫn tinh."
"Như vẫn tinh?" Ngụy Tác nhíu mày, dùng đạo thuật pháp của Đông Hoang tông nên biết y nói thật.
"Trước kia ngươi là ai? Tại chỗ nào trong man hoang hoang nguyên thấy cánh tay cụt lao tới như sao băng? Ngươi từ đâu mà có được truyền thừa?" Hơi nhíu mày, Ngụy Tác lại hỏi.

Chương 1118: Tịnh niệm tâm kiếm

"Ta vốn là đệ tử Lưu gia thương hành ở Tuyết Dao thành. Tại phía bắc một nơi cách Thiên khung hơn hai vạn dặm thì thấy cánh tay cụt bay tới." Hoa y thanh niên bảo Ngụy Tác, "Lúc thấy thế ta cũng cả kinh, định lại gần xem nhưng cánh tay lao tới chỗ ta, dừng trước mặt, từ đó ta lấy được truyền thừa."
Thánh Vương tông tông chủ, Ngọc Lý thần quân và Hắc Bồ Đề thiên mẫu đều kinh ngạc, quá trình được truyền thừa này quá ly kỳ. Nhưng Ngụy Tác không cho cả ba nghe tiếp mà lấy Bất diệt tịnh bình ra thu mình và hoa y thanh niên vào.
"Nói rõ ra đi." Ngụy Tác vẫn nhíu, hoa y thanh niên nói ra những điều ngoài dự liệu.
"Lúc đó trên cánh tay toàn là lam sắc quang hoa, dừng trước mặt ta thì quang hoa lóe lên rồi tan đi, óc ta có thêm nhiều thứ." Hoa y thanh niên không giấu, thậm chí định qua Ngụy Tác mà biết thêm về Hoang tộc đoạn tí, "Cũng như quán đỉnh, óc ta có thêm những thứ hiện giờ tu luyện như công pháp cùng thuật pháp, kiến thức về Hoang cổ thực chu, thậm chí cả thượng cổ di tích."
"Thượng cổ di tích?" Ngụy Tác giật giật chân mày, "Trừ ra còn gì? Còn lai lịch cánh tay cụt?"
"Là di tích của thượng cổ tông môn hoặc động phủ của tu sĩ nhưng vì quá lâu nên có những chỗ không còn, có chỗ bị thăm dò rồi, tìm hết mọi chỗ thì tại một nơi, ta lấy được pháp y này và vài đạo giai cổ bảo. Không có mấy tác dụng. Trừ ra, không có ghi chép gì nhắc đến lai lịch cánh tay.""Ngươi cho biết địa điểm cụ thể lấy được cánh tay và những gì lấy được từ cánh tay, trừ hai nhánh Hoang cổ thực chu, cả cách luyện hóa nữa." Ngụy Tác trầm ngâm một lúc mới nói.
Ngoài mặt gã bình tĩnh nhưng trong lòng như kinh đào hãi lãng.
Nếu hoa y thanh niên lấy được ở di tích như Bắc Mang đại chiến một cánh tay cụt hoặc điển tịch, hoặc phát hiện động phủ của Hoang tộc đại năng nào đó thì gã không hề chấn kinh, nhưng từ trên không bay tới thì quá ly kỳ.
Lâm Phong Hoa được Tam Hoàng tông truyền thừa, có được cánh tay cụt khiến gã hoài nghi y cũng được một cánh tay bay tới truyền thừa. Thậm chí, gã hoài nghi Trạm Đài Linh Lan dù được Hư Không đạo nhân truyền thừa thì cũng nhờ thế mà có cánh tay cụt.
Cánh tay cụt từ dâu bay tới, sao lại có cánh tay phi độn? Có phải mọi cánh tay cụt đều ở man hoang hoang nguyên đó, hay vùng đó có gì đặc biệt cổ quái?
Nhất thời đầu óc gã ngập câu hỏi, nhưng Lâm Phong Hoa đã bị giết, muốn có thêm manh mối thì cần bắt sống Trạm Đài Linh Lan.
"Ngươi nói lúc đó đi cùng hai bằng hữu, họ là ai? Họ có cùng đến tra xét không? Sao chỉ mình ngươi được truyền thừa?" Ngụy Tác hít sâu một hơi hỏi. Tuy gã chưa nghe nói đến Lưu gia thương hành nhưng Tuyết Dao thành là thành trì ở Tịch Hàn đại lục nam bộ, thương hành ở đó thì thế lực cũng không đáng gì, tức là trước khi hoa y thanh niên được Hoang tộc truyền thừa cũng chỉ là hạng nhỏ nhoi. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Hừ, họ thấy cánh tay, cho là bất phàm, định cướp đoạt nên bị ta giết rồi." Hoa y thanh niên hừ lạnh, "Họ là sư huynh ta, quan hệ cũng không tệ, nhưng cánh tay cụt dừng trước mặt ta, uy năng trong đó như quán đỉnh, ta trực tiếp lĩnh ngộ được thuật pháp, nên tu vi học tuy cao hơn ta nhưng không phải đối thủ."
Ngụy Tác hơi biến sắc.
Trước đó gã cho là bọn Thánh Vương tông tông chủ thì còn tha được, các tông chủ bị tông môn truyền thừa hạn chế, hòa thượng chạy được thì còn miếu, bị hàng phục rồi thì không dám làm gì, nhưng hoa y thanh niên là tán tu, không có gì e dè. Y hành sự thập phần độc ác, quả quyết, là nhân vật kiêu hùng, lúc trước gã và Linh Lung Thiên chỉ muốn hỏi xem việc có liên quan đến cánh tay Hoang tộc, kết quả hoa y thanh niên hạ sát thủ.
Hoa y thanh niên nhắc đến việc giết hai sư huynh như bóp chết hai con kiến, không hề e dè, tâm tính này càng khiến Ngụy Tác quyết không để lại y.
"Tư chất tu luyện của họ so với ngươi thế nào?" Ngụy Tác dâng sát ý nhưng không tỏ vẻ gì hỏi hoa y thanh niên.
"Cả hai đều Chu thiên ngũ trọng, ta tuy Chu thiên lưỡng trọng nhưng họ nhập môn sớm hơn mười năm, thiên tư tu luyện rất thường." Hoa y thanh niên tỏ vẻ coi thường.
Ngụy Tác hồi lâu không nói gì, trong lòng dậy sóng.
Hiện tại gã gặp ba kẻ được Hoang tộc truyền thừa là Lâm Phong Hoa, Trạm Đài Linh Lan, và Trác Thanh Ngưng này.
Cả ba có điểm chung là tựa hồ không biết gì về Linh tộc và Hoang tộc, cả việc được Hoang tộc truyền thừa cũng không biết.
Cả ba đều có thiên tư tu luyện, thậm chí tâm cơ cực kỳ bất phàm, Trạm Đài Linh Lan và Trác Thanh Ngưng đã đột phá đến thần huyền, Lâm Phong Hoa nếu không bị gã giết, có được thiên long trủng thì thần thông vị tất kém gã.
Nếu Trạm Đài Linh Lan cũng có Hoang tộc đoạn tí, thì quả thật ánh tay này thật đáng sợ khi chọn truyền thừa giả.
Hoang tộc đại năng còn sóng tất nhiên không ra được nhưng dùng thủ đoạn tự tàn thân thể tìm truyền thừa giả.
Nhưng cũng như thần niệm của Kiếm vương lão tổ cực kỳ đáng sợ.
Nhưng cánh tay từ đâu tới, có Hoang tộc truyền thừa, nhưng không nhắc đến Hoang tộc là gì? Ngụy Tác nhất thời không nghĩ thấu.
Ngụy Tác trầm ngâm, hoa y thanh niên mắt lóe hàn quang như độc xà, không biết tính toán gì mà thoáng sau đã ghi lại hết truyền thừa của Hoang tộc đoạn tí, trừ hai nhánh Hoang cổ thực chu.
Việc liên quan đến Hoang tộc truyền thừa tuy vì Tứ tí hoang tộc xuất thế mà càng quan trọng nhưng với gã thì không phải việc trọng yếu nhất. Hoa y thanh niên viết nhưng điều đã biết ra là gã cầm ký sự thanh phù lên đọc.
"Từ hàng phương hoa kinh... Tịnh niệm tâm kiếm... Hoang cổ bản thảo kinh... Lạc cúc hoang nguyên..."
Thần thức quét qua, Ngụy Tác phát hiện thứ mình cần.
Công pháp của hoa y thanh niên là Từ hàng phương hoa kinh, đối với Ngụy Tác hiện tại cũng thập phần kinh nhân, trực tiếp luyện hóa được linh dược chứa kịch độc và nguyên khí bất lợi. Môn công pháp này tương tự Thủy hoàng phệ nhật quyết, chỉ là linh dược chứa kịch độc không nhiều như thủy hệ yêu đơn, tốc độ tu luyện chậm hơn Thủy hoàng phệ nhật quyết.
Từ hàng phương hoa kinh cũng có chỗ đặc biệt là những nguyên khí, độc tố bất lợi trong linh dược, khi tu luyện sẽ tụ vào một khiếu vị, lúc đối địch sẽ phát ra khiến đối thủ tổn hại.
Tương đương với lợi dụng được hết mặt lợi và mặt hại của kịch độc linh dược.
Chỉ là nguyên khí, độc tố bất lợi này khi đột phá thần huyền thì mới theo công pháp tích lại, hoa y thanh niên hiển nhiên mới đột phá thần huyền nên chưa tích tụ được, không thì Ngụy Tác đối phó không dễ.
Khóc trách lúc Ngụy Tác trò chuyện với Linh Lung Thiên, nói rằng Hoang tộc đại năng tu luyện công pháp này là chủ lực trận chiến Bắc Mang, lúc nó nhớ lại có nói trong vòng chiến đó có đào sắc độc chướng cực nồng, nhiều đại năng tu vi hơi kém hơn không thể nhúng vào.
Hà huống, còn Hoang cổ bản thảo kinh!
Thiên kinh văn này chép lại công dụng và cách vận dụng các loại Hoang cổ thực, thậm chí có công thức luyện đơn!
Hoang cổ thực chu ghi trong này chỉ Hoang tộc mới hiểu chứ bên ngoài không có truyền thừa, ít nhất Ngụy Tác tiếp xúc với ngần ấy điển tịch, mà không có ghi.
Từ hàng phương hoa kinh không đáng gì nhưng Hoang cổ bản thảo kinh thì như hổ thêm cánh, có hai thiên kinh văn này mà không tu thành thần huyền thì không còn thiên lý.
Tim gã thắt lại vì thần thức sát phạt chi pháp của hoa y thanh niên là Tịnh niệm tâm kiếm.
Lực sát thương với thần thức đích xác không bằng Như Lai thần mang, nhưng có cách tăng cường thần thức!

Chương 1119: Kẻ cắp gặp bà già

"Ý niệm vượt sinh tử..."
Tịnh niệm tâm kiếm, cổ kinh này cũng như Động Thiên thần hỏa, khiến Ngụy Tác chấn động.
Dù Đông Như Lai không để lại Động Thiên thần hỏa, qua thiên cổ kinh này gã cũng có cảm ngộ như thế.
Cổ kinh này ghi chép về tinh thần và ý niệm còn sâu hơn Động Thiên thần hỏa.
Ngụy Tác nhìn kinh văn là biết người sáng tạo Tịnh niệm tâm kiếm có cảnh giới cao hơn Đông Như Lai không biết bao nhiêu.
Đông Như Lai đạt đến rồi mức tự sáng tạo cường pháp thì nếu không chết trong động phủ Đại Thí Thiên, thành tựu tương lai đâu chỉ là chân tiên.
Tịnh niệm tâm kiếm từ đầu đã nói ý niệm thậm chí siêu việt sinh tử, ý chí là căn bản, có những việc người không làm được vì ý chí không đủ.
Thiên cổ kinh này tạo cảm giác trên đời không gì là không thể.
Xung kích với Ngụy Tác thật quá lớn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vnNhư sinh ra đã biết đá nặng hơn nước, đặt xuống nước là chìm, ý thức có sẵn là đá không nổi được.
Nhưng thiên cổ kinh này tu luyện kiểu gì cũng nghịch thiên, đả phá thiên đạo pháp tắc, như một người tối đa chỉ sống được hơn trăm năm nhưng tu sĩ tu luyện thì lại mấy trăm, thậm chí hơn nghìn năm, nghĩ đá chìm thì đá sẽ chìm.
Như khi nhục thân bị trọng thương đến mức nhất định thì sẽ chết, thiên cổ kinh này lật ngược hoàn toàn, ban đầu đã nói là sinh tử không do ý thức quyết định mà là tinh thần, ý chícó đủ phá được quy tắc đó không.
Dù nhục thân tan rã cũng không cần tìm nhục thân đoạt xá, thậm chí dùng thần niệm tụ lại nhục thân, hoặc trực tiếp phá đi nguyên khí quy tắc, bằng thần niệm mà trường tồn.
Kinh văn ở dưới miêu tả ý niệm có thể xuyên hư không, thay đổi nguyên khí quy tắc.
Thần niệm này hơn xa Động Thiên thần hỏa và tu đạo giới hiện tại, như Kiếm vương lão để lại một đoạn thần niệm đã được coi là nghịch thiên.
Khởi đầu đã là kinh văn cực kỳ nghịch thiên, tạo cho Ngụy Tác cảm giác thập phần bình hòa, như một người bình tĩnh thuật lại đạo lý vạn vật bình đẳng, thiên, địa pháp tắc cũng bình đẳng, không ai hơn ai.
Vạn vật bình đẳng, bình đẳng với thiên địa, nếu trong lòng không có đạo lý đó thì tu sĩ sao có thể siêu nhiên vật ngoại, thoát khỏi chướng ngại thiên địa? Tu vi cao hơn cũng thế.
Nhất thời, lưng Ngụy Tác toát mồ hôi lạnh, chưa kịp đọc kỹ cách thần thức trảm sát và tăng cường thần thức nhưng đạo lý nghịch thiên trong thiên kinh văn này khiến gã cảm ngộ thêm một nấc, như đứng trên hư không cực cao nhìn xuống thiên địa.
"Thế nào, với kiến thức của ngươi chắc thấy kinh văn không sao chứ? Ngươi có thuật pháp biết ta nói dối hay không cơ mà." Hoa y thanh niên đột nhiên nói.
Câu này khiến tâm thần Ngụy Tác bình tĩnh lại, liếc qua là mắt gã càng hiện rõ sát cơ.
Thần sắc hoa y thanh niên khiến gã hiểu ngay dụng ý.
Hoa y thanh niên qua thần sắc mà đoán ra gã có cảm ngộ nên lên tiếng cắt ngang.
Có những đạo lý, nhất thời cảm ngộ không ra thì sau đó phải rất lâu mới nghĩ ra, hoặc vĩnh viễn không ra.
Hoàn cảnh, tâm cảnh, thậm chí tình cảm của một tu sĩ đều ảnh hưởng lớn tới cảm ngộ. Hoa y thanh niên lên tiếng cắt ngang thật thập phần âm hiểm, tiếc là Ngụy Tác lấy được Động Thiên thần hỏa thì đã cảm ngộ, ý cảnh hiện thời nhìn thấy là rõ ngay, nên hành động của y vô dụng.
"Thần thức ngươi tổn thương, chữa trị càng nhanh càng tốt, không thì các đại năng khác đến, ngưoi giết họ thì thần thức thụ thương càng nặng, lúc đó hai nhánh Hoang cổ linh dược của ta vị tất đủ cho ngươi khôi phục thần thức. Ta khuyên ngươi mau tuân theo ước định, đưa ta đến truyền tống pháp trận." Hoa y thanh niên cho là Ngụy Tác không biết dụng ý của mình nên cười lạnh, "Với tu vi và thần thông của ngươi, muốn giết họ thì cần gì vội?"
Ngụy Tác lạnh lùng liếc nhưng không nói gì, quan sát Tịnh niệm tâm kiếm.
Sát phạt chi pháp không có gì đặc biệt huyền ảo, chỉ là dồn thần thức hóa thành lợi kiếm chém thần thức của đối phương. Nhưng tăng cường thần thức thì lại là tinh hoa.
Cách này tương đương với thi pháp, hóa thần thức thành hai, như tự mình đấu với mình, không khác gì Trảm tam si của thượng cổ phật môn.
Trảm tam si pháp môn là tách thiện niệm và ác niệm ra rồi dùng thiện niệm giết ác niệm, thần thức tự thân tranh đấu để nâng cao thần thức và tu vi.
Tu vi thấp thì qua Trảm tam si, thần thức sẽ biến thiện niệm và ác niệm thành hai thần ma giao chiến, tu vi cao tuyệt thậm chí trực tiếp thần thức hóa hình.
Tịnh niệm tâm kiếm, dùng tự thân thần thức giao phong để tự tăng cường nhưng kinh văn thập phần bình hòa, Ngụy Tác cảm giác được tình người nồng hậu. Kinh văn nói rằng bản thân thiện ác đều trong lòng, nhất niệm vạn sinh, nào đâu phân rõ, ác niệm sao có thể cắt đứt, hà huống tình cảm, dục vọng, thậm chí đều là nguồn gốc ý chí, chỉ cần không mất bản tâm là được.
"Đừng mất bản tâm..." Ngụy Tác nhắc lại. Bản tâm là gì thìg thiên kinh văn này không nói rõ.
"Lại là không thẹn với lòng, không vì làm việc xấu mà canh cánh chăng? Thiên thuật pháp này e là Hoang tộc lấy được của viễn cổ đại năng." Ngụy Tác đột nhiên có ý nghĩ này.
"Ngươi cũng thấy thiên thuật pháp này khi tu luyện sẽ phân ra hai làn thần thức tự thân tranh đấu, từ đó mà tăng tiến nhưng hiện trạng của ngươi thì không thể, muốn tu luyện thì phải được ta cho biết cách luyện hóa hai Hoang cổ thực chu đó đã." Mắt hoa y thanh niên lóe lên, tưởng Ngụy Tác lại cảm ngộ gì đó nên nói.
"Được." Hoa y thanh niên đáp, Ngụy Tác không thừa lời, thu Bất diệt tịnh bình và ký sự thanh phù.
"Nếu mỗ không lầm, truyền tống pháp trận gần nhất là ở Hàn Hương thành thông đến man hoang hoang nguyên ngoài Đại Hàn thành ngoại, cự ly bốn vạn dặm." Thu mọi thứ lại, Ngụy Tác bảo hoa y thanh niên.
"Truyền tống pháp trận đó đi." Hoa y thanh niên mắt lóe quang hoa, "Cho ngươi biết, để phòng ngươi dùng truyền tống pháp trận bỏ chạy, truyền tống pháp trận gần Thiên khung, bao quát cả Băng thiên trì đều bị phá rồi."
Ngụy Tác cười lạnh, tế xuất hoàng ngọc đại kiếm của Ngọc Lý thần quân rồi cuốn chân nguyên xách bọn Hắc Bồ Đề thiên mẫu lên, phát một đóa Thái cổ hung hỏa lao về phía Hàn Hương thành.
Hoàng ngọc đại kiếm còn gọi là Đơn khí thần kiếm, tốc độ cực kỳ kinh nhân, tích tắc vượt mười mấy dặm, trừ Lực sơn long quy thì Ngụy Tác chưa thấy phi độn pháp bảo nào nhanh hơn.
Hàn Hương thành cách Minh vĩnh băng xuyên không đầy bảy vạn dặm, chỉ chừng nửa ngày là bọn gã đã đến.
"Ngụy Tác, hiện tại đã đến Hàn Hương thành, mau giải khai cấm chế." Hoa y thanh niên cười lạnh bảo Ngụy Tác.
"A!"
Nhưng y chưa dứt lời thì kêu lên thê thảm, thân thể co rút lại.
"Ngươi... Ngụy Tác, ngươi dám nuốt lời!" Hoa y thanh niên gào lên.
"Ai bảo ta nuốt lời, ta chỉ không thuận mắt việc ngươi rơi vào tay ta mà còn thái độ đó." Ngụy Tác cười lạnh: "Ta phát động Như Lai thần mang, chỉ để ngươi không thể thi pháp đối phó ta."
"Ngươi! ... A!" Hoa y thanh niên hoàn tưởng tái mạ thập ma, đãn khước thị hựu kịch liệt đích trừu súc liễu khởi lai.
Ngụy Tác liên tục phát ba đạo Như Lai thần mang, thần thức hoa y thanh niên trọng thương đến không thể thi triển Tịnh niệm tâm kiếm thì gã vung tay phát mấy đạo quang hoa giải khai cấm chế.
"Ngươi..." Hoa y thanh niên thở hồng hộc, định mắng nhưng cố nén, sắc mặt cực kỳ khó coi nhắm mắt lại.
Thoáng sau xương cốt y kêu tanh tách, tu vi chưa mất nên chân nguyên lưu động là nối xương cốt lại gần hết.
"Truyền tống pháp trận ở bên dưới, cách đây chừng một nghìn bốn, năm trăm dặm. Ngươi ở lại đây." Hoa y thanh niên thụ thương thần thức không nhẹ, óc như găm nhiều hỏa đinh, oán độc nhìn Ngụy Tác rồi đứng dậy.
"Ngươi trọng thương ta đến mức này thì không đảm bảo được, hai nhánh Hoang cổ thực chu đó phải do ta giữ, nhớ cho ta một túi linh thạch để trả phí dụng truyền tống. Ta vào trong truyền tống pháp trận thì sẽ nói cách luyện hóa Hoang cổ thực chu cho ngươi." Hoa y thanh niên nghiến răng.
"Được." Ngụy Tác không nhìn y đang lắc lư mà ném một túi linh thạch cùng hai nhánh Hoang cổ thực chu và một ký sự thanh phù tới, giữa sơn cốc có truyền tống pháp trận sừng sững mấy chục tinh trụ, quang hoa lóe liên tục vì tu sĩ vào ra.
Hoa y thanh niên nghiến răng, thấy linh thạch và hai nhánh Hoang cổ thực chu không giả thì không nói gì, thân ảnh loáng lên lướt đi.
Tuy y lúc này chiến lực không bằng cả Kim đơn tu sĩ đô nhưng chân nguyên hùng hậu, nguyên khí dao động kinh nhân, có cả thần huyền khí tức, tức thì khiến tu sĩ quanh truyền tống pháp trận biết có thần huyền đại năng đến, kinh hãi tránh đi cho y vào.
"Mau phát động truyền tống pháp trận!" Vào trong, hoa y thanh niên lệnh cho hai tu sĩ phụ trách phát động pháp trận. Cả hai không dám chậm chễ, kích phát truyền tống pháp trận, linh quang dâng lên.
"Ha ha! Ngụy Tác, ngươi bị lừa rồi!" Thấy truyền tống pháp trận phát động, linh quang bay lên, hoa y thanh niên cười vang. "Cách", y bóp nát ký sự thanh phù, "Ngụy Tác, ngươi lầm rồi! Ngươi tưởng nắm chắc rồi hả, cho ngươi biết hai nhánh đó không cần thuốc phụ trợ, có thể trực tiếp luyện hóa! Một nhánh trong đó không chỉ có thể ôn dưỡng thần thức, thậm chí có công hiệu tăng cường, trên đường truy kích ngươi ta mới hái được nên chưa kịp luyện hóa mà thôi. Ta tưởng chỉ thoát thân là may rồi, không ngờ ngươi ngu xuẩn như thể, lại tin lời ta, cho ta mang theo hai nhánh linh dược thì ta lại trả sao?! Hiện tại pháp trận phát động, ngươi còn cách gì ngăn được ta? Cứ đợi thần thức ác hóa đi!"
"Y lại gạt Ngụy Tác." Hắc Bồ Đề thiên mẫu và Thánh Vương tông tông chủ, Ngọc Lý thần quân đều có ý niệm này, cho rằng gã thái quá đắc ý.
"Ngươi tưởng mình thông minh, người khác toàn ngốc hả?"
"Là gian thương nhưng thủ đoạn của ngươi ngốc quá. Ngươi tưởng ta đả thương thần thức ngươi chỉ đề đề phòng ngươi dùng thần thức sát phạt chi pháp công kích ta? Hai thứ này có thể trực tiếp luyện hóa, ta không cần nương tay nữa."
Ngụy Tác cười nhạo, hoa y thanh niên biến sắc, nhận ra gì đó mà ngẩng lên.
Chát, hoa y thanh niên chưa kịp ngẩng lên thì đỉnh đầu đã tóe máu.
"A!"
Bên ngoài truyền tống pháp trận Hàn Hương còn không ít tu sĩ đang chờ đợi, linh quang lóe lên thì họ kêu vang.
Tu sĩ còn ràn rạt thần huyền khí tức hiển hiện tại truyền tống pháp trận thì tròn mắt không dám tin, sinh cơ đoạn tuyệt, đỉnh đầu tóe huyết quang, huyết quang tựa hồ có yêu thú trong suốt.
Ngay khi họ rùng mình kêu vang lùi lại thì càng có thêm tu sĩ đến hỏi, truyền tống pháp trận lại lóe linh quang.
Ngụy Tác hút bọn Hắc Bồ Đề thiên mẫu lên, hiện thân ra, chân nguyên cuốn hai nhánh Hoang cổ thực chu và thi thể hoa y thanh niên lên.

Chương 1120: Lại dấy lên kinh đào hải lãng

Hoa y thanh niên được Hoang tộc truyền thừa quả thông minh cả đời, hồ đồ một lúc.
Đại năng muốn bắt mấy mấy đại năng, thu lợi kinh thiên thì dễ đắc ý thái quá nhưng Ngụy Tác hiện tại thì sao?
Linh Lung Thiên và bọn Cơ Nhã còn ở trong Đại chư thiên tạo hóa bình, sống chết chưa rõ, gã tuy lấy được Như Lai thần mang, nhưng thần thức chưa lành, vẫn rất hung hiểm.
Trong tình hình này, Ngụy Tác đời nào đắc ý quá độ được!
Hà huống ngay từ đầu gã đã không dịnh tha cho y.
Dù thả Thánh Vương tông tông chủ thì hoa y thanh niên cũng là mối họa, không thể thả.
Hoa y thanh niên tự tác thông minh, định lừa gã thì thật tự tìm đường chết. Ngụy Tác mạnh hơn hẳn thì muốn giết người dễ vô cùng.
"Phệ Tâm trùng, ban đầu y dùng Như Lai thần mang trọng thương thần thức đối phương vì để phòng đối phương dùng thần thức thuật pháp, đồng thời không thể cảm tri được Phệ Tâm trùng." Hắc Bồ Đề thiên mẫu và Thánh Vương tông tông chủ, Ngọc Lý thần quân đã hiểu, Hắc Bồ Đề thiên mẫu cho là mình chết chắc thì không sao nhưng Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân thì rợn tóc gáy, sợ Ngụy Tác giết nốt mình. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL"Ta đồng ý là sẽ thực hiện, biểu lộ trong Hàn Hương thành này không phải càng có lợi hả?" Ngụy Tác lại truyền âm cho Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân còn đang thấp thỏm.
"Y muốn chúng ta tỏ thái độ!"
Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân rùng mình.
"Sao có ngần ấy thần huyền đại năng!"
"Lẽ nào y là..."
"Diện mạo y hệt Ngụy Tác, uy thế hơn hết mấy thần huyền đại năng, lẽ nào là..."
Đến giờ cả hai mới nhận ra, quanh truyền tống pháp trận càng lúc càng đông tu sĩ, tiếng hít hơi lạnh vang động. Ngụy Tác quá nổi danh nên nhiều người nhận ra, chỉ là không dám xác nhận. Nhưng tuyệt đại đa số tu sĩ biết bọn Thánh Vương tông tông chủ đều là thần huyền đại năng.
Tin Ngụy Tác xuất hiện ở đây được lan đi với tốc độ kinh nhân, nói ra câu gì là sẽ lan khắp mấy đại lục.
Hiện tại Ngụy Tác nói thế là để cả hai biểu lộ, cả hai cũng hiểu nói ra trong trường hợp này thì ai cũng biết, Ngụy Tác không thể nuốt lời.
Giờ là lúc bản thân và tông môn sinh tử tồn vong, thôi thì mặc hết uy nghiêm. "Ta là Thánh Vương tông tông chủ, Thánh Vương tông cùng Ngụy Tác Ngụy thần quân đạt thành hòa đàm, từ nay sẽ kết minh!" Thánh Vương tông tông chủ hít sâu một hơi nghiến răng nói to.
"Cái gì, người đó là Thánh Vương tông tông chủ? Thánh Vương tông và Ngụy Tác kết minh? Nói vậy, đấy là Ngụy Tác?! Lúc trước đại năng Thánh Vương tông và các siêu cấp tông môn bảo là đã giết đạo lữ và thân hữu của Ngụy Tác, chỉ còn lại mình y cơ mà, sao giờ lại cùng y kết minh?" Thánh Vương tông tông chủ lên tiếng, chấn kinh cả Hàn Hương thành, toàn thành sôi lên, vô số tu sĩ thậm chí trực tiếp cưỡi độn quang lao tới.
Thánh Vương tông tông chủ lên tiếng, Ngọc Lý thần quân xịu mặt, thấy Ngụy Tác cười lạnh thì toát mồ hôi.
Chỉ bảo hòa đàm, ai biết được họ hay Ngụy Tác không địch nổi nhau? Chỉ nói thế thì ai cũng tưởng do tình thế mà phải khuất phục.
Toát mồ hôi lạnh, Thánh Vương tông tông chủ nín thở, "Ngụy thần quân thật sự thần thông hơn xa bọn tại hạ, may mà Ngụy thần quân đại nhân đại lượng, hóa địch thành bạn."
"Đệ tử Thánh Vương tông nghe lệnh!" Thánh Vương tông tông chủ vận chân nguyên, quát to.
Chỉ mười mấy tích tắc sau, một đạo thanh sắc độn quang bắn tới, một lão giả mặc thanh sắc bì bào thấy Thánh Vương tông tông chủ thì tỏ vẻ kính sợ hành đại lễ, "Đệ tử tham kiến tông chủ."
"Đây là Trương chưởng quỹ của Thanh Thạch hiên, không ngờ Thanh Thạch hiên cũng là sản nghiệp của Thánh Vương tông." Nhiều người nhận ra lão giả. Họ không ngạc nhiên lão giả là người Thánh Vương tông vì siêu cấp tông môn này có thể có nhân thủ tại mỗi thành trì khắp tu đạo giới. Họ kinh ngạc vì ở đây có chuyện, lão giả xuất hiện tham bái, thì đích đích xác xác người đó là Thánh Vương tông tông chủ.
"Mau truyền khẩu dụ, Thánh Vương tông từ giờ cùng Ngụy thần quân kết minh!" Thánh Vương tông tông chủ bảo lão giả hào.
"Tông chủ..." Lão giả hơi do dự nhìn Thánh Vương tông tông chủ, ai cũng biết bọn y bất lợi, lão giả muốn qua thần sắc Thánh Vương tông tông chủ mà lần ra manh mối.
"Sao, chưa nghe rõ hả!" Thánh Vương tông tông chủ giờ mới có cơ hội, thấy lão giả còn do thì quát to, đồng thời thần thức ép mạnh.
Thánh Vương tông tông chủ tuy nhục thân tổn hại nghiêm trọng, nhưng tu vi vẫn còn, thần thức uy áp khiến tu sĩ trong mấy nghìn trượng không thở nổi, lùi lại.
"Đệ tử tuân mệnh!" Thanh sắc bì bào lão giả không dám do dự, thanh sắc diễm quang vút lên rồi bắn ra thêm hơn mười đạo quang hoa, hiển nhiên dùng diễm quang mật ngữ đưa tin.
"Đệ tử Đơn Nguyên tông nghe lệnh." Ngọc Lý thần quân thầm thở dài, lên tiếng.
"Cái gì, Đơn Nguyên tông? Là…"
"Đấy... đấy là Đơn Nguyên tông tông chủ Ngọc Lý thần quân?!"
Hơn mười dặm quanh truyền tống pháp trận có gần vạn tu sĩ, Đơn Nguyên tông tông chủ nói ra thì ai cũng hít hơi lạnh, nhận xuất ra Ngọc Lý thần quân.
"Tham kiến tông chủ!" Mười mấy tích tắc sau, một trung niên tu sĩ mặc áo da xanh đến hành lễ với Ngọc Lý thần quân.
Trung niên tu sĩ là chưởng quỹ của Kim phù thương hành trong Hàn Hương thành.
"Ngụy thần quân thần thông vô địch, truyền lệnh của ta từ nay Đơn Nguyên tông cùng Ngụy thần quân kết minh." Ngọc Lý thần quân gật đầu, bảo trung niên tu sĩ.
"Cái gì, Đơn Nguyên tông cũng cùng Ngụy Tác liên minh?"
Ngọc Lý thần quân nói xong, cả Hàn Hương thành sôi lên.
Tuyệt đại bộ phận tu sĩ không biết cả việc Đơn Nguyên tông tham gia vây giết Ngụy Tác, trước đó có tin là gã thất bại, giờ lại ngược sự thật, lẽ nào tin tức là do các đại tông môn cố ý?
Nhưng chấn động còn chưa hết.
Ngọc Lý thần quân vừa phải lên tiếng thì Hắc Bồ Đề thiên mẫu cũng nói, "đệ tử Đại Hỉ tông nghe lệnh."
Đại Hỉ tông?
Một đạo độn quang đáp xuống, mọi tu sĩ tại trường mới nhận ra Đại Hỉ tông ở Thiên Trụy đại lục cũng có thế lực trong Hàn Hương thành, thương đội có quy mô thứ năm trong thành là Thiên Hi thương hành lại của tông môn. Đồng thời, ai cũng biết nữ tu béo ú, đen xám kia là Hắc Bồ Đề thiên mẫu đại danh đỉnh đỉnh.
Hắc Bồ Đề thiên mẫu, Đại Hỉ tông, cũng cùng Ngụy Tác kết minh!
Thánh Vương tông và Ngụy Tác kết minh!
Đơn Nguyên tông và Ngụy Tác kết minh!
Đại Hỉ tông và Ngụy Tác kết minh!
Cộng thêm Vũ Hóa thế gia bị gã san bằng lúc trước, có bốn siêu cấp tông môn triệt để chiến bại trong tay gã.
"Mọi tông môn chống lại ta trong ba ngày phải công khai tạ tội, không thì ta san bằng sơn môn!"
Ngụy Tác đợi Đại Hỉ tông phát tin là nói thế, trực tiếp phát động Động Hư bộ pháp, cuốn Hắc Bồ Đề thiên mẫu lên, khuất khỏi tầm mắt tu sĩ Hàn Hương thành.
"Buộc các siêu cấp tông môn tạ tội, xem ra tin các tông môn đồn là giả! Y mới chiếm thượng phong!"
"Ba tông chủ đó bị y bắt!"
"Trời đất, đại năng như thế cũng bị bắt sống?! Hắc Bồ Đề thiên mẫu là Thần huyền ngũ trọng kinh thiên đại năng trong truyền thuyết"
Ngụy Tác và Thánh Vương tông tông chủ xuất hiện tại Hàn Hương thành cũng những lời tuyên bố lan đi với tốc độ chưa từng có, cả tu đạo giới dấy động kinh đào hãi lãng.
"Cái gì! Sao lại thế được!"
"Hắc Bồ Đề thiên mẫu và Thánh Vương tông tông chủ, Ngọc Lý thần quân đều bị Ngụy Tác bắt sống? Ba tông môn tuyên bố cùng Ngụy Tác liên minh?"
Các siêu cấp tông môn truyền tin còn nhanh hơn các tông môn và tổ chức của tu sĩ nhiều, ngay khi bọn Ngụy Tác rời Hàn Hương thành nửa canh giờ thì Công Đức tông, Hóa Thiên giáo, Vạn Hoàng cung... Vương Vô Nhất, Tô Thần Huyết, Vạn Hoàng công tử, Thiên Cửu thần quân đều nhận được tin, kêu lên không dám tin.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau