THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1111 - Chương 1115

Chương 1111: Rốt cục tới rồi

"Đấy là tin Thánh Vương tông tông chủ phát ra, chẳng phải Hắc Bồ Đề thiên mẫu đã đuổi kịp, sao giờ vẫn chưa bắt sống y?"
Thánh Vương tông tông chủ liên tục phát xung thiên quang diễm, như từng vì sao từ dưới đất bay lên, từ một nơi khác có trung niên nam tử râu dài mặc đạm hoàng sắc pháp y, pháp y đều thêu mẫu đơn hoa văn, ôn nhuận như ngọc nhìn thấy một đạo xung thiên quang diễm.
Trung niên nam tử hơi kinh ngạc rồi vung tay, mấy đạo xung thiên quang diễm bắn đi rồi thân ảnh loáng lên, hóa thành lưu quang, lao về phía Thánh Vương tông tông chủ và hoa y thanh niên.
"Thể nội ngươi có nhiều sinh mệnh tinh hoa nhờ Nguyên thủy thần mộc thần căn. Ha ha, dù thế thì nội phủ và kinh mạch trong mấy ngày tới sẽ suy bại, uy năng thuật pháp sẽ chỉ còn một phần mấy. Thần thức dã cũng thụ thương nghiêm trọng, nhất thời không thể khôi phục, thậm chí có thể tan rã, biến thành kẻ điên! Ngụy Tác, ngươi không thể thoát được, cũng chết như ta thôi!" Lại cố thi triển Động Hư bộ pháp mấy chục lần, Ngụy Tác đáp xuống, dùng nhục thân lao đi, đồng thời giải khai phong ấn cho Hắc Bồ Đề thiên mẫu, ả liền cười vang.
"Bớt lời đi, ngươi có thuật pháp ôn dưỡng thần thức thì giao ra." Ngụy Tác ràn rạt sát cơ, không nhìn Hắc Bồ Đề thiên mẫu.
"Thuật pháp? Ngụy Tác, đừng quân từ đầu đã giao hẹn ta không giao công pháp cùng thuật pháp, ngươi định nuốt lời?" Hắc Bồ Đề thiên mẫu cười vang."Ta nói sao?" Ngụy Tác lạnh lùng nhìn Hắc Bồ Đề thiên mẫu.
"Ngươi..." Hắc Bồ Đề thiên mẫu cứng người, như hiểu ra gào lên, "Ngụy Tác, ngươi tự xưng nói ra là giữ lời, rất có chữ tín, lẽ nào định nuốt lời! Ta tuân theo song phương ước định, nếu ngươi không muốn làm tiểu nhân thì giết ta đi!"
"Chết cười, ta vốn là gian thương Linh Nhạc thành, ta giữ chữ tín chỉ là với phổ thông tu sĩ còn với những kẻ chỉ muốn giết ta thì cần gì phải nguyên tắc đến độ đó?" Ngụy Tác cười lạnh, "Nếu không muốn quá khó coi, thì mau giao thuật pháp ra."
"Được... Được! Được!" Hắc Bồ Đề thiên mẫu không cười nổi mà gào lên, "Ngụy Tác, ngươi dám nuốt lời, bất quá ngươi sẽ thất vọng, ta không có thuật pháp ôn dưỡng thần thức nên ngươi cứ đợi đấy để bọn Thánh Vương tông tông chủ truy sát!"
"Sao hả, ta không nói dối chứ, ngươi không thoát được đâu!" Ngụy Tác dùng thuật pháp Đông Hoang tông, Hắc Bồ Đề thiên mẫu cười vang, "Từ giờ trở đi, ta không nói gì với ngươi, đừng mong lấy được thuật pháp nào."
"Ngươi không bảo ta cũng không sao." Ngụy Tác nhìn Hắc Bồ Đề thiên mẫu, "Ta sẽ dùng Phổ độ thần quang độ hóa ngươi."
"Phổ độ thần quang? Ta có nghe đến đạo bí pháp này của Công Đức tông nhưng với thần thức của ngươi sẽ thi triển được sao? Được, ta sẽ chống mắt xem ngươi bị diệt thế nào!" Hắc Bồ Đề thiên mẫu gào lên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Ngụy Tác không lắm lời với Hắc Bồ Đề thiên mẫu, mục quang lóe lên, lại trực tiếp phong ấn ả, liên tục cất bước, được mấy lần tung mình thì đột nhiên nhận ra gì đó, vỗ lên nô thú đại thả Phệ Tâm trùng ra, rồi phát động Động Hư bộ pháp, lao lên một đỉnh núi thấp ngập tuyết.
Độn quang của gã vừa tan chưa đầy một tuần hương, hoàng sắc lưu quang với tốc độ kinh nhân đuổi tới.
Độn quang là một phi độn pháp bảo hình hoàng sắc ngọc kiếm, bên trên là Thánh Vương tông tông chủ, hoa y thanh niên và trung niên nam tử ôn nhuận như ngọc.
Thánh Vương tông tông chủ nhìn pháp kính truy tung khí huyết Ngụy Tác, nhìn tứ tung với vẻ thập phần khó coi.
"Sao lại thế được?" Thấy sắc mặt Thánh Vương tông tông chủ khó coi, rõ ràng mất dấu Ngụy Tác, hoa y thanh niên và nam tử biến sắc hỏi.
"Không biết y dùng phương pháp gì mà pháp kính của tại hạ không cảm tri được tha khí tức!" Thánh Vương tông tông chủ cuống lên, gần như gào hét.
"Hả?"
Nam tử liếc qua một góc ngọn núi thấp, trên băng tuyết có một lớp bột màu vàng xanh.
Hút chút bộ lên, mắt trung niên nam tử lóe sáng, bảo Thánh Vương tông tông chủ và hoa y thanh niên, "Cự phi nga."
"Cự phi nga? Ngọc Lý thần quân, các hạ bảo đây là tổ Cự phi nga? Y chạy trốn bằng Cự phi nga." Thánh Vương tông tông chủ nhìn quanh, thấy trên sườn núi có một lỗ lớn thì nheo mắt: "Nhưng có Cự phi nga thì pháp kính của tại hạ vẫn lần ra."
"Nếu y ẩn trong thể nội Cự phi nga, dùng huyết khí Cự phi nga che giấu thì pháp kính cảm tri được sao?" Trung niên nam tử là Đơn Nguyên tông tông chủ Ngọc Lý thần quân mà Hắc Bồ Đề thiên mẫu nói với Ngụy Tác. Liếc Thánh Vương tông tông chủ, đoạn trung niên nam tử ôn nhuận như ngọc bình tĩnh nói: "Với kích cỡ của Cự phi nga thì cho mấy người vào cũng không thành vấn đề."
"Dùng thủ đoạn này chạy được?" Thánh Vương tông tông chủ méo mặt, vì truy sát Ngụy Tác, y dùng cả truyền thừa pháp khí mà gã cũng thoát được thì sao gã không điên cuồng.
"Yên tâm, chúng ta không thể truy tung khí tức của y thì truy tung khí tức Cự phi nga. Y dùng nhục thân lao đi nhưng chứng tỏ thần thức đã sắp tan, ba chúng đuổi theo kịp là đủ đối phó, không cần để người khác biết tung tích." Ngọc Lý thần quân cười mỉm, hàm ý hiện rõ, muốn cùng Thánh Vương tông tông chủ và hoa y thanh niên ăn hết.
"Không sai, trước đó thần thức y thụ thương, hiện tại trúng đòn của Trác đạo hữu... Nếu đuổi kịp, chỉ Trác đạo hữu cũng đủ!" Thánh Vương tông tông chủ kêu lên.
"Ngọc Lý tiền bối có pháp khí truy tung yêu thú?" Hoa y thanh niên nhìn Ngọc Lý thần quân.
"Tại hạ không có nhưng ở một thành trì Tịch Hàn đại lục cách đây không xa thì pháp khí này không thiếu. Tuy tốn chút thời gian nhưng Cự phi nga chỉ là tứ cấp đê giai yêu thú, tốc độ phi độn không nhanh, chúng ta không bị bỏ xa, sẽ tìm được tung tích y." Ngọc Lý thần quân mỉm cười, "Chúng ta chỉ cần không để ai đến trước hớt tay trên là xong."
"Ngọc Lý đạo hữu nói không sai, chúng ta chỉ hướng để ai đến sau thì cũng đi vòng, không đi trước chúng ta là được." Thánh Vương tông tông chủ gật đầu, cả ba đi thêm hơn hai nghìn dặm, y phát mấy đạo xung thiên phi diễm.
...
"Vù"!
Băng xuyên, băng sơn liên miên nối nhau, gió lạnh và hoa tuyết tung tẩy trên không, đột nhiên hồng quang xé không gian, như một khối vẫn thạch đập xuống.
Hồng quang là một con dơi lớn đỏ lừ, trên lớp lông cỡ hai tấc lại có đốm trắng như băng sương, không tính hai cánh thì cũng to cỡ vài cái bàn.
Cự bức chính thị ngũ cấp đê giai yêu thú Hồng tuyết cự bức đặc hữu của Tịch Hàn đại lục.
Yêu thú này thập phần đặc biệt, sinh ra là băng hệ yêu thú, nhưng tiến giai một lần là hình thành hỏa hệ pháp châu, phát ra được băng hỏa lưỡng trọng uy năng.
Con dơi này máu thịt bầy nhầy, như đã trọng thương, rơi xuống như đá tảng, trên mình còn nóng nhưng sinh cơ tắt hết, đông cứng lại, tạo thành một cái hố sâu dưới đất.
Cách, cự bức rơi xuống, nhảy bật lên, lưng nứt ra, Ngụy Tác xách Hắc Bồ Đề thiên mẫu nhảy ra.
Hơi thở ra liền kết thành băng.
Nhìn khắp băng xuyên, băng sơn đều nhuộm màu xám, thinh không cũng xám xịt, hàn phong như đao, lại phủ tuyết.
Minh vĩnh băng xuyên, sau cùng cũng đến rồi!

Chương 1112: Nơi ngộ đạo

Linh Lung Thiên, Nguyên Âm lão tổ và bọn Cơ Nhã đều bị thu vào Đại chư thiên tạo hóa bình, rồi gã bị địch nhân không thể địch nổi như Hắc Bồ Đề thiên mẫu truy sát, tái đó là Thánh Vương tông tông chủ và hoa y thanh niên cho gã một đòn nặng, phảo lần thứ hai dùng cách như ở thú triều để thoát thân.
Tuy nhục thân và thần thức tơi tả so với khi đỉnh cao nhưng ý chí càng bền chắc, tạo cho Hắc Bồ Đề thiên mẫu cảm giác tựa nhân hình thần binh.
"Là đỉnh núi đó!"
Đứng trong tuyết đổ, Ngụy Tác nhìn ngọn núi ghi trong pháp y của Đông Như Lai, thân ảnh loáng lên lao tới.
Mấy nghìn năm rồi, băng xuyên và băng phong ở đây đều thay đổi, nhiều ngọn thấp hơn hẳn nhưng chỉnh thể không hề biến hóa, đồ án Đông Như Lai ấn trên pháp y rất đơn giản, chỉ là hình vẽ, không có ghi chú cụ thể nên lúc này rất rõ.
"Y dùng thiên phương bách kế chạy đến đây? Định làm cái gì! Nơi này đúng là chó ăn đá gà ăn sỏi!"
Hắc Bồ Đề thiên mẫu tuy bị Ngụy Tác chế trụ, không động đậy nổi ngón tay nhưng nhìn rõ, chợt có ý nghĩ này."Vù!"
Ngụy Tác đến gần đỉnh núi liền hóa ra Thái cổ hung hỏa hình hắc sắc linh chi, liên tục thiêu đốt, cực nhiệt cực hàn xung kích, hơi nóng phun trào khiến lòng núi sụp xuống, từng tảng băng mấy vạn cân rơi ầm ầm.
"Đây là?"
Đột nhiên, Ngụy Tác và Hắc Bồ Đề thiên mẫu co rút tròng mắt, đỉnh núi dày cả nghìn mấy trượng, toàn bộ đều là băng xuyên, phần lớn tan vỡ thì lộ ra thân núi trắng xám, ẩn ẩn ước ước có bạch quang, khác với những nơi khác.
Độn quang lóe lên, Ngụy Tác xách Hắc Bồ Đề thiên mẫu đến trước chỗ có bạch quang khác hẳn.
Bạch quang là một dải băng như cánh cửa khép kín lối vào một sơn động.
"Lẽ nào y giấu gì hay bố trí gì trong đó?" Hắc Bồ Đề thiên mẫu nhìn rõ thì thoáng nghĩ.
Dải băng do phổ thông thủy khí ngưng thành, không có nguyên khí dao động, nên từ ngoài nhìn vào, dù thần huyền đại năng, thậm chí chân tiên cũng không thấy gì lạ, nhưng màu sắc khác hẳn băng xuyên, rõ ràng có người ngưng kết thủy khí mà thành, thậm chí cố ý chỉ dẫn phương vị. Chỉ cần dùng thuật pháp làm tan là nước chảy ra lại ngưng kết, thành màu vốn có của băng xuyên.
"Phù!" Ngụy Tác hít sâu một hơi, tâm thần triệt để bình tĩnh lại.
Gã không dùng thuật pháp, chân nguyên cuốn một dải băng lớn lên nhưng bên trong dải băng không có thứ gì đó, sơn động cũng toàn băng, tựa hồ càng vào trong toàn là trụ băng dựng đứng.
Mục quang lóe lên, Ngụy Tác phát mấy đạo hỏa quang, nhiệt lực bình bình, chỉ làm tan phần nào băng xuyên chảy theo vách núi, lại băng phong Hắc Bồ Đề thiên mẫu và gã.
Bên ngoài vẫn là bão tuyết, hai tuần hương qua đi, tuyết đọng lại khiến tu sĩ mới đến Minh vĩnh băng xuyên không nhận ra biến đổi của lưng núi.
Xong việc, quanh Ngụy Tác có một lớp lửa mỏng, bao lấy gã và Hắc Bồ Đề thiên mẫu, băng khắp ớn động tan ra, nhưng nước không chảy được, kêu canh cách ở cửa động, ngưng kết sau lưng.
Sơn động vắ xuống, tựa hồ còn kéo dài, như vươn xuống sâu dưới địa mạch.
Đào thêm mấy nghìn trượng, thân thể Ngụy Tác run lên, phía trước hẫng hụt, vào một động quật rộng!
Dòng nước bị thuật pháp thiêu thành nước chảy vào động, rải trên nền.
Nền động quật đều là hôi bạch sắc nham thạch, Ngụy Tác run lên, tụ hết tinh thần vào giữa động, thậm chí không hề chú ý xem động rộng bao nhiêu.
Giữa động quật có một thạch ốc nhỏ chất bằng hôi bạch sắc nham thạch thông thường, không khác gì gian nhà của gã lúc ở Linh Nhạc thành.
"Ở đây lại có một gian thạch ốc, lẽ nào y thật sự để thứ gì kinh nhân trong đó?" Hắc Bồ Đề thiên mẫu tỏ ra thập phần chấn kinh, không biết Ngụy Tác đến đây làm gì nhưng gã chấn động như thế thì ả rất rõ, hơn nữa động quật tựa hồ do người mở, rộng chừng trăm trượng, không có cấm chế hay quang hoa.
Chỉ vài tích tắc, gã cố trấn định tâm thần, nhìn quanh rồi lướt vào gian thạch ốc.
Không hề có linh quang và nguyên khí dao động, tcửa cũng đơn giản, chỉ chặn một tảng đá lên.
Lại hít sâu một hơi, Ngụy Tác vung tay hút tảng đá sang bên.
"Trong này ghi thứ gì đó cực kỳ quan trọng với y? Sao giờ y mới đến?" Hắc Bồ Đề thiên mẫu mục lực hơn xa tu sĩ tầm thường, Ngụy Tác hút khối đá lên là ả nín thở, nhìn rõ nhiều chữ.
"Động Hư bộ pháp!"
"Như Lai thần mang!"
Hỏa quang từ tay Ngụy Tác bốc lên, gã chưa vào gian thạch thất, não hải tựa hồ lóe ánh chớp, thân thể run run.
Gã nhìn thấy hai hàng chữ trong mớ chữ dày đặc.
"Đúng rồi... không bố trí cấm chế, không có nguyên khí dao động thì lại không bị phát hiện..."
Ngụy Tác cực kỳ kích động, không biết đứng bao lâu mới bình tĩnh lại, đi vào gian thạch thất.
"Ta là Đông Như Lai, cùng Mộc Lan Thương luận đạo ở đây, nhờ cảm ngộ sáng tạo ra Động Thiên thần hỏa, hứng trí lên mà ghi lại ba môn cường pháp."
Đập vào mắt gã là hàng chữ này.
"Động Thiên thần hỏa? Trừ Động Hư bộ pháp và Như Lai thần mang còn một môn cường pháp?" Ngụy Tác nín thở, tâm thần không tài nào bình tĩnh.
"Đông Như Lai? Động Hư bộ pháp?... Đông Như Lai là nhân vật gần như vô địch mà để lại kinh văn ở đây! Y đến đây lấy thuật pháp của Đông Như Lai, y..." Hắc Bồ Đề thiên mẫu sững sờ, mỗi ý nghĩ đều run lên, biết thuật pháp của Đông Như Lai là thế nào. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Chát!"
Ngụy Tác quá kích động, ném ả như ném đá xuống đất, tiếng động đó lại khiến gã định thần.
Như Lai thần mang!
Đông Như Lai để lại Như Lai thần mang ở đây, trước khi chết có để lại dấu vết trên pháp y mong hậu nhân phát hiện vô thượng cường pháp!
Trừ Như Lai thần mang còn Động Thiên thần hỏa.
"Ta là Đông Như Lai, cùng Mộc Lan Thương luận đạo ở đây, nhờ cảm ngộ sáng tạo ra Động Thiên thần hỏa, hứng trí lên mà ghi lại ba môn cường pháp..." Ngụy Tác ngó lơ Hắc Bồ Đề thiên mẫu, mục quang lại nhìn đến câu này.
Hiện tại gã đã hiểu vì sao Đông Như Lai ghi thuật pháp tại đây.
Mộc Thương Lan thì gã tuy chưa nghe đến danh hiệu, nhưng có thể cùng Đông Như Lai luận đạo, tất cũng là nhân vật đỉnh nhọn một thời.
Đông Như Lai tự xưng hứng chí khiến Ngụy Tác cảm giác được tính tình bất phàm đồng thời siêu nhiên của y.
Không có bố trí gì đặc biệt, chỉ là ngộ ra cường pháp, nhất thời cuồng hỉ mà ghi lại.
Bên dưới là kinh văn Động Hư bộ pháp, không phải bằng mật văn mà chân chân chính chính bằng loại chữ cả tu đạo giới đều có thể tham ngộ! Trừ một câu nói rõ lai lịch và tâm cảnh khi đó, Đông Như Lai không nói gì thêm, đủ thấy siêu nhiên cỡ nào.
"Lấy vô hình hóa hữu hình, điều động căn bản của vạn vật, sẽ thành thần..."
Sau kinh văn Động Hư bộ pháp là Như Lai thần mang.
Ngụy Tác hít sâu một hơi, trực tiếp xếp bằng nhìn từng chữ, Như Lai thần mang thèm muốn đã lâu cuối cùng cũng đến tay!

Chương 1113: Ta cũng coi như đệ tử chân truyền

Như Lai thần mang, vô thượng cường pháp từng khiến Đông Như Lai bước lên đỉnh cao này sau cùng cũng ở trước mặt Ngụy Tác.
Thần thức, là tinh thần và ý thức, Như Lai thần mang sát phạt, giao phong ở tầng nấc này, như trực tiếp trảm sát đi của đối phương tinh lực, cảm tri, phán đoán, phản ứng, thậm chí ký ức... Vô thượng cường pháp này hoàn toàn thoát ly nhục thân, mở ra cho gã một cánh cửa mới.
Gã không vội chìm vào thuật pháp liên quan đến sinh tử của nhiều người mà nhìn tiếp đạo thuật pháp này.
Vì còn một môn thuật pháp, Động Thiên thần hỏa.
Đông Như Lai để lại một câu thập phần giản đơn, nhưng Ngụy Tác cảm giác rõ niềm hoan hỉ của y khi xưa. Động Thiên thần hỏa do Đông Như Lai để lại sau khi thành tựa, có lẽ còn hơn Động Hư bộ pháp và Như Lai thần mang.
Hiện tại gã đang gặp hung hiểm đến cực điểm, các đại năng truy sát có thể đến bất cứ lúc nào, nếu Động Thiên thần hỏa có tác dụng hơn thì tham ngộ trước.
"Dùng Động Hư bộ pháp cùng Như Lai thần mang dẫn chuyển... Động Thiên thần hỏa cũng là một môn cường pháp!"Ngụy Tác đọc kinh văn Động Thiên thần hỏa, bất giác lầm bầm đọc, bất tri bất giác cả kinh, lưng toát mồ hôi lạnh.
Hóa ra Động Thiên thần hỏa là cảm ngộ từ Động Hư bộ pháp và Như Lai thần mang thành, là vô thượng cường pháp xuyên hư không!
Kinh văn có ý hữu hình chi vật muốn đột phá hư không hạn chế thì phải khắc phục trở ngại kinh nhân, như một phi độn pháp bảo đạt tới tốc độ kinh nhân, chỉ sóng âm xung kích khí lưu cũng hao tổn không ít uy năng, nhưng quét thần thức thì muốn tới đâu là tới, so với hữu hình chi vật thì bớt nhiều trở ngại. Hư không cường pháp này thuần túy dùng tinh thần và ý thức, vô hình chi vật đâm xuyên hư không, rồi dẫn phát uy năng.
Thiên kinh văn này, trừ bản thân uy năng thuật pháp thì mở ra cho gã mấy thế giới khác nhau, khiến gã ngộ đạo, phát hiện mình vì hiểu biết hữu hạn mà thậm chí có sai lầm.
Đề hồ quán đỉnh, Ngụy Tác toát mồ hôi lạnh từ tận đáy lòng.
Tinh thần và ý niệm là vô hình chi vật, nhưng theo kinh văn Như Lai thần mang chú giải thì là uy năng đặc biệt: thần hồn chi lực. Thần thức có thể điều động nhục thân tu sĩ, chân nguyên lưu động, mạnh đến mức độ nào đấy khi cảm tri và uy năng túc chạm đến nguyên khí pháp tắc tất nhiên có thể phát ra uy năng.
Động Thiên thần hỏa nói đơn giản là nếu đặt một chậu rau lên bàn cũng chưa chắc phải đem vào bếp nấu nướng mà nấu luôn trên bàn cũng được. Nhưng quan trọng là phải nắm được nguyên khí quy tắc, đặt lên bàn nguyên liệu phù hợp.
Trước kia Ngụy Tác cho là uy năng thuật pháp thì cần vận chân nguyên, hóa ra uy năng để phát ra, tấn công đối phương nhưng kinh văn của Đông Như Lai lại khiến gã đốn ngộ, biết mình mù tịt về động hư và toái hư chi lực.
Động hư và toái hư chi lực không phải là phát cường uy đánh tan hư không, mà điều động nguyên khí pháp tắc khiến hư không tự vỡ.
Nếu muốn đập vỡ một miếng bảo thạch cực cứng tất rất phí sức, nhưng khiến bản thân bảo thạch thay đổi, mềm như cục băng thì đập vỡ đơn giản hơn nhiều.
Có thể nói Động Thiên thần hỏa khiến gã chạm đến sức mạnh cao nhất của tu đạo giới, "Toái hư" trong truyền thuyết.
"Đạo thuật pháp này biến thần thức thành chân nguyên, thần thức cũng có uy năng như thế... Với thần thông của ta, đến Thần huyền ngũ trọng điên phong không biết đã đủ sử dụng chưa. Hiện tại tuyệt đối không thể."
Đọc xong thiên kinh văn, Ngụy Tác liên tưởng đến hắc sắc thần quang của cổ đế thi, đâm xuyên hư không đối địch, gã hiểu đạo thuật pháp của cổ đế thi cũng có cùng đạo lý, uy năng càng mạnh thì đột phá giới hạn giáng vào hư không càng gặp trở lực, thuật pháp kiểu này đều dùng vô hình thần thức ấn vào hư không, kích phát uy năng, gần như biến thần thức thành chân nguyên.
Động Thiên thần hỏa e phải tới Thần huyền ngũ trọng điên phong mới thi triển được nên gã đành tu luyện Như Lai thần mang.
Bất quá Ngụy Tác trừ hoan hỉ vì đốn ngộ thì không hề ảo não, Như Lai thần mang tương đương với cơ sở của Động Thiên thần hỏa, không sử dụng được Như Lai thần mang thì nói gì nữa.
"Động Thiên thần hỏa dồn thái dương chân hỏa vô cùng tại hư không, tụ phá liệt chi lực của hư không ại, uy năng khẳng không kém hơn thiên cấp đỉnh giai cường pháp, nếu ta nắm vững thì Hư không kim hồ cũng thành vô dụng, Trạm Đài Linh Lan trốn vào hư không, thì ta cũng như cổ đế thi, vẫn truy sát được!" Ngụy Tác đồng thời biết Động Thiên thần hỏa là thuật pháp đâm xuyên hư không, đối phó Trạm Đài Linh Lan mà gã cần.
"Tiếc là Như Lai thần mang và Động Thiên thần hỏa, không có thuật pháp phụ trợ ôn dưỡng hoặc đề thăng thần thức."
Quay về kinh văn Như Lai thần mang, Ngụy Tác khẽ thở dài, biết tình hình vẫn chưa lạc quan, sau này mà gặp hoa y thanh niên thì phải tìm cách tiên phát chế nhân, không thì bị y phát động thần thức sát phạt chi pháp, dù thắng cũng thảm thắng.
Hiện tại gã hi vọng những kẻ đó đến chậm một chút, để gã tham ngộ xong thuật pháp và có thêm thời gian ôn dưỡng thần thức.
Như Lai thần mang vốn của Linh tộc, bị Hoang tộc đem làm mồi câu thì uy năng đối địch cao hơn thần thức sát phạt chi pháp của hoa y thanh niên.
Đạo thuật pháp đó như nhát đao, Như Lai thần mang không chỉ chém ra một đao mà vết thương không ngừng cháy lửa, thần thức tổn thương càng nặng.
Tung đòn trước tất hoa y thanh niên không còn gì uy hiếp nữa.
Ngụy Tác không nghĩ gì nữa, toàn bộ tinh thần triệt để chìm vào tham ngộ Như Lai thần mang.
Không biết bao lâu sau, gã thấy thần hồn tựa hồ thoát khỏi nhục thân, như ở trong hư không mênh mông, nhìn tinh thần, ý thức có cảm giác vô biên.
Vù! Vù! Vù! Vù!
Đột nhiên tiếng xé không gian vang vọng, gã tỉnh khỏi ý cảnh, mi tâm nhói lên, một sợi lửa bắn ra.
"A!"
Cơ hồ đồng thời, Ngụy Tác thấy mi tâm như có lửa cháy, khác nào nhói tận cốt tủy, ý thức như găm vô số trường đinh nóng bỏng.
Đồng thời, trong lòng Ngụy Tác dâng tràn niềm hớn hở.
Gã nhận ra thần niệm trực tiếp giáng vào liễu hư không, dấy lên uy năng khôn tả.
"Cói như dùng ý chí và ý niệm sát phạt đối địch, có Như Lai thần mang mà tìm được đường sống thì sau này ta có thể cảm ngộ thần thông như Kiếm vương lão tổ, vạch ra thần niệm, khác nào thần chi!"
Như Lai thần mang! Đấy là Như Lai thần mang! Môn thuật pháp này sau cùng cũng bị Ngụy Tác lĩnh ngộ. Lúc thi pháp thì tròng mắt đau nhói, cũng do bản thân thần thức thụ thương, tương đương với chạm vào vết thương đó. Ngụy Tác liên tưởng đến thần niệm của Thiên Kiếm tông Kiếm vương lão tổ suýt giết chết gã, nhờ thế có thêm cảm ngộ.
Nơi này là chỗ Đông Như Lai đột phá ngộ đạo khi xưa, sau mấy nghìn năm, gã lại cảm ngộ, còn nhiều hơn y.
"Đông Như Lai, các hạ là nhân vật siêu phàm nhập thánh, tiếc là Đông Hoang tông không ra gì, mỗ được các hạ truyền thừa, coi như là thân truyền đệ tử."
Lóe lên ý niệm này, gã hành đại lễ với ba kinh văn rồi nhắm mắt, thi triển thuật pháp ôn dưỡng thần thức.
Không có linh dược hỗ trợ, muốn triệt để khôi phục thần thức tổn thương là bất khả thi, nhưng đã nắm vững Như Lai thần mang thì chỉ cần thần thức khôi phục đến mức có thể thi triển là tu đạo giới hiện thời, chỉ còn Tứ tí hoang tộc đại năng và cổ đế thi uy hiếp được gã.
...
Lại xếp bằng bất động không rõ bao lâu, thân thể Ngụy Tác đột nhiên rung lên, mở bừng mắt.
"Từ lúc ta luyện Như Lai thần mang đến giờ là bao lâu?" Mở mắt là Ngụy Tác thần sắc bình tĩnh giải khai cấm chế cho Hắc Bồ Đề thiên mẫu nói năng được. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Không ngờ ở đây có vô thượng cường pháp như thế." Hắc Bồ Đề thiên mẫu được giải khai cấm chế thì cười thê thảm, không còn gào lên như trước.
"Ngươi muốn nhìn ta chết thế nào nhưng đáng tiếc không được, ta để ngươi xem kết quả những kẻ truy sát ta." Ngụy Tác nheo mắt, "Ngươi muốn chết thống khoái một chút thì đừng lắm lời."
"Nếu ta truyền mọi thuật pháp thì ngươi sẽ tha cho Đại Hỉ tông?" Hắc Bồ Đề há miệng, có nhiều thứ định hỏi nhưng rồi nói ra câu này.

Chương 1114: Địa khí ngút trời

Hắc Bồ Đề thiên mẫu tuy tu vi phế hết, nhưng kiến thức và cảm tri vẫn hơn xa người thường.
Thoạt nhìn kinh văn Động Hư bộ pháp và Như Lai thần mang, Động Thiên thần hỏa là ả biết đích đích xác xác là vô thượng cường pháp.
Ả hiểu rõ kinh văn đó có ý nghĩa gì.
Ả cũng có hi vọng duy nhất là các đại năng đến trước khi Ngụy Tác tham ngộ được Như Lai thần mang.
Hiện tại, Ngụy Tác không chỉ tham ngộ được Như Lai thần mang, mà ôn dưỡng thần thức đến mức có thể thi pháp, Như Lai thần mang thì dù tu vi của ả khôi phục cũng không ngăn được.
Ả cũng hiểu rõ các đại năng vây giết Ngụy Tác đều có mục đích riêng nên không thể đến cùng lúc, dù gã không giết hết được nhưng thoát thân không thành vấn đề.
Nên khi gã mở mắt ra là ả hoàn toàn suy sụp."Tha cho Đại Hỉ tông?" Thấy Hắc Bồ Đề thiên mẫu chịu lép, Ngụy Tác cười lạnh: "Đừng quên ta và Đại Hỉ tông vốn không có ân oán, ngươi tự tìm đến ta."
"Chỉ cần ngươi đáp ứng không chủ động đối phó Đại Hỉ tông, để Đại Hỉ tông tiếp tục truyền thừa là được." Hắc Bồ Đề thiên mẫu hiểu ý nên van xin, "Ta sẽ để Đại Hỉ tông thần phục ngươi như Đăng Tiên tông."
"Trước kia ngươi là tông chủ, bảo Đại Hỉ tông làm gì tất không ai phản đối nhưng sau khi ngươi chết, liệu Đại Hỉ tông còn nghe lời không?" Ngụy Tác nghe Hắc Bồ Đề thiên mẫu nói, cũng thoáng khoái ý.
"Ta sẽ cho ngươi biết đại cấm và bí ẩn của Đại Hỉ tông, đồng thời đưa thủ dụ, dù các thân truyền đệ tử không tin thì ngươi vẫn có thể tùy ý ra vào, chế trụ những nhân vật cao cấp của Đại Hỉ tông, không cần giết chóc." Hắc Bồ Đề thiên mẫu biết bị Phổ độ thần quang luyện hóa thì cũng nên, giờ nói ra thì Đại Hỉ tông còn cơ may truyền thừa.
"Được, ta đáp ứng điều kiện này." Ngụy Tác gật đầu với Hắc Bồ Đề thiên mẫu.
Vốn gã san bằng một tông môn xong thì không muốn giết chóc thêm nữa, cũng chưa chắc sẽ tới Đại Hỉ tông, điều kiện Hắc Bồ Đề thiên mẫu với gã vô hại.
"Từ lúc ta luyện Như Lai thần mang đến giờ là bao lâu?" Đoạn gã hỏi thẳng.
"Hai ngày rưỡi." Hắc Bồ Đề thiên mẫu thấy gã gật đầu thì thở phào, mắt mờ hẳn đi, không còn hung diễm nữa.
"Ghi hết thuật pháp, phẩm giai nào cũng được ra." Ngụy Tác lấy ra một nhánh linh dược, dùng chân nguyên nghiền nát cho vào thể nội Hắc Bồ Đề thiên mẫu, lấy ra cả mớ ký sự thanh phù. Đồng thời gã cảm tri kỹ, ẩn ẩn ước ước có nguyên khí dao động, rõ ràng có đại năng đến gần Minh vĩnh băng xuyên, chỉ là gã không rõ ai đến, đối phương có biết phương vị cụ thể của gã không.
Hắc Bồ Đề thiên mẫu không còn nghĩ gì, liên tục ghi kinh văn vào ký sự thanh phù. Mỗi khi ả hoàn thành, Ngụy Tác cầm lên quét thần thức vào đọc nội dung là thuật pháp gì.
"Yên không hàng ma xử."
"Ưu đàm ma liên."
"..."
"Đây là pháp môn Pháp ngoại kim cương: Vô lượng ma thân?"
Thoáng sau, Hắc Bồ Đề thiên mẫu không chỉ ghi đủ sáu đại đạo pháp vực mà cả kinh văn Pháp ngoại kim cương.
Khó trách Hắc Bồ Đề thiên mẫu vừa đen vừa cao như thế, đích xác như Ngụy Tác suy đoán, "Vô lượng ma thân" tu luyện đến cùng thì có màu như thần thiết, càng tu luyện, càng luyện hóa các loại thần thiết tinh anh thì da càng tối. Hiện tại khí huyết Hắc Bồ Đề thiên mẫu kịch liệt lưu động thì mới ánh lên màu thần thiết nhưng theo kinh thì đạt mức cao tất không cần khí huyết hoạt động cũng được như thế.
"Phật ma pháp tâm? Môn thuật pháp bạo phát khí huyết... Thiên ngưỡng dao cảm kinh? ... Đúng là trời giúp ta!"
Mắt Ngụy Tác sáng lên khác thường.
Hắc Bồ Đề thiên mẫu vừa ghi xong một tấm ký sự thanh phù. Một môn là Phật ma pháp tâm, chính thị bí pháp liên tục kích phát khí huyết khiến nhục thân tăng gấp mấy, từng dùng đấu với gã.
Đạo bí pháp này dùng uy năng đặc biệt bảo vệ tâm mạch, tăng tốc độ vận hành khí huyết gấp mấy. Tuy khi đối địch không thể duy trì lâu, tổn thương đến tâm mạch nhưng vốn là một môn luyện thể bí thuật tuyệt cường. Thi triển mà không làm tổn thương kinh mạch thì lâu dần, nhục thân càng cao cấp.
Vô lượng ma thân cần đạo thuật pháp này phối hợp, bình thường tu luyện cũng cần liên tục thi triển để chấn động khí huyết, gột rửa nhục thân, tiêu trừ vết thương do bị kim thiết nguyên khí xâm thực. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Vô lượng ma thân cần tìm nhiều thần thiết tinh anh, hạn chế rất nhiều, vị tất sánh với Thiên long quần tinh tôi thể thuật và Vạn cổ thánh vương kinh nhưng Phật ma pháp tâm với cách kích thích khí huyết để tôi luyện nhục thân thì Ngụy Tác có thể dùng, là tôi thể cường pháp cực kỳ hữu dụng.
Thiên ngưỡng dao cảm kinh là thuật pháp cảm tri khí tức đối phương mà Ngụy Tác thèm muốn đã lâu.
Lúc đấu với Vũ Hóa Ứng Thiên, gã biết y có một môn thuật pháp như thế, cách y bốn nghìn dặm là y nhận ra.
Lần đó công phá sơn môn Vũ Hóa thế gia xong, không lấy được môn đó ở trong chỗ tàng kinh khiến gã rất tiếc nuối.
Hắc Bồ Đề thiên mẫu lại có pháp quyết tương tự, qua nguyên khí dao động cực nhẹ mà cảm nhận đối phương, thuật pháp này không như thần thức, có thể cảm tri rõ cảnh vật nằm ngoài phạm vi thần thức nhưng có yêu thú và tu sĩ phát ra nguyên khí dao động kịch liệt thì lại cảm tri được trước.
"Hắc Bồ Đề thiên mẫu, dừng lại đã, nói cho ta nghe những chỗ vi diệu khi Thiên ngưỡng dao cảm kinh thi pháp." Ngụy Tác cầm kinh văn môn thuật pháp không được coi trọng lên bảo Hắc Bồ Đề thiên mẫu.
Có đại năng trực tiếp chỉ điểm cách thi pháp, lĩnh ngộ dĩ nhiên càng nhanh.
Hắc Bồ Đề thiên mẫu mất hết hung diễm, căn bản không dám cãi lại, nghe Ngụy Tác nói thì giải thích rõ ràng ngay.
Ngụy Tác hiện tại lĩnh ngộ không biết bao nhiêu thuật pháp, khả năng lĩnh ngộ cực kỳ kinh nhân, được Hắc Bồ Đề thiên mẫu giảng giải thì chỉ mấy chục tích tắc sau là đã triệt để lĩnh ngộ đạo pháp quyết.
"Chát!"
Tâm niệm lóe lên, gã lại thi triển thuật pháp, hư không tựa hồ có vô số tinh quang thấu vào thiên linh, đồng thời cảm tri rõ có ba làn khí diễm cách mình và Hắc Bồ Đề thiên mẫu không đầy ba nghìn năm trăm dặm, đang lao nhanh tới.
"Thánh Vương tông tông chủ và hoa y thanh niên, còn một người nữa là Thần huyền tứ trọng đại năng."
Đạo thuật pháp này thi triển ra thì không biết gì về cảnh vật bên ngoài, như có ba đại năng đang đến, không rõ có phi độn trên không gian hay không, nhưng cảm tri rõ về ba người, Ngụy Tác như có trực giác, nhận ra hai trong số đó là Thánh Vương tông tông chủ và hoa y thanh niên được Hoang tộc truyền thừa. Khí tức một người còn lại rất lạ, không phải đại năng nào từng gặp.
"Tốt lắm, chỉ có ba tên này, y được Hoang tộc truyền thừa, uy hiếp lớn nhất đến ta, trừ y trước vậy!"
Cảm nhận rõ ba người, Ngụy Tác dấy lên sát ý lạnh lùng. "Vù", gã đốt Thái cổ hung hỏa, thiêu ba thiên kinh văn đã rõ thành tro, đồng thời phong ấn Hắc Bồ Đề thiên mẫu, kích phát Man thiên cổ phù của hoa y thanh niên.
Man thiên cổ phù để chạy trốn thì chỉ được một lần, còn bị thu mất nhưng để đánh lén thì quá thích hợp.
Kích phát Man thiên cổ phù, Ngụy Tác rực hắc hỏa, đốt cháy mặt đất rồi dùng Địa Mẫu cổ kinh cảm ứng địa mạch, lao tới chỗ ba người.
"Không nhầm đâu, y đang ẩn trong lòng núi, có lẽ ôn dưỡng thần thức, khi động thủ thì Ngọc Lý thần quân kích phát đạo cổ phù đó, để tránh y chạy thoát, đêm dài lắm mộng." Phía trên Minh vĩnh băng xuyên có độn quang chói lòa lao tới, là Thánh Vương tông tông chủ cùng hoa y thanh niên, Ngọc Lý thần quân, đang nhắm hướng ngọn núi của Đông Như Lai.
"Sao thế?"
Cả ba đột nhiên thấy dưới địa mạch có tiếng vạn con ngựa tung vó, như có địa khí sôi trào, cơ hồ địa chấn, hỏa sơn phun lên.
"Oành!"
Cả ba chưa kịp phản ứng, mấy nghìn trượng phía dưới nứt toác, từng tảng băng bay lên, bạch sắc khí trụ trào ra.
"Là y! Y không ở trong núi mà chủ động lao ra! Còn dẫn động địa khí!"
Cả ba thấy trong bạch khí có quang hoa chói lòa.

Chương 1115: Thần thức sát phạt

"Tốt lắm, chủ động ra thì càng đỡ phiền hà!"
Thánh Vương tông tông chủ, Ngọc Lý thần quân và hoa y thanh niên từ trên cao nhìn xuống như vây bắt yêu thú, thấy Ngụy Tác dẫn động địa khí lao ra thì hơi kinh ngạc nhưng không dừng tay.
"Cách!" Ngọc Lý thần quân cười nhạt, giơ tay điểm ra, như có tinh châu tan vỡ, vô số hoàng sắc quang văn ràn rạt thần huyền khí tức như dòng thác trút xuống, bao trùm mấy nghìn trượng, bao hết lấy địa khí.
Y kích phát pháp khí hiển nhiên tương tự hắc sắc thần văn tàn ngọc của Ngụy Tác, sợ gã chạy mất.
Đồng thời, hoa y thanh niên mắt lóe lên, uy năng vô hình chém vào quang hoa. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Không phải chân thân!"
Thánh Vương tông tông chủ, hoa y thanh niên và Ngọc Lý thần quân đều nhận ra, trong quang hoa toàn là ngân quang, dưới đất là kim sắc, ngân sắc, xích sắc thần quang lao tới, mang theo Ngụy Tác phát động Động Hư bộ pháp!
"Sao thế, ngươi tưởng có thần thức sát phạt cường pháp thì ăn được ta hả?""Thần thức sát phạt cường pháp của ngươi thì ta đã thấy, nếm thử thần thức sát phạt chi pháp của ta nào!"
Ngụy Tác lao lên, cười lạnh cực độ, đồng thời một đạo Như Lai thần mang xô vào hoa y thanh niên.
Thiên ngưỡng dao cảm kinh đối với gã như được trời giúp, cảm nhận được phương vị cụ thể của ba người rồi dùng Địa Mẫu chân kinh chấn động địa khí, che đi khí tức xung kích nên chỉ cách bọn Thánh Vương tông tông chủ không đầy tám trăm dặm, lại gạt cho hoa y thanh niên phát động một đòn nên chiếm trọn tiên cơ.
"Khốn thú đấu, đến giờ còn định liều mạng hả?"
Hoa y thanh niên không biết gã có Như Lai thần mang, thấy chân thân gã thì cười lạnh, thần thức y mạnh hơn hết nên phản ứng nhanh nhất, định phát một đạo thần thức sát phạt. "Vù", tức thì y cảm thấy mi tâm như bị chẻ ra, cơ hồ có hỏa kiếm do thái dương chân hỏa ngưng thành găm vào ý thức.
"A!"
Óc y như bị chẻ ra, thần thức ccơ hồ bị găm vào vô số thiết đinh nung đỏ, thân thể y co lại.
Nhưng cơn đau không đáng sợ bằng nỗi sợ trong lòng.
"Thuật pháp gì đấy! Y cũng luyện được một môn thần thức sát phạt chi pháp, còn mạnh hơn của ta!"
Tích tắc đó, thân thể và thần hồn hoa y thanh niên cực độ hoảng sợ, cảm giác này như một tu sĩ Thần hải cảnh nhục thân cực kỳ bình thường, mất phi độn pháp khí và cạn chân nguyên mà rơi từ trên không xuống.
"Sao lại thế được!" Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân mới kích phát pháp khí, thì hoa y thanh niên co rút người, gào lên thống khổ dị thường thì biến sắc.
Cả ba đã tính sẵn, nhục thân Thánh Vương tông tông chủ không bằng Ngụy Tác, truyền thừa pháp khí đã sử dụng nên không uy hiếp được gì, chỉ cần toàn lực phòng ngự, công kích sẽ do hoa y thanh niên và Ngọc Lý thần quân, nên lúc này Thánh Vương tông tông chủ kích phát pháp khí phòng ngự.
Ngọc Lý thần quân kích phát truyền thừa pháp khí "Thái bạch thiên trụy" do Đơn Nguyên tông tổ sư để lại.
Truyền thừa pháp khí này do Thái ất thần thiết, Bạch tân thần thiết, Thiên vẫn thần thiết và Trụy cổ thần thiết luyện chế thành, kích phát là bạo phát kim thiết chi khí, hình thành thần đao có uy lực ngang với tiên khí.
Ngọc Lý thần quân thấy hoa y thanh niên co rút thì biến sắc, hư không rung lên, bạch sắc thần đao ràn rạt thiết tinh khí tức kinh nhân như khai thiên ích địa chém vào Ngụy Tác.
"Cách cách cách cách..." Uy năng ép tới, cách Ngụy Tác mấy trăm dặm đã gần như ép cứng gã.
Ngụy Tác chủ động phát động, chiếm trọn tiên cơ, đã tính trước cảnh giao đấu không biết bao nhiêu lần, Như Lai thần mang khiến hoa y thanh niên không thể thi pháp, cùng với đó thi triển Minh vương cảm ứng kinh, bạch sắc thần đao chém tới thì gã cũng kích phát Hồng mông tử kinh.
Tử sắc thần quang và tử khí dâng lên, uy năng đặc biệt kéo xuống, bạch sắc thần đao tưởng như không thể ngăn được hơi lệch đi.
"Oành!" Động Hư bộ pháp bước tới, tránh khỏi bạch sắc thần đao.
"A! Thể nội kinh mạch và nội phủ y cực kỳ suy nhược, căn bản không phát huy được uy năng, sao lại tránh được!"
Thấy Ngụy Tác tránh được, Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân kinh hãi ré lên.
Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân đều nhận ra thể nội Ngụy Tác khí huyết suy kiệt, còn chưa hồi phục, trừ nhục thân đi thì thực lực tối đa tương đương với Thần huyền lưỡng trọng đại năng, nhưng tạo cho cả hai cảm giác không thể địch nổi.
"Chát!"
Không dám nương tay, Ngọc Lý thần quân lại kích phát thanh sắc ngọc.
Khí tức dâng lên như có đại năng sống dậy, rõ ràng cũng là truyền thừa pháp khí của Đơn Nguyên tông, Ngọc Lý thần quân dùng đến con bài tẩy cứu mạng.
"Xem ra là Ngọc Lý thần quân, chúng ta vô oán vô cừu, ngươi tự tìm cái chết thì đừng trách ta!"
Ngụy Tác đã thấy rõ tình thế, hoa y thanh niên không thể thi pháp, Đại thừa pháp âm và Như Lai thần mang đồng thời phát động, giáng vào Ngọc Lý thần quân.
"Oành!"
Đại thừa pháp âm còn chưa ép lên Ngọc Lý thần quân thì bị Thánh Vương tông tông chủ kích phát lam sắc quang tráo ngăn lại, nhưng Như Lai thần mang hoàn toàn là ý niệm nên găm vào thần thức y.
Lấy vô hình dẫn hữu hình, ý niệm dẫn động uy năng, như nhát đao chém vào óc người, rồi diễn hóa pháp tắc, dẫn xuất vô số thái dương chân hỏa.
"A!"
Ngọc Lý thần quân run lên, hai tay ôm đầu, co rút người.
Thanh sắc ngọc hoàn vỡ tan, mất khống chế, hóa thành thanh sắc thần quang như du long lao đi hơn hai nghìn dặm thì tựa sợi dây thừng quấn quanh núi tuyết, thu nhanh lại khiến ngọn núi hóa thành tro.
"Thần thức sát phạt chi pháp?! Y biết thần thức sát phạt cường pháp?!"
Ngọc Lý thần quân phản ứng như thế, Thánh Vương tông tông chủ mặt cắt không còn hột máu.
Cảm giác này như vốn đi bắt một con tam cấp yêu thú, nhưng đến gần mới nhận ra tam cấp yêu thú biến thành cửu cấp đỉnh giai yêu thú!
"Còn chưa ngã lòng?"
Ngụy Tác cười lạnh, không ai để ý, Như Lai thần mang lại giáng ra, vào hoa y thanh niên chuẩn bị phát động một đòn.
"A!"
Như Lai thần mang vốn liên tục đốt thiêu thần thức, muốn khôi phục thần thức tổn thương cực kỳ khó khăn, hoa y thanh niên thấy nguy hiểm thì cố nén cơn đau, mặc kệ thần thức tổn thương mà định trả đòn, nhưng lại bị Ngụy Tác bồi thêm một đòn Như Lai thần mang thì kêu lên thê thảm co người rơi xuống.
"Oành!"
Đánh bay hoa y thanh niên, Ngụy Tác lại phát động Động Hư bộ pháp, áp sát Thánh Vương tông tông chủ và Ngọc Lý thần quân.
"A!"
Thánh Vương tông tông chủ không sao ngờ chỉ vài chiêu đã thế này, hoa y thanh niên và Ngọc Lý thần quân đều không còn sức trả đòn thì y kinh hãi đến tan nát thần hồn, bỏ mặc Ngọc Lý thần quân mà lao đi.
"Thánh Vương tông tông chủ, Hỏa Vực thần vương đấu với mỗ, không liên can đến ngươi nhưng ngươi mấy lần đòi giết mỗ, có biết hậu quả chưa."
Thấy Thánh Vương tông tông chủ mất hết lòng tin thì gã không đuổi mà dừng lại cười lạnh, lại phát động liễu Như Lai thần mang.
"A!"
Thánh Vương tông tông chủ gào lên thống khổ, thân thể sững lại trên không.
Uy năng phòng ngự của linh quang quang tráo rất mạnh nhưng với Như Lai thần mang thì vô dụng.
Thánh Vương tông tông chủ gào lên, Ngụy Tác lạnh lùng nhìn Ngọc Lý thần quâny chợt rúm người.
"Cách", Huyền sát quỷ trảo tóm lấy Ngọc Lý thần quân bóp nát xương cốt.
Ngọc Lý thần quân tu vi Thần huyền tứ trọng, nhục thân cao cường, xương nát nhưng không chết, có điều không thể trả đòn.
"Vù!"
Hút Ngọc Lý thần quân lên, Huyền sát quỷ trảo lại bóp nát xương hoa y thanh niên.
"A!" Hư không chỉ còn lại Thánh Vương tông tông chủ đang co rút.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau