THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Xông vào là chết?

"Ám hiệu!"
"Ám với hiệu cái gì?"
...
"Ngươi xác định là chỗ này hả?" Chỉ cần có đủ linh thạch trả cho truyền tống pháp trận, từ Linh Nhạc thành đến Hôi Cốt sơn lĩnh không mất bao nhiêu thời gian, lấy của Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi ít thời gian hơn từ chỗ ở thiên cấp đến Linh Nhạc thành tây. Nhưng đến gần sơn cốc mà Hàn Vi Vi nói là gặp Song đầu khuyển thì cả hai tròn mắt.
Có hai toán đang cãi nhau hăng say.
Một đấu với ba, một phe là một đại hán mày rậm mặc áp gấm, phe kia là một tu sĩ mắt gà chọi nhỏ thó mặc phá y đỏ sậm, một tu sĩ lùn mập mặc hôi sắc pháp y đã hơi rách, cùng một tu sĩ mặt vuông cao to, cơ nhục phát triển, mặc một tấm áo giáp. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Nếu bảo Diệp Tiêu Chính có hình thể gần như thế là người thật thà thì ấn tượng đầu tiên mà tu sĩ mặt chưa điền này tạo cho gã là tứ chi phát triển, đầu óc giản đơn.
Tu sĩ mắt gà chọi cũng phe y đang cãi nhay nảy lửa với đối phương, y lại cứ nhìn đồng bạn mà cườiha hả.Tu sĩ mắt gà chọi mặc pháp y chế tác từ da tứ cấp hạ giai Hỏa hồ bì nổi giận: "Ngươi không đáp đúng ám hiệu, ta tất nhiên không để ngươi vào."
Cẩm y đại hán mày rậm hùng hồn mắng: "Dựa vào đâu các hạ không cho mỗ vào? Các vị tưởng mình là thái thượng trưởng lão Thiên Nhất môn hả, dù là người Thiên Nhất môn thì nơi này cũng không phải là Linh Nhạc thành, vì cớ gì không cho mỗ vào."
"Sao ngươi cứ dây dưa thế hả, trong đó có yêu thú lợi hại, ngươi vào chỉ tổ chết uổng, ba chúng ta đều có tu vi không kém hơn ngươi, bên trong kia còn có tu sĩ Chu thiên cảnh tọa trấn, ngươi muốn xông vào cũng không được đâu." Tu sĩ mắt gà chọi nổi giận, hai mắt cơ hồi nheo sát lại, "Ngươi nên đi vòng, nếu định đi qua sơn cốc thì phải nói đúng ám hiệu của bọn ta, ta nói lại nhé, gặp đầm đừng xông vào, câu tiếp theo là gì?!"
Cẩm y đại hán mày rậm nhướng mày, định phát tác, nhưng thấy đối phương có ba người thì đành nén lại nói, "Được thôi, câu tiếp theo của ám hiệu là 'xông vào tất chết' đúng không?"
Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi tròn mắt, nghe tu sĩ mắt gà chọi và đại hán mày rậm nói xong thì thiếu chút nữa ngã bổ chửng.
"Các ngươi là ai?" Đúng lúc đó tu sĩ mắt gà chọi vốn gần như nheo mắt thành nhắm tịt lại hóa ra tinh mắt nhất, nhìn thấy Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi mới từ trong rừng bước ra.
"Bọn mỗ hả?" Ngụy Tác dùng Vọng khí thuật, cả bốn đều là tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng, tuy tu vi đó không tệ nhưng với gã thì không là gì, nên gã không để ý mà cười hắc hắc, "Bọn mỗ cũng định vào sơn cốc."
"Không được, sơn cốc đã bị đã bị bọn ta chiếm rồi, muốn vào phải là người của bọn ta, so ám hiệu đã mới được." Tu sĩ mắt gà chọi từ chối.
Ngụy Tác cười hắc hắc, "Được chứ, ám hiệu là gặp đầm đừng xông vào, gặp động đừng chui vào, đúng không?"
"Hóa ra là người phe mình?" Tu sĩ mắt gà chọi ngẩn người.
"Tu sĩ Chu thiên cảnh!"
Cẩm y đại hán mày rậm đứng gần Ngụy Tác và Hàn Vi Vi, nhìn Ngụy Tác một chốc thì hơi biến sắc.
"Tu sĩ Chu thiên cảnh?!" Ba người bọn tu sĩ mắt gà chọi cũng kịp phản ứng, đều biến sắc.
"Tiền bối!" Ngẩn ra một chốc, tu sĩ mắt gà chọi vội đổi xưng hô, rụt rè hỏi, "Tiền bối là tu sĩ Chu thiên cảnh, vãn bối không thể để tiền bối vào được."
Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi lấy làm lạ, không nén được lên tiếng hỏi, "Thế là sao hả?"
"Tiền bối chắc chắn không phải người của bọn vãn bối, bọn vãn bối chỉ có một tu sĩ Chu thiên cảnh, đã ở trong sơn cốc rồi." Tu sĩ mắt gà chọi cười khổ: "Bọn vãn bối phát hiện yêu thú có đẳng cấp khá cao ở trong đó, hiện đang tìm kiếm, vạn nhất tiền bối vào đó mà gặp được rồi cướp mất yêu thú thì bọn vãn bối công cốc chuyến này. Bọn vãn bối đều từ Lạc Nguyệt thành đến, phí dụng truyền tống pháp trận cũng tốn không ít."
"Tu sĩ Lạc Nguyệt thành?" Ngụy Tác hơi ngẩn ra, gã không ngờ mấy tu sĩ này không thuộc Linh Nhạc thành, mà ở Lạc Nguyệt thành như Diệp Tiêu Chính cùng Diệp Cố Vi.
"Thế nào, chỉ với việc các vị phát hiện tung tích yêu thú, liền chiếm cả sơn cốc, không cho ai vào hả?" Cẩm y đại hán mày rậm lại nói hộ Ngụy Tác.
Tu sĩ mắt gà chọi nói: "Theo quy củ, bọn ta phát hiện trước đương nhiên phải được sở hữu yêu thú. Nhưng nếu các vị đảm bảo không cần yêu thú, chỉ đi qua thì mỗ có thể bẩm báo cho các vị."
Cẩm y tu sĩ bĩu môi khinh thường. Tại Thiên Huyền đại lục, tuy tuyệt đại đa số các nơi có quy củ này, nếu có một phe đang săn yêu thú ở đó thì tu sĩ đến sau không được cướp đoạt. Nhưng thật ra thì bên nào có quyền đầu lớn hơn thì có lý không ai tuân theo quy củ mà chỉ nhăm nhăm giành lợi lộc cho mình rồi tính.
"Phát hiện trước?" Ngụy Tác không tranh biện, chỉ mỉm cười, "Các vị nói đến hai con Song đầu khuyển hả? Từ tháng trước bọn mỗ đã phát hiện, hôm nay định đến bắt cả hai con Song đầu khuyển về."
"Cái gì!" Tu sĩ mắt gà chọi biến hẳn sắc mặt, hiển nhiên yêu thú y nói đến cũng là Song đầu khuyển mà Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi nhắm vào lần này. "Việc này vãn bối không thể quyết định, xin tiền bối đợi một chốc." Đoạn y móc ra một tấm phù chỉ, biến thành hỏa tiễn lao vút lên không.
Thoáng sau, một tu sĩ trẻ tuổi anh tuấn mặc bạch sắc pháp y lướt tới.
"Tu sĩ Chu thiên cảnh!" Nhìn rõ đối phương, Ngụy Tác hơi lạnh buốt trong lòng, tuy cũng là tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng, nhưng tựa hồ thăng cấp đã lâu, cũng tu luyện huyền cấp cao giai công pháp, bạch sắc pháp y trên mình toát ra băng hàn khí tức cực dày, ít nhất cũng là bán linh khí trở lên. Tu sĩ thế này, chưa đến lúc bất đắc dĩ, Ngụy Tác khẳng định không muốn chạm vào.
Nhìn thấy Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi, tu sĩ trẻ tuổi dùng phi độn thuật pháp trực tiếp ngự không này cũng tỏ vẻ ngưng trọng, đáp xuống trước mặt tu sĩ mắt gà chọi rồi vòng tay nói với Ngụy Tác: "Tại hạ Phong Tri Du, không biết huynh đài xưng hô thế nào."
"Tại hạ họ Lý." Ngụy Tác đưa mắt ra hiệu với Hàn Vi Vi, gã quyết định trước khi Lý Hồng Lân thay đổi thái độ, không đối phó với gã nữa thì gã làm việc gì cũng sẽ đổ tiệt cho y.
"Tại hạ họ Ngụy." Ngụy Tác thiếu chút nữa bổ chửng, Hàn Vi Vi mím môi mỉm cười, thốt lên mấy chữ.
"Tại hạ họ Chu." Cẩm y tu sĩ vốn không định bắt quan hệ với Ngụy Tác, do dự một chốc, nhưng cũng báo họ ra.
"Hóa ra là Lý huynh." Tu sĩ mắt gà chọi đã kể lại tình huống cho Phong Tri Du nghe, y gật đầu rồi tỏ ra cực kỳ trầm tĩnh nói, "Lý huynh nói ra được Song đầu khuyển, hiển nhiên đã phát hiện tung tích. Chi bằng chúng ta liên thủ săn hai con Song đầu khuyển này? Như vậy càng an toàn hơn."
Hàn Vi Vi liếc Ngụy Tác, Ngụy Tác hơi trầm ngâm một chốc rồi gật đầu. Đối phương không chỉ có bốn người này, ngần ấy người từ Lạc Nguyệt thành đến đây, khẳng định không đời nào chịu nhường hai con Song đầu khuyển, hợp tác là lựa chọn tốt nhất bây giờ.
"Nếu săn được hai con Song đầu khuyển thì phân phối cách nào?" Hàn Vi Vi vốn chú trọng đến linh thạch, không đợi Ngụy Tác lên tiếng đã hỏi ngay.
"Chuyện này..." Phong Tri Du trầm ngâm một chốc, "Chia theo đầu người được chăng?"
"Các vị có bao nhiêu người?" Hàn Vi Vi hỏi.
"Cả tại hạ là chín người." Phong Tri Du đáp.
"Không được." Hàn Vi Vi lắc đầu, bĩu môi, "Chẳng phải lúc đó bọn tại hạ chỉ được hai cái chân."
Ngụy Tác nhìn nàng ta với vẻ khen ngợi, không thể phủ nhận rằng mỹ nữ này lúc nào tinh minh thì cũng chả kém ai, không thẹn là người Trân Bảo các, rất có tiềm chất làm gian thương.
"Các vị muốn phân phối thế nào?" Phong Tri Du hơi nhíu mày.
"Ít nhất cũng chia đôi." Hàn Vi Vi không hề nể nói: "Nếu chia theo đầu người thì ta lúc nào cũng có thể gọi một đống người từ Linh Nhạc thành đến, các ngươi thậm chí không có được một cái chân."
"Đúng thế!" Cẩm y đại hán họ Chu ưỡn ngực phụ họa. Đoạn y lại kề tai Ngụy Tác nói nhỏ lấy lòng, "Tiền bối, đưa vãn bối theo, ít nhất cũng giúp cho hai vị mấy việc vặt, vãn bối không cần nhiều, bảy tám mươi hạ phẩm linh thạch là được."
"Bảy mươi!" Ngụy Tác bình tĩnh bảo cẩm y đại hán họ Chu.
"Được, thành giao!" Cẩm y đại hán tức thì tươi như hoa nở.
Tu sĩ mắt gà chọi và tu sĩ tứ chi phát triển, đầu óc giản đơn tu sĩ ngẩn người, ban nãy rõ ràng cẩm y đại hán và Ngụy Tác không cùng nhóm, hình như giờ đã quen nhau, xưng huynh gọi đệ?
"Chia đôi?" Phong Tri Du nhíu mày, ngữ khí hơi lạnh lại, "Chỉ cần các vị chứng minh thực lực thì cũng không sao. Ít nhất cũng phải có hai món bán linh khí công kích trở lên cùng pháp khí phòng ngự mới được."
"Đương nhiên." Ngụy Tác thản nhiên gật đầu, Hàn Vi Vi không nói năng gì phát ra hai tấm pháp thuẫn. Một là xuyên vân cốt thuẫn của Ngụy Tác lúc trước, một là Phệ linh thuẫn. Ngụy Tác vung tay phát ra hỗn kim đoản mâu đoạn phát ra ngân sắc tiểu ấn lấy được của bọn Văn Đạo Các nhưng chưa từng sử dụng. Hai vật này đều là bán linh khí, nhưng không phải là pháp khí phòng ngự và công kích lợi hại nhất của Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi, không để đối phương bắt được tẩy.
"Được! Vậy chia năm năm." Thấy Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi lấy ra mấy thứ, Phong Tri Du lại hơi nhíu mày, không hề do dự gật đầu đồng ý.
"Ngao!" Trong phía sâu sơn cốc vang lên tiếng như sói gào, nhưng còn vang vọng, chói tai hơn.
Vù, vù, vù! Chim rừng, thậm chí là cả những yêu thú phi cầm cấp thấp đều kinh hãi bay vụt lên.
"Song đầu khuyển!" Hàn Vi Vi hơi biến sắc.
"Đi!" Phong Tri Du biến sắc, lao về phía tiếng gầm

Chương 112: Ngũ cấp cao giai yêu thú

Ngụy Tác lại lấy ra bạch ngọc hạc trông cực kỳ tầm thường.
Lập tức Hàn Vi Vi còn đang đắc ý vì vừa thành công, sắc mặt liền nhăn nhó hẳn, nhưng vì không có phi độn pháp bảo để chọn nên đành cùng Ngụy Tác đứng lên bạch ngọc hạc.
"Tu sĩ Chu thiên cảnh đúng là tu sĩ Chu thiên cảnh, cả phi độn pháp bảo cũng có."
Cẩm y đại hán họ Chu nhẫn bật lên tiếng cảm thán, nhưng chưa dứt lời thì vù một tiếng, bạch ngọc hạc đã mang theo Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi lao đi.
"Đại ca, đợi tại hạ." Cẩm y đại hán ngẩn người, nhấc chân lao theo như bay.
...
Trong khu rừng rực ánh lửa, bốn tu sĩ đang toàn lực vây công một con Song đầu khuyển.
Trong bốn tu sĩ, trừ lão đầu gầy gò sử dụng ngân sắc long đầu quải trượng, còn một tu sĩ toàn thân đen xì, đầu tóc dựng lên như bị điện giật ngoại, đang nhắn mặt thống khổ, dựa vào linh dược nào đó trị liệu thương thế."Chà, đấy là Song đầu khuyển?"
Gã đi sau lưng Phong Tri Du, nhìn rõ tình cảnh trong rừng thì hít một hơi lạnh.
Song đầu khuyển đối diện bốn tu sĩ trông như con trâu đen, lông đen bóng như mới từ thùng dầu đen chui ra, sáng bóng lên.
Hai cái đầu rất to, con ngươi vàng ệch phát ra quang mang khát máu, khiến người ta nhìn vào lập tức lạnh mình là mấy hàm răng của Song đầu khuyển đều thò răng ra ngoài, răng nào cũng màu vàng, trông như trồng răng vàng vào miệng.
Ngoài ra, Ngụy Tác biết hôm trước Hàn Vi Vi không hề nói quá lời, miệng Song đầu khuyển liên tục nhỏ dãi thành một dải dài trên không, cực kỳ ghê tởm.
Trong vòng hai, ba mươi trượng quanh Song đầu khuyển, toàn bộ cây cối hoa cỏ đều bị đôt thành tro tàn.
Lúc lao tới, Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi đã nhìn thấy hoàng bào tu sĩ phát ra pháp khí trông như chủy thủ, mục tiêu là cái cổ bên trái của Song đầu khuyển.
Pháp khí như chủy thủ rực hàn quang đó giáng vào cổ Song đầu khuyển thì không mảy may khiến nó sây sát mà bị hất bắn lại, hơi cong đi, quay lại tay áo hoàng bào tu sĩ mà vẫn chao cát liên hồi, dù không tổn hại nhưng tốc độ phi hành và uy lực đều không còn như trước.
Trên đầu tu sĩ mặc áo xanh, dáng vẻ như trung niên văn sĩ bạch khí liễu nhiễu, liên tục hóa thành bạch sắc quang tráo, bao trùm phía ngoài bốn người. Tráng hán còn lại mặc áp giáp da dày đen nhánh, ngực có phù văn đầu sói cũng lấy ra hai tấm Huyền thiết thuẫn chặn trước mặt bốn người. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Lão giả gầy khô và hoàng bào tu sĩ đang toàn lực thi triển pháp khí cùng thuật pháp tấn công.
Tuy công thủ toàn vẹn, có điều cái đầu bên trái Song đầu khuyển liên tục phun ra lôi cầu lớn cỡ trái dưa oanh kích ngân sắc long đầu quải trượng vốn có uy lực không tệ, cái miệng bên phải liên tục phun ra hỏa long, ào ạt dồn vào đối thủ.
Trung niên văn sĩ cơ hồ mới phát ra bạch sắc quang tráo đã bị phá tan, không kịp xuất thủ, thì Huyền thiết thuẫn ngăn chặn quá nửa thế công của Song đầu khuyển bị thiêu đốt đỏ lừ.
Hai cái đầu của Song đầu khuyển có thể dùng riêng rẽ, một phòng ngự, một công kích.
Trong bốn tu sĩ, trừ hoàng bào tu sĩ có tu vi hơi kém, là Thần hải cảnh tứ trọng thì ba người còn lại đều có tu vi Thần hải cảnh ngũ trọng, nhưng vẫn bị Song đầu khuyển dồn ép vào thế hạ phong.
"Chà, ngũ cấp cao giai yêu thú đúng là ngũ cấp cao giai yêu thú, xuất thủ quả nhiên bất phàm!" Ngụy Tác buột miệng kinh hô vì Song đầu khuyển bị chủy thủ cắm vào thì gầm lên cuồng nộ, cái đầu bên trái hồng quang liễu nhiễu, kích phát một chùm hỏa cầu, mỗi quả là một lưỡi lửa không kém gì do Hỏa cầu phù phát ra. Thủ đoạn của Song đầu khuyển thập phần đa dạng, biết cả thuật pháp công kích bề rộng thế này.
"Giờ thì ngươi đã biết vì sao hôm đó ta bị đuổi trối chết rồi chứ?" Hàn Vi Vi bảo gã.
"Con Song đầu khuyển kia chưa biết chừng cũng ở gần đây, nhất tề động thủ giết con này đã rồi tính!" Thấy cả hai đến tận lúc này còn có thể cãi vã thì Phong Tri Du gầm lên sang sảng, ánh mắt lạnh lại, nhanh chóng thi triển hoàng sắc như ý.
Nhận ra Phong Tri Du nổi giận nhưng Hàn Vi Vi chỉ bĩu môi khinh khỉnh.
Ngươi giận thì kệ ngươi, liên can gì đến ta. Vốn bọn ta có hai con Song đầu khuyển ni, hiện tại phai chia cho các ngươi một nửa.
Hàn Vi Vi nghĩ vậy nên thong thả phát ra xuyên vân cốt thuẫn trắng muốt, đinh phát ra Phệ linh thuẫn nữa thì bị Ngụy Tác trừng mắt giận dữ.
Biết mình hơi quá tay, Hàn Vi Vi tức thì ngoan ngoãn thi triển hỏa thuẫn, đoạn móc ra cái chuông đồng xanh mà Ngụy Tác đưa cho, bên ngoài cả hai xuất hiện một lớp thanh sắc quang mạc.
Ngụy Tác cũng sử dụng thuật pháp phòng ngự Ngục hỏa thần thuẫn phát ra hỏa thuẫn che chắn sau lưng hai người, rồi thong thả nhìn Phong Tri Du đang thi triển hoàng sắc như ý.
"Con bà nó chứ, Chu thiên cảnh đúng là Chu thiên cảnh." Thấy gã thi triển hỏa thuẫn, Hàn Vi Vi buông ra một câu không có phong vị thục nữ tí nào.
Hỏa thuẫn của gã không chỉ lớn gấp đôi nàng ta mà ngọn lửa rừng rực còn hình thành những đường hoa văn đỏ sậm, trông uy mãnh hơn của nàng ta nhiều.
"Pháp khí tự có hiệu quả tạo thành ảo quang?"
Ngụy Tác cực kỳ chấn kinh vì cây như ý bằng ngọc màu vàng của Phong Tri Du từ một hóa thành hai, hai hóa bốn rồi bốn hóa tám, tích tắc sau đã thành hơn trăm đạo xé gió ràn rạt, từ bốn phương tám hướng đổ về Song đầu khuyển đứng trên sơn đạo tối tăm.
"Bốp!"
Song đầu khuyển gầm vang, song đầu đồng thời phun ra một chùm hỏa cầu cùng mấy chục đạo hoàng sắc thiểm điện, chặn đứng tuyệt đại đa số hoàng sắc như ý. Nhưng tất cả đều là hư ảnh do ảo quang ngưng thành, hoàng ngọc như ý thật sự giáng vào gáy bên trái của Song đầu khuyển. Chát một tiếng, vị trí bị đánh trúng tóe máu, xuất hiện một vết thương.
Ngụy Tác nhẹ lòng hẳn, uy lực hoàng sắc như ý cao hơn bán linh khí bình thường nhưng chưa đạt đến linh giai pháp bảo thật sự. Nếu là linh giai pháp bảo công kích, có hiệu quả ảo quang này, gã không có linh giai pháp bảo phòng ngự, vạn nhất Phong Tri Du có ý đồ xấu xa thì gã không có gì chống lại.
"Ngao!", Song đầu khuyển đau đớn, bị Phong Tri Du thu hút chú ý.
"Đánh nó!" Ngụy Tác lấy ra ngân sắc tiểu ấn bình thường ít dùng, giáng một đòn vào cái đầu bên trái Song đầu khuyển, máu lại bắn lên. Đồng thời, Hàn Vi Vi dđang đứng không cũng phát ra băng long, va vào mình Song đầu khuyển.
"Địa cấp thượng giai thuật pháp!"
Phong Tri Du chưa đáp xuống đất cũng khá hiểu biết, thấy Hàn Vi Vi phát ra băng long thì thần sắc hơi co rúm lại.
Song đầu khuyển chuẩn bị cho Phong Tri Du một đòn, bị trúng băng long của Hàn Vi Vi tức thì toàn thân cứng lại, ngọn lửa mới từ cái đầu bên trái bùng lên đã tắt ngóm ngay.
Chỉ trong tích tắc ngơi tay đó, ngân sắc long đầu quải trượng của lão giả gầy khô phe Phong Tri Du cùng tảng đá lớn cỡ cối xay do hoàng bào tu sĩ kích phát một tấm bảo phù hóa thành cùng giáng xuống Song đầu khuyển.
"Chát!"
Ngân sắc long đầu quải trượng tựa hồ cũng là pháp bảo hạng nặng, cùng với tảng đá đập vào Song đầu khuyển đánh bộp một tiếng.
Song đầu khuyển rống lên, bị đánh cho cơ hồ nằm bệt xuống đất.
"Đại ca! Bọn đệ đến đây!"
Cùng lúc, cẩm y đại hán mày rậm đã sử dụng một tấm Phong hành phù và bọn tu sĩ mắt gà cùng vây tới.
"Y lại có pháp khí lợi hại như thế hả?"
Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi không ngờ là cẩm y đại hán họ Chu hưng phấn rống to, phát ra pháp bảo như mũi đinh ba màu lục.
Cây đinh ba không chỉ tanh lợm giọng mà lục khí liễu nhiễu, như thể có nhiều con rắn lục nhỏ đang bơi đi bơi lại trên bề mặt, thoạt nhìn là đủ lạnh mình.
Đâm thẳng vào ngực Song đầu khuyển không những thủng hai lỗ mà khuôn mặt đen xì của yêu thú cũng hơi chuyển màu lục, trông như đang đầu váng mắt hoa.
Đại hán họ Chu mới quen với Ngụy Tác này tuy đầu óc không nhanh nhẹn cho lắm nhưng uy lực của pháp khí này cao hơn cả bán linh khí, tiêu tiêu chuẩn chuẩn là loại có chứa kịch độc.
Pháp khí này khiến Ngụy Tác máy động.
"Phập, phập, phập!"
Tu sĩ mắt gà chọi, tu sĩ béo lùn không có gì đặc biệt cùng tu sĩ tứ chi phát triển, đầu óc giản đơn, thích cười hềnh hệch cùng lấy ra pháp khí.
Pháp khí của ba tu sĩ này khác nhau, tu sĩ mắt gà chọi tế xuất một cây hắc sắc liêm đao, tu sĩ lùn mập sử dụng một cây đinh ba màu vàng sẫm, còn nam tử cơ bắp khiến Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi toát mồ hôi. Y sử dụng pháp bảo có ngoại hình như cái màn thầu màu vàng.
Ba pháp khí đều là bán linh giai, giáng vào mình Song đầu khuyển bắn vọt lên ba tia máu.
"Chúng ta cùng đánh cái đầu bên trái." Thấy Song đầu khuyển không còn sức trả đòn, tu sĩ mắt gà chọi to vẻ đắc ý, bảo bọn tu sĩ họ Chu đứng cạnh.
"Được!" Tu sĩ họ Chu và tu sĩ cơ bắp tứ chi phát triển cao hứng kêu to.
"Ha ha, nó mà biết nói tất sẽ hỏi vì sao cứ đánh cái đầu bên trái của ta?" Cái đầu bên trái của Song đầu khuyển bị đánh sưng vù, máu chảy như suối, so với cái đầu kia còn nguyên vẹn thì thập phần hoạt kê.
Thị tu sĩ mắt gà chọi mới bật ra tiếng cười đắc ý, Song đầu khuyển gầm vang, vù một tiếng, một viên hỏa hồng sắc yêu từ miệng nó phun ra

Chương 113: Tu sĩ yêu tà

"Cẩn thận đơn hỏa!"
Phong Tri Du biến hẳn sắc mặt, quát to.
Tiếng y quát mới vang lên, hồng sắc hỏa diễm ngưng kết như dịch thể từ yêu đơn Song đầu khuyển phun ra rực lên.
Lão giả gầy khô và tu sĩ mắt gà chọi không kịp thu lại ngân sắc long đầu quải trượng cùng hắc sắc liêm đao, chạm vào ngọn lửa liền tan chảy như tuyết gặp ánh nắng.
Thấy tình cảnh đó, tu sĩ mắt gà chọi vừa mới đắc ý đã nhợt nhạt mặt mày.
Ngụy Tác thoáng biến sắc, không phát ra ngân sắc tiểu ấn mà nhanh chóng tri thiển một đạo pháp quyết.
Đá núi trước mặt tu sĩ mắt gà chọi cuồn cuộn, hình thành một thạch cự nhân lớn cỡ ba, bốn người bình thường.
Nhưng thạch cự nhân cơ hồ bị đơn hỏa phun ra biến thành hỏa hồng nham tương trong tích tắc, tu sĩ mắt gà chọi ở phía sau không kịp tránh, lập tức bị đơn hỏa nhấn chìm, chỉ kịp kêu lên thê thảm, rồi tan thành tro.Trí thông minh của Song đầu khuyển tựa hồ cực cao, hậm hực quang về phía tu sĩ mắt gà chọi nãy giờ chăm chăm tấn công cái đầu bên phải của nó, yêu đơn lại phun ra đối phó với y.
Ngũ cấp cao giai yêu thú như nó, yêu đơn tế xuất ra, không cần tự phát nổ để giết địch như yêu thú tứ cấp trung giai trở lên, đơn hỏa này là chân nguyên trong yêu đơn, là nguyên khí tinh hoa, một ngụm đơn hỏa tốn của nó mấy năm, thậm chí mười mấy năm tu luyện.
Ngụy Tác cũng có tu vi Chu thiên cảnh, phản ứng nhanh hơn tu sĩ Thần hải cảnh nhiều, nhưng gã nhận ra Song đầu khuyển định giết tu sĩ mắt gà chọi, vội phát ra thuật pháp nhưng không kịp.
Tu sĩ lùn mập và nam tử cơ bắp liều mạng chạy dạt ra hai bên, thấy tu sĩ mắt gà chọi hóa thành tro tàn thì ai cũng mặt mày xám xịt, không kịp lêu lên nữa.
"Các vị, đến gần Lý huynh, hỏa thuẫn của họ có sức phòng ngự nhất định với đơn hỏa!" Phong Tri Du thi triển hoàng ngọc như ý giám thêm một đòn vào cái đầu bầy nhầy máu thịt của Song đầu khuyển rồi kêu to.
"Đúng rồi, lửa với lửa, lửa không sợ bị lửa thiêu." Những người khác, kể cả cẩm y đại hán họ Chu bị dọa chết khiếp cũng như tỉnh mộng, vội đến bên Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi.
"Chà!" Ngụy Tác kêu thầm, tuy Phong Tri Du nói không sai nhưng như vậy gã cùng Hàn Vi Vi sẽ biến thành lá chắn cho cả nhóm.
Vù một tiếng, Hàn Vi Vi nhanh nhẹn dùng một tấm Hỏa thuẫn bảo phù mà Ngụy Tác lấy được của tu sĩ mặt ngựa thân rồi cho nàng ta, kích phát hỏa thuẫn trước mặt cả hai.
Nhưng tất cả lại biến sắc vì cái đầu bên phải của Song đầu khuyển há rộng phun ra một viên lôi hệ nội đơn điện quang liễu nhiễu.
Nếu ánh chớp của lôi đơn phóng ra cũng như Kim Xà lôi quyết của Ngụy Tác thì pháp thuẫn che chắn trước mặt không có tác dụng, chỉ có phòng ngự kiểu linh quang quang tráo mới đón đỡ được.
Ngụy Tác hoàn toàn từ bỏ tiến công, không yên lòng móc ra một tấm nhị giai Kim quang phù, hình thành thêm một lóp kim sắc linh quang quang tráo thì vù một tiếng, một cái chuông đồng màu tím từ tay Phong Tri Du vút ra, lớn vụt lên trong tích tắc, chụp gọn Song đầu khuyển.
Hai viên yêu đơn lớn cỡ trứng ngỗng mất khống chế, dừng lại trên không quay tít.
Lão giả gầy khô vừa mừng vừa kinh hãi.
"Tử khí chung chỉ dùng Tử đồng tinh luyện chế thành, không chống chọi được lâu. Các vị mau công kích hai viên yêu đơn, tiêu hao nguyên khí của nó, không thì nó thoát khốn, xuất hiện thêm một con Song đầu khuyển, chúng ta càng khó đối phó."
Phong Tri Du vừa quát xong, sắc mặt bọn lão giả gầy khô càng khó coi, cùng thi triển pháp khí cùng thuật pháp liên tục tấn công hai viên yêu đơn trên không trung.
Chỉ trong tích tắc, bề ngoài Tử đồng chung chụp lên Song đầu khuyển liên tục lồi ra lõm vào, tung lên ong ong.
Băng hỏa lưỡng trọng thiên, sau đợt tấn công như mưa bấc, băng long của Hàn Vi Vi có tác động lớn nhất với hai viên yêu đơn, hỏa đơn không còn phát ra đơn hỏa nhưng bề ngoài nóng không kém gì, pháp khí đánh trúng là bị thiêu chảy tan, ngay cả lôi đơn cũng vậy, pháp khí đánh trúng là bị tan bớt linh khí. Băng long Hàn Vi Vi lao tới, hỏa đơn kêu tanh tách, hồng quang ảm đạm hẳn.
Bọn tu sĩ gầy khô không ngốc, thấy cảnh tượng đó thì móc ra các loại băng hệ pháp phù, liên tục kích phát.
Chỉ trong tích tắc, Tử đồng chung chụp lên Song đầu khuyển lồi lõm không còn thành hình dạng gì, nổ vang như lụa xé rồi vỡ làm mấy mảnh. Song đầu khuyển phá được pháp khí xông ra.
Vù vù, Song đầu khuyển thoát khỏi cái chuông, thu hồi hai viên yêu đơn, đoạn cắm đầu bỏ chạy.
"Lưu sa phù!"
Ngụy Tác phản ứng cực nhanh, kích phát một tấm pháp phù vàng sậm, chỗ Song đầu khuyển đáp xuống đột nhiên biến thành bãi cát, nó lập tức lún xuống.
"Không hổ là tu sĩ Chu thiên cảnh!" Phản ứng và phán đoán của gã khiến bọn lão giả gầy khô ánh lên thần sắc kính nể.
"Pháp khí của tại hạ cần thời gian kích phát nhất định, giúp tại hạ cầm chân Song đầu khuyển!" Phong Tri Du quay lại bảo Ngụy Tác, đồng thời móc nhanh ra một tấm tinh kim cổ kính màu đồng xanh, dồn chân nguyên vào.
Vừa thấy tấm gương cổ có vết nứt như mạng nhện đó, Ngụy Tác biết ngay là mảnh vỡ pháp bảo uy lực bất phàm, nhưng đã bị phá tổn nên khi kích phát mới cần thời gian.
Không hề do dự, gật đầu với Hàn Vi Vi xong, vù một tiếng vang vọng, Ngụy Tác trực tiếp kích phát Âm mị nhận.
Với tu vi của gã hiện tại ít nhất có thể kích phát Âm mị nhận ba đến bốn lần, hơn nữa con bài tẩy của gã là linh giai hắc sắc tiểu tiễn, cùng mũi nhọn có thể ẩn hình mới luyện chế thành cực kỳ âm hiểm, lấy Âm mị nhận ra cũng không phải lộ tẩy.
"Linh giai pháp bảo!"
Thanh thế của Âm mị nhận lúc kích phát ra, trừ Hàn Vi Vi, tất cả mọi người, kể cả Phong Tri Du đều hơi biến sắc.
"Bốp!" Cái đầu bên trái của Song đầu khuyển vốn đã máu thịt bầy nhầy bị Âm mị nhận khoét thủng tiếp một lỗ, Song đầu khuyển lăn lộn đau đớn dị thường trên nền cát.
"Lai liễu!"
Cùng với tiếng tru khiến người ta sởn gai ốc, ngũ cấp cao giai yêu thú Song đầu khuyển sau cùng cũng hiện ra trước mắt tất cả.
"Đi!"
Phong Tri Du thần sắc ngưng trọng hô khẽ, tinh kim cổ kính bắn ra lục sắc quang trụ như nắm tay, ngưng thành lục sắc phi nhận trong tích tắc, chém vào cái đầu bên phải còn nguyên lành của Song đầu khuyển nằm trên bãi cát.
"Kích phát tuy chậm nhưng quả nhiên có uy lực linh khí." Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi đều thấy cái đầu bên phải Song đầu khuyển gục xuống, cổ gần như bị cắt một nửa.
Máu Song đầu khuyển chảy ra lúc này cơ hồ biến thành màu lục nhạt, tuy chưa chết nhưng không chống nổi chất độc trong pháp khí của tu sĩ họ Chu, không còn sức phản kháng nữa.
Tình cảnh này khiến con Song đầu khuyển vừa đến điên cuồng gầm vang, một viên hỏa đơn và lôi đơn lại được phun ra. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Cùng lúc, hai cái đầu của Song đầu khuyển hơi ngửa lên, tỏ vẻ do dự.
Ngụy Tác và Phong Tri Du, hai tu sĩ Chu thiên cảnh đều giật mình, cùng nhìn lên thinh không.
Trên không trung, ở độ cao gần bốn mươi trượng, một nam tử trẻ tuổi mặc lục sắc pháp y quang hoa liễu nhiễu, giậm trên một lưỡi dao lớn lao tới. Lưỡi dao đỏ rực như rỉ máu, còn cả huyết khí vấn vít chung quanh, người ta nhìn vào là lạnh mình.
Dung mạo nam tử trẻ tuổi này cực kỳ đẹp đẽ, chính vì thế tạo cho người ta cảm giác âm nhu yêu dị khó nói thành lời.
Tay phải y còn cầm một chuỗi bạch sắc niệm châu, tỏ vẻ đầy hứng thú nhìn hai con Song đầu khuyển ở bên dưới.
Vừa thấy tu sĩ yêu dị đột nhiên xuất hiện này, Ngụy Tác chợt thắt lòng lại, "tu sĩ Chu thiên cảnh lưỡng trọng!"
Nam tử trẻ tuổi quá đẹp đẽ, đến mức thập phần yêu dị này lại là tu sĩ Chu thiên cảnh lưỡng trọng, hơn nữa còn đạt đỉnh của lưỡng trọng, sắp đột phá đến tam trọng!
Con Song đầu khuyển còn đứng dưới đất cũng đi đến quyết định, thu hồi hai viên yêu đơn, bỏ lại đồng bạn thoi thóp, cắm đầu chạy mất.
Nụ cười thoáng hiện trên mặt nam tử trẻ tuổi đứng trên huyết nhận ở trên không.
Một đạo ngân sắc pháp phù được y kích phát trong tích tắc, quang mang chụp xuống, trong vòng trăm trượng quanh đó như biến thành nhà tù, con Song đầu khuyển chạy loạn xạ như ruồi nhặng.
"Tam giai Mê thần phù!"
Phong Tri Du cũng nhận ra tu vi của tu sĩ kia, khẽ nói ra tên tấm pháp phù, nam tử trẻ tuổi có phần yêu dị đó chợt xua tay như không có chuyện gì: "Ta lấy hai con Song đầu khuyển này, các ngươi đi đi."
"Tiền bối!" Sắc mặt Phong Tri Du lạnh buốt, "Hai con Song đầu khuyển nay dù tiền bối không đến, bọn tại hạ cũng đối phó được. Bọn tại hạ đã trọng thương một con, tiền bối vừa đến đã bảo bọn tại hạ đi, hình như không ổn."
"Đúng, có nhầm không đấy!" Ngụy Tác tắt tiếng vì, nam tử cơ bắp tứ chi phát triển, đầu óc giản đơn cũng kêu to, "Các hạ tưởng hai tu sĩ Chu thiên cảnh ở đây là hàng giả hả.

Chương 114: Đa bảo nam!

Nam tử trẻ tuổi trên không mỉm cười thản nhiên, "Nếu các ngươi kiên quyết lấy hai con Song đầu khuyển này, ta không ngại gì giết thêm hai kẻ nữa. Đằng nào thứ trên mình các ngươi cũng có giá trị hơn chúng."
"Tiền bối tuy là tu sĩ Chu thiên cảnh lưỡng trọng, nhưng nói năng không nên tuyệt tình như thế." Nghe thấy nam tử yêu dị nói vậy, Phong Tri Du cũng lạnh sắc mặt, ngữ khí cực kỳ không lành, "Lẽ nào các hạ cho rằng có thể chống nổi ngần này ngươi vây công?"
Trong lúc nói, Ngụy Tác thấy Phong Tri Du đã lấy hoàng sắc như ý lấp lánh ảo quang linh diệu ra.
Ngụy Tác đưa mắt ra hiệu cho Hàn Vi Vi, cực kỳ nhanh trí lấy Phệ linh thuẫn lấp lánh bạch sắc lân hỏa ra, đoạn nhăn nhó lấy đại đao của Lưu Tam Pháo khỏi nạp bảo nang. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Tu sĩ Chu thiên cảnh lưỡng trọng bình thường khẳng định không thể đối phó ngần ấy người, nhưng nam tử trẻ yêu dị này cực kỳ tự tin khiến Ngụy Tác chỉ muốn cho y một trận cũng e dè, sợ bị đối phương dùng pháp bảo lợi hại hạ gục.
"Ta cho các ngươi cơ hội lựa chọn sau cùng." Nam tử trẻ tuổi lạnh giọng coi thường: "Hoặc cút ngay hoặc bị ta giết chết."
"Không thể thương lượng nữa thì còn nói làm gì." Phong Tri Du cũng cười lạnh, trực tiếp kích phát hoàng sắc như ý, chêm vào một câu, "Đằng nào tất cả cũng không biết nhau, cùng là tán tu, giết ngươi rồi thì ai biết được."
Phong Tri Du nói câu này có ý nhắc nhở Ngụy Tác, sợ gã e dè nam tử trẻ tuổi có bối cảnh, không dám động thủ, riêng y và lão giả gầy khô đối phó với tu sĩ Chu thiên cảnh lưỡng trọng này không dám chắc thắng.
Ngụy Tác cũng lén lấy hắc sắc tiểu tiễn ra.Gã cùng Hàn Vi Vi không biết đối phương, mới mở miệng ra là định giết sạch bọn gã để diệt khẩu, khẳng định y cũng không phải hạng tốt lành gì, với người như thế, Ngụy Tác không cần e dè.
Thấy Phong Tri Du kích phát hoàng sắc như ý, một hóa thành hai, hai hóa bốn, càng lúc càng nhiều, nhưng nam tử trẻ tuổi không hề có động tĩnh gì.
Cùng lúc, hoàng bào tu sĩ đứng sau lưng Phong Tri Du, có tu vi thấp nhất đột nhiên lấy ra pháp khí cong cong như chủy thủ, giáng vào cổ y.
Pháp y của Phong Tri Du thoạt trông cũng thấy là có uy năng phòng ngự không tệ, chủy thủ của hoàng bào tu sĩ thậm chí chưa đạt bán linh giai, nhưng tấm pháy này không thể bảo vệ được cổ y, ở cự ly gần thế này, Phong Tri Du chỉ kịp ngoẹo cổ, rìa bên trái cổ phun máu ào ạt, xuất hiện một vết thương nặng.
Hoàng sắc như ý kích phát được một nửa mất đi chân nguyên tiếp ứng, rớt ngay xuống đất.
Phong Tri Du bịt vết thương, tuy chưa đến nỗi mất mạng nhưng không thể tiếp tục xuất thủ.
"Quách Tử Kỳ, ngươi!"
Lão giả gầy khô gầm lên không dám tin, một đạo thanh quang xẹt ra, xuyên thủng ngực hoàng bào tu sĩ, hất y ngã ngửa.
Có điều hoàng bào tu sĩ vẫn như cương thi, mặt ngẩn ra si si ngốc ngốc.
"Mê hồn thuật pháp!"
Tất cả những ai nhìn thấy cảnh đó đều lợt lạt mặt mày.
"Để ta!" Hàn Vi Vi vẩy tay, lấy ra một lọ thuốc, đổ hết dược dịch lên vết thương của Phong Tri Du, vết thương nhanh chóng ngừng chảy máu, nhưng vì mất máu quá nhiều nên không nói thành lời được, ngồi phệt xuống, miễn cưỡng lấy ra một viên đơn dược, nhét vào miệng điều tức.
"À?" Thấy Hàn Vi Vi nhanh chóng cầm máu cho Phong Tri Du, tu sĩ trẻ tuổi ở trên không hơi kinh ngạc.
"Đừng nhìn vào mắt y!"
Chạm vào ánh mắt tu sĩ trẻ tuổi, Ngụy Tác chỉ thấy ánh lên lục quang, gã có cảm giác váng đầu hoa mắt, cẩm y đại hán đứng gần đó cũng trở nên si ngốc. Ngụy Tác gầm to, cẩm y đại mới tỉnh lại, mặt mày nhợt nhạt lau mồ hôi lạnh.
"Hai tu sĩ Chu thiên cảnh? Hiện tại chỉ còn một mà thôi." Tu sĩ trẻ tuổi mỉm cười âm nhu, hàm răng ánh lên hàn quang như độc xà.
Tiếp đó, tu sĩ trẻ tuổi thong thả điều khiển huyết nhận dài cả trượng, bay lên độ cao hơn hai mươi trượng.
Độ cao năm, sáu chục trượng này vượt khỏi phạm vi thần thức của Ngụy Tác có thể phán đoán chuẩn xác.
Gã còn đang nhăn nhó tính xem nên dùng phương pháp gì đối phó thì tu sĩ trẻ tuổi lai kích phát chuỗi bạch sắc niệm châu vẫn cầm trên tay.
Mười hai viên bạch sắc niệm châu tỏa ra, bạch quang liễu nhiễu, biến thành mười hai bạch cốt khô lâu võ sĩ cao hơn người thật, tay cầm bạch cốt đại đao.
"Xoạt!"
Linh giai hắc sắc tiểu tiễn trong tay gã được kích phát cực kỳ dứt khoát.
Khí tức của khô lâu võ sĩ bạch khí liễu nhiễu còn cao hơn gã nửa cái đầu phát ra khiến gã không dễ chịu tí nào, khi không thể trực tiếp đối phó đối thủ, gã quyết định hủy pháp khí của đối thủ rồi tính.
Hắc quang sáng lên trong tay gã, đánh tan cả thuẫ bài và cánh tay cầm của một bạch cốt khô lâu võ sĩ đang lao vào Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi.
"Linh giai pháp bảo! Lão đại, lợi hại thật!" Cẩm y đại hán họ Chu không rõ từ khi nào đã đến sát Ngụy Tác, rõ ràng có ý nương nhờ.
Có điều sắc mặt Ngụy Tác càng lúc càng khó coi.
Trung niên văn sĩ phát ra bạch sắc quang tráo, tích tắc sau đã bị hai bạch cốt khô lâu võ sĩ chém tan, tráng hán mặc giáp da đen tế xuất hai tấm Huyền thiết thuẫn cũng bị hai bạch cốt khô lâu võ sĩ chém nứt nhiều vết.
Uy lực bạch cốt đại đao và bạch sắc thuẫn bài của bạch cốt khô lâu võ sĩ đều là bán linh giai, mỗi bạch cốt khô lâu tương đương với một pháp khí bán linh giai!
Bạch cốt khô lâu đó phát ra rồi thì không cần khống chế, coi như có mười hai tu sĩ đồng thời thi triển pháp khí tiến công bán linh giai.
Chả trách tu sĩ trẻ tuổi yêu dị này lớn lối như vậy, mở miệng là định giết tất cả.
"Dám hủy pháp khí của ta! Được lắm! Ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!"
Thấy Ngụy Tác xuất thủ là đánh tan một bạch cốt khô lâu võ sĩ, nam tử trẻ tuổi trên không to vẻ xót ruột, gầm lên.
Ngụy Tác ngó lơ y, vù một tiếng, lại phát ra hắc sắc tiểu tiễn, hắc quang lướt qua, đánh tan nát một bạch sắc khô lâu đầu.
Nam tử trẻ tuổi giận suýt xì khói, huyết nhận trầm xuống, hạ thêm hơn mười trượng, hai tay xoay vòng phát ra một đạo thuật pháp.
"Vù, vù, vù, vù!"
Sau tiếng nổ, mặt đất rung rinh như địa chấn, quanh chỗ chúng nhân đứng nhô lên những mũi xương nhọn cao như than người, bạch quang lấp lánh.
Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi, và cả tu sĩ họ Chu được thanh sắc quang tráo bao phủ, năm sáu mũi đán họn từ dưới đất đâm lên nhưng chỉ khiến quang tráo nứt nẻ, bọn gã lắc lư, đứng cũng không vững.
Phong Tri Du thụ thương nặng và tu sĩ lùn mập trông không có vẻ gì nổi bật, và cả hắc giáp tráng hán sử dụng hai tấm Huyền thiết thuẫn may mắn hơn, nơi đứng không có mũi xương đâm lên.
Nam tử cơ bắp bị một mũi nhọn đâm sát trước mũi, suýt chút nữa là đâm rớt mũi y, mắt cũng thiếu chút nữa đỏ lên vì hoảng hốt.
Lão giả gầy khô và trung niên văn sĩ và tu sĩ bị Song đầu khuyển đả hương lúc trước vẫn ngồi dưới đất liệu thương lại không may mắn thế, cả ba vừa kịp tỏ ra kinh hãi thì bị mũi nhọn đâm xuyên từ dưới lên.
Ba tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng, trực tiếp bị thuật pháp phạm vi rộng của tu sĩ Chu thiên cảnh lưỡng trọng diệt gọn!
Chát! Ngụy Tác mặt mũi âm trầm hủy tiếp một bạch sắc khô lâu võ sĩ.
Phát ra đạo thuật pháp đó, chân nguyên của tu sĩ trẻ tuổi tựa hồ tiêu hao rất nhiều, nuốt hai viên Hồi khí đơn xong thì lại bay lên, vượt ngoài phạm vi Ngụy Tác có thể công kích chuẩn xác.
"Được lắm, linh giai pháp bảo của ngươi hủy ba viên bạch cốt pháp châu của ta, giết ngươi rồi lấy được vật đó, ta cũng không thiệt thòi gì."
Tu sĩ trẻ tuổi cười lạnh đưa tay chụp, chín viên pháp châu đều biến trở lại thành bạch sắc niệm châu, bay về tay y, chỉ có khô lâu bị Ngụy Tác đánh nát một nửa cứ quay tít dưới đất. Đồng thời, lục quang khô lâu đầu hung ác lại từ tay tu sĩ trẻ tuổi lao ra.
Ầm một tiếng, cùng lúc đánh bay Huyền thiết thuẫn và công phá thanh sắc quang tráo bên ngoài bọn Ngụy Tác, ngay cả tu sĩ lùn mập cũng bị lục sắc lưu quang của y đánh trúng, kêu lên thê thảm nằm bất động.
Nam tử cơ bắp và hắc giáp tu sĩ mặt mũi nhợt nhạt đến gần Ngụy Tác.
Ngụy Tác cũng tụ lại gần Phong Tri Du, bảo vệ cho y vốn đã trọng thương.
"Lý huynh, cầm lấy này. Tấm phù này có thể kéo y lọt vào phạm vi công kích của huynh." Phong Tri Du thoáng tỏ vẻ cảm động, ngừng luyện hóa đơn dược liệu thương, lấy ra một tấm ngân sắc phù lục đưa cho Ngụy Tác.
"Nhị giai Chân từ phù!"
Ngụy Tác tức thì vui mừng hớn hở, không nói câu nào kích phát tấm pháp phù.
Ngân quang lóe lên, tu sĩ trẻ tuổi và huyết nhận dưới chân đồng thời trầm xuống, hạ xuống độ cao hơn ba mươi trượng.
Băng long của Hàn Vi Vi và hắc sắc tiểu tiễn của Ngụy Tác lao về phía tu sĩ trẻ tuổi yêu dị.
Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi đồng thời rủa thầm, một tấm thuẫn hình vuông có vô số phù văn tổ thành hình đầu hổ, hiện lên trước mặt tu sĩ trẻ tuổi chặn lại đòn tấn công của gã cùng Hàn Vi Vi.
Pháp thuẫn này là linh giai phòng ngự pháp thuẫn!
Tu sĩ trẻ tuổi yêu dị này tựa hồ còn có nhiều pháp bảo, pháp khí lợi hại hơn cả Ngụy Tác

Chương 115: Tu sĩ mến tài nhau

Ngụy Tác tỏ vẻ cực kỳ sợ hãi, ngầm lấy ẩn hình pháp khí luyện chế từ mũi nhọn của Phệ tâm trùng trưởng lão ra.
Tuy gã không dám sử dụng pháp khí này trước mặt đông người nhưng tựa hồ chỉ có pháp bảo này hữu dụng. Không thì khi nhị giai Chân từ phù hết hiệu lực, tu sĩ trẻ tuổi sẽ lại quay về độ cao năm, sáu chục trượng.
Trừ phi Ngụy Tác bỏ mặc sống chết của bọn Phong Tri Du, dùng bạch ngọc hạc đằng không giao thủ với y, bằng không đừng nói y có một tấm linh giai phòng ngự pháp thuẫn, dù không có mà y chi cần kéo giãn cự ly thì bọn gã cũng không cấu thành được uy hiếp. Tu sĩ Chu thiên cảnh lưỡng trọng như y, dù sử dụng thuật pháp thì cũng đủ diệt được phòng ngự pháp thuẫn của bọn gã.
Nhưng cùng lúc xảy ra một việc không ngờ.
Tu sĩ lùn mập ban nãy bị lục quang hất bay, trông có vẻ đã mất mạng lại đột nhiên vùng dậy rất nhanh, vung tay phát ra một pháp khí như tấm lưới xám xịt, trùm lên tu sĩ trẻ tuổi ở trên không.
Giả chết?
Ngụy Tác há hốc miệng vì tu sĩ lùn mập đó đột nhiên "chết rồi sống lại", tu sĩ trẻ tuổi trên không tuy cũng cả kinh, bất quá không hề cuống lên trước tấm lưới xám xịt đó. Y vung tay phát ra lục quang, định đánh tan nát pháp khí của đối thủ.Lục quang vút tới, tấm lưới đánh cá không hề rách mảy may, trùm lên tu sĩ trẻ tuổi đang tỏ ra không tin được, trói chặt y lại.
"Đánh đi! Đợi gì nữa, đánh chết rồi chia đồ trên mình y! Pháp thuẫn của y tuy là linh giai, nhưng chỉ chặn được trước mặt, không ngăn được thuật pháp bao trùm." Trói chặt cưng tu sĩ trẻ tuổi yêu dị đó, tu sĩ lùn mập kêu to, nhanh nhẹn phát ra ngọn lửa khiến đối phương kêu thảm thiết.
"Chà!"
Ngụy Tác lần này cực kỳ bội phục tu sĩ lùn mập, mới dùng Vọng khí thuật thì phát hiện đối phương cũng là tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng.
Dáng vẻ y cực kỳ lanh lợi, đâu còn chút nào ngốc ngếch như trước.
Rõ ràng lúc trước y rắn giả làm lươn, giả chết như Ngụy Tác đã đành, lại có thể ém được một bậc tu vi, quả thật thủ đoạn giả đò quá siêu việt.
Bọn Phong Tri Du cũng tròn mắt, hiển nhiên họ cũng không rõ y lại là tu sĩ Chu thiên cảnh.
Quan trọng nhất là tấm lưới của tu sĩ lùn mập đã được che giấu, cố ý khiến người khác không nhận ra phẩm cấp. Vì điểm này mà Ngụy Tác rất mến tài tu sĩ lùn mập trông có vẻ cực kỳ nhăn nhở đó.
Lau mồ hôi xong, Ngụy Tác lại phát ra một tấm điện võng, chụp xuống tu sĩ trẻ tuổi.
Những người khác cũng kịp phản ứng, mặc kệ có biết thuật pháp công kích đánh hội đồng hay không, đều nhắm vào tu sĩ trẻ tuổi. Chỉ cần phá được pháp thuẫn trước mặt y, kiều gì cũng sẽ đánh trúng người.
"Các ngươi chết chắc rồi! Có biết ta là ai không?"
"Các ngươi mà dám giết ta, tất cả sẽ không ai thoát được!"
Bị tấm lưới ít nhất cũng là bán linh giai trở lên trói cho bất động, nhưng hiệu quả phòng ngự của pháp y mà tu sĩ trẻ tuổi mặc cực kỳ kinh nhân, dù bị các loại quang hoa giáng trúng, không khống chế nổi pháp thuẫn và phi độn pháp bảo, rớt phịch từ trên không xuống, thét lên thêm thảm.
"Đợi đã, nghe xem y là ai."
Cả Ngụy Tác và tu sĩ lùn mập nhăn nhở cùng kêu to.
Vạn nhất tu sĩ trẻ tuổi này có hậu đài đặc biệt lợi hại, ví như có sư phụ Kim đơn cảnh chẳng hạn, họ giết y rồi sẽ bị tu sĩ biến thái như thế tra ra, chưa biết chừng sẽ bị phiền hà không nhỏ.
Nghe thấy Ngụy Tác và tu sĩ lùn mập kêu to, người cùng phe liền dừng tay, tu sĩ trẻ tuổi đã bị đánh đến mức cha mẹ cũng không nhận ra được, khẳng định không còn giở được trò gì.
Nhưng khi gã đang muốn nghe tu sĩ trẻ tuổi nói ra lai lịch thì y chợt ré lên chói tai rồi bất động, mặt xanh lè, chết bất đắc kỳ tử.
Đại hán họ Chu đầu óc không linh hoạt lắm, có vẻ nhăn nhó đứng sau lưng tu sĩ trẻ tuổi nói: "Đại ca, các vị cảnh tỉnh hơi muộn, tiểu đệ dừng tay không kịp."
Ban nãy y còn chết sống gì cũng ở tiệt cạnh Ngụy Tác, giờ lại chạy cực nhanh, vòng ra sau lưng tu sĩ trẻ tuổi, dùng pháp khí kịch độc hình đinh ba cho đối phương một đòn đến nơi đến chốn vào mông. Nguồn: http://truyenfull.vn
"..." Ngụy Tác không tiêu hóa nổi y, vòng tay nói với tu sĩ lùn mập cũng đang tắt tiếng đứng bên, "Vị huynh đệ này xưng hô thế này, chiêu vừa nãy thật tuyệt quá, bội phục bội phục."
"Tại hạ họ Trương." Tu sĩ lùn mập cười hắc hắc, "Khách khí, khách khí."
"Đại ca, tiểu đệ không cố ý." Cẩm y đại hán họ Chu lại nói, "Có nên lục tìm không, chưa biết chừng phát hiện được y là ai."
"Muốn lục lọi thì giết Song đầu khuyển đã chứ." Tu sĩ lùn mập bảo, "Nếu mỗ đoán không sai, Mê thần phù của chỉ đếm đến mười nữa là hết hiệu lực."
"A?" Cẩm y đại hán phản ứng không chậm tí nào, chạy ngay về cạnh Ngụy Tác ra điều muốn nhờ bóng quan lớn.
Ngụy Tác tắt tiếng, không dám nương tay. Thừa cơ Song đầu khuyển còn bị Mê thần phù khiến cho chạy lung tung, gã trực tiếp kích phát hắc sắc tiểu tiễn, cái đầu bên trái của Song đầu khuyển bị thủng một lỗ.
Song đầu khuyển đột nhiên thoát khỏi hiệu lực nhiễu loạn thần thức của Mê thần phù, nhìn rõ tình hình.
Nhưng nó không kịp phản ứng gì, cải đầu còn nguyên lành mới phun ra lôi đơn, thì thuật pháp và pháp khí của mọi tu sĩ có mặt đều đánh vào cái đầu còn nguyên của nó.
Không kịp kêu lên một tiếng, cái đầu nguyên lành này thiếu chút nữa bị đánh nát.
"Đại ca, hiện tại có ba tu sĩ Chu thiên cảnh, chia thế nào đây?" Song đầu khuyển vừa gục xuống, đại hán họ Chu bị Ngụy Tác dùng bảy mươi linh thạch thuê đứt lại nghĩ đến vấn đề chia chác, nói to.
"Các hạ định chia thế nào?" Tu sĩ lùn mập cười hắc hắc, cóc ý muốn trêu đại hán đầu có đơn giản này nên bảo, "Các hạ nói xem nên chia thế nào? Bọn mỗ nghe theo hết?"
"Thật hả?" Cẩm y tu sĩ họ Chu sáng mắt, "Nếu nghe theo ta, hai con Song đầu khuyển này sẽ thuộc hết về đại ca."
"Ha ha!" Hàn Vi Vi bật cười. Ngụy Tác nuốt nước bọt, tiểu đệ từ trên trời rơi xuống này cũng biết nghĩ đến gã lắm.
Tu sĩ lùn mập tắt tiếng, không ngờ tu sĩ họ Chu này thật thà như vậy, tưởng rằng y nói thật.
"Các hạ thấy thế nào?" Tu sĩ lùn mập tự xưng họ Trương ngó lơ đối phương, quay lại hỏi người cùng nhóm, Phong Tri Du.
"Trương Châu Dự, các hạ ẩn tàng tốt quá." Phong Tri Du không gặp nguy hiểm về tính mạng, cười nhăn nhó, "Hợp tác hai lần mà vẫn không biết các hạ là tu sĩ Chu thiên cảnh."
"Có lúc tu sĩ Chu thiên cảnh và tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng không khác gì nhau, bị đánh lén cũng chết hết." Tu sĩ lùn mập tên Trương Châu Dự cười ha hả, "An toàn là đệ nhất, an toàn là đệ nhất."
"Giết được y, các hạ và Lý huynh có công lớn nhất." Phong Tri Du cười nhăn nhó, nhưng không nói sag chuyện khác mà nói về viêc chia chác, "Nếu không có hai vị, e rằng bọn tại hạ khó lòng thoát chết. Nếu để tại hạ chia thì hai con Song đầu khuyển này mỗi người một con. Bọn Trần huynh cũng là tán tu như bọn tại hạ, không có con cháu gì, thứ trên mình họ và thứ trên mình tên này, chúng ta chia đều theo linh thạch, được không?"
Ngụy Tác gật đầu biểu thị không có ý kiến, dù gì mục đích của gã cũng là Song đầu khuyển, tuy biết có thành viên của đội tán tu chết đi, tu đạo giới có thói quen phân chia những gì người này sở hữu vì không thể để linh thạch và pháp khí bồi táng, nhưng việc này vẫn khiến Ngụy Tác thấy nặng nề, không tiện nói đến nhiều.
"Được." Toán tu sĩ Lạc Nguyệt thành tuy không quen thuộc nhau, chỉ hợp tác vài lần cũng phần nào tin tưởng nhau. Hơn nữa nêu không có tu sĩ lùn mập yếu giở trò rắn giả làm lươn thì vị tất giết được tu sĩ trẻ tuổi yêu dị, nhưng phe mình chết ngần này người, y cũng không vui vẻ gì dù giết được cường địch, chỉ gật đầu, móc ra nạp bảo nang thu lấy thi thể một con Song đầu khuyển rồi đi về phía tu sĩ trẻ tuổi sắc mặt xanh lè vì trúng độc, "Các vị kiểm tra xem họ có gì không, mỗ và Lý huynh kiểm tả tên này."
Ngụy Tác gật đầu, cùng Hàn Vi Vi bước lên.
Tu sĩ lùn mập Trương Châu Dự thân thủ cực kỳ linh hoạt, cơ hồ thò tay lần một chút là lấy được một cái nạp bảo nang trên mình tu sĩ trẻ tuổi.
Nạp bảo nang này màu tím, có thêu phù văn hình hoa cực kỳ đẹp đẽ, chỉ qua chất liệu và ánh sáng cũng thấy cao hơn hoàng sắc nạp bảo nang của Ngụy Tác.
Tu sĩ lùn mập nhìn kỹ, dồn chân nguyên vào nạp bảo nang với vẻ mong đợi.
Chân nguyên dồn vào, nạp bảo nang không hiện rõ mọi thứ ở trong mà thò ra một tấm ngọc phù xanh biếc rồi nổ tung trước mắt tất cả.
"Lần này thảm rồi!"
Tu sĩ lùn mập Trương Châu Dự mặt mày xám xịt kêu lên thê thảm, mặc lệ nạp bảo nang, nhặt linh giai pháp thuẫn trước mặt tu sĩ trẻ tuổi, nhìn xong thì hai chân run cầm cập, kêu to, "Xong rồi."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau