THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1101 - Chương 1105

Chương 1101: Trận chiến thứ hai

Mưa tuyết bao trùm thiên địa.
Tuyết rơi dày đặc, từ bầu trời xám xịt trút xuống băng nguyên.
Mưa tuyết thường thấy trong man hoang hoang nguyên cách rìa Tịch Hàn đại lục hai, ba vạn dặm.
Tịch Hàn đại lục địa khí hậu cực lạnh, có nhiều băng xuyên từ tuyên cổ đến giờ không tan, man hoang hoang nguyên của Vân Linh đại lục, Lưu Hỏa đại lục nối với Tịch Hàn đại lục đầu đầy thủy khí, có nhiều Hoang cổ lưu vực tồn tại, thủy khí gặp lạnh là đông lại, tạo thành tuyết rơi ngập trời.
Trên một băng hà, hắc ảnh như con chim lao đi, mỗi một lần tung mình là mấy trăm trượng, nhiệt khí khiến tuyết đọng trong vòng mười mấy trượng tan đi, lớp băng trên sông cũng nứt ra, thoáng sau băng tuyết đã tan đó bị bão tuyết nuốt chửng.
Bóng đen là Ngụy Tác quay lại Tịch Hàn đại lục.
Gã từ tây bắc hướng sang phía nam, không ngừng đi sáu, bảy vạn dặm tại man hoang hoang nguyên.Gã thi triển Động Hư bộ pháp bình thường, nhưng để tránh các đại năng vây giết nên mỗi lần thi triển đi gần vạn dặm lại dùng nhục thân đi thêm hai, ba nghìn dặm, đồng thời dùng Đại thành khi thiên kinh hóa ra phân thân, hòng đánh lừa những kẻ truy đuổi.
Hiện tại không rõ Linh Lung Thiên cùng bọn Cơ Nhã bị thu vào Đại chư thiên tạo hóa bình bao nhiêu ngày, gã không biết tu đạo giới thế nào.
Trời tối dần, đã sắp hoàng hôn.
Gã đi được hai, ba trăm dặm, vào một rừng tùng đầy băng tuyết thì dừng lại nhìn lên mé trái.
Ngoài xa ánh lên kim quang.
Kim quang không lớn hơn đom đóm bao nhiêu, trong bão tuyết thế này thì thần huyền đại năng khác khó nhìn thấy nhưng kim quang khóa chặt phương vị của gã, đang lao tới. Kim quang tạo cho gã cảm giác cực kỳ hung hiểm.
Không hề do dự, Ngụy Tác liên tục phát động Động Hư bộ pháp vượt hư không, thoáng sau đã cắt đuôi kim quang.
Đi được vài bước là gã sững lại, nhắm hướng khác thi triển Động Hư bộ pháp, vượt hư không. Nhưng chưa đầy vạn dặm, Ngụy Tác chợt biến sắc dừng lại.
Với độn tốc Động Hư bộ pháp thì dù yêu thú trong man hoang hoang nguyên cảm tri được khí tức cũng tránh xa, những con không tránh kịp thì gã cũng nhận ra chúng tránh mình. Kim quang cứ thẳng hướng nam, gã cảm giác được hoàn cảnh như khi Linh Lung Thiên bảo đại năng đi qua, yêu thú tuyệt tích, gã biến ảo phương vị, trực tiếp chạy vào sâu man hoang hoang nguyên nhưng vẫn không dứt cảm giác đó.
Có cảm giác các thần huyền đại năng này đoán được quỹ tích gã đi, đang giăng lưới đợi.
Mục quang Ngụy Tác kịch liệt lóe lên, lao nhanh về phía kim quang.
Không đầy nửa tuần hương, mắt gã xuất hiện kim quang.
Không hề dừng lại, nhìn thấy kim quang là gã không ngừng phát động Động Hư bộ pháp lao tới.
Kim quang rõ ràng không ngờ, chỉ mấy chục tích tắc sau là dừng lại, chưa kịp phản ứng thì Ngụy Tác từ cách chưa đầy một nghìn năm trăm dặm vút tới.
Trong lúc trời tối lại bão tuyết thế này, đấy là cực hạn Ngụy Tác nhìn rõ kim quang.
Là một kim sắc thạch đài lạ lùng, khắc đầy vân văn phù điêu, bên trên là bốn thần huyền đại năng Vương Vô Nhất, Tô Thần Huyết và Bích Tỳ tông tông chủ, Thiên Hỏa thần quân.
"Ngụy Tác, ngươi không thoát đâu!"
Trong gió tuyết, bọn Vương Vô Nhất, Tô Thần Huyết rú vang đầy sát khí, Ngụy Tác phát động Động Hư bộ pháp rực quang hoa, nhanh chóng khuất bóng.
Liên tục thi triển Động Hư bộ pháp, qua khỏi vị trí của vọn Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết, Ngụy Tác lao đi hơn hai vạn dặm thì lại rẽ sang hướng khác.
Gã hoàn toàn không dùng nhục thân mà với Động Hư bộ pháp bỏ xa các đại năng.
Hiện tại gã tuy chưa biết đối phương dùng phương pháp, pháp khí gì truy tung nhưng liên tục dùng nhục thân và Đại thành khi thiên kinh chạy trốn mà vẫn bị khóa chặt, thậm chí dần khép vòng vây ép gã đi theo một hướng thì rõ ràng hướng chạy cũ vô dụng.
Đại thành khi thiên kinh hóa ra hóa thân, cả "Thiên" cũng bị gạt nhưng không ngăn được đối phương truy tung, Ngụy Tác không hề chấn kinh. Gã biết toán đại năng đó bức gã đến đường cùng nhưng gã thoát được Đại chư thiên tạo hóa bình thì vô hình trung đã bức lại họ đến cùng. Lần này giết không nổi gã thì không biết sẽ có hậu quả gì nên các đại thế lực, đại tông môn, dù trước đó có gì tích lũy đều triệt để động dụng, hiện tại không tính đối diện bốn người bọn Vương Vô Nhất mà chỉ đối diện Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết thì gã cũng chọn cách tránh đi. Gã không biết trong các đại năng, mỗi một người có truyền thừa pháp khí, pháp bảo gì sẽ động dụng.
Hiện tại, Ngụy Tác hết cách, đành dùng phương thức trước đây gã không thích, cũng là cách lãng phí thời gian nhất là Động Hư bộ pháp, vòng vào sâu man hoang rồi hướng về Minh vĩnh băng xuyên.
Gã không tin bỏ xa mấy chục vạn dặm mà họ còn tìm được khí tức thi pháp của gã.
"Cơ Nhã... Hàn Vi Vi... Thủy Linh Nhi... Vũ Tinh... Lệ Hoa... Cương nha muội... Nguyên Âm tiền bối..."
Mình gã dấy lên khí tức cực lạnh, mang theo gió tuyết đầy trời, đưa ra quyết định đó thì nhớ đến mỗi người trong bọn Cơ Nhã bị thu vào Đại chư thiên tạo hóa bình, lòng lại nhói lên.
"Y quá cơ cảnh, đại trận của chúng ta công cốc."
Tuy bị bức như khốn thú, Ngụy Tác không ngừng phát động Động Hư bộ pháp, địn đi vào sâu man hoang đại lục vòng tránh, còn Hắc Bồ Đề thiên mẫu phát thần quang trong gió tuyết, nói thế.
Cạnh ả, trừ Vạn Hoàng công tử còn Hoàng Đình tông tông chủ Thiên Cửu thần quân và Bích Tỳ tông tông chủ.
Bạch sắc ngọc bàn hình lá sen lơ lửng trước mắt.
Bạch sắc ngọc bàn khắc đầy hoa văn điểu thú ngư trùng, đồ đằng nhưng có khảm hồng sắc bảo thạch cỡ hạt đậu.
Hồng sắc bảo thạch đều hình khô lâu đầu!
Hồng sắc bảo thạch có nhiều phù văn nối nhau, bên trên có tiêu chí nối với chư thiên tinh thần. Trong bạch sắc ngọc bàn có một viên huyết châu lưu động với tốc độ thập phần kinh nhân.
"Xem ra bị bức đến đường cùng, định chạy vào man hoang? Thiên Cửu thần quân, đành động dụng thứ đó của các hạ vậy, không thì y thoát được, chúng ta sẽ mất hết thể diện." Nhìn bạch sắc ngọc bàn rồi Hắc Bồ Đề thiên mẫu sầm mặt, hàn quang lóe lên như chó sói cái, "Lúc trước ta không cẩn thận, bị y đánh vỡ Lực sơn long quy, sau này sẽ bồi thường."
"Đành như thế." Hắc Bồ Đề thiên mẫu nói vậy, Hoàng Đình tông tông chủ Thiên Cửu thần quân tỏ vẻ sốt ruột, nhưng nghiến răng, đưa xích kim sắc ngọc quyết cho ả.
"Ngụy Tác, ta nói rồi, ngươi không thoát được lòng tay của ta."
Cười lạnh đoạn Hắc Bồ Đề thiên mẫu vung tay, chân nguyên dồn vào ngọc quyết của Thiên Cửu thần quân. Nguồn truyện: Truyện FULL
Vô số xích kim sắc thần quang ánh xạ lên Hắc Bồ Đề thiên mẫu.
"Vù!" Hắc Bồ Đề thiên mẫu rhu bạch sắc ngọc bàn, ngọc quyết phát ra thần quang thấm vào thể nội, đoạn ả và ngọc quyết hóa thành vô số hạt nhỏ tan vào hư không.
"Oành!" "Oành!" "Oành!"...
Trong gió tuyết, Ngụy Tác nghiến răng vượt hư không, đột nhiên cảm ứng nguy cơ ngập lòng, lưng gã lạnh buốt.
Vô thanh vô tức, gã ngoái lại, xích kim sắc quang hoa từ hư không đột ngột lóe lên.

Chương 1102: Không thể thương lượng

Xích kim sắc thần quang bay múa trên hư không như có ai đó rải xích kim sắc thần sa xuất lai.
Mắt ánh lên, xích kim sắc thần quang tụ lại, hóa thành một nhân hình, là Hắc Bồ Đề thiên mẫu.
Vô lượng thần quang ngưng thành hư ảnh hắc sắc di lặc phật trước mặt Hắc Bồ Đề thiên mẫu, thinh không tựa hồ có vô số pháp khí phi hành vang vang.
Khí tức cực độ bao lấy nghìn dặm hư không khiến bão tuyết ngưng trệ.
Trời tối sầm, vì Hắc Bồ Đề thiên mẫu đột nhiên xuất hiện mà càng tối, mây đen vây lấy Ngụy Tác, cả hai cách nhau không đầy năm trăm dặm."Ngươi không động thủ vì biết không phải đối thủ, còn muốn biết làm cách nào ta khóa chặt được ngươi?" Hắc Bồ Đề thiên mẫu hiện ra, Ngụy Tác dừng lại trên không, ả liền tỏ vẻ cợt nhả.
"Thật ra ai không phải đối thủ của ai thì khó nói lắm, sao chỉ có mình ngươi?" Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh đứng trên không nhìn Hắc Bồ Đề thiên mẫu. Nữ nhân béo ú đen xì này lợi hại hơn tưởng tượng nhiều. Gã không động thủ, đích xác vì thấy ả không định động thủ mà giở trò mèo vờn chuột, gã cũng muốn tìm nguyên nhân vì sao bọn ả trong tình hình này vẫn bám theo được, ngoài ra gã biết ả xuất hiện một mình tất nắm chắc không để gã thoát, nhưng không ngờ ả vừa xuất hiện là nói ra dụng ý của gã.
Đây là công tâm! Hắc Bồ Đề thiên mẫu biểu hiện thần thông tạo cho gã áp lực cực lớn, giờ lại nói thế, bình thường tất sẽ ảnh hưởng đến tâm cảnh gã, nhưng lúc bị bức đến đường cùng này thì gã không khác nào con sói độc, càng lãnh tĩnh hơn, đối phương giở trò mèo vờn chuột lại là cơ hội cho gã.
"Bất quá ta cũng hiếu kỳ, với bí thuật của ta mà các ngươi cũng bám theo được." Ngừng lại đoạn Ngụy Tác nhìn quanh như sợ có ai khác tới.
"Thế nào, ngươi tưởng ta đối phó ngươi mà còn cần trợ thủ hả? Không tính Hoàng đình thần quyết của Hoàng Đình tông chỉ đủ cho mình ta đến, dù có đưa thêm được người ta cũng không cần. Ngươi yên tâm, ít nhất trong mấy tuần trà tới, sẽ không ai đến, lần trước ngươi thoát khỏi tay ta, làm hỏng một món pháp bảo ta mượn thì dù có người tới ta cũng không để họ nhúng tay vào." Hắc Bồ Đề thiên mẫu cười khinh miệt, vung tay, đưa ngọc bàn có nhiều hồng sắc bảo thạch hình khô lâu đầu nhỏ xíu ra. "Cho ngươi chết rõ ràng cũng được, lúc trước truy tung ngươi là dùng sưu ảnh pháp bảo và pháp khí truy tung khí huyết nhưng lần này là Toại nhân kinh vĩ bàn."
"Không biết ngươi có biết đến hỏa hệ yêu thú tên "Toại nhân" này không, không thì ta cho ngươi biết, "Toại nhân" là nhân hình yêu thú hiếm có từ thời thượng cổ nhất, còn nhỏ hơn ngón tay trẻ nít, có cảm ứng tinh thần đặc biệt, ném vào đâu cũng không lạc mất phương hướng, được thượng cổ tông môn dùng để đi qua các pháp trận lạ. Yêu thú này rất hiếm, Đại Hỉ tông mất hơn trăm khúc xương đầu của nó mới luyện thành Toại nhân kinh vĩ bàn, chỉ cần nhỏ một giọt máu của đối phương vào, theo bí pháp thi triển thì sẽ qua tinh thần chi lực đặc biệt mà xác định phương vị cụ thể của đối thủ. Ngươi tưởng ta trúng kế, bị vỡ Lực sơn long quy thì ta không làm gì được? Đâu ngờ vì đánh vỡ Lực sơn long quy mà bị ta trọng thương, lấy một giọt máu có khó gì."
"Hóa ra thế!" Trong óc Ngụy Tác như có điện quang lóe lên, hiểu ra.
Hắc Bồ Đề thiên mẫu cực kỳ hẹp hòi, lại thích thể diện, nói ngần ấy với gã, cả pháp bảo truy tung cũng nói rõ ràng là muốn cho gã biết dù đánh vỡ Lực sơn long quy nhưng ả không thiệt thòi gì, coi như ả luôn nghĩ đến việc này, thậm chí muốn đối phương giác thấy rằng làm gì cũng vô dụng.
"Mặc cho ngươi nói vật đó thiên hạ hiếm có, ta nghĩ dù pháp khí, pháp bảo này cũng cần uy năng tiếp ứng, pháp bảo này của ngươi uy năng đặc biệt hơn nữa cũng không thể truy tung vô giới hạn, ta không tin chạy khỏi mấy chục vạn dặm mà ngươi còn tìm được." Điện quang lóe lên trong óc, Ngụy Tác cười lạnh, cố ý nói.
Hắc Bồ Đề thiên mẫu không giận mà đắc ý: "Ngươi nói không sai, pháp bảo này chỉ có phạm vi uy năng nhất định nhưng là hai mươi vạn dặm. Với thần thông của ngươi mà định thoát khỏi?"
"Chi bằng chúng ta giao dịch?" Ngụy Tác nhìn Hắc Bồ Đề thiên mẫu, đột nhiên nói.
"Hả? Giao dịch gì, nói xem nào?" Hắc Bồ Đề thiên mẫu hơi bất ngờ.
"Đại chư thiên tạo hóa bình giao cho ta, ta truyền cho ngươi mấy môn vô thượng bí pháp. Hoặc cùng ta liên thủ đối phó chúng." Ngụy Tác bảo Hắc Bồ Đề thiên mẫu, "Với thần thông của chúng ta đối phó chúng không khó, lúc đó Đại Hỉ tông thậm nhất thống tu đạo giới mấy đại lục!"
"Ngươi còn chủ ý này?" Hắc Bồ Đề thiên mẫu cười nhạo, "Ngươi quá coi thường tích lũy của các siêu cấp tông môn, ngươi cậy vào thần thông diệt Đăng Tiên tông là dám đấu với các tông môn này, kết quả bị bức như chó nhà có tang, không tính người khác, chỉ Thiên Cửu thần quân thì có ai biết Hoàng Đình tông còn truyền thừa pháp khí gì, ta cũng không chắc diệt được y. Trừ Trung thiên tử lôi tông, vẫn còn Thánh Vương tông, Hoàng Thiên đạo, đâu dễ đối phó? Nếu ngươi đã thành tựu chân tiên mà nói vậy, ta sẽ không hề do dự đáp ứng, nhưng hiện giờ nói thế có khác nào ngủ mơ."
"Ta cần bí pháp của ngươi thì cứ bắt ngươi rồi từ từ bức hỏi, đâu chỉ vài môn?" Thoáng ngừng lại, Hắc Bồ Đề thiên mẫu cười cợt nhìn Ngụy Tác, "Nếu ngươi ngoan ngoãn bó tay chịu trói, để ta hạ cấm chế, ta sẽ chừa đường sống cho ngươi."
"Nếu... tiếc là..." Ngụy Tác nhìn Hắc Bồ Đề thiên mẫu, lắc đầu.
"Nếu cái gì? Các hạ có điều kiện gì?" Hắc Bồ Đề thiên mẫu tỏ vẻ đùa cợt, mắt ánh lên tham lam.
"Nếu ngươi xinh đẹp hơn thì còn có thể thương lượng, tiếc là ngươi xấu quá, thấy là ta lợm giọng." Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh nói.
Đại thừa pháp âm không hề có nguyên khí dao động, trực tiếp trấn áp lên Hắc Bồ Đề thiên mẫu.
Đòn này Ngụy Tác chuẩn bị đã lâu, ngầm dùng Vô pháp vô thiên, xuất thủ quá đột ngột, gã lại không ngơi tay, Sinh tử thư được tế xuất, hư không rung lên như vải bố rách, quang tự chói lòa ép vào Hắc Bồ Đề thiên mẫu, đồng thời Đăng tiên pháp vực cũng giáng theo.
"Phù!" Hắc Bồ Đề thiên mẫu run lên, Đại thừa pháp âm trực tiếp trấn áp, mình ả bắn tung tóe vô số hắc sắc quang hoa, lớp mỡ chuyển động như sóng, mũi cũng rỉ máu.
Nêu khi bình thường, song phương chính diện giao thủ thì Đại thừa pháp âm e khó đả thương được ả, nhưng lúc này hai bên đang bàn luận, Ngụy Tác đột nhiên động dụng Vô pháp vô thiên đánh lén, Hắc Bồ Đề thiên mẫu thụ thương không nhẹ!
"Ngươi... Ngươi... Ta sẽ khiến ngươi sống không được, chết không xong!"
Thân thể run lên, mũi rỉ máu, Hắc Bồ Đề thiên mẫu gầm vang!
Tiếng gầm nát gan nát ruột, sắc mặt ả xám ngoét.
"Chát!"
Ả như biến thành dã thú phát cuồng, thân thể biến thành hắc hồng sắc thần thiết, hắc sắc thiết y thiên mẫu trên diễn hóa trên hư không. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Oành!"
Ngụy Tác tung đòn toàn lực đánh tan thần vực uy năng của Hắc Bồ Đề thiên mẫu, nhưng ả lại gầm vang lao tới, hai tay tách ra, dư uy của Sinh tử thư và Đăng tiên pháp vực tan ra.
Tóc Hắc Bồ Đề thiên mẫu dựng lên như dây thép, da đỏ lừ, song mục lóe ánh thần thiết, gầm gào liên tục, vô lượng hắc sắc thần quang ngưng thành di lặc hư ảnh cũng gầm theo.

Chương 1103: Giết ngược trở lại trong băng thiên tuyết địa

"Oành!"
Không hề dừng lại, Ngụy Tác đánh hụt là phát động Động Hư bộ pháp, lùi lại chứ không dây dưa với Hắc Bồ Đề thiên mẫu.
"Ngươi chạy được sao!"
Hắc Bồ Đề thiên mẫu gầm lên, mi tâm chói rực quang hoa như nốt ruồi đỏ, khí huyết dâng tràn, tạo cảm giác như thất cấp cự hình yêu thú chợt biến thành bát cấp Hoang cổ cự thú, rồi lại biến thành cửu cấp Hoang cổ cự thú, thậm chí không ngừng tăng trưởng, nhiệt lực khiến tuyết đọng trong vòng mấy trăm trượng tan đi.
Cùng lúc, ngân hôi sắc cổ tháp hiện ra. Chát! Đoạn hóa thành ngân hôi sắc diễm quang.
"Oành!"
Như nước tiều dâng lên, Ngụy Tác vừa bước, thân ảnh vừa i lên trong quang hoa, ngân bạch sắc diễm quang cuốn gã và Hắc Bồ Đề thiên mẫu vào.Ngụy Tác hơi trầm xuống, như bị ép dưới ngọn núi, nặng gấp mấy vạn lần.
"Tinh thần chân từ?!"
Gã hiểu ngay.
Trong ngân bạch sắc diễm quang toàn là tia sáng mỏng manh, dấy lên khí tức tinh thần nguyên khí.
Là tinh thần chân từ pháp bảo từ thời thượng cổ, pháp khí này khiến người ta trong tích tắc nặng hoặc nhẹ hơn vô số lần.
Hiện tại pháp khí của Hắc Bồ Đề thiên mẫu thuộc hàng cực phẩm, nhục thân tu sĩ khác e đã tan hết xương cốt và nội tạng, Ngụy Tác dù trụ vững nhưng độn tốc giảm hẳn.
Toàn bộ tâm thần gã đều tập trung vào Hắc Bồ Đề thiên mẫu, phản ứng ra thì phát giác ả hơi trầm xuống, thậm chí phát ra tiếng như thần thiết chấn kích hư không, liền biết uy năng pháp khí này bao trùm, ả cũng như gã, thân thể nặng gấp mấy vạn lần.
Không hề dừng lại, Ngụy Tác phát động Động Hư bộ pháp, lại bước đi.
"Xoẹt!..."
Động Hư bộ pháp như thần sơn trượt trên hư không, ngay cả Ngụy Tác cũng thấy như toàn thân buộc trong vô số sợi xích khổng lồ.
Quang hoa lóe lên, Ngụy Tác toàn lực phát động Động Hư bộ pháp mà chỉ được hơn hai mươi dặm.
Động tác của Hắc Bồ Đề thiên mẫu khiến gã giật mình.
Lúc gã phát động Động Hư bộ pháp, Hắc Bồ Đề thiên mẫu rực hắc kim lưỡng sắc thần quang, ngưng thành hư ảnh hàng ma xử. Cùng lúc, bích lục sắc phi độn pháp bảo như thân lau hiện ra đỡ lấy ả.
Phi độn pháp bảo này chỉ cỡ cọng lau, cao lớn như Hắc Bồ Đề thiên mẫu đứng trên, tạo cảm giác như con lợn béo quá đứng trên cọng cỏ, trông đầy hoạt kê, bất luân bất loại. Nhưng phi độn pháp bảo này cực kỳ kinh nhân, cộng thêm pháp vực của ả thì phát ra bích lục sắc quang hoa như làn sóng xanh trên hư không, Ngụy Tác dùng Động Hư bộ pháp bước đi thì nó cũng đi được gần hai mươi dặm.
"Chát!"
Hư không lại rung lên, Ngụy Tác lại dùng Động Hư bộ pháp bỏ chạy, toàn lực phát động Sinh tử thư và Đăng tiên pháp vực ép tới Hắc Bồ Đề thiên mẫu. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Ta sẽ khiến ngươi chết rất khó coi!"
Hắc Bồ Đề thiên mẫu ngừng gào, mặt mũi lạnh lùng cực độ. "Oành!" Ả vung tay, bảy mươi hai đóa hắc sắc liên hoa hiện lên trên không.
Mỗi cánh hoa sáng chói vô lượng quang, cao mấy trăm trượng, trông như thật, phiêu động trên hư không, không khác gì hoa sen của ả lúc trước, nhưng nguyên khí uy năng thì khác, hiển nhiên là đại đạo pháp vực uy năng khác.
Hắc kim lưỡng sắc hàng ma xử, hắc sắc liên đài, thiên mẫu găm hơn nghìn trường thương trạng cổ binh chứa sát phạt khí tức cực nồng, cộng với bảy mươi hai cánh sen đen, Hắc Bồ Đề thiên mẫu đã hiển hóa bốn loại pháp vực uy năng.
Đánh vỡ hơn bốn mươi cánh hoa, uy năng Sinh tử thư và Đăng tiên pháp vực tan hết, không uy hiếp được Hắc Bồ Đề thiên mẫu.
"Ngươi có vô thượng cường pháp, ta lại không sao?"
"Liệt khuyết tàn nguyệt của ngươi đứng trong thượng cổ thập đại công phạt chi pháp còn Ưu đàm ma liên của ta đứng trong thượng cổ thập đại phòng ngự thuật pháp, hơn nữa ta đã khống chế bản nguyên, diễn hóa được đại đạo pháp vực, đấu với hai Thần huyền ngũ trọng đại năng cũng vị tất hạ phong, ngươi dựa vào đâu đấu với ta?" Chặn đòn của Ngụy Tác xong, Hắc Bồ Đề thiên mẫu liên tục cười lạnh âm trầm cực độ. Huyết khí của ả không dâng lên nữa, mi tâm như khảm một viên chu hồng sắc xá lợi, có điều nhục thân đã đạt mức siêu cấp kinh nhân, hoàn toàn như hỏa hệ viễn cổ thiên long bay trên không trung, không khí tựa hồ cong đi vì bốc cháy.
"Pháp vực phòng ngự cỡ đó... Thượng cổ thập đại thuật pháp phòng ngự?" Ngụy Tác lạnh buốt trong lòng, dốc toàn lực đánh vỡ hơn bốn mươi cánh sen thì pháp vực uy năng của Hắc Bồ Đề thiên mẫu không tan mà vẫn như đóa sen lơ lửng trên không, khác nào pháp thuẫn che trước mặt ả.
Nguyên khí pháp tắc tan quá nửa mà không tan hẳn, đại đạo pháp vực như thế cơ hồ chặn được hai lần công kích của gã, uy năng kinh nhân.
"Ầm!"
Liệt khuyết tàn nguyệt rung lên trước Ngụy Tác, giáng vào Hắc Bồ Đề thiên mẫu, đồng thời phát động Động Hư bộ pháp bỏ chạy.
Gã chỉ phát một vầng Liệt khuyết tàn nguyệt, hoàn toàn vì biết đó là con bài mạnh nhất hiện thời có thể công phá phòng ngự của Hắc Bồ Đề thiên mẫu, pháp vực uy năng công kích của ả cũng cực mạnh, gã phải chừa dư lực, dùng Hồng mông tử kinh và Minh vương cảm ứng kinh mới ngăn được.
"Vù!", Hắc Bồ Đề thiên mẫu há miệng phun ra hắc sắc pháp liên nhỏ xíu, chặn Liệt khuyết tàn nguyệt, cả hai tan đi.
"Thiên tịch chân từ tháp của ta, chân từ xạ tuyến thấm vào nhục thân phải mười hai ngày mới tan, để xem ngươi chịu được bao lâu." Như thần phật trong điển tịch, thổ ra liên hoa, dễ dàng chặn đòn của Ngụy Tác, Hắc Bồ Đề thiên mẫu cười lạnh, không hề xuất thủ phản kích mà chỉ không ngừng truy đuổi.
Ngụy Tác vốn rùng mình, tâm tạng càng đập cực kỳ kịch liệt, hít sâu một hơi.
"Ả định hao tận chân nguyên của ta rồi bắt sống!" Ngụy Tác hiểu ý Hắc Bồ Đề thiên mẫu.
Hắc Bồ Đề thiên mẫu hiện tại dù là nhục thân hay uy năng thuật pháp đều hơn xa Ngụy Tác, ngoài ra không biết còn pháp khí kinh nhân gì chưa dùng. Đấu với ả, gã khẳng định không phải địch thủ. Nhưng giờ ả có chủ ý này thì lại là cơ hội duy nhất của ả!
Hắc Bồ Đề thiên mẫu tính toán cao thâm, thần thông của Ngụy Tác cũng cực kỳ kinh nhân nhưng chân nguyên tiêu hao khá rõ rệt, không thể thi triển thần thông, nhục thân thì ả hơn hẳn, tất cơ hội bắt sống cao hơn.
Tốc độ thi pháp của ả cao hơn, dù Thủy hoàng phệ nhật quyết của gã có thể bổ sung chân nguyên, ả cũng tuyệt đối không cho gã cơ hội như thế, dù gã lấy được thủy hệ yêu đơn thì cũng bị đánh bay.
Gã không chỉ có Thủy hoàng phệ nhật quyết, còn vô thượng cường pháp chưa lộ ra: Địa Mẫu chân kinh!
Hiện tại cả tu đạo giới đều cho là Ngụy Tác chân nguyên hùng hậu kinh nhân, chiến lực dai dẳng, vì gã có thể vừa thi triển Thủy hoàng phệ nhật quyết luyện hóa thủy hệ yêu đơn và thủy hệ linh dược, bổ sung chân nguyên, nhưng không biết rằng nhiều lúc gã thoải mái thi triển Vô thủy kiếm kinh và Thiên kiếm tru tà kiếm trận là dựa vào Địa Mẫu chân kinh!
Thần quang dị tượng của Hắc Bồ Đề thiên mẫu kinh nhân như thế, rõ ràng tu luyện chân nguyên công pháp cực kỳ kinh nhân, với tu vi Thần huyền ngũ trọng, tự thấy chân nguyên hơn hẳn Ngụy Tác, lại có linh dược bổ sung chân nguyên nên mới có chủ ý này.
Nhưng đại năng như Ngụy Tác hòa Hắc Bồ Đề thiên mẫu không khác nào cái động không đáy một viên tiên giai đơn dược cũng chỉ có thể bổ sung một phần mấy chục chân nguyên, lúc giao chiến thì tiêu hao chân nguyên cực kỳ kinh nhân, vài viên tiên giai đơn dược cũng không duy trì được lâu.
Vừa có ý nghĩ này, tim đập nhanh, Ngụy Tác đổi ý, không chạy vào sâu man hoang mà nhắn hướng nam có Minh vĩnh băng xuyên.
Vốn đối diện Hắc Bồ Đề thiên mẫu, gã chỉ có ý định bỏ chạy nhưng lúc này lòng gã toàn sát ý, quyết giết bằng được ả!
"Vù!"
Động Hư bộ pháp lướt đi là gã lấy từ nạp bảo cổ giới ra hơn trăm viên thủy hệ yêu đơn.

Chương 1104: Thời khắc quyết chiến cuối cùng

Thấy Ngụy Tác lấy hơn trăm viên thủy hệ yêu đơn từ nạp bảo cổ giới ra, Hắc Bồ Đề thiên mẫu cười lạnh há miệng, toàn thân đỏ bầm, như cú mèo ma quái.
"Oành!" Một hắc sắc thiên mẫu song thủ kết hỏa diễm ấn như từ hư không chui ra, lao vào chỗ Ngụy Tác.
Đại đạo pháp vực thứ năm!
Hắc Bồ Đề thiên mẫu thi triển đại đạo pháp vực uy năng thứ năm còn hơn bốn loại kia, Ngụy Tác vừa kích phát Sinh tử thư và Đăng tiên pháp vực liền bị chấn tan, vừa lấy ra hơn trăm viên thủy hệ yêu đơn cũng bị chấn thành tro, thổi bay không biết bao xa, gã run lên, nếu nhục thân và thai thể Sinh tử thư không vững vàng thì đã tan vỡ rồi.
Hắc Bồ Đề thiên mẫu cười lạnh, tỏ vẻ cợt nhả.
"Cười cái gì, không thấy xấu hả?"
Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh lên tiếng, đồng thời thân ảnh trầm xuống, cách mặt đất không đầy trăm trượng, cảm ứng địa mạch, ngầm phát động Địa Mẫu chân kinh."Ngươi... Hay lắm, ngươi đã triệt để kích nộ ta nhưng hậu quả là sẽ chết càng thê thảm."
"Thử nghi xem Bá Khí thần quân bị phế trừ tu vi, treo ngoài sơn môn cho người ta làm nhục thì thế nào!" Hắc Bồ Đề thiên mẫu xám ngoét mặt mày, gầm lên trầm trầm, quyết tâm không tiếc giá nào bắt gã.
"Vậy hả?" Ngụy Tác không ngừng phát động Động Hư bộ pháp, đồng thời lại kích phát Liệt khuyết tàn nguyệt.
"Chân nguyên ả béo này kinh nhân như thế, nhục thân tu vi cũng kinh nhân, còn cả vô thượng phòng ngự cường pháp, dù Hỏa Vực thần vương và Thánh Vương tông tông chủ liên thủ cũng vị tất là đối thủ, chả trách trông thế này mà Vạn Hoàng công tử cũng muốn kết làm đạo lữ."
Ầm, ầm, ầm, hư không liên tục nổ vang, Ngụy Tác và Hắc Bồ Đề cứ một chạy một đuổi, liên tục bỏ lại từng dãy núi sau lưng, sau mấy nghìn dặm thì Ngụy Tác thầm kinh hãi. Gã liên tục phát cường uy, muốn tiêu hao chân nguyên của Hắc Bồ Đề thiên mẫu, tuy gã kích phát uy năng đều dựa vào Địa Mẫu chân kinh nên tốc độ thi pháp chậm hơn nhiều bình thường, thi triển Động Hư bộ pháp còn có lúc sững lại nhưng trong mấy nghìn dặm thì ả diễn hóa không biết bao nhiêu lần đại đạo pháp vực mà thể nội chân nguyên vẫn như vô cùng vô tận.
"Ngươi có song thần huyền cũng không thể có chân nguyên hùng hồn như Thất bảo đại mật pháp, thoát thân có khác gì nằm mơ giữa ban ngày!"
Hắc Bồ Đề thiên mẫu cũng thầm cười lạnh. Ngụy Tác không biết rằng khai sơn tổ sư của Đại Hỉ tông cảm ngộ từ công pháp tàn kinh của viễn cổ phật tông và thượng cổ ma tông sáng tạo ra Thất bảo đại mật tông. Viễn cổ phật tông được gọi là phật tông vì công pháp thi triển là sáng rực, phật quang vạn trượng, chân nguyên và tinh hoa ngưng thành xá lợi, còn ma tông được gọi là ma tông vì công pháp đều ma khí ngút trời, hiển hóa ra thiên ma như hung thần ác sát, thậm chí là ma khí, dùng cả thi thể tu sĩ để tăng cường uy năng công pháp cùng thuật pháp. Công pháp cùng thuật pháp của ả tuy hiện ra hình ảnh viễn cổ phật tông nhưng cực kỳ hung hãn, ma quang ràn rạt. Thất bảo đại mật tông kết thành bảy viên chân ma xá lợi trong thể nội, không phải tính mệnh xá lợi như thượng cổ phật tông mà như yêu đơn của yêu thú, bình thường có thể dùng bí pháp ngưng tụ chân nguyên mà thành.
Bảy viên chân ma xá lợi, mỗi một viên có thể bổ sung nhiều chân nguyên, như chuẩn bị tại thể nội bảy viên tiên giai đỉnh cấp đơn dược.
Bảy viên chân ma xá lợi tan đi khiến Hắc Bồ Đề thiên mẫu hai lần bổ sung xong thể nội chân nguyên.
Hiện tại cả tu đạo giới đều biết Ngụy Tác tu luyện đỉnh giai công pháp, nhục thân tu vi cực kỳ kinh nhân, lại là song thần huyền, thể nội chân nguyên hồn hậu e gấp ba lần Thần huyền tứ trọng đại năng.
Dù thế thì chân nguyên của gã không thể gấp ba ả!
Dù là nhục thân hay uy năng thuật pháp, Ngụy Tác không so được với ả, nên Hắc Bồ Đề thiên mẫu coi gã như con chuột nằm trong rọ, nửa phần cơ hội thoát thân cũng không có!
"Oành!" "Oành!" "Oành!"...
Ngụy Tác và Hắc Bồ Đề thiên mẫu cứ một chạy một đuổi, uy năng như hai vì sao va nhau.
"Tiếng đấu pháp dày thế này..." Chỗ Hắc Bồ Đề thiên mẫu và Ngụy Tác chạm trán lúc đầu có hai thần huyền đại năng, gồm một đại hán trọc đầu cao lớn, và một thanh niên tiêu sái phiêu dật, mặc cổ pháp y cực kỳ hoa lệ , chính thị Thánh Vương tông tông chủ và thanh niên thần bí được Hoang tộc truyền thừa.
Tiếng đấu pháp ầm ầm như sấm trong bão tuyết, thậm chí mỗi tiếng nổ đều khiến bão tuyết dừng lại, kinh tâm động phách.
"Hắc Bồ Đề thiên mẫu đã cầm chân y, với tu vi và thần thông của ả, cộng thêm mấy pháp khí thì y không thể thoát." Nghe tiếng đấu pháp đưa về, Thánh Vương tông tông chủ nheo mắt, bảo hoa y thanh niên.
"Vậy thì chúng ta nhanh lên, tông chủ, độn tốc của họ thì chúng ta cần động dụng Thượng thanh phi thiên phù của Thánh Vương tông." Hoa y thanh niên nhạt giọng bảo Thánh Vương tông tông chủ không có vẻ gì định truy đuổi.
"Hả? Vì sao?" Thánh Vương tông tông chủ nhíu mày, hỏi hoa y thanh niên, "Với thần thông của hai chúng ta vị tất giết được Hắc Bồ Đề thiên mẫu, không giết được ả thì là tai họa."
"Tông chủ hiểu lầm rồi, chúng ta không thể đối phó Hắc Bồ Đề thiên mẫu. Nhưng thần thông của chúng ta thì Hắc Bồ Đề thiên mẫu muốn giết, chúng ta cũng giữ được mình. Tông chủ nghĩ xem, bà ta bắt được y, bức hỏi công pháp cùng thuật phá nhưng giết luôn rồi chối là chưa bắt sống y, vì đấu pháp quá kịch liệt mà giết y thì sao?" Hoa y thanh niên nhìn Thánh Vương tông tông chủ.
"Đúng thế! Nếu chúng ta đến, Hắc Bồ Đề thiên mẫu không thể chối việc bắt sống y để nuốt chửng công pháp cùng thuật pháp! Các hạ suy tính quả chu toàn!" Thánh Vương tông tông chủ sầm mặt, không nhiều lời, độn quang với tốc độ nhanh hơn lao về phía Hắc Bồ Đề thiên mẫu và Ngụy Tác đấu pháp.
...
Bão tuyết đã tạnh, trời sáng hẳn.
Ngụy Tác và Hắc Bồ Đề thiên mẫu không hiểu đã vượt bao nhiêu vạn dặm.
Ngụy Tác lao nhanh ở độ cao mấy chục trượng, mỗi lần phát động Động Hư bộ pháp và phát cường uy đều dấy tuyết trong mấy nghìn trượng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Nhìn xa như có băng long cuồng bạo đi trước, sau lưng là hắc sắc di lặc đại phật gào thét, hư không tan vỡ, sóng trắng cuồn cuộn.
"Hắc phì bà, chân nguyên song thần huyền của ta há như ngươi tưởng tượng. Muốn hao tận chân nguyên của ta thì thật si tâm vọng tưởng, bất quá đầu lợn như ngươi thì nói cũng bằng thừa." Đột nhiên, Ngụy Tác cười lạnh.
Cười lạnh đoạn Ngụy Tác cũng thập phần kinh nghi bất định.
Hắc Bồ Đề thiên mẫu cơ hồ không lộ diện tại tu đạo giới, công pháp ảo diệu nhưng không ai biết, nhưng không có mấy môn thuật pháp che giấu khí tức và Vô pháp vô thiên không để lộ nguyên khí dao động như gã, chặn đường truy kích và đấu pháp kịch liệt khiến gã lần rõ nguyên khí biến hóa của Hắc Bồ Đề thiên mẫu.
Song phương đấu pháp kịch liệt lâu như thế, chân nguyên tiêu hao cực kỳ kinh nhân, cả một đêm liền thì chân nguyên của Hắc Bồ Đề thiên mẫu tiêu hao hai lần, nhưng mỗi lần đều nhanh chóng khôi phục!
Như một cái ao cạn hết nước thì lại tự đầy.
Chứng tỏ Hắc Bồ Đề thiên mẫu biết bí thuật nào đó!
Nếu là cường pháp như Địa Mẫu chân kinh thì gã cùng lắm chỉ thoát được chứ không thể giết ngược lại Hắc Bồ Đề thiên mẫu.
"Muốn chết!"
Hắc Bồ Đề thiên mẫu gầm lên.
"Chát!" Lại có uy năng kinh thiên bừng lên giữa ả và Ngụy Tác. Vô số băng tuyết cùng dư uy kinh nhân tứ tán, thậm chí như cương châm xung kích vào Ngụy Tác, khí huyết của gã mà cũng lạnh thấu xương.
"Lẽ nào môn bí thuật của ả đã đến cực hạn?" Tim Ngụy Tác đập nhanh hẳn.
Gã đã biết rõ nói đến dung mạo là Hắc Bồ Đề thiên mẫu sẽ nổi giận, với tính cách hẹp hòi, ưa thể diện của ả thì không thể chịu được. Dung mạo của ả vì tu luyện Pháp ngoại kim cương và pháp môn khác tạo thành, biết rõ mình xấu nhưng không cho ai nói đến, thậm chí còn muốn người ta cho là mình đẹp.
Lúc trước mà công kích thì Hắc Bồ Đề thiên mẫu tất sẽ phát động uy năng mạnh nhất, hiển hóa đại đạo pháp vực thứ năm, nhưng lần này ả chỉ hóa ra thiên mẫu găm trường thương. Môn đại đạo pháp vực này tiêu hao chân nguyên ít nhất.
Khác nhau rất nhỏ này khiến lòng Ngụy Tác như có lãnh điện lướt qua.
Gã biết thời khắc sinh tử thành bại, quyết chiến sau rốt đã tới!

Chương 1105: Đánh người như quai búa rèn

Hắc Bồ Đề thiên mẫu cực kỳ chấn kinh, ả thành tựu thế này thì tâm trí mưu lược cao minh hơn tu sĩ thông thường không biết bao nhiêu lần.
Tận lúc này mà Ngụy Tác chưa hao tận chân nguyên, thậm chí khiến ả do dự có nên tiếp tục truy kích không.
Thất bảo đại mật tông pháp thân của ả như trong thể nội có bảy viên tiên giai đỉnh cấp đơn dược chuyên môn bổ sung chân nguyên, trong nạp bảo nang chỉ có một viên Đại hỉ đề tiên đơn.
Một viên Đại hỉ đề tiên đơn, đối diện đối thủ cỡ Ngụy Tác mà giao chiến sinh tử bính thì chỉ đủ phát vài lần thuật pháp.
Bảy viên chân ma xá lợi đã tan, nếu thể nội chân nguyên lại cạn thì ả chỉ còn cách động dụng Đại hỉ đề tiên đơn.
Nhưng cả dược lực Đại hỉ đề tiên đơn cũng hao tận, chân nguyên đối phương còn thì ả nguy hiểm.
Tuy Pháp ngoại kim cương tôi luyện thần thiết vào nhục thân, cơ hồ không cần động dụng chân nguyên, nhưng dù một món tiên thai thần thiết chân chính đối diện Sinh tử thư và Đăng tiên pháp vực liên tục xung kích cũng thương tổn.
Rất có khả năng sẽ bị bị giết ngược lại!
Nên giận dữ gầm gào nhưng Hắc Bồ Đề thiên mẫu cũng thoáng do dự do dự.Tứ bề băng thiên tuyết địa lạnh thấu xương, tâm cảnh Ngụy Tác lạnhh lẽo chưa từng có, toàn bộ tâm thần đô tập trung vào Hắc Bồ Đề thiên mẫu, một chút hơi do dự của ả khiến thi pháp trì trệ, gã liền mẫn duệ cảm tri được.
Như có lãnh điện lướt qua lòng gã. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Giờ là thời cơ giết ả tốt nhất. Cả đêm lướt đi được không biết bao nhiêu vạn dặm, dù đối phương còn đại năng có pháp khí bám theo thì cũng không đến kịp.
Gã vẫn phát động Động Hư bộ pháp và phát cường uy, trong mười đạo thuật pháp thì tới năm, sáu đạo không sử dụng Địa Mẫu chân kinh, cố ý tiêu hao thể nội chân nguyên.
"Hóa ra y đã cùng đường, chân nguyên công pháp của y không ngờ kinh nhân như thế!" Ngụy Tác tuy dùng thuật pháp che đi khí tức, nhưng Hắc Bồ Đề thiên mẫu cảm tri cực nhạy, song phương cách nhau chỉ bốn, năm trăm dặm thì ả nhận ra ngay thể nội chân nguyên của gã lưu động hơi giảm đi.
Chân nguyên như sông lớn tuôn trào cũng đến lúc khô kiệt!
Nắm được khí tức đó, Hắc Bồ Đề thiên mẫu tan quá nửa cơn giận, mắt án lên tham lam.
Ngụy Tác là tổng hòa của cả mớ vô thượng cường pháp, một kho báu lớn, công pháp cùng thuật pháp của gã càng mạnh thì càng hấp dẫn ả!
...
Ngụy Tác thập phần cẩn thận, Hắc Bồ Đề thiên mẫu hai lần chân nguyên hao tận lại hóa sinh, nên gã nắm rõ tốc độ tiêu hao của ả, biết tốc độ tiêu hao của mình cũng tương tự.
Đúng lúc Hắc Bồ Đề thiên mẫu sắp tan hết chân nguyên, cho lã gã cũng tiêu hao hết thì gã đột nhiên phát động, mới có thể giết ngược lại.
Hắc Bồ Đề thiên mẫu mà cảm tri được chân nguyên của gã tiêu hao chậm thì sẽ bỏ chạy, còn động thủ khi ả còn nhiều chân nguyên thì gã lại không phải đối thủ.
"Chân nguyên sắp tiêu hao hả? Xem ra không cần động dụng Đại hỉ đề tiên đơn cũng đủ bắt sống y!"
"Oành" "Oành" "Oành"... Liên tục xảy ra cường uy va nhau, Hắc Bồ Đề thiên mẫu và Ngụy Tác không biết lướt đi bao nhiêu dặm, đột nhiên mắt Hắc Bồ Đề thiên mẫu nheo lại, rực hàn quang như độc xà.
Chân nguyên của ả gần khô nhưng cảm giác được thể nội Ngụy Tác đã không còn cảnh sông lớn tuôn trào nữa!
Quả nhiên, Ngụy Tác trầm xuống đất. "Oành" Toàn thân gã chìm trong xích hà, hoàn toàn dựa vào nhục thân như lò lửa, lao nhanh tới.
"Đến đây!"
Thấy Ngụy Tác đáp xuống, mắt Hắc Bồ Đề thiên mẫu bắn ra hàn quang như độc xà, băng tuyết trong mấy trăm trượng tụ lại rồi nổ vang, gã xòe năm ngón tay chụp lên hư không, một phật chưởng như mặc ngọc chụp vão gã.
Thân thể gã lại biến hóa như hắc hồng thần thiết, khí huyết dấy lên.
Nhục thân của ả hơn xa Ngụy Tác, chân nguyên gã hao tận thì chỉ một chiêu là ả sẽ đánh tan nửa nhục thân gã.
"Không xong!"
Cảm giác cực kỳ hung hiểm đột nhiên dấy lên.
"Oành!"
Sau tiếng nổ lớn, hư không rung lên, phật chưởng nắm Ngụy Tác nổ tan, gã bọc trong bạch sắc hà quang lao ra, hai vầng Liệt khuyết tàn nguyệt xung kích vào Hắc Bồ Đề thiên mẫu.
Ban nãy Hắc Bồ Đề thiên mẫu và Ngụy Tác đấu pháp thì tiếng nổ kiểu này vang lên không biết bao nhiêu lần, nhưng lần này đặc biệt kinh tâm động phách.
"Choang!"
Tiếng động như thần chung va nhau kịch liệt vang vọng hư không. "Chân nguyên y đã cạn sao có thể phát ra lưỡng đạo Liệt khuyết tàn nguyệt xuất lai!" Hắc Bồ Đề thiên mẫu tỏ rõ thần sắc không dám tin, thân thể như bị hai vì vẫn tinh xô tới, văng đi tức khắc.
Hắc Bồ Đề thiên mẫu tan nát pháp y, tấm thân như hắc hồng sắc thần thiết rung lên không biết bao nhiêu lần.
Tay trái ả lật lại, một đơn bình bay lên.
Tích tắc bị Liệt khuyết tàn nguyệt giáng vào, Hắc Bồ Đề thiên mẫu chụp lấy nạp bảo nang, giữ cho không bị tổn hại, lấy ra đơn bình.
Đơn bình có một viên lam diễm linh đơn, chính thị Đại hỉ đề tiên đơn để bổ sung chân nguyên!
"Chết đi!"
Ngụy Tác đợi cơ hội này đã lâu, cũng như Hắc Bồ Đề thiên mẫu đề phòng gã luyện hóa thủy hệ yêu đơn nên gã không cho ả cơ hội luyện hóa đơn dược. Ả lấy ra là Đại thừa pháp âm của gã cũng ép tới, mục tiêu là đơn bình!
Tình hình này diễn đi diễn lại trong óc Ngụy Tác không biết bao nhiêu lần, tốc độ thi pháp hơn hẳn khi không dự liệu trước, Hắc Bồ Đề thiên mẫu lại bị gã đánh bay.
"Cách!"
Đơn bình hóa thành tro.
Tích tắc đó, Hắc Bồ Đề thiên mẫu nhìn Ngụy Tác chằm chằm. "Xoạt!", thân thể ả biến khỏi hư không, vô số hắc kim lưỡng sắc thần quang từ trên mình phát ra, bích lục sắc pháp bảo hình cành lau dưới chân rền rĩ rồi tan vỡ, hóa thành lục sắc diễm quang.
Nhưng hắc kim lưỡng sắc thần quang và lục sắc diễm quang khiến tốc độ của ả đề thăng mấy lần, trên không chỉ còn tàn ảnh, thân thể ả trực tiếp đến trước mặt Ngụy Tác, bàn tay rực quang mang bổ xuống đầu gã!
Kinh nghiệm đối địch và tốc độ phản ứng của Hắc Bồ Đề thiên mẫu khó tưởng tượng nổi, Ngụy Tác phát một đạo Đại thừa pháp âm, chưa động dụng Địa Mẫu chân kinh.
Để không lộ manh mối, chân nguyên của gã gần như khô cạn, hai vầng Liệt khuyết tàn nguyệt vừa rồi là uy năng mạnh nhất gã có thể động dụng Địa Mẫu chân kinh kích phát. Nếu còn chân nguyên tàn dư, ít nhất gã cũng động dụng Sinh tử thư hoặc Đăng tiên pháp vực.
Hoàn toàn là nhục thân đối kháng! Như hai thai thể pháp bảo va nhau!
"Cách cách!"
Ngụy Tác giơ hai tay, xương tay tan nát, cả người hơi trầm xuống.
Thần sắc gã càng lạnh, khí tức kinh nhân từ thể nội bừng lên, lam hắc sắc quỷ trảo bổ vào Hắc Bồ Đề thiên mẫu!
"Choang!"
Tay Hắc Bồ Đề thiên mẫu cơ hồ bị lột da, ả văng đi, vang lên tiếng như gõ thần thiết.
Huyền sát quỷ trảo! Huyền sát quỷ trảo của gã đã gần đạt tiên giai!
"Oành!" "Oành!"
Hất bay Hắc Bồ Đề thiên mẫu đoạn hai vầng Liệt khuyết tàn nguyệt lại giáng xuống!
"A!"
Đòn này không tạo thành tổn hại thực chất với Hắc Bồ Đề thiên mẫu nhưng cảm giác chênh nhau quá nhiều khiến ả gào vang.
Chân nguyên ả đã hao tận, dù có pháp khí cũng không sử dụng được!
"Choang!" "Choang!" "Choang!"...
Ngụy Tác không dừng, sát ý kinh nhân cực độ, không ngừng phát Liệt khuyết tàn nguyệt đánh bay Hắc Bồ Đề thiên mẫu, thậm chí văng lên cao quá thì gã hóa ra một hoàng sắc cự chưởng hút ả xuống tầm trăm trượng rồi lại đánh tiếp.
Cùng lúc, gã lấy ra mười mấy viên linh dược, nuốt ngay.
Tuy lúc này nhiều chiến lợi phẩm cùng bọn Nguyên Âm lão tổ và Linh Lung Thiên bị thu vào Đại chư thiên tạo hóa bình nhưng không tính thủy hệ yêu đơn, chỉ linh dược bổ sung chân thì gã cũng nhiều đại năng thông thường không biết bao nhiêu lần!
Như đang quai búa xuống khối thần thiết bất động!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau