THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1091 - Chương 1095

Chương 1091: Vạn dặm bôn tập

"Y hành sự quyết tuyệt, phán đoán tình thế cực kỳ chuẩn xác, không tính tư chất thì tâm tính này cũng là nhân vật thiên tài hiếm có trong tu đạo giới."
Nguyên Âm lão tổ chợt có ý nghĩ này.
So với lão, Ngụy Tác đúng là tiểu bối, nhưng xử sự hành sự, mưu kế đều không kém. Nguyên Âm lão tổ vốn cũng là nhân vật phi phàm, nên cho rằng tính cách, tâm tính, thậm chí còn quan trọng hơn tư chất. Tu đạo giới không thiếu thiên tài tư chất hơn người nhưng phần lớn vì phán đoán và phản ứng, quyết sách sai lầm mà chết. Trong điển tịch cho thấy nhân vật vô địch một thời, trừ thiểu số tư chất nghịch thiên thì đại đa số tâm chí kiên định, xử sự quyết đoán, gặp nguy hiểm vẫn cực kỳ lãnh tĩnh.
Nếu Ngụy Tác một mình thì không khác gì con sói độc, đối với đối thủ thì càng khó đối phó.
Nguyên Âm lão tổ trăn trở nhiều với ý nghĩ này, lão hiểu rõ các đạo lữ, cả bọn Kỳ Long Sơn, thậm chí Phong Ngô Thương đều là chướng ngại cho Ngụy Tác, hạn chế gã hành động, nhưng cũng chính họ triệt để kích phát tha huyết tính của gã.Tương đương với lãnh địa bất khả xâm phạm của gã, không có những thứ khiến gã coi trọng hơn tính mạng thì có những việc gã không dám làm, vị tất có thành tựu này.
"Đây là Thánh Vương tông tông chủ, y nhanh chóng hợp với nhục thân vậy hả, đề thăng nhục thân tu vi đến mức có thể khắc thần văn?"
"Là thanh niên được Hoang tộc truyền thừa, sao lại đi cùng Thánh Vương tông tông chủ?"
Nguyên Âm lão tổ thầm cảm khái, đồng thời có thêm cảm ngộ nhưng không hề dừng lại, điều khiển Tị tiên ngọc sơn lao đi. Rất nhanh, song phương cách nhau nghìn dặm, gần như đi sát qua nhau, Ngụy Tác nhìn rõ là một đại hán đầu trọc cao lớn và thanh niên thần bí có Hoang tộc đoạn tí, được Hoang tộc truyền thừa.
Đại hán chừng ba, bốn mươi tuổi, khác hẳn Thánh Vương tông tông chủ trước kia, nhưng qua khí tức và thần sắc trong mắt y thì Ngụy Tác nhìn là nhận ra.
Thánh Vương tông tông chủ toàn thân cuồn cuộn cơ bắp, khí huyết khôn tả, da có quang hoa như thần thiết chứng tỏ nhục thân đã mạnh hơn, có thể dùng Vạn cổ thánh vương kinh khắc thần văn.
Đại năng thông thường bị bức phải bỏ nhục thân, tổn thất quá nửa thần huyền nguyên khí, tu vi sẽ giảm, mấy chục năm, thậm chí trăm năm vị tất khôi phục, Thánh Vương tông tông chủ thập phần đặc thù, có Vạn cổ thánh vương kinh và nhiều thần văn, dù thần huyền nguyên khí tổn thất quá nửa thì nhục thân khôi phục đến mức cũ, vẫn đủ giết Thần huyền tứ trọng đại năng. Đối với Thánh Vương tông tông chủ thì nhục thân còn hơn thuật pháp, nhưng đoạt xá rồi thì muốn hòa hợp với nhục thân, tôi luyện lại đến mức có thể khắc nhập thần thì không dễ. Đại năng bình thường muốn hợp với nhục thân đoạt xá rồi tôi luyện đến mức tương đương với thất cấp, bát cấp Hoang cổ man thú, ít nhất cũng mấy chục năm khổ công. Ngụy Tác lấy được một thiên long mộ trủng, biết đỉnh cấp tôi thể cường pháp Thiên long quần tinh tôi thể thuật lại thêm nhiều tế ngộ kinh nhân, cũng tốn không ít thời gian mới đạt nhục thân mức đó.
"Thánh Vương tông là tông môn lấy nhục thân tu vi là trọng, nhục thân mà tông chủ đoạt xá thì chưa biết chừng đã siêu phàm. Hoa y thanh niên biết nhiều Hoang cổ linh dược do Hoang tộc truyền thừa, có y tương trợthì đạt mức có thể khắc thần văn không khó."
Ngụy Tác phản ứng và phán đoán đích xác như Nguyên Âm lão tổ nhận định, chỉ một hai tích tắc là đoán khá rõ rệt. Gã cực kỳ ấm ức, lúc đấu với Thánh Vương tông tông chủ, gã vất vả lắm mới ohees được y, nhưng giờ y lại thản nhiên đến, sau lần nếm đòn đó, có thể y sẽ sử dụng tích lũy của Thánh Vương tông, thậm chí đổi thêm được vài thần văn, nhục thân hơn xưa cũng nên.
"Thôi vậy, y dám đến cùng một thanh niên thì phải có chỗi dựa, thanh niên đó biết thần thức công phạt cường pháp, hiện tại đột phá thần huyền rồi thì không biết công phạt chi pháp này lợi hại đến đâu, không nên mạo hiểm." Ngụy Tác cơ hồ muốn lao ra giết Thánh Vương tông tông chủ, nhưng rồi gã lại nén được sát niệm.
Lão nhân lai lịch bất minh, cước đạp kim sắc long quy, Hắc Bồ Đề thiên mẫu và hoa y thanh niên được Hoang tộc truyền thừa đều khó chơi, nếu xuất thủ không biết sẽ thành thế nào.
"Nguyên Âm tiền bối, Tịch Hàn đại lục và Lưu Hỏa đại lục có truyền tống pháp trận nối nhau không?" Cố nén ý niệm, Ngụy Tác lại hỏi Nguyên Âm lão tổ.
"Các hạ định nhân lúc Thánh Vương tông tông chủ đến đây mà đánh tới Thánh Vương tông? Hảo chủ ý!" Bọn Nguyên Âm lão tổ và Vu thần nữ nhíu mày, "Tịch Hàn đại lục và Lưu Hỏa đại lục cách nhau quá xa, không có truyền tống pháp trận trực tiếp mà chỉ ở gần Băng thiên trì có một cái, truyền tống đến một chỗ tu sĩ tụ tập năm vạn dặm bên ngoài Thiên khung Lưu Hỏa đại lục!" Nguyên Âm lão tổ đáp.
"Được, tiểu tử, chúng ta dùng truyền tống pháp trận truyền tống đi rồi hủy pháp trận, dù tất cả biết mà tức đến thổ huyết cũng không kịp!" Lục bào lão đầu oa oa kêu lên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Ai cũng biết rõ, truyền tống pháp trận xa nhất ở tu đạo giới chỉ mười lăm, mười sáu vạn dặm, Băng thiên trì thì lục bào lão đầu chưa từng nghe qua, nhưng man hoang hoang nguyên giữa Lưu Hỏa đại lục và Tịch Hàn đại lục tới ba mươi vạn dặm, Băng thiên trì cũng ở ngoài Thiên khung Tịch Hàn đại lục. Hiện tại Thánh Vương tông tông chủ xuất hiện ở đây chứng tỏ đã đến Tịch Hàn đại lục, không thì dù biết Ngụy Tác vừa đến, y cũng không thể đến nhanh thế.
"Đi thôi!" Nguyên Âm lão tổ toàn lực điều khiển Đăng tiên ngọc sơn, lao về Băng thiên trì.
Băng thiên trì là kỳ quan ở ngoài Thiên khung Tịch Hàn đại lục, vốn là băng hồ trên núi cao, mấy vạn năm tích tụ khí lạnh mà thành, nối sâu xuống đất một nghìn năm trăm trượng, ngọn núi vì có băng hồ mà địa mạch biến động, gãy thành hai khúc, băng hồ như băng châu nằm giữa hai đỉnh Hoang cổ đại sơn, đáy treo băng lăng mấy trăm trượng, cảnh sắc quỷ phủ thần công, tráng quan cực độ.
"Cương nha muội, lần này trong kho của Vũ Hóa thế gia có một khúc Thông thiên cổ hương, các ngươi có thu hoạch đặc biệt gì không?" Quyết định đánh tới Thánh Vương tông, Ngụy Tác tan hết ấm ức, vừa san bằng một siêu cấp đại thế lực rồi vạn dặm bôn tập đánh tới một siêu cấp đại thế lực khác thì thật khoan khoái. Thở hắt ra đoạn gã lấy ra cả đống nạp bảo nang, kiểm kê thu hoạch.
"A! A! Ngụy Tác, ta phải giết ngươi!"
"Ta thề phải giế ngươi! Ngụy Tác, ngươi sẽ không chết yên lành!"
Cùng lúc, hư không đối diện sơn môn Vũ Hóa thế gia có kim quang lóe lên, bọn Hắc Bồ Đề thiên mẫu cách Hư không kim hồ không xa, Hư không kim hồ xuất hiện, Vũ Hóa thế gia gia chủ không ngừng gào thét!
"Hả? Quả nhiên nói không sai."
Thấy Hư không kim hồ, thanh sam lão nhân cước đạp kim sắc long quy bảo tu sĩ Vũ Hóa thế gia bị bắt đến như thế, đồng thời Vạn Hoàng công tử và Hắc Bồ Đề thiên mẫu dừng lại, quan sát Vũ Hóa thế gia gia chủ và Trạm Đài Linh Lan, Thiên Hỏa thần quân.
"Sao thế?"
Vạn Hoàng công tử và Trạm Đài Linh Lan từng gặp nhau, thấy Trạm Đài Linh Lan thì gật đầu coi như chào hỏi.
"A! Ha ha.., Vũ Hóa thế gia vạn năm tích lũy lại hủy trong tay ngươi! Ngụy Tác, ta phải giết ngươi!"
Vũ Hóa thế gia gia chủ vẫn kêu gào, Vũ Hóa thế gia hiện tại thê thảm, sơn môn không còn gì, đệ tử bị Ngụy Tác dọa cho mấ mật, không còn ai dám nhận mình là người Vũ Hóa thế gia nữa.
"Sơn môn bị hủy mà bất lực, trốn đi rồi còn gào hét, đúng là phiền phức."
Cùng lúc, Hắc Bồ Đề thiên mẫu lạnh nhạt, vung tay.
"Chát!"
Vũ Hóa thế gia gia chủ tắt tiếng, tròng mắt co lại như mũi kim, bị ép bất động.
"A!" Trạm Đài Linh Lan và Thiên Hỏa thần quân hãi hùng, chưa kịp ngăn thì quang tinh từ ngón tay Hắc Bồ Đề thiên mẫu bắn ra, hóa thành quang trụ biến Vũ Hóa thế gia gia chủ thành tro.

Chương 1092: Bên nào cũng có độc kế

Dù là tốc độ thi pháp hay uy năng, Trạm Đài Linh Lan và Thiên Hỏa thần quân đều không so được, biết Hắc Bồ Đề thiên mẫu dùng chỉ này với mình thì họ cũng thành tro.
Hắc Bồ Đề thiên mẫu xuất chỉ, hư không như có nghìn vạn thần phật quá cảnh, mỗi thần phật mang theo uy áp khiến cả hai có cảm giác không địch nổi.
Cả hai cũng là thần huyền đại năng, gặp cỡ Vạn Hoàng công tử cũng có thể đấu, nhưng Hắc Bồ Đề thiên mẫu ở cấp khác.
"Yên tâm, thần thông của các vị hơn y, lại không kêu réo, ta sẽ không động thủ."
Như bóp chết một con kiến, giết Vũ Hóa thế gia gia chủ đoạn Hắc Bồ Đề thiên mẫu bảo Trạm Đài Linh Lan và Thiên Hỏa thần quân."Hắc Bồ Đề thiên mẫu thần thông lại đến mức này, trước kia ta cứ ngỡ sư tôn vô địch... Ngay cả ngã sư tôn chắc cũng cho là như thế chứ không thì không cho tiểu sư đệ mang một đạo đại đạo thần đến Vân Linh đại lục thưởngđoạt tiên khí. Hiện tại dù sư tôn phục sinh, e cũng thấy mình ếch ngồi đáy." Thiên Hỏa thần quân vốn thập phần cuồng ngạo, nhưng cùng Trạm Đài Linh Lan đối diện Hắc Bồ Đề thiên mẫu thì thấy nữ nhân xấu xí này cực kỳ đáng sợ, trước đó thần thông của Tứ tí hoang tộc đại năng và Ngụy Tác khiến truyền nhân của Hỏa Vực thần vương tan hết ngạo khí, thậm chí thấy sư tôn không biết lượng sức. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Thánh Vương tông tông chủ đến rồi." Hắc Bồ Đề thiên mẫu giết Vũ Hóa thế gia gia chủ, Vạn Hoàng công tử và thanh sam lão nhân cước đạp kim sắc long quy như không nhìn thấy, chỉ liếc Thánh Vương tông tông chủ và hoa y thanh niên, thanh sam lão nhân bảo Vạn Hoàng công tử và Hắc Bồ Đề thiên mẫu nói.
Cả toán cách Thánh Vương tông tông chủ rất xa, chỉ thấy hư không uốn cong, khí tức lộ ra, Thánh Vương tông tông chủ lại trông khác xa trước kia nhưng thanh sam lão nhân nhìn là nhận ra, e không phải chỉ có Vọng khí bí thuật mà biết trước hành tung tại Tịch Hàn đại lục của Thánh Vương tông tông chủ và hoa y thanh niên.
"Được, chúng ta cùng đến." Hắc Bồ Đề thiên mẫu bật cười, ra vẻ dễ tính, nhưng dáng vẻ không ưa người khác nói nhiều, cất tay là giết người khác càng khiến Trạm Đài Linh Lan và Thiên Hỏa thần quân không lạnh mà run.
"Với tu vi và tư chất của Vạn Hoàng công tử mà kết thành đạo lữ với nữ nhân như thế." Trạm Đài Linh Lan và Thiên Hỏa thần quân liếc Vạn Hoàng công tử.
Vạn Hoàng công tử như hiểu ý, giật giật khóe môi ngoảnh đi.
"Đạo hữu uy thế lắm, nếu ở thời viễn cổ, khi chưa là thời đại của tu sĩ, phàm nhân nhìn thấy sẽ coi đạo hữu là thần phật, ghi vào điển tịch, truyền thuyết. Nếu tại hạ không lầm, đạo hữu là Đại Hỉ tông tông chủ Hắc Bồ Đề thiên mẫu." Rất nhanh, Thánh Vương tông tông chủ lên tiếng, hiển nhiên nhận ra Hắc Bồ Đề thiên mẫu.
"Thánh Vương tông tông chủ, các hạ biết thời đại viễn cổ, kiến thức đích xác bất phàm." Hắc Bồ Đề thiên mẫu bậ cười, song phương cách nhau mấy trăm trượng mới dừng lại.
"Thứ cho tại hạ mắt kém, không biết vị đạo hữu này xưng hô thế nào?" Song phương hợp lại, Thánh Vương tông tông chủ hỏi thanh sam lão nhân cưỡi kim sắc long quy.
"Tại hạ Thiên Cửu. Xin chào đạo hữu." Thanh sam lão nhân mỉm cười, gật đầu với Thánh Vương tông tông chủ, coi như chào hỏi.
"Hóa ra là Hoàng Đình tông tông chủ, thất kính." Thánh Vương tông tông chủ mục quang lóe lên, Trạm Đài Linh Lan và Thiên Hỏa thần quân giật mình. Hóa ra Hoàng Đình tông cũng là siêu cấp tông môn của Thiên Trụy đại lục, là tông môn truyền thừa lâu bậc nhất trong mấy đại lục, tới ba, bốn vạn năm rồi, hiện tại thì đại năng và thực lực không thể so với thời hoàng kim nhưng cực nhiều truyền thừa pháp khí, tông chủ cỡ đó không thể chỉ bằng tu vi mà suy đoán thần thông. Hoàng Đình tông nối danh nhất là Hoàng đình ngũ hoàng kinh tu luyện ngũ tạng, có thể biến tâm, can, tỳ, phế, thận thành năm màu hợp với kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, tăng cường uy năng thuật pháp còn hơn linh căn tu sĩ, như tại thể nội nuôi dưỡng được năm thần hoàng khống chế nguyên khí.
"Vũ Hóa thế gia bị y diệt! Nơi này xảy ra chuyện gì? Chư vị đạo có biết không?" Thánh Vương tông tông chủ và thanh niên mặc pháp y hoa lệ cực độ hiển nhiên thấy sơn môn Vũ Hóa thế gia đích bị đánh thành phế khư, thành thử không sợ hãi bao nhiêu.
"Lúc bọn tại hạ đến đã mất tung tích y, cụ thể thế nào thì hỏi Trạm Đài Linh Lan đạo hữu." Hoàng Đình tông tông chủ Thiên Cửu nhìn Trạm Đài Linh Lan và Thiên Hỏa thần quân.
"Vũ Hóa thế gia định dùng cổ đế thi ở Âm dương phần đối phó Ngụy Tác! Vũ Hóa thế gia dùng linh dược và bí cấm, hoàn toà khống chế được cổ đế thi, khôi phục nguyên khí cho nó, ít nhất cũng có chiến lực hơn bán chân tiên nhưng y đưa tới một vực ngoại thiên ma thần thông còn trên cổ đế thi, đánh bại cả nó và giết sáu lão bất tử Vũ Hóa thế gia." Trạm Đài Linh Lan nói liền một hơi.
"Cái gì, vực ngoại thiên ma?" Ngay cả Hắc Bồ Đề thiên mẫu cũng rúng động.
"Sao lại thế được, vực ngoại thiên ma thì tu đạo giới chưa từng ghi lại, không ai thấy chân thân, chưa biết chừng chỉ là ngoa truyền. Sao lại mọc ra thứ như thế được." Thánh Vương tông tông chủ bảo Trạm Đài Linh Lan và Thiên Hỏa thần quân, tỏ vẻ không tin.
"Dù không phải vực ngoại thiên ma cũng là ma vật, khẳng định không phải tu sĩ hoặc yêu thú." Thiên Hỏa thần quân nói nhanh, "Y có bốn tay, toàn thân màu lam, răng nanh đầy miệng, khí huyết cũng lam sắc, khí tức khác hẳn yêu thú và tu sĩ, tuy nhiên sánh với chân tiên nhưng hung hãn tựa ma khí."
"Bốn tay? Toàn thân màu lam?" Thiên Hỏa thần quân nói khiến Hoàng Đình tông tông chủ mắt ánh lên khác lạ.
"Thế nào?" Ai nấy nhìn vào y.
"Hoàng Đình tông có ghi lại một vạn tám nghìn năm trước có vực ngoại thiên ma giáng lâm Thiên Trụy đại lục, diệt mấy chục tông môn, sau cùng bị đại năng nào đó diệt ở gần Loạn Tinh sơn, ma vật đó cũng màu lam, có bốn tay." Hoàng Đình tông tông chủ nói.
"Là ghi chép của Hoàng Đình tông thì không sai." Hắc Bồ Đề thiên mẫu nhìn Trạm Đài Linh Lan và Thiên Hỏa thần quân, "Hiện tại ma vật và cụ cổ đế thi, cả Ngụy Tác nữa ở đâu?"
"Cổ đế thi bị đánh chạy mất, hiện tại ma vật đó đang đuổi theo. Bọn Ngụy Tác chạy theo hướng đó, chúng có pháp bảo che giấu thân ảnh và khí tức." Trạm Đài Linh Lan và Thiên Hỏa thần quân chỉ hướng Tứ tí hoang tộc đại năng và bọn Ngụy Tác bỏ chạy.
"Không ngờ Vũ Hóa thế gia khống chế được cổ đế thi, khi trước Công Đức tông và Đăng Tiên tông vây giết Ngụy Tác vì Âm dương phần xuất thế vật này, nhưng ma vật đuổi được cả cổ đế thi thì quay lại tất chúng ta không địch nổi!" Sắc mặt Thánh Vương tông tông chủ cực kỳ khó coi.
"Còn may, ma vật truy sát bọn Ngụy Tác, bất quá nó biết Động Hư bộ pháp, một lần vượt hư không là ba, bốn trăm dặm, độn tốc quá kinh nhân. Nó tựa hồ có thể nuốt chửng kim đơn, khí huyết, khôi phục nguyên khí!" Sắc mặt Trạm Đài Linh Lan và Thiên Hỏa thần quân cực kỳ khó coi. Cả toán định nhặt thây Ngụy Tác, không ngờ lại như chuột thấy mèo, phải náu trong hư không.
"Còn nuốt cả kim đơn và khí huyết của phệ tu sĩ, đúng như vực ngoại thiên ma mà Hoàng Đình tông ghi lại!" Hoàng Đình tông tông chủ hít sâu một hơi.
"Nói vậy thì mặc cho ma vật và Ngụy Tác có đối địch với nhau không, chúng ta vẫn phải đấu với chúng." Hắc Bồ Đề thiên mẫu gật đầu, mục quang lóe lên, hóa ra một hắc sắc quang tráo cách tuyệt thanh âm, "Hiện tại cần lặng lẽ đến truyền tống pháp trận ở Băng thiên trì."
"Đến truyền tống pháp trận? Sao hả?" Thánh Vương tông tông chủ và hoa y thanh niên ngẩn người.
"Tông chủ đến đây với khí thế như thế, chắc y nhận ra. Trong các tông môn công khai đối địch với y thì hiện tại chỉ Thánh Vương tông dễ hạ thủ. Dùng pháp trận tiến vào Lưu Hỏa đại lục, đánh nát truyền tống pháp trận thì dù chúng ta biết tin cũng không kịp về. Diệt Vũ Hóa thế gia rồi Thánh Vương tông thì sẽ chấn nhiếp bao nhiêu tông môn." Hắc Bồ Đề thiên mẫu bảo Thánh Vương tông tông chủ.
Thánh Vương tông tông chủ biến sắc, nhưng Hắc Bồ Đề thiên mẫu lại cười: "Bất quá tông chủ không cần lo, lúc bọn ta đến đã tính sẵn Vũ Hóa thế gia vạn nhất bị y diệt, quanh truyền tống pháp trận có nhiều đạo hữu đợi rồi."

Chương 1093: Những thứ vượt khỏi tu đạo giới hiện tại

"Không biết thiên mẫu bố trí thế nào?" Thánh Vương tông tông chủ toát mồ hôi lạnh, khí tức hung hãn sau khi đoạt xá cũng giảm đi mấy phần. Y hiểu rõ nếu Ngụy Tác thực hiện đúng lời Hắc Bồ Đề thiên mẫu nói thì Thánh Vương tông khẳng định sẽ như Vũ Hóa thế gia.
"Hai vị đến đây có thủ đoạn gì đối phó y không?" Hắc Bồ Đề thiên mẫu không đáp mà nhìn Hoàng Đình tông tông chủ gật đầu.
Thiên Cửu thần quân không rườm lời gật đầu, thanh quang bắn vào kim sắc long quy dưới chân, từ chỗ chỉ đủ chở mình y thì biến thành to gấp đôi Hư không kim hồ, nổ vang lướt đi hai, ba mươi dặm.
Độn tốc kinh nhân của cổ bảo này khiến Thánh Vương tông tông chủ và hoa y thanh niên cả kinh Thánh Vương tông tông chủ tự nhận Vạn cổ thánh vương kinh là nghịch thiên cường pháp, tự thị thần thông hơn hẳn tu sĩ cùng cấp nên rất kiêu ngạo, nhưng giờ đối diện Hắc Bồ Đề thiên mẫu thì thấy đối phương từ tính toán cho đến thần thông, thậm chí pháp bảo đều không kém hơn nên y không dám nữa."Không dám giấu, tại hạ có mang theo một món truyền thừa chí bảo của Thánh Vương tông, chuyên phá khí huyết của đối phương, nếu y dám cận chiến thì tại hạ sẽ khiến y khí huyết suy bại, không còn sức làm gì." Hơi do dự một chốc, Thánh Vương tông tông chủ nói. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Xem ra đối phó y khiến chư môn chư phái động dụng hết tích lũy." Hắc Bồ Đề thiên mẫu liếc Thánh Vương tông tông chủ: "Chúng ta cứ dùng Đại chư thiên tạo hóa bình của Trung thiên tử lôi tông đã nhưng muốn tìm tung tích của y thì cần ba mươi ba Thiên tinh trần sa bàn của Thiên Cửu tông chủ."
"Đại chư thiên tạo hóa bình là chí bảo gì?" Bọn Thánh Vương tông tông chủ đẳng nhân tuy không biết ba mươi ba Thiên tinh trần sa bàn là gì nhưng Hắc Bồ Đề thiên mẫu nói vậy thì cũng là pháp khí bất phàm, nên hỏi về Đại chư thiên tạo hóa bình.
"Các vị đều nhắm vào y nên nói cho đạo hữu cũng không sao. Đại chư thiên tạo hóa bình là thượng cổ chí bảo, do thượng cổ đại năng mô phỏng nguyên khí pháp tắc của hư không loạn lưu, thu gom tinh thần nguyên khí cực kỳ lạ lùng rèn nên, có thể hút tu sĩ trong mấy nghìn trượng vào rồi luyện hóa, chân tiên cũng không thể phá." Hắc Bồ Đề thiên mẫu nói.
"Cái gì, Trung thiên tử lôi tông sao lại có pháp khí cỡ này, hình như không chỉ sử dụng một lần, thi triển có hạn chế đặc biệt gì khôngh?" Hắc Bồ Đề thiên mẫu dứt lời, Thánh Vương tông tông chủ triệt để biến sắc, kêu lên không dám tin.
Khó trách, dù cái bình màu trong tay Ngụy Tác, cực đạo tiên binh nhưng với tu sĩ đại năng hiện tại thi triển vị tất diệt được chân tiên. Pháp khí này hút tu sĩ trong vòng mấy nghìn trượng, chân tiên cũng không phá được.
"Tất nhiên, nếu sử dụng không hạn chế, Trung thiên tử lôi tông không phải vô địch thiên hạ sao." Hắc Bồ Đề thiên mẫu bật cười, "Vật đó mỗi lần sử dụng sẽ tiêu hao một viên tinh hạch, sử dụng xong là phải cho ra ngoài cửu thiên hấp nạp tinh thần nguyên khí mới có thể tái sử dụng. Hiện tại tinh hạch thì đã xuất thế một viên, nhưng cho ra ngoài cửu thiên hút nguyên khí thì không có tu vi Chân tiên tam trọng, tứ trọng trở lên khó làm được. Trung thiên tử lôi tông lấy được vật này nhưng chưa từng sử dụng, lần này dùng xong là bỏ. Pháp khí đó quá nghịch thiên, coi như vô dụng."
"Tức là Trung thiên tử lôi tông lấy được Đại chư thiên tạo hóa bình nhưng không thể động dụng... Tinh hạch xuất thế, lẽ nào là truyền thừa tinh hạch của Chân Võ lọt vào tay Trung thiên tử lôi tông?" Thánh Vương tông tông chủ hít sâu một hơi, chấn kinh cực độ hỏi Hắc Bồ Đề thiên mẫu.
Nói đến tinh hạch, tất cả đều không lạ gì, khi xưa Hứa Thiên Ảo chết tại Thiên Huyền đại lục, Chân Võ truyền thừa chí bảo Chân võ tinh hạch bay đi, cơ hồ mọi đại thế lực dốc sức tìm, thứ hóa sinh trong lòng sao trời này là phôi trời sinh để luyện tiên khí, cứ luyện chế được là sẽ thành tiên khí chứa không ít đại đạo pháp vực. Hiện tại qua lời Hắc Bồ Đề thiên mẫu thì Chân võ tinh hạch sau rốt rơi vào tay Trung thiên tử lôi tông, còn một món pháp khí mỗi lần thi cần phôi một món tiên khí thì thật khó tưởng tượng nổi.
"Vật đó không do Trung thiên tử lôi tông tìm được mà là Bích Tỳ tông, vì thế Bích Tỳ tông mất một toán đệ tử tinh anh, bất quá vì đối phó y, Bích Tỳ tông đã giao ra." Hắc Bồ Đề thiên mẫu gật đầu.
"Những kẻ này đều có thủ đoạn đặc biệt, ta phải cẩn thận, không thì nguy mất." Thánh Vương tông tông chủ tan đi tính hung hăng sau khi đoạt xá, thấy lòng lạnh buốt. Rõ ràng Ngụy Tác đã ép mọi siêu cấp đại thế lực cuống lên, những thứ tu đạo giới hiện không thể sử dụng cũng xuất hiện, Hắc Bồ Đề thiên mẫu không sợ Trung thiên tử lôi tông phát động Đại chư thiên tạo hóa bình sẽ đối phó cả ả thì tất có thủ đoạn riêng. So với các tông môn và đại năng này, y đâm ra nhược tiểu, sợ họ đối phó Ngụy Tác sẽ thuận tiện thu luôn y vào. Các đại năng vì có địch nhân chung là Ngụy Tác mà tạm thời liên thủ, chứ ai cũng có tính toán riêng.
"Thiên Cửu tiền bối, chúng ta đi đúng hướng không?" Cùng lúc, Trạm Đài Linh Lan đột nói. So với Thánh Vương tông tông chủ, y và Thiên Hỏa thần quân càng không tự tin, đã định rút lui. Hiện tại y càng sợ vì hướng Hoàng Đình tông tông chủ Thiên Cửu thần quân phi độn không phải về Băng thiên trì.
"Không cần lo, tại hạ chỉ sợ bị y phát hiện nên đi vòng, y dùng pháp khí che khí tức mà đi chứ không thể dùng Động Hư bộ pháp, chúng ta đi vòng cũng đến trước. Nếu vô tình gặp vực ngoại thiên ma thì đành dựa vào hư không pháp bảo của các hạ, nhưng hai vị e dè thì không đi cũng được." Thiên Cửu thần quân mỉm cười, "Bất quá Trạm Đài đạo hữu đồng ý cho mượn pháp bảo này thì không cần đi."
"Tiền bối tính toán chu toàn." Trạm Đài Linh Lan đương nhiên không muốn cho mượn Hư không kim hồ nên tìm cớ, dáng vẻ cho thấy bọn Thiên Cửu thần quân thèm muốn Hư không kim hồ.
Thiên Cửu thần quân mỉm cười, không nói gì nữa, toàn lực điều khiển long quy, nhất thời tất cả lại trầm mặc.
"Phu quân, chỉ chàng có khí khái nam tử hán, tiếc lời như vàng, không lám lời như nhiều tu sĩ, thiếp thích tính cách đó, chàng lại tuấn tú." Hắc Bồ Đề thiên mẫu truyền âm cho Vạn Hoàng công tử, thập phần ôn tồn.
"..." Vạn Hoàng công tử hơi giật giật môi, thân thể cứng lại.
"Phu quân, không lâu nữa là diệt được y trút giận cho chàng. Chúng ta chúc mừng bằng cách nào? Chi bằng chơi trò thiếp thích nhất, phu quân dùng thuật pháp hóa thành Ngụy Tác rồi bị thiếp cưỡng bức? Chắc thú vị lắm." Hắc Bồ Đề thiên mẫu hứng trí truyền âm cho Vạn Hoàng công tử.
"...!!" Vạn Hoàng công tử nổi gân xanh trên trán.
"Chơi, chơi cái đầu ngươi! Không vì y thì ai kết thành đạo lữ với ngươi! Khi thần thông của ta hơn người, ngươi là người đầu tiên ta giết! Biến thái, bức ta biến thành người khác nữa!" Vạn Hoàng công tử cơ hồ thổ huyết.
Y cho rằng Hắc Bồ Đề thiên mẫu nếu hóa tành nữ tu khác thì y còn cố chịu nhưng không ngờ ả tuy như thế nhưng cực kỳ tự luyến, không đời nào chịu như vậy, còn thích y hóa thành các kiểu nam tu để cùng ả song tu!
Kim sắc long quy của Thiên Cửu thần quân độn tốc cực kỳ kinh nhân, kim quang liên tục lóe sáng, thân ảnh cả toán tan biến vào không gian trên sơn môn Vũ Hóa thế gia. Hồi lâu sau mới có tu sĩ lục tục đến đến tra xét, thấy rõ cảnh tượng thì đều kinh hãi.
"Vũ Hóa thế gia bị Ngụy Tác san bằng rồi!" Tin này lan đi với tốc độ chưa từng có.
"Gian thương, vận khí của ngươi không tệ, hai thứ này chuyên môn để chống lại thiên kiếp..."
Đồng thời, bọn Ngụy Tác trên đường đến Băng thiên trì thì đã kiểm kê rõ những thứ lấy được từ Vũ Hóa thế gia.

Chương 1094: Tìm hiểu đại đạo pháp vực

Linh Lung Thiên cầm hai thứ, một là bảo tán khảm hơn trăm viên bảo thạch đủ màu, tán dệt bằng các lợi tơ tinh kim, một là cái chén xanh.
Vũ Hóa thế gia hơn vạn năm truyền thừa và tích lũy, trong kho quả nhiên bất phàm, hai thứ chuyên dụng ngăn thiên kiếp mà Linh Lung Thiên bảo nói là Đâu thiên bảo tán, chuyên phá cửu thiên âm phong và nắp Định thiên nhất trản, chuyên phá tinh thần chân từ chi lực.
Cửu thiên âm phong, không chỉ cực kỳ lợi hại, mà còn chứa kim thiết chi khí của các vì sao, trúng tu sĩ thì dù không bị cực hàn biến thành bột, tất kim thiết chi khí cũng xâm hại nhục thân, tổn thương nguyên khí.
Tinh thần chân từ chi lực có thể nhiễu loạn thiên địa nguyên khí, phá hoại pháp trận của pháp bảo khiến pháp bảo vô hiệu, thậm chí mất khống chế.
Định thiên nhất trản là thượng cổ pháp khí chuyên môn dùng cho phá giải tinh thần chân từ chi lực, vốn có nó thì đủ ứng phó chân từ chi lực của thiên kiếp nhưng chỉ có nắp thì hiệu lực đại giảm, cần bảo vật khác phối hợp."À, về thiên kiếp, ngũ trọng băng phong, thần hình thiên lôi giáng xuống đoạn thiên địa bình tĩnh, rồi có lôi hỏa..."
Linh Lung Thiên đưa hai thứ chuyên môn chống lại thiên kiếp cho Ngụy Tác, thì Vu thần nữ và Nguyên Âm lão tổ đang đọc ghi chép.
Vu thần nữ thị là tu sĩ Đông Lai bí cảnh trong mấy đời gần đây có hi vọng đột phá đến chân tiên nên Đông Lai bí cảnh đã tính trước, chuẩn bị những thứ cho độ kiếp. Nên thời gian này, Vu thần nữ và Ngụy Tác, Linh Lung Thiên, Nguyên Âm lão tổ bàn luận, kết hợp với vô số điển tịch của Đăng Tiên tông, Hóa Thiên giáo cùng các tông môn hoàn đàm với gã thì họ hiểu sâu hơn về thiên kiếp.
Theo Linh Lung Thiên, cộng thêm những gì Đông Lai bí cảnh của Vu thần nữ biết thì từ khi thiên địa linh mạch đoạn tuyệt, thiên địa nguyên khí thay đổi thì thiên kiếp đã khác xa trước khi Thiên khung hóa sinh.
Thiên kiếp trong ghi chép thời viễn cổ ký không chỉ xảy ra ở những thời cơ khác nhau, tu vi càng thì dẫn phát thiên kiếp, ngay cả ngăn cản cũng khác. Trước khi thiên địa linh mạch đoạn tuyệt thì thậm chí có thể tìm mấy tu sĩ đã đột phá thiên kiếp giúp đỡ, hoặc nhờ vào thần thông của họ ngăn đỡ thiên kiếp. Hoặc mấy tu sĩ tu vi ngang nhau cùng ngăn đón để độ kiếp, nhưng khi thiên địa linh mạch tan vỡ, thiên địa nguyên khí biến đổi thì không thể có việc đó nữa, vì nguyên khí dao động của họ sẽ khiến thiên kiếp càng mãnh liệt, chỉ có thể bố trí cấm chế hoặc nhiều tu sĩ tu vi thấp cùng ngăn đó.
Nguyên nhân thì theo điển tịch suy đoán là hiện tại kết cấu của thiên địa nguyên khí pháp tắc càng mong manh. Nói đơn giản thì thiên địa nguyên khí pháp tắc như vỏ trứng, ở viễn cổ tu đạo giới thì cái vỏ trứng đó cứng hơn, còn khi thiên địa linh mạch đoạn tuyệt thì vỏ trứng mỏng hơn. Có những sức mạnh vốn không đủ khiến vỏ trứng đó vỡ nhưng với tu đạo giới hiện giờ thì rất có thể càng vỡ nhiều hơn.
Uy năng khi thiên kiếp giáng lâm thì họ biết không ít, hiện tại Vu thần nữ vàa Nguyên Âm lão tổ đang nghiên cứu ghi chép của Vũ Hóa thế gia.
Ghi chép này không rõ Vũ Hóa thế gia lấy được từ đâu, chỉ là một thượng cổ tán tu ghi lại tình cảnh tận mắt thấy đại năng độ kiếp.
Theo đó đại năng độ kiếp là Chính Dương cung cung chủ, người mà Linh Lung Thiên và lục bào lão đầu cũng không nghe nói đến, nhưng niên đại cụ thể và địa điểm không rõ ràng, chỉ là đại phái ở ngoài một thành lớn, quy mô ít nhất cũng cỡ Vũ Hóa thế gia, hơn hai vạn đệ tử này ra năm vạn cấm chế cùng ngăn chặn.
Thiên kiếp giáng lâm, bao trùm một vạn năm nghìn dặm, tầng đầu tiên là Hỏa Vân thiên kiếp, thinh không ngập mây đỏ như có thần thổ ép xuống dày đặc tựa mưa rào. Mây lửa này là ngưng kết của thiên hỏa và thái dương chân hỏa. Đạo thứ hai là sấm sét, trong một vạn năm nghìn dặm toàn là tia sét cỡ thùng nước và sấm động, kéo dài một tuần hương, uy năng mỗi một đạo thiểm điện khó tưởng tượng nổi, theo tán tu đó ghi chép thì đạo thứ hai giáng xuống, Chính Dương cung tựu tổn thất nặng, quá nửa cấm chế bị hủy hoại.
Đạo thứ ba là thiên lôi địa hỏa, không chỉ trên không có tinh thần hỏa nguyên kết hợp với thiên lôi, trút xuống vô số lôi hỏa hỏa cầu, mặt đất cũng có lửa cháy, hắc sát hỏa khí hình thành vô số hắc sắc thần ma và hắc sắc hỏa điểu.
Đạo thứ tư là Vẫn tinh thiên hàng, loạn thạch ở hư không loạn lưu được nguyên khí kéo xuống, mỗi một đạo đô như thần phạt, như vô số thần vương cầm thần binh đâm xuống.
Đạo thứ năm là cửu thiên âm phong, vô số băng phong và kim thiết khí tức ngưng thành thứ như phi nhận cùng các loại thiên lôi trút xuống, thiên lôi thậm chí năng tự động tìm khí tức tu sĩ mà nổ.
Theo chi chép của tán tu đó, đến đạo thứ tư Vẫn tinh thiên hàng thì hơn hai vạn đệ tử cơ hồ chết hết, năm vạn cấm chế đều phá tổn, chỉ còn lại Chính Dương cung cung chủ.
Qua ngữ khí tán tu đó thì Chính Dương cung cung chủ cực kỳ mạnh mẽ, chặn được đệ ngũ trọng thiên uy, thậm chí mọi tu sĩ tưởng y thuận lợi qua được nhưng không ngờ sau đó còn lôi hỏa giáng xuống, y tan nát cả thần hồn.
Chính Dương cung cung chủ tan nát hình thần, thiên kiếp nhanh chóng dừng. Thiên kiếp tựa hồ chỉ phản ứng với nguyên khí dao động của người độ kiếp. Sau tầng thứ năm, Chính Dương cung cung chủ phát hiện không chống nổi nhưng chạy về đâu cũng bị bám theo, sau đó có tu sĩ phát hiện khu vực thiên kiếp là một vòng tròn quanh Chính Dương cung cung chủ. Rõ ràng nguyên khí của tu sĩ ảnh hưởng đến thiên địa nguyên khí trong một khu vực như thế.
"Tiếp theo có thể là Kim phong hỏa tuyến cực kỳ hung hiểm..." Vu thần nữ và Nguyên Âm lão tổ vừa đọc và trao đổi.
Qua những gì hiện có, chỉ biết đến đệ lục trọng thiên uy, còn sau đó là gì, kéo dài bao lâu thì không ai biết.
"Vẽ lên hư không... Không biết Hư không đạo pháp của Hư Không đạo nhân có cường pháp đó không, so ra thế nào?" Trong lúc Vu thần nữ và Nguyên Âm lão tổ nghiên cứu ghi chép, Ngụy Tác hai bảo vật lại, không ngừng tham ngộ "Tiên thiên đạo ngân" cổ kinh.
Thiên cổ kinh này là cường pháp Vũ Hóa Ứng Thiên tu luyện, luyện thành đại đạo pháp vực thì cũng hóa ra hắc sắc thần bút, nhất phương hắc bạch thiên địa.
Ngụy Tác cả kinh vì "Tiên thiên đạo ngân" cổ kinh không phải thuật pháp công kích mà là môn thuật pháp phòng ngự.
Vũ Hóa Ứng Thiên tu vi chưa đủ, không thì đại đạo pháp vực xòe ra, thần bút vung lên là mở ra khe nứt không gian. Uy năng đối phương đánh tới, thậm chí pháp bảo cũng bị hút vào.
Như vạch lên một khe nứt khổng lồ, mở ra một cái túi lớn, đối phương dù có uy năng hơn hẳn, cũng không thể ép được gã.
Lúc trước Vũ Hóa Ứng Thiên tu vi không đủ, coi cổ kinh này thành thuật pháp công kích mà cũng có uy năng kinh nhân như thế, đích xác là vô thượng cường pháp trong hư không chi đạo.
Bất quá với tu vi hiện tại của Ngụy Tác, dù lĩnh ngộ được đại đạo pháp vực của thuật pháp này cũng không thể đạt mức tiên vương như trong truyền thuyết, vạch lên hư không dồn công kích của địch thủ vào. Gã tham ngộ chủ yếu là điều khiển nguyên khí và nguyên khí pháp tắc để đề thăng lĩnh ngộ với thiên địa nguyên khí pháp tắc hòng tìm ra đại đạo pháp vực riêng.
Thuật pháp hay sử dụng nhất thì có thể lĩnh ngộ được đại đạo pháp vực.
Hiện tại chân nguyên tu vi của Ngụy Tác bị thiên kiếp hạn chế, nguyên liệu tu luyện đã tích lũy đủ nhưng chưa thể đột phá, muốn đề thăng chiến lực chỉ còn đại đạo pháp vực, tìm về bản nguyên thuật pháp mà tăng cường uy năng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Bất quá hiện tại Ngụy Tác định tìm về bản nguyên, tham ngộ đại đạo pháp vực không phải Liệt khuyết tàn nguyệt mà từ "Thái cổ hung hỏa quyết".
Uy năng càng mạng thì nguyên khí pháp tắc càng phức tạp, Lý Tả Ý tuy tựa hồ gần đạt đến bản nguyên của Liệt khuyết tàn nguyệt nhưng thỏ huynh đệ này dù lĩnh ngộ ra cũng không nói được nên không giúp gì nhiều cho Ngụy Tác, tối đa là khi gã tham thì cảm thụ khí tức của y lúc thi pháp, tăng tiến tốc độ cảm ngộ.
Cảm ngộ đại đạo pháp vực cũng như khi Ngụy Tác chế phù, phải từ dễ đến khó.
Thái cổ hung hỏa quyết uy lực không tệ, là hỏa hệ thuật pháp thuần túy, bắt đầu từ nó thì Ngụy Tác dễ thành công nhất.

Chương 1095: Đại chư thiên tạo hóa bình

Nhất pháp thông, vạn pháp thông, việc liên quan đến chân nguyên vận hành, thể nội kinh mạch, thiên địa nguyên khí trong nhiều cổ kinh đều giông nhau.
Điển tịch, kinh văn, đọc càng nhiều càng có ích.
Trên đường đến Băng thiên trì, không đầy một canh giờ là Ngụy Tác lĩnh ngộ xong "Tiên thiên đạo ngân" của Vũ Hóa thế gia.
Tiếp đó gã lấy ra toàn bộ liên thuật pháp, công pháp quan đến địa sát hỏa khí của các tông môn mà cảm ngộ, đối chiếu với Thái cổ hung hỏa quyết.
Thái cổ hung hỏa quyết tuy có uy năng đại đạo pháp vực e kém xa Đăng tiên pháp vực, nhưng tu đạo chi đồ phải từng bước mà tiến, không thể một bước lên trời.
Ngụy Tác hiện có Vạn cổ thánh vương kinh, tuy nhục thân tu vi càng lúc càng cao, cho thêm một thần văn thì nhục thân tu vi đề thăng càng lúc càng không rõ ràng, cũng như tòa lầu vạn trượng, khắc thần văn vào thì như chất thêm một viên ngói. Vạn cổ thánh vương kinh của gã mới ở giai đoạn khởi đầu, thêm một thần văn vẫn có không ít tác dụng.
Nhục thân không kém gì uy năng toàn lực của Hắc Bồ Đề thiên mẫu và Hỏa Vực thần vương thì khắc thêm nhiều thần văn, nhục thân đề thăng mới rõ ràng.Dủ thấy nhục thân Hoang tộc thủy tổ ba mươi hai tay mà Linh Lung Thiên nói tới đáng sợ thế nào, không biết khắc nhập bao nhiêu vạn đạo thần văn mới đạt thành.
Tiếp đó, trừ khi Tị tiên ngọc sơn dừng lại bổ sung, gã không ngừng hóa ra đạo đạo hỏa nguyên quay tít quanh mình.
Lại thêm nửa ngày, Ngụy Tác triệt để dừng lại, nhắm mắt.
Không ai quấy nhiễu, biết là giai đoạn thiết yếu, Ngụy Tác bất động như luc cảm ngộ thần văn.
"Hiện tại cách Băng thiên trì bao xa?" Sau một ngày đêm, Ngụy Tác đột nhiên mở bừng mắt hỏi.
"Ngươi cảm ngộ được đại đạo pháp vực Thái cổ hung hỏa quyết?" Hàn Vi Vi kinh hỉ hỏi ngay.
"Đâu có nhanh thế, cũng như vẽ phù, mới lần ra đôi chút, cảm nhận đươc mấy nguyên liệu trong phù dịch." Ngụy Tác mỉm cười.
"Chậm thế? Không phải đến Thánh Vương tông vẫn chưa thể lĩnh ngộ được đại đạo pháp vực Thái cổ hung hỏa quyết nữa?" Hàn Vi Vi bĩu môi: "Nguyên Âm tiền bối nói là còn một ngày sẽ đến truyền tống pháp trận ở Băng thiên trì."
"Thế còn chậm thì chỉ khi đạo lữ liếc mắt đưa tình mới nói thế. Lúc lão phu có lòng tin lĩnh ngộ đại đạo pháp vực thì lấy một môn địa cấp phong hệ thuật pháp ra luyện, mười ngày đêm mới lần ra đôi chút." Nguyên Âm lão tổ mỉm cười, "Hàn Vi Vi cô nương nói thế thì những người mười bữa nửa tháng mới lần ra manh mối nghe được chắc hổ thẹn chết mất."
Hiện tại tin Vũ Hóa thế gia bị diệt đã lan đi, coi như vãn hồi được cục thế, Vạn lý sưu ảnh kính không đưa lại hình ảnh đại năng nào nên vô hình trung, bọn Ngụy Tác nhẹ lòng hẳn.
"Ai liếc mắt đưa tình." Mặt Hàn Vi Vi hơi ửng lên.
"Lần này diệt Thánh Vương tông tấ gom được không ít đồ tốt, chúng ta ở lại man hoang hoang nguyên một thời gian. Khoảng cách giữa Lưu Hỏa đại lục và Tịch Hàn đại lục như thế thì dù Tứ tí hoang tộc cũng không dễ tìm đến, lúc tiểu tử ngươi đề thăng tu vi đến Thần huyền tứ trọng điên phong, Linh Lung Thiên cũng thế thì chúng ta lại xuất hiện diệt thêm một tông môn." Lục bào lão đầu lên tiếng, vẫn giọng điệu hung hăng thường thấy.
"Tôt nhất là chỗ Thánh Vương tông tàng kinh có cách ngưng luyện mấy thần văn củaThánh Vương tông tông chủ, phu quân lấy được sẽ đề thăng nhục thân tu vi, hơn Hoang tộc đại năng cũng nên." Vu thần nữ mỉm cười, tưởng tượng thu hoạch lúc công phá Thánh Vương tông đích thu hoạch khởi.
"Hình như không ổn!" Linh Lung Thiên đột nhiên nhướng mày.
"Không ổn cái gì?" Ai nấy cả kinh, Nguyên Âm lão tổ mục quang lóe lên, Tị tiên ngọc sơn dừng lại.
"Ngươi có thấy dọc đường không có yêu thú nào không?" Linh Lung Thiên nhìn Nguyên Âm lão tổ và bọn Ngụy Tác, kim quang lóe khắp bốn phương tám hướng.
"Hình như không ổn, lẽ nào chúng phát hiện tung tích chúng ta?" Ngụy Tác và Nguyên Âm lão tổ biến sắc.
Hiện tại vị trí của họ ở rìa Thiên khung Tịch Hàn đại lục, trên đường đến Băng thiên trì không có tu sĩ thành trì, chỉ là núi rừng liên miên và tuyết vực, cao giai yêu thú dù không có những tứ cấp ngũ cấp yêu thú lại không ít. Nhưng từ lúc Ngụy Tác mở mắt đến giờ là mấy trăm dặm, cộng thêm thần thức gã và Nguyên Âm lão tổ, Vu thần nữ bao trùm cực rộng, nhưng họ có cảm giác trong gần nghìn dặm không có yêu thú, như thể có đại năng đi qua nên yêu thú tuyệt tích.
Hoặc có đại năng vừa đi qua hoặc có đại năng ẩn thân trong vòng vạn dặm. Tị tiên ngọc sơn không lộ khí tức nên yêu thú dọc đường không nhận ra bọn Ngụy Tác đi qua.
"Chúng ta đi vòng, xem rõ đã." Vạn lý sưu ảnh kính không có gì lạ, nhưng Ngụy Tác cực kỳ cẩn thận, không hề do dự bảo Nguyên Âm lão tổ.
"Được!" Nguyên Âm lão tổ phất tay, xoay Tị tiên ngọc sơn lùi sang phải.
"Hắc hắc..."
Hư không ngoài xa tựa hồ vang lên tiếng cười khành khạch.
"Ầm!"
Cùng lúc, phía dưới Tị tiên ngọc sơn, gần ba, bốn nghìn dặm mặt đất mà bị lật lên sẽ thấy băng tuyết tứ tan, làm khói màu xám lục như hỏa sơn phun trào mấy nghìn trượng.
"Không xong! Là Kỵ đô bích yên, mau đóng toàn thân khiếu vị! Yên khí này không chỉ ngăn cách thần thức mà có kịch độc, chân tiên hút vào cũng đại thương nguyên khí!"
Linh Lung Thiên biến sắc, lúc nó quát thì làn khói đã lam tỏa, bọn Ngụy Tác như đứng trong kinh đào hãi lãng.
"Xông ra đã!"
Sắc mặt Ngụy Tác và Nguyên Âm lão tổ thập phần khó coi. Rõ ràng, cấm chế và pháp khí cỡ này không thể nhanh chóng bố trí được, ít nhất từ một tuần hương trước, đối phương đã biết hành tung của họ. Nhưng tất cả đều mong vào chút may mắn nhỏ nhoi nên lấy pháp bảo ra nhưng chưa tế xuất khỏi Tị tiên ngọc sơn.
"Được, trông vào chí bảo của Trung thiên tử lôi tông." Cách bọn Ngụy Tác không đầy một nghìn dặm, trên không lóe kim quang.
Lim quang là Hư không kim hồ của Trạm Đài Linh Lan.
Hư không kim hồ chỉ có ba người, do Trạm Đài Linh Lan điều khiển, còn Thiên Cửu thần và Trung thiên tử lôi tông tông chủ lôi đình khí tức cực nồng, nửa mặt đỏ lừ. Hoàng Đình tông tông chủ Thiên Cửu thần quân lên tiếng, tay cầm ngân sắc sa bàn, mỗi viên cát sáng rực quang hoa, sa bàn như ngân sắc thiên hà lưu động.
Sa bàn có vô số hạt cát sáng lòa, hiện rõ cảnh tượng quanh Tị tiên ngọc sơn và chính Tị tiên ngọc sơn.
"Ha ha ha ha ha... Ngụy Tác, xem ngươi chạy kiểu gì!"
Trung thiên tử lôi tông tông chủ cười vang, một cái bình cổ dài màu trắng pha lam bay lên.
"Cái gì nhỉ!"
Trung thiên tử lôi tông tông tế xuất cái bình, Ngụy Tác và Nguyên Âm lão tổ, Linh Lung Thiên trong Tị tiên ngọc sơn chưa cảm tri rõ đối phương thì đều biến sắc.
Khí tức khó tưởng tượng nổi bừng bừng.
Khí tức này còn đáng sợ hơn Tứ tí hoang tộc đại năng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Chát!"
Hư không rung lên. "Oành!" Như có dòng thác quét qua, Kỵ đô bích yên quanh bọn Ngụy Tác tan sạch, ngay cả Tị tiên ngọc sơn cũng văng đi trăm trượng, thậm chí có tiếng nứt vỡ.
Bọn Ngụy Tác đều nhìn rõ Hư không kim hồ lơ lửng cách nghìn dặm, phía trước là bảy mươi hai ngọn thác!
Tất cả đều là thần quang do vô số thần văn ngưng kết thành.
Ở giữa là một cái bình cổ dài màu lam pha trắng, vô số thần quang từ thân bình phun ra, tụ lên miệng bình.
"Pháp khí gì nhỉ!" Ngụy Tác bị vật đó thu hút toàn bộ tâm thần, cảm giác sao trời cũng có thể bị hút vào, không nhìn rõ trên Hư không kim hồ là ai.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau