THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1076 - Chương 1080

Chương 1076: Hung hiểm

Hoang tộc đại năng này tạo cảm giác như thần ma trong sách vở, như tứ tí la sát!
Hoang tộc đại năng từ ngân bạch sắc cổ điện, như thần ma giáng lâm đi ra thì lực hút khiến thân thể Ngụy Tác trượt ngang hư không đến trước mặt y.
Hoang tộc đại năng thò cánh tay màu lam chụp lấy Ngụy Tác.
"Nói đi! Từ đâu ngươi biết ta là Hoang tộc!" Cùng lúc, Hoang tộc đại năng cất tiếng trong óc Ngụy Tác.
"A!"
Đầu óc Ngụy Tác đau như vỡ ra, thần thức trọng thương khiến gã không thể thi thuật pháp, đành vung tay dốc toàn lực bổ vào lam sắc cự chưởng.
"Choang!" Tay Ngụy Tác và lam sắc cự chưởng va nhau như chuông gõ.
Ngụy Tác rùng mình, xích sắc hà quang và ngân sắc thần quang chấn như một thần lô vang đi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm."Nhục thân của ngươi đến mức này?" Hoang tộc đại năng hơi rung tay, nhưng không ngờ nhục thân Ngụy Tác đến mức đó, chụp hụt thì kinh ngạc nói.
Đến gần thì thấy mặt và lông trên người đều lam sẫm nhưng miệng đen xì, lúc nói là đầu lưỡi tím đen đầy gai, bốn cái răng nanh thò ra theo, mắt phun lửa màu lam, ai trông thấy cũng không lạnh mà run.
Chụp hụt đoạn Hoang tộc đại năng cười gằn, tay kip chụp tiếp, Ngụy Tác đang văng đi bị hút lại.
Quanh Ngụy Tác dấy lên lam sắc quang văn, uy năng kinh nhân cực độ ép gã bất động.
"Phù!" Thanh hắc sắc âm khí từ thể nội Ngụy Tác bừng lên, thân thể gã rúng động, huyết khí gấp mấy lần từ tâm mạch lan khắp toàn thân.
"Choang!" Ngụy Tác tránh thoát lam sắc quang văn, lại giáng vào lòng tayHoang tộc đại năng.
Hoang tộc đại năng như bị bỏng, rụt tay về.
"Cách cách!" Đồng thời, Ngụy Tác phát chân nguyên.
"À!"
Lưỡi Hoang tộc đại năng đỏ đến tím lại, mắt sáng lên lạ lùng.
"Chát!"
Khí tức của y dấy lên, hư không bị khí tức ép thành như thực chất, không khác nào ma sơn đột nhiên sinh thành. Cùng lúc, lòng tay hai lam sắc cự tí rực lên vô số lam sắc thần quang, hình thành lam sắc cự kỳ.
Lam sắc cự kỳ hình thành thì sức mạnh lay động sao trời trút lên Ngụy Tác. Gã văng ngược gần trăm dặm.
Ngụy Tác văng ngược thì bạch sắc quang trụ bao trùm mấy chục trượng cùng hư không chi lực đặc biệt phun ra, cả uy năng của Hoang tộc đại năng vốn hoàn toàn siêu việt thần huyền cũng không thể thôi động quang trụ.
Bạch sắc quang trụ là một phát khí có thể truyền tống trong tích tắc, Hoang tộc đại năng tuy không thể phá hoại không gian chi lực, nhưng hất gã văng đi trăm dặm khiến gã không thể nhờ pháp khí đó truyền tống đi!
Nét mặt hung hãn của Hoang tộc đại năng tỏ vẻ không ngờ xen lẫn giận dữ
Trên mình Ngụy Tác đột nhiên lóe lên lục sắc hồ quang, hình thành một quang tráo.
"Chát!"
Thân ảnh Ngụy Tác từ lục sắc quang tráo vút đi.
"Còn có thể thi..."
Tiếng gầm giận dữ từ miệng Hoang tộc đại năng vang lên, cơ hồ ngay khi thân ảnh Ngụy Tác xuyên qua lục sắc quang tráo thì Hoang tộc đại năng chói rực quang hoa, biến mất khỏi phạm vi mấy trăm dặm.
"A!"
"Ngụy Tác, có chuyện gì thế!"
Thân ảnh Ngụy Tác hiện ra trên Tị tiên ngọc sơn thì gầm lên, mặt mũi méo đi. Tị tiên ngọc sơn cách tuyệt tất cả khí tức và thanh âm, tiếng gào của gã không lọt ra ngoài nhưng ở trong đó lại chấn động màng nhỉ, ai nấy đều ré lên, nhận ra gã đang thống khổ đến cực điểm.
"Chát!"
Nhưng kêu lên thống khổ đoạn Ngụy Tác phun trào khí tức, sau gáy có ngân quang lóe lên, thi triển Đại thành khi thiên kinh, hóa ra một hóa thân, lao vào mây mù.
"Oành!"
Hóa thân của gã vừa khuất bóng, phía trên thủy vực nơi Đại Thí Thiên ở đột nhiên rực quang hoa, như có mặt trời bay lên.
"A!!"
Ai nấy rợn tóc gáy, lam sắc thân ảnh khổng lồ cùng khí tức kinh nhân cực độ, chấn động thiên địa.
Linh Lung Thiên cứng lại, nhợt nhạt mặt mày.
"Đi thôi!"
Nguyên Âm lão tổ điều khiển Tị tiên ngọc sơn lao đi.
"Ngụy Tác, sao thế!"
"Lại còn một Hoang tộc đại năng tồn tại!"
Vu thần nữ, Cơ Nhã, Hàn Vi Vi phần nào nghe nói đến kinh thiên đại chiến sáu, bảy vạn năm trước, biết Hoang tộc là thế nào, lại thấy Ngụy Tác hiện tại thống khổ vạn phần thì đều rùng mình.
"Oành!" "Oành!" "Oành!"...
Ngụy Tác đau đớn đến không đáp nổi, lam sắc thân ảnh liên tục vượt hư không, mỗi bước lại cháy lên như mặt trời, vượt bốn, năm trăm dặm.
Quang hoa chói lòa và khí tức khiến phe gã có cảm giác như Động Hư bộ.
Nhất thời, lam sắc thân ảnh như bị một hóa thân của Ngụy Tác gạt gẫm nên đuổi theo, ai nấy phe gã đều rùng mình.
"Ta không sao, trúng thần thức công phạt chi pháp của y nên bị thương."
Đến khi lam sắc thân ảnh tiêu tan, Ngụy Tác tỏ vẻ cực kỳ khó coi, thần sắc thống khổ chưa tan.
"Thật ra có chuyện gì?" Linh Lung Thiên đến giờ mới hết thất thần, nhợt nhạt hỏi Ngụy Tác.
"Động phủ của Đại Thí Thiên gần như hoàn toàn tổn hủy, chỉ còn hai ngân bạch sắc đại điện, Hoang tộc đại năng ở trong một đại điện. Trong đó có xảy ra một trường đại chiến, trừ một bộ hài cốt đại năng thì không còn hài cốt nào. Hài cốt đó rất có thể là Đông Hoang tông tổ sư Đông Như Lai! Có lẽ y đoán được hàm nghĩa mật văn mà đó, chết trong tay Hoang tộc đại năng." Ngụy Tác kể nhanh lại mọi sự.
Lần này đối diện Hoang tộc đại năng, hung hiểm thậm chí còn hơn lúc gặp cổ đế thi, chưa kịp thi triển gì thì thần thức đã bị đối phương trọng thương.
Nếu không nhờ nhục thân cao siêu, Huyền sát âm khí gần như hồ tiên khí thì đã bị đối phương bắt.
Gã đã phải hao phí một món pháp khí có thể truyền tống hai vạn dặm làm mồi nhử, phát động Âm dương hư không ma vực, may mà đối phương không ngờ đại đạo tiên âm của gã chống được thần thức thống khổ, không thì bất kỳ ai trong tình huống đó cũng không thể phát ra một đạo thuật pháp hoàn chỉnh!
Hiện tại gã bất chấp thần thức tổn thương, cố phát hóa thân nhưng ai thuộc phe gã cũng hiểu, hóa thân đó không chạy được xa là sẽ bị Hoang tộc đại năng bắt kịp. Hoang tộc đại năng tuyệt đối không kém gì cổ đế thi! Ai biết được Hoang tộc đại năng có đuổi theo mà phát hiện tung tích bọn gã hay không.
Tị tiên ngọc sơn cần tị tiên! Nếu chạy không đủ xa, khó thoát đối thủ một chân tiên cấp truy đuổi!
"Động phủ gần như tổn hủy toàn bộ, chỉ còn một Hoang tộc? Hài cốt của Đông Như Lai đâu?" Linh Lung Thiên khẩn trương hơn ai hết.
"Chắc chỉ có một Hoang tộc đại năng, điện vũ nguyên lành còn lại chỉ một tầng, không bằng một nả của y, trừ phi còn Hoang tộc đại năng nào khom người, không thì không thể còn." Ngụy Tác nhanh chóng lấy hoàng sắc hài cốt ra: "Hài cốt này cùng thời với Đông Như Lai, Hoang tộc đại năng đó có thần thức công phạt chi pháp tựa hồ dẫn thái dương chân hỏa thiêu đốt thần thức, rất giống "Như Lai thần mang", y tưởng ta cùng một phái với bộ hài cốt này, theo chỉ dẫn mà tới, bộ xương này rất có thể là Đông Như Lai, hơn nữa Đông Hoang tông mật văn là cái bẫy của y!"
"Chỉ có y?" Linh Lung Thiên nghe nói chỉ có một nhân vật Hoang tộc thì gương mặt xám xịt có thêm phần sinh khí.
"Chỉ là..." Ngụy Tác gật đầu, vốn định hỏi sao Hoang tộc đại năng sống đén tận giờ mà không xuất thế, nhưng mới được hai chữ thì ngoài xa có quang hoa chói lòa cùng lam sắc thân ảnh như thần ma hiển hiện.

Chương 1077: Triều bái ma thần

"A! A!"
Hoang tộc đại năng hoàn toàn như thần ma, vượt khỏi nhận thức của tất cả, thấy lam sắc thân ảnh hiển hiện trong tầm mắt, phe Ngụy Tác đều kinh hô.
Trong màn đêm, chúng nhân nhìn rõ thân ảnh khổng lồ, song phương cách nhau không đầy ba nghìn dặm.
"Gừ!"
Tiếng ma gào trầm trầm vang lên, khí tức hủy diệt lan tỏa, Hoang tộc đại năng xuất thủ, lam sắc thần quang như sợi xích ngút trời, hoàn toàn vượt khỏi thần huyền uy năng khiến hư không trước mặt xuất hiện vô số vết nứt, lan khắp bốn phương tám hướng.
Uy năng này không thể tưởng tượng, Nguyên Âm lão tổ và Vu thần nữ đều rùng mình, nhận ra Ngụy Tác thoát được đúng là kỳ tích. Đổi lại người khác, chỉ một chiêu là hóa thành tro.
"A..." Bọn Hàn Vi Vi cảm nhận được uy áp kinh đào hãi lãng lan khắp hư không. Tị tiên ngọc sơn tuy che giấu khí tức thập phần lợi hại, nhưng lại mỏng manh, bị va vào tất không thể ẩn thân được nữa."Đừng sợ, y không phát hiện đâu! Đấy chỉ là thăm dò lung tung." Ngụy Tác trấn định nhất, ra hiệu cho Nguyên Âm lão tổ khống chế Tị tiên ngọc sơn bay sát mặt đất.
"Gian thương! Động phủ chỉ còn một nhân vật Hoang tộc hả?" Linh Lung Thiên càng sáng mắt.
Ngụy Tác biết Linh Lung Thiên bình thường không bao giờ hoài nghi mà hỏi lại, gã không rườm lời, "Chỉ có mình y, hai câu đầu tiên y nói là "ngươi không phải là Linh tộc, lại tham ngộ chỉ dẫn ta để lại đến đây", câu thứ hai là "không cần sợ, cho ta biết là năm tháng nào rồi"."
Ngụy Tác biết Linh Lung Thiên có dụng ý khác nên nói nhanh, "Tiếp đó ta thăm dò, bảo y là người Hoang tộc mà chưa chết. Y thập phần chấn kinh "Hoang tộc, ngươi thoạt nhìn mà biết ta là Hoang tộc, ngươi không thể đến đây theo chỉ dẫn, vì đâu mà ngươi biết"."
"Xem ra không sai, y đã qua thời đỉnh cao, ở cự ly này vẫn không cảm ứng được chúng ta." Linh Lung Thiên mắt lóe lên kim quang, nói.
"Sao hả?" Ngụy Tác hỏi nhanh.
"Hoang tộc có tốc độ tu luyện nhanh hơn ai hết, nhưng một khi trọng thương hoặc thọ nguyên sắp hết thì mọi cơ năng, thần thông đều suy bại, không ngừng xuống dốc. Hoang tộc có một thiên phú khiến mình như ngủ đông, làm chậm thọ nguyên trôi đi và thân thể cơ năng suy bại." Linh Lung Thiên giải thích, "nhân vật Hoang tộc này từ vạn năm trước đã suy bại nên bày ra cái bẫy này để chúng ta chui đầu vào lưới."
"Tức là y không ngủ say thì không sống được bao nhiêu ngày nữa?" Thủy Linh Nhi hỏi.
"Không sai." Linh Lung Thiên mắt lóe lên kim quang nhưng mờ đi ngay, như muốn bật khóc.
Có vẻ Đông Hoang tông là cái bẫy của Hoang tộc, Đông Như Lai bằng vào Động Hư bộ pháp và Như Lai thần mang của Linh tộc mà danh chấn thiên hạ. Nếu thời đại đó có Linh tộc còn sống sẽ đến Đông Hoang tông tra xét rồi tới động phủ của Đại Thí Thiên.
Vạn năm nay tựa hồ thu hút được nhân vật Linh tộc nào mà Đông Như Lai qua kinh văn và mật văn nên đoán được phần nào ý nghĩa, chứ không nhờ cơ duyên xảo hợp vào được động phủ của Đại Thí Thiên. Có thể y phát hiện Hoang tộc đại năng định gây bất lợi nên đã giao chiến một trận rồi chết ở đây.
Nếu suy đoán không lầm... Linh tộc có lẽ đã tan biến trong dòng lịch sử, chỉ còn lại Linh Lung Thiên.
Người cùng thời đại, mọi thân bằng hảo hữu không còn, ngay cả tộc nhân cũng chết hết, như thế là đau khổ cỡ nào.
"A!"
Cùng lúc, bọn Hàn Vi Vi, ngay cả Vu thần nữ đều kêu lên kinh hãi.
Thân thể màu lam như phát cuồng, xuất thủ dệt thành nguyên khí quy tắc kinh nhân, như hải dương sôi trào hư không.
Thần uy vượt hai, ba nghìn dặm quét qua Tị tiên ngọc sơn.
Dù chỉ dư uy, nếu trúng rìa Tị tiên ngọc sơn, nó không phá tổn thì họ cũng không thể ẩn thân được.
"Thân phận của y tại Hoang tộc thế nào? Ngươi đã gặp qua chưa." Ngụy Tác đã bớt đau đớn vì thần thức tổn thương nhưng tâm cảnh rất nặng nề, nguy cơ chưa được giải trừ, rất có thể bị đối phương phát hiện bất cứ lúc nào, nơi này mà là cái bẫy của Hoang tộc thì trận chiến Bắc Mang sáu, bảy vạn năm trước e rằng người thắng là Hoang tộc chứ không phải Linh tộc.
Trừ một món pháp y thì cơ hồ không có lợi gì từ động phủ của Đại Thí Thiên, dù thoát được thì tình hình vẫn rất nguy hiểm.
"Điên phong tu vi của y tương đương với Chân tiên nhất trọng, chỉ là một vô danh tiểu tốt của Hoang tộc." Linh Lung Thiên bất động nhìn theo lam sắc thân ảnh, lắc đầu, "Dù có mặt tại đại chiến cũng không ở khu vực trọng yếu, ta chưa từng thấy."
"Chân tiên mà vẫn là vô danh tiểu tốt?"
Bọn Hàn Vi Vi nhợt nhạt tắt tiếng. Hoang tộc nhân vật này được Linh Lung Thiên đoán là đã tới đường cùng, cơ năng và thần thông giảm sút nhưng họ liên thủ cũng không địch nổi.
"Không xong! Y như đang đến chỗ chúng ta! A, lẽ nào phát hiện chúng ta!" Đột nhiên, từ khi Hoang tộc đại năng xuất hiện, lục bào lão đầu sợ đến độ không dám nói gì chợt kêu lên. Ai nấy nín thở, thân ảnh đứng trong quang hoa chói lòa lại vượt hư không, lao thẳng về phía Tị tiên ngọc sơn.
"Ai!"
Linh Lung Thiên và bọn Ngụy Tác cả kinh vì trên cao, một dải lam quang với tốc độ kinh nhân lao về phía lam sắc thân ảnh. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Tu vi người này đã vượt Thần huyền ngũ trọng trung kỳ!"
Linh Lung Thiên truyền âm, bọn Ngụy Tác nhận ra trong lam sắc quang hoa là một tu sĩ xõa tóc, da ngăm đen có nhiều lam sắc phù văn như gai nhọn.
Tu sĩ toát lên khí tức man hoang và dã man này xuất hiện trên đỉnh núi, là đại năng thần bí được cung phụng như thần linh.
"Y là ai mà tu vi kinh nhân như thế!"
"Y định làm gì, giết Hoang tộc đại năng chăng!"
Vu thần nữ và Nguyên Âm lão tổ tỏ rõ vẻ kinh hãi vì chưa nghe đến có một đại năng như thế.
"Y tu luyện Hoang tộc công pháp!" Cùng lúc, Linh Lung Thiên cất giọng băng hàn.
"Gì hả!" Ngụy Tác nín thở, nhìn thấy trên không trung cực cao, đại năng thần bí không phát hiện bọn gã, gương mặt rực lam quang và phù văn quỷ dị hiện rõ nét cuồng nhiệt và kinh hỉ cực độ.
"Hoang thần tổ tông!" Y ở trên không kêu lên như thế, cuồng nhiệt vái lạy Hoang tộc đại năng.
"Lẽ nào cũng là người Hoang tộc?"
Phe Ngụy Tác lạnh buốt chân tay, tình cảnh đột nhiên xuất hiện này khiến họ sững sờ.
"Hả? Ngươi là đời sau của "Hình"... Không ngờ lưu truyền đến nay..." Hoang tộc đại năng dừng lại trên không trung tựa hồ cuồng hỉ, nhất thời không giấu giọng nói, phe Ngụy Tác cũng nghe rõ.
"A!"
Phe Ngụy Tác chở rùng mình vì đột nhiên bốn cánh tay thò ra, vô số lam sắc thần quang như dây lụa dấy lên quang văn, kéo đại năng thần bí đang vái lạy tới. "Hoang thần tổ tông định làm gì!" Tu sĩ vốn cuồng nhiệt và kinh hỉ cực độ vái lạy tựa hồ hoàn toàn bị trấn áp, kinh hãi kêu lên.
"Đây là sứ mệnh của các ngươi... Hiện tại sứ mệnh này được thực hiện." Hoang tộc đại năng nói thế đoạn thân thể khổng lồ nát ra thành tro, lam sắc quang nhân hiển hóa đi đến chỗ đại năng thần bí.
"A!"
Lúc đại năng thần bí giáng lâm thì khí tức kinh thiên động địa, hơn bất kỳ một đại năng nào Ngụy Tác từng thấy nhưng lúc này không thể kháng cự, phù văn trên da tựa hồ bốc cháy, kêu lên thảm thiết, phù văn tắt đi thì quang hoa chảy trên da y, làn da chuyển sang màu lam.

Chương 1078: Bí mật về Hoang tộc

Dị biến không dừng, từ thân thể Hoang tộc đại năng tan vỡ, hóa thành tro bắn ra lam quang, quấn lấy đại năng thần bí bị đoạt xá.
Đại năng thần bí mọc ra một lớp da như cái kén, lại như một trái tim, gồ lên huyết mạch.
"A..."
Bọn Hàn Vi Vi chưa từng thấy việc gì quỷ dị đến thế nên kinh hãi không nói thành lời.
"Đi mau, đấy là Ma thai chuyển sinh pháp, thoáng sau sẽ xong."
Cùng lúc, Linh Lung Thiên nhận ra Ngụy Tác chấn động khí tức, biết gã địn thừa cơ tập kích nên nói."Ma thai chuyển sinh pháp? Là thuật pháp gì?" Nguyên Âm lão tổ thôi động Tị tiên ngọc sơn bỏ chạy.
"Đây là thuật pháp của Hoang tộc, có thể phụ thân lên người tu luyện công pháp xác định, có thêm mấy trăm năm thọ nguyên, nhưng cơ năng và tu vi không khôi phục đến điên phong, y hoàn thành ma thai chuyển sinh, tu vi sẽ tương đương với cổ đế thi, là nửa chân tiên." Linh Lung Thiên bảo Nguyên Âm lão tổ.
"Tương đương với cổ đế thi?" Sắc mặt bọn Ngụy Tác thập phần khó coi.
Tuy cổ đế thi có chân nguyên tu vi tương đương với nửa chân tiên, nhưng tu sĩ cỡ đó thì uy năng đến từ vận dụng nguyên khí pháp tắc, uy năng đối địch cao hơn Thần huyền tu sĩ không biết bao nhiêu lần, thần uy của nó thì hiện tại tất cả liên thủ cũng không đấu được.
"Sao lại đột nhiên có một thần huyền đại năng đến cho Hoang tộc đại năng thi triển Ma thai chuyển sinh pháp!"
"Ma thai chuyển sinh pháp chỉ dùng được trên người tu luyện công pháp đặc biệt của Hoang tộc, nếu kẻ này không xuất hiện, Hoang tộc đại năng này vài ngày nữa là xong đời!"
"Lần này không được lợi gì mà vớ phải đối đầu quá đáng sợ!"
Lục bào lão đầu oa oa kêu ầm lên, Hoang tộc đại năng ma thai chuyển sinh xong tất thực lực cực kỳ kinh nhân, bọn lão càng nguy hiểm. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Qua lời y thì sau Bắc Mang đại chiến còn một nhân vật Hoang tộc tên "Hình" tồn tại, đại năng thần bí này được Hoang tộc đại năng đó truyền thừa, chỉ là y không biết công pháp có khuyết điểm, hoàn toàn để chuẩn bị cho Hoang tộc đại năng khác thi triển Ma thai chuyển sinh pháp. Ngươi có biết kẻ tên "Hình" đó không?" Ngụy Tác hít sâu một hơi định thần, lúc này gã cách trái tim màu lam ba nghìn mấy trăm dặm, không nhìn rõ nên vung tay, lại tế xuất Vạn lý sưu ảnh kính, đồng thời hỏi Linh Lung Thiên.
Có vẻ đại năng thần bí tu vi cao hơn Hỏa Vực thần vương không hề chống cự được, bản thân công pháp có nhược điểm nên bị đối phương dùng cấm chế bắt lấy.
Có cảm giác đại năng thần bí như yêu thú đã bị thuần phục, đáng cười là lúc y thấy Hoang tộc đại năng còn cực kỳ kích động, gọi to Hoang tộc tổ tông, tham bái tựa vái thần minh nhất vì tưởng sẽ được lợi lớn, không ngờ bị thi triển Ma thai chuyển sinh pháp.
Coi người thành yêu thú, thích giết lúc nào thì giết, họ đã hiểu Hoang tộc hung tàn và đáng sợ cỡ nào.
"Ta không nghe đến "Hình". Hoang tộc đều tên đơn lẻ, tương đương với tu vi Chân tiên nhất trọng. Chỉ khi có thêm một chữ "hoang" trước tên thì mới là Hoang tộc cường giả." Linh Lung Thiên bảo Ngụy Tác.
Vạn lý sưu ảnh kính đưa về hình ảnh trái tim màu lam nhanh chóng phồng lên, tỏa sương đặc.
Thêm tích tắc sau, lớp vỏ màu lam vỡ tan, lam sắc thân ảnh lao ra.
Thân ảnh này tầm vóc như người thường nhưng màu lam, mọc ra bốn tay, tóc rối răng chìa như lệ quỷ, ngoại hình như Hoang tộc đại năng lúc trước.
"Hừ."
Hoang tộc đại năng lao ra thì hít sâu một hơi, vân khí trong mấy trăm trượng như dòng nước bị y hút vào bụng, y tỏ ra mãn ý cực độ.
"Ma thai chuyển sinh pháp có thể lấy được ký ức của tu sĩ bị đoạt xá?" Ngụy Tác hỏi Linh Lung Thiên.
Hoang tộc đại năng dừng lại trên không, lam sắc quỷ nhãn lóe lam quang liên tục như đang đọc.
"Ta chỉ biết sơ quan về môn thuật pháp của Hoang tộc giá này chứ không rõ cụ thể." Linh Lung Thiên lắc đầu.
"Không cần lo, trận chiến năm xưa dù Hoang tộc thắng thì rất có khả năng là thảm thắng." Ngụy Tác bảo Linh Lung Thiên đang trầm mặc.
"Gì hả?" Linh Lung Thiên quay lại hỏi Ngụy Tác.
"Hoang tộc lúc thấy đại năng thần bí thì mừng ra mặt, có vẻ y không biết "Hình" gì đó." Ngụy Tác bảo Linh Lung Thiên: "Chứng tỏ Hoang tộc không còn ai, thậm chí chính chúng cũng không biết bên nào thắng sau cùng."
"Có lý." Nguyên Âm lão tổ không ngừng điều khiển Tị tiên ngọc sơn rút đi vừa cực kỳ ngưng trọng gật đầu, "Linh Lung Thiên các hạ bảo nhân vật Hoang tộc này và "Hình" không phải thành phần quan trọng của Hoang tộc khi đó nên không có tư cách gia nhập đại chiến chân chính, rất có thể Hoang tộc đại năng tử thương hết nên họ đành tìm kiếm Linh tộc."
"Không sai." Vu thần nữ gật đầu, "Gần vạn năm nay tuy điển tịch ghi lại rằng tu đạo giới không có chân tiên xuất thế nhưng trước đó vạn năm, mấy vạn năm thì tu đạo giới có không ít nhân vật tu vi kinh thiên, có không ít chân tiên. Nhân vật Hoang tộc này chưa biết chừng vì tự biết không đối phó được nhân vật cỡ đó, lại đang xuống dốc, không có tin tức về kinh thiên đại năng cùng tộc nên không dám xuất thế."
Bọn Hàn Vi Vi và Thủy Linh Nhi nhìn nhau gật đầu, cho rằng có lý.
"Đi xa thế làm gì nhỉ, không được lợi gì từ động phủ Đại Thí Thiên thì đằng nào cũng thiệt thân, có thêm đối đầu như Hoang tộc này cũng có khác gì đâu." Lục bào lão đầu gào lên.
"Cương nha muội, trước giờ ngươi e dè nói về lai lịch Hoang tộc. Ta mặc kệ ngươi vì nguyên nhân gì nhưng nhân vật Hoang tộc đó hiện tại mà lấy được ký ức của đại năng thần bí tất sẽ xuất thế, cả tu đạo giới e không ai áp chế được y. Y ẽ biết đến ngươi, cũng là địch nhân của chúng ta." Ngụy Tác giật giật chân mày, nghiêm túc nói: "Hiện tại ngươi nên nói ra lai lịch Hoang tộc vã một số bí ẩn thôi."
"Qua sáu, bảy vạn năm rồi, hiện tại chúng ta chung một con thuyền, chết đến nơi rồi thì còn gì không nói được." Linh Lung Thiên tựa hồ còn do dự, lục bào lão đầu kêu ầm lên.
"Được!" Linh Lung Thiên nghiến răng, "Kỳ thực Hoang tộc, là từ Linh tộc tách ra."
"Cái gì!"
Cả Ngụy Tác cũng sững người, không ngờ như thế.
"Tức là Hoang tộc kỳ thực cũng là đời sau của hóa hình đại yêu?" Ngụy Tác hít sâu một hơi, hỏi Linh Lung Thiên.
"Không sai." Linh Lung Thiên lạnh mặt lại, "Ban đầu chúng cũng là người Linh tộc nhưng phạm tội lỗi không thể tha thứ, mưu hại người có ơn với cả Linh tộc nên tạo thành đại chiến, rồi tách khỏi Linh tộc thành Hoang tộc."
Hóa ra Hoang tộc là đời sau của viễn cổ hóa hình đại yêu! Chả trách dáng vẻ và thần thông kinh nhân như thế!
Ngụy Tác hiện tại hiểu vì sao Linh Lung Thiên không muốn nhắc đến Hoang tộc, tốt khoe xấu che là lẽ thường, hơn nữa phe nó không địch nổi, cơ hồ bị diệt sạch, cớ gì còn nhắc với người ngoài.
"Mưu hại người có ơn với cả Linh tộc? Ai?" Hít sâu một hơi, bình phục chấn kinh đoạn Ngụy Tác hỏi tiếp.
"Không biết. Lúc ta cuốn vào đại chiến thì song phương đã giao đấu được hơn một vạn năm, các nhân vật cao cấp cơ hồ chết sạch, chỉ còn lại những hậu bối cần rất nhiều năm tháng mới trưởng thành. Qua nhiều lần thiên di, chỗ ở đổi mấy lần nên không biết nguyên nhân thật sự của đại chiến." Linh Lung Thiên bảo Ngụy Tác.
"Hoang tộc nhục thân trời sinh đã vậy hả? Trừ ra còn thần thông đặc biệt gì nữa?" Ngụy Tác nhìn lên lam sắc thân ảnh thượng, hỏi nhanh.
"Hoang tộc nhục thân trời sinh đã thế, mỗi lần tu vi đột phá cũng như yêu thú tiến giai, nhục thân và thần thức đều thay đổi, Hoang tộc đại năng mạn nhất là Thủy tổ, có ba mươi sáu tay, ba cái đầu, chỉ bằng nhục thân cũng chống nổi pháp vực uy năng của đế thiên cấp tu vi!" Linh Lung Thiên bảo Ngụy Tác.

Chương 1079: Mượn đao giết người, dẫn hổ đánh nhau

"Bằng nhục thân cũng chống nổi pháp vực uy năng của đế thiên cấp?!"
Linh Lung Thiên nói xong, ngay cả Nguyên Âm lão tổ cũng rùng mình.
Theo tập quán thời đại của nó, Chân tiên cảnh tu sĩ được xưng là đế tôn, qua Chân tiên ngũ trọng, siêu việt chân tiên tu vi mới được coi là đế thiên!
Pháp vực uy năng đó kinh nhân cỡ nào nhưng thủy tổ cấp nhân vật của Hoang tộc có thể với nhục thân đỡ được thì đạt đến trình độ nghịch thiên thế nào?
Nhục thân như thế, không phải cực đạo tiên binh cũng phá được hả!
Hiện tại Linh Lung Thiên nói hết bí ẩn của Hoang tộc, bọn Ngụy Tác mới thật sự hiểu được vì sao nó coi thường thần huyền đại năng có thực lực hơn mình nhưng nói đến Hoang tộc thì lại sợ hãi.Chả trách nhân vật Hoang tộc chân tiên cấp với Linh Lung Thiên cũng chỉ là tiểu lâu la.
"Trừ nhục thân ra thì thủy tổ cấp nhân vật của Hoang tộc có thực lực cõ nào?" Ngụy Tác hít sâu một hơi.
"Sánh với đại đế ở thời đại của ta, một mình ít nhất chống được hai đế thiên cấp nhân vật." Linh Lung Thiên bảo Ngụy Tác, "Khi đó Hoang tộc có không chỉ một nhân vật như thế, không nhờ tu sĩ thời đại đó có nhiều người kinh tài tuyệt diễm, Bắc Mang lại chiếm địa lợi thì bọn ta không thể thắng."
"Từng có ngần ấy kinh thiên cường giả tham chiến mà chúng ta không biết, cũng không được ghi trong điển tịch." Nguyên Âm lão tổ và Vu thần nữ nhìn nhau, cả hai đều là nhất phương bá chủ, nhân vật thiên tài của thời đại này nhưng lại có cảm giác ếch ngồi đáy giếng. So với nhân vật đó, họ thấy tu sĩ này chỉ là phàm nhân, còn những người đó mới là thần minh.
"Trừ nhục thân, nhiều Hoang tộc công pháp cũng cực kỳ đặc thù, nhờ vào thôn tính, khuynh diệt và dung hợp để đề thăng tu vi." Linh Lung Thiên lạnh giọng, "Có những công pháp, thậm chí không chỉ nuốt được của yêu đơn, thậm chí nuốt cả nhục thân, kim đơn của tu sĩ!"
"Như thế có khác gì Phệ linh thú?" Hàn Vi Vi kinh hô, nhợt nhạt, nhận ra Hoang tộc đáng sợ hơn nhiều Phệ linh thú.
"Thủy hoàng phệ nhật quyết của ngươi cũng như công pháp cùng thuật pháp của nhiều Hoang tộc đại năng khi đó, đều diễn hóa từ bản năng của Hoang tộc. Các công pháp cùng thuật pháp đó quá nghịch thiên,lại thêm bản tính của Hoang tộc nên nhiều đại năng trong số tu sĩ gia nhập phe bọn ta. Dù Hoang tộc đưa ra điều kiện gì thì mọi tu sĩ, theo ý nghĩa nào đó đều là thức ăn của Hoang tộc, tu vi càng cao càng hữu dụng với Hoang tộc." Linh Lung Thiên bảo Hàn Vi Vi.
"Phổ thông Hoang tộc, sinh ra đã bốn tay? Hay tu vi càng cao, tay sẽ càng nhiều, còn mọc thêm đầu? Như có thêm hóa thân? Hoang tộc sau khi ma thai chuyển sinh thig tu vi sẽ đề thăng?" Ngụy Tác hỏi nhanh, nhãn quang không ngừng lóe lên.
"Phổ thông Hoang tộc, sinh ra vốn đã to lớn nhưng chỉ có hai tay, đạt Chân tiên nhất trọng mới là bốn tay. Rồi theo tu vi tinh tiến thì tay ngày càng nhiều, là tiêu chí của thần thông, nhưng đầu thì không phải người nào của Hoang tộc cũng mọc thêm, chỉ những người tu luyện thần thông đặc biệt hoặc có huyết mạch biến dị mới có." Linh Lung Thiên nhìn Ngụy Tác, kể rõ, "Có thêm đầu cũng như thêm một hóa thân, triệt để phân liệt thần thức, co thể đồng thời khống chế thể nội chân nguyên, thi triển cường pháp khác nhau, dù chém đứt một đầu thì cũng không chết. Nếu Hoang tộc thủy tổ cấp có ba đầu thì như ba nhân vật đế thiên cấp thi pháp, có thể sử dụng tới mấy chục pháp bảo, thi pháp nhanh tưởng tượng nổi."
"Xoạt..."
Linh Lung Thiên nói thế, Nguyên Âm lão tổ và Vu thần nữ cũng hít một hơi lạnh.
Đế thiên cấp nhân vật thì tốc độ thi pháp khó tưởng tượng nổi, tương đương với ba đế thiên cấp nhân vật thi pháp thì một tích tắc được bao nhiêu đạo thần uy?
Chả trách Hoang tộc đại năng cao nhất sánh với đại đế cấp nhân vật ở thời đại của Linh Lung Thiên.
Nhân vật như thế xuất hiện bây giờ thì đứng im cho mọi cường giả vây công cũng không ai làm gì được.
"Hoang tộc sau khi ma thai chuyển sinh gần như không thể đề thăng tu vi, cơ hồ chỉ giữ nguyên cảnh giới. Trừ phi Hoang tộc đại năng tu luyện bí thuật siêu phàm, còn lại đã chuyển sinh là không thể thực hiện thêm lần nữa." Nhìn hình ảnh Tứ tí hoang tộc bất động trên không trong Vạn lý sưu ảnh kính, Linh Lung Thiên nói tiếp.
"Tức là chỉ còn mình y... Hoang tộc sau cùng này chỉ còn mấy trăm năm thọ nguyên?" Ngụy Tác mục quang lóe lên.
"Đúng thế, Hoang tộc cũng như Linh tộc, trừ phi vài ba công pháp cùng thuật pháp liên quan đến Linh tộc, Hoang tộc thì không thể điều khiển tuyệt đại đa số thuật pháp và pháp bảo của tu đạo giới bây giờ." Linh Lung Thiên gật đầu.
"Ngươi bảo là Hoang tộc sắp chết thì cơ năng vẫn còn. Ma thai chuyển sinh rồi thì tu vi giảm đi, còn thần thức, cảm tri thế nào?" Không hề dừng lại, Ngụy Tác hỏi tiếp.
"Ngươi định thế nào?" Linh Lung Thiên nhận ra ý đồ của gã, mục quang lóe lên, gật đầu, "Đúng thế, ma thai chuyển sinh xong thì cơ năng đi xuống, uy năng của y tuy có thể hơn cổ đế thi, nhưng phản ứng và suy tính không bằng, có lẽ đối phó hơn cổ đế thi nhưng thần thức và cảm tri e là kém hơn, vì cổ đế thi vốn thần hồn bất diệt, thần thức và cảm tri không kém gì lúc sống."
"Nếu chúng ta không có Tị tiên ngọc sơn thì thần thức và cảm tri hiện tại của y, cách chừng bao xa sẽ không cảm tri được chúng ta?" Ngụy Tác không đáp mà hỏi Linh Lung Thiên.
"Ít nhất sáu nghìn dặm." Linh Lung Thiên mắt lóe lên kim quang. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Đối với cự ly cảm tri, Linh Lung Thiên chắc chắn hơn ai hết, nó từng trải qua trận chiến quá sáu, bảy vạn năm trước, đã thấy phạm vi thần thức cảm tri của các đại năng.
"Phu quân định thế nào?" Vu thần nữ biết Ngụy Tác có tính toán, nên mới hỏi về phương diện cảm tri và thần thức.
"Ta định mượn đao giết người!" Ngụy Tác hít sâu một hơi, nhìn Tứ tí hoang tộc còng đang "tiêu hóa" thần huyền đại năng thần bí: "Ta định dẫn dụ Hoang tộc đối phó nhưng kẻ đó, y cũng thi triển Động Hư bộ pháp, chỉ cần đưa đến chỗ các đại thế lực thì chúng sẽ nhận ra khí tức Động Hư bộ pháp mà đối phó y! Chúng sẽ tưởng y là trợ thủ của chúng ta."
"Mượn đao giết người mà ngươi cũng nghĩ ra, không hổ là gian thương đáng chết, quá âm hiểm! Các siêu cấp đại tông môn thực lực kinh nhân, chưa biết chừng có thứ gì đó lưỡng bại câu thương với Hoang tộc!" Linh Lung Thiên sáng mắt, "Nhưng đưa theo một kẻ chúng ta không đối phó nổi thật quá nguy hiểm."
"Y mang theo thứ quỷ quái này đối phó người ta? Việc như thế cũng dám?" Lục bào lão đầu sợ gần chết.
"Đành liều thôi. Nếu không có Tị tiên ngọc sơn, nhân vật Hoang tộc này cách sáu nghìn dặm cũng không phát hiện được chúng ta." Nguyên Âm lão tổ cả quyết, "Chúng ta đang không có cách gì phản kích các đại thế lực đó, đối phương sẽ nhanh chóng đánh sang Thiên Huyền đại lục, cả Ngọc Thiên tông và Tây Tiên nguyên sẽ nguy hiểm. Lão phu tán thành kế hoạch này!"
"Không phải không có cơ hội thành công, chúng ta mượn Tị tiên ngọc sơn thì hai, ba nghìn dặm là y không lần ra. Chúng ta cứ sử dụng Tị tiên ngọc sơn, sau đó lại bổ sung uy năng để Tị tiên ngọc sơn có thể sử dụng trong thời gian nhất định, giữ cự ly với y." Vu thần nữ gật đầu. Nàng ta cũng là nhất phương bá chủ của tu đạo giới, so với tu sĩ thông thường thì quả cảm quyết đoán hơn hẳn.
"Được! Vậy thì đành thử xem." Linh Lung Thiên mắt lóe lên kim quang, ngữ khí lẫm liệt.
Tứ tí hoang tộc tựa hồ đã "tiêu hóa" xong, rực lên lam sắc thần quang, như chiếc khăn bay trong hư không. Tị tiên ngọc sơn cách y hơn sáu nghìn dặm.
Sự thực thì Linh Lung Thiên còn muốn thử hơn, cứ để Hoang tộc xuất thế, không biết còn xảy ra những gì nữa, dù hiện tại tu đạo giới không còn người Hoang tộc, Tứ tí hoang tộc này không tìm được Hoang tộc đại năng khác, nhưng nếu y vào di tích nào đó của bản tộc, lấy được pháp khí, hoặc thu truyền nhân đệ tử thì sau này càng khó đối phó.
Nó hiểu rõ thực lực Hoang tộc hơn ai hết nên thấy cách này quá hung hiểm.
"Ta triệt Tị tiên ngọc sơn đi!" Nguyên Âm lão tổ gật đầu.
Bọn Ngụy Tác hiểu ý, thi triển các loại thuật pháp, ẩn giấu khí tức đến mức thấp nhất nhưng cực kỳ khẩn trương.

Chương 1080: Xác định mục tiêu

"Hình đã chết... lúc chết thể nội bắn ra vô số hồng sắc thần liên hỏa, cả ngọn núi cũng thành tro, trời đổ mưa đỏ ba ngày đêm... Đây là bị uy năng nghiệp hỏa đế binh của Hồng Liên đế thiên phe đối phương quét trúng, ngần ấy năm rồi mà Hình không tìm được người khác cùng tộc, chỉ để lại đời sau..."
"Ta ngủ lần này mấy nghìn năm, tốt lắm tu đạo giới hiện tại thì tu vi Thần huyền ngũ trọng là đỉnh cao, không có chân tiên."
Nguyên Âm lão tổ nói với bọn Ngụy Tác, chuẩn bị triệt Tị tiên ngọc sơn đi thì Tứ tí hoang tộc nhe răng lẩm bẩm.
"Y tên Ngụy Tác, công pháp có thể thôn tính thủy hệ yêu đơn? Đồng bạn của y... có sừng trên đầu, là đời sau hóa hình đại yêu tỉnh lại từ địa mạch trong man hoang của Thiên Huyền đại lục i?!"
Tứ tí hoang tộc tựa hồ lấy được ký ức của thần huyền đại năng đó, đột nhiên thân thể run lên, tỏ ra cực kỳ chấn kinh.
"Linh tộc! Vẫn còn Linh tộc! Đầu mọc sừng thì là Linh tộc? Chỉ mới có thần thông Thần huyền nhất lưỡng trọng chứng tỏ chưa trưởng thành. Y chắc được Linh tộc đó chỉ dẫn mà đến đây! Nhất định phải tìm ra y, không thì để Linh tộc đó trưởng thành, ta không phải đối thủ, nói gì đến tra hỏi sự tình từ Linh tộc đó!" Tứ tí hoang tộc gần như gầm lên, thất khiếu cuồn cuộn lam diễm kinh nhân cực độ."Chát!"
Trong lúc Tứ tí hoang tộc gầm lên, Nguyên Âm lão tổ thu Tị tiên ngọc sơn lại.
Trừ Vạn lý sưu ảnh kính, không ai sử dụng thuật pháp, pháp khí, đáp xuống một ngọn núi, cực kỳ khẩn trương quan sát động tĩnh.
"Quả nhiên không hề phát hiện!"
Ngụy Tác và Nguyên Âm lão tổ, bọn Cơ Nhã nhìn nhau vì Tứ tí hoang tộc lẩm bẩm đoạn nhìn quanh nhưng không cảm tri thấy bọn Ngụy Tác, định hướng sang một phương vị khác.
Thấy Tứ tí hoang tộc đi khỏi, bọn Cơ Nhã lại nhìn xem gã định thế nào. Nguồn truyện: Truyện FULL
Ngụy Tác ra hiệu cho Nguyên Âm lão tổ, Nguyên Âm lão tổ tâm lĩnh thần hội, thừa cơ dồn chân nguyên lên Tị tiên ngọc sơn, kích phát pháp trận hút thiên địa nguyên khí bổ sung năng lượng.
Vạn lý sưu ảnh kính hiện rõ hình ảnh Tứ tí hoang tộc liên tục phát động Động Hư bộ pháp, như mặt trời lao đi trong hư không, bước nào cũng ba, bốn trăm dặm, cực kỳ kinh nhân.
Ngụy Tác đợi khi Tứ tí hoang tộc cách hơn chín nghìn dặm, sắp khỏi phạm vi Vạn lý sưu ảnh kính thì mới phát khí tức, thi triển Đại thành khi thiên kinh, bắn ra một hóa thân lao về phía y.
Cùng lúc, Ngụy Tác sợ Tứ tí hoang tộc không cảm ứng được nên phát một đạo Duy ngã tâm kiếm, cùng hóa thân xé không khí.
"Đi thôi!"
Ngụy Tác và Nguyên Âm lão tổ nhìn nhau, Nguyên Âm lão tổ lại tế xuất Tị tiên ngọc sơn, lao theo hướng khác.
"Cương nha muội, Hoang tộc cũng như Linh tộc, ra vào Thiên khung không sao chứ?" Đồng thời, Ngụy Tác hỏi Linh Lung Thiên.
Hiện tại kế mượn đao giết người, để hổ đánh nhau có thể sẽ thành công, gã phải tính xem cần pháp đối phó ai.
Nếu Hoang tộc ra vào Thiên khung không thành vấn đề thì cứ đi thẳng, còn không thể thì đành đi vòng, đến Thiên Trụy đại lục đối phó các phương thế lực có thể sẽ vào Thiên Huyền đại lục nhưng đường xa thì khác nào dẫn sói vào nhà, quá nguy hiểm.
"Gian thương, có gì trở ngại." Linh Lung Thiên vốn thập phần bí ẩn, chưa cho gã biết nhiều bí mật, nhân vật từng trải sóng gió kinh thiên như nó thì tu sĩ tầm thường không so được, tuy vì trong động phủ của Đại Thí Thiên không có Linh tộc mà nó kinh hoàng, nhưng giờ đã khôi phục tâm thái, lại gọi gã là gian thương đáng chết.
"Lưu manh đáng chết, y phát hiện hóa thân của ngươi rồi!"
Hàn Vi Vi ré lên. Vạn lý sưu ảnh kính đưa về hình ảnh Tứ tí hoang tộc thi triển Động Hư bộ pháp đi khỏi chợt dừng lại, tỏ vẻ nghi ngờ như nghe thấy tiếng Ngụy Tác cố ý kích phát Duy ngã tâm kiếm xé không khí.
Duy ngã tâm kiếm tuy bắn đi bảy, tám trăm dặm, cố ý gây ra động tĩnh còn hơn sấm sét nhưng cách tới bảy, tám nghìn dặm mà Tứ tí hoang tộc nghe được thì cảm quả kinh nhân cực độ.
Tứ tí hoang tộc tiên dừng lại lắng nghe một lúc rồi thi triển Động Hư bộ pháp, lao về phía hai làn Duy ngã tâm kiếm ban nãy.
Chỉ vài lần nhấp nhô là y đổi hướng, ai cũng nhận rõ y đuổi theo hướng hóa thân của Ngụy Tác.
"Gần năm nghìn dặm."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau, cùng thấy Tứ tí hoang tộc cảm ứng rõ phương vị một hóa thân thì cách gần năm nghìn dặm.
Khí tức của hóa thân đó càng kinh nhân hơn khí tức hơn cả toán đã dùng thuật pháp che giấu, nên cách Tứ tí hoang tộc năm nghìn dặm thì không bị phát giác.
Nhưng nguy hiểm là ở chỗ Tứ tí hoang tộc có tu vi hơn hẳn Ngụy Tác, Động Hư bộ pháp mỗi bước là ba, bốn trăm dặm, muốn đủ thời gian phản ứng thì phải cách sáu, bảy nghìn dặm, không thì khi Tị tiên ngọc sơn bổ sung năng lượng, Tứ tí hoang tộc chỉ hai bước là rất có thể bọn gã tan xác.
Với thực lực hiện tại của Ngụy Tác, nhục thân đấu được với pháp vực Thần huyền tứ trọng, cộng thêm cái bình màu và Vu thần nữ, Nguyên Âm lão tổ thì dù là cổ đế thi cũng không ngại gì. Gã sợ cổ đế thi vì e ảnh hưởng đến thân hữu, cổ đế thi có thần thông xuyên hư không nên chỉ Ngụy Tác và Vu thần nữ, Nguyên Âm lão tổ chống nổi, những người khác không thể. Bất kỳ ai thân thiết mất mạng thì gã đều không chịu nổi, gặp cổ đế thi hiện tại là gã bỏ chạy.
Tứ tí hoang tộc tuy qua ma thai chuyển sinh nhưng đầu óc cực kỳ thanh tỉnh, xuất thủ cũng có uy năng như cổ đế thi nhưng linh hoạt hơn, thuật pháp biến ảo hơn, khó đối phó hơn cổ đế thi không biết bao nhiêu lần, chỉ với Ngụy Tác và Vu thần nữ, Nguyên Âm lão tổ hợp lực tuy chống nổi nhưng những người khác sẽ lần lượt mất mạng.
Hiện tại Ngụy Tác không còn lựa chọn, khắp thiên hạ toàn kẻ địch, để những người khác đi cũng không an toàn, vạn nhất bị phát hiện thì đánh liều mạng, có chết cũng chết cùng nhau.
"Chát!" Tuy hình ảnh Vạn lý sưu ảnh kính đưa về im lặng nhưng ai nấy giật mình, cảm giác như trứng vỡ vỏ, Tứ tí hoang tộc với tốc độ kinh nhân cực độ vượt hư không, nhanh chóng đuổi kịp hóa thân, phát hiện được sự thật thì bóp hóa thân thành vô số mảnh.
Ai nấy hít sâu một hơi vì Tứ tí hoang tộc lập tức nhảy choi choi gầm gào, phát ra hủy diệt quang vực, đồng thời tìm khắp nơi, lại tìm về ngọn núi bọn gã vừa đứng khi trước.
Y hiện không thể cảm tri được tác dụng của Tị tiên ngọc sơn nên lại mất tung tích ở đây, điên tiết phát uy năng, đánh tan nhiều ngọn núi trong vòng hai, ba nghìn dặm thành tro.
Hiện tại qua Hoang tộc đại năng này thi pháp thì phạm thần thức bao trùm không chỉ ba nghìn dặm, có điều thuật pháp và đại đạo pháp vực của y chỉ hữu hiệu trong vòng ba nghìn dặm, đổi lại là Duy ngã tâm kiếm và Liệt khuyết tàn nguyệt của Ngụy Tác có thể phát ra cách bốn, năm nghìn dặm thì có khi gã đột nhiên bị giết cũng nên.
Trước kia trừ Linh Lung Thiên, bọn Ngụy Tác chỉ qua điển tịch mà biết thượng cổ kinh thiên đại năng búng tay cùng giết được đối thủ cách mấy nghìn dặm, thậm chí mấy vạn dặm, hiện tại không ngờ lại thấy cảnh gần như thế.
Bọn Ngụy Tác và Tứ tí hoang tộc cách nhau mấy nghìn dặm, thấy y không thể cảm tri thì ai nấy hớn hở.
Cách Tứ tí hoang tộc hơn chín nghìn dặm, đồng thời bổ sung uy năng cho Tị tiên ngọc sơn xong, Ngụy Tác lại bổn cũ soạn lại.
Phe Ngụy Tác cố ý còn Tứ tí hoang tộc cho rằng thuật pháp hoặc pháp khí của bọn Ngụy Tác cách một khoảng thời gian lại phải thi triển, nên y không chán nản mà như tìm được quy luật, liên tục bị bọn gã thu hút mà đuổi theo.
"Vân Linh đại lục đông đúc, Tịch Hàn đại lục đất rộng người thưa, băng thiên tuyết địa, ít có tu sĩ. Ta đưa y đến Tịch Hàn đại lục!"
Thấy kế hoạch có hi vọng thành công, bọn Ngụy Tác liền dụ y đến nơi cần thiết! Đưa Hoang tộc đại năng đến đối phó Vũ Hóa thế gia đã chết hai thần huyền đại năng nhưng vẫn ngông nghênh nhất, hôm qua còn công khai kêu gào là gã lộ mặt sẽ giết luôn!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau