THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Bế quan tu luyện, Chu thiên cảnh!

Về Linh Nhạc thành, Ngụy Tác không đi đâu nữa mà quay lại chỗ ở thiên cấp.
Vào trong tĩnh thất, gã bắt đầu đếm lại thu hoạch hôm nay.
Đây là tập quán của Ngụy Tác, mỗi lần đi đâu về là lại tính toán số linh thạch đã tiêu phí và kiếm được, có vậy mới không đến nỗi thu vào không đủ chi ra.
Còn khi kiếm được thật nhiều thì với gã chính là hưởng thụ dễ chịu nhất.
Đã cho Hàn Vi Vi linh thạch đại của Lưu An Đình, trong cái túi đen của tu sĩ họ Trần có hai mươi lăm viên thượng phẩm linh thạch, linh thạch đại của hồng y tu sĩ có tới bảy mươi ba viên thượng phẩm linh thạch, cộng lại tương đương với chín nghìn tám trăm viên hạ phẩm linh thạch.
Trước khi đuổi theo tu sĩ họ Trần, Ngụy Tác có một hơn vạn bảy nghìn viên hạ phẩm linh thạch, nhưng còn phải trả cho Cửu Đỉnh trai phí dụng mua Kim linh đơn, yêu đơn Thanh giáp trùng còn lại và nguyên liệu Bồi yêu dịch. Coi như mất đứt hơn bảy nghìn viên hạ phẩm linh thạch, ngoài ra còn phí luyện khí cho Cửu Đỉnh trai điếm chủ Mộ Dung Thần.
Nên gã không còn nhiều linh thạch, chỉ hơn tám nghìn viên, hiện tại có thêm chín nghìn tám trăm viên hạ phẩm linh thạch này thật quá kịp thời.
Trừ ngần ấy linh thạch ra, thu hoạch lớn nhất trong chuyến này là một món linh khí chân chính.Với uy năng của hắc sắc tiểu tiễn, công phá thuật pháp phòng ngự địa cấp đê giai của tu sĩ Chu thiên cảnh tứ trọng khẳng định không thành vấn đề.
Tu sĩ Chu thiên cảnh tứ trọng nếu không có pháp khí phòng ngự linh giai chân chính thì chưa biết chừng Ngụy Tác có thể hạ được.
Ba con Lang đầu biên bức cùng hơn sáu mươi con Xích giáp trùng bình thường thì nên bán, gã quyết định lúc người Cửu Đỉnh trai đưa đồ đến thì giao cho họ mang về luôn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Lang đầu biên bức giá trị chừng hai trăm viên hạ phẩm linh thạch, mỗi con Xích giáp trùng chừng tám đến mười viên, cộng lại cũng được một nghìn hai trăm hạ phẩm linh thạch.
Nạp bảo nang thì gã có tới ba cái, gã quyết định sẽ tặng Nam Cung Vũ Tinh hoặc Diệp gia huynh muội một cái, hoặc không thì bán đi, dù gì cũng không thể sử dụng hết ngần ấy, hắc sắc nạp bảo nang bán được chừng một nghìn viên hạ phẩm linh thạch. Bán đi thì gã sẽ có chừng hai vạn hạ phẩm linh thạch.
Đếm lại những thứ có thể đổi thành linh thạch, gã lại kiểm kê những thứ mình sẽ giữ lại dùng.
Gã cất Hợp hư đơn và tị thủy pháp châu của Lam thủy cáp giới của tu sĩ họ Trần rồi lấy Kinh Lôi kiếm quyết của hồng y tu sĩ.
Đọc xong một lượt, vốn ôm nhiều hy vọng nên gã không khỏi hơi thất vọng.
Hóa ra môn Kinh Lôi kiếm quyết này chia thành hai bộ thượng hạ, thượng bộ chỉ ghi lại cách luyện chế phi kiếm và ngự kiếm thông thường, kể cả thủ pháp nhiếp vật khống kiếm khi tu vi chưa đến Phân niệm kỳ. Hạ bản là ngự kiếm phi hành, kiếm, pháp đồng tu.
Điểm lợi hại của Kinh Lôi kiếm quyết là dẫn được cửu thiên thần lôi xuống phi kiếm, uy lực thập phần kinh nhân, theo những gì ghi lại thì kiếm quyết hoàn chỉnh có uy lực ngang với một môn thiên cấp hạ giai thuật pháp.
Hồng y tu sĩ chỉ có thượng bộ, thuật pháp cao thâm trong Kinh Lôi kiếm quyết thì không có môn nào.
Tuy gã có thể theo phương pháp trong Kinh Lôi kiếm quyết luyện lại lục sắc phi kiếm nhưng trước khi đạt tới tu vi Phân niệm kỳ, uy lực của lục sắc phi kiếm không thể hơn được hắc sắc tiểu tiễn gã hiện có.
Ngụy Tác tạm thời bỏ ý niệm luyện lại thanh phi kiếm.
Lại cất đi Phệ linh thuẫn lấy được từ mình Lưu An Đình vốn khiến đối thủ rất e dè khi phát ra pháp khí, gã đếm lại số Kim linh đơn và yêu đơn Thanh giáp trùng. Cộng lại hiện tại gã có tám mươi sáu viên Kim linh đơn và tám mươi tám viên yêu đơn Thanh giáp trùng.
Ngụy Tác hiện tại đột phá đến Thần hải cảnh đệ ngũ trọng, Tử Huyền chân quyết tiến giai thành huyền cấp cao giai, tốc độ luyện hóa Kim linh đơn để tu luyện tăng thành một ngày ba viên, còn tốc độ luyện chế Bổ thiên đơn mỗi tối dùng mất chừng hai mươi viên yêu đơn Thanh giáp trùng, xác suất thành công đạt sáu thành, luyện thành chừng mười hai viên.
Đúng như kế hoạch, kiểm kê Kim linh đơn và yêu đơn Thanh giáp trùng xong, Ngụy Tác lập tức đóng cửa tu luyện.
Ban ngày, Ngụy Tác toàn tâm toàn ý luyện hóa Kim linh đơn tu luyện Tử Huyền chân quyết, đêm đến lại thâu đêm luyện chế Bổ thiên đơn.
Ba ngày sau, người Cửu Đỉnh trai đưa ba mươi viên Kim linh đơn và một trăm ba mươi lăm viên yêu đơn Thanh giáp trùng còn lại cùng nguyên liệu luyện chế Bồi yêu dịch đến. Người đưa đến lại là điếm viên tai dài, xem ra tuy y ngầm chiếm được không ít lợi lộc từ Cửu Đỉnh trai nhưng nhờ giỏi xoay xở nên Mộ Dung Thần khá tín nhiệm.
Nhận đồ, trả hơn bảy nghìn hạ phẩm linh thạch, tiếp đó gã lại quên ngày quên đêm bế quan tu luyện.
Hơn mười ngày nữa, chỗ ở thiên cấp của Ngụy Tác hoàn toàn yên lặng.
...
Hơn hai mươi ngày sau, trong Cửu Đỉnh trai ở thành bắc tập thị, đột nhiên xuất hiện một tu sĩ trẻ tuổi mặc pháp y xám xịt, đầu đội nón rộng vành.
Lúc đó điếm viên tai dài của Cửu Đỉnh trai không có mặt, chỉ có điếm viên da ngăm đen cùng một điếm viên mới có khuôn mặt chữ điền.
Tu sĩ mặc pháp y xám xịt đi vào Cửu Đỉnh trai thì cởi nón che xuống, điếm viên da ngăm đen hơi ngẩn ra đoạn xưng hô cực kỳ cung kính: "Quý tiền bối." Hơi bước lên hai, ba bước, cảm giác được khí tức của tu sĩ trẻ tuổi đó thì y lập tức biến hẳn sắc mặt, càng trở nên kính sợ.
"Đưa ta đi gặp Mộ Dung lão bản." Tu sĩ trẻ tuổi gật đầu.
Điếm viên da ngăm đen tức thì im lặng dẫn đường.
"Quý huynh đệ." Trong hậu viện Cửu Đỉnh trai, Mộ Dung Thần từ trong phòng đi ra, thấy một tu sĩ trẻ tuổi, tức thì ngẩn người, tỏ vẻ không tin được, "Quý huynh đệ, không ngờ huynh đệ đã đột phá đến Chu thiên cảnh rồi nhỉ?"
"May mắn mới đột phá đến tu vi Chu thiên cảnh." Tu sĩ trẻ tuổi được Mộ Dung Thần gọi là Quý huynh đệ này đương nhiên là Ngụy Tác. Lúc gã nói vậy, khóe môi chợt hiện lên nụ cười khổ.
Trong hơn hai mươi ngày này, Ngụy Tác quên ngày quên đêm bế quan tu luyện, có trong tay hai trăm hai mươi ba viên yêu đơn Thanh giáp trùng, toàn bộ đều tiêu hao hết.
Từ số yêu đơn Thanh giáp trùng này, Ngụy Tác luyện chế được một trăm ba mươi lăm viên Bổ thiên đơn, vì nhuần nhuyễn hơn nên xác suất thành công cũng cao hơn nhiều.
Mười ngày đầu, Ngụy Tác mỗi ngày luyện hóa ba viên Kim linh đơn, sau khi luyện hóa ba mươi viên và số yêu đơn Thanh giáp trùng cũng luyện chế xong, buổi tối không cần luyện đơn nữa, mỗi ngày gã luyện hóa được sáu viên Bổ thiên đơn.
Trước đây, từ Thần hải cảnh tứ trọng đột phá đến ngũ trọng, Ngụy Tác bế quan một lần chỉ luyện hóa sáu viên Kim linh đơn là thành công, cộng thêm số linh thạch tiêu hao trước đó thì tối đa cũng chỉ đạt tổng lượng linh khí của mười mấy viên Kim linh đơn.
Nhưng gã không ngờ là sau khi Tử Huyền chân quyết từ huyền giai trung cấp đột phá đến cao cấp thì mãi đến ngày hôm qua, khi gã luyện hóa chín mươi hai viên Kim linh đơn, mới cảm giác được thời cơ chu thiên sắp hình thành, sử dụng Băng vụ quả chuẩn bị sẵn nên mới thành công tu thành thần hải thứ sáu, tạo thành tuần hoàn chu thiên, đột phá đến tu vi Chu thiên cảnh nhất trọng.
Khó khăn lắm mới đột phá được tu vi, gã lại liên tục luyện hóa hết một trăm ba mươi lăm viên Bổ thiên đơn.
Theo lục bào lão đầu tính toán, đại khái một trăm hai mươi viên Bổ thiên đơn tựu đủ để gã đề thăng Tử Huyền chân quyết đến địa cấp đê giai. Nhưng điều khiến gã muốn khóc mà không có nước mắt là sau một trăm ba mươi lăm viên Bổ thiên đơn mà Tử Huyền chân quyết vẫn cách địa cấp đê một chút, ít nhất cần hai mươi nữa mới có thể đề thăng.
Bỏ qua Bổ thiên đơn, riêng chín mươi sáu viên Kim linh đơn, đã là hơn một vạn viên hạ phẩm linh thạch.
Trước khi có Dưỡng quỷ quán, tốc độ kiếm linh thạch của gã mỗi tháng chỉ chừng sáu, bảy chục viên hạ phẩm linh thạch, mỗi ngày chỉ dám dùng hai viên để tu luyện.
Tốc độ kiếm linh thạch đó là tốc độ bình thường của tu sĩ Thần hải cảnh lưỡng tam trọng.
Mỗi năm tu sĩ cấp thấp chỉ có chừng bốn trăm viên hạ phẩm linh thạch để tu luyện thì ít nhất hai mươi đến ba mươi năm mới đột phá đến tu vi Chu thiên cảnh nhất trọng.
Thật ra có rất ít tu sĩ nhờ may mắn mới rút ngắn được thời gian đó, còn phần lớn các tu sĩ bình thường thì thời gian đó thường dài hơn, thậm chí gấp đôi.
Vì thế mà số lượng tu sĩ Chu thiên tại Linh Nhạc thành không nhiều.
Thường thì chỉ các tu sĩ có tông môn và các đại thế lực chống lưng mới dễ dàng đột phá đến Chu thiên cảnh, toàn Thiên Huyền đại lục, so số lượng tu sĩ Chu thiên cảnh trong số phổ thông tán tu và số có tông môn cực kỳ chênh lệch, đại bộ phận tu sĩ Chu thiên cảnh trở lên đều là đệ tử tinh anh của các đại tông môn.
Số lượng này cũng là tiêu chuẩn quan trọng khi đánh giá thực lực tông môn.
Điếm viên da ngăm đen của Cửu Đỉnh trai và điếm chủ Mộ Dung Thần không rõ Ngụy Tác tài đột phá đến Thần hải cảnh ngũ trọng bao lâu, nếu họ biết gã chỉ mất có mấy tháng ngắn ngủi từ tu vi Thần hải cảnh lưỡng trọng đột phá đến Chu thiên cảnh, thì họ còn kinh ngạc hơn nữa. Cả Linh Nhạc thành, chỉ có vài người như Hàn Vi Vi mới không cần lo lắng đến linh thạch khi tu luyện. Như Kim Thứu cung thiếu chủ Lý Hồng Lân cũng không.
Thu nhập của một tiểu tông môn vốn không nhiều, lại có nhiều e dè, nếu giết người cướp của mà chạm đến đối đầu lợi hại thì có thể sẽ bị diệt môn nên thế lực như Kim Thứu cung chỉ dám bắt nạt tán tu cấp thấp. Linh thạch còn phải để lại thưởng cho đệ tử lập công và đệ tử tinh anh đột phá. Lý Hồng Lân cũng không thể như Ngụy Tác, ném cả vạn linh thạch vào tu luyện hết lần này đến lần khác.
Bằng không gã không thể chỉ một tháng trước còn mới là tu vi Thần hải cảnh ngũ trọng. Hàn Vi Vi thì gã biết, trước đây Cơ Nhã luôn hi vọng nàng ta truyền thừa được y bát của phụ thân trở thành luyện đơn sư, phần lớn thời gian đổ vào luyện đơn, giờ từ bỏ thì tu vi tiến cảnh đương nhiên một ngày nghìn dặm.
...
Khẽ nở nụ cười khổ, thầm cảm thán tu luyện vất vả, Ngụy Tác hỏi Mộ Dung Thần: "Lần trước tại hạ nhờ lão bản luyện chế pháp khí, không rõ hiện tại thế nào rồi?

Chương 107: Nhân vật hàng đầu

Mộ Dung Thần cũng biết rõ Ngụy Tác có nhiều linh thạch linh thạch như thế và một con Phệ tâm trùng trưởng lão tất nhiên không phải là tu sĩ thông thường, nghe gã hỏi thì ông ta mới nhận ra gã là tu sĩ Chu thiên cảnh, chấn kinh một chút mỉm cười: "Quý huynh đến đúng lúc lắm, pháp khí đầu tiên đã luyện chế xong."
"Vậy hả?" Ngụy Tác hưng phấn hẳn, "Mau lấy ra cho tại hạ xem."
"Được, Quý huynh đợi chút." Mộ Dung Thần đi vào gian trong, thoáng sau đi ra mang theo một vật trông như mũi dùi vào đưa cho Ngụy Tác.
Gã cực kỳ hớn hở mở ra.
Pháp khí luyện chế từ mũi nhọn ống hút của Phệ tâm trùng trưởng lão chỉ dài chừng bảy tấc, vừa nhỏ vừa rỗng ruột, Ngụy Tác thử đeo thì hóa ra có thể đeo lên ngón tay, không trông kỹ không khác gì cái đê mà nữ nhân thường đeo, có điều thò ra thêm một cái móng mảnh mai.
Mũi nhọn sắc bén dị thường, Ngụy Tác thầm tính nếu đâm vào một người thì máu sẽ chảy ồng ộc theo ống ra ngoài.
Ống nhọn gần như trong suốt, ánh lên màu trắng lợt, bên ngoài khắc phù văn nhỏ xíu, phát ra khí tức nhẹ nhàng. Bên trong có độn một lớp màu bạc mờ.Ngụy Tác thử dồn chân nguyên vào, lập tức gã hoan hỉ cực độ, mũi nhọn trở nên mông lung, cơ hồ tann biến trong không khí.
"Huynh đệ chú trọn đến tác dụng ẩn hình, chắc để đánh lén nên lão phu không cho thêm pháp trận mà chỉ khắc phong hệ pháp trận, nhằm đề thăng tốc độ, để khi nó bay ra không hề phát ra bất kỳ thanh âm nào." Mộ Dung Thần giải thích với vẻ vừa ý: "Để tăng độ bền, trước khi khắc pháp trận, lão phu đã cho nó vào ngọc tủy dịch tôi luyện mười ngày, thành ra pháp khí này hiện có lực công kích bán linh giai nhưng chất liệu có thể chống đỡ một đòn của bán linh giai pháp khí mà không phá tổn."
Ngụy Tác gật đầu cực kỳ vừa ý.
Uy lực bán linh khí nằm trong dự tính của gã và lục bào lão đầu. So với linh khí vô danh gã đang sở hữu thì uy lực của ống nhọn này kém xa. Nhưng hắc sắc tiểu tiễn là minh khí, ống nhọn là ám khí, dùng để lén lén lút lút đánh lén thì uy lực bán linh khí đã khá lắm rồi, quan trọng nhất là khi kích phát không hề phát ra thanh âm, phù hợp với yêu cầu càng âm hiểm càng tốt của gã.
"Bất quá vì chất liệu nên pháp khí này còn khuyết điểm." Mộ Dung Thần bảo: "Ánh nắng mặt trời có ảnh hưởng nhất định, vật này không thể hoàn toàn ẩn hình dưới ánh nắng, nên lão phu dùng dầu Thụ cáp luyện một bình dược dịch, khi chuẩn bị đối địch thì bôi một lớp sẽ cách tuyệt được ánh nắng để ản hình."
Ông ta ngừng lại một chút, lấy ra một cái lọ ngọc, tỏ vẻ hơi khó xử, bổ sung một câu, "Chỉ là sử dụng vào ban ngày hơi phiền hà, dầu Thụ cáp cũng không rẻ, lọ này là lão phu tặng huynh đệ. Nếu huynh đệ muốn luyện chế thêm, lão phu sẽ phải thu phí dụng."
Ngụy Tác đón lấy lọ ngọc, nhất thời máy động, thản nhiên hỏi, "Dược dịch có hiệu quả như thế, nếu lúc luyện chế xong pháp y, tại hạ cũng bôi thêm một lớp bên ngoài thì liệu có sử dụng được vào ban ngày không?"
Mộ Dung Thần hơi ngẩn người, rõ ràng không ngờ đến điểm này, nhưng vẫn gật đầu khẳng định, "Khẳng định có thể. Bất quá huynh đệ nên chú ý hiệu quả của dược dịch chỉ được hai canh giờ, sau đó sẽ phải bôi tiếp."
"Vậy có thể cho thêm chất liệu để hấp thu khí vị, biến pháp khí và pháp y trở nên vô sắc vô vị?" Ngụy Tác tiếp tục bình thản hỏi.
Mộ Dung Thần hơi ngẫm nghĩ một chút rồi gật đầu, "Đương nhiên có thể, chỉ cần cho nguyên liệu như Hấp hương hồng quả vào là được, bất quá sau khi lão phu luyện chế thì những nguyên liệu đó không còn mùi vị gì, Quý huynh xác định là vẫn cho thêm? Những nguyên liệu đó khiến giá dược dịch cao hơn nhiều."
Ngụy Tác gật đầu: "Một lọ dược dịch bôi lên pháp khí thì dùng được bao nhiêu lần? Nếu pháp y của tại hạ luyện chế thành công, thì sử dụng được bao nhiêu lần?"
"Pháp khí này của huynh đệ nhỏ, dùng hơn trăm lần không thành vấn đề. Nếu pháp y luyện chế thành công, chỉ dùng vài lần là hết." Mộ Dung Thần cười khổ. Trước đây ông ta không nghĩ đến pháp y, giờ nghĩ đến việc luyện chế thành công thì có thể sử dụng vào ban ngày, mà tu sĩ Chu thiên cảnh đó lại ẩn hình được... Ai chạm vào y coi như phiền hà lớn.
Mộ Dung Thần hậm chí hoài nghi, không biết sau này Linh Nhạc thành có xuất hiện tin đồn về một ác ma ẩn hình hay không.
Ngụy Tác hỏi tiếp, "Nếu ủy thác lão bản luyện chế một bình dược dịch như thế cần bao nhiêu linh thạch?"
Mộ Dung Thần đấp: "Sáu mươi viên hạ phẩm linh thạch."
"Vậy thì tại hạ cần trước hai mươi bình." Ngụy Tác bảo: "Không hiểu Mộ Dung lão bản có thể luyện chế thay chăng."
"Kiếm được linh thạch, lão phu đương nhiên sẽ luyện. Quý huynh đệ cần nhiều thế hả, vạn nhất pháp khí tổn hại thì dược dịch không còn tác dụng gì nữa. Tấm pháp y đó, lão phu cũng không dám chắc trăm phần trăm sẽ luyện chế thành công." Mộ Dung nhăn nhó bảo.
Ngụy Tác mỉm cười: "Không thành vấn đề, hai mươi bình trước đã."
"Hai mươi bình? Bình thường dùng để tắm cũng đủ." Mộ Dung Thần tự nhủ.
Ông ta không rõ hiện tại Ngụy Tác đang nở hoa trong lòng.
Trong ngực áo gã có một quả Phệ tâm trùng noãn đã bị gã thi triển Khống linh thuật, gã cảm nhận được rõ ràng không đầy mấy hôm nữa, quả trứng này sẽ nở.
Lúc dùng Nhật quang bảo phù đối phó Phệ tâm trùng, gã biết chúng sẽ thế nào khi bị ánh mặt trời chiếu vào, nhưng bôi dược dịch thì Phệ tâm trùng thậm chí có thể xuất hiện vào ban ngày.
Bản thân Phệ tâm trùng có mùi vị lạ, dùng dược dịch trừ trừ đi thì nó sẽ như Phệ tâm trùng trưởng lão, đến hay đi đều vô hình, là bảo bối người cướp của.
"Phí dụng luyện chế pháp khí này là một nghìn viên hạ phẩm linh thạch." Mộ Dung Thần lẩm bẩm mấy câu rồi tính toán tiền công với Ngụy Tác, "Lần trước huynh đệ cho người mang Lang đầu biên bức và sáu mươi mấy con Xích giáp trùng, lão phu đã xem qua, tổng cộng giá trị một nghìn hai trăm viên hạ phẩm linh thạch, nhĩ khán như hà?"
"Mộ Dung lão bản trả giá rất công đạo, không thành vấn đề." Ngụy Tác mỉm cười, lại theo quy củ của Cửu Đỉnh trai, trả bốn trăm viên hạ phẩm linh thạch, cùng với hai trăm viên còn lại vừa đủ một nửa tiền trả trước cho hai mươi bình dược dịch.
"Pháp khí tiếp theo, dù thành công hay không thì hai mươi ngày sau mời Quý huynh đến lấy, khi đó lão phu mới có thời gian luyện chế dược dịch." Mộ Dung Thần thu đặt cọc xong lại hỏi, "Không rõ Quý huynh đệ còn cần gì nữa chăng?"
"Yêu đơn Thanh giáp trùng, Kim linh đơn." Ngụy Tác nhăn nhó, "Tại hạ còn cần một trăm viên yêu đơn Thanh giáp trùng, năm mươi viên Kim linh đơn."
"Còn cần ngần ấy Kim linh đơn và yêu đơn Thanh giáp trùng?" Mộ Dung Thần hơi ngạc nhiên, nhưng đáp ngay: "Bản các vừa mua một lô yêu đơn Thanh giáp trùng và Kim linh đơn, năm mươi viên Kim linh đơn thì không thành vấn đề, bất quá yêu đơn Thanh giáp trùng chỉ còn hơn bảy mươi viên, số còn lại phải hai, ba ngày sau mới gom đủ."
"Vậy số yêu đơn Thanh giáp trùng còn lại thì hai mươi sau tại hạ sẽ đến lấy." Ngụy Tác lấy linh thạch đại ra trả, nhận yêu đơn Thanh giáp trùng và Kim linh đơn xong thì cáo từ rời khỏi Cửu Đỉnh trai.
Lúc đội nón che mặt lên quay về chỗ ở thiên cấp tẩu, Ngụy Tác nhận ra mình càng lúc càng nhớ Nam Cung Vũ Tinh.
Nhờ Mộ Dung Thần luyện chế hai mươi bình dược dịch gã chỉ còn lại một vạn tám nghìn viên hạ phẩm linh thạch. Một trăm viên yêu đơn Thanh giáp trùng và năm mươi viên Kim linh đơn cũng tốn mất một vạn một nghìn linh thạch. Nguồn: http://truyenfull.vn
Toàn bộ linh thạch của gã còn lại không đầy bảy nghìn.
Như Nam Cung Vũ Tinh nói, linh thạch có lúc đến nhanh như đi còn nhanh hơn, chi dùng mỗi một viên đều phải tính toán. Ngụy Tác sau lần kiếm được của bọn hồng y tu sĩ một mớ, vì lười đổi chỗ ở nên lại thuê thêm một tháng thiên cấp. Không ngờ đột phá Chu thiên cảnh xong, gã lại sa vào cảnh eo hẹp linh thạch. Hơn nữa Phệ tâm trùng cũng tiêu tốn không ít linh thạch.
"Linh thạch, ta mà có một linh thạch khoáng mạch thì hay biết bao nhiêu!"
Nhìn linh thạch đại lép kẹp, Ngụy Tác quay về chỗ ở thiên cấp lại rên rỉ, rồi quên ngày quên đêm tu luyện và luyện chế yêu đơn Thanh giáp trùng.
Ba ngày sau, gã vốn gần như đủ khả năng độc lập luyện chế Bổ thiên đơn đã luyện xong hơn bảy mươi viên yêu đơn Thanh giáp trùng mua của Cửu Đỉnh trai, luyện thành bốn mươi sáu viên Bổ thiên đơn.
Luyện thành bốn mươi sáu viên Bổ thiên đơn, gã lại nghiến răng liên tục luyện hóa.
Luyện hóa ngần ấy Bổ thiên đơn mà không thể đề thăng Tử Huyền chân quyết đến địa cấp đê giai thì gã thật sự giận đến mức chửi cha mắng mẹ mất.
Cũng may lần này liên tục luyện hóa hơn hai mươi dư viên Bổ thiên đơn xong, chân nguyên trong thể nội gã phát ra tiếng lưu động như sông chảy, gã vừa đột phá đến Chu thiên cảnh đồng thời cũng đề thăng Tử Huyền chân quyết thành địa cấp công pháp.
"Tu sĩ Chu thiên cảnh và địa cấp công pháp, con bà nó chứ, tại Linh Nhạc thành sau cùng ta cũng được coi là nhân vật hàng đầu."
Nghe chân nguyên lưu động tại thể nội thời phát ra tiếng như sông chảy, gã bật lên tiếng cảm thán

Chương 108: Phệ tâm trùng xuất thế

Tu sĩ Chu thiên cảnh tu luyện địa cấp công pháp, tại Linh Nhạc thành đích xác có thể coi là nhân vật hạng nhất.
Cả Nhạc thành, không mấy ai tu luyện đến địa cấp công pháp, ở tuổi như Ngụy Tác giá thì chỉ có đệ tử tinh anh nhất của Thiên Nhất môn mới có được địa cấp công pháp, lại tu luyện đến Chu thiên cảnh nhất trọng.
Thật ra tu sĩ Chu thiên cảnh vì sáu thần hải trong thân thể đã hình thành chu thiên tuần hoàn, chân nguyên liên tục xoay vòng tưới nhần cho nhục thân của tu sĩ.
Tu luyện đến mức tu sĩ Chu thiên cảnh, ít nhất cũng có thêm ba, bốn mươi năm thọ nguyên so với tu sĩ Thần hải cảnh.
Tu sĩ Thần hải cảnh nếu không có linh dược thì đến một trăm tuổi là hao tận thọ nguyên, nhưng đột phá đến Chu thiên cảnh, dù cứ dừng lại ở tu vi nhất trọng thì ít nhất cũng có thọ nguyên một trăm ba mươi hoặc một trăm bôn mươi tuổi.
Miên man một hồi, Ngụy Tác lại tĩnh tâm, vào gian phòng thử uy lực thuật pháp và pháp khí để cảm nhận khác biệt sau khi đột phá đến Chu thiên cảnh và địa cấp đê giai.
Ầm!
Trên mình gã sáng lên sáu dải tím, rõ ràng không có thanh âm nhưng tạo cho người khác cảm giác khí tức hùng hậu nổ tung.Đó là thần hải liên thông của tu sĩ Chu thiên cảnh, khi chân nguyên lưu động, linh khí tự nhiên tạo thành uy áp khác hẳn. Chỉ cần không cố ý áp chế chân nguyên lưu động, dù tu sĩ không tu luyện Vọng khí pháp quyết, cũng nhận ra khí tức khác biệt của tu sĩ Chu thiên cảnh.
Ngụy Tác đột phá đến Chu thiên cảnh, lúc vào Cửu Đỉnh trai, điếm viên da ngăm đến nhìn kỹ gã là chợt kính sợ.
"Địa cấp công pháp đúng là địa cấp công pháp, ha ha, thần hải này so với tu sĩ Chu thiên cảnh bình thường thì hơn hẳn."
Đắc ý cực độ ngắm nghía sáu thần hải rõ ràng sáng hơn hẳn tu sĩ Chu thiên cảnh gã từng thấy trước đó, Ngụy Tác lại cảm nhận thay đổi của thần thức.
Cảm giác càng mẫn nhuệ, càng rõ ràng.
Từ Thần hải cảnh ngũ trọng đột phá đến Chu thiên cảnh, thần thức quả nhiên tăng lên hơn hai lần, như trong sách vở ghi lại.
Lúc gã còn có tu vi Thần hải cảnh ngũ trọng, phạm vi cảm tri đại khái chừng hai mươi trượng, nhưng giờ đã mở rộng thành bốn mươi trượng. Trong phạm vi này, nếu đối phương không có thuật pháp hoặc pháp bảo che giấu khí tức đặc biệt thuật, gã sẽ phát hiện ra.
Thần thức mạnh lên không chỉ phát hiện đối thủ sớm hơn, phản ứng khi đối địch lại càng nhanh, vì thế tốc độ điều động chân nguyên cũng tăng cao.
Nếu một Thần tu sĩ hải cảnh và một tu sĩ Chu thiên cảnh gặp nhau, dù đồng thời phát hiện đối thủ, kẻ phát ra thuật pháp trước khẳng định là tu sĩ Chu thiên cảnh, ở khoảng cách xa thì tu sĩ Chu thiên cảnh có xác suất thi triển thuật pháp và pháp khí chuẩn xác hơn.
"Như thế này càng hữu dụng khi giữ mạng."
Ngụy Tác lại cảm thán, nhiều tu sĩ cấp thấp Thần hải cảnh nhất lưỡng trọng, vì thần thức không được như cao giai tu sĩ, bị yêu thú đến gần mà không biết nên mới mất mạng.
"Xoạt!"
Cảm khái một hồi, Ngụy Tác lại thử phát ra một đạo Thanh thủy nhận gã thuận tay nhất.
Đạo Thanh thủy nhận này khiến gã bất ngờ vô cùng.
Trước kia gã phát ra Thanh thủy nhận, chỉ là một lưỡi thanh sắc thủy đao mỏng dính, còn ánh lên lấp loáng như nước. Nhưng hiện giờ phát ra trông không khác gì thanh sắc đao nhận đúc từ tinh kim, chém vào Thiên luyện ngân xong mới ánh lên màu nước.
Dấu tích trên Thiên luyện ngân cho thấy uy lực của Thanh thủy nhận cao hơn hai lần lúc gã còn là Thần hải cảnh ngũ trọng.
Từ Thần hải cảnh tứ trọng đột phá đến ngũ trọng, tổng lượng chân nguyên của gã tăng gấp đôi, còn trước khi luyện hóa Bổ thiên đơn, gã vừa đột phá đến Chu thiên cảnh, tổng lượng chân nguyên tựa hồ chỉ hơi thay đổi.
Trước đây chân nguyên của Tử Huyền chân quyết phát ra trông như hơi sương tim tím nhưng đạt tới Chu thiên cảnh thì biến thành tử sắc dịch thể trong veo. Tất cả là vì chân nguyên đã được tôi luyện, ngưng kết hơn.
Tổng lượng chân nguyên tuy chỉ thay đổi đôi chút nhưng khi phát ra thuật pháp, không chỉ uy lực tăng cao mà từ chỗ phát ra liên tục hai mươi lần sẽ sa vào cảnh chân nguyên hao tận thì nay không chỉ phát ra được bốn mươi lần, mà ít nhất cũng phải năm mươi lần.
Thần thức hùng mạnh, thi pháp nhanh hơn, chân nguyên càng ngưng luyện, đó là khác biệt lớn nhất giữa ttu sĩ Chu thiên cảnh và Thần hải cảnh.
Còn Phân niệm cảnh và Kim đơn cảnh thâm sâu hơn, ngoài hai điểm khác với Chu thiên cảnh này thì còn những khác biệt khác.
Đạt tới Phân niệm cảnh, không chỉ chân nguyên đạt đến trình độ có thể ngưng hình, sức mạnh chân nguyên thậm chí vượt cả một số thuật pháp, có thể phân hóa thần niệm, đồng thời khống chế hai pháp khí. Tu sĩ Chu thiên cảnh đấu với Phân niệm cảnh cũng như một người đối phó hai người cùng lúc, khác hẳn về bản chất.
Đạt tới Kim đơn cảnh, chân nguyên ngưng tụ đến mức kết thành một viên kim đơn, không chỉ có mọi thần thông của Phân niệm cảnh mà có thể sử dụng kim đơn như yêu đơn đem ra đối địch, uy lực thập phần kinh nhân.
Tu sĩ Thần hải cảnh bình thường, thọ nguyên chỉ hơn trăm năm, tu sĩ Chu thiên cảnh chừng một trăm bốn mươi tuổi, Phân niệm cảnh có thể đạt đến hai trăm năm, còn Kim đơn cảnh thì thọ nguyên ít nhất cũng hai trăm năm, sáu chục năm.
Thọ nguyên càng lâu, càng có cơ hội ra ngoài tìm kiếm thuật pháp và pháp bảo nên tu sĩ cấp thấp gần như không thể giết được cao giai tu sĩ. Tu sĩ cấp thấp lúc nào cũng cực kỳ kính sợ tu sĩ cấp cao. Như Ngụy Tác trước đây chỉ có tu vi Thần hải cảnh tứ trọng, ngũ trọng nhưng có thể giết được tu sĩ Chu thiên cảnh, trừ có lục bào lão đầu ra thì nguyên nhân chủ yếu là may mắn hơn người.
Ngụy Tác hiểu rõ điều đó nên dù phải đốt linh thạch cũng phải đề thăng tu vi.
Với lượng linh thạch còn lại, theo lý gã phải ra ngoài Linh Nhạc thành kiếm linh thạch, tu sĩ có tu vi càng cao thì nhu cầu linh thạch càng nhiều, đốt linh thạch càng nhanh.
Hiện tại gã có tu vi Chu thiên cảnh nhất trọng, có thể thi triển Kim xà loạn vũ trong Kim Xà lôi quyết và thạch khôi lỗi trong Thổ thần chân quyết.
Thạch khôi lỗi một khi được thi triển coi như có thêm một trợ thủ không cần khống chế, thập phần hữu dụng, còn Kim xà loạn vũ lại là thuật pháp có thể bao trùm phạm vi mười trượng, có thể làm tê cứng nhiều địch nhân, dùng để săn đê giai yêu thú kiếm linh thạch, quả thật cực kỳ hữu dụng.
Nhưng mấy ngày tiếp theo gã không hề rời thành, cũng không tham ngộ hai đạo thuật pháp, mà vào địa hỏa lô phòng, toàn lực luyện chế Hoàng nguyên tinh thành dược dịch và chuẩn bị khởi Bồi yêu dịch.
Gã đã cảm giác được Phệ tâm trùng bị Khống linh thuật khống chế đã sắp xuất thế!
...
Đợi suốt ba ngày đầy nóng lòng, trong tĩnh thất yên lặng của Ngụy Tác đột nhiên vang lên tiếng động khẽ như tiếng vỏ trứng vỡ.
Phệ tâm trùng noãn được gã đặt trên thảm Ngân ti thảo nứt ra rồi từ đỉnh toác rộng.
"Không phải chứ? Đây mà cũng là ngũ cấp yêu thú hả?"
Nhìn rõ dáng vẻ Phệ tâm trùng gã chờ mong lau nay chui ra, Ngụy Tác dở khóc dỏ cười.
Phệ tâm trùng mới sinh không thể ẩn hình, nằm mềm nhũn, dính dính nhầy nhầy, trông như mấy con trùng dính lại với nhau. Con Phệ tâm trùng này rất yếu ớt, chỉ lớn cỡ lúm đồng tiền.
Trông có vẻ gã dí chân là giẫm chết nó, hoàn toàn khác xa hình tượng Phệ tâm trùng vừa âm độc hiểm ác vừa biết ẩn hình mà gã vẫn biết.
Lắc đầu ngao ngán, Ngụy Tác đổ Hoàng nguyên tinh dược dịch chuẩn bị sẵn vào chậu ngọc đặt cạnh Phệ tâm trùng ấu trùng.
Gã được lục bào lão đầu chỉ đạo luyện chế Hoàng nguyên tinh dược dịch, trông không khác gì hoàng tửu thông thường, nhưng bốc mùi cay hắc như nhục quế. Không cần Ngụy Tác khống chế, Phệ tâm trùng ấu trùng gầy gò lắc lư, để lại một vệt dinh dính rồi bò vào chậu ngọc.
Gã lo rằng con Phệ tâm trùng gầy gò đáng thương này sẽ bị Hoàng nguyên tinh dược dịch khiến cho chết sặc. Bất quá gã nhanh chóng yên lòng, Phệ tâm trùng nhỏ xíu nổi lơ lửng trong dược dịch vàng sẫm như quả bóng da, miệng thò ra một cái ống hút bé tí, từ từ hút Hoàng nguyên tinh dược dịch như uống sữa.
Ngụy Tác bất động đứng nhìn, chờ đợi Phệ tâm trùng ấu trùng biến hóa.
Nhưng gã cực kỳ không vui vì sau hơn nửa canh giờ, Phệ tâm trùng tựa hồ đã no, ngủ luôn trong Hoàng nguyên tinh dược dịch.
Bó tay nhìn nó một lúc, Ngụy Tác tiện thông qua Khống linh thuật hạ lệnh cho Phệ tâm trùng ấu trùng dù hút sạch Hoàng nguyên tinh dược dịch cũng không được rời chậu ngọc đoạn chỉnh lý lại mọi thứ, rời khỏi chỗ ở thiên cấp, đi về phía Kim Ngọc các đã lâu không tới. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Hiện tại trong tay gã còn một con Xích giáp trùng trưởng lão chưa xử lý.
Giữ vững nguyên tắc không để một tiệm biết quá nhiều bí mật, gã không muốn Cửu Đỉnh trai biết gì về Xích giáp trùng trưởng lão gã định dùng để luyện khí mà định nhờ sư thúc của Kim Ngọc các Điền lão bản luyện chế.
...
Cùng lúc gã ra ngoài, một hắc bào lão giả thoạt nhìn cũng thấy làm việc gì đều cực kỳ cẩn thận tinh tế, mặt mũi hiền hòa khiêm tôn, tạo cho người nhìn vào ấn tượng lão là quản gia, được một thị giả của Trân Bảo các đưa vào phòng của Cơ Nhã

Chương 109: Trứng nở hay chưa

"Đổng tiền bối."
Hắc bào lão giả trông có vẻ chỉ là quản gia thân phận không lấy gì làm cao, nhưng Cơ Nhã tỏ ra phi thường thận trọng, mục quang tựa hồ càng băng hàn hơn bình thường.
"Cơ đại chưởng quỹ khách khí quá, tại hạ chỉ là người hầu, sao xứng với hai chữ tiền bối." Hắc bào lão giả cúi người cực kỳ khiêm tốn đáp lễ.
"Không rõ Đổng tiền bối tiền đến tìm tiểu nữ là vì việc gì?" Cơ Nhã khước vẫn như bình thường, băng lãnh hỏi.
Hắc bào lão giả họ Đổng cười lễ mạo: "Tại hạ đến đây là vì một mối hỉ sự."
"Hỉ sự gì vậy?" Lạnh như băng sương, nhưng nhất cử nhất động đều toát lên vẻ đẹp kinh nhân khiến người khác khó quên, Cơ Nhã, hơi nhíu mày, "Tiền bối có việc gì xin cứ nói thẳng."
Hắc bào lão giả họ Đổng cại cúi người cung kính: "Tại hạ đến đây chuyến này để đề thân cho thiếu chủ, thiếu chủ nhà lão phu ngưỡng mộ Cơ đại chưởng quỹ đã lâu, sai tại hạ đến đề thân, muốn cùng Cơ đại chưởng quỹ kết thành mối duyên trăm năm."
"Đa tạ ý tốt của thiếu chủ các vị." Cơ Nhã lắc đầu không hề do dự, đáp: "Tiểu nữ không có ý định gì về việc đó."Lão giả họ Đổng gật đầu, "Lời Cơ đại chưởng quỹ, tại hạ sẽ chuyển cho thiếu chủ, nhưng tại hạ vẫn xin Cơ đại chưởng quỹ cân nhắc, việc này rất có lợi cho cả Cơ đại chưởng quỹ và Trân Bảo các. Nếu Đông Dao thắng địa và Trân Bảo các liên thủ, Trân Bảo các khẳng định sẽ thành phường thị đơn dược lớn nhất năm thành quanh đây."
Cơ Nhã lại lạnh như băng sương lắc đầu, "Đa tạ ý tốt của tiền bối, tiểu nữ không cần cân nhắc."
Lão giả họ Đổng không nói gì, lại cung kính cúi người hành lễ rồi ra khỏi phòng.
Lạnh như băng sương nhìn theo đối phương, gương mặt như ngọc của Cơ Nhã chợt hiện lên nét mệt mỏi xen lẫn lo âu.
...
"Lâm Phong, thế nào hả?"
Kim Ngọc các, phó chưởng quỹ Lưu Tường từng đến chỗ Cơ Nhã đi vào đại sảnh, tỏ ra hơi kinh ngạc hỏi Lâm Phong đứng ở cửa.
Lưu Tường mới vừa xong một giao dịch ở trong quý tân gian đi ra, thấy ngay Lâm Phong đang thập phần chấn kinh.
"Là tu sĩ họ Ngụy đã bán hai con Phệ tâm trùng." Nghe thấy Lưu Tường hỏi, Lâm Phong hít sâu một hơi, ngoái lại đáp, mắt không giấu được thần sắc chấn kinh, "Y đã đột phá đến tu vi Chu thiên cảnh."
"Cái gì!" Lưu Tường tuy ngang tuổi với bọn Lâm Phong nhưng tính tình thành thục, trầm ổn hơn cả, nghe Lâm Phong nói vậy thì cũng cả kinh.
Y đã từng trải mà còn chấn kinh như vậy, vì hiểu rõ tu vi tiến cảnh của Ngụy Tác, lúc gã đưa hàn ngọc tới thậm chí còn chưa đạt đến Thần hải cảnh tứ trọng nhưng chỉ mấy tháng ngắn ngủi mà gã đã đột phá đến Chu thiên cảnh.
Tu vi tiến cảnh này, ngay cả đệ tử tinh anh nhất của Thiên Nhất môn cũng không bằng.
"Y đến có việc gì?" Tuy y từng cảnh cáo Lâm Phong không tùy tiện đoán mò về thân phận của khách nhân Kim Ngọc các, nhưng tu vi tiến cảnh kinh nhân của Ngụy Tác khiến y vừa kinh ngạc vừa sinh lòng hiếu kỳ.
"Y mang đến một con Xích giáp trùng tiến giai. Muốn nhờ Âu Dương tiền bối luyện chế pháp khí." Lâm Phong nhìn Lưu Tường rồi đáp: "Xích giáp trùng trưởng mà y mang đến đã được Âu Dương tiền bối giám định, hơn hai nghìn năm, tiến giai hai lần, tuy mọi bộ phận khác không có gì đặc biệt nhưng cả bối giáp có lực phòng ngự sánh ngang linh giai hạ cấp pháp khí, với năng lực của Âu Dương tiền bối thì luyện chế thành linh giai pháp thuẫn tất không thành vấn đề."
"Linh giai pháp thuẫn?" Lưu Tường lại tỏ ra chấn kinh. Là phó chưởng quỹ Kim Ngọc các, y hiểu rõ pháp thuẫn nhờ vào chất liệu mới đạt đến linh giai tuy dựa hết vào độ cứng của bản thân thai thể, dễ tổn hại hơn linh quang pháp thuẫn nhưng một khi sử dụng thì không cần dồn chân nguyên lần thứ hai, cực kỳ linh hoạt. Có linh giai pháp thuẫn như thế cộng với tu vi Chu thiên cảnh nhất trọng, đối phó yêu thú ngũ cấp trở xuống không có bất kỳ vấn đề gì hết.
...
Ngụy Tác hoàn toàn không biết gì đến việc bọn Lưu Tường chấn kinh.
Hiện tại gã nhận thấy đẳng cấy luyện khí của sư thúc họ Âu Dương của Kim Ngọc các Điền chưởng quỹ cao minh hơn Mộ Dung Thần, Âu Dương lão đầu chỉ thoáng nhìn qua là khẳng định có thể luyện chế thành linh giai pháp thuẫn, trực tiếp thu của gã một nghìn hạ phẩm linh thạch phí dụng.
Tác là Âu Dương lão giả nắm chắc luyện thành pháp thuẫn này, sẽ không xuất hiện vấn đề gì.
Âu Dương lão giả cần thời gian luyện chế chỉ chừng mười lăm ngày, phí dụng cao hơn Mộ Dung Thần một chút. Mười lăm ngày sau, Ngụy Tác sẽ có một tấm linh giai phòng ngự pháp thuẫn thật sự, lúc đó gã có trong tay hai linh khí chân chính, một công kích một phòng thủ, thực lực sẽ tăng tiến nhiều.
Nhưng lúc rời khỏi Kim Ngọc các, mặt mũi gã méo xệch.
Thứ nhất vì linh thạch đại của gã lại teo tóp, còn lại không chừng sáu nghìn hạ phẩm linh thạch. Nguồn: http://truyenfull.vn
Tiến giai thành tu sĩ Chu thiên cảnh, nếu Ngụy Tác lại bế quan, toàn lực tu luyện, một ngày luyện hóa được tám đến chín viên Kim linh đơn.
Tức là ngang với một nghìn hạ phẩm linh thạch. Sáu nghìn linh thạch, chỉ đủ cho Ngụy Tác toàn lực tu luyện vài ngày.
Thông thường, tu vi tiến thêm mỗi tầng sẽ cần lượng linh khí cao gấp đôi, nhất là Ngụy Tác hiện tại đã tấn cấp thành địa cấp đê giai công pháp, lục bào lão đầu và gã tính rằng, từ Chu thiên cảnh nhất trọng đột phá đến nhị trọng, với đẳng cấp của Tử Huyền chân quyết, cần ít nhất ba trăm viên Kim linh đơn, tương đương ba vạn bốn nghìn hạ phẩm linh thạch.
Tuy gã có lúc gom được hơn bốn vạn linh thạch nhưng cũng là tích lũy từ việc giết khá nhiều tu sĩ Chu thiên cảnh. Hiện giờ dù có tu sĩ Chu thiên cảnh có mâu thuẫn với gã như hồng y tu sĩ mà gặp nhau ở ngoài thành, chỉ cần đối phương không gây sự thì gã cũng không dám xuất thủ giết người cướp của.
Ai biết được tu sĩ như thế có sát chiêu hay bối cảnh gì không.
Tu sĩ kiếm linh thạch, thủ đoạn chủ yếu là săn yêu thú và hái nguyên liệu linh dược. Tứ cấp yêu thú, thông thường giá trị khoảng hai trăm linh thạch, một hôm giết được hai con cũng chỉ có bốn trăm hạ phẩm linh thạch, cả tháng cũng không gom nổi ba vạn bốn nghìn hạ phẩm linh thạch, hà huống bên trong Thiên khung không dễ bắt được tứ giai yêu thú, không thể nào một ngày giết hai con.
Tới đây gã không thể tu luyện thuận lời như vừa qua, tất sẽ có vô vàn trở ngại.
Gã nhăn nhó còn vì một nguyên nhân nữa là sau khi rời chỗ ở thiên cấp đã dồn chân nguyên vào truyền tấn ngọc phù nhưng đợi ở sơn đạo tại thành bắc hồi lâu, Nam Cung Vũ Tinh không hề xuất hiện.
Nếu nàng không ở Linh Nhạc thành hoặc gặp gã là mắng mỏ thì gã còn dễ chịu. Nếu Nam Cung Vũ Tinh ngó lơ, coi như không biết gã thì quả thật thống khổ dị thường.
Về thành bắc, Ngụy Tác không về chỗ ở thiên cấp, mà đến một chỗ khác dồn chân nguyên vào sợi tơ vàng truyền tin.
Chỗ ở thiên cấp này là của Hàn Vi Vi thuê, hôm đó săn Xích giáp trùng xong, nàng ta thấy hợp tác với gã thuận lợi nên cho gã biết chỗ ở thiên cấp đã thuê, lúc nào cần hợp tác kiếm linh thạch thì nhất định đưa nàng ta đi cùng.
"Con bà nó chứ, lẽ nào hôm nay là ngay xui xẻo của ta? Tìm ai cũng không có nhà?"
Ngụy Tác đứng một lúc lâu ngoài chỗ ở thiên cấp của Hàn Vi Vi, định quay người đi thì lam sắc quang tráo xuất hiện một khung cửa, Hàn Vi Vi mặc ngân sắc pháp y uốn éo đi ra, trông cực kỳ quyến rũ.
"Chà! Sao lâu thế ngươi mới ra, ta còn tưởng ngươi không có nhà, lẽ nào định trang điểm câu dẫn ta?" Thấy nàng ta đi ra, Ngụy Tác cất tiếng oán trách.
"Câu dẫn cái đầu ngươi, như cỡ ngươi, ta ra đứng ngoài đường nói là hôm nay buồ quá, ai đến nói chuyện cùng ta thì tập hợp được đội ngũ đứng từ thành nam đến thành bắc." Hàn Vi Vi hừ một tiếng, "Ta bế quan không được sao, ngươi không đến quấy nhiễu, chưa biết chừng hom nay ta đột phá đến Chu thiên cảnh. May mà ngươi đến sớm, chậm tí nữa ta uống một viên Băng vụ đơn rồi thì khẳng định không ra, ít nhất phải đột phá đến Chu thiên cảnh mới ra."
"Nhanh thế hả?" Ngụy Tác dùng Vọng khí thuật, tức thì hơi sững người, Hàn Vi Vi đích xác sắp đột phá.
"Ngươi đã đột phá đến Chu thiên cảnh?" Hàn Vi Vi đang dương dương tự đột nhiên như phát hiện ra tân đại lục, mắt tròn xoe ngạc nhiên.
"À, à." Ngụy Tác thản nhiên nhưng gật đầu ra vẻ không có gì, thật ra trong lòng thập phần đắc ý. Mỹ nữ mong cong cũng đạt Chu thiên cảnh mà gã chưa đạt thì thật mất mặt.
"Khá lắm, đều là tu sĩ Chu thiên cảnh rồi." Hàn Vi Vi đột nhiên nhớ ra, cười thần bí nhẹ giọng, "Đúng rồi, trứng của ngươi nở chưa?"
Ngụy Tác thiếu chút nữa ngất xỉu, "cái gì mà trứng của ta?"
"Phệ tâm trùng, còn cái gì nữa?" Hàn Vi Vi cười ha hả, "Của ta mấy hôm trước đã nở rồi."
"Hả?" Ngụy Tác không nén được, "Phệ tâm trùng của ngươi đâu, cho ta xem nào."
"Ha ha." Hàn Vi Vi cao hứng lấy ra một cái hồng sắc nô thú đại, thả ngay Phệ tâm trùng.
"Không phải chứ?" Vừa thấy xong, Ngụy Tác thiếu chút nữa phun má ngất xỉu.
Phệ tâm trùng này đã bị Hàn Vi Vi rửa sạch bong, tẩm hương thơm nức đã đành, còn bị bôi màu như trẻ con chơi đồ chơi, càng khiến gã không chịu nổi là Hàn Vi Vi còn thắt một cái nơ bướm màu hồng trên đầu nó.
"Đại thư, đây là Phệ tâm trùng, hung tàn lắm đó có biết không? Ngươi xức cho nó thơm nức, còn thắt cả nơ bướm thì chả hóa nó là mèo con ả?" Ngụy Tác chật vật lắm mới thở lại được bình thường, muốn khóc mà không có nước mắt nói

Chương 110: Sát nhân diệt khẩu

"Kỳ thực còn Phệ tâm trùng này cũng khả ái." Hàn Vi Vi hình như vẫn hiềm Ngụy Tác chưa thổ huyết, cười ha hả, ra lệnh cho cho con Phệ tâm trùng bị nàng ta biến thành mèo con, "Nào, múa cho vị đại ca này xem đi."
Phệ tâm trùng bị nàng ta dùng Khống linh thuật khống chế lập tức lúc lắc uốn éo.
"Ngươi đã ấp nở chưa, nở rồi thì có mang theo không, cho ta xem nào."
Ngụy Tác nghe vậy thì càng phiền nào, bảo Hàn Vi: "Thu con mèo con này lại đi, ta không mang theo con Phệ tâm trùng hung tàn đó, lần tới sẽ cho ngươi xem."
Gã phiền lòng vì con Phệ tâm trùng này tuy bị Ngụy Tác biến thành cả cha mẹ nó cũng không nhận ra nhưng rõ ràng vẫn gấp đôi con tiên thiên yếu ớt của gã, dáng vẻ sinh long hoạt hổ của nó thì hai con Phệ tâm trùng lai như của gã cũng không phải đối thủ. Chả trách lúc còn là quả trứng, nó đã uy mãnh hơn hẳn.
"Được thôi." Hàn Vi Vi thu Phệ tâm trùng lại, thấy gã buồn bực thì hỏi, "hôm nay sao lại đến tìm ta? Có chỗ kiếm linh thạch hả?"
Ngụy Tác gật đầu, "Nếu ngươi nhớ chỗ gặp hai con Song đầu khuyển thì đúng thế.""Ý ngươi là đối phó hai con Song đầu khuyển đó?" Hàn Vi Vi hít một hơi khí lạnh, "Đại ca, ngũ cấp cao giai yêu thú đấy, với hai chúng ta đối phó nổi sao?"
Ngụy Tác liếc nàng ta, "Nếu ngươi chịu dung cây đao của Lưu Tam Pháo thì chúng ta đối phó được."
Hàn Vi Vi tỏ vẻ không hiểu: "Ngươi chẳng phải có một món linh khí công kích thật sự rồi sao, làm gì còn cần đến đao của tên biến thái đó. Lần trước ngươi cho ta mảnh vỡ pháp bảo phát ra một đàn khô lâu đầu đó có lực công kích cấp linh khí, ta dùng nó chẳng hơn à."
"Muốn đối phó hai yêu thú lực công kích kinh nhân, tốc độ thi pháp gấp đôi yêu thú khác, cũng phải như lần đối phó phi kiếm tu sĩ, chúng ta một người chuyên môn phòng ngự, một chuyên tấn công mới được. Bằng không hai chúng ta đừng nói giết được lão đại ngũ cấp cao giai đó mà sẽ tan xương." Ngụy Tác liếc nàng ta, "Đại đao của ta chỉ có lực công kích bán linh giai, nhưng phòng ngự thì là linh giai, có thêm nó phòng ngự thì mới an toàn. Vạn nhất không chống nổi còn có thể dùng phi độn pháp bảo của ta mà bỏ chạy. Song đầu khuyển tuy nhanh nhưng không biết bay, đuổi sao được chúng ta."
Hàn Vi Vi bĩu môi, "Sao không như lần trước, ngươi phòng ngự còn ta tấn công là được, ngươi dùng đao cũng có sao đâu."
"Sao ngươi nói thừa hơi thế nhỉ. Ta là tu sĩ Chu thiên cảnh, phát ra pháp khí nhanh hơn ngươi, thi triển mảnh vỡ pháp bảo đó cũng không cạn hết chân nguyên, cần thiết ta có thể liên tục phát ra hai pháo khí, mảnh vỡ pháp bảo đó ta cũng phát ra được ba lần." Ngụy Tác bảo, "giải thích thế đã rõ chưa?"
"Ta mà không hiểu chắc ngươi sẽ mắng ta ngu hơn lợn, được rồi được rồi, cần thiết ta sẽ sử dụng đại đao, cùng lắm rửa tay thêm mấy lần là xong." Hàn Vi Vi hừ một tiếng, "Bất quá lần này tin tức Song đầu khuyển do ta cung cấp, chúng ta phải chia đôi."
Ngụy Tác kêu lên thê thảm, "Chia đôi? Hàn Vi Vi, sao càng lúc ngươi càng mở miệng cá ngão thế hả, cho ta lý do đi nào."
Hàn Vi Vi mím môi mỉm cười quyến rũ, "Được, thứ nhất, linh thạch của ta sắp cạn, ta nghèo đến nơi rồi. Thứ hai, ta trả giúp ngươi phí dụng một nghìn linh thạch. Thế thì chia đôi ta còn thấy mình thiệt nữa kia."
"Phí dụng một nghìn linh thạch?" Ngụy Tác ngẩn người, "Phí dụng gì?"
"Lần trước chẳng phải tu sĩ họ Trần chạy mất hả? Ta muốn tra xét xem có ra manh mối nào không." Hàn Vi Vi đưa ngón tay trắng muốt lên giải thích: "Ta nhờ Trân Bảo các ủy thác điều tra manh mối cho ngươi, phải trả một nghìn hạ phẩm linh thạch."
Ngụy Tác ngẩn người nhìn nàng ta, nhất thời không nói thành lời. Trước đây gã cho rằng tiểu mỹ nữ mông cong này ngang ngược nhưng hóa ra nàng ta có những ưu điểm người khác không có.
"Gì hả, được hay không thì đáp đi. Ngươi nhìn thế này, ta thẹn lắm." Thấy gã ngẩn ra nhìn mình, Hàn Vi Vi tỏ vẻ đắc ý nói.
"Được rồi, ta chưa thấy ngươi hổ thẹn bao giờ." Ngụy Tác gật đầu, vỗ bàn: "Được, ngươi giúp ta bắt được hắn thì không chỉ lần này, từ rày chúng ta luôn chi đôi."
...
Trong số ngũ cấp yêu thú, Song đầu khuyển cũng có nét đặc biệt, như Phệ tâm trùng.
Nét đặc biệt của Phệ tâm trùng là năng lực ẩn hình và thần thức xung kích, Song đầu khuyển là ở chỗ hai cái đầu có thể đồng thời kích phát hai loại pháp thuật, thể nội hình thành hai viên yêu đơn. Da Song đầu khuyển rất dai, cực kỳ đề kháng đối với hỏa hệ và điện hệ thuật pháp.
Thể hình Song đầu khuyển khá lớn, như con trâu con, một tấm da Song đầu khuyển có thể luyện chế được pháp y chống nổi cả lôi, hỏa, giá trị của một con tuyệt đối là ba nghìn viên hạ phẩm linh thạch trở lên.
Ngụy Tác nhắm vào Song đầu khuyển vì gã đang thiếu linh thạch, lục bào lão đầu cũng bảo gã khi rỗi phải đi săn Song đầu khuyển ngay vì thịt của chúng rất bổ với tu sĩ, tăng tiến được cả thể chất.
Kết quả rõ nhất khi đề thăng thể chất là khí huyết cương mãnh, lực khí cao hơn, thọ nguyên cũng tăng thêm.
Ngay khi Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi đi qua thành bắc tập thị, đến truyền tống pháp trận ở Linh Nhạc thành tây, một tu sĩ từ chỗ ở địa cấp lén lén lút lút xuất hiện.
Là Lưu Trung Chu có tu vi Chu thiên cảnh nhất trọng.
Trước khi Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi cùng rời chỗ ở thiên cấp đã uống một viên Dịch khí đơn, đầu đội nón rộng vành, mặc thêm một lớp áo xanh ở ngoài pháp y. Gã làm vậy quả thật cẩn thận phi thường.
Nhưng gã không ngờ cả tháng nay Lưu Trung Chu giám sát gã, hơn nữa sau lần cùng hồng y tu sĩ nghe lén được một câu, hắn cho rằng Ngụy Tác đã khai khẩn Hàn Vi Vi nhiều lần, nên khi gã cùng nàng ta rời chỗ ở thiên cấp, hắn lập tức bám theo.
Thấy thân ảnh Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi đi qua thành bắc tập thị. Tan biến khỏi thị tuyến, Lưu Trung Chu cũng thay đổi, hóa trang thành một tu sĩ râu quai nón, nhưng chóng đi qua thành bắc tập thị, đến căn nhà đá nhỏ ở thành tây mà Ngụy Tác thuê trước kia.
Cẩn thận nhìn quanh, xác định không có ai, Lưu Trung Chu gõ cửa rồi đẩy mạnh, nhanh chóng lẩn vào nhà. Nguồn truyện: Truyện FULL
Ngụy Tác chuyển đến chỗ ở địa cấp thì không thuê gian nhà này nữa, trần thiết trong nhà vẫn thế.
Trong căn nhà tối om, tu sĩ Hắc Sát mặc thanh sắc pháp bào thêu hình kim sắc tiểu kiếm đeo mặt nạ bạc đứng bất động như chết rồi ở trước một chiếc ghế đã bên giường.
Khi xưa Ngụy Tác luyện chế Hỏa cầu phù ở cái bàn đá trươc mặt cái ghế này.
Lưu Trung Chu vào trong rồi nhanh chóng khép cửa lại, tu sĩ mặt nạ bạc mới mở mắt, nhìn gã vằng ánh mắt băng lạnh không có tình cảm gì.
"Tiền bối, tại hạ đã tra ra." Lưu Trung Chu hơi run run nhìn tu sĩ như cương thì kia, nói ngay.
"Nói." Đối phương chỉ buông ra một tiếng ngắn gọn.
"Y và Trân Bảo các đại tiểu thư Hàn Vi Vi đích xác có quan hệ." Lưu Trung Chu nó: "Ban nãy y cùng Hàn Vi Vi rời thành, chắc đi săn yêu thú."
Hắc Sát tu sĩ gật đầu, lạnh lùng nhìn căn nhà một lượt, "Ta cũng nghĩ vậy, mấy tháng trước y còn ở nơi thế này, nếu không là tình nhân của Hàn đại tiểu thư thì sao được như bây giờ." Thoáng ngừng lời, Hắc Sát tu sĩ y lại bình luận lạnh tanh: "Dù là tu sĩ cấp thấp nhất, có hậu đài như Trân Bảo các, cung cấp đủ linh thạch, cũng có thể một bước lên trời."
"Tiền bối nói rất đúng." Lưu Trung Chu tuy cực kỳ kiêng dè Hắc Sát tu sĩ như cương thi này nhưng cũng không khỏi gật gù đồng cảm. Thật ra, tưởng rằng Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi có quan hệ tới mức đó, hắn cực kỳ ghen tị với gã, chỉ hận sao mình không may mắn như thế, không có quan hệ đó với một đại tiểu thư.
"Ngươi điều tra rõ ràng như thế, ta không truy cứu trách nhiệm lần trước ngươi nhận linh thạch của Hắc Sát nhưng lại bỏ chạy trước trận chiến." Hắc Sát tu sĩ bảo Lưu Trung Chu, "Ngươi đi đi nhưng vạn nhất bị người của Thiết Sách tra ra, nếu lộ ra là người của Hắc Sát thuê các ngươi thì dù người của Thiết Sách tha cho ngươi, ta nhất định sẽ khiến ngươi chết thật thảm."
"Vãn bối hiểu." Lưu Trung Chu ướt đầm sống lưng chợt hớn hở.
Tu sĩ mặt nạ bạc nhắm mắt, ngồi xuống im lặng như cương thi.
Lưu Trung Chu ngầm lau mồ hôi lạnh, như được đại xá, định đẩy cửa đi ra thì trên đầu hắn trượt xuống một con nhện trắng chỉ lớn cỡ đầu ngón tay.
Hắn có tu vi Chu thiên cảnh nhất trọng mà không cảm giác được con nhện. Nó rơi xuống gỗ gã, mắt Lưu Trung Chu lồi ra, sắc mặt xanh lè, ngã gục xuống biến thành.
Hắc Sát tu sĩ mở mắt, lấy ra một cá hắc sắc ngự thú đại. Mục quang khẽ động đậy, con nhện trắng lại vô thanh vô tức lướt trên không rơi vào nô thú đại.
Con nhện nhỏ xíu thế này lại có thể ngự không!
"Ta chỉ tin người chết mới giữ được bí mật."
"Tính về đánh lén, e rằng không tu sĩ ngự thú hay yêu thú nào so được với Hoa không ngưng huyết thù của ta?"
Thu yêu thú thể hình tuy nhỏ nhưng cực kỳ lợi hại này, Hắc Sát tu sĩ nãy giờ mắt không tỏ ra tình cảm gì chợt thoáng nét đắc ý.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau